ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1361 - Chương 1365

Chương 1362: Tây Vực Hậu Ký

( Chương trước liên quan tới đậu phộng có sai sót, ngộ trồng mấy chậu chẳng bâu giờ bóc vỏ hề, tưởng trồng đậu phọng không được bóc vỏ lớ, dè đâu có bạn đọc bẩu với ngộ, phải bóc vỏ à. Xấu hổ quá, nghiên cứu kỹ thuật trồng đậu phộng sau phát hiện bóc vỏ là tốt! Đa tạ bạn đọc tỉ mỉ a – Trích lời xám hối của một nông dân nửa mùa.)

Nể tình hắn đem tin tức phương xa tới, Vân Diệp đứng dậy đi làm một đĩa nữa, trong nhà có cả bao đủ ăn.

Vân Diệp bận rộn trong bếp, Lý Thái dựa vào cửa nói tiếp:

- Lực lượng của người Đại Thực bị người Đột Quyết thu hút, hiện Tây Vực loạn tứ tung, đám Lý Nguyên Tường hợp binh, đang không ngừng xâm chiếm đất đai của Thổ Hỏa La, Đại Bột Luật.

- Tôn Nhân Sư tiếp nhận cái thành lạc đà nát của ngươi, quy mô nhỏ đi mười lần, nhưng sức chiến đấu vẫn kinh người, tên bộ hạ Điền Nguyên Nghĩa của ngươi đúng là nhân tài, đại ca ta đã gửi văn thư triệu về kinh có bổ nhiệm khác.

Vân Diệp nghe ngây ngời, thiếu chút nữa làm cháy đậu phộng, rưới dầu xong, cho muối vào, lập tức gọi tới một đống khách.

Vân Lộ, Vân Hương cầm bát xin cha đồ ăn đã đành đi, Vân Hoan cũng cầm một cái bát đứng sau lưng muội muội, Vân Diệp gõ đầu nó một cái, Vân Hoan tức giận nói:

- Con có muốn ăn đâu, con bị ép.

Lý Thái nhìn rưa cổng vòm, cười ngặt ngoẽo, Vân gia vẫn thú vị như thế.

Quay về hoa sảnh, hai người thong thả nhắm rượu, Lý Thái đột nhiên nói:

- Thời gian trước ta có một suy nghĩ, phát hiện cánh quạt quay tròn có lực nâng, nên học bánh xe gió làm cánh quạt lớn, phát hiện chỉ cần cánh quạt quay tới mức độ nhất định, nó sẽ chạy về phía trước.

- Diệp Tử, ngươi nói xem nếu tốc độ quay tăng lên vô hạn, nó có bay được không? Ta và Hi Mạt Đế Á khẳng định, nó bay được thật.

Vân Diệp cứ như bị đấm một phát vào dạ dày, tên này cuối cùng đã đi lên con đường chính xác nhất rồi.

- Ta thông qua điều chỉnh bánh răng, tốc độ quay tăng lên nhiều lần, nhưng vẫn không đủ, kiếm một lực giúp cánh quạt quay không ngừng, nhưng rất khó.

Vân Diệp đã thề không can thiệp vào sự nghiệp của Lý Thái cũng không kìm được nói:

- Gần đây ta làm thần côn lừa người, đến mẹ ngươi cũng tin ta là Tân Mỵ Nhân rồi, Tiểu Vũ trong mắt mẹ ngươi là Hồ Mỵ Tử trăm phần trăm, cái danh Bạch Ngọc Kinh đã bị chụp chắc lên đầu ta.

- Cho nên những chuyện này ta không tiện xen vào, có điều thời gian này ta cũng su nghĩ nhiều, cho nên nếu quạt gió của ngươi có hai cái cánh, nói không chừng có thể đưa ngươi bay lên.

Hai mắt Lý Thái lập tức sáng lên, cầm đĩa đậu phộng chạy luôn, chẳng chào lấy một câu.

- Hoàng hậu, nàng thực sự phát hiện trong tay Vân Diệp có thần quang?

Lý Nhị từ Lạc Dương trở về ngay lập tức hỏi Trường Tôn thị chuyện này, người khác nói sẽ bị ông ta chửi cho, nhưng từ miệng Trường Tôn thị nói ra, độ chân thật tăng lên vô số lần.- Có, thiếp thân chơi nửa ngày, đúng là có ánh sáng thần kỳ phát ra làm đêm tối sáng như ban ngày.

Trường Tôn thị giúp hoàng đế cởi áo ngoài, nói nhỏ:

- Mau mau lệnh Vân Diệp mang ngọc bài vào cung!

Lý Nhị không chút chậm trễ lệnh Đoàn Hồng.

- Bệ hạ, không vội, hiện ngọc bài đang trị bệnh cho một người, vài ngày nữa bảo Vân Diệp mang vào cung cũng được.

Trường Tôn thị ngăn cản Đoàn Hồng:

- Ai mà quan trọng như thế, trẫm mà cũng cần phải đợi.

Nghe Trường Tôn thị nói xong chuyện Điền Tương Tử và Vô Sắc, Lý Nhị ngồi xuống, đầu óc quay cuồng, bên kia biển lại có một vùng đất rộng lớn như thế, trước kia cho rằng ghi chép trên Sơn Hải Kinh chỉ là trò cười, ai ngờ lại có thật. Hùng tâm vừa nổi lên, lập tức bật cười, hiện Đại Đường đã tới cực hạn, đất đai nhiều chưa từng có, còn chưa quản lý hết, ai có tâm tư nghĩ tới chỗ xa xôi đó.

Thứ lương thực mới kia mới được Lý Nhị coi trọng, chỉ cần thứ ăn được vào miệng là Lý Nhị chưa bao giờ chê nhiều, để thối trong đất cũng tốt.

Vô Sắc? Chẳng qua là một bà già cô độc thôi, năm xưa mãnh hổ như Hàn Triệt còn tha cho được, một bà già không còn sức sống không đáng nghĩ.

- Vân Diệp chưa nhậm chức à? Sao nàng cho y nhẹ nhõm như thế? Đã nghỉ ngơi bốn tháng rồi, trẫm còn phải không ngừng tuần thị ba kinh, y lại ở nhà hưởng phúc sao? Nói với y, nếu đại triều hội tháng sau mà trẫm không thấy y thì sẽ phái y tới Tây Vực giám quốc! Hừ, càng ngày càng không có quy củ...
- Tây Vực làm sao?

Trường Tôn thị nghe ra có chuyện không hay:

- Còn làm sao được nữa, liên quân Thập lục vương bị đánh bại, Nguyên Anh, Nguyên Khánh bị bắt sống, nếu chẳng phải Thổ Hỏa La lo đại quân Vân Diệp quay về thì hai bọn chúng bị chặt đầu rồi, hiện đòi ba nghìn lượng hoàng kim.

- Mất mặt! Đại quân của trâm tung hoành sa mạc, địch nghe thấy là bỏ chạy, vào tay chúng liền thành như thế. Trước kia trẫm nuôi chúng như lợn, tưởng rằng chúng là hổ trong rừng, giao long ở sông, giờ lộ nguyên hình. Trẫm không nuôi chúng như lợn còn làm thế nào được nữa. Trẫm lệnh Tiết Nhân Quý cố thủ Vu Điền, không được hành động.

Trường Tôn thị phì cười, nhẹ giọng nói:

- Nói cho cùng chúng vẫn là huynh đệ và con bệ hạ, chúng xui xẻo, thể diện của bệ hạ cũng không dễ coi, giúp được vẫn nên giúp.

Lý Nhị cười khổ:

- Còn phải giúp thế nào, lúc rời kinh trẫm đã giúp chúng bao nhiêu rồi còn gì, muốn vũ khí cho vũ khí, cần lương thảo cho lương thảo, người muốn theo chúng, bất kể là ai trẫm cũng đồng ý. Khi chúng xung đột với Vân Diệp, trẫm cũng bỏ qua, nếu không tội phiên vương dám đánh đại quân đủ để phế truất toàn bộ rồi, Vân Diệp lề mề không chịu nhậm chức là vì thế.

- Có điều kệ bọn ngu xuẩn ấy, Trình Giảo Kim sắp về kinh, trẫm cần khoản đãi Trì Tiết một phen, trong tất cả mọi người, trẫm áy náy với Trì Tiết nhất, giờ ông ta bình an quay về, đại lễ phải tổ chức thật long trọng.

Đợi khi tâm tình Vân Diệp chuyển biến tốt, lúa mạch trong ruộng đã có mầm non, màu vàng trải khắp mặt đất, én liệng thật thấp, thi thoảng ngậm ít cành lá khô, sau đó bay vào nhà vương hầu làm tổ. Tổ én trong Vân gia rất nhiều, dưới mái chính phong còn giữ lại tổ từ năm ngoái, hai con chim én đang bận rộn bay ra bay vào, lúc nahfn rỗi thì đầu ra nhìn một thiếu niên quỳ bên cạnh một lão nhân trò chuyện.

- Lão tổ tông, hài nhi sắp tới biên tái, chuyến này đi nhiều thì ba năm, ít thì hai năm, cháu không có nhà, người phải bảo trọng thân thể, đợi cháu về sẽ hiếu kính người thật tốt.

Lão nãi nãi có chút thương cảm, nắm chặt tay trọng tôn, buồn bã nói:

- Lão tổ tông trừ giữ gìn sức khỏe thì còn làm gì được nữa? Con cháu tướng môn lớn lên phải đi canh biên cương, đó là mệnh của cháu, không tránh được. Cha cháu quanh năm chinh chiến bên ngoài, mới có phú quý này, bất tri bất giác tới cháu rồi, hôm qua còn là đứa bé bụ bẫm, hôm nay đã mặc giáp xuất chinh.

Vân Thọ đứng dậy đấm ngực:

- Lão tổ tông nhìn đi, cháu cường tráng thế này cơ mà, cha cháu đuổi địch đi, tới cháu canh không cho chúng về..

Chim én chẳng rảnh mà nghe, nó thấy mình sắp đẻ trứng rồi mà tổ còn lọt gió, không được, đạp hai chân rời tổ bay vào hoa viên, tiếp tục tìm vật liệu mềm xây tổ.

Tân Nguyệt đang bận rộn chuẩn bị khải giáp cho Vân Thọ, mỗi một cái vòng sắt đều kiếp tra, mỗi một chỗ nối vảy giáp đều thêm vào một sợi tơ, như thế mảnh giáp không dễ rời ra.

Vân Diệp ngồi trên ghế tựa đọc sách, ánh sáng mùa xuân xuyên qua khe cửa chiếu vào, Lục Quân Kính của Lý Tịnh cũng có chỗ hữu dụng, tác phẩm lớn của danh tướng một đời, nay vừa mới xuất hiện đã có nguy cơ bị đào thải, không thể không nói là một sự bi ai.

Chương 1363: Ai Cũng Là Ngự Sử

Một số học sinh cuồng vọng của thư viện cho rằng, chiến tranh binh khí lạnh cổ xưa đã dần tiêu vong, thay vào đó là vũ khí nóng, danh ngôn diệt kẻ địch trên đường tiến công của Vân Diệp đã thành đối tượng sùng bái. Nhất là sau khi thành lạc đà xuất hiện thể hiện sức mạnh vô địch, dường như chứng thực cách nói này, lập nên cơ sở vẵng chắc dùng vào lý luận quân sự.

Thế này thì quá rồi, mình là cái thứ gì bản thân Vân Diệp hiểu hơn ai hết, chẳng qua là đúng lúc, đúng nơi, dùng đúng vũ khí, đánh bại đúng kẻ địch thôi.

Cùng với việc kẻ địch dần hiểu về vũ khí nóng, thế nào cũng có cách đói phó, từ thất bại của Thập lục vương là thấy được sự tiến bộ của người Thổ Hỏa La, trước kia nghe tiếng nổ là bỏ chạy, giờ biết đào hào, dàn mỏng quân giảm thiểu thương vong, nói lên cả thế giới đang thích ứng với vũ khí nóng.

Đặt sách xuống, quay đầu nhìn Tân Nguyệt đang chuẩn bị giáp cho nhi tử, nét mặt nàng vô cùng chăm chú, trước kia chuẩn bị áo giáp cho trượng phu, là tỷ muội cùng làm, hiện giờ làm cho nhi tử, nàng từ chối sự giúp đỡ tất cả mọi người, chuyên tâm mà thâm tình. Đi tới cầm khải giáp của Vân Thọ lên, gõ một cái nói:

- Tốt nhất nàng làm cho nó hai bộ, một bộ mặc vào mùa đông, khi trời lạnh, có khí mảnh giáp dính vào da không lấy ra được, nhiều người bị thương là vì không dự phòng trước.

Tân Nguyệt lau nước mắt oán trách:

- Chàng từng ở nơi đó, tất nhiên biết hơn thiếp nhiều, sao còn tàn nhẫn để Thọ Nhi đi? Chỗ mà đá cũng lạnh nứt ra, Thọ Nhi da non thịt mềm làm sao chịu nổi.

- Thế nào cũng phải trải qua, Thọ Nhi là một con hổ được nuôi trong chuồng, hiện cái chuồng không chứa nổi nó nữa, nó cần trời đất lớn hơn. Vừa vặn mạc bắc đất rộng người thưa, tẩy rửa phồn hoa trên người nó, ba năm sau nàng sẽ thấy một nhi tử hoàn toàn trưởng thành.

Tân Nguyệt thở dài:

- Tùy nó vậy, thiếp nuôi nó tới giờ, phải quản thúc ra sao là chuyện của chàng.

Vân Diệp cười, Tân Nguyệt đã tìm tám mươi gia tướng đáng tin cậy bảo hộ Vân Thọ đi mạc bắc, còn điề Trag Tam Đình từ Nhạc Châu về.

Mây mùa xuân xà rất thấp, cứ như bay sát qua ngọn cây, dưới bầu trời xanh lam có mấy chục cái chấm đen trôi nổi, đó là khí cầu, chúng cứ lượn lừ trên trời như chim.

Vượng Tài ở ngay bên cửa sổ, lấy đầu húc cửa sổ ra để Vân Diệp nhìn thấy cảnh đẹp bên ngoài, nó đang nhắc Vân Diệp, giờ tản bộ mỗi ngày tới rồi.

Tân Nguyệt bực bội đẩy mặt Vượng Tài ra, rầm một tiếng đóng cửa lại, quay về bàn tiếp tục công việc.

- Lại đi giận với Vượng Tài.

Vân Diệp lẩm bẩm rời nhà, Vượng Tài đủng đỉnh theo sau, dưới cổ đung đưa một cái túi tiền cực lớn, làm bộ làm tịch.

Đi được nửa đường mới phát hiện ra đây là đường tới thư viện, lắc đầu quay lại, hiện giờ chưa thể tới thư viện, tin đồn liên quan tới mình và thư viện chưa lắng xuống, lúc này tới thư viện sẽ khỏi cãi.

Lý Nhị lên cơn, đặt ở trên đường Chu Tước một cái rương đồng cực lớn, bất kể là ai cũng có thể bỏ thư tín vào, nghe nói làm thế là để người thiên hạ đều thành ngực sử, có vô số ngự sử theo dõi, thiên hạ hẳn là thái bình?

Vân Diệp biết được kết quả, vì Võ Mỵ cũng làm thế, kết quả là tao ra vô số ác quan, triều đường gió tanh mưa máu, không biết là lần này ai đề xuất với hoàng đế, thế nào cũng không phải dấu hiệu tốt.
Lai Tuấn Thần, Chu Hưng, những nhân vật này chỉ cần xuất hiện là phải tránh xa, chỉ cần không xung đột với mình, tốt nhất là không để ý.

( Lai Tuấn Thần là người vu cáo Địch Nhân Kiệt âm mưu làm phản)

Ai ngờ bị đàn hặc nhiều nhất không phải là Vân Diệp vừa gây đại họa, không phải Đỗ Như Hối giết tù binh, mà là thái tử Lý Thừa Càn.

Lý Thừa Càn vừa cùng cha từ Lạc Dương về liền bị vô số thư vô danh hoặc có danh nhấn chìm, từ thái tử dã tâm lang sói chuẩn bị soán ngôi tới thái tử đời tư không biết kiểm điểm, ngày đêm hoan ca không dứt.

May là không ai công kích Thừa Càn thích luyến đồng như trước kia, hiện Xứng Tâm ở Vân gia đã thành tông sư điều hương rồi, quen ra vào khuê phòng quý phụ Trường An, điều phố nước hoa đắt tiền riêng cho quý phụ, nhưng không ai nghi ngờ, chỉ có tiểu dân vô tri mới thì thầm sau lưng, nói phu nhân nhà ai đó thế nọ thế kia, thế là phát triền thành những phiên bản cực kỳ ướt át.

Lời ong tiếng ve là truyền thống của người Trường An, từ thời Tần bọn họ đã khoái rồi, tới giờ vẫn có lãng tử lấy chuyện Lao Ái ra kể, chuyện thứ kia khoa trương tới mức có thể xoay trục xe mà cũng có người tin.

Người buồn phiền gặp người buồn phiền chỉ có uống rượu mà thôi.

Lý Thừa Càn không chịu nổi nữa, cưới ngựa chuẩn bị tới Ngọc Sơn giải khuây, kết quả gặp được Vân Diệp cưỡi Vượng Tài tới Trình gia trang, đuổi hộ vệ đi, hai người kiếm tửu quán bên đường uống rượu.

- Nghe nói gần đây ngươi thích ngồi xe dê đi quanh Đông cung? Mà quần đặc chế gì có thể hai người cùng mặc? Huynh đệ với nhau cả, nói xem ta về nhà có thể làm được một cái không.

- Đó là chuyện Hán Linh đế làm, không phải ta! Tên khốn nhà ngươi!

Lý Thừa Càn rống lên như hổ gầm, xem ra tức lắm:
- Trên phố nói thế, còn sai được à? Còn nói thái tử điện hạ gần đây có nghiên cứu về âm dương giao hoan, có được chân trường, chuyện phòng the có thể đuổi kịp cố hoàng đế, đừng che giấu, gần đây ta không hài lòng lắm chuyện phòng the của mình, có cách gì hay truyền cho ta với.

- Hừ hừ! Cách gì, mỗi ngày nuốt sống ba cái dái hổ là được, đảm bảo ngươi khỏe như hổ.

Vân Diệp chắp tay biểu thị thụ giáo, sau đó ghé vào tai hắn hỏi nhỏ:

- Sao ngươi chưa bị bổ chết?

Lý Thừa Càn cười phá lên, Vân Diệp cũng cười theo, tâm tình u uất vừa rồi trở nên sảng khoái hơn nhiều.

Quán rượu nhỏ chẳng món gì ngon, chỉ có ít rau, trên tường có ít thịt muối hấp chín đem thái ra nấu với khoai tây coi như đặc sản rồi, rượu cũng chẳng thể sánh với rượu Vân gia, có điều hai kẻ xui xẻo chẳng so đo.

- A Thọ sắp đi mạc bắc rồi, ngươi nên để Yên Dung về nhà chứ? Khuê nữ của ta cứ ở trong nhà ngươi còn ra cái gì?

Lý Thừa Càn phả ra hơi rượu nói:

Vân Diệp gật đầu:

- Mấy năm qua đám nhóc đã lớn rồi, đã có suy nghĩ riêng, nhà ngươi hoàn cảnh không tốt, nhưng Yên Dung là con ngươi, đúng là nên về, nếu không ngươi sống thật vô vị.

- Ở cái vị trí thái tử này là cái bia bắn, chỉ là không biết lần này kẻ nào bắn ta, toàn huynh đệ trong nhà, ta mạnh tay thì người ta nói ta không có hiếu lễ, nếu nương tay thì bị coi là mềm yếu dễ bắt nạt, lại chẳng thể tâm sự với phụ hoàng mẫu hậu, vì làm thế người ta nói ta hèn nhát, không có bá khí. Tóm lại rất khó xử.

Vân Diệp cười cạn chén với Lý Thừa Càn, hắn chỉ kể lể với mình thế thôi, thực tế thủ hạ của hắn đã bắt đầu phản kích rồi, Đỗ Sở Khách suốt ngày mỉm cười đứng trên đường Chu Tước, bên cạnh có một cái hộp gỗ, cắm cái cờ ghi hoan nghênh nhân sĩ bốn phương tám hướng chỉ trích khuyết điểm của thái tử.

Nói ra như trò cười, nhưng sau trò cười đó ẩn chứa sức uy hiếp, làm lời đồn đại vô căn cứ ngày càng ít, dù sao thái tử là một trong số người quyền thế nhất thiên hạ.

- Mai ta tới chỉ trích sai sót của ngươi, từ lúc ta gặp ngươi tới giờ, thế nào? Cảnh ướt át ở nhà hát phường Hưng Hóa sẽ là trọng điểm chỉ trích.

Lý Thừa Càn uống liền ba chén, ném chén sang một bên:

- Nếu quay về cái thời đó, dù trả giá lớn đến mấy ta cũng sẵn lòng.

- Thanh Tước, Tiểu Khác không tranh với ta, người khác không thể tranh với ta. Nhưng người xem ta làm cái gì, Đông cung hỗn loạn, chẳng thể trách người ta tóm vào đó công kích ta, Tượng Nhi, Tượng Nhi...

Nói tới đó nghẹn giọng không nói tiếp được nữa.

Chương 1364: Tác Dụng Của Bằng Hữu

- Yên Dung sẽ về, nghe nói nó theo lão bà của ta học được rất nhiều đạo trị gia, đoán chừng chuyền cầm đao đâm đùi người khác cũng học được không ít. Ngươi xem xem lần này Thọ Nhi đi xa, nó xử lý tốt thế nào, nhìn Thọ Nhi cho ca cơ kia hạt châu là hiểu rồi, âm thầm giải quyết vấn đề.

- Yên Dung về, ngươi cứ giao chuyện nhà cho nó, hà, xem xem nó xử lý chuyện be bét trong nhà ngươi ra sao. Tượng Nhi tuy sa sút, nhưng cho ngươi biết, học nghiệp ở thư viện chưa bao giờ bỏ dở.

- Ai nói trẻ nhỏ không được sai lầm? Một cái sai lầm ấm áp làm lòng người thoải mái. Sao chuyện này lại khiến ngươi đau lòng như thế? Kiếm tiên sinh tốt quản thúc một chút, mười sáu tuổi thôi, bất kỳ chuyện gì cũng có khả năng.

Vân Diệp ăn miếng khoai tây thịt muối, vị quá tệ liền nhổ ra, lấy nước sạch xúc miệng, khinh bỉ nói:

- Năm xưa ngươi đánh nhau với ta ở Lũng Hữu có khả hơn đứa bé này không?

Lý Thừa Càn ngẩng đầu lên khịt mũi:

- Vương bát đản chỉ biết nói mồm, có giỏi gả Tiểu Mộ cho Tượng Nhi, ta sẽ tin lời ngươi.

- Phu quân của khuê nữ ta chỉ có thể là kỳ tài cái thế, con ngươi quên đi, nghe nói suốt ngày nó chìm đắm ở Minh Nguyệt lâu, ngươi đừng nằm mơ nữa, ngay ải của ta cũng không qua nổi, đừng nói khuê nữ mắt mọc lên đỉnh đầu của ta.

Lý Thừa Càn muốn nhào tới bóp cổ Vân Diệp:

- Chẳng lẽ đường đường Hành Sơn Vương không xứng với khuê nữ thứ xuất của ngươi?

- Con ta đứa nào là thứ xuất? Đều là do ta sinh ra, chẳng lẽ ta là tiểu thiếp nhà khác à?

Vân Diệp mắt trợn lên, thường ngày nói y cái gì cũng được, nhưng nói tới con y, đều là bảo bối của y, thứ xuất cái rắm, Vân Thọ sở dĩ kế thừa gia nghiệp vì nó là lão đại, nếu con Na Nhật Mộ, Linh Đang là lão đại, chỉ cần thích hợp cũng vẫn là người kế thừa.

Vân Thọ vì chuyện này mà khổ não muốn hét lên, nếu không phải là trưởng tử có thể muốn làm gì thì làm như Vân Hoan rồi.

- Con ngươi không có thứ xuất? Vậy lão nhị nhà ngươi muốn tước vị thì sao? Tôn ti trên dưới xử lý thế nào?

- Tước vị của ta chỉ cho đứa con ăn hại nhất nhà, để đảm bảo nó cả đời bình an, sung sướng. Đương nhiên nó không thể làm gia chủ, gia chủ của Vân gia không nhất định là Lam Điền hầu.

Lý Thừa Càn thiếu chút nữa nhảy dựng lên:

- Tước vị của ngươi chưa chắc đã truyền cho gia chủ?

- Đúng, đứa con ăn hại nhất mới cần chiếu cố nhất, đứa giỏi giang cần quái gì cái tước vị này, nói thật tiền lương của cái tước vị này chẳng đủ cho ta thưởng hạ nhân.
- Người nhìn cho rõ, người đời nể mặt Vân gia vì Vân Diệp này hay vì Lam Điền hầu, thứ này ngoài đứng trên triều trực ban thì còn có ích, lúc khác dùng làm việc gì?

- Có tin nếu không có cái tước vị này ước thúc, ta đã sống sướng hơn cả trăm lần, dù là đi Bắc Hải chăn dê, hay là đi Nam Hải câu cá kình đều được.

Lý Thừa Càn ngây ra hồi lâu, giơ ngón cái lên:

- Ngươi là người có bản lĩnh, quan chức, tước vị đúng là chỉ ước thúc ngươi. Tô Vị Đạo từng nói với ta, Lam Điền hầu Vân Diệp là cá lớn, nhưng ở nước quá cạn, chẳng thể làm được gì.

- Ta cho rằng đó chỉ là cái cách so sánh thôi, không nghĩ là thật, Lý Tượng không xứng với khuê nữ nhà ngươi, có điều nói đi cũng phải nói lại khuê nữ ngươi như thế e là chẳng tìm được nam tử tương xứng.

Vân Diệp vỗ vai Lý Thừa Càn:

- Thế nào gọi là xứng hay không xứng, ngươi nói chỉ là quyền thế, tiền tài hoặc là tài hoa hư vô xa xăm. Nếu có đứa trẻ chăn dê lọt vào mắt khuê nữ ta, chỉ vì hắn hát bài chăn dê hay, khuê nữ ta muốn theo hắn chăn dê, ta cũng đồng ý, cả đời chúng ta sống vô vị lắm rồi, đừng để con cái chịu tội.

- Chỉ cần sống vui vẻ cả đời, ta thấy thế là đáng, hiện giờ ta nghĩ thế đấy, sau này không kiếm thêm phiền toái cho bản thân nữa. Hiện giờ dựa vào sổ công lao mà ăn, ta tính rồi, ăn hai ba đời cũng không thành vấn đề.

Lý Thừa Càn vỗ cái đầu hơi choang choáng của mình:

- Ta giờ mới phát hiện suy nghĩ của ngươi rất quái đản, sao trước kia không nhận ra chứ? Nếu người Vân gia ngươi chỉ cười ngươi mình thích, vậy vì sao trước kia ngươi không phản đối hôn sự giữa Thọ Nhi và Yên Dung? Còn nữa, Thì Thì gả cho Tiểu Ảm, Tiểu Nha gả cho Tiểu Hữu, khuê nữ nhà ngươi hình như chẳng gả cho nhà nào quá kém, không giống lời ngươi nói.

- Hôn sự của Thọ Nhi ta hỏi nó rồi, nó thích, tất nhiên ta không phản đối.- Khi đó Thọ Nhị mấy tuổi?

- Ba tuổi, nam nhân Vân gia nhất ngôn cửu đỉnh.

- Chó chết, vô sỉ.

Hai người chẳng ăn mấy miếng, rượu lại uống hai vò lớn, tâm tình thoải mái hơn nhiều, nam nhân mà, chẳng qua là kiếm người uống rượu, giải tỏa bức bối trong lòng thôi, chẳng cần người khác góp ý, chửi bới vài câu, đùa nhịch vài câu, điều tiết sinh hoạt.

Tác dụng của bằng hữu là ở đó.

- Đây gọi là tâm hữu linh tê nhất điểm thông, Xử Mặc, bản lĩnh đến đúng lúc có món ngon của ngươi có thể dạy ta được không? Khi ta tới nhà ngươi chẳng tốt số như vậy, bị Thừa Càn kéo vào quán bên đường uống rượu chua, ăn rau dại, chẳng như ngươi vừa tới nhà ta đã gặp được tiệc lớn.

Trình Xử Mặc không rảnh để ý tới Vân Diệp, trong bát có bốn năm cái móng giò chưa ăn, tay đã cầm cái móng giò khác chém giết, xương chất cả đống trước mặt. Hôm nay tới thương lượng chuyện Hoa Hoa và Vân Hoan, trước kia chỉ là phụ nhân nói với nhau, nam nhân không xen vào nên chưa tính, còn về phần ăn móng giò là thu hoạch ngoài dự liệu.

Hoa Hoa là thứ nữ của Trình Xử Mặc, mẫu thân là Thanh Hà công chúa, người mang ưu điểm của hoàng gia và Trình gia, có điều khả năng trong quá trình sinh sản có chút vấn đề, sự hào sảng của Trình gia và rộng rãi của hoàng gia trên người nàng có chút phản ứng khác, nàng ghét nhất là loại nam tử èo uột, và Vân Hoan lại thích rúc vào đống nữ nhân, thích ngửi mùi thơm trên thân thể khuê nữ nhà người ta, đó là thứ Hoa Hoa ghét cay ghét đắng, nên chỉ cần ở cùng một chỗ với Vân Hoan là sinh xung đột.

Một tiểu cô nương tự tới tham gia đại sự định thân của mình đã bất ngờ rồi, hông còn đeo cái rìu lớn hẳn là quá đáng lắm? Hiện Hoa Hoa đang vác rìu truy sát Vân Hoan kêu oai oái.

- Khuê nữ thành người nhà ngươi rồi, mai làm vài xe lễ vật, chọn thứ quý vào, Thanh Hà là người thích thể diện, lễ ít là khó chịu lắm.

Trình Xử Mặc ăn xong móng giò, móc cái xương trong răng ra, uống chén rượu rồi khoan khoái nói với Vân Diệp.

- Tất nhiên, lễ ít ta lo lão gia tử về tự tới kho nhà ta lấy, nhưng huynh đệ này, có thể bảo con ngươi đừng vác rìu hô chém hô giết trong nội trạch được không?

Vân Diệp lo lắng nhìn Hoa Hoa cưỡi lên người Vân Hoan:

Trình Xử Mặc xỉa răng hàm hồ nói:

- Hoa Hoa từ nhỏ bị lão gia tử và bệ hạ chiều hư rồi, tuy hơi nóng tính, nhưng tốt lắm, hiếu kính trưởng bối, toàn là ưu điểm, mẹ nó lo gả nó cho nhà người khác bị thiệt, nên mới đồng ý gả cho Hoan Nhi. Cả Trường An chỉ có hậu trạch nhà ngươi là sạch sẽ nhất, nên nó sẽ sống thoải mái ở nhà ngươi. Còn cái tính nóng của nó, ở nhà khác có thể xới tung hậu trạch, nhưng ở nhà ngươi, một tay Tiểu Miêu muội tử đủ bóp chết nó, xem đi, chẳng phải bị Tiểu Miêu xách cổ áo mang đi rồi à?

Nhìn theo tay hắn chỉ, Vân Diệp thấy Tiểu Miêu mỗi tay xách một đứa, chẳng biết là tóm vào huyệt nào mà hai đứa đều không nhúc nhích được. Tân Nguyệt đứng trên lầu, ngón tay vung vẩy, chẳng cần nói cũng biết đang giáo huấn hai đứa.

Chương 1365: Thế Gia

Trình Xử Mặc chỉ Tân Nguyệt nói:

- Có Tân Nguyệt muội tử ngươi còn lo cái gì? Khuê nữ cứ ở nhà ngươi, trước khi thành thân ta sẽ đón nó về. Lão gia tử ở lại Ích Châu không đi được nữa, trong quân quá nhiều thương bệnh, bệ hạ đồng ý cho họ nghi ngơi ba tháng mới về nhà, ta định đi một chuyến, ngươi có cần chuyển lời gì cho lão gia tử không?

Vân Diệp lắc đầu:

- Không, chuyến này lão gia tử khả năng bị tổn thương thân thể khá nặng, sau khi về nên ở trong tinh xá Ngọc Sơn, mời Tôn tiên sinh điều trị. Bệnh tình Tần bá bá rất tệ, Tôn tiên sinh nói đèn đã cạn dầu, đoán chừng vài ngày nữa là đi xa, ta đã nhờ Lý Thuần Phong tìm mộ huyệt cho Tần bá bá, nhưng bệ hạ mong Tần bá bá tới hoàng lăng, lo uổng công.

- Tần bá bá năm xưa mất máu quá nhiều, vượt qua bao năm như vậy là hiếm rồi, hôm qua ta đi thăm Tần bá bá, thấy lão nhân gia uống rượu ăn thịt, nói dù sao chẳng còn mấy ngày, say chết là tốt nhất. Kỳ thực trong mấy nhà thì Tần bá bá khổ nhất, con cháu chẳng đứa nào ra hồn, tên tiểu tử Tần gia ngươi bồi dưỡng vào trong quân lại chứng nào tật nấy, nghe Lão Bùi nói nếu không nể mặt ngươi thì đã đuổi nó đi rồi, hai lần đánh trống không tới, nó tưởng nó là ai? Bỏ đi, điều tới Tả vũ vệ của ta, dù nó là cục bùn ta cũng nhào thành sắt thép.

Nói tới chuyện Tần gia là Trình Xử Mặc đầy một bụng tức, lão gia tử còn chưa chết, chúng đã bắt đầu nhăm nhe gia sản, Tần lão đại nhu nhược, lại cưới một ác phụ, chuyện gì cũng bị người ta sai khiến. Nghe nói lần này có tin phân gia, nếu thế thật thì thể diện Tần gia mất sạch.

Nếu như nói còn chút khả năng thì là Tần Ngọc ở Lạc Dương, mấy năm qua đang từng bước vững chắc thành trung lang tướng, bước vào hàng ngũ quan cao, Nhuận Nương rất có thủ đoạn, dựa vào Vân gia kinh doanh rất khá, vài năm chưa tới Trường An lần nào, trừ khi gặp thọ tròn của lão gia tử, hoặc khuê nữ Vân gia xuất giá, lão tổ mẫu đại thọ thì không rời Lạc Dương, thực chất là đã phân gia rồi.

Gia tộc lớn suy bại là bắt đầu từ phân gia, lòng người tản mát, gia tộc cũng phân tán, đây không phải là khai chi tán diệp, mà là chia rẽ từ nội bộ.

Tần lão gia tử thấy hết, nhưng bất lực, truyền gia cho trưởng tử Tần Anh là tất nhiên, tước vị chỉ có thể truyền cho hắn, có điều sẽ từ quận công thành huyện công, không có sức ảnh hưởng, không có thực quyền, chẳng biết giữ nổi tới đại điển tước vị tiếp không.

Ngưu gia thì không thành vấn đề, Ngưu Kiến Hổ sắp về kinh làm hoàng môn thị lang chính tứ phẩm, đây là quan thanh quý, phải có tài hoa mới được. Ngưu Tiến Đạt thời gian qua cười toe toét, bản thân tiến tước thành Lang gia quận công cũng không vui đến thế.

- Tên thô hào như Bảo Lâm cũng thành quan lớn một phương, Tần Anh đúng là lãng phí cái vỏ ngoài đẹp đẽ.

Trình Xử Mặc đấm bàn một phát:

- Bảo Lâm chẳng ngốc đâu, cưới lão bà nhãn quang cực chuẩn, muội tử của Hỏa Trú từ nhỏ lớn lên trong thư viện, chẳng những xinh đẹp, tâm trí cũng hơn phụ nhân bình thường, lại còn sinh liền cho Bảo Lâm bốn đứa nhi tử, nhà Úy Trì coi nàng ta như bà cô tổ rồi, Bạch thẩm thẩm tới tận Hà Bắc giúp nhi tức phụ trông con, nói lên điều gì? Nói lên lão bà của Bảo Lâm đem đại bộ phận tinh lực giúp hắn, cái chức thứ sử U Châu của hắn một nửa do lão bà hắn làm.Trình Xử Mặc gật gù:

- Xem ra cưới một lão bà tốt rất quan trọng, năm xưa ta vội quá rồi.

- Ngươi được chọn à?

Trình Xử Mặc cười ha hả, hai người ra ngoài phòng, bên ngoài ánh sáng chan hòa, ngồi trong phòng quá ngột ngạt, dọc theo con đường nhỏ tới hoa viên, thấy trong chòi nghỉ có hai cái ghế, trên ghế hai người, một là Hoa Hoa, một là Vân Hoan, ngồi đối diện nhau. Tân Nguyệt ngồi bên không biết thêu cái gì, kệt hai đứa bé lườm nguýt nhau, Hoa Hoa nhìn thấy cha và Vân thúc tới, mừng rỡ muốn gọi, nhưng phát hiện hai bọn họ nói cười đi chỗ khác, ủy khuất cúi đầu xuống, Vân thẩm thẩm không dễ nói chuyện nổi danh trong mấy nhà.

- Không biết ngươi suốt ngày cầm rìu luyện võ làm cái gì? Võ công cháu cao lắm à? Sao gặp Tiểu Miêu di nương lại chẳng tác dụng gì? Ngươi biết chuyện Tiểu Miêu di nương không? Di nương cháu là nữ trung hào kiệt dẫn quân chinh chiến vạn dặm, cháu thì suốt ngày xách rìu đi lung tung, người ta luyện võ toàn luyện trong phòng luyện công.

- Nhà chúng ta là tướng môn, nữ tử thích luyện võ không hể gì, Tiểu Mộ tỷ tỷ của cháu cũng luyện võ, khả năng còn giỏi hơn cháu, cho nên cháu muốn luyện võ hãy theo Tiểu Mộ tỷ tỷ cháu luyện trong phòng đi. Từ mai luyện công xong phải theo Thiên Ma Cơ học quy củ, nữ hài tử học khiêu vũ rất tốt, nếu ta còn thấy cháu vung vẩy rìu, dù mẫu thân cháu tới cũng chẳng cứu được đâu! Còn về phần ngươi đánh Vân Hoan thì thẩm thẩm không quản, chỉ cần cháu đánh được cứ đánh.

Lời của Tân Nguyệt làm Hoa Hoa cười tít mắt, làm Vân Hoan mặt mày rầu rĩ, tuy thời gian trừng phạt còn nửa canh giờ nữa, nhưng tâm tình hai người như trời với đất, Vân Hoan thấy Hoa Hoa nhìn mình cười lạnh, lòng càng sợ.Vân Diệp và Trình Xử Mặc lúc này đang nhìn đám gà trống to quỷ dị, mấy con gà trống đó đứng dậy đầu cao tới hông Vân Diệp, chân đeo móng sắt, đi đường kêu chan chát, đầu ngẩng cao như đại tướng quân.

Vượng Tài định chui vào hậu hoa viên kiếm ít rau vừa miệng, xa xa thấy đám gà trống quay ngoắt đầu đi, nó chọc không nổi đám gà trống bá đạo này.

- Thứ của nhà ngươi đều cực kỳ cổ quái, Vượng Tài thông minh thế nào không nói nữa, sáu con gà trống này nhà thường chẳng có nổi.

- Thế gia mà, thế nào cũng phải có chút nền tảng cơ sở phải không?

Nền tảng thế gia là gì? Nền tảng của Trường Tôn gia là môn đồ khắp nơi. Nền tảng của Nhan gia là thi thư đầy nhà, và sử thư như đao. Nền tảng Trình gia là con cháu đều biết hành quân đánh trận.

Vì tách biệt với thế gia khác, Vân gia đành nuôi mấy con gà này để lừa người, có điều người khắp Trường An đều thừa nhận một điều, đó là người Vân gia đều thông minh hơn người khác một chút.

Một chút này là ghê lắm rồi, kết quả là nhà khác rất thích kết thân với Vân gia, Đại khuê nữ của Nhất Nương mới có mười ba tuổi, kiếm nhà tốt tính định thân sớm, vì thế Nhất Nương chuyên môn tới hỏi ý kiến, kết quả bị Vân Diệp mắng té tát, nam hài định hôn sự sớm chút không thành vấn đề, nữ hài không nên quá sớm, nếu người định thân lớn lên thành kẻ ngốc, chẳng lẽ cũng đẩy khuê nữ mình vào lò lửa.

Nam nhân hủy hôn không phải chuyện lớn, thế giới này trói buộc nữ hài tử quá nghiêm trọng, nếu nhà nam đột nhiên bị đại nạn, thường thường sẽ thành vật hi sinh, dù nhà nào thương khuê nữ dám hủy hôn, sẽ bị chụp ngay cái mũ ghê nghèo thích giàu, bị người ta truyền nghìn năm, đời đời thóa mạ không thôi.

Người Vân gia sở dĩ thông minh hơn nhà khác, nguyên nhân ở cách giáo dục riêng biệt, toán học mà môn khai phát trí lực nhất, Vân Diệp yêu cầu con mình phải nắm được trình độ toán học tiểu học, dù là ngốc như Tiểu Nha cũng có thể tính toán đơn giản một cách thuần thục.

Khi nữ tử quản gia ngồi ở phòng khách, gảy bản tính canh cách, mắt như điện nhìn đối tượng tra sổ, dù là chưởng quầy lão luyện tới mấy cũng phải rùng mình, Vân gia là tông sư toán học, danh tiếng đó sớm thành nhận thức chung của Đại Đường.

Vào Vân gia phải học toán trước, Tân Nguyệt cho rằng như vậy, mặc dù nàng kém nhất nhà, không biết Vân Mộ gảy bàn tính là tính toán thật hay là lừa mình, nàng vẫn dựa vào giác quan thứ sáu nhảy cảm tới hãi hùng của nàng đoán ra thật giả, Vân Mộ, Vân Hoan, Vân Lộ nếm đủ. Chỉ có Vân Hương ngoan nhất chưa bao giờ lười biếng.

Chương 1366: Đại Sự Chết Người

Hoa Hoa mặt nhăn như bị, hạt châu trước mắt không nghe lời, ngón tay nàng chẳng thể tách ra số hạt chính xác.

Len lén nhìn người khác, Đại tỷ Vân Mộ đã tính xong, đang làm động tác uốn dẻo cực khó trước cửa sổ, lúc như chim lớn gian cánh, còn lộn vòng cực chậm, đẹp như vũ đạo.

Vân Hoan cũng đã tính xong, nhưng nó không được ra ngoài, đành cắn bút ngây ra.

Hoa Hoa mau chóng đẩy tờ giấy trước mặt sang cho Vân Hoan, lại lấy giấy của Vân Hoan, bôi đen chỗ viết tên, viết tên mình vào, thở phào, chuẩn bị học Vân Mộ làm thân thể mình mềm dẻo tới mức đó.

Kết cục của việc gian lận như thế khỏi nghĩ cũng biết, Vân Hoan cũng bị liên lụy, vì thế khi mọi người được đi, chỉ có Vân Hoan và Hoa Hoa đưa mặt nhìn nhau.

- Hoa Hoa, làm thế không được đâu, tỷ biết trong cái nhà này điều gì làm ta thống khổ nhất không? Đó là không có kẻ ngốc, cách của tỷ ngay cả nha hoàn cũng chẳng xong, những trò lừa gạt chúng ta ở ngoài như cá gặp nước, nhưng trong nhà thì thành trò cưới. Tỷ nhìn tên khốn kiếp cười híp mắt kia, hắn là quản sự trong nhà, học vấn của hắn có tiếng ở thư viện, tỷ vừa rồi còn tưởng hắn không biết chữ, nhưng có biết trong nhà trừ cha ta, Tiểu Vũ tỷ tỷ thì học vấn hắn cao nhất, tỷ còn định lửa hắn.

Hoa Hoa mồm méo xẹo:

- Ta không học được phải làm sao?

- Đập vỡ đầu nhét vào, yên tâm, bọn họ sẽ có hàng vạn cách dạy tỷ biết tính toán, tỷ đừng hoài nghi, bọn họ nhất định dậy được tỷ, hai ta lớn lên cùng nhau, từ năm hai tuổi ta đã biết tỷ là lão bà rồi, không nỡ nhìn tỷ chịu tội đâu.

- Tỷ gả vào nhà ai cũng không phải chịu tội này, lại vào nhà ta, thế nào? Hiện giờ hối hận chưa?

Vân Hoan vòng vo khuyên Hoa Hoa giải trừ hôn ước:

- Không đúng, sao ngươi biết ta không chưa đi xem hậu sinh nhà khác? Tần gia quá ngu xuẩn, Úy Trì gia quá xấu xí, Ngưu gia quá tuấn mỹ, như cái bà nương, hoàng gia càng ngu xuẩn. Cho nên chọn đi chọn lại chỉ có ngươi, tuy ngươi có tính thối thích chui vào đống nữ hài tử, còn cái khác đều tốt, ta có lòng tin sửa được tính xấu của ngươi, ngươi nói đúng không? Vân Hoan!

Hoa Hoa vỗ bàn cười khanh khách, Vân Hoan ngoẹo đầu vờ ngất xỉu, từ nhỏ lớn lên bên nhau, từ tỷ đệ đột nhiên thành phu thê, Hoa Hoa chẳng thấy có gì không ổn, huống hồ đánh Vân Hoan rất đã tay, thói quen hình thành từ nhỏ, chỉ cần gặp mặt không đánh vài cái là toàn thân khó chịu.

Chuông ăn cơm vang lên, từ khi Vân Diệp về nhà trong nhà không còn cấm lệnh mắc lỗi không được ăn cơm nữa, Hoa Hoa nhanh chóng đứng dậy, kéo Vân Hoan bộ dạng miễn cưỡng tới nhà ăn. Trưa hôm qua ăn sườn xào, không biết hôm nay ăn món gì, món ăn Vân gia chưa bao giờ trùng lặp, nàng rất mong đợi.

Vân gia ăn cơm luôn ở cái bàn cực lớn, nghe nói trước kia các cô cô còn chưa xuất giá, bàn còn to hơn, hiện nhân khẩu tiêu điều hơn nhiều, lão nãi nãi và các cô nãi nãi không muốn tới nhà ăn, cho nên cả nhà vây quanh chiếc bàn không lớn lắm, Vân Thọ đã đi rồi, hai ngày qua tinh thần Lý Yên Dung không tốt, Hoa Hoa lần đầu nhìn thấy đại tẩu tương lai ở bàn ăn.

Một bệnh mỹ nhân, đó là ấn tượng đầu tiên của Hoa Hoa, có điều nhìn tư thế nàng ngồi, Hoa Hoa cảm thấy vị tẩu tẩu của mình không đơn giản, quản nhiên Lý Yên Dung nói với Tân Nguyệt thẩm thẩm:

- Con về Đông cung cũng không sao, mấy năm nay ở nhà chúng ta quen rồi, chưa bao giờ dũng những thủ đoạn kia mà Ma Cơ dạy, nhưng tới nhà cha con thì khác, mẹ, con cần mạnh tay thật à?
Tân Nguyệt vỗ tay Lý Yên Dung:

- Chuyện hậu trạch vốn không là gì, nhưng để nó ảnh hưởng tới nam nhân xông pha bên ngoài thì không được, nến cần mạnh tay thì cứ làm.

- Đông cung thành cái gì rồi, bốn phía lọt gió, tám hướng dột mưa, cha con tối hôm qua qua đêm ở phòng phi tử nào cũng truyền ra ngoài đường, con không mạnh tay không được.

Vân Diệp lấy đũa gõ bàn, ngăn cản hai người bọn họ thạo luận, đặt bát xuống hỏi Hoa Hoa đang vùi đầu ăn cơm:

- Hoa Hoa, mấy ngày qua ở trong nhà có quen không? Có chuyện gì không ổn nói với thẩm thẩm, bảo thẩm thẩm điều chỉnh cho.

Hoa Hoa thi lễ nói:

- Bá bá, ăn ở đều rất thoải mái, bá bá đừng lo.

Vân Diệp cười:

- E là đọc sách thì không thoải mái hả? Từ nhỏ cháu có tính của nam oa, Vân Hoan lại nhu nhược một chút, đọc sách không tốt thì thong thả thôi, coi nó thành chuyện khổ sai thì không hay.

Hoa Hoa đỏ mặt, ngoan ngoãn ngồi về ghế cúi đầu ăn cơm, món thịt kho tàu thích nhất cũng không dám đụng vào, Vân Diệp lấy đũa đẩy đĩa thịt kho tàu tới chỗ Hoa Hoa:
- Ăn đi, nhà này nhiều khuê nữ phóng khoáng thế sao còn ngại.

Vừa nói ra Tân Nguyệt, Na Nhật Mộ, Linh Đang liền mắng, Tiểu Miêu, Lý Yên Dung thì cười, chỉ có Vân Mộ nhõng nhẽo nói cha thiên vị.

Ăn xong cơm tối, có thương đội phương xa tới, nhìn lễ vật là Vân Diệp vô cùng cao hứng, tùng lộ, Mông Na, Mông Lỗ vẫn nhớ sở thích của mình, còn tặng cả một sọt, đều chôn dưới đất, bên trên còn đặt tảng băng lớn, ức chế tùng lộ sinh trưởng, tới Trường An vẫn tươi.

Người am hiểu núi rừng nhất vẫn là người trong núi, không biết trong đất có gì, sờ một cái phát hiện ra là đất tùng mục, vừa moi tùng lộ, vừa nghe chưởng quầy Lĩnh Nam nói chuyện.

Tùng lộ: Nấm truffle.

- Hầu gia, chuyện làm ăn của nhà ta ở phương nam đã hoàn toàn đứng vững rồi, rất nhiều thứ tốt từ trên biển lên bờ qua tay nhà ta trước tiên. Có điều mấy năm qua Hầu gia làm ăn cũng rất tốt, Hầu lão phu nhân nói, sau này không cần nhà ta nâng đỡ nữa, nếu có qua lại làm ăn gì, thì chỉ có thể là hợp tác thôi.

- Hầu Kiệt nay ở đảo xa lập nên một thế giới mới, người ở đó ngày càng nhiều, rất nhiều huân quý bắt đầu có sản nghiệp ở ngoài đảo, muốn bảo mật cũng khó, Hầu công tử nhờ lão nô chuyển lời, hỏi phải làm sao, có cần cắt đứt quan hệ với đất liền không?

Vân Diệp không lên tiếng, đây là vấn đề khó nhằn.

Lý Nhị sẽ không cho phép đất đai đầy người Đường lại không chịu sự quản hạt của ông ta, chuyện này lại không có cách nào bảo mật, nói không chừng Lý Nhị đã biết rồi, đang đợi mình báo cáo, nếu mình không báo cáo, ông ta sẽ không nhắc tới, chỉ âm thầm chuẩn bị, sẵn sàng tung đòn sấm sét.

Khi hoàng đế tới Vân gia thì mặt trời mới mọc chưa lâu, sương trên ngọn cỏ còn chưa tan, rơi xuống trong tiếng vó ngựa rầm rập, hòa vào mặt đất.

Thiên tử xuất hành trời long đất lở, Vân Diệp đứng đợi bên đường há hốc mồm, quá lắm rồi, chỉ tới ăn bữa tùng lộ thôi, cần gì phải dùng đại giá?

Xe ngựa tùy tùng có tới tám mươi mốt cái, may là chưa có xe tank thời này, đủ mọi thứ nghi trượng Vân Diệp chẳng nhớ hết nổi tên, cái to cái nhỏ, cái xanh cái đỏ, chẳng thiếu cái gì, tới khi năm con voi lớn xuất hiện thì Vân Diệp tí xỉu.

Lão Bùi cưỡi trên ngựa nhảy mắt Vân Diệp, hắn xuất hiện tức là Kiêu kỵ vệ toàn quân xuất động, đây là vạn kỵ thực sự, chỉ khi hoàng đế giao tự mới bày vẽ như thế.

Theo quy củ ngồi cùng xa giá của hoàng đế là thị trung và bí thư thừa, có điều nhìn cờ loan phượng thì biết đám Hứa Kính Tông nhất định bị đuổi ra sau rồi. Ế, tên đánh xe cho hoàng đế sao quen mặt thế? Giáp mặt hạ xuống không nhìn rõ, đến khi tên đó kéo giáp mặt lên Vân Diệp mới phát hiện đó là Lưu Hoằng Cơ, lão già này bợ đít tới mức đó thì thật hiếm có.

Hoàng đế làm thế là ức hiếp người ta đây, mời vợ chồng họ ăn bữa cơm thôi mà mang theo hơn vạn người, chớp mắt cái Kiêu kỵ vệ đã biến Vân gia trang tử thành bảo lũy quân sự, Lão Bùi còn không ngừng mệnh lệnh quân sĩ gia cố phòng tuyến ngoại vi, chẳng biết định phòng vệ ai.

Hương nông trong trang sợ chết khiếp, trừ hai lão đầu tình nguyện đi ra cho hoàng đế trút giận, còn lại mặt như chết cha chết mẹ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau