ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1371 - Chương 1375

Chương 1372: Trống Tụ Tướng

Ba ngày đủ Vân gia làm rất nhiều chuyện, Tân Nguyệt không dám hỏi, nàng nhìn thấy trượng phu bắt đầu triệu tập gia thần nghị sự liền kinh hoàng, nhất là nhìn thấy Lão Giang bệnh mới lành chưa lâu họ khù khụ xuất hiện ở đại sự sảnh, nàng càng thêm sợ hãi.

Lão Giang quản lý cơ quan mật đạo của Vân gia, thường ngày trốn ở xưởng rượu, ông ta tới, nói rõ Vân gia rất có khả năng dùng tới mật đạo.

Khi mặt trời lặn Vân Diệp về nhà, vẻ mặt mệt mỏi, lần này càng quá, không gặp được đế hậu đã đành, sao ngay Lý Thừa Càn cũng không gặp được, lần đầu tiên bị từ chối ở Đông cung.

Không tắm rửa, không ăn cơm, Vân Diệp nằm ở ghế tựa, nỗ lực ngủ, nhưng mắt càng mở to, từa lần đầu gặp phu phụ Lý Nhị, tới giờ tình cảm đã biến thành khái niệm hỗn độn, lòng như đè đá, bất giác nước mắt giàn dụa.

Tân Nguyệt đi vào, nhìn thấy thế cũng không khuyên nhủ, không lên tiếng, chỉ cuộn mình rúc vào lòng trượng phu, lúc này một tấm thân ấm áp tốt hơn bất kỳ thứ gì.

Vân Diệp bất tri bất giác ngủ thiếp đi, trống canh ba vừa gõ, y không biết lúc này hoàng cung hỗn loạn, khắp nơi là thị vệ khải giáp, đèn đuốc sáng rực. Toàn bộ Thiên Ngưu vệ đã lên tường cung, vô số lão thái giám mặc bào tím bảo vệ quanh cung Vạn Dân, chẳng những thế nóc nhà cũng ẩn hiện bóng người.

Tiếng đao kiếm va chạm vang vọng cung Thái Cực, vô số hắc y nhân tung mình trong đám người, thân thủ linh hoạt, cực kỳ hung hãn, nhưng nhân số ít, vẫn bị đuổi tới đất trống, Thiên Ngưu vệ tay cầm cự thuẫn, chầm chậm áp sát đám hắc y nhân.

Tên hắc y nhân cầm đầu rống lên:

- Tận trung vào lúc này!!

Rồi không chút do dự trở đao đâm vào bụng, ngã xuống, những hắc y nhân khác cũng học theo, thoáng cái đã chết sạch.

Trong hoàng cung vang lên trống tụ tướng, đó là lần đầu tiên triều Trinh Quan, vô số hồng linh cấp sứ lưng cắm cờ rời hoàng cung tản ra ngoài thành Trường An đen kìn kịt.

Khi ba vị hồng linh cấp sứ cầm đuốc gõ cửa Vân gia, sắc mặt Vân Diệp trắng như giấy, tay run rẩy không dám mở ống da trâu trước mặt, thở mạnh ra một hơi mới dám mở, phát hiện bên trong yêu cầu phủ binh ba sáu phủ của Quan Trung tức tốc tiến kinh, quy cách không có vấn đề, nhưng không có phê hồng của hoàng đế và ký tên của trung thư tỉnh, chỉ có tám chữ của ngọc tỷ " Thụ mệnh vu thiên, ký thọ vĩnh xương ".

Vân Diệp gập chiếu thư lại, hạ lệnh một tiếng gia tướng Vân gia xông lên bắt lấy Hồng linh cấp sứ, Vân Diệp không để ý tới tiếng quát tháo của chúng, mặt âm trầm áp giải ba tên sứ giả cùng mình vào Trường An.

Khi rời nhà nhìn Lưu Phương một cái, Lưu Phương kín đáo gật đầu, Vân Diệp thấy Tiểu Miêu mặc khải giáp xuất hiện trong sân mới cưỡi Vượng Tài chạy trời Trường An. 

Dọc đường đi đầu hỗn loạn, càng cố gắng trấn định càng hoảng loạn, nếu không phải cùng Vượng Tài phối hợp với trạng thái tự nhiên, sớm không biết ngã ngựa bao lần rồi.

Lúc này ai dám hạ lệnh cho mình? Nếu là hoàng đế thì không thể không biết là chiếu lệnh tàn khuyết như vậy mình có thể không tiếp, nếu không phải là hoàng đế thì là Lý Thừa Càn, vậy ý tứ theo cùng ý chỉ này sẽ tới cùng mới đúng, trừ họ không ai dám hạ lệnh cho mình, Trường Tôn thị cũng không có quyền lợi này?Chẳng lẽ có kẻ thừa cơ khống chế thành Trường An? Chỉ cần Lý Nhị còn sống thì kẻ này không thể thành công, đó không phải là lòng tin, mà là sự thật, không ai nắm rõ gió lay cỏ động trong thành Trường An hơn hoàng đế, ông ta dựa vào tạo phản dựng nghiệp, sao có thể không đề phòng chuyện này.

Năm mươi bảy gia tướng, Lam Điền hầu Vân Diệp chỉ được có sáu mươi giáp sĩ, còn tính cả bản thân y, sở dĩ không mang hết là biểu thị tôn sùng với hoàng đế, không chỉ y làm thế, tất cả những người có quyền mang giáp sĩ đều làm thế.

Không cần nhìn kỹ, trong bóng đêm có thể thấy thành Trường An đèn đuốc sáng rực, tường thành bóng người, bóng thương. Thành Trường An như con hồng hoang cực thú đang vươn móng vuốt khủng bố của mình.

Xảy ra chuyện lớn rồi, nghĩ tới tên phiên tăng chết tiệt kia, lòng Vân Diệp không ngừng trầm xuống, tuy còn có chút nghi hoặc, nhưng nước mắt hình như lại bắt đầu chảy ra.

Đại vương kỳ trên tường thành còn chưa thay, điều này cho y chút an ủi, ngũ trảo kim long trong ánh lửa càng thêm hung tợn. Lưu Tiến Bảo tay cầm yêu bài của Vân Diệp, hát lên với kiêu vệ trên tường thành sãn sàng công kích:

- Lam Điền hầu, binh bộ thượng thư Vân Diệp báo danh nhập thành.

Một mũi tên phập một cái bắn xuống trước ngựa của Vân Diệp, Vượng Tài hoàng sợ hý lớn lui lại liên tục, Vân Diệp đoạt lấy đuốc gia tướng, chiếu sáng mặt mình, không lâu rau nghe thấy tiếng tiếng mở thành ken két, trục cổng thành không cho phép tra dầu là để phát ra tiếng ken két này, lòng Vân Diệp càng thêm cồn cào.

Khoái mã vào Trường An, phát hiện ra khắp nơi là quân tốt cầm đuốc, thái độ ác liệt lục thân bất nhận, đoàn người Vân Diệp bị chặn lại tra hỏi ba lần, tới khi Vân Diệp nổi giận lấy roi ngựa quất mới không ai dám hỏi nữa, tới gần hoàng cung, y dần yên tâm, Thiên Ngưu vệ! Đó là thân quân của thiên tử, họ vẫn cố thủ hoàng cung, tức là hoàng gia còn nắm cung cấm.

Người mặc giáp trước hoàng cung như Vân Diệp có rất nhiều, không ngờ quá nửa không biết y, nhìn họ đi vào hoàng cung còn thuận lợi vào cung hơn y, rất muốn hỏi họ là ai.Một hán tử mặc giáp thô bạo muốn chen qua Vân Diệp, sau đó bị Vân Diệp quất roi vào mặt, tưởng tên này thế nào cũng báo danh, không ngờ hắn quay đầu chửi bới, giọng Quan Trung tiêu chuẩn.

Vân Diệp nhìn tên hán tử bị gia tướng của mình quất lăn lộn trên mặt đất, hỏi một người lạ đang định đi tới giúp:

- Tên vương bát đản kia là ai?

Không ai trả lời, tên hán tử ngã xuống đất bị vô số bàn chân cuồng bạo dẫm đạp vẫn la hét lời đại loại đừng để rơi vào tay lão tử, khi Lưu Tiến Bảo dẫm lên cái miệng thôi của hắn mới yên.

Không có được đáp án, Vân Diệp vượt qua vô số người muốn tranh giành vào cung trước, tên kia đợi mình làm rõ chuyện trong cung sẽ quay vào đánh tiếp.

Ba tên hồng linh cấp sứ bị trói tên chiến mã thấy hoàng môn thị lang Lão Tào liền ra sức kêu oan, Lão Tào là cấp trên trực tiếp của họ.

Đều là người quen, Lão Tào không tiện lên mặt, ghé tới gần Vân Diệp hỏi:

- Chuyện gì thế?

- Chuyện gì? Lão Tào, ngươi quá to gan đấy, dám truyền ta ý chỉ điều binh không thích hợp, ta tới tìm ngươi hỏi tội, nếu ngươi cho ta biết chuyện gì xảy ra trong cung thì ta quên chuyện này, trực tiếp tới hỏi bệ hạ.

Tấm thân béo ú của Tào Triền run lên, nắm tay Vân Diệp:

- Đừng hỏi, hỏi cũng không dám nói, bệ hạ đang nổi cơn lôi đình ở cung Vạn Dân, tốt nhất ngươi đừng hỏi tới chuyện này, trả người của ta cho ta, ta tự xử lý, lúc này thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện.

Tào Triền thường ngày không phải như thế, thường không giấu diếm huynh đệ của mình, hiện nói như thế thì chuyện không nhỏ được. Có điều Lý Nhị không sao chỉ chẳng có chuyện gì to tát, chỉ tờ chiếu thư kia hơi cổ quái, mấy ngày qua luôn lo lắng về chuyện sinh tử của Lý Nhị, giờ có tin tức chính xác rồi, không cần thấp thỏm suy đoán nữa, toàn thân trở nên nhẹ nhõm.

- Mau vào đi, trống tụ tướng sắp gõ xong rồi, Phòng tướng, Đỗ tướng đều đã vào, đại tướng quân của Thập lục vệ, còn có đại tướng quân còn có thể cầm binh ở kinh thành đều có mặt, ngươi là người muộn nhất.

Vân Diệp vội xuống ngựa, ném giây cương cho Lưu Tiến Bảo, sải bước đi vào hoàng cung, ba tên hồng linh cấp sư tất nhiên có Lão Tào xử lý, nhưng tên chửi bới mình kia còn dùng được, không thể thả chạy dễ dàng, là binh bộ thượng thư mà lại có kẻ không nhận ra, đó là đại sỉ nhục, phải làm rõ bọn chúng ở đâu ra.

Chương 1373: Cùng Hưởng

Vân Diệp mới qua hành lang bị một hàng thi thể làm giật mình, tới hai trăm người.

Ngồi xuống bên một thi thể xem kỹ, vết thương ở bụng, nhìn vài thi thể xong liền hiểu, đều là tử sĩ, thấy tình thế không ổn liền lựa chọn tự sát.

Thích khách ư? Vân Diệp lập tức đứng dậy, tiềm thức tránh đám người này xa một chút, nhìn các tướng quân đang nối nhau vào cung Vạn Dân, vội chạy nhanh lên bậc thang, theo sau một người không quen.

Cung Vạn Dân im phăng phắc, nến mỡ cá voi to bằng cánh tay chiếu sáng cả đại điện, rất nhiều người không ngừng chen tới phía trước, sau khi nhìn thấy thi thể của thích khách liền muốn tỏ vẻ trung thành trước Lý Nhị, Vân Diệp nhích mình về phía rèm, nấp trong tối quan sát vẻ mặt mỗi người.

Lý Nhị ngồi trên long ỷ, trên người không ngờ lại mặc tăng y màu xám, trâm thanh ngọc lấp lóe dưới ánh nến, làm người ta không thấy rõ nét mặt của ông ta.

Phòng Huyền Linh lúc nào cũng mặt lạnh tanh, lão già này hôm nay mặc giáp da, đeo trường kiếm, trông rất gọn gàng.

Lý Thừa Càn mặt âm trầm đứng đối diện Phòng Huyền Linh, Lý Thái cứ cúi đầu nhìn mặt đất, còn lấy chân chà gạch vàng, tựa hồ vô cùng phiền não.

Lý Nhị vốn nhắm mắt dưỡng thần đột nhiên cao giọng hỏi:

- Trống tụ tướng đã ngừng, kẻ không tới chém, Vân Diệp đâu? Trẫm lệnh ngươi điều tập phủ binh đã làm chưa?

Không ngờ Lý Nhị mở mắt ra lại hỏi mình đầu tiên, Vân Diệp vội đi tới đưa chiếu thư lên:

- Bẩm bệ hạ, chiếu thư này chỉ có quốc ấn, không có bệ hạ phê hồng, không có trung thư tỉnh ký tên, không có môn hạ tỉnh đóng dấu, là chiếu thư ba không, thứ cho thần không dám tuân theo.

Phòng Huyền Linh, Đỗ Như Hối đồng loạt mở mắt, Chử Toại Lương của môn hạ tỉnh cũng tới xem đạo chiếu thư này.

Đoàn Hồng lập tức lấy chiếu thư Vân Diệp đưa cho hoàng đế.

Lý Nhị nhìn chiếu thư một cái, khẽ hắng giọng:

- Là trẫm sơ xuất, không điều bình cũng tốt, có các ngươi thế nào cũng bảo vệ được an toàn cho hoàng cung.

Phòng Huyền Linh rời hàng khải tấu:

- Bệ hạ, Vân hầu từ chối chiếu thư là chuyện trong chức quyền, nếu như cần, lão thần cho rằng nên tăng cường đề phòng, từ năm Trinh Quan thứ mười tới nay, đại quân Thập lục vệ vì nước chinh chiến, sĩ tốt tổn thất nhiều, chưa bao giờ bổ xung, hiện lấy con cháu Quan Trung bổ xung là hợp lý.

Lý Nhị lắc đầu:
- Trẫm đã quyết tâm giảm lao dịch, sao có thể thất tín với dân, chuyện này đừng nhắc tới nữa. Trẫm mời chư vị ái khanh tới đây là để mọi người xem thi thể bên ngoài, có thể nói chính xác, đó toàn là tử sĩ, thân thủ cao cường, không biết lẻn vảo hoàng cung bao giờ, ai nói cho trẫm được không?

Vân Diệp vốn định lui vào sau rèm, lúc này thò đầu ra là kẻ ngốc, cho nên phía dưới xôn xao bàn luận, nhưng không ai dám ra nói, đột nhiên cảm giác có người nhìn mình, ngó quanh, phát hiện đang xoay người che Lý Nhị nói giọng câm với mình:" Cứu ta với!"

- Ồ, Vân hầu đột nhiên dừng bước có phải là biết cái gì?

Chử Toại Lương đứng bên cạnh Vân Diệp, thấy y ngớ ra, liền bán đứng y không chút do dự:

Lập tức tất cả mọi người đều thở phào, đồng loạt nhìn chằm chằm vào Vân Diệp, bất kể y có nói ra cách nào không, trước tiên thăm dò hướng gió cũng tốt.

Thấy Lý Nhị cũng nhìn mình, Vân Diệp đột nhiên chắp tay hỏi:

- Vi thần lớn gan hỏi bệ hạ, thích khách chuyên môn vì bệ hạ mà tới? Vừa rồi thần vào, phát hiện cung Vạn Dân không hề có dấu vết đấu đá, không giấu bệ hạ, mũi thần cực kỳ mẫn cảm với mùi máu, hiện cung Vạn Dân không xông hương, không mở cửa sổ, không khí bên trong vẫn bình thường, chỉ có ít mùi đàn hương, hẳn là do bệ hạ lễ phật mà ra, cho nên thần mới hỏi thế.

Không chỉ văn võ toàn triều sửng sốt, hoàng đế cũng thế, người thả thích khách vào cung không thể không biết hiện hoàng đế cơ bản cả ngày không rời cung Vạn Dân. Lý Nhị tin phong thủy cho rằng, từ khi mình chuyển vào cung Vạn Dân, tất cả điều mình muốn đều đạt được, nên trừ điện Lưỡng Nghi của hoàng hậu, ông ta chỉ ở cung Vạn Dân, lúc này lại chém giết ở cung Thái Cực, mười hai vị cao tăng Vương Huyền Sách mang tới chết tám chín người.

Hai trăm ba mươi hai thích khách từ đầu tới cuối chỉ tập chung đánh cung Thái Cực, không ngó ngàng tới cung Vạn Dân và Lưỡng Nghi, vì sao?

Tâm tình Lý Thái tựa hồ tốt hơn, rời hàng nói:

- Phụ hoàng, nhi thần cho rằng lần này ám sát không nhắm vào phụ hoàng, nhi thần hỏi thị vệ rồi, ngay từ đầu mục tiêu của những kẻ này là cung Thái Cực, lời giải thích duy nhất là chúng muốn phá kế trường sinh của phụ hoàng, đúng là đại nghịch bất đạo. Phải tìm kẻ sai phái đằng sau, nghiêm trừng không tha.Vân Diệp chỉ muốn ôm Lý Thái hôn mấy cái, quả nhiên là kẻ trí tuệ cao, quá lợi hại.

- Bệ hạ, trường sinh bất lão là sao? Chuyện nực cười như thế sao vi thần không biết?

Lý Nhị tựa hồ có chút xấu hổ, giải thích qua:

- Vương Huyền Sách mới được cao tăng đại đức ở Thiên Trúc, đã dốc lòng nghiên cứu thuật trường sinh hai trăm năm, thậm chí có thể bạch nhật phi thăng, trẫm chỉ muốn xem có thật không.

Vân Diệp không định buông tha cho Lý Nhị ở chuyện này, tuổi càng cao càng sợ chết cũng đành đi, giờ ngay cả lời ma quỷ này cũng tin. Thấy ngọc bài của mình đặt ở trên long án, cáo lỗi với hoàng đế, đưa tay lấy ngọc bài lắp lên giá, từ thì điện Vạn Dân sáng rực, che cả ánh nến.

Trừ Đỗ Như Hối không chút ngạc nhiên nào thì ánh mắt của mọi người đều lộ vẻ ngây ngất, Vân Diệp đưa giá cho Đoàn Hồng, bảo hắn treo lên trần nhà, được Lý Nhị đồng ý, Đoàn Hồng nhảy lên, trèo vào cột mà Vân Diệp chỉ định, cả đại điện liền sáng như ban ngày.

Vân Diệp đi tới bên nến thổi tắt, đi tới giữa đại điện nói:

- Bệ hạ, đây chính là cách dùng chính xác nhất của bốn tấm ngọc bài, người khác nói đó là thần quang, đều là đồn bậy, lời hoang đường này sao có thể lừa được người anh minh như bệ hạ. Ai cũng nói đây là chí bảo vô thượng của Bạch Ngọc Kinh, vì nó mà hơn nghìn người chết, Điền Tương Tử vì tìm thiên môn đi tới bắc cực, kết quả là khóc lóc nửa năm trước cực quang chết ở nơi không có bóng người.

- Còn một đội ngũ vì tìm kiếm Thái Dương thần quốc, muốn tìm đất thần tiên, bệ hạ biết họ đi bao xa không? Tới tám vạn dặm!

Vân Diệp nói tám vạn dặm làm mọi người hít sâu một hơi, Lý Nhị cũng ngượng ngùng:

- Các vị đồng liêu đừng nghĩ ta nói năng lung tung, Trường Tôn gia, Đỗ gia, còn có rất nhiều nhà có da gấu trắng tới từ bắc cực. Hai trăm người đi Thái Dương thần quốc chỉ ba người trở về, hai chết sau đó không lâu, một đang được Tôn tiên sinh trị liệu ở thư viện Ngọc Sơn, chư vị muốn du lịch Thái Dương thần quốc một chuyến thì tìm hắn hỏi đường là được.

- Bệ hạ, thần sở dĩ công bố bí mật của Bạch Ngọc Kinh với người đời là muốn nói một chuyện, cái bảo bối vô số người đổ máu tranh giành này tác dụng duy nhất là thắp sáng thay nến mà thôi, vi thần thỉnh cầu bệ hạ treo nó ở đại điện cung Vạn Dân, để nó ngày đêm chiếu sáng.

Lý Nhị mặt càng xấu hổ, thời gian qua ông ta không ngừng uy hiếp Vô Thiệt, muốn đoạt thứ này, không ngờ chính chủ không chút do dự treo nó ở cung Vạn Dân.

Phòng Huyền Linh cười lớn:

- Lời này hay lắm, nếu vật này thực sự có thể kéo dài tuổi thọ, treo ở cung Vạn Dân để chúng thần cũng được hưởng lợi.

Những người khác nối nhau phụ họa, đều muốn mau chóng tiêu trừ vụ án thích khách, để mọi người thoải mái hơn, nhìn thích khách thân thủ bất phàm, lại cương nghị nghĩa dũng, nếu không nói có lai lịch lớn thì quỷ cũng không tin, bất kể là ai, thế nào cũng dính líu tới huân quý quan hệ phức tạp, không ai muốn chuyện này xảy ra.

Chương 1374: Cược Lớn

Vân Diệp không có ý định dừng lại, không diệt tên phiên tăng kia thì uổng công Lý Thừa Càn, Lý Nhị cũng gặp đại nạn, chỉ có lúc này thừa thế dồn lão ta vào chỗ chết, còn về phần Vương Huyền Sách, hắn dựa vào con đường này thăng quan thì đừng trách mình không niệm tình sư đồ, trên lịch sử chính hắn mang tên yêu tăng này về, sai lầm của hắn lặp lại, vậy hắn phải nhận trái đắng.

- Bệ hạ, lai lịch của thần đã đủ ly kỳ rồi, nên rất tò mò với vị phiên tăng kia, muốn biết ông ta ngay cả tính mạng Giới Nhật vương cũng không cứu nổi, vì sao vạn dặm xa xôi tới Đại Đường? Vì tiền tài? Nghe nói cao tăng đại đức rất lãnh đạm, chắc không tới mức giống Viên Thủ Thành thiên sư mấy trăm tuổi vẫn quyến luyến mỹ nhân.

Mọi người cười rộ lên, nhưng nụ cười khô khan, thuần túy là vì góp vui, không phải vui mà cười.

Lý Nhị đi xuống, bước quanh Vân Diệp hai vòng, lắc đầu nói:

- Vân Diệp, ngươi có biết nếu người khác nói câu này, trẫm lập tức cho rằng kẻ đó là thích khách, ngươi nói ra thì trẫm muốn nghe đạo lý.

- Nói thực ngươi đúng là người đáng hoài nghi nhất, đầu tiên, ngươi hiểu rõ nhất, biết chi tiết nhất chuyện trường sinh bất lão, lại còn căm hận nhất, trẫm luôn hoài nghi ngươi vẫn canh cánh trong lòng chuyện sư phụ ngươi chết, e rằng cái chết của ông ấy liên quan trời trường sinh phải không?

- Thứ hai, nói luôn, trẫm rất phục thuật ngự hạ của ngươi, dù gia tướng hay phó dịch, thậm chí là chưởng quầy, hỏa kế, bọn họ đều một lòng trung thành với Vân gia. Nhà nào đông người khó tránh nổi có tiếng xấu truyền ra, tựa hồ chỉ có nhà ngươi không có chuyện này, thế nên những kẻ này vì ngươi mà chết không là gì.

- Thứ ba, ngươi liên tục gõ cửa cung, e rằng muốn ngăn cản trẫm và cao tăng kia giảng kinh? Nghe nói ngươi thậm chí một lần xông vào, bị thị vệ ném ra phải không? Trẫm không hiểu vì sao ngươi khẩn trương như thế, chỉ là một cuộc pháp hội thôi, dù phiên tăng kia muốn ám sát trẫm thì dưới sự bảo vệ của nội vệ, cũng không thể ra tay. Ngươi có thể cho trẫm biết vì sao ngươi căng thẳng như thế không?

Vân Diệp thầm chửi rủa, lại còn cố ý bố trí chiếu thư thăm dò mình, đoán chừng Lý Nhị đã sớm biết người ra tay là Lý Thừa Càn, không tiện nói hắn, đành lấy mình ra, nếu chẳng phải vì vậy, ông ta đã chẳng nói thâm tình như thế, những lời này là nói với Lý Thừa Càn.

- Vi thần tất nhiên không làm chuyện ngu ngốc, bệ hạ luôn nói thần là người thông minh, cho nên sao thần có khả năng làm chuyện ngu xuẩn. Hiện xuất phát tự sự kiêu ngạo của Bạch Ngọc Kinh, vi thần rất muốn biết tên phiên tăng kia mê hoặc quân vương thế nào.

Lý Nhị gật gù:

- Đó mới đúng là tính cách của ngươi, nếu ngươi thực sự xác định phiên tăng đó không có thuật trường sinh, bạch nhật phi thăng?

Vân Diệp nhếch mép:

- Nếu ông ta có bản lĩnh đó, thủ cấp của thần ở đây, ai muốn lấy thì lấy.

Thái độ kiên quyết của y làm Lý Nhị nhíu mày:

- Trẫm nhớ ngươi cược tiền cũng không dám cược lớn, sao lần này hào sảng thế.

- Vì thần thắng chắc, lấy đầu thần đổi đầu yêu tăng, dù sao yêu tăng có thể cải tử hoàn sinh, bệ hạ không nên do dự mới đúng.

Lý Thừa Càn thấy Vân Diệp lấy mạng ra đặt cược, mặt vô cùng thống khổ, mấy lần muốn bước ra, kết quả bị Lý Thái giữ rịt lấy, khóe mắt Lý Nhị liếc nhìn họ, không ngờ mỉm cười:- Trẫm còn có một tâm kết, nếu như ngươi có thể cởi bỏ, trẫm thành toàn cho ngươi dữ quốc đồng hưu, ngươi cược lớn, trẫm cũng tăng tiền, ngươi thấy sao.

Vân Diệp giơ một bàn tay ra nói với hoàng đế:

- Quân tử không nói chơi.

Vân Diệp rất muốn tiến hành lập tức, y muốn biết tên yêu tăng kia lừa gạt người ra sao, nhưng Lý Nhị mỉm cười không cho, nói là nửa tháng sau tiến hành tỷ thí, cho Vân Diệp và phiên tăng thời gian chuẩn bị.

Chẳng cần gì phải chuẩn bị, đó là suy nghĩ của Vân Diệp, trước tiên trường sinh bất lão là bố láo, dù tên phiên tăng đó biểu diễn ra sao cũng chẳng thể làm nên trò trống gì, y xem những màn biểu diễn thần kỳ quá nhiều rồi, mình không phải tên nhà quê như Lý Nhị bị chút ánh sáng làm lóa mắt.

Người Đại lý tự lĩnh thi thể đi, hoàng đế chỉ nói một câu không được trễ nải liền qua loa cho xong chuyện, không khí trên đại điện rõ ràng trở nên nhẹ nhõm, cái mặt già của Phòng Huyền Linh cũng có nụ cười, mồ hôi sắp nhấn chìm mặt Trường Tôn Vô Kỵ đã dừng chảy. Ngưu Tiến Đạt cười ha hả, vì thay đổi không khí, bất kể lễ nghi thỉnh cầu đế hậu ba ngày sau ban thưởng cho hai đứa cháu sinh đôi của ông ta, để hai đứa bé hưởng chút phúc của hoàng gia, Lý Nhị rộng lượng đồng ý, tặng một bộ ngự bút cho Ngưu gia.

Qua chuyện này, không khí càng tốt, không ai nhắc tới đống thi thể ngoài kia nữa, cứ như chưa bao giờ xảy ra, hoàng đế cũng trở nên hiền hòa, yêu cầu ngự sử tuần thành vỗ về bách tính bị kinh hãi.

Nhưng Vân Diệp và Lý Thái cảm giác không lành, vì hai mắt hoàng đế nhìn huynh đệ họ vô cùng hung ác.

Nhìn nhau một cái, định cùng tướng quân huân quý khác rời đi, để lại không gian cho hoàng đế và Lý Thừa Càn giao lưu, chuyện tới nước này che giấu Lý Nhị là nằm mơ nói mộng, cho nên cả hai vờ không thấy ánh mắt van nài của Lý Thừa Càn, vờ thảo luận chuyện nửa tháng sau, vô cùng nghiêm túc.

Khi hai người sắp bước qua cửa giọng âm trầm của Lý Nhị vang lên:- Sao, hai đứa các ngươi định đặt mình ngoài cuộc à?

Phòng Huyền Linh vốn đang đi cùng Vân Diệp, Lý Thái lập tức rảo bước, Trường Tôn Vô Kỵ vừa bước ra ngoài càng đi như bay.

Lý Thái và Vân Diệp thở dài, hoàng đế không định để chuyện này hồ đồ trôi đi, chẳng qua đem phạm vi rút gọn lại tới ba người họ, Lý Thừa Càn quỳ mọp xuống đất, xem ra định nhận tội rồi.

Vân Diệp ngó quanh, không thấy Trường Tôn thị đâu, thậm chí khi quay lại còn chuyên môn nhìn ra sau rèm, kết quả vẫn không thấy, hôm nay tám phần là nguy rồi.

Nhìn bộ mặt đen như đít nồi của Lý Nhị, thấy khả năng xui xeo tăng lên ít nhất chín phần, Lý Thái cũng chung suy nghĩ, lề mề đi vào, chờ mẫu hậu cứu mình vào thời khắc cuối cùng.

- Hoàng hậu bị kinh sợ, đã về điện Lưỡng Nghi nghỉ ngơi rồi, các ngươi khỏi cần trông đợi hoàng hậu tới cứu, thả hai trăm thích khách vào chỗ long tẩm của trẫm giết người. Các ngươi to gan lắm.

Tai nghe tiếng Lý Nhị gầm rù, mắt nhìn trên khốn kiếp Đoàn Hồng đóng chặt cửa, Lý Thái và Vân Diệp nhắm mắt lại, cũng quỳ xuống bên Lý Thừa Càn, có điều cả hai rất ăn ý lùi lại một bước. Đại họa là do Lý Thừa Càn gây ra, hai người chỉ là bao che đằng sau, để hắn chịu thì hơn.

- Phụ hoàng, chuyện này do nhi thần nhất thời hồ đồ, không liên quan tới Thanh Tước và Vân Diệp, xin phụ hoàng trừng phạt nhi thần, nhi thần không oán trách.

Lý Nhị cười như quạ đen:

- Ha ha ha, nhi tử tốt của trẫm, chẳng lẽ không muốn phụ hoàng ngươi sống lâu trăm tuổi? Ngươi muốn làm hoàng đế thế sao?

"Rầm" một cái, Lý Thừa Càn bị hoàng đế đá bay, người va vào cột, ngã xuống, ho mấy cái phun ra máu.

- Trẫm đương nhiên là biết ngươi làm, người khác không có năng lực thả thích khách vào hoàng cung, cũng chỉ có ngươi ngu xuẩn như thế. Nếu có Vân Diệp và Thanh Tước giúp ngươi, đám hòa thượng kia sớm đã chết sạch, không dùng hỏa khí, đó là nguyên nhân trẫm nhẫn nhịn tới giờ.

Miệng cao giọng chửi Lý Thừa Càn, chân không chút nương tình, Vân Diệp không hiểu, ông ta chửi Lý Thừa Càn, sao lại đá mình? Lại cật lực đá như thế?

Người trượt trên sàn nhà bóng lộn tới năm xích, gào một tiếng va vào Lý Thừa Càn, tuy người mặc giáp không đau lắm, nhưng nhất định phải làm ra vẻ chút, cắn đầu lưỡi, khõe miệng cũng nhỏ ra chút máu, có thể mới hợp lý, mới khiến Lý Nhị nguôi giận.

Vờ xoa vai, lén lút nhích sang bên hai bước, nhường chỗ cho Lý Thái, nếu không bị tấm thân to béo của hắn xô phải thì gay.

Quả nhiên Lý Thái cũng trượt tới rồi, Lý Thừa Càn lại còn muốn chặn đệ đệ lại, kết quả bị người Lý Thái và vào ngực, miệng lại chảy máu.

Chương 1375: Vui Và Giận

- Hừ hừ, ngươi có hai hảo huynh đệ đấy, một đứa giúp ngươi lẫn lộn, một đứa giúp ngươi xử lý hậu quả, ba đứa hè nhau lừa bịp trẫm, các ngươi to gan lắm.

- Hiện giờ đứa nào đứa nấy lớn rồi, thái tử, thân vương, kém nhất cũng là binh bộ thượng thư thống lĩnh binh mã thiên hạ, còn nhỏ nghịch ngợm đã đành, giờ các ngươi nói xem mình tội gì? Kẻ động binh đao trong hoàng cung, giết!

Lý Nhị càng nói càng phẫn nộ, cuối cùng giọng lạc đi:

Nghe thấy chữ giết, Lý Thừa Càn thất kinh, vội bò tới ôm chân Lý Nhị van nài:

- Phụ hoàng, lần này là do con sai, người đá chết con là được, đừng trút giận lên hai người họ.

Đây là hành vi của kẻ ngốc, loại sinh vật hoàng đế này nổi giận thì làm gì có giới hạn, làm gì có lý trí. Vân Diệp còn nhớ đời sau nước Nga có một bức tranh nổi tiếng, vẽ một vị quân vương tàn bạo trong lúc thịnh nộ đánh chết đứa con yêu quý nhất của mình, sau đó lộ ra vẻ hối hận kinh hoàng.

Khi lần nữa Lý Nhị đá bay Lý Thừa Càn, Vân Diệp thấy Lý Nhị rồi cũng sẽ như thế.

Khả năng thấy đại ca bị đánh quá thảm, Lý Thái đứng dậy rống:

- Phụ hoàng, người đầu tiên động đao binh trong hoàng cung không phải đại ca.

" Tí chị ngươi!" Vân Diệp thầm gào rú trong lòng, tuy cả thiên hạ đều biết cha ngươi chả tốt đẹp cái bu... gì, nhưng nói ra lúc này có thích hợp không?

Quả nhiên câu này sức sát thương quá lớn, Lý Nhị điên hoàn toàn rồi, vơ cái đỉnh đập chết tên hoạn quan, chắc tiềm thức thấy lấy thứ này đập Lý Thái không thích hợp, phẫn nộ ném đi, trúng đầu tên hoạn quan khác, não phọt ra.

Vân Diệp thấy tình thế không lành, kéo Lý Thái chạy, toàn bộ hỏa lực bị một câu khốn kiếp Lý Thái thu hút, Lý Nhị cầm một thanh đoản côn đuổi theo, Vân Diệp và Lý Thái chưa bao giờ luyện võ bị đuổi kịp, gậy nện xuống túi bụi.

Vân Diệp thấy quyết định anh minh nhất hôm nay của mình là mặc nhuyễn giáp có ống tay, hai cánh tay ôm lấy đầu, lưng và vai bị Lý Nhị đánh như đánh trống, trên người Lý Thái cũng truyền tới tiếng động tương tự, tranh thủ nhìn hắn, phát hiện tên chó má này nháy mắt với mình, hắn cũng mặc nhuyễn giáp.

Lý Thừa Càn hộc máu bò tới, van xin phụ thân đánh mình đừng đánh huynh đệ mình, hình tượng cực kỳ thê thảm.

Lúc này một tiếng kêu thảm thiết sau rèm truyền ra, Trường Tôn thị tóc tai bù xù xuất hiện, giang tay ôm lưng Vân Diệp và Lý Thái, vừa khóc vừa gào:

- Bệ hạ muốn đánh chết chúng thì đánh chết thiếp trước đi, bọn thiếp xuống suối vàng còn chăm sóc nhau, bệ hạ ở lại một mình mà làm hoàng đế.

Lý Nhị mặt từ tím tái chuyển sang trắng bệch, người lảo đảo, Vân Diệp và Lý Thái vội đỡ lấy ông ta, Trường Tôn thị khóc lóc vuốt ngực ông ta, giúp Lý Nhị nguôi giận.

Hồi lâu sau Lý Nhị mới thở hắt ra được, gào to:

- Tức chết trẫm rồi.

- Bệ hạ bớt giận, thiếp giúp bệ hạ giáo huấn ba tên nghiệt chướng này.

Trường Tôn thị vung tay tát Vân Diệp ở gần mình nhất, tát cực mạnh, máu mũi cũng chảy ra, không kịp đề phòng Vân Diệp ngây tại chỗ, Trường Tôn thị chưa bao giờ đánh y dù chỉ một ngón tay. Tới khi thấy bà tát Lý Thái mới tỉnh dậy, bò tới đỡ Lý Thừa Càn không ngừng hộc máu dậy cho hoàng đế xem, ý nói hắn thảm lắm rồi, hoàng đế nên nguôi giận, không ngờ Trường Tôn thị chẳng chút nương tình, tát cho Lý Thừa Càn lại nôn ra máu.Lý Nhị thều thào nói:

- Bỏ đi, trẫm nguôi giận rồi, nhốt ba tên nghiệt chướng vào đại lao phủ Tông Nhân, không có ý chỉ của trẫm không được thả.

Đoàn Hồng hãi hùng vẫy tay liền có mười mấy tên hoạn quan tràn vào, khiêng ba người Vân Diệp đi.

- Nhị lang, đều tại thiếp sai, thường ngày quá phóng túng đám Lý Thái nên mới có đại họa hôm nay.

- Hừ, Quan Âm tỷ, thực ra trẫm không giận như thế, lời của Thanh Tước không sai, người đầu tiên động binh đao trong hoàng cung không phải Thừa Càn, mà là trẫm.

- Thừa Càn chỉ không muốn trẫm trường sinh bất lão, lo vĩnh viễn không có cơ hội thi triển, đó là tâm lý tiêu chuẩn của thái tử, trẫm biết rõ, làm trẫm vui mừng là nó không đối phó với phụ thân mình, chỉ muốn giết phiên tăng để đạt được mục đích.

- Thanh Tước và Vân Diệp không biết trước, Thanh Tước có được một chiếu thư trắng, Vân Diệp được lệnh điều binh không hợp quy củ, trẫm cố ý không ghi rõ châu phủ nào, y hoàn toàn có thể điều bộ hạ cũ của mình vào kinh, nhưng hai đứa bé này không làm thế, Thanh Tước lén trả chiếu thư cho trẫm, Vân Diệp phong bác chiếu thư kia, làm trẫm rất vui.

Lao phòng phủ Tông Nhân không tệ, ít nhất cực kỳ sạch sẽ, ánh mặt trời sung túc, cả lao phòng lớn chỉ nhốt ba người bọn họ. Lý Thừa Càn nằm trên giường ho liên hồi, Lý Thái sắc thuốc cho đại ca, Vân Diệp nằm trên đống cỏ dày, ngậm một cọng cỏ, hứng trí ngâm nga tiểu khúc.

- Chúng ta bị đánh thảm như vậy, ngươi còn có tâm tình mà hát à?

Lý Thừa Càn ho mấy tiếng, khó nhọc hỏi:

- Cuối cùng biết vì sao Tiểu Tượng Nhi kích động như vậy rồi, vì nó có người cha còn kích động hơn, ta chẳng phải đã nói với ngươi là không thể trường sinh sao? Vì sao còn ra tay, ngươi thực sự đúng là không để cha ngươi có chút hi vọng nào nhỉ.
Lý Thái cũng ném thanh củi xuống đất, lửa giận trong lòng tuyệt đối không kém Lý Nhị, chỉ có điều không đành lòng thấy đại ca gặp họa mới giúp đỡ, hành vi của Lý Thừa Càn đúng là không phải người con nên làm, đứng ở góc độ hắn tất nhiên hi vọng cha mình sống càng lâu càng tốt, làm hoàng đế nghìn năm che chở mình tới già.

Lý Thừa Càn hổ thẹn quay đầu vào bên trong:

- Khi đó ta nhìn thấy lão tăng có thể làm cá chết sống lại, có thể làm cỏ khô xanh lại, liền cho rằng ông ta có bản lĩnh đó thật, khi ta nghe ngươi nói không có khả năng ấy thì chưa kể cho ngươi nghe chuyện này, về sau như nghĩ tới chuyện gì, sắc mặt ngươi đại biến vội vã rời đi, cho nên ta nghĩ ràng ông ta không đơn giản, vội hạ quyết tâm thiếu suy nghĩ.

- Ta biết làm thế sẽ khiến các ngươi xem thường ta, nhưng ta thực sự muốn làm hoàng đế, tốn nửa đời nỗ lực vì mục tiêu này, ta không muốn uổng phí, không muốn tới chết vẫn là thái tử, như thế cuộc đời ta không có ý nghĩa gì nữa.

- Ta có thể kiên nhẫn đợi phụ hoàng già, nhưng không kiên nhẫn đợi một nghìn năm, hoặc lâu hơn.

Biết Lý Thừa Càn đang khóc, người kiên cường ít khi khóc, chỉ khóc trước người tín nhiệm nhất, hắn chỉ nhận sai với Lý Thái và Vân Diệp.

Lý Thái khoanh chân ngồi trên đống cỏ, chắp tay với Vân Diệp:

- May mà ta không có loại tâm tư đó, nếu để ta đợi một nghìn năm, ta sẽ thấy cuộc đời vô vị, đại ca thật đáng thương.

Vân Diệp cười khùng khục:

- Đáng thương cái rắm, ta nói cho các ngươi một câu, nghe xong lập tức quên đi, không ai được nói ra, Thừa Càn làm việc này không sai, hắc, nếu Thừa Càn không làm bậy như thế, bệ hạ sẽ thực sự gặp nguy hiểm, ăn phải thứ dược hoàn rắm chó của lão hòa thượng đó, nếu bệ hạ bình an ta giao đầu cho ngươi.

Lý Thừa Càn giật mình, đứng bật dậy, không cẩn thận đụng vào vết thương, đau méo mặt:

- Thật sao?

Lý Thái cũng đứng dậy nhìn Vân Diệp với vẻ khó tin.

- Ba ngày qua ta không ngừng gõ cửa cung, thậm chí còn một lần xông vào, tuy bị ném ra nhưng ta đã tận lực rồi, cho nên ta đã an bài xong chuyện ở nhà, nửa đêm hôm qua hồng linh cấp sứ tới nhà làm ta sợ chết khiếp, tưởng bệ hạ xảy ra chuyện rồi, chiếu thư kia còn nghĩ là Thừa Càn cấp cho ta, nên mới không qua trung thư và môn hạ, dọc đường hại ta khóc hai lần.

- Hiện phải làm sao? Phụ hoàng sẽ lại đi tìm tên yêu tăng đó.

Lý Thái bắt đầu giật cửa lao phòng, la hét để hắn ra, Lý Thừa Càn ngồi ngây tại chỗ không nói không rằng.

Vân Diệp hứng thú nhìn Lý Thừa Càn, không biết trong lòng hắn có tư vị gì, lão tử quan trọng hơn hay hoàng vị quan trọng hơn.

Còn may Lý Thừa Càn không làm y thất vọng, ngẩn ra một lúc cũng điên cuồng la hét, miệng lại chảy máu rồi.

Mình xui xẻo ba ngày, hai tên khốn kiếp này nhàn nhã ba ngày, hiện tới lượt chúng lo rồi.

Chương 1376: Thực Vật Chống Hạn

Ngục tốt mặc áo đỏ cười bồi tới chắp tay nói:

- Ba vị đừng hét nữa, không có lệnh của bệ hạ và nương nương không ai dám thả ba vị ra đâu, ba vị thương tiểu nhân trên có mẹ già dưới có con nhỏ, đừng nổi giận, nếu giận thì tiểu nhân đưa mặt tới cho ba vị đánh.

Lý Thái giơ nắm đấm lên muốn đánh ngục tốt, đột nhiên thấy Vân Diệp đang ngồi ăn, liền thu nắm đấm lại, đá ngục tốt ngã nhào, sau đó ngồi xuống ăn cùng với Vân Diệp, từ hôm qua tới giờ, hắn không có hạt cơm nào vào bụng.

Lý Thừa Càn kêu một lúc cũng nghĩ ra cái gì, quay lại giường nằm xuống, người mất đi sức sống, ít nhất sự day dứt vừa rồi đã giảm quá nửa.

Vân Diệp trước mặt hoàng đế nói tên hòa thượng kia là kẻ lừa đảo, hoàng đế sẽ không tùy tiện dùng dược hoàn của lão ta, tuy vừa rồi Vân Diệp bị ăn đòn, nhưng luận tới tín nhiệm, tên yêu tăng kia có cưỡi ngựa cũng chẳng theo kịp.

Rượu thịt không tệ, là tác phẩm của ngự trù, chưa nói ngon hay không, ít nhất đẹp mắt. Lý Thái ăn xong, đỡ Lý Thừa Càn dậy uống thuốc.

- Rõ ràng ngươi đã phái thích khách vào cung, sao ngươi vào cung không mặc nhuyễn giáp? Nếu có giáp đã chẳng bị đánh thảm như vậy.

Lý Thừa Càn nghe vậy ho khù khụ, đưa tay vén áo Vân Diệp lên, liền nhìn thấy kim ti nhuyễn giáp, lại ho, vén áo Lý Thái lên, cũng có bộ giáp tương tự, mà bộ giáp này hắn cũng có...

- Ngươi đừng chọc huynh ấy nữa, còn nôn ra máu là không sống nổi nữa đâu.

Lý Thái cẩn thận đặt Lý Thừa Càn nằm xuống giường, trách móc Vân Diệp:

Khi Trường Tôn thị tới nhìn thấy cảnh tượng làm bà giận điên, Lý Thừa Càn nằm trên giường ngủ, hai tên kia nằm trên đống cỏ ngáy khò khò, không có chút vẻ hối cải nào.

Run rẩy hỏi ngục tốt lấy roi, mở cửa phòng ra đánh túi bụi ba tên nghiệt súc, ba người chạy vòng quanh lao phòng, bà ném roi đi, ngồi xuống khóc nức nở.

Trường Tôn thị thích nhất là Lý Thái, Vân Diệp và Lý Thừa Càn cùng đẩy hắn ra, dỗ mẹ vốn là chuyện đứa nhỏ nhất nên làm mà.

- Mẫu hậu, hiện giờ hai nhi không tiện nói, qua mấy ngày nữa người sẽ biết chuyện đại ca làm là vì tốt cho phụ hoàng, bọn con không phải muốn đối phó với phụ hoàng, hiện giờ, tương lai đều không thể, bọn con cũng chẳng phải vô tâm, nếu không làm sao lúc này có thể ngủ được.

Trường Tôn thị không phải người vài ba câu mà lửa nổi, nghe lời Lý Thái ngẩng đầu lên, mắt đã không còn giọt nước mắt nào nữa, đầy uy nghiêm của hoàng hậu:

- Nó cho rõ.

Vân Diệp hít một hơi khí lạnh xoa đùi, Trường Tôn thị đánh người khác Lý Nhị, toàn chơi chỗ không giáp, tất nhiên là bị đánh đau.

- Nương nương đáng lẽ không nên thấy lạ về trò lừa gạt của tên yêu tăng đó mới phải, thần không ngờ vài trò biến cỏ khô thành cỏ xanh của lão lại làm nương nương và bệ hạ tin lão có tài khởi tử hồi sinh, thứ đó tên là hoàn hồn thảo, nương nương ra hiệu thuốc là có thể tìm được, mang về thần cho một cây vào lòng ấp hai này là nó sống lại, còn trị được bệnh, vừa vặn hợp với bệnh bây giờ, mũi bị nương nương tát chảy máu.
Trường Tôn thị áy náy bảo cung nữ đi tìm hoàn hồn thảo Vân Diệp nói, nghiến răng ken két:

- Cho dù các ngươi biết tên phiên tăng đó không có ý đồ tốt, có thể thông qua con đường khác can gián, sao phải dùng thích khách.

- Không liên quan tới thần và Thanh Tước, là Thừa Càn bị mỡ lợn làm lú đầu, thần ba lần gõ cửa bị ném đi ba lần, nên không thể can gián.

Trường Tôn thị trầm mặc hồi lâu hỏi:

- Cá chết thì sao, đặt ở ngoài ba ngày, chết hẳn rồi, nhưng hòa thượng kia tụng kinh siêu độ xong liền sống lại là vì sao?

Vân Diệp cười ngặt ngoẽo, Lý Nhị muốn trường sinh tới điên rồi, người ta kiếm mấy con cá phổi ở Châu Phi liền lừa được bọn họ tới mức này, không hiểu sự thông tệ thường ngày đi đâu mất.

- Nương nương, ngươi mang con cá kia tới đây cho thần giết một lần xem có sống lại được nữa không, loại cá đó rời mặt nước bốn năm còn chẳng chết, ba ngày là cái gì.

Nhìn Vân Diệp cười lăn lộn, Trường Tôn thị bị thái độ ác liệt của Vân Diệp làm tức chết, vỗ cổ y một cái, tuy tức giận nhưng không thương tâm nữa, bà có lý do giải thích hành động quái dị của Lý Thừa Càn cho Lý Nhị rồi, với đứa con thái tử này, bà chú tâm không phải bình thường.

Cửu tử hoàn hồn thảo mang tới, xác định thứ này đã chết khô, vì nó là dược liệu hôm nay mới cho vào cung.

Vân Diệp cầm lấy hoàn hồn thảo, nhổ một ngụm nước bọt lên nó, dưới ánh mắt của Trường Tôn thị, cây cỏ đó nửa canh giờ sau dần dần cuộn lá lại, đúng là sống lại.

Trường Tôn thị sai người cầm lấy cây hoàn hồn thảo, vội vàng bỏ đi, Vân Diệp ở sau gọi với theo nói cây này mai mới xanh lại, cần sớm trồng vào bồn hoa.Trường Tôn thị đi, ba người có thêm vết bầm, đau rát, Vân Diệp không biết mình tạo nghiệt gì mà thành huynh đệ hai tên khốn kiếp này..

Ba người cộng lại gần trăm tuổi rồi, còn bị ăn đòn, đúng là kỳ văn, Lý Thừa Càn bị cha đánh không xuống giường được, Lý Thái ăn đòn ít nhất, về phần Vân Diệp, Lý Nhị chẳng đánh y mấy, ngược lại một trận roi của Trường Tôn thị quất cho trên đùi vẫn còn bầm tím.

Roi da trâu đấy, Trường Tôn thị lại là người từng luyện võ, Vân Diệp xem kỹ rồi, có tám vết, đến hoa văn trên roi cũng hiện rõ ràng, nữ nhân nói cho cùng vẫn thiên vị con mình, Lý Thừa Càn đầu sỏ được sáu cái, Lý Thái ít nhất, ba cái, mình quả nhiên là được bà ta yêu thương nhất.

Thời gian qua đúng là và thương tâm vừa thương thân, tối ngủ không ngon, đại lão phủ Tông Nhân gần Khúc Giang, tới tối là muỗi ùn ùn kéo tới, không mang theo châu đuổi muỗi, sáng tình lại sưng khắp người.

Lạc thú duy nhất h iện giờ là đánh ngục tốt chơi, muốn gì không có cái đó, còn không cho mang thức ăn bên ngoài vào, trong cung có thích khách, sợ có kẻ lòng dạ bất trác hại ba người trong lao.

Con mẹ nó, kẻ lòng dạ bất trắc bị nhốt bên cạnh đây này, nếu ba người họ bị hạ độc chết, đoán chừng Lý Nhị đốt thành Trường An xem khói lửa.

Chẳng có việc gì làm, ba người trong lao bày đủ thứ trò chơi.

- Cửu tử hoàn hồn thảo sao lại trị nữ tử kinh nguyệt không thông? Chẳng lẽ không thể cải tử hoàn sinh à, thế mới đáng tiền.

Lý Thái làu bàu hỏi:

- Có lẽ người phát hiện ra thuốc này còn uất hơn ngươi, gặp được thứ thần kỳ như thế mà chỉ có chút tác dụng.

Vân Diệp tách bánh bao không ăn hết ra, đặt dưới ánh mặt trời, không được lãng phí lương thực.

Đã bị nhốt ba ngày, chỉ có một lần Trường Tôn thị tới, trừ ngục tốt và ngự y thì không thấy được ai khác. Vết thương Vân Diệp và Lý Thái mờ đi rất nhiều, chỉ Lý Thừa Càn còn phải uống thuốc, nên trong nhà lao toàn mùi thuốc.

Lý Thừa Càn hai tay chắp sau đầu, miệng ngậm cọng cỏ, nói:

- Thực ra ta thấy bị giam tốt lắm, ba ngày qua hết ngủ lại ngủ, cực kỳ thoải mái, chẳng muốn ra ngoài nữa, ta giống như quay lại mười mấy năm trước. Biết không Diệp Tử, năm xưa khi ta từ Lũng Hữu về, vì đánh nhau với các ngươi, chẳng những bị giam còn bị đánh một trận, khi đó còn nhỏ, cứ thấy bị oan, giờ nghĩ lại đều là phúc phận.

- Nhiều năm qua phụ hoàng không đánh ta nữa, nhưng tình cha con cũng nhạt đi, các ngươi có cảm giác này không, trừng phạt qua lời nói còn nặng hơn trừng phạt da t hịt.

Lý Thừa Càn nói tới chuyện xưa bùi ngùi không thôi, nhưng hai tên còn lại có cái nhìn khác.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau