ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1356 - Chương 1360

Chương 1357: Vân Thọ lớn rồi

Vân Thọ ấp a ấp úng, mặt đỏ bừng không biết nói từ đâu, Tiểu Miêu che miệng cười trộm, thấy Vân Thọ không nói ra được, liền nói giúp:

- Phu quân, chuyện thì có, chủ yếu là nương thân của Yên Dung ép nó về Đông cung, Yên Dung không muốn, ép Thọ Nhi cưới nó, quy củ nhà ta nam nhân chưa tới mười tám chưa được thành thân, cho nên Thọ Nhi không đồng ý, Yên Dung khóc bảo Thọ Nhi không giúp mình.

- Còn về Hạ Lan, luôn nói mình đã mười tám, vẫn còn để tóc nha đầu, cho rằng Thọ Nhi không muốn cưới mình, thời gian qua đang giận dỗi. Chàng kệ chúng, toàn chiều quá mà ra, vài ngày nữa là ổn.

Vân Diệp lắc đầu, vỗ vai nhi tử, đó là phiền não nhỏ của hắn, không cần mình giải quyết, vừa định đứng lên thì nghe Vân Thọ dứt khoát nói:

- Cha, con đã mười sáu, phải vào quân rèn luyện, xin cha cho phép.

- Không phải con làm việc trong hoàng cung à, Thiên Ngưu vệ bệ hạ mới thành lập rất uy phong, sao còn muốn vào quân, con vốn là người quân ngũ, tiền lương lĩnh mỗi tháng không thể chỉ lĩnh không.

- Cha mười bốn tuổi đã theo Trình gia gia chinh chiến Tây Khương, Trình bá bá mười ba tuổi đã vào trong quân rèn luyện, con cũng phải đi va chạm rồi.

Vân Thọ như không nghe thấy lời cha nói, lại yêu cầu lần nữa.

Thái độ Vân Thọ hết sức nghiêm túc, Vân Diệp cũng phải nghiêm túc, nhìn con mình một lượt, đột nhiên phát hiện tên tiểu tử này đã lớn rồi, bộ dạng mập mạp thủa nhỏ đã biến thành tráng kiện, tay chân vạm vỡ, thêm vào cái đầu tròn, đúng là có vị tướng môn hổ tử, đột nhiên Vân Diệp không biết phải ứng đối thế nào.

- Cha không có ý kiến, chỉ cần con thuyết phục được mẹ con, không để lão tổ tông thương tâm thì con muốn đi đâu, cha đưa con tới đó. Nói trước, trừ thủy quân, đại ca con đã vào thủy sư Lĩnh Nam, An Lan a di của con đã không ít lần trách mắng cha, nên nếu con muốn chạy, làm công tác tốt cho mẹ con và lão tổ tông đã.

Vân Diệp trầm ngâm một hồi mới quyết định:

Vân Thọ thấy cha không cự tuyệt thì lập tức lên tinh thần, chạy vèo ra ruộng trồng tỏi, chỉ muốn làm nhanh về thương lượng với mẹ.

Tiểu Miêu lo lắng hỏi trượng phu:

- Thọ Nhi quá nhỏ, lại nuông chiều quen rồi, tới trong quân chẳng biết có chịu khổ được không, chàng đồng ý quá tùy tiện, tỷ tỷ sẽ không đồng ý đâu.

Vân Diệp vỗ tay Tiểu Miêu cười khẽ:- Nàng cũng biết Tân Nguyệt sẽ không đồng ý, nên ta đồng ý hay không chẳng ảnh hưởng gì. Thực ra ta lại cho rằng Thọ Nhi vào trong quân chỉ có lợi không có hại, Yên Dung và Hạ Lan quấn nó quá dữ, chúng lại còn nhỏ, xảy ra chuyện xấu không có lợi cho thân thể. Hiện giờ chúng ở cái tuổi khó quản nhất, Thọ Nhi vào trong quân không không phải là không tốt.

Mua xuân hơi ẩm lớn, mây trắng trên trời mau chóng biến thành màu đen, tuy nói mưa xuân không to, Vân Diệp vẫn gọi Vân Mộ và Y Lợi Tư đang hái rau dại về. Còn về phần Vượng Tài thì sớm đã chơi chán, nằm dưới lán ngủ rồi, nghe Vân Diệp gọi tai liền dựng lên, đứng dậy chạy tới bên Vân Diệp, chuẩn bị chở hai cái sọt về nhà, nằm ở dưới đất ngủ chẳng thoải mái tí nào.

Vượng Tài đã là con ngựa già, nếu ở trong quân nó đã quá tuổi, phải đào thải, nhưng ở Vân gia không ai dám nói Vượng Tài già, vì hầu gia nói, một con ngựa sống năm mươi tuổi là chuyện nhỏ, Vượng Tài còn trẻ lắm.

Mặc dù mã phu chưa bao giờ nghe nói tới ngựa sống tới năm mươi tuổi, nhưng hắn vẫn tán đồng lời hầu gia, Vượng Tài phải sống tới năm mươi tuổi, mình năm nay bốn mươi, sẽ hầu hạ Vượng Tài ba mươi năm nữa.

Về tới nhà Vân Thọ liền tới hậu trạch, Vân Diệp dẫn Tiểu Miêu tới tiểu viện tử của Đơn Ưng nghỉ ngơi, trong nhà trong thời gian ngắn không yên ổn được.

Vân Thọ hào hứng đem tin phụ thân đồng ý cho vào quân rèn luyện nói với mẫu thân, Tân Nguyệt chẳng hề ngạc nhiên, hời hợt nói mấy câu làm bầu nhiệt huyết của Vân Thọ lạnh ngắt.

- Tòng quân? Ra ngoài? Giỏi, cha con vừa đi huyết chiến ba năm, con định đi đâu đánh nhau nữa đây? Kẻ địch bị quân đội Đại Đường ta đuổi giết hết sạch rồi, đáng thương, con muốn tìm đối thủ cũng chẳng có. Con à, nghe mẹ nói, chẳng phải con đã làm trung lang tướng ở Thiên Ngưu vệ sao? Chỉ cần làm vài năm, nói không chừng có thể làm binh bộ thượng thư giống cha con, sau này cha con không làm nữa giao lại cho con, chức vị đó vĩnh viễn là của Vân gia ta, lúc đó hai cái họa kích trên nóc nhà không cần hạ xuống nữa.

Tân Nguyệt nói đầy hào khí, cứ như nàng là binh bộ thượng thư.- Nếu con thấy ở Thiên Ngưu vệ buồn chán thì tới Thập lục vệ, Tần Kiếm làm giáo úy ở Tả vệ, nghe đâu trú trong Ly sơn cũng không tệ. Mẹ nghe Tần phu nhân nói rồi, một tháng được về nhà một lần, là cha con nhét vào, năm xưa cha con đồng ý nhận một đứa trẻ Tần gia làm đệ tử, nhưng Tần gia không có nhân tài, không học được bản lĩnh của cha con, đành chiếu cố cho hắn một chút ở sĩ đồ.

- Sao? Con muốn làm môn hạ của ai? Nếu con không thích Thiên Ngưu vệ gì tới Tả vũ vệ nhé, mẹ cũng không thích cái tên này, người đàng hoàng không gọi lại gọi là ngưu. Cha con ở Tả vũ vệ ra, con tới đó cũng không tệ, có thích không? Nếu thích mẹ tìm Trình bá bá, nói một câu là được thôi.

Vân Thọ không nói câu nào rời phòng, căn bản không thể nói chuyện với mẹ được, nếu để hắn chọn, vẫn thích Thiên Ngưu vệ nhất, đại tướng thống lĩnh Đoàn Hổ nổi tiếng nghiêm khắc. Hệ thống huấn luyện của Huyền Giáp quân làm Vân Thọ thấy mới mẻ, nếu tới Tả vũ vệ, mình sẽ bị Trình bá bá ngược đãi, lại bị người dưới coi là bảo bối, căn bản không ở đó được, chuyện này cứ đi hỏi cha là hơn.

Na Nhật Mộ nấp trong phòng cho con bú thò đầu ra nói:

- Tỷ tỷ thật lợi hại, nói một hơi khiến Thọ Nhi bỏ ý định ra ngoài, tỷ nói có lạ không? Sao nam nhân cứ thích chạy ra ngoài. Muội theo phu quân lang thang ở sa mạc ba năm quá đủ rồi, chỉ muốn ở nhà, không đâu tốt bằng nhà mình.

Tân Nguyệt nhìn cây lựu ngoài cửa sổ thở dài:

- Thọ Nhi lớn rồi, có suy nghĩ của mình, nam nhân lớn lên là không nghe lời mẹ nữa, ta chỉ đành đành càn quấy, hi vọng nó ở bên người thêm ít lâu, nhưng chớp mắt chẳng giữ được nữa.

- Muội nghĩ xem, Yên Dung là mỹ nhân, Hạ Lan càng chẳng phải nói, trong nhà có hai đại mỹ nhân, Thọ Nhi lại có quan hệ không rõ ràng với một ca cơ, nếu chẳng phải nhà ta không có thói giết người, ta muốn băm xác ca cơ đó nuôi chó. Dám dụ dỗ con ta, chán sống rồi.

Tân Nguyệt xưa nay hay giận lây người khác, vừa rồi còn bộ dạng từ mẫu, thoáng cái đã thành ác bà nương.

- Tỷ tỷ, bỏ qua đi, chuyện này không trách người ta được, có trách cũng chỉ trách Lý Tượng, đó căn bản là tên phế nhân rồi, suốt ngày ra vào lầu hoa quán liễu, làm hư Thọ Nhi nhà ta, nếu không nó làm sao quen nữ nhân tên Yên Chi đó.

- Yên Dung và Hạ Lan biết chuyện này mới ép Thọ Nhi thành thân, vì bị bức ép, Thọ Nhi mới có ý nghĩ chạy ra ngoài, hay là chúng ta nghĩ cách xử lý nữ nhân đó.

Tân Nguyệt khẽ hừ một tiếng:

- Bớt bày ra chủ ý thối đi, phu quân mà biết sẽ tức chết, chàng ghét nhất làm chuyện này, lần trước ta nói với phu quân, phu quân nói phải tin con mình, Thọ Nhi vốn là đứa mềm lòng, nhưng sự quyết đoán cần có không thiếu. Để thuận theo tự nhiên, đó là lời dặn của phu quân, chúng ta đừng làm phức tạp thêm.

Chương 1358: Thế nào cũng phải đi

Vân Thọ không nghe thấy lời mẫu thân, một mình đứng nhìn bầu trời âm u, Lý Yên Dung rầu rĩ nhìn Vân Thọ tắm mưa, rất đau lòng, nhưng không dám tới khuyên, lo làm chuyện xấu đi.

- Yên Dung, ta muốn vào trong quân không liên quan tới thành thân cùng muội, cha ông chúng ta đều dựa vào công tích huy hoàng ghi danh sử sách mới có địa vị cao quý.

- Còn chúng ta, vì ta họ Vân, cha ta là Lam Điền hầu Vân Diệp thiên hạ vô địch, từ khi sinh ra ta đã là Vân kỵ úy, chưa thành niên đã là ngũ phẩm trung lang tướng, cả đời chẳng cần làm gì cũng thành nhân vật đỉnh cấp của Đại Đường.

- Thời gian qua giúp mẹ quản lý gia vụ ta mới biết cha ta để lại nền tảng hùng hậu cỡ nào, nói không hề khoa trương là muốn người có người, muốn tiền có tiền, từ nam hải tới bắc hải đều thấy thương đội của Vân gia, đây là một cái đế quốc, cha ta bằng vào hai bàn tay trắng chưa tới hai mươi năm đã định lên cơ sở ngàn năm của Vân gia.

- Yên Dung, muội và Hạ Lan càng là mỹ nhân trong mỹ nhân, cuộc sống của ta cái gì cũng hoàn mỹ, cha hoàn mỹ, mẹ hoàn mỹ, ngay di nương cũng gần như hoàn mỹ, càng không nói tới muội.

- Nhưng ta thấy buồn chán lắm! Yên Dung, ta thực sự rất buồn chán, cả người hà khắc như Đoàn tương quân còn nhiều lần nương lỏng cho ta, vì ông ấy sợ cha ta.

- Cha ta cũng nhìn ra ta bực dọc, cho nên hôm nay đồng ý cho ta ra ngoài giải khuây, cũng chỉ có thể giải khuây thôi. Ta không tìm được kẻ địch nữa, riêng điều này làm ta muốn nổi điên.

Lý Yên Dung nhấc váy chậm rãi từ trên lầu đi xuống, ôm cánh tay Vân Thọ lau nước mắt nói:

- Vậy hãy đi đi, muội cũng đã sống những ngày không vui vẻ, không vui thì nên đổi hoàn cảnh, muội kiến nghị huynh đi thảo nguyên, Na Nhật Mộ a di nói nơi đó nhìn không thấy điểm cuối, là nơi tốt mở rộng tâm cảnh.

Vân Thọ ôm chặt lấy Lý Yên Dug, hôn chụt lên má nàng rồi sải bước rời đi, vừa rồi hắn lấy trong hộp trang sức của mẫu thân một hạt châu mà mẫu thân không cần, đó là thứ hắn nhận lời với Yên Chi.

Nam tử đại trượng phu sao có thể nuốt lời, nói tặng nàng một hạt châu là sẽ tặng, nhưng sau đó mình không nợ nàng cái gì nữa, chỉ là nợ tiền mà thôi, rất dễ trả.

Khoái mã vào thành Trường An, Tiểu Xung nhận lấy dây cương của thiếu gia, buốc dưới mái hiên che mưa, theo thiếu gia lên Minh Nguyệt lâu, trong Minh Nguyệt lâu có Minh Nguyệt, đó là câu ai ai ở trong thành Trường An cũng biết, có điều thiếu gia không thích Minh Nguyệt yêu mị, chỉ thích tiểu nương tử Yên Chi.

Minh Nguyệt tóc tai xõa xượi nằm trong lòng Lý Tượng, hắn mở đôi mắt lờ đờ say nhìn thấy Vân Thọ đi vào mở miệng hỏi: đọc truyện mới nhất tại truyeny~y.com

- Trồng tỏi xong rồi à?

- Ừ, trồng với cha ta, năm nay thời tiết tốt, chắc là thu hoạch không tệ.

- Tệ hay không chẳng liên quan gì tới Hành Sơn vương này, ngược lại ngươi phải tranh thủ, nếu ngươi không cần Yên Chi, ta sẽ lấy lần đầu của nàng.

Lý Tượng chỉ vào sau màn:

Một thiếu nữ thẹn thùng từ sau màn đi ra, uyển chuyển thi lễ:

- Yên Chi cung nghênh tiểu hầu gia.

Vân Thọ nắm tay Yên Chi đặt hạt châu lóng lánh vào tay nàng:

- Đây là thứ ta hứa với nàng, ta nói là giữ lời.

Lý Tượng vỗ tay cười lớn, Minh Nguyệt ghen tỵ nhìn hạt châu trong tay Yên Chi, hận không thể đoạt lấy.

Vân Thọ lại nói với Lý Tượng:

- Ta phải đi rồi, phụ thân ta đã đồng ý cho ta tới trong quân rèn luyện, vài ngày nữa phải đi, ngươi hãy bảo trọng.Nói xong Vân Thọ chắp tay rời Minh Nguyệt lâu, để lại Lý Tượng sững sờ, Yên Chi mặt tái đi chạy ra đường gọi:" Vân lang!" Nhưng không ai trả lời, chỉ có tiếng vó ngựa xa dần.

Lý Tượng ngồi ngây ra một lúc rồi từ từ đứng dậy, lấy từ trong ống tay áo một chi phiếu đạt lên bàn, lảo đảo đi ra ngoài, Minh Nguyệt thấy sắc mặt hắn không tốt nên cũng không hỏi.

Mưa xuân rưới lên chiếc áo mỏng của Lý Tượng, làm hắn rùng mình, lẩm bẩm:

- Lại bắt đầu một năm nhàm chán rồi, ta có nên đi tới Hành Sơn không? Tiểu Thọ Nhi đi rồi, không ngờ Trường An cô tịch như thế.

Vân Diệp không biết nửa ngày qua Vân Thọ làm bao nhiêu chuyện, chập tối về nhà ăn cơm phát hiện nhi tử đã ngồi ở bàn đợi mình, vì thế gõ bàn hỏi:

- Nghĩ kỹ chưa?

- Nghĩ kỹ rồi ạ, con định đi mạc bắc.

Tay Tân Nguyệt run lên, nóng ruột muốn hỏi, bị Vân Diệp ngăn lại:

- Vì sao?

- Cha, con muốn tới chỗ gian khổ nhất rèn luyện ý chí.

Vân Diệp há miệng cười, dịu dàng nhìn trưởng tử:

- Dùng hoàn cảnh gian khổ rèn luyện ý chí là kém rồi, người Đột Quyết đời đời sống ở bên Bắc Hải, nhưng vẫn không phải là đối thủ của con cháu Quan Trung, có thể thấy hoàn cảnh không rèn được con người, mà chỉ hại thân thể.

- Con từ nhỏ là đứa ý chí kiên cường, dù đọc sách hay luyện võ đều vô cùng chăm chỉ, nói thật, hơn cha nhiều lắm. Nói tới tật xấu do nuông chiều thì có ai nhiều hơn cha? Chẳng phải vẫn làm được nhiều việc đấy sao?
- Con là trưởng tử, cuối cùng sẽ kế thừa gia nghiệp, thực ra với con mà nói rất không công bằng, làm con không thể thoải mái làm chuyện mình muốn làm, không giống đám đệ muội của con, chỉ cần chúng muốn, cha sẽ không ngăn cản. Như Vân Hoan muốn làm văn hương sư, cha chẳng biết văn hương sư là cái gì vẫn cho phép, đương nhiên cha không biết nó thích ngửi mùi nữ hài tử, cái này thì quá đáng rồi, cho nên tới giờ nó vẫn chưa rời giường được.

- Cha nói với con những cái này là muốn hỏi, con có ý định đi Nhạc Châu không?

Vân Thọ cúi đầu ăn cơm, hắn muốn đi thảo nguyên, ở Nhạc Châu khác gì ở nhà, lão quản gia còn chăm sóc mình thoải mái hơn cả ở nhà.

- Vậy là không muốn rồi, thực sự chỉ muốn tới chân trời thôi sao? Được, muốn đi thì đi, con có ba năm, cha cũng chỉ có thể cha cho con ba năm.

Khi Vân Diệp nói chuyện thì Tân Nguyệt thường không xen vào, nhưng bây giờ không được, nghe thấy trượng phu đồng ý yêu cầu của nhi tử, đứng bật dậy hét lớn:

- Không được, nó không được đi hoang nguyên, muốn đi đợi thiếp chết đã.

Nói xong vứt bát cơm chạy về phòng, chắc là đang khóc.

- Đó là vấn đề của con, muốn đi thảo nguyên phải dỗ mẹ con, cha đi thăm Hoan Nhi, hôm qua ăn một trận đòn, chắc giờ vết thương còn chưa đóng vảy.

Vân Diệp chan canh ăn hết cơm dính bát, lau miệng đi thăm Nhị nhi tử.

Vừa mới ra khỏi cửa, con ngươi Vân Diệp co lại, trên tường có một con ly miêu cực lớn màu đen, cổ đeo một thẻ bài, trên viết ba chữ " Huệ Phượng các".

Con ly miêu cực thông minh, đợi Vân Diệp nhìn thấy chữ rồi liền nhanh chóng nhảy lên cây đại thụ, bóng loáng lên vài cái liền biến mất tăm tích.

Huệ Phượng các? Chưa bao nghe thấy cái chỗ này, Vân Diệp nghe nói tới hết các kiến trúc có tiếng ở Trường An rồi, chỉ chưa nghe thấy nơi quái quỷ này, từ ngữ mang long phượng có thể tùy tiện dùng sao?

Lão Tiền cũng chưa bao giờ nghe nói, tìm mấy lão nhân trong nhà đều không biết, cuối cùng đổ dồn ánh mắt vào Vô Thiệt vẫn im lặng.

- Có nơi này, không ở hoàng cung, mà ở Cảm Nghiệp tử, là nơi tu hành của phi tử tiên đế. Vân Diệp, ngươi cũng không vào được, phạm húy lắm, loại kỵ húy này chỉ cần là nam nhân sẽ không chấp nhận.

Vân Diệp cười:

- Sở dĩ xuất hiện nhiều kỵ húy như thế kỳ thực là bản thân chúng ta sai, mọi người không muốn nói thật, giấu chuyện trong lòng, sau đó sinh ra vô số nghi kỵ, lo lắng tới hậu quả nghi kỵ, nên biến thành kỵ húy, không cho mọi người tới.

- Đó là chỗ ẩn thân cực tốt, bệ hạ vì kỵ húy nà mà chưa bao giờ đi tới, nương nương dù thống lĩnh lục cung, e cũng không hay tới phải không?

- Đó là nơi người Trường An cố ý quên đi, cho nên đến Lão Tiền cũng không biết. Ha ha ha, giờ ta càng thêm tò mò, một lão nông vì sao lại ở Cảm Nghiệp tự, đó là thiên hạ của ni cô, xung quanh có thủ vệ, nơi đó hẳn có vô số bí mật.

Lưu Phương lắc đầu:

- Ngươi không thế tới nơi đó, ở đó âm khí, oán khí, sát khí đều quá nặng.

Vân Diệp không bận tâm:

- Vừa khéo ta mang mấy tấm ngọc bài vào, dùng thần quang xua âm khí, hóa giải oán khí, vậy chẳng phải tốt sao? Chợt nhớ lại vụ Lâu Lan, chả lẽ vô nghĩa thật!!

Chương 1359: Cảm Nghiệp Tự

Đó là câu trả lời của lão nông? Ông ta luôn ẩn thân ở đó? Vân Diệp từ rất rất lâu rồi không xa lạ gì nơi này, Vũ Mị và Lý Trì hẹn hò ở đó mà, phải đi xem mới được, đương nhiên phải mang theo Tiểu Vũ.

Địch Nhân Kiệt không muốn bỏ qua cơ hội tốt này, hắn cũng muốn đi, vì thế hôm sau Vân Diệp dẫn phu thê họ tới hoàng cung, xin phép Trường Tôn thị.

- Cảm Nghiệp tự, nơi đó là chỗ phi tử tiên đế tu hành, ngươi tới làm cái gì?

Trường Tôn thị ngớ ra:

- Có một con ly miêu màu đen rất to, cổ đeo một cái thẻ bài, bên trên viết Huệ Phượng Các, có vẻ muốn mời đệ tử tới đó, chuyện cổ quái, nên đệ tử muốn tới xem.

- Ngươi thấy con ly miêu đen ở đâu?

Trường Tôn thị chẳng những đứng bật dậy, giọng còn trở nên gấp gáp:

- Ở nhà đệ tử, vừa mới ăn cơm xong ra hoa viên đi dạo, liền thấy con ly miêu đứng trên tường, không kêu, chỉ lạnh lùng nhìn đệ tử.

Trường Tôn thị ngồi xuống, bực dọc nói:

- Đó không phải chỗ ngoại thần có thể vào, âm phong mù mịt có gì hay.

Vân Diệp cười hì hì lấy ngọc bài ra, đặt từng cái lên giá Vô Thiệt làm, khi ngọc bài cuối cùng đặt xuống, liền phát sáng rực rỡ, mấy ngày qua Vô Thiệt đã đem nó phơi nắng.

- Vô Thiệt nói thứ này phát ra thần quang có thể trừ bỏ tất cả mọi ô uế, nên mang nó theo sẽ không sao.

Trong truyền thuyết nữ nhân là sinh vật thuộc long tộc, cho nên rất tò mò với những thứ lóng lánh, phát sáng. Trường Tôn thị không chú ý lời Vân Diệp nói, chăm chú nghịch ngọc bài, lúc lấy ra lúc bỏ vào, ánh sáng chói mắt chớp tắt liên tục, hai mắt Vân Diệp hoa lên không nhìn thấy gì nữa.

- Cho ta mượn vài ngày.

Trường Tôn thị mượn đồ luôn bá khí như vậy, nhất là đồ của Vân Diệp.

- Nương nương chơi mấy ngày cũng được, có điều phải trả cho đệ tử, thứ này đệ tử tặng cho Vô Thiệt rồi, hiện ông ấy coi nó là bảo bối, không thể rời được nó, nếu nương nương lấy mất, đoán chừng Vô Thiệt chẳng sống nổi nữa.

- Nhỏ nhen, còn đùn đẩy sang người khác, không có lòng hiếu thảo gì cả. Được, ta chỉ chơi vài ngày rồi trả cho Vô Thiệt, một lão nô tài cũng trở nên quý giá rồi.

Đồ vào tay Trường Tôn thị thì đừng mong đòi lại, bà ta cầm cái giá, bảo cung nga một tiếng khởi giá, hoàng cung tức thì náo loạn.

Hoàng hậu xuất cung phải chuẩn bị xa giá nghi trượng, xong xuôi thì mặt trời đã lên cao, phía trước là Thiên Ngưu vệ mở đường, đằng sau là hoàng gia thị vệ, Vân Diệp và Địch Nhân Kiệt cưỡi ngựa đi sau ăn bụi, Tiểu Vũ được Trường Tôn thị gọi lên xa giá, không biết bà ta có thăm dò được tin tức gì từ Tiểu Vũ không.

Cảm Nghiệp tự nằm góc tây bắc Trường An, khắp nơi là đại thụ um tùm, riêng nhiệt độ đã thấp hơn nơi khác rất nhiều. Địch Nhân Kiệt hỏi nhỏ:

- Sư phụ, sao lại mời hoàng hậu nương nương tới? Đây là cuộc gặp mặt của Bạch Ngọc Kinh và cao nhân ẩn sĩ khác, làm thế có phải quá không tôn trọng đối phương không?

Vân Diệp trở tay bợp Địch Nhân Kiệt một cái:

- Nói lăng nhăng, Bạch Ngọc Kinh cái gì? Người khác không biết, ngươi cũng không biết à, đó là câu năm xưa sư phụ tùy tiện bịa ra, bao năm qua vì câu nói đó mà ta sắp điên rồi, có phải gần đây ngươi cũng cho rằng mình là Tân Mỵ Nhân? Cho ngươi biết, thu lại tâm tư quỷ quái của ngươi, đừng làm bừa.

- Còn về tôn kính, chúng ta lén lút tới sẽ được tôn kính sao? Nể mặt đám người đó, còn thể diện hoàng gia vứt đi đâu? Truyền ra chẳng những hoàng gia mất mặt, sư đồ chúng ta cũng mất mặt luôn, bên nặng bên nhẹ ngươi không phân biệt được à?
….

Nhìn xanh hoá đỏ, lạ thay

Xác thân tiều tuỵ vì ai võ vàng

Chẳng tin thiếp khóc nhớ chàng

Mở rương xem lệ thấm loang quần hồng

Khi theo Trường Tôn thị tiến vào Cảm Nghiệp tự, Vân Diệp không kìm được ngâm bài ( Như Ý Nương) của Võ Mỵ, năm xưa từ tiểu học tới Cảm Nghiệp Tử học được bài này, nghe nói đến Lý Bạch cũng phải tán thưởng, tự nhận không bằng.

Trường Tôn thị tức giận quay đầu trừng mắt với Vân Diệp, ánh mắt Tiểu Vũ vô cùng sùng bái, Địch Nhân Kiệt thì đã lấy bút chì ghi chép lại. Vân Diệp cười áy náy với Trường Tôn thị, lại liếc Tiểu Vũ, cô nương ngốc này không biết bài thơ ấy kỳ thực do nàng làm, có điều cũng không sao, hiện Tiểu Vũ không có tâm cảnh thê lương làm bài thơ như vậy rồi.

- Nơi này là đất Phật, không được nói những lời ô uế.

Một ni cô mặt chẳng có nổi hai lạng thịt, lấy khuôn mặt người chết cảnh cáo Vân Diệp:

- Nhìn đi Tiểu Vũ, đây chính là một loại người tự rèn mình thành cục đá, không, hiện giờ họ không được gọi là người nữa, con gọi họ là Phật cũng được, thần tiên cũng được, cục đá cũng không thành vấn đề. Vô bi, vô hỉ, vô dục, vô cầu, vô ái, vô hận, sau này con mà thành loại người đó chớ trách sư phụ đuổi khỏi sư môn.

Tiểu Vũ nghĩ một lúc, rùng mình nói:

- Sư phụ, nếu biến thành như thế chẳng thà chết cho xong, Tiểu Vũ tới nơi này toàn thân ớn lạnh, chúng ta làm việc xong sớm về sớm đi, con sợ nơi này lắm.

Ni cô kia tên là Vô Sắc, là chủ trì Cảm Nghiệp Tự, bộ dạng làm Vân Diệp nhìn đã bực mình, người như thế còn dám trợn mắt lên với sư đồ y.

Ni cô trong Cảm Nghiệp tự rất nhiều, ai nấy mặc tăng y thùng thình, nhiều nữ ni trọc đầu đột nhiên thấy có nam tử đi vào, lập tức tản đi. Vân Diệp biết họ vào phòng đội mũ che đậy, lập tức thu lại nụ cười bất cẩn đời, quay trở lại Vân đại tướng quân vô địch thiên hạ, ánh mắt lạnh băng làm Vô Sắc rợn người, chỉ Trường Tôn thị và Tiểu Vũ chẳng bận tâm, Địch Nhân Kiệt cũng không quen lắm.
Trường Tôn thị hừ một tiếng:

- Còn cho rằng ngươi tới đâu cũng không nghiêm chỉnh, dáng vẻ này mới xứng với danh hiệu bất bại của Vân đại tướng quân, được rồi, thu lại uy phong của ngươi đi, nữ ni ở đây không phải tướng soái dưới trướng ngươi, không chịu nổi đâu.

Nghe thấy người áo xanh tuổi không nhiều này chính là Vân đại tướng quân nổi danh, Vô Sắc cố gắng nặn ra nụ cười thi lễ:

- Bần ni không biết Vân đại tướng quân tới đây, xin được tha thứ.

Rộng lượng phất tay, đoàn người đi theo con đường lát đá quanh co tới Huệ Phượng các, xuyên qua phật được, Vân Diệp làm mặt quỷ với các ni cô nấp trong phòng nhìn trộm, làm cả đám la oai oái. Tiểu Vũ suýt ngã, lại không dám cười, tóm chặt lấy cánh tay Địch Nhân Kiệt.

Nhìn dáng vẻ này của Vân Diệp, Trường Tôn thị lại không trách tội, điều ấy chứng tỏ lòng y không có ý đồ gì, nếu làm bộ dạng đàng hoàng, Trường Tôn thị sẽ hoài nghi, vì Vân Diệp ở trong cung cũng thế, chỉ cần không phải là phi tử thì y rất tự nhiên.

Đi tới cuối đường đột nhiên xuất hiện hòn giả sơn to quá thể đáng, to bằng hai gian phòng, nếu bên trong không có mật thất thì Vân Diệp không tin.

Huệ Phượng các trống không, trừ rất nhiều tranh chữ dán trên tường thì không có gì hết, bồ đoàn vứt bừa bãi trên mặt đất, nhưng vô cùng sạch sẽ. Vân Diệp lần nữa nhíu mày, ghé ra cửa sổ nhìn mặt trời, chưa tới giờ ngọ, quy củ của người Đường, sau giờ ngọ ba khắc, chủ nhân không đợi khách chưa tới nữa, có thể tự tiện.

- Núi Đông Nhạc cao vút

Vọt lên tận trời xanh

Gói không gian trống vắng

Tịch mịch tới u huyền

Chẳng ai đem bút vẽ

Mây tỏa sắc tự nhiên

Đất trời như vẫy gọi

Ta sống thú điền viên

Xin gửi thân chốn ấy

Trọn cuộc đời bình yên.

- Nương nương, vì sao đây toàn là thơ của Tạ Đạo Uẩn, đây là Thái Sơn Ngâm, phía tường bắc là Nghĩ kê trung tán vịnh tùng thi. Thơ của nàng ta đặt ở thiền phòng thành chẳng ra cái thể loại gì.

Trường Tôn thị chơi đùa ngọc bài trong tay thong thả nói:

- Chỗ của nữ nhân phải treo thơ nữ nhân, chẳng lẽ Vân đại tướng quân thấy không treo câu "Cỏ tháng tám tàn theo gió bắc, Trời đất Hồ lạnh ngắt tuyết sương" của mình nên thất vọng?

- Ngươi nói hẹn người ở đây, nay sắp tới giờ ngọ ba khắc, dù chém đầu ở chợ Tây cũng có thể khai đao rồi, khách của ngươi đâu?

Chương 1360: Thái Dương thần quốc

Vân Diệp cười hăng hắc:

- Chắc là thấy nương nương tới, sợ không dám ra, hay là chúng ta đào họ ra? Chỉ là không biết người nương nương mang tới có kín miệng không?

Trường Tôn thị thu ngọc bài lại, mặt trở nên nghiêm túc:

- Ngươi phát hiện ra cái gì rồi? Hôm nay ta mang tới toàn lão nhân trong cung, tất nhiên bất cái gì nên nói cái gì không nên nói, Thiên Ngưu vệ ở ngoài, đi vào toàn là thị vệ hoàng cung, nếu cả họ cũng không tin được, bản cung không biết phải tin ai.

- Khi đồ đệ thần thành thân, có một lão nông tới chúc mừng, khi đi để lại mấy hạt giống, hiện giờ hạt giống đã thành cây, loại hoa này thích ăn thịt, khi đó lão nông nói với đồ đệ thần, chỉ cần trồng nó, ông ta sẽ nói chuyện với thần.

Vân Diệp gật đầu, quay sang hỏi Vô Sắc mặt biến đổi liên hồi:

- Ngươi xem, ta đã mang hoa tới, không biết Vô Sắc chủ trì nói chuyện với ta hay vị lão nông chất phác kia, ta cực kỳ ngạc nhiên, rất muốn biết các ngươi có được hạt giống này ở đâu? Ta rất muốn tới đó, có một loại cây tên là cao su, ta muốn đem về trồng.

Địch Nhân Kiệt lấy trong giỏ mình xách một chậu cây bắt ruồi đặt ở trên mặt đất, Trường Tôn thị từ bồ đoàn đứng dậy, xem kỹ một lượt, chẳng thấy có gì lạ, chỉ là loài hoa trông hơi kỳ quái thôi, thế giới rộng lớn, bà ta nhìn thấy vô số kỳ hoa dị thảo rồi.

Vô Sắc ni cô nhìn Vân Diệp nói:

- Vân hầu, chuyện thế ngoại vì sao ngài để nương nương liên lụy vào, chẳng lẽ thân phận Tân Mỵ Nhân, Hồ Mỵ Tử nói ra không dễ nghe à?

Trường Tôn thị nghe vậy lập tức hứng thú, ngồi xuống bồ đoàn:

- Không ngờ trong miếu hoàng gia lại có thế ngoại cao nhân, Trường Tôn thị thất lễ rồi, không sao, các ngươi cứ nói chuyện, coi như ta không tồn tại, ta tò mò lắm.

Vân Diệp cũng kiếm cái bồ đoàn ngồi xuống:

- Thần cũng biết nương nương tò mò nên mới mời tới nghe kể chuyện, thần đảm bảo câu chuyện của họ cực kỳ đặc sắc, biển khơi bao la, một cái thuyền như lá khô giữa cuồng phong. Vân Diệp ta là mãnh tướng tung hoành bốn biển cũng không thể tới được nơi đó, cho nên ta rất tò mò, nói ra đi, nếu được, ta sẽ mời nương nương triệu hồi thủy sư Lĩnh Nam, toàn lực tìm nơi đó.

Vô Sắc thấy chuyện tới nước này, cũng ngồi xuống:

- Ngươi rõ ràng đã tới vùng đất của thần Thái Dương, vì sao lại nói không biết? Ngọc mễ, khoai tây, ớt của nhà ngươi đều tới từ chỗ đó, sao lại không biết tới như thế nào.

Vân Diệp nhăn mặt, sờ mũi nói:

- Đều do gia sư để lại cho ta, bà xem tuổi của ta giống như đã tới chỗ đó à? Ta chỉ biết chỗ bà nói ở bên kia đại dương, cách không biết mấy vạn dặm, nếu không có hải đồ, bà cho rằng ai có thể tới được đó.

Tiểu Vũ thấy sư phụ sờ mũi, lòng sút cười tới xỉu, biết sư phụ đang nói ba lăng nhăng, nàng từ nhỏ theo bên sư phụ, quá rõ rồi. Lại nhìn trượng phu mắt mở to nhìn không chớp, chỉ muốn cười thật to.- Ngươi cũng biết đường tới đó cửu tử nhất sinh, cũng biết phải lấy mạng người đánh đổi mới có. Tin tức trọng yếu như thế, ngươi cho rằng ta sẽ tùy tiện nói cho ngươi?

Vô Sắc càng nói càng phẫn nộ, bà ta không ngờ Vân Diệp vô sỉ đến thế, dựa vào uy hoàng gia làm mình không có đường lui.

- Đổi! Ta không lấy không của bà, ta lấy thần quang ra đổi, chúng ta theo đuổi những thứ khác nhau, thần quang với bà vô cùng hữu dụng, nhà ta có một lão già, còn là hoạn quan, vì chiếu thần quang mà trường thọ, ra răng đã rụng cũng mọc ra hai cái, ta lấy thần quang đổi với bà.

Trường Tôn thị nhìn ngọc bài trong tay, lại nhìn Vô Sắc, nghĩ một lúc giao ngọc bài cho Vân Diệp, giữa Vô Sắc và Vân Diệp, bà lựa chọn tin Vân Diệp.

Vân Diệp lắp từng cái ngọc bài vào giá, nói:

- Cho bà thấy bảo bối của Bạch Ngọc Kinh ta, thấy thần quang xong, bà sẽ biết lần trao đổi này đáng giá.

Vô Sắc đang nghi hoặc nhìn Vân Diệp thì thình lình một luồng ánh sáng chiếu Huệ Phượng các u tối thành sáng như ban ngày, mấy tấm ngọc bài phát ánh sáng như mặt trời, làm bà ta thất thố, bò tới dùng đại lễ khấu bái.

Trường Tôn thị không giấu được vẻ tiếc nuối, đó là thần quang có thể trường sinh! Tên bại gia tử này chẳng suy nghĩ gì đã đem ra đổi hải đồ, bà đã tính rồi, chỉ cần Vân Diệp giao dịch xong, ba lập tức thu ngọc bài lại, làm gì có lẽ đó, ai dám đoạt bảo bối của hoàng hậu chứ?

Vào lúc Vô Sắc điên cuồng nhất, Vân Diệp thu ngọc bài trên giá lại, nghịch ngợm giữa ngón tay, dụ hoặc:

- Nơi xa xôi đó không phải một hai người tới được, có lẽ cả đoàn đội cũng không tới được, ta muốn biết các ngươi dùng cách gì tới được nơi đó, lại còn sống quay về, không bị thổ dân ném vào tế đàn à?

Vô Sắc hơi thất vọng nhìn ngọc bài trong tay Vân Diệp, hành lễ với Trường Tôn thị:- Bần ni chỉ có cái cải vỏ thối này có thể mặc người người xử lý, sinh tử không dao động được bần ni, ẩn thân du tẩu ở nhân gian nhưu gió mát phất qua mặt đất, thế nhưng mặt đất này là của hoàng gia, đó là lỗi của chúng tôi, xin nương nương lượng thứ.

Trường Tôn thị lắc đầu:

- Đại Đường không phải thiên hạ không cho phép người ta lên tiếng, chợ Trường An vô số kẻ chất vấn quân vương, có ai vì lời nói mà bị hạch tội chưa? Ẩn thân giấu mình như thế là vì sao? Chẳng lẽ Đại Đường lại không chứa nổi một học phái mới sao?

- Bản cung từ nhỏ đi học tới giờ, chỉ học chính đại quang minh, đại sư học vấn tinh thâm, phật pháp vô biên mới được hoàng gia mời làm chủ trì Cảm Nghiệp tự. Xin đại sư dùng Phật pháp cao thâm vỗ về những phi tần và cung nhân rời cung này, để được giải thoát. Nhưng đại sư lập thân bất chính, làm sao quản thúc hơn nghìn tu sĩ này?

Vô Sắc chắp tay:

- Nguyên nhân trong đó không thể nói ra ngoài, nương nương là quý nhân, không nên hỏi thì hơn.

Nói xong câu này, Vô Sắc cúi đầu tụng kinh, không nói thêm nữa.

Vân Diệp thở dài nói với Trường Tôn thị:

- Bọn họ đúng là có nỗi khổ không thể nói ra, Điền Tương Tử là con rết trăm chân chết vẫn còn ngo ngoe, năm xưa ông ta bị vây ngoài thiên môn gào thét mà không vào được, cuối cùng thân tử đạo tiêu. Các ngươi là đệ tử của Điền Tương Tử, ta không ngờ các ngươi lại vượt qua được băng nguyên tới vùng đất khác, đi mấy vạn dặm tới Thái Dương thần quốc.

- Ý chí kiên cường đó làm Vân Diệp khâm phục vô cùng, ta không biết chuyến thám hiểm này của các ngươi chết bao người, nhưng ta tin, đoạn đường đó đẫm máu.

- Vô Sắc, ta sở dĩ mời nương nương tới đây, không phải để diệt từ các ngươi, mà muốn đem câu chuyện truyền kỳ của các ngươi qua tay nương nương, tuyên cáo cho thiên hạ.

- Nay thiên hạ thanh bình, chúng ta không cần hành hiệp nữa, làm tấm gương cho thiên hạ hẳn không thành vấn đề chứ?

- Hành trình đó có thể nói là đại trí đại dũng, nếu có thể đem điều mắt thấy tai nghe cho thiên hạ biết, sẽ thành người sánh với tiên triết thượng cổ. Điền Tương Tử tự cho rằng tội nghiệt nặng nề, thấy thiên môn mà không vào được là sự trừng phạt lớn nhất của ông ta, đại sư cớ gì phải giữ rịt lấy cái quy củ cũ kỹ đó, chẳng lẽ cũng muốn bước theo vết xe đổ của Điền Tương Tử sao?

Mặt Vô Sắc thoáng co giật, xen vào:

- Chẳng lẽ Bạch Ngọc Kinh ngươi có thể triệt để mở rộng lòng mình với người đời sao? Tân Mỵ Nhân, Hồ Mỵ Tử, nghìn năm quanh quẩn nhân gian, chẳng lẽ giờ ngộ ra, thành phật thành thánh rồi?

Trường Tôn thị vươn cổ nhìn Tiểu Vũ, bà ta căn bản không quan tâm Vân Diệp là người thế nào, từ khi Vân Diệp không chịu gả Tiểu Vũ vào hoàng gia, bà ta liền cho rằng Tiểu Vũ chính là Hồ Mỵ Tử trong truyền thuyết, giờ nhìn kỹ lại Tiểu Vũ, chỉ thấy nàng dáng người tha thướt, ánh mắt sóng sánh, thoáng đưa mắt mà mỵ hoặc vô tận, khuôn mặt như tiên tử trong tranh, bất xác nhận nhận mười phần Tiểu Vũ là Hồ Mỵ Tử.

__________________

Chương 1361: Lữ Trình Gian Nan

Có điều khi Trường Tôn thị nhìn thấy tay Tiểu Vũ và Địch Nhân Kiệt đan chặt vào nhau, liền thầm nở nụ cười, bà ta chẳng quan tâm Vân Diệp và Vô Sắc nói gì, dù sao mình cũng sẽ biết thôi, không cần phí công suy đoán.

- Bạch Ngọc Kinh đương nhiên mở lòng với thiên hạ, nay những môn thư viện Ngọc Sơn dạy thoát thai từ Bạch Ngọc Kinh, đại sư cũng có thể tới thư viện Ngọc Sơn xem.

Vân Diệp đường hoàng nói:

- Ngươi nói người như bần ni cũng có thể nhìn trộm đại đạo của Bạch Ngọc Kinh?

Vô Sắc giật mình ngẩng đầu lên:

- Đương nhiên, mỗi năm học giả tới thư viện Ngọc Sơn giao lưu không dưới trăm người. Hiện Vân mỗ chính thức mời đại sư tới thư viện Ngọc Sơn, nếu vị lão nông kia cũng có mặt, có thể đi cùng, viện nông học Ngọc Sơn sớm đã quét đường chờ đợi.

Trường Tôn thị tiếp lời:

- Vô Sắc đại sư, thân phận đại sư không rõ ràng, không tiện ở lại Cảm Nghiệp Tự nữa, nể tình đại sư chủ trì không có sai sót gì, bản cung sẽ cho xây một am Vô Sắc cho đại sư ở nơi thanh sơn thủy tú này. Cảm Nghiệp Tự là nơi bí mật của hoàng gia, đại sư buông tay đi, hôm nay bản cung phải thanh tra triệt để Cảm Nghiệp Tự.

Quay sang bảo cung nữ thiếp thân;

- Ngươi về cung lệnh mấy lão cung phụng tới đây thanh tra cùng bản cung.

Vô Sắc mặt xám ngoét, Vân Diệp mỉm cười lén giơ ngón cái lên với Trường Tôn thị, kết quả bị bà trừng mắt, thủ đoạn miệng nói ngọt ngào lưng đâm dao thì bà ta thuần thục lắm rồi.

- Chúc mừng đại sư, chúc mừng đại sư, từ giờ thực sự nhảy ra ngoài tam giới, không ở ngũ hành rồi. Cảm Nghiệp tự có gì chứ, nói trắng ra là mấy thứ thực vật mang từ Thái Dương thần quốc về, Vân Diệp có thể dựa vào khoai tây, ngọc mễ phong công phong hầu, đại sư ắt cũng có thể. Ở loại chuyện này bệ hạ vô cùng rộng rãi.

Vô Sắc thở dài, chua chát nói:

- Đồng hành có hai trăm bốn mươi người, dọc đường người chết bệnh, người chết mệt, người bị đóng băng, người bị mặt trời sấy khô, còn có người vùi thây trong bụng giao long. Gian khổ đi đường, gian khổ tìm tòi, chỉ có ba người trở về, nay thành làm nền cho người khác.

Vô Sắc ra hiệu mời, Trường Tôn thị và Vân Diệp liền xuống lầu, theo bà ta tới hoa viên, đây là mảnh đất rất lớn, xung quanh có tường bao, nay là mùa xuân, vô số ni cô đang canh tác, từ xa nhìn thấy hoàng hậu, vội vàng quỳ bái.

Vân Diệp không có hứng nhìn những ni cô xinh đẹp đó, chỉ nhìn một cái thứ họ muốn trồng là lập tức đùng đùng nổi giận, run rẩy vốc một nắm đậu phộng cho vào giỏ của Địch Nhân Kiệt, đau đớn nói:

- Đem đi chao dầu, lát nữa nhắm rượu.

- Đấy là hạt giống, sao ngươi dám làm sằng.

Trường Tôn thị không cho, những thứ này giờ đều là của bà ta, đương nhiên chú ý:

- Chưa bóc vỏ thì nó là hạt giống, bóc rồi nó là mổi nhậu.Vân Diệp rất bực tức, nhìn quanh, cầu khẩn đám người này chưa bóc hết vỏ đậu phộng.

- Chả trách, té ra phải trồng nguyên dạng, trước kia bần ni còn cho rằng thứ này khó trồng, trăm cây không được một, ra là phương pháp không đúng, Vân hầu biết cây này, hẳn biết tên nó?

- Quả trường sinh! Nghe nói ăn vào có thể cường thân kiện thể, kéo dài tuổi thọ, đại sư, bà chưa bóc hết vỏ nó chứ?

Vô Sắc lắc đầu, còn có chút kiêu ngạo. một ông già từ xa đi tới, Tiểu Vũ kéo áo Vân Diệp, nói đó là người tham gia hôn lễ của mình, Vân Diệp nhìn kỹ, ông già này dáng vẻ tang thương, lại còn què một chân.

- Người từ Thái Dương thần quốc trở về chỉ còn lại hắn, hai người khác đều lần lượt qua đời, chuyến đi này hao hết tinh khí của họ, ngươi có thể ngờ năm nay hắn mới ba mấy không?

- Hắn cũng sắp chết rồi, mạch Điền Tương Tử chỉ còn lại một mình bần ni, không duy trì nổi nữa, cho nên đem cây bắt ruồi tặng ngươi, muốn xem ngươi có thực sự biết vùng đất đó không, nếu ngươi biết, thứ ở đây sẽ giao hết cho ngươi, kỳ thực thứ ở đây đều là của ngươi cả. Vân hầu, hiện giờ ngươi còn thấy kéo hoàng hậu vào là chuyện tốt không?

Vô Sắc nói xong cất tiếng cười dài, cười tới nước mắt ròng ròng, không sao kiềm chế được. Vân Diệp sắc mặt thản nhiên, Tiểu Vũ lại hối hận vô cùng.

- Vố là một chuyện cần cho toàn bộ thế gian biết, dù hôm nay nương nương không biết thì sau này cũng sẽ biết, ta sẽ không phạm kỵ húy mà vào Cảm Nghiệp Tự đâu.

Trường Tôn thị trịnh trọng nói với Vô Sắc:

- Đúng là như thế, điểm này bản cung tuyệt đối tín nhiệm Vân Diệp, bất kể chuyện gì làm theo quy củ cũng không hề sai.

Vô Sắc không đáp mà nắm tay lão nông đi tới trước mặt hoàng hậu và Vân Diệp:
- Bần ni không cần gì, chỉ xin mọi người cứu con của bần ni, sinh cơ của nó sắp đứt rồi, Vân Diệp, ngươi phải nhận lời ta, ngươi nhất định phải tận lực cứu con ta, tất cả thứ ở đây sẽ là lễ vật. Đều là người làm cha mẹ, mong nương nương làm chứng.

- Bản cung có thể để con ngươi chiếu thần quang trước.

Nói tới tục mệnh, Trường Tôn thị trước tiên nghĩ tới bạch quang thần kỳ kia:

Vân Diệp thầm thở dài, người trông phải tới bảy mấy này không ngờ lại là ba bảy tuổi, cũng không biết hắn trải qua chuyện gì mà biến thành như thế, bất kể từ phương diện nào mà nói, mình đều cần giúp hắn.

- Vô Sắc đại sư, đừng có mang ý định muốn chết, cho bà biết, nếu bà chết, ta lập tức quịt nợ, người thấy quen sinh tử như ta, chết chả là cái gì đâu.

Bất kỳ chuyện gì chỉ cần dính dáng tới sinh tử tồn vong là trở nên rất vô vị, Vân Diệp uy hiếp rất lâu mới thuyết phục được lão ni không tự sát nữa, người của Điền Tương Tử hình như đều có khuynh hướng tự hủy, đám người này chưa bao giờ coi tính mạng bản thân ra gì, đương nhiên, trừ Điền Tương Tử.

Người không biết nên gọi là lão nông hay tiểu nông kia được đưa tới chỗ Vô Thiệt, như vậy có thể chiếu thần quang một cách vô hạn chết, còn về phần sống được hay không thì xem Tôn Tư Mạc.

Lấy đi ngọc bội, Trường Tôn thị tuy vô cùng không muốn, nhưng trước đại nghĩa, phải khuất phục.

Vân Diệp về tới nhà tự rang một đĩa đậu phọng nhấm rượu, còn đem trồng là số ít đậu phộng chưa bóc vỏ.

Một mình ngồi ở hoa sảnh uống ruộng, mặc niệm vì những người thám hiểm ấy, đều vì một lời nói dối của mình, đám người kia vào sinh ra tử tới Mexico, đám người này quá cứng đầu.

Bọn họ mang cả cà chua về, còn lại toàn là cỏ dại, Vân Diệp muốn đấm ngực khóc để biểu đạt sự thất vọng của mình, may mà thứ thần kỳ là cây thuốc lá, cho nên mới ngừng bi thương, nay được Vân Diệp phơi ở ngưỡng cửa sổ, đợi phơi tốt rồi, liền đem đi sấy, hai mươi năm không hút thuốc lá, Vân Diệp nằm mơ cũng hoài niệm tư vị đó.

Tiểu Vũ ỷ vào được sư phụ yêu thương, lén lút đi vào, nắm một nắm đậu phộng chạy mất, một lát sau Tân Nguyệt bê một cái đĩa vào, nói một đống lời thừa thãi, lấy một đĩa đậu phộng chạy mất. Lại một lát nữa, Vân Mộ tới quấn lên người Vân Diệp như kẹo kéo, rủ rỉ một lúc lâu, còn hôn lên mặt cha một cái, nhận nụ hôn của khuê nữ, vờ không để ý một tay kia của nó lấy đậu phộng đút vào túi.

Lý Thái tới thì đĩa đậu phộng đã tới đáy rồi, thuận tay nhón một củ ném vào mồm, ừm một tiếng, nuốt lời định nói xuống, ăn hết sạch số đậu phộng còn lại, gõ bàn nói:

- Thứ này vừa miệng lắm, làm hai đĩa nữa đi.

- Ngươi vừa mới ăn hai trăm bốn mạng người đấy.

Vân Diệp lạnh lùng nói:

- Nhảm nhí, rõ ràng là hạt đậu, sau lại thành mạng người, ngươi nói chuyện cứ thích phóng đại, giống như báo quân công lên vậy, đại ca ta thẩm hạch hai tháng, cuối cùng bóp mũi chấp nhận. Theo con số người nói thì người Đột Quyết chết ráo rồi, làm gì có đại thắng ở Mã Thập Cáp Đức, chém chết Ưu Tố Phúc, vượt biển, tiến vào La Mã, hiện đang chém giết với người La Mã...

Lý Thái khinh bỉ nhìn Vân Diệp, tiếp tục gõ bàn, ý bảo hắn thực sự muốn ăn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau