ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1401 - Chương 1405

Chương 1402: Kẻ Xui Xẻo

Trường Tôn Xung kinh ngạc, ngẫm nghĩ kỹ một lúc mới nói:

- Không đúng, cha, Lã Bất Vi buôn Tần Dị Nhân, sau khi Tần Dị Nhân lên làm hoàng đế mới lợi ích ngàn vạn lần, Lý Trì cho trợ giúp hiện đang trong chiếu ngục, e không còn ngày trở mình, nhà ta làm sao có lợi?

Trường Tôn Vô Kỵ ngửa đầu cười lớn, cười cực kỳ vui vẻ, đứng dậy vỗ vai nhi tử:

- Xung Nhi, Lã Bất Vi buôn Tần Dị Nhân vì hắn sẽ làm hoàng đế, khi đó là buôn cái thế tăng, tất nhiên nước lên thuyền lên, thu lợi phong phú. Cha buôn Lý Trì, buôn cái mất giá, tất nhiên hắn càng thảm thì nhà ta càng có lợi, Lý Trì cũng coi như bất phàm, thủ hạ trong tay cũng là nhân tuyển số một, quản lý Tấn Dương giàu có vô cùng, mà bây giờ toàn bộ số tài phú đó nằm trong kho nhà ta.

- Nếu như chỉ là tài phú vẫn chưa khiến cha động lòng, Trường Tôn gia dù cạn kiệt, vẫn có thể duy trì được một hào môn đại hộ, chúng ta có được tài phú, nhưng không có sản nghiệp ảnh hưởng tới quốc gia thì không được. May mà cha phát hiện ra than đá, đó mới là mục đích chân chính, Trường Tôn gia sau này dựa vào nó đại phú đại quý, nó nhất định trở thành một sản nghiệp lớn.

- Còn về cái lợi khác con cũng thấy rồi, từ thái độ của thái tử với chúng ta con còn chưa thấy dấu hiệu Trường Tôn gia sẽ càng thêm hưng tịnh sao?

Nghe xong Trường Tôn Xung choàng tỉnh, đứng dậy vái dài, bội phục không thôi.

Những lời này trừ Trường Tôn Xung thì có lẽ chỉ có hai con chim én dưới mái hiên nghe thấy, nhưng chúng chẳng bận tâm, ríu rít mấy tiếng bay ra đồng, nơi đó mạch đã vàng, một số nông phu chăm chỉ đang thu hoạch.

Tới ngày mùa rồi, người Vân gia dù có không tình nguyện tới mấy cũng phải gia nhập vào đại quân này, Trường Tôn thị đã đi ba ngày trước, là quốc mẫu, mỗi năm vào ngày này bà bà phải dẫn cung nữ đi nhặt mạch sau khi hoàng đế cắt xong. 

Mè Vân Diệp trồng đã chín, thậm chí chín quá rồi, nhiều hạt đã nứt bỏ, mè rơi ra ngoài, có điều năm nay người thu hoạch mè nhiều, đám con đều khỏe hơn hai năm trước, thêm vào phu phụ Lý Dung liền trở nên nhanh gọn, một buổi sáng đã thu hoạch xong, Lưu Tiến Bảo thương thế đã lành đánh từng xe ngựa mang tới sân phơi.

Quan Trung tháng sáu nóng vô cùng, đứng dưới mặt trời một lúc bị nắng chiếu đỏ rực, bộ dạng của Vân Diệp giờ chẳng khác với nông phu, hai chân đất đi trên đường, thi thoảng nhảy lên, theo sau là Vượng Tài và hai đứa nhi tử, Lưu Tiến Bảo đã đen tới không phân biệt rõ mi với mắt rồi, nhìn thấy giếng là nhào tới, chẳng phải vì giải khát, vì tham chút hơi mát ít tới đáng thương trong giếng.

Xa xa nhìn thấy một cánh rừng, trong rừng nằm đầy nông phu, giữa trưa thế này không phải thời gian con người có thể hoạt động, Vượng Tài chui vào đó bất kể thế nào cũng không muốn ra ngoài nữa. Vân Diệp kiếm ít rơm trải ra đất, chụp nón lên đầu ngủ, Lý Dung và Vân Thọ cũng làm theo, Vượng Tài nằm bên cạnh lại còn gối đầu lên chân Vân Diệp, Vân Diệp bị nóng đá cho một phát, nó đành gối đầu xuống đất.

Lưu Tiến Bảo ngồi canh cho hầu gia và tiểu hầu gia, có điều khi ba cha con họ ngáy khò khò cũng không chịu nổi, đầu ngoẹo đi ngã ra đất ngủ say tít.

Mặt đất đột nhiên run rẩy, đó là kỵ binh, theo thói quen nghề nghiệp, Vân Diệp, Vân Thọ bật dậy, Lưu Tiến Bảo cũng rút đao ra.

Lý Dung chưa quen lắm, cho nên khi tỉnh lại thì đường lớn đã đầy bụi, Lưu Tiến Bảo nhìn một cái nói:

- Hầu gia, năm trăm kỵ.Vân Diệp gật đầu, xem như chưa trái lễ chế, tuy hơi ngang ngược chút, vẫn có thể giải thích được, vì thế định ngủ tiếp, hôm nay đi tới trang mới cảm tạ trang hộ nộp tô, ba cha con đi hai mươi dặm, rất vất vả, đi cảm tạ nông gia phải giống nông gia, mặc lụa là cưỡi ngựa đi thì không phải là cảm tạ, mà là đi cướp khuê nữ.

Lý Nhị cảm thấy có lỗi với Vân gia, nên tặng liền hai cái trang, nói là quà mừng cho Lý Dung và Vân Thọ, hiện giờ trang tử gần Trường An căn bản chẳng ai bán, dù mua với giá nào cũng là lãi, kết quả hoàng đế thưởng cho Vân gia hai cái, mà Vân gia một cái tấu tạ ơn cũng chẳng có.

Sợ hụt một phen, ba cha con ngủ tiếp, không ngờ đám kỵ binh kia vào rừng, tiếng người tiếng ngựa làm không ai ngủ nổi.

Bách tính Quan Trung vốn không dễ chọc, nếu vào nghỉ thì không ai nói gì, ngựa hí vài tiếng không ai trách, dù sao súc sinh mà, nhưng cố ý nói cười ha hả là thiếu giáo dưỡng. Nhất là tráng hán cầm đầu chỉ nông phu quát cút xéo, muốn trưng dụng toàn khu rừng. 

Người Trường An ghét nhất là quân binh vùng ngoài, nhất là nghe chúng nói khẩu âm Hà Bắc càng khinh bỉ, chẳng ai nhúc nhích, lớn gan còn nhổ bãi đờm, đây không phải nơi người ngoài ra oai.

Vân Diệp nhận ra tên cầm đầu, Vương Hiêu Kiệt, Trung võ tướng quân, lần này vây tiễu Tấn Dương nghe nói do hắn ra tay, cực độc, lần này vào kinh chắc nhận phong thưởng.

Vương Hiếu Kiệt ở Hà Bắc oai phong bát diện, về Trường An chẳng qua kiếm một cánh rằng nghỉ ngơi, không ngờ chẳng ai để ý, nổi giận hạ lệnh quân sĩ dùng roi đuổi đi, nhìn bách tính nháo nhào bỏ chạy khiến hắn cười ha hả, có điều khi roi sắp quất vào mặt binh bộ thượng thư thì hắn bị một chàng trai đen xì đấm vào mặt.

Vương Hiếu Kiệt là mãnh tướng sa trường, bị tập kích bất ngờ, định quát, mũi trúng một đòn nặng, máu mũi hộc ra, thẹn quá hóa giận, vừa rút đao liền bị một tráng hán khác cho một cú đấm sấm sét vào eo, sức lực toàn thân bị cú đấm này đánh tan, ngã lăn ra đất, tức thì bị đạp túi bụi.

Vương Hiếu Kiệt cảm thụ rõ ràng xương cốt toàn thân kêu răng rắc, đùi bị vó ngựa đạp hai cái liền cong vẹo đi, con ngựa đạp hắn hí vang, tựa hồ khoái trá lắm.Chẳng biết bị đánh bao nhiêu lâu, đợi khi Vương Hiếu Kiệt tỉnh lại, không chút suy nghĩ quát lệnh bộ hạ:

- Giết chúng!

Nhưng không ai nhúc nhích, bộ hạ của hắn đã quỳ cả xuống.

- Ý đồ mưu sát thượng quan, riêng tội này đủ chém ngay tại chỗ, người đâu đem tên tội tù này vào đại lao binh bộ, nói với Trường Tôn Xung, nếu dám tự ý thả người, ta sẽ trị theo quân pháp.

Bên cạnh Vân Diệp chỉ có Lưu Tiến Bảo, nhưng lập tức có đám đông nông phu đáp "Vâng!" Bách tính chu vi hai mươi dặm quanh đây không ai không biết binh bộ thương thư, rất nhiều người là phủ binh, theo Vân Diệp xuất chiến không phải chỉ một hai lần.

- À, tước hết vũ trang đám người làm xằng làm bậy này, cùng đưa tới đại lao binh bộ, đợi xử trí.

Vân Diệp lệnh xong đi tới trước đỉnh đầu Vương Hiếu Kiệt, nhìn đôi mắt phẫn nộ của hắn:

- Muốn vinh hoa phú quý à? Bò từ đại lao binh bộ ra rồi hẵng nói.

- Mạt tướng cho dù bất kính với hầu gia, cũng là công thần, hầu gia không tới mức lấy đầu mạt tướng chứ. Sơn thủy có lúc tương phùng, hầu gia không sợ làm quá tuyệt tình bị báo ứng à?

- Ngươi hi vọng Trường Tôn Xung cứu ngươi à? Không có lệnh của ta, xem ngươi ra nổi đại lao không? Công thần? Ngươi xứng nói tới công thần trước mặt ta à? Khi cha ngươi đây tung hoành Tây Vực, ngươi chỉ là tên thủ tướng ở Sóc Phương! Kết cục duy nhất của ngươi mà mọt gông trong tù. Nếu không phải cần lấy ngươi làm gương, ta chặt đầu ngươi rồi.

Vân Diệp đá đầu Vương Hiếu Kiệt một cái, phất tay, hương nông xung quanh xúm tới, bắt hết người của Vương Hiếu Kiệt. Một tên giáo úy vùng vẫy hét:

- Đại soái, ti chức Chương Thiên Minh, từng theo đại soái viễn chinh Cao Ly, vừa rồi là ti chức khống chế binh tốt, không cho chúng xông tới, đại soái tha mạng.

Vân Diệp nheo mắt nhìn tên giáo úy, thấy quen mắt lắm, xem ra là bộ hạ của mình, chỉ hắn nói:

- Chọn người mình ra, lĩnh ba mươi quân côn, số còn lại giải vào đại lao.

Chương 1403: Vân Diệp quay lại rồi

Chương Thiên Minh vội vàng chọn sĩ tốt thường ngày thân cạn với mình, chừng mười người, xem ra tên này cũng không sống thoải mái lắm. Lưu Tiến Bảo giám sát, đánh ba mươi quân côn xong, khom lưng tới trước Vân Diệp tạ tội.

- Đại soái, phía sau còn có lượng lớn hàng hóa của Vương Hiếu Kiệt đang vận chuyển tới, xử lý ra sao, xin đại soái định đoạt.

- Có phải là chiến lợi phẩm nộp vào kho phủ không?

Giáo úy thần sắc cổ quái lắc đầu, Vân Diệp cười lớn với nhi tử:

- Hôm nay phơi nắng đáng giá lắm.

Lưu Tiến Bảo hiểu ý vui sướng nhảy lên ngựa, chạy tới đại doanh thủy quân.

Vân Thọ áp giải người tới đại lao, Vân Diệp và Lý Dung được hương dân xúm quanh đưa về Vân gia trang, hầu gia bị một đám thích khách làm kinh sợ, nếu không có hương nông bảo hộ, nói không chừng bị tai ương.

Xin nghỉ phép! Hầu gia bị hoảng sợ, thế nào cũng cần tĩnh dưỡng nửa tháng.

Tuy Vân Diệp xin nghỉ nửa tháng, nhưng thực chất với một số kẻ nó lại truyền đi một thông điệp, lão tử về rồi, bởi lần trước y trốn vào núi có xin phép ai đâu.

Thế là tấu chương đàn hặc Vân Diệp rơi như tuyết xuống tay Chử Toại Lương, Lão Chử cười đắc chí, thêm vào rất nhiều tội danh khác, tấu chương rời môn hạ tỉnh, tới tay Phòng Huyền Linh, ông ta đem hết tấu chương bỏ vào bao, đưa lên bàn hoàng đế, không thèm xem.

Lý Nhị đang xem tấu của Vân Diệp, xem xong lật xem tấu chương đàn hặc, cười khổ một tiếng trả hết lại, một vị binh bộ thượng thư muốn xử lý một tướng quân, dù vì lý do gì thì hoàng đế không thể vượt cấp phê duyệt, trừ khi cách chức Vân Diệp, mà hiện giờ Lý Nhị không có ý đấy.

Tựa hồ biết trước kết quả, Phòng Huyền Linh mặt lạnh tanh trả hết tấu chương về Môn hạ tỉnh, Chử Toại Lương mặt tím tái, cuối cùng đem tấu chương đốt hết, ngậm miệng coi như trên đời không có kẻ nào tên Vương Hiếu Kiệt.

Tiểu Vũ từ đường hầm Vân gia leo ra, ngồi trên xích đu hóng mát, Địch Nhân Kiệt khe khẽ đẩy nàng, Tiểu Vũ cười tươi như hoa, hai mắt cong cong:

- Cuối cùng sư phụ đã phản kích, cứ tưởng lần này sư phụ sống thế cả đợi, không ngờ lại phản kích dữ dội như vậy. Vương Hiếu Kiệt không quan trọng, quan trọng là số hàng kia, không biết Trường Tôn Vô Kỵ giải thích với bệ hạ ra sao, nói là nhà mình kiếm được à?

- Cho hết vào kho phủ, nhà ta không kiếm một xu.

- Cho vào khố phủ mới là cắt hết mọi đường sống, cho vào nhà ta nói không chừng còn bị đòi đi, xem ra sư phụ cực hận Trường Tôn gia, nếu không đã chẳng làm thế, lại còn làm công khai, rõ ràng không cho Trường tôn gia chút thể diện nào.

Địch Nhân Kiệt ngồi xuống một cái ghế đu khác, nói:

- Ta thấy quan trọng hơn nữa là cho bệ hạ xem, e rằng bệ hạ không muốn một mình Trường Tôn gia độc bá, huống hồ là ngoại thích, từ thời Lưỡng Hán tới nay, hoàng quyền chưa bao giờ ngừng đả kích ngoại thích, Hán Vũ đế trước khi chết còn kéo Câu Dặc phu nhân theo là một minh chứng, bệ hạ không thể không biết phải làm sao. Nàng không thấy hiện giờ sư phu uy phong tám phương không ai dám địch à, triều đình la hét vài ngày là im thít. Ngược lại sư phụ dâng tấu xin từ chức binh bộ thượng thư mới đáng suy ngẫm, thời gian trước Trường Tôn Vô Kỵ cũng vì Trường Tôn Xung mưu cầu chức này, chỉ cần sư phụ lui về, hắn lên là cái chắc, vì không ai dám tranh với hắn. Đoàn Hổ chẳng qua ú ớ mấy câu, giờ đã lên thảo nguyên ăn cỏ rồi.

- Hai đứa các ngươi nói cái gì, đâu ra nhiều âm mưu quỷ kế như thế, ta chẳng qua ngứa mắt với hành vi ngông nghênh của Vương Hiếu Kiệt, lại ghét việc hắn làm ở Tấn Dương nên mới ra tay.

Vân Diệp vừa mới từ hậu viện ra, nghe thấy hai đồ đệ phân tích, không khỏi dở khóc dở cười.- Vậy sao sư phụ lại xuất hiện ở trên con đường đó khéo thế, lại còn đúng lúc ngủ trong rừng, sao sư phụ biết Vương Hiếu Kiệt sẽ vào rừng tránh nắng? Còn xung đột với hương dân?

Tiểu Vũ chớp chớp mắt nhìn sư phụ:

- Ai biết chứ, ta tốt số, Vương Hiểu Kiệt xui xẻo, chỉ thế thôi, đừng nghĩ lung tung.

Vân Diệp nói xong chắp tay rời vườn, hôm nay nhận lời tới chỗ Tôn Tư Mạc chịu ngược đãi, đánh cờ với ông ta là bị ngược đãi, đánh một nước cờ nghĩ nửa ngày, cờ còn thối, trình độ tương đương với Vân Diệp.

Nhìn sư phụ bỏ đi, Tiểu Vũ ghé tai Địch Nhân Kiệt hỏi:

- Chàng có thấy là trùng hợp không?

Địch Nhân Kiệt lắc đầu quầy quậy, đánh chết hắn cũng không tin có sự trùng hợp như thế.

Tôn Tư Mạc cứ nửa tháng tới Vân gia một ngày, hưởng thụ trà thơm của Vô Thiệt, bánh ngọt ngon lành của trù nương Vân gia, cũng chỉ có ngày hôm đó ông ta không đụng vào thuốc men, chỉ hưởng thụ cuộc sống mỹ hảo.

Vô Thiệt và Lưu Phương cầm ấm trà thì tuyệt đối đừng tới gần, xem họ đánh cờ là chịu tội, Vô Thiệt giờ thay đổi hẳn, thực sự thành tóc bạc má hồng, Tôn Tư Mạc chẩn mạch cho ông ta, cho rằng lão bất từ này sống quá trăm tuổi là thường, còn nói nếu như một ngày Vô Thiệt bất cẩn gãy chân, nhất định phải nói cho mình, sẽ đích thân trị liệu, thuận tiện kiểm tra xem cốt tủy của Vô Thiệt có phải màu hồng như Đát Kỷ nói không.

- Đặt cờ ở góc là thối rồi, xem ra hôm nay ngươi không thắng nổi lão đạo đâu.

- Quân cờ đạo trưởng đặt ở thiên nguyên cũng chẳng cao minh đâu, rõ ràng là đạo gia lại đặt cờ ở vùng tứ chiến, chiến hỏa chưa dứt còn dám nói người ta cờ thối.
Vân Diệp không nhường một câu.

- Ta thủ tâm, ngươi đoạt ý, đừng so với nhau.

- Ta là binh gia, chú trọng đánh dữ như lửa, lui nhanh như gió, phải có hậu phương vững chắc, nước không nguồn thì không giữ được lâu.

Tôn Tư Mạc chẳng biết nghĩ gì mà ném cờ vào hũ, lẩm bẩm:

- Rõ ràng là tự chuốc lấy cái chết, vì sao không nghe khuyên can. Thế đại hỏa liêu nguyên đã thành, phong hỏa đều đủ, không còn đường vãn hồi nữa, người trí tuệ như vậy, sao không biết đạo lý này.

Quân cờ trong tay Vân Diệp cũng rơi xuống đất, y hiểu Tôn Tư Mạc nói ai.

Tôn Tư Mạc không còn tâm tình đánh cờ nữa, cầm bát bỏng nổ riêng cho ông ta, nhai rôm rốp...

Sau khi từ chỗ Tôn Tư Mạc về, Vân Diệp liền xuống hầm, ngồi nhìn sợi dây đỏ trên tường, cởi rất nhiều sợi dây ở Nhạc Châu, buộc hết vào Trường An, còn cả ba sợi dây của Lý Hữu, Lý Ảm, Lý Khác cũng buộc vào Trường An, thậm chí cả sợi dậy từ đảo xa, từ sa mạc cũng buộc vào Trường An..

Làm xong tất cả, y ngây ra nhìn bản đồ.

- Con có biết ở biển có một loại cá, gặp nguy hiểm sẽ hút nước phồng người lên, vô cùng đáng sợ, nó dùng chiêu này dọa lui vô số loài cá mạnh hơn. Sư phụ con hiện giờ cũng định phình lên, ta nghe được một tin tức không tốt, hoàng đế đang tự sát mạn tính, không biết ông ta kiên trì được tới bao giờ, có thể một hai năm, có thể dăm ba năm, mười mấy năm đều có thể.

- Chính vì thời gian không xác định, nên sư phụ biến mục tiêu của mình nở nên không xác định, chúng ta không có hùng tâm tráng chí, chỉ muốn bảo vệ người mình vượt qua những năng ấy. Nếu không dùng toàn lực, kết cục sẽ vô cùng thê thảm.

Tiểu Vũ lo lắng nói:

- Nếu lực lượng của chúng ta bị người ta nuốt chừng thì sao?

- Làm gì có cá to như thế, giao long cũng chẳng làm được.

Vân Diệp cười vỗ đầu Tiểu Vũ, lại vỗ đầu Địch Nhân Kiệt, ngâm nga tiểu khúc rời đường hầm, tuy mùa hè ở trong hầm mát hơn một chút, nhưng không khí không lưu thông, vẫn có cảm giác ngột ngạt.

Nghỉ ngơi hơn nửa tháng, cuối cùng có thể tới binh bộ làm việc, tiến vào binh bộ, vốn đang huyên náo lập tức lặng ngắt như tờ.

Vân Diệp khoan khoái tới đại đường, Vân Thọ từ phía sau ôm một đống văn thư đặt lên bàn cha, lại quay về phòng làm việc của mình, hiện giờ Vân Thọ nhậm chức ở binh bộ, làm lang trung thanh lại ti, chức quan tòng ngũ phẩm, đi cửa Trường Tôn thị đòi của hoàng đế, vị trí vững như bàn thạch.

__________________

Chương 1404: Người thương tâm

Vũ tuyển thanh lại ti, xa giá thanh lại ti, chức phương thanh lại ti, vũ khố thanh lại ti, đó là tứ đại kim cương trong tay Vân Diệp, nắm giữ bốn cơ cấu quan trọng đó toàn là người Vân Diệp nâng lên, y vừa nhậm chức chuyện đầu tiên là thay toàn bộ nhân thủ một lượt. Nhưng không làm quá tuyệt tình, nhường hai vị thị lang cho hoàng đế gài người vào, chuyện này y làm một cách quang minh chính đại, quân đội toàn quốc đang dần chuyển hướng hỏa khí hóa, chỉ có quân tây chinh am hiểu nhất, nên hoàng để phải bóp mũi nhận an bài này.

Trường Tôn Xung một mình nhàm chán ngồi trong phòng làm việc, bàn của hắn trống không, trừ tạp dịch mang trà nước, rất ít người tới tìm, hữu thị lang Cao Quý Phụ ở phía đối diện lại bận tối tăm mặt mũi, không ngừng có thư lại ôm văn thư ra vào. Khi Vân Diệp không có mặt, người định đoạt là Cao Quý Phụ chứ không phải hắn.

Nghĩ tới mình đường đường binh bộ tả thị là mà cả đại lao binh bộ cũng không vào được, Trường Tôn Xung cảm thấy tuyệt vọng, thì ra Vân Diệp dễ tính giờ biến thành khó nói chuyện như thế, chẳng lẽ y thực sự định đuổi mình khỏi binh bộ sao?

Kỳ thực Trường Tôn Xung không hoàn toàn tán đồng lời cha hắn, đó là bí phương luyện sắt, nếu đó là cái bẫy Vân Diệp an bài thì bất kể thế nào hắn cũng không thừa nhận được, khi đó Vân Diệp và mình không có chỗ nào bất thường cả.

Khi Trường Tôn Xung ở văn phòng một ngày dài như cả năm thì Vân Diệp đã xử lý xong công việc, hôm nay nhiều tin mật truyền tới làm y vui vẻ, qua nửa năm nỗ lực, xưởng hỏa khí có năm thành sản lượng ban đầu.

Cung ứng vũ khí cho Hà Bắc và Sóc Phương tiếp tục giảm đi, đồng thời nâng cao cung ứng cho thập lục vệ, an bài thế này, dù Trường Tôn Vô Kỵ biết Vân Diệp trừng phạt binh mã hai nơi này cũng không thể nói gì, thân mạnh cành yếu là an bài quân sự của Đại Đường.

Nếu đã trở mặt thì không thể mềm lòng, nếu không chỉ đẩy mình vào chỗ chết.

Khi thấy Lý Nhị thì ông ta đang thưởng thức ca vũ, mùa hè trời nóng, nên y phục của vũ nương rất ít, gặp được Công Tôn thị, nay đã là phụ nhân trung niên, không múa được kiếm nữa, cầm chuông nhỏ lắc khẽ, mắt chẳng còn linh khí năm xưa, trở nên đờ đẫn.

- Vì sao không xem ca vũ, lại nhìn chằm chằm một lão tỳ?

Lý Nhị nằm nghiên trên giường, ngực phanh ra, tay cầm chén rượu nho lớn, cá băng đập vào thành cốc kêu leng keng.

- Gặp được cố nhân, năm xưa Công Tôn múa kiếm, vi thần ngây ngất bao lâu, cảnh tượng đó lay động lòng người thế nào, nay nhìn nàng tay lắc chuông, chẳng còn anh khí năm xưa, vi thần không khỏi bùi ngùi.

Công Tôn thị không có phản ứng, tựa như chẳng phải nói tới mình.

Lý Nhị phất tay:

- Sao phải cảm khái như thế, mỹ nhân xế chiều, tướng quân tóc bạc, trẫm càng nuối tiếc cái sau, nên trẫm lệnh Diêm thị vẽ tranh, chuẩn bị xây một tòa Lăng Yên Các, để tưởng niệm năm tháng huy hoàng xưa kia của trẫm, ngươi thấy sao?

- Lăng Yên Các? Đó hẳn là nơi rất tôn quý, không biết bệ hạ lệnh Diêm thị vẽ tranh thế nào, nếu hắn không làm xuể, vi thần có thể giúp, bệ hạ cũng biết thần vẽ tranh khá lắm.

- Ha ha ha ha, ngươi vẽ? Chẳng lẽ đem một đống rùa lớn nhỏ treo ở đó?

Hôm nay tâm tình của Lý Nhị không tệ, còn biết nói đùa:

Vân Diệp uống một chén rượu nho áp bực bội trong lòng xuống, mở miệng:

- Bệ hạ, trước kia thần từng lập quân lệnh trạng, hiện xưởng thuốc nổ đã dần khôi phụ nguyên khí, sau này chỉ cần huấn luyện nhân thủ đơn giản và mở rộng quy mô là được, muộn nhất là giờ này năm sau sẽ có sản lượng ngang trước kia.Nói rồi lấy biểu đồ ra, Lý Nhị nghiên cứu kỹ càng xong, bảo Vân Diệp:

- Chuyện này chỉ có ngươi làm mới có hiệu quả như thế, không cần kinh thiên động địa, tất cả im lặng hoàn thành, nực cười Vô Kỵ lại hoài nghi năng lực của ngươi, có điều trẫm nghe nói ngươi giảm phân phối vũ khí cho hai nơi Sóc Phương và Hà Bắc tới bốn thành, như vậy không tốt, cho dù lòng ngươi có oán hận cũng không nên làm thế. Binh tướng không phải của ai đó, mà là quân nhân Đại Đường, ngươi trừng phạt như vậy sẽ gây chia rẽ trong quân.

- Vi thần biết, nhưng đôi lúc không khống chế nổi tâm tình, như chuyện Vương Hiếu Kiệt, không phải giận hắn ngang ngược hay bất kính với thần, nghĩ tới chuyện hắn làm ở Tấn Dương là không ức chế nổi lửa giận. Thần cũng cực kỳ căm hận Trĩ Nô, chỉ muốn băm vằm hắn làm vạn mảnh, nhưng khi người khác trà đạp hắn, thần phát hiện mình lại càng thêm phẫn nộ.

Lý Nhị thống khổ nhắm mắt lại, phẩy tay đổi ca cơ lui ra, khi đại điện chỉ còn hai người mới nói:

- Đó chính là cảm giác người một nhà, Trĩ Nô phạm sai lầm, chúng ta có thể giết, mỗi điều không cho người khác ra tay, tuy thống khổ, nhưng hãy chịu vậy.

- Có phải ngươi thấy mình đã không thể khống chế lửa giận, cho nên mới giao công lao sắp làm xong xưởng thuốc nổ ra? Cảm thấy làm thế mới không ảnh hưởng tới đại cục?

Vân Diệp gật đầu:

- Tính tình thần gần đây vô cùng nóng nảy, nếu không phải Dung Nhi và Thọ Nhi trở về, thần cũng không biết mình sẽ làm ra chuyện gì.

Lý Nhị cười ha hả:

- Chuyện ngươi muốn làm nhất là gì, nói ra nghe xem, gần đây trẫm cũng như thế.
- Thần muốn cho Trường Tôn Vô Kỵ vào bao tải đánh một trận.

- Ha ha ha, chuyện này không được, ngươi làm thế thì triều cương loạn, ngươi không thích sự phản bội của Trường Tôn Xung, kỳ thực trẫm cũng thế, nhưng họ làm thế có lợi cho Đại Đường, có lợi cho trẫm. Có biết nếu không có Trường Tôn Xung nhắc nhở thì trẫm mất mạng rồi. Cho nên nể tình hoàng hậu, ngươi nhịn đi.

Đây là lần đầu tiên Lý Nhị chủ động nói tới chuyện phát sinh thời gian qua, Tôn Tư Mạc chỉ nói Lý Nhị từng hôn mê, không nói thêm câu nào, đoán chừng bị hoàng đệ hạ lệnh giữ bí mật. Nay hoàng đế nói tới, Vân Diệp cũng không có tâm tình thăm dò, dù sao sự thực bày ra đó, Lý Trì đã thất bại.

Lý Nhị thấy Vân Diệp chỉ vùi đầu uống rượu không hỏi mình, có chút tò mò:

- Vì sao ngươi không hỏi rốt cuộc trẫm trải qua kiếp nạn gì?

- Thần không muốn nghe, thực sự không muốn nghe, chuyện này nhất định chẳng làm người ta thoải mái, vừa rồi vi thần mới có chút chuyển biến tốt, không muốn lại lún vào chuyện thương tâm, hiện giờ bệ hạ bình an, không nghe cũng được.

Lý Nhị cười khổ:

- Ngươi rất thông minh, biết càng nhiều càng đau lòng, tim trẫm vỡ nát rồi.

- Nghe nói khi ngươi dưỡng bệnh ở sơn cốc cùng hoàng hậu và Thanh Tước đấu dế mèn nửa tháng, hay là năm nay chúng ta đem đánh bạc đổi thành đấu dế mèn? Sắp cuối thu rồi, cung Chiêu Dương đã tu sửa xong, chúng ta vào đó đấu ba ngày.

- Vi thần tất nhiên bồi tiếp, chỉ là khách năm nay không dễ tìm, nhiều lão đại thú vị đã ra đi.

Vân Diệp lấy làm lạ, lúc nayfmaf Lý Nhị lại muốn vứt bỏ quốc gia đi chọi dế.

- Năm nay không tốt, chuyện làm người ta thương tâm quá nhiều, chúng ta cùng là người thương tâm, vậy tìm thêm hai người thương tâm nữa là được, không biết thiên hạ này còn ai thương tâm hơn quân thần chúng ta.

Trường Tôn thị vén rèm đi ra:

- Tính thêm thiếp, thiếp cũng là người thương tâm.

- Đúng thế, phu thê chúng ta là một, người người thương tâm, người kia cũng như vậy, được, tính thêm nàng, còn một người nữa, đi đâu tìm đây.

Vân Diệp lòng máy động, lục lọi trong lòng ra một phong thư đưa cho hai người họ xem, hai người xem xong cười nghiêng ngả:

- Vị này cũng là một người thương tâm.

Chương 1405: Thực Lực Quyết Định Tất Cả

Ads

- Một trận lở tuyết trong chớp mắt nhấn chìm thắng cảnh Tuyết Sơn rồi, Viên lão tiên sinh phun hai ngụm máu, thế giới thần thoại đạo môn hao phí cực lớn mới xây lên bị hủy ba phần, lão tiên sinh thương tâm đành về Đại Đường tiếp tục lừa tiền. A Thọ, A Dung, nhà các ngươi e cũng không thoát được hả?

Lý Tượng ngâm mình trong suối nước nóng ấm áp, thong thả nhấp rượu nhỏ nói:

- Đương nhiên không thoát, lão tiên sinh hi vọng cha ta đem một vạn kim tệ trước kia cho ông ta tạm ứng, cha ta muốn ông ta lấy cổ phần trong trấn thế chấp, ông ta không chịu, hiện đang giằng co.

Lý Dung nói tiếp:

- Người như thần tiên mà giờ đi làm tiền, nghe nói ông ta ngày ngày đoán mệnh vô số, không còn chuyện ngày ba quẻ như trước nữa.

Lý Tượng lắc đầu ngán ngẩm:

- Lão già đó biết mình không sống được bao lâu, nên muốn nợ một đống xây thần cung xong đã, còn về phần thanh danh, ông ta chẳng bận tâm, chỉ cần Tây Vương mẫu thần cung tồn tại, với đạo môn mà nói là chuyện bất hủ, vinh nhục cá nhân có là gì.

- Hai năm qua ta đi khắp nam bắc, không phải muốn mở mang kiến thức, chỉ muốn mở rộng tầm nhìn, đó là kiến nghị của Lý Cương tiên sinh, không ngờ trở về đã cảnh còn người mất.

- Ta rất muốn nói với lão tiên sinh, ta thấy được sự dịu dàng ở Giang Nam, thấy hùng hồn ở đất bắc, thấy tạo vật thần kỳ ở núi trắng sông đen, trời đất bao la vượt ngoài tưởng tượng của ta. A Thọ, A Dung, các ngươi thấy cực bức quỷ dị, thấy biển khơi mênh mông, không biết có gì dạy ta không?

Vân Thọ cười thật thà:

- Cha ta nói hai năm không gặp ngươi phải nhìn bằng con mắt khác, xem ra là đúng, ngươi không còn âm u nữa, thêm vài phần xán lạn. Ngươi đã chuẩn bị bước ra làm việc chưa?

Lý Tượng nhìn tấm thân trắng trẻo của mình, lại nhìn hai huynh đệ Vân gia cháy nắng đen nhẻm, hơi khó xử:

- Sao các ngươi lại ra ruộng? Vân thúc thúc cũng thật là, nhà các ngươi đâu thiếu hai lao lực, vất vả thế làm gì?

- Ngươi đừng quan tâm nhà ta, ta đang hỏi ngươi, có muốn tới lục bộ kiếm việc làm không, ngươi làm Hành Sơn vương thực vô vị, ngươi nhìn xem hiện giờ ta suốt ngày bận rộn, cha ta cũng dần dần đem ít việc quan trọng cho ta làm.

- A Dung khỏi cần nói, chuyện Nam Hải kỳ thực do huynh ấy định đoạt, người mẹ công chúa kia của ta đã không quản chuyện nữa, phải không A Dung?

Lý Dung cười:

- Làm việc thực ra rất thú vị, A Tượng này, hiện giờ ngươi đã có kiến thức xa rộng, vậy nên tĩnh tâm làm việc, đừng để ý chức vị cao thấp, chỉ cần ngươi làm việc, sẽ phát hiện ra vùng trời mới, thần kỳ lắm.

Hai huynh đệ họ mỗi người một câu làm Lý Tượng có chút động lòng, nghĩ một lúc rồi nói:

- Các ngươi thấy ta tới chỗ nào thì tốt? Đi tìm cha ta xin chức vị hay hoàng gia gia xin chức vị?

Vân Thọ ngoi đầu từ dưới nước lên, nói:

- Đương nhiên là hoàng gia gia, bất kể hoàng gia gia cho ngươi chức vị gì, cứ làm là được, thái độ rất quan trọng.- Chính hợp ý ta, vào cung cầu kiến hoàng gia gia luôn thôi. À phải A Dung, khi nào ngươi đi? Hôm qua nghe cha ta nói Nam Hải rất loạn, khắp nơi tìm kiếm bảo tàng vua hải tặc, ngươi không động lòng à?

Lý Dung nhìn Lý Tượng cười quái dị:

- Nếu ngươi có hứng, ta cho ngươi một chiếc thuyền, ngươi đi thử xem, ta không có cái gan đó, cứ giữ gia sản của ta tốt hơn.

Lý Tượng cười cười phá lên:

- Quả nhiên trên đời này không có lợi ích nào bỗng dưng mà có, ngươi và Vân thúc thúc hiểu biển nhất cũng không đi tìm, ta càng không có cái hứng đó.

Ba người nói cười rời ao nước, lập tức có thị nữ tới lau người cho bọn họ, thay y phục xong, Vân Thọ tới thẳng binh bộ, hôm nay kiểm tra đại lao binh bộ. Lý Dung cưỡi ngựa rời đông cung, hôm nay hắn tới nhà Úy Trì Cung chúc mừng, Úy Trì Bảo Lâm lại sinh một tên tiểu tử bụ bẫm, tính ra, muội muội của Hỏa Trú đã sinh cho Úy Trì gia bốn tên tiểu tử rồi.

Tiễn Vân gia huynh đệ đi, Lý Tượng quay về tiền sảnh, thấy phụ thân ngồi trên giường uống trà, tới thỉnh an, thêm nước vào ấm trà.

- Hai bọn chúng chịu giúp con không?

- Vân Thọ vẫn như cũ, nhưng Lý Dung thì không nắm chắc.

- Thế mới đúng, Lý Dung là đường lui của Vân gia, hắn dứt khoát không chịu gia nhập bên nào, Vân Thọ thì khác, gia sản và mộ tổ Vân gia đều ở Trường An, nhất định phải tham gia phe nào đó. Vân thúc thúc của con là người thiên tư tuyệt đỉnh, đi một bước thấy ba bước, con biết cha cao minh cỡ nào không?

- Cha cùng Vân thúc thúc cùng với Tứ thúc của con, Trường Tôn Xung, Trình Xử Mặc, còn có Lý Hoài Nhân khi bị giam trong phủ tông nhân, khi đó cha muốn lập nên đoàn thể lợi ích nho nhỏ, người khác đều tham gia, chỉ Vân thúc thúc con không chịu. Hiện giờ xem ra, quả nhiên y thông minh nhất, người trong tay cha, mỗi Lý Nghĩa Phù thoát đại nạn, thái từ lục soái cùng Lý Hoài Nhân đại chiến hai lần đã hao binh tổn tướng.

- Sở dĩ xuất hiện vấn đề là do cha không biết nhìn người, Lý Hoài Nhân phản bội, Vân thúc thúc con tức tới hộc máu, cha há không nát lòng. Nhưng làm cha sợ nhất là Trường Tôn Xung, rốt cuộc hắn có vai trò gì trong chuyện này tới giờ chưa rõ, nhưng gần đây nhìn ra manh mối rồi, cha khả năng không thông minh, nhưng Vân thúc thúc con thông minh, nhìn y đối phó với Trường Tôn gia là biết, trận phong ba này e là do một tay cữu phụ kia của cha gây ra.
- Phụ thân, chẳng lẽ hiện giờ người cần ẩn nhẫn?

Lý Thừa Càn nhìn cung Vạn Dân, chán chường ngồi xuống ghế:

- Tượng Nhi, thực lực quyết định tất cả, không có thực lực không có tiếng nói, hiện thực lực chúng ta yếu nhất, lựa chọn duy nhất là ẩn nhẫn.

Từ khi Lý Yên Dung đi, Đông cung liền trở nên trầm lắng, bao năm qua Lý Thừa Càn chỉ có hai nhi tử, đều cùng một mẹ sinh ra, vốn hắn tuyệt vọng với Lý Tượng rồi, nhưng vào thời khắc gian nan nhất, phát hiện ra biểu hiện của nhi tử chẳng kèm người ta, thậm chí còn hơn kỳ vọng của hắn rất nhiều. Hiện giờ trừ Trình Xử Mặc ra thì hắn không dám tin một ai nữa, nên bất tri bất giác chú ý tới nhi tử mình.

Tường Đông cung cỏ hoang úa tàn, mười tám năm trước Vân Diệp từng cười nhạo chuyện này, tới giờ vẫn không thay đổi gì, Lý Thừa Càn đã quen với mọi thứ ở đây, cũng không muốn thay đổi.

Người khác sống ngày càng tốt hơn, chỉ có mình ngày càng tệ, tệ tới mức Vân Diệp cũng không muốn phò tá, nghĩ tới đó Lý Thừa Càn không phẫn nộ, chỉ có bi ai, sự thực chứng minh thế lực mình khổ công gây dựng dưới thử thách không chịu nổi một đòn.

Mình nỗ lực làm thật tốt rồi, vì sao có nhiều sóng gió như thế? Lý Thừa Càn lần đầu tiên nghi ngờ năng lực của bản thân, hiện Trường An phong ba biến ảo, nếu chẳng phải Vân Diệp dùng thế sét đánh không kịp bưng tai bắt lấy Vương Hiếu Kiệt, tình cảnh của Đông cung sẽ càng thêm lúng túng, nghe nói Vương Hiếu Kiệt đã là nhân tuyển của thái tử lục soái.

Một khi không còn thái tử lục soái bảo hộ, Lý Thừa Càn không biết mình sống thế nào.

Vân Thọ về tới binh bộ, phụ thân chưa từ hoàng cung về, cùng gia tướng tới thẳng đại lao, hắn mới là chủ quan ở đây, không phải là tả hữu thị lang nào cả.

Người bị giam trong đại lao không nhiều, quan bị bắt cùng Vương Hiếu Kiệt đã được thả ra, cả đại lao to lớn chỉ có chưa tới một trăm tù phạm.

Vân Thọ tới chỗ giam Vương Hiếu Kiệt, tên này đang nắm chấn song nhìn ra ngoài, đó là thói quen của hắn, chỉ cần nghe thấy có người tới là hắn tưởng tới cứu mình.

Nhìn thấy là Vân Thọ, hắn ngồi lại đống cỏ, đợi lần sau làm y như thế.

- Thất vọng hả?

- Ta là công thần, các ngươi không thể làm thế với ta, bệ hạ sớm muộn cũng biết, phó xạ cũng sẽ biết.

- Đừng phí công, bệ hạ biết rồi, phó xạ cũng biết rồi, Trường Tôn Xung hiện giờ là binh bộ tả thị lang, sao họ có thể không biết, chẳng qua mọi người không thèm nói tới ngươi thôi.

- Vân gia ngươi không thể một tay che trời.

- Che binh bộ là đủ rồi, cha ta nói cho ngươi ngồi tù mọt gông thì ngươi phải ngồi mọt gông, không bằng chúng ta nói vài chuyện thú vị đi, ngươi cho ta biết, sao ngươi có thể vượt sáu trăm dặm tới Tấn Dương trong vòng hai ngày?

- Cho dù là mỗi người hai ngựa, chạy ngày chạy đêm cũng chẳng đi được sáu trăm dặm, ngươi lại chẳng phải hồng linh cấp sứ, một vạn kỵ binh không thể hành quân như thế, ngươi giải đáp cho ta được không?

Vương Hiếu Kiệt quay đầu đi, nhìn vách tường đầy ký hiệu, sắp bốn mươi ngày rồi, lúc mới vào đại lao còn cho rằng thoắt cái sẽ ra ngay, ai ngờ giờ chân đã miễn cưỡng có thể đi được, mình vẫn ở đại lao.

Vân Thọ vỗ chấn song, không ép, hắn có dư thời gian.

Chương 1406: Sống Không Bằng Chết

Ads

Mùa hè đế hậu hoặc tới cung Cửu Thành hoặc tới Ngọc Sơn tránh nóng, tóm lại là rời Trường An, nhưng năm nay đế hậu không đi đâu, nhất là hoàng đế rất ít rời cung Vạn Dân.

Hiện giờ đột nhiên nhắc tới đánh bạc làm Vân Diệp cảm thấy rất lạ lùng, Viên Thủ Thành là người thứ tư tham gia đánh bạc, là người Vân Diệp tiến cử, không ngờ đế hậu đồng ý.

Lý Trì phản loạn giống ném tảng đá vào hồ, mặc dù dấy lên sóng gió, nhưng theo thời gian qua đi, hồ phẳng lặng trở lại.

Trường Tôn thị mang một cái hộp cơm, Vân Diệp đón lấy, Lý Nhị chắp tay đi trước, Đoàn Hồng đi đầu dẫn đường, đây là hướng ao Thái Dịch. Vân Diệp không biết vì sao Trường Tôn thị muốn tự cầm hộp thức ăn, lúc mình đón lấy bà còn do dự một chút.

Thủ vệ trên đường rất nhiều, không thấy một phi tử du ngoạn nào, sáu vị công chúa chưa thành niên của Lý Nhị cũng không thấy đâu, men theo một con dốc đi vào lòng đất, Vân Diệp lần đầu biết hoàng cung có kiến trúc ngầm khổng lồ thế này.

- Tiền Túy đã có rồi, có điều về sau bệ hạ tiến hành mở rộng, thành ra thế này, ngươi là ngoại thần đầu tiên tới đây, đừng nói ra ngoài.

Trường Tôn thị vừa đi vừa kể lai lịch hầm ngầm cho Vân Diệp nghe.

Chả có gì ngạc nhiên, cho dù hoàng cung có đường hầm thông thẳng ra bên ngoài cũng là bình thường, vì Vân gia cũng có, hoàng cung không có mới là lạ.

- Ngươi có vẻ không ngạc nhiên?

- Có gì mà ngạc nhiên ạ, năm xưa đào hầm điện Vũ Đức tốn thêm một năm so với dự kiến, vi thần liền biết trong hoàng cung có nơi tương tự.

Lý Nhị cười ha hả:

- Ngươi đúng là cái gì cũng dám nói, cũng chỉ từ miệng ngươi thì chúng ta mới nghe được vài câu nói thật, biết vì sao tới đây không? Vì điển cố không tới hoàng tuyền không gặp lại.

Vân Diệp thất kinh:

- Chẳng lẽ Trĩ Nô bị giam ở đây?

- Bất ngờ hả? Mỗi ngày trẫm đều tới thăm tên nghịch tử này.

Nghe thế Vân Diệp muốn chạy, rời khỏi cái đội ngũ thăm tù khủng bố này, nhưng Lý Nhị nói:

- Muộn rồi, nếu ngươi ở cung Vạn Dân có phần cơ trí này còn chạy được, nếu đã tới đây hãy đi thăm đệ đệ ngươi, thăm cái tên một lòng muốn giết sạch hoàng tộc. Nếu thương tâm thì mọi người cùng thương tâm, để ta và hoàng hậu thương tâm thôi thì lỗ quá.

Mặt Vân Diệp nhăm như cái bị rách:

- Đáng lẽ tới đây phải là Thừa Càn, thứ đến là Lý Thái, sao lại là thần?

- Thừa Càn thấy Trĩ Nô là giết ngay, Thanh Tước thấy nói không chừng xông vào đánh chết, ngươi là tỷ phu, may ra còn có chút kiên nhẫn với nó.

Trường Tôn thị lau nước mắt, lần đầu thấy bà có một mặt yếu đuối đến thế.

- Nương nương, thần cũng muốn đánh chết hắn, hắn hủy hết kỳ vọng tốt đẹp của thần với Đại Đường.

- Biết ngay mà, các ngươi kẻ nào cũng muốn giết nó, ngươi đụng vào một ngón tay nói thử xem.

Giọng nói thảm thiết của Trượng Tôn thị gây ra tiếng vọng lớn trong hầm.Hiện giờ Trường Tôn thị là một người mẹ chỉ biết bảo vệ con, không phải là hoàng hậu trí tuệ, đoạt lấy hộp thức ăn trong tay Vân Diệp, sợ y bỏ độc vào thức ăn. Lý Nhị nhìn thấy chỉ biết thở dài...

- Mẫu hậu tới rồi, hôm nay mang tới món gì thế? Mẫu hậu nói với phụ hoàng, con đã viết sáu nghìn chữ lớn rồi, cho con ra ngoài được không, Trĩ Nô không nghịch ngợm nữa đâu.

Lý Trì mặt phấn chấn từ một gian phòng rất sáng đi ra, nhận lấy hộp thức ăn, vội vàng mở ra, lấy con gà quay béo vàng gặm, như không hề nhìn thấy hoàng đế và Vân Diệp.

Trường Tôn thị ôm vai Lý Trì, nhìn hắn ăn gà quay, giúp hắn lau miệng. Lý Trì ăn vài miếng xấu hổ ngẩng đầu lên, xé một miếng thịt nhét vào mồm bà, Trường Tôn thị nhai vài cái, dỗ như dỗ trẻ con:

- Trĩ Nô ngoan, mẫu hậu không thích ăn gà, con ăn thêm một chút.

Lý Nhị ngồi xuống nhìn cảnh mẹ từ con hiếu, Vân Diệp thấy chân mình hơi mỏi, dựa vào tường ngồi xuống, cảnh này quá quỷ dị.

Trong phòng sáng như ban ngày, vì trên trần treo ngọc bài, chẳng trách gần đây buổi tối cung Vạn Dân tối đen.

- Mọi thứ trong phòng chuyển từ hành cung của Trĩ Nô tới, giống hệt khi nó còn nhỏ, hầu hạ nó cũng là người giống cung nhân năm xưa, cả tên cũng thế. Trẫm là hoàng đế, chỉ có thể làm tới mức đó, Trĩ Nô vẫn đột nhiên nổi điên, không khống chế được...

Lý Trì đang ăn ngon lành, đột nhiên ném con gà đi, thét lên:

- Đừng giết ta, đừng giết ta.

Sau đó lăn vào gầm giường run lẩy bẩy kêu:

- Mẫu hậu cứu con, mẫu hậu cứu con.

Trường Tôn thị chui vào gầm giường, nước mặt chan chứa vỗ vai Lý Trì, dỗ dành:

- Đừng sợ, đừng sợ, mẫu hậu ở đây.
Còn vỗ ván giường ầm ầm, như đang đánh nhau với con quái vật làm Lý Trì hoảng sợ.

Đế vương cao ngạo quật cường cũng rơi lệ, Vân Diệp nhắm mắt lại không nỡ nhìn, chẳng trách Lý Nhị lại thương tâm, lại nổi nóng, chẳng trách Trường Tôn thị tóc bạc. Làm cha mẹ, lúc này tôn quý và ti tiện chẳng khác gì nhau.

Cuối cùng Trường Tôn thị cũng dỗ được Lý Trì ngủ, liền có thị vệ tới bế hắn đặt lên giường, đắp chăn, Trường Tôn thị kiểm tra tỉ mỉ xong theo Lý Nhị rời phòng.

- Vân Diệp, có cách nào không? Mỗi ngày vào giờ ngọ bệnh của nó sẽ phát tác, chỉ khi ta cho ăn nó mới yên tĩnh, lúc khác như trẻ sáu tuổi, ngươi trị được không?

- Cơ bản là không thể, hắn vì bị kích thích quá mạnh, nên tự thôi miên bản thân trở về trạng thái còn nhỏ, vì tự hắn cho rằng trở về lúc đó mới an toàn, nên hắn không muốn tỉnh lại, cũng không thể tỉnh lại.

Vân Diệp lắc đầu hết cách:

- Thần kiến nghị hãy cứ để như thế, chỉ cần hắn dần dần không sợ hãi nữa là được, dù vi thần có trị khỏi cho hắn, khả năng càng đau lòng hơn, lúc đó bệ hạ và nương nương ra sao? Những người chết oan ra sao, bệ hạ dù thế nào cũng phải ho họ một câu trả lời, chẳng bằng như thế. Để Thừa Càn và Thanh Tước tới xem đi, vì cái gì mà chỉ ba chúng ta bị dày vò?

- Chỉ cần chúng ta không nói, thần muốn xem xem ai dám nói xử trí Trĩ Nô.

Trường Tôn thị gật đầu tán đồng, vui mừng nói:

- Cuối cùng cũng có vài phần khí phách trọng thần, ta còn cho rằng đời này ngươi cứ ủ ê như vậy mãi cơ. Nhiều chuyện ta và bệ hạ không tiện ra mặt, ba đứa các ngươi làm là tốt nhất.

Vân Diệp không biết phải nói cái gì, nghĩ tới cái chết của Lão Giang và Lão Hạ, lòng như bị đá ngàn cân đè lên, tội Lý Trị đáng bị như thế, nhưng những người vô tội kia chẳng thể quay về.

- Làm cái quái gì vậy hả?

Vân Diệp bực tức rống lên trong hầm:

- Bực tức? Ta cũng thế, nhịn đi, nhi tử của ta muốn giết ta, ta không quát tháo, chút bực tức của ngươi là cái gì!

Lý Nhị lần đầu tiên không xưng trẫm:

Ông ta đúng là càng thấy u uất hơn, giết ca ca, giết đệ đệ, cầm tù phụ thân, giờ gặp phải nhi tử tạo phản, đại bộ phận bi thương tới từ sợ hãi với báo ứng.

Nếu như không có Vân Diệp xuất hiện, Trường Tôn thị đã chết tử lâu, Lý Nhị trở thành cô độc, gặp phải chuyện be bét thế này mà không bị điên, nội tâm ông ta mạnh mẽ tới mức làm người ta ngạt thở.

Hiện giờ ít nhất Lý Thừa Càn rất nghe lời, Lý Thái vô cùng giỏi giang, khuê nữ sống hạnh phúc, Ngụy Trưng không bị lôi từ mộ ra đã là tạo hóa của thiên địa rồi.

Đế hậu kéo mình đi xem họ bi thảm ra sao, tranh thủ được đồng tình, phu phụ nhà đó chưa bao giờ làm việc không có mục đích, muốn thông qua miệng mình nói với quần thần, đừng thúc hoàng đế giết Lý Trì nữa, thằng bé đó hết cứu rồi, giết hay không cũng thế cả.

Vân Diệp lần đầu tiên trong năm bái phỏng Đông cung, chẳng làm gì ngoài uống rượu, Lý Thừa Càn kiếm rất nhiều rượu ngon, bày ra bàn không nói gì nhìn Vân Diệp uống rượu.

- Ngươi muốn uống rượu, sao không chọn rượu mạnh, như thế say nhanh, nhanh quên đi chuyện phiền lòng.

Vân Diệp cười gằn:

- Tâm tình ta không tốt sao có thể bỏ qua ngươi và Thanh Tước, toàn là chuyện thối nát của nhà ngươi, đợi Thanh Tước tới ta sẽ nói cho các ngươi, sau đó lập tức uống say.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau