ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1341 - Chương 1345

Chương 1342: Lại thấy mạt chược

Kế hoạch là thế, hiện giờ cả thế giới ngậm miệng lại rồi, không ai dám nói tới quân tây chinh nữa, người không thể so đo với kẻ điên, Đỗ Như Hối giết mấy vạn người, Vân Diệp giết vương gia, đó không phải việc làm của người tư duy bình thường, vậy mà hai người nổi danh trí tuệ và lý trí ở Đại Đường lại làm ra, cả Trường An bảo phủ trong không khí bất an.

Không ai dám kích thích hai tên điên này nữa, đó là lời của Phòng Huyền Linh.

Trên sa mạc mênh mông, thành lạc đà vẫn đi đủng đỉnh, Vân Diệp và Đỗ Như Hối ngồi trong phòng uống trà tán gẫu, bớt cơ đơn trên chặng đường dài.

- Chuyện chúng ta làm khiến thiên hạ chấn kinh rồi.

Vân Diệp thêm trà cho Đỗ Như Hối, cười nói:

- Nỗi khổ của chúng ta đành tới Trường An giãi bày với bệ hạ, hiện chúng ta cứ thế xong vào Ngọc Môn quan có gây náo loạn không?

Đỗ Như Hối trầm tư hỏi:

- Đỗ tướng, thành lạc đà không vào quan được, có xếp thành trận trường xà cũng chẳng đi qua nổi, ai dám phá cổng Ngọc Môn quan cho chúng ta đi qua? Dù có phá, dọc được có mấy chỗ thích hợp cho thành lạc đà đi chứ?

Đỗ Như Hối giật mình, chén trà nóng trong tay run run sánh ra ngoài, cười tự trào:

- Già rồi, già rồi, tâm thái không vững nữa. Thành lạc đà có thời hạn hiệu lực, hiện không cần giữ lợi khí tác chiến khổng lồ này. Có điều đó là suy nghĩ của ngươi, bệ hạ không nghĩ thế đâu, ngươi đợi xem, thế nào cũng có người tới tiếp nhận thành lạc đà. Chẳng phải ngươi đang đợi phản ứng của triều đình sao? Chẳng lẽ ngươi không chịu được Tây Vực thêm một ngày nào nữa.

- Đúng là không thể, thư viện Ngọc Sơn đã có quan hệ rất sâu với Vân gia, nếu ta đem Tây Vực thành hậu hoa viên, dù bệ hạ không hoài nghi, các đại thần cũng hè nhau công kích, khi ấy làm bệ hạ khó xử.

- Dù bệ hạ hay các đại thần phải nhún nhường thì đều không có lợi cho Vân gia, nên phải dứt điểm nhanh gọn, đem cả đống rắc rối về Trường An, chịu chửi mắng, trừng phạt. Tóm lại ta định về làm ruộng, nếu được, cả thư viện cũng chẳng tới. Đợi ta vượt qua trận phong ba này sẽ dần dần tính sổ với đám khốn kiếp lắm mồm kia.

Đỗ Như Hối cười ha hả, vỗ vai Vân Diệp:

- Cứ quyết như thế, lão phu trở về rồi sẽ chuyển tới biệt thự Ngọc Sơn ở, chèo thuyền, câu cá. Nếu ngươi không chê đám lão già này buồn chán thì cũng có thể tới.

- Không tới, vấy lão tiên sinh các vị cứ thích dạy bảo ta, nếu các vị xung đột, nhất định trút giận lên ta, chuyện ngốc ấy ta chẳng làm. Trường An thiếu gì chỗ chơi, tới Yến Lai lâu xem múa còn hơn.

Đỗ Như Hối chỉ cười, ông ta không tin Vân Diệp về nhà rồi sẽ yên tĩnh, văn thư cáo lão của mình đã được hoàng đế phê chuẩn, lúc này lui về tốt cho tất cả mọi người, tình nghĩa cũng được bảo toàn, với hoàng đế mà nói cũng là giai thoại hiếm có, ông ta như có thể thấy cảnh mình vinh quang về hưu rồi, vẻ mặt có chút ngây ngất, lại có chút thương cảm, nhìn cát vàng bao la ngoài cửa sổ, quên cả Vân Diệp.

Tinh thần Lão Đỗ có vẻ sa sút, trốn trong phòng ba ngày không ra, tới khi Vân Diệp gặp lại thì hốc mắt ông ta đã lõm sâu vào.

Đó là chứng tổng hợp của chuyện nghỉ hưu, quan chức càng cao, bệnh càng nặng, Vân Diệp có kinh nghiệm trị bệnh này, ngay cả Lý Uyên còn được mình trị khỏi, một tể tướng có là gì.

Cho nên khi Tôn Nhân Sư thấy Đỗ Như Hối thì ông ta đang cùng Vân Diệp, Vô Thiệt cùng một lão nhân không quen đang đánh mạt chược, Na Nhật Mộ phu nhân như con bườm hoa qua lại phục vụ bốn người.

Nửa tháng chạy tới hai nghìn dặm, Tôn Nhân Sư sờ mặt bị thương vì lạnh, cảm thấy mình thật oan, vì sao phải hành quân ngày đêm trên sa mạc vào mùa lạnh giá này? Nhìn mấy vị say mê đánh mạc chược trong phòng ấm, xung quanh toàn là hoa hỏa không rõ tên, tuy chỉ là đồ hộp, nhưng quả lê kia trong sa mạc quý giá thế nào thì Tôn Nhân Sư biết rất rõ, mình cũng xuất thân phú quý, nhìn thấy nó không kìm được nuốt nước bọt.

- Duyên Khách tới rồi hả, đợi lão phu đánh xong ván này chúng ta nói chuyện, lão phu thua hai nghìn quan rồi, ngươi tới mang cho lão phu ít vận may, đứng sau xem lão phu chém giết.

Quan Tôn Nhân Sư so với hai vị này đều thấp hơn không chỉ một bậc. Trước mặt Đỗ Như Hối chỉ có phận vâng dạ, Na Nhật Mộ mang trà nước hoa quả cho hắn, làm hắn sợ hãi.

Làm một hơi hết chén trà, cầm đĩa hoa quả ăn luôn mồm, thấy bốn người kia chăm chú đánh mạt chược, nổi lòng tò mò tới xem.

Từ khi thấy đại quân, Tôn Nhân Sư yên tâm hẳn, tuy đại quân sát khí ngùn ngụt, nhưng nhìn thế nào cũng không thấy không khí muốn làm chuyện lớn, là danh tướng trong quân, bản lĩnh nhìn nhận này hắn vẫn có.

Đại quân chiến thẳng trở về là như thế, trong kiêu ngạo mang chút thỏa mãn, hắn quá quen rồi, cuối cùng tới gian phòng này, chút lo lắng còn lại liền biến mất, hiện xem đánh mạt chược mới là đại sự, còn bàn giao sẽ có người xử lý.

- Ha ha, Duyên Khách đúng là mang tới vận may, đây là phần của ngươi, không được chối từ.

Đỗ Như Hối đập một kim tệ vào tay Tôn Nhân Sư, sau đó nói với Vân Diệp mặt mày bí xị:

- Ngươi đi bàn giao đi, xong rồi trên người chúng ta không còn trách nhiệm nữa sẽ tiếp tục tác chiến.

Vân Diệp móc ấn tín trong lòng ra ném cho Tôn Nhân Sư:

- Duyên Khách không phải người ngoài, ông xem, ta đưa hắn ấn tin, thế là bàn giao xong, chuyện còn lại có ngũ lễ ta mã làm, chúng ta ký tên đóng dấu là được. Nào nào, hôm nay đang có hứng, chiến vài trận nữa.
Vô Thiệt đứng dậy hất hàm với Lưu Phương đang đếm tiền:

- Đường còn xa lắm, thiếu gì thời gian, hiện tới thời gian công việc mỗi ngày rồi, thứ không tiếp được.

Nói xong kéo Lưu Phương đi.

Vân Diệp mân mê quân bài trong tay nhàm chán hỏi Tôn Nhân Sư:

- Còn việc gì nữa không, có phải ta không cần tới Cao Xương nữa?

Tôn Nhân Sư vội đứng nghiêm đáp:

- Đúng thế ạ, bệ hạ lệnh mạt tướng tới Quy Tư tiếp nhân chuyện ở Bắc Đình là mời Đại tướng quân sớm ngày về kinh, bệ hạ rất nhớ.

Thấy Tôn Nhân Sư nói khéo như thế, Đỗ Như Hối và Vân Diệp nhìn nhau cười, không vạch trần hắn, Vân Diệp lại hỏi:

- Bệ hạ có nói an bài thành lạc đà ra sao không? Để lại cho ngươi hay là để ta mang về Trường An.

Tôn Nhân Sư nuối tiếc nói:

- Bệ hạ không nhắc tới thành lạc đà, tất nhiên do Đại tướng quân xử trí.

Đỗ Như Hối cười nói:

- Tốt nhất ngươi gửi thư gấp cho bệ hạ hỏi rõ, thành lạc đà lớn như thế căn bản không thể vào Quan Trung, trừ khi tháo rời, nhưng tháo rời thành vô dụng. Tòa thành này qua vô số lần chỉnh hợp mới thành hình, tháo bỏ thì tiếc quá.

Tôn Nhân Sư cuống lên, lần đầu tiên nhìn thấy thành lạc đà hắn thèm khát, có thứ này mình có thể thoải mái đi trên sa mạc như đi trên biển, không biết bớt được bao nhiêu việc, huống hồ thành lạc đà sức chiến đấu kinh người, là bá chủ vô địch ở sa mạc.

- Mạt tướng đi dâng tấu cho bệ hạ ngay, xin Đại tướng quân cho ít thời gian.

Tôn Nhân Sư gần như cầu xin Vân Diệp rồi.

- Được, tốt nhất trước khi ta tới Ngọc Môn Quan thì ngươi có tin chuẩn xác, có điều ngươi đừng quá hi vọng, ta đoán chừng nếu do ngươi tiếp quân, rất nhiều thứ sẽ bị tháo đi, vì phẩm cấp của ngươi chưa đủ để biết bí mật thành lạc đà.

Tôn Nhân Sư dẫm chân, chạy nhanh khỏi phòng viết tấu, hắn muốn Ngũ lễ tư mã cùng ký tên với mình cho đáng tin hơn.

Chương 1343: Trình Giảo Kim gian nan

Hổ chết để lại da, người chết để lại danh, Đỗ Như Hối cũng muốn để lại chút gì đó trên nhân gian, sau khi chán đánh bài, cầm lấy sách xem, nhìn Vân Diệp rảnh rỗi không có việc gì tới tìm.

- Lão phu vừa xem cuốn sách nghiên cứu kim thạch, đột nhiên thấy người này nói không chuẩn xác, ngươi xem chỗ này, ( cổ khí đồ) sớm có miêu tả về đỉnh đồng thời thương chu, cuốn sách này lại có cái nhìn khác. Lão phu cho rằng chuyện làm loạn kiến thức của hậu nhân này cần tiến hành phục hồi nguyên gốc.

Vân Diệp nghe mà toát mồ hôi, từ thời Tây Hán đã có người nghiên cứu văn tự cổ, chỉnh lý thẻ trúc, nhưng người nghiên cứu ít, không thành một môn học. 

Thứ này tới thời Tống mới khiến văn nhân sĩ tử chú ý, bọn họ cùng hậu nhân nỗ lực hơn nghìn năm vẫn lần mò trong sương mù, lão già này lại muốn phục hồi nguyên gốc.

( Giai đoạn Hạ Thương Chu không được phương tây thừa nhận, không coi TQ có năm nghìn năm lịch sử, trong đó lý do trọng yếu nhất là thiếu chứng cứ thực chất, cho rằng người Trung Quốc giải thích văn giáp cốt là nói linh tinh, không hình thành chuỗi chứng cứ hệ thống)

Chẳng lẽ Đỗ Như Hối định bù đắp khoảng trống lịch sử này? Mặc dù đám Kim Trúc tiên sinh cũng đang làm chuyện này, nhưng sức ít lực mỏng, nếu có người quen biết khắp thiên hạ như Đỗ Như Hối, liệu có hoàn thành công trình vĩ đại này? Dù sao tìm chứng cứ từ thời Đường dễ hơn một nghìn ba trăm năm sau mới tìm.

Có suy nghĩ này Đỗ Như Hối sống lại, suốt ngày vùi đầu trong đống chiến lợi phẩm tìm kiếm đồ cổ, còn ngang ngược tuyên bố quyền sở hữu chúng.

Thủ lĩnh thân binh của Đỗ Như Hối chẳng hiểu đống châu báu không lấy, vì sao toàn lấy thứ chuông nát đỉnh cũ, thứ nào nhìn cũ nát là Đỗ Như Hối lấy về tự mình rửa sạch, lấy kính phóng đại xem suốt ngày.

Tôn Nhân Sư dẫn quân của mình tới Cao Xương, trước khi đi hắn lại khẩn cầu Vân Diệp cho thêm thời gian, bất kể thế nào cũng phải đợi tới khi có tin tức ở Trường An mới tháo thành lạc đà.

Hiện giờ quân đội toàn tây vực đều mong kiếm chác được chút gì từ quân tây chinh sắp tiến quan, tới thành Loạn Thạch, Tiết Nhân Quý tới đòn, lễ vật tì ít tẹo, yêu cầu lại tham lam, trực tiếp muốn lượng lớn dầu hỏa và thuốc nổ, để báo đáp hắn sẽ ký tên mình vào sổ công lao của Vân Diệp, người đảm bảo là phải gánh nguy hiểm.

Thành lạc đà hiện cần giảm trọng lượng, Vân Diệp đồng ý yêu cầu của hắn, muốn thứ này phải thông qua Ngũ lễ tư mã tiến hành, giữa tướng lĩnh tuyệt đối không thể tự ý giao dịch.

Hiện giờ sổ công lao bị thổi phồng lên ba thành còn cần một số người liên danh ký tên, ví như Lý Tịnh ký tên rất quan trọng, vì ông ta nổi danh thành liêm, mấy chục năm chưa bao giờ báo công sai, chữ tín rất chắc chắn, Vân Diệp hiện đang đợi Lý Tịnh trú ở Hắc Thạch Sơn ăn cát yêu cầu với mình.

Quân đội cũng phân chia giàu nghèo, quân của Vân Diệp nổi danh giàu có, rõ ràng, cách đánh của người giàu tính mạng tướng sĩ quan trọng hơn vàng bạc, nếu có thể dùng vũ khí giết địch thì tránh giáp lá cà. Chiến thuật của Lý Tịnh rõ ràng là chiến thuật quỷ nghèo, dùng mưu trí và dũng mãnh bù đắp chênh lệch.

Lý Tịnh không tới, nhưng Trình Giảo Kim ở Đại Phi Xuyên giằng co với Tùng Tán Cán Bố lại phái phó tướng Chu Trọng vội vã tới, Vân Diệp nhìn thấy Chu Trọng một cái, lòng giật đánh thót, Trình Xử Mặc thấy Chu Trọng khóc lớn.

Chu Trọng cũng là một thiết huyết hán tử, thấy Vân Diệp và Trình Xử Mặc cả người lập tức gục xuống đất, chỉ vết thương lạnh trên người, nói cả đại quân chẳng có mấy người da thịt hoàn chỉnh, đại soái cũng thế.Từ Hà Tây vận chuyển quân nhu thực sự quá gian nan, các dân phu cũng tử thương vô số, vận chuyển từ Kiếm Nam đạo thì bị hạn chế bởi đường xá, không thể vận chuyển quy mô lớn, cho nên hai năm qua, quan của Trình Giảo Kim cắn răng cầm cự, giữ quân của Tùng Tán Cán Bố ở Đại Phi Xuyên.

Thế nên mới có chuyện Lý Đạo Tông đánh đâu thắng đó, hiện Lý Đạo Tông đã hạ Ngọc Long Tuyết Sơn, đó là nhà của Lộc Đông Tán, mà Lộc Đông Tán bị Lý Tịnh ghìm chết ở Hắc Thạch Sơn, hiện tới lúc hai quân so ý chí, người đầu tiên không chống chịu được là Trình Giảo Kim.

- Ta muốn ăn mỳ, chỉ muốn ăn mỳ, cho vào chậu!

Chu Trọng ngồi trong thùng nước nóng hầm hập, không quên quay đầu bảo Trình Xử Mặc đi chuẩn bị thức ăn cho mình.

- Thiếu, Vân soái, cái gì cũng thiếu, mạt tướng đường đường là Vân Huy tướng quân, nhưng ăn chẳng bằng ăn mày, sáng sớm được bát canh thịt, nhưng tìm mỏi mắt không thấy thịt bên trong, thêm vào một cái bánh cắn rụng răng, trưa được bát cháo loãng củ cải coi như năm mới rồi.

Chu Trọng vớt bầu rượu nổi trên thùng nước, tu một ngụm lớn, tiếp tục nói:

- Ta nhớ trong thư chuyết kinh nói gửi cho lão gia tử rất nhiều lương khô dã chiến, có không ít đồ hộp và thịt khô, sao các ngươi còn sống tệ như vậy.

Nói tới đó Chu Trọng mặt đầy chua sót, nâng bàn tay toàn vết thương thối nát cho Vân Diệp xem.- Vân soái, ngài xem đi, chúng ta là võ nhân, cần mặc giáp lên trận, nhưng cả ngày mặc thiết giáp, tối cởi ra sẽ phát hiện chỗ bị siết chặt biến thành sưng đỏ, qua một ngày là nát. Không thể chạm vào mặt giáp được, chạm là dính vào đó, đi đái cũng phải cần cẩn thận không để bị dính vào thiết giáp, nếu không phải dùng nước ấm mới tách ra được, nơi đó căn bản không phải chỗ cho người sống.

- Người Thổ Phồn đánh xuống, chúng ta đánh bại chúng, truy đuổi vài dặm là tướng sĩ đầu đau như nứt toạc, há miệng thở cảm tượng không khí không đủ, lúc đó người Thổ Phồn thừa cơ đánh xuống, tướng sĩ tử thương thảm trọng.

- Đồ do phu nhân mang tới toàn là thứ cứu mạng, nhưng không đủ chia, cả quân tới hơn bốn vạn người, đại soái lệnh quan thư ký lưu trữ chúng, chỉ dùng cho người bị thương, có bệnh hoặc đội cảm tử. Đãi ngộ của đại soái và mạt tướng ngang nhau, nhiều lần thấy lão nhân gia đau dạ dày rên hừ hừ, vẫn gặm từng miếng banh bao nhỏ một.

- Cái nơi đó nước đun không sôi, nhìn bọt nổi ùng ục rồi, cho tay vào chẳng nóng mấy, nước như thế thì làm được món ăn gì chứ, huống hồ chốn quỷ quái đó cỏ chẳng có một gốc, tìm đâu ra lửa đốt.

Nghe Chu Trọng kể lể tình hình Đại Phi Xuyên, Vân Diệp có thể hìn dung ra được, ở nơi cao nhiệt độ sôi của nước thấp, nước sôi bảy mấy độ không thể làm chín thức ăn, ăn vào không khéo hại người, thêm vào phản ứng cao nguyên, hoàn toàn tước đoạt sĩ khí của đội quân thuần túy dựa vào sức lực tác chiến này, Trình Giảo Kim cầm cự được tới bây giờ đã là kỳ tích rồi, nếu không có chút tinh thần đồng cam cộng khổ nào, sụp đổ là chuyện tất nhiên.

Trình Xử Mặc nhìn Chu Trọng húp mỳ sùm sụp, nói với Vân Diệp:

- Ta định đích thân mang tiếp tế vòng qua Hắc Thạch Sơn tới Đại Phi Xuyên, tổng cộng có tám trăm dặm thôi, không là cái gì cả, ngươi nghĩ cách giúp ta, làm sao mới có thể mang được nhiều nhất. Vừa rồi ta tính qua, Lão Chu mang tới hai nghìn kỵ binh, thêm vào gia tướng của ta, thân binh của ngươi, có thể gom đủ ba nghìn người.

Vân Diệp lắc đầu:

- Trong quân không có lý nào cha con đều là tướng, cho nên ai đi cũng được trừ ngươi, nếu ta không phải là chủ soái thì ta đi là tốt nhất, cho ta và ngươi đều không thể đi.

- Khí cầu là công cụ tốt nhất, hiện gió vừa vặn thổi từ sa mạc lên cao nguyên, vừa vặn thuận gió, chỉ cần khí cầu không bay quá cao thì có thể mang được rất nhiều đồ.

- Thêm vào ba nghìn sĩ tốt, có thể mang được rất nhiều tiếp tế, để cho Chu Trọng có thời gian vận chuyển dư dả. Chúng ta cần làm là tấn công Lộc Đông Tán thật dữ dội, làm ông ta không thể quấy nhiễu.

Trình Xử Mặc định tranh cãi, Chu Trọng gạt đi:

- Xử Mặc, đại soái nói rồi, không cho ngươi và Vân soái đi, càng không cho rút hết gia tướng thân binh bên cạnh hai người, yên tâm, mọi người chỉ cần chuẩn bị đồ cho ta, Lão Chu này nhất định mang về đầy đủ.

Chương 1344: Ấm áp lòng người

Vân Diệp bất kể thế nào cũng không ngờ thế cục chỗ Trình Giảo Kim lại nguy cấp tới mức đó, với tính cách của Lão Trình, không tới mức không thể kiên trì được nữa thì sẽ không mở miệng cầu người khác, dù là Vân Diệp và Trình Xử Mặc.

Trong các lộ đại quân chỉ có điều kiện của ông ta là ác liệt nhất, quân Quan Trung tinh nhuệ nhất bị Vân Diệp, Quách Hiếu Khác, Lý Tịnh phân chia hết, để lại cho Trình Giảo Kim là phủ binh Hà Tây, trang bị chỉ được tính được hạng ba, dù thế ông vẫn có thể giằng có với hai mươi vạn đại quân Tùng Tán Can Bố suốt hai năm không rơi xuống hạ phong.

Đao gió kiếm sương trên cao nguyên không mài mòn được ý chí của Lão Trình, ngược lại càng thêm kiên định.

Lúc này lời nói cả thiên hạ đánh Đường đã thành chuyện cười trong tửu quán Trường An, bọn họ nâng chén vì mỗi lần chiến thắng của Vân Diệp, khinh bỉ thủ đoạn âm hiểm của Lý Trì, phấn khích vì Lưu Nhân Nguyện đánh đâu thắng đó trên biển, hoan hô vì Lý Tịnh nhanh chóng bóp nát hành động tấn công Sa châu của Thổ Phồn.

Chiến tích của Lão Trình lu mờ dưới những hào quang thắng lợi đó, bản tính con người thích những điều dễ nghe, nếu như lúc này có người nói ông ta đang bị nguy ngập ở Đại Phi Xuyên, nhất định sẽ bị tất cả mọi người khinh bỉ.

Vân Diệp biết lúc này mình nên xung phong với Lý Nhị đi thay thế Lão Trình, Lý Nhị hẳn cũng hiểu nên hạ lệnh cho Lão Trình lui về Hà Tây tính kế về sau.

Trong triều đình không chỉ một người nhìn ra nguy cơ, nhưng mọi người đồng loạt ngậm miệng, lão tướng có tôn nghiêm của lão tướng, nếu Lý Nhị hạ lệnh thay tướng, với tính cách của Lão Trình, cứa cổ mình là cái chắc.

Cho nên Vân Diệp mới trắng trợn đem trang bị của mình tặng cho Tôn Nhân Sư, Tiết Nhân Quý, dụ hoặc Lý Tịnh. Nhưng thành lạc đà luôn giữ một phần trang bị cực kỳ đầy đủ, đó là y chuẩn bị cho Lão Trình, y rất mong Lão Trình lên tiếng xin số vật tư này.

Cho nên khi Chu Trọng xuất hiện, Vân Diệp cao hứng muốn nhảy cẫng lên, rất muốn Chu Trọng ngậm miệng, không nói gì hết mang vật tư cuốn xéo, sợ nghe thấy tin Lão Trình sinh bệnh hoặc trận vong.

Trên chiến trường chẳng có chỗ nào là an toàn, một mũi tên lạc có thể kết liễu tính mạng của tướng quân tôn quý.

Hiện Chu Trọng mang tới tin tức tốt nhất, Lão Trình vẫn kiên cường sống, thế là đủ, Vân Diệp hạ lệnh, thành lạc đà tiến về phía Hắc Thạch Sơn. Lý Tịnh một ngày gửi Vân Diệp tám lá thư hỏi động cơ của y, Vân Diệp lấy cái cớ buồn chán đi tắm nước nóng để đối phó.

Chu Trọng từ khi tới thành lạc đà miệng không nhàn chút nào, ăn một chậu mỳ, vẫn thèm, bảo Trình Xử Mặc mang hoa quả cho ông ta, để mình trần mặc quân y xử lý vết thương cho mình.

Ông ta luôn cho rằng quân tây chinh và quân Hà Tây chẳng có gì khác nhau, đòi tiếp tế từ quân tây chinh là thiên kinh địa nghĩa. Nghĩ tới mình khổ sở cầu khẩn đại soái cầu viện quân tây chinh, lòng lại chua chát, giờ thì rất hài lòng, lắng tai nghe những âm thanh huyên náo bên ngoài, Chu Trọng thấy vô cùng hạnh phúc, đó là do quan quân hậu cần đang chuẩn bị vật tư cho mình.

Loáng thoáng nghe thấy cái gì mà đạn thuốc nổ, tên dầu hỏa, nghe tên thôi đã biết là vũ khí không tầm thường rồi.
Lôi từ trong lọ ra nửa quả đào, ngắm nghía một lúc rồi cho hết vào miệng, nước quả như mật đầy khoang miệng, bà nội nó, lão tử bao lâu rồi chưa ăn hoa quả nhỉ?

- Một trăm y quan, mang theo đầy đủ dược phẩm, mỗi người ba mươi cân trang bị. Một trăm thập trưởng, võ trang hoàn bị, mỗi người mang năm mươi cân trang bị. Mười quan chỉ huy nỏ trận...

Điền Nguyên Nghĩa cực kỳ bận rộn, mùa đông mà toàn thân bốc hơi nóng, mồ hôi trên trán không ngừng rơi xuống, phải chất đầy hành lý cho ba nghìn người, hơn nghìn lạc đà, hơn vạn thớt chiến mã, ba mươi hai khí cầu, cần kiên nhẫn và kỹ xảo.

Vũ khí, thuốc nổ, dầu hỏa, thêm vào nhiên liệu dùng để đốt, toàn bộ chất lên lưng lạc đà. Còn lương thực, dược phẩm, toàn bộ chất lên lưng chiến mã. Vũ khí lạnh thì Trình soái không thiếu, chỉ có nỏ tiễn là mang được bao nhiêu chất bấy nhiêu.

Khi Chu Trọng từ trong phòng đi ra, ông ta kinh ngạc phát hiện, tất cả vật tư được phân loại bày trên thành lạc đà, chỉ cần qua đêm nay, trước khi mặt trời mọc ngày mai, sẽ nghiêm ngặt dựa theo tiêu chuẩn phân phối cho mỗi người mỗi con ngựa mỗi con lạc đà, làm Chu Trọng có nhận thức mới về hiệu suất của thành lạc đà.

- Điền tham quân, Lão Chu có yêu cầu nho nhỏ, không biết tham quân có thông cảm được không?

Chu Trọng cười bồi tới bên cạnh Điền Nguyên Nghĩa hỏi nhỏ:

Điền Nguyên Nghĩa nhìn Chu Trọng như nhìn một con súc sinh chuẩn bị chở hàng, chỉ vào gian phòng gỗ:
- Rượu ông muốn trong gian phòng kia, ông mang được bao nhiêu thì mang bấy nhiêu, nhưng đừng cấp thêm gánh nặng cho người khác, mỗi phần sức lực của họ được ta an bài rồi.

- Cái này không ổn, thế nào phải có hộ vệ chứ? Tham quân an bài tất cả mọi người như thế làm sao cảnh giới, làm sao ngự địch? Để ra một nghìn kỵ binh là yêu cầu tối thiểu.

Chu Trọng nhíu mày nói:

- Cảnh giới có khí cầu phụ trách, tác chiến có trận nỏ phụ trách, mọi người chỉ cần nỗ lực đem hàng hóa tới Đại Phi Xuyên là được. Sau khi mọi người xuất phát, đại quân sẽ lập tức tấn công Hắc Thạch Sơn, Tinh Tinh Hạp, thu hút tất cả kẻ địch, còn về phần thám báo thì mọi người tự xử lý.

- Các vị chỉ có năm ngày để vượt qua khu không người, nhiều người và gia súc như thế sẽ tiêu hao rất nhiều lương thực và cỏ khô, cho nên khi ấy có thể bỏ ra một số chiến mã tác chiến, như vậy tới khu phòng thủ của người Thổ Phồn, thế nào cũng có hơn nghìn kỵ binh, thêm vào nỏ doanh có thể đánh một trận, Trình soái thế nào cũng tiếp ứng. Hiện đây là cách tốt nhất rồi, không nên nghi vấn, đây là kết quả do Vân soái, Đỗ tướng, Lưu lão gia tử và các mạc liêu tính toán ra, ông chỉ cần chấp hành là được.

Điền Nguyên Nghĩa lau mồ hôi, chắp tay với Chu Trọng rồi đi chuẩn bị phân chia lạc đà, lại không thể ảnh hưởng tới thành lạc đà.

Chu Trọng phát hiện ra mọi thứ ở quân tây chinh khác hẳn với quân đội mà ông ta biết, quân tây chinh thuần thục chuẩn bị đồ dục tới Đại Phi Xuyên, còn binh sĩ của mình thì cứ đứng ngẩn ra trước đống vật tư nhiều như núi.

Thời đại mới và thời đại cũ ắt có va chạm, Chu Trọng là người đầu tiên cảm thụ được sự va chạm đó, khi ông ta dẫn đội ngũ lên đường tới Đại Phi Xuyên, Tích Thạch Sơn đã cháy rừng rực, khói bốc lên ngoài năm mươi trượng vẫn nhìn thấy, nơi đó nhất định đã thành địa ngục.

- Tướng quân đừng nhìn, đại soái tấn công là hủy hiệt, người Thổ Phồn không ai còn khả năng sống sót, thành lạc đà tới đâu cỏ không mọc nổi, câu này không phải nói cho có.

Giáo úy nỏ doanh nhắc nhở Chu Trọng, đây không phải lúc ngây ra, vì không có quan hệ phụ thuộc, nên nói rất tùy tiện.

Chu Trọng không giận, ngẩng đầu nhìn ba mươi hai chiếc khí cầu hoa văn dữ dằn, không phát hiện cảnh báo, hô lớn:

- Đi thôi các huynh đệ! Mọi người ở Đại Phi Xuyên đang đợi để ăn mỳ đấy.

Tất cả đều đi bộ, bản thân Chu Trọng mang rất nhiều, cổ đeo hai vò rượu, mang cho đại soái, địa soái hơn một năm không uống rượu đã bắt đầu thích uống sữa ngựa rồi, chuyện này rất phất thường, đại soái phải uống rượu chứ không phải sữa ngựa, chỉ phụ nhân và trẻ nhỏ mới thích cái thứ trắng phớ đó.

Chương 1345: Tinh Tinh Hạp

Vân Diệp nhận tin từ trên khí cầu truyền xuống, lính gác báo cáo đội ngũ của Chu Trọng đã vào núi, đoạn đường này vô cùng khó đi, chỗ hẹp nhất chỉ cho hai ngựa đi ngang hàng, chỉ cần qua được địa hình hiểm trở này, Vân Diệp không tin du kỵ Thổ Phồn có thể ngăn được một nỏ doanh trang bị đầy đủ.

Lửa rừng rực hòa tan tuyết trên núi, nước đục ngầu chảy vào trong lửa mạnh, dầu hỏa chưa cháy hết liền như con răn lửa chạy lung tung khắp nơi, doanh trại hùng vĩ của người Thổ Phồn đã bị ngọn lửa nuốt chừng, hai nghìn người Thổ Phồn chưa kịp bắn một mũi tên nào đã thành tro bụi.

Người Thổ Phồ nhìn thấy thành lạc đà lập tức lựa chọn cố thủ, Lý Tịnh ba lần tấn công không hạ được cái đinh cắm vào bình nguyên này, nên tướng lĩnh Thổ Phồn tự tin cho rằng, mình chống lại được Lý Tịnh cũng chống lại được Vân Diệp.

Sai lầm đó đã tạo thành kết quả hiện này.

Lộc Đông Tan ở Tinh Tinh Hạp nhìn thấy rõ ràng lửa cháy ở Tích Thạch Sơn, khi khí cầu xuất hiện, ông ta biết Vân Diệp đã tới, chỉ không biết vì sao Vân Diệp tới đây tấn công mình, là thống soái ưu tú, ông ta ngửi thấy mùi nguy hiểm.

Tinh Tinh Hạp luôn là nơi binh gia ắt phải giành lấy, một bên là núi, một bên là sông, núi không cao, nước không sâu, xuyên qua Tinh Tinh Hạp là vào được Tây Vực rồi, là hành lang duy nhất từ Hà Tây vào Tân Cương.

Thổ Phồn muốn xuất binh, hướng đông có thể trực tiếp công kích Sa Châu, hướng tây có thể tới thẳng Quy Tư, có thể nói, chỉ cần giữ được Tinh Tinh Hạp có thể bóp chết yết hầu khống chế Tây Vực của Đại Đường, chiếm cứ ưu thế chiến lược.

Vân Diệp nổi danh phóng hỏa, nên Lộc Đông Tán sớm điều chỉnh Tích Thạch Sơn, chặt hết toàn bộ cây cỏ vốn không nhiều trên núi, không ngờ vẫn không tránh được hỏa hoạn.

- Thành lạc đà không thể tiến vào Tinh Tinh Hạp.

Lý Tịnh ngồi trong đại trướng của Vân Diệp mệt mỏi nói:

- Không định vào, chỉ định giữ chân Lộc Đông Tán mười ngày, ta cũng không định xen vào chiến khu của ngài, chẳng qua vì để Trình bá bá được ăn một bữa no, cho nên mới mạo hiểm.

Vân Diệp cũng lộ vẻ mệt mỏi, uể oải nói:

- Có biết Tích Thạch Sơn là chỗ ta chuyên môn để lại cho Lộc Đông Tán không? Chỉ cần nơi đó còn có người phòng thủ, hắn sẽ không tùy tiện bỏ đi, ta luôn muốn cùng Lộc Đông Tán đại chiến một trận ở Tích Thạch Sơn, chứ không phải ở Tinh Tinh Hạp, ngươi làm hỏng kế hoạch của ta.

- Con người nóng nảy thì ít nghĩ, ít nghĩ thì khó tranh khỏi sai sót, ta tuổi trẻ nóng tính, không có sự vững vàng như ngài, thịt được hai nghìn người với ta đã là đại thắng.

Lý Tịnh cầm lấy bội kiếm rời lều, một lúc sau lại đi vào hỏi:

- Ngươi đã có cả đống phiền toái rồi, kiêu căng ngọa ngược, vượt cảnh tác chiến, đồ sát tù binh, bức tử thân vương, điều nào cũng đủ cho ngươi khốn đốn, vì sao lại còn muốn thêm cái tội không lệnh đã làm? Ngươi luôn là một người thông minh, không thể không biết quan văn khắp Trường An đang đợi đối phó với ngươi, ta nghe nói ngự sử ngôn quan ngày ngày giấu tấu chương trong ống tay áo, chỉ cần phát hiện có thời cơ thích hợp là tấu lên. Mặc dù bệ hạ luôn bảo hộ ngươi, nhưng bản thân ngươi không biết tự kiềm bớt lại à?

Vân Diệp nâng chén trà mời Lý Tịnh:- Nếu ta kiềm bớt lại, nếu ta hối lỗi, ngài cho rằng đám ngôn quan sẽ tha cho ta sao? Số tội này chưa tới mức để bệ hạ chặt đầu ta phải không? Chỉ cần không chặt đầu thì không phải chuyện lớn.

- Ngươi đúng là không thích hợp thống lĩnh đại quân, một chủ soái hợp cách phải tàn nhẫn với cả kẻ địch lẫn bàn thân, ngươi không làm được, cho nên lão phu nói ngươi không hợp cách, ngươi có thể dẫn đại quân tung hoành vạn dặm bách chiến bách thắng là trời cao phù hộ rồi.

- Lão phu đã dâng tấu tiến cử với bệ hạ rồi, ngươi không thích hợp cầm binh, nhưng là nhân tuyển binh bộ thượng thư tốt nhất. Lần này ngươi tấn công Tích Thạch Sơn và Tinh Tinh Hạp là được lão phu mời, ta thiếu công cụ đánh thành nên mời ngươi tham chiến, nhớ kỹ, người khác hỏi ngươi cứ nói thế.

Vân Diệp im lặng nhìn bóng lưng Lý Tịnh biến mất ở sa mạc, lệnh:

- Lấy toàn bộ dầu hỏa và thuốc nổ còn lại của chúng ta, khí cầu thả thừng tối đa, thành lạc đà tiến tới khi không thể tiến lên được nữa thì thôi, nếu Tinh Tinh Hạp thực sự không thể công phá, ta cũng muốn đốt một ngọn lửa chưa từng có trên đời ở nơi này.

Từ khi thành lạc đà xuất hiện Lộc Đông Tán liền không rời khỏi chòi gác, suốt hai canh giờ ông tha theo dõi gắt gao xem bảo lũy vô địch này vận hành thế nào. Lần trước trong gió cát sa mạc không nhìn kỹ, lần này ở trên cao, mọi thứ đều nhìn rất rõ ràng.

Thành lạc đà đột nhiên hoạt động, như tấm gỗ ghép hình vuông biến thành hình sợi dài, thế trận của nó vẫn vững trãi, nhìn hình dáng thì nó định tiến vào Tinh Tinh Hạp.

Lộc Đông Tán không phải người cố chấp, ngược lại ông ta rất cởi mở, thích tiếp nhận thứ mới mẻ, ba lần tới Đại Đường cầu thân cho Tùng Tán Cán Bố, thực ra là để tiếp nhận các loại công nghệ mới, thậm chí ông ta mơ tưởng hoàng đế cho các loại thợ làm hồi môn của công chúa, đáng tiếc là cái quốc gia đó không cho ông ta chút tôn kính nào.

Ông ta mua rất nhiều sách vở, bất kể lạo sách vở gì, ông ta coi đó là thu hoạch lớn nhất.

Từ khi Vân Diệp dùng dầu hỏa, Lộc Đông Tán cũng nghiên cứu dầu hỏa, nhiều phen lẻn vào quân doanh ở bên Bá Hà nhìn trộm, không tiếc tiền thông qua nhiều con đường mua một bộ trang bị luyện dầu, mua được rồi nhưng không mang đi được, quan ải kiểm tra rất đáng ghét.Đó là những tiếc nuối không thể bù đắp được, nếu mình cũng có thể luyện dầu hỏa, Tinh Tinh Hạp sẽ là chỗ chôn thây của thành lạc đà.

Khí cầu đã bay lên, chỉ có năm cái, số còn lại đâu cả rồi? Trong đầu Lộc Đông Tán chợt nảy ra một nghi vấn. nguồn truyện t u n g h o a n h. c o m

Nỏ tám trâu trên thành lạc đà đang điều chỉnh góc độ phát xạ, tên đã lắp lên, sẵn sàng xạ kích bất kỳ lúc nào.

Vân Diệp không đinh vào Tinh Tinh Hạp, không định đoạt nó, y chỉ muốn lập uy, tranh thủ thời gian cho Chu Trọng.

Người khác đều lấy đội quân nhỏ yểm hộ đại quân, ai ngờ Vân Diệp hùng hổ tiến tới chỉ làm trò, tướng soái khắp thiên hạ không ai có thể phân tâm làm việc khác trước sự tấn công của Vân Diệp.

Nỏ tiễn của thành lạc đà không bỏ qua cho bất kỳ ngóc nhách khả nghi nào, chỗ mai phục Lộc Đông Tán chuẩn bị trước, bị thuốc nổ đả kích liền biến trở lại nguyên hình.

Đường đi càng lúc càng hẹp, sau khi vào Tinh Tinh Hạp được năm dặm, thành lạc đà ngừng tiến lên, cả hàng binh sỉ nâng tù và thổi tiếng dài thê lương, nỏ tám trâu giữa thành đẩy hết lên trên, tất cả máy ném đá đều chuẩn bị sẵn sàng.

Lộc Đông Tán không tin Vân Diệp có thể làm được gì, quân đội mình đã lui lại hai dặm, đó không phải chỗ thành lạc đà có thể tiến vào, Vân Diệp muốn chiếm Tinh Tinh Hạp phải tiến hành một cuộc chiến đao thương bình thường với mình, không phải dựa vào vũ khí diễu võ dương oai.

Phùn phụt, nỏ tiễn bay lên che lấp ánh mặt trời, dầu hỏa đã bùng cháy, dệt thành tấm lưới khổng lồ, cùng lúc đó thùng dầu hỏa treo ở khinh khí cầu cũng rơi xuống, không khí sặc mùi dầu hỏa, chớp mắt không khí cũng bắt đầu bốc cháy, nhìn bốn phía, khắp nơi là ngọn lửa tàn phá.

- Lui quân!

Vân Diệp hạ lệnh đơn giản nhất, bão lửa lần này ít nhất có thể cháy ba ngày.

Lộc Đông Tán xua tay gạt màn khói đen trước mắt, ông ta hồ đồ rồi, Vân Diệp làm thế chỉ có thể ngăn mình tiến quân, chẳng có mấy sức sát thương, chẳng phải uổng công vô ích?

Rất nhanh ông ta hiểu ra, nhìn binh sĩ ôm cổ họng thở khó nhọc, liền biết lửa chỉ là sản phẩm phụ, trong khói có độc.

- Hèn hạ! Vô sỉ!

Lộc Đông Tán lấy khăn nhúng nước bịt ngoài mũi, chửi Vân Diệp hai câu rồi hạ lệnh rút lui.

Chương 1346: Ngày Tàn Của Thành Lạc Đà

 Mưu kế luôn là liên quan,nếu không chẳng thể gọi là mưu kế, Trình Xử Mặc suất lĩnh kỵ binh vòngqua Tinh Tinh Hạp, nhào bổ về đại quân của Lộc Đông Tán, thấy quân trậncủa Lộc Đông Tán không chút rối loạn, sĩ khí ngút trời, liền chậm rãirút lui. Lộc Đông Tán không có ý tác chiến lập trại ở cửa ra của TinhTinh Hạp, dựa lưng vào Hắc Thạch Sơn cố thủ.

Giằng co như thế bảy ngày, Trình Xử Mặc không tìm thấy bất kỳ cơ hội nào, đành quay về đường cũ.

Lộc Đông Tán phái thám báo vào hẻm núi, đi chưa được hai dặm bị cung thủ quân Đường giết quá nửa, phía trước xuất hiện một quan ải, vô số quânĐường mang mõm lợn đang làm việc khẩn trương, bọn họ chuẩn bị xây mộttrận địa nhở ở đây.

Đó là quân của Lý Tịnh, thấy lỗ xuyên kim là sở trường của Lý Tịnh, ôngta chẳng quan tâm ai đuổi Lộc Đông Tán khỏi Tinh Tinh Hạp, trong mắt ông ta chỉ có thắng bại.

Đại quân của Vân Diệp tiếp tục tiến về Ngọc Môn Quan, quá thời hạn vốnlà một trọng tội, năm xưa Hán tướng quân Lý Quảng vì chậm ngày không tới kịp đại chiến, không chịu nổi tiểu lại dày vò, xỉ nhục, mới vung kiếmtự sát.

Hiện giờ Vân Diệp đối diện với vấn đề tương tự, có điều tâm thái của ykhá bình ổn, tuyệt đối không có chuyện tự sát. Tô Định Phương đang dàicổ đợi mình, hắn sẽ giúp mình cầm chân thiên sứ, vả lại hiện chẳng cóthiên sứ nào tới sa mạc lượn lờ nữa, vị trước đã chết ở thành Loạn Thạch rồi. Nhất là nghe nói hiện giờ Đại tướng quân Vân Diệp cực kỳ nóngnảy, đã tới mức thấy ai giết nấy, rời thành Loạn Thạch không tìm ai đểgiết, liền chạy đi giết hai nghìn người Thổ Phồn, nghe nói còn đốt mộtngọn lửa ngợp trời ở Tinh Tinh Hạp, đá nơi đó cũng cháy đen. Người nhưvậy không chọc vào nổi.

- Bệ hạ có lệnh, Lam Điền hầu Vân Diệp lập tức về kinh, không được trì hoãn.

Mã Chu đứng trên thành lạc đà tuyên đọc mệnh lệnh của hoàng đế:

- Hết rồi à?

Vân Diệp chuẩn bị nghe một tràng dài, không ngờ chỉ có đúng một câu, hơn nữa còn là mệnh lệnh, không phải chiếu thư. Vừa rồi cấp Đỗ Như Hối làchiếu thư, còn do chính hoàng đế biết, cái kiều chữ phi bạch ngoằn ngoèo của ông ta trừ Hủy Tử không ai bắt chước được, sao tới mình lại chỉ cómệnh lệnh, quá nhất Mã Chu còn đưa mình một lệnh tiễn, thế là sao?

Lần trước ở đại doanh của Lý Tịnh là như thế, lần này ở đại doanh của mình, sao cũng như thế?

- Ngươi là Đại tướng quân, không nhận lệnh tiễn, nhận chiếu thư làm gì,chiếu thư của lão phu toàn lời đẹp đẽ, nhưng không bằng quân lệnh củangươi, cho ngươi lệnh tiễn, tức là ngươi vẫn là Đại tướng quân, bệ hạđang trấn an ngươi, muốn ngươi đừng quá kích động, lại lo ngươi trênđường về kinh trì hoãn vô nghĩa, nên mới cho ngươi lệnh tiễn. Ngươikhông biết, thần tử sau khi nhận chiếu thư có một tháng nghỉ sao? Quânlệnh thì không có chuyện tốt như thế. Mau vào kinh đi, đoán chừng bệ hạđã đợi tới sốt ruột rồi.

Đỗ Như Hối tựa hồ có chút ghen tỵ.

- Lần trước Lý Tịnh cũng nói thế, chẳng lẽ bệ hạ nói càng ít đại biểucàng trọng dụng? Lý lẽ kiểu gì thế, Mã Chu, ngươi cho ta biết rốt cuộccó chuyện gì?

Với Mã Chu, Vân Diệp không có chút khách khí nào:

- Đại tướng quân, Đỗ tướng nói không sai, bệ hạ định phong thưởng chocác tướng quân có công vào ngày mùng một Tết, không chỉ ngài cần tớitrước thời hạn, mà Trương soái, Ngưu soái cũng thế.

- Đại Phi Xuyên thì sao? Lý Tịnh vì sao không về kinh cùng ta?

Mã Chu cười khổ:- Trình đại tướng quân sống chết không chịu về, nói thế nào cũng phảiđợi ông ấy chém chết Tùng Tán Cán Bố đã, thế nên Lý Tịnh đại tướng quâncần kiềm chế Lộc Đông Tán. Trừ hai vị đó người còn lại đều phải vềTrường An, đại lễ Nguyên Đán cực kỳ long trọng, thiếu mấy vị đại tướngquân sao được.

Biết rành rành Mã Chu đang nói láo, Vân Diệp vẫn tin lời hắn, đám ngườimình cầm quân bên ngoài quá lâu, như thế sẽ hình thành phái hệ của bảnthân, Lý Nhị sao có thể cho phép điều đó? Sau này Đại tướng quân phảinắm các loại quân khác nhau cơ bản đã chuyện đã được xác định.

Vân Diệp tới Ngọc Môn quan nộp văn thư, đợi y trở về phát hiện có ngườikhông cho y lên thành lạc đà nữa, chỉ nói mời Đại tướng quân lập tức lên đường về Trường An.

Nhìn kỹ tới ba lượt vẫn không nhận ra, nhìn kỹ lần nữa, té ra là tênthái giám không trym. Na Nhật Mộ, Tiểu Miêu, Lưu Phương vẫn ở thành lạcđà, cả của cải của mình nữa, sao lại không cho mình vào thành.

- Con bà nó ngươi định chiếm bà nương của lão tử à?

Vân Diệp tóm cổ tên thái giám hỏi.

- Bệ hạ có lệnh, Lam Điền hầu Vân Diệp lập tức về kinh.

- Con bà nó, ngươi muốn tham ô chiến lợi phẩm của lão tử à?

- Bệ hạ có lệnh, Lam Điền hầu Vân Diệp lập tức về kinh.

Vân Diệp đánh gãy ba cái răng của hắn, hắn vẫn nói câu đó, có điều thành lạc đà là địa bàn của mình, không cho mình vào đúng là nực cười, thânbinh xung quanh đã rút vũ khí chuẩn bị băm vằm tên khốn này rồi.Có điều Vân Diệp không để họ ra tay, mình đánh tên hoạn quan tiếp nhậnthành lạc đà này có lẽ không sao, nếu người khác ra tay, dù có lý haykhông, Lý Nhị cũng chặt đầu đã rồi mới hỏi lý do.

- Thành lạc đà ngày mai sẽ cho ngươi, bản soái sẽ tuân lệnh của bệ hạ, lập tức về kinh không có nghĩa là không được ngủ.

Sau một đêm thành lạc đà biến đổi hoàn toàn, quân lệnh chỉ nói giaothành lạc đà cho thái giám, không nói phải giao cả người, những tướng sĩ này mình dẫn từ Trường An đi, tất nhiên phải dẫn họ về.

Điền Nguyên Nghĩa không đi, quan chức của hắn đã gắn liền với thành lạcđà, nên hắn nhìn thành lạc đà tan nát, lòng như dao cắt...

Vân gia có một bà nương thích nhặt nhạnh, cho nên thứ còn lại ở thànhlạc đà không nhiều, mới đầu lập thành lạc đà, Vân gia đầu tư cực lớn,hiện giờ đương nhiên phải thu hồi.

Thái giám tiếp nhận thành lạc đà ngồi trên thành rơi nước mắt, chẳngbiết phải làm gì với số lạc đà sót lại cùng năm nghìn chiến mã. Mình chỉ là một tên hoạn quan, ở kinh thành còn có thể diễu võ dương oai, nhưngchân chính gặp phải chuyện này, hắn không biết phải làm gì.

- Tôn Nhân Sư tướng quân rất thích thành lạc đà, không bằng chúng ta đem thành lạc đà vào dưới quyền Tôn tướng quân? Hay dở gì cũng còn đườngsống, nếu không dựa vào hơn trăm người chúng ta, mệt chết cũng chẳngđiều khiển được thành lạc đà.

- Không được, bệ hạ lệnh ta tiếp nhận thành lạc đà.

Hoạn quan miệng hơi lọt gió:

- Thành lạc đà dù sao cũng phải sống sót, nói thật, thứ quan trọng nhấtcủa thành lạc đà không phải những cái này, mà là người trên đó, đó mớilà bộ phận quan trọng nhất, giờ không còn người nữa, nó thành tòa thànhchết, chúng ta cho lạc đà ăn cũng thành vấn đề.

Điền Nguyên Nghĩa không làm gì được tên hoạn quan đầu óc sơ cứng này.

- Ha ha ha, cha gia không chọc nổi Vân Diệp, ở hoàng cung y cũng dámnghênh ngang, chẳng lẽ không chọc được Tô Định Phương, Lý Tịnh? LãoĐiền, ngươi theo cha gia làm việc, duy trì tốt thành lạc đà sẽ khôngthiếu lợi ích của ngươi, ta nhất định nói tốt mấy câu với bệ hạ.

Nghe tên hoạn quan mua chuộc lòng người một cách thô bạo, Điền NguyênNghĩa chỉ muốn khóc to, kẻ mà ngươi nói dám nghênh ngang ở hoàng cungtiến cử ta còn không cần, cần gì tên thái giám ngươi tiến cử? Mình đánhgiá cao thành lạc đà, quyết tâm dựa vào nó lập công dựng nghiệp, vinhdiệu tổ tông, nếu không vì mục tiêu này, mình đã theo đại soái về Trường An rồi.

Đại soái kỳ thực không định hủy thành lạc đà, lấy đi người và giáp báohộ thành lạc đà vì ba năm bôn ba trên sa mạc, rất nhiều lạc đà đã bịthương tích ngầm, không tới hai năm sẽ dần dần chết đi.

Điền Nguyên Nghĩa sở dĩ ở lại là không nỡ bỏ lạc đà và trang thiết bịtrên đó, không ai biết hắn bảo bao tâm huyết vì những thứ này, chỉkhông biết mình có thể cầm cự tới khi nào.

Người ở lại cùng hắn đều là sĩ tốt Tây Vực thích thành lạc đà, chuyệnthường ngày họ làm là điều khiển lạc đà, cho lạc đà ăn, Trường An với họ quá xa xôi, Trung Nguyên cũng chẳng có gì để vướng bận, không bằng ởlại sa mạc chăn lạc đà cho tự do.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau