ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1396 - Chương 1400

Chương 1397: Kết Cục Không Thể Khác

Mơ một giấc mơ dài, trong mơ mình vẫn còn nhỏ, cưỡi Vượng Tài chạy trên thảo nguyên, áo Lý Thừa Càn nát bươm, tên này mỗi khi mặc áo mới, mọi người đều nhất trí báo thù, Trình Xử Mặc reo hò từ tuấn mã phi nước kiệu cúi mình hái một bông hoa vàng, đuổi theo Lý Thừa Càn kỵ thuật không tốt lắm, gài hoa lên đầu hắn, gọi Lý đại nương tử rồi chạy mất.

Lý Hoài Nhân chảy nước dãi bám tường nhìn vào bên trong, đó là chỗ sủng phi của Lý Đạo Tông, mấy người cùng ghé đầu tới, phát hiện ra bên trong có một nữ tử đang tắm, hai hạt đậu đỏ trên ngực bày ngay hơ hớ ra trước mặt bọn họ.

Không xong bị mỹ nhân phát hiện rồi, thét chói tai bỏ chạy, Lý Đạo Tông giận sôi gan nhảy qua tường quát tháo...

Đó là chuyện khi nào nhỉ? À, sau khi đi săn cùng hoàng đế, vì thế năm người bị Trường Tôn thị đánh một trận, Lý Nhị cười ha hả không coi là chuyện gì to tát.

Giấc mơ kết thúc, phải tỉnh rồi, mở mắt ra thấy Tân Nguyệt, không reo hò, chỉ thở phào.

- Ta ngủ bao lâu rồi?

- Ba ngày!

- Lý Trì bị chặt đầu chưa?

- Chưa, có điều bị Tả vũ vệ vây ở huyện Tam Nguyên, Thừa Càn và Xử Mặc tới, lại đi rồi...

Tân Nguyệt không kìm được nữa, khóc xé lòng, nói đứt quãng:

- Chàng hộc máu ngất xỉu, Tiểu Miêu muốn đi mời Tôn tiên sinh, người ngoài không cho, lại không thể để lộ bí mật đường hầm, kết quả Tiểu Miêu đánh ra, sau đó đón Tôn tiên sinh đánh về, trúng ba mũi tên.. Lão Giang, Lão Hạ đều chiến tử, Lưu Tiến Bảo tới giờ còn hôn mê. Phu quân, chúng ta đi thôi, tới Lĩnh Nam, Nhạc Châu đều được, thiếp thân hầu hạ chàng sống thật tốt, không thèm ở nơi này nữa.

Vân Diệp nghe vậy vội chống hai tay muốn ngồi dậy, nhưng người mềm nhũn không có chút sức lực nào, nghiên đầu qua thấy Tiểu Miêu người băng bó kín mít đang khóc, mới thấy đỡ hơn.

- Đói, cho ta một bát cháo, uống xong ta lại là một hảo hán.

Mình hộc máu hôn mê là biểu hiện của nhu nhược, tiềm thức không muốn lấy binh đao nói chuyện với Lý Hoài Nhân, còn về Trường Tôn Xung, hắn sẽ chẳng sao cả.

Húp cháo xong, tinh thần khá hơn nhiều, từ lời kể của Tân Nguyệt dần biết chuyện xảy ra mấy ngày qua, đúng lúc Lý Trì một mình ngồi trên long ỷ cười lớn, hắn đột nhiên nghe người nói hoàng đế tỉnh rồi, thế là hắn vội mang thị vệ trưởng muốn về Tấn Dương, tới huyện Tam Nguyên, hắn lại hạ lệnh thập nhị vệ công kích Trường An.

Kết quả chưa có tin Trường An thất thủ, đã bị Trình Giảo Kim thống lĩnh Tả vũ vệ vây tiễu..

Liên tục hai ngày Vân Diệp không làm gì hết, nỗ lực uống thuốc Tôn Tư Mạc bốc cho, nỗ lực ăn cơm, tới giờ là ngủ, y thấy mình không nên hộc máu nữa, cơ thể con người có nổi bao nhiêu máu đâu.

Ngày thứ ba mặc khải giáp chuẩn bị ra ngoài, toàn bộ sĩ tốt thủy sư Lĩnh Nam và thuộc hạ quân tây chinh đợi ở trước cửa, trước khi đi thăm Lưu Tiến Bảo mới tỉnh lại, an ủi gia tướng bị thương, tới trước linh vị Lão Giang, Lão Hạ thắp hương, rồi cưỡi Vượng Tài, phát binh tới cung Chiêu Dương.

Trường An hiện giờ rối tinh rối mù, khắp nơi là binh lính, chiến mã chạy ầm ầm, Lý Hoài Nhân cố thủ cung Chiêu Dương đã năm ngày, kẻ luôn muốn sinh tồn giữa khe hở này cuối cùng đã tới đường cùng. Lão Giang, Lão Hạ chết trong tay hắn, phụng lệnh trông coi Vân gia cũng là hắn, nay Vân Diệp muốn đích thân kết thúc trò hề này.Ba nghìn người, đó là lực lượng của Vân Diệp, là ba nghìn tử sĩ tuyệt đối nghe lệnh y, với Trường An hiện nay thì đây là lực lượng cực mạnh, lần này y không mang long kỳ, chỉ có soái kỳ chữ Vân cực lớn bay phần phật trong gió.

Thống lĩnh Thủy sư Lĩnh Nam là Lưu Nhân Nguyện, nhưng ai cũng biết đó là địa bàn của Vân Diệp, đến hoàng đế cũng ngầm thừa nhận sự phân chia thế lực này, ba nghìn chiến mã dẫm lên bãi cỏ, đánh tới cung Chiêu Dương.

Người khuyên can rất nhiều, từ Phòng Huyền Linh tới Lý Tịnh, Lý Thừa Càn cũng vội vàng chạy tới, muốn Vân Diệp giải tán binh mã về Vân gia dưỡng bệnh, đợi hoàng đế ra quyết định xử trí.

Có lẽ Lý Thái mới là người hiểu Vân Diệp nhất, chỉ nói một câu đừng hủy cung Chiêu Dương, sau đó định đi cùng Vân Diệp.

Lý Hoài Nhân đứng trên tường cung nhìn đại quân Vân Diệp trầm mặc áp sát, cười thảm một tiếng, quát về phía đại quân Vân Diệp:

- Ngươi cũng tới giết ta rồi, các ngươi đều là người thông minh, chỉ có ta là kẻ ngốc kẹp giữa các ngươi chịu tội, nếu như ta không giết gia tướng của ngươi, làm bị thương tiểu thiếp của ngươi, phải chăng ngươi ngay cả ý muốn giết ta cũng chẳng có?

- Vân Diệp, ngươi ra đây, có giỏi thì ra đây giết ta, xưởng thuốc nổ là do ta phái người hủy đấy, ngươi ra đây.

Vân Diệp khẽ vỗ cổ Vượng Tài, Vượng Tài vô cùng nghe lời đi ra, Vân Diệp không nói câu nào, lạnh lùng nhìn Lý Hoài Nhân đang phát cuồng.

- Từ nhỏ ngươi thông minh hơn tất cả bọn ta, Trình Xử Mặc ngốc hơn ta, nhưng luôn được ngươi buộc bên hông, cho dù tới Bắc Đình cũng lôi hắn theo, đem công lao không cần cho hắn, khi đó ta cũng xin ngươi đi Bắc Đình, nhưng ngươi không đồng ý. Ta cũng là mãnh tướng, công huân là từng đao kiếm được, bằng cái gì chức vị các ngươi cao hơn ta, giàu có hơn ta, cha ta là vương gia, ta có chỗ nào không bằng các ngươi?

Người bao vây cung Chiêu Dương rất nhiều, các đại tường quân đều lệnh rút lui, để Vân Diệp đủ không gian bố trí tấn công.
- Lão bà ta tới nhà ngươi, ngươi có biết nàng khóc trở về, Tân Nguyệt cho nàng vô số lợi ích, thậm chí thương đạo ở Lĩnh Nam cũng nhường cho một phần. Tình cảm của ngươi không cần phải nói, nhưng con mẹ nó, lão tử cần gì ngươi thương hại.

- Ta là hán tử đường đường chính chính, cần gì chịu nhục xin ăn? Lão tử liều mạng này kiếm phú quý, khi ấy ta có thể quang minh chính đại nói với ngươi, Lão Vân, chuyện vớ vẩn trong nhà ngươi bảo Tân Nguyệt tìm lão bà ta nói, chưa đáng để huynh đệ chúng ta bàn luận, đúng, ta nghĩ thế đấy.

- Vốn muốn dùng nỏ tám trâu giết tiểu thiếp của ngươi, con mẹ nó cuối cùng không hạ quyết tâm được! Bản thân ngươi là y sinh, phun một ngụm máu chẳng chết được, lão tử ở mạc bắc trúng chùy của người ta phun mười mấy ngụm máu còn chẳng chết, thiên hạ này chỉ có cái mạng của ngươi là quý giá sao?

Nhìn Lý Hoài Nhân nhảy nhót trên tường như con khỉ, Vân Diệp lên tiếng:

- Lão bà con ngươi đã trên đường tới đảo xa, ngươi định bao giờ thì chết?

- Ta không cần ngươi thương hại, ta tạo phản, lão bà và con ta đáng chết, không cần ngươi làm thánh nhân. Ta giết ngươi!

Lý Hoài Nhân đột nhiên giương cung bắn, khoảng cách quá xa, tới nơi không còn sức nữa, bị Vô Thiệt dễ dàng vung mâu đánh bay.

Lý Hoài Nhân vẫn bắn liên hồi, bắn tới tay bị dây cung cắt be bét máu, hắn tựa hồ không nhận ra.

Cửa cung đã mở, bộ hạ của hắn xếp hàng đi ra, vứt vũ khí sang bên, quỳ xuống đầu hàng.

Lý Hoài Nhân càng thêm phẫn nộ, múa đao nhảy từ tường xuống, tường cung rất cao, tới ba trượng, hắn lại mặc giáp trụ mấy chục cân, khi tiếp đất hai chân đầu gãy, xương trắng xuyên qua quần lộ ra ngoài, hắn vẫn chửi bới không thôi.

Vượng Tài chở Vân Diệp tới trước mặt hắn, đao của Lý Hoài Nhân đã không biết rơi đi đâu, Vân Diệp xuống ngựa ngồi xuống:

- Còn oán khí gì nữa, phát ra hết đi.

Đôi mắt đỏ rực của Lý Hoài Nhân thoáng khực lại, đưa đôi tay đẫm máu bấu vào khải giáp của Vân Diệp:

- Chân ta gãy rồi, đau, đau lắm.

Nước mắt Vân Diệp chảy ra, ôm lấy đầu hắn:

- Chịu chút nữa, sắp không đau nữa rồi.

- Được, ra tay chính xác vào, có chuyện này nói với ngươi, ta thực sự không muốn giết Tiểu Miêu, ta nói sẽ đi mời Tôn tiên sinh, nàng không tin, gia tướng nhà ngươi điên hết cả, tự xong vào quân trận, ta không ngăn được

Chương 1398: Dạy Con

Vân Diệp ngẩng đầu nhìn mặt trời nhợt nhạt, một con dao từ ống tay áo nhô ra, do dự hồi lâu không đâm được.

- Ngươi lúc nào cũng nhu nhược, đâm ta như thế trăm phát cũng chẳng chết, ta cầm tay ngươi, chuyện này ta rất có kinh nghiệm.

Lý Hoài Nhân nắm chặt tay Vân Diệp, đâm vào sườn mình, máu tuôn ồng ộc, đầu lâu hắn gục lên gối Vân Diệp, một miếng vải màu lam xuất hiện bên tay y, đó là mảnh vải mình cắt từ áo ra, Lý Hoài Nhân rất muốn Vân Diệp thu lại, nhưng lời này không thể nói ra khi còn sống.

Kẻ phản loạn, giết! Dù đầu hàng cũng không còn đường sống, chính ở mảnh đất này Tần Quỳnh và Đoàn Chí Huyền dẫn Huyền Giáp Quân chém giết thái tử lục soái của Lý Kiến Thành, cuối cùng lấy ít đánh nhiều giành được thắng lợi, cỏ hoang nơi này tươi tốt như thế, vì thi thể chôn phía dưới rất nhiều, thực vật thực ra là thứ ăn thịt.

Vân Diệp giang chân ra ngồi xuống, đầu Lý Hoài Nhân gối lên đầu y, giống như rất lâu trước kia cả đám chơi mệt nằm trên bãi cỏ nghỉ ngơi...

Hoàng đế luôn luôn nóng nảy, hiện giờ cũng nổi trận lôi đình, lời ông ta nói Vân Diệp không nghe được chữ nào, cái gì mà mình đã cho Lý Trì vô số cơ hội?

Lên triều như tượng gỗ, hạ triều như tượng gỗ, thấy Trường Tôn Xung liền né tránh, thấy Lý Thừa Càn thì cúi đầu đi qua, nếu chẳng phải có Trình Xử Mặc dắt đi thì đã đâm đầu vào cột.

Rất nhiều người tới nhà, người trong cung, người trên triều, người thư viện, còn cả người ở đâu đâu, tóm lại là nhiều lắm, trong nhà rất loạn, Vân Diệp chẳng đi ý.

Tới tận một ngày Vân Thọ gầy gò rất nhiều xuất hiện trước mặt, Vân Diệp mới nhận ra đã mùa hè rồi, lấy khăn lau mồ hôi trên trán nhi tử, ôm hắn vỗ lưng hỏi:

- Sống ở bắc hải có quen không?

- Được ạ, con quản một nghìn bốn trăm người, coi như là quân đội mạnh nhất ở đó, có một mã trường, con suốt ngày dẫn người chăn ngựa, phát hiện mấy dã nhân trộm ngựa, vốn định xử tử, về sau thấy thảm cảnh của bộ tộc họ, con không ra tay được, tự bỏ tiền mua ít bò dê tặng, hiện người đó rất thích con, có chuyện gì cũng báo, ngựa của mã trường bị mất, họ cũng tìm mang về.

- Cha, con quen uống trà bơ rồi, thực ra uống quen rồi thì vị không tệ.

Vân Thọ cởi khôi giáp, xấu hổ nhìn cha một cái, rồi bê đĩa bánh trên bàn ra sức nhét vào mồm, Vân Diệp rót nước cho Vân Thọ, bảo con ăn chậm thôi, thấy con bị nghẹn còn giúp vuốt lưng.

Tân Nguyệt đứng ngoài cửa không ngừng lấy khăn tay lau khóe mắt, nhỏ giọng bảo hạ nhân tránh đi, một mình nhìn hai cha con nói chuyện.

Hai cha con vui vẻ nói chuyện cả buổi chiều, chủ yếu là Vân Thọ nói, Vân Diệp nghe, bất kể là Vân Thọ nói cái gì, đều làm Vân Diệp cười ha hả, nghe mãi không chán, nghe Vân Thọ kể bị lão binh trêu ghẹo, nối giận chỉnh đốn quân kỷ, nghe hắn kể buồn chán khi chăn cừu, còn có mục dương nữ xấu xí...

Khi ăn tối Vân Diệp hỏi Vân Thọ:

- Còn định đi nữa không? Theo hiệp nghị của cha con ta, con còn có một năm nữa, nếu con muốn đi thì cứ đi đi, kệ cha, gần đây tâm tình cha không tốt, con trở về, tốt hơn nhiều rồi. Đại ca con mấy ngày nữa cũng về, nếu muốn đi đợi vài ngày nữa bái kiến đại tẩu con xong hẵng đi.

- Không đi nữa ạ, nơi đó hoang vắng khiến người ta phát cuồng, trời xanh biển biếc nhìn đủ rồi, con thích Trường An hơn, nhớ nhất vẫn là sườn rán của cha, nằm mơ cũng nhớ.

Vân Thọ ăn một bát cơm đầy, thỏa mãn đặt đũa xuống:- Muốn ăn sườn rán à? Dễ! Mai cho con ăn đủ.

- Nhưng mai là đại triều hội, cha phải lên triều mà.

Chỗ Vân Diệp không muốn đi nhất là triều đường, hiện y không bận tâm tới thứ gì nữa, hoàng đế nói y còn chẳng nghe, ai cản được y nữa..

Ngày tháng sống trong núi không tệ, từ khi Lý Dung về, ba cha con liền vào núi, bổ củi, lấy nước, cắt cỏ nuôi ngựa, cuộc sống yên tĩnh thanh bình.

Trong thời gian này, Vân Diệp nói với hai đứa con hình dáng đại khái của thế giới, phân bố sản vật và quốc gia, chỉ bản đồ đơn giản nói với Lý Dung:

- Nữ quỷ kia nấp ở đây, chỗ đó tên là Hồng Hải, cách không xa là Địa Trung Hải, nếu có người đào thông được hai vùng biển này, là có thể đi sang phía tây.

- Dung Nhi, đừng coi thường nữ nhân này, ả thoát được cảm bẫy tử vong của cha, chứng tỏ ý chí của ả vô cùng kiên cường, cha đoán chừng Cầu Nhiệm Khách chết trong tay ả.

- Biết hai đứa có nghi vấn, muốn biết mình có huynh đệ tên Vân Hải không chứ gì?

Nói tới đó Vân Diệp mỉm cười:

- Không có, nữ nhân đó muốn chuẩn bị cho con mình một đường sống thôi. Cho nên con đừng nghi ngại, cha chỉ có ba huynh đệ các con.
Lý Dung có hơi xấu hổ, tuy Lưu chưởng quầy sớm đã phán định, hắn vẫn muốn xác nhận xem đó có phải là một bố trí khác của cha hay không.

Vân Diệp lấy chân xóa bản đồ đi, chỉ vào đầu, muốn hai đứa con nhớ vào não không được viết ra, cả hai đều hiểu ý gật đầu.

Trong sơn cốc truyền ra tiếng ba cha con chặt củi, bỏ đi toàn bộ sự phồn hoa, trở về cuộc sống thuần phác nhất, con người cũng sẽ trở nên đơn giản.

Một cuộc binh biến đã xé nát tấm khăn che ôn tình bề ngoài của Đại Đường, toàn bộ thứ xấu xa phơi bày giữa ban ngày, Vân Diệp chẳng muốn nhìn Trường An thêm một cái.

Ba cha con từ đầu mùa hè sống ở trong núi, cho tới tận mùa thu, xem dáng vẻ Vân Diệp vẫn không chuẩn bị rời núi, Tân Nguyệt báo cáo với triều đình trượng phu sau khi hộc ra máu, thân thể hư nhược, cần tĩnh dưỡng, không ngờ triều đình lại phê duyệt, nhưng không cho Vân Diệp rời Trường An.

Ba cha con gánh củi đi vào mấy gian nhà cỏ, Tân Nguyệt, Tiểu Miêu cười hì hì đi ra đón, sau lưng còn có hai tiểu tức phụ, một là Phùng Viện, một là Lý Yên Dung. Sau khi Lý Dung về nhà, Vân Diệp cố chấp tổ chức lại hôn lễ lại cho họ, sau đó hôn lễ của Vân Thọ đũng cử hành đúng ngày.

Lần này Vân gia chỉ mời có vài người, cả nhà đóng cửa lại vui vẻ với nhau, sau đó chuyển vào mấy gian nhà cỏ trong núi.

Sống ở trong núi mấy tháng trời, không một ai muốn về Vân gia trang, các phụ nhân đều biết, đây là thời khắc tối quan trọng phụ thân truyền thụ gọc thuyết gia tộc cho nhi tử, bất kể bao lâu, bọn họ cũng kiên nhẫn chờ đợi.

Cho nên trên bàn ăn nghe thấy cha chồng nói những lời kỳ quái, mà phu quân mình lại trầm tư hoặc gật đầu, Phùng Viện liền vô cùng vui mừng. Lý Dung rất muốn hiểu lời cha chồng, nhưng nghe chẳng hiểu chữ nào.

Văn tự bọn họ giao lưu cực kỳ cổ quái, dù bảy trước mặt Phùng Viện và Lý Yên Dung, hai nàng cũng không hiểu, khi cả hai lộ vẻ nghiên cứu, Tân Nguyệt lấy đũa gõ bàn, ý bảo đây không phải thứ cả hai nên nghe.

- Thế giới này kỳ thực là một quả cầu, nó không nổi trên mặt nước, không có bốn cái chân rùa khổng lồ chống đỡ, nó nổi ở hư vô bất tận, chuyển động xoay quanh mặt trời, mỗi vòng là một năm.

- Thọ Nhi, con ở thư viện học được rất nhiều học vấn mới, trong đó có một thứ rất thích hợp giải thích vấn đề các con thấy trừu tượng này, đó là trọng lực, có lẽ các con nghĩ, nếu chúng ta sống trên quả cầu, khi quả cầu xoay lại, chúng ta sẽ rơi vào hư không, thực ra không phải như thế...

- Thọ Nhi, đừng chỉ biết nghe cha lảm nhảm, cá căn câu rồi... Khá lắm, rất béo, tối nay ăn cá sốt chua ngọt..

Bên ao nước ba cha con đội nón câu cá, không ngừng có tiếng cười vui vẻ truyền ra, Tân Nguyệt đứng canh cho ba cha con họ càng thêm vui vẻ.

Thế này mới đúng, có thời gian thì dạy con, việc gì phải dùng tâm tư vào triều đường, tốn công còn bị người ta ghét, lần này hoàng đế có chuẩn bị, thái tử có chuẩn bị, chỉ có phu quân đáng thương chẳng hay biết gì, giận tới thổ huyết.

Lý Trì sở dĩ tạo phản, kỳ thực là do hoàng đế ngầm xúi giục, tuy nói thế không thông, hoàng đế muốn giết nhi tử không cần làm thế chứ?

Có điều đừng nghĩ, người hoàng gia là một lũ biến thái, ở cùng họ lâu cũng thành kẻ khốn kiếp, người tốt như Lý Hoài Nhân, thường ngày qua lại vui vẻ, tới lúc này thành kẻ lòng dạ đen tối, Tiểu Miêu suýt nữa bị hắn giết chết. Nghĩ tới Lão Giang và Lão Hạ, Tân Nguyệt càng giận hoàng gia.

Chương 1399: Thực Lực Vân Gia

Hứng trí của phu quân rất cao, chắc cha con họ nói chuyện vui lắm, trời bắt đầu mưa nhỏ vẫn không có ý nhúc nhích, đang định tới gọi thì Phùng Viện mang một cái ô hồng tới che mưa cho Tân Nguyệt, cười nói:

- Mẹ, không cần gọi đâu, cha, tướng công và nhị đệ đang nói chuyện vui vẻ, đây là loại nhã thú, mưa không to, không cần lo.

- Biết cái gì, cha con thời gian trước cha con bị hoàng gia khốn kiếp làm giận hộc máu, sức khỏe tới giờ còn chưa khôi phục, không thể gặp mưa, nói chuyện vui vẻ mấy cũng phải có hạn.

Tân Nguyệt đang định đi gọi nhưng lần nữa dừng bước, nghiến răng nghiến lợi nhìn hai nữ nhân che ô từ sơn lộ đi tới, nữ nhân này lần thứ hai tới quấy nhiễu cuộc sống của mình rồi.

- Huyền ảo của đất trời nằm ở đó, giống như hiện giờ mưa rơi xuống, chẳng qua là một quá trình tuần hoàn, mặt trời biến nước thành hơi, hơi nước bay lên gặp không khí lạnh tụ thành mây, đợi hơi nước bão hòa sẽ lần nữa biến thành nước mưa rơi xuống thấm nhuần vạn vật...

Tân Nguyệt không ngăn được Trường Tôn thị, cũng không dám ngăn, đành trơ mắt nhìn bà ta đứng sau ba cha con nghe trộm, cho bà nghe cũng chẳng hiểu! Tân Nguyệt tức tối nghĩ.

Vân Diệp quay lại nhìn thấy Trường Tôn thị, liền cười đứng dậy, cởi nón che cho hoàng hậu. Vân Thọ, Lý Dung cũng đứng lên theo, nhưng không hề có niềm vui như khi còn nhỏ.

Trường Tôn thị không nói gì, ngồi xuống cái ghế Vân Diệp vừa ngồi, lấy cần câu của Vân Diệp tiếp tục câu cá, Vân Diệp cũng ngồi xuống.

Vân Thọ đưa nón cho cha đội, cùng Lý Dung rời ao nước. Vân Diệp nhìn tóc mai Trường Tôn thị đã điểm sương, thở dài:

- Tâm tật thần chưa lành, không tiện rời núi.

- Ta biết, cho nên ta tới không phải bảo ngươi rời núi, ta chỉ muốn hỏi, có thuốc trị tâm tật không, ta cũng bệnh rồi.

Vân Diệp buồn bã nhìn nước mưa rơi xuống ao nước gợi lên vô số gợn sóng:

- Mấy ngày đầu thần hơi hận mình, vì sao rời sơn cốc, cùng Vượng Tài sống ở đó cũng không tệ, giống như bây giờ, rất tốt, rất thư thái, Vượng Tài cũng được tự do. Ai ngờ sau khi rời núi, bản thân chẳng vui, Vượng Tài chẳng vui, còn làm người khác chướng mắt.

Trường Tôn thị không tiếp lời Vân Diệp, nhìn về phía mấy gian nhà cỏ:

- Dọn cho ta một gian, ta cũng định ở nơi này, có lẽ Thanh Tước cũng sẽ tới, đáng lẽ ngươi nên làm thêm vài gian nữa, người thương tâm quá nhiều, cần có chỗ trị liệu.

- Cũng tốt, có thể tưởng tượng ra nương nương bị dày vò ở hoàng cung thế nào, những người không có chí lớn như chúng ta, trốn ở trong núi cũng không tệ. Nương nương tóc bạc rồi, nên ăm mấy thứ như mè và thủ ô, tối nay ăn luôn..

Trường Tôn thị cười gật đầu, sau đó nhấc cần lên, câu được một con cá to bằng lòng bàn tay, nhìn con cá quẫy lung tung, Trường Tôn thị hờ hững bắt lấy, tháo khỏi móc câu:

- Đem con cá nhỏ tên Trĩ Nô này kho cho ta.

Câu này làm Vân Diệp hiểu Lý Trì chẳng qua là con cá nhỏ bị mồi câu cám dỗ thôi, có điều liên quan gì tới mình.

- Mưa to rồi, chúng ta quay về thôi, hôm nay đã câu đủ cá, về sẽ làm cá kho cho nương nương, kỳ thực canh cá cũng không tệ, bổ thân, cá kho chỉ thỏa mãn cái sướng miệng nhất thời.

Trường Tôn thị quay đầu nhìn Vân Diệp, vén lọn tóc rối lên, giống như trước đánh, vỗ đầu Vân Diệp, nhưng hiện giờ cần giơ cánh tay lên rất cao, mắt óng ánh nước:

- Vậy là vẫn còn một người lo lắng cho ta.

- Kỳ thực không sao, cùng lắm đem cả thế giới cho bọn họ, chúng ta đi tới đảo xa, ở đó một năm bốn mùa đều là mùa hè, không nghĩ gì cả, cứ suốt ngày vui chơi, đầu óc mà nghĩ nhiều là không vui được, nương nương nhìn tên ngốc ngoài chợ, kẻ nào cũng sống vui vẻ.Trường Tôn thị cười, cùng Vân Diệp xách giỏ cá vào nhà cỏ.

Kẻ khốn kiếp sống phây phây trên đời, người tốt run rẩy trốn ở nơi người khác không tìm thấy.

Vân Diệp nói điều ấy cho Trường Tôn thị, Tân Nguyệt thấy Trường Tôn thị không phải tới khuyên phu quân dời núi, cũng liền vô cùng hiếu thuận, thêm vào Vân Diệp tay muôi tay đũa, mọi người đều tíu tít vui vẻ, dù sao người tốt cũng cần chút thú vui.

Trường Tôn thị ăn bát canh cá diếc, một bát cơm mè đen xì xì, lại ăn bốn năm bánh bao nhân rau, làm Mai Cô ở đừng sau nhìn mà cao hứng, đây là lần ăn nhiều nhất của nương nương suốt nửa năm qua.

- Thoải mái! No rồi!

Trường Tôn thị xoa bụng nói với Vân Diệp:

- Thiếp thân cùng nương nương đi tản bộ, nơi này rất an toàn, các gia tướng gác bên ngoài, không có dã thú.

Tân Nguyệt đứng dậy nói:

Trường Tôn thị quan sát Phùng Viện, khen một câu, lấy phượng sai gài lên đầu Phùng Viện. Lại quay đầu nhìn Lý Yên Dung, vuốt má nàng:

- Cháu là đứa hưởng phúc.

Sau đó cùng Tân Nguyệt, Phùng Viện, Lý Yên Dung tản bộ trên đường nhỏ.

Thấy hoàng hậu đi rồi, Vân Thọ hạ thấp giọng hỏi cha:

- Cha, hoàng hậu nãi nãi vào núi làm gì?Lý Dung nhíu mày:

- Nhất định là muốn cha nghĩ cách cứu Lý Trì, nhưng không mở miệng được đành dày vò cha, lần này nhà ta giơ đầu chịu báng, hoàng hậu còn không có cách gì, nhà ta làm gì được.

Hôm qua Tiểu Vũ tới nói triều đường loạn tưng bừng, Trường Tôn gia một tay che trời, Phòng Huyền Linh đã dâng tấu cáo lão, xem ra không chịu nổi áp lực của Trường Tôn gia nữa.

Trong cuộc mưu phản này khi Lý Trì còn chưa hoàn toàn phát động, Trường Tôn Xung đã khống chế cục diện, Trương Gián Chi, Lai Tế, Thượng Quan Nghi không kịp bỏ chạy đã bị hắn bắt sống, chỉ có Khương Khác cùng Lý Trì chạy tới huyện Tam Nguyên, cuối cùng bị bắt sống.

Đại công dẹp loạn, hiện người ta đã thành binh bộ tả thị lang, đá đít tên ngốc Đoàn Hổ, nắm toàn quyền binh bộ, phát hiệu lệnh thay Vân Diệp.

Vân Diệp cười bình thản, hỏi Vân Thọ:

- Tiểu Vũ tỷ của con có tra ra hoàng cung xảy ra chuyện gì không?

- Tiểu Vũ tỷ tỷ thậm chí dùng tới người ti tiện hơn mười năm chưa dùng tới, vẫn không làm rõ được cung Vạn Dân xảy ra chuyện gì.

- Đêm hôm đó trong hoàng cung chết rất nhiều người, toàn là thái giám cung nữ trực ban, ngày hôm sau cung Thái Cực bày đầy hoa thơm, nghe nói là át mùi máu và che dấu vết hủy hoại, cùng lúc đó trong Cảm Nghiệp tự cho thêm mười sáu nữ ni, một trong số đó không ngờ là Từ Huệ phi.

- Vô Sắc đại sư hiện giờ không hỏi tới thế tục, một lòng lễ phật, nhi tử của bà ta đã cưới vợ, có điều không ai biết hắn ở đâu. Khả nghi nhất là tán kỵ thường thị Từ Hiếu Đức phụ thân của Từ Huệ phi bị giết, ông ta chẳng qua là điển hình cha vinh vì con, giết cũng vô ích, nếu cả ông ta cũng bị giết, chỉ có thể nói ông ta tự chuốc lấy cái chết.

Vân Diệp thở dài nói với hai nhi tử:

- Chúng ta cứ ngồi ngoài mà xem đi.

- Cha, chúng ta cứ đóng cửa không ra chẳng phải là cách, hiện giờ có người so cha với Tư Mã Ý rồi, hai huynh đệ con thành Tư Mã Sư và Tư Mã Chiêu, nói chúng ta đã tích trữ lực lượng chờ thời.

Lý Dung tức giận đấm bàn:

Vân Diệp lắc đầu:

- Trường Tôn gia quá nóng vội rồi, bịa ra tin đồn thế này chỉ làm trò cười, sau khi chuyện xảy ra, cha đã đem toàn bộ lực lượng của Vân gia phơi bày trước thiên hạ, chỉ ba nghìn người mà thôi, chẳng thể làm ra sóng gió gì. Kỳ thực hôm đó cha làm cho hoàng đế xem đấy, còn về phần cha nấp trong núi là để thỉnh tội, nhà ta tự ý giúp thê nhi Lý Hoài Nhân chạy thoát là đại tội.

Lý Dung và Vân Thọ há hốc miệng nhìn nhau, vốn nghĩ Trường Tôn Vô Kỵ âm hiểm nhất rồi, lá mặt lá trái với các bên, dù phe nào thắng cũng đặt mình ở vị trí cực kỳ an toàn, lại loại bỏ được cha họ, không nghĩ cha mình mới thực sự cao minh, đồng loạt hỏi:

- Cha, nhà ta chẳng lẽ chỉ có ba nghìn sĩ tốt thôi ư?

- Không biết, cha từ Tây Vực trở về, đi qua một nơi là lại phân tán đi một ít sĩ tốt, tới giờ có trời mới biết còn bao nhiêu người nghe lời cha.

Hai huynh đệ lập tức xem bản đồ, Lý Dung vẽ một đường dài từ Hà Tây tới Trường An, Vân Thọ đánh dấu tuyến đường thương đội Vân gia bên trên, phát hiện trùng hợp nhau. Lý Dung hít một hơi, Vân Thọ ngẩng đầu nhìn trời, hai huynh đệ ném bản đồ vào lửa, làm như không có chuyện gì giúp cha đốt bếp, lá nữa đám phụ nhân về còn cần nước nóng tắm rửa.

Chương 1400: Lưới lớn lưới nhỏ

Vân Thọ và Lý Dung chỉ có thể tính toán qua loa, Tiểu Vũ lại bận rộn toát mồ hôi, trong gian phòng đóng kín xuôn toàn thừng đỏ, chi chít như một tấm lưới lớn, bản đồ trên tường ghim đầy đinh, mỗi cái đinh buộc một sợi dây đỏ, Tiêu Vũ đóng cái đinh cuối cùng vào Nhạc Châu mới thở phào, đá đít Địch Nhân Kiệt đang ngáy khò khò:

- Mau mang một chậu nước lạnh vào đây, muốn lão nương chết nóng à?

Địch Nhân Kiệt dụi mắt mỏi nhừ, nhìn Tiểu Vũ một cái, bà nương này từ sau khi sinh đứa con thứ hai càng trở nên ngang ngược, sinh nhi tử mà thôi, vênh váo cái gì?

Lòng lẩm bẩm như thế, nhưng nhìn thấy Tiểu Vũ mướt mồ hôi lại thương, chạy đi mang nước mát vào, Tiểu Vũ đã cởi sạch y phục, nhìn ngọc thể lả lướt của Tiểu Vũ, Địch Nhân Kiệt nuốt nước bọt, bà nương này sinh cho mình hai đứa con, vóc dáng vẫn tốt như thế.

Nha hoàn không được vào đường hầm, cho nên việc gì cũng phải tự mình làm, vắt khăn, cẩn thận lau mồ hôi trên người Tiểu Vũ.

- Xéo, chàng làm gì mà cứ lâu ngực, không thấy trán thiếp đầy mồ hôi à?

- Ồ, biết rồi!

Địch Nhân Kiệt tỉnh lại, hứng trí giúp Tiểu Vũ lau mồ hôi trên mặt.

Trò chơi giữa phu thê rất dễ sinh ra lửa, vừa rồi chỉ có một mình Tiểu Vũ đồ mồ hôi, một lúc sau thành hai người đều mồ hôi đầm đìa, Tiểu Vũ đã nhũn người đi, Địch Nhân Kiệt cười hì hì bế tấm thân trần truồng của nàng đặt lên chiếu, thay chậu nước mới, tiếp tục công việc vừa rồi.

Rửa ráy xong, hai người nằm ngửa trên chiếu, Địch Nhân Kiệt nhìn tấm lưới lớn hỏi:

- Đó là chuyện sư phụ bận rộn làm tới bây giờ đấy à?

- Vốn còn dày đặc hơn, nhưng một số thủ đoạn sư phụ không muốn dùng.

Tiểu Vũ chỉ hai sợi dây đỏ buông thõng trên tường:

- Tiểu Ảm, Tiểu Hữu vốn là hai quân cờ cực tốt, nhưng sư phụ lại cắt đứt, mấy năm qua từ qua lại tình thân thì không vượt giới hạn nửa bước. Hàn Triệt ở mạc bắc, Ngưu Kiến Hổ ở Minh Châu, Úy Trì Bảo Lâm ở Trác Châu, còn Trình Giảo Kim, Ngưu Tiến Đạt, Úy Trì Cung, dù cả Lý Tịnh cũng có thể bị sư phụ buộc vào sợi dây đỏ này.

- Nhưng sư phụ không làm, thiếp khuyên thế nào cũng vô ích, sư phụ thà chết chứ không dùng tới lực lượng khủng bố này, nếu không tấm lưới này còn tăng thêm năm thành.

Địch Nhân Kiệt nghĩ rất lâu mới nói:

- Trọng tình trọng nghĩa mới là sư phụ của chúng ta, phu thê chúng ta toàn tâm toàn ý giúp sư phụ, lại không cần lo đường lui, thế mới đúng, đấng nam nhi có chuyện nên làm, có chuyện không nên làm. Có điều, Tiểu Vũ, cái lưới nhỏ bên cạnh lưới lớn kia là sao?

Tiểu Vũ chống thân trên đẹp đẽ cám dỗ của mình lên, cười khúc khích:

- Đó là Bạch Ngọc Kinh, sư phụ không thích Bạch Ngọc Kinh, nhưng thiếp si mê nó, "thiên thượng bạch ngọc kinh, ngũ lâu thập nhị thành, tiên nhân phủ ngã đính, kết phát thụ trường sanh", đẹp biết nhường nào, Tân Mỵ Nhân, Hồ Mỵ Tử, nghĩ tới cái tên đó người thiếp nóng sôi..

Tiểu Vũ nói xong trở mình ngồi lên người Địch Nhân Kiệt, mái tóc đen bay múa trên không như rắn...

Chén say ta hát ta chơi,

Thú vui say hát người đời được bao.

Tháng ngày thấm thoát chóng sao,

Hạt sương buổi sớm tụ vào lại tan

Điều đâu cảm giận chứa chan

Cái lo ngay ngáy không bàn cho xuôi

Lo kia bao gỡ cho rồi

Họa chẳng chỉ có con người Đỗ Khang

Áo xanh tấc dạ bàng hoàng

Ngậm ngùi lòng tớ ngổn ngang tơi bờiHươu đồng hớn hở vui chơi,

Sáo đàn ta khách tiệc mời lẫn nhau

Trăng kia sáng tỏ làu làu

Xoay quanh quanh mãi địa đầu khôn thôi.

Cái lo đâu bỗng tới nơi

Lòng lo dằng dặc ai người gỡ ra

Nỗi niềm kể hết gần xa,

Này là tình cũ, này là nghĩa xưa.

Kia kìa trăng sáng sao thưa, 

Quạ kêu xao xác bây giờ đang bay.

Ba vòng liệng khắp bụi cây.

Tìm không chỗ đậu lại bay khơi chừng,

Non cao cao tít ngàn trùng,

Nước sâu thăm thẳm vô cùng là sâu.

Chu Công phủ dụ rất mầu

Khiến cho thiên hạ rủ nhau theo về.

_ Đoản Ca Hành- Tào Tháo-thivienLý Thái buồn chán hát Đoản Ca Hành, hơn nữa lại còn hát liền ba lần, hát xong nói với Vân Diệp:

- Ta làm xong việc của ta rồi, giờ ta muốn ăn, nửa năm qua ta chưa được ăn cái gì ngon lành.

Chỉ thợ đang lợp mái:

- Hai ta làm háng xóm đi, ta muốn tĩnh tâm nghiên cứu máy bay cũng chẳng xong.

Trường Tôn thị xoa đầu Lý Thái:

- Tốt, con cùng mẹ ở trong núi đi, tốt nhất ở mãi mãi, hùng tâm của tiểu đệ con vừa tắt, đại ca con lại muốn thiên hạ quy thuận, ra ngoài cũng chỉ thêm hỗn loạn, chẳng bằng ở đây cho thanh tịnh.

- Vâng, nên con mới chuyển cả phòng nghiên cứu tới, con và Diệp Tử nghiên cứu máy bay, Tiểu Miêu cũng ở đây, nàng ấy là hành khách tốt nhất, lần này bọn con nhất định sẽ bay lên được.

Lý Thái đã hoàn toàn thất vọng về Lý Trì, đứa bé khi nhỏ hồn nhiên lương thiện là thế, trong năm năm ngắn ngủi không còn nhận ra nữa, vì một cái ghế mà ai cũng sẵng sàng giết.

Trái tim bị cứa tan nát, cuối cùng phát hiện chỉ có Vật lý học làm trái tim bị thương có được chút an ủi.

Nhà chưa làm xong, cho nên hắn cùng Vân Diệp ngủ cùng phòng, nghe tiếng côn trùng kêu bên ngoài, tiếng ngáy khò khò của Vân Diệp, lửa giận bùng lên, bật dậy đi chân đất tóm lấy Vân Diệp mắt vẫn ngái ngủ:

- Vì sao?

Vân Diệp ngáp một cái sái quai hàm:

- Còn vì sao, người càng tốt thì càng dễ bị thương tổn, đám khốn kiếp mới có thể sống một cách vô tâm, cho nên huynh đệ ta là người tốt, không cần ép mình vào đường cùng, chúng ta có thể sống thoải mái.

- Ta biết, nhưng ta không ngủ được.

- Không ngủ được thì ngươi tìm ta làm gì, Hi Mạt Đế Á ở cách vách ấy.

- Vô vị.

- Sao câu này nghe bạc tình thế.

- Không phải ý đó, hiện giờ không có hứng.

Vân Diệp giương tai lên nghe tiếng côn trùng kêu một lúc, đột nhiên có chủ ý, khoác áo lấy đèn lồng với một cái hũ gốm đi ra ngoài, Lý Thái cũng tò mò đi theo.

Vân Diệp chọc thủng một lỗ trên chiếc đèn lồng, lập tức có luồng sáng mạnh chiếu ra, lấy cái vợt bắt bướm của Tiểu Miêu, rón rén tới gần đống đá.

Tiếng côn trùng kêu dừng rồi, Vân Diệp lấy một cọng cỏ khô, cắm vào chỗ côn trùng mới kêu, Lý Thái lập tức hiểu ra, lập tức lắng nghe, Vân Diệp bảo Lý Thái cầm đèn lồng, nhấc một tảng đá lên, quả nhiên có con dế mèn phía dưới, thừa lúc nó bị ánh đèn chiếu cứng đờ, Vân Diệp chụp vợt xuống, cười đắc ý với Lý Thái, cho vào ống trúc.

Lý Thái cũng thấy rất thú vị, nóng ruột trả đèn lồng cho Vân Diệp, bò trên mặt đất bắt côn trùng, hai người đều vô cùng vui vẻ, bất giác cười ra tiếng.

- Nương nương, Thanh Tước và Vân hầu không ngủ đang bắt côn trùng chơi.

Mai Cô nhỏ giọng báo với Trường Tôn thị nằm trong màn.

- Một là đệ nhất thân vương, một là đại tướng quân oai chấn tứ phương, vào thời khắc nguy cơ trùng trùng này, hai người bọn họ không đi quản lý đất phong, không đi triệu tập đại quân lại ở đây bắt côn trùng. Mai Cô, ngươi có nhận ra sự bi thương trong đó không?

- Không phải họ không thể gia nhập dòng lũ bên ngoài, mà là không muốn. Thanh Tước có ba mươi châu đất phong, Vân Diệp có vô số thân bằng cố cựu, hai người họ chỉ cần hạ lệnh là tạo nên một thế lực cực lớn, nhưng hai đứa bé này lại đi bắt côn trùng, ta cuối cùng có thể ngủ ngon rồi, không cần lo đột nhiên có tiếng đao kiếm đánh thức...

Trường Tôn thị nói nhỏ dần rồi chìm vào giấc ngủ, Mai Cô đốt một lò đàn hương an thần, dắt màn cho Trường Tôn thị, nằm xuống giường nhỏ của mình ngủ.

Chương 1401: Chọi dế

Khi trời sáng, hai người Vân Diệp cuối cùng hài lòng trở về, người đeo đầy ống trúc, còn bày ra bộ dạng đại tướng quân chiến thắng trở về, chỉ húp qua loa bát cháo, mồm ngậm banh báo bắt đầu bày chiến trường.

Vân Diệp nhổ một sợi lông trên bờm của Vượng Tài, một chân dẫm lên ghế, khinh miệt nhìn Lý Thái, lấy một cái ống trúc, đổ con dế mèn to vào cái chậu sành.

- Thiết giáp đại tướng quân đây, kẻ tới là ai?

- Thiết giáp đại tướng quân cái chó gì, nhìn cái biết ngay là hạng giá áo túi cơm, đợi xem Hồng bào tiểu tướng của ta chém địch xuống ngựa.

Lý Thái cởi áo bào, cũng thả một con dế mèn ra.

Ai ngờ hai con dế mèn không đánh nhau, bất kể Vân Diệp dùng lông ngựa khiêu khích ra sao, Đại tướng quân không chịu lên chiến trường, Lý Thái cũng cầm một cái lông ngựa thúc giục, nhưng Hồng bào tiểu tướng lơ đi.

- Chọi dế không chơi như thế, chậu sành không tốt, dế đứng trên đó không vững, các ngươi lấy một cái chậu gạch lại đây, chậu cũng phải chôn ở dưới đất nửa năm, trừ đi hỏa khí, ta thấy cái chậu chứa nước trên bệ cửa sổ cũng được.

Nghe một cái biết ngay là chuyên gia, lời của chuyên gia sao có thể không nghe, Trường Tôn thị rất có kinh nghiệm, đẩy Lý Thái đi, nhìn vào trong:

- Dế mèn Quan Trung không sánh bằng ở Sơn Đông, ở đó mới có dế mèn tốt, loại này đầu, cổ, cánh, chân có màu sanh mứi có phong độ đại tướng, các ngươi chỉ bắt được hai con dế mèn bình thường, thôi, chơi cũng tạm.

Trường Tôn thị nhận lấy chậu gạch, dùng vải đen che lấy chậu sành, đổ hai con dế mèn vào chậu gạch, ngắt một sợi tóc, gấp làm đôi vê lại thắt nút, khẽ chọc hai con dế mèn, chỉ thấy chúng hung dữ lao vào nhau.

Vân Diệp thấy mình hơi thất sách, chỉ chú ý tới chân to, không chú ý tới tính linh hoạt, bị Hồng bào tiểu tưởng nhảy lên lưng không chịu buông, chẳng mấy chốc rụng một cái râu, chật vật chạy quanh chậu, con dế mèn đỏ giang cánh kêu liên hồi, tuyên bố chủ quyền với cái chậu.

Lý Thái ngửa mặt cười lớn, ôm lấy Hi Mạt Đế Á, Vân Diệp cắn răng móc ra một đĩnh vàng lớn đặt vào tay hắn.

Từ đó trở đi sơn cốc đầy tiếng cười vui hoặc chửi bới, bất tri bất giác quên đi Trường An máu me.

Lý Nhị sắc mặt đỏ một cách không bình thường, Tôn Tư Mạc ngồi bên bắt mạch, hồi lâu nói:

- Thuốc hổ lang không nên dùng nữa, thứ này tuy có thể giúp bệ hạ thi triển hùng phong nhất thời, nhưng bất tri bất giác đào cạn thần tủy của bệ hạ, lúc này bệ hạ nên thanh tâm quả dục thì hơn.

Lý Nhị gật đầu:

- Lời tiên sinh tất nhiên là khuôn vàng thước ngọc, đáng tiếc gần đây trẫm làm ai cũng ghét, hoàng hậu, Thanh Tước vào trong núi. Vân Diệp dẫn vợ con đi dưỡng bệnh, Hủy Tử suốt ngày khóc lóc trốn trong phòng ấm của Dương phi, tiếp tục thế này trẫm lo cho sức khỏe của nó. Giờ không có trói buộc gì chỉ có đạo trưởng thôi.

Tôn Tư Mạc lắc đầu:

- Nếu không có ý xuất gia thì tốt nhất đừng trò chuyện quá sâu với người xuất gia, vì chúng ta là người của hai thế giới khác nhau, mà bệ hạ lúc này tâm tình sa sút, dễ bị mê hoặc, bần đạo nghĩ bệ hạ nhất định có cách giải quyết, cần gì bần đạo nhiều lời.

Lý Nhị nhìn Tôn Tư Mạc rời điện Lưỡng Nghi, hỏi Đoàn Hồng:

- Có phải hiện chẳng ai muốn nhiều lời với trẫm nữa không?

Đoàn Hồng ôm phất trần đáp:

- Toàn thiên hạ đang đợi bệ hạ lên tiếng, bất kể bệ hạ thì thầm hay lớn tiếng, bọn họ đều tập trung lắng nghe.- Hoàng hậu làm gì trong cái sơn cốc đó.

- Nương nương suốt ngày cùng đám Vân Diệp đấu dế mèn, ngược lại hai nhi tử của Vân gia lại suốt ngày cần cù học tập.

- Đấu dế mèn à, hoàng hậu được trẫm dạy đấy, không biết nàng ở đó có chiến thắng không. 

Chú tớ đang tán gẫu thì hoạn quan vào báo Trường Tôn Vô Kỵ cầu kiến. Lý Nhị nhíu mày, không biết lúc này ông ta tới có chuyện gì.

Nói là Trường Tôn Vô Kỵ cầu kiến, kết quả còn có Trường Tôn Xung đi cùng, Đoàn Hồng định chất vấn, Lý Nhị đưa mắt ngăn lại. Trường Tôn Vô Kỵ đi tới thi lễ nói:

- Bệ hạ, thần đàn hặc Vân Diệp trễ nải vương sự, thời gian đã trôi qua nửa năm, trước kia y hứa dựng xưởng vũ khí nhưng lề mề không làm, nay Sóc Phương, Hà Bắc cung ứng không đủ, nguy tới biên phòng, thần xin bệ hạ thay tướng.

Lý Nhị thản nhiên hỏi:

- Ái khanh thấy ai có thể gánh vác trọng trách.

- Tiến cử không tránh người thân, Trường Tôn Xung đối nhân xử thế lão luyện, tinh minh tháo vát, lại am hiểu hỏa khí, thêm vào là binh bộ tả thị lang, đủ gánh trọng trách.

Trường Tôn Xung quỳ xuống lớn tiếng nói:

- Thần nhất định dốc toàn lực đảm bảo đại quân cung ứng không còn chuyện thiếu hụt nữa. 

Lý Nhị gật đầu:

- Trung thư môn hạ có kế hoạch gì, thái độ Vân Diệp ra sao, ái khanh có biết không?Trường Tôn Vô Kỵ nghe tới đó nhíu mày, phó xạ của Môn hạ tỉnh là mình, Trung thư tỉnh nay chỉ còn mấy lão thần nắm giữ, ý kiến của mình hẳn thông qua một cách dễ dàng, vì sao hoàng đế lại hỏi tới Vân Diệp?

- Hả? Chưa thương lượng với bọn họ à, vậy đi thương lượng rồi hẵng nói.

Lý Nhị thấy Trường Tôn Vô Kỵ không trả lời, nhẹ nhàng phán một câu.

Hoàng đế đã nói vậy rồi, cha con Trường Tôn Vô Kỵ đành lui ra, Lý Nhị bảo:

- Đánh chết tên hoàng môn vừa mới báo danh đi.

Đoàn Hồng lĩnh chỉ vội vã rời đi.

….

- Bệ hạ vẫn còn cành giác với ngoại đình, hôm nay chỉ thăm dò sơ qua một cái là rõ.

Trường Tôn Vô Kỵ nói với Trường Tôn Xung:

- Hoàng môn đã bị đánh chết, phụ thân, phải chăng nhà ta vẫn phải ẩn nhẫn? Cô cô con lúc này tới Ngọc Sơn, còn phái người phong tỏa sơn cốc, làm chúng ta không cách nào vào được, phụ thân, đám Vân Diệp và Lý Thái rốt cuộc làm gì trong sơn cốc?

Trường Tôn Xung có chút mất kiên nhẫn:

Trường Tôn Vô Kỵ thở dài:

- Mười năm trước từ khi con bị lão ưng của Bạch Thạch cung tập kích liền mất đi khí phách, tâm trí có thiếu sót, khó bù đắp được, khiến con không theo kịp bước tiến của Vân Diệp, tụt hậu từng bước, cuối cùng tới mức này. Vân Diệp là người không thể thành kẻ địch, nếu có thể thành cánh tay thì tốt nhất, đáng tiếc, con không có năng lực hàng phục y, ngược lại còn bị y dắt mũi đi, bước đi lần này của con làm phụ thân rất vui, đó là biểu hiện tự chém lồng giam.

- Kinh doanh của Trường Tôn gia sụp đổ, kỳ thực do Vân Diệp ban cho, chúng ta vốn kinh doanh đồ sắt, từ xưa nuôi ngựa và đồ sắt là hai loại kinh doanh kiếm lợi nhất, dựa vào luyện sắt, chúng ta có thể gián tiếp ảnh hưởng tới hướng đi của triều chính, thậm chí ảnh hưởng tới quyết tâm của hoàng đế.

- Cách luyện sắt mới ra đời, Vân Diệp vô cùng hào phóng truyền thụ cho con, trong thì ngu xuẩn nhưng là một nước cờ cao minh, vì chúng ta tham thuật luyện sắt mới, nhà xưởng tu sửa, tức thì sản lượng tăng gấp trăm lần, Trường Tôn gia nếm đủ mật ngọt. Chỉ tiếc rằng trong mật có độc, từ khi đi vào đường này, Trường Tôn gia liền bị kiềm chế, chỉ cần thư viện ra kỹ thuật mới, là chúng ta phải mua, rồi xưởng sắt của công bộ ở Hạn Nguyên lập ra, nghề sắt của chúng ta cũng tới ngày tận thế.

- Mất nghề sắt, cha ba năm không ra khỏi nhà, nghĩ mãi phát hiện ra trúng phải gian kế của Vân Diệp, năm xưa đáng nhẽ bóp chết nghề luyện sắt từ trong trứng nước, chúng ta có cái năng lực ấy, cũng có cơ hội. Có điều lòng tham gây hại, Vân Diệp không đối lập với nhà ta, lại rộng rãi truyền bí phương, ai bóp chết con mình? Kết quả con độc long lớn lên, nuốt chửng cơ nghiệp trăm năm của Trường Tôn gia.

- Tiếp đó sư phụ định dùng khí cầu, không ngờ tên vô sỉ Hạ Thiệu nhờ hơi Vân Diệp lần nữa đối lập với Trường Tôn gia, khí cầu tuy mới mẻ, nhưng vận chuyển hàng hóa bị thời tiết ảnh hưởng, cho nên chúng ta lần nữa thất bại. Đến khi cha muốn ra tay với Hà Thiệu thì hắn đã chạy tới sa mạc, nhà ta đành nhìn hắn tiêu diêu tự tại.

- Ai cũng nói Trường Tôn gia là nhà cự phú, ai biết sau hai chuyến làm ăn thất bại, Trường Tôn gia còn mỗi cái vỏ rỗng? Nếu không nhờ cô cô con ngầm tiếp tế, nhà ta đã thành trò cười khắp đại đường.

- Ha ha ha, thua một nước cờ, nói cho cùng do bản lĩnh của chúng ta không đủ, nên cha tâm phục khẩu phục, nếu không làm kinh doanh nữa thì làm việc khác, cái gì sở trường nhất, đương nhiên là chính vụ.

- Năm xưa Lã Bất Vi từng nói, buôn gạo chỉ lãi hai phần, buôn ngọc lãi ba mươi lần, còn buôn người thì lãi vô cùng, vậy thì chúng ta buôn ngươi là được rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau