ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1351 - Chương 1355

Chương 1352: Bực bội, bực bội

Ngụy Trưng gật đầu, người nhích ra đằng sau, còn cầm một cái khăn lớn đề phòng bất trắc, thủ đoạn này của Vân Diệp gọi là giở trò vô lại, triều đường hay dùng trò này, một khi dùng nó tội danh đàn hặc sẽ thành mất nghi lễ trước mặt vua, còn ngự sử đàn hặc sẽ thành trò cười.

Phòng Huyền Linh gãi đầu nhìn đám ngự sử thì thầm phía dưới, nói với Đỗ Như Hối:

- Xem ra ông cũng khó tránh khỏi bị đàn hặc, ông xem, rất nhiều người đang chỉ chỉ trỏ trỏ vào ông. Vân Diệp định lật bàn, ông định làm sao?

- Lật bàn tiếp, cách này được lắm, Vân Diệp dùng được vì sao lão phu không dùng được? Hôm nay là Nguyên Tiêu, bọn chúng gây chuyện với lão phu, vì sao lão phu để chúng thoải mái. Dù sao văn thư cáo lão đã giao cho bệ hạ rồi, nhịn cả đời rồi, nếu lật bàn không khiến chúng yên tĩnh, tiếp theo là liều sống mái một phen, đám ruồi nhặng này, một tay lão phu cũng bóp chết được.

Phòng Huyền Linh thất kinh, đây là Đỗ Như Hối nho nhã lịch sự đó sao? Chớp mắt cái thấy bình thường, làm quan cả đời, kỳ thực là ấm ức cả đời, giờ không phát tiết, sau này không còn cơ hội nữa.

Trường Tôn Vô Kỵ ngồi cùng bàn với Lão Đỗ bê một đĩa thịt đặt bên cạnh, đặt rượu lên bếp than, nói với Lão Đỗ:

- Đỗ tướng muốn phát tiết, Vô Kỵ tất nhiên hết sức ủng hộ, nhưng món ngón trong cung không nhiều, vứt đi thì phí quá, ta giữ lại ăn từ từ, cái lò than này để trên bàn, sẽ tăng thêm không ít khí thế.

Đỗ Như Hối chắp tay cảm tạ, liếc mắt nhìn ngôn quan đông tây lưỡng các, lòng có chút chờ mong.

Trương Hành Thành tự thấy cả đời cương trực, giờ lại tới thời khắc bước vào cái cực hạn quan tam phẩm, tất nhiên muốn tiến thủ, kỳ thực khi làm tới quan lớn, điều không được nhất là lòng tiến thủ, đó là kinh nghiệm vô số huân quý tổng kết ra. Nhưng Trương Hành Thành chẳng có gia thế, tất nhiên không ai cảnh báo ông ta, cho rằng dựa vào một bầu nhiệt huyết sẽ được hoàng đế thừa nhận.

Hác Xử Tuấn, Đỗ Mậu Tương, Nhâm Nhã Tương thường ngày cũng là hạng tinh tính kiên cường, nhưng hôm nay lại không có sự quyết đoán ngày xưa, đại tặc quốc gia đang ngồi chễm trệ trên miếu đường, nhưng lại lo phá hỏng Nguyên Tiêu nên do dự, hạng gan chuột không đáng cùng làm việc, quốc gia có nạn, vì sao cố kỵ nhiều như thế.

Vân Diệp nheo mắt nỗ lực nhớ lại cảnh tượng mình từ tổ miếu đi ra được hoàng đế và quần thần chúc mừng, y không nhớ rõ người khác nói gì, chỉ nhớ là rất rất nhiều lời hay ý đẹp, hoàng đế cũng đọc một ý chỉ rất dài, tựa hồ là từ thời thượng cổ, hiện giờ không nhớ nữa, chỉ thấy toàn những gương mặt tươi cười, toàn lời tán dương, cung nữ mỹ lệ không ngừng dâng rượu, hoạn quan ân cần tiến cử món ăn ngoan, mình say ngất ngư, ngồi lên kiệu được cung nữ khiêng, vinh sủng tới cực điểm.

Đi lên cao là sự cô đơn, một sự bực dọc bất giác dâng lên trong lòng Vân Diệp, y tới nhanh mà mạnh như thế, tuy ai cũng tươi cười, nhưng giả dối, thậm chí nhìn Ngụy Trưng rầu rĩ bên cạnh cũng thấy ghét.

Thấy Trương Hành Thành hùng hổ bước ra, Vân Diệp nói với hoàng đế:

- Bệ hạ, thần say rồi, sợ mất lễ nghi, xin cáo từ.

Lý Nhị nhìn Vân Diệp, lại nhìn Trương Hành Thành, cho rằng y không muốn gây ra xung đột, gật đầu:

- Nếu đã thế thì cho khanh lui.
Vân Diệp vừa mới thi lễ chuẩn bị rời đi thì Trương Hành Thành quát lớn:

- Lam Điền hầu chớ đi, hôm nay lão phu phải làm hai năm rõ mười chuyện ở Tây Vực.

 

Vân Diệp đành đứng lại:

- Vừa rồi ta nói thật đấy, ta lo mình bêu xấu, ngươi muốn đạp ta xuống leo lên cũng được, chuyện Tây Vực ta chẳng có lỗi với ai, trừ khi ngươi là gian tế của Đại Thực, hoặc nhận của đút lót, nếu không phải hai điều này, vậy tức là ngươi đang nóng vội muốn tiến vào tam phẩm. Thường ngày ta còn nhịn được, vì đó là quy tắc quan trường, người người dẫm đạp lên nhau mà tiến.

- Hôm nay ta uống nhiều rồi, không có kiên nhẫn, vốn định vác bàn đập ngươi, nhưng vừa rồi chợt nghĩ tới vài chuyện, lòng bực bội, nên ngươi mới thoát được kiếp nạn.

- Chuyện Tây Vực ta chỉ cần trả lời với bệ hạ, ngươi còn chưa xứng hỏi ta, giờ ta muốn đi, nếu ngươi dám đuổi theo lải nhải, cẩn thận ta đá chết đấy.

Lời này vừa phát ra, chẳng những Trương Hành Thành mực đỏ rực, ngay cả Lý Nhị cũng kinh ngạc đặt đũa xuống, Vân Diệp không để lại chút thể diện nào cho Trương Hành Thành nữa, mồm miệng toàn lời chợ búa, dáng vẻ lưu manh trăm phần trăm.

Lại lần nữa thi lễ với hoàng đế, nhân lúc họ chưa tỉnh lại, liền sải bước rời cung Vạn Dân, để lại một mình Trương Hành Thành đứng giữa đại điện không biết giấu mặt đi đâu.
Bất kể là ai cũng nghe ra được Vân Diệp đầy một bụng lửa giận, đó là lửa giận thực sự, không phải là ngụy trang, hay nổi giận có mục đích, thuần túy là lửa giận phát ra từ trong lòng.

Trương Hành Thành xấu hổ cực đổ đành xác định mục tiêu mới, Đỗ Như Hối đứng dậy chắp tay với hoàng đế:

- Bệ hạ, lão thần đã say rồi, trần tình biểu cũng đã tới bàn bệ hạ, nay lão thần chỉ say mê đồ cổ, mong bệ hạ ân chuẩn sớm.

Lý Nhị trầm ngâm rất lâu mới nói:

- Ái khanh tuy tuổi cao, nhưng sức khỏe rất tốt, vì sao không tiếp tục góp sức cho giang sơn xã tắc?

Đỗ Như Hối thương cảm đáp:

- Lão thần từ khi theo bệ hạ tới nay đã hai mươi bảy năm, dốc tâm kiệt lực ra sức trước quân, hô bào bôn ba khắp loạn thế, nay thấy thiên hạ đã bình định, bốn biển quy về một mối, bách tính an cư lạc nghiệp, trong thịnh thế có bóng dáng của lão thần, đủ rồi, đời này thế là đủ rồi.

- Vi thần năm nay đã tới hoa giáp ( 60 - Thực ra trên lịch sử Đỗ Như Hối chỉ sống được 46 tuổi, được Tôn Tư Mạc chữa khỏi bệnh phổi), hai mai đã hoa râm, bất kể là tinh lực hay thể lực đều không như xưa, xin bệ hạ cho thần quy ẩn sơn lâm, hưởng thụ phần đời còn lại, thần, cảm kích rơi lệ.

Không khí vui vẻ trong đại điện đã bị Vân Diệp phá hỏng, giờ lại bị Đỗ Như Hối nói những lời bi thương này liền không còn chút nào nữa, vừa rồi còn thì thầm bàn tán, giờ toàn bộ đại điện đều ngậm miệng, lặng ngắt như tờ.

Mồ hôi Trương Hành Thành đã ướt đẫm lưng áo, ông ta chưa bao giờ nghĩ tới mình có thể ép trọng thần như Vân Diệp và Đỗ Như Hối cáo lão về quê, dù trong giấc mộng hoang đường nhất cũng chẳng dám. Tới lúc Đỗ Hối cáo lão, ông ta mới nhận ra vì sao đám Hắc Xử Tuấn lựa chọn ngậm miệng, mình đã làm bùng phát sự ức chết kìm nén trên triều đường bao lâu vào lúc không đúng lúc nhất.

- Đỗ tướng, bản quan thân là ngự sử chỉ muốn hỏi rốt cuộc Tây Vực đã xảy ra chuyện gì, chẳng lẽ cũng sai sao?

Trương Hành Thành vã mồ hôi, cố lấy dũng khí nói:

- Tất nhiên không sai, có điều chẳng lẽ ngươi chưa xem nhật ký quân tây chinh? Ghi chép trên đó chưa đủ tỉ mỉ? Còn về phần thứ ngươi không biết, đó là ngươi không nên biết, Vân hầu bực mình, lão phu cũng bực mình, đợi bệ hạ cho lão phu cáo lão, ngươi hỏi cũng chưa muộn, lão phu còn ở lại kinh thành một thời gian, đợi ngươi tới hỏi.

Tiếng chuông vang lên, yến hội Nguyên Tiêu năm Trinh Quan thứ mười chín kết thúc, hoàng đế phất tay áo bỏ đi, quần thần ngớ ra nhìn nhau, không ai ngờ kết quả thế này, Vân Diệp tỏ ý bực mình làm người ta kinh hãi, Đỗ Như Hối đã quyết tâm cáo lão, không làm quan nữa, hoặc nói chán làm quan rồi.

Đỗ Như Hối cáo lão chỉ là khúc dạo đầu, tiếp ngay đó sẽ có vố số người dâng tấu cáo lão, Phòng Huyền Linh, Ngụy Trưng, Đới Trụ, Tiêu Vũ, Lý Tịnh đều có ý định đó, vốn là chuyện dần thay đổi trọng thần, như vậy ảnh hưởng tới triều chính ít nhất, không giống thành bão tố như bây giờ...

Chương 1353: Lặn xuống nước

Người ở chỗ phồn hoa thì hướng về nơi bình đạm, mà người ở nơi bình đạm thì nằm mơ cũng muốn chen chân vào chốn phồn hoa, đó là chuyện thường tình của con người thôi, Vân Diệp cũng như thế.

Lý Nhị và Trường Tôn thị sau khi thảo luận, cố chấp cho rằng Vân Diệp lên cơn điên, y nổi giận không hề có lý do nào, chắc y sống yên lành quá nhiều, cần phải cảnh cáo.

Nguyên Tiêu dần lui đi, mọi thứ đi vào quỹ đạo bình thường, ít nhất không ai nhắc tới quân tây chinh nữa, chức vị của Vân Diệp không giảm, tấu chương cáo lão của Đỗ Như Hối bị trả về, nên ông ta vẫn là binh bộ thượng thư, Vân Diệp cũng là binh bộ thượng thư, thế nhưng chủ trì binh bộ là hữu thị lang Đỗ Chính Luân.

Đại tướng quân Lý Tịnh cũng đã về, trải qua quy trình giống Vân Diệp, sau đó ông ta cũng đeo chức hàm binh bộ thượng thư. Cùng đeo chức hàm này còn có Trương Kiệm, Khế Bật, Ngưu Tiến Đạt cùng Trình Giảo Kim đang đắc thắng trở về, thế là binh bộ thừa thãi thượng thư.

Bất kỳ cái gì thừa thãi đều không đáng giá, như khoai tây, mới đầu Lý Nhị hận không thể dùng lọ vàng cất đi, giờ nhiều người dùng khoai tây nuôi lợn.

Hiện cả đống binh bộ thượng thư rồi, đó là Lý Nhị tuyên bố thẳng với Vân Diệp, ông ta có rất nhiều thượng thư, không phải chỉ có mình y.

Thiếu niên đắc chí luôn ngông cuồng, giống như Hoắc Khữ Bệnh giết con Lý Quảng, giống Hầu Quân Tập, đều là một loại người. Bị phồn hoa trước mặt làm lạc lối, không biết được vị trí của mình trên đời.

Vân Diệp không lạc lối, y chỉ mất hứng thú ứng phó với sự giả dối trên triều, bỏ mặt nạ bao năm đi, liền biến thành dị loại trên triều, chó chê gà ghét.

Lời lớn lối là không thể chấp nhận, nhất là đoạn nói với Trương Hành Thành trước mặt bao người, trở mặt với không chỉ một ông ta.

Vân Diệp không thể làm đối tượng lợi dụng nữa, mọi người liền tự giác né tránh, quan lại vốn là đoàn thể hoàn chỉnh, Vân gia muốn nhảy ra ngoài thì đừng trách người ta xa lánh.

Khi đó ở trên triều đường bất kể Vân Diệp phản kích hay nhẫn nhịn thì đều là phản ứng bình thường, không ai bận tâm tới kết cục của Trương Hành Thành, dù bị người ta giết chết, mọi người cũng chỉ cười cho qua chuyện, đấu đá như vậy là quá bình thường, làm mọi người thực sự quan tâm là những lời thực lòng khi đó của Vân Diệp.

Quan viên ai chẳng đeo đống mặt nạ biểu diễn trên triều đường, ngươi dụ dỗ lão bà của ta, ta lừa gạt muội muội của ngươi, đột nhiên có một người bỏ mặt nạ xuống không chơi nữa, kết cục duy nhất của người này là bị loại bỏ khỏi cuộc chơi.

Lý Cương cười không ngồi dậy nổi, nếu không phải Tiểu Vũ ra sức vuốt lưng cho ông ta, nói không chừng ông ta chết vì cười.

- Ta đã nói tên tiểu tử đó chẳng đóng kịch được bao lâu đâu mà, giết người không nổi, hại người không xong, ở ngoài lợi hại có ích chó gì, về nhà chẳng phải bị người ta rỉa rói, bản tính y lại kiêu ngạo, cứ về thư viện dạy học là tốt nhất.

- Tiên sinh, sư phụ học sinh không bộp chộp như vậy đâu, bên trong nhất định có thâm ý, một đại tướng quân công tích cái thế bị làm nhục như thế, dù nói vài lời thực lòng đâu có sao. Tiên sinh nói đúng, ở cùng với một đám lừa gạt đương nhiên làm người ta kìn nén tới phát điên, chẳng bằng làm thế cho thống khoái.

Lý Cương vẫn cứ cười:
- Nha đầu, chuyện không đơn giản như vậy đâu, từ xưa tới nay mọi người đều say chỉ mình ta tỉnh sẽ không có kết cục tốt, kỳ thực câu không phải đồng loại ắt phải loại trừ đúng hơn, chuyện như thế chưa bao giờ dứt, sư phụ ngươi bằng vào cái gì mà là ngoại lệ.

 

- Vì sư phụ học sinh là người thông minh nhất trên đời.

Tiểu Vũ nói chắc nịch:

- Ngươi chắc chứ?

Lý Cương hiện rất thích đấu khẩu với tiểu nhi nữ:

- Rất chắc chắn, sư phụ học sinh chưa bao giờ làm chuyện ngốc nghếch, trừ lần uống say nhầm Linh Đang di nương là sư nương ra chưa bao giờ có.

Lý Cương cười khà khà, lấy chân đá gấu mèo, xe đi chầm chậm tới chỗ không người mới nói:

- Sư phụ ngươi đúng là con hồ ly, chuyến này e lừa được hết người trong thiên hạ, không phục không được, như vậy Vân gia mới có thể thực sự thành gia tộc có thể tiếp tục truyền thừa.
- Thân là tướng môn, đúng là không thích hợp có qua lại quá nhiều với quan viên khác, ngươi nhìn Đoàn gia là biết, hai đời nắm Huyền Giáp quân, nhưng chưa bao giờ có liên quan gì tới môn phiệt khác, dù gả khuê nữ cũng là gả trong quân. Ai cũng nói sư phụ ngươi thiên hạ vô địch, Lý Tịnh phong phạm danh tướng, Trình Giảo Kim dũng mãnh bền gan, nhưng Đoàn gia thì sao? Hình như đại bộ phận quên mất rồi, quên cả sự tồn tại của Huyền Giáp quân.

- Nha đầu, cá mập lặn dưới nước mới là cá mập lớn, hiện sư phụ ngươi cũng định lặn xuống, có lẽ tới khi tân hoàng đăng cơ mới ngoi đầu lên.

- Tàn nhẫn với người khác có là gì, tàn nhẫn với bản thân mới thực sự đáng nể, sư phụ ngươi chuyến này triệt để đem bản thân chôn đi rồi, người có nhãn quang như vậy không nhiều.

Tiểu Vũ cười tươi như hoa cọ đầu vào cái trán đầy nếp nhăn của ông già, xua gấu mèo đi về mê lâm, hôm nay là ngày phân tộc độc trùng, nàng thích nhất là rết chao mỡ, đúng là ăn mãi không ngán.

Già trẻ Vân gia toàn bộ tới Ngọc Sơn bắt thỏ, đây là một hoạt động dã ngoại thú vị, trừ Tân Nguyệt không thích lắm ra thì những người khác mê hoạt động này lâu rồi.

Tóc mái của Tiểu Miêu thành búi tóc phụ nhân, khoác một cái áo choàng đỏ cưỡi chiến mã phi nước đại trong sơn cốc, người khác thì bẫy thỏ, chỉ nàng cưỡi ngựa đuổi thỏ, chỉ cần thỏ xuất hiện trong tầm mắt của nàng là hoàn toàn không có cơ hội bỏ chạy.

Trên vai Vân Diệp là một con dương ưng lớn, đè cho y không đứng thẳng lên nổi, đó là một trong hai con dương ưng kiếm từ núi Côn Lôn, bốn mươi cân đè hết lên vai, đuổi cũng không đi.

Dương ưng không bắt thỏ, với nó mà nói thì thỏ quá bé. Con dương ưng trên đỉnh đầu đột nhiên phát ra tiếng kêu dài, con đứng nghỉ trên vai Vân Diệp dẫm vai y vọt lên mới giang cái cánh lớn quạt gió, tức thì cuồng phong ầm ầm, Vân Diệp thiếu chút nữa ngã khỏi lưng Vượng Tài, hai huynh đệ vội vàng chạy đi.

Chẳng tới hậu sơn Ngọc Sơn, nơi đó cơ quan trùng trùng, ma mới biết sẽ gặp phải cái gì trong núi, Lý Thái dẫn người đào bới ở hậu sơn mười mấy ngày, chỉ thấy người đi vào, rất ít thấy người đi ra, cũng chưa bao giờ thuê bách tính huyện Lam Điền, hiện bách tính ở đây đều biết nơi đó không thể tùy tiện đi vào, vào là không có cơ hội đi ra, trẻ chăn dê mất tích không phải chỉ một hai đứa nữa.

Một con dê từ trên trời rơi xuống trước mặt Vân Diệp, hai con dương ưng bay vòng vòng quanh y tựa hồ khoe công.

Vân Diệp không ăn thịt dê nát bét, thế là hai con dương ưng hạ xuống, rỉa từng miếng một.

Cổ ngựa của Tiểu Miêu treo đầy gà rừng thỏ hoang, cổ ngựa của Na Nhật Mộ cũng treo mấy con gà rèng, chỉ ngựa của Linh Đang không có gì, còn về Tân Nguyệt, nàng không bao giờ cưỡi ngựa.

- Thọ Nhi dẫn đám đệ muội qua bên kia núi rồi, phu quân quản chúng đi chứ, nghe nói bên ấy có sói.

- Không sao, võ công của Thọ Nhi và Mộ Nhi đối phó với mấy con sói không khó. Vô Thiệt chẳng phải tới nhà gỗ bên đó sao? Tám phần là bọn nhỏ đi thăm ông ấy rồi.

Lúc này Vân Diệp hoàn toàn có sự bực dọc, toàn thân trên dưới đầy sinh khí, nhẹ nhõm như muốn bay lên.

Chương 1354: Đi nhận sai

Tân Nguyệt ngồi bên suối đun trà, hai phu thê nói chuyện thường ngày.

- Suối phun ở Lũng Hữu cho tới giờ vẫn chưa ngừng, không biết phun tới bao giờ, nơi đó đã thành cái hồ nhỏ, Tiền quản gia phái người tới đó canh ba năm, phu quân, chàng nói nhà ta đổi một hòn đảo thành một cái sơn cốc có đáng không?

Nhớ tới chuyện này là trong lòng Tân Nguyệt không thoái mái.

- Đừng ngốc nữa, đó mới là nơi phát tích của Vân gia, nàng nói có quan trọng không? Ta từ nói đó đi ra, có rất nhiều câu hỏi cần giải đáp. Mấy ngày qua Vô Thiệt hình như phát hiện ra cái gì, cho nên mới một mình chuyển tới sơn cốc ở. Cho nàng biết một bí mật, cái sơn cốc đó có một mỏ đồng cực lớn, nhà ta sớm muộn gì cũng phát tài.

Nghe thế Tân Nguyệt lập tức hớn hở, định nói gì thì Na Nhật Mộ cười vui vẻ chạy tới, lập tức ngậm miệng, nàng có rằng không nên để người khác biết thì hơn.

- Ha, Tiểu Miêu bắt được nhiều nhất, phu quân, bọn thiếp đánh cược, ai bắt được nhiều, tối nay phu quân sẽ ngủ ở chỗ người đó, chậc chậc, chàng xem, Tiểu Miêu cố gắng chưa?

Na Nhật Mộ khoa trương nói:

Tân Nguyệt tức giận, mắt hạnh trừng lên, Na Nhật Mộ vù một cái chui ra sau lưng Vân Diệp không dám nói nữa.

Giữa mùa đông chạy vào núi chơi cũng là chuyện chẳng đặng đừng, vì trong nhà luôn có người tới bảo y tới hoàng cung thỉnh tội, nhất là Hứa Kính Tông sắp quỳ xuống cầu xin Vân Diệp rồi, trong mắt ông ta, vị đại gia này đang giận dỗi với hoàng đế, chỉ cần làm hoàng đế nguôi giận, lập tức sẽ trời quang mây tạnh, cho nên sáng sớm Vân Diệp còn chưa ra khỏi nhà đã bị đống người chặn cửa.

- Vân hầu, tới hoàng cung một chuyến đi, ta đã chuẩn bị xong lễ vật rồi, chỉ cần ngài cưỡi Vượng Tài tới hoàng cung một chuyến, dù không gặp bệ hạ, tới vấn an nương nương cũng được. Nương nương là tiên sinh của ngài, cúi đầu trước nương nương cũng không mất mặt.

Sau lưng mỗi người đều có một cộng đồng lợi ích, mình không quan tâm tới hoàng gia sủng tín, nhưng đám người này không thiếu được những thứ đó, chỉ trong vòng hai tháng, lợi nhuận ở phủ đã hụt đi một khoản lớn.

Tần Đại, rồi lão nương của Trình Xử Mặc, ai cũng muốn Vân Diệp tới hoàng cung, chỉ cần vào hoàng cung cho mọi người nhìn là được, tránh tin đồn đầy trời ảnh hưởng tới chuyện làm ăn.

Lời của Hứa Kính Tông thì Vân Diệp có thể coi như đánh rắm, khi Trình phu nhân gạt nước mắt nói chuyện với Tân Nguyệt, Vân Diệp bức bối đứng dậy, vào nội trạch thay y phục, không mặc quan phục mà mặc áo bào của thư viện, không biết kẻ nào thiết kết, lùng tùng khói coi vô cùng.

Trình phu nhân nhìn thấy Vân Diệp mặc bộ này lại rơi lệ, đó không phải là đi thỉnh an, mà là đi bêu mặt, mặc áo gì không mặc, lại mặc bộ y phục nghèo khó nhất này.

- Ai dám bảo ta đi thay y phục, ta sẽ không đi nữa.

- Rất tốt, rất tốt, y phục của thư viện mà, cứ thế đi, nhớ kỹ, trong giỏ là nghiên mực bằng mã não, bên trên có hình mẫu tử hi hí đồ, chính là nương nương và bảy người con, đừng tặng nhầm.

Trình phu nhân cẩn thận dặn dò:

- Viên ngọc Tây Vực này tặng cho Dương phi, cành ngọc này tặng Âm phi, đều là thứ không rẻ. Còn về phần bệ hạ, chẳng phải ngươi có con ngựa rất lớn của Ưu Tố Phúc sao? Tặng cho bệ hạ đi, ông trời ơi, chúng ta nhìn sắc mặt bệ hạ mà sống, sao ngươi dám giận bệ hạ.

- Không còn nữa, ngựa tặng cho Xử Mặc rồi.

- Ta mang tới cho ngươi rồi, còn trang điểm cho nó, Xử Mặc bị ta cấm túc rồi.

Trình phu nhân nghiến răng nói:Lo Vân Diệp nửa đường chạy mất, Trình phu nhân chuyên môn áp giải Vân Diệp tới trước cửa hoàng cung, nhìn y mang đồ đi vào mới thở phào lẩm bẩm:

- Đúng là trẻ tuổi nông nổi, nóng lên là bất chấp tất cả.

 

Vượng Tài được vào hoàng cung, đó là đặc quyền, chủ yếu là vì hoàng hậu thích bộ dạng ngu ngu của nó, Vượng Tài vốn to lớn, đứng cạnh con ngựa bắt được kia khiến người ta có cảm giác như con lừa.

Vó sắt gõ lọc cọc trên sàn đá tóe lửa, Vân Diệp dắt ngựa, hai tên hoạn quan bê lễ vật theo sau.

Chẳng phải y thích dắt ngựa, mà vì Vượng Tài không nghe lời, nếu người lạ dắt, nó sẽ chạy vèo tới cái ao sen đóng băng cứng đờ kia.

Con Đốn Hà mã cực lớn này vô cùng hiền lành, toàn thân màu đen, được Trình phu nhân mặc giáp lên, trông như hồng hong mãnh thú, nó lại ngoan ngoãn theo sau Vân Diệp từng bước một, rất là sợ Vượng Tài.

Hôm nay là ngày nắng đẹp, Trương Tôn thị đang cùng một đám hoạn quan, cung nữ tản bộ trong hoa viên, một cung nữ tinh mắt phát hiện ra Vân Diệp, liền chỉ cho hoàng hậu.

- Thì ra là Vượng Tài!

Trường Tôn thị đi thẳng tới, chỉ chào hỏi ngựa ngó lơ người, hành vi rất ác liệt.

Vượng Tài gặp hoàng hậu vô số lần rồi, biết không chọc vào nổi, vội cúi đầu xuống để hoàng hậu sờ thoải mái hơn, hoàng hậu vừa vỗ mặt nó, vừa nói:

- Vẫn là Vượng Tài ngoan, gặp mặt vài lần là nhớ bản cung rồi, súc sinh còn có tình nghĩa hơn người, không giống thứ khốn kiếp nào đó đi một chuyến chẳng thấy mở mang hơn lại xấu xa đi rất nhiều.- Trẻ ngoan thì nên được thượng, nổi giận vô lý thì phải trừng phạt, Mai Cô, ta nhớ Vượng Tài thích nhất ăn hoa quả, lấy đĩa lê cho nó ăn.

Vượng Tài nhìn thấy đĩa là là dài cổ ra bám đít nữ quân kia, môi trên lật cả lên rồi.

Thưởng kẻ nghe lời xong tất nhiên sẽ trừng phạt kẻ không nghe lời, Vân Diệp cho rằng mình là kẻ không nghe lời kia.

- Sao không nói? Vượng Tài không biết nói, ngươi cũng không biết à?

Hai mắt phượng của Trường Tôn thị sắp dựng lên rồi:

- Đệ tử thực sự không biết nên nói cái gì, bữa tiệc Nguyên Tiêu kích động nói lời khốn kiếp, gần đây ở sa mạc giết người nhiều nổi hung tính, không khống chế được bản thân, sau khi về muốn tu tâm dưỡng tính một thời gian. Nói cho cùng là đệ tử tu dưỡng chưa đủ, chọc giận nương nương, đệ tử nhận phạt.

Vân Diệp vội giải thích, tốt nhất là nhận sai trước khi bà ta nổi giận, một khi đợi tới lúc Trường Tôn thị rơi lệ dùng tới chiêu bài tình cảm thì phiền rồi, nhất định không phải nhận sai mà qua được, Vân Diệp quá kinh nghiệm về điều này.

- Đó cũng là một cách nói, bản cung nghe nói phàm là người tới sa mạc đều trở nên có chút ác liệt, về chốn phồn hoa phải tĩnh dưỡng một hồi, hiện ngươi đã tu dưỡng xong chưa? Nghe nói gần đây ngươi chơi bời tiêu diêu lắm.

Trường Tôn thị nhìn sắc mặt Vân Diệp nói:

- Trong thời gian ngắn khó khôi phục lại, lần này làm Đại tướng quân quá lâu, suốt ngày nói những lời liên quan tới giết chóc, lòng chỉ suy tính dồn kẻ địch vào chỗ chết, lâu dần mất kiên nhẫn. Có khi đệ tử nghĩ mình biến thành quân nhân thuần túy rồi, cho nên rất căm ghét những trò trên triều đường.

Trường Tôn thị gật đầu:

- Nói thế cũng có thể hiểu được, trước kia bệ hạ cầm quân tác chiến trở về tính khí nóng nảy, sát khi lớn, đại tướng quân vốn là cái chức vị giết người mà.

Vân Diệp cùng hoàng hậu vào điện Lưỡng Nghi, Trường Tôn thị hiếm có lệnh nữ quan chuẩn bị vài món đồ nhắm, ngồi ở chủ vị nâng chén lên:

- Chén này cạn vì ngươi phóng ngựa huyết chiến ở Tây Vực, bản cung chúc mừng Vân tướng quân.

Vân Diệp lớn tiếng đáp "vâng!" Hai tay cầm chén rượu uống cạn.

Trường Tôn thị vẫy tay bảo Vân Diệp ngồi xuống, lại rót đầy chén rượu:

- Ngươi biết khi quốc triều gian nan nhất, tiệp báo ngươi đại thắng Đột Quyết đáng quý thế nào không?

- Khi đó Quách Hiếu Khác chiến tử, toàn quân bị diệt, Trương Kiệm bị bao vây nguy trong sớm tối, Khiết Bật bị đánh lui liên tiếp, trong vòng nửa tháng bệ hạ phát liền ba lệnh trưng binh, nam nhi Quan Trung đều mặc giáp xuất chinh, phụ ấu khóc chấn động cầu Hàm Dương, toàn bộ Trường An u ám, người thiên hạ càng hoảng loạn. Nghe ngươi chiến thắng phấn chấn lòng người, liên quân Thổ Phồn nghe tin bỏ chạy, máu n huộm sa mạc, Tây Vực bình an, bản cung lần nữa chúc mừng Vân tướng quân.

Vân Diệp lại lần nữa uống cạn.

Chương 1355: Sập bẫy rồi

Trường Tôn thị tiếp tục rót đầy chén rượu cho Vân Diệp, lần này thiếu đi sự nghiêm trang của hoàng hậu, thêm vào chút ôn nhu:

- Khi đó ta đang chúc phúc cho tướng sĩ ở Lão Quân quan, lòng như dầu sôi, không biết làm gì mới tới đó tìm chút an tủi, đến khi tiếng reo hò vang động Trường An truyền tới, ta vội vàng chạy ra nghiêng tai nghe tiếng hoan hô. Ta rất muốn biết vị tướng quân nào lập đại công.

- Đoàn Hồng tới, cao thủ như vậy mà chạy năm mươi trượng ngã tới ba lần, còn chưa đứng dậy đã hô lớn:"Quy Tư đại tiệp, Vân hầu chém đầu mười vạn!"

- Thời khắc đó ta yên lòng hẳn, toàn thân như bị rút mất xương, chỉ biết không ngừng đập cửa nói:" Giỏi lắm, giỏi lắm, thắng bé giỏi lắm!" Lúc ấy ta thấy vô cùng vinh quang, vì đệ tử ta chiến thắng trong hoàn cảnh ngặt ngoèo nhất.

- Tiểu Diệp, vi sư chúc mừng ngươi.

Uống cạn ba chén rượu, má Trường Tôn thị biến thành màu phấn hồng, hỏi chuyện trải qua ở Tây Vực, từ lúc phát hiện thần cung Tây Vương mẫu, tới đoạn Quách Hiếu Khác huyết chiến, Vân Diệp nói tới đoạn thương cảm, hai sư đồ rơi lệ, nói tới chỗ buồn cười, cùng nhau cười dài.

Tất cả cung nhân đi qua điện Lưỡng Nghi đều bước chậm lại, chỉ sợ quẫy nhiễu hai người nói chuyện.

Lý Nhị tới, đứng ngoài nghe một lúc lâu, cười gật đầu, bảo hoạn quan hầu hạ cho tốt, chắp tay về cung Vạn Dân, điện Lưỡng Nghi hôm nay không thuộc về mình...

Vân Diệp nằm trên kiệu miệng ngáy khò khò được khiêng ra khỏi hoàng cung, Vượng Tài lo lắng ngửi mũi Vân Diệp, bị hơi rượu làm phì mũi liên hồi.

Trình phu nhân và Tân Nguyệt rất vui vẻ, vì Vân Diệp vào rất lâu, vào cung từ sáng đến chập tối mới ra, Trình phu nhân dùng chút kỹ xảo đã thăm dò được tất cả, Vân Diệp cùng hoàng hậu uống rượu.

Nhìn Vân Diệp say ngất ngư bị khiêng ra ngoài, Trình phu nhân cười như con cáo ăn trộm được gà, còn về phần Hứa Kính Tông ở trong xe ngựa đằng xa đẩy diểm tỳ nằm trong lòng ra, thò cổ nhìn Trình phu nhân rồi lệnh xa phu đánh xe về nhà.

Nhìn thấy cảnh đó có rất nhiều người, người thì vui mừng, người thì thất vọng, có người hối hận, đương nhiên có kẻ nghiến răng nghiến lợi. Trình phu nhân chắp tay không ngừng lảm nhảm Bồ Tát phù hộ, Tần Đại nhảy lên ngựa, quất mông ngựa chan chát chạy về Tần gia trang.

Vân Diệp ngủ tận tới trưa hôm sau mới lờ đờ bò dậy, húp cháo gạo nát, đó là món y thích nhất, không ngày nào thiếu được. Tân Nguyệt định cho vào ít táo đỏ, quế, đều bị Vân Diệp từ chối, cho rằng cho mấy thứ đó vào có mùi thối, y không chịu được.

( Giống mình, mình thích vị ngọt cháo gạo không, không thịt thà đỗ điếc gì hết)

- Phu quân, hôm qua chàng uống rượu với nương nương, bệ hạ có mặt không?

- Phu quân, hôm qua chàng và nương nương nói những gì?

- Phu quân, chàng uống say không thất lễ trước mặt nương nương chứ?

- Phu quân...

- Câm mồm! Nàng nói thêm một câu nữa ta nhốt nàng vào hầm.

Vân Diệp không sao chịu nổi day huyệt thái dương rống lên, Tân Nguyệt cười khanh khách chạy vào hậu viện.

- Sư phụ, hôm qua uống rượu với nương nương không đồng ý điều kiện kỳ quái gì chứ?

- Sư phụ, nhà ta khó khăn lắm mới có thể hô phong hoán vũ ở sa mạc, người không muốn quay lại à?

- Sư phụ có từ chức binh bộ thượng thư không?

- Sư phụ...- Người đâu, nhốt Tiểu Vũ vào hầm.

Vân Diệp điên tiết quát Lưu Tiến Bảo kéo Tiểu Vũ đi.

 

Ăn bữa cơm mà thôi, hỏi lắm thế.

- Tiểu Diệp, cho thẩm thẩm biết, cháu và nương nương nói gì thế?

- Tiểu Diệp, cháu có nói với nương nương chuyện xưởng dệt không?

- Tiểu Diệp, cho thẩm thẩm biết bước tiếp theo cháu định làm gì?

- Tiểu Diệp...

- Người đâu, đem... Ta nhốt vào hầm!

Vân Diệp vừa rống lên bị Trình phu nhân bợp cho một cái, rồi ưỡn ẹo đi tìm Tân Nguyệt tiếp tục tính kế phát tài.

Hứa Kính Tông tới, vừa mới ngồi xuống Vân Diệp đã cảnh cáo:

- Muốn ăn cơm thì im mồm mà ăn, đừng có hỏi, cẩn thận ta nhốt ngươi lại, ta đã nhốt mấy người rồi đấy.

Hứa Kinh Tông lập tức ngậm miệng, cầm một cái bánh bao, múc một bát cháo ăn. Đầu óc Vân Diệp vẫn rối mù, hôm qua uống quá chén, chẳng còn nhớ nói gì nữa, hình như cuối cùng còn cùng hoàng hậu cười nhạo Viên Thủ Thành.
Nếu như cùng Lý Nhị uống rượu tuyệt đối không có chuyện này, thế nào cũng đổ rượu vào ống áo, nhưng uống rượu với Trường Tôn thị mà làm thế thì quá hèn.

Không ngờ tửu lượng Trường Tôn thị tốt như thế, hai người uống bảy tám bầu rượu, mình bị khiêng đi, người ta vẫn bình an vô sự. Không hợp lý, chỉ cần là người giở trò trên bàn rượu, nhất định có mục đích khác, khi mình uống thì cạn chén, còn Trường Tôn thị uống thì mình không thể giám thị, làm thế là mất lễ nghi. Vân Diệp chợt nhớ ra ống tay áo của Trường Tôn thị không lay động nữa, lòng lạnh băng, tám, không mười phần là bị bẫy rồi.

Lúc này trong hoàng cung, đế hậu vô cùng vui vẻ, tuy Trường Tôn thị còn chút men say, song tinh thần cực tốt.

- Kha kha kha, vất vả cho hoàng hậu rồi, sao, tên tiểu tử đó có chấp thuận không?

Lý Nhị ân cần rót trà cho Trường Tôn thị:

Trường Tôn thị lườm hoàng đế một cái, cười nói:

- Mới đầu thiếp thực sự vì y chúc mừng, không ngờ Vân Diệp say rượu rồi xúc động, nghe y thổ lộ tâm sự, thiếp cũng cảm thấy vô cùng đau lòng, sự gian khổ ở Tây Vực khó diễn tả bằng lời.

- Bệ hạ, những tướng quân dưới trướng người đều xứng với sự tín nhiệm của bệ hạ, dù Vân Diệp hay là Trình Giảo Kim, Lý Tịnh, Khế Bật đều là nhân kiệt một đời, lần này chúng ta có thể chiến thắng là nhờ công lao lớn của bọn họ.

Lý Nhị đứng dậy kiêu ngạo nói:

- Đương nhiên, trẫm đối xử với họ như thủ túc, họ sẽ đối đãi với trẫm như tim gan.

Trường Tôn thị cười quỷ dị:

- Bệ hạ biết tính toán cuối cùng của Vân Diệp là gì không? Thiếp đảm bảo bệ hạ không đoán ra.

- Y chuẩn bị ngồi ăn chờ chết hả? Hiện công lao của y đủ lớn rồi, về phần phong công là vấn đề thời gian, khai quốc công mà, phải có tuổi tương ứng, ba mấy tuổi còn quá trẻ, lại chẳng phải là tước vị kế tập, y thăng lên làm truyền quốc công là người đầu tiên của Đại Đường, bị phản đối là đương nhiên, điểm này y hẳn không nên oán trách gì mới đúng.

Trường Tôn thị gật đầu:

- Vân Diệp nói y định sống ở Trường An, thư viện mới là căn cơ của y, cho nên y muốn nắm giữ mọi thứ của thư viện, cả hậu sơn.

- Y nói những thứ đo do thư viện làm ra, quay lại với thư viện là hợp lý, giờ thống lĩnh hậu sơn là Hà Gian vương không hợp cách, thời gian trước liên tục xảy ra sự cố là minh chứng.

- Thứ thư viện làm ra ngày càng nguy hiểm, càng khó khống chế, nếu khống chế không tốt sẽ thành họa ngợp trời, thậm chí y còn nhắc tới bệnh độc niêm phong trong hang ở hậu sơn, thứ đó không thể giao cho người không hiểu nắm giữ.

- Cho nên y kiến nghị, một số kho nên chuyển vào trong Tần Lĩnh, không nên để gần Trường An, Thanh Tước cũng nói thế. Đó là yêu cầu của Vân Diệp, y không đồng ý bệ hạ muốn y làm binh bộ thượng thư.

Lý Nhị trầm tư một lúc rồi dứt khoát lắc đầu:

- Quy củ, triều đình là nơi chú trọng quy củ, danh bất chính ngôn bất thuận, Vân Diệp xung phong rất tốt, nhưng y phải làm theo quy củ, chỉ có y làm binh bộ thượng thư, trẫm mứi có thể giao hậu sơn Ngọc Sơn cho y, trẫm tất nhiên yên tâm về y, nhưng quy củ không thể phá. Sau này binh bộ thượng thư đều có chức quyền này, trong lục bộ chỉ có thượng thư lại bộ, binh bộ có quyền tham nghị triều chính, đó là phân chia quyền lợi mới trẫm định ra.

Trường Tôn thị gật đầu, không nói thêm nữa, vì nó liên quan tới cơ mật tối cao của triều đình rồi, bà không thể tiếp xúc quá nhiều.

- Nói với Vân Diệp, muốn có quyền quản lý Ngọc Sơn thì ngoan ngoãn làm binh bộ thượng thư cho trẫm, cả đời này y chỉ làm được tới đó thôi, làm tể tướng y sẽ hại chết bách tính Đại Đường.

Chương 1356: Lê và dưa hấu

Đối lập rõ ràng với Vân Diệp mặt mày nhăn nhó là cái mặt hớn hở của Hứa Kĩnh Tông, thư của Trường Tôn thị trong tay ông ta biến thành tiền đồ rực rỡ, trọng quyền của Vân Diệp là chỗ dựa vững chắc của ông ta.

Tên ngốc cũng biết Vân Diệp đã làm quan tới tột cùng rồi, hậu sơn thư viện là chỗ thế nào thì ông ta biết cực rõ, là trọng địa quốc gia, thậm chí chỉ có hơn chứ không kém địa vị thập lục vệ bảo hộ kinh sư.

Hoàng đế tìm Vân Diệp trông coi điểm yếu của mình, trong thời gian ngắn không thể tìm được người thích hợp để thay thế, thậm chí có thể nói trong cả đời chỉ có một hai người thích hợp, Vân Diệp chắc chắn là thích hợp nhất.

Vân Diệp rầu rĩ, mình chỉ muốn một quả lê, kết quả hoàng đế ném tới một quả dưa hấu, còn là loại to nhất, binh bộ nắm hơn sáu trăm châu, mỗi ngày không biết có bao nhiêu chuyện phải xử lý, ở cái vị trí đó còn lặn xuống nước sao được nữa?

Vốn quyền quản lý hậu sơn chẳng cần phải mở miệng xin hoàng đế, ông ta sẽ tự ném lên đầu mình, Hà Gian vương vì mấy lần xảy ra sự cố đã thấy lực bất tòng tâm, ông ta gần như chả hiểu gì, chỉ biết đốc thúc chế tạo thứ mình không rõ, đã ngầm xin Vân Diệp Diệp mấy lần, chẳng may có chuyện thì tính mạng cả nhà ông ta chưa biết ra sao.

Cuối cùng làm rõ khuyết điểm của mình, Vân Diệp thầm thở dài, mình không thể khác cự được tình mẹ quan tâm của Trường Tôn thị.

Kệ, chuyện này không gấp được, Hứa Kính Tông hí hửng bỏ đi, Vân Diệp lừ đừ tới phòng ấm.

Trong phòng ấm có một cây bắt ruồi mọc tươi tốt, phiến lá lớn đang giang rộng, lộ ra vách thịt màu hồng, trên đó là mấy cái gai đen, nhìn thì nhọn, thực ra rất mềm.

Trên đỉnh lá có một cái giống hệt vỏ công trùng, lại còn tiết ra mật, khi có côn trùng nhỏ xâm nhập, dùng tốc độ cực nhanh kẹp lấy nó, rồi tiêu hóa.

Vân Diệp ngồi trên ghế đang cẩn thận cho con mọt gạo vào cái vỏ côn trùng, cái vỏ nhanh chóng thu hẹp, từ ngoài có thể thấy con mọt gạo vẫn vùng vẫy, nhưng qua một lúc dần yên tĩnh.

- Đây là loại cây tới từ nơi rất xa xôi, tên là cây bắt ruồi, ý nói nó có thể bắt sâu bọ ăn, rất thần kỳ. Nếu lão nông kia để lại cho con hạt giống thứ này, lưu lại cách liên hệ thì đi làm đi, ta rất hứng thú với lão nông này.

Vân Diệp tiếp tục cho côn trùng vào, vừa an bài Tiểu Vũ.

Đợi Tiểu Vũ vội vàng đi ra cửa dán cáo thị, Vân Diệp mới lấy cây đặt ở chỗ nhiều ánh sáng nhất, lẩm bẩm:" Thứ này chỉ Châu Mỹ mới có, giờ xuất hiện ở Đại Đường, chẳng lẽ nói vào thời đó đã có người đi tới Châu Mỹ? Nếu đã tới Châu Mỹ thì ông ta không nên mang thứ này về, mà nên mang khoai tây, ngọc mễ mới đúng. Chẳng lẽ lão nông này muốn căn cứ vào hành tung của ta tìm người chí đồng đạo hợp?

Hiện Chây Mỹ vẫn là thế giới của người Anh Điêng, dù mình mang bao nhiêu thành ý tới, không bị ném đi tế thần mặt trời mới là lạ, một cái vùng đất đẫm máu, lạc hậu nhưng đầy thần kỳ, thực sự muốn tới một chuyến.”

Vân Diệp bề ngoài dửng dưng, thực ra vô cùng sốt ruột đợi lão nông xuất hiện, nhưng đợi từ tuyết lớn tới khi trận mưa xuân đầu tiên rơi xuống, vẫn không thấy có bất kỳ tin tức nào.Cáo thị trước cửa được Lão Tiền thay nhiều lần, vẫn bặt vô âm tín.

Về sau Vân Diệp không nghĩ tới chuyện này nữa, thời gian nhàn nhã này hưởng thụ cuộc sống gia đình vui vẻ, lo nhiều sẽ mau già.

Vân Diệp cùng Vân Thọ, Vân Mộ hôm nay ra đồng, trời ấm lên là lúc trồng tỏi, nên mới sáng sờm ba cha con đã rời nhà.

Tiểu Miêu không yên tâm cũng đi theo đưa cơm, đầu quấn một cái khăn tay màu lam, xách giỏ trúc cùng Y Lệ Tư ra ruộng ở bãi sông, Mạc A Tư vác cày từ phía đó đi tới, cười ha hả trò chuyện với hương nông trong trang, tuy tiếng Quan Trung của ông ta không lưu loát, nhưng không ảnh hưởng tới việc ông ta thích nói chuyện với những người thuần phác này.

Không quấy nhiễu Mạc A Tư, hai người thuận theo bờ ruộng tới một mảnh ruộng lúa mạch, lúc này lúa mạch chưa được trồng, đất mới xới xong, phát tán hương thơm của đất.

Tới cuối ruộng liền thấy ba cha con đang trồng tỏi, vô cùng thành thạo, xẻng trong tay cắm xuống đất một cái, một nhánh tỏi được cho vào, sau đó nhẹ nhàng lấp đất lên.

Vân Thọ rất quen thuộc công việc này, vì phụ thân ra ruộng đều mang hắn theo, trong mắt Vân Diệp, một gia chủ hợp cách có thể không thông minh, có thể không nhân tử, nhưng phải hiểu rõ đâu là đạo lập thân.

Đại Đường lúc này vẫn là nền văn minh đất đai tiêu chuẩn, một huân quý mang đậm hơi thở của đất lại không biết làm ruộng thì không thể tha thứ. Càng khỏi nói Vân gia phát tích từ đất đai.
Bãi sông quá lớn, mỗi nhà mỗi hộ đều có một khoảnh, có điều kích cỡ khác nhau mà thôi, hiện là mùa trồng tỏi, đâu đâu cũng thích người trồng tỏi, người Quan Trung xưa nay thích ăn tói, bê bát mỳ mà không có vài nhánh tói quả thực không sao tưởng tượng được.

Tiểu Miêu đứng cười như nàng ngốc, vì ruộng nhà nàng lớn nhất, khi nhỏ chỉ mơ có một mảnh đất lớn để sinh sống, giờ thì tốt rồi, đất đai trong nhà rất nhiều, mình muốn trồng gì thì trồng cái đó.

Vân Mộ không thích trồng trọt, nhưng cha ra ruộng, nó phải theo thôi, khác với cha và đại ca, Vân Mộ chẳng thích tỏi, thứ này cầm trong tay lâu một chút cũng dính mùi thối, nên tỏi nó trồng xiêu xiêu vẹo vẹo cái nông cái sâu. Tiểu Miêu đành theo sau trồng lại, khi nàng bắt kịp Vân Mộ, Vân Mộ vứt luôn sọt tỏi cho tiểu mụ làm việc, dù sao tiểu mụ cũng rất dễ lừa, chỉ cần gọi vài tiếng tiểu mụ, làm gì cũng được.

Vân Mộ có thể trắng trợn làm biếng, Vân Thọ lại không thể, chẳng những phụ thân không cho phép, mà ải mẫu thân cũng không qua nổi.

Qua lại hai lượt, Vân Diệp lau mồ hôi trên trán, gọi Vân Thọ và Tiểu Miêu, cùng lên bờ ruộng nghỉ ngơi, hai cha con bê bát rượu nếp uống, Vân Diệp lấy vai huých nhi tử đã gần cao bằng mình:

- Thời gian qua mẹ con bảo con quản gia, con làm thế nào? Nói nghe xem, chuyện bên ngoài phức tạp, không dễ quản lý đâu.

- Thực ra cũng chẳng có gì khó ạ, người nhà ta toàn người lâu năm, trung thành, có gì không yên tâm ạ, quản sự Hà Bắc Đạo mỗi năm thu nhập hơn hai vạn kim tệ, vì sổ sách chênh lệch hơn năm trăm ngân tệ, thiếu chút nữa cứa cổ trước mặt mọi người, số tiền đó thật ra chẳng đáng kể, lão quản sự lục tung cả Hà Bắc đạo, cuối cùng phát hiện tiểu nhi tử mê một ca cơ, tiêu hết tiền, liền vay năm trăm kim tệ, vốn bù vào là xong, hắn lại không dám nói với phụ thân và huynh trưởng, nên lão quản sự mới mất mặt ở cuộc họp hàng năm.

- Năm ngoái con đi Tề châu thăm cô cô, lão quản sự kéo tiểu nhi tử quỳ xuống trước mặt con khóc nức nở, nói thể diện mấy chục năm mất hết rồi, xin từ chức. Tất nhiên con từ chối, chỉ giáo huấn con ông ta vài câu rồi cho qua.

- Không ngờ lão quản sự về nhà lấy dao chặt một ngón tay của tiểu nhi tử, còn đuổi hắn khỏi thương đội, chuộc ca cơ kia tặng cho hắn, thề không cho hai người họ ra khỏi cửa nửa bước, định nuôi như nuôi heo.

- Cha nói xem có phải ông ấy làm quá rồi không?

Vân Diệp gật đầu:

- Đúng là hơi quá, ông ấy làm thế kỳ thực là bảo vệ con mình, nuôi như heo cùng lắm là không để hắn đụng tay vào chuyện làm ăn thôi. Chuyện lấy tiền này, có lần đầu là có lần thứ hai, ông ấy phòng ngừa hậu họa.

- Có điều con là gia chủ, không thể nhìn vấn đề như thế, có công thì thưởng có tội thì phạt, sổ sách Hà Bắc đạo có vấn đề, chứng tỏ chế độ và công tác ở đó có sơ hở, lão quản sử khó thoát tội, nên điều chỉnh là đương nhiên. Con à, con lừa đứa thông minh, con biết làm thế nào, cha không xen vào nữa.

- Thực ra cha muốn hỏi giữa con và Yên Dung làm sao? Mấy ngày qua cứ thiếu tự nhiên, nha đầu Hạ Lan cũng thế. Tiểu tử thối, con không làm ra chuyện gì đấy chứ hả?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau