ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1406 - Chương 1410

Chương 1407: Liên Quan Chó Gì Tới Ta

Ads

Vân Diệp uống một vò rượu nho, rượu chua chát sắp làm vị giác tê liệt thì Lý Thái tới, tên này khá khôn, thấy không khí trong phòng quỷ dị, chọn ngọn thứ rượu mạnh nhất, chuốc bản thân say trước. Đây là trò cũ của Vân Diệp, chỉ cần chuyện y không muốn xen vào là cứ uống say trước, thế là thoát nạn.

Lý Thừa Càn đoạt lấy vò rượu, nói với Vân Diệp:

- Có chuyện nát lòng thì nói đi, lão tử chịu được, Thanh Tước cũng chịu được, chuyện còn tệ tới đâu được nữa chứ? Chẳng lẽ ngươi không chống đỡ được Trường Tôn gia nữa, muốn bọn ta giúp đỡ? Có thấy ngươi yếu thế đâu, thế trận của ngươi càng ngày càng lớn mà, ta thấy ngươi đang điều động một cách có mục đích lực lượng của Vân gia về kinh thành, hai đứa nhi tử của ngươi đã về kinh, Kiến Hổ và Bảo Lâm vốn kiếm đủ lý do chần chừ cũng đang trở về.

- Đô đốc Nhạc Châu Tiết Vạn Triệt về nhà trông mộ cho ca ca, đệ nhất phân đội của hạm đội Lĩnh Nam lượn lờ ven biển, nếu ta dự liệu không sai thì lúc này đã tiến vào Trường An rồi. Nói đi, rốt cuộc ngươi định làm gì, thực sự trở mặt với cữu cữu ta à? Ta thấy rất có khả năng, chiếc Công Chúa vào Trường Giang là để định ngăn sông bảo vệ phương nam?

- Phủ binh Lúng Hữu, Hà Tây gần đây cũng có hành động, ta còn nghe nói Hà Thiệu đang áp sát quan nội, rốt cuộc ngươi muốn làm gì, nói rõ, giúp được ta sẽ giúp.

Lý Thái kinh ngạc, hắn không ngờ Vân Diệp phản kích lớn như thế, cái khác chưa nói, tự ý điều động phủ binh là tội chặt đầu, bất kể ngươi là binh bộ thương thư.

- Phụ hoàng ta có biết ngươi làm thế không?

Lý Thái cuống lên hỏi:

- Hai kẻ các ngươi đều chú ý tới đại thế thiên hạ, sao không hỏi Trĩ Nô làm sao rồi?

Vân Diệp đẩy rượu đi, lạnh lùng hỏi:

Lý Thừa Càn mặt cứng đờ, dù sao là thân huynh đệ, cùng mẹ sinh ra, nói hận, tất nhiên là hận tận xương, nhưng nếu bảo hắn chính miệng nói ra giết đi thì không nói được. Cho nên với chuyện này hắn cố ý lờ đi, trong mắt hắn Lý Trì chết chắc, dù mình không đổ dầu vào lửa cũng chết, chỉ không biết vì sao Vân Diệp hỏi thế.

Lý Thái tu một ngụm rượu lớn:

- Không phải bọn ta không gặp Trĩ Nô, e nó không có mặt mũi gặp bọn ta.

- Khi đó đại quân hắn vây kín Ngụy vương phủ, Lý Hoài Nhân dẫn quân chém giết thái tử lục soái, thi thể khắp nơi, nó đâu lo hai bọn ta bị chết trong loạn quân.

Vân Diệp cười khổ:

- Có một ông già và bà già đáng thương, nhi tử họ bị điên, mỗi trưa họ mang thức ăn cho con, nhìn con nổi điên xong đi ngủ mới đi, ngươi thấy họ đáng thương không?

Đầu là người thông minh, ai không hiểu Vân Diệp nói gì, Lý Thừa Càn ngồi phịch xuống đất, Lý Thái nước mắt ào ào, Vân Diệp tiếp tục nói:

- Ai cũng muốn giết con họ, kẻ họ Vân cũng muốn, kết quả nhìn thấy thảm cảnh đó, không ra tay được, không phải thương hại tên điên, mà thương đôi phu phụ già kia.

- Các ngươi hỏi ta vì sao điều động lực lượng, lão tử tự bảo vệ mình, lần này ta sợ rồi, sợ thật rồi, ta không muốn hại ai, nhưng không muốn làm ma chết oan như Lý Hoài Nhân, hắn chết trong lòng ta, nắm tay ta xin ta giết hắn, con mẹ nó, ta chịu đủ rồi.

Vân Diệp càng nói càng kích động, giơ tay lật tung bàn, vò rượu vỡ tan nát, hơi rượu lan khắp nơi.

Lý Thừa Càn mặt vô cảm đi ra ngoài, tới cửa nói với Vân Diệp và Lý Thái:

- Chúng ta đi xem, Diệp Tử nói đúng, đây là chuyện tệ hại của Lý gia, đau lòng thì tất cả cùng đau lòng, chúng ta là thân thích, không thoát được.

Sau tường phía tây của Đông Cung là điện Vũ Đức, ở đó có cửa nhỏ, đường toàn lá rụng mục nát, con đường này rất lâu rồi không ai đi, thị vệ không mở được khóa đã rỉ sét, phải lấy chùy đập vỡ khóa.Sau khi vào hoàng cung, Lý Thừa Càn nhìn rừng cây um tùm lệnh thị vệ:

- Chặt hết cây ở đây, nó chắn tầm nhìn của ta tới cung Vạn Dân.

- Đại ca, đệ muốn chuyển về điện Vũ Đức, đại ca đừng cả nghĩ.

Lý Thừa Càn cười thảm:

- Còn nghĩ cái gì, đi thăm Trĩ Nô, nếu nó điên thật, ta sẽ dâng tấu thỉnh tội, càng sống càng vô vị, suốt ngày mưu mô đấu đá, quên cả bản thân. Mắt thấy biến hóa nhỏ nhất của thiên hạ, lại không thấy chua sót của cha mẹ, đi thôi.

Vân Diệp dẫn hai người đi nghênh ngang trong hoàng cung, không ai dám ngăn cản, tới bên ao Thái Dịch, Lý Thái đá cửa rầm rầm:

- Mở cửa cho lão tử! Không mở lão tử thả nước ao vào đấy.

Bên trong im phăng phắc, không có ý chỉ của hoàng đế, không ai dám mở.

Đoàn Hồng tới, nhét một cái kim bài qua lỗ, không lau sau cửa mơ ra, Lý Thái nổi điên đánh người, thị vệ nhắm mắt chịu đòn, không kêu tiếng nào.

- Được rồi, đừng lên cơn nữa, vào đi.

Lý Thừa Càn quát:

Rất lâu sau ba người từ địa cung đi ra, Lý Thừa Càn mắt đỏ hoe, Lý Thái càng khóc giàn giụa, lại đánh thị vệ trút giận.

Tâm tình của huynh đệ Lý gia rất tệ, Vân Diệp lại thoải mái hơn nhiều, có người chia sẻ chuyện xui xẻo, lòng vô cùng nhẹ nhõm.
Na Nhật Mộ ăn mặc như yêu tinh, tóc vấn cao vút, mi tâm vẽ hoa văn lửa, mặc một bộ áo sa lượn qua lượn lại trước mặt Vân Diệp, bầu ngực trắng muốt lộ ra một nửa, váy chỉ cần gió thổi tung lên là thấy cặp đùi mịn màng.

- Phu thê bao năm rồi còn đong đưa cái gì, mau thay y phục đi, để các con nhìn thấy còn ra thể thống gì nữa.

Vân Diệp miệng thì mắng, tay thì sờ trên bóp dưới:

- Các con được Yên Dung dẫn vào cung hết rồi, trong nhà chỉ có mấy người già và bốn tỷ muội bọn thiếp, hôm nay thấy tâm tình chàng không tốt, khao thưởng chàng, chàng xem kiểu tóc mới này của thiếp đẹp không, là kiêu tóc phụ nhân Quy Tư hay dùng, chỉ là trên đội cái ống không dễ chịu lắm..

Vân Diệp sờ tóc Na Nhật Mộ, phía dưới quả nhiên cứng đờ, bế nàng đặt lên đùi:

- Từ khi nào lưu hành kiểu y phục này, sao ta không biết.

- Chàng suốt ngày chỉ biết làm việc, bao lâu chưa ra phố rồi? Cũng không đưa thiếp đi du ngoạn sông Đông Dương, chàng xem những phụ nhân kia, ai cũng hận không thể cởi sạch trước mặt người ta. Mai đưa tỷ muội bọn thiếp đi du sông, mùa hè sắp qua rồi, thiếp có đẹp tới mấy cũng không còn cơ hội khoe khoang nữa.

Vân Diệp bật cười, phát hiện mình càng ngày càng giống người Đường, bất tri bất giác nụ cười trên mặt ít đi, phu thê giao lưu không còn nữa, vì chuyện phiền lòng kia mà mình bỏ quên gia đình, đó mới là sai lầm lớn.

Hoàng đế có bị giết không liên quan chó gì tới mình, thái tử có đăng cơ được không liên quan chó gì tới mình, Lý Trì có bị chặt đầu không liên quan chó gì tới mình, mai đánh gãy chân Vương Hiếu Kiệt ném ra đường, một đống phân chó nhốt thôi, nhốt hắn cứ như hắn to tát lắm vậy.

- Được, được, mai đưa các nàng đi chơi sông, lão nãi nãi không muốn đi, các cô cô chỉ thích đánh mặt chược, năm người chúng ta đi, mang theo vài gia tướng là được, tiểu nhi tử của Lão Giang đã lên làm đầu lĩnh hả, bảo hắn chuẩn bị.

Mắt Na Nhật Mộ liền cười thành vầng trong cong, hôn Vân Diệp một cái chạy đi, có điều Vân Diệp không đánh giá cao hành động này của nàng, Tân Nguyệt nếu thích kiểu ăn mặc này mới là lạ.

Quả nhiên hậu viên bắt đầu kêu la náo loạn, còn có tiếng Tiểu Miêu vỗ tay, Linh Đang khuyên can, đó mới là cuộc sống.

- Phu quân, mau chàng muốn đưa bọn thiếp đi chơi sông à? Không làm việc sao?

Tân Nguyệt tò mò hỏi, chổi lông gà vẫn cầm trong tay.

- Sau này đừng đánh Na Nhật Mộ nữa, tính nàng ấy là thế, đánh mười mấy năm rồi, có thấy thay đổi không?

- Không sao, muội ấy thích bị thiếp đánh, mặc lộ da lộ thịt dám rêu rao khắp nơi.

Tân Nguyệt rất nghiêm túc, Vân Diệp khuyên bao lần không sửa.

- Thời gian qua là ta không đúng, bỏ quên các nàng, sau này không thế nữa.

Tân Nguyệt yêu thương vuốt ve gò má gầy gò của Vân Diệp:

- Không phải lỗi của chàng, tính mạng cả nhà đặt lên vai tràng, thiếp thân vô dụng không giúp được gì, còn liên lụy chàng, thiếp thân biết, nếu không có bọn thiếp, chàng là người làm việc lớn, bị bọn thiếp buộc cánh, nên không thể thống khoái bay đi.

Vân Diệp cười ha hả, vỗ mông Tân Nguyệt đét một cái, bóp mũi nàng:

- Ta thích thế, có mệt nữa cũng vui, bên ngoài có xui xẻo ra sao, về nhà thấy các nàng là ta lập tức vui vẻ, hôm qua ở chợ tây chặt đầu tên cường đạo chẳng phải vậy sao? Trong nhà có mẹ già con nhỏ, lại không có đất, không ăn cướp thì làm cái gì, nên đây là mệnh của nam nhân...

Chương 1408: Cảnh Cũ, Người Xưa

Ads

Lâu lắm rồi chưa gặp Hoàng Thử, giờ hắn không còn là tên trộm mộ ai cũng có thể đá đít chỉ huy nữa, đã là nhà thượng đẳng có bốn năm cửa hiệu ở Trường An, Tân Phong.

Thư viện sau khi sửa chế độ, hắn được làm chấp thừa chính bát phẩm, nếu không phải xuất thân quá kém thì đã là quan thất phẩm, giáo tập thư viện là chức vị cực kỳ cao quý, cho nên dù Anh Nương kinh doanh lớn tới mấy, Hoàng Thử vẫn là gia chủ, mấy năm trước nghe nói vì nạp thiếp làm trong nhà chó chạy gà bay, hiện Hoàng Thử không còn tâm tình đó, chỉ muốn làm ở thư viện tới già rồi cáo lão về quê.

Hai đứa nhi tử xấu xí giờ thành chàng trai rồi, giống hệt Hoàng Thử, đại khuê nữ gả cho học sinh nghèo của thư viện, nghe nói làm huyện lệnh ở Hà Bắc, nên hiện hắn sống nhàn nhã, thỏa mãn.

Tân Nguyệt và Na Nhật Mộ lên bè, Hoàng Thử cười ngốc nghếch muốn tự mình chống, Vân Diệp từ chối.

- Lão Hoàng, ngươi năm mươi tuổi rồi, đừng làm chuyện này nữa, cả đống học sinh đang đợi chống bè kìa, tiết kiệm sức đi.

- Hầu gia, lão hán già thật rồi, hai năm qua tinh lực càng kém, trước kia một đêm đào được mười trượng đường hầm, giờ xuống dưới đất là thấy không thở được, năm xưa cho lão hán bị bệnh ho, nói là do ăn đất quá nhiều, giờ lão hán vẫn nói chuyện được là nhớ phúc hầu gia, năm xưa không bị hầu gia bắt, chẳng biết giờ sống chết ra sao, nói gì tới con cháu đầy nhà.

Hoàng Thử già rồi, trước kia hắn không nói những lời yếu đuối như vậy, giờ không còn tự tin nữa, cứ lo thư viện không cần mình.

- Lão Hoàng, ngươi chưa biết quy củ của thư viện sao? Những người đầu tiên vào thư viện là giáo thụ cả đời của thư viện, nói cách khác chỉ cần ngươi chưa chết, không ai đuổi ngươi khỏi thư viện được.

- Hầu gia, thật không?

- Đương nhiên, ngươi vất vả làm việc trong thư viện cả đời để cuối cùng bị đá đi sao? Thư viện không có chuyện đó, Triệu Duyên Lăng tiêu của thư viện bao nhiêu tiền, ta tức điên, chẳng phải cũng không làm gì nổi ông ta à?

Hoàng Thử cười ngượng ngùng:

- Triệu tiên sinh là người học vấn lớn, lão hán sao so được.

- Ngươi đó, vẫn cứ tự ti, hoàn toàn có thể quang minh chính đại khoe khoang với người ta, giáo tập của thư viện nhiều lắm chắc?

Anh Nương bê ra một vò rượu nếp, mấy thứ bánh, toàn món Vân Diệp thích ăn, cuối cùng còn lấy lá sen bọc một nắm thịt lừa dùng tay xé.

Bè của Vân gia chẳng cần học sinh chống, Tiểu Miêu và nha hoàn Tây Vực của nàng chống bè rất nhanh, tỷ muội Y Lợi Tư gả cho quản gia và đầu lĩnh hộ vệ của Hi Mạt Đế Á, Tiểu Miêu thích dùng người Tây Vực, nên Tân Nguyệt chọn cho nàng hai người khác.

Tiểu Miêu từ nhỏ lớn lên ở sông nước, chống bè với nàng chẳng có chút khó khăn nào, chẳng chật vật giống chủ tớ Tân Nguyệt năm xưa.

Thấy phu quân cười với mình, Tân Nguyệt lập tức hiểu y đang cười mình năm xưa ôm nha hoàn la hét, tức mình nói:

- Năm xưa chàng cố ý, Tiểu Thu lớn lên ở Trường An, sao hiểu chống bè.

Tiểu Miêu cười hì hì, gậy trung điểm lên đá một cái, bè liền lao vào sông Đông Dương, Na Nhật Mộ không để ý thiếu chút nữa ngã xuống sông, tức giận đấm lưng Tiểu Miêu mấy cái. Linh Đang lúc nào cũng bộ dàng dè dặt, ngồi giữa bè, xé thịt lừa chấm tương, cho vào miệng Vân Diệp.

Nằm trên bè, nhìn núi xanh hai bên bờ, con người trở nên hoạt bát, lấy ống lau sậy hút rượu nho, hưởng thụ tuyệt vời, huống hồ tên điên khùng Vân Diệp cho rất nhiều đường phèn vào rượu, nên uống ngọt lịm. Tân Nguyệt, Na Nhật Mộ thi thoảng uống trộm một hớp, Linh Đang là người không uống được rượu, uống vài ngụm là má đỏ rực như quả táo. Tiểu Miêu thấy bốn người họ nhàn nhã uống rượu, mình phải làm khổ sai, giao gậy trúc cho nha hoàn, ghé tới, ý mình ít tuổi nép vào lòng Vân Diệp quang minh chính đại uống rượu.

Trên bè chẳng có gì che chắn, mới đầu Vân Diệp hơi ngại, nhưng mau chóng thấy mình quá lo, trên sông không phải chỉ mỗi nhà y, sông Đông Dương đã là một trong bát cảnh của Trường An, ngang danh với Liễu rủ Bá Kiều, nên người chống bè rất nhiều.

Một cái bè có mái che trôi qua bên cạnh, tiếng dâm đãng bên trong chẳng hề có chút che đậy, nhìn qua rèm còn thấy một đôi nam nữ đang chiến đấu giáp lá cà.

Tân Nguyệt nhổ phì một ngụm nước bọt:

- Phu quân, chàng xem đám cầm thú chà đạp sông Đông Dương thành cái gì rồi, đây là đất văn hoa, không thể cho cầm thú tới.- Chả cấm nổi, nói không chừng trên bè đó là một vị vương gia hay công gia đấy, coi như không nhìn thấy đi, ta lần đầu phát hiện Đại Đường biến thành thế này.

- Chàng không ra ngoài, nếu chợ tây, còn nhìn thấy Hồ Cơ trần truồng đứng ở cửa mời khách, có Hồ cơ đeo một vòng chuông ở hông, lắc hông trông đẹp lắm.

Na Nhật Mộ vừa nói liền thấy Tân Nguyệt trừng mắt lên, vội trốn sau Vân Diệp, thò đầu ra nói:

- Muội nghe nha hoàn nói thôi mà.

- Đứa nào? Nói ra, ta về lột da nó, nữ nhi bây giờ không còn biết xấu hổ nữa rồi.

- Bớt thể hiện uy phong chủ mẫu đi, đang đi chơi đấy, ngồi cho tử tế, đừng đánh nhau, nhà ta mới chỉ có năm người đấy, nếu giống nhà Lưu Hoằng Cơ thì nàng không sống nổi rồi.

Tân Nguyệt bĩu môi:

- Bốn người nhà ta còn khó quản hơn bốn trăm người nhà khác, chàng xem Lưu phu nhân kìa, sau khi lão công gia chết rồi, bán hơn trăm thê thiếp vào thanh lâu, chẳng thèm thể diện, người có con tùy tiện cho mấy mẫu đất đuổi đi.

- Mấy người nhà ta, thiếp thân dám xử lý một ai, chàng lại còn chẳng đi tự tử, cho nên thường ngày giáo huấn nhiều một chút không có gì xấu.

Na Nhật Mộ thấy thần sắc Tân Nguyệt bất thiện, vội giúp phu quân bóp lưng, Tân Nguyệt giơ tay mấy lần đều bỏ xuống, Tiểu Miêu tửu lượng kém, rượu nho hôm nay lại cho đường, bất tri bất giác say rồi, cười ngốc nghếch muốn múa cho Vân Diệp xem, Vân Diệp kéo nàng đặt lên đùi, chẳng mấy chốc cô nương ngốc ngủ say tít.

Khoanh chân ngồi trên bè, thê thiếp vây quanh, bè trôi tự do trên mặt nước, bè qua Thập Lý Họa Lang, núi trở nên đột ngột, nơi này vốn có hai ngọn núi xanh, giờ chỉ còn một, dưới ngọt núi đã sập kia chôn vùi vô số oan hồn.

Trường Giang cuồn cuộn chảy về Đông

Bạc đầu ngọn sóng cuốn anh hùng

Thịnh suy, thành bại theo dòng nướcSừng sững cơ đồ bỗng tay không

Núi xanh nguyên vẹn cũ

Bao độ ánh chiều tà

Bạn ngư tiều dãi dầu trên bãi

Vốn đã quen gió mát trăng trong

Một vò rượu nếp vui bạn cũ

Chuyện đời tan trong chén rượu nồng

Lòng chua xót, đột nhiên nhớ tới bài từ của Dương Thận hát ra, mặc dù không ứng cảnh, nhưng trên dòng sống liên tục vang lên tiếng khen hay.

- Vân hầu nay đang độ đắc ý, sao đột nhiên phát ra lời bi thương như vậy?

Trường Tôn Xung đứng ở trên một cái bè khác, lớn tiếng nói:

Vân Diệp phát hiện mình chẳng có gì để nói với người này, thở dài chống bè tránh xa hắn, thế giới đã có cách cục mới, không cần chơi vở kịch tình duyên buồn nôn gì nữa.

Thấy Vân Diệp không thèm để ý tới mình, Trường Tôn Xung có chút buồn bã, quay lại khoang thuyền, thô bạo ôm lấy một ca cơ, cắn vào vai ả, máu tươi chảy xuống, nhưng mỹ nhân không dám kêu tiếng nào.

Húp canh nhìn thấy chuột, ăn rau thấy nửa con sâu, đó là tâm tình hiện giờ của Vân Diệp, vì trước kia càng quý trọng tình cảm, hiện càng hận Trường Tôn Xung.

Chẳng còn tâm trạng nữa, nửa đường cập bờ, xe ngựa Vân gia nhanh chóng ở bên đường đánh tới, cả nhà chui vào xe ngựa, đi tới tiểu lâu thấp thoáng trong rừng tùng, hôm nay không về nhà nữa.

Công Thâu Mộc vẫn ngoan cường sống, mười năm trước người ta nói lão già này không sống qua được năm ngay, mười năm sau mọi người vẫn nói thế, nhìn ông ta thoi thóp nằm tắm nắng, Vân Diệp xuống xe, bất kể thế nào cũng phải tới chào một tiếng.

Tới gần mới phát hiện lão già n ày xa hoa thế nào, người khác xa hoa đem châu ngọc treo trên người, ghế nằm của ông ta thì làm bằng tử đàn.

- Ta nhớ lần trước mời lão tiên sinh làm bộ đồ gia dụng, cho lão tiên sinh cả xe gỗ, đến khi chở đồ về nhà cứ thấy có gì đó không ổn, té ra là ở chỗ này.

Lão già mắt he hé một khe hở, lẩm bẩm:

- Lão phu là thợ mộc, tiết kiệm được chút gỗ nào hay chút đó, mấy miếng gỗ vụn ghép thành cái ghế này ngươi cũng ý kiến, đồ hẹp hòi. Tân Nguyệt, trong hộp thức ăn có cái gì, lấy ra cho lão phu mấy miếng, nhà hết cái ăn rồi.

Tân Nguyệt cười tủm tỉm đặt hộp thức ăn lên bàn, Vân Diệp tức mình nói:

- Bán cái bàn này đi đủ cả nhà ông ăn ba năm đấy.

- Tiểu tử, mệt rồi à? Mệt thì nghỉ đi, suốt ngày lăn lộn trong đống bùn, làm gì còn ai sạch sẽ, nghỉ đi, nghỉ một chút, đừng vật lộn nữa …

Chương 1409: Thế giới mới

Thời gian cứ từ từ trôi, có khi thời gian có thể ủ ra tuyệt thế mỹ vị, cũng có lúc sẽ tạo ra dã tâm, nhưng dù là kế mưu tối tăm nhất, cũng sẽ trở nên sáng tỏ qua thời gian.

Vân Diệp rốt cuộc cũng có thời gian đến đào mấy vò mỹ tửu dưới gốc tùng trước cửa nhà Lý Cương tiên sinh. Đó không phải là rượu mạnh của Vân gia, mà chỉ đơn thuần là rượu gạo, nếu như để lâu thêm chút nữa sẽ thành trạng nguyên hồng, hoặc là nữ nhi hồng. Hôm nay, mấy vò rượu cũng ước chừng 10 năm rồi, rượu bên trong chắc cũng chuyển sang màu hổ phách.

Một người ngồi dạng chân ôm vò rượu, cẩn thận mở bùn phong phía trên, rồi sáp phong phía dưới, cuối cùng bỏ dây tơ hồng mục nát, mùi rượu đậm đà liền tán phát ra.

Rượu này không để cho ai chỉ để riêng mình uống, rượu này uống xong có thể đối thoại chán chê với Lý Cương, có thể nói chuyện với quỷ thần mà không cần phải nói, chỉ cần nghĩ trong lòng, quỷ thần tự nhiên sẽ có linh.

Cái muôi dài đã sớm được chuẩn bị, Vân Diệp cứ thưởng thức từng muôi từng muôi mỹ vị. Tuy nói rượu lâu năm nên pha với rượu mới, để có thể phát ra vị đạo thuần hậu nhất, nhưng Vân Diệp không muốn, y lo sau khi pha ra sẽ chẳng còn vị đạo vốn có.

Hai năm, thành Trường An ngoại trừ trở nên tráng lệ hơn thì cũng không có gì đáng nói. Nếu như có thể lên cao nhìn xuống, sẽ thấy nông dân không ngừng tiến vào thành thị. Trồng trọt bây giờ nếu không thể trồng trên quy mô lớn, thật sự là không kiếm được mấy cái ăn. Cho nên nông dân từng bị trói buộc trên đồng ruộng mấy nghìn năm bắt đầu mò vào thành thị, làm thợ kiếm hơn làm ruộng rất nhiều.

Hiện tại thành thị đã bị lấp đầy bởi dân số ngoại lai, thậm chí gần thành tường cũng có dân cư sống. Hai năm yên ổn đã cho xã hội Đại Đường cơ hội phát triển mạnh mẽ. Sau khi xây vài công trình quy mô lớn, quốc khố to lớn của Đại Đường cũng giảm bớt đôi chút.

Tam Kinh đã được quán thông, đại lộ trùng điệp ôm Quan Trung gọn gàng trong ngực. Vận hà một đường hướng tây, bởi vì lo thuỷ triều trào ngược nên chỉ có thể vòng qua U Châu, cuối cùng tương liên với Hải Hà. Đường vào Thục trung cũng đã đột phá Kiếm Môn quan, bình nguyên Thành Đô đang ở dưới chân, Thục trung cũng không thể phá bỏ sạn đạo mà thành một thế giới riêng.

Làm một đế vương phong kiến, khi còn sống Lý Nhị cực kỳ chói lọi rạng rỡ, quốc triều cường thịnh, tứ hải uy phục, kinh tế phồn vinh, bách tính an cư, bày rõ cảnh tượng thịnh thế. Chưa từng có vương triều Đường cường đại nào lấy tinh thần thượng võ, lòng dạ bao la tiếu ngạo đông phương. Trường An từ 400 sau Hán vong lại lần nữa trở thành trung tâm Châu Á, ai cũng muốn dùng thủ bút của mình khắc họa đại khí phách, đại cách cục của thịnh Đường một cách chân thực nhất. Kim qua thiết mã, đại mạc hoàng sa, cung điện nguy nga, tơ lụa tung bay, hát hay múa giỏi, kỳ trân dị bảo, thi từ ca phú, lê hoa sáng ngời, lãnh thổ bát ngát, vạn quốc tới triều... Đây chính là tiền đồ xán lạn của một thời đại vĩ đại.

Thân phận khi còn thiếu niên của Lý Nhị là một công tử quý tộc có huyết thống Tiên Ti, cũng có liên hệ máu mủ với người thống trị Tùy triều. Thời Dân quốc có câu chuyện ba tỉ muội Tống gia nổi tiếng, nhưng so với tam tỉ muội của Độc Cô gia thì vẫn kém hơn. Tam nữ của Bắc Chu đại tướng quân Độc Cô Tín được gả cho ba vị đế vương, một người gả cho Tùy Văn Đế, một gả cho tổ phụ Đường quốc công của Lý Nhị. Lý Nhị trên người có hào quang vinh dự là vậy, cho nên sĩ đồ của hắn thuận lợi, hơn nữa khi còn thanh niên bộc lộ được tài hoa quân sự, từng suất binh đánh lui Đột Quyết đang vây khốn Nhạn Môn Quan. Bởi vì Tùy Dương Đế lúc này đang bị kẹt ở Quan Trung, cho nên đó là lần đầu tiên hắn được đứng trên đỉnh danh vọng.
Thái tử Kiến Thành, vương tử Nguyên Cát và Lý Nhị đều do Độc Cô hoàng hậu sinh ra, Kiến Thành làm người rộng rãi, lại xâm nhập thành công phòng ngự người Đột Quyết ở bắc phương, hắn tham dự việc sáng lập đế quốc Đường có lộ ra là người có tài trị quốc, mà Ngụy Trưng từng là tâm phúc của hắn cho thấy thủ hạ của hắn cũng không thiếu kẻ đa mưu túc trí.

Hắn là một người kế nhiệm hợp cách, nhưng tranh giành đế vị lúc nào cũng đầy âm mưu mà biến số, so với Tần vương dã tâm bừng bừng mà nói thì lực lượng của Kiến Thành quá nhỏ yếu, cái chết của hắn dễ làm người ta liên tưởng tới số mạng của Tần trưởng tử Phù Tô. Tiếp theo Lý Nhị xử lý hậu nhân của Kiến Thành, Nguyên Cát mà không chút nể mặt, dùng thủ đoạn tàn độc để quét sạch người có thể uy hiếp đến đế vị của hắn, nhưng điều này lại trở thành vết nhơ trong ánh hào quang mà cả đời hắn không thể nào lau sạch.

Sau khi Lý Nhị lên ngôi, đúng như đời người hi vọng, Đường triều nhanh chóng cường thịnh, là một chính trị gia và thống soái kiệt xuất, hắn dốc hết sức để đưa đế quốc vào thời đại tự tin, sung túc. Dĩ nhiên chiến tích này không chỉ có công lao của cá nhân hắn, trong thời Trinh Quán, thành tựu về văn trị võ công có được là do một nhóm lớn văn thần võ tướng tài hoa. Lăng Yên các, một tiểu đình tầm thường bởi vì đại họa sĩ Diêm Lập Bản tự tay họa 24 công thần mà lưu tên sử xanh.

Hôm nay vốn là ngày Lý Nhị toi đời, nhưng hắn lại đang cao hứng xem ca vũ. Vân Diệp ôm vò rượu trong ngực say ngã dưới một gốc đại thụ.

Hôm nay là ngày 26 tháng 5 năm Trinh Quán 23.

Lời của Hầu gia Lưu Tiến Bảo không bao giờ dám trái, hôm nay thấy một đôi sóc đang giao phối trên ngực Hầu gia hắn cũng không dám tới đuổi, vì Hầu gia từng nói không cho ai tới gần. Tất nhiên sóc không phải là người, cho nên có thể tới, thậm chí còn có thể giao phối.Lá thông khô rơi đầy trên người y, đó là do sóc kéo đến càng lúc càng nhiều, bọn chúng mê muội cái mùi trong cái vò không đó, sau khi ngửi xong thì bắt đầu nát.

Trong Trường An thành lại vang lên 108 tiếng la cổ (chiêng trống), Vân Diệp ngưng thần lắng nghe, xác định chỉ là tiếng la cổ như thường ngày chứ không phải tiếng báo hoàng đế chết. Y ngáp một cái rồi bò dậy, ném vò rượu ra xa, gọi Lưu Tiến Bảo ôm hai vò còn lại theo sau rồi thất thểu về nhà.

Những gì nên nói với quỷ thần đã nói xong, cả người liền cảm thấy sung mãn. Dù đầu nhức như muốn nứt ra vậy, nhưng vẫn cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm.

Những lời này có thể nói với Lý Cương, có thể nói với Nhan lão tiên sinh, có điều không thể nói với người sống. Tính ra thì Vân Diệp cho là mình đã trả lại diện mạo vốn có cho cái thế giới này, nếu như bây giờ bước chân lịch sử đang chệch hướng, thì Vân Diệp cũng không nghĩ là mình phải chịu trách nhiệm gì.

Giờ y đã lên chức gia gia, Yên Dung đã sinh hạ cho Vân gia một tiểu tử mập mạp. Phùng Viện cũng cho ra đời một khuê nữ xinh đẹp, hai hài tử chỉ cách nhau có 3 ngày.

Tảo hôn hại chết người à, hậu thế 38 tuổi không chừng còn chưa kết hôn, vậy mà giờ đã làm gia gia. Nghĩ đến hai hài tử khả ái kia, trong lòng Vân Diệp càng thấy ngọt ngào.

Việc duy nhất khiến Vân Diệp không vui, chính là gần đây Vượng Tài bị rụng lông, chải bàn chải ba lần vẫn còn lông rớt xuống, không ai dám nói với Vân Diệp, rằng Vượng Tài đã là một con ngựa già hai mươi mấy tuổi rồi.

Đi tới cửa nhà, vẫn còn một đèn lồng đỏ to đùng chưa lấy xuống, đây là dấu hiệu báo cho bên ngoài Vân gia có hậu nhân xuất thế. Vân Diệp bước lại lấy gậy trúc gỡ đèn lồng đã nghiêng xuống rồi mới chắp tay vào nhà.

Lão Tiền cười phà phà giúp Hầu gia phủi bụi trên người, lại mắng Lưu Tiến Bảo vài câu, rồi mới ân cần hỏi Hầu gia đã ăn cơm chưa.

Chương 1410: Số phận

- Tốt lắm, biết ngươi uy phong, chỉ cần ngươi muốn thì cứ làm đi, muốn làm quản gia bao lâu thì làm, không có ai tranh với ngươi. Cho ta một tô mì đến hậu trạch.

Vân Diệp cười mắng lão Tiền một câu rồi với vào Nguyệt Lượng môn, tai lão nãi nãi giờ đã rất nặng, nói cứ như hét lên mới nghe thấy. Có lẽ lão nhân gia biết mình không còn sống được bao lâu nữa, cho nên mỗi ngày phải thấy tôn tử của mình mới yên tâm.

- Tôn nhi hôm nay ham chơi nên về hơi trễ, thỉnh nãi nãi trách phạt.

Vân Diệp ghé miệng nói lớn vào tai lão nãi nãi, xong bị lão nhân gia gõ cho một cái vào đầu, bảo ta có điếc đâu. Sau đó Vân Diệp đẩy lão nhân gia vào bắc phòng để nha hoàn hầu hạ lão nãi nãi rửa mặt để chuẩn bị ngủ.

Thấy búi tóc trên đầu Tân Nguyệt liền phiền lòng, tóc chia làm hai, ba búi, tóc đen đầy đầu xõa xuống trông chẳng khác nào quỷ nữ.

Tân Nguyệt ủy khuất bĩu môi:

- Biết chàng không thích nhìn búi tóc lão phụ nhân, nhưng thiếp quả thật già rồi, sang năm đã có người gọi là nãi nãi. Nếu vẫn còn búi tóc thiếu phụ như Na Nhật Mộ thì sẽ khiến người ta cười chết.

- Nói bậy, trên mặt còn chưa có lấy một nếp nhăn, chỗ nào mà giống lão phụ nhân? Theo ta thấy giờ nàng vẫn có thể sinh con, đừng đớ ra nữa, tối nay sinh luôn, sinh đôi luôn để cho bọn họ thèm muốn.

Nghe trượng phu nói quàng, Tân Nguyệt phì cười, ôm lấy vai Vân Diệp nói:

- Có phải chàng không muốn cho thiếp sống? Thiếp không cần, dù sao cũng đã có hai nhi tử rồi, chẳng như tiểu Miêu đang muốn lắm, mấy năm rồi mà bụng không có động tĩnh gì, thấy nàng đang đi bái Phật cầu Bồ tát khắp nơi đó.

Vân Diệp cười ha ha:

- Bái nhầm rồi, nên bái ta mới phải.

Phu thê hai người nói chuyện bỉ ổi một hồi thì phòng bếp mang mì tới, y cho tỏi vào xong thì vội vàng xì xụp, cái đầu vừa rồi còn đau vậy mà vừa ăn đã thấy hết.

- Ăn tỏi xong thì đừng bò lên giường của thiếp, khó ngửi lắm.

- Không bò lên giường người nào, hôm nay đã ngủ chán rồi, giờ phải làm chút chuyện, có mấy phong thư khẩn cần trả lời. Nàng cứ ngủ trước, đến lúc ta ngủ chắc cũng nửa đêm rồi, lúc đó dù miệng ta có hôi nàng cũng không ngửi thấy đâu mà lo.

Không quấy rầy người ta ngủ nữa, Vân Diệp trở lại thư phòng, yên lặng ngồi dưới ánh nến chống cằm suy tư. Lúc này thời điểm tuyệt vời nhất của y, đầu óc trống rỗng không cần phải nghĩ gì. Sau khi ngẩn người ra xong thì phải thanh tỉnh đầu óc để đối mặt với thế giới thực tại. Nếu Lý Nhị không chết, như vậy lịch sử trong đầu y không còn chỗ dùng nữa, từ giờ trở đi không còn gì để căn cứ nữa rồi, một thế giới mới được mở ra.Khi cuộc sống gian khổ, mọi người sẽ tập trung vào tổ ấm nhỏ của mình, nhưng khi cuộc sống có biến hóa nghiêng trời lệch đất, thì mọi người thường sẽ chuyển ánh mắt ra ngoài thế giới rộng lớn hơn.

Khi các thương nhân phải gánh chịu phần lớn thuế vụ đế quốc, thì họ sẽ đòi hỏi quyền được phát biểu nhiều hơn, Hà Thiệu chính là một người như vậy.

- Diệp tử, không được đâu, sa mạc đã chẳng còn gì, ngươi không thể đòi hỏi bọn họ nhiều hơn. Người Đại Đường đều đang dùng dầu hỏa thắp sáng, nếu như ngươi muốn tăng lượng dự trữ trong quân cũng đừng bắt chúng ta tăng giá chứ. Nói chung lợi nhuận của chúng ta không thể giảm bớt.

Vân Diệp liếc Hà Thiệu làm hắn dựng hết tóc gáy, lúc này mới nói:

- Ngươi có gan mặc cả với binh bộ từ khi nào vậy?

Hà Thiệu lau mặt cười khổ:

- Một mình ta đương nhiên không dám, nhưng sau lưng ta có rất nhiều người thì ta không thể không theo. Thập lục vương gia đáng thương ở Tây Vực, giờ đang liều mạng tìm dầu trên đất của mình. Ngươi khoan hãy nói, thực sự bọn họ đã tìm được ba nơi, trước đây bọn họ thề cùng tiến thối đánh thiên hạ, nhưng giờ bị Thổ Hỏa La nhân thu thập, bọn họ lại thề cùng nhau bảo vệ nguồn dầu. Ta chỉ là tốt đầu bọn họ phái tới tìm nguồn tiêu thụ, ngươi nháy mắt muốn lấy đi 3 thành, chẳng lẽ không muốn cho họ sống?

Vân Diệp cười lắc đầu:

- Mập à, năm xưa ta ở Bắc Đình thế nào chắc ngươi cũng rõ, đòi các ngươi 3 thành đã là nể mặt lắm rồi, hay là ta báo Tả thị lang Trưởng Tôn Xung cho ngươi nói chuyện?

Hà Thiệu nghe nói vậy thì lập tức rống lên, trông cực kỳ thương tâm. Vân Diệp biết tên này chỉ là muốn tranh thủ tình cảm của mình, nhưng nhìn mặt mũi hắn tèm lem cũng buồn bực ném cho cái khăn tay:

- Con bà ngươi chỉ biết khóc, không còn chiêu gì sao? Thì ra là còn biết sợ, giờ ta hỏi ngươi, 3 thành giá dầu ngươi có cho hay không?

Hà Thiệu khóc bù lu bù loa nhưng vẫn lớn tiếng:

- Không cho.

Vân Diệp tức xịt khói, thét lên:

- Vậy đi mà nói chuyện với Trưởng Tôn Xung.

Hà Thiệu lại bắt đầu gào khóc, lần này vừa ôm chân Vân Diệp, vừa khóc vừa nói:

- Nếu như ngươi muốn nhìn cả nhà ta bị Trưởng Tôn Xung giết chết, vậy cứ giao ta cho hắn là được. Ra ngoài cũng chết, chi bằng ta chết trong nhà ngươi cho thoải mái, hu hu.

Vân Diệp ra sức rút chân ra mà không được, đành bó tay run rẩy nói:

- Hai thành, giờ nếu ngươi dám nói nửa chữ không, ta lập tức băm ngươi thành 8 khối, không cần phiền Trưởng Tôn Xung.

Nghe Vân Diệp nói chỉ còn 2 thành, Hà Thiệu liền ngưng bặt, ngửa mặt nói:

- Nhất ngôn vi định, sau này không được tăng giá. Không được, phải kí khế ước ngay.

Vừa nói vừa móc trong ngực ra một tờ giấy nhăn nhúm đưa tới trước mặt Vân Diệp để thỉnh y kí vào.

Vân Diệp chật vật tới sau bàn, uống nửa binh trà lạnh mới bình tĩnh lại, xong mới nhìn qua tờ giấy kia. Trên đó đã có 4 chữ kí, chỉ còn phần để binh bộ thông tri cho biên quan là còn trống.

- Cũng được lắm, Thị bạc ti, công văn thông quan quan nội, trung thư tỉnh ngươi đều đã làm xong, chỉ còn thiếu mỗi binh bộ, còn có thể dự liệu ta sẽ đồng ý 2 thành giá dầu. Tên khốn nhà ngươi tính toán chi li không chừa ra một tí.

Hà Thiệu bước đến bên tường rửa mặt, xong uống hết nửa bình trà Vân Diệp uống còn thừa rồi nói:

- Chiêu này chỉ có thể sử trước mặt ngươi, nếu làm trước mặt Trưởng Tôn Xung chắc ta đã thành đống thịt rồi.- Ngươi thực không lo ta bắt ngươi đi tìm Trưởng Tôn Xung?

- Không, chúng ta cùng một phe, ngươi tức đến mấy thì cũng chỉ đá ta vài cái là hết. Chúng ta tương giao cũng đã 20 năm, ta còn không rõ tính ngươi? Lão bằng hữu càng ngày càng ít, dù ta không chịu thua thì ngươi cũng bỏ qua, đúng không?

Nhìn Hà Thiệu giơ cái mặt béo thối tha về phía mình, Vân Diệp ấn vội dấu lên giấy rồi ném cho Hà Thiệu, mong hắn mau đi cho khuất mắt. Hà Thiệu cũng không giận mà cười hề hề bắt lấy, cẩn thận thổi khô dấu mực, xong mới chắp tay xá Vân Diệp một cái định đi.

- Nếu Trưởng Tôn gia bức ngươi quá thì lập tức dời đến Vân gia thôn trang ở, nơi đó Trưởng Tôn gia còn chưa dám làm liều.

- À, ta đã mang cả nhà đến Khứ Lạp, loại chuyện nhỏ này ngươi không cần quan tâm.

Hà Thiệu đắc ý cười ha ha, nhét công văn vào lòng rồi rời khỏi đại môn đại đường. Nhìn thấy Trưởng Tôn Xung trong phòng công sự thì chắp tay hành lễ, thấy Trưởng Tôn Xung hình như không thấy thì nhanh chóng rời khỏi binh bộ.

Nhìn Hà Thiệu rời đi, Trưởng Tôn Xung chậm rãi bước đến đại đường, chắp tay nói:

- Cướp đoạt Tây Vực sung vào quốc nội vốn là quốc sách triều đình, Vân hầu sao lại làm như không thấy? Chẳng lẽ Vân hầu lại muốn thấy một Tây Vực phồn vinh thịnh vượng chăng?

Vân Diệp thoáng nhìn Trưởng Tôn Xung, nói:

- Tả thị lang nói có lý, thế nhưng cướp đoạt cũng phải có mức độ. Năm xưa bệ hạ tống thập lục vương đến Tây Vực không phải là muốn họ tự sinh tự diệt, chẳng qua là đơn giản hóa việc tước vương quyền mà thôi, nói cho thì cùng bọn họ vẫn là tử tôn Lý thị. Lại nói thập lục vương với hai ta cũng là chỗ thân tình, chính sách cũng không thể áp dụng cứng nhắc, đừng quá câu chấp.

- Nếu như người tới hôm nay không phải là Hà Thiệu, Vân hầu sẽ xử trí thế nào?

Vân Diệp cẩn thận suy nghĩ rồi nói:

- Phỏng chừng sẽ là 3 thành, không thể là 2 thành như bây giờ.

Trưởng Tôn Xung thở dài:

- Quốc gia pháp chế được định ra chính là để chấp hành, giờ Vân hầu phá lệ như vậy, không gương mẫu chấp chính. Chỉ cần một cái lỗ nhỏ ngươi khơi ra, thuộc hạ binh bộ sẽ đào thành một cái động lớn, chẳng lẽ Vân hầu đã quên chính giáo huấn năm xưa của mình rồi sao?

Vân Diệp cười nói:

- Đó là cuồng ngôn thời thiếu niên, chúng ta giờ nên có lòng tin tưởng thuộc hạ, không thể hoài nghi quá đáng, làm người trên nên có tâm tính này.

- Hay cho một Vân hầu hòa ái dễ gần, không biết nếu như Vương Hiếu Kiệt đang kêu rên trong đại lao mà nghe được câu này thì có cảm tưởng thế nào?

Trưởng Tôn Xung chỉ cần nhắc tới Vương Hiếu Kiệt là lại phẫn nộ.

Vân Diệp vẫn cười:

- Cái này không thể trách ta, năm đó ta muốn thả hắn ra, bèn phái tiểu lại đến, ai dè Vương Hiếu Kiệt lại còn nói năm xưa chính ta nhốt hắn thì giờ phải tự mình thả hắn, thật là dị. Ta công vụ bề bộn không có thời gian để ý tới hắn, cho nên cứ giam hắn vậy đến giờ.

Một câu nói khiến Trưởng Tôn Xung nghẹn ứ không nói ra lời. Vân Diệp nói không sai, năm đó y đã hạ lệnh thả Vương Hiếu Kiệt ra, nhưng Vương Hiếu Kiệt lại cho rằng đó là do Vân Diệp bị rơi xuống hạ phong trong chính trị nên mới buộc phải thả mình ra, nên để tỏ rõ cõi lòng với Trưởng Tôn gia, để hạ nhục Vân Diệp, hắn đòi Vân Diệp phải tự tới thả người. Vì vậy Vân Diệp liền thu hồi đạo mệnh lệnh kia, bây giờ Vương Hiếu Kiệt đã thành trò cười trong thành Trường An, Trưởng Tôn Xung hắn nhất thời quên mất chuyện này.

Trưởng Tôn Xung hít một hơi dài, ôm quyền nói:

- Trưởng Tôn Xung thỉnh Vân hầu thả Vương Hiếu Kiệt.Vân Diệp suy nghĩ một chút, ném một đạo lệnh bài cho Trưởng Tôn Xung, nói:

- Phải quản mồm thối của hắn, nếu không lần sau ta sẽ nhốt hắn 30 năm.

Trưởng Tôn Xung gật đầu rồi rời đi, lần này hắn dùng việc Hà Thiệu để trao đổi Vương Hiếu Kiệt mới có thể may mắn rời ngục. Hiện giờ Vương Hiếu Kiệt đã không còn điểm gì lợi dụng, chẳng qua Trưởng Tôn Xung nghĩ cho mặt mũi nhà mình mới nhịn đau đổi mà thôi.

Vương Hiếu Kiệt hai mắt vô thần nằm trong đống cỏ vụn, trên người rận bò tới bò lui. Đến tận giờ hắn vẫn còn hối hận sao lại nói những lời như vậy, không ngờ tiểu lại đó đi mời Hầu gia mà mời hai năm cũng không đến.

Bên ngoài có tiếng bước chân truyền tới, đây là quan bộ. Vương Hiếu Kiệt biết rõ ràng đây là quan bộ, tiếng bước chân có nhịp điệu như vậy chắc chắn không thể nào là của ngục tốt đưa cơm hàng ngày được.

Tâm tư hắn lập tức trở nên linh hoạt, nhào tới cạnh rào xé giọng hét:

- Vân hầu, Vân hầu, mạt tướng biết sai, cầu Vân hầu cho mạt tướng một cơ hội sửa đổi.

Tiếng bước chân đến gần, quả nhiên là một đôi giày quan, từ độ tinh xảo mà đoán thì nhất định là một thượng quan. Một thân áo bào tím, một đôi tay siết chặt còn chưa nhăn nheo, người trẻ tuổi mà áo bào tím như vậy thì ngoài Vân Diệp liệu còn có ai?

- Vân hầu, mạt tướng biết sai, mạt tướng biết sai, cầu đại soái khai ân.

Vương Hiếu Kiệt dập đầu như giã tỏi thống thiết nói.

Rất lâu sau vẫn không thấy có động tĩnh gì, Vương Hiếu Kiệt mới đánh bạo nhìn trộm, nhất thời như bị sét đánh, đầu óc trống rỗng, hắn đã quên Trưởng Tôn Xung cũng làm quan tới Ngân thanh quang lộc đại phu, cũng có tư cách mặc áo bào tím.

Vương Hiếu Kiệt đờ người không cầm được nước mắt, hắn biết đời mình sợ rằng không còn cơ hội ra ngoài nữa rồi.

Trưởng Tôn Xung cầm lệnh bài trong tay vẩy vẩy trước mặt Vương Hiếu Kiệt rồi thu vào trong ngực, đoạn xoay người rời khỏi. Hắn có thể cho Vương Hiếu Kiệt rời ngục, nhưng lại không muốn thả. Mặt mũi Trưởng Tôn gia đã được phục hồi, về phần một tên luôn phạm sai lầm, có chết ở nhà giam thì có sao? Nhớ tới câu nói trước kia của Vân Diệp, Trưởng Tôn Xung cảm thấy cực kỳ có lý, Vương Hiếu Kiệt chính là "Đồng bạn heo".

Sau khi Trưởng Tôn Xung đi rồi, Vương Hiếu Kiệt khóc rống lên, không ngừng đấm vào đầu, không ngừng gõ đầu xuống đất, đến nỗi bể đầu chảy máu.

Trưởng Tôn Xung mang lệnh bài trả lại cho Vân Diệp rồi rời binh bộ về nhà. Việc hôm nay đã làm xong, quân kỷ Sóc Phương tán loạn, quả thật nên tới chỉnh đốn một chút. Lâu không tác chiến, hãn tốt cũng trở nên hèn nhát.

Nghe tiểu lại báo cáo, Vân Diệp lắc đầu rồi nói:

- Cầm lệnh bài thả Vương Hiếu Kiệt ra ngoài đi.

Tiểu lại vừa rồi còn thương cảm cho Vương Hiếu Kiệt, cho nên vội vàng trở lại đại lao binh bộ, thấy Vương Hiếu Kiệt máu tươi đầy mặt, ánh mắt như mất hồn thì nói:

- Vương tướng quân, Vân hầu mệnh ta thả ngài ra, giờ ngài có thể về nhà. Vạn lần đừng nói thêm câu nào, mau đi thôi, chậm sẽ sinh biến.

Vương Hiếu Kiệt vô hồn bước theo tiểu lại ra khỏi đại lao, ngẩng đầu nhìn mặt trời, đầu tiên là cười to hai tiếng, sau đó lại khóc lớn hai tiếng, cứ như vậy khóc khóc cười cười bám vào vách tường lần trở về nhà...Trên bàn xếp cả đống thiệp mời, Vân Diệp lật xem mấy cái rồi vứt sang bên. Không cần phải đi, toàn là yến hội nhàm chán, đến cũng chỉ có ca vũ, tí rượu, lại phải nghe nịnh bợ, phải khen ngợi ca vũ nhà người ta. Vân Diệp giờ không còn là tiểu tử nhìn thấy mỹ sắc là chảy nước miếng, là gia gia rồi, Vân Diệp thế nào cũng phải ra dáng một chút.

- Phu quân, tửu yến Lưu gia chàng không thể không đi.

Tân Nguyệt vừa dọn vừa nói.

- Lưu Chính Vũ? Hắn không ở Trường An, đệ đệ hắn còn chưa có tư cách để ta đến.

Vân Diệp ngửa người gác chân lên bàn, hai tay đỡ gáy nói.

Tân Nguyệt vừa dọn xong lại bị y đá tung lên, nàng tức giận quẳng chân Vân Diệp xuống rồi ngồi xổm dọn lại. Nhìn cái mông tròn trịa mê người, Vân Diệp theo thói quên lại đưa tay tới sờ soạng.

Không ngờ Tân Nguyệt lại như tiểu cô nương mới lớn, giãy nảy ra đỏ mặt nói:

- Sao chàng lại làm vậy, bọn trẻ thấy chúng lại cười cho, chúng ta đều là trưởng bối cả rồi.

Vân Diệp giật mình hỏi:

- Trưởng bối thì không thể sờ lão bà của mình à? Đạo lý khỉ gì vậy? Mấy năm không lần mò rồi, cho nên giờ phải sờ, có mất miếng thịt nào đâu hả?

Tân Nguyệt lủi ra xa, chỉ vào thiệp mời trên bàn nói:

- Ai nói Lưu Chính Vũ, thiếp nói là Lưu lão hán trong thôn trang, hôm nay là đầy tháng chắt trai, mời chàng đến uống rượu.

Vân Diệp lầm bầm:

- Cách có cái vách, ới một tiếng là được, còn phải thiệp mời làm gì, thà để tiền mua kẹo cho cháu còn hơn.

Không cần phải nói, cái thiệp mời đỏ thẫm kia nhất định là của nhà Lưu lão hán, cũng chỉ có nhà lão mới thích rực rỡ như vậy, chữ viết không tệ, chẳng qua phía dưới lại là một dấu vân tay, đây là con dấu chăng?

Thấy thời gian còn sớm, Vân Diệp nằm trên ghế đọc sách, gần đây đọc [Sơn Hải kinh] mới biên lại thấy rất hay, có đoạn: ở phía đông 500 dặm có Kê sơn, trên đó có rất nhiều vàng. Bên dưới bảo thạch chảy ra hắc thủy vào biển, trong biển có một loài cá, hình dáng như cá diếc mà lông như lợn, tiếng như heo, mỗi lần xuất hiện là lại khiến thiên hạ đại hạn.

Không biết có phải do thứ này xuất thế hay không mà năm nay Quan Trung đại hạn. Theo Hộ bộ bẩm báo, không chỉ có Quan Trung, mà Thục trung năm nay cũng không chưa có giọt mưa nào. Nếu như năm ngoái mà đại hạn thế này, nhất định hoàng đế sẽ hạ chiếu giáng tội y, thế nhưng hiện giờ Lý Nhị chỉ nói một câu mở kho thóc, ổn định giá lương rồi thôi.

__________________

Chương 1411: Thiệp Mời Của Lão Nông

Văn võ đại thần cũng không dám hỏi lại, chỉ có đám thương tào cười toe toét, cuối cùng cũng có thể xả bớt lúa rồi, vì vậy giá lương thực vừa biến động lập tức chạm đáy. Ai cũng biết kho lúa quan gia có bao nhiêu lúa, năm nào cũng phải lập kho mới. Kho Bắc đại giờ đã toàn là lương thực, nguyên nhân có lẽ cũng là do bách tính quá thông minh, không ai muốn đóng thuế bằng tiền mà thay bằng lúa. Gặp phải nạn này không chỉ có triều đình, kho lúa Vân gia cũng chung số phận như vậy. Tân Nguyệt giờ rất hối hận, vì năm đó không nghe lời Vân Diệp đổi lương thực thành tiền.

Giờ cứ ba ngày phải chọc lương kiểm tra một lần, chỉ cần có thóc hỏng là như trời sập. Tửu phường Vân gia làm ngày làm đêm vẫn không thể chuyển hết lúa thành rượu. Hiện giờ rượu ở tửu phường đối diện thôn trang đã chất cao như núi, một nửa tôi tớ Vân gia phải thay phiên nhau đến giúp mỗi lúc tửu phường bận rộn, nhân thủ lúc nào cũng thiếu. Nhưng Trường An như cái động không đáy, bất kể Vân gia nấu ra bao nhiêu rượu mạnh cũng không thể thỏa mãn bao tử của người trong thành.

Dân chúng thì chỉ cần no bụng là sẽ không tạo phản, nên mấy năm nay Vân Diệp không phải xuất ra một công văn thảo phạt nào.

Một mùi thơm từ phía sau truyền đến, Vân Diệp buông sách, đưa tay vuốt má khuê nữ nói:

- Đừng nghe mẹ con, năm nay con mới đôi chín mà thôi, đừng vội gả ra ngoài, cha còn muốn con bên ta vài năm nữa, không cần vội.

- Không vội? Phu quân, khuê nữ nhà người ta 18 đã làm mẹ, Vân Mộ tính tuổi mụ năm nay cũng đã 19, chàng phải đi tìm hiểu xem tiểu tử nhà nào thích hợp mới được.

Na Nhật Mộ vội nhảy từ phòng ra nói với Vân Diệp.

- Tiểu tử thì không thiếu, nhưng lọt vào mắt khuê nữ nhà ta sao? Toàn lũ ăn chơi lêu lổng, không thì cũng chuyên nịnh bợ. Những tên đó đến ta gặp còn muốn sút cho mấy cái, làm sao khiến khuê nữ nhà ta coi trọng đây?

Tân Nguyệt không biết từ kho lúa về lúc nào, cười nói:

- Năm xưa chàng chẳng đàn đúm mấy người nổi khắp Trường An đó sao? Đừng nói người ta hoàn khố, chàng thì khác gì? Nhưng ai so được với đám chàng đây?

Vân Diệp kề tai khuê nữ nói xấu Tân Nguyệt, Vân Mộ liền che miệng cười trộm. Tân Nguyệt tức giận, đuổi Vân Diệp nhanh đến nhà Lưu lão hán chúc mừng.

Vân Diệp chắp tay sau đít bước ở phía trước, Lưu Tiến Bảo xách theo hai giỏ lễ vật theo phía sau. Đường trong Vân gia thôn trang đã được đổ cứng, cho nên rất ít bụi bặm. Chợ trước cửa đã biến thành chợ lớn dài hơn 3 dặm, kéo dài tận đến chân núi. Đó là nơi giao dịch gia súc, Vượng Tài rất thích đến đó, giờ lúc nào cũng lang thang xem náo nhiệt. Thấy Vân Diệp từ xa, nó liền hí vang rồi chạy tới. Vân Diệp vỗ vỗ người nó, xong dắt cùng đi dự tiệc, rượu gạo nhà Lưu lão hán cũng không tệ.

Không khí tửu yến nhà nông rất vui vẻ, không có vũ cơ nửa thân trần tạo dáng, cái để ngươi nhìn chỉ là các khuôn mặt chất phác tươi cười, mặt tuy đen nhưng tửu lượng rất tốt, Oa đầu tử của Vân gia là rượu rất mạnh, người khác không có mà mua, bởi chỉ đủ dùng cho việc hiếu hỉ, tang sự của người trong trang, mà phải báo tửu phường từ sớm mới có thể có.
Vân Diệp uống liền ba chén, Vượng Tài muốn uống lại bị Vân Diệp đẩy ra,Tôn Tư Mạc nói uống rượu không tốt cho sức khỏe của nó, nên giờ nó phải kiêng rượu, hơn nữa mỗi ngày còn phải ăn thảo dược. Điều này khiến Vượng Tài khổ không chịu nổi, toàn bộ Vân gia trang giờ không ai cho nó uống rượu.

Không được uống rượu là Vượng Tài lại lăn ra ăn vạ, trong sân liền bốc bụi mù mịt, chủ nhân đã sớm biết tật xấu của Vượng Tài, hai tên hậu sinh bèn cầm một tấm rèm rất lớn ngăn ở giữa ngăn bụi, các khách nhân tiếp tục cười ha ha rót rượu cụng ly, Vượng Tài thấy thủ đoạn thường dùng không có tác dụng thì ngoan ngoãn nằm sau lưng Vân Diệp ngủ gà ngủ gật.

Tặng vòng bạc khiến chủ nhân vui vẻ, sau đó chủ nhân đeo ngay vào người hài tử, nói là cho dính chút quý khí. Rượu qua ba tuần, món ăn qua ngũ vị, vài lão đầu bạc mới cung kính mời Vân Diệp vào nhà nói chuyện.

Vân Diệp biết họ hôm nay mời mình tới đây ắt là có chuyện, cho nên cứng rồi chưa về để chờ họ nói. Phỏng chừng chuyện này cũng khó nói, mặt già cũng đã đỏ mà mãi chưa thành lời, cứ mời Hầu gia uống trà.

Vân Diệp cười nói:

- Không thể uống nữa, uống nữa sẽ phải đi vệ sinh. Nói đi, đều là hương thân hương lý có gì phải ấp úng, mấy năm nay cuộc sống của mọi người tốt hơn, nếu như có yêu cầu gì thì cứ việc nói, chúng ta sẽ thương lượng.

Lưu lão hán đỏ mặt chắp tay nói:

- Hầu gia, theo lý mà nói thì đám lão hán không nên nảy ra chủ ý xấu xa này, nhưng giờ đã gấp đến độ không thể không nói. Nếu Hầu gia đã nói mọi người có thể thương lượng thì lão hán xin dày mặt trình bày, nói sai xin ngài đại lượng cười bỏ quá cho.Vân Diệp nói trước:

- Nói, ta nghe đây, nghe có vẻ là đại sự.

- Hầu gia, ngài cũng biết, thôn trang chúng ta mấy năm nay cuộc sống tốt hơn, nhà nào mỗi ngày cũng tích chút bạc vụn, đến giờ cũng đã có một khoản kha khá. Ngài cũng biết, trước kia lão hán thường chôn tiền trong chuồng lợn khiến mọi người chê cười, sau nghe lời ngài gửi tiền vào tiền trang. Mấy năm trước còn cầm được chút lợi tức, nhưng hai năm rồi không tốt, lợi tức tiền trang cứ giảm dần, đến giờ đã chẳng còn là bao. Cho nên lão hán muốn lấy tiền ra cho vào thương đội, không dám đòi cổ phần, chỉ cầu kiếm thêm vài đồng bạc lẻ là được.

Vân Diệp nghe xong vô cùng giật mình, giờ mới có mấy năm mà các lão nông cũng đã biết đầu tư. Tiền trang từ khi triều đình hoàn thành xong mấy hạng mục khổng lồ, thì tiền vay ra đã không nhiều như trước. Thiếu lợi tức cho vay, đương nhiên là phải giảm lợi tức tiền gửi. Vốn tưởng lão bách tính chỉ biết chăm chăm gửi tiền vào tiền trang, không ngờ bọn họ đã xuất hiện ý tưởng đầu tư đơn giản.

Lưu lão hán thấy Vân Diệp đang trầm tư thì nghĩ rằng mình làm quá, bèn vội nói:

- Hầu gia, ngài đừng khó xử, để lão hán nói cách khác, nói đặt ở thương đội nghĩa là thương đội của chúng ta, nếu không được thì cứ coi như lão hán ta chưa nói gì hết, để lão hán tiếp tục giấu bạc trong chuồng lợn vậy, như vậy sẽ yên tâm hơn chút.

Vân Diệp lắc đầu:

- Không phải ta không đồng ý, mà là không nghĩ tới. Nhà trong thương đội mọi người cũng đều biết, nhiều hài tử nhà trong nhà mọi người còn làm tiểu nhị trong đó, cho nên đầu tư vào đó cũng tốt. Đã như vậy mọi người gom tiền lại đi tìm lão Tiền đăng ký, rồi đàm luận với phu nhân, cứ nói chuyện này ta đã đồng ý rồi, về phần mọi người muốn đầu tư vào hải thuyền hay đà đội thì theo ý mọi người, nghĩ xong thì quyết định luôn.Có điều cần cẩn thận, cái này không giống với gửi tiền trong tiền trang, về lợi tức thì tiền trang không thể so, nhưng rất có thể sẽ gặp bất trắc, điều này cần nói cho rõ ràng.

Mấy người Lưu lão hán cười hề hề, bọn họ đương nhiên biết chuyện có thể xảy ra, quan trọng nhất là vào được hệ thống thương nghiệp của Vân gia.Có thương đạo này, bọn họ tự nhiên sẽ có người theo thương đạo đi khắp nơi tìm kiếm cơ hội cho nhà mình.

**********

Sau thu hoạch hè, huyện lệnh Lam Điền sẽ tới Vân gia bái phỏng Binh bộ Thượng thư, đây là lễ nghi nên có, Huyện lệnh nào cũng làm như vậy. Chủ đề nói chuyện với Vân Diệp năm nay chính là vấn đề trị điêu dân.

Huyện lệnh vô cùng buồn, năm ngoái muốn điều động bách tính lao dịch thì chỉ cần văn thư của huyện nha là được, nhưng giờ khác rồi, phải nói rõ ràng cho bọn họ hiểu, trong quốc pháp quy định rõ ràng bọn họ nhất định phải lao dịch trong năm nay, không nói rõ ràng sẽ bị từ chối, thậm chí thư lại đi báo có khi còn bị đánh.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau