ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1381 - Chương 1385

Chương 1382: Nữ Hiệp

Nhìn Lý Nhị kích động, Vân Diệp xuống giọng:

- Bệ hạ, nếu đã chạy, chẳng ngại chạy xa hơn, bệ hạ muốn tìm một hòn đảo giữ biển khơi khó lắm, dù tìm thấy cũng vô ích, thuận buồm đi mất một năm, cả đi cả về đù bệ hạ không chịu nổi.

Lý Nhị nhìn Vân Diệp chỉ ông ta chỗ đảo xa, thở dài cầm bát cháo lên húp, tới khi húp hết lau cháo ở râu, ngây ra ra nhìn bản đồ trên tường.

- Là trẫm tham lam, trẫm muốn giang sơn, cũng muốn tình nghĩa, hai thứ này không thể dung hòa, kỳ thực trẫm không ép quá mực, chưa chắc có người muốn bỏ cơ nghiệp đi xa phải không?

Vân Diệp cười, chắp tay nói:

- Có kẻ ngốc mới muốn đi tới đảo xa, Hầu gia là cùng đường mới phải đi. Bệ hạ, kỳ thực bệ hạ cũng nên để lại ở đó một nhánh huyết mạch, bệ hạ và huân quý còn có phân biệt gì sao? Bệ hạ là người lớn nhất trong huân quý, phải đồng bộ với huân quý.

Câu này làm Lý Nhị cười lớn, nói tới thế gia Quan Lũng, nói Lý gia anh dũng thiện chiến thế nào, làm sao thành bát trụ quốc, nam nhân có dục vọng khống chế cực mạnh này cuối cùng cũng ý thức được trên đời có chỗ lực lượng của mình không thể vươn tới.

Vân Diệp bận rộn ở hoàng cung một ngày một đêm, trong đó cùng hoàng đế lải nhải vô nghĩa nửa đêm, chẳng biết có khơi lên được tâm tư nam tuần hay không, ông ta là như thế, chưa bao giờ dễ dàng ra quyết định, tới tận khi đi vẫn không cho Vân Diệp một câu trả lời chính xác.

Một mình đi lung tung trong hoàng cung, nói lên thiên hạ đệ nhất nhân cô đơn tới mức nào, cầu trường sinh chỉ là sự thăm dò trong lúc buồn chán tới cực độ. Vân Diệp đại khái đoán được quân vương sau khi tuổi già lại trở thành hôn quân vô đạo rồi, nguyên nhân lớn nhất khả năng là đã nhìn thấu thói đời, nên tung hê tất cả.

Ánh mặt trời chiếu lên bàn, buổi sáng của đế quốc bắt đầu, gập tay đếm tiêng chuông, một trăm lẻ tám cái, không hơn không kém, thế giới không vì một người đau khổ mà thay đổi, dù là hoàng đế.

Ông ta có vô số mỹ nữ, tới tối lại thích đi lung tung, ông ta có vô số món ngon, lại thích ăn mỳ, ông ta có vô số nhi tử, lại chỉ có thể xưng là nhi thần, duy nhất ông ta thực sự sở hữu là quyền khống chế sinh linh trên mảnh đất này, đất đai không phải của ông ta, chưa bao giờ.

Ác danh của Vân gia có hiệu quả như trống dọn đường, không ai dám diễn bất kỳ thứ kịch nào liên quan tới Vân gia nữa, căn cứ vào tin đồn bí mật ở phường Bình Khang, những ca cơ kia vào Vân gia đầu tiên bị cưỡng bức một trăm lần, còn do chính chiến thần Vân Diệp ra tay, sau đó bị treo trần truồng trên giá để cho mọi người xem thị chúng.

Vô số văn nhân mặc khách đấm ngực nhưng không dám viết thêm một chữ, Thượng Quan Nghi bệnh nặng một trận, đích thân tới Vân gia thỉnh tội, muốn thông qua sự ủy khuất của mình giải cứu những ca cơ đáng thương kia, nhưng bị Vân gia đóng cửa không tiếp, đành về nhà ngã bệnh.

Thể diện của ông ta không đủ lớn, nhưng một người khác thể diện rất lớn, không nể mặt không được, Lão Tiền bị người ta đánh một trận, nữ hiệp lần đầu xuống núi hành hiệp trượng nghĩa, tất nhiên phải khiêu chiến thế lực độc ác, không may nữ hiếp nghe thấy hành vi độc ác của Vân gia, liền đánh tới cửa.

Lưu Tiến Bảo thấy nữ hiệp chỉ dám ôm đầu ngồi xuống đất, bị người ta đá hai cái, Vượng Tài muốn tới thân mật, kết quả ăn một cái tát, đành ủy khuất bỏ đi.

Tay trái cầm trường kiếm, tay phải là bọ cạp đỏ rực, đuổi phó dịch Vân gia chảy khắp nơi, nha hoàn khóc ầm ĩ, Vân Diệp không ngừng hít hơi lạnh, Tân Nguyệt mặt tò mò, Vân Mộ vỗ tay muốn nữ hiệp động tác nhanh một chút, Lão Triệu sắp bị đuổi chạy ra khỏi cửa rồi.

Nữ hiệp hắc y bị Tiểu Miêu dùng một tay bắt sống, bọ cạp bị Vân Mộ cướp giấu sau lưng, xem ra không định trả nữa.
- Không biết nữ hiệp tới, Vân gia thất lễ rồi, chúng ta tới đông cung hay hoàng cung đây?

- Không đi, ta muốn chơi thống khoái rồi về, cho ta ít tiền, ta hết tiền rồi.

- Không được, cho ngươi tiền có trời mới biết ngươi đi đâu, theo ta về cung.

- Ngươi dám tới hoàng cung? Chuyện xấu xa ngươi làm ở Vân gia trang đến ta cũng biết, tới hoàng cung chúng ta lý luận.

- Hừ hừ, ta đang đầy bụng tức đây, tự nhiên bị mang tội họ kẻ khác, mà còn do cha và ca ca ngươi gây ra, đi lý luận cũng tốt.

- Ngươi mau thả những nữ tử đáng thương kia ra, ta mới nói chuyện với ngươi, đồ dâm tặc.

- Dâm tặc cái chó, những người ngươi nói không chừng gả đi rồi, bách tính đợi được ngươi cứu thì xương cũng chẳng còn..

Nữ hiệp kia chính là Hủy Tử.

Không biết Hủy Tử chịu khổ cực trong núi ra sao, một mình chiếm cả cái bàn lớn, dáng ăn rất khó coi, gần như là nuốt từng miếng thịt vào, Vân Diệp không khỏi lo cho trái tim yếu đuối của nàng, ăn thứ mỡ màng làm tăng huyết áp, tăng gánh nặng của tim.

Hủy Tử lại cứ chọn thịt băm rán, sườn rán, ngan quay để ra tay, còn món rau thanh đạm cơ bản không đụng vào.
Ăn no xong cầm bình trà tu ừng ực, chùi miệng, hào khí hỏi:

- Tỷ phu, sao không có rượu?

Gặp ma rồi, đây là Tiểu Hủy Tử dịu dàng đáng yêu sao? Đây là Hủy Tử suốt ngày yên tĩnh, mang nụ cười điềm đạm khắc khổ học chữ Phi Bạch xấu mù của Lý Nhị à?

Vân Diệp quyết định không đưa nàng về hoàng cung vội, đứa bé này hiện cần gặp Tôn Tư Mạc nhất.

- Thay y phục trên người đi, ai cho công chúa ăn mặc thế này? Chỗ Tiểu Mộ có rất nhiều y phục mới, chọn một cái mà mặc, sư phụ muội sao yên tâm để muội một mình trở về.

- Đừng cho rằng muội không biết huynh là Tân Mị Nhân tên tuổi thối hoắc, Địch Nhân Kiệt là Tân Mị Nhân đời tiếp theo, Tiểu Vũ là Hồ Mị Tử, Ngọc Nữ bọn muội chuyên môn đối phó với huynh.

Vân Diệp có dự cảm không lành, danh từ Ngọc Nữ này quá khủng bố, làm y thêm kiên định quyết tâm đưa Hủy Tử đi gặp Tôn Tư Mạc.

- Đi ngay, chúng ta tới dược lư.

Vân Diệp sai Lão Tiền chuẩn bị xe ngựa, mình và Tân Nguyệt đích thân đi một chuyến mới được.

- Không đi, không đi! Muội khỏi rồi!

Không ngờ Hủy Tử không muốn đi, làm Vân Diệp càng nghi ngờ.

- Tôn tiên sinh là trưởng bối, muội trở về phải hỏi thăm một chuyến, mau đi thay y phục, nếu dám không đi, ta bảo Tiểu Miêu xách đi, còn chút vương pháp nào nữa không?

Hủy Tử biết không lay chuyển được Vân Diệp, đành theo Tân Nguyệt tới chỗ Vân Mộ thay y phục, Lưu Tiến Bảo đã dùng khoái mã tới dược lư, còn Lão Tiền tự tới Đông cung một chuyến nói với Lý Thừa Càn rằng muội tử của hắn đã về, bảo hắn nói cho đế hậu.

Hủy Tử thay bộ váy lục nhạt, trở nên xinh đẹp vô cùng, chỉ là mặt vẫn trắng bệch, thiếu huyết sắc, có điều trạng thái khác hẳn hai năm trước, ít nhất tinh thần khí nhìn không có vấn đề.

Hủy Tử và Vân Mộ quan hệ rất tốt, hai người ngồi trên xe ngựa líu ra líu ríu không ngừng, con bọ cạp đỏ có vẻ hơi nóng lòng, môi trường quen thuộc, khí tức quen thuộc, làm nó giơ hai cái càng lên kẹp liên hồi, rời nhà hai năm, nó rất muốn về mê lâm.

Tân Nguyệt và Vân Diệp ngồi ở xe ngựa phía sau, nghe Tân Nguyệt nói nguyên nhân Hủy Tử không muốn tới chỗ Tôn Tư Mạc khám bệnh, Vân Diệp mỉm cười, rốt cuộc đã thành đại cô nương, biết nam nhân đụng vào người mình không tốt, chỉ là ngại cả Tôn Tư Mạc hơi quá. Đi qua cổng thư viện, Hủy Tử cách tường ném con bọ cạp vào mê lâm, phủi tay, tiếp tục cùng Vân Mộ nói cười.

Chương 1383: Quỷ Dị

Ai có thể chữa lành người có bệnh tim bẩm sinh? Vân Diệp không tin thời đại này có cách, nhưng Hủy Tử sắp chết đung là sống khỏe mạnh, chẳng những chạy nhảy được, còn múa kiếm truy sát Lão Tiền, tất cả đều nói lên bệnh nàng đã khỏe, chỉ là tính cách thay đổi, bất quá điêu ngoa là đặc tính của Lý gia, Cao Dương chính là như thế, chẳng có gì lạ. Đứa bé này mình nhìn lớn lên từ nhỏ, nếu bị thay bằng người khác chẳng lý nào không nhìn ra, sự thân thiết phát ra tận xương đó không thể làm giả.

Tôn Tư Mạc đứng ngoài dược lư nóng ruột nhìn ra đường, thần y cũng có lúc nôn nóng, ông ta rất muốn biết làm sao Hủy Tử bình phục được, vị cao nhân kia rốt cuộc dùng cách gì.

Hủy Tử ngoan ngoãn vấn an Tôn Tư Mạc, thời khắc ấy đứa bé hiền lành đã quay về, Tôn Tư Mạc đưa Hủy Tử vào gian trong, Vân Mộ theo cùng, phu thê Vân Diệp ở ngoài đợi.

Rất lâu không thấy Tôn Tư Mạc ra, đang chuẩn bị bảo Tân Nguyệt vào xem thì thấy Lý Nhị và Trường Tôn thị tới, họ cưỡi ngựa tới, nhưng thế này thì nhanh qua, lúc này đoán chừng Lưu Tiến Bảo còn chưa tới Trường An.

- Tôn tiên sinh nói sao?

Lý Nhị cởi áo choàng ném xuống đất, hỏi kết quả:

- Không biết, vào một lúc rồi, chưa có tin.

- Ngươi thấy sao?

- Chạy được, nhảy được, múa kiếm được, ăn uống không có vấn đề, nhưng trong lòng thần cứ thấy có chỗ nào đó không thích hợp, nên mới tới chỗ Tôn tiên sinh xác nhận.

Trường Tôn thị nghe Vân Diệp nói xong lập tức vén rèm đi vào, Tân Nguyệt do dự một chút cũng đi theo.

- Không thích hợp thế nào? Ngươi cũng là người thân của Hủy Tử, cứ nói không sao hết.

- Hủy Tử nói với thần, Ngọc Nữ bọn họ chuyên đối phó với Tân Mỵ Nhân thần, không phải thần tò mò với môn phái của họ, chỉ thấy hai chữ Ngọc Nữ này cực kỳ không ổn.

Nghe xong Vân Diệp giải thích, Lý Nhị đứng dậy đi vòng quanh, mặt không để lộ ra cái gì, Vân Diệp biết khi Lý Nhị bình tĩnh thì đừng quấy rầy, vì lúc đó ông ta mới là kích động nhất.

Tôn Tư Mạc đi ra, mời Lý Nhị và Vân Diệp thư phòng nói chuyện, khó khăn mới lên tiếng được:

- Lão đạo không thấy tim Hủy Tử tốt lên chút nào, nhưng máu đứa bé này rất dư dả, thật quái lạ. Tim là bản mệnh, muốn trường thọ thì tim phải khỏe. Nhưng lão cũng phát hiện, hô hấp của Hủy Tử rất dài, hơn nữa nhịp tim đập chậm hơn người thường một nửa.

- Lão đạo đã hỏi Hủy Tử, không ai truyền máu cho nó, tức là chuyện không liên quan tới ngoại lực mà do chính bản thân Hủy Tử.

( Vampire?)

Lý Nhị trầm tĩnh nói:

- Trẫm không hỏi nguyên nhân, chỉ cần biết bệnh Hủy Tử đã khỏe chưa, chỉ cần khỏe rồi, trẫm đại xá thiên hạ, nếu chưa, trẫm mời cao nhân khác. - Bẩm bệ hạ, thần không rõ, khí huyết dư dả rất vô lý, Hủy Tử khỏe mạnh rất vô lý, lấy khí vận huyết, thần chỉ mới nghe thấy lần đầu, cho nên không thể biết hậu quả. Có điều khẳng định Hủy Tử không tiện cưới gả.

Lý Nhị gật đầu:

- Trước kia tiên sinh cũng đã nói thế, chỉ cần Hủy Tử khỏe mạnh, cả đời ở bên trẫm không gả đi cũng được.

Trường Tôn thị dắt tay Hủy Tử từ gian trong đi ra, cảm tạ Tôn Tư Mạc lần nữa, dẫn Hủy Tử về cung.

Tôn Tư Mạc nhắm mắt trầm tư hồi lâu, đột nhiên quát tháo:

- Vô lý, vô lý, đạo gia chú trọng luyện khí, nhưng lão đạo chưa thấy ai luyện thành, mà luyện khí cần thời gian, Hủy Tử mới luyện hai năm đã có thể lấy khí vận huyết, căn bản là không thể.

Ba người Vân gia sợ hãi nhìn Tôn Tư Mạc, ông ta chưa bao giờ nổi giận, không ngờ nổi giận lại khiếp người như thế, không them nhìn họ, vào phòng thi thể, không thấy ra nữa.

Lý Nhị tự lừa mình lừa người, ông ta chỉ cần Hủy Tử khỏe mạnh, dù phương thức kia có nguy hiểm, có điều đó mới là phản ứng sinh động của người có tình cảm.

Là cha của Hủy Tử, Lý Nhị rất hợp cách.

Ngày hôm sau Vân Diệp ở binh bộ nhận được chiếu thư đại xá thiên hạ của hoàng đế, kỳ thực kiểu xá miễn vô nguyên tắc này Vân Diệp cho rằng không thích hợp, trừ tội đại nghịch, còn lại đều xá miễn.

Từ năm Trinh Quan tới nay, thiên hạ đại phú, dân phong dần trở nên xa hoa, tội án kỳ quái phát sinh, chỉ có đại nghịch mưu phản là rất ít thấy, cho dù có, so với Đại Đường bao la, thực sự không có gì lạ cả, nay thả hết ra, có thực sự thích hợp không? Tấu chương kháng nghị giao lên, nhưng như đá chìm xuống biển, cả đám Phòng Huyền Linh, Mã Chu, Trường Tôn Vô Kỵ đều cho rằng làm thế là không thích hợp, đám phạm nhân chưa bị trừng phạt xứng đáng đã được tha, đoán chừng nhân gian sẽ xảy ra vô số bi kịch.

Thế nhưng Lý Nhị chẳng hề động lòng, ba ngày sau tất cả tù phạm trong biên cảnh Đại Đường đều cao hứng rời nhà lao, bao gồm hung thủ giết người, cưỡng bức, cướp đoạt tài sản...

Hết giờ làm, từ hoàng thành đi ra, nhìn thấy Khúc Trác đứng bên đường, nhưng không nói chuyện với Vân Diệp, chỉ bản thân, lại chỉ phía nam, rội vội vàng hòa trộn vào đám đông biến mất.

Hiện Khúc Trác nhậm chức ở Đô thủy giám, nhìn thủ thế kỳ quái của hắn, Vân Diệp thấy lòng thư thái, có thể bắn tin cho mình, thực sự là hiếm có.

Người Đô thủy giám đi về phía nam, vươn cổ nhìn xa tức là lần này đi rất xa, loại câu đó này với Vân Diệp mà nói đoán ra rất dễ dàng.

Nam tuần, Lý Nhị động lòng rồi, về phần ông ta muốn phái Đô thủy giám đi giám sát phương nam, hay là tới đảo xa đều không phải vấn đề, chỉ cần ông ta hướng ánh mắt về phía nam đế quốc là tốt rồi.

Viết thư cho Hầu Kiệt xong, Vân Diệp lại đêm đốt, không phải vì có gì bí mật không thể lộ ra, mà vì không cần, người Đô thủy giám dù lên được đảo xa, thế đơn lực mỏng chẳng làm được gì, chỉ có thể truyền điều mắt thấy tai nghe trên đảo cho Lý Nhị.

Lo lắng và sợ hãi xuất phát từ vô tri, nghi kỵ càng từ vô tri mà sinh ra, để Lý Nhị nhìn thấy đảo xa, còn hơn Vân Diệp nói cả trăm lần.

Vịnh Quảng Châu, đây là thế giới của thủy thủ, hán tử mới từ biển về đâm đầu vào tửu quán, chẳng cần nói, hỏa kế liền bê ra cả mầm rau xanh và các loại hoa quả.

Vốn là uống rượu ăn thịt, giờ lại thành ăn rau uống thịt, củ cải được hoan nghênh nhất, dưa hấu thứ hai, còn về rau cần chỉ cần sạch sẽ là có thể nhau rau ráu như ăn mía.

Bà chủ quán lúc này có ưỡn ẹo mông như rắn nước cũng chẳng ai nhìn, trước tiên thỏa mãn cái miệng rồi mới tính tới thứ khác.

- Bà nội nó, trên biển không còn đường sống nữa rồi, Vân gia Ung Châu, Phùng gia Quảng Châu, giờ còn có Hầu gia gì đó ở đảo xa, hương liệu tốt nhất không có phần của huynh đệ chúng ta, thổ dân tốt nhất cũng không có phần của chúng ta, chúng ta chỉ có hoa quả dại mọc khắp mọi nơi.

Chỉ cần có người nói câu này là có người ngọt nhạt nói:

- Không sống nổi thì con mẹ nó lên bờ đi, đất triều đình cho ngươi đều để hoang đấy, không làm ra được hạt lương nào còn phải đóng thuế, tội gì khổ thế!

Hai câu này dùng để mở màn thôi, chỉ cần là người trên biển, chửi ba nhà này đã thành thông lệ, còn về phần lên bờ làm ruộng, chút thu hoạch chẳng bỏ công mệt nhọc. Ở An Nam lương thực nhiều tới mức để thối trong ruộng, nhiều năm trước triều đình còn dùng đội thuyền vận chuyển lên phía bắc, giờ ai vận chuyển lương thực, nhất định bị chửi là đồ ngu.

- Tìm thấy bảo tàng của Cầu Nhiệm Khách chưa? Nghe nói ở ngay biển ma quỷ, Thôi lão đại, các ngươi không đi tìm à? Tìm thấy là phát đạt rồi.

- Đừng nói nữa, khi ta đi qua biển ma quỷ, đúng là muốn vào thăm dò một phen, có điều thấy đá ngầm với hải lưu ngực, đành ngoan ngoãn đi eo biển. Con bà nó, thuế qua eo biển đủ làm đau lòng nửa năm, tên tướng gia ở đó là kẻ cứng nhắc, cho hắn ngủ với Hồ cơ, để hắn nương tay chút, ai ngờ hắn kéo quân lên xong vẫn bản mặt người chết. Lão Chu, ngươi lần sau đi đừng phạm sai lầm đó, không ích lợi gì đâu.

Chương 1384: Xa Xôi Là Cái Tội

Đám hải thương đang tán phét thì một người trung niên xen mồm vào:

- Chư vị, tiểu đệ người quan nội, chuyến này muốn đi đảo xa thăm thân, không biết vị nào đi qua đảo xa, tiểu để hậu tạ.

Tửu quán liền yên tĩnh, rất lâu sau Lão Chu mới nói:

- Ta biết ngươi là thám tử triều đình, đi đảo xa chẳng qua là để thăm dò tin tức, thực ra chẳng cần tốn công như thế, lấy yêu bài ra, tới tìm Vân gia, hoặc Phùng gia, họ sẽ mời ngươi lên thuyền, đi nửa tháng là tới đảo xa rồi, nếu chê ngồi thuyền vất vả, sang hiệu sách đối diện mua cuốn sách tên Đảo Xa, trên đó có mọi thứ ngươi muốn biết.

- Nếu ta là ngươi liền gửi cuốn sách đó cho triều đình, nói là mình nhìn thấy, rồi kiếm ổ điếm hợp khẩu vị rúc đầu vào hai năm, sau đó về thăng quan, con mẹ nó, đúng là quá sướng.

Mặt người trung niên vẫn thản nhiên, là người Đô thủy giám chút trình độ này phải có, nhưng bị một thuyền gia tùy tiện vạch trần thân phận, làm hắn có cảm giác như không mặc y phục.

- Lão huynh làm sao biết tại hạ là thám tử, chẳng lẽ trên mặt tại hạ khắc hai chữ này.

Một thô hán khác cười khùng khục:

- Nếu ngươi nói tới An Nam thì ta tin, nơi đó hiện giờ toàn tội quan bị đi đầy từ Trung Nguyên, còn nói đảo xa thì thôi đi, đó là nơi người gia lưu giữ huyết mạch, phàm người tới đó đều nhận lệnh đi giữ hương hỏa, toàn là người có tên có tuổi, nếu họ muốn đi đảo xa, sẽ chọn ngồi thuyền ba nhà kia, lén la lén lút như ngươi, không phải thám tử là cái gì?

- Trước kia ta cũng muốn chuyển nhà tới đảo xa, chỗ đó ta tới rồi, giống hệt điều sách nói, nhưng xa quá, nên bỏ tâm tư này.

Từ tửu quán đi ra, người trung niên lại chọn mấy tửu quán, muốn đáp thuyền đi đảo xa, kết quả bị người ta cười nhạo, đại kỵ trên biển là không đồng lòng, cả thuyền phải là một chỉnh thế, bất kể là buồm hay là người, đều là một bộ phận của thuyền, một nơi có vấn đề khả năng khiến tất cả mất mạng, một tên thám tử mưu đồ khó lường như ngươi ai cho đi.

Đứng trên hải cảng nhìn một chiếc thuyền lớn quá mức được rất nhiều chiến hạm hộ vệ chầm chậm đi vào hải cảng, chẳng lẽ đó là chiếc Đại Đế trong truyền thuyết?

Nghe tên thám tử bất giác nói ra chữ Đại Đế, người xung quanh đều tránh xa hắn, đây là tên nhà quê, nhầm chiến hạm cấp Cá Mập với Đại Đế cấp Cá Voi đúng là ngu quá mức.

Từ sắc mặt người khác, thám tử thông tuệ biết mình lại bẽ mặt rồi, chỉ muốn kiếm cái lỗ chui vào.

- Này khách Trung Nguyên, ngươi tới từ lục địa, không hiểu biển chẳng cần xấu hổ, ngươi bảo lũ khốn kia phân biệt lạc đà với ngựa xem, chúng cũng bêu mặt thôi. Nghe nói ngươi muốn đi đảo xa, mai theo ta, ngươi đem điều nhìn thấy nói cho triều đình cũng là chuyện tạo phúc.

Hoàng Phong toát mồ hôi, nhiệm vụ của mình là thăm dò đảo xa, là mật thám, càng bí mật càng tốt, tới Quảng Châu mới phát hiện, ba người đồng hành với mình đều không làm được, giờ thì đối tượng mình muốn điều tra đều biết thân phận của mình.
- Ngươi không cần kinh hoàng, đảo xa tuy không thuộc quản hạt của triều đình, nhưng người ở đó đại bộ phận là người Đường, quan phủ không tới đó, nguyên nhân duy nhất là do quá xa, xa tới mức triều đình quên mất rồi, giờ ngươi đã tới thì đi xem một chút.

Một lão đầu tóc trắng nói với Hoàng Phong:

- Lão hủ là chưởng quầy của Vân phủ ở Quảng Châu, ngươi có thể bẩm báo chuyện này lên quan trên chờ định đoạt, nhưng gió mùa không đợi người, nếu để lỡ phải đợi năm sau.

- Ta đi!

Hoàng Phong trả lời rất dứt khoát.

- Ha ha ha, lựa chọn chính xác, ngươi xem Đại thiếu gia nhà ta xuống thuyền rồi, chiếc Hải Sa kia là thuyền nhà ta đấy.

Hoàng Phong quay đầu nhìn, chỉ thấy một thiếu niên nhảy từ trên ván thuyền xuống, hơi lảo đảo một chút liền đứng vững, đó là triệu chứng do đi biển lâu ngày gây ra. Lý Dung từ xa nhìn thấy ông già, đi tới nói:

- Lưu gia gia, sao lại tới đây? Bên biển gió mạnh lắm.

Lưu chưởng quầy nhìn thiếu niên, lòng tràn đầy vui mừng, đứa bé này khi còn trong bụng mẹ thì mình đã theo hầu, chớp mắt thành chàng trai rồi.
- Già rồi, việc giao cho người khác, rảnh rỗi ra bến tàu đi dạo, đại thiếu gia hôm nay về nhà, lão nô ra xem.

- Lưu gia gia còn khỏe lắm, đợi năm sau Tiểu Dung mười tám thành thân, còn hi vọng ông chăm con mà, giờ đừng nói già.

Lý Dung và Lưu chưởng quầy nói cười, nhìn thấy Hoàng Phong liền muốn hỏi, Vân gia chưa bao giờ dùng người ngoài, Lưu chưởng quầy liền kể lai lịch của Hoàng Phong.

- Hoàng gia gia cũng thật là, ta dâng tấu mời lão nhân gia tới Quảng Châu xem biển thì toàn từ chối, giờ lại phái mật thám tới. Mai chiếc Hải Ngư ra biển, ngươi đi cùng đi, ngươi không tận mắt nhìn một lượt, hoàng gia gia không yên tâm.

Lý Dung nói xong đỡ Lưu chưởng quầy đi, Hoàng Phong mơ hồ nghe thấy Lý Dung bình luận hoàng đế lòng dạ hẹp hòi, cả quốc gia này dám bình luận hoàng đế không nhiều, trừ khi được hoàng đế vô cùng cưng chiều. Lý Dung cũng là người nổi trội trong đám vãn bối, vậy còn cần che giấu gì nữa, chính chủ đã thấy rồi, còn muốn bí mật đi đảo xa là không thể.

Đảo xa thực sự quá xa, Hoàng Phong tới Quảng Châu mới có nhận thức mới vè sự xa xôi này, thì ra thuyền đi trên biển không phải đi thẳng, mà vòng vòng vèo vèo, xa tới mức làm người ta hãi hùng.

Xa xôi chính là sự bảo vệ tốt nhất, ở trên biển muốn qua mặt Vân gia, Phùng gia, Hầu gia là gần như không thể, ngành hàng hải Đại Đường gần như do ba nhà này một tay nâng đỡ, dù họ cố ý hay vô ý, quyền không chế hải dương nghiêm ngặt đã hình thành, quyền này không vì thế lực trên bờ xen vào mà biến hóa, người ra biển đều bản năng muốn cắt đứt liên quan với đất liền.

Nay người ra biển nhiều lên, dần dần có nhận thức sơ bộ về hải dương, nhận thức đó là hải dương là nơi cuối cùng mang tới tài phú khổng lồ.

Tin đồn rất nhiều, nổi tiếng nhất là tin đồn về vua hải tặc, Cầu Nhiệm Khách tung hoành vô địch bốn biển, bị Vân Diệp nhiều lần tiễu trừ lần nào cũng phục sinh, nghe nói ông ta cướp một vương quốc giàu có ở biển Đại Thực, lấy hết tài phú người ta tích góp mấy trăm năm, trên đường về gặp phải hạm đội Lĩnh Nam, phải bỏ chạy, cuối cùng hết đường chạy vào biển ma quỷ, từ đó bặt vô âm tín.

Có người thề rằng mình nhìn thấy một chiếc thuyền lượn lờ quanh biển ma quỷ, nhưng trên không hề có người, tựa hồ được quỷ hồn điều khiển vượt qua đá ngầm.

Cũng có người nói rằng, khi trăng tròn nhìn thấy chiếc thuyền đó bập bềnh theo sóng biển, buồm tan nát, nhưng trên thuyền có nữ tử ca hát, Cầu Nhiệm Khách không phải lạc đường biến mất, mà gặp phải yêu tinh, bị yêu tinh xinh đẹp mê hoặc, ngày đêm chèo thuyền trên biển, tới khi biến thành xương khô.

Nếu thu thập những truyền thuyết kiểu này ở Quảng Châu, ngươi sẽ có cả ngàn bản khác nhau, nhưng trong tất cả các phiên bản có một thứ không thay đổi, đó là tài phú của vua hải tặc vẫn còn.

Vân gia không tin, ra mặt giải thích tin đồn thì bị người ta nói là tâm địa khó lường, muốn độc chiếm tài sản vua hải tặc, thế là có rất nhiều người mạo hiểm vào biển ma quỷ, từ đó biến mất.

Lần này thì khác, có một tấm ván gỗ khảm đầu thú hoàng kim từ biển ma quỷ trôi ra, qua thủy thủ kinh nghiệm từng gặp Cầu Nhiệm Khách giám định, xác nhận đây là tiêu chí của Cầu Nhiệm Khách.

Thế là biển khơi lại một lần nữa dậy sóng, vô số người ngồi thuyền ra biển, có người dũng càm còn ngồi thuyền con, ôm khát vọng vô tận với kim tiền, tấn công vào sóng biển ngợp trời.

Chương 1385: Tin Đồn

Trong thư phòng của Lý Dung, Lưu chưởng quầy nhắm mắt dưỡng thần, Lý Dung lật xem thư trong tay, nói:

- Lưu gia gia gặp Cầu Nhiệm Khách rồi, ông thấy cái đầu phi hổ đó có thật không?

Lưu chưởng quầy mở mắt ra cười:

- Năm xưa Cầu Nhiệm Khách bị Cao Sơn Dương Tử bắt treo lên cột buồm, hầu gia ngại thể diện Lý Tịnh mới cứu ông ta, cho một bộ công cụ và một Oa nữ, thả lên một hải đảo sóng rất cao, để ông ta sống ở đó cả đời.

- Ai dè Cầu Nhiệm Khách thoát được, tay trắng lập nên uy danh to lớn, nói ông ta có chút tài phú thì chắc rồi, lão nô và Cầu Nhiệm Khách tiếp xúc vài lần, toàn nhận lệnh hầu gia đi gặp, cảnh cáo ông ta không được vượt qua eo biển, nếu không giết không tha.

- Phi hổ hoàng kim cái gì, thuyền của Cầu Nhiệm Khách đến buồm cũng vá chằng vá đụp, làm gì có trang sức quý giá, đồn sai truyền bậy đừng tin.

- Tiểu hầu gia, nhà ta chẳng cần bảo tàng vua hải tặc, Cầu Nhiệm Khách lúc còn sống đều phải tiến cống cho nhà ta, chút tài phú đó nhà ta chẳng thèm, tiền tài là thứ nhà ta ít thiếu nhất. Lão nô đoán chừng có kẻ muốn quấy rối đây, ha ha ha, trên đại hải thực lực quyết định tất cả, cứ đợi chủ mưu xuất hiện chúng ta hành động cũng không muộn, ra tay là phải đầy chúng xuống địa ngục, biển khơi do hầu gia dùng đao thương khai phá, sao cho chúng đụng vào.

Lý Dung là quận vương chính thống, nhưng lão nhân ở Vân gia cố chấp gọi hắn là tiểu hầu gia, Lý Dung cung thích cách xưng hô này, từ đó phân biệt người cũ, người mới.

- Lưu gia gia, có một tin đồn thú vị lắm, nói ở biển phía tây cũng có con cháu Vân gia xưng vương xưng bá, chẳng lẽ trừ Tiểu Thọ, Tiểu Hoan, ta còn huynh đệ khác sao?

Lưu chưởng quầy cười ngặt ngoẽo tới mức làm Lý Dung hơi xấu hổ mới nói:

- Đồn bậy thôi, nhà ta chỉ có ba huynh đệ tiểu hầu gia, có một lần nghe hầu gia nói, ngài và mẫu thân tiểu hầu gia có nghiệt duyên từ kiếp trước, dây dưa tới kiếp này, cho nên mới có tiểu hầu gia.

- Giai nhân tuyệt sắc trong nhà còn ít sao? Có điều hầu gia đời này chỉ có năm phu nhân, tất cả con cái tới từ năm phu nhân, hầu gia giữ mình nổi danh ở Trường An, tuy tin đồn rất tồi tệ, nhưng chúng ta sao không biết. Cho nên nếu sau này tiểu hầu gia gặp thứ gọi là con cháu Vân gia trên biển cứ giết là được.

Lý Dung gãi đầu:

- Ta cảm thấy không đúng, đám người đó tựa hồ rất am hiểu Vân gia, ông còn nhớ bốn năm trước có lá thư từ biển, bảo hoàng gia gia ta chú ý bị bốn phía vây công, kết quả nói đúng rồi, ba tháng sau Đại Đường bị rơi vào nguy cơ, cha ta phải tới đại mạc tác chiến, ông nói xem người đó là ai.

Lưu chường quầy mở mịt lắc đầu: - Mấy năm qua lão nô cũng suy nghĩ chuyện này, nhưng nghĩ mãi mà không ra, hầu gia hình như chẳng lấy làm lạ, hầu gia biết, nhưng không nói.

- Thực ra nếu Cao Sơn Dương Tử không chết thì có câu trả lời rồi, nhưng trong đêm đẫm máu kia, hầu gia bố trí sát cục, Cao Sơn Dương Tử không có khả năng thoát được.

- Tiểu hầu gia muốn biết chân tướng, viết một phong thư cho hầu gia là được, thuận tiện hỏi hầu gia chuyện hôn sự với Tiểu Viện. Ý công chúa là muốn tiểu hầu gia thành thân khi mười sáu, bị hầu gia mắng một trận, nói con cái Vân gia mười tám tuổi mới thành thân, thiếu một tuổi cũng không được.

Nhắc tới chuyện này Lý Dung có chút tức giận, thành thân cái gì chứ, hiện Phùng gia đem mục tiêu chủ yếu đặt ở Nhai châu, một hòn đảo lớn như thế sắp thành lãnh thổ tư nhân của Phùng gia.

Phùng gia nhân khẩu nhiều, năm xưa bị cha giết mất hai đứa, vẫn còn hai tám đứa phân bố khắp Lĩnh Nam làm quan, nếu như bỏ đi tình cảm của mình với Phùng Viện, Lý Dung đã muốn ra tay với Xuân châu ở gần nhất rồi.

- Tiểu hầu gia, đây chính là liên thân, năm xưa tình hình không như thế, nhà ta ở Lĩnh Nam là thế yếu, Phùng gia thế mạnh, vì đảm bảo an nguy cho Ung châu, không thể xung đột trực diện với Phùng gia, hiện Phùng Áng đã già không quản việc được nữa, chủ nhân Phùng gia là nhạc phụ Trí Đái của người, chủ nhân trên biển là Trí Dũng.

- Phùng gia đem toàn bộ tinh lực đặt lên biển, sớm muộn cũng giao chuyện ở đất liền cho tiểu hầu gia, chỉ cần tiểu hầu gia và Tiểu Viện có con cháu, cái khác không dám nói, thế lực Xuân châu sẽ phải giao của hồi môn này.

Chủ tớ trò chuyện bất tri bất giác đã tối, Lý An Lan hiện không thích hoạt động, ở lỳ tại Ung châu, đó là nhà nàng, ở đó thoải mái nhất. Lĩnh Nam vào tháng chín vẫn nóng nực, Lý An Lan ngồi trong chòi nghỉ nhàn nhã quạt gió, nhớ tới phong thư kia của Vân Diệp, không kìm được thóa mạ một phen.

Nói tới khuê nữ dùng nửa phong thư, hỏi nhi tử dùng nửa phong thư, hỏi tới mình chỉ có một câu, không được vụng trộm.

Chết tiệt, bản thân lại nạp thiếp, trái ôm phải ấp, còn hạ cấm lệnh với lão nương, đúng là vô lý. Có điều thông qua câu ấy cũng nhìn ra được, tên người chết đó cũng biết lão nương cô đơn.

Nghĩ tới đó liền phì cười, trừ cô đơn một chút thì mình sống không tệ, Lý Dung qua năm sau là thành thân rồi, bất kể là Vân gia hay Phùng gia đều vô cùng mong đợi hôn sự viên mãn này, tới khi ấy tên người chết cũng sẽ tới.

Chuyện của Vân gia ở Lĩnh Nam giao cho Lý Dung, Tân Nguyệt hẹp hòi chắc là tức chết? Tên người chết đó ở chuyện này rất rộng rãi.

Cả triều đường đều đang đợi Vân gia và Phùng gia liên thân, chỉ cần hôn lễ thành công, hoàng gia có thể danh chính ngôn thuận xen vào công việc ở Lĩnh Nam, Huyền giáp quân ở Mai Lĩnh cổ đạo cũng có thể rút về Trường An.

Hoàng Phong lên chiếc Hải Ngư của Vân gia, nói là chiến hạm, kỳ thực là thương thuyền sửa lại, không thể so sánh với chiến hạm thực sự của thủy sư Lĩnh Nam. Hôm qua mình và thượng ti thương lượng cả đêm, quyết định mình đi đảo xa một chuyến, dù mất hai năm cũng được, không tận mắt thấy thì không tính, đó là thiết luật của Đô thủy giám.

Chinh chiến suốt bốn năm rồi, Hầu Kiệt thanh trừng hết dã nhân trên đảo xa, dã nhân theo mình từ đầu đã biết nói tiengs Quan thoại, mặc áo xanh mũ nội đi qua đường phố Nại Hà châu, trong tòa thành không lớn, có mấy thương phiến đội chuối tiêu hoặc hoa quả thều thào rao bán, ruồi nhặng kết bầy ở hải càng, nhất là chỗ mổ cá hình thành cả đám mây đen.

Sự thống trị ở đảo xa rất tàn khốc, ít nhất ở giai đoạn này, Hầu Kiệt cho rằng phải trấn áp, chỉ có cái chết mới khiến đám hán tử trên biển phục tùng.

Biển khơi chưa cạn, hải tặc chưa hết, đây đúng là một danh ngôn chí lý, Vân Diệp càn quét quy mô lớn, biển khơi yên bình hơn một năm, giờ đám hải tặc lại tiếp tục hành nghề cũ, nguyên nhân đơn giản vì đủ các loại dê béo trôi nổi trên biển.

Hải tặc rất ít khi tới đảo xa, vì nơi này quá xa, Nại Hà châu tất nhiên có cầu Nại Hà, qua cầu này là cả đời không thể về cố hương, trên cầu vô số bài ca ly hồn, chia ly, thường đi tới đây là trọng tội của gia tộc, đám công tử phồn hoa tới nơi hồng hoang, để lại toàn lời tuyệt vọng.

Hầu Kiệt sau khi thấy cảnh này nghiêm cấm huân quý đem tội phạm tới biển xa, đám người này ý chí bạc nhược, chỉ biết sống cho qua ngày, không được tích sự gì.

Cả đảo có ba mươi vạn người, nghe thì đông lắm, tản ra thì trăm dặm chẳng có lấy một người, hòn đảo n ày quá lớn, nếu nói nó thiếu cái gì, Hầu Kiệt hô lớn là thiếu người.

Chương 1386: Đảo xa …

Nơi kiến thiết tốt nhất trên đảo là trang viên của Vân gia, ngay từ đầu người Vân gia tới đây không phải là tội phạm, mà là đám khai thác dã tâm bừng bừng, hơn nữa ba năm là thay người. Hầu Kiệt tới giờ vẫn không rõ vì sao người Vân gia tới đây đều tinh thần phấn chấn, mệt nhọc thế nào cũng không kêu một tiếng.

Nay ở sườn dốc mỹ lệ kia, tòa sơn trang đắp bằng đá đã có quy mô sơ bộ, hơn nữa mỗi ngày một cao, hiện cao tới ba trượng.

Gọi nó là trang viên, chẳng bằng gọi là thành phố nhỏ, Hầu Kiệt đi tới nói chuyện với quản sự mới rõ, những người thợ kia không phải là người Vân gia, mà chỉ tới kiếm tiền, phí an gia mỗi người một trăm ngân tệ đã n hận, chỉ cần làm ở đây ba năm lại có một trăm ngân tệ nữa mang về, làm việc ở đâu chẳng là làm, tiền công lại cao, cho dù đáp cả mạng vào cũng có sao.

Đàn áp cường độ cao chẳng đem lại hiệu suất, quản sự tốn công đem nguyên lời của hầu gia nói cho Hầu Kiệt, Hầu Kiệt mới hối hận vì hành động ngu xuẩn của mình.

Mưa đổ xuống như trút, không có gió, chỉ có mưa, cá sấu và mãng xà trong hồ bắt đầu hành động, mãng xà dài bảy tám trượng có thể nuốt chửng cả một con dê. Sét lằng ngoằng đánh xuống, thậm chí có thể nhìn thấy con mãng xà lớn quấn trên cây vươn mình lên, tựa hồ muốn bị sét đánh chết.

Nhiều người nói sét không đánh chết được mãng xà, chúng thừa cơ trút vỏ, biển thành rồng bay lên trời, Hầu Kiệt biết đó là lời bố láo, hắn không chỉ một lần nhìn thấy thi thể mãng xà bị sét đánh tan nát.

Mỗi mùa mưa là một lần đại tự nhiên phản công nhân loại, đủ các loại cây cối sinh sôi nảy nở, cái giường đã ngủ bao năm cũng có thể này mầm trong mùa mưa nào đó.

Thuyền của Hoàng Phong gian nan đi trong mưa, bốn tháng đi biển đủ hắn quen thuộc với toàn bộ thủy thủ trên thuyền, vừa thấy mưa, phản ứng đầu tiên của hắn giống người khác, cởi sạch y phục mang chậu gỗ ra người tắm rửa, vì lênh đênh trên biển lâu ngày, bị muối thấm vào da, nếu không rửa kỹ, sẽ thành thịt muối.

Lúc này còn nghĩ gì tới nhiệm vụ, nghĩ gì tới có kẻ lập căn cứ ngoài biển mưu đồ không tốt với Đại Đường, sau khi ra biển hai tháng là suy nghĩ này biến mất, nếu có người dám nói với hắn lo lắng có kẻ mưu phản, hắn sẽ nhổ nước bọt vào mặt.

Giờ hắn mới thấy mấy thuyền lão đại ở bến tàu nói cao mình thế nào, mình nên nghe lời họ mua một cuốn sách, sau đó kiếm kỹ viện sống hai năm cho xong. Vân gia và Hầu gia dù có xây một tòa thành Trường An ở đảo xa thì hắn thấy cũng chẳng có ý nghĩa gì, vì quá xa.

Nếu mắt Hoàng Phong có thể nhìn xuyên qua mây đen, hắn sẽ thấy trên hải đảo xa xôi, một nữ tử mặt có vết đao, đang kể chuyện cho đứa con năm sáu tuổi.

- Truyền thuyết Bát kỳ đại xà có tám cái đầu, một cái đuôi, mắt đỏ rực, trên mình mọc đầy các loại rêu và cây cối, bụng thì thối nát chảy má tươi, người như ngọn núi, rất thích uông rượu.

- Thần thú cường đại này vì thích uống rượu nên bị Tu Tá Chi Nam dùng rượu lừa gạt, cuối cùng rất đáng thương bị chặt mất đầu, thành ma thần, khóc lóc trong mưa gió.

Hai mẹ con này rất lạ, rõ ràng là thần thoại nước Oa lại kể bằng ngôn nữ Đại Đường, đứa bé cũng mặc y phục trẻ con Đại Đường, nữ tử nghe thấy đứa bé vỗ ngự đảm bảo sau này không uống trộm rượu nữa, nữ tử lúc này mới mỉm cười, thơm đứa bé một cái, để nó chạy đi chơi.
Nữ tử đứng dậy dựa vào lan can nhìn đám hải tặc bận rộn trên biển, lộ ra vẻ hài lòng, là vua hải dương, sự thống trị của nàng rất hữu hiệu, dù là tên vua hải tặc dã man nhất nhìn thấy mình cũng phải quỳ gối, nếu không chờ đợi hắn sẽ là sự diệt vong, nữ vương hải dương chính là kẻ thống trị tối cao hải vực này.

Người Đột Quyết hoành hành ở cách đó không xa, tàn dư đế quốc La Mã nỗ lực kháng cự, có điều nhìn thế cục có vẻ không tốt, người La Mã đã chẳng còn sự dũng mãnh và trị tuệ của tổ tiên. 

Nữ tử khoác áo lụa bước thong thả, hải vực hẹp dài này đúng là đất lành trời ban cho mình, Lệ Chi Môn, cái tên thạt là đẹp, chỉ là mỗi năm tảo đỏ làm nó biến thành đỏ rực một thời gian, mọi người đều gọi nó là Hồng Hải.

Kệ tên là gì, Cao Sơn Dương Tử không để ý, vì nàng thích gọi nó là gì, thì nó sẽ có tên đó, eo biển chật hẹp làm nàng không phải lo người khác đột kích, nay mình có hơn năm trăm chiến hạm, hơn ba vạn hải tặc, dù gặp phải bất kỳ kẻ địch nào, nàng cũng thấy mình có thể liều một chuyến.

Người La Mã đã cầu viện mình, hi vọng có được mãnh hỏa thần kỳ trong tay nàng, để dùng thứ lửa địa ngục ấy đối phó với người Đột Quyết.

Cao Sơn Dương Tử không thương hại người La Mã, bọn chúng suy bại mới cung cấp đủ hải tặc cho mình, chỉ khi nào thế lực của mình lớn tới chưa từng có, nàng mới có thể đưa nhi tử diễu võ giương oai về Nam Hải, dù Vân Diệp tàn bạo cũng phải né tránh thế lực của mình.

Chỉ có thế nhi tử của mình mới có thể thành vua Oa quốc, vùa của hải dương.

Nhưng nàng biết đó chỉ là mộng tưởng, đế quốc Đại Đường sẽ không cho mình cơ hội ấy, Vân Diệp giảo hoạt hung dữ tới nay vẫn xuất hiện trong giấc mơ của nàng.
Cho nên nàng đặt tên con mình là Vân Hải, hi vọng một ngày chuyện tồi tệ nhất xảy ra, Vân Diệp vì khổ tâm của mình mà tha cho đứa con này.

Cao Sơn Dương Tử nhìn thấu thế gian, nếm đủ ngọt bùi đắng cay, có thể nói thế này, chuyện đáng nhớ lại trong đời nàng không nhiều, Vân Diệp là người hiếm hoi khiến nàng nhớ tới giờ.

Bất kể mình mưu tính kỹ càng ra sao, chuẩn bị vẹn toàn thế nào, đều thất bại trước mặt Vân Diệp, cuối cùng nàng không rõ mình yêu thích hay căm ghét n am nhân đó, dù khi Cầu Nhiệm Khách ra sức dày vò cơ thể nàng, nàng tận lực đem khuôn mặt râu ria kia tưởng tượng thành Vân Diệp.

Chẳng lẽ bị Vân Diệp xâm phạm sẽ làm mình dễ chịu hơn.

Vì thế con nàng tên là Vân Hải.

Đi trên bậc thềm đá trắng, Cao Sơn Dương Tử loáng thoáng nghe thấy tiếng kêu bi thảm của huân quý La Mã, người nhà chúng không muốn trả khoản tiền chuộc khổng lồ, nên bọn chúng không có thức ăn và nước uống, chỉ có đòn roi.

Những kẻ này cuối cùng sẽ trả về, Cao Sơn Dương Tử nghĩ tới đó là cười thầm, một nam nhân bị ngược đãi cực độ về thể xác và tinh thần, sau khi trở về sẽ đối diện với thê tử nhi nữ của mình thế nào?

Thù hận không phải vô duyên vô cớ sinh ra, nhưng có thể dẫn dắt, Cao Sơn Dương Tử rất thích trò chơi này, nàng đem toàn bộ cảm giác tội lỗi đổ cho Vân Diệp.

Đây là thứ ngươi dạy ta, nam nhân khủng bố.

Biển khơi của Đường quốc quá bình yên, chỉ khi truyền thuyết bảo tàng vua hải tặc thành giấc mộng có thể vươn tay tới được, lòng người mới trở nên cuồng nhiệt, chỉ khi biển khơi đầy thuyền hải tặc lớn nhỏ, mình mới có cơ lợi dụng, Cao Sơn Dương Tử chưa bao giờ ngừng nỗ lực tiếp cận Nam Hải.

Bảo tàng của Cầu Nhiệm Khách đã bị lợi dụng, thi thể của hắn đã bị mình đem nuôi cá, tiếp theo nên dùng bí mật nào mới khiến tất cả động lòng?

Đảo hương liệu của Vân Diệp thì sao?

Nghĩ tới đó Cao Sơn Dương Tử phì cười, qua năm năm nỗ lực, mình đã biết được vị trí đảo hương liệu, không biết một tấm bản đồ da cá mập cũ kỹ sẽ gây nên phân tranh lớn thế nào.__________________

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau