ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1416 - Chương 1420

Chương 1417: Tiểu Vũ tỉ tỉ là yêu quái

- Nha đầu ngốc, cái này có gì mà ngượng? Chúng ta cũng phải có người làm hoàng hậu, sư phụ rất cổ hủ, cho rằng như vậy là mất thể diện, có điều nó cũng khiến sư phụ kiêu ngạo thêm chút. Vân gia không cần đánh đổi khuê nữ lấy vinh hoa phú quý, thế nhưng Tiểu Mộ muốn làm hoàng hậu cũng là chuyện tốt. Đại tiểu thư Vân gia phải được thiên hạ cưng chiều chứ.

Nếu phải làm hoàng hậu, thì phải được như Trưởng Tôn hoàng hậu, đừng trở thành một cái tượng gỗ bị giam trong hậu cung. Nghe tỉ tỉ, sư phụ nói không sai, để làm một hoàng hậu lợi hại muội còn phải học hỏi rất nhiều. Trước tiên muội phải tìm một nam nhân có thể trở thành hoàng đế để gả cho hắn mới được.

Thái tử thì muội không cần nghĩ đến nữa, hắn đã già rồi, chúng ta không cần phải ủy khuất mình. Như vậy cũng chỉ có thể tìm hoàng thái tôn, đợi đến lúc Thái tử kế vị, muội sẽ là thái tử phi, sau đó giết chết hoàng đế, thế là muội rất nhanh sẽ được làm hoàng hậu.

Vân Mộ giật thót giãy khỏi Tiểu Vũ, nói vội:

- Sao, sao có thể giết chết hoàng đế? Cha sẽ tức chết, ta cần cha, ta không muốn ông tức giận.

Tiểu Vũ điểm lên mũi Vân Mộ:

- Nha đầu ngốc, nếu ngay chút dã tâm này muội cũng không có, vậy thì sao làm được hoàng hậu? Hoàng hậu trước tiên phải giúp Thái tử trượng phu mau chóng lên ngôi. Chỉ sau khi muội thành đệ nhị nhân, muội mới có thể từ từ biến thành đệ nhất nhân. Nếu như tâm tư của muội lớn chút nữa, thì việc để nam nhân toàn thiên hạ triều bái cũng không phải không có khả năng.

Vân Mộ vẫn kiên quyết lắc đầu:

- Muội cần cha, muội không muốn cha phải hạ bái muội, cho nên chỉ cần muội làm hoàng hậu là được. Tiểu Vũ tỉ tỉ, tỉ nghĩ Lý Tượng có thể làm hoàng đế sao?

Tiểu Vũ cười khanh khách:

- Chỉ cần Tiểu Mộ gả cho người nào, người đó liền có thể làm hoàng đế, nhất định là như vậy. Nhưng trước tiên chúng ta phải tìm một hoàng tử tính cách có nhược điểm mới được. Thật ra thì Lý Tượng cũng không tệ. Người này nhìn như khôn khéo, thực tế tính cách lại vô cùng nhu nhược, hơn nữa hắn không có hùng tài đại lược như bệ hạ, cũng không có dã tâm và quả đoán của thái tử. Giờ trông hắn rất thông minh, rất có tiền đồ, nhưng chỉ cần hắn lên làm hoàng đế, ta dám cam đoan hắn chắc chắn là một hoàng đế lù đù. Bởi vì với một người dễ bằng lòng, thì khi lên làm hoàng đế sẽ quên hết tất cả.

Ca ca ngươi có thể dùng một hạt châu quyết dứt nghiệt duyên, giờ hắn cùng Yên Dung, Hạ Lan ở chung một chỗ rất tốt, đối với nữ nhân bên ngoài không còn liếc mắt đưa tình, đây chính là nam nhân nhà chúng ta có ý thức trách nhiệm. Nhưng muội nhìn Lý Tượng, hắn vẫn cứ dây dưa mãi với nữ nhân tên Minh Nguyệt mãi không dứt.

Nam nhân yêu sâu đậm cũng là ưu điểm, nhưng hắn cứ luôn tìm nữ nhân kia, lại để nàng ở Minh Nguyệt các. Minh Nguyệt các là chỗ nào? Đó là kỹ viện, nếu như hắn dám dẫn nữ nhân kia về Hành Sơn vương phủ, nói không chừng ta còn nhìn hắn với ánh mắt khác. Nhưng muội xem hắn bây giờ, mỗi lần đi về đều với bộ dạng lén lút.

Làm "tình nhân" không được, làm nam nhân cũng không được. Na Nhật Mộ di nương chính là mục dương nữ trên thảo nguyên, còn là người Đột Quyết, nhưng muội xem sư phụ làm thế nào? Quả quyết mang về, nói rõ với mọi người đây là "tình nhân", quang minh chính đại dẫn nàng qua đại môn, trừ vị trí chủ mẫu, còn lại tất cả đều có thể cho di nương, sủng ái suốt 20 năm, mà nhìn thì còn có thể sủng ái đến mấy chục năm nữa. Tiểu Mộ muội cũng trở thành đại tiểu thư Vân gia, nhưng dám nói hươu nói vượn sẽ bị sư phụ đánh. Nói cho muội biết, đó mới là nam nhân.Có điều nếu như muội có bản lãnh tìm một nam nhân như sư phụ, thì muội sẽ không thể làm được một hoàng hậu uy phong bát diện, mà chỉ có thể núp ở sau giúp hắn lo liệu hậu cung, như vậy thì quá tệ.

Mặt Vân Mộ đỏ bừng, Tiểu Vũ nói không sai, cha đúng là nam nhân tốt nhất trên đời này, mẹ ngố như vậy mà cha cũng chịu đựng được 20 năm. Nhớ lúc đầu cha còn cười nhạo mẹ không đếm hết được đầu dê, Vân Mộ thấy răng có chút nhức. Một cái đầu dê đổi một túi lương thực, còn phải đổi từng cái từng cái một, cũng chỉ có mẹ làm được, may mà cha còn chịu được tính tình của mẹ, nếu là mình thì đã sớm đi.

- Sao tỉ không nói Tiểu Kiệt ca ca?

- Hắn thì có cái gì mà nói? Muốn lão bà xinh đẹp, chẳng lẽ tỉ tỉ ta không đẹp? Muốn nhi tử, chẳng lẽ ta không sinh được cho hắn vài đứa? Muốn khuê nữ? Chẳng phải hôm nay đã một đống? Hắn còn muốn cái gì? Hắn dám muốn cái gì?

Tiểu Vũ nói xong thì xem lại móng tay mới vẽ, có lẽ tối nay vẫn cần vẽ lại chút, việc Địch Nhân Kiệt thật sự là không có gì đáng nói, Tiểu Vũ vô cùng tự tin.

- Tiểu Vũ tỉ tỉ, chẳng lẽ không thể tìm được một nam nhân vừa tốt vừa yêu lâu dài để làm hoàng đế sao?

Tiểu Vũ đảo mắt, nhìn Vân Mộ đang si ngốc nói:

- Người tốt có ai làm hoàng đế?- Làm hoàng đế chẳng lẽ không phải là người tốt?

Vân Mộ giật mình hỏi.

- Từ sau tam hoàng ngũ đế đến nay, muội xem tìm được mấy người tốt, người miễn cưỡng gọi là tốt trên căn bản đều là hôn quân. Sư phụ làm người tốt vậy, nếu lên làm hoàng đế mới là bất hạnh của dân chúng. Đáng giết không giết, cần bắt không bắt, hậu cung không phân chia lớn nhỏ, tùy tiện một kẻ dã tâm cũng có thể lừa gạt sạch tiền tài. Muội đếm thử xem có bao nhiêu người có thể thoải mái ra vào bảo khố? Hôm qua ta vào tiểu khố phòng lấy một hạt châu làm trâm mà không ai phát hiện.

- Tiểu khố phòng vốn là chuẩn bị cho chúng ta, tỉ dĩ nhiên có thể vào, có bản lãnh tỉ thử vào đại khố phòng xem. Chỉ có cha, đại nương, Tiểu Thọ, Tiểu Kiệt ca ca mới có thể vào. À không, còn có Vô Thiệt gia gia, Tôn gia gia cũng có thể vào.

- Đúng vậy, người khác cả đời có thể tìm được một người có thể tin đã không tệ, vậy mà sư phụ lại thoải mái với nhiều người như vậy. Lần trước ta cũng muốn vào giúp đếm trân bảo, còn bị sư phụ mắng một trận.

- Tỉ là muốn trộm trân bảo.

Vân Mộ kêu.

- Tiểu Kiệt ca ca của muội không lấy giúp ta, ta thấy phát thèm mà không có được thật bực mình. Có điều sư phụ không phải sợ ta lấy đồ, mà sợ ta phá quy củ. Ta cũng không phải muốn đồ, chỉ muốn vào xem một chút, vì sao họ vào được mà ta lại không? Tiểu Mộ, muội nhớ, nếu muội muốn làm hoàng hậu, tỉ sẽ giúp muội lên làm hoàng hậu. Nam nhân để chọn chính là tên Lý Tượng đần này rồi. Chờ muội lên làm hoàng hậu, quốc gia này liền do nữ nhân chúng ta thống trị. Gần đây ta xem sử sách, càng xem càng không phục, dựa vào cái gì mà hoàng đế lúc nào cũng là nam nhân?

Sư phụ nói qua, thời mông muội là thời của nữ nhân. Vì nam nhân không săn được con mồi, sắp phải chết đói, nữ nhân mới thương tình dạy bọn họ trồng trọt, hái lượm. Kết quả những nam nhân này ỷ vào sức mạnh lớn hơn so với nữ nhân mà gạt chúng ta ra. Cho nên nữ nhân cầm quyền mới là chính thống.

Vân Mộ giật mình nhìn vẻ mặt tức giận của Tiểu Vũ, cảm thấy tâm tình khó tả. Trong thời gian rất ngắn Tiểu Vũ tỉ tỉ biến đổi năm sáu loại sắc mặt, biểu tình phong phú để cho người ta sợ, nhưng khiến người ta sợ hơn cả chính là lời nàng nói.

Người Vân gia có một thói quen, đó là trước mặt người nhà thì không giả dối, cho nên Vân Mộ tuyệt đối tin tưởng Tiểu Vũ tỉ tỉ đã biến thành yêu quái rồi. Nghe nói người đi dụ dỗ chính là yêu quái, giờ phụ nhân khắp Trường An đều biết Tiểu Vũ tỉ tỉ là yêu quái.

__________________

Chương 1418: Lý Nghĩa Phủ trả thù (1)

Tân mị nhân, hồ mị tử, hai cái từ này không biết là người nào nói ra, Tiểu Vũ tỉ tỉ nói đó là do Trưởng Tôn Vô Kỵ nói ra, cũng có thể là của hoàng đế. Tóm lại bọn họ muốn công bố cho thế nhân biết có thứ thần bí này, hơn nữa thứ thần bí này nếu cho phơi nắng thì sẽ không còn lực lượng thần bí, cũng không có biện pháp mê hoặc lòng người.

Bất quá Tiểu Vũ tỉ tỉ giờ trông rất quỷ dị, cởi áo khoác, đứng trước mặt Vân Mộ thay quần áo. Chỗ lồi lõm đặc sắc trên cơ thể lộ ra hoàn toàn. Vân Mộ nhìn bầu ngực cao ngất của Tiểu Vũ, rồi quay lại nhìn ngực mình thì có chút tự ti.

- Không cần phải tự ti, tỉ tỉ đã sinh 3 đứa rồi, vì cho bú nên ngực to là chuyện thường, muội còn là tiểu cô nương, gấp làm gì. Muội nhìn Tiểu Miêu xem, trước kia còn không được như muội, kể từ khi gả cho sư phụ, chẳng phải là cũng to lên đấy sao?

Muội giờ có ít nhất 8 phần xinh đẹp của tỉ, chẳng mấy năm nữa tỉ cũng phải thua muội rồi. Chờ tỉ mặc quần áo chỉnh tề, chúng ta liền bắt đầu lập kế hoạch làm hoàng hậu. Dù sao cũng phải cho muội muội của ta thỏa nguyện mới được.

Nghĩ đến kế hoạch làm hoàng hậu, tâm tư của Tiểu Vũ liền trở nên nồng nhiệt. Thật quá tốt, ở Vân gia quá bình yên, giờ rốt cuộc có một chuyện phức tạp có thể làm rồi.

Trong đầu nàng lập tức xuất hiện hơn chục chủ ý, giờ cần phải trình bày chúng ra, sau khi so sánh ưu khuyết thì lập tức tiến hành. Vận dụng lực lượng Vân gia dĩ nhiên không được, vận dụng thần phó của Hàn Triết, cùng với thần phó của Bạch Ngọc kinh thì có thể, dùng ai trước bây giờ?

Lý Nghĩa Phủ?

Lý Nghĩa Phủ cẩn thận thẩm duyệt văn thư hai phủ đưa tới, sau khi phân loại xong thì phong kín lại. Hắn vốn là Trung thư xá nhân, là thanh quý trong Thái tử phủ, nay lại bị điều tới Môn hạ tỉnh làm chức Thiêm phán còn có phần hèn hạ. Nhưng Lý Nghĩa Phủ biết vì sao Thái tử lại phái hắn tới. Chức Thiêm phán này dù không quan trọng, nhưng lại có thể thấy nhiều tấu chương hai phủ nhất. Bởi vì tấu chương này đều cần phải qua tay Thiêm phán kiểm tra xem có câu chữ quá đà nào hay không, chỉ sau khi được bọn họ kiểm tra, tấu chương mới được đưa tới Hứa Kính Tông sàng lọc tiếp. Cuối cùng chỉ còn một ít văn thư trọng yếu cần phải đưa đến bàn hoàng đế, còn lại đều do Hứa Kính Tông tự mình phúc đáp là có thể thi hành.

Chẳng ai thích thám tử, Lý Nghĩa Phủ chính là thám tử của Thái tử bố trí ở Môn hạ tỉnh, điều này ai cũng biết. Đáng ra người như vậy nhất định sẽ bị mọi người gạt bỏ, nhưng Lý Nghĩa Phủ lại rất có duyên, hòa thuận được với tất cả mọi người. Thật ra thì thủ đoạn vô cùng đơn giản, chính là nhờ nồi cháo.

Làm đến đêm chính là lúc đói bụng, lúc này trước mặt đặt một chén cháo nóng hổi thơm nức thì ai mà cưỡng được?

Gạo trắng tính ấm, trong còn thêm chút thảo dược tỉnh táo tinh thần, còn gì tốt hơn? Huống chi Lý Nghĩa Phủ cũng là người khéo mồm, tuy là vỗ mông ngựa nhưng lại khiến người nghe dễ chịu.

- Danh Quy huynh lúc nào cũng đạm bạc vậy, tiếng sét vừa rồi như đánh ngay trên đầu vậy, tiểu đệ bị dọa sợ rớt cả bút, vậy mà quay đầu vẫn thấy huynh đang viết chữ, cả trang giấy toàn là chữ. Tiểu đệ những tưởng có thể tìm ra điểm không ổn để lòng đỡ quá xấu hổ, nhưng nào ngờ ý văn vẫn liền mạch như mây trôi nước chảy, không nhìn ra chút tì vết nào. Bội phục, bội phục.

- Bảo Thụ lão đệ quá khen, ngu huynh chẳng qua kẻ say mê viết chữ, một khi đã viết thì quên hết xung quanh. Chê cười, chê cười- Ấy chớ, sao huynh có thể nói như vậy. Tiểu đệ đanh định thỉnh giáo huynh công phu trấn định. Lần tới nghỉ phải đi say sưa một trận cho thoải mái. Chư vị cũng biết, tiểu đệ chỉ được cái nhớ lâu, cho nên mới bị đẩy tới đây làm Thiêm phán chán òm này. So với chư vị quân tử quang minh lỗi lạc thật sự là cảm thấy xấu hổ. Để tiểu đệ bớt hổ thẹn, mong chư vị huynh trưởng nhất định phải tới đó.

Lời nói thẳng thắn, sự thật cũng đại để như vậy. Làm Thiêm phán chủ yếu là để xem nếu có tấu chương quan trọng nào thì nhớ lại, rồi cấp tốc bẩm báo cho Thái tử chuẩn bị trước. Thật ra thì 5 người trong phòng Thiêm phán đều làm nhiệm vụ như vậy. Chỉ cần Lý Nghĩa Phủ không nói rõ ra, thì mọi người cứ giả bộ thanh cao cũng có gì không thể?

Mấy người đang lúc nói cười, chợt nghe tiếng ho khan ngoài cửa sổ. Sắc mặt tất cả nhất thời đại biến, vội vàng chạy về chỗ mình cắm cúi làm việc tiếp.

Trưởng Tôn Vô Kỵ mặt không biểu tình xuất hiện ở cửa sổ, nhìn vào trong nói:

- Lý Nghĩa Phủ, ngày mai binh bộ Tả thị lang Trưởng Tôn Xung phải đi thẩm tra Thái tử lục suất (thân binh). Ở đây ngươi là người quen thuộc nhất, ngươi tới Môn hạ tỉnh đi.

Lý Nghĩa Phủ vội khom người:

- Dạ.Trưởng Tôn Vô Kỵ nhìn Lý Nghĩa Phủ một hồi rồi nói:

- Xuất thân ngươi không phải từ quân lữ, sao lại nói như vậy.

Lý Nghĩa Phủ lúng túng cười:

- Phó xạ chê cười, Ty chức sau khi tốt nghiệp thư viện thì liền theo Vân soái đến Tuyền Châu bình tặc. Phó xạ cũng từng là người dẫn binh, biết quy củ trong quân. Hạ quan là quan văn, nhưng vào trong quân ai thèm quản cái đó? Nếu như dạ chậm chút lập tức quân côn quất tới. Hạ quan thường bị đánh như vậy, cho nên mỗi khi căng thẳng thì không đổi được.

Trên mặt Trưởng Tôn Vô Kỵ hiện ra tia thỏa mãn, nhưng rất nhanh đã biến mất, cười hỏi:

- Thấy ta liền căng thẳng? Ngươi là thanh quý trong phủ Thái tử, không cần phải như vậy.

Lý Nghĩa Phủ cười khan, Trưởng Tôn Vô Kỵ thì cười ha ha, phân phó xong liền xoay người rời đi.

Trưởng Tôn Vô Kỵ vừa đi, phòng Thiêm phán lập tức lại náo nhiệt.

- Bảo Thụ huynh, huynh thật bị quân côn đánh? Chúng ta là quan văn sao bị đánh được? Thật là thô tục.

Một Thiêm phán gầy nhẳng tò mò nhìn Lý Nghĩa Phủ hỏi.

__________________

Chương 1419: Lý Nghĩa Phủ trả thù (2)

Lý Nghĩa Phủ cười khổ vái chào tứ phía:

- Chư vị ca ca, chúng ta giờ đều là quan thân (viên chức), trời mới biết ngày nào đó chúng ta có bị sung quân hay không. Hồi đó tiểu đệ ngồi Đại Đế đến Tuyền Châu, sự tình hết sức khẩn cấp, Đại Đế giong buồm chạy chẳng khác nào ngựa. Trường giang còn dễ, nhưng ra đến biển thì trời ạ, sóng to gió lớn, vậy mà Vân soái vẫn còn lệnh giương buồm tiến tới, cả thuyền như đang bay vậy. Sóng lớn cao 5, 6 thước không ăn thua với Đại Đế, cứ băng băng vượt sóng mà đi.

Lý Nghĩa Phủ nói tới đây thấy mọi người trong phòng đều vô cùng hâm mộ thì cười khổ tiếp tục:

- Lúc mới được ngồi Đại Đế tiểu đệ cũng rất kích động, đến nỗi đêm không ngủ được. Đại Đế ra đến biển lập tức trở thành quân vương, không cố kị gì cứ đánh đại không cần tác chiến, thuyền địch bị đụng phải lập tức thành gỗ vụn.

Nghe thì oai phong, nhưng tiểu đệ lại thảm. Chúng ta vốn sinh hoạt trên lục địa, ra đến biển bị say sóng nôn mửa không biết trời đất là gì. Lúc đó tiểu đệ chỉ muốn có người phang một phát vào đầu đệ, thà choáng một chút còn thoải mái hơn.

Sóng gió thì lớn, mà quân tình cũng càng khẩn cấp. Vân soái liền đứng trên hạm kiều, muốn mấy quan văn chúng ta lập tức ghi chép hải đạo, ghi chép số liệu. Các huynh tưởng tượng lúc đó sóng lớn đánh tận lên hạm kiều, vậy mà tiểu đệ còn phải ghi chép như vậy, chẳng phải muốn đệ chết sao? Lúc ấy trong đầu đệ một mảng hỗn loạn, chỉ nhớ rõ nhìn sóng ập tới thì lấy đâu tâm tư ghi chép. Cho nên liền bị mang ra đập cho một trận, ba ngày sau không bò dậy nổi.

Vân soái là người nào? Là bất bại danh tướng triều ta, quân luật nghiêm khắc thiên hạ hiếm thấy. Sau đó nghe huynh đệ trong quân nói, đại danh bất bại của Vân soái chính là xuất phát từ quân côn điều giáo thuộc hạ mà ra. Đúng rồi, sau đó nghe nói còn có thêm một đống cấm lệ, thật là khủng khiếp.

Lý Nghĩa Phủ thấy mấy người nghe đến choáng váng thì bồi thêm:

- Chư vị ca ca sau nay chẳng may phải vào quân doanh, nghìn vạn lần phải nhớ trước khi vào đại trướng phải nhớ ghi danh, bằng không sẽ bị vệ sĩ chém đầu. Hiện tại chúng ta có thể liều lĩnh ra vào đại đường Phó xạ, đó cũng là do Phó xạ thiện tâm, cùng lắm trách cứ một phen, nhưng trong quân sẽ thay bằng mạng.

Người trong phòng đều hít vào một hơi khí lạnh, không ngờ kỉ luật trong quân lại nghiêm đến mức như vậy. Đoạn tất cả cùng nhau chắp tay, thỉnh Lý Nghĩa Phủ khi nào tửu yến thì giảng giải thêm cho mọi người biết, tránh cho tương lai toi mạng.

Hiện tại bầu không khí trong triều đình rất không tốt, rất nhiều quan văn bị tống vào quân doanh rèn luyện, bảo là tăng cường lại ba môn học vấn kỵ, xạ, ngự cho sĩ phu, khiến cho đám quan văn than khổ kêu trời.

Trước đó các võ tướng đã phải chịu khổ, giờ hiểu biết chữ nghĩa đã là yêu cầu tối thiểu của một tướng lĩnh. Vừa nghĩ tới đám võ tướng phải học bài, đám quan văn liền có chút hả hê. Quan viên truyền thụ cũng dốc hết công lực dày vò đám võ tướng. Nhưng bọn họ chẳng cười được mấy nỗi, vì đám võ tướng cho rằng sĩ phu cần phải văn võ song toàn, cho nên tấu thỉnh hoàng đế yêu cầu quan văn cũng phải học võ, vì biên cương rất thiếu quan văn, từ trước đến giờ đều phải chọn từ đám quan võ ra.

Vì thế ở Đại Đường liền xuất hiện một cảnh thần kì. Quan văn hành hạ tâm hồn võ tướng, võ tướng giày vò thân thể quan văn, hai phe đều vô cùng ngoan độc. Kết quả võ tướng giờ biết chữ, văn quan thì biết cưỡi ngựa bắn tên.
Vì hoàng đế thấy hiệu quả vô cùng, cho nên mới dẫn đến nông nỗi hiện tại. Chính là hoàng đế tăng tần suất lên thật cao, người tham gia cũng dần thăng cấp, giờ đã đến quan ngũ phẩm cũng phải đi học.

Lý Nghĩa Phủ rất lễ độ tiếp nhận lời mời của mọi người. Lần nghỉ này là hắn mời, đợi lần sau sẽ là người khác mời, đây là dấu hiệu tốt, cho thấy hắn đã được mọi người tán thành. Hơn một tháng nấu cháo, ít nhất cũng thu được chút thiện ý của Trường Tôn Vô Kỵ. Thực ra Lý Nghĩa Phủ cũng không mong nhiều đến vậy, chỉ cần Trường Tôn Vô Kỵ không đối phó hắn là tốt lắm rồi.

Rạng sáng hôm sau, Lý Nghĩa Phủ tới binh bộ nghênh tiếp Trưởng Tôn Xung, trước đó tới đại đường bái kiến Vân Diệp. Vân Diệp thấy Lý Nghĩa Phủ thận trọng tiến đến, sợ hãi thi lễ với mình thì rót trà nói:

- Chưa đến 10 năm đã lăn lộn đến ngũ phẩm, quả thật có thủ đoạn, mà sao con người ngươi vẫn bỉ ổi như vậy? Không thay đổi chút nào.

Nữ nhân ở Yến Lai lâu kia ngươi vẫn khi dễ không thôi? Hiện tại còn dương dương tự đắc? Hai ngày trước Nguyên Chương tiên sinh còn hỏi ta có phải thật vậy không, ta cũng không biết trả lời thế nào. Ngươi thực sự muốn nữ nhân kia tiếp một vạn khách sao?

Lý Nghĩa Phủ vốn trầm tĩnh, chợt trở nên kích động nói lớn:

- Tiện tì kia trước đây vì 10 lượng vàng mà giúp người khác hại ta, ta đối với nàng chân tâm một mảnh. Nếu không phải đột nhiên ta thấy sự việc không đúng, nói không chừng sớm đã bị đuổi khỏi thư viện. Nếu nàng dám can đảm bán đứng ta, vậy phải trả giá tương ứng.

Lý Nghĩa Phủ trước giờ chưa từng phát cáu, cũng chưa bao giờ đỏ mặt tía tai mà nói, nhưng trước mặt Vân Diệp hắn không thể giả bộ được. Giờ nghe tiên sinh nhắc tới việc này, lửa giận được áp chế trong lòng chợt bùng lên, dù hắn có cố thế nào cũng không đè nén lại được.- Uống nước đi, mép sùi bọt rồi. Một người lịch sự nho nhã, triều đình ai cũng thừa nhận, bụng cũng đầy kinh luân, đối nhân xử thế cũng không kém, sao cứ canh cánh việc này như vậy? Nữ nhân kia là ai? Chẳng qua chỉ là một ca cơ, nàng chỉ gạt tình cảm của ngươi kiếm cơm. Kỳ thực theo ta thấy, đây là lỗi của ngươi mới đúng.

Nhưng thôi bỏ chuyện nữ nhân sang một bên. Triều đình sắp biên soạn [Tùy thư], Nguyên Chương tiên sinh thấy học vấn của ngươi cũng đã đủ hỏa hầu nên đã đề cử ngươi. Đại gia học vấn khi dễ một ca cơ kỹ tử, bức người ta phải tiếp một vạn khách nhân, người như vậy không nên được viết [Tùy thư] chăng?

Lý Nghĩa Phủ nghe Vân Diệp nói xong thì sửng sốt, nghi ngờ gãi đầu:

- Nguyên Chương tiên sinh chính là đại gia, chỉnh sửa [Tùy thư] là việc nên làm, sao lại giao một việc vinh quang đó cho học sinh làm?

Vân Diệp cười lớn:

- Lão đầu tử sắp 80 tuổi, ngươi muốn lão đầu tử mệt chết? Ngươi là đệ tử đắc ý của lão, không giao cho ngươi thì giao cho người nào? Ngọc Sơn tiên sinh là chủ biên, cần có ngươi hiệp trợ. Nhớ tốt hiểu nhiều là sở trường của ngươi, chỉnh lý lại điển tịch chắc chắn ngươi phải làm, lão đầu tử tự gọi đích danh ngươi, đừng để lão đầu tử mất mặt.

Lý Nghĩa Phủ chắp tay thi lễ, cười nói:

- Lão gia tử nể mặt, học sinh đương nhiên vui vẻ nghe theo. Về phần ca kỹ, nhất định học sinh sẽ xử lý xong trong thời gian ngắn. Ngài yên tâm, trên phố sẽ không còn lời đồn đãi nào nữa.

- Được rồi, đừng hành hạ ca kỹ đó nữa, chẳng lẽ ngươi không thấy rùng mình? Gì mà thời gian ngắn nhất? Ngươi định bắt nàng tăng ca hay sao?

Trước hết ngươi phụng bồi Trưởng Tôn Xung đi thẩm tra Thái tử lục suất, nếu không kiểm tra bọn họ sẽ là đồ vứt đi. Tự mãn thì hại, khiêm tốn thì lợi, đây chẳng phải là chủ ý ngươi đưa cho Thái tử sao? Bây giờ nếu đã bị người ta túm đuôi thì nhanh xử lý cho xong. Quân ngũ không có sức chiến đấu chính là tội lớn nhất của tướng quân, đáng giết thì giết, đáng giam thì giam. Cả ngày ăn không ngồi rồi sao không lăn về kia làm thêm chút, có thế cũng không biết nắm lấy.

Lý Nghĩa Phủ cười gật đầu xác nhận, sau đó lùi ra đại sảnh của Vân Diệp. Biết Trưởng Tôn Xung sẽ không tự đến đây tìm phiền phức, Lý Nghĩa Phủ liền đi thẳng đến công phòng tả thị lang, trong lòng tính toán những tướng quân trong Thái tử lục suất, lúc này chính là lúc mang dê ra thế tội rồi.

__________________

Chương 1420: Tâm tư thiếu nữ

Sau khi Lý Nghĩa Phủ đi, Tiểu Vũ liền từ sau đường đi ra, trong lòng bế một tiểu hài tử, tay trái xách hộp thức ăn. Hài tử mới chỉ 1 tuổi, nằm trong lòng mẹ lúng liếng mắt đen nhìn khắp nơi.

Vân Diệp đỡ lấy hài tử, tiện tay nhét lệnh bài vào cho nó chơi đùa, ngẩng đầu nói với Tiểu Vũ:

- Bạch Ngọc kinh không cần thần phó, hơn nữa thần phó khống chế Lý Nghĩa Phủ như vậy rất nguy hiểm. Người như vậy sẽ không tin có thần tồn tại.

Tiểu Vũ cười duyên đặt hộp đựng thức ăn bên cạnh kỷ trà, lấy ra vài món, cũng không nhiều nhưng rất tinh tế, là món rau cải trong núi Vân Diệp rất thích.

- Sư phụ, ngài cả đời mang tiếng đệ tử thần tiên, cũng từ đó kiếm được bao nhiêu chỗ tốt, chẳng lẽ ngài còn không tin thế giới này có thần tiên? Mới vừa rồi sư phụ còn lấy kỹ tử của Minh Nguyệt các thăm dò tín ngưỡng của Lý Nghĩa Phủ, có phát hiện gì không? Sư phụ nghĩ rằng Lý Nghĩa Phủ rốt cuộc có tin có thần tiên hay không?

Lúc này là giờ điểm tâm, Vân Diệp đêm qua ở lại binh bộ chưa có hạt cơm nào vào bụng. Bưng bát cháo loãng lên uống, thấy hài tử há mồm về phía mình thì lấy cái bánh bao cho nó từ từ ăn.

- Hắn là đệ tử của ta, cho dù trước kia có chút nghi hoặc thì giờ cũng không có.

Vân Diệp nói cực kỳ tự tin, một người bị hun đúc suốt hơn 10 năm trong thư viện, nếu còn tin thần linh là chúa tể thế giới, vậy thì hệ thống giáo dục của thư viện khác nào thất bại?

- Ngươi cũng giống như hắn, khi phát hiện ra bí mật gì trong thiên địa là lập tức muốn khống chế, thao túng nó. Ta chỉ không nghĩ tới sau khi ta vạch trần, các ngươi lại có tâm tư muốn làm thần tiên. Thật là hết biết, làm người không thích hơn hay sao, sao cứ muốn làm thần? Cứ coi như các ngươi có thể thắng ở nhất thời, nhưng thần tượng các ngươi tạo nên cuối cùng cũng bị phá vỡ.

Tiểu Vũ gắp thức ăn cho sư phụ, thấy sư phụ có chút giận thì che miệng khẽ cười:

- Sư phụ à, thế giới này rất chán, vì Tiểu Vũ phải nuôi hài tử, cho nên mới ngừng việc ở thư viện. Giờ nhàn rỗi vô sự mới muốn xây lại Bạch Ngọc kinh, ngài nói Tiểu Vũ nên đặt nó ở Nam Hải hay là ở một tòa danh sơn nào đó?

Đạo môn đã tìm được thần địa của Tây vương mẫu, giờ hưng thịnh khiến người hâm mộ. Hai năm trước ngài và bệ hạ, hoàng hậu cùng nhau bại trước đại bút kim tử của Viên lão đầu, để hắn dựng Tuyết sơn thần cung. Giờ vô số tín đồ Trung Nguyên thích nhất là lặn lội đi bộ đến Thần cung tỏ lòng thành kính, mong được thần linh phù hộ. Nghe nói nhóm người đầu tiên đã có niềm vui không ngờ. Giờ Viên lão đầu đắc ý, bắn tiếng nói lão đã có thể yên tâm binh giải chầu trời rồi.

- Đừng có học tử lão đầu đó, lão sắp chết rồi nên muốn danh tiếng càng nổi càng tốt. Lão nói gì mà lão tu hành chỉ thiếu chút nữa là có thể phi thăng? Lão không muốn kéo chút hơi tàn, nhưng lại không thoát được thân thể, cho nên mới phải chầu trời, muốn trùng sinh lần nữa. Ngươi xem, qua thời gian nữa đạo môn sẽ lại xuất hiện một Viên thủ thành sống lại, ta đã cảnh cáo Viên thủ thành, nếu như Viên thủ thành trẻ tuổi đó trước mặt ta cậy già lên mặt, ta liền tát lão rộng miệng.Sư phụ ngươi thật vất vả mới đến địa vị này, người nào chống lại những lão gia hỏa không ngừng sống lại kia? Tiếp tục như vậy ai chịu nổi? Ta và bệ hạ, cùng với hoàng hậu nương nương sở dĩ thua hắn, chẳng qua chúng ta không thể giúp những người thương tâm, chỉ có Viên thủ thành có thể trị. Chỉ cần có tiền, lão liền sửa chữa Thần cung, khiến không còn ai thương tâm, cho nên mới xuất hiện việc lão thắng tiền buồn cười như vậy.

Vân Diệp nói xong thì ôm lấy hài tử, lau miệng cho nó.

- Sư phụ, Tiểu Mộ rất muốn làm hoàng hậu, hơn nữa không để ý mình có thích hay không, nàng chỉ thích làm hoàng hậu, không quản ai làm hoàng đế. Ý nghĩ ngốc đó chúng ta có nên ngăn lại không?

- Nó muốn làm hoàng hậu, đó là vì nó chưa biết thích một người là thế nào. Nó và mẫu thân đều dựa vào cảm tính mà sống, tò mò mà thôi, đợi đến khi nó tìm được người mình thích, liền sẽ thấy việc muốn làm hoàng hậu quả thật nực cười. Không cần để ý, nói cho cùng đều do cô đơn mà ra.

Vân Diệp thoải mái nói, con của y sao có thể là người ham quyền thế? Nhất là Vân Mộ lúc nào cũng muốn tự do.

- Nhưng đệ tử đã đầu độc Tiểu Mộ, nói cho nàng biết có thể trước hết tìm một hoàng tôn có thể làm hoàng đế, đợi sau khi bệ hạ băng hà sẽ được làm thái tử phi. Sau đó chịu đựng vài chục năm là có thể làm nhất quốc chi mẫu, nếu như có thể còn có thể nắm hoàng quyền trong tay. Đệ tử còn nói cho nàng biết Lý Tượng là đối tượng thích hợp nhất.

Vân Diệp cười ha ha, đoạn bế hài tử trao lại cho Tiểu Vũ.Tiểu Vũ ôm hài tử oán phẫn:

- Sư phụ không thèm quan tâm đến mấy nữ hài tử chúng ta.

- Quan tâm, sao lại không quan tâm? Nữ hài tử đang trong giấc mộng, sao ta lại đang tâm phá vỡ? Các ngươi trời sinh thích mơ mộng, giờ nhân lúc còn thiếu nữ mơ nhiều một chút có gì sai? Hài tử chính đang như vậy, âu cũng là trời sinh, chẳng phải năm đó ngươi cũng vậy sao? Ngươi cho rằng ta không biết năm đó ngươi thích ta? Rồi ngươi cũng nhận ra đó chỉ là ảo giác? Giấc mộng thiếu nữ không nên phá, nữ nhân trời sinh cảm tính, thường thường không phân rõ mộng tưởng và thực tế, kẻ nào phá hư mộng đẹp của các nàng sẽ là địch nhân của nàng. Ta không muốn mình là địch nhân của khuê nữ.

Tiểu Vũ thở hổn hển ôm hài tử đi, phỏng chừng tới Đại Lý tự gây sự với Địch Nhân Kiệt. Ở Trường An dám ôm hài tử đi khắp các chỗ quan viên như vậy cũng chỉ có Hi Bạc Đế Á và Tiểu Vũ. Bởi vì các nàng cũng là quan viên, một người tứ phẩm, đường đường Trung đại phu, một người ngũ phẩm Triêu tán đại phu, đây là chức quan chân chính, chứ không phải cái hư hàm cáo mệnh phu nhân gì đó.

Vân Diệp thấy Tiểu Vũ đi mới an tâm ăn điểm tâm, đám hài tử này càng ngày càng khó dạy dỗ, nói hết nước hết cái cũng không chịu hiểu, thật là.

Mấy ngày gần đây Vân Diệp bận rộn như vậy cũng vì một nguyên nhân, biên quân hỗn loạn. Đám quân nhân trai tráng dã tâm bừng bừng kia khi được tiếp tế hỏa khí lại không dùng để huấn luyện, mà mang luôn ra thực chiến. Cho nên quốc gia xung quanh phải chịu xui xẻo, từ Thổ Phồn đến Chân Tịch không đâu may mắn thoát khỏi. Bọn họ sau khi công phá cứ điểm thành trì xong liền trắng trợn cướp bóc rồi mới trở về, dù sao triều đình vẫn chưa hạ lệnh chinh phạt quốc gia kia.

Sứ tiết khóc lóc kể lể tố cáo quân Đường bạo hành, nói đến chỗ thảm thiết thì khóc không thành tiếng. Đám cao quan Đại Đường sắc mặt tái xanh, nói lại cho sứ tiết những kẻ đó nhất định sẽ bị nghiêm trị, binh bộ sẽ xử lý chuyện này, sau này tuyệt đối sẽ không xảy ra nữa. Ngoài ra còn hết sức vỗ về sứ tiết, việc bồi thường cũng được giám sát ngự sử nhắc tới trong nghị sự hàng ngày.

Huân quý cao quan nghe xong tố cáo thì liền rủ nhau đến Hưng Hóa phường ca múa, tên tướng quân tấn công Thổ Phồn phỏng chừng sẽ bị chém đầu. Không phải vì hắn cướp Thổ Phồn, mà vì hắn chiến bại, đoạt được một ít rồi bị đại quân người ta đánh đuổi như chó chạy về. Về phần nơi khác tỉ như Chân Tịch thì ai mà quản.

Người khác không biết, Vân Diệp làm sao có thể không biết. Quốc vương Chân Tịch muốn thôn tính Phù Nam quốc, cho nên mới hết sức giữ quan hệ với quân Đường, có vậy mới có thể chiến thắng, quân Đường cũng thừa dịp lấn tới mà cướp lấy mảnh lớn bình nguyên. Sát Lợi vương của Phù Nam quốc bỏ chạy ra tận đảo xa, được Hầu Kiệt thu nhận, đợi tương lai Chân Tịch bắt đầu trở mặt với đế quốc, là có thể mượn danh Sát Lợi vương tấn công Chân Tịch lần nữa.

Vân Diệp là một người vô cùng chú trọng trật tự, đối với những việc như vậy không thích chút nào, nhất là tên tướng quân đó. Biết rõ khi Lộc Đông Tán tấn công Thiên Trúc đã lưu lại một chi đại quân ở đối diện Tùng Châu, hơn nữa còn do đích thân trưởng tử Lăng Khâm thống ngự, vậy mà vẫn không biết sống chết lao đầu vào, khiến cho 600 quân tốt định lén đi phóng hỏa bị thương nặng, bị người ta cướp trước một bước, đánh cho bể đầu sứt trán. Chuyện như vậy nhất định phải xử trí để ổn định đại cục.

__________________

Chương 1421: Bệnh của Trường Tôn Vô Kỵ

Lý Nghĩa Phú nhìn quân binh thưa thớt trước mắt, lắc đầu ngao ngán, hệ thái tử diễn quá nhập vai rồi, trước kia bảo thái tử bỏ nắm giữ quân quyền chính là muốn cho bệ hạ hoàn toàn yên tâm, nắm giữa trung thư tỉnh, quan trọng hơn nắm thái tử lục soái nhiều, cho dù thái tử có bao nhiêu binh mã vẫn quá ít với hoàng đế.

Dùng một cái thái tử lục soái như gân gà đổi lấy trung thư tỉnh, vụ làm ăn này lãi lớn, sức mạnh của hoàng đế phải thông qua kế thừa mới có được. Qua chuyện Lý Trì làm phản mọi người mới phãn hiện, quốc gia hỗn loạn chỉ có lợi với kẻ dã tâm, với người khác không có lợi gì. Cho nên thái tử chủ động bỏ thái tử lục soái được trong ngoài triều tán thưởng, đây là nguồn họa loạn cuối cùng, binh quyền tập trung cao độ, độ an toàn sẽ tăng vọt lên.

Đế quốc khổng lồ đã tự có quỹ tích của mình, thời đại muốn dựa vào ít tử sĩ hoặc ít binh lực muốn làm gì thì làm đã qua rồi, Lý Thừa Càn muốn quyền chỉ huy tối cao thì phải đợi ngày bệ hạ ngự long đăng thiên.

Sáu vị tướng quân của thái tử lục soái rõ ràng không thể sống được, cán cờ treo mấy cái đầu lâu chết không nhắm mắt đủ chứng minh hiện thực tàn khốc đó.

Trong mỗi cơ cấu của triều đình đều mang đặc điểm rõ ràng của trưởng quan, Viên Diệp thoải mái, vậy tả thị lang Trường Tôn Xung phải nghiêm khắc, sau khi xin được thánh chỉ, sáu cái đầu lâu liền rụng xuống.

Quan quân từ cấp đội trưởng trở lên bị Trường Tôn Xung giết liền ba mốt người, không có nương thứ, không có thương hại, mặt Trường Tôn Xung giống như một cục sắt.

- Lý Nghĩa Phù, ngươi nên biết ngươi chỉ là tên quan văn, tốt nhất đừng hỏi tới chuyện võ tướng, ngươi xin không nổi đâu, nhìn rõ vị trí của mình.

Lý Nghĩa Phù cầu xin nhiều lần bị Trường Tôn Xung quát mắng không chút nương tình, quân tốt quỳ dưới đất cảm kích nhìn Lý Nghĩa Phù, thù hận cúi đầu xuống, hiện đao trong tay Trường Tôn Xung, không thể không cúi đầu.

Hơn nghìn người bị phạt, đúng là chưa từng có từ lúc khai triều, từng cái mông trắng hếu bị quân côn đánh be bét máu, Lý Nghĩa Phù mắt trợn trừng phẫn nộ:

- Quá lắm, quá lắm, Trường Tôn đại nhân, xin cho ti chức biết, quân pháp nào cho làm điều đó, ngài giết tướng đứng đầu trễ nải, ti chức không có gì để nói. Nhưng đây là trừng phạt quy mô lớn, tám mươi quân côn sẽ đánh chết người, từ quốc triều thành lập tới nay, đúng là chưa từng nghe nói, Trường Tôn đại nhân không nghe khuyên can, vậy nhất định triều hội ngày mai sẽ thấy tấu chương của ti chức.

Lý Nghĩa Phù nói xung đùng đùng nổi giận bỏ đi, Trường Tôn Xung chẳng thèm nhìn, ném lệnh tiễn xuống, quân pháp quan tiếp tục hành hình, ngũ lễ tư mã đã bị đánh ngất xỉu, gậy vẫn đánh xuống, khi dừng lại, ngũ lễ tư mã cũng không còn thở nữa...

Khi Trường Tôn Xung rời đi, nơi đây biến thành chỗ đau thương, mười bảy người bị đánh chết, hung danh của Trường Tôn Xung vang vọng.

Trở về tới nhà Trường Tôn Xung kể lại việc làm của mình với phụ thân nằm trên giường, Trường Tôn Vô Kỵ gật đầu:

- Không có đúng sai vĩnh viễn, Vân Diệp quá ôn hòa, con phải dữ dội, như thế mới vươn lên được, xưa này hiền từ không thể cầm quân. Vân Diệp khoan dung quá độ, khiến thái tử lục soái tản mạn, con là tả thị lang, phải thể hiện phong cách làm việc của mình, chỉ cần có lý là phải làm tới, thế mới có tiếng nói trong binh bộ.

- Bất kể ở quân công hay tài hoa thì Vân Diệp đều hơn con, y uy danh hiển hách, đối tốt với binh sĩ tất nhiên được ủng hộ, con không có tư cách đó, vậy phải làm bọn chúng sợ.Trương Tôn Vô Kỵ nói một lúc đa ho, lấy khăn che miệng, lại định nói tiếp thì Trường Tôn Xung ngăn lại, đỡ ông nằm xuống, lấy tay bóp cái chân đã sưng đỏ của phụ thân.

- Tôn đạo trưởng tới nói, đều là chút bệnh nhỏ không đáng kể, do lao lực mà ra, đau đầu là bệnh di truyền, không chỉ ta có mà bệ hạ, cô cô con, Thừa Càn, Thanh Tước, Lý Trì đều có, thần tiên cũng không giúp nổi, cần tĩnh dưỡng mới đỡ hơn. Tôn tiên sinh nói tốt nhất là tới Ngọc Sơn ở, không để ý tới triều đường, nhưng nay quốc sự rối ren, chẳng thể nhàn hạ phút nào, Hứa Kính Tông lúc nào cũng đợi phụ thân nghỉ ngơi, hắn nắm lấy môn hạ tỉnh, ha ha ha, ta không cho hắn cơ hội đâu.

- Chân bị thống phong, Tôn tiên sinh nói đó là bệnh do ăn uống, sau này không được uống rượu, không được ăn thịt, nhất là gan ngỗng béo mỡ càng không được ăn dù chỉ một miếng, Tôn tiên sinh nói rất nghiêm khắc, ha ha ha, còn liệt kê cả đống thứ không thể ăn, viết kín ba trang giấy, con xem đi, ở trên bàn đó, ta còn ăn được gì nữa.

- Tôn tiên sinh là thế ngoại cao nhân, lời ông ta nói không giả được, tối qua vì quá mệt nhọc cha uống một ngụm rượu, ai ngờ chân biến thành đau buốt, chỉ một ngày thành ra thế này. Tôn tiên sinh đun thuốc cho cha, còn cảnh cáo, nếu không nghe lời, lần sau ông ấy cắt chân. Thôi, để Hứa Kính Tông đắc ý vài ngày, sư tử còn có lúc ngủ gật cho linh cẩu nhặt chút thịt thừa mà.

Trường Tôn Xung cầm tờ giấy trên bàn, không ngờ bò, gà, vịt dê, ngang, ngỗng, trứng... Đều không được ăn.

Trường Tôn Vô Kỵ uống một ngụm sữa bò, thở dài, thứ này bất kể thế nào cũng không thể so với rượu.

Ngày hôm sau đại triều hội Trường Tôn Vô Kỵ vắng mặt, Hứa Kinh Tông lập tức thể hiện năng lực chấp chính không gì sánh bằng của mình, sự vụ ở Môn hạ tỉnh được xử lý đâu và đó, tựa hồ thiếu Trường Tôn Vô Kỵ cũng chẳng sao.

Xuất phát từ sự quan tâm với trưởng quan, Hứa Kính Tông chuyên môn báo cáo bệnh tình Trường Tôn Vô Kỵ với hoàng đế, xin hoàng đế cho Trường Tôn Vô Kỵ nghỉ ngơi nửa năm, tránh bệnh tật thành họa tâm phúc, còn về công sự ở Môn hạ tỉnh, bản thân tuy ngu độn cũng có thể miễn cưỡng ứng phó, nếu có chuyện năn lực không ứng phó được mời phó xạ xuất sơn là được.Trường Tôn Xung nghe xong nổi điên muốn đi ra phản bác, không ngờ Lý Nghĩ Phù lại đi trước một bước, quỳ rạp xuống tố cáo hành vi tàn bạo của Trường Tôn Xung ở thái tử lục soái, hơn nữa giết người ngoài quốc pháp, quân luật của Đại Đường không thể không sửa đổi, hắn chủ trương phế bỏ nhục hình, sau này chỉ cần giam giữ.

Lý Thừa Càn rời hàng thỉnh tội:

- Phụ hoàng, chuyện ở lục soái là do thần nhi gây ra, nay thần nhi bận rộn chính sự thiếu dạy bảo thái tử lục soái, xin phụ hoàng sát nhập lục soái vào Thập lục vệ, họ là quân tốt của Đại Đường, thần nhi thà để họ chết trên chiến trường còn hơn chết vì quân luật.

- Hạn ngạch Thập lục vệ đã đủ, không tiện thêm, không tiện bớt, chọn quân tốt cũng chỉ có thể đề bạt từ biên quân, không thể để lục soái vào Thập lục vệ hết được, làm thế chỉ giảm sức chiến đấu của Thập lục vệ, đó là ngựa hại bầy, đã hại một bầy, không thể để hại bầy khác.

- Chuyện Trường Tôn Xung làm không có gì sai trái, dựa theo quân luật không có gì không ổn, nếu hôm đó là vi thần, kết quả cũng như thế. Quân nhân phải ra quân nhân, có thể hung bạo, có thể tàn nhẫn, nhưng tuyệt đối không thể thành sâu mọt.

Vân Diệp là chủ quan binh bộ, tuy thường ngày xung đột với Trường Tôn Xung, nhưng ở chuyện này bất ngờ có ý kiến nhất trí với Trường Tôn Xung, nếu hắn bị trách mắng, thể diện của binh bộ cũng không dễ coi, dù sao đây cũng là chuyện của quân nhân, không cho quan văn xen vào.

Lý Nhị tỏ ra vô cùng bình tĩnh nhìn thần tử phía dưới, đợi mọi người nói hết rồi mới lạnh tanh tuyên bố:

- Dưới quân luật không có đặc quyền, Đại Đường có trăm vạn đại quân thiếu vài con ngựa hài bầy cũng không hề gì, trẫm chưa bao giờ nghe nói quân luật có thể thương lượng.

Hứa Kính Tông rất muốn nghe ý chỉ hoàng đế bảo Trường Tôn Vô Kỵ nghỉ nửa năm hoặc một năm, tiếc là hoàng đế lờ đi, làm Lão Hứa rất thất vọng.

Sau khi thoái triều, Trường Tôn Xung muốn cảm tạ Vân Diệp, nhưng Vân Diệp nhìn thẳng hắn nói:

- Đây là lần cuối cùng, binh bộ định giết ai do ta định đoạt không phải ngươi.

Nói xong Vân Diệp chắp hai tay bỏ đi, lúc này Trường Tôn Xung mới phát hiện Vân Diệp lên triều chưa bao giờ mang triều vật.

__________________

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau