ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1366 - Chương 1370

Chương 1367: Lão Hán Hỏi Chính Sự

Xa gia của Lý Nhị đi tới tận đại môn Vân gia mới dừng lại, Vân Diệp đi bộ theo xa giá một đoạn, toàn thân toàn bụi, không kịp rửa đã thấy đế hậu từ trên xe xuống.

Vân Diệp chưa kịp nói chuyện với Lý Nhị, phu thê Lý Nhị mỉm cười hàn huyên với lão nãi nãi, lúc này y mới nhớ ra, mời khách là lão nãi nãi không phải mình.

Rõ ràng biết hết ngóc ngách Vân gia rồi, lại giả vờ lần đầu tới, lão nãi nãi còn phải đi trước dẫn đường, đợi ở cửa nghênh tiếp không phải chỉ có người Vân gia, Lý Cương, Đỗ Như Hối, Phòng Huyền Linh mặc thường phục cung kính hành lễ với hoàng đế.

Hoàng đế ngồi ở Vân gia chốc lát rồi muốn cùng hoàng hậu tới nhà trang hộ, vì toàn trang là người của Kiêu kỵ vệ và Thiên Ngưu vệ, nên đế hậu một trước một sau đi trong trang, như phu thê bình thường.

Lão nông bị hoàng đế làm sợ chết khiếp, ông ta vẫn cứ bám vào viện tường người ta chào hỏi, sau đó hỏi người ta ý kiến thế nào về vụ thu hoạch.

- Không ý kiến gì, nghe quan gia thôi, quan gia bảo sao thì làm thế.

Vân Diệp nghe thấy cười khoái trá, đúng là người của Vân gia trang vẫn thông minh, câu này không thể tuyệt hơn, có câu học vấn trong dân gian, quá chính xác.

Lý Nhị nhăn mũi tựa hồ hơi xấu hổ, mình chỉ muốn ra oai, tôn trọng ý nguyện bách tính, nhưng cũng phải để họ thấy hoàng gia uy nghiêm, không ngờ uy phong hơi quá, hương nông dọa thàn chim cút, chuyện thành vô vị.

Quay đầu nhìn Vân Diệp đang cười trộm, cuối cùng tìm được chỗ xả giận, mũi hừ một tiếng:

- Ngươi thấy trẫm chuyện bé xé ra to?

- Không ạ, bệ hạ là thánh quân, lấy đại giá của giao tự tới Vân gia trang, thần mừng vô kể.

- E là sợ hơn mừng hả? Điển luận ghi, đế vương xuất hành, rời kinh ba mươi dặm phải chiêu cáo thiên hạ, bày y trượng, có gì không đúng?

Đương nhiên là không có vấn đề, đường từ Vân gia trang tới kinh thành, qua mấy lần sửa thẳng, hiện chỉ cách ba mươi lăm dặm, hoàng đế nhất định muốn làm theo điển lễ, Vân Diệp phải chịu, tuy trước giờ ông ta tới đây luôn gọn nhẹ.

Hoàng đế sắp năm mươi rồi, nhưng tính khí càng trở nên nóng nảy, nghe nói trong hoàng cung gần đây ông ta đánh người suốt, mà đánh chêt, một cách chết rất thống khổ, chỉ nhìn đại bộ phận là hoạn quan phụ trách mua bán thì biết hoàng đế hạ lệnh dán miệng.

Thường thì bách tính đầy hiếu kỳ về hoàng đế thần bí, luôn muốn nghe ngóng chút sinh hoạt của hoàng tộc, vì thế hoạn quan mua bán thành nguồn tin tức duy nhất, hoàng đế làm thế, tức là ông ta tiếp tục giữ loại thần bí này.

Vân Diệp dẫn vợ chồng hoàng đế đi thăm con trâu cái suýt đẻ non, thưởng thức quả khô Tào gia, còn thịt lợn nhà đồ tể bị Vân gia mua hết rồi, hoàng đế không đi xem nữa.
Không bao lâu đã đi khắp Vân gia trang tử, một số lão nông cũng dám lớn gan nói chuyện với hoàng đế, còn về phần Trường Tôn thị bị một đám lão thiếu bà di lôi đi đâu mất rồi, so với hoàng đế oai nghiêm, hoàng hậu bình dị dễ gần luôn được hoan nghênh nhất ở Vân gia trang.

- Xem ra hoàng hậu được hoan nghênh hơn trẫm.

Lý Nhị không thấy hoàng hậu đâu, liền đùa với các hương dân.

- Nam nhân gia thế nào cũng phải cần ít uy nghiêm, nếu không chẳng quản được nhà, mấy nhi tử của lão hán đều sợ lão hán, nhưng thân với mẹ chúng, đều cùng một đạo lý.

Lý Nhị cười gật đầu, rất hài lòng với câu này.

Máy nói đã mở, các hương nông thấy hoàng đế dễ nói chuyện cũng dần dần góp lời, cơ hội nở mặt như vậy không nhiều.

- Nói vậy là lao dịch triều đình bố trí không hợp lý.

- Bệ hạ, cũng không phải không hợp lý, quóc gia cần sửa đường, xây thành, những công việc này luôn cần người làm, quan gia giảng giải đạo lý rồi, lão hán chỉ thấy, có người đi được, có người không thích hợp. Triều đình cho đất, thì phải nộp thuế và đi lao dịch, vấn đề là bắt người Vân gia trang đi lão dịch thì lỗ lắm.

- Lỗ lắm? Thế là sao?
Lý Nhị thiếu chút nữa chết nghẹn, lao dịch mà cũng lỗ?

Lão Hán cười chất phác:

- Đúng thế ạ, bệ hạ xem nếu lão hán dùng một tháng lao dịch vào thành bán quả khô có thể kiếm được năm mươi ngân tệ, nhưng, lão hán dùng một ngân tệ có thể thuê một tráng hán đi lao dịch, không chỉ làm nhiều hơn, còn làm tốt hơn lão hán, lão hán vẫn có thể kiếm được bạc, chẳng những có lợi cho bệ hạ, lợi cho quan gia, lợi cả cho lão hán. Bệ hạ, năm sau lao dịch, lão hán có được thuê người đi hộ không?

Mắt Lý Nhị lồi ra, không cách nào trả lời câu hỏi này, lời lão hán nhìn qua không có vấn đề, đúng là chuyện lưỡng toàn kỳ mỹ, nhưng lúc đầu quốc triều định ra chế độ lao dịch không nghĩ tới còn có loại vấn đề này, chỉ là vấn đề này triển khai, phải định lại chế độ thuế má, đâu phải một sớm một chiều mà làm được.

- Bệ hạ, nhi tử của lão hán là phủ binh, cũng theo hầu gia vài lần lên chiến trường, cũng có ít quân công, giờ ở lại nhà thành thằng lười, chẳng làm gì cả, ỷ vào mình có quân công, ăn không ngồi rồi, chỉ muốn đợi bệ hạ lại gọi ra chiến trường. Lão hán hỏi hầu gia rồi, chính sách của triều đình mấy năm tới là nghỉ ngơi dưỡng sức, không động binh nữa. Bệ hạ nói nó tiếp tục thế thì sao được, nói ra nó là phủ binh, ngụ binh vu nông, triều đình không đánh trận phải là nông phu mới đúng, nhưng nó không muốn làm ruộng, chỉ muốn làm binh, bệ hạ tuyển nó vào quân ngũ được không?

Lý Nhị há hốc mồm, lại là một câu hỏi liên quan chế độ binh dịch quốc gia, không phải một hai câu xử lý được, mình nghĩ rằng là chế độ hoàn mỹ, xuống dưới lại biến dạng, dùng suy nghĩ một người thay suy nghĩ mọi người thiên hạ, vênh quá lớn.

Cứ tưởng bách tính chỉ có thể nói tới chuyện như vụ mùa, hoa quả, trâu bò, hiện giờ nhận ra không phải như thế, chính sách mình định ra, cuối cùng dẽ dùng lên đầu bọn họ, họ mới là người hiểu chính sách nhất.

- Nước có thể chở thuyền cũng có thể lật thuyền, mà nước hay thay đổi nhất, chèo thuyền cũng phải dựa vào thực tế biến hóa, khi tá lực, khi thuận thế, khi phải ngược dòng...

Khi về Vân gia, Lý Nhị và quần thần ngồi ở đại sảnh, kể cho họ những điều nghe thấy trong trang, làm mình không trả lời nổi, thiên hạ còn nhiều bách tính như thế, vấn đề tích trữ không biết bao nhiêu, mặt nước nhìn bình lặng không biết có bao nhiêu dòng chảy ngầm.

Lý Cương cười khà khà:

- Bệ hạ không cần tự coi nhẹ mình, triều Trinh Quan là thịnh thế hiếm có, ngoài không có địch, trong không có họ, đó là công tích của bệ hạ, lòng bệ hạ có bách tính là thánh quân rồi, vấn đề bệ hạ gặp là lắm thầy nhiều ma thôi.

- Một chính sách lập ra phải chiếu cố tới lợi ích của đại đa số, chứ không phải bộ phận nhỏ, bệ hạ bị Vân gia trang làm mê hoặc rồi.

- Lao dịch là một phương thức thu nạp lòng trung thành của bách tính với quốc gia, không phải là vấn đề ngân tệ, lão phu cho rằng, lao dịch chỉ có thể tăng, không thể giảm, còn tên phủ binh lười biếng kia chỉ là trường hợp đặc biệt.

Lý Nhị xưa nay suy nghĩ vấn đề vĩ mô mà không phải vi mô, hiện đột nhiên tiếp xúc với chuyện cụ thể, làm hoàng đế rất mất tự tin.

Một vị hoàng đế tự cho mình là minh quân, đột nhiên gặp phải lão nông đưa vấn đề thực tế muốn hoàng đế giải quyết, đây đúng là bắt nạt hoàng đế, vấn đề này mà tới tay chủ bạ huyện, lão hán sẽ bị tát lệch mòm, sau đó bắt lão hán đưa mình hai ngân tệ, một ngân tệ để thuê tráng hán, một ngân tệ để mình uống rượu, thế là chẳng còn chuyện chó gì nữa, chỉ Lý Nhị mới liên tưởng tới chính sách, sinh ra cảm giác nguy cơ.

Chương 1368: Vân Gia Nhất Nhật Du

Nhìn bộ dạng choàng tỉnh của Lý Nhị, Vân Diệp cũng cười bồi, kỳ thực trong lòng rất muốn đánh Tiểu Vũ một trận, xú nha đầu này làm mẹ rồi sao tính tình vẫn thế? Thấy mình bị hoàng gia ức hiếp, liền ra tay hãm hại hoàng đế.

Chuyện này nhất định không tìm được chứng cứ, xú nha đầu này chạy tới huyện Tam Nguyên lo xuân canh, tuyệt đối không thể tóm được đuôi cáo của nó, Vân Diệp chỉ suy đoán theo lẽ thường tình, trước tiên giả định đầu sỏ là Tiểu Vũ, sau đó đảo lộn căn nguyên sự tình...

Nhìn thấy các lão soái chào hỏi cũng tốn công, đều là thượng thư, vì đó là quan hàm tối cao, khi có hoàng đế chỉ có thể xưng hô như thế, cho nên trong đại sảnh Vân gia có ba vị binh bộ thượng thư ngồi, còn Vân binh bộ thượng thư đi pha trà rót nước.

Đều là người quen cả, biết thói quen ăn uống của họ, Lý Nhị chơi luôn bát mỳ, hoàng đế là người Quan Trung, không ăn mỳ thì ăn cái gì, dù là thần tiên cũng chẳng ngăn nổi.

Một đĩa dưa, hai nhánh tỏi, rới dấm gừng tỏi lên, ngửi đã muốn ăn. Ngưu Tiến Đạt, Lý Tịnh, Ngụy Trưng những người thích ăn mỳ đều ăn thế.

Lý Nhị húp sùm sụp hết bát mỳ lớn, đặt bát lên bàn, lo lắng nhìn Lý Cương húp từng ít cháo một, nhíu mày nói:

- Thân thể tiên sinh vẫn chưa điều dưỡng tốt sao, mỗi ngày chỉ ăn một chút như thế làm sao được.

Lý Cương lau miệng, đặt bát cháo mới ăn một nửa xuống cười khổ:

- Bệ hạ có điều chưa biết, lão thần đáng lẽ đã rời thân xác này tiêu diêu mấy năm trước, chỉ là luyến tiếc quốc gia ngày càng phồn vinh, muốn nhìn thêm một ít, sau này xuống đất có thêm chuyện để nói với lão hữu.

- Nay tóc lão thần đã rụng, răng cũng từng cái rời đi, ngày đi xa tới gần rồi. Bệ hạ, thần xin một ân điển, không biết nên nói không.

- Lão ái khanh có yêu cầu gì cứ nói, trẫm sẽ đồng ý hết.

Lý Nhị chấp thuận ngay:

- Lão thần tạ ơn bệ hạ trước, mong muốn thần cả đời không ngoài chuyện dạy học trồng người, nói ra thật hổ thẹn, Tùy Dương đế và Tức vương đều là môn hạ của thần, một kẻ tàn bạo, một bất hiếu, lão thần không làm trọn chức trách, đó là nuối tiếc cả đời.

- Cho nên lão thần chỉ mong khi chết bệ hạ đừng phong hiệu, đừng hạ chiếu, càng đừng công bố thiên hạ, chôn với quy cách quan ngũ phẩm là tốt rồi, đó là quan vị đầu tiên của thần ở Đại Đường.

- Sinh lão bệnh tử là chuyện thường tình của con người, có được một góc dung thân ở thư viện là ân điển lớn nhất trời cao ban cho, mong bệ hạ ân chuẩn.

Không ai ngờ rằng Lý Cương lại nói tới hậu sự của mình, Lý Nhị trầm mặc chốc lát rồi trịnh trọng nói:

- Tùy Dương đế và Tức vương đều tự chuốc lấy diệt vong, giáo dục hai người này thất bại sao có thể tính lên đầu tiên sinh, nếu đó mà cũng là vết nhơ trong đời thì trẫm càng không biết giấu mặt vào đâu, nay thư viện Ngọc Sơn hưng thịnh nhường nào, gọi là cơ nghiệp ngàn đời cũng không phải là không thể.

- Tiên sinh ngàn vạn lần đừng phỉ nhổ bản thân, dựa vào cống hiến của tiên sinh, vinh danh thế nào cũng không quá. Có điều nếu tiên sinh có yêu cầu ấy, trẫm làm theo là được.

Lý Cương cười hà hà chắp tay vái xung quanh:

- Lúc mới vào thư viện lão phu lấy của Vân gia mấy vò rượu ngon, chôn dưới cây tùng lâu năm ở thư viện, một khi lão phu đi xa, chư vị nhớ đào ra uống chúc mừng, một vò hiến cho bệ hạ, nếu như thấy phiền muộn hoặc mê hoặc, hãy uống một ngụm cởi bỏ tâm kết.Lý Nhị khom người cảm tạ:

- Cám ơn trưởng giả ban tặng.

So với đám nam nhân trầm mặc nặng nề, Trường Tôn thị ở Vân gia như cá gặp nước, trốn ở hậu trạch cùng Tân Nguyệt cùng Trình phu nhân, ăn một bữa thỏa thuê đủ món hổ lốn, rồi chui vào xưởng nước hoa chơi.

Xứng Tâm nay là đại sư chế tác nước hoa và thuê thùa, đồ thêu của hắn ở Trường An có tiền chẳng mua được, nước hoa do hắn chế giá bằng vàng.

Vân Hương là đồ đệ của hắn, tiểu cô nương từ khi rất nhỏ đã mê món này, cho nên Vân Diệp không cản, mỗi tài nghệ trên đời đều cần nghiên cứu tới tinh thâm, ai bảo đó không phải là thành tựu?

Trường Tôn thị và Trình phu nhân hôm nay cũng muốn làm một loại nước hoa phù hợp với mình.

- Nương nương, mùi trầm hương quá mạnh, cho nên khi chúng ta ngửi mùi trầm hương là ngửi từng chút một, nó sẽ đi thẳng vào não, là vương giả trong các loại hương vị, thêm vào công hiệu nạp khí, giảm đau, chống nôn, nô tài lớn gan mời nương nương dùng trầm hương xông áo.

Trường Tôn thị giống hệt Lý Nhị, càng là thứ người khác tiến cử, họ càng có tâm lý kháng cự, nghe Xứng Tâm nói thế, Trường Tôn thị bỏ ngay trầm hương trong tay xuống, cầm long tiên hương lên, cứ thế cho lên mũi ngửi.

Xứng Tâm không dám ngăn cản, Tân Nguyệt vội nói:

- Nương nương, long tiên hương không qua phối chế thối lắm, thứ này phải mời thợ chuyên môn thao tác, chúng ta không làm được đâu.

Trường Tôn thị nghe xong lập tức chọn nó, bà ta thích những thứ có chữ long, huống hồ long tiên hương là hương liệu đắt nhất, bà ta biết điều đó.
Xứng Tâm lập tức quỳ xuống:

- Nương nương, long tiên hương tính nóng, thêm vào công hiệu kích dục, chỉ một hương vị không dễ ngửi, nô tài dùng nó làm thứ định mùi, chưa bao giờ dám lấy nó làm hương vị đơn độc, nương nương nếu muốn dùng, nô tài liều chết phải nó rõ lợi hại trong đó.

Trường Tôn thị liếc xéo Tân Nguyệt:

- Phó nhân nhà ngươi thật biết nói giúp gia chủ, dạy bảo thế nào vậy?

Tân Nguyệt cười rất đắc ý, cùng hoàng hậu tiếp tục chọn hương liệu:

- Nhà thiếp thân chưa bao giờ chuyên môn dạy bảo ai, đều là họ tự phát, lão gia nhà thiếp mềm lòng, đối xử với ai cũng tốt, những người đó chẳng phải làm bằng đá, tất nhiên sẽ tốt với Vân gia, tới giờ Vân gia chưa phát hiện có hạ nhân nào làm chuyện gì xấu xa thực sự.

- Nương nương lát nữa nên đi xem Ma Cơ phu nhân, thiếp thân không hiểu, rõ ràng đã năm mươi mà vóc dáng vẫn tốt như thế, làm thiếp thân cũng phải ghen tỵ.

Trình phu nhân chọn hương liệu xong, lén nói với Trường Tôn thị một câu.

Chẳng nữ nhân nào không thích đẹp, cho nên Trường Tôn thị cũng vội vàng chọn hương liệu, bảo Xứng Tâm phải làm xong trước khi bà ta đi, rồi cùng Trình phu nhân, Ngưu phu nhân tới chỗ Thiên Ma Cơ.

Theo lý mà nói Thiên Ma Cơ là sủng thiếp của Lý Uyên, thấy Trường Tôn thị không cần thi lễ, nhưng bà ta không bày ra thái độ cao ngạo, ngược lại còn quỳ bái nghênh đón, làm thế chứng tỏ bà ta đã vứt hết ân oán xưa, sống vì mình.

Trường Tôn thị rất hài lòng, tội nghiệt của hoàng gia thiếu cái nào hay cái đó.

Vân Mộ và Hoa Hoa đang mặc áo bó luyện tập vòng eo ở trong gian phòng lớn, Trình phu nhân chẳng chút khách khí đuổi đi, đuổi luôn cả Hồ cơ trong phòng đi. Cả gian phòng lớn chỉ có Thiên Ma Cơ, Tân Nguyệt, hoàng hậu, hai vị Trình Ngưu phu nhân. Trình phu nhân đánh miệng với Tân Nguyệt, Tân Nguyệt liền vào gian trong thay áo bó, còn lấy một bộ mới tinh ra mời hoàng hậu thay.

Hoàng hậu tán thưởng vóc dáng uốn lượn của Tân Nguyệt dưới chiếc áo bó, muốn lắc đầu, mình mà ăn mặc như thế sẽ bị người ta cười cho.

Trình, Ngưu phu nhân không phải là lần đầu tới phòng luyện công Vân gia, vào gian trong thay y phục, đến khi đi ra, Trường Tôn thị thấy mình cũng nên thay...

Đợi tới khi tiệc tối bắt đầu, Lý Nhị nhìn hoàng hậu dung nhan rực rỡ, kỳ quái nói:

- Hôm nay tinh thần của hoàng hậu thật tốt.

Trường Tôn thị tiếc nuối nói:

- Bảo bối của hoàng gia chúng ta chảy hết vào Vân gia rồi, Vô Thiệt, Thiên Ma Cơ đều như thế, nhìn qua chỉ là nhân vật không đáng kể, nhưng không ai đơn giản, hôm nay thiếp thân học được môn công pháp giống Ngũ Cầm hí, nếu luyện tốt thì nó gần như là ân huệ cho phụ nhân.

Chương 1369: Vân Gia Có Con Gái Mới Lớn

Lý Nhị chỉ Vân Diệp đang bận rộn, cười nói:

- Còn có sự tín nhiệm của chúng ta.

Hiện trường ồn ào không ai nghe thấy đế hậu nói gì, Vân gia không có cái gọi là đồ trưng bày, chỉ cần bê lên bàn là ăn được, phụ trách bê thức ăn hôm nay đều là con cái Vân gia, bao gồm Lý Yên Dung và Trình Hoa Hoa.

Lý Yên Dung bê ngan quay ngoan ngoãn đi tới bên cạnh đế hậu, dùng bánh mỏng kẹp hành, tương và thịt ngan để lên đĩa, mời đế hậu dùng.

Nhiệm vụ hôm nay của nàng là phục vụ đế hậu, còn về Hoa Hoa bê đĩa lợn sữa quay vì thích chảy nước dãi, nên đành phục vụ Ngưu Tiến Đạt, Lý Tịnh, họ không để ý tới hình trượng của Hoa Hoa, chỉ thấy ấm áp.

Vân Lộ không thể gả cho hoàng gia ( con Lý An Lan), cho nên nó cũng được các lão nhân yêu thích nhất, luôn muôn mang cô bé về gả cho con cháu nhà mình.

Vân Hương lần đầu tiên xuất hiện ở trường hợp này, mặc váy phấn hồng tỏ ra rụt rè, chỉ không ngừng mang thức ăn lên cho bốn vị tiên sinh Lý Cương, Ngọc Sơn, Nguyên Chương, Ly Thạch mà nó quen thuộc nhất, chẳng bao lâu trên bàn có hai đĩa đậu phộng, hai đĩa cá sốt chua ngọt, làm bốn vị tiên sinh cười ha hả, cô bé mười tuổi càng thêm lúng túng.

Ngọc Sơn tiên sinh là ngoại công, cười ha hả giúp Vân Hương chia thức ăn sang bàn khác, có ngoại công giúp, Vân Hương lớn gan hơn nhiều, lại dám đặt một đĩa đậu phộng lên bàn hoàng đế, món này chưa thử độc, theo lý không thể làm thế.

Lưu Hoằng Cơ nãy giờ ôm đao đóng giả Phàn Khoái dùng thìa múc một thìa lớn, đổ vào miệng, thấy vị quá tuyệt, nên lại múc thìa nữa.

Ông ta làm ngự giả và ôm đao cho hoàng đế, do ông ta tự nguyện, hoàng đế không yêu cầu, ông ta cố kiếm lấy vị trí này là có nguyên nhân.

Trước kia tước vị bị tước mất, ông ta thà tới nhà huân quý làm cường đạo chứ không cúi đầu với hoàng đế, suốt ngày ăn chơi phè phởn, gần như ngõ hoa phố liễu ở Trường An đều có bóng dáng ông ta, đương nhiên, có cả giấy ghi nợ.

Lão già này khi Lý gia chưa khởi sự là tên lưu manh có tiếng thành Đại Hưng, về sau theo Lý Nhị nam chinh bắc chiến lập đại công, cho nên phong Quỳ quốc công, làm quốc công phải giữ thể diện, trừ thích ca cơ thì không có thói xấu nào khác.

Hiện giờ nợ cả một đống không chịu trả, cũng chẳng ai dám tới nhà đòi, vì vậy thanh danh thối hoắc, Trường Tôn thị ngứa mắt, trả giúp ông ta đống nợ, tưởng lão già này ghi ân, ai ngờ càng quá đáng, sau này ăn uống ghi nợ ký tên là nội phủ.

Chẳng biết là chiến thuật lưu manh của ông ta thành công hay là Lý Nhị động lòng trắc ẩn, tước vị Quỳ quốc công được khôi phục, song ông ta chẳng nể mặt hoàng đế, đi khắp nơi khoe khoang sự cao minh của mình, chẳng hề có lòng hối cải.

Có điều cũng kỳ, từ khi nhi tử ông ta theo Vân Diệp về Trường An thành trung lang tướng, chẳng biết vì sao mà ông ta suốt ngày đi nịnh bợ hoàng đế, thủ đoạn bợ đít làm sĩ đại phu hổ thẹn, huân quý che mặt, phát triển tới giờ thành người cầm đao cho hoàng đế.

Lý Cương nghe chuyện này xong thở dài nói:" Đều nói con cái có phúc của con cáo, là con cái làm trâu làm ngựa, đạo lý này ai cũng hiểu, nhưng mấy ai làm được?"

Lý Nhị bực mình trừng mắt với Lưu Hoằng Cơ lại chuẩn bị cho thìa vào múc đậu phộng:

- Thích ăn thì kiếm chỗ ngồi xuống, trẫm không cần ngươi cầm đao đứng sau, ăn chơi be bét bao năm, ngươi tưởng mình còn là thiếu niên hào hiệp năm xưa à?

Lưu Hoằng Cơ không cãi, nỗ lực nuốt đậu phộng xuống, đứng trở lại sau lưng hoàng đế, mắt nhìn thẳng làm vẻ uy vũ.
Vũ đạo của Vân gia rất hiếm khi biển diễn với người ngoài, đa phần tự giải trí, phó nhân trong nhà nhìn thấy cũng chẳng nhiều hơn huân quý, cho nên đường phố có tin đồn, ca vũ Vân gia vì sức dụ hoặc quá lớn, người thường không kìm chế nổi, Thiên Ma Vũ đại danh đỉnh định nghe nói nguyên bản của Vân gia.

Vân Diệp cũng không biết Thiên Ma Cơ căn cứ vào thế giới tây thiên cực lạc mà mình miêu tả, kết hợp Thiên Ma Vũ biến thành ( Cực lạc thiên ma vũ).

Trường Tôn thị điểm danh muốn xem thứ vũ đạo này, cho nên mọi người nếm thử tùng lộ xong, liền thay gian phòng, thảm êm ái, bày biện xa hoa lộng lẫy, khắp phòng là mùi hương say lòng người.

Một Hồ cơ đứng trên chiếc bàn nhỏ múa Hồ toàn vũ, Hồ cơ mặc váy rộng, tay áo dài, khi xoay tròn, thân như phiêu tuyết, hai bàn chân đan xen, tay trái trống hông, tay phải hất lên, váy biến thành hình tròn.

Hồ toàn vũ của Vân gia rất chính tông, vì Hồ cơ từ Chín họ Chiêu Vũ kiếm về, đều là người đáng thương, khi đại quân đồ sát, cho bát cơm là đi theo, Na Nhật Mộ rất thích đi nhặt đồ như thế.

Múa xong một khúc, Lý Nhị gật gù:

- Hồ toàn vũ của chín họ Chiêu Vũ đúng là hơn Quy Tư một bậc, triệu vào cung đi, trẫm rất thích.

Hoàng đế lên tiếng, Tân Nguyệt lập tức đi an bài, đó là quy định, Đại tướng xuất chinh chẳng những được phong thưởng, mà còn phải tiến cống cho hoàng đế, Vân Diệp tiến công chỉ có ngựa tốt và vũ cơ.

Có Hồ toàn vũ làm nóng bầu không khí, quần thần trở nên sôi nổi, con Đốn Hà Mã mà Vân Diệp tặng bị Lý Nhị nhạo báng một phen, trừ khỏe ra thì chẳng được tích sự gì, nói con ngựa này chỉ thích hợp kéo xe chở phân ngoài ruộng, có thể kéo vạn cân.

Còn hứng trí đưa ngón tay ra đếm từng con bảo mã ông ta đã cưỡi, Bạch Đề Ô, Đặc Lặc Phiêu, Tạp Lộ Tử, Thanh Chuy, Thập Phạt Xích và Quyền Mao Câu.

- Bệ hạ, chỉ mới có sáu tuấn mã, nếu lấy cả Vượng Tài và con ngựa to kia nữa sẽ thành bát tuấn, vi thần mời Ly Thạch tiên sinh vẽ cho bệ hạ bát tuấn đồ.
Lý Nhị cười một lúc mới nói:

- Ngươi nghĩ chiến mã trẫm thích đều là thiên lý mã à? Không phải đâu, Thanh Chuy, Táp Lộ Tử không phải, khi đó trong quân thiếu chiến mã, tuy nói là lựa chọn tốt nhất trong số tốt nhất, cũng chẳng thể gọi là tuấn mã, trẫm chỉ cảm niệm công tích của chúng thôi, giống như ngươi thích Vượng Tài vậy. Cho dù nó là con ngựa què, trong lòng ngươi tuyệt đối không bảo mã nào có thể bì được.

- Tính ngựa là tính người, tính người là tính ngựa, trẫm lấy tướng ngựa nhìn người, không lần nào không chuẩn.

Vân Diệp nhìn Lưu Hoằng Cơ đang gặm heo sữa, cười đểu với Lý Nhị.

Lý Nhị tức khí bợp Vân Diệp một cái, cười mắng:

- Ông ta dù gì cũng là trưởng bối của ngươi, chớ có láo lếu, nếu nói, trẫm nói ngươi là con ngựa lười biếng vô lại.

Vân Mộ ra cuối cùng, là trưởng nữ của Vân gia, cần làm kiêu vẫn phải làm kiêu, trong nhà người Quan Trung quý giá nhất là tiểu nương tử, nhất là nhà quyền quý xa hoa như Vân gia.

Bái kiến trưởng bối kỳ thực là để nói với tất cả mọi người, Vân gia có khuê nữ mới trưởng thành, nhà khác có thể cầu thân với Vân gia rồi, tụ hội thế này Vân gia tổ chức ba lần, lần này chỉ có Vân Mộ, là Vân phủ chuyên môn tổ chức vì nàng.

Thiếu nữ mười bảy tuổi thướt tha xinh đẹp, tóc hai bó cắm một sai trân châu, váy màu vàng nhạt, nổi bật mái tóc đen nhánh, trong rất hoạt bát, chẳng hề trang điểm mà mắt như vẽ, vừa xuất hiện đã khiến Trường Tôn thị kinh ngạc không khép miệng lại được.

- Đây chính là Tiểu Mộ Nhi nghịch ngợm đấy à?

- Chính thế, vốn Tiểu Diệp không muốn để khuê nữ ra, bị lão thân thuyết giáo một phen, khuê nữ đã mười bảy, tới lúc gặp người rồi, nương nương xem, xinh đẹp chưa, không biết thiếu niên lang nhà nào có phúc khí như thế.

Trường Tôn thị quan sát kỹ Vân Mộ, vẫy tay gọi nàng tới, trong ánh mắt kinh ngạc của Trình phu nhân, Ngưu phu nhân, bà rút trâm trên đầu xuống gài vào tóc Vân Mộ.

- Thế nào cũng tìm cho ngươi một lang quân như ý!

Trường Tôn thị vỗ tay Vân Mộ:

Trình phu nhân nhìn khắp nơi, cuối cùng cũng thấy tôn nữ Hoa Hoa của mình, chỉ thấy nàng tay cầm nửa cái móng giò, đang dựa vào cây ăn ngấu nghiến, không khỏi thầm đau lòng, Trình gia không sinh ra nổi mỹ nhân ưu nhã, Hoa Hoa xinh đẹp, nhưng tính cách trăm phần trăm nam nhân Trình gia.

Tân Nguyệt cuối cùng cũng yên tâm, có cái bùa hộ thân này của Trường Tôn thị, Vân Mộ tự do hoàn toàn rồi, cái trâm kia là liên tâm, chứ không phải phi phượng, đứa bé này tương lai có thể sống vô ưu vô lo.

***

Tác giả lẫn tuổi, Vân Thọ mới 16, vậy Vân Mộ tối đa là 14.

Chương 1370: Chính Vụ Bề Bộn

Ngày mùa xuân trôi qua rất nhanh, Vô Thiệt mang tới cho Vân Diệp tin tức tốt, nhi tử của Vô Sắc không ngờ vượt qua được mùa xuân, tinh thần ngày càng khỏe khoắn, mặc dù bề ngoài vẫn già nua như cũ, nhưng khuôn mặt gầy khô đã có chút ánh sáng, như là cây sau mưa, đó là sức sống.

Vân Diệp không có thời gian quan tâm nhiều vì y bị Lý Nhị ép nhậm chức rồi.

Chính vụ luôn khô khan, huyện Hải Lăng xuất hiện đạo tặc chiếm đất xưng vương, thứ sử Dương Châu muốn dùng phủ binh, hơn nữa nói tốt nhất nên giết hết cường đạo trừ hậu họa.

Vân Diệp không chút do dự cho phép dùng nghìn phủ binh, nhưng lại không phải phủ binh Dương Châu mà là Sở Châu, cố gắng bắt sống hết mức có thể, nguyên nhân đạo tặc là tiền phủ binh, còn là người từ Cao Ly rút về.

Người trải qua sinh tử chứng kiến quá nhiều chém giết, cho nên vô cùng trân trọng sinh mệnh, sao có thể làm cái chuyện tự chuốc lấy diệt vong, ai hiểu đại quân triều đình khủng bố ra sao hơn họ.

Khi quân lực thịnh vượng nhất tạo phản là tự sát, Vân Diệp rất hứng thú muốn biết nguyên nhân nào khiến những lão binh này muốn chiếm đất xưng vương.

Công văn nói trăm người này chấp dịch ở Cao Ly bốn năm, là đạo phỉ cùng hung cực ác, giết đại hộ trứ danh đương địa, cướp phụ nhân, dọc đường ý đồ công kích huyện Hải Lăng ý đồ kiếm chỗ lập thân, kết quả bị huyện lệnh và hương thân đánh lui, cuối cùng đành lui vào núi xưng vương?

Vân Diệp lấy bản đồ ra xem xong đấm một phát lên bàn, huyện Hải Lăng nhiều hồ, nhiều đầm lầy, không có núi, ngọn núi gần nhất là ở Tĩnh Giang, ngọn núi to bằng quả rắm, lấy đâu ra chỗ giấu người, nếu như nói trước đó chỉ là hoài nghi, hiện đã xác định, những người này bị ép phản, tố dưỡng quân sự của lão binh bách chiến đâu rồi? Vào hồ vào đầm lầy cũng hơn thủ một cái đồi đất trăm lần, khác gì đợi người ta tới diệt.

- Mời Liên Thành hầu Trương Kiệm cho ta.

Vân Diệp thu bản đồ tản mác lại, sai tiểu lại, ngồi sau bàn đợi Trương Kiệm, đám người này đều là bộ hạ của hắn ta, xem hắn ta nói sao.

Chẳng bao lâu Trương Kiệm cười ha hả đi vào:

- Bất Khí huynh, lâu rồi không gặp.

- Khỏi nói nhảm, tướng môn chúng ta không khoái món này, gọi ta Vân Diệp là được, ngươi tới xem tấu chương ngày, rồi xem bản đồ, có dự tính gì nói với ta.

Trương Kiệm nghi hoặc ghé tới, không hiểu vì sao Vân Diệp bảo mình xem bản đồ binh bộ, tuy hắn cũng đao hàm thượng thư binh bộ, nhưng lại làm ở hộ bộ, theo lý không thể xen vào sự vụ của binh bộ.

Đến khi hắn xem tấu chương thì sầm mặt xuống, vội vàng nhìn bản đồ, mặt mày tím tái, lão binh theo hắn chinh chiến ở Liêu Đông bốn năm còn chưa tới một vạn, giờ hơn trăm người có chuyện, hắn có lời hứa với số tướng sĩ còn lại, làm sao chẳng chấn kinh.

Không đợi Trương Kiệm lên tiếng, Vân Diệp đưa văn thư phê duyệt cho hắn xem, sắc mặt Trương Kiệm mới khá hơn, chắp tay nói:

- Hậu ý của Vân hầu, Trương mỗ cảm kích vô cùng, giờ sẽ để phó tướng tới huyện Hải Lăng bắt hết người tạo phản tới kinh sư cho bệ hạ xử lý.Vân Diệp gật đầu, y tin Trương Kiêm nhất định sẽ chiêu hàng được cựu bộ trước khi phủ binh Sở Châu tới được huyện Hải Lăng.

Day huyệt thái dương rồi thở dài, thiên hạ thái bình lập tức xuất hiện văn võ đấu đá, đó là thứ Lý Nhị cố ý thúc đẩy, có thể nói là đại thế thiên hạ, Vân Diệp chỉ làm binh bộ thượng thư cũng liên quan tới chuyện y văn chẳng ra văn võ chẳng ra võ.

Đỗ Như Hối hoàn toàn không để ý tới chính sự nữa, ngày ngày ra vào nhà huân quý, đi khắp nơi tìm kiếm đồ cổ. Phòng Huyền Linh cực kỳ hâm mộ cuộc sống hiện tại của Đỗ Như Hối, mấy lần dâng tấu xin thoái ẩn, đều bị Lý Nhị từ chối, đành tiếp tục vùi mình trong biển văn thư trung thư tỉnh, tìm niềm vui trong nỗi khổ.

Vân Diệp tới làm Phòng Huyền Linh cực kỳ vui vẻ, thân là thủ tướng tuy nói vô cùng tôn quý, nhưng khó tránh được lao tâm lao lực, có lúc nhàn rỗi chốc lát là chuyện vui.

- Đông Hải có một loại cá, tên là hoàng hoa ngư, đặc tính là biết hát, chợt nghe như đàn cầm, nghe kỹ lại như tiếng sáo. Nếu chẳng may cắt đứt nó diễn tấu, nó sẽ phát ra âm thanh như tiếng mèo kêu, nếu tiếp tục quấy nhiễu nó ca hát, sẽ có tiếng như cưa sắt, hết sức thần kỳ.

Vân Diệp uống ngụm trà nóng rồi bắt đầu kể cho Phòng Huyền Linh chuyện lạ, ông gia này gần đây thích nghe món đó.

- Năm Trinh Quan thứ chín, mãnh tướng vô địch Vân Diệp viễn chinh Nam Hải trở về, không may gặp rồng hút nước, khi đó trời đất đảo lộn, cá vạn cân bị thủy long hút lên không, như ngày tận thế. Vân Diệp không hổ danh mãnh tướng, tự buộc mình vào cột buồm, quát chỉ huy né tránh, hạm đội gian nan vượt qua khe hở giữa thủy long, nước biển tràn vào thuyền, buồm cuốn bay lên không, may Vân Diệp chỉ huy đúng đắn, hạm đội bình an, chỉ là Vân Diệp bị hoàng hoa ngư đánh hôn mê, một tháng không thể ra ngoài.

- Trước khi hoàng hoa ngư đánh ngươi hôn mê có hát cho người nghe không?

Phòng Huyền Linh xưa nay là thế, ỷ vào trí nhớ kinh người của mình, chuyện lớn nhỏ trong triều chưa bao giờ qua mắt ông ta, đó là vốn kiếm cơm của ông ta, nhưng vạch cái xấu của người ta như thế thì quá rồi.

- Phòng tướng, ta đang lấy ví dụ, hoàng hoa ngư hát là có thật, vì sao ông cố nói lảng đi.- Vân hầu bị hoàng hoa ngư đất ngất là có thật, lão phu cũng đang trả lời ví dụ của ngươi. Gần đây lão phu định viết sách, không viết chính sử, không soạn kinh văn, không luận triều chính, chỉ thu thập chuyện lạ trên đời. Ai rảnh thảo luận với ngươi chuyện gió tây áp gió đông hay gió đông áp gió tây, liên quan gì tới lão phu?

Phòng Huyền Linh nói xong ôm bụng cười, không hổ danh lão hồ ly.

- Chuyện hơn trăm quân tốt tất nhiên sẽ có người thanh lý môn hộ, không phải ngươi đã xử lý rất tốt rồi à, nói nhiều với ích, cùng lão phu làm ván cờ đi.

Vân Diệp co cẳng chạy luôn, lão già này cờ thối hoắc, vậy mà toàn thắng mình, chỉ cần gặp lão ta là bị kéo đánh cờ, hôm nay có tin tức chuẩn rồi, nhân cơ hội chạy thôi, không cho lão cơ hội ngược đãi mình.

Trở về binh bộ, Vân Diệp lại thấy mình chẳng bằng đánh cờ vớ Phòng Huyền Linh, hai vị thị lang mang tới một chồng sổ sách dày, nghe nói là đuôi phiếu cơm tích lại từ năm trước, hỏi thượng thư đại nhân xử lý ra sao.

Đuôi phiếu cơm là phần còn lại khi mọi người ăn cơm quan, Vân Diệp lật sổ xem khoản dư cuối cùng, phát hiện chỉ có một trăm sáu mươi ngân tệ thì nổi khùng.

Binh bộ trên dưới có hơn sáu trăm người ăn cơm quan, ăn cả năm mới còn lại hơn trăm ngân tệ, không phải chê ít tiền, mà vì chút tiền này tới làm phiền mình, chia ra mỗi người chưa được nửa ngân tệ, nói ra mất cả mặt.

- Cầm đi mua cần câu cho ta, ta muốn đi câu cá.

- Tiền công dùng việc tư e không ổn.

Đoàn Hổ sầm khuông mặt người chết lại, người nhà hắn là thế, nghèo quen rồi.

- Vậy mua cần câu cho ngươi được không?

Vừa rồi bị ấm ức ở quan trên, vì sao không thể trút giận vào hạ quan của mình.

- Người Đoàn gia không tham ô một xu tiền công, chẳng lẽ đây là thói quen của Vân hầu?

Hoàng Đế đưa Đoàn Hổ vào làm binh bộ tả thị lang là gây khó dễ cho Vân Diệp, tính cách Vân Diệp quá sôi nổi, cần có một người cứng nhắc trung hòa, giờ thì Vân Diệp phát hiện ra, tên này không phải cứng nhắc mà là khúc gỗ.

Vân Diệp cúi đầu xem số tiền lần nữa, lại lấy sổ xem tổng nhân số binh bộ, phát hiện thứ thú vị, đó là lấy tiền trừ nhân số thế nào cũng không trừ hết, luôn có số dư, tên Đoàn Hổ này cầm quân đánh trận có lẽ không thành vấn đề, nhưng liên quan tới tính toán thì lẫn hết cả, hắn chỉ có thể làm tướng quân thôi.

Chương 1371: Lại Chuyện Trường Sinh

- Nếu là tiền của mọi người thì ngươi chia cho mỗi người một ít, không được nhiều, không được ít, cũng không được thừa lại, chuyện này giao cho ngươi là yên tâm nhất.

Vừa mới an bài xong thì Lý Thừa Càn đi vào, cầm sổ lên xem:

- Đừng bắt nạt người thành thật, ngươi bảo Lão Đoàn cuối cùng vẫn để tiền dư thì sao? Người Đoàn gia cứng đầu, không hoàn thành quân lệnh thì hắn chỉ có cách cứa cổ, đừng đùa như thế.

Nói xong còn lấy một ngân tệ cho Đoàn Hổ, đó là phần thưởng của thái tử.

Đoàn Hổ không nhận tiền, nhìn Vân Diệp nói:

- Lão Đoàn tuy ngốc, nhưng chút tiền này vẫn biết chia.

Vân Diệp muốn xem hắn chia tiền ra sao, ai ngờ hắn ném sổ cho hữu thị lang Lão Liêu, lặp lại lời vừa rồi của Vân Diệp, rồi quay đầu lại cười nhạt với Vân Diệp.

Lý Thừa Càn cười đau bụng, kéo Vân Diệp sắc mặt khó coi ra ngoài, tới thẳng đông cung, còn chưa ngồi xuống đã cười lờn nói:

- Xảy ra chuyện lớn rồi.

Chuyện lớn thì chia ra làm chuyện tốt và chuyện xấu, đại đa số nó đại biểu cho chuyện xấu, nhưng Lý Thừa Càn cười lớn như thế, ít nhất nói lên chuyện này có lợi cho hắn.

Lý Thừa Càn nói xong câu này liền ngậm miệng nhử mồi, đủng đỉnh uống trà, để Vân Diệp tự đoán, với hắn mà nói đây là một loại hưởng thụ.

- Vương Huyền Sách!

Lý Thừa Càn thấy Vân Diệp nghĩ mãi không ra, liền nhắc ba chữ, Vân Diệp liền nhớ tới từng chuyện mà Vương Huyền Sách làm, hắn là kiêu ngạo của thư viện, một mình diệt quốc là truyền kỳ do Vương Huyền Sách tạo ra.

Năm Trinh Quan thứ mười lăm, quốc vương Ma Yết Đà là Giới Nhật vương tới thăm Ân Độ rồi phái sứ giả tới Đại Đường. Năm Trinh Quan thứ mười bảy, Lý nhị phái Lý Nghĩa Biểu là chính sứ, Vương Huyền Sách làm phó sử theo sứ tiết Ấn Độ, tháng một năm Trinh Quan thứ mười chín tới được thành Vương Xá nước Yết Đà. Năm Trinh Quan thứ hai mươi Vương Huyền Sách lại làm chính sứ, cùng phó sứ tới Ấn Độ.

- Vương Huyền Sách nhiều năm qua chỉ nghiên cứu quan hệ giữa Đại Đường và Thổ Phồn, kết quả hắn phát hiện Thiên Trúc còn ảnh hưởng tới Thổ Phồn nhiều hơn, nên hắn chuyển hứng thú sang Thiên Trúc. Nhiều lần thỉnh giáo Huyền Trang đại sư về phong thổ nhân tình của Thiên Trúc, tích lũy học vấn lớn, còn học được tiếng Phạn, nên thành phó sứ ngoại giao.
- Lần này tới lãnh địa của Giới Nhật vương, kết quả là ông ta đã chết, tân vương bắt giữ bọn họ, Vương Huyền Sách trốn thoát, tìm Tùng Tán Cán Bố đã thần phục Đại Đường mượn ba nghìn binh mã, diệt quốc gia đó, bắt vương của chúng, đương nhiên, chút chiến tích này không đáng nói.

Lý Thừa Càn nói tới đó lại lần nữa dừng lời nhìn Vân Diệp hỏi:

- Diệp Tử, ngươi thành thực nói cho ta biết, trên đời này thực sự không có cách trường sinh bất tử sao?

Vân Diệp không hiểu sao Vương Huyền Sách lại liên quan tới trường sinh bất tử, gần đây Lý Nhị cứ luôn hỏi chuyện ngọc bài, mình bị hỏi tới bực mình, bảo Vô Thiệt mang ngọc bài vào cung giảng đạo cường thân kiện thể cho phu phụ Lý Nhị rồi, chẳng lẽ Vô Thiệt thổi phồng năng lực ngọc bài quá mức, khiến người hoàng gia hiểu lầm?

- Có cách cường thân kiện thể, không có cách nào để trường sinh hết, tuyệt đối không, phàm là kẻ nào nói mình có thể trường sinh bất lão, ngươi hãy lập tức chém đầu hắn, tuyệt đối không giết nhầm người đâu.

Lý Thừa Cần thở phào:

- Ta nói chuyện lớn là cái này, Vương Huyền Sách mang về từ lãnh thổ của Giới Nhật vương mang theo một phiên tăng, nghe đồn đã sống trên hai trăm năm, là hai trăm năm thật sự, không phải theo cách tính của Đạo gia.

- Lão hòa thượng tự xưng nghiên cứu thuật trường sinh hai trăm năm, không những có thể trường sinh, còn có thể bạch nhật phi thăng. Ta đã nhìn thấy lão ta rồi, diện mạo cổ quái vô cùng, trang nhiêm, cử động rất có quy luật, trò chuyện vài câu, lão tăng cực kỳ am hiểu về pháp môn của Khổng Tước Minh Vương, thậm chí có nhiều lời giải thích kỳ diệu, ngay cả Huyền Trang đại sư cũng khâm phục. Phụ hoàng và mẫu hậu ta vì thế chuyên môn tắm rửa trai giới bảy ngày, chuẩn bị nghe lão tăng giảng kinh, nghe nói lão tăng còn thi pháp với phụ hoàng mẫu hậu ta, cho nên ta sinh lòng nghi hoặc, muốn tìm ngươi xác nhận.

Vân Diệp chấn kinh hỏi Lý Thừa Càn:
- Vì sao ta không nghe thấy chút phong thanh nào?

- Phụ hoàng ta nói kỳ thực ngươi không tin quỷ thần, bất kính phật đạo, người chỉ muốn nghe kinh Phật, xem pháp môn của hòa thượng, không muốn nghe thuật quỷ biện của ngươi, nên không cho ta và Thanh Tước nói, nếu ngươi nói không có chuyện này thì ta yên tâm rồi.

Mặt Vân Diệp tái nhợt, y đã nhớ ra phiên tăng này là ai, nếu không nhầm, tính mạng của Lý Nhị mất trong tay lão phiên tăng này.

Con người lúc kích thích thì đầu óc vô cùng nhạy bén, thậm chí y còn nhớ ra tên lão phiên tăng đó, La Nhĩ Sa Bà, đúng, đúng là tên này, đó là cái tên người ngoại quốc sẽ xuất hiện trên lịch sử dân tộc, nguyên nhân là lão ta dùng thuốc trường sinh bất tử đầu độc chết Lý Nhị.

Nghĩ tới đó tay Vân Diệp run rẩy, cầm chén trà cũng không vững nữa, Lý Thừa Càn nhận ra cũng trở nên khẩn trương, chẳng lẽ phiên tăng đó thực sự có gì hơn người.

Gọi Vân Diệp hai tiếng, mới kéo y khỏi tình trạng hoảng hốt, Vân Diệp cười gượng rồi chắp tay cáo từ rời đi.

Lý Thừa Càn đứng dưới hành lang sắc mặt biển đổi vô chừng, tay siết chặt lại xòe ra, tựa hồ hạ quyết tâm khó khăn nào đó, khi ánh mắt hắn nhìn vào cây bách ngàn năm trong đình viện, ánh mắt trở nên lạnh nhạt, chắp tay đi vào đại điện, quyết tâm đã ra, không cần nghĩ nhiều nữa, tới lúc cần phải mạnh dạn mà làm đó là câu phụ thân mình hay nói...

Vân Diệp tâm sự trùng trùng, không về binh bộ, tới thắng hoàng cung, nhưng bị chặn lại trước nội cung, thị vệ nói hoàng đế đang mời cao tăng giảng kinh, hai ngày tới không gặp bất kỳ ai, đặc biệt nói rõ, không gặp Vân Diệp.

Vân Diệp ngửa mặt thở dài, quay sang cầu kiền Trường Tôn thị, được câu trả lời là đế hậu cùng nghe thánh tăng giảng kinh, đã trai giới, không được quấy nhiễu. Khắp hoàng cung Vân Diệp chỉ có thể gặp hai vị này, gặp phi tần khác là vô lễ, yêu cầu mấy lần đều bị từ chối.

Hết cách đành cưỡi ngựa về Vân gia, cần chỉnh lại suy nghĩ, làm rõ sự kiện này từ đầu tới cuối.

Đó là tâm tư đen đối nhất, không thể lộ ra với trời, không thể chạm đất, nên Vân Diệp ngồi ở ghế đu, đó là thói quen cũ, chỉ cần gặp phải chuyện khó quyết, y sẽ tới gian phòng có ghế đu này, từ sau khi y ngồi ghế đu ba ngày liền, lão nãi nãi chuyên môn để một gian phòng cho gia chủ minh tường.

Vân gia to lớn, sự vụ phức tạp, muốn thời gian ngắn cân nhắc rõ thiệt hơn không phải là một quá trình đơn giản, nếu thực sự tính cho toàn cục, hai ba ngày chưa đủ, liên quan lợi ích, vướng mắc ân tình. Nếu như Lý Nhị giá băng vào lúc này phải ứng phó ra sao, nếu Thừa Càn thuận lợi đăng cơ, Vân gia phải ứng phó thế nào, nếu có chuyện bất ngờ, phải có chuẩn bị, tất cả đều cần suy nghĩ.

Thay đổi triều đại luôn có một đám huân quý tuẫn táng theo, triều vùa nào thần tử đó, ai ai cũng biết, hoàng đế không gặp mình, mình không cách nào ngăn chuyện này xảy ra. Vậy lui lại giữ lấy Vân gia hẵng hay, quan hệ giữa mình với Lý Thừa Càn có tốt tới mấy, vào thời khắc mấu chốt này hắn đối phó với Vân gia sẽ không chút do dự, vì khi đó hắn là thiên tử.

Trong vòng ba ngày Vân Diệp gõ cổng ba lần đều không vào được nội cung.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau