ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1376 - Chương 1380

Chương 1377: Huynh Đệ Sum Họp

Vân Diệp bực mình lẩm bẩm:

- Ngươi biến thái thích ăn đòn là chuyện của ngươi, ta ba mấy tuổi đầu còn ăn đòn cùng ngươi, không thấy ta đáng thương à, Thanh Tước năm nay tròn ba mươi, bị mẹ già lấy roi quất chảy nước mắt, đều do ngươi tạo nghiệt hết.

- Còn hơn hai trăm cỗ thi thể nằm trước cung Vạn Dân kia, ngươi ăn nói với gia quyến người ta ra sao, dù là tử sĩ, nhưng ngươi nuôi tử sĩ quá nhiều rồi đấy. Vân gia chỉ có bốn tử sĩ, tử sĩ nhà Thanh Tước chắc chỉ có tên thị vệ trưởng ngốc nghếch, Hi Mạt Đế Á sẽ không chết cùng ngươi đâu Thanh Tước.

Lý Thừa Càn lắc đầu:

- Ta chẳng có lỗi gì với bọn họ cả, bọn họ cam tâm tình nguyện lấy tính mạng đổi tiền đồ cho con cháu, lời hứa với bọn họ đã hoàn thành, nên ta chẳng nợ gì họ. Do dự không hạ lệnh chỉ khiến họ thiếu thoải mái, họ sớm coi mình là người đã chết, sống là thứ gánh nặng.

- Tiên sinh dạy tâm thuật đế vương thì ngươi làm gì? Sao hỏi thứ vô nghĩa thế?

- Khi đó ta chỉ mải ngắm tỷ tỷ ngươi và Linh Đang, ai biết Ngu Thế Nam giảng cái chết mẹ gì.

Khi ba người đang lười biếng tán phét đốt thời gian thì nghe thấy có một đám người đi vào, thế thì lạ thật, nơi này thành cái chợ bao giờ thế, phủ Tông Nhân đâu phải ai cũng vào được.

Nhìn thấy người đi vào, Vân Diệp bật cười, tên này có lẽ hôm nay mới từ Thục về, sao về một cái lại tới đại lao.

Không chỉ có Trình Xử Mặc, Trường Tôn Xung tím bầm một mắt, vừa đi vừa chửi Trình Xử Mặc, vừa thấy bà tên ghé vào song sắt thì làm bộ đại nghĩa đường đường, tên bị khiêng là Lý Hoài Nhân, máu khóe miệng còn chưa lau, đoán chừng cố ý cho ba người họ xem.

"Rầm!" Ba tên kia bị nhốt vào nhà lao đối diện, Lý Hoài Nhân tập tễnh đứng dậy chắp tay với ba người đối diện, tỏ ra vô cùng hào sảng.

- Ngươi quen ba thằng ngu phía đối diện không?

Lý Thái hỏi Vân Diệp:

- Không quen!

Vân Diệp trả lời rất gọn, biết ba tên này vào thăm dò tin tức, đoán chừng bên ngoài đã náo loạn tung trời rồi, trong hoàng cung cũng không thăm dò chút tin gì, nên ba tên liền phạm án vào hỏi tin.

Lý Thừa Càn nắm chấn song khóc sướt mướt, trong ba người chỉ có hắn cần an ủi nhất, thấy chí hữu dam mạo hiểm vào thăm mình, uất nghẹn nén trong lòng mấy ngày qua dâng lên, không sao kiềm chế được.

Thấy hắn khóc, ba người phía đối diện cũng không thoải mái, nhưng Trường Tôn Xung mang sứ mệnh tới, vội hỏi:

- Rốt cuộc là sao, cha ta chỉ nó các ngươi bị bệ hạ giữ lại, đoán chừng sống không dễ dàng, sao có mùi thuốc, có người dám dùng hình với các ngươi à?
- Có, hai lần!

Vân Diệp bực tức nói, còn kéo áo bào của mình và Lý Thái lên cho họ xem vết roi chằng chịt.

Sắc mặt Trường Tôn Xung liền trở nên nghiêm trọng, bị dùng hình tức là chuyện nghiêm trọng rồi, cần phải cân nhắc lại, vì phụ thân trước đó nói chẳng không lớn, hoàng đế không định thay thái tử.

- Bọn ta bị phụ hoàng và mẫu hậu đánh, tối đa tính là gia pháp thôi.

Lý Thừa Càn hiểu tầm nghiêm trọng trong đó không dám đùa như Vân Diệp, vội giải thích.

Trường Tôn Xung thở phào:

- Sau này đừng dọa ta nữa, còn tưởng ba người các ngươi lún vào chuyện này rồi, vị trí thái tử của Thừa Càn không thể mất, mấy huynh đệ sau này muốn sống thoải mái cần hắn làm hoàng đế. Bệ hạ chẳng qua quá giận, đánh thì đánh, mấy đứa chúng ta đều bị ăn đòn lớn lên. Hơn hai trăm thích khách, cha ta nói nhìn thấy đống thi thể thiếu chút nữa ngất xỉu, người có thể đưa nhiều thích khách vào hoang cung như thế không quá ba người, từ lúc đó cha ta biết là Thừa Càn làm.

Trình Xử Mặc không quan tâm tới cái này, hỏi Vân Diệp:

- Vân Diệp, hòa thượng kia thần kỳ lắm, có thể làm cỏ khô trùng sinh, cá chết sống lại, ta chuyên môn tới xem, cỏ đã khô cong, con cá kia để trên mặt đất hai ngày, thời tiết như thế không thối là kỳ tích, nhưng lão hòa thượng kia đọc một đoạn kinh, cắm cỏ vào lòng, ba canh giờ sau liền biến thành màu xanh, cá cũng giãy đành đạch, cho vào chum bơi qua bơi lại vui vẻ.

Hai tên kia cũng gật đầu xác nhận là thật.

- Thừa Càn vì nhìn thấy cảnh này nên mới hạ quyết tâm trừ tên phiên tăng, họa này từ đó mà ra, có điều bản lĩnh cải tử hoàn sinh ngươi nói ta cũng có, ngươi nhìn ba cái cây kia là thuốc khô do nương nương lấy từ hiệu thuốc ra, ngươi xem giờ nó sống rất tốt, cho nên sau này bị người ta chặt đầu cũng không sao, tới tìm ta lấy kim khâu cổ lại, vẩy ít nước là sống lại. - Thật sao?

Ba tên mắt mở như chuông đồng, nhìn chằm chằm vào ba cây cỏ để trên mặt đất.

- Giả đấy! Thứ này tên là cửu chuyển hoàn hồn thảo, rưới nước lên là sống lại, ta bị tên phiền tăng đó lừa thảm, nên mới làm chuyện hồ đồ này.

Lý Thừa Càn cười khổ đưa cây cỏ cho ba tên đối diện, thấy chúng nâng niu như bảo bối, Vân Diệp bực mình nói:

- Thứ đó nhiều lắm, một ngân tệ mua được cả đống, thích thì mua về mà chơi cho chán, ta nghĩ không thông, người khác không biết đã đành, chẳng lẽ người bán thuốc không biết? Chỉ cần cạo đầu, mặc tăng y, lải nhải đoạn kinh là lừa người ta tới mức này, đúng là hoang đường.

Trường Tôn Xung nhẹ người hẳn:

- Nói thế hành vi của Thừa Càn có lời giải thích hợp lý rồi, vì không để phụ hoàng bị lừa gạt mà giết yêu tăng, đó là hiếu đạo.

- Không sai, chỉ cần vô sỉ một chút tuyệt đối có thể qua được, đoán chừng cha ngươi đã truyền bá bên ngoài như thế rồi hả?

Vân Diệp rất muốn biết Trường Tôn Vô Kỵ có thể vô sỉ tới mức nào:

( Có độc giả bảo ngộ là triều Đường không có phủ Tông Nhân, chỉ có Tông Chính Tự thôi. Phải lớ, ngộ biết chứ, Tông Chính Tự là cơ cấu quản lý tất cả chuyện trong tông tộc, phủ Tông Nhân chỉ là cách xưng hô phổ biến, ngộ cố gắng đơn giản hóa thứ phức tạp nên chuyên môn thanh minh.)

" Mùa hè năm Trinh Quan thứ hai mươi, có hắc y nhân vào hoàng cung, quấy nhiễu hoàng đế, đế nổi giận, giết toàn bộ, bắt thái tử Thừa Càn, Ngụy vương Thái, Lam Điền hầu Vân Diệp vào phủ Tông Nhân, kinh kỳ xôn xao.

Khi ấy có hoàng hậu Trường Tôn thị tuyển cung nhân, một nữ tử kiềm diễm khác thường, đẹp không sao kể siết. Thái tử, Ngụy vương, Lam Điền hầu du ngoạn ngự hoa viên, ngẫu nhiên gặp được, sinh lòng ái mộ.

Không ai nhường ai, nên lấy vũ lực phân thắng bại, đáng thương cho hai trăm phó tòng vô tội mất mạng, mỹ nhân đâm đầu vào cột tự vẫn, giữ thanh thiên bạch nhật xảy ra chuyện xấu xa ấy, phu tử nói:" Nhục!"

Nhan Sư Cố vì chuyện hơn hai trăm cỗ thi thể mà hỏi khắp huân quý Trường An, không ai dám nói với ông ta sự thực, cuối cùng mới từ miệng Trường Tôn Vô Kỵ biết được chân tướng, giận vô cùng, thề dùng ngòi bút ngay thẳng đóng đinh ba kẻ háo sắc này lên cột sỉ nhục của lịch sử, đồng thời sẵn sàng chuẩn bị đón nhận sự phản kích của ba người, chuyên môn mang thẻ trúc vào hoàng cung, bản thân ở nhà chờ đợi hung đồ tới nhà, chặn ý đồ sửa lại lịch sử của ba tên.

Lý Nhị xem xong cười ha hả, sai người đem đi lưu giữ, không giải thích gì hết, ba tên khốn kiếp đó tự làm tự chịu, nói thái tử mưu phản, chẳng bằng nói ba tên háo sắc, như vậy là tốt nhất. Nhưng ánh mắt nhìn tới cây cửu chuyển hoàn hồn thảo trên bàn, tức thì ủ rũ, trường sinh thực sự chỉ là trò cười như Vân Diệp đã nói.

Cung Vạn Dân ban đêm sáng như ban ngày, ánh sáng từ bốn tấm ngọc bài làm đại điện sáng rực, trên đường phố Trường An ngẩng đầu cũng thấy, hiện rất ít người gọi nó là cung Vạn Dân, thay vào đó gọi là điện Quang Minh.

Chương 1378: Kết Đảng

- Người có tiếng thối trên lịch sử nhiều lắm, thêm ba người bọn ta có là gì, dù sao ta chưa bao giờ mong được sử sách tán dương, người được tán dương thường sống rất thảm, ngược lại kẻ chết tiệt thối tha mới sống khỏe phây phây họa hại nhân gia, nên ta không bận tâm.

Mặt Vân Diệp dán đầy giấy, mở miệng nói là giấy bay tứ tung, tức khí ném bài giấy đi.

Lý Thái miệng đắng ngắt, chẳng thể thoải mái nói ra mình không bận tâm để tiếng xấu ngàn đời, vì hắn một lòng muốn thành thánh nhân học vấn, phẩm tính không được có tỳ vết.

Lý Thừa Càn được huấn luyện thuật đế vương mặt dày tim đen rồi, nghe tin đồn mặt vẫn tỉnh queo, chỉ cần được làm hoàng đế, nói khó nghe mấy cũng chẳng sao.

- Kỳ thực đơn giản lắm, trong các ngươi có hai kẻ mặt dày, một kẻ mặt mỏng, chỉ cần giải thích câu chuyện lần nữa là được, ví như chỉ có Thừa Càn và Vân Diệp đoạt mỹ nữ, Thanh Tước chỉ muốn bảo vệ nữ tử kia không bị thương, cũng muốn ngăn cản phó tòng hai người đánh nhau, kết quả...

Giấy trên mặt Trường Tôn Xung cũng rất nhiều, còn chỗ Trình Xử Mặc còn chẳng nhìn thấy mắt mũi đâu.

Lý Hoài Nhân chép miệng:

- Ngồi tù kỳ thực cũng không tệ, nếu có ngụm rượu uống thì cả đời không ra cũng chẳng có gì to tát.

Lý Thái bĩu môi khinh bỉ:

- Tên đại ca hẹp hòi của ngươi sao cứ nhắm vào ngươi, ngươi không phải thế tử, tương lai kế thừa tước vị cha ngươi là hắn, sao cứ đề phòng ngươi suốt? Tước vị bá tước của ngươi là do ngươi tự kiếm được, mấy năm qua trong số chúng ta trừ Vân Diệp thì ngươi huyết chiến nhiều nhất, danh tiếng Vũ An bá vang vọng, sao còn ở lại phủ Hà Gian vương, muốn ra ngoài nói với bọn ta một tiếng chuẩn bị một phần gi sản cho, cần gì ở nhà chịu ấm ức.

- Chuyển ra rồi, chẳng lấy thứ gì trong nhà hết, hiện dựa vào chút bổng lộc kiếm sống, sau này đi uống rượu xem múa giao các ngươi trả tiền.

- Lão bà ngươi cũng là người giỏi giang, muốn làm gì bảo nàng đi tìm Tân Nguyệt thương lượng, chút chuyện vặt này chưa đủ để đưa lên nói.

Trường Tôn Xung đặt bài trong tay xuống, thần bí nói với mấy người:

- Khi các ngươi bị nhốt trong nhà lao ta nghe cha ta nói triều đình định bán một số hải đảo ở Nam Hải, các ngươi nói xem chuyện này có nhắm vào đảo xa không? Diệp Tử, ngươi hiểu rõ nhất, nói đi.

Nói tới chính sự, mấy người đều đặt bài trong tay xuống, định nghe Vân Diệp nói gì, Lý Thừa Càn cũng giương tai lên, nói cho cùng trước khi lên làm hoàng đế thì chuyện gì cũng có thể xảy ra, có đường lui cũng tốt.

- Ai dám mua? Nơi đó trời cao hoàng đế xa, ý chỉ hoàng đế truyền tới cũng mất cả năm.

- Biết Nam Hải có bao nhiêu đảo không? Đó là xứ vạn đảo, bán hết được à? Dù đem toàn bộ bách tính Đại Đường tới cũng chẳng lấp đầy số đỏ đó.

- Năm xưa ta lựa chọn đảo xa là vì nhìn trúng sự tiện lợi của nó, chỉ cần ra biển thêm vài ngàn dặm nữa còn có n hiều đảo hơn, nơi to nhất chẳng kém Trung Nguyên là bao, các ngươi cứ yên tâm.

Trình Xử Mặc ngớ ra hỏi:

- To thế à?

Lý Thái lấy một miếng bánh bao phơi khô ở bệ cửa sổ, vừa nhai vừa nói: - Không tới thì căn bản không tưởng tượng được đâu, đại ca, sau này huynh làm hoàng đế phải khai phát tốt nơi đó.

- Đất không cần nhiều mà cần tinh, chúng ta không thể chiếm tất cả đất đai, không thể đuổi toàn bộ chủng tộc khác đi, làm thế cuối cùng thành kẻ địch của cả thế giới, nếu như quanh năm chiến loạn thì đó không phải quốc gia bình thường. Phong vương chỉ phân phối tới hoang nguyên, không phong ở Trung Nguyên nữa.

Đây là lần đầu Lý Thừa Càn nói chủ trương chính trị của hắn trước mọi người. Nếu không có chuyện bất ngờ, mấy người này sẽ là nền tảng thống trị của hắn. Nghe ý này thì hắn muốn khai phát nơi giàu có, phân chia vùng man hoang cho chư vương, làm phiên dậu quốc gia.

Chu Nguyên Chương từng làm thế, nhưng Yến vương Chu Lệ vẫn lật nhào vương triều chính thống, làm thế biến số quá lớn, quyền lợi phong vương còn lớn hơn tiết độ sứ.

Trung Quốc từ xưa tới nay đều do người phương bắc thống trị người phương nam, điều này liên quan tới quân sự, dù phương nam có sáng tạo ra văn minh sáng lạn thế nào cũng không địch nổi vó sắt phương bắc.

- Quân quyền và quyền cai trị tuyệt đối không thể ban cho cùng một người, ta còn cho rằng, hình luật phải là cơ cấu độc lập, không nên bị tam tỉnh khống chế. Như vậy quân quyền, pháp quyền, trị quyền sẽ là cột đỡ vững chắc nhất của đế vương, thiếu một cái nào cũng không thể.

- Trong năm tháng tiếp theo, nhiệm vụ chủ yếu của chúng ta là nội chính, tăng cường thống trị của TW với địa phương, phát triển dân sinh, khai phát Giang Nam, xây cầu làm được, khai phát dân chí, mọi người có tán đồng không?

- Đồng ý!

- Nếu như thế ngay từ bây giờ chúng ta chuẩn bị nền móng, đồng thời chuẩn bị hi sinh, mọi người có tán đồng không?

- Đồng ý!

- Không!
Cả năm người nhìn chằm chằm vào cái tên không đồng ý, đó là Vân Diệp.

- Không đồng ý!

Vân Diệp lần nữa bày tỏ thái độ:

- Đừng nhìn ta, làm việc cũng được, nhưng đừng mong ta cược cái mạng vào, ta yêu nước, cũng yêu các ngươi, nhưng mạng không cho.

- Nói thật ta chén ghét triều đường lắm rồi, nếu không phải Thừa Càn chưa đăng cơ, ta đã chạy thật xa, so với cả ngày đối diện với đống công văn, đấu đá, ta thích ra biển bắt cua, ra đồng trồng lúa, cùng hương nông dựa vào vách tường tán phét.

- Cho nên các ngươi muốn triệt để kết thành đồng minh lợi ích thì đừng có tính ta vào, hơn nữa ta còn cảnh cáo các ngươi, đừng tùy tiện kết minh, nếu không tới lúc đó đau khổ chỉ có các ngươi.

- Các ngươi không biết sức mạnh của lợi ích lớn cỡ nào, đôi khi nó cuốn các ngươi làm chuyện các ngươi không muốn làm. Thừa Càn, đừng kết đảng, chỉ cần ngươi mở tiền lệ này, lập tức có người học theo, vì đối phó được với đảng phái chỉ có đảng phái khác.

- Chỉ cần khơi lên đảng tranh, sẽ phản đối chỉ vì phản đối, khi đó ngươi chẳng làm gì được nữa, vì kẻ địch của ngươi là thần tử của ngươi, huynh đệ của ngươi, kẻ địch này còn mạnh hơn người Thổ Phồn, người Đại Thực, khi đó ngươi làm thế nào?

- Cho nên ta không gia nhập, ta thà đi chăn ngựa chứ không gia nhập, nói một câu đáng chết, phụ thân ngươi vì Thiên Sách Phủ nên mới có chuyện làm ông phải đau lòng đó.

Vân Diệp nói xong kiếm chỗ thoải mái nằm khểnh, hai chân đặt ngoài nắng, như thế có tác dụng giống ngâm chân.

Lý Thừa Càn sắc mặt không đổi, hỏi lần nữa:

- Ngay từ bây giờ chúng ta chuẩn bị nền móng, đồng thời chuẩn bị hi sinh, mọi người có tán đồng không?

- Đồng ý!

Lần này không có tạp âm, mỗi người đều có nhu cầu riêng, Vân gia cần vô tranh, nhưng người khác thì không thể, vì các loại nguyên nhân, bọn họ đem lợi ích của mình gắn với lợi ích của Lý Thừa Càn.

Là người trưởng thành cả rồi, ý chí của mỗi người đều vô cùng kiên cường, không vì vài câu nói mà thay đổi, Vân Diệp cũng chẳng hi vọng mấy câu nói của mình thay đổi được gì, chỉ là làm huynh đệ nếu không nói thật, tương lai sẽ hối hận.

Chuyện tiếp theo do năm người bọn họ thương lượng, tuy bọn họ cố gắng nói lớn hết mức để Vân Diệp nghe, nhưng Vân Diệp lờ tít, mặt trời chiếu rất thoải mái, chẳng mấy chóc vang lên tiếng ngáy...

Năm người bọn họ hiện như liền một thể, từ khi sáu người giam chung một gian phòng, họ sáng tập thể dục đàm phán, trưa ăn cơm thương lượng, tối tắt đèn thảo luận, ý thức bảo mật tối thiểu cũng không có, nói quy hoạch kết quả xấu nhất ngay trước mặt Vân Diệp.

Vân Diệp không sao chịu nổi, khi chuẩn bị bảo ngục tốt giam mình vào gian phòng riêng thì có người tới. Cái bộ mặt người chết của Tông Chính Khanh đi vào, cười nhạt đọc ý chỉ hoàng đế, cũng là quyết định xử phạt cuối cùng.

Vệ đội của Lý Thừa Càn từ nghìn người giảm xuống còn ba chăm, bổng lộc thân vương của Lý Thái phạt ba năm, Vân Diệp cũng bị phạt bổng lộc ba năm, có điều mình hình như chẳng lĩnh bổng lộc của Đại Đường năm nào.

Chương 1379: Chuyện Chưa Yên

Râu ria tia tủa về tới nhà, mỗi lão bà đều nhào tới khóc nức nở, làm y hơi hối hận vì cưới nhiều lão bà đến thế, thống khoái để Tiểu Miêu và Linh Đang hầu hạ tắm rửa, thời gian tắm hơi lâu, hình như là làm việc gì khác nữa, nên khi Tân Nguyệt lấy dao sửa râu cho y, nhìn con dao sáng loáng có hơi lo.

Tân Nguyệt rốt cuộc không mưu sát thân phu, nhanh chóng giúp trượng phu cạo mặt, sau đó mặt nhăn nhó nói:

- Phu quân, chuyện này rốt cuộc là sao, chàng nửa đêm bị hồng linh cấp sứ gọi đi, sao lại chạy tới hoàng cung cướp nữ nhân, thiếp đếm số hộ vệ ba lượt cũng chẳng thiếu ai, mấy ngày trước tâm tình chàng không tốt, thiếp không dám hỏi, hiện giờ mây đã tan, chàng thế nào cũng phải cho thiếp biết chứ.

Mười mấy ngày không đụng vào nữ nhân, vừa rồi hoạt động hơi lớn, nhưng khi Vân Diệp thấy cổ áo trễ xuống của Tân Nguyệt, vẫn không kìm được thò tay vào.

- Đừng hỏi, nàng chỉ cần biết lần này rất hung hiểm, hoàng đế và thái tử thiếu chút nữa toi đời, còn về phần ta mang tiếng thối là chuyện tốt, ít nhất với nàng là chuyện tốt, nữ tử nhà nào thấy phu quân nàng dám không tránh, dám dâm dục tới vào hoàng cung cướp người, ra ngoài còn sợ cái gì.

Tân Nguyệt mặt đỏ dừ đánh cái tay sờ mò lung tung trước ngực nàng:

- Vợ chồng bao năm lạ gì nữa, có giỏi chàng dâm dục thiếp xem? Vừa rồi thấy chàng dâm dục hai người, thiếp lo chàng không đủ sức.

Điên con mẹ nó rồi, chỉ cần là nam nhân là không thể nhịn được, bế xốc Tân Nguyệt lên, đá cửa phòng ngủ đi thẳng vào..

Sáng hôm sau không dậy nổi, hông chỉ cần cử động một chút là kêu răng rắc, thê thiếp che miệng cười, Vân Diệp thầm kêu may mắn, Na Nhật Mộ đi tới huyện Tam Nguyên tiếp nhận trang mới, nếu không cái mạng già này toi ở đây rồi.

Bổng lộc bị phạt, nhưng Trường Tôn thị cho Vân gia đại tiểu thư một cái trang chuyên trồng gạo, nói là thêm của hồi môn, cho nên hai kẻ hám tài một lớn một nhỏ thấy Vân Diệp bình an trở về, thân mật một hồi sau lên xe ngựa tới thẳng huyện Tam Nguyên xem tài sản của mình.

Tiểu Miêu tay khỏe, xoa bóp thoải mái nhất, được nàng xoa bóp từ đầu tới chân một lượt, Vân Diệp lập tức thấy tinh thần phấn chấn, có điều khi Tiểu Miêu bóp lòng bàn chân có gì đó không ổn, ánh mắt Vân Diệp cứ nhìn chằm chằm vào cổ áo Tiểu Miêu, còn chưa nhìn đủ đã bị Tân Nguyệt cho một tát tỉnh lại.

- Hôm qua chàng về nhà cao hứng bừa bãi một phen là được rồi, sao giờ vẫn thế, không muốn sống nữa à?

Tiểu Miêu cười khanh khách:

- Tỷ tỷ vừa rồi muội ấn túc tâm, thúc đẩy thận khí, cho nên phu quân mới trở nên như vậy. Thú vị thật, vừa rồi phu quân cứ nhìn vào cổ áo muội.

Tân Nguyệt mắng một câu nha đầu thối rồi cho Tiểu Miêu một cái tát, nói với Vân Diệp:

- Phu quân, có một học sinh quỳ ở cửa cầu kiến.

Nụ cười của Vân Diệp biến mất:

- Nàng bảo quản gia ra nói, ta chưa bao giờ dạy học sinh của mình trên đời có thuật trường sinh bất lão, cho nên từ nay về sau hắn không phải là học sinh của ta nữa.

Tân Nguyệt thấy sắc mặt phu quân rất tệ, gật đầu đi ra, Tiểu Miêu ngồi lên đùi Vân Diệp, hỏi nhỏ:

- Ai thế?

- Vương Huyền Sách! Một kẻ rất tài hoa, một mình diệt cả quốc gia, cũng là người thuyết phục Tùng Tán Cán Bố cho hắn mượn binh.
- Vì sao chàng không ưa hắn?

- Vì tâm kẻ này hỏng rồi, nên con người cũng bị phế, dù tài hoa lớn đến mấy cũng không dùng được nữa, người thông minh không từ thủ đoạn, khi dùng sẽ vô cùng nguy hiểm.

Tiểu Miêu ngây ngô gật đầu, kéo cổ áo xuống, lí nhí hỏi:

- Phu quân xem, có phải to hơn một chút không?

Vương Huyền Sách nghe Lão Tiền truyền lời xong, ủ rũ vái đại môn Vân gia một cái, sau đó đứng dậy, hắn phải đi rất xa, Viêm châu ở Kiếm Trung đạo, không biết khi nào mới có thể trở về.

Thời gian mười lăm ngày với người Trường An cuộc sống phong phú đặc sắc mà nói là chuyện rất lâu rồi, chuyện Vân Diệp cùng thái tử, Ngụy vương đánh nhau vỡ đầu đã không ai nhắc tới nữa.

Còn về phần chết bao nhiêu người ai quan tâm, nhưng mọi người suy tưởng vô hạn về mỹ nữ đâm đầu tự tử kia, không biết đẹp cỡ nào mà khiến ba tên hoàn khố đỉnh cấp Trường An đánh nhau tranh giành?

Trong đó hưng phấn nhất là lão bảo tử của thanh lâu, học sinh thư viện ngại kiếm tiền, nhất là thứ mình viết ra có thể được phối ca từ biểu diễn ở nhà hát, thực sự làm người ta hưng phấn.

Cái gì? Chuyện này liên quan tới thái tử, Ngụy vương và lão sư của mình.

Có sao đâu, trong thư viện không cấm, càng là ảnh hưởng xấu, học sinh càng phải cứng bút, triệt để vạch trần sinh hoạt hủ bại vô sỉ của huân quý, thế là trong thời gian ngắn xuất hiện mười mấy loại chân tướng, trong đó được bách tính hưởng ứng nhất là ( ly hận thiên) của Vô Ưu Tử.

Hoàng đế rốt cuộc vẫn bị lừa gạt, tên hòa thượng kia hiện giờ ra sao không rõ, nhưng mình và Lý Thái, thái tử bị đánh thảm như thế, tên hòa thượng kia một khi thành mục tiêu trút giận của Lý Nhị thì khỏi nói kết cục, giữ ban ngày ban mặt giết một người gọi là cao tăng không thích hợp, huống hồ từ đầu Lý Nhị nói phiên tương đó là tuyệt thế cao nhân, lúc này mà giết, tự lộ mình ngu xuẩn.

Kỳ hạn mười lăm ngày tới, Vân Diệp định cùng tên phiên tăng kia biện luận một phen, tuyên dương hình tượng chính diện của mình. Nhưng mà không ai nhắc tới nữa, lần trước tảo triều thấy triều đường bình tĩnh, Lý Nhị không đả động tới phiên tăng, Phòng Huyền Linh trí nhớ tốt cũng như quên mất.

Mọi người đều muốn mau chóng bỏ qua chuyện này, chỉ cần hoàng đế không nhắc tới, mọi người vui vẻ giả câm giả điếc. Ngày diễn kịch, Vân Diệp chuyên môn đi xem, kết quả tức xém chết, đám Tân Nguyệt cũng muốn châm lửa đốt nhà hát, Vân gia không cần nó nữa.

Trên sân khấu Lý Thừa Càn và Lý Thái đều phong độ nho nhã, chỉ là ái mộ nữ tử tên Trâm Nương, mới đầu thủ đoạn không kịch liệt, khi Vân Diệp béo núc dẫn ác nô tới thì mới đạp đổ tất cả.

Vân Diệp béo ú ỷ mình được hoàng đế sủng ái, tới hoàng đế xin được Trâm Nương trước, còn khoe khoang với Lý Thừa Càn và Lý Thái, nhìn tới đoạn này Vân Diệp quay đầu là Lý Thái:

- Kịch bản này do ai viết, đủ chém đầu rồi.

Lý Thái và Hi Mạt Đế Á xem say sưa, khó chịu đáp:

- Không giết được, là Thượng Quan Nghi viết, cha ta đã xem qua, mẹ ta cũng khen hay. Xem đi, xem đi! Lần sau phải tìm người anh vũ hơn đóng ta mới được, tên này vị son phấn đậm quá.

Tuy nói sửa tên, sửa thời đại, nhưng con mẹ nó ngươi sửa cả hoàn cảnh tốt một chút, hoàng cung khẳng định là không được, nhưng dùng Vân gia trang tử là sao?

" Thê thảm thảm nô gia thúc thủ vô sách, lãnh thanh thanh tứ hải giai cô tịch, nháo hống hống nhất tràng bì ảnh hí, khả liên liên hồng nhan tự bạc mệnh.. "Một đoạn ly hồn ca miêu tả tâm trạng bàng hoàng bơ vơ của mỹ nhân, làm bao người rơi lệ.

Khó khăn lắm xem tới đoạn Trâm Nương thuần thục buộc tấm lụa trắng lên xà, mặt Tân Nguyệt tím bầm, tay Tiểu Miêu bóp tay vịn ghế, cả miếng gỗ bị nàng bóp rời ra.

Tân Nguyệt mắt lóe hàn quang, nghiến răng nói:

- Ả thích treo cổ, cho ả treo đủ thì thôi, một ngày chưa treo mười lần chưa được. Lão Tiền, mua ca kỹ đó về, mai treo lên xà nhà.

Cáo mệnh phu nhân lên tiếng, Lão Tiền xoa chân múa tay dẫn mấy người đi, ông ta cũng thấy không giết chết ả tiện tỳ làm hỏng thanh danh hầu gia này thì có lỗi với bản thân.

Hi Mạt Đế Á kinh ngạc nhìn Tân Nguyệt:

- Người ta chỉ diễn kịch thôi, cô bắt người ta làm gì?

Tân Nguyệt lạnh lùng nói:

- Diễn kịch cũng phải diễn kịch tốt, dám lấy Vân gia ta ra làm sân khấu, vốn là muốn chết. Treo một kẻ chưa hả giận, Lão Tiền mua được kẻ nào mua hết, Vân gia nhiều xà nhà, treo có một kẻ cô đơn quá, mua hết về treo.

***

Thượng Quan Nghi chắc là ông nội Thượng Quan Uyển Nhi rồi.

Thiên hạ đồn Tiểu Vũ và em Nhi ghen tuông gì đó, Tiểu Vũ nổi máu Hoạn Thư vơ bình sứ nện vào mặt em Nhi, em Nhi bị thương đúng mi tâm nhưng càng trở nên xinh đẹp, vì thế về sau phụ nữ TQ có tục chấm chu sa lên trán làm đẹp. Vì thế em Nhi cũng trở nên nổi tiếng.

Chương 1380: Làm Gương

Lý Thái cười với Vân Diệp:

- Giờ thì hay rồi, diễn kịch tới mất luôn mạng, tẩu tẩu oán khí lớn quá, không biết Thượng Quan Nghi ứng phó thế nào.

- Không chết được, tẩu tẩu ngươi là người thông minh, đại náo một hồi thì được, nhưng giết người thì nàng không làm, có điều e đám người kia bị nàng treo vài ngày. Thế cũng tốt, không trấn áp, ai biết sau này còn tin đồn gì, Vân gia thà bị người ta cho là ác bá, còn hơn bị người ta coi là hèn nhát. Không hiểu Thượng Quan Nghi nghĩ cái gì, nếu là học sinh thư viện hoặc bách tính viết, tẩu tẩu ngươi không vui cũng chẳng để trong lòng.

Vân Diệp trầm ngâm nói:

- Một khi thứ này xuất phát từ tay quan viên thì không đơn giản, nghe nói còn mang đi mời bệ hạ và nương nương xem, chứng tỏ có mục đích, nói không chừng người ta đang đợi tẩu tẩu ngươi làm thế, để làm chuyện lớn lên.

- Cho nên ta rất tò mò, xem bọn chúng muốn làm chuyện lớn tới mức nào.

Lý Thái vỗ đầu:

- Ta và đại ca ta đều thành hạng háo sắc, ngươi thật thông minh, muốn sửa thành ác bá, chủ ý này không tệ. Đám đệ đệ ta đúng không hiểu cái gì, nghĩ rằng một kịch bản, vài bài thơ là lật nhào được đại ca ta sao?

- Đại ca ta vốn đang định đợi bọn chúng làm lớn chuyện để vơ hết một mẻ, ngươi xen vào, nói không chừng có vài kẻ rút lui.

- Ngươi cũng muốn đả kích quyền phát ngôn của bách tính à?

Hi Mạt Đế Á nổi giận nhìn Lý Thái trừng trừng:

- Đây là ân oán cá nhân, sao liên quan tới bách tính, nhiều chuyện nàng không hiểu, đừng nói lung tung.

- Nhưng họ diễn kịch.

- Cũng là kẻ bị lợi dụng, ví như con dao trong tay hung thủ.

Hi Mạt Đế Á không nói nữa, nhưng phẫn nộ không sao che dấu được, ở cố hương nàng, học thuyết của nàng bị người ta định vị là dị đoan, nàng thậm chí chuẩn bị đánh nhau với sư tử rồi, được tín đồ đưa tới vùng đất xa lạ này. Được tiếp nhận, được tôn kính, nàng coi đây là quê hương học thuật của mình, nên nàng không cho phép nó có tỳ vết nào.

Lý Thái không đành lòng nắm lấy tay Hi Mạt Đế Á:

- Ta chỉ muốn nàng thấy mặt sáng của thế giới này, không muốn nàng nhìn thấy sự u ám của nó, yên tâm nghiên cứu học vấn của nàng đi, đừng đau lòng.

Nhìn Hi Mạt Đế Á nép vào lòng Lý Thái, Vân Diệp hết cách với đôi gian phu dâm phụ này. Sân khấu đã khóc gào náo loạn, gia tướng Vân gia ngang ngược kéo bảy tám người đi, Lão Tiền Lão Triệu lỗ mũi hếch lên trời, căn bản không thèm để ý tới một tên trung niên béo.

Nói ra buồn cười, nhà hát chưa đi hết, nhưng không ai tới giúp, còn đi nhanh hơn.

Lão Tiền mấy năm qua sớm trở nên xấu xa rồi, chắp tay với tên béo:

- Ngươi nhìn thấy rồi đấy, những người này được Vân gia mua, ngươi không trả nổi giá cao, không trách được lão bảo tử, còn Vân gia mua về làm hạ nhân hay treo cổ là chuyện của Vân gia, chết vài ca cơ, Vân gia gánh nổi.

- Lão phu nhớ Vân gia ngươi năm xưa vì một ca cơ mà nổi giận lật nhào hào tộc, vì sao giờ tới Vân gia hại người đáng thương? Đó là vì sao?
Lão Tiền mặc tên béo quát tháo, vẫn cười hăng hắc:

- Chủ nhân ta năm xưa làm thế vì không muốn trên đời không có công lý, hiện giờ nhà ta cần một cái công lý, chỉ cần có công lý trong tay, làm gì chẳng được.

- Những ca cơ này đang hát, kể chuyện mà thôi.

- Biến lão gia nhà ta thành tên béo mặt rỗ, thể diện của Vân gia ta bị các ngươi làm mất hết, không cho bọn ta đòi lại công lý sao? Biết ngài là quan, ta trả lời ngài vài câu, ngài có thể tiếp tục kiếm ca cơ diễn kịch, ta lại tới mua, chẳng sao, tiền thôi mà.

Lão Tiền nói xong dẫn gia tướng nghênh ngang bỏ đi, để lại tên béo run rẩy rống lên:

- Lão phu muốn đàn hặc Vân Diệp.

Vân Diệp về nhà liền thấy một cảnh tráng lệ, sân treo đầy nam nữ, Lão Tiền mua rất triệt để, nhạc sư cũng không tha, gần hai mươi người bị lụa xuyên qua nách treo lên giá gỗ, y phục diễn kịch cũng chưa cởi, sợ tới mức không nói được gì, chỉ biết khóc.

Vân Diệp xem một lượt, cười nói:

- Đừng sợ, không giết ai đâu, phu nhân ta thích xem các ngươi bị treo lên, mỗi ngày chỉ treo một canh giờ, đợi nàng nguôi giân sẽ trả thân khế cho các ngươi, thả các ngươi tự do. Chịu đựng vài ngày đổi lấy tự do cũng không có gì không tốt, coi như kỳ duyên lớn.

Vân Diệp chưa đi đã nghe một nữ tử rụt rè hỏi:

- Hầu gia nói thật không?

- Vân gia làm việc hơi bá đạo một chút, nhưng nói là giữ lời. Lấy các ngươi ra để làm gương, khiến kẻ khác ngậm miệng thôi, không định làm gì các ngươi hết.

Ngày hôm sau đại triều hội, Vân Diệp còn chưa tiến cung đã bị Trường Tôn Xung ngăn lại: - Ngươi chọc vào tổ ong rồi, hiện toàn bộ đang chửi mắng ngươi tàn bạo bất nhân, hôm qua ngươi chưa hạ sát thủ chứ?

- Hạ sát thủ cái gì? Lão bà ta thích nhìn ca cơ bị treo, mua về treo không được à? Ai lắm mồm thế?

Vân Diệp hỏi lại.

- Chưa giết là tốt, chỉ cần người còn sống thì thế nào cũng nói được, hôm nay lên triều ngươi nhịn một chút.

Trường Tôn Xung thở phào, khuyên can Vân Diệp:

- Thôi đi, cha ngươi làm tên ta thối hoắc, giờ bảo ta nhịn, ta nhịn được à?

Nhìn Vân Diệp lẩm bẩm đi vào cung Vạn Dân, Trường Tôn Xung hơi xấu hổ, nhất thời không biết nói sao.

Vân Diệp đứng vào hàng mặt lầm lì không thèm để ý tới ai, người bên cạnh tránh xa, ai cũng biết vị này gần đây tính khí không tốt, hôm qua treo ca cơ cả đêm, không biết giờ còn sống không?

Thượng Quan Nghi đùng đùng nổi giận đi tới trước mặt Vân Diệp, còn chưa lên tiếng đã bị Vân Diệp lạnh lùng nói:

- Đây là vị trí quan tam phẩm, ngươi là quan ngũ phẩm tới đây làm gì, vô lễ, còn không mau lui lại.

Thượng Quan Nghi cứng họng không nói được gì, định cãi thì thấy hoạn quan và cung nga đi ra, hoàng đế cũng từ sau bình phòng đi tới chỗ ngồi, đành lui về vị trí của mình.

Lý Nhị vừa ngồi xuống liền nói:

- Phòng ngày ngừa đêm khó phòng gia tặc, Lâm Hoài, Tứ Châu, Hu Dị xảy ra chuyện rồi, dưới càn khôn lồng lộng ở nơi giàu có mà quan viên làm dân chúng sống không nổi, giờ hay lắm, bách tính bị ép lên núi làm cường đạo, coi quan gia như kẻ thù. Các khanh, nghĩ cách đi, thái bình thịnh thế mà làm phản suốt thế này, trẫm đau lòng lắm.

- Tháng trước lão binh thoái dịch tụ tập tạo phản, Trương Kiệm xách ba cái đầu người tới gặp trẫm, nói là đã dẹp được loạn, nhưng hắn cũng yêu cầu trẫm cho câu trả lời, vì sao lão binh không có tiền lương, vì sao lão binh xuất chinh, thê tử bị gian nhục?

- Trẫm không trả lời được, tiền lương hộ bộ phát xuống rồi, vì sao không thấy đâu? Sau đó phái người đi xem rốt cuộc là sao, hôm qua có kết quả, ha ha, quan viên địa phương của trẫm sống thật đặc sắc, đêm đêm ăn chơi nhảy múa, sống tiêu dao vô cùng.

- Hết tiền lương thì trừ tiền lương của lão binh, chán ca cơ thì tìm phụ nữ nhà lành, trẫm là hoàng đế còn chẳng dám làm thế, bọn chúng lại làm, hình bộ, đại lý tự phải chẳng nên cho trẫm câu trả lời?

Hoàng đế điểm danh, đại lão hai cơ cấu quỳ xuống đất, ai chẳng biết hoàng đế nói càng ôn hòa, lựa giận càng lớn.

- Hôm nay là đại triều hội, là ngày quần thần gặp mặt, trẫm vốn không muốn nói lời khó nghe, nhưng không nói không được. Trước kia các ngươi nói võ tướng kiêu căng, quan văn mới tốt đẹp, giờ xem ra trong số các ngươi cũng có hạng vô sỉ. Lễ bộ, lại bộ, hình bộ cùng Đại lý tự nên chú ý tới quan văn, đừng suốt ngày nhìn chằm chằm võ tướng.

- Hôm nay trẫm nói thẳng, pháp luật không chỉ hữu dụng với võ tướng, với quan văn cũng hữu hiệu, tới lúc phải chỉnh đốn rồi.

Triều đường liền nổi lên sóng gió, Lý Nhị rốt cuộc vẫn là Lý Nhị, khi cầu trường sinh không được, lập tức bình tĩnh chuyển ánh mắt vào hiện thực, quay về vị trí hoàng đế

Chương 1381: Nam Tuần

Chuyện lớn có thể che lấp việc nhỏ, ví như chuyện phát sinh ở Vân gia là chuyện nhỏ, lại bộ của Thượng Quan Nghi lần này biến thành trung tâm bão tố, thanh trừng là khó tránh khỏi, dưới đại thế này, Thượng Quan Nghi chỉ đành ngoan ngoãn ngậm miệng, nỗ lực để mình quên đi vận mệnh bi thảm của những cơ cơ kia.

Vân Diệp về tới binh bộ tất nhiên là phải ăn mừng một phen, chỉ cần không phải chuyện quá hoang đường là đóng dấu ký tên, đám này quan chức to nhất chỉ là tiểu quan không quá bát phẩm, chẳng có chuyện gì lớn hết.

Đại quân vừa xuất chinh về, khắp nơi cần an bài tướng sĩ có công, được tiến cử không thể nói là người có công hết, nhưng phải có tám chín phần, trong quân không chỉ chú trọng quân công, mà còn chú trọng thể diện.

Lý Nhị ngồi trong thâm cung ngòi ngây ra rất lâu rồi đứng dậy đi dạo, kỳ thực ông ta không thích ở trong đại điện sáng chói này, đứng trước cung Vạn Dân nhìn xuống khắp Trường An, lúc này còn chưa tới giờ giới nghiêm, đèn đuốc sáng choang, người đi lại nườm nượm, ông ta phản phất nghe thấy tiếng đàn ca, ngửi thấy mùi hương phấn.

Lại nhìn nha môn lục bộ tối thui, không chính xác, ít nhất binh bộ đèn đuốc khắp nơi, không ngừng có tiểu lại ôm văn thư qua lại giữa các phòng.

Lý Nhị rất muốn biết Vân Diệp đang làm gì, nên cùng Đoàn Hồng lén xuất cung, không cần rời hoàng thành, chỉ cần đi nửa tuần hương đã tới binh bộ.

Đưa tay ngăn Đoàn Hồng, Lý Nhị lẻn vảo nha môn binh bộ, toàn bộ thủ vệ bị hạ lệnh ngậm miệng.

Quan lại bận rộn, Lý Nhị giống như lão nông thư thái nhìn con trâu già nhà mình cày bừa, tới trước đại sảnh nghe thấy giọng Vân Diệp truyền ra.

- Hà Tây là nơi trọng yếu, tướng sĩ ở nơi này cần nhất là dũng mãnh, bọn họ phải phòng ngừa người Thổ Phồn và người Khương, chọn những nhân tài từ trong những tướng sĩ này, ưu tiên là xem quân công, cùng quân công thì ưu tiên người dũng mãnh...

Lý Nhị vừa nghe vừa gật gù cách xử lý công việc của Vân Diệp, đang định đi thì cửa đại sảnh mở ra, thư lại nhìn thấy Lý Nhị, chân mềm nhũn quỳ xuống, văn thư trong tay rơi bừa ra đất.

Lý Nhị mỉm cười vỗ vai thư lại, đi vào đại sảnh, vốn định khen ngợi Vân Diệp một phen, ai ngờ thấy y ngồi gác chân lên bàn, nhàn nhã uống trà thì giận không để đâu cho hết.

- Ngươi ăn đòn ít quá hả?

Vân Diệp nghe thấy giọng Lý Nhị, lập tức thu chân lại, đứng lên thi lễ:

- Bệ hạ, đêm khuya sương lạnh, sao bệ hạ tới đây?

- Ra đi dạo, ài, ngươi đường đường binh bộ thượng thư, không biết quy củ một chút à? Suốt ngày phóng túng tùy tiện không tốt.

Lý Nhị vốn định tát Vân Diệp một cái, nhưng Vân Diệp đang vấn an mình, không sao tát được, ngữ khí cũng hòa hoãn hơn.
- Không biết bệ hạ đã giết lão tăng kia chưa, lão ta chẳng phải nói mình có thể cải tử hoàn sinh mà.

- Ha ha, chém một đao là chết rồi, ngỗ tác giải phẫu thi thể lão phát hiện không khác gì người bình thường, từ trong hành lý của lão tìm ra rất nhiều dược hoàn màu sắc, dùng súc sinh thử độc phát hiện toàn là kịch độc. Lần này trẫm tự chuốc nhục vào thân, quy củ hoàng gia bị trẫm hủy hết rồi, Thừa Càn vì thế mà mạo hiểm, lòng người thực sự không thể đem thử.

- Nhớ kỹ, sau này nếu ngươi gặp tình hình giống trẫm, vạn lần đừng sắp đặt thăm dò, giờ nghĩ lại, toàn thân trẫm ớn lạnh, nếu ngươi và Thanh Tước không làm thế mà chọn cách xử lý khác, trẫm và hoàng hậu sẽ phải làm sao? Như thế còn chẳng bằng không biết gì, nếu các ngươi có bản lĩnh lừa gạt được trẫm và hoàng hậu cả đời, không chắc không phải phúc của chúng ta.

- Thật thật giả giả, giả giả thật thật biến ảo luân chuyển, có người hôm qua trung thành với ngươi là thực lòng, nhưng tới hôm nay hắn lại phản bội ngươi, gần đây trẫm luôn nghĩ tới Hầu Quân Tập, hôm qua tới phủ thăm Thúc Bảo, chẳng còn sống được bao lâu nữa, người bối phận trước dần bỏ đi, sớm muộn cũng có ngày trẫm sẽ già.

Mang ghế tới mời Lý Nhị ngồi xuống, Vân Diệp đột nhiên nói:

- Bệ hạ, nếu chán kinh sư rồi không bằng cùng thần đi nam hải câu cá, chiếc Đại Đế vẫn ở Nam Hải, bệ hạ chỉ ngồi ở trong sông, sao không ra biển thử? Chuyện ở kinh dù sao cũng thế rồi, bệ hạ làm việc ở đâu mà chẳng phải làm việc.

- Bệ hạ lập nên giang sơn huy hoàng như thế, nếu không đi xem khắp nơi thì tiếc quá, nay Đại Đường chẳng thiếu tiền cho bệ hạ đi tuần, Quảng Châu hiện huy hoàng không kém Trường An, con đường tơ lụa bị hải vận thay thế, thần cho rằng Trường An đi xuống là khó tránh khỏi, đây không phải chuyện một chiếu thư lệnh phú hộ thiên hạ tới Trường An là cứu vãn được..

Lý Nhị kỳ thực nói rất khỏe, từng có ghi chép ông ta và Lý Tịnh nói chuyện một ngày một đêm, hai người bàn luận về thời cuộc thiên hạ và cái nhìn về chiến tranh, sau đó có ( Lý Vệ công vấn đối) ra đời.

Còn ( Lam Điền hầu vấn đối) thì rất vô vị, hai người đối diện, lò đặt một nồi cháo, cơ bản là Lam Điền hầu nổ văng miểng kể sự thần kỳ và rộng lớn của biển khơi, dùng ngôn ngữ mang tính kích động xúi hoàng thượng tới Lĩnh Nam.
- Bệ hạ, người Trường An có thành kiến với Quảng Châu, luôn cho rằng đó là vùng man hoang, kỳ thực từ thời Tần nơi đó đã là một thành phố lớn, sau qua Lưỡng Hán, Lưỡng Tấn, cuối cùng Tiền Tùy xây Nam Hải thần miếu, biến nó thành viên minh châu rực rỡ bên bờ biển.

- Hiện Phùng Áng đã già chẳng kéo nổi cung nữa, trấn thủ Quảng Châu đã lực bất tòng tâm, một đại ấp phồn hoa như vậy, sao bệ hạ lại lơ là?

Lý Nhị cầm thìa nguấy cháo, nghe Vân Diệp nói xong, hỏi:

- Trước tiên ngươi nói thật với trẫm, mấy ngày trước đánh ngươi như vậy, ngươi còn hận trẫm không?

Vân Diệp ngớ ra, làm gì có kiểu hỏi thế, có điều y vẫn thành thực trả lời:

- Nếu nói không có là không tôn trọng bệ hạ, đánh nhẹ chịu đánh mạnh chạy, đó là giới hạn cảu thần, nếu bệ hạ đánh mạnh thêm chút nữa, thần nhất định chạy thật xa, không về nữa.

- Ví như chạy tới đảo xa? Dựa theo tính ngươi mà nói đây là lời thật lòng. Nếu đã nói thật thì chúng ta tiếp tục chơi trò nói thật đi, trẫm cũng không che giấu, có gì nói nấy. Nói tới đảo xa, ngươi định sao? Trên đảo đã có gần ba vạn người rồi, các huân quý đều biết. Chỉ giấu trẫm và hoàng hậu là sao?

Vân Diệp múc hai bát cháo, chia mỗi người một bát:

- Chuyện này có nguyên do, dưới hoàng quyền không có cha con, bệ hạ là vua, Thừa Càn, thanh Tước, thần đều là thần tử, cho nên nhiều khi không thể nói gì tới tỉnh cảm với bệ hạ. Trước phép tắc, chỉ có thể chọn né tránh, thanh uy bệ hạ ngày càng lớn, thậm chí dũng khí phản kháng cũng không có, chỉ nghĩ bỏ chạy.

- Mới đầu chọn đạo xa là vì an bài nhà Hầu Quân Tập, nhưng về sau khi bệ hạ ra sức đem quyền lợi tập trung vào TW, ai nấy đều cảm thấy nguy nghập, đảo xa liền trở nên quý giá, có lẽ đó là nơi nương thân cuối cùng của bọn thần.

Lý Nhị cười khổ:

- Chẳng thể nào có cách vẹn toàn, cứ tiếp tục thế này trẫm thực sự thành cô gia quả nhân rồi. Thừa Càn, Thanh Tước, các ngươi chạy hết, định bỏ trẫm và hoàng hậu ở lại hoàng cung? Ác lắm.

- Ngươi lật hết sử sách xem, có vị đế vương nào sau thành công không tàn sát công thần, chỉ có trẫm! Hầu Quân Tập tự chuốc lấy cái chết không ai cứu nổi, trừ ông ta, trẫm có giết vị trọng thần nào không?

- Thứ khốn kiếp như Lưu Hoằng Cơ có thể nói là người không có tích sự gì với quốc gia, trẫm không phải vẫn trả lại tước vị sao? Ngụy Trưng vô xố lần chống đối trẫm, thậm chí riêng tư thao túng ( khởi cư chú), trẫm vẫn trả tước vị cho ông ta đấy thôi, tuy ông ta chẳng sống được mấy ngày, nhưng là do ông ta chết bệnh, liên quan gì tới trẫm?

- Dốc lòng dốc gan ra như thế mà không không khiến lũ lang sói các ngươi cảm động, có gan cầm đao đại chiến với trẫm một trận, chạy tới chân trời góc biển có không phải là bản lĩnh. Chân trời góc biển có xa tới mấy vẫn là đất đai của trẫm, thiên hạ này nơi nào không phải của vua.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau