ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1386 - Chương 1390

Chương 1387: Phi thiên

Vân Diệp đang cùng Lý Thái ăn cơm ở nhà ăn của thư viện, cơm ở khay chất cao vút, hai bọn họ đói lắm rồi, cả sáng ra sức đạp máy bay, tiêu hao thể lực rất lớn.

Lý Thái bóc vỏ trứng hỏi Vân Diệp:

- Chúng ta bay lên rồi, tuy chỉ có mười trượng, đúng là mượn ngoại lực bay rồi, hiện giờ chỉ cần giải quyết vấn đề động lực thì bay không còn là mộng tưởng nữa.

Vân Diệp ăn ngấu nghiến:

- Nhưng quá mệt, tới giờ hai chân ta vẫn còn run, lần sau thí nghiệm ngươi kiếm người nhẹ cân, sức lớn ấy, đừng kiếm ta.

- Loại người này nhà ngươi có, lão bà Tiểu Miêu của ngươi là nhân tuyển tốt nhất, người không nặng, khí lực lại lớn, hiếm có nhất là nàng to gan, dù rơi từ trên trời xuống cũng biết làm sao không bị thương.

Vân Diệp liếc xéo Lý Thái:

- Loại nữ nhân như vậy cha ngươi còn có nhiều hơn, lần trước ta đi tìm nương nương, chưa thông báo đã đi qua cổng vòm, kết quả bị hai nữ tử dùng một tay ấn xuống đất, nếu không có nữ quan quát một tiếng, mạng ta đã mất ở điện Lưỡng Nghi rồi, ngươi nói xem, trong hoàng cung còn có ai không biết ta à?

- Đừng nói là ngươi, ta tới cũng bị ấn xuống, đám đó là do lão yêu quái của hậu cung huấn luyện từ nhỏ, chỉ nhận biết hai người là cha và mẹ ta, tí tuổi đầu mà vác cái mặt cá chết, ta muốn xin mẹ ta hai người về xem họ có biết cười không, ai ngờ mẹ ta từ chối thẳng thừng.

Vân Diệp giật mình:

- Sao ngươi lại có hứng thú với loại nữ nhân đó? Hi Mạt Đế Á sẽ giết ngươi, nữ nhân trước kia của ngươi không nói, mấy năm qua ngươi thu nữ nhân nào đâu.

- Có gì ngạc nhiên, nữ nhân trong phòng ta còn ít à? Đủ rồi, nhiều thêm chỉ phân tán tinh lực, ta muốn bay lên trời nữa.

Vân Diệp vỗ vai Lý Thái, hai người cắm đầu ăn cơm, chiều còn có việc.

Trên bãi cỏ khô úa của thư viện, một chiếc máy bay gỗ đỗ ở đó, vô số học sinh đang vây quanh bàn luận.

- Chim bay được là vì có thể vỗ cánh, thứ này cánh không vỗ được nên không thể bay, đây là sai lầm mang tính căn bản.

- Rắm chó, ta đã nhìn cả sáng, Vân tiên sinh đạp cơ quan, quay cánh quạt phía trước, đã bay được một quãng rất xa rồi, theo ta thấy cuối cùng rơi xuống vì Vân tiên sinh không đủ sức, nếu thay bằng lực sĩ, tất nhiên có thể bay lên.

- Hừ đồ vô tri, thứ nặng hơn không khí làm sao bay được, ái ái! Sao lại đánh ta.

- Vừa rồi có cục đá nặng hơn không khí bay lên đập vào đầu ngươi đấy, chẳng lẽ ngươi tới thư viện cho có mặt à? Lý luận này cũng chưa tiếp xúc qua...

Vân Diệp và Lý Thái kiểm tra kỹ càng máy bay, thân rất chắc, Công Thâu gia làm rất đẹp, ba cái bánh xe cũng không tệ, để giảm trọng lượng, Lý Thái vứt hết những thứ không cần thiết đi.

Tiểu Miêu mặc võ phục trông vô cùng hào hùng, có điều nhiều người vây quanh làm nàng thẹn thùng, sao cũng không ngờ được phu quân gọi mình tới vì thứ quái dị trước mắt, mình phải đạp hai cái bàn đạp liên tục, trông rất xấu hổ, không muốn chút nào.

Vân Diệp đi lên làm mẫu cho nàng:

- Cưỡi thứ này nàng có thể bay lên trời, sư phụ nàng cả đời ao ước bạch nhật phi thăng, nàng làm mẫu cho ông ấy.Tiểu Miêu tuy võ lực siêu quần, nhưng là vị phu nhân bảo thủ nhất của Vân Diệp, nghe Vân Diệp nói làm thế giúp sư phụ, lập tức không ngượng nữa, đứng lên đạp mấy cái, phát hiện cái máy bay đi về phía trước, rất vui.

- Đây là bánh lái, nàng muốn máy bay bay đi đâu thì bẻ về phía đó, ta đoán chừng nó không bay cao được, ba bốn trượng chắc không vấn đề gì với nàng chứ?

Tiểu Miêu gật đầu, thử xoay bánh lái, từ từ đi lòng vòng trên bãi cỏ, trước tiên phải làm quen xem có vấn đề gì không mới có thể phát lực. 

- Sức lực và sự dẻo dai của Tiểu Miêu thì cả hai chúng ta đều không so được, người nàng nhỏ nhắn, bay lên sẽ không thành vấn đề, lo lắng duy nhất là đường băng không đủ dài, mong nàng có thể thành công ngay lần đầu.

Lý Thái nhìn Tiểu Miêu không chớp, tập trung toàn bộ tinh thần quan sát nhất cử nhất động của Tiểu Miêu, chẳng may có vấn đề tương lai cũng tiện làm hồ sơ.

Tiểu Miêu đi hai vòng đã thuần thục, dù là đi thẳng hay rẽ vòng đều không thành vấn đề, một số người bẩm sinh có thiên phú vận động, còn loại như Vân Diệp, Lý Thái thì hai tay hai chân tồn tại bằng thừa.

Vân Diệp dặn dò Tiểu Miêu cẩn thận, xảy ra sự cố phải đảm bảo bản thân an toàn hàng đầu, còn máy bay rơi hỏng không sao cả.

Một đám người giúp đẩy máy tới cuối bãi cỏ, móng ngóng đợi xem chuyến bay của Tiểu Miêu có thành công không?

Tiểu Miêu hít sâu một hơi, hai chân đạp mạch, dây xích kêu kẽo kẹt, máy bay lao thẳng về phía trước.

Lý Thái khẩn trương gần như nín thở, một đôi tay trắng nõn từ phía sau vươn tới nắm chặt bày tay run rẩy của hắn:

- Nhất định sẽ thành công, chàng phải tin vào bản thân.

Tiểu Miêu quả nhiên không phụ sự kỳ vọng của mọi người, khi một cơn gió mạnh phía đối diện thổi tới, ba chiếc bánh xe đang xoay tròn rời khỏi mặt đất, nghiêng nghiêng bay lên trời.
Tiếng cười đắc ý của Tiểu Miêu vang vọng không trung, nàng không ngừng đạp bàn đạp, không có lực ma sát cản trở, càng trở nên nhẹ nhàng, sau khi bay vòng quanh bãi cỏ, không biết nàng nghĩ gì, bay về phía Ngọc Sơn, xem ra nàng muốn bay về nhà.

Đám đông trên bãi cỏ đang hoan hô lền đần mặt ra, Lý Thái hung hăng tóm cổ áo Vân Diệp, Vân Diệp yếu ớt nói:

- Ngươi biết mà, lão bà của ta đều có tính nhớ nhà..

Kỳ thực lo lắng nhất là Vân Diệp, đường từ thư viện tới Vân gia có rừng, có đồi, có thác nước, khí lưu trong sơn cốc vô cùng bất ổn, dù võ nghệ Tiểu Miêu cao siêu cũng không ích mấy.

Vượng Tài chạy rất nhanh, Vân Diệp ngửa đầu nhìn trời, bóng dáng Tiểu Miêu đã biến mất sau rặng cây, nếu không phải tiếng cười như chuông bạc của nàng vang khắp sơn cốc, Vân Diệp sợ nàng va vào cây rồi.

Sau là xe ngựa của Lý Thái, Hi Mạt Đế Á sắp cười tới tắt thở rồi, Lý Thái miệng co giật, đích thân đánh xe ngựa đi như bay, sau nữa là đám học sinh thư viện đang co cẳng chạy, đội ngũ ngày càng lớn.

Rời cửa núi Vân Diệp mới thở phào, máy bay bay trên bình nguyên càng bình ổn, Tiểu Miêu cười lớn không ngớt, tựa hồ đôi chân vất vả không ảnh hưởng tới tâm tình của nàng.

Vượng Tài không cần Vân Diệp điều khiển, tự chạy qua một mảnh ruộng, đuổi sát Tiểu Miêu, hứng thú vô cùng.

Lý Thái đuổi tới cửa núi nhìn Tiểu Miêu bay chầm chậm trên không, đột nhiên cũng trở nên kích động, đứng trên xe ngựa vẫy tay hò hét.

Có điều cảnh đẹp không lâu, máy bay khó tránh khỏi chầm chậm hạ xuống, dù Tiểu Miêu đạp hết sức cũng không ăn thua, Vân Diệp đoán chừng chuyến bay này có liên quan lớn tới trận gió kia, hiện gió dừng, máy bay mất đi động lực, dựa vào nỗ lực của Tiểu Miêu không thể bay lâu như thế.

Mặt Lý Thái cũng ảm đạm, Hi Mạt Đế Á cười nói: 

- Thanh Tước, thứ chàng chế tạo bay lên rồi, không cần phải buồn, chỉ cần giải quyết vấn đề động lực, sẽ không còn cản trở gì nữa. Sử sách sẽ ghi lại chuyện chàng làm hôm nay, chàng là sự kiêu ngạo của thiếp.

Lý Thái gật đầu, sau đó đánh xe ngựa tới Tiểu Miêu đã bay rất thấp.

May bay cuối cùng cũng hạ xuống, Tiểu Miêu vẫn nỗ lực đạp bánh xe muốn bay lên, thi thoảng cũng nhấc lên một chút, chỉ bay được mười mấy trượng lại hạ xuống.

Tiểu Miêu rầu rĩ từ máy bay xuống, nàng không biết rốt cuộc vấn đề ở đâu.

Vân Diệp đã chắc chắn vừa rồi bay lên thực sự chỉ là lướt gió, nhất là rời sơn cốc có sự chênh lệch độ cao, nên mới "bay" lâu như vậy.

Hiện tại là mùa đông, đợi mùa xuân hơi bốc lên lại thả máy bay, nhất định thu được hiệu quả thần kỳ.

- Thanh Tước, tạm dừng thí nghiệm, đợi mùa xuân, ta đảm bảo máy bay có thể bay cao hơn, xa hơn, hơn nữa chỉ cần bây giờ chúng ta nghiên cứu động lực mới, hẳn không mất quá nhiều năm sẽ làm được.

Lý Thái cười hà hà:

- Đúng, khi địa khí bốc lên, đúng là thời gian tốt nhất.

Chương 1388: Bảo bối tiên gia

Cáo từ Lý Thái, Vân Diệp và Tiểu Miêu cưỡi Vượng Tài về nhà, Tiểu Miêu dựa vào ngực Vân Diệp, mặt hồng rực vì sự hưng phấn vừa rồi.

- Phu quân, nhà ta cũng làm một cái máy bay được không?

Đây là lần đầu tiên Tiểu Miêu mở miệng xin thứ gì đó, đương nhiên sẽ thỏa mãn nàng, Vân Diệp dùng áo choàng bọc Tiểu Miêu đi từ cửa sâu vào viện tử, chém đinh chặt sắt nói:

- Nhà ta tất nhiên sẽ làm, không phải làm một cái mà làm nhiều cái, tới mùa xuân chúng ta xem máy bay nhà ai bay xa nhất.

Hai người nói cười đi vào hậu trạch, Tiểu Miêu thấy Tân Nguyệt đang đứng trên lầu nhìn mình, thoáng cái đạp cột nhảy lên lầu, ôm lấy cánh tay Tân Nguyệt, kể chuyện thần kỳ xảy ra hôm nay, Tân Nguyệt há hốc mồm, nhìn Tiểu Miêu khắp từ trên xuống dưới, hỏi Tiểu Miêu có bị thương không.

Từ khi Vân Diệp đem ngọc bài treo ở nóc điện Vạn Dân, vì bồi thường cho Vô Thiệt, Vân diệp lấy pin năng lượng mặt trời cho Vô Thiệt, nói với ông ta cái này và ngọc bài tương tự nhau, chẳng qua tinh xảo trực quan hơn. Thứ này được Tân Nguyệt cất trong chum pha lê, cho nên tới giờ vẫn có thể phát điện, Vân Diệp thử rồi, chỉ cần ở trạng thái sạc điện, hai mặt chạm nhau, sẽ phát ra ánh lửa.

Vô Thiệt và Lưu Phương nghiên cứu tỉ mỉ xong cho rằng, thứ này là bảo bối, có thể phát ra hai khí âm dương, Lưu Phương cho rằng hai mảnh pin là chính phụ cấp, chính là hai khí âm dương.

Nói thế cũng chẳng sai, nhưng lại hại khổ Vô Thiệt, ông ta muốn điều hòa hai khí âm dương, mà môi giới là cơ thể bản thân, người mỗi ngày sạc điện cho mình, Vân Diệp chẳng biết nói cái gì nữa.

Chuyện cũ đã qua, quá nhiều vương vấn chỉ đem lại cho bản thân thêm phiền não, cho nên y thà đem thứ trước kia mình coi như tính mạng cho hai ông già cô đơn chơi, không muốn để nó mốc meo dần dần biến thành đống rác trong bóng tối.

Di động cũng thế, từ khi tới Đại Đường, Vân Diệp trừ cho Tôn Tư Mạc dùng một lần, không đụng tới nó nữa, không phải không muốn, mà là sợ.

Thời gian đã trôi qua hai mươi năm, hẳn chiếc di động hỏng rồi.

Không biết Vô Thiệt nghiên cứu thông được âm dương ra sao, hôm nay quỷ dị trả pin năng lượng mặt trời cho Vân Diệp, ông ta cho rằng khí âm dương trong bảo vật này không đủ, định khi trời nổi sấm sét tới điện Thái Cực thử xem, không chừng có thu hoạch.

Điện Thái Cực nếu không có cây sóc thu lôi của Lý Nhị thì đã bị sét hủy vô số lần rồi, từ khi Lý Uyên xưng đế ở điện Thái Cực, đã tu sửa hai mấy lần lớn nhỏ, trong đó có mười mấy lần bị sét đánh.

- Ông nói tới hai khí âm dương thì đúng rồi, nhưng đừng tới điện Thái Cực, nơi đó là cái chỗ hút sét, ông chán sống hay sao, ta đảm bảo nếu có một luồng sét đánh xuống thì kết cục duy nhất là biến thành thịt nướng, tuyệt đối không có ngoại lệ.

- Ông chơi ngọc bài hơn ba năm rồi, tự ông nói xem có hiệu quả gì không? Không chứ gì, ông sở dĩ trẻ hơn trước là vì thể chất hơn người và tâm thái. Lão nhân gia nghe ta đi, thích bảo bối thì vào kho tìm, thích uống trà thì trong nhà loại trà nào chẳng có, đừng tới điện Thái Cực tìm sét nữa, ta còn hi vọng ông sống thêm vài năm, nhà ta có một vị trường thọ cũng là điều tốt.

Nói khô cả cổ mới khuyên được Vô Thiệt tính khí trẻ con đi, Vân Diệp nhìn cái sạc pin, cười khổ đi hỏi Tân Nguyệt lấy di động, thứ đó luôn được nàng bảo tồn.

Nghe thấy phu quân muốn lấy di động, mặt Tân Nguyệt liền trở nên trang trọng, quát một tiếng, đuổi toàn bộ đám Na Nhật Mộ, Linh Đang, Tiểu Miêu đang đợi xem náo nhiệt đi, Vân Diệp nhíu mày, chỉ sạc điện cho di động thôi, xem thứ đó còn dùng được không, sao làm nghiêm trọng như thế.Tân Nguyệt kệ sắc mặt Vân Diệp khó coi thế nào, vẫn cố chấp khóa cửa hậu trạch. 

Trong ánh mắt mong đợi của Tân Nguyệt, Vân Diệp nối sạc và điện thoại, đợi nửa ngày không có động tĩnh gì, xem ra đã chết hẳn rồi, Vân Diệp đi tới bên bàn rót chén trà, chuyện trong dự liệu, không có gì lạ, cũng chẳng có gì thất vọng. Tân Nguyệt thì vẫn nhìn chằm chằm vào cái di động.

- Sáng rồi, phu quân, sáng rồi.

Tân Nguyệt chạy ngay tới bên Vân Diệp kéo y tới chỗ di động, Vân Diệp lấy làm lạ, đúng là đang sạc điện thật.

Thử mở di động, màn hình chớp mắt sáng lên, hình quảng cáo làm Tân Nguyệt nhìn như mê như say.

Đáng tiếc ảnh bên trong đã mất hết, thứ lưu trữ không còn chút nào, chỉ hình quảng cáo nguyên thủy nhất của di động là còn, tiếng chuông cũng còn, thử chút máy chụp ảnh, rất thảm, hình ảnh chỉ lưu giữ năm phút, sau đó hoàn toàn biến mất.

Tân Nguyệt nhìn thấy mình trong di động, sợ tới chảy nước mắt, cho rằng hồn phách đã bị nhốt bên trong, Vân Diệp cưỡng ép Tân Nguyệt dán mặt vào mặt mình, định chụp ảnh phu thê, kết quả Tân Nguyệt cầm di động muốn đập, để thả hồn phách hai người ra, chỉ tích tắc nàng đã thấy tứ chi yếu ớt, toàn thành lạnh băng.

- Ai bảo thế, hồn phách cái gì, đây là thứ vẽ tranh nhanh, hiện hỏng rồi, chỉ lưu giữ được trong chốc lát.

- Thật à? Vì sao không khác chút nào. 

- Đã nói với nàng đây là bảo bối tiên gia, tất nhiên họa sư bình thường sao bì được. Được rồi, cha nàng nghe hát, Cao Sơn Lưu Thủy sớm đã thất truyền, còn cả Quảng Lăng Tán đã nghe chưa?Xuất phát từ tín nhiệm với trượng phu, Tân Nguyệt dần yên tĩnh lại, toàn thân cảm thấy thư thái, lúc này mới khắc định trương phu nói không sai, nghĩ tới trong nhà còn có thứ bảo bối như thế, kích động tới run rẩy.

Kết quả Tân Nguyệt ngồi bên cái sạc điện nghe chuông điện thoại gần một đêm, còn chụp ảnh cho mình hết lần này tới lần khác, Vân Diệp ngủ nửa đêm tình lại, giật này mình, trong gian phòng tối om, Tân Nguyệt cầm di động xem ảnh của mình, khuôn mặt bị màn hình chiếu xanh lét, cực kỳ khủng bố.

- Được rồi, đừng chơi nữa, thu lại đi, sau này truyền cho Vân Thọ, để nó nghịch.

- Thế cũng không được, đây là tiên gia bảo bối, đợi thiếp nhắm mắt rồi chàng mới được truyền cho A Thọ.

Tân Nguyệt bực mình phẩy tay với Vân Diệp, tiếp tục chơi tiên gia bảo bối.

Khi trời sáng, Vân Diệp bị đè tỉnh, vừa mở mắt ra đã thấy mắt Tân Nguyệt cách mình chỉ có một tấc, chẳng thấy gì cả, chỉ thấy hai cái mắt to đùng.

Thấy phu quân đã tỉnh, Tân Nguyệt thân mật cọ đầu vào đầu y, miệng còn phát ra tiếng kêu như mèo động tình.

Nam nhân vào buổi sáng là không chịu nổi khiêu khích nhất, vừa định tóm Tân Nguyệt trừng trị một phen thì nàng cười khanh khách chạy mất, mở rộng cửa, để ánh sáng chiếu vào, còn lớn tiếng gọi nha hoàn tới hầu hạ rửa ráy, tối qua Tân Nguyệt hạ nghiêm lệnh, không được chủ nhân gọi, tự ý tới sẽ bị đánh chết.

Dù Vân gia chưa bao giờ đánh phó dịch ( không tính bị Vân Diệp đá đít), nhưng phu nhân cũng chưa bao giờ hạ nghiêm lệnh như thế. Cho nên nha hoàn phó dịch đều ngoan ngoãn nấp trong phòng mình, tới khi Tân Nguyệt gọi, cả hậu trạch Vân gia như bừng tỉnh, bắt đầu một ngày công tác.

Na Nhật Mộ, Linh Đang, Tiểu Miêu đồng loạt tới phòng Tân Nguyệt, thấy phu quân còn ngủ, Tân Nguyệt như cả đêm không ngủ, mắt đầy tơ máu, nhưng tinh thần khỏe khắn kinh người.

Tân Nguyệt cười với ba nàng, chỉ Vân Diệp nằm trên giường, đắc ý đi ra ngoài cửa, cứ như đại tướng quân chiến thắng.

- Phu quân đáng thương.

Linh Đang cho rằng phu quân bị Tân Nguyệt dày vò cả đêm, quyết định xuống bếp nấu cháo bổ thận ích khí cho phu quân.

Na Nhật Mộ không nghĩ thế, liếc nhìn chăn đệm chỉnh tề, mũi như chó hít hít người Vân Diệp, cười bảo:

- Đêm qua họ không làm gì hết.

Chương 1389: Bố Trí

Vân Diệp bị quấy nhiễu không ngủ được nữa, ngồi dậy vặn mình ra hoa viên rửa ráy, ghét nhất rửa ráytrong phòng, không sướng bằng ở bên ngoài.

Cắm đầu vào chậu nước ấm, ngậm một ngụm nước, đi khi sắp ngộp thở mớingẩng đầu phun hết không khí tàn lưu trong phổi đêm qua ra, lập tức cảmgiác như thoát thai hoán cốt.

Sau đó là rửa mặt, đánh răng, ngậm một miếng vỏ quít cho thơm miệng, thế là xong, đáng lẽ nhà huân quý còn phải đánh phấn nữa, nhưng từ khi VânDiệp khai sáng ra việc để mặt mộc, người đánh phấn ngày càng ít, giờ nam nhân mà đánh phấn sẽ bị người Trường An cao nhã mắng là quê mùa.

Hôm nay công tác rất nhiều, tuần thị tả vũ vệ, xem chừng sẽ mất cả ngày, lão gia tử đã về, để lại Kiếm Môn Quan hơn ba nghìn thương binh, hômnay tới tả vũ vệ là để thương lượng xử lý những người này ra sao, lãogia tử cực kỳ bất mãn với ban thưởng phủ tuất của binh bộ, cho rằngngười khác tác chiến ở chỗ phồn hoa, không cần tác chiến cũng sống tốt,mình tác chiến ở nơi chim chẳng thèm ỉa, muốn kiếm chác ít bù đắp chotướng sĩ cũng không có.

Nếu như binh bộ và tam tỉnh không cho câu trả lời thỏa đáng, lão gia tửsẽ cởi trần tới hoàng thành ăn mày, chứng minh cho hoàng đế biết Tả vũvệ thê thảm ra sao.

Hoàng đế không muốn thấy một vị tướng quân cởi trần, nên bảo với VânDiệp có thể ngả về phía Tả vũ vệ trong khả năng có thể, nhưng không được thái quá.

Lão gia tử về kinh cũng trải qua quy trình như đám Vân Diệp, nay ở trong khu nhà của Tả vũ vệ, không chịu về nhà, tướng sĩ chưa được bồi thường, ông ta sẽ không về nhà, cả phó tướng Chu Trọng cũng không về, toàn bộ ở lại quân doanh trên núi.

Tới trưa Vân Diệp mới đến quân doanh, nhìn quân sĩ mặc y phục rách rưới, chiến mã gày trở xương, như chỉ cần một trận gió thổi qua là ngã xuốngđất. Nhìn kiểu gì cũng không giống đội quân chiến thắng trở về.

Binh bộ tham quan cười khổ nói:

- Đại nhân, thuộc hạ thực sự không làm gì nổi vị công gia này.

- Bản quan từ Tả vũ vệ ra, sao không biết mánh khóe trong đó, chúng tatới cửa là chuẩn bị để họ cắt xẻo rồi, bệ hạ cũng đã nói ngả cho họ mộtchút, bọn họ gian khổ ở Đại Phi Xuyên ba năm, khổ cực công to, chúng tanhịn vậy.

Ra cửa nghênh tiếp là Chu Trọng, thấy Vân Diệp tủm tỉm cười ngồi trênngựa thì mặt đỏ lên, lớn tiếng quát đuổi đám binh sĩ đi thất thểu trongdoanh, lúc này mới tới gần nói nhỏ:

- Vân hầu, sao ngài lại tới, chẳng phải nói là Lão Đoàn sao? Tên chó máđó lục thân bất nhận, đám huynh đệ đành phải bày ra bộ dạng đáng thương, nếu biết ngài tới đã chẳng đóng kịch.

- Được rồi, dẫn ta đi gặp lão gia tử, không về nhà ở lại quân doanh làmgì, thẩm thẩm còn tưởng ta không cho lão gia tử về, tới nhà khóc hai lần rồi, hôm nay tới là để giải quyết chuyện này.

Vân Diệp xuống ngựa, Vượng Tài theo sau, người Tả vũ vệ sớm quá quen với cảnh này, thấy người tới là Vân Diệp, mấy tướng sĩ vội vây tới kể khổ.
- Xéo! Không phải chỉ là không kiếm được tiền lương sao, kẻ nào kẻ nấykhông cần thể diện nữa rồi, muốn lão gia tử để mình trần đi ăn mày thậtà?

- Vân soái, không thể nói vậy được, ngài xem huynh đệ trở về có mấy aida thịt lành lặn, ngài cũng biết, đám huynh đệ hi vọng vào trận đánh này kiếm được lợi lộc cho vợ con, giờ lợi lộc bị người khác chiếm sạch, các huynh đệ chẳng gài được vào đâu, khổ không biết đi đâu nói.

Khi đám tướng sĩ kể kể lể với Vân Diệp thì nghe tiếng quát từ lều soái truyền ra:

- Câm mồm! Chưa đủ mất mặt à? Người mình tới, còn thiếu chút công huân của các ngươi sao, tiểu tử, vào đây.

Lão Trình nổi giận rồi, các tướng ủ rũ tản đi, cũng phải, Vân soái sẽkhông bạc đãi huynh đệ cũ, thế là quân doanh lại trở nên náo nhiệt.

Vân Diệp vào lều soái, nhìn thấy Lão Trình râu bạc phơ, lưng còng còng, thiếu chút nữa rơi nước mắt.

- Thu nước đái của ngươi lại, đã làm quan tới binh bộ thượng thư cònkhông biết giữ lấy nước đái à? Lão phu chưa chết được đâu. Tiểu tử, lầnnày Tả vũ vệ thương tổn tới gân cốt rồi, nói xem triều đình có kế hoạchgì.

Vân Diệp cung kính thi lễ với Lão Trình, lấy bầu rượu trong lòng ra, Lão Trình hít hít, rút nút gỗ tu một ngụm lớn, thở hắt một hơi, ra hiệu Vân Diệp có thể nói rồi.

- Trình bá bá, trận này Tả vũ vệ hao tổn bốn thành, hơn vạn tướng sĩ,hơn hai nghìn thương binh phải rời đi, binh sĩ mới bổ xung chỉ có banghìn sáu trăm người, đó là cực hạn tiểu chất có thể tranh thủ rồi, giai đoạn này Tả vũ vệ chỉ có thể giữ chừng tám nghìn sáu trăm quân, binh bộ dự định trong vòng ba năm bù đắp đủ...
Lão Trình cắt ngang lời Vân Diệp:

- Thế là được rồi, kiêu vệ chỉ còn sáu nghìn người, lão phu biết lần này ngươi đã tận lực, lão phu cũng không có gì để nói. Giờ nói với lão phubiết quân công xử lý thế n ào, lần trước thằng con hoang của Đoàn ChíHuyền dám nói lão phu hoang báo quân công, ngươi thấy sao?

- Bệ hạ đã phê duyệt, binh bộ tất nhiên sẽ chiếu theo sổ công lao, Trình bá bá, người phải tìm mấy tên tham quân ra hồn chứ, theo sổ công laobáo lên thì người Thổ Phồn chết sạch rồi, và lại chuyện bách kỵ phá vạnđịch cũng hơi nhiều một chút, chẳng trách Đoàn Hổ nổi giận.

Lão Trình thở dài:

- Không có nhân tài mà, đám khốn này lên trận giết địch là hảo thủ,nhưng luận tới cầm bút múa chữ thì chả khác nào mù dở, có hai đứa họcsinh thư viện lại là người thật thà, không dám bôi vẽ lên sổ công lao,bị lão phu cho một trận roi vẫn không chịu sửa, hết cách, lão phu đànhphải tự động thủ, nhớ năm xưa khi có ngươi, sổ công lao của Tả vũ vệ tađã bao giờ có vấn đề đâu.

- Giờ ngươi thành binh bộ thượng thư, thành đạt rồi, giúp được đám đạiđầu binh này thì giúp một chút, đám giờ bọn ta không được nữa. Lý Tịnhhẹn ta tiến cử ngươi làm binh bộ thượng thư cũng chính là mang suy nghĩnày, có ngươi, bọn ta đỡ chịu tội phần nào, kỳ thực tai họa của chúng ta còn chẳng phải do đám tướng sĩ này mang tới?

- Tiền lương thì dễ nói, nhưng an bài nhân thủ thì hơi có vấn đề, Trìnhbá bá, tiểu chất có suy tính này, nói ra cho bá bá tham khảo.

Lão Trình gật đầu lắng nghe, nói chuyện với ông ta không cần giấu diếm gì, Vân Diệp nói thẳng:

- Chỉ cần tướng sĩ Tả vũ vệ chúng ta không kén chọn, thì ngoài vị trí ởhai kinh Trường An, Lạc Dương, tiểu chất có thể an bài toàn bộ bọn họ.

Binh bộ bị bao phủ dưới khí thế mạnh mẽ của Vân Diệp suốt nửa tháng, tới gần cuối năm mới dần dần khôi phục lại bình thường, lần này binh bộ mua lượng lớn vật tư từ Đăng Châu, Nhạc Châu, Minh Châu chuẩn bị phân phát.

Số tiền này là phần dư của năm ngoái, Vân Diệp không định giữ lại, chuẩn bị phát hết một lần, ở đời sau đã biết, một cọng hành do nhà nước phát, cũng vinh quang hơn mình ra chợ mua rau trăm lần.

Đoàn Hổ rất không hài lòng, cho rằng làm thế là hoang phí tiền của quốcgia, nhiều lần khuyên can Vân Diệp vô ích, chuẩn bị dâng tấu lên hoàngthượng thì thấy thư lại thù hận nhìn mình, thình lình nhận ra mình đã bị cô lập ở binh bộ. Đoàn Hồ không sợ bị cô lập, nhà hắn chú trọng trởthành cô thần, viết rất nhiều tấu chương còn chưa lên được trung thư đãbị Chử Toại Lương chặn lại ở môn hạ.

" Trời muốn diệt ai sẽ làm kẻ đó điên cuồng trước!"

Chử Toại Lương trải giấy viết xong hàng chữ này, ngắm nghĩa một hồi,liền ném vào bồn lửa. Trong mắt ông ta, Vân Diệp bị chuyện bố trí lãobinh kích thích phát cuồng rồi, thậm chí muốn tiêu sạch tiền dư của binh bộ để thị uy với hoàng đế, biểu thị bất mãn, đó là con đường chuốc lấydiệt vong.

Chương 1390: So Tài

Vân Diệp là người không chokẻ khác phỉ báng, y và hoàng gia đã tạo này quan hệ liên kết chặt chẽ,bất kỳ người nào công kích Vân Diệp đều không có kết cục tốt, cho nêndiệt được Vân Diệp chỉ có chính bản thân y. 

Chử Toại Lương quyết định đứng bên xem lửa cháy, Đoàn Hồ dâng tấu rất có thể khiến hoàng đế ngăn cản chuyện này, chấm dứt mọi khả năng về sau,nên Chử Toại Lương không cho tấu của Đoàn Hồ đưa lên trên.

Vân Diệp là tảng đá chắn đường, không loại bỏ y, rất nhiều chuyện khôngthể tiến hành. Tất nhiên giết Vân Diệp là chuyện nhanh gọn nhất, nhưngchưa nói khó khan, chỉ cần là người hiểu y đều không làm thế, chưa nóiđó là tổn thất lớn cho Đại Đường, hậu quả cũng là cái giá quá lớn chobất kỳ mục đích gì, tốt nhất là gạt y sang một bên.

Trường Tôn thị hưởng lợi lớn, nên Lý Nhị không thể không biết Vân Diệpđang làm gì, nhưng phu phụ bọn họ đều lơ đi, với Vân Diệp mà nói, chuyện tiền là chuyện nhỏ, vô số ví dụ đã chứng minh, đấu đá tiền bạc với VânDiệp là hành vi ngu xuẩn, cuối cùng không xuống thang được chỉ là bảnthân. Y là binh bộ thượng thư, năm sau thiếu tiền lương, làm khó y không phải là hoàng đế. Binh bộ nhiều tiền tới mức có thể chia phúc lợi chothuộc hạ, vậy năm sau hoàng đế giảm dự toán, đó là khoản lớn.

Lễ vật của binh bộ rất nhiều, có cá mặn Đông Hải, rong biển, hải sâm,tôm, còn đặc sản Quảng Châu nói ra làm người ta vui sướng, toàn là đồkhô, chuối tiêu, long nhãn, sướng nhất là trai, nếu may mắn lấy được một hai hạt châu, bất kể ai may mắn đều là chuyện mừng. Quá đáng nhất còncó phấn son của Ngọc Phúc Hiên, là hàng cao cấp, ai nấy vui mừng kéotừng xe về nhà, già trẻ hân hoan.

Tinh ra chẳng mấy đồng, đều do mình vận chuyển tới, thủy quân vận chuyển đồ cho binh bộ, ai dám nói gì? Đại thương giảm giá tám chín phần nhétvào đống quà tết của quan gia, riêng khoản thanh danh đã đáng tiền rồi.

Ai cũng có, từ binh bộ thượng thư tới người pha trà rót nước, không phân sang hèn, đều được phát giống nhau.

Tân Nguyệt lục lọi đống đồ Vân Diệp kéo về nhà, nhíu mày nói:

- Chàng bận rộn cả năm mang về nhà có chút này thôi à, mất cả mặt.

Vân Diệp dùng khăn ướt lau mặt nói:

- Đừng coi thường chút đồ này, các tiểu lại chọn ra tinh phẩm từ mấy cái thuyền đó, chỉ riêng phần tâm ý này là đủ.

- Đúng vậy, cá hổ không tệ, đảo mỡ là món chàng thích nhất, Thọ Nhị cũng thế, tiếc là thằng ngốc đó đi bắc hải chăn cừu rồi, không biết bao giờvề.

Nhớ tới nhi tử ở tận chân trời, vành mắt Tân Nguyệt lại đỏ hoe:

- Con nó lớn rồi, nàng không thể buộc ở bên hông, phải để nó tự bước đi, chúng ta có nói nó cũng không nghe đâu, để nó ngã mới biết đau.

Tân Nguyệt gật đầu, sai Hạ Lan lấy cá hổ trên xe xuống, mang vào bếplàm, đưa tới cả cho lão nãi nãi và các thẩm thẩm, bảo họ đó là bổng lộcnăm mới của hầu gia.

Binh bộ năm nay bị điên, toàn bộ giáo trường phong tỏa, người thập lụcvệ và thủy sư Lĩnh Nam đánh nhau không phân thắng bại, thêm vào phụ nhân hài tử reo hò, bụi đất mù mịt, như chiến trường đồ sát.

Người Trường An cực kỳ tò mò, nhưng đám thủ vị cầm vũ khí không chútkhách khí đuổi những người định nhín lén qua khe hở, bản thân nhìn động tĩnh bên trong đầy hâm mộ.

Lý Tịnh, Lý Tích, Lão Trình, Lão Ngưu và các lão soái của thập lục vệngồi trên đài điểm tướng, không rảnh để ý tới hoa quả, rượu nho trênbàn, chỉ trò đám đông giữa sân, người cười, người chửi, trên bàn của ÚyTrì Cung không còn cái gì, bị ông ta lấy đi ném rồi.
Tráng hán dày công chọn ra chạy thua một người gầy như khỉ, tráng hánmột địch trăm lại không nhảy qua nổi cái xà thấp tẹo, mất mặt quá thể.Còn có kẻ nhảy cao bị tụt quần, chó má không mặc quần trong, thứ của nợkia lủng lẳng lắc qua lắc lại.

- Dược Sư huynh, câu cao hơn, nhanh hơn, xa hơn xuất phát từ vị cao nhân nào?

Lý Tịnh đang cầm kính viễn vọng xem tới say mê, nghe Lý Tích hỏi thế thì đánh miệng về phía Vân Diệp:

- Tên tiểu tử đó, nghe nói là vì đề cao tố chất tướng sĩ, cũng là loại thủ đoạn huấn luyện thông thường khi không có chiến sự.

Người của Lão Trình do Vân Diệp đích thân lựa chọn, đều rất có mục tiêu, người chạy nhanh tham gia thi chạy, người nhảy cao thi nhảy cao, ngườigiỏi bắn tham gia bắn tên, người khỏe tham gia thi nâng đá..v..v..v.Không giống Úy Trì Cung tuyển ra toàn hạng vai u thịt bắp, mới thi tàiđã tổn thất quá nửa.

Có điều thi tài đúng là rất hay, quân ngũ vốn háo thắng, tự nhận mình đệ nhất nhân, người khác đều là kẻ ngu, võ trang toàn bộ chạy mười dặmquanh giáo trường không phải ai cũng làm được. Những người theo Vân Diệp đi tới sa mạc là thích ứng kiểu chạy này nhất, khẩu hiệu là người vàtrang bị là một thể, khi người khác sầm sầm chạy trước, họ lặng lẽ theosau, qua bảy tám vòng, những người kia đã vứt giáp bỏ cuộc, họ vẫnchỉnh tề chạy, khiến các phu nhân và hài tử ra sức reo hò.

- Đây mới là chuyện chúng ta nên làm vào thời thái bình, tốt hơn cho với nghe ca vũ nhiều.

Lưu Hoằng Cơ vừa dứt lời liền bị chửi tới cả cha cả mẹ, một tên dâm dụcdám nói lời này, Lưu Chính Vũ đứng sau lưng cha hận không thể đút đầuvào đũng quần.

Lưu Hoằng Cơ lại mặt trơ trán bóng chửi lại, thấy nhi tử không giúp mình, còn định tát nhi tử.

- Câm mồm đi, Lão Lưu, đứa bé đó giỏi giang hơn ông nhiều, nó liều mạng trên chiến trường kiếm thể diện cho ông, còn đánh nói à?

Lão Ngưu lên tiếng, Lưu Hoằng Cơ cười hề hề, biến tát thành xoa đầu con, bắt đầu khoe khoang sự tích của con mình ở Bắc Đình.Lý Tịnh đặt kính viễn vọng xuống, chỉ vào giáo trường:

- Xuống xem đi, món chính tới rồi, đây mới là so tài thực sự.

Những người khác cũng đi theo Lý Tịnh, chỉ thấy trên giáo trường còn lại một trăm tráng hán Thiên Ngưu vệ và một trăm tráng hán Hữu võ vệ, mặtđất đặt sợi giây thừng cực lớn, giữa buộc lụa đỏ, giáo úy hai bên đangcổ vũ thuộc hạ của mình nhất định phải giành phần thắng.

Nhìn thấy vô số các danh tướng đi tới nhìn mình, các tráng hán tham giaso tài kích động run rẩy, Lý Tịnh đấm vào ngực một tráng hán, quay lạinói với các lão soái:

- Đúng là quân hổ báo, cuộc long tranh hổ đấu này thú vị đây, lão phu thêm cược, đội nào thắng lấy cái này đi uống rượu.

Nói rồi tháo bên hông một cái ngọc bài, treo trên lụa đỏ làm phần thưởng.

Úy Trì Cung cười lớn, lấy mũ trụ của hai tên binh sĩ xuống, ném vào mũ bên phải hai tờ ngân phiếu:

- Lão phu làm cái, cược Hữu Võ vệ thắng, ai dám cược?

Lão Ngưu đại soái của Thiên Ngưu vệ đứng ra, liếc nhìn số tiền, khinh bỉ nói:

- Hai trăm ngân tệ sao? Quá hẹp hòi đấy, lão phu cược Thiên Ngưu vệthắng, năm trăm ngân tệ, không cần phiếu, có câu này là được.

- Bên Hữu Võ vệ yếu hơn chút, vãn bối thêm năm trăm ngân tệ.

Vân Diệp vừa bận bịu xong, thấy có đánh bạc liền gia nhập, Hữu Võ vệ xui xẻo cả ngày, nhưng ở mặt khí lực thì Vân Diệp đánh giá khá cao.

Có người khai cuộc liền có người tiếp, chẳng mấy chốc hai cái mũ trụ đã chứa đầy tiền.

Nhân thủ hai bên chuẩn bị xong, Lý Tịnh nhìn lụa đỏ và vạch trắng trùngnhau, thổi còi, dây thừng to như cổ tay liền bị kéo căng đét.

Bắp thịt cuồn cuồn, gân xanh gồ lên, bốn trăm cặp đùi lực lưỡng, thể hiện hết sức mạnh của nam nhân.

Bụi đất mù mịt cũng không ngăn cản được các quý phụ reo hò, thấy lụa đỏdần dịch về phía phải, các lực sĩ gầm lên, đối diện cũng gầm theo. Trình Xử Mặc gào khản giọng, Vân Diệp vứt bỏ hình tượng văn nhã thường ngày,gân xanh nổi kín cổ, hai tay vung liên hồi, dù không thể đích thân sotài, đứng quạt gió cũng tốt.

Chương 1391: Đất Dụng Võ

 Sát bên giáo trường là sânmã cầu, hai bên chỉ cách một bức tường cao, hoàng gia đang xem mã cầunáo nhiệt, tiếng gầm của lực sĩ quấy nhiễu ngựa dưới sân, chúng kêukhông ngừng.

Lý Nhị đứng dậy hỏi Hủy Tử đang đứng trên thang ngó sang bên kia:

- Đám khốn kiếp kia làm cái gì thế?

Hủy Tử xem tới phấn khích, Lý Nhị gọi tới hai lần nàng mới biết, quay lại đáp lớn:

- Phụ hoàng, mau mau xem, bọn họ đang kéo thừng, rất nhiều thẩm thẩmcũng xem, Tân Nguyệt tỷ tỷ cũng có mặt, Ngũ tỷ, Tứ tỷ đều bên đó, Hủy Tử cũng muốn qua xem.

Lý Nhị ù ù cạc cạc leo lên thang, vươn cổ nhìn, thấy Úy Trì Cung kêuliên hồi, cở áo trên, nắm đuôi thừng ra sức kéo. Vượt qua đầu người chichít, thấy Ngưu Tiến Đạt cũng tương tự, hai vị đại soái đều đích thân ra trận.

Hủy Tử men theo thang, chạy tới như con hươu nhỏ, bám vai Thanh Hà, rasức cổ vũ cho Lão Ngưu. Lý Nhị quay đầu lại nhìn Lý Hiếu Cung, Lý ThừaCàn, còn cả Lý Trì vừa về kinh đang giương tai nghe ngóng động tĩnh bênkia.

Lý Tịnh chửi bới, Trình Giảo Kim cười vang, Lưu Hoằng Cơ kêu như vịt,thêm vào tiếng chửi quái đản của Vân Diệp, làm bọn họ cực kỳ tò mò.

Đột nhiên đám đông bùng nổ, Úy Trì Cung đấm ngực như con gấu đen, ngửađầu lên trời gào thét, đám lực sĩ cũng hét theo, chớp mắt tiếng reo hòcủa đám phụ nhân bị lấn át.

Lý Hiếu Cung như có trăm ngàn con kiến chạy khắp người, ông ta cũng nhận được lời mời của Vân Diệp, nhưng hoàng đế muốn năm nay hoàng gia đánhmã cầu.

Lý Thừa Càn cười khổ, mã cầu không đánh được nữa, vì Lý Nhị đã trèotường sang bên kia, hắn đành tổ chức các hoàng thân tiếp tục cuộc chơi.

Đột nhiên bên kia hô vạn tuế vang vọng, rồi tiếng cười của Lý Nhị truyền tới, Lý Thái ném gậy đi, leo lên thang, nói với Trường Tôn thị mặt đầyphẫn nộ:

- A, phụ hoàng thật thần dũng, vừa rồi ném lao xuyên qua ba cái bia, cho con sang trợ uy cho phụ hoàng.

Nói xong đã mất bóng, Lý Trì vừa mới lên thang thì bị Trường Tôn thị kéo xuống, đành ngoan ngoãn cầm gậy lên đợi đại ca ra hiệu lệnh, mã cầu vừa rồi còn thú vị vô cùng đã như nhai rơm.

Cuộc so tài khi nãy chỉ là món khai vị, Úy Trì Cung giành được thắnglợi, đang cùng Ngưu Tiến Đạt thẹn quá hóa giận đấu với nhau.

Lý Nhị đứng giữa làm trọng tài, Úy Trì Cung rùn người tiến tới khóa taytrái Ngưu Tiến Đạt, rống một tiếng, xoay người định nhấc Ngưu Tiến Đạtlên, nhưng chân phải Ngưu Tiến Đạt quắp chặt chân trái Úy Trì Cung, xoay nửa vòng thoát được sát chiêu, đầu gối húc vào khuỷu chân Úy Trì Cung.Úy Trì Cung thừa thế ngồi xuống, tay trái tóm lấy đai lưng Ngưu TiếnĐạt, vật xuống cát.

Mọi người đồng thanh reo hò, Lý Nhị cười như kền kền thấy thịt thối, tách Lão Úy Trì và Lão Ngưu ra.

Đang nói cười cùng với các lão tướng, Lý Nhị đột nhiên phát hiện, giáotrường không ngờ bắt đầu đua ngựa, mười mấy chiến má hùng tráng tung vóquanh giáo trường hình thoi, cực kỳ kịch liệt.

Khi ông ta thấy kỵ sĩ đằng sau cười gằn rút đao, chém vào kỵ sĩ phíatrước, vừa định nổi giận thì kỵ sĩ phía trước chịu một đao, chửi lạithúc ngựa rời đường chạy, lưng có vết màu trắng rất rõ ràng.- Đua ngựa thì đua ngựa, sao lại cầm đao chém người?

- Bệ hạ, đây không phải là đua ngựa, mà là đấu kỵ binh, người không cóthương tích lại diệt dược người khác mới là chiến thắng, vi thần địnhchỉ đua tốc độ thôi, nhưng đám Trình đại tướng quân gia nhập vào liềnthành như thế này, may là giáp trụ trên người tướng sĩ thích hợp, hẳnkhông có chuyện.

Vân Diệp vừa nói xong, một kỵ binh bị người ta công kích, không ngờ nhảy qua ngựa người ta, dùng lực siết cổ, hai người ngã từ trên lưng ngựaxuống, thế rồi vẫn không chịu buông nhau, đấm đá túi bụi.

Lý Nhị há miệng nói:

- Có chuyện trẫm tìm ngươi tính sổ.

Nói xong lên đài, đá Lưu Chính Vũ đi, kiếm chỗ ở chính giữa ngồi xuống,cầm bình rượu nhỏ uống, kéo đám Lý Tịnh vừa trở về nói chuyện.

Lý Thái đang bắn cung, tiễn pháp không tốt, chỉ bắn trúng bia, thế màvẫn làm đám tướng sĩ giỏi bợ đít reo hò, Hủy Tử quá yếu, không kéo đượccung ba thạch, cung tiễn trong quân không phải một tiểu cô nương mớikhỏi bệnh có thể kéo nổi.

Hủy Tử tức mình nói biết ném phi đao, nhưng bia hơi xa, hai tên quân sĩ rất biết ý, lập tức đặt bia cách chỗ Hủy Tử một trượng.

Đao đầu phi ra, không tính, đao thứ hai chạm vào bia rồi, cũng khôngtính, đao thứ ba dùng sức ném, một tên khốn kiếp cười nịnh chuẩn bị điều chỉnh bia liền trúng một đao, máu tuôn ồng ộc. Nước mắt Hủy Tử đảoquanh sắp khóc rồi, tên khốn lại cười hì hì, nói chỉ là vết thương ngoài da không sao hết, rút đao khỏi vai, lấy áo mình lau sạch máu, trả choHủy Tử, nói ném lần nữa chắc chắn sẽ trúng.

Hủy Tử thấy tên đó khỏe phây phây liền không khóc nữa, sờ trên người,phát hiện mình mặc võ phục không có trang sức, cởi ngọc bài bên hông Vân Diệp thưởng cho tên khốn.
Vân hầu chưa bao giờ dùng thứ rẻ tiền, lập tức có đống quân sĩ chạy tới, giúp công chúa cầm bia, bọn họ sẵn sàng lấy vai đón đao.

Trường Tôn Xung là kẻ họa hại, để chỏm râu ngắn, cung ba thạch trong tay nhẹ như không, tay kẹp ba mũi tên, chỉ nghe tiếng bật cung liên hồi, ba mũi tên đều trúng hồng tâm.

Tiểu Miêu cực ghét Trường Tôn Xung, vì năm xưa ở Nhạc Châu tên này cựckỳ độc ác, vốn nàng nấp sau lưng Tân Nguyệt xem náo nhiệt thôi, thấy đám phụ nhân đồng loạt reo hò khen ngợi Trường Tôn Xung, lòng không phục,lấy một cái trường cung, tay cầm bốn mũi tên, miệng ngậm một mũi.

Tiểu Miêu kéo cung, mắt chẳng thèm nhìn bia, bốn mũi tên nối nhau cắmvào hồng thâm, phun một cái, mũi tên ở miệng rơi vào tay, bốn mũi tênkia còn đang rung rinh, mũi tên thứ năm đã trúng hồng tâm.

Phụ nhân mà cũng có bản lĩnh này? Những phụ nhân vừa rồi còn nhìn Trường Tôn Xung đầy sùng bái lập tức tràn về phía Tiểu Miêu, Tiểu Miêu hếchmũi về phía Trường Tôn Xung hừ một tiếng, rồi bị nhấn chìm trong đám váy hồng.

- Nhìn cái gì, ngươi lại không đánh lại Tiểu Miêu, bị người ta làm bẽmặt cũng đành nhận thôi, có điều nói thật, võ tướng mà bắn cung khôngbằng nữ nhân, ta thân là nam n hân cũng thấy mất mặt.

Lý Thái chẳng biết kiếm được từ đâu một que thịt viên, vừa ăn vừa nhạo báng Trường Tôn Xung.

Trường Tôn Xung mặt trối sầm, hậm hực nói:

- Đó là nữ nhân à, đó là mãnh thú hình người, ở Đại Đường người đánhđược cô ta đếm trên đầu ngón tay, chẳng lẽ tiễn pháp của ngươi cao minhlắm?

- Ta là người đọc sách, nữ nhân học vấn tốt hơn ta thì ta mới mất mặt.Ngươi là võ tướng, chơi đao múa thương, nghề của mình đấu không lại nữnhân, vẻ vang quá nhỉ?

- Thư viện đang nghiên cứu nâng cao lực sát thương của vũ khí không ảnhhưởng bởi thể lực, không bao lâu nữa, hạng trán hán như ngươi không cònđất dụng võ nữa, ta cầm vũ khí mới phát minh, ngươi chưa chắc là đối thủ của ta.

Trường Tôn Xung rầu rĩ ném cung trong tay đi, chỉ các lão tướng đang trò chuyện với hoàng đế:

- Ta còn có thời gian học tập lại, bọn họ..

Lý Thái gật đầu:

- Vũ lực của họ họ sau này chỉ có thể biểu hiện ở giáo trường, năm sauquân ngũ thay trang bị, ngươi đợi xem, thế nào cũng có lão tướng tự sát.

Yêu cầu của Lý Nhị rất đơn giản, đó là đem chiến tranh phức tạp chiathành từng phần đơn giản hóa, nâng tầm quan trọng của vũ khí, quốc giakhông thể mãi mãi duy trì vũ lực mạnh mẽ, chỉ có thể giữ vũ khí mạnh mẽ.

Ông ta cố chấp cho rằng mình là cột chống của Đại Đường, chỉ cần có ôngta, trời sẽ không sập xuống được, ông ta có thể thoải mái tiến hành cảicách.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau