ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1346 - Chương 1350

Chương 1347: Thiên Hạ Vô Địch

 Một thành lạc đã cỡ nhỏ đang tiến nhanh về phía thành Trường An, Vân Diệp nhàn nhã ngồi trong mộtgian phòng nhỏ, nhìn đại quân của mình qua ô cửa, lòng đầy kiêu ngạo.

- Áo choàng đỏ mặc lên người những tên này đúng là phí phạm, thứ đó dùng để ngự hàn, chứ không phải phanh ngực ra đón gió cho đẹp, đây là chỗhoang dã, làm thế cho ai xem?

Vân Diệp lắc đầu, đặt chén rượu xuống bàn.

Trình Xử Mặc chưa bao giờ thích uống rượu trong chén, rượu ngon đến đâuhắn cũng đổ vào bình nước quân dụng, cầm lên tu ừng ực, hiện giờ cũngnhư thế, bình của hắn là thứ đặc chế, to hơn của người khác, nặng hơn,bình ánh kim quang.

Thấy Trình Xử Mặc không đáp, Vân Diệp loại nói:

- Loại rượu này phải uống bằng chén sứ trắng, nhấp từng ngụm nhỏ, ngươi cho vào bình làm gì?

- Kệ ta! Uống rượu cũng không cho người ta yên.

Trình Xử Mặc cầm bình nước lên, hài lòng gật đầu, tu một cái hết sạch, liếc xéo chén sứ trong tay Vân Diệp, vén rèm ra ngoài.

Tên này gật đây tâm tình rất tệ, từ sau khi biết lão tử mình sống khôngbằng chết liền trở nân bất t hường, rảnh rỗi là trèo lên chỗ cao nhấtnhìn về phía tây, làm Vân Diệp cũng căng thẳng, chỉ sợ hắn nóng đầu chạy tới Đại Phi Xuyên, Lão Trình trở về nhất định nổi cơn lôi đình, TrìnhXử Mặc bị phạt, mình cũng không thoát.

Mỗi người đều có chuyện phải làm, Trình Xử Mặc về kinh phải nghênhngang, để Trình gia có được lợi ích mức cao nhất. Vân Diệp trở về phảichui vào ổ chuột trốn đi, dần dần để bão tố quét qua, cuối cùng hấp mình trong lồng, để y biến thành vừa béo vừa trắng, đó là chuyện đại gia tộc phải làm.

Sau khi tiến quan, Đỗ Như Hối không nói chuyện với Vân Diệp nữa, một mình một phòng mày mò đồ cổ, cả ngày không lộ diện.

Ông ta đang tị hiềm, chuyện quan viên địa phương giao hết cho Hứa KínhTông lo liệu, người bình thường không gặp được Đỗ tướng uy danh hiểnhách, càng không gặp được Vân hầu thần bí, nhiều khi Vân hầu đệ tử thần tiên có thể nói là người thần bí nhất Đại Đường.

Bởi vì y chưa bao giờ tiếp kiến quan viên địa phương, nếu cần, y thậmchí chẳng muốn rời khỏi nhà, chỗ gặp được y chỉ có thể là triều đườnghoặc thư viện, tụ hội huân quý cũng ít tham dự, cho dù là tang lễ cướigả cũng phải là của huân quý quan hệ rất thân cận thì y mới xuất hiệnthoáng qua.

Thần bí, thanh cao, kiêu ngạo, dị loại đó là ấn tượng Vân Diệp để lại cho quan viên Đại Đường.

Thực ra căn bản không phải như vậy, chỗ Vân Diệp đi xung đột với họthôi, y ghét nhất là ở cùng đám trưởng bối huân quý, thích ở cùng tiểubối trong nhà, thà tới Yến Lai lâu xem múa còn hơn cùng đám lão gia uống trà, nghe hát, ca khúc ê a nẫu ruột đó Vân Diệp không thưởng thức nổi.

Các huân quý biết thói quan của Vân Diệp, ra mặt tiếp đãi y toàn là concháu xuất sắc nhất trong nhà, không cần thiết không gọi y, mà đám quanviên thì lại vót đầu để được tham gia vào những sự kiện này, gặp đượcVân Diệp mới là lạ.

Càng không gặp được càng muốn gặp, nhưng ngưỡng cửa của Vân gia quá cao, quản gia lại là kẻ thế lợi, thu được bái thiếp toàn cười híp mắt nóihầu gia không có nhà, có thời gian hầu gia sẽ tới thăm lại.Thăm lại cái rắm chó ấy!

Vân Diệp phát hiện khí thế quân nhân trên người mình rất đậm, từ nóichuyện tới làm việc đều vô cùng quân nhân hóa, như vậy không được, tínhcách quân nhân quá cứng rắn, tính cách này ở Đại Đường sẽ thua thiệt,phải sửa, chỉ hạng lưu manh mới có thể như cá gặp nước.

Vân Diệp đang nghĩ làm sao hủy đi cái danh thần tướng đời mới thì Lý Nhị đang xem một tấu chương dài, vừa xem vừa cười đứt hơi, Đoàn Hồng tò mòlắm, chuyện gì khiến hoàng đế luôn nghiêm nghị lại cười như trẻ con thếnày?

Phòng Huyền Linh cũng cười, đợi hoàng đế cười đủ rồi mới nói:

- Vân Diệp thiếu niên thành danh, trong lòng thế nào chẳng có chút kiêungạo, với sự thông minh của y, thế nào cũng biết bệ hạ sớm có cách đốiphó với thành lạc đà, nên mới rỡ tung nó ra, để tính toán của bệ hạ đổvỡ, không còn cái gì để đem so sánh nữa, thành lạc đà của y mới thànhthiên hạ vô địch thật sự.

- Thiên hạ vô địch? Hiện giờ chiếc Đại Đế chẳng phải cũng là thiên hạvô địch đấy sao? Thứ vô địch thực sự là trí tuệ của con người, núi caocòn có núi cao hơn, trẫm đã nhìn thấu rồi, con đường võ trang này khôngcó điểm cuối, Vân Diệp đã dẫn chúng ta lên con đường này, vậy hãy sảibước tiến tới, tuy đám người Lý Cương cực lực phản đối, nhưng trẫm chưabao giờ dao động, bất kể vì quốc vận hưng thịnh, hay là vì bách tính ancư lạc nghiệp, trẫm không cho ngoại địch tiến vào Trung Nguyên một bước.

Phòng Huyền Linh thầm thở dài, suy nghĩ này đi trời với giáo huấn tổtiên, xưa nay cương nhu đầy đủ mới là đạo trị quốc, độc tôn binh lựckhông phải là thánh quân.

Chớp mắt cái lòng dạ lại sáng sủa, con người luôn đời sau hơn đời trước, thiên hạ chưa bao giờ thiếu kỳ tài, mình lui rồi tất nhiên sẽ có người xử lý hậu quả.

Thành lạc đà đã vào quan nội, vượt qua Tần Châu, dọc đường không ngừngxuất hiện Chiết Trùng đô úy, lục sự tham quân. Bọn họ không ngăn cản,chỉ hướng đại quân hô vang tên Chiết Trùng phủ của mình, thế là khôngngừng có người lặng lẽ rời quân trận, đứng sau lưng Chiết Trùng đô úy,tới khi không ai xuất hiện nữa mới có Ngũ lễ tư mã đi ra giao sách cônglao, đều lấy si niêm phong, chỉ có thứ sử của châu mới được mở ra xem,sau đó dựa vào quân công tiến hành ban thưởng.Ngũ lễ tư mã giao phó văn thư xong nói nhỏ:

- Muốn kiếm tiền thì đứng có nhắm vào phần thưởng của tướng sĩ, đại soái nhà ta đã đánh tiếng với Đô thủy giám rồi, nếu có chuyện này, dù cácngươi chạy vạy cửa nào cũng không thoát khỏi một đao vào cổ.

- Lời này các ngươi có thể đem về nói với thứ sử, đại soái nhà ta làngười niệm tình cũ, những tướng sĩ này không chết trên sa mạc lại tổnthất trong tay các ngươi thì hắc, đại soái sẽ diệt cả nhà các ngươi.

- Đó là nguyên văn lời đại soái nhà ta, các ngươi có thể đi đàn hặc, cóthể kiếm chuyện với đại soái nhà ta, nhưng đừng tính toán với quân sĩ,dù tính khí bọn họ hơi thối, mồm hơi thối, các ngươi coi như không nghe thấy đi, vì đại soái nhà ta chính là như thế đấy.

Chiết Trùng giáo úy và Lục sự tham quân sững sờ, chưa bao giờ họ bị uyhiếp trắng trợn như vậy, bất giác nhìn ngọn cờ chữ Vân bay phần phậttrên thành lạc đà, thấy vị đại soái này ngang ngược quá độ rồi, chưa bao giờ có vị đái soái lĩnh quan nào can thiệp vào chuyện địa phương nhưthế, đây là là hành vi vượt quyền.

Ngũ lễ tư mã thấy bọn họ không phục, vỗ vai Chiết Trùng nói:

- Quan viên địa phương có thể không để ý tới cảnh cáo của đại soái,ngươi hẳn biết đại soái là người thế nào, trước khi tiến quan, một vịvương gia giết mấy vị huynh đệ của bọn ta, kết quả, hừ, thi thể vị vương gia đó hiện chôn vào đất rồi. Lời tới đây là hết, không tin ngươi cứthử xem, đại soái cũng nói tốt nhất có mấy tên đui mù nhảy ra cho đạisoái tế đao.

Bàn giao xong xuôi, xe ngựa hậu cần đi qua mấy người này, văn thư đứngtrên xe đếm người rời đội ngũ, sau đó lấy bọc hành lý ném xuống, rấtnặng, rơi xuống đất bung ra, bên trong toàn là đồ vàng bạc.

Một vị lữ trưởng chuẩn bị về nhà nhặt bọc lên, chia cho bộ hạ, lấy mộtcái đĩa vàng nhét vào lòng mới đứng sau lưng Chiết Trùng giáo úy.

- Con mẹ nó, Lục Tam, chuyến này ngươi phát tài rồi à?

Chiết Trùng giáo úy nhìn Lục Tam đầy thâm ý:

- Giáo úy, có gì đâu, chỉ theo đại soái chạy mấy vạn dặm thôi, nói thẳng ra nhé, đám huynh đệ đều là người bị ngài ngứa mắt, cho nên mới cho vào quân tây chinh đi ăn cát, nhưng chuyến này phải cảm tạ giáo úy, chẳngbao lâu nữa ti chức và các huynh đệ sẽ được chiêu mộ tới Trường An, nếu ngài muốn quản thúc ti chức thì tỉnh lại đi.

Lục Tam không thèm nhìn giáo úy, đại soái cho hai tháng nghỉ ngơi, bâygiờ vẫn còn hữu hiệu, không phải nể mặt đám người này. Nói xong lênchiến mã, dắt ngựa thồ chở đầy đồ tiêu sái về nhà.

Lục sự tham quân nổi giận, đang định sai thuộc hạ bắt lấy đám khốn kiếp này nhưng Chiết trùng giáo úy ngăn lại:

- Nhịn đi, đám người này thực chất không còn dưới sự quản hạt của chúng ta.

Chương 1348: Lo Lắng Của Lý Thái

 Vở bi hài kịch ấy diễn ra ở khắp nơi, đợi khi Vân Diệp qua Bá Kiều thì còn lại chưa tới năm nghìn người.

Đại quân trở về đương nhiên có nghi trượng, vừa qua cầu liền thấy có hơn trăm người vừa ca vừa múa đi tới, có người dắt dê chợ rượu, có sọt đầylê đào, thứ này chỉ được nhìn, không được ăn, toàn làm bằng nến hết.Cung nga múa tay áo dài, mỗi nhóm mười sáu người, tổng cộng ba nhóm, đólà tiêu chuẩn tối cao của hầu gia.

Dắt dê là một vị thái thường trong cung, tên này đâm chết dê, lấy mộtcái chén ngọc hứng máu chảy ra, sau đó chấm tay vào máu dê trên chénngọc, bôi lên mặt Vân Diệp, tuy chỉ bôi qua hai cái, Vân Diệp vẫn ngừithấy mùi hôi của dê.

Hứa Kính Tông cũng được đãi ngộ tương tự, lão này hôm nay mặc bộ giáo xộc xệch lỏng lẻo, mất hết mặt mũi quân tây chinh.

Lần này là bái tướng xuất chinh, cho nên sau khi trở về phải tới miếuhoàng gia tắm rửa, ăn chay ba ngày, sau đó báo cáo chiến tích với hoàngthiên hậu thổ, tiếp đó mới là hoàng đế thăm hỏi.

Vân Diệp nhìn thấy Tân Nguyệt mặt đầy nước mắt, được hai vị cung nga hầu hạ cởi giáp, thay vào quan phục tím, đi lên xe ấm, sau đó được thị vệhoàng cung đưa tới tổ miếu hoàng gia.

Phụ trách dẫn Vân Diệp vào tổ miếu là Lý Thái, tên này mặt mày nghiêm trang, khẽ hắng giọng quát:

- Đại quân tây chinh có giành chiến thắng không?

- Vạn thắng!

Vân Diệp lấy hết sức hét:

- Nếu thế, vào!

Sau đó có hai tên hoạn quan đi tới tháo ngưỡng cửa, Vân Diệp đi vào gian viện tử nhỏ, viện tử này gần cổng Huyền Vũ, là viện tử trong cùng.

Đáng lẽ tới lượt Lý Thái giảng giải lễ nghi cho Vân Diệp, hắn đọc hai câu vứt sách vàng qua bên:

- Thứ này người học rồi, ta không đọc nữa.

Vân Diệp gật đầu, bốn mắt nhìn nhau, vành mắt ướt át, rồi đồng thời quay người nhổ bãi nước bọt, ôm nhau một cái, buông ra như chạm phải điện.

Vân Diệp nhìn ngó gian phòng, trực tiếp vén rèm lấy từ phía sau ra mộtcái hộp thức ăn, mở ra xem vô cùng hài lòng, có cả mấy cái chân gà, lậptức lấy ra ba cái ăn sạch.

Lý Thái rót cho Vân Diệp một chén trà nóng:

- Đúng là thứ giỏi ăn, sao ngươi biết ta chuyên môn mang thức ăn cho ngươi, còn giấu sau màn?

- Không giấu sau màn thì giấu trong lòng ngươi à? Ba ngày này ta chỉđược ăn cháo, nếu ngươi không mang đồ ăn cho ta thì giao tình mười mấynăm vứt đi rồi à?

Lý Thái gật đầu, nhìn Vân Diệp gặm đùi gà nói:

- Mấy năm qua Trường An thay đổi nhiều lắm, nhiều tới mức ngươi cũngkhông dự liệu được, thực ra ngươi chưa bao giờ quan sát kỹ tòa thànhnày, lần này ta kiến nghị ngươi xem kỹ, dưới sự phù hoa ẩn chứa rấtnhiều nguy cơ, lòng người đã thay đổi.

- Chuyện Ngụy Trưng lo lắng năm xưa đang thành hiện thực, các tướng sĩ ở ngoài ăn gió nằm sương giang khổ tác chiến, còn bọn ta không làm rađược công tích xứng đáng với sự gian khổ đó.
- Tuy không thiếu cái ăn cái mặc, song người giàu vẫn giàu, người khổcực vẫn khổ cực, ta càng hoài niệm Trường An chất phác mười năm trước,tài phú chúng ta nỗ lực sáng tạo ra đại bộ phận chảy vào túi người giàu, cứ tiếp tục thế này, ta lo những người không có gì cả sẽ cầm vũ khí đòi chúng ta tài phú thuộc về họ.

- Nói một cách không khách khí, hệ thống thương nghiệp do ngươi gây dựng lên đang biến vị, đám phú hào như con cá mập, không chút kiêng dè nuốtchửng loài cá nhỏ bé. Chỉ sợ tương lai không xa, chỉ còn lại n hững concá mập tham lam, cá nhỏ sẽ mất hết. Tới khi đó đám cá mập sẽ cắn xénhau, tới khi cả cái ao bị hủy.

Vân Diệp đặt đùi gà xuống:

- Có phải ngươi nói những lời này với Hà Thiệu không?

- Đúng thế, ta đã cảnh báo hắn.

Vân Diệp lại cầm đùi gà lên ăn hết, lấy trà súc miệng, cười:

- Chả trách hắn mạo hiểm đi khai thác quốc gia của mình, chả trách hắnmò lên chiến trường lúc chiến hỏa khắp nơi. Ta đã nói mà, hắn làm gì cócái dũng khí đó, thì ra bị ngươi dọa sợ chết khiếp.

- Ngươi không bận tâm những biến hóa này sao, một đoàn thể lợi ích mớiđang hình thành, đòi hòi quốc gia cho tiếng nói lớn hơn, như thế sớmmuộn cũng sẽ có loạn.

Lý Thái nói rõ ràng từng chữ một.

- Trong tất cả hình dạng, hình nào vững chắc nhất?

Vân Diệp hỏi vặn lại:

- Tất nhiên là hình tam giác, cái này có gì phải hỏi.

- Ngươi thấy hiện giờ phân chia quyền lợi của Đại Đường ra sao, chỉ nói tới giai tầng.- Nông dân và sĩ nhân!

- Đúng rồi, chỉ có hai cái, mấy năm qua bệ hạ diệt trừ hết các mônphiệt, dạng ưng khuyển như Mã Chu bệ hạ lại phái đi truyền ý chỉ cho ta, nói lên điều gì, bệ hạ định dùng lại hắn, trước khi đó phải hóa giảimâu thuẫn giữa hắn và thư viện, để hắn truyền chỉ cho ta, là muốn tabuông tha cho hắn, một vị đế vương kín đáo cầu xin thần tử như vậy, chỉcó bệ hạ của chúng ta làm ra được.

- Mã Chu có thể làm được gì đây? Xuất thân của hắn thiên hạ đều biết,hắn gần như là người phát ngôn của bách tính, dù xử lý môn phiệt Hà Tây hay đại tộc Hà Đông, thủ đoạn của hắn đều lãnh khốc vô tình như nhau.

- Bệ hạ diệt trừ môn phiệt cũ, nâng đỡ huân quý mới, ví như nhà ta.Nhưng mâu thuẫn vẫn tồn tại, không ngừng đàn áp quý tộc cũ, nâng đỡ quýtộc mới như thế sớm muộn sẽ có vấn đề. Dù sao hoàng gia là một phần củađoàn thể lợi ích, làm thế huân quý sẽ xa rời bệ hạ, như thế cần một giai tầng mới phân chia quyền lợi to lớn của tập đoàn huân quý.

- Bách tính không được, nhu cầu với quyền lợi của bọn họ tương đối đơngiản, lại dễ bị xúi bậy, phải làm sao bây giờ? Lúc này bệ hạ phát hiệnra một giai tầng mới, giai tầng này thông minh, mạnh mẽ, nhưng bị ngườiđời khinh bỉ.

- Đúng, đó chính là thương nhân, huân quý thích tiền nhưng không thíchthương nhân, bách tính hâm hộ thương nhân giàu có, nhưng khinh bỉ họ chỉ biết lợi ích. Cho nên thương nhân thành quân cờ tốt nhất trong tay bệhạ, có thể tùy ý sử dụng, lại không có chút nguy hiểm nào, một khi códấu hiệu nguy hiểm, đem giết cũng chẳng có cái cớ gì.

- Sĩ nhân và nông dân đều có năng lực lật nhào thiên hạ, thương nhân lại không có sức mạnh này.

- Cho nên Thanh Tước à, thứ ngươi thấy chỉ là bề ngoài, đó là kết quả do bệ hạ cố ý dung túng. Từ khi thương nhân có thể thuê học sinh thư việnthì ngươi nên hiểu rằng bệ hạ đang nâng đỡ thương nhân, khi con cháuthương nhân có thể vào thư viện học thì ngươi nên hiểu, mùa xuân củathương nhân tới rồi.

- Ngươi rất may mắn đấy, có người cha như thế ngươi có thể yên tâm đemtâm tư dùng vào nghiên cứu, không cần lo thay bệ hạ và thái tử.

Vân Diệp nói xong một tràng dài, ăn thêm hai cái chân gà, thấy khát, cầm ấm trà tu một hơi hết nửa ấm.

Những lời này một nửa của y, một nửa là của Lý Cương, đừng thấy ông talờ đà lờ đờ, nhưng đôi mắt sáng quắc không bỏ qua bất kỳ biến hóa nhỏnào của quốc gia này.

Lý Thái sùng bái nhìn Vân Diệp, đứng dậy cung kính hành lễ với y, chuyện mình nhìn không thấu, Vân Diệp nói vài lời đã phân tích rạch ròi.

- Trước kia không phát hiện ngươi thông minh như thế, chẳng lẽ đi sa mạc một chuyến làm người ta thông minh hơn?

- Đó là ngươi có mắt không tròng, có chuyện gì nói hết ra đi, gầy đây ta tài hoa ngút ngàn ghê lắm, có thể trả lời ngươi, hỏi mau, hôm nay tamệt lắm rồi, định tắm xong còn đi ngủ.

Vân Diệp ngáp một cái dài, lười biếng nói:

Lý Thái lắc đầu biểu thị không có vấn đề gì, dứng dậy đi ra cửa, tới cửa quỷ dị nói:

- Tắm rửa có người hậu hạ đấy, tắm sạch vào, Khế Bật đại tướng quân sát vách ngươi tắm hơn một ngày rồi.

Vỗ tay một cái, có bốn cung nữ đi vào, chỉ Vân Diệp nói:

- Hầu hạ Vân hầu tắm rửa.

Sau đó ném cho Vân Diệp một nụ cười dâm đãng, bỏ đi, vừa đi vừa nghĩ,không hiểu Tân Nguyệt biết phu quân mình đang được bốn mỹ nhân hầu hạ sẽ có vẻ mặt gì.

Chương 1349: Khế Bật

Vân Diệp giang hai tay để cung nữ hầu hạ, phú quý nhiều năm, cảnh này quen quá rồi.

Thoải mái quá, ngửa mặt nằm trong bồn tắm, hai cung nữ ôm chân kỳ cọ, cả kẽ móng chân cũng không bỏ qua. Na Nhật Mộ rửa chân cho mình ba năm, chưa bao giờ tỉ mỉ như vậy, đại bộ phận làm ướt hai chân coi như xong.

Tịnh thân báo cáo ở tổ miếu kỳ thực là quá trình đợi binh bộ tra quân công để tưởng thưởng hoặc trừng phạt, tắm rửa ăn no, Vân Diệp ghé vào tường xem Khế Bật múa đao, lão già này múa đao rất khí thế, tiếng lưỡi đao xé gió làm Vân Diệp sởn gai ốc.

Lão già giữa mùa đông mà để thân trần, đao trong tay múa tới mức nước không lọt qua được, chơi đao xong ngửa mặt cười lớn, rất tức cười, lão già này quá tự yêu bản thân rồi.

Nhìn qua khe cửa, trên giường lớn có mấy nữ nhân nằm ngổn ngang, trắng phơ phớ quấn lấy nhau, nhìn mặt trời, đã chiều rồi, chẳng lẽ lão già này quyết chiến từ hôm qua tới tận bây giờ?

- Vân hầu, muốn nhìn thì chính đại quang minh leo tường vào mà nhìn, nếu không phục bản lĩnh của lão tử, chọn hai ả chúng ta so tài, xem lão phu càng già càng mạnh, hay ngươi trẻ tuổi dũng mãnh.

Đếch nói chuyện được với lão già thảo nguyên thô bỉ, nói là thua thiệt, bọn họ là hậu duệ của sói, rảnh rỗi giao phối giữa trời đất chẳng coi là chuyện gì, mình là người văn minh sao có khả năng làm đồng hao với lão.

- Lão nhân gia càng già càng mạnh, chay mặn chén hết, ta thì thôi đi.

Vân Diệp ngồi trên tường, định nghe an bài của lão già này sau khi trở về.

- Nữ tử Hán gia eo quá mỏng, mông quá nhỏ, không dễ sinh nở, không tốt bằng nữ tử tộc ta, vú to mông mẩy sờ đến đâu cũng chắc tay. Vân hầu, Na Nhật Mộ phu nhân của ngươi là mỹ nhân thượng đẳng của thảo nguyên, đừng phụ nàng.

Con mẹ nó, lão này gian như trộm vậy, mình định nghe ngóng chút chuyện, ai ngờ lão khốn cứ nói chuyện nữ nhân. 

Thực ra chuyện này chẳng có gì phải kỵ húy, chỉ là Khế Bật cho rằng mình là hàng tướng, làm việc không thể phóng túng như Vân Diệp.

- Lão Khế, lần này ông đại thắng ở Bạch Đăng Sơn, coi như vất vả công cao, có muốn mục trường ở Âm Sơn không, nếu không muốn thì ta ra tay đấy, Vân gia có một xưởng dệt lông cừu, không có lông cừu sao được, đánh tiếng với ông trước.

Nghe thấy chuyện này, lão già lập tức uể oải, ném đao trong tay đi, chắp tay nói:

- Vân hầu của ta, ngươi tha cho lão hán được không? Ngươi chuyên môn làm ruộng, ta chuyên môn chăn cừu, đất chăn cừu dưới Âm Sơn đó để lại cho lão hán được không?

- Toàn tộc trên dưới hơn vạn nhân khẩu đang đợi chăn cừu, nhưng lần này lão hán lập công không to bằng ngươi, bệ hạ lại chuẩn bị lấy thảo nguyên dưới Âm Sơn ra thưởng, ngươi quân công đệ nhất, khác nào chuẩn bị cho ngươi, bệ hạ làm thế là lấy mạng lão hán, biết lão hán thèm khát mục trường Âm Sơn, sao lại lấy đao đâm vào tim lão hán.

Nhìn ông già giảo hoạt dâm đãng, chớp mắt biến thành lão nông Quan Trung chất phác, không biết lang tính trên người của ông ta còn bao nhiêu, sao biến mình thành hồ ly như thế.
- Lão Khế, đừng đóng kịch nữa, trông buồn nôn bỏ mẹ, rõ ràng bãi cỏ đó là chuẩn bị cho ông, hải đảo cho Lưu Nhân Nguyện, đất phong Liêu Đông cho Trương Kiệm, ta chỉ muốn hỏi ông có biết thưởng cho ta cái gì không? Biết thì nói mau, lòng thấp thỏm, nếu ông không nói, cẩn thẩn ta tranh phần của ông.

Khế Bật cười ha hả, tung mình nhảy lên tường, ngồi bên cạnh Vân Diệp chỉ về phía nam:

- Đừng có dọa lão phu nữa, nghe nói phần thường của ngươi ở phía nam, ban đầu là một hải đảo, về sau chẳng hiểu sao không nói tới nữa, có vẻ bị ngôn quan chặn lại rồi. Bọn ta sở dĩ từ tiền tuyến về phải tắm rửa ăn chay quá nửa vì ngươi, chính vì phần thưởng của ngươi chưa định, nên có người bịa ra mấy lý do lung tung, giữ chúng ta ở đây ba ngày, xem ra phần thưởng của ngươi nhất định rất to.

Vân Diệp nghe vậy thì rầu rĩ, nổi bật không phải là hiện tượng tốt, Lý Nhị xưa nay thích dùng chiêu thuận nước đẩy thuyền, lần trước dùng chiêu này đẩy Trường Tôn Vô Kỵ thành thứ sử Triệu Châu, lần này không biết đẩy mình đi đâu, Lý Thái không nói cho mình chữ nào, xem ra có vấn đề lớn.

Sau khi oanh liệt chúc mừng ba ngày, Vân Diệp về nhà, so với được vạn người tung hô, y càng thích nghe một tiếng " cha " ngọt ngào của Vân mộ.

Bổ nhiệm binh bộ thượng thư, kiểm giáo lại bộ thượng thư, tham nghị triều chính, đó là chức vị mới của Vân Diệp, ngoài ra chẳng còn gì khác...

Vân Diệp chẳng quan tâm, Tân Nguyệt, lão nãi nãi chẳng quan tâm, họ chỉ mong từ nay Vân Diệp không rời nhà nữa, yên ổn ở nhà làm ruộng cũng tốt, còn về vinh hoa phú quý, Vân gia không thiếu.

Hầu gia và công gia cũng chẳng có gì khác biệt, lớn tới mấy cũng hơn được hoàng gia à?

Trăng lên giữa trời, trong đêm trong mát đó lan tỏa mùi vị xuân tình, mái tóc Tân Nguyệt xõa trên bầu ngực đầy đặn, nằm trong lòng Vân Diệp rên rỉ như con mèo nhỏ, sau cao trào làm nàng càng quấn lấy Vân Diệp.

- Bò dậy chút được không, nàng đè chết ta rồi.
Vân Diệp vỗ mông Tân Nguyệt một cái, nói rất mất tình cảm.

Tân Nguyệt vặn người bò dậy, đầu húc cằm Vân Diệp nói:

- Chằng luôn nói đối đãi tốt với thiếp, thời khắc mỹ diệu thế này lại nói lời làm người ta thương tâm.

Vân Diệp cười hì hì, tay vuốt ve tấm lưng trơn bóng của nàng, tuy nói Tân Nguyệt sinh hai đứa con, eo thô, người trở nên đẫy đà, nhưng Vân Diệp vẫn say mê tấm thân này.

Năm tháng có thể đoạt đi được nhan sắc của mỹ nhân, nhưng không thể xóa bỏ ký ức mỹ lệ, đêm tân hôn tấm thân này không phải như thế, eo nhỏ mông cong ngực bầu bầu, như đóa hoa nở rộ. Nay đóa hoa đã kết trái quả ngọt ngào, mỹ cảnh sau khi thu hoạch vẫn đẹp làm người ta say mê.

- Ta nghĩ ra rồi, nàng chết trước ta tốt hơn, ta nợ nàng quá nhiều, phải chịu tội nhiều hơn.

Vân Diệp cúi đầu cắn lọn tóc Tân Nguyệt nói nhỏ:

- Chết trước chàng tất nhiên là tốt, có chàng lo liệu hậu sự có gì bằng, nhưng thiếp nhất định phải sống lâu hơn bốn người bọn họ, tránh thiếp vừa chết, chàng liền quên thiếp.

- Người ta chỉ tâm đầu ý hợp, còn chúng ta tâm ý nhất thể, làm sao quên được, trên đời này nàng là ta, ta là nàng, quên nàng có khác gì quên bản thân.

- Chuyện trước kia chàng kể có thể kể lại cho thiếp lần nữa không? Trước kia chàng nói gì mà hôn nhân là mồ chôn ái tình, mỗi lần kể tới chuyện thành thân rồi thôi, hiện thiếp muốn nghe sau khi anh hùng cứu mỹ nữ bọn họ thành thân thế nào? Thiếp muốn biết, không biết công chúa ăn táo độc kia có sống tốt hơn chúng ta không?

- Không tốt bằng chúng ta, nàng ấy không cứng cỏi, không giỏi giang như nàng, không biết quản lý gia đình như nàng, cho nên kết cục rất thảm, tóm lại kết quả là bán diêm giữa tuyết bị chết lạnh.

Tân Nguyệt cười rúc rích, vùi đầu vào cánh tay Vân Diệp, một chăn vắt lên hông y, mơ màng nói:

- Bán sai thứ rồi, trời tuyết phải bán bánh bao nhân thịt mới đúng.

- Hôm đó là ngày tuyết lớn, cực lạnh, công chúa Bách Tuyết khoác một cái áo choàng cũ, túi trước ngực toàn diêm, tên lưu manh hôn tỉnh nàng đang run rẩy trong nhà kêu đói, còn công chúa Bạch Tuyết đi đôi dày rách bán diêm...

Hơi thở Tân Nguyệt dần biến thành nhỏ dài, giọng Vân Diệp cũng hạ thấp xuống, Tân Nguyệt đã ngủ rồi, miệng vẫn mỉm cười, Vân Diệp vừa mới dừng kể chuyện hơi thở của nàng lại mạnh lên, tựa hồ muốn tỉnh lại, thế là y tiếp tục bịa chuyện.

- Đốt que diêm đầu tiên, nàng giống như quay về thời thiếu nữa vô ưu vô lo, hoàng cung xinh đẹp khắp nơi treo ngan quay, nàng ăn hết con này tới con khác...

Chương 1350: Đây mới là thứ thuộc về mình

Sáng sớm tỉnh lại, miệng Vân Diệp há như gà mã, ngáp một cái là nước mắt chảy ra, Na Nhật Mộ và Linh Đang bịt miệng cười trộm, Tân Nguyệt mặt đỏ dừ, Tiểu Miêu nhìn trái nhìn phải lòng đầy kiêu ngạo, hiện giờ nàng có tư cách ngồi ở cái bàn này rồi, không cần chen chúc cùng bàn với đám Vân Mộ nữa.

Cháo gạo trong nhà Vân Diệp húp không biết chán, ba bốn bát vào bụng, lau miệng định tới thư phòng, trong thư phòng có một cái giường rất thoải mái, trời lạnh thế này vào đó ngủ nướng là tốt nhất.

Vân Thọ, Vân Hoan ném bát xuống chạy theo cha, Vân Mộ cũng nuốt trợn nuốt trạo, miệng cũng chẳng lau, nhảy lên lưng cha, lau bừa miệng vào lưng Vân Diệp, mang theo tràng cười dài đắc ý định leo lên cổ Vân Diệp ngồi.

Tân Nguyệt ho một tiếng, Vân Mộ liền ngoan ngoãn từ lưng cha trượt xuống, cúi đầu mân mê ngón tay, Vân Diệp cười ha hả, bế Vân Lộ lên cổ, lại dùng một cánh tay kẹp đại khuê nữ vào nách, rời đại sảnh trong tiếng quát mắng của Tân Nguyệt, thời gian hôm nay của lão tử thuộc về các con, ai tới cũng mặc.

Kỳ thực đám nhóc không cần Vân Diệp chăm sóc, tới thư phòng, Vân Thọ liền mở một cuốn sách ra bắt đầu đọc, Vân Hoan tự giác viết chữ, chỉ có Vân Mộ và Vân Lộ nhảy lên giường quấn lấy cha đòi nghe chuyện Tây Vực.

- Tiểu Mộ, Tiểu Lộ Châu, không được quấy cha nghỉ ngơi, cha quanh năm chinh chiến bên ngoài, người mệt mỏi, cần ngủ, các muội qua đây cùng ca đọc sách.

Vân Thọ đã mơ hồ có phong phạm đại ca.

Vân Diệp cười, vén chăn để Tiểu Lộ Châu chui vào, ôm khuê nữ tính ngủ tới trưa hẵng hay.

Vân Diệp lại lần nữa ngáp sái quai hàm, Vân Thọ liền thấy cũng buồn ngủ, cũng muốn học Vân Mộ nằm bên cạnh cha, nhưng là đại ca, hắn lại thấy làm thế không thích hợp.

Vân Hoan lựa chọn rất dứt khoát, đá giày trèo lên giường, kệ Tiểu Lộ Châu đẩy mình thế nào cũng kiên quyết không chui ra khỏi chăn.

Tiếng ngáy khe khẽ của cha truyền ra, cả Vân Mộ, Vân Hoan, Vâm Lộ đều ngủ rồi, hôm qua cha từ hoàng cung về, ba đứa quá hưng phấn không ngủ ngon.

Vân Thọ vứt luôn sách đi, ngó ngoài thư phòng cũng chui lên giường, chăn không đủ đắp, nửa cái mông của hắn lộ ra ngoài, kệ, mệt lắm rồi.

Mặt trời xuyên qua cửa sổ chiếu ánh nắng ấm áp lên giường, cha con Vân gia ngủ tít thò lò, Tân Nguyệt nhìn vào phòng một cái là chảy nước mắt, Linh Đang đã khóc sưng húp mắt rồi, Tiểu Miêu tò mò nhìn Tân Nguyệt, lại nhìn lên giường, không hiểu cha con ngủ với nhau có gì mà khóc.

Na Nhật Mộ ôm khuê nữ vừa lớn tiếng gọi nãi nương bế khuê nữ đi thì nhìn thấy hai mắt đỏ như mắt thỏ của Tân Nguyệt, vội rụt cổ chuồn về tiểu viện của mình.

Vân Diệp tỉnh ngủ, thực ra y vẫn muốn ngủ, hôm qua không đơn giản chỉ là kể chuyện, nhưng tiểu khuê nữ ngủ rất hỗn, hai cái tay nhỏ tóm lung tung, cuối cùng tóm lấy tai Vân Diệp không chịu buông, mà Tân Nguyệt ngồi bên giường như Quan Âm giúp mấy cha con đuổi ruồi muỗi.

- Dừng lại, mùa đông đâu ra ruồi muỗi, thích sán tới thì cứ ở đó, vờ vịt cái gì. Ta đi liền một lèo ba năm, Tiểu Nha gả đi, Đông Tây Nam Bắc cũng thành vợ người cả rồi, nhà trông không. Nàng lèo lái chuyện làm ăn của hơn vạn người, đủ vất vả, thèm ngủ thì cũng lên đây.Tân Nguyệt đang định nói thì thấy mí mất Vân Thọ nhúc nhích, cười vỗ má nhi tử một cái:

- Chàng thích cứ ngủ, chàng ngủ mọi người nói là Đại tướng quân ở ngoài chinh chiến vất vả, không có chàng tắm máu chiến đấu ở Tây Vực, thì không có sự yên binh bây giờ, nên chàng làm gì cũng được.

- Cướp dân nữ được không?

Vân Diệp nghiêm túc hỏi, sau đó vỗ mông nhi tử:

- Tỉnh rồi thì đừng vờ vịt nữa, dẫn cha đi làm quen nhà một chuyến, đi ba năm nhìn cái gì cũng thấy lạ, mẹ con biến nhà thành Giang Nam rồi, hừ, đất bắc phải cái hùng hồn rộng lớn, làm mấy cái ao tù, treo mới con thú là thành Giang Nam à? Cẩn thận nuôi muỗi.

Vân Thọ đỏ mặt bò dậy, thiếu niên mười lăm tuổi vẫn có chút xấu hổ, lông tơ trên miệng đã biến thành màu đen, nhưng vẫn rất non nớt, không biết Lý Dung mười sáu tuổi có khá hơn không?

- Sao lại nói chuyện này trước mặt con? Để mấy đứa nhỏ ngủ, chúng ta ra ngoài đi dạo, chàng cứ lử lỳ trong phòng mãi cũng không tốt.

Tân Nguyệt thấy nhi tử quẫn bách liền giải vây, cái gọi là con hư tại mẹ chính là thế.

Vân Diệp vừa ngồi dậy, ba đứa bé còn lại cũng bật dậy theo, Vân Hương ở cùng mẫu thân không tới kịp làn sóng ngủ nướng, đang dựa vào cửa thư phòng nhìn trộm, toàn là do Linh Đang dạy hư con, cái gì mà con của thị thiếp chứ? Ở điểm này Na Nhật Mộ hơn Linh Đang nhiều, Vân Mộ phóng khoáng hơn Vân Hương.Cả nhà nói nói cười cười đùa nghịch, tay Vân Hương bị cha nắm rịt lấy, cảm thấy tay nó toàn mồ hôi, càng thế Vân Diệp càng không, khuê nữ không thân với cha không được, như thế dễ nuôi thành Lâm Đại Ngọc, đa sầu đa cảm không có lợi cho sức khỏe.

Nữ nhi Vân gia phải như Vân Mộ mới phải, dũng mãnh mới là khí khái của khuê nữ tướng môn, cha là danh tướng giết người như ngóe, khuê nữ phải trăm ngã không sờn. Chỉ có loại võ tướng như Lâm Như Hải mới ngu xuẩn mới nuôi khuê nữ thành đứa ho lao, thích một nam nhân mà không chiếm được, kết cục chết bi thảm.

Đối với Linh Đang chỉ cần cưỡng ép một chút là nàng ngoan ngoãn nghe lời, sau đó thuận nước lấn tới, Vân Hương không thẹn là do Linh Đang sinh ra, được cha nắm tay đi chưa hết hoa viên đã biết ôm tay cha làm nũng rồi...

- Phụ thân, Vân Diệp từ lúc về chưa từng rời nhà nửa bước.

- Làm thế là đúng, lời đồn là thứ xấu xa nhất trên cõi đời này, muốn rửa sạch vết bẩn này chỉ có thời gian, Vân Diệp tuổi không nhiều, nhưng nắm bắt nhân tâm còn sâu sắc hơn nhiều lão già. Đại điển Nguyên Đán, chư tướng đều có phong thưởng, chỉ Vân Diệp không có, hà hà, bệ hạ đúng là sủng ái phúc tướng của mình.

- Sủng ái? Phụ thân, hiện khắp Trường An đều nói Vân Diệp đã mất đế sủng, chẳng mấy ngày nữa sẽ có đại họa giáng xuống, e vì thế nên y mới đóng cửa không ra ngoài.

Trường Tôn Vô Kỵ đặt chén trà trong tay xuống, thở dài:

- Ngươi là đứa ta kỳ vọng cao nhất trong tất cả số con cái của ta, hiện giờ xem ra ngươi vẫn không bằng Vân Diệp, ta chỉ lấy làm lạ, ngươi nhìn ở đâu thấy đại họa sắp giáng xuống Vân gia? Vì sao ta chỉ thấy Vân gia sẽ vì thế mà vĩnh viễn hưng thịnh?

- Vì y gây hấn ngoài biên cương, hay vì y bức tử Hoắc Vương? Không phải ngươi thấy Vân Diệp kế thừa quan chức của Hầu Quân Tập nên mới phán đoán như thế chứ?

- Ngươi chẳng qua là Ngân thanh quang lộc đại phu, người ta đã là binh bộ thượng thư, ngươi đã phân tích kỹ chữ "tham nghị triều chính" chưa? Đó là quyền mà chỉ thừa tướng mới có.

- Từ khi lập quốc tới nay, ngươi đã thấy ai đánh thắng trận mà bị giáng tội chưa? Nếu Vân Diệp bại trận, tất nhiên bệ hạ sẽ hỏi y vì sao gây hấn với người Đại Thực, giờ đánh thắng rồi, dù tên ngôn quan ngu xuẩn nhất cũng không hỏi.

- Còn về Hoắc vương, chẳng lẽ ngươi không biết từ khi đám thân vương đó cố chấp tới Tây Vực lập quốc là đã tách mình khỏi Đại Đường, dù vì dã tâm hay hùng tâm tráng chí thì cũng là phản bội, một tên phản thần tấn công quân đội Đại Đường, chẳng lẽ đường đường Bắc Đình đại đô hộ không được chặt đầu? Chuyện này rơi vào tay ta, ta còn làm quyết liệt hơn Vân Diệp.

- Chuyện ở Tinh Tinh Hạp chẳng đáng kể, huống hồ lão thất phu Lý Tịnh còn tự dâng thư nói là ông ta mời Vân Diệp.

- Khí phách và lá gan là thứ bẩm sinh, Xung Nhi, ngươi thiếu hai thứ này, sắp tới đừng ra ngoài bêu mặt nữa, ở nhà giúp mẹ ngươi xử lý gia sự đi.

Chương 1351: An Toàn Lớn Hơn Trời

Trường Tôn Xung bị phụ thân mỉa mai một phen, lòng cực hận Trình Xử Mặc, tên khốn đó cha không có nhà, không biết bấu vào đâu, thấy Vân gia nguy ngập, ép mình đi hỏi phụ thân, giờ bị phụ thân coi là thằng ngốc, đúng là tức chết thôi.

Trường Tôn Xung định ra ngoài thì Trường Tôn Vô Kỵ nói nhỏ:

- Tình nghĩa huynh đệ làm người ta cảm thấy tâm lý cao cả hơn nhiều, nhưng ngươi đừng quên, ngươi phải kế thừa thế gia, tình nghĩa và gia tộc phải nắm được chừng mực, lợi ích của chúng ta xung đột với họ! Ngươi cẩn thận đấy.

Trường Tôn Vô Kỵ cũng không biết ở vấn đề này giáo dục nhi tử thế nào, vì Vân Diệp, rất nhiều đạo lý ông ta kiên trì từ thời trẻ tới giờ đều không quá đúng nữa, đúng sai căn bản không cách nào làm rõ.

Câu hỏi tương tự được nhiều người hỏi cha mình, nhãn quang khác nhau, có được đáp án khác nhau. Một gia tộc có thể truyền thừa, đôi khi không dựa vào thực lực, càng cần chút vận may.

Vân Diêp rời phủ rồi, không hề ru rú trong nhà như người ngoài nói, ít nhất y ra chợ xẻo rất nhiều miếng thịt lợn ngon, còn mua ít hẹ, một bó mía lớn.

Tiểu viện tử của Đơn Ưng lò thiêu ấm áp, cả nhà ngồi trên giường đợi gia chủ tước mía, chỗ này không có một người ngoài nào, khi Vân Diệp róc xong khẩu mía cuối cùng cắm vào cái lỗ nhỏ, Vượng Tài thò đầu tới nhai mía rau ráu.

Năm mới qua rồi, nhưng Vân Diệp vẫn muốn ăn bánh bao, thứ này tự mình làm mới thú, Vân Thọ băm thịt, Vân Diệp nhào bột, Tân Nguyệt làm bộ rất vất vả trông nồi nước, Na Nhật Mộ khoe khoang bế tiểu nữ nhi ngồi làm hoàng thái hậu, Linh Đang thực tế nhất, quét dọn tiểu viện từ trong ra ngoài một lượt.

Tiểu Miêu lần đầu tiên tham gia hoạt động gia đình, với cái gì cũng tò mò, nàng không sao ngờ được phu quân biết nhào bột.

Khi gói bánh bao Vân Diệp thở dài, mình gói tốt nhất, tiếp theo là Vân Thọ, Yên Dung lấy nhân và vỏ bánh vo vào nhau, đành chuyên môn phụ trách khen ngợi Vân Thọ.

Vân Mộ như mọi khi chẳng làm cái gì cả, trước kia cho rằng câu nghèo nuôi nhi tử giàu nuôi khuê nữ là đúng, hiện giờ xem ra có vấn đề, khuê nữ của mình toàn chỉ biết ăn, bao gồm bốn lão bà.

- Nam nhân Vân gia thông minh mà.

Tân Nguyệt toát mồ hôi mới gói được một cái bánh bao hình dạng quái đản, bột mỳ trên mặt chưa kịp lau, quay sang học Lý Yên Dung.

Vốn định đem cả nhà tránh lên đảo hoang, giờ xem ra không xong, kỹ năng sinh hoạt của đám nữ nhân này thoái hóa rồi, nếu không có đầu bếp nấu cơm, không có nha hoàn giặt chăn màn, bọn họ sẽ chết đói.

Banh bao chín, cái nồi lớn làm hai lần, Vân Mộ đặt cho Vương Tài một đĩa bánh bao nóng xong liền chạy về đợi ăn, Tân Nguyệt lườm Vân Mộ:

- Vượng Tài có tay ăn bánh bao à? Con còn cho nó bánh bao nóng, nhìn nó cuống lên kia, thổi nguội đi cho nó ăn.

Khắp thế giới chỉ có một con ngựa thích ăn bánh bao, khẩu vị không khác Vân Diệp là bao, thích nhất là bánh bao nhân rau hẹ thịt lợn, ghét nhất là bánh bao dưa chua, kén ăn kinh khủng.Ăn xong bánh bao, Vượng Tài vẫy đuôi đi ra sân, tìm một chỗ nhiều nắng nằm xuống lười biếng ngủ gật.

Bài phác khắc (poker) là bí kỹ bất truyền của Vân gia, sau khi mặt Tiểu Miêu bị dán chi chit giấy liền nổi giận với Vân Mộ, vì nàng vừa thấy Vân Mộ đổi bài với nhau.

- Mẹ giờ là mẹ út của con, từ giờ phải nhường con.

Một câu nói của Vân Mộ làm thái độ của Tiểu Miêu phát sinh biến hóa mang tính căn bản, ho khẽ một tiếng, rồi ngồi ngay ngắn, dù Vân Mộ và Vân Hoan gian lận thế nào, nàng cũng lơ đi như không thấy.

Tân Nguyệt là Linh Đang rang rửa đĩa, mặc dù nàng không hiểu vì sao trong nhà có hơn trăm hạ nhân mà nhất định muốn mình và tỷ muội phải rửa đĩa, thấy phu quân ngồi trên giường trò chuyện với Vân Thọ và Vân Mộ, liền không thấy ủy khuất nữa, đều là người nhà cả, phục vụ mấy người họ cũng là nên làm, chỉ Na Nhật Mộ ngồi lỳ trên bàn.

Tiếng bánh xe nghiền trên đường truyền tới, mắt đất như run rẩy, đoạn đường trước mặt Vân gia là đường cứng, bánh xe nảy tưng tưng trên đó, âm thanh nhỏ tụ lại cùng nhau thành tiếng động lớn.

Âm thanh này kéo dài một tuần hương mới kết thúc, Vân Diệp bị chấn động tới đau đầu nhìn sang Tân Nguyệt.

- Đây không phải chuyện nhà ta quản được, toàn là xe ngựa quân ngũ từ hậu sơn ra, cái nào cũng nặng trịch, đi qua trước cửa nhà ta còn phong tỏa đường, chẳng biết vị đại tướng quân nào oai phong như thế.

- Hậu sơn chẳng phải có đường à? Sao lại đem thứ này nghênh ngang qua chợ? Người của Võ bị ti đều não rỗng sao, biết rõ thứ này nguy hiểm còn dam vận chuyển như thế, nói với Lão Tiền. Sau này không cho chúng đi qua nhà ta nữa, xảy ra chuyện là thành chuyện lớn, đám người này sống tới giờ là nhờ tổ tiên phù hộ rồi.Tân Nguyệt cẩn thận nhìn ra ngoài cửa nói nhỏ:

- Trước kia không đi qua cửa nhà ta, từ tháng trước hậu sơn bị sét đánh, đám người này liền đi qua nhà ta, một vị tư mã binh bộ tới nhà ta yêu cầu nhà ta không được nói lung tung.

Thế là xảy ra chuyện rồi, thuốc nổ mà nổ là dẫn tới phản ứng dây chuyền, đoán chừng là đường cũng sập, nếu không đám người đó không chọn con đường đông người qua Vân gia.

- Thứ này quá nguy hiểm, một khi có chuyện ở đoạn đường nhà ta sẽ tử thương thảm trọng, đường nhà ta là đường đá, bánh xe gỗ vòng sắt đi trên đó, nguy hiểm liền tăng cao ít nhất ba phần, ai chết ta mặc xác, nói với chúng đừng có tới gây họa hương thân.

Vân Diệp nổi giận, đám người này không biết rút kinh nghiệm sao, núi nổ rồi, không lo chợ nổ luôn à?

- Đều là người quan gia, nhà ta e không tiện ra mặt, phu quân là thượng thư, nói một câu là xong, việc gì phải làm lớn chuyện, nghe chàng nói thì thứ này là trọng khí quốc gia, tùy ý ngăn cản đội xe sẽ bị ngôn quan đàn hặc.

Tân Nguyệt rất sợ Vân Diệp gây chuyện, thành Trường An hiện giờ vô cùng cổ quái, rất nhiều người tránh Vân gia, nhị tiểu tử nhà Vĩnh Định hầu thành thân cũng không mới, khi Đại tiểu thư nhà hắn thành thân thì Vân gia là khách chính. May là Tân Nguyệt sớm thấy bản chất đám người này nên không để trong lòng.

- Phu quân nàng hiện không được người ta ưa, tân quan thượng nhiệm ít nhất phải có hai tháng chuẩn bị, đợi ta nhậm chức xong sẽ kiếm chúng tính sổ, đám xe nát đó nổ đến chục lần rồi, thôi thì làm con đường đất sau đồi cho chúng đi là được, không chọc nổi thì tránh.

Thế nhưng cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, đám ngôn quan thấy Vân Diệp không phản ứng, không giải thích nghi vấn của mình cuối cùng bùng phát vào Nguyên Tiêu, vì bọn chúng chỉ có thể thấy Vân Diệp vào ngày này.

Đây là chuyện rất phạm húy, thường thì không ai gây chuyện với người khác vào Nguyên Tiêu, kể cả ngôn quan, nhưng lần này bọn họ không nhịn được nữa, nghe nói hết Tết Vân Diệp định tới Nhạc Châu ở một thời gian, đợi y về thì rất nhiều chuyện bị bụi đất phủ lên rồi, khi đó tìm Vân Diệp không có mấy tác dụng nữa, sao có thể để y phạm bao nhiêu sai lầm rồi chuồn mất.

- Vân hầu, ta nghe nói một số kẻ hôm nay muốn ngươi bị phạt, không biết ngươi đã có biện pháp ứng phó chưa?

Ngụy Trưng đã trở về, ông ta ngồi trên Vân Diệp, lão già này gần đây bị đám thủ hạ công kích thê thảm, hiện còn tâm tình đùa Vân Diệp:

- Chẳng phải ông cũng vượt qua được rồi sao? Có gì mà ta không qua được, lát nữa ta lật bàn thì ông lui lại nhé, tránh cơm canh bắn lên áo mới.

- Ngươi định nổi giận lật bàn bỏ đi à, theo lễ chế ít nhất ngươi bị trừ ba năm bổng lộc, quan hạ một cấp, sau đó..

- Sau đó ta lên thuyền tới Nhạc Châu hưởng phúc, ông xem, bọn chúng tới rồi kìa, chỉ cần dám nói xấu trước mặt ta một câu, ta sẽ hất cả cái bàn vào mặt chúng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau