ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1391 - Chương 1395

Chương 1392: Nguyên Tiêu Náo Nhiệt

Tết Nguyên Tiêu năm nay vô cùng náo nhiệt, khắp thành Trường An bị đèn lồng bao phủ, điện Quang Minh sáng rực, nhìn từ xa như cung Quảng trên trời.

Hội băng đăng Ngọc Sơn giờ ai ai cũng biết rồi, du ngoạn hội đèn trong thành xong, nhà phú quý liền lắp xem ngựa rời thành ngay trong đêm, chỉ cần nửa canh giờ đã tới bên sông Đông Dương. Năm nay đế hậu không tới,sau khi thái tử chủ trì nghi thức khai đăng, xe gấu mèo truyền thống bắt đầu xuất hiện. Gấu mèo tới kiếm ăn rất nhiều, tấm thân béo tròn khoang đen trắng, sĩ tử nho nhã lịch thiệp, quý phụ thơm ngát duyên dáng, tạo thành bức tranh tuyệt mỹ..

Tân lãnh tụ học sinh chủ trì mọi chuyện, tất cả diễn ra trong trật tự.

Vân Diệp tham gia hội đèn xong thì đã là canh hai, năm nay không cần cùng hoàng đế điên lên Ưng Chủy Nhai, nên muốn ngủ sớm, cho tay vào bầu ngực ấm áp trơn mịn của Na Nhật Mộ, chẳng mấy chốc đã ngủ.

Tiếng nổ kinh thiên đánh thức Vân Diệp từ trong giấc mộng, đầu óc còn chưa kịp phản ứng, thân thể rèn luyện quân ngũ bao năm đã điều khiển nhanh chóng mặc y phục, có chuyện lớn rồi.

Na Nhật Mộ kinh hoàng thò đầu từ trong chăn ra, đang định ngồi dậy thì nghe trượng phu dặn:

- Mặc y phục vào, đi tìm Tân Nguyệt, kiểm tra trong nhà có bị ảnh hưởng không. Ta tới hậu sơn.

Nói xong đi ra gọi Lưu Tiến Bảo, Vượng Tài không cần gọi, chỉ cần gặp phải nguy hiểm, theo thói quen nó sẽ tìm tới bên người Vân Diệp để được an ủi.

Phát ra tiếng nổ lớn như vậy chỉ có thể là xưởng thuốc nổ hoặc kho vũ khí, mấy ngày nữa sẽ tiếp nhận hậu sơn từ tay Lý Hiếu Cung, nói chính xác là sau Nguyên Tiêu sẽ khai ấn, dè đâu xảy ra chuyện vào đúng lúc này.

Dẫn theo gia tướng mang đuốc tới thẳng hậu sơn, tới đại môn hậu sơn,lòng Vân Diệp không ngừng chìm xuống, vì không thấy đại môn đâu nữa,khắp nơi là đá tán loạn, cùng tiếng rên rỉ đau đớn.

Vân Diệp xuống ngựa, gian nan đi về phía trước, Lưu Tiến Bảo muốn giữ lấy hầu gia, nhưng bị giằng mạnh ra, đành tới gần thêm chút, giúp hầu gia soi đuốc.

Kho thuốc nổ ở bên đại môn, an bài như thế là vì an toàn thư viện, dù bị nổ cũng bị Ưng Chủy Nhai cao lớn chặn lại.

Tiếu Thương Sinh toàn thân đẫm máu ôm lão bà gào khóc, lão bà hắn bị đá va vào ngực, miệng không ngừng chảy máu, khuôn mặt ngây dại mang nụ cười quỉ dị, không biết vui vẻ hay thống khổ. Vân Diệp gọi liền mấy cầu Tiêu Thương Sinh không có chút phản ứng nào..

Người còn sống không nhiều, dù không bị chết vì vụ nổ cũng bị đá đập chết.

Cứu hết người sống sót ở cửa núi, Vân Diệp liền hạ lệnh tất cả mọi người tránh đi, lúc này không thể vào sơn động, vụ nổ thế này thường gây ra phản ứng dây chuyền.

Quả nhiên trong sơn động truyền ra tiếng ầm vang, Vân Diệp cười khổ, kho thuốc nổ dưới lòng đất cũng phát nổ rồi.

Mặt đất rung chuyển, Vân Diệp dẫn người mau chóng lui lại, trong ánh mắt kinh hãi của mọi người, cả ngọn núi sập xuống, cây cối nghiêng đi, đá lăn rầm rầm. Đến khi bụi mù tan hết, đỉnh núi xinh đẹp biến thành đống đá hỗn loạn..
Giờ thì chẳng còn làm gì được nữa, chỉ có thể đợi trời sáng, đây có khả năng là địa chấn đầu tiên lịch sử vì nguyên nhân con người.

Chỉ vì cái trước mắt thì thế nào cũng có tổn thất, hậu sơn thư viện đã sập, quan viên trên ngũ phẩm trên ba, điếc một, thợ bị thương vô số.

Lý Nhị đứng trước ngọn núi sụp đổ, mặt không có cảm xúc nào, Lý Hiếu Cung quỳ trên mặt đất không nói không rằng, vô số dân phu qua lại trong đống đổ nát dọn dẹp đất đá.

Vân Diệp buồn bã vô cùng, ba năm nỗ lực tan biến sau một tiếng nổ.

Lúc này truy cứu trách nhiệm là vô ích, chuyện đã xảy ra, dù có băm Lý Hiếu Cung thành tám mảnh cũng không thể khôi phục lại ngọn núi.

Trời đã sáng, văn võ bá quan đều tới hậu sơn, bất kể là ai nhìn thấy cảnh tượng này đều phải rùng mình, trong lòng bọn hò căn bản không thể tượng tượng ra được thứ sức mạnh nào có thể triệt để hủy được cả ngọn núi.

Vân Diệp bẩn thỉu ngồi trên tảng đá uống rượu, tối qua y là quan lớn đầu tiên tới hiện trường sự cố, chỉ cứu được mười mấy người, còn lại đã biến mất, trang hộ Vân gia trang và gia tướng Vân gia đang nỗ lực dọn ra con đường, mang hi vọng mong manh phát hiện ra một hai người tốt số,ai cũng biết là vô ích, song không ai cản.

- Xây lại xưởng hỏa khí khả năng lớn thế nào?

Trầm mặc hồi lâu Lý Nhị lên tiếng hỏi, Lý Hiếu Cung miệng khô khốc, không nói ra lời.

- Bệ hạ khả năng xây lại là chín thành.
Vân Diệp không muốn vị trưởng bối mình tôn kính khó xử như thế, trả lời thay.

Sắc mặt âm trầm của Lý Nhị liền hòa hoãn hơn:

- Xưởng không còn, công tượng không còn, làm sao ái khanh nắm chắc như thế? Còn một thành chưa nắm chắc là cái gì?

- Bệ hạ có điều không biết, tai nạn thế này tuy mang tính hủy diệt,nhưng chỉ tổn hại bề ngoài, Thanh Tước không sao, thần không sao, thư viện không sao, muốn xây dựng lại xưởng chỉ tốn thời gian mà thôi. Một phần không xác định duy nhất là không biết trong triều còn ai dám đảm nhận việc xây dựng này.

Vân Diệp lo lắng là có đạo lý, triều đường ý kiến với thuốc nổ từ lâu,cho rằng thứ này là vũ khí của thượng đế, không nên xuất hiện ở nhân gian, còn nói loại chuyện đoạt thiên quyền này sớm muộn cũng bị trời phạt, lần này xảy ra sự cố lớn, tựa hồ chúng minh tính chính xác của lời đó.

Lý Nhị nhìn đám triều thần đang định ý kiến, nói với Vân Diệp:

- Một phần đó trẫm giúp khanh bù đắp, toàn bộ tiền lương cần thiết sẽ cấp cho khanh, nếu hộ bộ không thỏa mãn được, dù trẫm có phải ăn rau cũng không để khanh thiếu một đồng. Giờ khanh nắm chắc mười phần rồi, ba năm sau trẫm muốn một xưởng mới lớn hơn, tốt hơn, có làm được không?

- Chắc chắn, thực ra ngay từ bây giờ thần muốn lấy xưởng cỡ nhỏ của thành lạc đà nạp vào binh bộ, chế tạo hỏa khí không thể dừng lại, hiện binh lực triều ta trải khắp bốn phương, cung ứng hỏa khí không thể cắt đứt, tuy thiếu một chút, vẫn hơn không có.

Lý Nhị hài lòng gật đầu, Chử Toại Lương thầm thở dài, Vân Diệp luôn thoát thân vào lúc quan trọng nhất, vốn định giở chút thủ đoạn ở khoản tiền cấp cho binh bộ, ai ngờ lần này xảy ra sự cố, làm Vân Diệp thoát nguy cơ, trong vòng ba năm, ai dám đụng vào tiền lương của binh bộ sẽ gặp đại họa, không chỉ mình, dù Trường Tôn Vô Kỵ cũng không dám.

Chuyện cứu tai được Lý Nhị giao cho công bộ, Vân Diệp bắt đầu xây dựng xưởng hỏa khí, nhân thủ cần thiết có thể lấy từ Đô thủy giám, binh bộ,đại lý tự, có thể tùy ý lấy thợ của công bộ, đây là quyền lực cực lớn.

- Thanh tịnh rồi, thực sự thanh tịch rồi.

Tiêu Thương Sinh giọng chợt trầm chợt bổng, hôm qua còn thống khổ vô hạn, hôm nay đã cười hớn hở.

Vân Diệp nắm được phần nào tâm tư của hắn, bao năm tự cầm tù, đã hủy đi lòng ham sống của hắn, có lẽ chết trong vụ nổ tối qua là kết cục tốt nhất, nhưng nhìn dáng vẻ vui mừng của hắn, Vân Diệp lắc đầu:

- E rằng tên chết tiệt đợi cái ngày này lâu lắm rồi.

Người bị chết hôm qua tuyệt đối không thể ít hơn tám trăm, nguyên nhân sự cố không thể tra ra được, người còn sống chưa quá chục, đều là người ở ngoại vi, Tiếu Thương Sinh đưa lão bà tới tường cao nghe động tĩnh bên ngoài, mỗi năm tới Nguyên Tiêu, hắn đều dẫn lão bà đi nghe, cho náo nhiệt.

Chỉ cần là người của xưởng hoa khí đều bị Đô thủy giám mang đi, Lý Hiếu Cung cũng bị giam vào thiên lao đợi phán quyết, bất kể thế nào thì tội danh lơ là chức vụ cũng không thể tránh được.

Chương 1393: Cắt Tỉa

Lý Thừa Càn, Lý Thái, Lý Hoài Nhân nối nhau tới.

Ba người bọn họ có ba mục đích khác nhau, Lý Thừa Càn muốn nhét người vào, dễ thôi, vốn nên như thế, đường đường thái tử điện hạ lại không biết mạch mệnh của đế quốc là sỉ nhục.

Lý Thái không muốn giao ra cơ cấu nghiên cứu ở điện Vũ Đức, cho rằng đó là tài sản riêng của hắn, nhưng chi viện cho Vân Diệp bản vẽ và vật liệu, tuyên bố, tương lai đại ca hắn làm hoàng đế thì điện Vũ Đức vẫn là của hắn.

Lý Hoải Nhân chỉ cầu Vân Diệp sớm khởi động làm xưởng thuốc nổ, như thế cha hắn mới sớm ngày rời khỏi chiếu ngục.

Vân Diệp không để ý tới yêu cầu của mấy người họ, không nói câu nào, lúc này không thể hứa hẹn gì hết, mấy kẻ này suốt ngày tìm cớ lừa mình vào trong nhóm của chúng, không thể được, Lý Nhị vẫn còn sống, mà xem chừng sống một hai chục năm nữa cũng không thành vấn đề, mấy ngày trước còn có thể ném mâu xuyên qua hai cái bia, chọn phe qua sớm chẳng có lợi gì, có thể hỗ trợ vào lúc thích hợp, nhưng tuyệt đối không thể thẳng thắn công khai ngả theo, chẳng hoàng đế nào thích người như thế.

Vụ nổ này tác động lớn tới thư viện, không riêng vấn đề lở núi, đa phần tác động vào lòng người, Lý Cương bệnh nặng, Nguyên Chương cực kỳ phẫnnộ việc triều đình đặt xưởng thuốc nổ ở hậu sơn thư viện, ngay Hứa Kính Tông chưa bao giờ chống đối hoàng đế cũng đứng ra nói xưởng thuốc nổ chỉ có thể đặt ở nơi hoang vắng.

Lý Cương là người hiểu uy lực của thư viện nhất, trong mật thư ông ta gửi cho hoàng đế nói, tiếp tục thế này sẽ có vũ khí vô số người nằm mơ cũng không nghĩ ra, hiện có tiên sinh và học sinh thư viện quan sát thế giới vi mô rồi, dù thuốc nổ hay dầu hỏa, hoặc là các loại độc trùng, bọn họ đã phát hiện ra một số thứ không hay, một khi thứ ác ma này bị thả ra, đó là tai họa của Đại Đường.

Thiên hoa ( đậu mùa) hiện giờ có thể dự phòng, nhưng ôn dịch mới thì sao, giám sát không tốt thì trăm họ lầm than không phải là câu nói suông, hai chữ giám sát chiếm nửa bức thư của Lý Cương.

Hoàng đế xem xong phong thư thở dài cho vào hộp khóa kín, cùng Vân Diệp rời cung Vạn Dân. Vân Diệp ngồi bịch xuống thềm, không còn sức mà đi nữa.

Y càng hiểu những thứ đáng sợ trên thế giới này hơn hoàng đế, bệnh than, dịch hạch.. Y có thể liệt ra một danh sách dài.

Người thư viện hiện giờ hứng thú với mọi thứ, cái gì cũng muốn nghiên cứu ra, vấn đề là khi chưa có phòng ngừa, nghiên cứu ra thứ này có tốt không?

Lý Nhị thấy Vân Diệp ngồi xuống cũng ngồi theo, ngửa đầu nhìn mây trắng trên đời.

- Thảm cảnh Lý Cương tiên sinh miêu tả làm trẫm không rét mà run, thì ra thế giới có nhiều thủ đoạn khủng bố lấy đi tính mạng con người như thế, Vân Diệp, thứ đó là từ học vấn của Bạch Ngọc Kinh ngươi mà phát triển ra, ngươi t hấy sao? Chúng ta phải ứng phó thế nào?

- Bệ hạ, hậu quả còn khủng khiếp hơn bệ hạ nghĩ cả trăm lần, có một thứ trong bốn năm giết hơn hai nghìn năm trăm vạn người, từ đó có thể thấy nó đáng sợ ra sao.

( Có vẻ nói HIV vào thập niên 80, vài năm có 25 triệu người chết)

- Bạch Ngọc Kinh sở dĩ vén tấm màn khủng bố đó, mục đích trước tiên là trị thiên hoa, ai ngờ chúng ta càng nhận thức với thứ này sâu hơn, nó thành bàn đạp đầu tiên chúng ta vượt con sông ngăn cách chúng ta nhận thức thế giới.

- Về học vấn, đây là chuyện tốt, nhưng từ cách nhìn nhân văn của Lý Cương tiên sinh, chúng ta đúng là tự tìm đường chết.- Đáng sợ nhất là chúng ta không thể cưỡng ép ngăn cản, một khi nghiên cứu từ công khai chuyển sang âm thầm, càng khó khống chế, tới khi đó Đại Đường không còn nơi nào là an toàn nữa.

Vân Diệp cuối cùng cũng đem lo lắng của mình nói ra.

Quân thần đều không còn hứng thú nói chuyện, Vân Diệp gục đầu vào gối,suy nghĩ đối sách, Lý Nhị nhìn mây trôi trên trời, chẳng biết nghĩ gì,hai người đều hiểu đây là vấn đề không có lời giải, trên đời vốn không có cách vẹn toàn.

Tác dụng phụ do Vân Diệp mang kiến thức hậu thế tới đang dần xuất hiện,Đại Đường sau khi nếm trải mật ngọt thời đầu, giờ phải thanh toán hóa đơn rồi.

Vụ nổ lần này chỉ là sự mở đầu, về sau trời biết còn chuyện khủng bố gì xuất hiện nữa. Vân Diệp thực sự muốn bỏ chạy, nếu chạy tới đảo xa câu cá được là tốt nhất, nhưng có lý nào châm lửa xong rồi bỏ đó.

- Sức phá hoại của thuốc nổ có hạn, nhưng đám nghiên cứu vi trùng phải chuyển đi xa, sa mạc, núi non, hải đảo đều được, tuyệt đối không để chúng xuất hiện ở nơi đông người, nếu chúng cũng xuất hiện sự cố, thì đó không phải là chuyện chết vài trăm người nữa.

Lý Nhị cười ha hả:

- Ngươi quá lo rồi, tổ tiên chúng ta thiếu chút nữa bị đại hồng thủy nhấn chìm, bị chiến tranh nuốt chửng, bị dã thú ăn thịt, chẳng phải vẫnsống sót sao?

- Tiểu tử, ngươi cho rằng vương triều các đời dựng lên thế nào? Đại bộ phận là may mắn, nếu Hán Cao Tổ bị Hạng Vũ giết chết ở Hồng Môn Yến thì làm gì có Lưỡng Hán, Tào Tháo nếu quyết tâm hơn, giết chết Tư Mã Ý thì cũng không có Lưỡng Tấn, cho nên cuộc đời này đầy sự may mắn.

- Nếu ngươi xuất sơn không gặp được Trình Xử Mặc, cũng sẽ không tới Đại Đường, như thế hoặc ngươi gây sóng gió ở Đại Đường, hoặc giống sư phụ ngươi du ngoạn nhân gian, nhưng mãi mãi không hòa nhập vào quốc gia này.- Trâm và hoàng hậu tốn rất nhiều công sức mới khiến ngươi hòa cùng nhịp thở với Đại Đường, có biết trẫm trả giá lớn ra sao không? An Lan hồ đồ thành tiểu thiếp của người, hoàng gia cũng hồ đồ chấp nhận món nợ này.

- Ở vấn đề của ngươi, trâm và hoàng hậu đều đứng ở góc độ gia pháp xử phạt, phạt đứng, trách mắng, đánh đập đều có. Dù lúc trẫm tức giận nhận cũng không muốn dùng quyền lực quân vương với ngươi, ngươi tưởng trẫm không biết ngươi và Thanh Tước dùng nhuyễn giáp à?

- Trẫm nói những lời này là đứng ở lập trường trưởng bối, chúng ta mỗi khi tiến một bước đều phải trả giá, sự vật mới xuất hiện chúng ta không ngăn cản được, nhiều khi chúng xuất hiện vô cùng ngẫu nhiên, tới lúc chúng sẽ tự xuất hiện, giống như dưa chín sẽ rụng vậy.

- Tiểu tử, thẳng tay mà làm, trẫm đợi thành quả của ngươi, nhân sinh trăm năm, như bóng câu qua cửa thôi.

Vân Diệp sau khi rời hoàng cung, định triệt để chỉnh đốn thư viện một chuyến, những năm qua mình để mặc thư viện tự do phát triển, hiện giờxem ra không thích hợp, cái cây này mọc hoang rồi, cần phải cắt tỉa.

- Hạ thủ nhẹ thôi, cái cây này vẫn là cây non, trẫm còn mong con cháuđời sau hái quả, đừng để nó bị thương tổn quá lớn, xưa nay ngưa hạ thủ thường tàn nhẫn, trẫm lo hại cây, ngươi hãy đi cùng hoàng hậu đi.

Đó là lời Lý Nhị nói khi Vân Diệp đi, ông ta hi vọng Vân Diệp thẳng tay vung đao cải cách, cũng muốn gió xuân mưa phùn của Trường Tôn thị làm cái cây này phát ra sức sống bừng bừng.

Lý Cương đã không thể nói được nữa, Vân Diệp quỳ trước giường, nắm tay ông, y cảm thụ được ngọn lửa sinh mệnh đang dần tắt.

Ông già này đã là đèn cạn dầu rồi, không thể cho y sức mạnh như trước nữa, mỗi hơi thở đều vô cùng gian nan, yết hầu phát ra tiếng khò khè.

Ông muốn nói nhưng không nói ra được.

- Tiên sinh, học sinh muốn cắt tỉa cái cây thư viện, nếu hạ thủ quá nặng, người đừng trách học sinh, học sinh biết từng cái cây ngọn cỏ ởđây đều là tâm huyết của tiên sinh, nhưng cứ sinh trưởng thế này, nó sẽ hút cạn dinh dưỡng của cây, học sinh lại chẳng biết nó sẽ biến thành cái gì.

Lý Cương tự hồ trở nên vô cùng nóng ruột, mắt nhìn bốn phía, hô hấp cũng trở nên gấp gáp.

Vân Diệp lấy mực bôi lên tay ông, lấy một tờ giấy, đặt tay ông lên trên, Lý Cương khó khăn cử động hồi lâu mới dừng lại.

"Được!" Đó là lời cuối cùng của Lý Cương, nhìn cái chữ gần như không nhận ra được này, Vân Diệp cầm tay ông đặt lên má, không biết phải nói sao, lúc sắp ra đi, ông vẫn ủng hộ mình.

Lý Cương đi rồi, không có tôn tử, chỉ có một tôn nữ, cho nên Vân Diệp quỳ trước giường của ông, đọc cho ông lời chúc mừng.

Chương 1394: Khoảng lặng

- Nghe tin huynh lên thiên giới, tiểu đệ mừng vô cùng, nếu có Dao Trì, mau mau thông báo, bọn tiểu đệ nối nhau tới.

- Ngài hưởng hết phú quý nhân gian, được cả thiên hạ tôn vinh, nay đi xa, hận không thể kết bạn đồng hành.

- Ta chuẩn bị tốt tửu yến, ngày ngày đợi ông tới chơi trong giấc mộng, vì sao mãi chưa tới.

- Nhờ huynh trưởng chỉ bảo năm mươi năm, cuối cùng tới ngày thành đạt, nước mắt giàn dụa, hận chẳng thể đi cùng.

- Thần nghe sông Lạc có thần,

Tên gọi Phục phi.

Chắc là người vương tử nhìn thấy,

Hẳn không thể sai! 

Người đó dung mạo ra sao?

Thần muốn được nghe."

Ta trả lời rằng:

Hình dáng của nàng,

Nhẹ tựa chim hồng,

Uyển chuyển như rồng.

Rực rỡ thu cúc,

Tươi rạng xuân tùng.

Phảng phất như mây che bóng nguyệt,

Phiêu diêu như gió bay làn tuyết.

Từ xa mà ngắm, trắng như ráng mặt trời lúc ban mai,

Tới gần mà xem, tươi như đoá phù dung trên dòng biếc.

To nhỏ vừa tầm,

Ngắn dài hợp độ.

Vai tựa vót thành,

Eo như được bó.

Cổ gáy thon dài,

Da ngần hé lộ.

Sáp thơm không dùng,

Phấn màu chẳng ngự.

Tóc búi mây bồng,

Mày uốn thon cong.

Ngoài môi thắm đỏ,

Răng ngà bên trong.

Con ngươi khẽ liếc,

Má lúm đồng tiền.

Phong tư kiều diễm,

Dáng tĩnh thân nhàn.

Nhu mì khoan nhã,Mê hoặc tiếng thanh.

Phục trang khoáng thế,

Cốt mạo như tranh.

Khoác áo lụa ngời sáng chừ,

Khuyên tai toả sắc xanh.

Tay đeo lông thuý vàng làm trang sức,

Người kết ngọc minh châu xung quanh.

Giày viễn du thêu hoạ tiết,

Quần mây lụa phất nhẹ nhàng.

Ẩn bóng lan toả hương ngát chừ,

Dạo bồi hồi bên sườn non.

Rồi chợt nhẹ nhàng bay bổng,

Chơi đùa nhởn nhơ.

Trái cờ ngũ sắc,

Phải lộng quế che.

Nâng tay trắng ngần bên bến trong chừ,

Hái cỏ chi đen nơi nước xiết.

Vân Diệp không ngừng đọc Lạc Thần Phú của vị Ngũ Hoa Ông đích thân viết, vốn đọc rất du dương, Lý Cương tiên sinh miệng khẽ mỉm cười, nghe rất thoải mái, nhưng về sau lại trở nên phẫn nộ.

Nguyên Chương đoạt lấy bức thư, chỉ ra đại môn quát: 

- Xéo, có mấy trăm chữ thôi mà đọc sai tới ba chữ, ngươi là sỉ nhục của thư viện.

Vân Diệp không cãi, cúi đầu ra khỏi phòng, quỳ ở thảm trước cửa, nghe Nguyên Chương đọc, lòng yên bình, vừa rồi bi thương vạn phần, hiện giờ lại có niềm vui n ho nhỏ.Chẳng biết suy nghĩ này từ đâu ra, nhưng đọc thư, nhìn nụ cười của Lý Cương, thực sự làm người ta thoải mái.

Giọng Nguyên Chương đột nhiên trở nên nghèn nghẹn, lòng Vân Diệp đau đớn, biết ông già hiền từ ấy cuối cùng cũng đi rồi. Mấy vị tiên sinh Ngọc Sơn, Ly Thạch mặt vô cùng bình tĩnh, nối nhau vào từ biệt lão hữu.

Vân Diệp tay run run viết cáo tang gửi tới điện Vạn Dân.

Không bao lâu quan viên lễ bộ tới, đi cùng có hơn trăm tiểu lại chuyên môn lo tang lễ, bọn họ làm việc nhanh nhẹn, linh cữu, đạo sĩ, hòa thượng mau chóng được mời tới, nơi ở của Lý Cương biến thành thế giới trắng xóa.

Vân Diệp biết không giúp được gì, nhưng ra sức để mình thật bận rộn, cứ thế trải qua ba ngày, phong hiệu của Lý Cương đã xuống, đó là "Văn Trinh".

Triều đình nghỉ ba ngày tưởng niệm, thư viện cũng tĩnh lặc, dù tiên sinh hay học sinh, trên mũ đều may một mảnh vải trò lòng tôn trọng.

Lý Cương mới đi, Ly Thạch liền thay áo gai, ngày đêm làm tượng cho ông, Nguyên Chương tự tay chấp bút viết lời trên bia mộ, Ngọc Sơn vẽ truyền thần, khu lăng mộ thư viện đón vị khách đầu tiên vào nghỉ.

Lý Cương cũng là đại thần đầu tiên từ chối bồi táng trong hoàng lăng, trong lòng thư viện quan trọng hơn, ông thích thư viện, thích học sinh, thích nhìn họ dần trưởng thành. Con gấu mèo kéo xe cho ông tới trước mộ kêu gào, bảy ngày sau cũng chết ở đó, không ăn không uống.

Vì thế tượng của tiên sinh biến thành ngồi trên xe gấu mèo.

Năm Trinh Quan thứ hai mốt là năm đại hung, trong năm năm này Tần Quỳnh, Ngụy Trưng nối nhau qua đời.

Gần như chẳng tháng nào nhàn nhã, khi Lưu Hoằng Cơ bất hạnh thượng mã phong trận vong, Lý Nhị không chịu nổi nữa, hạ một chiếu thư, năm nay không làm gì hết, không dấy đao binh, không xây dựng, quốc thể không sửa đổi gì, thậm chí hoàng lăng của mình cũng dừng xây dựng, đốt biểu tạ tội ở Lão Quân Quan.

Cho dù là thế vẫn không ngăn được các trọng thần nối nhau qua đời, Tiêu Vũ rồi Diêu Tư Liêm, Tiết Vạn Nhận chết ở Lương Châu, Đường Kiệm chết ở Ngân Châu...

Vân Diệp thấy mình cũng sắp chết rồi, binh bộ chưa bao giờ nhiều việc như thế, tới mùa xuân, cung ứng binh khí xảy ra vấn đề, lúc này chẳng ai suy nghĩ Vân Diệp bận ra sao, binh bộ thiếu người thế nào, đại quân ở tiền phương có vấn đề là chứng minh binh bộ thượng thư chỉ là hạng giá áo túi cơm.

Thư viện đang tiến hành điều chỉnh, nhưng vô cùng cẩn thận, không ngừng có giáo thụ bị điều đi, mang theo học sinh không biết đi đâu, có người hỏi, luôn cười không đáp, thần bí chỉ lên trời, bái biệt bằng hữu, thanh toán hết nợ nần, người già từ biệt thê nhi, người trẻ mang theo thê tử, sau đó mất tích.

Vân Diệp miệng khô cổ khát từ đại sảnh đi ra, vặn mình một cái, những tiên sinh kia phát hiện mình vào núi sâu, không còn ngày trở ra nữa, vì thế tâm tình vô cùng không tốt, đề xuất đủ thứ yêu cầu cổ quái.

Thỏa mãn, thỏa mãn hết, viện vũ nghiên, viện sinh vật thêm vào xưởng thuốc nổ, hơn ba nghìn người, chẳng lẽ không đủ họ giao lưu? Tiếu Thương Sinh xung phong làm quản sự ở đó, không ai biết hắn bị điếc, hắn nói chuyện luôn chậm rãi từng chữ một, tuy râu ông nọ cắm cằm bà kia, nhưng hắn luôn là đối tượng trút bầu tâm sự tốt nhất, vì bất kể ngươi vỗ bàn hay chửi bới, viên quan tứ phẩm này luôn mỉm cười tiếp đãi, để ngươi chửi xong liền trở về làm việc.

Không đợi được tới lúc Vân Diệp tới Lĩnh Nam, vì thế Lý Dung đã thành hôn dẫn Phùng Viện tới Trường An, tới bái tế tổ tông, muốn vào gia phổ, không thể không tự mình tới một chuyến.

Gấp thư của Lý Dung lại, Tân Nguyện sán tới nói:

- Dung Nhi và Phùng Viện tới, rất nhiều đồ đạc trong nhà phải thay, nhất là tiểu lâu Dung Nhi ở thủa nhỏ, bao năm không tới, đồ trong đó cũ cả rồi, chàng nói có nên thay không?

- Vậy thay đi, có điều đừng sửa sang gì, trước kia ra sao giờ cứ như vậy là được, mấy thứ đồ chơi cũng đừng bỏ đi, bút nó luyện chữ cũng đừng thay, bàn ghế để nguyên, để nó xem mà làm.

- Phu quân, chàng nói có phải năm nay không may mắn không, cứ có huân quý qua đời, hôm nay lại nhận được thiếp của Hà Gian vương, nói ngày đi xa của lão vương gia trong mấy ngày tới, chàng và Hoài Nhân là hảo hữu, có đi không?

Ánh mắt Vân Diệp thoáng qua vẻ âm u, nhưng không để Tân Nguyệt biết, vẫn bình tĩnh nói:

- Nàng đi là được rồi, ta mà qua thì người Lý gia sẽ càng thêm kinh hoàng, vốn có tin đồn lão vương gia muốn thay thế tử bằng Hoài Nhân, đại ca hắn vì chuyện này suýt dùng đao thương với Hoài Nhân, nàng nói lúc này ta qua có thích hợp không?

- Sao lại ầm ĩ thành ra thế này, thân huynh đệ đánh nhau chí chết đúng là hiếm có, nghe nói hiện Hoài Nhân chẳng thể bước vào đại môn vương phủ, chuyện xấu xa như vậy nhà ta đừng có.

Vân Diệp nhìn Tân Nguyệt đặt sách xuống:

- Tước vị của Dung Nhi còn cao hơn ta, nó là quận vương, sẽ không tranh đoạt vị trí với Thọ Nhi đâu, nàng yên tâm, sau khi ta chết, tước vị sẽ là của Thọ Nhi.

Những lời này làm Tân Nguyệt xấu hổ, khẽ đấm vai trượng phu:

- Thiếp thân chỉ nói thế thôi mà, sao chàng lại kéo người ta vào.

- Thôi đi, phu thê bao năm, tính nàng thế nào ta lại chẳng rõ à? Cho nàng biết gia chủ Vân gia và Lam Điền hầu không nhất thiết là một người, đó là gia quy, đương nhiên Thọ Nhi không vấn đề, đứa bé này có năng lực, tính cách đủ trông giữ Vân gia, gia chủ sau này khó nói, gia tộc lớn lên, chuyện cổ quái gì cũng có. Nàng nên mừng đi, nhà ta chỉ có ba nam oa.

Tân Nguyệt gật đầu, dựa vào người Vân Diệp ngồi xuống, lấy sách trên bàn trả lại cho y, bản thân tỳ cằm lên vai trượng phu ngây ra, cũng không biết nghĩ cái gì.

Hiếm được một ngày thanh nhàn, Vân Diệp thấy tâm tình Tân Nguyệt không cao, liền dắt nàng đi ngoài chơi, hiện xuân ấm chan hòa, ngồi lý trong phòng thật lãng phí.

Lúa mạch trong ruộng đã nhô lên, giống như tấm thảm màu xanh, trải tới tận chân trời, nhìn mãi không biết chán, mùi đất ẩm ướt làm người ta thư thái từ đầu tới chân, tục sự nhiều làm người ta trở nên dung tục, Vân Diệp cố gắng giữ lòng mình còn chút ngây thơ của trẻ con.

Bên phần mộ của Lý Cương không biết ai trồng hai cây hồng hạnh, chắc chưa quen đất, hồng hạnh nơi khác đã rụng, nở đây mới nở hoa, trận gió thổi qua, hoa đỏ lay động như nụ cười sang sảng của Lý Cương.

Chương 1395: Ngươi không thể làm hoàng đế

Vân Diệp theo thói quen tới phần mộ Nhan lão tiên sinh ngồi, nói ra thật buồn cười, vào thời tiết tốt mưa xuân lớt phớt này người ta lại đa sầu đa cảm, nguyên nhất lớn nhất là có cái tiết Thanh Minh khốn kiếp phá rối.

Có nhiều lời chỉ có thể nói với người chết, sau khi Vân Diệp nói một tràng dài với hai người chết trí tuệ, tiết Thanh Minh của y liền trở nên vô cùng khoan khoái, nói xong chính sự, còn có thể khinh bỉ sự háo sắc của Lý Nhị, nghe nói gần đây ông ta lại tuyển mỹ nữ, không biết có phải ông ta muốn dùng cơ năng sinh lý chứng minh mình không già hay không.

Nói thực, Lý Nhị chưa quá già, năm nay vừa năm mươi ( người Quan Trung không tính tuổi 49), có lẽ là vì các trọng thần nối nhau qua đời, cho nên ông ta hoảng sợ cho tương lai của mình, chẳng những làm cái mộ rất lớn ở Cửu Tông sơn, còn chuẩn bị xây cái nữa, kết quả bị quần thần khuyến cáo đành từ bỏ, có điều ông ta xoay qua tuyển mỹ nữ.

Đã nói năm nay không làm gì hết, lại ngầm hạ lệnh cho Vân Diệp đem thợ đào sơn động đi sửa sang lăng mộ cho mình, kết quả Vân Diệp từ chối, sau đó bị Lý Nhị nổi khùng đuổi khỏi hoàng cung, tết Hàn Thực cũng không ban bánh cho Vân gia.

Ông ta trở nên khốn kiếp thì đúng là không kiêng dè gì, Tiêu phi đã sáu mươi tuổi rồi mà còn không tha cho người ta, thỉnh cầu nho nhỏ tới Cảm Nghiệp tự xuất gia cũng không tha cho.

( Chính là Tiêu hoàng hậu, khiến 5 vị đế vương điên đảo)

Hiện không tới được hoàng cung nữa, mặc dù bề ngoài trông đâu vào đó, nhưng Vân Diệp cảm thấy không khí nơi đó bất thường, gần đây cả Trường Tôn thị cũng thế, lúc nào cũng muốn nói lại thôi.

Có điều tới tháng năm, Vân gia được rất nhiều hoa mẫu đơn, bày khắp vườn, là Lý Trì mang tới, nói do hoàng gia ban thưởng, hoa nhiều, nhưng người còn nhiều hơn, lại còn mặc giáp đứng chật sân.

Cảm Nghiệp tự gần đây không biết trồng bao nhiêu thứ này, Trường Tôn thị thích nhất là hoa mẫu đơn, rảnh rỗi là gài một bông lên tai đi khắp hoàng cung khoe khoang, Vân Diệp thừa nhận mình hơi ghen tỵ, có điều mọi năm thường do Thừa Càn mang hoa tới, sao năm nay lại thành Lý Trì.

Tên này cưới khuê nữ vương gia, nghe đâu sắp có con, hắn tới, Vân gia tất nhiên phải chiêu đãi một phen.

Hai người chén qua chén lại, Lý Trì cười nói:

- Tửu lượng tỷ phu thật cao, tiểu để cưỡi ngựa chẳng theo kịp, hiện tiểu đệ ở Tấn Dương có chút thành tựu, nhưng chẳng thể tiến triển lớn, mong tỷ phu chỉ điểm thêm.

Câu này làm lòng Vân Diệp lạnh ngắt, cuối cùng hiểu ra không khí trong hoàng cung bất ổn từ đâu, là từ tên này, chưa bao giờ coi trọng tên luôn tỏ ra nhu nhược trong phong ba lịch sử này, ai ngờ cuối cùng hắn lại lên làm hoàng đế.

Tên này quá giỏi lừa người.

- Bệ hạ không ưa ta, ta suốt ngày làm khổ sai ở binh bộ, đâu ra thời gian chỉ điểm ngươi, bên cạnh ngươi không thiếu hiền thần, tận dụng tốt không khó lập nên đại nghiệp.

- Tiểu đệ cũng nghĩ thế, Trương Gián Chi, Thượng Quan Nghi, Lai Tế, Khương Khác đúng là nhân tài, nhưng thiếu khí độ, nhất là thiếu đại tướng như tỷ phu.

Con ngươi Vân Diệp co lại, nói từng câu một:

- Rốt cuộc ngươi muốn làm gì? Ta là đại tướng của bệ hạ, khi nào tới lượt ngươi tới chiêu mộ ta?

Lý Trì vẫn ung dung lắc đầu: - Tỷ phu có suy nghĩ thế này thật là đáng quý, nghe nói huynh từ chối lời chiêu mộ của đại ca đệ? Chẳng lẽ huynh muốn dẫm vào vết xe đổ của Lý Tịnh.

Vân Diệp cảm thấy choáng váng, thế lực của tên này bành trướng tới mức độ nào mới dám nói những lời này ngay trước mặt mình, theo thế lực của Lý Thừa Càn mà xét, đáng lẽ không ai có thể là đối thủ mới đúng, trừ khi...

- Chẳng lẽ ngươi hạ thủ với đại ca ngươi?

- Không, trời mưa gió bất thường, người họa phúc bất chợt, sinh sinh tử tử ai nói trước được, chẳng lẽ huynh không thấy chuyện năm nay quá nhiều à?

Tới nước này, Vân Diệp lại trở nên bình tĩnh, uống một chén rượu:

- Ta luôn sùng kính bệ hạ, cho rằng bệ hạ có thể làm tới thập toàn thập mỹ, thành tấm gương cho hoàng đế trên sử sách, đáng tiếc duy nhất đế vị bệ hạ có được không vinh quang, quá đẫm máu.

- Ngươi phải biết rằng đó là sự mở đầu rất ác liệt, có sự mở đầu đó sẽ có sự tiếp nối tồi tệ, bao năm qua ta luôn nỗ lực duy trì tình cảm không dễ dàng của hoàng gia, đáng tiếc, tới ngươi thành xôi hỏng bỏng không.

- Thất bại thì phải thừa nhận thất bại, nên mai ta sẽ xin từ chức, về nhà làm nông phu, mong Tấn vương tha cho già trẻ Vân gia một con đường sống, Vân Diệp cảm kích bất tận.

Lý Trì cười ha hả:

- Bậc đại tài như tỷ phu mà nhàn nhã nơi hoang dã là tổn thất của quốc gia.
- Tâm tư ngươi quá lớn, có điều lời ngươi nói bây giờ không tính, ta chỉ thất vọng với tình cảm của hoàng gia các ngươi thôi, không phải không có sức đánh trả, đống lộn xộn này ta không muốn xen vào, mai ta dẫn cả nhà đi đảo xa, xem ngươi có năng lực gì cản bước chân ta.

- Tỷ phu muốn đi, tiểu đệ tất nhiên không dám ngăn cản, thậm chí không dám có chút bất kính nào với đại tỷ, Dung Nhi vẫn là quận vương, Thọ Nhi vẫn là Lam Điền hầu, chỉ là tiểu đệ chỉ muốn xác định một chút, huynh muốn đi một mình thật sao? Không mang theo Tứ ca đệ, không mang theo đám Trình Xử Mực, Trường Tôn Xung, Lý Hoài Nhân?

- Con Sâu và Người Xấu từ khi nào trở thành người của ngươi?

Nói ra câu này Vân Diệp thấy toàn thân nhẹ nhõm:

Lý Trì cười vô cùng vui vẻ, vỗ tay nói:

- Tỷ phu quả nhiên là người thông minh nhất thiên hạ, từ trong một câu nói của đệ mà hiểu ra sơ hở ở đâu, thật ghê gớm, giờ huynh vẫn còn lòng tin vào đại ca đệ ư?

- Thợ của xưởng thuốc nổ chết thật oan uổng, trước khi ra tay ngươi có nghĩ họ là con dân Đại Đường không?

Một chuyện thông thì trăm chuyện thông, tới lúc này Vân Diệp không biết thủ phạm vụ nổ kia thì ăn cơm uổng phí bao năm.

Nhắc tới chuyện này vẻ mặt Lý Trì hơi sa sút, trầm mặc hồi lâu mới nói:

- Sao đệ không biết giá trị của họ, nhưng không diệt họ, không thể tách huynh ra khỏi triều đường, huynh không đi, đệ triển khai kế hoạch sao được, kế trường sinh bất lão của phiên tăng vì huynh mà hỏng, lần này đệ không cho huynh phá hỏng bất kỳ kế hoạch nào nữa.

- Trước kia ta nghĩ không thông, Vương Huyền Sách cũng là người thông minh, sao có khả năng làm chuyện ngu xuẩn như vậy, té ra là một mắt xích trong kế hoạch to lớn của ngươi, cho ta biết một chuyện, bệ hạ làm sao rồi? Đừng nói bệ hạ thành như thế này có liên quan tới Hủy Tử, nếu không ta sẽ nổi điên.

- Tỷ phu, chúng ta không nói chuyện này nữa, hôm nay đệ tới đây kỳ thực muốn nỗ lực lần cuối, bất kể là Vương Huyền Sách hay Trương Gián Chi, bọn họ đều hết sức hi vọng huynh có thể dẫn dắt họ ra sắc cho Đại Đường, đệ cũng chưa bao giờ nghĩ ra tay với huynh.

Vân Diệp cười thảm:

- Đúng là như thế, Lý Trì ngươi còn chưa có năng lực hoạch định âm mưu này, nói thực, ngươi chưa xứng, mặc dù ta cũng làm chút phòng ngự, nhưng chưa bao giờ nghĩ tới ngươi phát động mãnh liệt như vậy, ngươi không thể thành hoàng đế, tuyệt đối không thể.

Nói tới đây Lý Trì trở nên phẫn nộ, chỉ Vân Diệp áp giọng thù hận nói:

- Ta biết, từ nhỏ ngươi đã coi thường ta, bất kể ta tỏ ra lương thiện hay giảo hoạt, thậm chí là trí tuệ, thái độ của ngươi với ta từ đầu tới cuối chỉ có một, đó là xem thường, khi nhỏ ngươi coi ta như con nít, lớn lên ngươi vẫn coi ta là con nít, giờ ngươi đã thấy sức mạnh của đứa con nít này chưa?

- Ngươi nhầm rồi, ta nói ngươi không thể trở thành hoàng đế không phải vì ngươi không đủ thông minh, mà hiện giờ dù ngươi định giết cha ngươi, đoán chừng mẹ ngươi có ngăn cản, ngươi cũng không mềm lòng phải không? Đại ca ngươi hung ác nhất cũng chỉ không cho cha ngươi bất tử, còn ngươi dám giết cha, ai dám để ngươi làm hoàng đế, nếu ngươi làm hoàng đế, con mẹ nó bọn ta còn đường sống chắc?

Chương 1396: Đoạn Nghĩa

Lý Trì cười nhạt, dẫn người chuẩn bị rời đi. Vân Diệp ở sau nói:

- Nếu ngươi dám làm gì bệ hạ và nương nương thì ngươi và toàn bộ người Trường An đừng hòng sống sót.

- Ta đã khống chế Thập nhị vệ trong Thập lục vệ, ngươi dám nói giết toàn bộ Trường An trước mặt ta, ngươi nghĩ ta không dám giết ngươi thật sao?

Lý Trì nghiến răng ken két:

- Ngươi khống chế Thập nhị vệ rồi à? Không tin ta có thể giết hết toàn bộ người Trường An sao?

Vân Diệp thắc mắc, đáp án của Lý Trì làm y như trút được tảng đá lớn đè trên ngực:

- Ngươi không cần trả lời ta, ngươi giống như khi còn nhỏ, chỉ là kẻ ngu xuẩn, ta là tỷ phu của ngươi, không phải bệ hạ, không lý do gì phải dạy ngươi thông minh, mau xéo khỏi Vân gia, muốn giết cha thì giết, muốn hại mẹ thì hại mẹ, muốn giết toàn bộ ca ca của ngươi thì làm đi, Vân gia sắp bế quan rồi, đi mau, đừng để sự ngu xuẩn của ngươi làm bẩn Vân gia ta.

Vân Diệp vừa mới dứt lời, Tiểu Miêu võ trang toàn bộ ném đoản mâu ném xuống chân Lý Trì, một đại hán rống lớn định đánh bay đoản mâu, thừa thế phản kích, bị Lý Trì ngăn lại, đại đội nhân mã vội vàng bỏ đi, để lại hơn nghìn người canh Vân gia...

Tân Nguyệt đứng ở cửa đường hầm lo lắng đợi Vân Diệp và Tiểu Miêu, đợi rất lâu không thấy hai người tới, lòng như lửa đốt không chịu nổi nữa, cắn răng chạy ra đại sảnh.

Tới nơi thấy phu quân đang thong thả uống rượu, vẻ mặt sa sút, nhưng không có chút cảm giác khẩn trương nào, hoàn toàn không hề khẩn trương khi ra lệnh cả nhà trốn đi.

Lão Giang chưa bao giờ mặc giáp trụ cầm đao đứng trước đại môn, nỏ tám trâu đã lên dây, binh lính bao vây Vân gia bên ngoài đã rút đao khỏi vỏ, sẵn sàng xông vào.

- Phu quân đi mau, Lý Trì muốn tạo phản, nhà ta không theo hắn, sớm muộn cũng gặp họa, chỉ cần chàng không sao, chẳng ai dám làm gì bọn thiếp.

Tân Nguyệt lắc tay Vân Diệp, đường hâm Vân gia rất lớn, không ai biết có mấy lối ra, với năng lực của phu quân, chỉ cần không phải già trẻ trong nhà liên lụy, có thể thoát thân.

- Đi cái rắm, về cả đi, nên làm gì thì làm cái nấy, ngày đẹp thế này, lấy đâu ra nguy cơ.

Vân Diệp vung tay gạt hết ám trà chén trà xuống đất.

- Không được, thiếp nghe hết lời chàng và Lý Trì rồi, hắn thực sự muốn tạo phản, ngay cả bệ hạ và nương nương cũng không bỏ qua, nhà ta, nhà ta càng chẳng phải nói. Kẻ muốn làm hoàng đế không còn nhân tính, phu quân đi mau, chàng không yên tâm về bệ hạ thì thiếp ở lại, giúp chàng theo dõi thành Trường An.

Tân Nguyệt quỳ xuống ôm lấy hai chân Vân Diệp gào khóc.Vân Diệp bế Tân Nguyệt lên, đặt trên đùi mình:

- Thằng ngu xuẩn đó mà tạo phản thành công thì giang sơn Lý gia không biết thay đổi bao lần rồi, Tiểu Vũ và Tiểu Kiệt tới giờ còn chưa truyền tới cánh báo, chứng tỏ đây chỉ là trò khôi hài thôi.

- Chàng phái Tiểu Vũ và Tiểu Kiệt giám thị hắn?

- Đúng vậy, trong một năm xảy ra bao việc như thế, làm sao ta có thể không hoài nghi, không tìm ra đáp án nhà ta mới thấp thỏm, giờ có đáp án rồi, chẳng qua là Lý Trì tạo phản mà thôi. Theo hắn nói thì hắn đã khống chế hoàng cung và thập nhị vệ, tứ vệ không nắm được là Hữu võ vệ của Úy Trì bá bá, Tả võ vệ của Trình bá bá, Long võ vệ của Ngưu bá bá và Thiên Ngưu vệ thôi.

- Nếu hắn có năng lực đó, đúng là khiến người ta sợ hãi, nhưng hắn có nổi năng lực đó không? Hắn, cho dù có thêm vào Trường Tôn gia, Lý Hoài Nhân, thậm chí là cả đám huân quý, cho nàng biết, hắn không thể khống chế Thập nhị vệ.

- Cho dù bệ hạ bệnh nặng hôn mê bất tỉnh cũng không thể. Trường Tôn Vô Kỵ sao dám đặt cược lên người hắn, ông ta dám sao? Cho mượn cả trăm cái lá gan cũng không dám! Ta dùng câu giết sạch Trường An thăm dò hắn, kết quả hắn không sợ, ha ha ha, hắn không sợ! Năm xưa ta dùng câu này đối phó với Phùng Áng, một lão tướng bách chiến phải cúi đầu. Lý Trì hắn bằng vào cái gì không sợ? Chỉ có một khả năng, Trường Tôn Vô Kỵ không nói với hắn.

- Kẻ nào muốn tạo phản thì ta là ngọn núi chướng mắt phải dẹp bỏ, hắn tạo phản cái rắm, chuyện lớn như vậy mà Trường Tôn Vô Kỵ không nói, ông ta thực lòng quy thuận hắn mới là lạ.

- Một tên hoàng tử đầy dã tâm, bên cạnh thế nào cũng tụ tập một đám đầy dã tâm, Vương Huyền Sách, Trương Gián Chi, Thượng Quan Nghi, Lý Hoài Nhân toàn là nhân tài, đáng tiếc, lần này bọn chúng sẽ chết không có đất chôn. Trước kia ta cứ hoài nghi Trường Tôn Vô Kỵ làm cái gì giao quyền hộ bộ cho Chử Toại Lương, tưởng ông ta nghỉ ngơi ẩn nhẫn, không ngờ lại làm cái chuyện này.

Tân Nguyệt không hiểu ý Vân Diệp, nhưng nàng nghe ra một điều đơn giản, Lý Trì là tên ngu xuẩn, lần tạo phản này không thể thành công.

Tất cả khó cả năng do hoàng đế an bài, Tân Nguyệt đem toàn thân lạnh giá rúc vào lòng Vân Diệp:- Không sống cho thật tốt, làm cái gì vậy chứ?

- Hỏi hay lắm, làm cái gì chứ? Làm bừa thôi! Lý gia không có ai an phận, huyết mạch người Hồ cháy rừng rực trong người, xúi giục bọn họ đâm đầu vào diệt vong, ai cũng tưởng mình thông minh, cũng cho rằng mình hùng tài cái thế. Nàng nhìn Thập lục vương Tây Vực, ta vừa mới đi đã bị người Thổ Hỏa La đánh cho thành chó, nếu không có Tiết Nhân Quý phòng thủ giải Vu Điền, đầu chó của bọn chúng đã bị treo trên cổ ngựa.

- Nàng chẳng phải xem thư của Lý Nguyên Tường rồi sao? Nàng xem xem hắn cầu khẩn ta thế nào, còn chút tôn nghiêm nào không, nhờ ta nói với bệ hạ, hắn mong giáng tước trở về, tiếp tục sống ở Việt châu, cả đời không rời Việt châu nửa bước.

- Muộn rồi, từ lúc bọn chúng dâng tấu phong vương là đã muộn rồi, giờ chỉ có thể ở sa mạc nghèo khó ăn cát thôi.

- Hủy xưởng thuốc nổ, hủy đi tình thân hiếm có, hủy đi toàn bộ thứ mỹ hảo trên đời! Ngu xuẩn, tới cuối cùng chỉ để lại khuôn mặt xấu xa của Lý gia cho người đời thóa mạ.

Vân Diệp càng nói càng kích động, toàn thân bắt đầu run lên, giọng từ hòa hoãn trở nên kích động, mình nhẫn nhịn đủ điều, chỉ mong thế giới này thêm chút tôn nghiêm, bớt đi chút xấu xa, cứ tưởng đã làm được rồi, cuối cùng phát hiện không có gì thay đổi.

Lão Giang vào bẩm báo, Trường Tôn Xung, Lý Hoài Nhân cầu kiến, nghe tới tên bọn họ, mặt Vân Diệp tái đi, cắn răng bảo Lão Giang mời họ vào.

Lần này Vân Diệp không ra nghênh đón, chỉ ngồi đợi huynh đệ của mình giả dối tới khuyên can, chua xót trong lòng như muốn tràn ra ngoài.

Trường Tôn Xung vừa mới vào cửa liền cười nói:

- Diệp Tử, hà cớ gì mà phải mặt mày nhăn nhó, ai ngồi trên giang sơn có liên quan gì tới chúng ta, hoàng đế chỉ là khách qua đường thôi, huân quý chúng ta mới là nền tảng. Ta biết tính ngươi, bảo ngươi ra mặt thì làm khó ngươi qua, chỉ cần ngươi ở trong nhà, không làm gì hết, đợi khi tân hoàng đăng cơ chúc mừng một tiếng là được, chức vị binh bộ thượng thư không ai hợp hơn ngươi.

Vân Diệp nghe hết quay sang hỏi Lý Hoài Nhân:

- Ngươi nói sao?

Lý Hoài Nhân thở dài gian nan nói:

- Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt! Diệp Tử ngươi là trí giả nhân gian, trong lòng hẳn đã có quyết định, bọn ta tới là để nghe kết quả.

Vân Diệp gật đầu, dùng dao cắt hai miếng vải từ áo, đưa cho hai người, sau đó làm động tác mời, xoay lưng lại ngắm nhìn Ngọc Sơn, tuyết trắng nơi đó đã tan hết, đang dần biến thành màu xanh, mùa xuân trở về mặt đất, sao người mình lại lạnh như thế? Trước mắt xuất hiện vô số ánh sao, nắng xuân chan hòa bị bóng tối nuốt chửng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau