ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1336 - Chương 1340

Chương 1337: Chí hướng của mỗi người

Dọn dẹp chiến trường là công việc của Phạm Hồng Nhất và Điền Nguyên Nghĩa, lúc này Vân Diệp được Tiểu Miêu và Lưu Tiến Bảo tháp tùng đang ngồi trên sa mạc mênh mông nướng một con dê béo, bên cạnh là bảy tám vò rượu, con số bên trên đồng nhất, đầu là năm mươi, xung quanh yên ắng, thành lạc đà cách ngoài mười dặm.

Y đang đợi bằng hữu của mình, từ khi thành đại tướng quân, bằng hữu thành bá chủ một phương, tín nhiệm liền thành thứ xa xỉ phẩm.

Xa xa có hai con ngựa, một từ phía nam, một từ phía bắc đi tới, vừa đi vừa nhìn quanh, cẩn thận như chim sợ cành cong.

Hi Đồng sờ cái đầu trọc định nói, Vân Diệp nói trước:

- Câm mồm, trừ tình nghĩa huynh đệ ra, nếu ngươi dám nói nửa chữ, ta sẽ lập tức sai người dọn cái ổ phỉ của ngươi, ngươi tưởng ta không tìm được cái ổ của ngươi à?

Trái với sự cẩn thận của Hi Đồng, Hàn Triệt tỏ ra rất nhẹ nhõm, tới bên đóng rượu, kiểm tra con số trên đó xong gật đầu nói:

- Hiếm có, hiếm có, ngươi uống rượu lại không giở trò.

Hi Đồng chỉ sau lưng Vân Diệp nói:

- Tên béo kia cũng tới rồi, hắn là con kền kền chuyên ăn xác thôi.

- Nếu hắn không tới, hai ngươi căn bản không đứng vững được ở đây, sao, muốn về hả?

Vân Diệp lấy dao xẻo thịt dê cho vào đĩa, đưa cho Hi Đồng.

Hi Đồng đặt thịt xuống, xách một cái vò rượu, tu một hơi xong, ôm vò rượu có chút uể oải. Hàn Triệt cũng ôm một vò rượu, mất đi hứng trí nói chuyện.

Vân Diệp giao việc nướng dê cho Lưu Tiến Bảo, khoanh chân ngồi xuống thảm:

- Thấy sự hung hãn của người Đại Thực rồi chứ? Nghe Quách Bình nói các ngươi bị tử thương thảm trọng, ý định muốn làm quốc vương có giảm đi chút nào không?

Hàn Triệt chỉ Hà Thiệu đi tới gần:

- Có tên béo này chẳng lẽ xoay chuyển được thế yếu của bọn ta? Uu Phúc Tố thảm bại ở chỗ ngươi, tiếp theo ông ta nhất định khai chiến với bọn ta, ngươi đi rồi, bọn ta sẽ xui xẻo.

- Bà nương ta mới các ngươi tới, ta tất nhiên cảm kích bất tận, song tình nghĩa là tình nghĩa, quốc sự là quốc sự, Bắc Đình đô hộ phủ đã hoàn thành mục tiêu chiến lược của mình, tất nhiên phải về nước. Các ngươi hoành hành ở vùng đất này hơn một năm, cũng kiếm đủ rồi chứ? Đủ rồi thì dừng tay đi, một về Tạng làm thần côn, một về Hà Bắc làm thổ hào, đều là lựa chọn không tệ, vì sao nhất định làm cái quốc vương vớ vẩn gì đó, khác gì rước họa cho con cháu.

- Hàn Triệt, ta biết ngươi làm việc này là do ăn no rửng mỡ, Hi Đồng, ngươi bảo bà nương ngươi an phận chút, ngươi không phải chỉ có một bà nương. Tiểu Thiết còn đang hôn mê trong thành lạc đà, chẳng lẽ ngươi thương lão bà, không thương nhi tử?

Hi Đồng nhíu mày đang định nói thì giọng vịt đực của Hà Thiệu truyền tới:

- Hi Đồng huynh, Hàn Triệt huynh, ngàn vạn lần đừng rời vùng đất phong thủy này, nguyên do trong đó để ta nói.

- Ta tới đây hơn một năm, cũng hiểu đại khái về phong thổ nhân tình nơi này, Tây Vực là vùng giàu có, sản vật phong phú, bất kể lúa mạch hay bông, ngọc thạch, đồng, sắt, đều hơn xa Trung Nguyên, hai vị nếu đứng vững chân ở đây, ta có thể đả thông thương đạo từ nơi này tới Trung Nguyên.

- Hai người phụ trách cướp bóc, ta phụ trách bán vào Trung Nguyên, thi thoảng dựa uy phong của Vân Diệp cấm chỉ thương cổ Tây Vực. Ha ha ha, thử nghĩ xem phát tài lớn cỡ nào!

Hà Thiệu béo trở lại nở nặng nhọc ngồi xuống thảm, hôm nay đi tới mười dặm, đúng là giết người.

Vân Diệp chỉ muốn tát Hà Thiệu một cái, mình đang khuyên hai người họ rời đi, tên khốn kiếp ngày còn chưa nghe rõ, cho rằng đang thương lượng đại kế phát tài, nên mở mồm phun phân.Hàn Triệt cười:

- Đúng ý rồi, Hà huynh quả nhiên là đại nhân vật trong giới thương cổ, tùy tiện nói một câu đã giúp bọn ta tìm được đường phát tài, tiểu đệ cầu mà hẳng được, Hi Đồng huynh hẳn cũng không có ý kiến gì chứ?

- Đúng thế, chỉ cần chúng ta liên thủ với nhau, nhất định sẽ phát tài lớn, Hà huynh yên tâm, chuyện cướp bóc chém giết giao ta làm, chỉ cần huynh vận chuyển hàng tới Trường An bán là được, không biết ý Vân hầu ra sao?

Hà Thiệu vỗ bụng vỗ bụng vô cùng vui vẻ, Vân Diệp nói rất lâu mà hai người này không chịu hợp tác, mình nói dăm ba câu đã đạt thành hiệp nghị. 

Vân Diệp mặt đen như đít nồi, nhìn ba tên hơn hờ chạm vò rượu bán, lòng xoắn xuýt, ba tên này điên cả rồi...

Chuyện nằm ngoài phạm vi khống chế của mình thì không khống chế nữa, Hi Đồng, Hàn Triệt chưa biết Tây Vực sắp thành thời đại Chiến Quốc, chỉ cần thập lục vương tới, muốn phát tài, giữ được mạng hẵng hay.

Ngửa mặt nằm lên thảm, hôm nay đẹp trời, không mây cũng không cát, Tiểu Miêu đặt đầu phu quân lên đùi mình, hai người đều chẳng muốn để ý tới ba người uống rượu kia.

Hà Thiệu chưa chắc không biết tâm tư của mình, cố ý giả ngốc, trong chuyện này có mình tham gia hay không không quan trọng, mình rõ ràng phải về Trường An, Hà Thiệu mới tới Bắc Đình có trăm cách khiến hắn hòa vào quần thể phát tài này.

Vốn chẳng nghĩ thuyết phục được hai bọn họ, Vân Diệp chỉ muốn nỗ lực lần cuối, giờ Hà Thiệu tới, làm nỗ lực này tan thành bọt nước, thôi mặc xác họ.

Không nói chuyện bực mình nữa, không khí liền trở nên cực tốt, chén qua chén lại mặt trời đã ngả về phía tây, nhìn ráng hồng bên trời, Vân Diệp vỗ vai ba người, chỉ về phía doanh trại nói:

- Mai ta phải đi rồi, thế lực của Vân gia sẽ rút sạch khỏi Tây Vực, chuyện của các ngươi khỏi tính ta vào, các ngươi thích thì cứ làm, nhưng cẩn thận với thập lục vương, họ chẳng có kẻ nào vừa đâu.

- Có lẽ đây là lần xuất chinh cuối cùng của ta rồi, bao năm qua chạy đông chạy tây, chẳng có thời gian hiếu kính lão tổ mẫu, con cái không ai giáo dục, thê thiếp chăn đơn gối chiếc. Nói ra kiếp này sống thật lỗ, mơ mơ hồ hồ đã trung niên rồi.

- Các ngươi còn có dũng khí phá gai mở đường, mong trời cao phù hộ các ngươi, sau này nhớ viết thư cho ta, để ta biết các ngươi còn sống.
Nói tới đó mắt Vân Diệp đã ươn ướt, cố gượng cười, uống hết số rượu còn lại, lảo đảo đi về doanh trại, Tiểu Miêu vội đi tới đỡ.

- Tiểu Diệp!

Hi Đồng lên tiếng gọi:

Vân Diệp hơi dừng lại, vẫy tay, leo lên lưng Vượng Tài, chẳng cần giục, Vượng Tài sớm muốn về thành lạc đà, chạy đi như làn khói.

- Hầu gia nhà ta để lại cho các vị vài thứ, đợi đại quân đi, các vị có thể tới lấy.

Lưu Tiến Bảo chắp tay với ba người, lên chiến mã rời đi.

Về thành lạc đà, tướng sĩ ai nấy mặt âm trầm, trong đó sắc mặt Trình Xử Mặc khó coi nhất, Phạm Hồng Nhất nhắm mắt không nói không rằng.

Thực sự là không nói được gì nữa, trong vòng một ngày giết ba vạn tù binh, dù là ai cũng không chịu nổi, Đỗ Như Hối không muốn làm khó Vân Diệp, mới y đi chiêu đãi minh hữu, bản thân lấy ra ý chỉ của hoàng đế, lệnh Phạm Hồng Nhất đưa toàn bộ số tù binh tới chân núi giết. Nguyên nhân duy nhất là không thể mang tù binh về, Đỗ Như Hối cố chấp cho rằng, số tù binh này sớm muộn cũng thành họa, cũng không thể đại lại Tây Vực, chỉ tăng cường thực lực cho thập lục vương.

- Đỗ lão tặc táng tận lương tâm!

Trình Xử Mặc nghiến răng rít lên.

- Ngươi còn muốn Đỗ tướng làm gì? Ông ta vốn không cần gánh cái ác danh này, chiếu chỉ bệ hạ đưa xuống, ngươi có làm không? Mở to mắt mà nhìn, người Đại Thực căm hận chúng ta, hai bên không có khả năng hòa giải, trước kia ta muốn tránh tình hình này xảy ra, Đỗ tướng nhắc nhở, ông ta có ý chỉ bệ hạ trong tay, mỗi trận đều không lưu tù binh.

- Ta biết các ngươi tôn kính người Đại Thực liều mình chiến đấu tới cùng, đó là ý nghĩ của quân nhân, không phải của chính khách. Chiến tranh kết thúc rồi, về Trường An ngươi bớt ra ngoài đi, cho ngươi lễnh tiễn, dẫn hai vạn kỵ binh, từ giờ chúng ta toàn lực về nước, tiếp tế thành lạc đà đã tới giới hạn nguy hiểm rồi.

Trình Xử Mặc lấy roi ngựa quất cọc, làm con Đốn Hà mã của Ưu Phúc Tố lui lại liên tục, Trình Xử Mực thích nhất chiến mã, khi dọn dẹp chiến trường, đã nhìn trúng con ngựa này, nặng tới hai nghìn cân, hơn chiến mã khác bốn thành.

Thấy Trình Xử Mặc định leo lên lưng con ngựa đó, Vân Diệp kéo lại:

- Không được, con này không thể cho ngươi, ngươi cưỡi con Ô Chuy của ngươi đi.

- Lại chuyện gì nữa, người đã giết rồi, sao chiến mã cũng không cho ta, đây là chiến lợi phẩm của ta.

Trình Xử Mặc cuối cùng cũng bùng nổ:

- Ta biết, chúng ta viễn chinh tới đại uyển, chẳng lẽ không mang về cho bệ hạ vài con bảo mã? Ngươi vẫn còn là tòng ngũ phẩm, Con Sâu đã là chính tứ phẩm, có mất mặc không.

- Chẳng qua là vỗ mông bệ hạ mà có!

Trình Xử Mặc làu bàu:

- Ngươi nói đúng, con ngựa này dùng để vỗ mông bệ hạ, chuyện mất mặt nhất ta làm cho ngươi, giúp ngươi lên tứ phẩm, ngươi đừng chọc giận ta, hôm nay ta đầy một bụng khó chịu rồi.

Trình Xử Mặc quất roi vào không khí, chửi bới đi về doanh kỵ binh...

Chương 1338: Tự chuốc lấy cái chết

- Hoắc vương Nguyên Quỹ, con thứ mười bốn của cao tổ, tuổi trẻ đa tài, cao tổ kỳ vọng nhiều. Năm Vũ Đức thứ sáu, phong làm Thục vương, năm thứ tám, tấn phong Ngô vương. Đầu năm Trinh Quan, thái tông thường hỏi quần thần:" Con em trẫm ai hiền đức không?" Thị trung Ngụy Trưng nói:" Thần ngu dốt, không biết hết, chỉ có vài lần Ngô vương trò chuyện với thần, cũng có thể tính." Nguyên Quỹ theo thái tông đi săn, gặp phải quần thú, lệnh Nguyên Quỹ bắn, không lệch phát nào, thái tông nói:" Ngươi tài nghệ hơn người, nay thiên hạ chưa định, ta có ngươi lo gì!"

Đỗ Như Hối đứng trên thành lạc đà đọc đoạn này với Vân Diệp, tóm lại là Hoắc vương Lý Nguyên Quỹ rất lợi hại, rất được hoàng đế coi trọng, lão trượng của hắn là Ngụy Trưng, Vân Diệp mà muốn đối phó với hắn thì phải cẩn thận.

Vân Diệp nhìn bộ hạ của mình được giải cứu từ trên xà gỗ xuống, lắc đầu nói:

- Đánh xong tính sau, hắn dám đối xử với người của ta như thế, nói không chừng muốn đối phó với bản soái, đánh hạ thành Toái Diệp, giết liền ba ngày rồi xem tình hình, không lập uy, chúng tưởng đại đô hộ này là nặn từ bùn.

Mệnh lệnh phát xuống, kỵ binh chầm chậm từ trong thành lạc đà tràn ra ngoài, thành lạc đà tổ hợp lại, một tuần hương sau, tiếng tù và thổi lên. Là lực lượng công thành trung kiên, lạc đà cương giáp trên cùng chầm chậm áp sát thành Toái Diệp, mũi nỏ tám trâu từ lỗ châu mai thò ra, chỉ cần vào tầm bắn là lập tức kích phát.

Đúng lúc này cổng thành mở rộng, một đội nhân mã chạy ra, vẫy cờ trong tay yêu cầu dừng lại nói chuyện, Lưu Chính Vũ quay đầu nhìn Vân Diệp, không thấy có mệnh lệnh mới, phất tay, nỏ tám trâu xạ kích, mũi tên xé không gian, đâm vào đội kỵ binh, lực xung kích cường đại kéo thi thể chúng bay về phía sau, cả người lẫn ngựa bị bắn xuyên.

Tiếng trống reo hò trên thành đã dừng, nhưng thành lạc đà không dừng bước, lúc này ai cũng hiểu một chuyện, đại quân căn bản không có ý đàm phán, giết trước, đúng sai tính sau.

Hỏa Phượng quốc? Ý là tắm lửa trùng sinh à. Đáng tiếc gặp phải Vân Diệp thì nó sẽ thành gà rừng. 

Lưu Phương cười ha hả nhìn tường thàn hoảng loạn nói với Vô Thiệt:

- Đại quân phải có dáng vẻ của đại quân, đám phán là chuyện đám văn thần làm, quân nhân mà không có chút huyết tính thì sao còn là quân nhân.

Vô Thiệt cho tay vào ống tay áo, ngán ngẩm nói:

- Đám vương gia này thường ngày ngông cuồng quen rồi, giờ tới Tây Vực cho rằng trời cao hoàng đế xa không quản thúc được, chúng không nghĩ xem Vân Diệp ở lại Tây Vực làm cái gì, quá nửa là giám thị chúng, không cho chúng làm bừa. Lúc này lại chọc vào tên sát tinh y, là chuốc khổ vào thân.

Khí cầu giám thị đã bay lên, tù và lần nữa truyền đi, giáo úy lệnh đối nỏ thuốc nổ, đây là hành động công thành tiêu chuẩn.

- Vân hầu, tha cho Lý Nguyên Quỹ một mạng, giữ lại đường ăn nói.

Đỗ Như Hối khuyên can:

- Ba ngày sau nếu hắn còn sống thì ta tha.

Ý chí của chủ soái không thể thay đổi, khi thành Toái Diệp tiến vào tầm bắn, hoàn toàn không đếm xỉa cung tiễn trong thành bắn ra, nỏ tiễn mang theo đốm lửa bay lên, cuối cùng trút như mưa xuống tường thành, sóng nhiệt hất văng nỏ tám trâu trên tường thành, vô số người khua khoắng chân tay bay lên, cuối cùng rơi xuống im thin thít.

Chỉ một loạt xạ kích đã dọn trống tường thành, thành lạc đà dần áp sát, tầm bắn kéo dài, kỵ binh của Trình Xử Mặc bảo vệ một cái xe lớn phi tốc chạ tới dưới cổng thành, đổ bọc thuốc nổ vào cổng thành, châm lửa sau đó ôm đầu chạy về. Còn chưa chạy được ba mươi trượng đã có tiếng nổ kinh thiên, hắn vội chui xuống dưới gầm xe, loạn thạch trên trời rơi xuống ào ào, hai con ngựa kéo xe bị đập tan xương...

Trình Xử Mặc thấy cổng thành đã biến mất, thúc chiến mã xông tới, căn bản không cho người trong thành thời gian phản ứng.

Tiên phong thành lạc đà đã áp sát tường thành, hơn trăm cái thang được bắc qua, bồ binh miệng ngậm đao, dẫm thang tiến vào thành.

Từ lúc bắt đầu tới khi binh mã vào thành chưa tới một ném hương, hơn vạn bộ binh đã vào hết thành, thành lạc đà rút thang, về vị trí trước khi tấn công. Điền Nguyên Nghĩa cũng vào thành, chuẩn bị khống chế kho ngay lập tức, nghe bộ hạ báo kho chưa bị chiếm lĩnh, giáo úy cùng các huynh đệ đang khổ chiến.Chẳng bao lâu sau ba cổng thảnh nối nhau bị Trình Xử Mặc, Trần Sồ, Quách Bình công phá, mỗi người chấp hành mệnh lệnh riêng, không có lệnh của đại soái, không ngừng đao.

Hàn Đức Công giáo úy toàn thân thương tích thấy đại soái, ôm chân đại soái khóc, hơn nghìn bộ hạ của hắn không chết bởi dị tộc, có sáu trăm chết trong tay người mình, làm hắn đau đớn vô cùng.

- Được rồi, bất kể là ai hạ lệnh thì hắn cũng chết chắc, giờ ngươi xéo vào thành kiếm kẻ phát động tấn công ra đây, ta muốn lột da chúng. 

Vân Diệp nổi trận lôi đình.

Nguồn cơn là Lý Nguyên Quỹ vừa mới tới thành Toái Diệp liền yêu cầu giáo úy giao quân nhu, giáo úy từ chối, thế là hắn cắt lương thực, nước uống của quân doanh, muốn họ khuất phục. Quan viên trong thành đi tìm Hoắc vương lý luận, bị hắn treo lên giá gỗ, đại quân tới muộn hai ngày thôi là họ chết sạch.

- Lý Nguyên Quỹ đâu?

Vân Diệp hỏi Trình Xử Mặc vừa quay về:

- Không tiện bắt, ngươi không biết Đàn Nữu thủ trước đại môn, đặt đao ngang cổ, nói nếu ai dám vào, nàng sẽ cứa cổ, nữ nhân thối đó dám làm việc này lắm.

Trình Xử Mặc hơi xấu hổ:

Đàn Nữu là khuê nữ của Ngụy Trưng, khi nhỏ cùng học với nhau, vì có khuôn mặt trứng ngỗng, nên mọi người gọi là Đàn Nữu, sau gả cho Lý Nguyên Quỹ. Bỏ đi chuyện lần này, giao tình giữa Đàn Nữu và đám Vân Diệp đều rất tốt, không vì nàng gả đi mà thay đổi.

Vân Diệp nghe thế cũng gãi đầu, y chẳng quan tâm Lý Nguyên Quỹ sống hay chết, bị Lý Nhị đưa tới Tây Vực đều là kẻ có uy hiếp với Thừa Càn, dù bị mình giết, cùng lắm Lý Nhị nổi giận một hồi, huống hồ Lý Nguyên Quỹ phạm vào đại kỵ, kho của quân viễn chinh mà hắn cũng dám động vào sao?

- Vào thành.Vân Diệp muốn chính mắt xem sao, không bắt được Lý Nguyên Quỹ không bỏ qua.

Trong thành đang chém giết khắp nơi, bất kể là người Hồ hay quân Đường do Lý Nguyên Quỹ mang tới đều trong danh sách báo thù, đi qua con đường đầy xác chết liền tới cửa nhà Lý Nguyên Quỹ.

Một nữ nhân mặc trang phục quý phụ đứng ở cửa, đao đặt ngang cổ, xung quanh đầy kỵ binh nhưng không dám xông lên, cổ nữ nhân đó đã chảy rất nhiều máu, chỉ cần đao vào sâu hơn một chút là đứt cổ.

- Lui ra!

Lưu Tiến Bảo quát một tiếng, Vân Diệp âm trầm tách đám đông đi tới.

Hắc Vương phi nhìn thấy Vân Diệp, liền van nài:

- Diệp Ca Nhi, ngươi tha cho phu quân ta được không, hắn chỉ nhất thời hồ đồ, ngươi tha cho hắn, bọn ta lập tức về Trung Nguyên, không cần vương vị, không cần đất phong nữa, chỉ muốn làm điền nông, ngươi tha cho hắn được không?

- Đàn Nữu, ngươi là người thông minh, biết phu quân ngươi làm chuyện này mang tới họa sát thân, vì sao không khuyên? Chuyện tới nước này ngươi bảo ta tha cho hắn thế nào? Hơn sáu trăm âm linh đang nhìn ta, tùy ý giết tướng sĩ là tội gì đâu phải ngươi không rõ? Hầu Quân Tập vì thế mà mất đầu, Lý Nguyên Quỹ sao có thể là ngoại lệ? Các ngươi muốn làm quốc vương, vương hậu tới điên rồi à?

- Ta khuyên rồi, Nguyên Quỹ nói, chỉ cần cho ngươi đủ lợi ích, ngươi sẽ không truy cứu, ta vẫn sợ, gửi thư cho bộ hạ ngươi, bảo họ chạy mau, nhưng họ không chạy, ta biết phải làm sao! A Diệp, ngươi tha cho Nguyên Quỹ một lần đi, hắn không dám nữa đâu.

Vân Diệp quay đầu nhìn Hàn Đức Công, Hàn Đức Công đi lên nói:

- Bẩm đại soái, vương phi đúng là đã cảnh báo ti chức, còn lén đưa lương thực và nước uống tới, nếu không ti chức không cầm cự được tới khi đại soái về.

Vân Diệp day huyệt thái dương nói:

- Ngươi đi hỏi xem, có tướng soái nào lãnh binh đánh trận lại lấy tính mạng bộ hạ ra giao dịch? Cha ngươi cả đời cương chính, về tới Trường An, ông ta sẽ là người đầu tiên chém đầu các ngươi.

- Bỏ đao xuống, nể mặt ngươi biết người giữ kho là người mình, ta không giết, ta sẽ cho Lý Nguyên Quỹ vào xe tù giải tới Trường An, xử lý ra sao là chuyện của bệ hạ.

Hoắc vương phi mặt xám như tro tàn, về tới Trường An chẳng phải cũng chết, kéo đao cứa cổ.

Vô Thiệt ném một viên đá ra, trúng cổ tay Hoắc vương phi, cheng một cái, đao rơi xuống đất.

- Bắt Lý Nguyên Quỹ, không được kinh động hậu trạch.

Nói xong câu này, Vân Diệp xoay người đi, dù ai làm chuyện này, không phải chỉ xin lỗi mà xong.

Hết Q21, té ra kế hoạch vĩ đại đánh đuổi ngoại tộc đi là để người nhà đóng cửa giết nhau!

Chương 1339: Không về Trường An

- Sao tới mức này, sao tới mức này!

Lý Nguyên Tường vác cái bụng ục ịch vội vàng tới lều soái của Vân Diệp, người còn chưa tới, tiếng đã tới trước rồi.

Tới không chỉ riêng Lý Nguyên Tường, còn có bảy tám vị vương gia, Từ vương Lý Nguyên Lễ, Hàn vương Lý Nguyên gia, Bành vương Lý Nguyên Tắc, Trịnh vương Lý Nguyên Ý, Việt vương Lý Trinh, Giang vương Lý Hiên, thế là vương gia chất kín lều của Vân Diệp.

- Vốn không cần tới mức đó, Lý Nguyên Quỹ giết bộ hạ của ta liền tới, Vân Diệp ta xuất thân cực khổ, dựa vào mặt mũi huynh đệ bộ hạ mới ngồi vững ở ghế này, ai khai đao với bộ hạ của ta, khỏi phải nói, ta lấy hắn ra khai đao, không chết không thôi.

Một câu của Vân Diệp đã đóng hết cánh cửa thương lượng lại.

Lý Nguyên Tường vất vả chen tấm thân béo ú lên cái ghế, hai chân lơ lửng, trông rất buồn cười, nhưng từ đầu tới cuối Vân Diệp đầy cảnh giác với kẻ này, không ai biết cái đầu của hắn nghĩ gì, nói không lại thì định chủ ý luôn, kẻ nào chọc ta thì ta đập kẻ đó.

- Chúng ta không nói chuyện Nguyên Quỹ nữa, hắn giết người của ngươi, tùy ngươi xử trí, nhưng Ngụy thị và con không sai chứ? Càng không nói ngươi và Ngụy thị từ nhỏ lớn lên bên nhau, thế nào cũng có chút tình cảm. Hỏa Phượng quốc là đất phong bệ hạ cấp cho Nguyên Quỹ, hôm qua Nguyên Quỹ biết chuyện không hay tìm ta thương lượng, hắn đã trao vương vị cho nhi tử mười hai tuổi của hắn. Vân hầu, quân uy ngươi lớn tới mấy cũng không thể can thiệp vào truyền thừa vương tộc chứ?

Vân Diệp thở dài:

- Ngươi càng béo càng thông minh rồi, ta không hiểu, dựa vào một mình Lý Nguyên Quỹ dám động tới kho dự trữ của ta sao? Nói tới cùng ta cũng là hoàng tộc, hôm nay chúng ta đóng cửa nói cho rõ chuyện này. Tiến Bảo, gọi Ngụy thị vào đây, chúng ta nói chuyện.

Lưu Tiến Bảo vâng lời, dẫn Ngụy thị mặt phờ phạc vào, sau đó mang trà cho mỗi người rồi lui ra, đóng cửa lại.

- Lý Nguyên Quỹ là thằng ngốc, nếu hắn bảo Đản Nữu tới tìm ta, thế nào cũng lấy được nhiều thứ ta không dùng tới, không cần cướp. Cho nên nếu sau lưng không có mấy người các ngươi xúi bẩy thì ta không tin.

- Đừng vội chối bỏ, ta không định tính sổ các ngươi. Lý Nguyên Quỹ tự mình muốn làm thằng ngốc thì phải trả giá, các ngươi âm thầm tiêu diệt được đối thủ, chơi chiêu này đẹp đấy.

- Sau đó chạy tới chỗ ta, lấy tình lấy lý để ta thương xót Đàn Nữu và đứa con, bọn họ cô nhi quả mẫu giữ Hỏa Phượng quốc, vừa vặn cho các ngươi dần dần ăn mòn, mưu kế hay lắm. Hại ta phải diệt trừ Lý Nguyên Quỹ bình lửa giận trong quân, các ngươi lại được tiếng trượng nghĩa.

Nghe thế, Ngụy thị đứng bật dậy, chỉ đám vương gia trong lều:

- Đúng thế, đúng thế, ta nói với phu quân ta, Vân Diệp và nhà ta quan hệ rất thân, nay y tây chinh về, nhất định có vô số thu hoạch. Ta chỉ cần mặt dầy tới cửa, bất kể là mua hay xin cũng có lợi ích lớn, mới đầu phu quân ta cũng nghĩ như thế. Nhưng về sau cùng các ngươi tụ hội liền thay đổi, muốn chiếm lấy thứ trong thành Toái Diệp, biết rõ có đại họa vẫn làm, kẻ đáng chết chính là các ngươi.

Lý Nguyên Tường vừa muốn phản bác, Vân Diệp đưa tay ra hiệu Ngụy thị yên tĩnh lại, nói:

- Ta được bệ hạ yêu cầu giao vùng đất này cho các ngươi quản hạt, nên mai đại quân sẽ về Bắc Đình, đồn trú ở Cao Xương, nghe nói Tiết Nhân Quý được thưởng lớn, tới đồn trú ở Quy Tư. Đây là chuyện ngoài dự liệu mọi người, một đêm thăng liền ba cấp đạt tới tầm cao này thật hiếm có, ta làm hầu gia mười mấy năm chẳng thay đổi, tức chết mất.

- Ha ha, câu này các ngươi đừng ghi vào tấu chương đấy, ta không gánh được tội danh lòng mang oán niệm đâu, chẳng qua chỉ than phiền ở đây một câu, ai bảo chúng ta là người nhà chứ.
Sắc mặt Lý Nguyên Tường biến đổi mấy lần mới xen vào:

- Ngươi ly gián cũng quá trơ trẽn đấy, chuyện khuyết đức giá họa người khác cũng làm rồi, hiện ta không muốn nghe ngươi lảm nhản, ta chỉ muốn hỏi một câu, ngươi có thừa nhận quyền hợp pháp của bọn ta ở mảnh đất này không? Sẽ không hơi chút dẫn đại quân tới đây tuần biên chứ? 

Vân Diệp lắc đầu:

- Không, trừ khi các ngươi chết sạch, nếu không ta sẽ không tới, nhắc lại, đại quân ta tuyệt đối không vượt quá Dã Mã Nguyên. Dù các ngươi bị Thổ Hỏa La, Đại Thực tấn công thì ta cũng không tới, nhưng yên tâm, các ngươi chết sạch rồi thì ta sẽ giúp các ngươi báo thù.

Lý Nguyên Gia nói từng chữ một:

- Tốt, ta từ Chu Nguyên giàu có tới chỗ chó ăn đá gà ăn sỏi này là muốn được thống khoái, sống cũng được, chết cũng tốt, đều do tự mình đinh đoạt, ta thà đối diện với vó sắt của dị tộc, chứ không muốn ngồi ăn chờ chết, ngươi ở đây có suy nghĩ giống ta.

Nói tới đó chắp tay với Ngụy thị:

- Tẩu tẩu, liều chết cầu sinh là tình hình của chúng ta hiện nay, từ nay về sau, quân hệ của chúng ta không còn là thân thích nữa, mà là hai quốc gia. Tẩu nghĩ cho kỹ, thấy lực không đủ thì theo Vân Diệp về Trường An, bọn ta đảm bảo mỗi người sẽ có hậu lễ, đảm bảo hai người phú quý cả đời.

Ngụy thị nghiên răng ken két, thế lực của Lý Nguyên Quỹ đã bị Vân Diệp giết hết, mình không có cách nào kháng cự lại đám vương gia này.

- Có một kẻ tên là Hà Thiệu, tên vương bát đản đó gần đây cùng ta mâu thuẫn, hắn giống các ngươi đều muốn kiếm ăn ở Tây Vực, đương nhiên nếu dám bước vào quốc thổ Đại Đường, ta sẽ chặt cái chân chó của hắn. Hắn còn có hai đồng minh, chiếm được đất khả rộng, chuẩn bị xưng vương. Ngươi có thể tìm hắn làm đồng minh, ta đảm bảo trong vòng mười năm, hắn không có bất kỳ mưu đồ gì với ngươi và Hỏa Phượng quốc. Mười năm sau nhi tử ngươi lớn lên rồi thì nghe thiên mệnh vậy. Ta muốn giết trượng phu của ngươi, là bằng hữu cũ, ta cho mẹ con ngươi chút đảm bảo.

Vân Diệp nới với Ngụy thị:Lý Nguyên Tường hỏi vội:

- Vân gia ngươi định rút hẳn khỏi Tây Vực sao?

- Đúng thế, Vân gia chỉ giữ lại chút cơ nghiệp ở Tuyết Sơn, còn lại sẽ rút đi hết, cả thương đội cũng không để lại.

Lý Nguyên Tường trượt từ ghế quống, chắp tay cáo từ, đám vương gia kia cũng theo sau, chỉ còn lại Ngụy thị:

- Ta muốn cùng phu quân gặp nhau một tối, không biết được không?

Vân Diệp gật đầu, sau Lưu Tiến Bảo đưa Ngụy thị tới chỗ giam giữ Lý Nguyên Quỹ.

Kỳ hạn ba ngày đã hết, tù và trên thành lạc đà thổi lên, tất cả tướng sĩ lui khỏi thành Toái Diệp trở về đội, với chiến sĩ mà nói, đây là bữa tiệc cuối cùng, tiếp theo là hành quân không ngơi nghỉ.

Khi trời sáng, Vân Diệp nhìn thấy Ngụy thị, Lý Nguyên Quỹ vịn chấn song xe tù nói với Vân Diệp:

- Ta nói với con ta đừng hận ngươi, ta cũng không hận ngươi, nhưng thi thể ta không thể nhập quan, ta đã thề, kiếp này không tới Trường An nữa.

Vân Diệp thất kinh, đang muốn tới ngăn cản, nhưng khóe miệng Lý Nguyên Quỹ có dòng máu đen chảy ra, Ngụy Thị ôm đầu hắn hôn liên tục, nước mắt ướt nhòe..

- Hạc Đỉnh Hồng! Hết cứu!

Giọng Vô Thiệt ở bên truyền tới.

Thứ này thì Vân Diệp biết, là thạch tín đỏ, là tỳ sương (as) tự nhiên, không biết vì sao gọi là Hạc Đỉnh Hồng, nuốt vào bụng đúng là hết hi vọng.

Vân Diệp nhìn Ngụy thị dùng xe ngựa đưa thi thể trượng phu vào thành Toái Diệp tan nát, hỏi Vô Thiệt:

- Ông ở trong hoàng cung cả đời, coi như có quyền phát ngôn lớn nhất, chẳng lẽ trong đó thực sự khủng bố như thế? Ta cũng lớn lên trong hoàng cung, sao không có cảm giác đó, chỉ thấy nhiều quy củ chút, không tự do.

Vô Thiệt lườm Vân Diệp, quay người bỏ đi, câu hỏi ngu xuẩn thế này ông ta không muốn trả lời, nếu hoàng cung là chỗ tốt đẹp, Lý Nguyên Quỹ cũng chẳng tự sát, thái tử chẳng tìm mọi cách cứu lão bà ra, Vô Thiệt từ sau khi rời hoàng cung, chưa từng nhắc tới cuộc sống trong đó, không phải không thể nói, mà thực sự không có bất kỳ cái gì hay để nói.

Chương 1340: Huân chương

Tây Vực thực ra không có đường, cho dù có thì sau một trận bão cát cũng biến mất tăm.

Cái tệ nhất của chiến tranh là chết ngươi, một địa phương nếu xảy ra chiến tranh quy mô lớn, ngươi sẽ kỳ quái phát hiện, người nơi đó sẽ trở nên rất ít (!?), ngươi có thể thi thoảng thấy lạc đà, bò dê chết trên sa mạc, chỉ có người không thấy, dù là sống hay chết.

Chỉ người mới có thói quen mai táng đồng loại, thương cổ ở trên đường thấy xương người chết, bất kể thủ lĩnh thương đội có phải gian thương không đều đem tìm chỗ ít gió cát chôn đi, thói quen này nhất định phải tuyên dương, chẳng may mình chết trên sa mạc, người sau cũng sẽ làm thế, trong sa mạc, chẳng ai là an toàn, người già thường nói vậy. 

Đám cường đạo càng tôn trọng truyền thống chôn cất, giết người xong vội chôn xác đi, như chó giấu xương vậy, không để cho ông trời thấy, chỉ để bà đất biết, dù sao ông trời biết giáng sét, bà đất nhân từ hơn, như người mẹ chiếu con, khi con làm chuyện xấu, mẹ luôn giấu giếm.

Một trận gió nhỏ thôi qua, sa mạc sẽ mù mịt, cát bụi như dùi công thành nện vào thành lạc đà, khí thế hung mãnh nhưng chẳng có chút lực đạo nào. Thành lạc đà một ngày không biết bị công kích như thế mấy lần.

Người trong căn nhà gỗ giữa thành lạc đà lại chẳng có tâm tình cảm thụ sự cuồng dã, hào mại của sa mạc, ai nấy ôm chồng công văn dấy vội vàng ra vào, cả đi vệ sinh cũng chạy gấp gáp.

Binh sĩ đi qua đây là nghển cổ nhìn vào trong một cái, gặp được văn thư nửa đường ra đổi gió liền cười cho nắm đậu rang, hỏi nhỏ quân công của hắn khi nào tính xong.

Văn thư nhai đậu rôm rốp, làm ra vẻ thần bí khua tay một cái, đối phương liền tỏ vẻ hiểu ý.

- Bệ hạ định lấy thứ này ứng phó cho có với quân tây chinh của ta à? Không có vàng, bạc, đất đai, nữ nhân, quan chức, chỉ có một miếng sắt vun này à? Ném vào hiệu sắt chẳng được một ngân tệ.

Tiếng rống của Vân Diệp làm chim ưng bay trên trời cũng nghe thấy, đời sau y chịu đủ sự lừa gạt này rồi.

- Đồng chí Vân Diệp một năm qua cống hiến... Đặc biệt phát huân chương khen thưởng, mọi người vỗ tay...

- Đồng chí Vân Diệp tại năm chín tám có thành tích trác tuyệt...Đặc biệt phát huân chương khen thưởng, mọi người vỗ tay...

- Đồng chí Vân Diệp...

Toàn là cổ vũ, làm trâu làm ngựa một năm, có được không phải tờ giấy thì là miếng sắt, nói mỹ miều là phần thưởng tinh thần.

- Chủ ý thất đức này là do ai nghĩ ra?

Vân Diệp nhìn cái miếng sắt quen thuộc, bên trên có ít sao, không khác gì thứ mình được thưởng trước kia, nhớ tới cảnh ngộ cũ, lại nhớ tới đám ngốc ăn cát ở sa mạc, lửa giận sôi trào.

- Lão Vân, đừng nổi giận với ta, ta cũng từ thành Loạn Thạch chạy tới đây để nói với ngươi chuyện này. Đây là chính sách mới của triều đình, ngươi xem kim long bài chuyên môn phát cho tướng quân cấp một, ngươi có một cái, ta có một cái, phải rồi, cái kim long cầm quyển sách là của Lão Đỗ, ông ta là quan văn, chỉ được thế thôi.

Hứa Kính Tông vô cùng cao hứng, lại tên ngốc bị danh dự làm ngốc.- Ngươi cũng là quan văn, sao không có kim bài rắn bốn móng? 

- Khác chứ, ta đích thân dẫn quân chém giết với người Thổ Phồn trên tường thành, thu được quân công chân chính, quan văn ở hậu phương như Lão Đỗ sao so được.

Hừa Kính Tông đắc ý lắm, công lao của quan văn lớn tới đâu cũng không thực tế bằng quân công, quân công có thể giữ mạng, dù không may tham ô, hoặc nhìn trúng khuê nữ nhà nào mà cưỡng bức, có quân công, hoàng đế nể tình ngươi từng bán mạng mà tha cho đường sống. Quan văn làm chuyện này thì cơ bản là thanh danh thối hoắc, không còn hi vọng ngóc đầu lên nữa, võ tướng không tham ô, không báo láo quân công, không cưỡng bức dân nữ thì còn là võ tướng không?

Lão lưu manh Lý Hoằng Cơ một đêm ngự thập nữ, Trường Tôn Thuận Đức tham ô thành tính, bị hoàng đế lấy mất tước vị rồi, vậy mà đại thọ hoàng đế, ôm chân hoàng đế khóc một hồi, bị hoàng đế tát không biết bao lần, sau đó hơn hở về nhà, tước vị được khôi phục, ngay bổng lộc mấy năm qua cũng thanh toán đủ.

So ra thì Ngụy Trưng không tốt số như thế, tước vị được khôi phục, nhưng thanh danh thì thối hoắc.

- Lão Vân, đừng coi thường thẻ bài này, quý lắm đấy, lần này ngươi được thưởng sáu huân chương, có thể đeo lên quan phục khoe khoang, ít nhất gặp quan không cần bái lạy.

Hứa Kính Tông lấy ra một huy chương mãnh hổ bằng bực, ướm lên ngựa Vân Diệp.

- Ngươi ngốc hay ta ngốc, giờ trên triều đường còn ai mà ta phải tham bái? Huy chương hổ già này liên quan rắm gì tới ta. Không được, ta phải dâng tấu, bệ hạ không thể qua loa như vậy, chẳng may binh biến thì nguy.

- Binh biến? Ai tạo phản? Thứ này khi thử chấp hành ở Trường An, binh sĩ được thưởng khóc rầm trời, nhất là mấy tướng lĩnh dị tộc, dùng đao cắt mắt thề trung thành với bệ hạ, tướng sĩ trong quân tung hô vạn tuế. Phía đông, phía nam, phía bắc có rồi, chúng ta xa n hất, thiên sứ giờ mới đem tới. Bệ hạ nói, thứ này là cảm tạ tướng sĩ anh dũng giết địch, sau khi về Trường An sẽ có phong thưởng.

- Về còn có phong thưởng?- Có chứ, nghe nói nương nương đã lệnh nội phủ chuẩn bị rồi, lần phong thưởng này sẽ lấy thẳng từ nội phủ, không chiếm dụng quốc khố.

Nghe tới phong thưởng Vân Diệp mới trở nên vui vẻ, thế mới đúng chứ, toàn là hán tử trồng cây làm ruộng, học cao quý làm cái mẹ gì, vàng bạc thật mới động lòng. Thẻ bài làm thủ đoạn an ủi tinh thần cũng không tệ, kim long bài của mình thế nào cũng được một kim tệ.

Ngắm nghía huân chương một chút, Vân Diệp đột nhiên nhớ ra:

- Thiên sứ đâu, sao không thấy tới? Phải chiêu đãi tốt, trở về còn nói tốt hộ chúng ta vài câu.

Khóe miệng Hứa Kính Tông co giật:

- Chết rồi, ở thành Loạn Thành chưa được một tháng thì chết, uống nước thế nào miệng nôn trôn tháo, được ba ngày thì chết. Ta cũng chẳng hiểu sao qua nổi ba năm vừa rồi, về Trường An, lão phu sẽ ở trong Yến Lai lâu không ra nữa, mẹ nó, Hồ cơ của ta cũng chết rồi, người bản địa còn chẳng chịu nổi, ba năm qua lão phu ít nhất giảm thọ mười năm.

Vân Diệp hoài nghi nói:

- Không phải thiên sứ nhòm ngó Hồ cơ của ngươi nên bị ngươi giết chứ? Nói đi, yên tâm, huynh đệ giúp ngươi xử lý, nhất định thành án không manh mối.

Hứa Kính Tông dở khóc dở cười, chỉ Vân Diệp mắng:

- Ba năm qua ngươi ở trong quân ngày càng thô bỉ rồi đấy, Hồ Cơ dùng nốn năm năm, ai vì ả mà giết người, dù tặng Hoàng Nguyên Thọ, hắn cũng không lấy.

Gặp được bằng hữu cũ, nói nhăng nói cuội một hồi làm người ta vui vẻ.

Cái đất Tây Vực này quá tà, con người tới đây là dã tâm cứ tăng vòn vọt, Hi Đồng, Hàn Triệt đều thế, tên béo Hà Thiệu cũng vậy, nhìn mặt đất mênh mông, liền dâng lên ý muốn chiếm hữu, nhìn trời đất bao la, muốn khắc tên mình vào đó, đâu ngờ tây bắc không chứa được nhiều hùng tâm tráng chí như thế.

Vân Diệp thề, sau này tuyệt đối không thể để kẻ có hùng tâm tráng chí tới nhà, càng kẻ nhìn xa trông rộng càng phải đề phòng, chỉ chiêu đãi người tầm nhìn hạn hẹp, không có chí lớn, đó mới là người cùng đường với mình, tránh đầu tư tình cảm vào, thu lại là đầy bụng ủy khuất.

Phạm Hồng Nhất mang sách công lao lên, mắt đổ kè, mấy ngày qua không ngủ được tử tế, chỉ sợ làm mai một công lao của tướng sĩ, cùng ngũ lễ tư mã thủ hạ ngày đêm tra xét, cố gắng không bỏ sót một ai.

Vân Diệp lật xem sổ công lao, lấy bút đỏ viết gạch tên mình và Đỗ Như Hối đi, đưa tên Quách Bình ở phía sau lên, đặt ngang với Trình Xử Mặc. Xong việc nói:

- Nâng công lao của các huynh đệ trên cơ sở này lên ba thành.

Chương 1341: Một tên chủ soái không bình thường

- A cái gì, ngươi không biết về tới Trường An, ngươi thẩm hạch quân công là ta vào Lão Đỗ à, hai bọn ta cầm quân đánh trận, thế nào chả kiếm được lợi lộc, lúc này liền thấy được lợi ích của cái chức nát này rồi.

Vân Diệp đắc ý vô cùng, tự mình giám sát mình, dù nghiêm ngặt tới mấy cũng bị người ta bới móc ra chuyện xấu, hiện có thể tưởng tượng đám ngôn quan đang nhìn mình chằm chằm như rắn độc. Nếu lúc này không làm giải trí cho đại chúng thì quá có lỗi với khổ công của đám ngôn quan rồi, bà nội nó, Vân Thọ ăn bánh bao ở cửa hiệu nhà mình, ném đi hai cái cũng thành mục tiêu công kích của chúng.

Đoán chừng hoàng đế nhìn thấy tên Vân Thọ trên tấu chương đàn hặc cũng sững người, nghĩ nửa ngay mới liên hệ Vân Thọ béo ú với tên hoàn khố lãng phí lương thực.

Đám này điên mẹ nó rồi, đàn hặc Trương Kiệm đầu cuộc chiến làm nhục quốc.

Đàn hặc đám Khế Bật quân đội đàng hoàng không đánh nổi đám dã nhân không mặc y phục.

Đàn hặc Trình Giảo Kim trú quân ở Đại Phi Xuyên không làm cái rắm gì lãng phí quân lương.

Đàn hặc Lão Ngưu cứu viện bất lực khiến Thiện Đức nữ vương chạy mất.

Đàn hặc Lý Tịnh không xây thành ở Hắc Thành Sơn, không thu hút được người Thổ Phồn tới giết sạch, khiến người ta chạy về cao nguyên.

Đàn hặc Lưu Nhân Nguyện bạo ngược, đảo Con Cua tăng thêm vô số xương trắng, khiến chim biển không đi bắt cá, mà ở đó đợi ăn xác.

Đều là đám khốn kiếp hết, điểm sáng duy nhất là Vân hầu lấy thắng nhiều, tự ý rời biên ải tác chiến dương uy ngoại vực, là đệ nhất năng thần, trí tướng của Đại Đường. 

Con mẹ nó, không bằng đàn hặc mình, lũ khốn nạn tâm tư âm độc như rắn rết, Lý Nhị sao chẳng biết Trương Kiệm, Khế Bật, Trình Giảo Kim... Không có gì sai, đại quân giao chiến sao có thể không xuất hiện trạng thái giằng co, mọi người cười cái là qua.

Là hoa đỏ trong đám lá xanh, Vân Diệp mới là mục tiêu đàn hặc chủ yếu. Đàn hặc lão già Lý Tịnh không còn hứng thú nữa rồi, đàn hặc quá mức ông ta mở cửa, phá tường chắn, thiếu điều cho người ta xem phu phụ mình ân ái.

Vân Diệp thì khác, tuổi trẻ khí thịnh, tất nhiên hiếu thắng, thêm vào trong quá trình tây chinh phạm vô số sai lầm, riêng điều thả người Đột Quyết đi đủ hỏi có phải máu trên người y là máu Đột Quyết không? Sủng thiếp của y là người Đột Quyết tiêu chuẩn thì không được nhắc tới, Nhan lão phu tử đã thừa nhận nàng là tức phụ Đại Đường, nói ra sẽ bị Vân Diệp tát méo mặt trên triều.

Còn về phần Vân Diệp tự ý xuất cảnh tác chiến càng làm người ta sung sướng, bất kể ngươi thắng hay thua thì phạm tội trước rồi, phen này được chửi sướng miệng.

Đại Đường không có thói quen giết công thần, nên bọn họ tập trung hỏa lực vào chuyện phong thưởng của Vân Diệp, nếu tiền tài thì không ai có ý kiến, nhưng truyền mệnh hầu thành truyện mệnh công thì khiến quá nhiều người ghen tỵ phát điên rồi, chẳng bẳng phong vương cho xong. Trong số đại thần không được có dị loại như vậy.

Đàn hặc đại tướng quân là thông lệ, đó là để khống chế kiêu căng của Đại tướng quân, để Đại tướng quân cảm kích sự khoan dung của hoàng đế, khi đó chỉ ban thưởng một chút thôi Đại tướng quân cũng sẽ trân trọng vô cùng, đây là thuật đế vương, đám ngôn quan nhắm hết vào đó, hoàng đế không thể ngăn cản, vì họ làm thế là muốn tốt cho hoàng đế.

Lý Nhị nhíu mày nhìn tấu chương của Trương Hành Thành, gấp lại, rời cung Thái Cực, chuẩn bị tới ao Thái Dịch giải khuây, mặc dù lúc này ao đã đóng băng, nhưng để gió lạnh thổi, có thể xua đi phiền não.

Các lộ đại quân đều đang chậm rãi trở về, tướng thay thế cho Vân Diệp đã xuất phát, đợi Vân Diệp tới Bắc Đình, đoán chừng Tôn Nhân Sư cũng tới Cao Xương, hiện Tây Vực không cần quá nhiều người nữa, Tôn Nhân Sư chỉ có hai vạn phủ binh, Tiết Nhân Quý một vạn, thế là đủ trấn giữ nam bắc Thiên Sơn.

Nghĩ tới tôn hiệu đám Kế Bật dâng lên, lòng Lý Thế Dân kích động, Vạn vương chi vương quang minh thiên khả hãn, từ xưa tới nay ai được tôn vinh như thế? Chỉ có Lý Thế Dân ta thôi.

( Thực ra vua của người Ba Tư đều gọi là vua của các vị vua, ông vua Ba Tư duy nhất mình biết chết cực thảm)

Lý Nhị đưa tay về đằng sau, Đoàn Hồng lập tức cho một viên đá ấm bèn bẹt vào tay hoàng đế, Lý Nhị hài lòng tung tung, hoạt động ném đi, viên đá rơi xuống mặt băng rồi bắn mạnh đi. Lý Nhị đặt tay lên mắt nhìn điểm viên đá rơi xuống, đắc ý nói:

- Không tệ, khí lực của trẫm chưa mất, trong vòng mười năm còn có thể cưỡi ngựa múa sóc.

- Nô tài thấy, đừng nói mười năm, dù hai mươi ba mươi năm bệ hạ vẫn có thể bắt hổ bắn gấu.

Đoàn Hông cười hì hì nịnh nọt:

Một hồi ca vũ nhạc từ cung Dịch Đình truyền tới, Lý Nhị thắc mắc:

- Cung Dịch Đình có chuyện gì vui mà giữa ban ngày lại ca múa?

- Bẩm bệ hạ, đó là mỹ nữ được hoàng hậu nương nương tuyển chọn đang huấn luyện, trong đó ca vũ là một trong số đó, những mỹ nữ này chuẩn bị cho các tướng quân sắp ban sư về triều.

Lý Nhị gật đầu biểu thị đã hiểu, đột nhiên tự bật cười:

- Hồng phấn giai nhân phối thiếu niên, lần trước thưởng cho Vân Diệp bốn mỹ nữ đều bị lão bà y gả cho người khác, lần này đoán chừng cũng thế. Có điều tiểu thiếp tên Tiểu Miêu kia của y, thực sự đúng là kiêu dũng vô cùng như ngươi nói.

- Đúng thế bệ hạ, Tiểu Miêu phu nhân vốn do Vô Thiệt tiền bối đích thân giáo dục, định huấn luyện ra một du hiệp, kết quả tiểu cô nương đó vào Vân gia liền không muốn đi nữa, giờ thành tiểu thiếp của Vân Diệp coi như không làm được du hiệp nữa rồi.

- Hủy Tử của trẫm cũng muốn thành du hiệp, hiện giờ sức khỏe của nó rất tốt?
- Vâng thưa bệ hạ, theo báo cáo của Đỗ Thủy giám, hiện Hủy Tử công chúa có thể xách thùng nước đi mười mấy bậc thang đá, cung nhân bình thường không có bản lĩnh ấy.

- Tuy nói công chúa hoàng gia không nên khổ cực như thế, nhưng khổ cực có thể giữ mạng thì trẫm không nói nữa, các ngươi nhất định phải giữ an toàn cho công chúa, có vấn đề mang đầu tới gặp trẫm.

Hai chủ tớ đang nói chuyện chợt nghe thấy tiếng vó ngựa, đó là Hồng linh cấp sứ, nếu là người khác đã bị bắn thành nhím rồi.

Lý Nhị lập tức vội vàng về cung Vạn Dân, vừa tới nơi thì thấy Phòng Huyền Linh sắc mặt cổ quái, một phong chiến báo bị xé niêm phong. Nhìn thấy hoàng đế, há miệng mấy lần không nói ra được, cuối cùng đưa chiến báo cho Đoàn Hồng đưa hoàng đế xem.

- Có gì mà không thể nói, thế cục hiện nay, trẫm không tin ai còn có thể lật trời.

Hoàng đế vừa thản nhiên an ủi Phòng Huyền Linh vừa mở xem chiến báo, không kìm được hít một hơi:

- Đã xác định là ba vạn ba nghìn người?

Phòng Huyền Linh lại lấy từ trong ống tay áo ra một cái hộp nhỏ đưa cho Đoàn Hồng, Đoàn Hồng cực lực không nhìn cái hộp, chỉ cần bí mật trong hộp bị tiết lộ, mình sẽ là người đầu tiên bị chặt đầu, nên đặt cái hộp lên bàn của hoàng đế xong là lui vào sau màn, không muốn nhìn cũng không muốn nghe.

Lý Nhị kiểm tra kỹ niêm phong, sau đó lấy ra một chuỗi chìa khỏ nhỏ mở hộp, lấy một tờ giấy đọc:

- Đúng là do Khắc Minh làm, tuy nói là mật chỉ của trẫm, nhưng Khắc Minh làm thế nằm ngoài dự liệu của trẫm, liệu có phải do Vân Diệp hãm hại Khắc Minh không? Tên tiểu tử này có bản lĩnh ấy.

Phòng Huyền Linh lắc đầu:

- Tuyệt đối không thể, trừ khi Khắc Minh tự làm, không ai có thể vu cáo ông ta. Đúng là Khắc Minh hạ lệnh giết hơn ba vạn binh sĩ Đại Thực.

Quân thần đang nhìn nhau thì quan viên trực ban lại vội vàng mang một chiến báo của Hồng linh cấp sứ vào.

Lý Nhị mở ra xem, mặt biến đổi không ngừng, đưa chiến báo cho Phòng Huyền Linh.

- Hoắc vương chết rồi? Vân Diệp đồ thành ba ngày? Hai người bọn họ điên cả rồi sao?

Phòng Huyền Linh kinh hãi kêu ra tiếng, trong thời gian ngắn nhận được hai chiến báo khó tin, đây là dấu hiệu của sự điên cuồng.

Vân Diệp xưa nay luôn thân mật với hoàng gia, đột nhiên giơ đồ đao lên với hoàng tộc. Một vị túc nho nho nhã đa tài, đột nhiên thành đao phủ giết người như ngóe. Chẳng lẽ Tây Vực có thể thay đổi con người ta?

Lý Nhị gõ bàn một lúc mới nói:

- Bất kể thế nào bọn họ cũng đã dẫn đại quân về nước, dù có chút phiền toái, không tổn thương đại quân. Huyền Linh, gửi thư hỏa tốc cho Tôn Nhân Sư, bảo hắn không tới Bắc Đình nữa, trực tiếp nghênh tiếp đại quân của Vân Diệp, lệnh y mau chóng về Trường An.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau