ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 136 - Chương 140

Chương 136: Mộng tưởng và hiện thực

- Tiểu tử, lão phu chưa bao giờ hỏi ngươi kiếm tiền ở đâu, ngươi nói nắm chắc thì lão phu tin ngươi có thể kiếm ra tiền, nhưng ngươi đã nghĩ tới chưa, liền một lúc ngươi lấy từ Đại Đường nhiều tiền như vậy, triều đình phải làm sao? Khi cần dùng thế mà không có thì thế nào?

Lão Lý lo lắm, qua nửa năm tiếp xúc ông ta chưa bao giờ hoài nghi năng lực kiếm tiền của Vân Diệp, ông ta chỉ lo cho triều đình, đám quan lớn trên miếu đường trước mặt Vân Diệp chỉ như bọn nhóc chưa lớn, nhất là ở phương diện tiền tài.

- Mọi người nhìn nhận tiền tài như vậy sao, riêng mọi người nghĩ vậy hay tất cả mọi người đều nghĩ vậy?

Vân Diệp hơi hồ nghi:

- Lão phu tin rằng cái nhìn về tiền tài ở triều đường không khác gì lão phu, chỗ khác chỉ là một số biết kinh doanh mà thôi.

Lý Cương vội nói, ba vị tiên sinh đồng loạt gật đầu, bọn họ từ triều đường ra, tất nhiên là hiểu rõ.

- Ha ha ha, phát rồi, phát rồi, học đường của ta có thể xây xong sớm 20 năm, bốn vị đều có thể nhìn thấy trường học lớn nhất Đại Đường hoặc lịch sử, tiểu tử muốn tuyển một vạn học sinh, kiếm mấy trăm vị danh sư, đang lo nhàn quá, giờ có việc để làm rồi, tiểu tử đi trù tính đây.

Nói xong chạy luôn, bốn vị tiên sinh cuống cuồng ngăn lại, khẩn trương tới toàn thân run rẩy, tựa hồ không phải ngăn Vân Diệp, mà là ngăn một con mãnh hổ.

- Ngươi không thể làm thế, thư viện mới chỉ đang ở giai đoạn sáng lập, ngươi có xây xong trường cũng không có học sinh, không có sư phụ, vậy còn gọi là thư viện không?

Lời của Lý Cương tức thì dập tắt hùng tâm vạn trượng của Vân Diệp.

Đúng thế, xây xong rồi thì đi đâu tìm giáo viên, tìm học sinh đây? Thư viện chỉ có một trăm học sinh đã làm mấy lão đầu mệt nhoài, một vạn à? Ở đời sau chỉ là trường học quy mô tầm trung, ở Đại Đường là chuyện không tin được, mình mê muội rồi, Vân Diệp đấm mạnh hai phát lên đầu, người như thoát lực ngồi sụp xuống đất.

- Lão phu biết ngươi muốn khai hóa dân trí, đó cũng là tín niệm suốt đời của đám lão phu, khách chỉ có chừng đó, bàn của ngươi lớn tới đâu cũng vô dụng, chầm chậm thôi, rồi sẽ ổn. Lão phu năm nay 70 tuổi còn không vội, ngươi có 16 tuổi thì vội cái gì? Dục tốc bất đạt, thời gian qua ngươi quá nóng vội rồi, lão phu không hỏi ngươi ở Trường An xảy ra chuyện gì, chỉ muốn ngươi bình tĩnh lại, không vội vàng xao động nữa, hiểu không? Ngươi là nơi gửi gắm hi vọng của mấy lão già bọn ta, lão phu chưa bao giờ thấy dạy học toàn thiên hạ lại gần như thế, cảm giác chỉ cách một bước nữa thôi, bước qua là đất trời tươi sáng, ngươi không được mạo hiểm, nếu cần mạo hiểm là chuyện của mấy lão già bọn ta.

Lý Cương ngồi xuống khẽ xoa đầu Vân Diệp, ông ta dường như cũng say mê trong cánh đồng hi vọng rồi:

Tinh thần lên xuống là tiêu hao thể lực nhất, đứng lên vài lần được mấy vị tiên sinh giúp mới đứng vững được.

- Tiểu tử có thuật đồ long, tiếc rằng chẳng có nơi thi triển, thôi vậy, chúng ta cứ từ từ mà đi, tiểu tử mệt rồi về ngủ sớm đây, mấy vị cũng nghỉ sớm đi.

Nói xong vái sâu thi lễ với mấy vị tiên sinh, chậm rãi đi về.

- Lão Lý, vừa rồi vì sao ông tin y có thể kiếm đủ tiền mở rộng thư viện? Mười vạn quan tương đương với thuế của mười châu lớn, y làm được sao?

Nguyên Chương tiên sinh lên tiếng, ông ta không mấy quan tâm tới triều đường, chuyện phát sinh trong thành Trường An chẳng biết là bao:- Lão phu đã kể cho các ông nghe chuyện tên tiểu tử này dùng bốn mẩu sắt nhỏ kiếm một vạn sáu nghìn quan trong một ngày chưa?

Ba người đồng loạt lắc đàu.

Lý Cương liền đem chuyện xảy ra ở Trường An kể tỉ mỉ cho ba vị lão hữu nghe, làm ba vị đó đầu bốc khói, ai ngờ Vân Diệp đã đào hố lừa mấy vị đại thần từ trước, dùng một biện pháp đơn giản tới không thể đơn giản hơn kiếm được một vạn sáu nhìn quan, còn đường hoàng trước mặt bao người, làm không ai nói được gì.

- Đấy chỉ là lần đầu tiên, y rõ ràng có chuẩn bị, chỉ không biết bao giờ thì bộc phát, hiện giờ chỉ cần là tấu chương của tên tiểu tử này là sẽ bị suy xét kỹ càng, sau đó cung cấp cho một nửa, bộ nào nhận được bản tấu của y là như gặp đại địch, cho nên ta tin y có thể kiếm được mười vạn quan tiền, các ông tốt nhất cũng nên tin, chỉ là không biết kẻ nào gặp xui xẻo.

Bốn người nhìn nhau cười, tuy cảm giác có hơi tức cười, nhưng trong lòng an ủi nhiều, có một tên thế này, thư viện mãi mãi không phải lo tới tiền, bớt được bao tinh lực, bọn họ giỏi dạy người, nhưng không am hiểu kiếm tiền, mà làm thư viện lại chẳng thể thiếu tiền, đám mọt sách thì biết kiếm tiền làm sao? Cho nên lập cái nào là sụp cái đó. nguồn TruyệnFULL.vn

- Xem ra căn nhà lão phu chọn bên sông Đông Dương hơi nhỏ, cao thủ vẽ bản mẫu tìm về không có ích gì nữa, tên tiểu tử kia vẽ rất tốt, Lão Lý thấy sao?

Ngọc Sơn tiên sinh đã thức tỉnh:

- Chuyện nhà chúng ta không cần quản nữa, dạy học cho tốt là được rồi, tên tiểu tử đó sẽ làm tốt hơn cả tưởng tượng của mọi người.

Ánh trăng đêm hè vô cùng mê người, Vân Diệp ngồi trước cửa sổ, trăng ở Đại Đường đúng là sáng hơn trăng đời sau, có thể lờ mờ nhìn thấy hố tròn trên đó, ánh bạc trời khắp mặt đất, cũng chiếu lên mặt Vân Diệp.

Đúng là quá nóng vội rồi, từ khi ở Trường An về chẳng lúc nào thực sự bình tĩnh, phẫn nộ trong lòng thì ra chưa tiết được ra ngoài, chỉ ngầm bành trướng trong lòng, hiện đã bắt đầu ảnh hưởng tới tâm tình của mình. Thế này không ổn, đây không phải là tâm tình mình nên có, y không biết phải xử lý tình huống này ra làm sao, có lẽ Lý tiên sinh biết, ông ấy sống tới bảy mươi tuổi, chắc thành tinh rồi? Cô độc, buồn bực làn khắp phòng, dần ảnh hưởng tới phòng bên.

Phòng bên cạnh là của Lý Khác, hiện giờ hắn hết sức buồn bã, về học tập không mơ vượt nổi tên siêu cấp biến thái Lý Thái, bất kể mình nỗ lực ra sao đều thua hắn một cái đầu, tiên sinh nói, có người sinh ra đã biết học tập, hắn không cần nỗ lực nhiều đã thấu triệt được học vấn, đó là thiên phú.

Chỉ là mẫu thân nói huyết thống của mình mới là cao quý nhất, dung hợp huyết dịch hai đế vương, không ai bì được. Nhưng ở thư viện tựa hồ hắn mãi mãi không theo kịp bước tiến của Lý Thái, tựa hồ càng đi càng xa, chỉ để lại bóng lưng cho mình.

Tức tối đẩy văng cửa sổ ra, vừa đúng lúc nhìn thấy Vân Diệp cũng đẩy cửa sổ, hai người cùng bực bội hừ một tiếng, lại đóng cửa sổ vào.

Đêm hè nóng bức, chỉ có tiếng ve, đom đóm khoe cái bụng sáng trong bụi cỏ, dơi không ngừng bay lạch phạch, tùng reo trên núi, tựa như thúc giục trống trận trong lòng người.

*** Mẹ của Lý Thái là Dương phi con gái Tùy Dạng đế.

Trời vừa mới sáng Hoàng Thử đã xách thùng sắt của mình tới bên sông Đông Dương, chuẩn bị tắm rửa cho sạch sẽ, đêm qua cứ trằn trọc mãi trên giường không sao ngủ được, lăn như lăn bánh tới tận sáng, toàn thân toàn mồ hôi.

Hắn không phải là người đầu tiên, mà là người thứ ba, trước đó có hai người đang đổ từng xô nước lên đầu. Hoàng Thử chuẩn bị đi xuống chút nữa, không quấy rầy quý nhân, hiện giờ hắn đã rõ rồi, toàn bộ thư viện đều là quý nhân, cho nên càng ngày hắn càng tự ti.

- Lão Hoàng qua đây, chạy đâu đấy, tắm ở đây đi, không sợ bị sói tha đi mất à?

Vân Diệp nhìn thấy Hoàng Thử từ trước đó rồi, thấy tên này không nói lời nào đi về phía hạ du liền lên tiếng gọi lại.

Bên cạnh Lý Khác mặc mỗi quần cộc, không nói gì hết.

- Tiểu Khác, ta chí lớn khó thành, tâm như đại bàng, thân như chim sẻ, còn ngươi sinh ra là bá vương long, buồn bực cái chó gì?

Thằng nhóc này mấy hôm nay không bình thường, Vân Diệp lạ lắm:

- Ta ngốc lắm phải không?

- Ai nói, ngươi hơn Hoàng Thử nhiều.

Vân Diệp thuận miệng nói, Hoàng Thử gật đầu như gà mổ thóc.

Chương 137: Ái tình đơn giản (1)

Lý Khác nổi khùng, nhào tới muốn đánh Vân Diệp, ai chẳng biết ở thư viện Hoàng Thử là đại biểu cho thằng ngốc, hiện giờ nếu ai làm chuyện ngu ngốc, không ai chửi là ngu ngốc nữa, mà gọi luôn là Hoàng Thử, Vân Diệp bỏ chạy, Lý Khác tóm tên đồng phạm Hoàng Thử đá hai cái mới hả giận phần nào.

- Tiểu Khác, ta biết ngươi buồn cái gì, thi giữ kỳ ngươi thua A Thái, nhìn thấy hắn huênh hoang khoe khoang trên bục giảng thì lòng không thoải mái, đó là tâm lý bình thường không thể bình thường hơn của thiếu niên. Trước kia ta theo học sư phụ chỉ có một mình, không ai so sánh, cho nên ta luôn là số một, sư phụ luôn khen ta, ngươi biết tinh anh đất Thục vì sao thua các hào môn khác không?

Vân Diệp thấy đây là một cơ hội tốt thay đổi thế giới quan của Lý Khác, chỉ cần đem sự kiêu ngạo của hắn tiết ra, dùng khả năng của bản thân đạt tới đỉnh cao ở lĩnh vực nào đó, sức hấp dẫn của hoàng quyền với hắn sẽ giảm mạnh. Dù sao trên đời có rất nhiều loại đỉnh cao để leo lên, con người luôn có nhiều cơ hội để phấn đấu thành tích cho mình.

- Là do tài bọn họ không bằng người, hào môn năm họ quá mạnh.

- Sai, là do tinh anh đất Thục chọn nhầm nơi, nhầm thời gian, và nhầm địa phương. Thậm chí chọn nhầm cả mục đích, bọn họ không có chuẩn bị trước, về sau không tổng kết lại, nếu như có lần tiếp theo, vẫn sẽ thua, mà còn thua thảm.

- Ngươi đang phạm một sai lầm tương tự, biết rõ A Thái trên đường học vấn là một tên quái thai, ngươi lại cứ muốn đấu với hắn ở phạm trù hắn đắc ý nhất, chẳng phải chuộc khổ vào thân à? Ngươi có ưu điểm của ngươi mà A Thái đuổi không kịp. Dùng sở đoản của mình đi đấu sở trường của người khác, ngươi còn oan uổng à?

Lý Thái không nói nữa, nằm xuống nước chỉ lộ nửa cái đầu ra, không biết nghĩ gì. Vân Diệp chẳng thèm quản, thiếu niên chỉ cần biết suy nghĩ là tốt.

Hoàng Thử biết có ba người nghe thấy cuộc nói chuyện này, làm hắn tổn thương là chỉ có hai người hiểu đang nói gì.

- Hiện giờ ngươi sống ở thư viện ra sao? Còn muốn đào mộ nữa không?

Vân Diệp ngồi xuống sông hất nước lên người hỏi Hoàng Thử:

- Tiểu nhân hiện không có tâm tư đó nữa, lần này nếu chẳng phải các quý nhân không thèm chấp tiểu nhân thì sớm đã bị chặt đầu rồi.

Hoàng Thử xấu hổ nói:

- Cái nghề này của ngươi giờ không làm được, bị bắt là sớm muộn, bị chém đầu cũng là chuyện sớm muộn. Tuổi của ngươi không còn ít nữa, nhân cơ hội này bò khỏi vũng bùn làm lại con người đi, đừng làm quỷ nữa, bản lĩnh của ngươi dùng sai chỗ, làm cho tốt, ở thư viện có đất dụng võ của ngươi.

- Tiểu nhân hiểu, hôm nay tiểu nhân nghỉ phép, chuẩn bị tắm sạch sẽ, tới chợ Tân Phong thăm một người.

- Nữ nhân hả, bộ dạng ngươi cũng có người trong lòng? Vậy phải nắm chắc lấy, tới tàu ngựa chọn lấy một con, đi sớm về sớm.

Vân Diệp thuận miệng an bài, hiện y khá yên tâm với Hoàng Thử, từ xưa tới nay học được văn võ, bán cho nhà đế vương, đó là nguyên tắc của thế giới này, thanh danh Hoàng Thử quá thối, có thể bán được tài năng cho thư viện có liên hệ với hoàng gia là nhờ tổ tiên tích đức rồi.
Mặt trời lên ba cây sào, Hoàng Thử cưỡi một con ngựa lớn màu mận chín phi như bay trên đường, áo bào màu thiên thanh thi thoảng bị gió thổi tung, tuy nói trông bề ngoài xấu xí, nhưng thay trang phục thư viện cũng có vài phần quý phái, nhất là con ngựa phía dưới, nhìn một cái là biết tuấn mã trăm chọn một, không phải người bình thường có thể sở hữu.

Bao ngày tương tư giống như có dao không ngừng cắt trái tim nóng bỏng của hắn, nạn dân lui tới hai bên đường chẳng hề có trong mắt, thêm vào hiện giờ suốt ngày ở cùng với những quý nhân, há có thể đóng giả lưu dân làm chuyện xấu với bọn họ như trước kia.

Ưu việt tuyệt đối về tâm lý khiến hắn càng nóng lòng muốn gặp phụ nhân bán rượu nếp kia.

Ngựa lướt như bay qua Tân Phong, Hoàng Thử ta chẳng qua chỉ muốn ăn một bát rượu nếp, chẳng dễ như trở lòng bàn tay sao.

Liễu ở Tế Liễu doanh nhiều tới phát bực, hàng vạn cành liễu buông xuống che tầm nhìn, ngựa phí dưới dường như hiểu được tâm tư của hắn, tăng tốc liên tục, cuối cùng đã tới chợ Tân Phong. nguồn TruyệnFULL.vn

Người đi lại trên đường rõ ràng vắng hơn trước nhiều, tiếng chào hàng í ới cũng thưa thớt, quán thứ ba dưới cây đại thụ không thấy phụ nhân đầy đặn kia, chỉ có mấy con chim sẻ đang tìm thức ăn.

- Chủ quán, cái quán bán rượu nếp kia đi đâu rồi?

Hoàng Thử nghe ngóng chủ tiệm tạp hóa bên cạnh:

- Gặp thiên tai, Anh Nương là quả phụ không còn đường làm ăn, đành mang nữ nhi nương nhờ mẹ đẻ ở với ca ca, ngài là người quen cũ của Anh Nương?
Chủ quán tóc trắng là người hay chuyện:

- Đúng thế, trước kia ta thường hay tới đây ăn rượu nếp, không ngờ hôm nay lại không có, mất hết cả hứng. Ta lại khoái cái món này, không ăn lòng cứ ngứa ngáy, định mời Anh Nương tới nhà làm trù nương, chủ quán thấy được không?

Hoàng Thử là tay lọc lõi giang hồ, biết không thể hỏi rõ, đành đi đường vòng, còn về phần An Nương tới nhà làm lão bà hay trù nương thì là chuyện của hắn rồi:

- Chuyện này tốt quá, nhà mẹ đẻ Anh Nương ở ngay cổng chợ, cũng chẳng phải là nhà giàu có gì, ngài đợi một chút, để lão bảo tiểu tử trong nhà đi gọi một tiếng, hai mẹ con cô ấy sắp tuyệt đường rồi, nhất định sẽ nhận lời tới nhà ngài làm trù nương.

Chủ quán luôn mổm nói không ngớt, gọi nhi tử nhà mình đi tìm Anh Nương:

Hoàng Thử vui sướng sắp bay lên rồi, chuyện quả nhiên giống như suy nghĩ của mình, Anh Nương là quả phụ, còn về phần có thêm đứa bé căn bản không là gì, có trâu lại có nghé, có gì không hay, trước kia nằm mơ cũng muốn có nha đầu, chỉ sợ giống mình thì hại đứa nhỏ, giờ Anh Nương có một đứa. Ông trời giúp ta rồi.

- Khách quan, khách quan....

Chủ quán gọi hai tiếng mới lôi được Hoàng Thử từ mộng đẹp tỉnh lại:

Lau nước dãi, Hoàng Thử cúi mình thật sâu thi lễ với chủ quán, làm chủ quán bối rồi.

- Khách quan, vì sao đa lễ như thế?

Chủ quán kỳ lắm, chẳng bao giờ thấy quái nhân như thế này:

- Mỗ bồi lễ ở đây không phải vì chuyện gì khác, mà vì vừa rồi lừa lão nhân gia, mỗ họ Hoàng tên Thụ, chính là Thụ trong đại thụ, hiện giờ nhậm chức ở Ngọc Sơn thư viện, tiền lương mỗi tháng cũng có một quan, nói ra không phải đại hộ nhân gia, nhưng cũng không lo ăn mặc, chưa từng thành thân. Đầu năm nay vô ý đi qua nơi này, không sợ lão nhân gia chê cười chứ, mỗ thấy Anh Nương là đi không nổi nữa, muốn cầu thân, vừa rồi chỉ là cái cớ, mong lão nhân gia thứ lỗi.

Cả đời này Hoàng Thử chưa bao giờ nói chuyện văn vẻ như vậy, nói liền một đống xong thì đầu toát mồ hôi:

Chủ quán thấy thế thì cười cười phá lên, không kiềm lại được, Hoàng Thử cũng cười ngốc ngếch, làm người qua đường ghé mắt nhìn.

- Thấy ngươi lâu rồi, ăn rượu nếp ở quán của Anh Nương mấy tháng, lần nào cũng ăn vài bát, còn ngồi hai canh giờ, ngươi hỏi xem người buôn bán trên đường này có ai không biết ngươi có ý với Anh Nương? Ngươi tưởng rằng ai lão phu cũng nói nơi ở của Anh Nương cho à? Hai tháng qua ngươi không tới, lão phu thấy tiếc thay cho Anh Nương, tưởng đã lỡ một mối nhân duyên tốt, hôm nay ngươi vừa tới, lão phu đã định hỏi, ai ngờ ngươi lại nói ra, ôi ôi, cười chết mất.

Chương 138: Ái tình đơn giản (2)

Chủ quán cười xong khả năng thấy nên đem chuyện này nói cho làng xóm, để mọi người cùng vui, thời buổi thiên tai thế này, có chuyện vui là điều hiếm có, thế là ù một cái một đống người vây tới, có không ít đại thúc đại thẩm, còn có người nhanh chân đã chạy tới nhà Anh Nương.

Người càng nhiều Hoàng Thử càng căng thẳng, mồ hôi chảy không ngừng, trông rất thảm, thấy đám làng xóm này còn đáng sợ hơn cả yêu quái.

Người thì nói trang phục của Hoàng Thử cũng được, người lại bảo ngựa đẹp, chỉ không có ai khen tướng mạo của Hoàng Thử.

- Biết cái rắm, hảo hán không có thê hiền, kẻ lười cưới diệu nữ, đây là câu nói cổ, Hoàng huynh đệ trông vóc dáng không kém, lại có thể nuôi người nhà, mỗi tháng riêng lương đã một quan, đám đám quỷ nghèo các ngươi so được à? Còn làm việc ở thư viện, kém chỗ nào, nữ nhi của Anh Nương nói không chừng sẽ gả cho tướng công đọc sách biết chữ, đây là duyên phận lớn, đám đàn bà các người mồm lép bép cái gì, nam nhân của Anh Nương chết sớm, lại không có huynh đệ, khổ cực gần sáu năm, giờ Hoàng huynh đệ không che Anh Nương có con nhỏ, muốn mai mối đón về nhà, nói xem, phúc bậc này ai có được? Nam nhân cần tướng mạo à?

Chủ quán già nổi nóng khai phái với làng xóm đầy nhà, nói cho mọi người không nói gì được nữa, yên tĩnh cả lại.

Nghe ông già nói thế, lòng Hoàng Thử cực kỳ tán đồng, cái lưng lom khom lại ưỡn thẳng lên, đúng thế, hiện lão tử là người của thư viện, sao phải cúi đầu, ta đâu phải là tên đào trộm mộ, ở trong thư viện hầu hạ toàn nhân vật lớn, ngay cả hoàng tử cũng gặp mỗi ngày, đám quỷ nghèo các ngươi nói lung tung gì chứ.

Tiền là gan của người, sờ mấy đính bạc lớn bên hông, lấy ra một túi tiền trong lòng, đưa cho chủ quán già.

- Lão nhân gia là người hiểu chuyện, trong túi này là bạc vụn, còn có năm trăm đồng, mong lão nhân gia xem mà mua cho chút lễ vật, để vãn bối đi cầu thân.

Ào một cái, chủ quán già đổ tiền trong túi ra, cả một đống sáng loang loáng, trong đó còn có hai miếng bạc vụn giá trị một lượng, chỉ bằng chừng đó khiến những người làng xóm buôn bán nhỏ hít sâu một hơi.

Trước khi tới đây Hoàng Thử đã đem tiền chôn trước kia lấy ra hết, đó là tiền tích góp hắn làm trộm đào mộ mười mấy năm, trước kia vì tiện mang theo nên đổi thành bạc, nay chỉ cần dùng túi bọc lấy là xong.

Còn chưa đợi chủ quán già thu lấy một cánh tay có nốt ruồi nhỏ ở mu bàn tay đã vươn ra, thoáng cái thu tiền cho vào túi, còn buộc lại.

Anh Nương khóc ướt đẫm mặt, miệng nói:

- Nô gia đợi ngươi hơn một tháng, không thấy ngươi tới, còn tưởng ngươi chỉ nhất thời nổi hứng, trêu ghẹo người khổ mệnh, thực sự không cố nổi nữa cho nên mới đóng quán, tới nhà ca ca xin ăn, sao bây giờ ngươi mới tới?

Anh Nương vừa khóc một cái Hoàng Thử liền đau lòng, chân tay luống cuống, xoa tay nói:

- Nàng biết đó, ta là người làm công cán, lần này vào núi liền hai tháng, vừa mới ra ta liền chạy tới đây ngay, nàng đừng khóc, giờ ta tới đón hai mẹ con nàng lên Ngọc Sơn, người trong thư viện rất tốt, chắc nha đầu cũng sẽ thích.

- Xe trâu đâu?

Anh Nương hỏi:

- Không có xe trâu, ta cưỡi ngựa tới.

Hoàng Thử chẳng hiểu:

- Nam nhân đúng là không biết tính dài, ngươi cưỡi ngựa được, mẹ con nô gia có cưỡi được không?

Hoàng Thử nghe câu này mắt đỏ luôn, lấy ra đĩnh bạc mười lượng giơ cao:- Ai có xe ngựa bán cho ta.

Khí Vương Bát tung hoành thiên hạ.

Còn chưa có ai trả lời một bàn tay nhỏ đã vươn ra đoạt lấy đĩnh bạc, cho vào lòng, kéo Hoàng Thử ra khỏi nhà.

Bên ngoài có một tiểu cô nương chừng tám tuổi gầy gò nhỏ nhắn ngồi trên đống hành lý, rụt rè nhìn Hoàng Thử, vừa thích vừa sợ.

Hoàng Thử xông vào tiệm tạp hóa, vơ cả một đống bánh trái ở trong tiệm, cho vào trong rọ, chạy tới trước mặt tiểu cô nương, ngồi xuống nhét rọ vào lòng nó. Làng xóm đứng đó hâm mộ nhìn Anh Nương bận rộn tíu tít, nhìn tiểu cô nương ra sức cắn cái bánh cứng như đá, Hoàng Thử ngồi ở bên cạnh, thi thoảng cho nha đầu uống nước.

Mời làng xóm tới quán ăn ăn một bữa lớn, nhận vô số lờn chúc phúc, được mấy sọt bánh đen, lại cho ca ca Anh Nương năm quan, mặt trời chỉ vừa mới qua đỉnh đầu.

Xe ngựa chạy rất nhanh, Hoàng Thử dương dương đắc ý quất roi ngựa, thi thoảng trêu chọc Tú Nương thò đầu ra ngoài cửa sổ, chính là nữ nhi hiện giờ của y, thuận tiện cảm thụ cái lườm của Anh Nương, mọi thứ đều rất êm ái, còn về phần tất cả phát sinh có nhanh quá không thì không nằm trong phạm vi suy nghĩ của Hoàng Thử.

Tới Ngọc Sơn rồi, nghe nói Hoàng Thử mang gia quyến tới, ai cũng tò mò, đám học sinh thấy Hoàng Thử thường ngày rụt rụt rè rè hôm nay đi lại nghênh ngang, kẻ lắm chuyện có ý giáo huấn hắn, thấy tiểu cô nương sợ hãi, tạm thời tha cho.

Quản sự khó tính ném cho hắn một túi đồ lớn dùng động phòng, thuận tiện nói cho hắn, bên cạnh thư viện có tiểu viện tự, hắn có thể ở đó, còn nói đó là do hầu gia đặc biệt căn dặn.

Hoàng Thử quỳ trên mặt đất dập đầu thật mạnh, Anh Nương không hiểu, nhưng nam nhân mình đã làm thế, cũng vội vàng quỳ xuống dập đầu. Vẻ khinh bỉ trên mặt viên quản sự dần biến mất khi trán Hoàng Thử có màu máu.

Tiểu cô nương thì nhìn nhà bếp mà chảy nước miếng, nó nhìn thấy vừa rồi có người từ trong cái nhà đó bê ra một khay thịt to, trông rất là ngon. Hoàng Thử nói với nha đầu, sau này muốn ăn thì dùng tờ giấy trong hộp đi lĩnh, chỉ cần có loại giấy đó là có thể nhận được loại thịt ngon lành kia. Thấy nữ nhi cứ đi một bước lại quay đầu nhìn nhà bếp, Anh Nương đột nhiên rơi nước mắt.

Trăng treo trên không, ếch kêu ộp oạp, gian ngoài tiểu nha đầu đã ngủ say, Hoàng Thử nhìn phụ nhân ôn nhu đẫy đà, nóng vội thổi tắt nén, nhào tới như sói đói.……

Mặt trời bay lên, ánh sáng khắp nơi, hôm nay là ngày thời tiết đẹp hiếm có, trên Ngọc Sơn xanh biêng biếc, luyện tập buổi sáng đã kết thúc, học sinh của thư viện cầm bát cơm tới nhà ăn.

Gần như ai cũng cười vui vẻ, đương nhiên trừ vài vị.

Lý Thái dụi đôi mắt thâm quầng vừa húp cháo vừa ngáp, uể oải cắn qua loa mấy miếng bánh bao rồi định quay về phòng. Đêm qua quá ồn áo, hắn gần như cả đêm không ngủ, dậy sớm tập thể dục lại là điều bắt buộc, mặc dù Lưu Hiến là gia phó của nhà hắn, nhưng ở nơi này là giám viện, năm trong tay đại quyền trừng phạt, nếu như bị thiệt ở đây, dù chạy tới chỗ phụ hoàng cũng chẳng hơn gì.

Giống hắn còn có Đoàn Mãnh, Mạnh Hữu Đồng bọn họ cũng uể oải, làm gì cũng không có tinh thần.

Hoàng Thử tinh thần lai láng tới nhà ăn, dùng một cái chậu gốm cực lớn đổ đầy cháo, lại dùng vải gói mười mấy cái bánh bao, ngâm nga khúc hát đi về nhà.

Vừa ngẩng đầu lên phát hiện Lý Thái, Đoàn Mãnh, Mạnh Hữu Đồng nổi giận đùng đùng chặn đường đi.

- Đặt thức ăn sang một bên, đừng giở trò.

Lý Thái lạnh giọng nói:

Hoàng Thử ngoan ngoãn đặt cháo lên một cái ghế dài, rồi bỏ túi bánh bao xuống rồi mới cẩn thận cười bồi đi tới.

- Ôm đầu ngồi xuống.

Vừa mới làm theo lời vị ma vương này thì cảm thấy một trận đấm đá như bão táp mưa sa ập xuống, Hoàng Thử lại không dám phản kháng, chỉ đành cắn răng chịu, cho tới khi mấy tên kia đánh chán dừng tay. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Lý Thái là người rất chú trọng đạo lý, đánh xong mới nói nguyên nhân cho hắn:

- Biết vì sao ta đánh ngươi không?

Hoàng Thử mũi chảy máu, lắc đầu tỏ ý không hiểu.

- Con mẹ ngươi làm chuyện đó không thể nhỏ tiếng một chút à, mấy huynh đệ bọn ta không ngủ nổi, ngươi lại còn chơi cả một đêm, khiến bọn ta cũng phải thức cả một đêm, nếu chẳng phải thấy tên khốn ngươi đêm qua là tân hôn thì đã chẳng đợi tới giờ mới đánh ngươi.

Đoàn Mãnh dùng giọng rất lớn giải thích, khiến đám học sinh xung quanh rú lên cười.

….

Tự nhiên nhớ tới Chàng, mấy bát bánh đúc mà có cô vợ.

Chương 139: Vân trang lưu lệ

Hoàng Thử cúi gằm mặt xuống, chen khỏi đám đông, ôm thức ăn chạy đi như một làn khói.

Anh Nương đang dọn dẹp nhà, lau chỗ này lau chỗ kia, tới khi không còn một hạt bụi, nhớ lại đêm qua là thẹn đỏ mặt, năm năm nín nhịn đã buông thả hết vào đêm qua, không ngờ lại nhiệt liệt như thế.

Nàng thích hoàn cảnh này, tất cả mọi người trông đều rất nho nhã, không có lời thô bỉ dâm uế như thường ngày. Ai cũng cười với nàng, nụ cười chân thành mà nhiệt tình. Phu quân nói với nàng, người ở nơi này đều có học vấn lớn, ngay cả đạo trưởng Tôn Tư Mạc cũng ở đây, trời ơi, đây là nơi mà thần tiên mới được ở sao?

Hoàng Thử mặt đầy máu chạy vào, Anh Nương vội đón lấy thức ăn, hỏi:

- Ngã à? Hay bị người ta đánh.

Hoàng Thử không đáp, chỉ vùi đầu vào chậu rửa sạch vết máu.

Thương thế không nặng, Hoàng Thử nhận ra được điều đó, chỉ là không cẩn thận đánh vào mũi cho nên mới chảy máu, mất mặt quá, đêm qua nhất thời hưng phấn quên mất nơi này là thư viện, không phải là thanh lâu mà có thể phóng túng.

- Chúng ta đi tìm hắn nói lý, dù là công tử nhà lý trưởng cũng không thể ức hiếp người khác.

Nữ tử Quan Trung tính cách rất cương liệt, Anh Nương cũng thế.

Giữ lấy Anh Nương đang nổi giận, nói nhỏ:

- Đêm qua hai chúng ta lớn tiếng quá, khiến quý nhân sát vách không ngủ được, sáng nay nổi giận, không sao cả. Chúng ta đuối lý mà.

Anh Nương tức thì thẹn chín mặt, chớp mắt cái lại phát tác:

- Cho dù chúng ta không đúng thì bọn họ cũng không thể đánh chàng, chàng xem, tét mũi rồi, không tin bọn họ to hơn huyện lão gia. Trên đời này không còn chỗ nói lý nữa hay sao?

Hoàng Thử vừa cảm động lại vừa buồn cười, kéo Anh Nương ra cửa sổ chỉ Vân Diệp đang lười nhác đi bên ngoài:

- Vị đó là hầu gia.

Sau đó chỉ Lý Thái vừa đánh hắn:

- Vị đó là người đánh ta, cha hắn không phải lý trưởng, mà là đương kim hoàng thượng.

Vân Diệp đang buồn, tên tuổi của Ngọc Sơn thư viện ngày càng lớn, đây mới chỉ là nửa năm mà đã có một trăm ba mấy học sinh, gần như ngày nào cũng có học sinh mới gia nhập, tiên sinh lúc nào cũng thiếu, y lại không muốn mời bừa thêm tiên sinh cho có, làm thế nào đây?

Vốn đã nói một năm tuyển sinh một lần, giờ thì hay rồi, ai cũng cầm thư tới tìm Vân Diệp, của Trường Tôn Vô Kỵ nói nhi tử mình lên chiến trường rồi, thư viện phải để cho một đứa trẻ nhà Trường Tôn vào học mới được.

Cái này không dễ từ chối, thể diện Trương Tôn Xung phải nể, thế là Trường Tôn Ôn tới thư viện.
Phòng Huyền Linh sai người đưa tới một nghìn quan tiền, nói là lần trước nhờ Vân hầu nên mới có số tiền này, đem dùng vào dạy người thì tốt hơn, thể hiện đầy đủ tấm lòng khoáng đạt của vị tể tướng lo nước thương dân. Chỉ là ấu tử trong nhà cả ngày làm xằng làm bậy, làm ông ta phiền phức không thôi.

Được, được, được, ưu lo của tể tướng phải chia sẻ, vì thế Phòng Di Ái liền tới thư viện, nhìn Phòng Di Ái trước mắt chỉ mười tuổi, Vân Diệp chỉ thở dài không nói được gì.

Nếu như nói hai vị kia thì Vân Diệp còn không có vốn mà từ chối, Lão Lương chuyên môn từ tiền tuyến về báo cáo quân tình đem theo bảy tám đứa trẻ của đồng liêu Tả Vũ vệ, quỳ trước Vân phủ, khẩn cầu Vân hầu nể một thời huynh đệ, cho những đứa bé không nên thân này một cơ hội trở mình, bảo Vân Diệp từ chối ra sao?

Hán tử cao lớn mà khóc làm người ta chua xót, thôi vậy! Phất tay bảo quản gia đưa đám nhỏ tới thư viện, đón Lão Lương vào nhà, thuận tiện hỏi quân tình.

Cửa đã mở ra mà còn muốn chặn lại thì chỉ là trò cười, khi Vân Diệp điểm danh tháng mới thì phát hiện thư viện đã có gần 200 học sinh.

Ta đi đâu mà tìm tiên sinh học vấn cao, đạo đức tốt chịu vùi đầu dạy học sinh đây?

- Cho lão phu ba nghìn quan, sẽ kiếm cho ngươi năm mươi tiên sinh.

Lý Cương nhai dưa chuột mới hái rau ráu, lấy nửa quả dưa chuột chỉ hàng chữ trên bảng đen, rất có phong phạm của Vân Diệp, cũng rất khí thế.

Thứ mà thư viện ít thiếu nhất là tiền, học sinh mới vào thư viện nếu không nộp nghìn quan tiền sao còn dám đứng chân ở thư viện, trừ đám quỷ nghèo Tả Vũ vệ.

Quá đơn giản, đơn tiền ba nghìn quan liền vỗ vào tay Lão Lý, sau đó chắp tay vái, Vân Diệp liền rời đi, còn về kiếm người thế nào, người ra sao, Lý Cương còn rõ hơn y nhiều.

Ông già này hiện càng sống càng trẻ ra, đoán chừng sống thêm mười năm nữa cũng không thành vấn đề, chỉ là tính tình càng ngày càng cổ quái, có khuynh hướng phát triển theo hướng trẻ con, đầu tiên là đòi nhà, sau đó đòi đồ gia dụng, giờ thì mở miệng đòi tiền, kệ ông ta, chỉ cần sống khỏe giúp ta chống giữ thư viện là không thành vấn đề.

Biết ông ta sợ, sợ Vân Diệp dùng tiền trong tay làm việc ông ta không rõ, lần trước cho ông ta xem bản quy hoạch tương lai của thư viện, ông già hoảng sợ, lo lắng thư viện và triều đường sinh tranh chấp, đám học sinh có lai lịch này trên người nếu không có bóng dáng mấy vị tiên sinh bọn họ mới là lạ. Thà bản thân chịu khổ cực cũng phải dùng học sinh trói lấy chân tay Vân Diệp.Chia lớp! Tất cả học sinh vừa mới tới thư viện đều chia vào năm thứ nhất, sau đó trải qua thi cử, đem học sinh trong thư viện chia thành ba cấp, cấp cao chỉ có mười bốn học sinh, học môn hiện đại như vật lý, số học chỉ truyền thụ cho những người này. Hơn nữa mười bốn học sinh này phải luân phiên dạy toán học cơ sở cho lớp thấp hơn.

Thế là Lý Cương phát hiện, khi bọn họ càng bận rộn thì Vân Diệp càng thoải mái.

Thời buổi thiên tai, Quan Trung bắt đầu xuất hiện lưu dân, bọn họ vứt bỏ ruộng vườn nhà cửa, tràn tới thành thị, hi vọng có thể kiếm được miếng ăn, nông dân lúc này không có lương thực dự trữ có thể ăn trên hai năm, mùa thu hoạch trong mong đợi đã bị cái họa châu chấu ăn sạch rồi, đồng ruộng không có thu hoạch, miệng chẳng có cái ăn, không muốn ngồi yên đợi chết, nạn dân nhân lúc còn chút tích trữ trong nhà, kéo nhau đi tha hương. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Lạ cái là không ai đi về phía nam, dù Quan Trung khắp nơi bị thiên tai, bọn họ cũng chỉ lang thang không mục tiêu ở Quan Trung, không ra vùng ngoài.

Vân gia trang hiện giờ rất nhiều người, sản nghiệp châu chấu thu hút lượng lớn sức lao động nhàn rồi, không chỉ trong trang của mình không tìm được người rảnh rỗi, ngay cả trang viên bên cạnh cũng có người tới làm công, Vân gia không từ chối một ai, chỉ cần làm việc, muốn tiền cấp tiền, muốn lương thực cấp lương thực, không nói hai lời, bao đựng bột châu chấu ngày càng chất cao.

Châu chấu đi qua, trong nhà khôi phục nguyên trạng, lúa mạch ngoài ruộng đã thu hoạch lâu rồi, quả nhiên chỉ có sáu thành, chỉ thế mà các trang hộ đã vui sướng ăn mừng mấy ngày.

Bọn họ lấy một thành lương thực tới nhà nộp tô, lạ quá, Vân Diệp nhớ mình đã nói năm nay thiên tai, không cần nộp tô, đây cũng là ý chỉ của triều đình, hôm nay Vân Diệp về nhà chính là vì việc này.

Những người này không nói câu nào, thức ăn trong nhà cung cấp cũng không ăn, cứ đợi ở cửa sau chuẩn bị nộp tô, nhìn thấy Vân Diệp đi tới, lão công công năm nay 90 tuổi được người ta đỡ từ trên xe trâu xuống, nói không còn lưu loát nữa, nhưng tuổi bày ra đó, Vân Diệp phải đối đãi như trưởng bối, với tuổi của ông ta, gặp hoàng đế cũng không phải thi lễ.

Cố gắng lắng nghe nửa ngày mới hiểu, các trang hộ cho rằng năm nay gặp thiên tai, tất cả mọi người đều xui xẻo, Vân gia cũng thế, ruộng chỉ thu hoạch được sáu thành, phải có một phần của Vân gia, đó là đạo lý.

Đạo lý rất mộc mạc, mặc dù trong lòng xem thường những người ngốc nghếch này, nhưng mắt lại rơi lệ, đây đâu phải là địa c hủ hại nông hộ, đây là nông hộ hại địa chủ. Trời ơi! Lý Nhị đã chém đầu bảy tám địa chủ thu tô rồi, thế này là mong ta bị chém đầu à? Làm địa chủ khổ tới mức này lẽ trời khó dung.

Người ta làm địa chủ nếu không cướp dâu thì nhân lúc thiên tai mua vào mấy mẫu ruộng với giá rẻ, dù sao làm thế nào cho sướng thân thì làm, sao tới lượt ta làm địa chủ, thu tô cũng có nguy cơ mất đầu.

Vân Diệp khóc, các trang hộ cũng khóc, Tôn Tư Mạc đi qua cũng vừa cười vừa khóc, lão nãi nãi khóc mờ cả mắt.

Cầm lấy thức ăn Vân gia chuẩn bị, Vân Diệp cắn một miếng bánh lớn, nói:

- Ăn đi, tới nhà chủ nộp tô, chủ phải cho ăn, đó là thông lệ, các ngươi đã làm hết bổn phận, tới lượt Vân gia làm bổn phận của mình, bắt đầu ăn.

Nói xong đem nửa cái bánh của mình cho lão công công, lão công công há cái miệng không còn răng ngoạm mạnh lên cái bánh, cắn không nổi mà không chịu nhả ra, nghẹn ngào nói đây là cái bánh ngon nhất trên đời.

Các trang hộ ùa tới tranh bánh ăn, tới hạ nhân Vân gia cũng tranh, Tiền Thông lau khô nước mắt, vận khí đan điền rống lớn:

- Thu tô.

Giọng kéo rất dài.

Chương 140: Bộc phát

Vân Diệp trốn ở trong hậu viện xem năm hạt cây ngô của mình, cây nào cũng mọc cao lớn khỏe mạnh, gốc màu tím chắc chắn bám lấy mặt đất, hai bên đã có ngô mọc ra, y còn nhớ hình như mỗi cây ngô kết một bắp là tốt nhất, nhưng không chắc lắm, đành mặc kệ nó.

Y lắc lắc đuôi bắp ngô, hoa trên đầu rụng xuống rất nhiều phấn, ngô là thực vật giống đực cái cùng cây, thụ phấn rất tiện, tuy có hơi biến thái. Vân Diệp rất thích, nếu như không tính hậu quả kết hôn cận huyết, con người cũng nên như thế, quá tiện luôn, tìm lão bà tìm trượng phu làm cái gì chứ, tự mình ôm cái bụng lớn tự sinh con đẻ cái cũng không tệ.

Cưới lão bà tốn tiền, gả khuê nữ tốn tiền, đúng là tiêu tiền để chịu tội, lần trước gặp Lý An Lan, rơi vào lưới tình, kết quả thiếu chút nữa bị đem đi nuôi chó, tới giờ cơn giận vẫn còn chưa tiêu tan.

Đem so ra thì Hoàng Thử thật làm người ta hâm mộ, lão bà đẫy đà trắng trẻo, nghe nói từ cầ hôn tới động phòng tốn có nửa ngày, con người chăm chỉ hay làm, trong nhà quét dọn sạch sẽ, còn rất có đầu óc thương nghiệp, bày quán bán rượu nếp ở cửa thư viện, rất ăn khách, đồ dùng sạch sẽ, đều lấy nước nóng tráng qua, rượu nếp cũng ngon, mùi rượu điếc mũi.

Lúc này liền nhìn ra cái không hay của thân phận cao quý rồi, nhìn Úy Trì đại ngốc đưa huynh đệ Hỏa Trú ngồi ở quán ăn hết bát này tới bát khác, hai anh em Lý Thái, Lý Khác chỉ biết nuốt nước bọt, Lưu Hiến cực lực từ chối nguyện vọng muốn ăn rượu nếp của hai huynh đệ chúng, muốn ăn thì bảo đầu bếp trong bếp làm cho.

- Ta không muốn ăn cơm thừa nữa, không muốn thêm lần nào nữa, bánh báo cho ta lần nào cũng bị cắn rồi, cháo của ta đều bị húp rồi, ta là vương gia, không phải chó ăn cơm thừa, lần sau kẻ nào dám cắn bánh bao của ta, ta sẽ cắn kẻ đó.

Thế là hay rồi, Lý Khác thích sạch nổi giận, thời gian qua không có lúc nào hắn được vui vẻ, hôm nay không cho hắn ăn rượu nếp đã triệt để kích thích lửa giận của hắn, lời nói không qua suy nghĩ không để ý Lý Thái bên cạnh mặt cũng đen xì, bánh bao của Lý Thái cũng thường xuyên bị người ta cắn qua, còn có bánh bị bẻ ra cướp nhân nữa.

- Tam ca, diện đả kích không thể quá lớn, mặc dù đệ cũng ghét ăn thừa, nhưng hay dở gì cũng nên nói là bá vương long ăn thừa, đừng nhắc đến chó có được không?

Từ khi Vân Diệp cho người đào lộn tùng phèo bên cạnh Vinh Châu, gom được một xe xương hóa thạch lớn, hôm qua vừa mới tới nơi, nhìn thấy cục xương cực lớn, Vân Diệp nói là long cốt biến dị, chứ còn gì nữa? Đứng trong miệng cái xương, Lý Thái lấy rồng làm tượng trưng thực sự anh minh nhường nào.

Nhìn cái miệng to chưa này, đớp một con trâu cũng không thành vấn đề, từ đó Lý Thái cứ đóng miệng mở miệng là nói tới bá vương long, tựa hồ hắn chính là con rồng có thể nuốt chửng trâu kia vậy.
Đi tới cùng xương cốt còn có một phong lệnh trách cứ của Trường Tôn hoàng hậu, nói Vân Diệp ăn no rửng mỡ, cổ hoặc quan viên Vinh Châu làm chuyện tốn kém lãng phí, đào bới thứ vô dụng, nếu thích xương thì tặng cho ngươi, đồng thời thanh toán phí đào xương, 2000 quan.

Trước nay với Vân Diệp, Trường Tôn hoàng hậu chưa bao giờ thể hiện phong phạm hiền hậu như truyền thuyết nói, mà khắc bạc thế nào là làm thế, chuyện nhỏ như đầu kim cũng nâng tầm quan trọng lên tầm cao của đạo đức để nói.

Chẳng qua chỉ là xương khủng long thôi mà, chính phủ đời sau còn đào hết xương lên, xây nhà cất giữ, còn cho người vào tham quan, rồi thu vé vào cửa, đây là chuyện mọi người cùng vui, sao tới đây lại không làm nổi nhỉ?

Đã nói long sinh cửu tử, hồ đồ bất đồng rồi mà, còn bới móc gì nữa? Chẳng phải bá vương long trông hơi xấu một chút à? Nhưng nó cũng có ưu điểm chứ, không nhìn hai cái răng của nó sao, lớn thế còn gì, tới cả xích, thứ bình thường có răng to thế không? Chỉ có thể là rồng, mà nó phải là rồng, nếu không quan viên Vinh Châu xui xẻo lớn, không thể hại bạn phải không?

2000 quan à, chuyện vặt, bổn hầu gia nghèo chỉ còn lại mỗi tiền thôi, tiền chất đống vài căn nhà, chẳng biết là ở đâu ra, nói choi là lúc nào cũng thấy nãi nãi dẫn cô cô thẩm thẩm chất tiền vào trong đó, lão nhân gia t hích nhất là ngồi trên đống tiền cười ngốc nghếch, tiền không phải là để đem chất đống, mà là để tiêu, nếu không là đống rác.

( truyền thuyết rồng sinh chin con, mỗi con một vẻ)Bại gia tử là phải như Vân Diệp đây này, mua cái xương tốn tận 2000 quan, sau đó xây nhà khắp nơi ở Ngọc Sơn, người khác dùng gỗ xây, Vân Diệp sai người dùng đá xây, đá chu vu trăm dăm quanh đó đều tập trung ở Ngọc Sơn hết, cứ rầm rập suốt cả ngày. Lưu dân vừa tới Lam Điền, không cần phải mở miệng lập tức có sai dịch của quan phủ dẫn tráng đinh lên Ngọc Sơn, rồi cho bọn họ ở trong nhà cỏ đơn sơ, đem lương thực của triều đình phát cho, tất nhiên có quản sự tới tuyển người, nam cần, nữ cũng cần, đứa trẻ mười hai tuổi cũng có thể vác búa đập đá cơ mà.

Nông hộ trong trang không hài lòng, chưa bao giờ thấy nhiều người ngoài tới chiếm lợi của chủ nhà như vậy, trong nhà trừ người già và trẻ nhỏ phải chăn lợn, chăn gà, chăn vịt, còn toàn bộ tập trung hết vào đại nghiệp xây dựng rồi. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Lý Khác rất bận rộn, cực bận, tới ngay cả thời gian uống ngụm nước cũng không kiếm nổi, cho nên không có thời gian mà nổi giận nữa, Vân Diệp nói chuyện xây nhà lần này là bài thi cuối kỳ của hắn, nếu như có thể hạ chi phí xuống thấp nhất, dùng vật liệu ít nhất mà vẫn đảm bảo được xây nhà tốt nhất, mới là qua, chỉ cần một trong hai mục có một cái không đạt, hắn sẽ bị trứng ngỗng. Vân Diệp nói y sẽ rèn một quả trứng ngỗng bằng sắt, bắt Lý Khác treo lên cổ, sau đó đi diễu phố.

Đứa trẻ mười hai tuổi trưởng thành sớm nhận được nhiệm vụ này hai chân nhũn ra, nghĩ tới hậu quả đáng sợ ngay trong đêm dẫn mười mấy tên hộ vệ chạy về Trường An, đập cửa cung thình thình, đi kể khổ với cha hắn, yêu cầu cha hắn giúp đỡ, hắn không muốn đeo quả trứng đi diễu phố.

Cha hắn không an ủi lấy một lời, trầm tư rất lâu rồi đột nhiên cười phá lên, chỉ thị cho mấy quan viên công bộ, cuối cùng vỗ vai nhi tử nói, nếu như hắn đeo trứng đi diễu phố thì ông ta sẽ dẫn Dương phi cùng đi xem, câu này khiến sống lưng Lý Khác lạnh toát.

Khi đi chỉ có chính chủ, khi về có thêm một đống người, Dương phi sợ nhi tử bị đi diễu phố, lại mời mấy vị cựu thần Tiền Tùy đi giúp nhi tử.

Bản thiết kế do Vân Diệp vẽ, chỉ có một bên ngoài, bên trong không có gì cả, quan viên công bộ chỉ trời mắng đất, tức tới sôi gan, nói xây nhà bằng đá là chuyện nực cười nhất thiên hạ, ai có thể đưa tảng đá nặng hai nghìn cân lên cao hơn một trượng? Còn phải làm xong trong ba tháng, đây là cố ý gây khó, dù ba năm cũng không làm nổi, vương gia đeo trứng ngỗng là cái chắc rồi.

Lý Khác cười khổ đưa bọn họ tới công trường, dưới ánh mắt không sao tin nổi của quan viên công bộ, Lý Thái vô cùng phong độ dùng một cái ròng rọc là đã kéo được tảng đá cực lớn lên, trông rất nhàn nhã, bên cạnh có người giúp thay đổi phương hướng cần cẩu, nhẹ nhàng đặt tảng đá lên cột, cần cẩu như vậy có rất nhiều, mỗi căn nhà đều có một cái, bận rộng không ngừng.

Quan viên công bộ quỳ cả xuống, muốn bản vẽ, muốn một cái cần cẩu đem về nghiên cứu, Lý Thái mắng cho té tát, nói đây là bài thi cuối kỳ của mình, các ngươi mang đi để ta ăn trứng ngỗng à? Nếu phụ hoàng nhìn thấy còn chẳng đánh chết ta?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau