ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1411 - Chương 1415

Chương 1412: Đạo cụ

Trong thôn toàn là lão binh đã lập công, hoặc là nông phu biết chữ, không thuyết phục được bọn họ sẽ chẳng có ai để ý tới huyện nha. Huyện lệnh rất muốn hỏi xem Binh bộ Thượng thư ở cao quan như vậy liệu có cao kiến gì để giải quyết cục diện trước mắt hay không.

- Không có, nói cho cùng luật pháp Đại Đường cũng không theo kịp thay đổi của bách tính, cho nên giờ quan viên mới bị bách tính vặn cho á khẩu. Ta thì đỡ hơn một chút, nhưng các trang hộ cũng đang muốn tham gia vào Vân gia thương đội, không muốn trồng hoa màu cho ta nữa. Giờ nhân thủ chỗ nào cũng thiếu, mùa hè lại là mùa chưng cất rượu, không có nhân lực, người Vân gia ta cũng đành thay nhau làm, nhắc tới thật mất mặt.

Đối với quan phụ mẫu quê nhà không được có kiểu cách nhà quan, người ta thanh y tiểu mạo mang chút quà điểm tâm đến cửa lĩnh giáo, Vân Diệp không thể không kiên nhẫn khuyên giải. Hắn tới cũng là để biểu thị chút công trạng, chỉ cần khổ cực của mình được thượng quan để ý là được, về phần quản lý bách tính thế nào không cần ai phải dạy hắn.

Huyện lệnh cơm no rượu say xong say khướt ngồi xe về nhà, được đàm đạo hồi lâu với Binh bộ Thượng thư ở Vân gia là vinh dự rất lớn, cho nên trước khi về còn quay đầu lại, thấy mọi người nhìn mình thì mới hài lòng đi.

Vân Diệp biết mình chỉ là đạo cụ biểu diễn, là đạo cụ biểu diễn thì phải tự giác hoàn thành vai trò, nhất định phải để cho người diễn hài lòng thì mới xong trách nhiệm.

Không chỉ Vân Diệp nói như vậy, gần đây Lý Nhị cũng nói như vậy. Hắn nói giờ hắn chỉ là một cái dấu hình người, chỉ cần đóng dấu lên tấu chương là được. Vui thì đồng ý, không vui thì thôi, nếu như đang giận thì mắng mỏ trong tấu chương. Nhưng bất kể hắn làm gì, hắn đều nhận ra nội dung tấu chương tam tỉnh đưa lên cũng chẳng có gì khác biệt.

Phòng Huyền Linh rốt cuộc có thể thoái ẩn, vì Lý Thừa Càn tiếp thủ Tỉnh trung thư. Trưởng Tôn Vô Kỵ bảo đao không già đảm nhiệm Tả phó xạ của Môn hạ tỉnh. Thượng thư tỉnh không có đại đầu mục, Hộ bộ Thượng thư Chử Toại Lương đảm nhiệm Tả phó xạ, Binh bộ Thượng thư Vân Diệp đảm nhiệm Hữu phó xạ. Do lực lượng tương đồng, hai phái đành phải chuyển từ đối lập sang hợp tác. Vân Diệp không thể biến Trưởng Tôn Xung thành bù nhìn, Trưởng Tôn Vô Kỵ cũng không thể ngăn Hứa Kính Tông bộc lộ tài năng trong Môn hạ tỉnh.

Bất kể Lý Thừa Càn, Trưởng Tôn Vô Kỵ hay Vân Diệp thì cũng đều là người rất quen thuộc Lý Nhị. Tấu chương và văn thư từ ba người bọn họ xuất ra đã có tính hợp pháp, ý kiến của Lý Nhị thậm chí cũng không còn quá trọng yếu nữa. Cho nên việc nắm quyền thập lục vệ chưa bao giờ Lý Nhị cho người khác đụng tới.

Hai năm trôi qua, quan lại Đại Đường đã hoàn toàn chấp nhận cục diện trước mắt. Quan viên hệ phái Trưởng Tôn bị hệ phái của Vân Diệp và Hứa Kính Tông gây khó dễ. Ngược lại hệ phái của Vân Diệp cũng bị Trưởng Tôn Vô Kỵ cùng Chử Toại Lương cật vấn. Về phần Lý Thừa Càn thì cứ ai có lý thì giúp, nhưng cũng không có cách quyết định, cuối cùng cũng lại vào tay Lý Nhị để hắn xử trí.

Đại Đường quá lớn, một mình Lý Nhị không thể nào cáng đáng hết được. Lượng văn thư bí thư giám cần thiêu hủy mỗi ngày lên đến hơn 3000 cân. Hoàng cung hủy Huyền vũ môn, đặt bí thư giám khổng lồ đặt trên khoảng diện tích 30 mẫu, máu tanh năm xưa nay đã bị thư lại rộn ràng bao vây.

Lý Nhị khoác áo dài chậm rãi bước đi dọc theo lan can bạch ngọc của Vạn Dân cung. Đây là thông lệ sáng sớm, dưới chân hắn khắp nơi đều là người tụ tập, số lượng người khổng lồ này giúp hắn thống ngự cái quốc gia khổng lồ này. Giờ thời gian làm việc nghỉ ngơi của Lý Nhị rất quy củ, giống như một lão nông vậy, mặt trời mọc là bước vào ngày làm việc. Lý Tượng ôm hộp gấm theo phía sau, bên trong là rượu bồ đào của hắn. Tay hắn vẫy một cái, Lý Tượng liền nhanh chóng rót rượu cho tổ phụ mình.

Đi qua mặt tây đại điện, trên Chu Tước đại nhai đặt một pho tượng rất lớn, đây là thứ Lý Nhị đã muốn có từ sớm, cũng là đồ nịnh hót của Vân Diệp. Một pho tượng to lớn điêu khắc bằng đá hoa cương, hôm nay sẽ được dựng lên.

- Tượng nhi, ngươi nói Viễn đảo là nơi thế nào? Thật có thể ngăn cản hạm đội đế quốc chinh phạt sao?
Lý Nhị uống một hớp rồi hỏi Lý Tượng sau lưng.

- Hồi bệ hạ, năm ngoái có mật thám của Thủy giám từ Viễn đảo trở về nói, Viễn đảo chẳng qua chỉ là một cái hải đảo xa xa, ngoài ra chẳng có gì kì quái. Từ ghi chép gần 10 vạn chữ của hắn mà xét thì quả thật như vậy, Viễn đảo chính là một hải đảo ở xa.

Lý Nhị gật đầu ra hiệu đồng ý, triều chính rốt cuộc an định lại, bớt rất nhiều kẻ quỷ quyệt, lại thêm nhiều kẻ không biết. Hôm nay đế quốc đã đặt trọng tâm về biên viễn, Lý Nhị biết chỉ có tăng cường giao lưu thì mới tránh cho đế quốc sụp đổ.

Trưởng Tôn Vô Kỵ đang vén bào phục bước lên thềm, mái đầu hoa râm dưới ánh dương thật nhức mắt. Hiện tại bạch lão thần trên triều đình cực kì hiếm hoi, Trưởng Tôn Vô Kỵ vì vậy trở thành người đức cao vọng trọng.

Lý Nhị ung dung cười một tiếng, đặt ly rượu xuống rồi dẫn Lý Tượng về lại Vạn Dân cung, nếu như đoán không sai, vấn đề Trưởng Tôn Vô Kỵ hôm nay nói vẫn là vấn đề thuộc về Đông hải hạm đội.

Nam hải hạm đội không phải là không được tranh, mà Trưởng Tôn Vô Kỵ chỉ muốn Đông hải hạm đội. Nhưng Trương Lượng nhất quyết không đồng ý, không thèm đếm xỉa đến yêu cầu của phe Trưởng Tôn, lão cho rằng chỉ có chỉ ý của bệ hạ mới có thể quyết định được. Về phần văn thư của Tam tỉnh lão cũng mặc, lão đặt mình ở vị trí gia nô của hoàng gia, chỉ một mực chờ đợi quyết định của Lý Nhị.

Trưởng Tôn dắt theo Lý Trị nước miếng từa lưa bước chậm bên Thái Dịch trì, trông nàng giờ trẻ hơn mấy năm trước nhiều, có lẽ do nhi tử lớn lên, tâm tình của nàng cũng trở nên vui vẻ.

Chim cực lạc từ trong lồng bay ra, đậu trên đầu ngón tay kêu hai tiếng, Lý Trị nhặt một viên đá ném nó làm nó sợ hãi bay lên, nhưng chỉ quanh quẩn bên Thái Dịch trì chứ không bay mất.- Tùng Tán Can Bố chết rồi sao? Nếu như trẫm không nhớ lầm thì năm nay hắn mới chỉ 32 tuổi chứ mấy? Sao trẻ vậy đã toi rồi? Tán phổ Thổ Phồn giờ là ai? Lộc Đông Tán xử lý thế nào?

Lý Nhị xem qua văn thư rồi cười hỏi Trưởng Tôn Vô Kỵ.

- Bệ hạ nói chí phải, Tùng Tán Can Bố năm nay quả thật chỉ có 32 tuổi, nghe nói là chết vì bệnh nhức đầu. Con trai Tùng Tán Can Bố là Công Tùng Công Tán đã sớm mất, cho nên vương vị Thổ Phồn do cháu còn bé của hắn đảm nhiệm, Đại tướng Lộc Đông Tán tiếp tục nhiếp chính, trông coi quân chính sự vụ Thổ Phồn.

- Nói như vậy Thổ Phồn chân chính coi như là của Lộc Đông Tán rồi?

- Quả thật như vậy thưa bệ hạ.

Lý Nhị sau khi đi một vòng quanh đại điện thì cười với Trưởng Tôn Vô Kỵ:

- Truyền chỉ ý của trẫm, sai sứ phúng viếng, đồng thời gia phong Lộc Đông Tán là Tư Vương, Lâm Khâm làm Lư hầu, phong 3 vạn hộ.

Trưởng Tôn Vô Kỵ mặt không biểu tình nói:

- Lộc Đông Tán cũng là nhất đại người tài, nếu bệ hạ làm vậy, rất có thể vì để trừ bỏ mâu thuẫn quốc nội, hắn sẽ lĩnh binh xuất chinh, mục tiêu chính là Hà Tây của Đại Đường ta. Tiết Nhân Quý của Vu Điền, Tô Định Phương của Hà Tây không phải là đối thủ của hắn, vi thần cho rằng Vân hầu nên xuất chinh.

Lý Nhị khoát tay:

- Sẽ không, nói về chính vụ ngươi toàn tài, nhưng về chiến sự thì ngươi nên ít nói một chút, nói ra sẽ khiến người cười nhạo. Lúc này Lộc Đông Tán cần là chiến công hiển hách, nơi có chín thành có thể tấn công chỉ có thể là Thiên Trúc. Hắn muốn công vào Hà Tây hoặc binh ra Hắc Thạch cốc chỉ là vọng tưởng. Hắn sẽ không lựa chọn như vậy, một khi khai chiến với ta mà thất bại, thì kết cục của hắn và bộ tộc sẽ là diệt vong.

__________________

Chương 1413: Thời gian sát khí

Trưởng Tôn Vô Kỵ mang theo chỉ ý của hoàng đế ra khỏi Vạn Dân cung, trong lòng vô cùng phiền muộn. Vào đúng lúc lão cần đồng minh nhất thì Tùng Tán Can Bố lại chết, Lộc Đông Tán cũng buộc phải vội xuất binh. Hoàng đế nói không sai, mục tiêu của Lộc Đông Tán chính là Thiên Trúc.Trường Tôn Vô Kỵ về tới Môn hạ tỉnh, nghĩ lại câu nói bớt quản chiến sự của Lý Nhị thì cười khổ. Ném quyển tông lên bàn, tay chắp sau lưng đi đi lại lại trong đại đường, nhìn ngôn quan hai bên mà buồn thúi ruột.

Vân Diệp và lão đã đến tình trạng này, ngôn quan tố cáo cũng chẳng được lợi ích gì, tốt xấu chỉ theo ý niệm của hoàng đế. Vân Diệp dù gì cũng là võ tướng, đụng vào quân quyền cũng không coi là vi phạm. Nhưng lão từ sau dẹp loạn Lũng Hữu đến nay đã thôi chấp chưởng quân quyền, lúc này muốn nắm lại quân quyền lần nữa quả khó như lên trời.

Cũng may Trưởng Tôn Xung vẫn là võ tướng, cho nên Trưởng Tôn gia nếu muốn chấp chưởng quân quyền thì hắn là hy vọng duy nhất. Nghĩ tới Trưởng Tôn Thuận Đức, Trưởng Tôn Vô Kỵ tức đến nghiến răng kèn kẹt. Năm đó chỉ vì một tí lợi mà để Lý Nhị cắt giảm quân quyền, giờ chỉ còn trông chờ vào cái mũ quốc công mà lăn lộn chờ chết.

Lão là đệ nhất nhân Lăng Yên các, vậy mà chỉ có quyền lợi điều động 500 thành vệ quân. Nói tới Vương Hiếu Kiệt lại càng thêm đau đớn, từ một vị tướng quân, giờ thành kẻ điên cả ngày khóc khóc cười cười ngoài đường phố Trường An, thật mất mặt.

Tuy lão có lực ảnh hưởng đến quân đội Sóc Phương, nhưng Vân Diệp cũng vậy. Trưởng Tôn Vô Kỵ có chút tuyệt vọng, lão giờ đầu đã bạc trắng, không như Vân Diệp với Vân Thọ, giống huynh đệ hơn là phụ tử.

Lão không dám nghĩ đến lúc mình chết, thế lực Vân Diệp sẽ bành trướng đáo mức nào. Đến khi đó, Trưởng Tôn gia tuyệt đối sẽ chết không có chỗ chôn. Xoa xoa cái hông đau mỏi, Trưởng Tôn Vô Kỵ mở quyển tông, tiếp tục thẩm duyệt chuyện thiên hạ.

- Sẽ không, sau khi tân hoàng lên ngôi ta liền cáo lão. Nên vào Binh bộ thì vào Binh bộ, nên nhập Hộ bộ thì nhập Hộ bộ, của hoàng gia thì nên trả cho hoàng gia, ta về Ngọc Sơn dưỡng lão. Ba nhi tử của Vân gia một ở Nam Hải, một Nhạc Châu, còn Trường An là Thọ nhi, an bài như thế là được.

Lý Thái hâm mộ gật đầu:

- Con ta cũng không nhiều, hai nhi tử, có điều không ít đất phong, dù muốn ở riêng thì hai đứa nó vẫn thừa chia nhau. Ta thấy Tiểu Mộ và Lý Tượng ở một chỗ, ngươi định gả khuê nữ cho hắn? Dù thế nào, Hương nhi và Lộ nhi ngươi phải giữ cho hài nhi nhà ta, về phần tiểu khuê nữ nhà ngươi thì tùy ngươi.

- Ngươi đến nhà ta chia thịt heo đúng không? Hân nhi, Huy nhi đều là hảo hài tử, thế nhưng Huy nhi và ngươi chẳng có điểm nào giống nhau, con ngươi hắn màu lam, hài tử nhà ta không lấy chồng dị tộc.

- Cút đi, lão bà Na Nhật Mộ nhà ngươi thì thuần chủng? Ngươi xem lại hình dáng Tiểu Mộ, sóng mũi cao, mắt to, điểm nào giống ngươi? Nếu Hi Mạt Đế Á sinh hài tử không có chút dị tộc, chẳng phải trò cười hay sao?

Vân Diệp ngoác miệng ngáp:

- Mặc kệ, gia quy Vân gia như vậy, không thể lấy dị tộc.- Nhà ngươi có gia quy như thế khi nào?

- Vừa xong, lúc ngươi muốn khuê nữ ta gả cho tiểu tử mắt lam ta liền nghĩ ra như vậy.

- Hả? Tên khốn nhà ngươi...

Hai người bưng tô mì ngồi xổm trên tường thấp Hoa trì xì xụp. Lý Thái nhai phải miếng tỏi cay đến ứa nước mắt, xì mũi hai cái xong nói với Vân Diệp:

- Ngươi định đối phó cữu cữu ta thế nào?

- Ăn thật ngon, sống thật lâu. So về tuổi ta chiếm ưu thế, trước kia Nhan lão tiên sinh đã nói với ta một đạo lý, thực ra trước mắt không cần thiết tranh phong với lão, chỉ cần sống lâu hơn lão là được. Ta giết cữu cữu ngươi ngươi không khó chịu sao? Bệ hạ không khó chịu sao? Hoàng hậu nương nương cũng liều mạng với ta. Đời này ta cũng chỉ có mấy người như vậy, vì cơn giận mà đắc tội với tất cả sao? Ta đâu có dở hơi mà làm thế. Cho nên đây là cách duy nhất, cữu cữu ngươi không phạm sai lầm là được, cho lão thêm vài chính vụ nhức đầu, phỏng chừng sau 3 năm rưỡi nữa ta sẽ thu được thắng lợi. Đến lúc đó ta còn có thể đi phúng viếng, mọi người đều được vui mừng.

Lý Thái thoải mái húp sạch mì, giơ ngón cái nói:
- Cao, thật cao. Cữu cữu ta nếu đến tuổi nhắm mắt xuôi tay ta cũng chẳng có gì oán niệm, như vậy phụ vương ta cũng thoải mái, mẫu hậu cũng vui vẻ, người trong thiên hạ sẽ thấy một hoàng gia hòa thuận, đối với người nào cũng tốt. Nói thật ra Môn hạ tỉnh đã khiến cữu cữu ta không yên lòng từ ngày mới bắt đầu.

- Hứa Kính Tông là ai, cữu cữu ngươi cũng quá để ý mình. Có hắn ở Môn hạ tỉnh, cữu cữu ngươi chắc chắn không thể rảnh rỗi. Cho dù là chính vụ đơn giản, lão Hứa cũng có thể biến thành phức tạp. Loại bản lĩnh này là bẩm sinh, là cao thủ tuyệt đối. Đại ca ngươi không biết nghe được ai kiến nghị, để Lý Nghĩa Phủ cũng vào Môn hạ tỉnh, phỏng chừng một ngày của cữu cữu ngươi sẽ vô cùng khổ sở. Ngươi có biết Gia Cát Khổng Minh chết như thế nào không? Chính là mệt chết.

Lý Thái lắc đầu:

- Chỉ cần chết già là được, ta quan tâm lão chết thế nào. Chuyện của Tiểu Trị làm ta thương tâm, hôm qua ta vào cung hắn còn hỏi ta có ăn đường không, khiến ta chảy cả nước mắt. Giờ ta muốn không phải đau lòng, chỉ cần được thế thì sao cũng được.

Ăn quả đắng mới biết tầm quan trọng của tình nghĩa, lừa cũng không bị sái chân hai lần một chỗ huống chi người. Giờ không ai dám làm chuyện đau lòng nữa, dù nói Lý Trị tự chịu diệt vong, thế nhưng mặt này nếu không có Trưởng Tôn Vô Kỵ thúc đẩy và hỗ trợ, thì Lý Trị cũng không lớn gan như vậy. Sau cùng người chết nhiều như vậy, đau thương cả một mảnh lòng, đây đã là cực hạn Lý Nhị có thể tha thứ.

Có lẽ do thêm một lần bị đả kích, hùng tâm của Lý Nhị tựa hồ đã không còn nữa, triều cương cứ vậy vận chuyển gọn gàng, Vân Diệp và Trưởng Tôn Vô Kỵ vẫn không hợp nhau như vậy, Thái tử thì quy củ ở Trung Thư tỉnh trị quốc, Thập Lục vương đàng hoàng ở sa mạc tây bắc ăn cát, hết thảy đều hoàn mỹ không tỳ vết, thân là đế vương chỉ cần khống chế được tiết tấu, không để chuyện bất thường xảy ra là được. Có lúc bình thường lại chính là chỗ cao minh của thi chính, thay đổi xoành xoạch tuyệt đối không phải đạo trị quốc.

Hoàng đế để yên, hoàng tử để yên, đại thần để yên, dân chúng cũng sẽ ngoan ngoãn. Nhà nhà đều bận rộn kiếm tiền nuôi sống gia đình mình, hơi đâu lãng phí thời gian quan tâm đến một đại gia tộc sắp toi đời.

Người trên đường Trường An đã vãn, 108 tiếng chuông cũng đã gõ xong, trên đại nhai đầy võ hầu, bọn họ hoặc là ném một con quỷ say xuống rãnh giải rượu, hoặc là ngăn xe ngựa không có tiêu kỳ để vơ vét tài sản một phen. Nếu như gặp được nữ tử đơn thân, bọn họ sẽ sung sướng cả tối.

Môn hạ tỉnh vẫn đèn đuốc sáng choang, Hứa Kính Tông vừa vất vả xử lý công văn trong tay, uống một bát súp, thưởng thức kiệt tác của mình, đột nhiên nhéo mạnh vào eo, ôm lấy văn thư trên bàn rồi ra khỏi phòng. Vừa mới ra khỏi thì lộ ra vẻ mệt mỏi. Sau khi uể oải thông bẩm với Trưởng Tôn Vô Kỵ thì chậm rãi vào đại sảnh, đặt văn thư lên trước mặt lão:

- Phó xạ, văn thư ngài muốn ty chức đã sửa lại rồi, có điều có vài chỗ quái lạ, ty chức không dám tự tiện quyết định, tất cả đã ghi chú phía trên, thỉnh Phó xạ xử trí.

Trưởng Tôn Vô Kỵ cười ha ha:

- Diên Tộc chính là hành gia trong đạo này, lại cũng có nghi ngờ sao?

Chương 1414: Cải cách quân sự của Lý Nhị (1)

Hứa Kính Tông cười khổ:

- Phó xạ đừng cười hạ quan, có vài chủ ý hạ quan có thể nghĩ đến, nhưng có vài chủ ý hạ quan không nên động đến thì hạ quan không động đến, chỉ là nếu vậy Phó xạ sẽ là người cực khổ nhất. Nếu như cần hạ quan làm hộ xin cứ việc giao phó, hạ quan dù nhảy vào dầu sôi lửa bỏng cũng không chối từ.

- Không cần như vậy, chức trách không nên khinh thường, Diên Tộc có thể về trước nghỉ ngơi.

Trưởng Tôn Vô Kỵ mặt lạnh tanh nói.

Hứa Kính Tông chắp tay thi lễ xong liền lùi khỏi đại sảnh, cất bước trở về nhà...

- Thỉnh ngươi làm hộ? Nếu như không phải thấy ngươi còn biết chút quy củ, ngươi há có thể tiêu dao như vậy ở Môn hạ tỉnh?

Trưởng Tôn Vô Kỵ thấy Hứa Kính Tông đi ra thì cúi đầu nói vài câu, sau đó lại tiếp tục vùi đầu vào đống công văn. Ôi, chuyện rối loạn trong thiên hạ cho tới giờ chưa lúc nào ngừng, trên thì quân quốc đại sự, dưới thì đồn nhảm trên đường, đều là chức trách của Môn hạ tỉnh. Nếu như không phải có Chử Toại Lương sẻ bớt gánh nặng, lão quả thật làm không xuể.

Đến khi Trưởng Tôn Vô Kỵ xử lý xong công việc thì đã là canh ba. Lão vươn người một cái, đẩy cửa đại đường, hít vào hơi cháo thơm lừng, bụng cảm thấy cồn cào. Mùi cháo đã tới hậu viện, một cái nồi đất đặt trên một cái lò, mùi cháo thơm chính từ cái nồi kia truyền tới. Đang định hỏi thì thấy lão bộc nhà mình xách hộp thức ăn đi tới, phu nhân cũng thân thiết. Trưởng Tôn Vô Kỵ không dùng cháo, định vào dùng cơm xong thì hồi phủ, mai là ngày nghỉ ngơi, phải nghỉ cho hết mệt mỏi những ngày qua mới được.

Lý Nghĩa Phủ đi từ phòng công vụ ra, sờ lên nồi đất xong thấy nóng quá, vội vàng nắm tay lên tai cho bớt nóng. Sau khi lót vải vào mới bưng nồi cháo lên đặt lên án ăn từng chút một. Trưởng Tôn Vô Kỵ không ăn quả thật đáng tiếc, trong cháo còn có dâm dương hoắc giúp tỉnh táo tinh thần.

Xe ngựa Trưởng Tôn gia được gia tướng hộ vệ từ từ chạy trên Chu Tước đại nhai, bệ của pho tượng cuối đường đã hoàn thành. Pho tượng được hồng trù bao phủ đang nằm trên bình đài bằng gỗ, có thể loáng thoáng nhìn thấy hình ảnh chiến mã và người.

Trưởng Tôn Vô Kỵ mệt quá thiếp đi, đúng lúc đi ngang qua tượng Lý Nhị thì gió thổi rèm xe lên, lão lại chợt mở mắt. Giờ Trưởng Tôn Vô Kỵ rất khó ngủ, chỉ cần hơi động tí là tỉnh, mà tỉnh rồi thì rất khó ngủ lại, tình trạng này đã xảy ra lâu lắm rồi, nhưng lão cũng chưa nói cho ai biết.Bởi vì đại hạn, cho nên nhân công nhàn rỗi rất nhiều. Nếu đã không thể cứu được hoa màu thì thôi, dành sức vào thành thị làm thợ còn kiếm được nhiều tiền hơn.

Lương thực cứu tế quan phủ dành cho người già yếu, đủ cho bọn họ ăn đến năm sau. Còn nam nhân cường tráng vác túi, hoặc đi bộ, hoặc ngưu xa vào thành kiếm cơm.

Trường An thành nhân công tăng mạnh, Lý Nhị thừa dịp tu sửa Phù Dung viên. Đây là viên lâm hoàng gia diện tích hơn ngàn mẫu, dài chừng 17 dặm. Trước kia ban thưởng cho Lý Thái, nhưng Lý Thái lại ngại phiền không muốn, căn bản là do không đủ nhân công làm, viên lâm này là cái rách nát từ thời Tùy để lại, muốn sửa chữa tốt không phải một hai năm là được.Bây giờ có nhân công, Lý Nhị lại muốn tập trung làm, cho nên Phù Dung viên giờ người ra vào tấp nập. Công Thâu gia tộc phụ trách thiết kế và kiến tạo, Công Thâu Giáp giờ đã là bậc thầy, mấy năm qua đã chỉ huy vô số kiến tạo, từ Đà thành đền cầu đường đều có, giờ chẳng qua chỉ là một cái sơn thủy viên mà thôi, chuyện nhỏ.

Phù Dung viên không coi là đại sự, nhưng việc Lý Nhị muốn dựng tượng là đại vấn đề. Pho tượng này cao hơn 40 thước, nặng tới 500 nghìn cân. Phải dựng pho tượng này vào chính tây, hơn nữa không lệch chút nào quả thật phải tính toán cực kỳ chi ly mới được.

Thiên xa (xe cần trục) to lớn vô bì đã được dựng lên, dưới gầm trời này không thể có máy móc để dựng tượng. Quyển dương, thiên xa cùng với giang can (đòn bẩy) mới là chủ lực.

(quyển dương: https://google.com.vn/search?q=%...ed=0CAYQ_AUoAQ)

Lý Nhị chỉ cần đứng trên bình đài Vạn Dân cung là có thể nhìn thấy hiện trường thi công. Hắn phát hiện vô số xe ngựa đang chuyển cát sông vào thành, nhìn thì thấy cát đã chất đống lên cơ tọa rất nhiều rồi, vậy mà những dân phu kia dường như vẫn muốn nhiều nữa, vẫn đòi vận chuyển thêm.

(cơ tọa: nền để dựng tượng)

- Tượng nhi, ngươi biết vì sao bọn họ phải đổ cát lên cơ tọa không?- Hồi bẩm hoàng gia gia, tôn nhi biết. Vì tượng quá nặng, theo tính toán của thư viện thì không dưới 500 nghìn cân, thiên hạ này không thể gì có thể nhấc nổi để đặt vào cơ tọa, vì vậy chỉ có thể dùng đống sa pháp nguyên thủy nhất. Đầu tiên là chất cát quanh cơ tọa, sau đó kéo tượng lên cát, cuối cùng dùng quyển dương, thiên xa các loại đến nâng, kéo chỉnh vị trí tượng, rồi sau dọn sạch cát dưới tượng, để tượng đứng trên cơ tọa, lúc đó công trình coi như làm xong.

Lý Nhị nghe Lý Tượng giải thích thì rất hài lòng, những năm này Lý Tượng rất tiến bộ, không giống năm xưa còn hấp tấp bộp chộp. Lý Nhị cho rằng công trình không đơn giản như mấy lời Lý Tượng nói, nhưng chỉ bằng mấy câu nói mà có thể khái quát được đại khái các bước thì cũng có bản lĩnh, đây cũng là nguyên nhân hắn giữ Lý Tượng ở bên người làm thư ký.

Năm đại tai thường xây dựng rầm rộ, đây là việc đã được Đại Đường nhất trí, nhằm tạo kế sinh nhai cho bách tính. Vì thế không riêng gì Trường An, mà Lạc Dương, Tấn Dương cũng là như vậy. Huyện lệnh các nơi cũng dẫn bách tính đi sửa hà đạo, công trình thủy lợi. Đường của Quan Trung cũng được trải xi măng, cộng thêm cương thiết xí nghiệp cũng toàn bộ khởi động. Quan Trung lúc này giống như một đại công trường bận rộn.

Lý Nhị trở lại Vạn Dân cung, bảo Lý Tượng lấy ra một quyển trục lớn. Sau khi mở ra thì lấy tay đo khoảng cách trên bản đồ. Mặc dù hỏa khí xưởng đã hoàn toàn khôi phục, hơn nữa sản lượng cũng đã tăng lên ba thành, nhưng Lý Nhị vẫn không hài lòng. Vũ khí của quân đội cần đổi lại, giờ đã quá lạc hậu rồi.

Hắn rất hy vọng quân đội các nơi có thể được thay đổi tư trang trong thời gian ngắn nhất, vũ khi dư thừa có thể tiêu hủy, từ đó tăng cường khả năng khống chế quân đội của triều đình.

Hỏa dược xưởng cùng hỏa khí xưởng chỉ Trường An thành mới được có. Cũng giống xưởng đúc tiền vậy, không thể có bất kì chi nhánh nào khác, cái này đã được viết vào luật pháp Đại Đường, nghiêm lệnh không cho bất kỳ người nào sửa đổi, kể cả hoàng đế đời sau.

Quân đội không có hỏa dược, chiến lực ít nhất sẽ giảm nửa. Lý Nhị tin rằng chỉ cần khống chế hỏa dược, dầu lửa tinh luyện, thì chỉ cần Thập Lục vệ chiến lực cường hãn, cũng không cần e ngại phản loạn của ngoại phiên.

Bộ đội địa phương chỉ có thể gánh vác trách nhiệm thủ vệ, về phần tác chiến chính là chức trách của Thập Lục vệ cùng Đông hải thủy sư, Nam Hải thủy sư và Huyền Giáp quân. Thập Lục vệ sẽ luân phiên thủ vệ cứ điểm xung yếu nhất đế quốc, để bảo trì sức chiến đấu cường hãn của mình.

- Đi hỏi Vân Diệp xem có thể tăng cường sản xuất hỏa khí hay không. Quân đội địa phương đã huấn luyện xong, giờ chỉ chờ hỏa khí của y. Chẳng phải y dựng 3 xưởng rồi sao? Sao không cho hoạt động tất mà luân phiên một cái nghỉ làm gì?

Lý Nhị điểm lên bản đồ, an bài cho Lý Tượng.

- Hoàng gia gia, chủ yếu là thiếu tiêu thạch với lưu huỳnh. Những thứ này hạm đội Đông hải vận chuyển từ đảo về không kịp. Vân hầu lúc nào cũng cuốn sổ báo cáo vì sao phải luân phiên sản xuất, y nói nếu có điều kiện thì nên xây 6 hỏa khí xưởng, giữ một nửa dùng một nửa, cứ nửa năm lại thay nhau, như vậy giảm thiểu tai nạn.

Chương 1415: Cải cách quân sự của Lý Nhị (2)

Lý Tượng vừa nói vừa lấy tấu chương của Vân Diệp từ ngăn kéo ra cho Lý Nhị xem.

(tiêu thạch: quặng ni-trát ka-li)

Lý Nhị còn có ấn tượng với cuốn sổ này, cầm lấy nhìn lại lần nữa, trầm tư hồi lâu mới nói với Lý Tượng:

- Truyền Thượng Quan Nghi tới.

Lý Tượng gõ chuông vàng, chẳng bao lâu sau Thượng Quan Nghi đi vào. Một năm trong lao ngục đã làm mất văn nhân khí trên người hắn biến mất, cả người trở thành trầm lặng, sau khi thi lễ thì an vị sau bàn chờ Lý Nhị nói.

- Mệnh Vân Diệp bắt đầu xây 3 tòa hỏa khí xưởng.

- Mệnh Trương Lượng nhất định phải bảo đảm số lượng tiêu thạch và lưu hoàng, nếu không nghiêm trị không tha.

- Mệnh Tôn Nhân Sư nhất định phải khống chế xuất cảng dầu lửa, dầu tinh luyện không thể có một giọt rơi ra ngoài, nếu không đưa đầu tới gặp.

- Mệnh Trưởng Tôn Vô Kỵ nhất định phải bảo đảm tiền tài đầy đủ cho Binh bộ, không được chậm trễ nửa phần, nếu không nghiêm trị không tha.

- Mệnh Huyền Giáp quân vào Hán Trung, phong tỏa Kim Ngưu đạo, thương nhân qua lại chuyển hướng Thục đạo, không được làm trái.

Lý Nhị liên tiếp ra năm đạo chỉ ý, bảo đảm quân đội có thể hoàn thành thay đổi quân trang trong thời gian ngắn nhất. Rất rõ ràng, ngoài Thập Lục vệ, thì chi quân đội đầu tiên cần thay đổi quân trang chính là Huyền Giáp quân.

Rất nhanh, chỉ ý đã đến tay Vân Diệp. Hệ thống văn thư của quân đội phải cần Binh bộ Thượng thư ký. Không được, bây giờ dầu lửa không chỉ Bắc Đình có, Thập Lục vương cũng có, chẳng lẽ Trưởng Tôn Vô Kỵ không báo tin này cho hoàng đế? Lão có tâm tư gì?

Hơn nữa dầu lửa giờ đã thành vật dân sự, không cho một giọt rơi ra ngoài là điều không thể. Trong này vòng lợi ích liên lụy quá lớn, Ngọc Môn thủ quân, Hà Tây quân, Tiết Nhân Quý Thạch Thành thủ quân đều có liên lụy. Một khi cấm hoàn toàn sợ rằng sẽ sai lầm, kim tiền màu vàng, nhưng sẽ khiến mắt người đỏ.

Văn thư của Trương Lượng, Huyền Giáp quân nhanh chóng được chuyển đi, còn văn thư của Tôn Nhân Sư Vân Diệp nhét vội vào ngực, rồi chạy tới Vạn Dân cung cầu kiến hoàng đế. Cái chỉ ý này căn bản là không có cách nào thi hành.

- Cái gì? Ngươi nói chỉ ý của trẫm không có cách nào thi hành?

- Đúng vậy thưa bệ hạ, dầu lửa đâu đâu cũng có. Diên Trường huyện cũng phát hiện thứ này, Quy Tư, chín họ Chiêu Vũ cũng đều có. Xa Sách quốc cũng phát hiện, hơn nữa giờ cách chưng cất không còn là bí mật, nếu ngài muốn cấm tiệt dầu lửa thì không thể nào đâu thưa bệ hạ.

Lý Nhị chợt đứng lên nhìn Vân Diệp:

- Ngươi nói Diên Trường, Quy Tư, chín họ Chiêu Vũ, San Xa đều có dầu hỏa?

- Đúng vậy thưa bệ hạ, giờ dầu hỏa của Diên Trường huyện đã bị quân đội khống chế, nhưng dầu hỏa là của Thập Lục vương, chúng ta chỉ có phân ngạch hai thành. Thực tế quốc gia nhiều dầu hỏa nhất là Đại Thực chứ không phải Đại Đường chúng ta. Giờ dầu thắp ở phương nam cũng chỉ cần qua mậu dịch trên biển là có được. Một khi chúng ta cấm tiệt dầu hỏa, lợi lớn nhất sẽ thuộc về thương nhân Đại Thực, mà còn bị bọn chúng cười nhạo.
Lý Nhị tức giận ném bình ngọc trong tay nát bét, nộ quát:

- Hám lợi đen lòng, biết rõ đây là quân quốc trọng khí còn không biết quý trọng, cái gì cũng muốn quy ra tiền. Vân Diệp, trẫm hỏi ngươi, chuyện này có phần của ngươi hay không?

Vân Diệp máy mắt một cái, nói:

- Bệ hạ, thần không có. Ngài cũng biết, chỉ cần quan hệ tới quân quốc trọng khí là Vân gia chưa bao giờ dính vào. Bệ hạ, những chuyện này vi thần đã sớm nộp văn thư đến Môn hạ tỉnh, sao bệ hạ lại không biết?

Lý Nhị liền đớ người, đây rõ ràng là thủ đoạn hãm hại Vân Diệp của Trưởng Tôn Vô Kỵ, hắn không thể giải thích rõ ràng. Cố nén cơn giận, hắn hỏi Vân Diệp:

- Nếu chuyện này đã không có cách nào, ngươi tính làm sao?

- Bệ hạ, dầu lửa dự trữ trong quân đã tới hạn rồi. Mười kho đã chất đầy, vi thần giờ sợ nhất chính là nó, so với hỏa dược còn nguy hiểm hơn. Chẳng may bùm một phát chắc bốc hơi cả Vị thủy. Giờ kho dầu toàn đặt cạnh Vị thủy, thứ này nhất định phải có là dùng luôn, trữ lâu sẽ giống rượu bay hơi mất, cũng không có cách nào dán kín, cho nên vi thần mới ngầm cho phép giao dịch dầu lửa tồn tại.

Vân Diệp vừa nói vừa lấy sổ sách từ trong ngực ra cho Lý Nhị kiểm tra. Lý Nhị vội xem qua một chút rồi đưa cho Lý Tượng:

- Giao cho Đô Thủy giám điều tra kỹ, nhất định phải kiểm tra từng thùng dầu một.

An bài xong sắc mặt Lý Nhị mới giãn ra một ít, ngồi xuống hỏi Vân Diệp:

- Vì sao Đại Đường ta lại ít dầu lửa như vậy?
Vân Diệp trợn mắt nói:

- Bệ hạ, không phải cứ đất rộng là có dầu lửa, mà phải xem quốc gia đó có may mắn hay không. Hiển nhiên trong chuyện này người Đại Thực may mắn hơn chúng ta nhiều.- Dầu lửa Đại Đường ít hơn so với người ta?

Lý Nhị ngẩn ra, hỏi một câu khiến Vân Diệp không biết trả lời thế nào.

- Quả thật nhiều hơn chúng ta.

Hoàng đế hỏi, Vân Diệp không thể không trả lời.

- Vậy thì không cần cấm chỉ, dù sao người ta rất nhiều, cách lại quá xa...

Vân Diệp không chung mục tiêu với băng đảng hoàng đế, nên bẩm báo hết sự tình liền đi, nói thêm tí nữa khéo phải mang binh đi đánh đâu đó thì hết hơi.

Cần là lấy, đây là kiểu của Đại Đường bây giờ. Làm đế quốc, mỗi khi thiếu cái gì là lại nghiên cứu bản đồ ngoại quốc, đến khi không thể tìm được ở ngoại quốc, thì mới chuyển ánh mắt vào quốc nội. Thời gian lâu dài liền trở thành một cái nếp nghĩ.

Quốc nội thế cục ổn định, tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, không phát hiện Vân Diệp đang sống chết với Trưởng Tôn Vô Kỵ, cho nên mọi người bắt đầu suy nghĩ xem nên sống phóng túng thế nào.

Đứng trên đại nhai mà nhìn thấy đám lực sĩ điêu tượng đã là chuyện thường, nhảy tường vào Phù Dung viên xem trước vài kỳ hoa dị thảo cũng không phải mới lạ. Huyện nha môn Trường An cũng đã gông cổ mười mấy tên lưu manh và hoàn khố. Hai huyện Trường An, Vạn Niên khi đối phó với lưu manh và hoàn khố đều dùng một cách như vậy.

Trường An thành không phải là nơi nên lưu lại, tuần thành ngự sử cùng thị hầu ngự sử không dễ đối phó. Những người này cả ngày mặt mũi hằm hằm, thấy hoàn khố cỡi ngựa mà cho báo ngồi trên mông ngựa, là không nói không rằng, báo sẽ bị lột da, ngựa thì sung quan, về người thì rất khó nói, tâm tình Huyện lệnh tốt thì đánh mấy trượng là thả, còn không thì gông xiềng thị chúng.

Nhưng các hoàn khố rốt cuộc cũng tìm ra được trò chơi mới.

Cừ Trịnh quốc gần đây được sửa sang lại có chuyện hay. Thổi phồng 7, 8 cái túi da dê, sau đó lấy dây buộc lên tấm gỗ vuông là có thể ngồi từ cửa Bạch hà đến tận Lạc hà, dài chừng 300 dặm. Cái chán duy nhất chính là Kính hà quá nhiều cát, trôi một chuyến về là người vàng ệch cả ra.

Vân Thọ rất muốn thử một chút, nhưng bị Tân Nguyệt nghiêm khắc ngăn lại, nên đành ngậm ngùi theo cha đi nhổ tỏi, tâm không yên khí không tĩnh, nhổ cây nào đứt cây đó. Vân Diệp tức giận vội vàng đem tống tháo hắn đi cho yên chuyện.

Đội nón lá làm dưới nắng ấm là chuyện Vân Diệp thích nhất, được một lúc thì nhổ được một bó tỏi xanh mượt mập mạp cực lớn, dùng xào thịt dê thì tuyệt cú mèo.

Lý Thái ở Thái Dịch trì thử một loại thuyền mới, nghe nói không cần người chèo cũng có thể tự đi. Đám huân quý cũng tính toán chút, vì theo lời Lý Thái thì tuy bề ngoài khó coi, nhưng chức năng lại lợi hại vô cùng.

Vân Diệp không đi, bình trà thì thì có thể có dạng gì? Chẳng qua chỉ thêm vài cái bánh xe, hơn nữa hơi nước còn bốc khắp nơi, chạy chậm chẳng khác nào ông già trúng gió. Nhưng Lý Thái không cho là nhục mà lại lấy làm quang vinh. Vân Diệp nói vật này chưa nên cho người biết, nhưng Lý Thái và Hi Bạc Đế Á lại không nghĩ như vậy. Họ nhất trí cho rằng đây là một loại động lực mới, cần phải cho toàn bộ Đại Đường biết. Hi Bạc Đế Á khăng khăng cho rằng, chỉ cần gieo đuốc xuống, lửa sẽ hừng hực cháy lên.

__________________

Chương 1416: Đại bí mật

Vân Mộ hôm nay dẫn theo bọn muội muội tới hoàng cung xem bình trà, còn cố ý ăn diện. Lúc ra cửa Vân Diệp nhìn Vân Mộ quần lụa mỏng thì rất không hài lòng, muốn nói vài câu lại bị Na Nhật Mộ ngăn lại.

Buổi tối Vân Diệp một mình ăn dê xào tỏi, món này rất nồng, người bình thường khó mà hưởng thụ được.

Vân Mộ ăn theo cha, hai cha con ngồi ăn sạch một mâm, sau đó ra uống nước thì bị Tân Nguyệt đuổi ra vườn đi dạo tiêu cơm.

- Cha, cha nói hoàng hậu nương nương có uy phong không?

- Hoàng hậu nương nương lúc nào chả uy phong, dù sao cha cũng bị nương nương ăn hiếp cả đời.

- Con thấy trang phục của nương nương rất đẹp, đồ trang sức cũng đẹp, dắt theo tên ngốc Lý Trị ra ngoài thì uy phong bát diện, tất cả phụ nhân đều phải đại lễ tham bái.

- Đó là dĩ nhiên, vị hoàng hậu nương nương này của chúng ta nổi danh lợi hại. Mà sao lại hỏi cái này? Thích xem ngày mai ta dẫn con đi thấy một hoàng hậu nương nương rất đáng sợ.

- Cha, nếu con thành hoàng hậu, cha thấy con cũng phải hành lễ sao? Con thấy Trưởng Tôn Vô Kỵ vẫn hành lễ với hoàng hậu nương nương.

Vân Diệp chợt đứng lại, nhìn khuê nữ rồi thất vọng thở dài:

- Mắt phượng mày ngài không có, còn học cha híp mắt, không thành được hoàng hậu.

Vân Mộ cười hề hề:

- Giống cha là tốt nhất, người ta khuê nữ giống cha là có phúc. Con chính là người có phúc, nói không chừng sau này lại thành hoàng hậu thì sao? Cha là tử đệ tiên nhân, con sẽ giống như cha nói có mệnh hoàng hậu, ai dám giành với con là không xong đâu.

Khuê nữ từng học võ ai cũng tự tin như vậy.

Buổi tối nằm vật trên giường, Vân Diệp lắc đầu cười khổ mãi, thở dài rồi lại than thở. Tân Nguyệt ghé đầu nhìn mặt phu quân cũng chẳng thấy có gì lạ, đáng lý đã uống trà đi dạo thì phải ngủ ngon chứ nhỉ.

- Đại khuê nữ chúng ta muốn làm hoàng hậu, làm sao bây giờ?

Vân Diệp miễn cưỡng nói với Tân Nguyệt.

Tân Nguyệt vốn đã nằm xuống nghe vậy liền tức tốc ngồi dậy, nhìn Vân Diệp nói:

- Gả cho Lý Thừa Càn là không được, cho dù là làm hoàng hậu cũng không được, Vân gia không hợp với người kia.

- Nếu như gả cho Lý Thừa Càn, ta sẽ đích thân đánh chết nha đầu chết tiệt này, tiện thể thịt luôn Lý Thừa Càn. Nhưng chắc nó muốn là con dâu hắn.
- Tuổi Lý Thừa còn quá nhỏ, sợ rằng cũng không thích hợp.

- Ai bảo Lý Thừa, là Lý Tượng. Biết cái gì gọi là tro tàn lại cháy không? Chính là vậy đó. Hoàng đế lần nữa muốn khảo hạch Lý Tượng, nghe nói biểu hiện của hắn dạo này cũng không tệ.

Nhưng Đại Đường có một quy củ, chính là nữ nhi đại thần không thể làm hậu. Hoàng hậu Đại Đường chỉ có thể là tiểu nữ của những nhà chức vị nhỏ hơn chúng ta. Đây là đề phòng ngoại thích loạn chính, cho nên mới nói khuê nữ nghĩ đơn giản.

Tân Nguyệt ngồi dậy, ôm gối nhìn Vân Diệp:

- Lý Tượng sẽ làm hoàng đế?

- Trời mới biết, nếu như Lý Tượng thật cưới khuê nữ nhà ta, vậy thì khả năng đến 8/10.

- Trưởng Tôn Vô Kỵ sẽ thế nào? Lão và chàng luôn đối đầu nhau, chỉ cần chuyện chàng muốn làm lão nhất định sẽ phản đối. Hơn nữa thiếp cảm giác Tiểu Mộ không thích Lý Tượng, chẳng qua là thích làm hoàng hậu thôi.

Vân Diệp nghiêng người lầu bầu:

- Bây giờ thì kiếm đâu ra tên nào thích hợp làm chồng nó? Đứa nhỏ này tâm cao khí ngạo, sợ rằng không đảm đương nổi vị trí hoàng hậu. Tâm tư của tiểu hài tử, qua mấy ngày là hết thôi, ngủ.

Lúc Vân Diệp tiến vào mộng đẹp, Lý Thái cùng Hi Bạc Đế Á đang mừng như điên. Không vì cái gì khác, chính vì lĩnh vực học vấn mới phát hiện ra. Lý Thái phát hiện năng lượng có thể chuyển đổi, hơn nữa vĩnh viễn không biến mất...

Trong một đêm, Lý Thái giống như tìm thấy một thế giới mới, hắn muốn hát vang, muốn nhảy nhót, muốn la hét, muốn khóc lóc, cười to, muốn tìm Vân Diệp say sưa một trận. Hắn rất muốn nắm cổ Vân Diệp nói cho y biết, đó chính là lễ vật mà bình trà to chạy trong Thái Dịch trì cho hắn.
Hắn tựa như thấy một con đường rộng thênh thang, một con đường khảm vàng tít tắp xa xôi...

Nhưng hắn vẫn nén được tâm tình kích động, cũng chỉ nhẹ ôm Hi Bạc Đế Á rồi lại chui vào phòng nghiên cứu. Lần này hắn rất có lòng tin hắn không còn là người mù sờ voi, cũng không còn là ếch ngồi đáy giếng. Hắn thấy một hệ thống hoàn chỉnh, giống vén mây mù thấy trời xanh, thấy được nơi sâu xa nhất.

Nhật nguyệt không ngừng luân chuyển, những người bận rộn vẫn rảo bước như mọi ngày trên đường phố Trường An. Đại môn hoàng cung mở lại đóng, đóng lại mở. Vân Diệp ngày ngày đến Binh bộ, Trưởng Tôn Vô Kỵ vẫn quên ăn quên ngủ lược bỏ thế lực Vân Diệp. Có điều gần đây lão thích cháo nồng của Lý Nghĩa Phủ, nghe nói trong đó có cho thêm thảo dược, khiến người ăn vào tỉnh táo minh mẫn.

Người Thổ Phồn cũng bắt đầu Tây chinh, nghe nói là vì trừng phạt sự bất kính của Thiên Trúc. Để Đại Đường không gây khó dễ Tây chinh, Thổ Phồn đã đưa tới rất nhiều trân bảo, trong đó nổi danh nhất là một kim phật tám tay khiến Lý Nhị vô cùng thích thú, còn đặc biệt mời Huyền Trang đại sư tụng kinh cho pho kim phật này ngàn lần rồi đặt trong Thái Cực cung, coi như trấn trạch chi bảo.

Nhưng lời cầu hôn Kim Thành công chúa của Thổ Phồn Tiểu Tán Phổ lần nữa bị phớt lờ, cũng như nguyện vọng thiếu niên quý tộc Thổ Phồn được vào học thư viện bị cố tình quên. Có điều Lý Nhị nhận lễ vật, không thừa cơ chiếm cao nguyên đã là nhượng bộ lắm rồi.

Pho kim phật sở dĩ đặt ở Thái Cực cung, là để cho Trưởng Tôn tiện bái phật. Đại thọ hoàng hậu, tất cả phụ nhân thiên hạ đều sẽ đến đây chúc thọ cho hoàng hậu.

Tân Nguyệt dẫn theo toàn bộ phụ nhân có phẩm cấp trong nhà vào hoàng cung. Vân Mộ một lần nữa lại được cảm nhận uy nghiêm của nhất quốc chi mẫu. Ra lệnh một tiếng quần thư bái phục, nàng hâm mộ cảnh tượng như vậy, mặc dù chỉ đứng phía sau, nhưng cũng chú ý bắt chước lời nói hành động của Trưởng Tôn. Giờ khắc này, sự ham muốn làm hoàng hậu trong nàng càng lên cao hơn bao giờ hết.

Đây mới thật là chủ nhân, đây mới thật sự là người...

- Cha, con muốn trở thành hoàng hậu. Con muốn nữ nhân thiên hạ đều phải triều lạy con.

- Tưởng gì, con cứ sắp nha hoàn trong nhà luyện là được...

- Cha, con nói nghiêm túc mà.

- Cha cũng nói thật, con cho rằng chỉ cần là hoàng hậu là người thiên hạ sẽ kính phục? Con cho rằng chỉ cần làm hoàng hậu là sẽ có uy nghiêm của Trưởng Tôn nãi nãi? Con có biết nàng chịu bao nhiêu cực khổ, phạm bao nhiêu lỗi lầm? Trong lịch sử có biết bao hoàng hậu không bị chém đầu thì cũng bị giam cầm thâm cung, con cứ nghiên cứu hết đi rồi hẵng nói.Một nữ hài tử có muốn làm hoàng hậu cũng là chuyện thường, hưởng thụ vinh quang vô thượng. Đây là đại vinh diệu, bất quá đáng tiếc, đây cũng chỉ là mộng ảo nhất thời trong khuê phòng mà thôi.

Vân Mộ thì khác, nàng cho là mình nên làm hoàng hậu, vì vậy nàng tìm Tiểu Vũ tỉ tỉ giúp một tay, hỏi xem làm thế nào mới có thể trở thành hoàng hậu của Đại Đường đế quốc.

Người nào trong lòng hồ ly thì sẽ có bộ dạng hồ ly, Tiểu Vũ chính là như vậy. Nét thiếu nữ ngây ngô cuối cùng cũng đã biến mất, búi tóc trên đầu, mặc một bộ cẩm bào chắc là của Địch Nhân Kiệt, áo lót đỏ thẫm lộ cả ra ngoài, Vân Mộ liếc qua đã thấy khiến nàng đỏ hết cả mặt.

Tiểu Vũ cười khúc khích kéo tay Vân Mộ, ngón trỏ nâng cằm nàng nói:

- Đây chính là cô gái một lòng muốn làm hoàng hậu? Cũng phải, đẹp thế này không làm hoàng hậu cũng tiếc.

Vân Mộ có chút ngượng ngùng, nghe Tiểu Vũ nói toạc ý muốn trong lòng mình thì xấu hổ.

__________________

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau