ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1326 - Chương 1330

Chương 1327: Thất vọng

Tiểu Vũ không hiểu hắc y nữ tử làm cái gì, trong mắt ả ánh lên phẫn nộ, thù hận, nuối tiếc rồi biến thành dáng vẻ ngây thơ vô tà của trẻ con, cuối cùng rất tự nhiên cho ngón tay cái vào miệng mút chùn chụt.

Ả không hôn mê, vậy mà ả không hôn mê? Thuốc tê của Tôn gia gia chưa bao giờ có vấn đề.

Quá hoang đường, Tiểu Vũ đã một phát vào người hắc y nữ tử, chỉ nghe thấy ả "oa" một tiếng khóc toáng lên, nước mắt nước mũi ròng ròng, cực kỳ ủy khuất.

Giả vờ, đó là phản ứng đầu tiên của Tiểu Vũ, vén áo ả, rút mạnh mũi nỏ ra. "Oa, oa!" Hắc y nữ tử càng khóc to, tiếng khóc vang vọng trong rừng.

Làm sao có thể? Tiểu Vũ quá quen với đôi mắt này, đó là ánh mắt của con nàng, làm sao không quen cho được. Ánh mắt này chỉ xuất hiện ở hai loại người, một là trẻ con, hai là kẻ ngốc.

Không thể, bọ cạp làm gì có độc, Tiểu Vũ vội bới đống loạn thạch, moi con bọ cáp đang ngủ kia ra, xách đuôi nó quan sát kỹ.

Thứ này nhìn thế nào cũng không khác gì thường ngày, cầm đuôi nó đâm vào cây, vỏ cây lõm vào, đúng là không có chất độc tiết ra.

" Oa, oa!" Con khóc rồi, lần này là con của Tiểu Vũ khóc, Tiểu Vũ ném bọ cạp đi, vội vàng vào phòng, đưa con từ ngăn ngầm ra, thấy con vẫn khóc, liền vén áo nhét núm vú vào miệng nó, đứa bé mút chùn chụt, cực ngon.

Đột nhiên cảm giác có người nhìn trộm, Tiểu Vũ tức giận ngẩng đầu lên, lúc này mới phát hiện hắc y nữ tử nhìn bầu ngực no căng của mình với ánh mắt thèm khát, tựa hồ rất muốn ăn.

Đầu Tiểu Vũ như nở to gấp ba, chẳng lẽ mình chẳng những phải cho đứa bé lớn này bú à?

Chuông lớn trong phòng kêu leng keng, ai vậy? Lắc chuông bừa bãi, Lý Cương gia gia chỉ lắc bốn lần, hắn dám bất chấp quy củ lắc mấy chục lần.

Bế con rời tiểu viện tử, thò đầu nhìn cuối con đường, giật mình, chỉ thấy Trường Tôn thị đang chắp tay nhìn quanh, theo sau là Hủy Tử, Đoàn Hồng khom lưng đứng bên hầu hạ. Không thể chậm trễ, Tiểu Vũ vội về viện tử, bắt lấy con bọ cạp vừa về nhà, xách đuôi nó đi ra đón.

Trường Tôn thị thấy Tiểu Vũ, câu đầu tiên hỏi hắc y nữ tử chết chưa.

- Chưa chết, nhưng..

Trường Tôn thị thở phào, vỗ ngực nói:

- Chưa chết là được, chưa chết là được, bị thương cũng không sao, Tôn tiên sinh sẽ chữa khỏi cho nàng ta..

Tiểu Vũ nghe mà chả hiểu gì, chẳng lẽ hắc y nữ tử này có liên quan tới hoàng gia? Tim lần nữa lại vọt lên cổ.

- Dẫn ta vào.

Trường Tôn thị không cho Tiểu Vũ cơ hội suy nghĩ, cất bước đi vào rừng. Hai mắt Đoàn Hồng mở to như cái chuông, áo bào phồng lên, hắn nhìn thấy khắp nơi là độc vật.

Tiểu Vũ vội ném con bọ cạp xuống đất, chỉ thấy chớp mắt độc vật hai bên đường chạy mất, một con rết chạy chậm một chút bị đuôi bọ cạp gim xuống đất, con bọ cạp lấy càng kẹp lấy, nuốt chửng từng chút một. Con bọ cạp bấy giờ mới như nguôi giận, dẫn đoàn người Trường Tôn thị vào tiểu viện.Trường Tôn thị không có tâm tư nhìn cảnh thần kỳ đó, dù sao khu rừng này cũng là của hoàng gia, mình muốn xem lúc nào chẳng được, không vội. Từ lúc Hủy Tử nói có người trị được bệnh của nó, Trường Tôn thị gạt hết mọi thứ sang một bên, dẫn Đoàn Hồng vội vàng tới mê lâm, Lý Nhị lúc này đang cùng Lý Cương tới hậu sơn, sau khi truyền tin cho hoàng đế, bà muốn lập tức gặp được nữ tử mỹ lệ mà Hủy Tử nói đi như bay kia.

Mới đầu còn không căng thẳng như vậy, chỉ lo không gặp được cao nhân chân chính, về sau nghe Hủy Tử nói nữ tử kia đi vào mê lâm mới khẩn trương. Trường Tôn thị quá rõ mê lâm là cái gì, độc trùng toàn thiên hạ an gia ở đây, nghe nói còn có mấy thứ dị chủng thời hồng hoang, ai vào là chết.

Vậy mà nữ tử đó lại xông vào mê lâm, chẳng phải tự tìm đường chết à? Khi mình và Vân Diệp tán gẫu có nghe y nói độc trùng trong mê lâm được Hỏa Trú dạy dỗ đã biết phối hợp, thậm chí biết sử dụng một số trận pháp đơn giản, có nghĩa là gì? Có nghĩa nơi này đã thành cấm địa của nhân loại.

Chỉ cần là nữ tử thì chẳng mấy ai thích thứ độc trùng xấu xí, nên Trường Tôn thị không mấy hứng thú với mê lâm, thuy duy nhất liên hệ bà ta với mê lập là mật ong.

Hôm nay thì khác, là mẫu thân, chỉ cần con được cứu, dù là nơi khủng bố gấp nghìn lần, Trường Tôn thị cũng không chớp mắt.

Tâm tình Hủy Tử khác hẳn mẫu thân, vì nàng tin vị tỷ tỷ xinh đẹp kia cứu được mình, mỹ nhân như thế sẽ không lừa mình.

Cho nên mắt nàng nhìn chằm chằm vào đuôi con bọ cạp mở đường, càng nhìn càng thích, vừa rồi nàng thấy Tiểu Vũ tỷ tỷ cầm đuôi nó, có vẻ thứ này rất dễ tính, lòng hiếu kỳ nổi lên, tóm lấy đuôi con bọ cạp, hành động này thiếu chút nữa làm Trường Tôn thị sợ đứng tim, mặt Đoàn Hồng càng cắt không ra máu. Chỉ có Tiểu Vũ không lo lắm, mình bị con này chích không dưới ba lần, lần này nó ngoan ngoãn nghe mình, hiện Hủy Tử bắt không có gì đáng ngại.

- Mẫu hậu xem, đẹp không, con cũng muốn có một con.

Trường Tôn thị cố nén cảm giác vấng vất, run giọng nói:

- Ném đi, cẩn thận chút, ném đi.

Đoàn Hồng đang định rút nhuyễn kiếm chém con bọ cạp trong thời gian ngắn nhất thì Tiểu Vũ nhận lấy con bọ cạp, nói:
- Nương nương đừng sợ, con bọ cạp vương này chẳng biết vì sao nuôi mãi thành không có độc, giờ chỉ có thể làm sứ giả dẫn đường, không thể kháng địch.

Trường Tôn thị bấy giờ mới khôi phục bình thường, tò mò nhìn con bọ cạp vương. Đi vào viện tử, bà lại lần nữa sững sờ, chỉ thấy hắc y nữ tử ngồi khoanh chân trên mặt đất, Tiểu Vũ vừa mới giào liền vươn tay ra như muốn Tiểu Vũ bế.

- Hủy Tử, cao nhân con nói là nàng ta?

Trường Tôn thị cực kỳ thất vọng, vốn chuẩn bị vô số lời nói để thuyết phục cao nhân chữa trị cho Hủy Tử, giờ không nói ra được, vì hắc y nữ tử kia là kẻ ngốc.

- Tỷ tỷ làm sao thế?

Hủy Tử nóng ruột ôm lấy hắc y nữ tử hỏi:

Hắc y nữ tử không đáp, cười khanh khách lấy trang sức trên đầu Hủy Tử rồi cho vào mồm, Hủy Tử vừa đoạt lấy, ả liền khóc toáng lên.

- Mẫu hậu, khi con gặp tỷ tỷ thì tỷ ấy không như vậy, khi ấy rất thông minh, đi như bay, đẹp vô cùng.

Hủy Tử từ bé tới lớn chưa bao giờ nói dối, Trường Tôn thị biết điều ấy, nếu người vừa nãy còn bình thường, sao có thể thoáng cái thành ra thế này, lại nhìn trường kiếm gãy trên mặt đất, một mũi nỏ dính máu, cửa sổ vô số vết chém, lập tức hiểu ra.

- Địch Vũ Thị, chuyện là sao, nếu vị cao nhân này bị ngươi cấm chế, lập tức hóa giải, bản cung cần nàng ta trị bệnh cho Hủy Tử, bất kể các ngươi có thù hận gì cũng phải bỏ qua.

Trường Tôn thị nói lạnh băng, không cho phép Tiểu Vũ trái ý:

Tiểu Vũ cười khổ:

- Bẩm nương nương, từ đầu tới cuối là vị cao nhân này gây chuyện với thiếp thân, ả muốn nữ nhi của thiếp thân, tất nhiên thiếp thân không cho, trốn tới mê lâm ả cũng không buông tha.

- Người nhìn cửa sổ là biết, khi đó thiếp thân run rẩy nấp trong phòng, ả chém cửa sổ như nổi điên, kết quả bị bọ cạp vương cắn, ả sợ hãi quá nói lớn cái gì mà "Nguyên Anh xích tử, duy ngã tâm đăng", thế là thành ra như vậy, thiếp thân còn chưa hiểu gì thì nương nương tới.

Trường Tôn thị lạnh lùng nhìn Tiểu Vũ rất lâu, không nhìn ra cái gì, mới hỏi Đoàn Hồng:

- Ngươi là hành gia võ học, có bao giờ nghe thấy thứ công pháp này không?

Đoàn Hồng lắc đầu:

- Nô tài không biết, công pháp thiên hạ vốn nhiều vô kể, có điều đã nhắc tới Nguyên Anh, vậy ắt là bí truyền của đạo gia. Nương nương chỉ cần hỏi cao thủ đạo gia là biết, cùng lắm thì tìm Tôn tiên sinh có thể phá giải được.

Chương 1328: Ẩn Nương

- Mang theo nàng ta, chúng ta đi tìm Tôn đạo trưởng.

Trường Tôn t hị hạ lệnh xong, lại nhìn Tiểu Vũ thong thả nói:

- Ta biết, ngươi và sư phụ ngươi có một số bí mật. Tân Mỵ Nhân, Hồ Mỵ Tử, cách xưng hô kỳ quái này đợi sư phụ ngươi về nhất định phải nói rõ cho bản cung. Mặt sư phụ ngươi bị bản cung véo mười mấy năm cũng không xé được mặt nạ da người kia, cho nên y qua ải, còn ngươi, ngay từ đầu sư phụ ngươi không muốn gả ngươi vào hoàng cung, khi ấy bản cung rất muốn biết vì sao y lại đầy lo lắng cho ngươi như vậy, hỏi vô số lần mà y không nói, có thể thấy y đang bảo vệ ngươi, y vô cùng yêu thương ngươi, thậm chí còn hơn cả kính yêu bản cung.

- Y có thể nói là do một tay bản cung bồi dưỡng lên, khiến y sinh ra tình cảm như thế với ngươi thật là lạ, trước kia ta tưởng y có tình cảm nam nữ với ngươi, tới khi y gả cho Địch Nhân Kiệt mới biết không phải. Cho nên ta rất tò mò, cực kỳ tò mò, đợi sư phụ ngươi về, chân tướng sẽ phơi bày ra thiên hạ.

Tiểu Vũ mắt đỏ hoe quật cường ngẩng đầu lên nhìn Trường Tôn thị:

- Tiểu nữ cũng rất muốn biết mình có tài đức gì được sư phụ yêu thương như thế, tiểu nữ với sư phụ chỉ có lòng sùng kính, trong lòng tiểu nữ, địa vị của sư phụ còn quan trọng hơn phụ thân, khi tiểu nữ cần bảo vệ nhất, là sư phụ thay tiểu nữ che chắn tất cả mưa gió, về thiện lương tiểu nữ không bằng Thì Thì, về nhân hậu không bằng Tiểu Kiệt, chỉ có điêu ngoa cổ quái, không đáng để sư phụ phí tâm tận lực như vậy. Khi nương nương hỏi sư phụ, xin cho tiểu nữ ở bên nghe.

Trường Tôn thị gật đầu đồng ý, sau đó rời cửa, Hủy Tử rất cao hứng xách đuôi bọ cạp vương đi đầu mở đường, nàng rất thích nhìn độc vật vội vàng né tránh mình.

Thấy Hủy Tử cao hứng, Trường Tôn thị cũng vui vẻ, đã lâu lắm rồi đứa bé này không vui như thế, xem ra nó rất tin tưởng nữ tử kia trị được bệnh cho mình. Cũng phải, bệnh của Hủy Tử là bẩm sinh, là trời cao trừng phạt hoàng gia, Tôn đạo trưởng tất nhiên không thể cứu, nhưng bệnh nữ tử này chắc không làm khó được ông ấy?

Tiễn hoàng hậu rời rừng, khuôn mặt bi thương của Tiểu Vũ biến mất, một chân dẫm lên tảng đá, tay xoa cái cằm trơn bóng:

- Đúng vậy, hành vi của sư phụ thật cổ quái, trong ba người, sư phụ bỏ công sức với mình nhiều nhất, cả Tiểu Kiệt cũng không bì được, nhưng sư phụ lại nghiêm khắc với mình nhất, vì sao nhỉ?

Xác định Trường Tôn thị đã đi xa mới lẩm bẩm:

- Trong lòng sư phụ có rất nhiều bí mật, bà là hoàng hậu thì sao nào, sư phụ sẽ không nói cho bà đâu. Không biết chuốc say sư phụ có nghe được một ít không?

Tôn Tư Mạc nhíu mày nhìn đứa bé lớn, nói với Trường Tôn thị mặt đầy mong đợi:

- Nàng ta không có gì đáng ngại, vết thương ở sườn có thuốc tê do lão phu đặc chế, lúc này phải hôn mê mới đúng, nhưng nàng ta lại vô cùng tỉnh táo, vết thương nhỏ trên vai không có độc, không gây ra tình hình này của chủ nhân.

- Con người khi ngủ tự nhiên co lại giống khi nằm trong bụng mẹ, vì tư thế đó thoải mái nhất, hiện giờ nàng ta khôi phục trạng thái sơ sinh, nói lên nàng ta sợ hãi cực độ! Hừ, sư đồ Vân Diệp là cao thủ công tâm, vết thương nhỏ kia chắc chắn là kiệt tác của con bọ cạp trong tay Hủy Tử, ai ngờ thứ độc vật khủng bố ấy lại là phế vật không có độc, tất nhiên trong lòng sợ hãi vạn phần, sau đó nhân lúc người ta tâm thần đại loạn dùng thuốc tê ám toán, có thể dồn vào chỗ chết. Thứ bọ cạp phế vật này trong tay sư đồ Vân Diệp sẽ có uy lực vô cùng. Một thế ngoại cao nhân vậy mà bị dọa sợ tới mất hồn, đúng là không biết nói gì đây.

Trường Tôn thị không muốn biết đầu đuôi sự việc, bà chỉ muốn biết nữ nhân này có tỉnh lại được không.

- Đơn giản, khi bên ngoài truyền tới tín hiệu an toàn làm nàng ta cảm thụ được thì sẽ tỉnh lại.

- Truyền thế nào?

- Tiếng mẹ thì thầm, tiếng cha cười lớn, tiếng nước róc rách, tiếng gió vi vu, gian phòng ấm áp...Hủy Tử rất bận, chẳng những phải bế hắc y nữ tử khẽ vỗ lưng, còn phải chiếu cố món đồ chơi suối chảy qua cầu mà Vân Diệp tặng mình, đảm bảo tiếng nước chảy róc rách không ngớt.

Với nàng mà nói đây là một công tác rất có tính khiêu chiến, khuôn mặt nhợt nhạt vì kích động mà ửng hồng, hắc y nữ tử đang ngậm bình sữa bú chùn chụt.

Trường Tôn thị trừ chăm sóc hoàng đế và con thơ của mình thì không biết chăm sóc bất kỳ ai, nghe cách thức của Tôn tư Mạc, bảo Đoàn Hồng một tiếng rồi đi làm việc của mình. Bà là một nữ nhân cực kỳ lý trí, không làm bất kỳ chuyện vô ích nào, bệnh Hủy Tử có khẩn cấp tới mấy cũng phải đợi nữ nhân kia tỉnh lại mới tiến hành bước tiếp theo được.

Hủy Tử đuổi Đoàn Hồng đi, cố chấp muốn cùng nhũ nương của mình chăm sóc hắc ý nữ tử, không cho bất kỳ ai quấy nhiễu.

Cởi chiếc áo đen, nữ nhân đó càng thêm mỹ lệ, mặc y phục Hủy Tử lấy từ rương ra trở nên cao quý điển nhã, những y phục đó đều do hoàng hậu chuẩn bị cho Hủy Tử, hi vọng nàng lớn lên có thể mặc được.

- Trời đêm đen đen, tinh tú lấp lánh..

Tiếng ca của Hủy Tử vang vọng gian phòng trống, bài hát này do Vân Thọ dạy nàng, cha huynh ấy thường hát bài này dỗ huynh ấy ngủ khi còn nhỏ, là bài ca hay nhất, Hủy Tử rất thích.

( Bài đom đóm thì phải)

Thời gian trôi qua rất nhanh, bất tri bất giác trăng đã lên tới đỉnh đầu, nhũ nương dựa đầu vào cột ngủ gật, Hủy Tử cùng dựa vào hắc y nữ tử ngủ, lúc này mới qua giờ Tý ( 11pm-1am)

Hắc y nữ tử vốn đang ngủ say, toàn thân độ nhiên run lên, mắt mở ra, nàng không nhúc nhích, chỉ có ánh mắt chầm chậm di chuyển, gian phòng xa lạ mà sạch sẽ, nữ nhân xa lạ. Khi ánh mắt nàng dừng trên mặt Hủy Tử liền thở phào, xem ra mình được tiểu cô nương này cứu rồi.

Còn may, linh trí chưa bị mất, ký ức vẫn còn nguyên, thậm chí nàng còn nhớ ra được những chuyện nhỏ trước kia đã quên, nụ cười hiện lên khuôn mặt, năng lực của cổ trùng không thể mài mòn được đạo tâm của mình.Nghĩ tới Hồ Mị Tử, nàng nghiến răng ken két, không quá ba lần, đó là quy củ, mình dù bị thua thiệt lớn tới mấy cũng không thể tìm Hồ Mị Tử và Tân Mỵ Nhân báo thù nữa, nghĩ tới đó nàng vô cùng sa sút.

- Tỷ tỷ tỉnh rồi?

Đôi mắt lớn của Hủy Tử xuất hiện:

- Nói nhỏ một chút!

Hắc y nữ tử chỉ vào nhũ nương đang ngủ gật.

Hủy Tử đuổi nhũ nương đi, nhảy lên giường, nhìn hắc y nữ tử đầy hi vọng:

- Ta còn cứu được không? Tôn Tư Mạc gia gia nói ta bị bệnh bẩm sinh, Vân hầu cũng nói tim ta có vấn đề, không đủ chịu được thân thể ngày càng trưởng thành, đợi khi ta thực sự trở thành đại cô nương là sẽ chết. Ta tin lời họ, họ chưa bao giờ nói dối, ta không tin lời đám thần côn, trên đời này căn bản không có thuốc trường sinh.

Hắc y nữ tử không đáp mà hỏi lại:

- Làm sao ngươi cướp được ta trong tay Hồ Mị Tử? Ả không giở trò gì chứ?

- Hồ Mị Tử? À, tỷ nói Tiểu Vũ tỷ tỷ, khi ta tới thì tỷ đã bị Tiểu Vũ tỷ đánh gục rồi, khi ấy tỷ rất lạ, như đứa trẻ con, nếu ta đòi, tỷ ấy sẽ không trả đâu, Tiểu Vũ tỷ xưa nay bá đạo, có điều ta mời mẫu hậu tới, Tiểu Vũ tỷ không dám không trả.

- Mẫu hậu của ngươi? Ngươi là công chúa của Lý Đường sao?

Hủy Tử cao hứng nói:

- Đúng thế tỷ tỷ, tên ta là Hủy Tử, tỷ tỷ tên là gì?

Hắc y nữ tử vươn tay ra vuốt khuôn mặt của Hủy Tử:

- Tên ta là Ẩn Nương.

Nụ cười của Ẩn Nương làm Hủy Tử hơi thất thần, thực sự quá đẹp, đẹp như tiên tử vậy, Hủy Tử không tìm ra từ nào thích hợp hơn nữa.

Chán, đáng lẽ cho em này chết, Hủy Tử chết rồi Vân gia với hoàng gia trở mặt đâm chém nhau có phải vui không

Chương 1329: Hủy Tử bỏ đi

- Con bọ cạp đó độc tính rất mạnh, các ngươi làm sao giải độc cho ta được?

Ẩn Nương rất tò mò, thứ hồng hoang dị thú đó nhất định chứa kịch độc khủng bố, huống hồ còn là cổ độc, độc tính nhất định càng cổ quái.

- Hi hi, Tiểu Hồng không có độc đâu, tỷ tỷ bị lừa rồi!

Hủy Tử mở cái hộp ngọc ở đầu giường, xách con bọ cạp lên lắc lư trước mặt Ẩn Nương.

Ẩn Nương thất kinh, người như con cá lướt xuống giường, chân đất đứng đó nhìn bọ cạp vương cảnh giác, cái đuôi tuy bị Hủy Tử xách lên, hai cái càng trước mặt vẫn cắp liên hồi.

- Không có độc?

Ẩn Nương hỏi lại:

- Không có, nghe nói bọ cạp vương là cổ độc của Hỏa Trú tiên sinh nuôi, cực kỳ mạnh, sắp thành công rồi, ai ngờ tự nhiên độc biến mất. Nên tỷ thấy nó hình dáng kỳ quái, nhưng chơi rất vui.

Ẩn Nương đưa tay tóm lấy đuôi con bọ cạp, quan sát kỹ hồi lâu, cười khổ trả lại Hủy Tử. Hiện Ẩn Nương chỉ muốn giết Tiểu Vũ rồi tự sát, mất mặt quá thể, rõ ràng thắng chắc, bị người ta dùng lời nói dọa nạt, một con bọ cạp không độc làm mình hoàn toàn mất đi ý nghĩa kháng cự.

Chẳng thể trách được ai, Bạch Ngọc Kinh chuyên công tâm, đó là bản lĩnh của họ, lời của đám người đó không thể nghe được dù chỉ một câu.

Ẩn Nương nhắm mắt lại, bầu ngực cao ngất phập phồng liên hồi, suy nghĩ rất lâu mới nói:

- Theo ta về núi đi, bệnh của ngươi không thể trì hoãn, ngươi phải học được nội tức trong thời gian ngắn nhất, chỉ có hiểu nội tức mới có thể mượn sức trời đất giúp ngươi vận chuyển huyết dịch toàn thân, chứ không phải đơn thuần dựa vào tim.

- Tân Mị Nhân nói không sai, tim của ngươi không cung cấp đủ máu cho cơ thể, Bạch Ngọc Kinh tuy có thể đoạt huyết tục mệnh, song không thể trị tận gốc. Bệnh của ngươi không phải do máu quá ít, mà ta tim quá yếu, khóe mắt ngươi, móng tay ngươi thâm tím, móng chân nhất định không tốt, ngoài ra ngươi đã lớn, tới giờ quỷ thủy ( kinh?) còn chưa tới phải không?

Hủy Tử kích động tới toàn thân run lên, tay nắm chặt chăn:

- Ý tỷ là chúng ta phải rời Trường An? Có thể không đi không, ta không nỡ rời phụ hoàng và mẫu hậu.

Ẩn Nương vừa thay y phục đen của mình, vừa nói:

- Thế giới này phải vứt bỏ mới có được, cái gì cũng luyến tiếc, vậy sẽ chẳng có được cái gì. Thiên địa bất nhân, chúng ta phải tự tranh thủ. Độn khứ ở khắp mọi nơi, chỉ có bắt được nó, ngươi mới có thể sống.

- Ta sẽ dạy ngươi làm sao để bắt được nó, còn bắt được hay không là xem bản lĩnh của ngươi, ngươi là hoàng nữ, nhưng theo ta chỉ có thể làm nhà nông. Nghĩ cho kỹ, cuộc sống phú quý không thuộc về chúng ta, chỉ làm suy giảm ý chí của chúng ta.

Hủy Tử vui sướng vỗ tay, nàng rất rõ, dù mình có theo Ẩn Nương, mình vấn là Tấn Dương công chúa, điều này không thể thay đổi, sau khi khỏe mạnh rồi quay về, ai dám nghi ngờ thân phận của mình sẽ bị phụ hoàng chặt đầu.
Mình luôn muốn sống cuộc đời du hiệp, khi ở trong hoàng cung, nhìn trần nhà tưởng tượng thế giới bên ngoài, cắp trường kiếm, cưỡi ngựa dữ, hành hiệp bốn phương, trừ gian diệt ác, cuộc sống đó mới là thứ mình muốn, cô cô cùng quần hùng tranh phong, ổn định Quan Trung, mình sao không thể? Chỉ cần bồi dưỡng cái thân thể tệ hại này, thì trời cao mặc sức bay, biển rộng thỏa lòng bơi.

Nữ nhi của Lý Thế Dân và Trường Tôn Vô Cấu sao có thể là hạng nữ tử yếu đuối? Lý gia có đủ loại công chúa, chỉ không có công chúa yếu đuối.

Quyết định theo Ẩn Nương xông pha giang hồ, cho nên Hủy Tử bắt đầu thu thập hành lý, Ẩn Nương bất lực nhìn bọc hành lý to tướng trước mặt:

- Không được, chỉ có thể mang hai bộ y phục thay đổi, còn về phần đồ chơi, chăn màn không thể mang theo, bánh hoa quế cũng không được, đồ pha trà càng không, thanh kiếm này không tệ, ta có thể cầm hộ ngươi, viên sắt đen den này là cái gì? Còn nỏ tiến nhỏ tẹo này bỏ lại, nhìn là biết đồ chơi không thể gây thương tích.

Hủy Tử quyến luyến bỏ lại gấu bông, thảm hoa mềm mại nhất, vứt cả đông y phục, nhưng cố chấp nhét hai quả cầu đen xì vào hông, nhặt nỏ chỉ to bằng hai lòng bàn tay, lên dây, bóp cò, mũi tên bốn tấc vù một cái cắm phập vào cột. Ẩn Nương tới xem phát hiện nỏ ăn sâu nửa tấc, rút ra đặt lên mũi ngửi, có mùi như mật.

- Ngươi bôi độc dược?

- Không có, là thuốc ngứa, xin Tiểu Vũ tỷ tỷ.

Hủy Tử mở to đôi mắt vô tội nói:

- Hai viên sắt đen kia nhất định cũng xin ả phải không? Thứ đó quá ác độc, cánh tay ta bị mất vì nó.

Hủy Tử rất hiểu chuyện móc một viên đạn thuốc nổ ra chia cho Ẩn Nương, ý tứ ăn chia rất rõ ràng.

Ẩn Nương phất tay áo lên một cái, viên đạn thuốc nổ trong tay Hủy Tử liền biến mất.
Trường Tôn thị đứng trong bóng tối nhìn Ẩn Nương đưa Hủy Tử vượt tường ao, ẩn vào trong bóng đêm, Lý Nhị ở nơi tối hơn vỗ tay, hai hoạn quan xuất hiện.

- Theo công chúa, tới khi bệnh của công chúa lành, không được làm phiền công chúa, cũng không được để người khác hại công chúa.

Hai hoạn quan vâng lời, đứng dậy leo tường như hai con khỉ, cũng biến mất trong bóng tối.

- Tôn tiên sinh, ngài chắc chắn Ẩn Nương cũng là người bẩm sinh khiếm khuyết?

Trường Tôn thị lau nước mắt hỏi Tôn Tư Mạc cúi đầu trầm tư:

- Đúng, chắc chắn mười phần, nàng ta đáng lẽ phải chết lâu rồi, nhưng hiện giờ sống khỏe mạnh như thế, thật quái lạ...

Đau, đau vô cùng, Vân Diệp thấy mỗi một tế bào của mình đang rên siết, đang khóc lóc, hai chân ngâm trong nước nóng, nhìn thấy rõ cơ thịt co giật. Na Nhật Mộ cổ áo phanh ra, ngọn đồi mỹ lệ dưới yếm lót như ẩn như hiện, cũng không thể giúp Vân Diệp đỡ đau chút nào.

Đầu xỏ là Đỗ Như Hối và Lưu Phương xúi Vân Diệp đi bộ.

Đi ba mươi dặm, từ sáng sớm xuất phát, đi tới tận bốn canh giờ, chân Vượng Tài có móng sắt không thể đi trên mặt băng, Vân Diệp đành tự đi.

Năm vạn chính binh, ba vạn phụ binh, trải khắp ba mươi dặm, vì đánh lừa người Đại Thực, cờ nơi nào cũng ngang nhau, cờ phi báo, cờ phi mã bay phần phật, làm thế vì đánh bại triệt để người Đại Thực ở đây.

Bờ đối diện chính là người Đại Thực, khi Vân Diệp quan sát họ, họ cũng quan sát Vân Diệp, mấy kẻ nóng lòng lập công thậm chí còn thúc ngựa lên mặt băng, định bắt sống y, kết cục là chưa qua được sông đã bị nỏ bắn chết.

- Trận chiến này khi phòng vệ phải tiêu hao lực lượng và sĩ khí của địch, sau đó triển khai truy kích, triệt để đánh chúng tàn phế, khiếp sợ!

Lưu Phương đứng ở đài cao nhất, quát lên với tướng sĩ phía dưới, ông ta trút vô số tâm huyết vào trận chiến này, nên rất nhiệt tình.

Lão già này càng sống càng trẻ, luôn mồm nói mình sắp chết, giờ nhìn ông ta tinh thần phấn chấn, Vân Diệp thấy sau khi mình chết, có khi ông ta vẫn khỏe như vâm.

Không liên quan tới thần quang, nó chỉ làm mấy ông già da đổi màu, còn chẳng thay đổi gì, có điều họ lại chẳng bận tâm, thôi mấy ông già tắm nắng nhiều cũng có lợi.

Vân Diệp nằm trên ghế không muốn nhúc nhích, cái chuyện cổ vũ sĩ khí đúng là chuyện khổ sai, là thống soái, ít nhất ngươi phải để binh sĩ của mình biết trông ngươi như thế nào, lúc này không có hải báo, đành làm phiền hai cái chân.

Gặp chẳng bằng không gặp, Vân Diệp chắc chắn lúc này bộ hạ của mình rất thương tâm, Vân soái dũng mãnh có tài nuốt mây nhả khói, rải đậu thành binh trong truyền thuyết tuyệt đối không phải là kẻ có khuôn mặt hơi thanh tú, chòm râu ngắn có chút uy nghiêm như mình.

Được, Vân Diệp thừa nhận mấy câu sau nói về mình hơi vênh với sự thực, uy nghiêm thì bỏ đi, có lẽ mới đầu còn có tí xíu, nhưng đi bộ lâu, uy nghiêm dần biến mất, hai chân như gẩy đàn tỳ bà, thế nào bị tướng sĩ hiểu thành sợ hãi.

Chương 1330: Phượng hoàng lửa

Lưu Phương cũng cho rằng như vậy, ông ta dùng ngôn ngữ ác độc nhất trên đời đả kích Vân Diệp, nói y là tên không giống chủ soái nhất trên đời, chủ soái đi mười mấy dặm đã nhũn chân lại nắm quân đoàn mạnh nhất là xỉ nhục nghiêm trọng lịch sử chiến tranh của nhân loại.

Rõ ràng là ghen tỵ, ông ta xui xẻo gặp phải thứ hoàng đế cùi như Tùy Dương Đế, không được tín nhiệm lẫn tôn trọng, đánh trận còn phải đề phòng hoàng đế chém cả nhà bất kỳ lúc nào, cho nên lão già cực kỳ ghen tỵ với sự tín nhiệm mà Vân Diệp hiện có. Năm xưa mà mình dám làm như Vân Diệp bây giờ thì cả nhà đã bị giết tới sợ lông cũng chẳng còn.

- Phu quân điểm binh thật uy vũ, thiếp len nhìn hai lần, chàng đứng đâu người phía dưới đến thở mạnh cũng chẳng dám..

Na Nhật Mộ nói luôn rất vừa tai, tối nay phải ân ái một phen, còn về cái lời nói độc ác của Lưu Phương bị gió thổi mất hút rồi.

Trong lòng bế khuê nữ, nhị lão bà giúp mình rửa chân, tiểu lão bà bóp vai, hưởng thụ như thế dù là thần tiên cũng phải ghen tỵ, vì thế ông ta nhảy ra phá thối.

Tiếng hô như trời long đất lở đột nhiên vang lên, vào chập tối ánh kim chói lọi ấy, Ưu Phúc Tố suất lĩnh hai mươi vạn quân Đại Thực, cùng năm vạn liên quân Thổ Hỏa La, Đại Bột Luật, xưng là năm mươi vạn đại quân, điên cuồng tấn công tám vạn quân viễn chinh của Đại Đường.

Vân Diệp ngồi trên đài cao thắc mắc với Lưu Phương:

- Thời gian không thích hợp, Ưu Phúc Tố phải tấn công sớm hơn chứ?

- Thăm dò thôi, Ưu Phúc Tố muốn triển khai cuộc tiến công toàn diện, xem hiệu quả ra sao rồi quyết định, hiện còn một canh giờ nữa là trời tối hẳn, trong thời gian ngắn đó chúng ta không thể làm chúng trọng thương.

- Chiến thuật vô lại của ngươi đã có tác dụng, ít quân lại còn nghênh ngang hơn người ta, cho nên Ưu Phúc Tố muốn xem xem ngươi dựa vào cái gì.

- Nhìn đi, hàng đầu toàn là lạc đà, lưng lạc đà chở bao cát có lỗ, cát rải trên mặt băng tác dụng chống trơn trượt, như thế phòng tuyết băng của ngươi không thể làm địch bị ngã được nữa. Nhớ kỹ, khôn vặt chỉ đắc ý nhất thời, trên đời đâu đâu cũng có người thông tuệ, ngàn vạn lần không được khinh địch.

Lưu Phương là thế, chưa bao giờ bỏ qua cơ hội giáo dục Vân Diệp.

Thuốc nổ và dầu hỏa lúc này không thích hợp, nên nỏ cứng thành chủ lực, nỏ tám trâu ra oai, mưa tên dồn dập trút xuống đội ngũ lạc đà, nhìn kỹ thấy người Đại Thực nối lạc đà lào một chuỗi dài, dù vài con chết vẫn bị lạc đà khác kéo tới.

Lạc đà đâm vào cọc, kêu gào thảm thiết, nhưng thống khổ của nó chưa kết thúc, tiếp tục bị con khác kéo tới, vì thế phân thây thành kết cục duy nhất của nó.

Đắc ý nhìn Lưu Phương một cái, Vân Diệp vắt chân lên.

- Mèo mù vớ cá rán thôi, chẳng phải bản lĩnh, cái cột thêm vào dây thép gai ngươi chôn trên băng đúng là có thể cản lạc đà, song đừng mừng quá sớm, tổn thất này vốn nằm trong dự liệu của người Đại Thực rồi.

Hơn mười đạo dây thép gai ngăn cản lạc đà ở bên ngoài, đám lạc đà chỉ có thể thông qua kêu gào phát tiết đau đớn của mình, Lưu Phương nhìn đám lạc đà bất an bên mình, nói:

- Sớm bảo ngươi chọc thủng màng nhĩ chúng, ngươi không làm, mềm lòng như thế sao làm đại sự được.- Ta chưa bao giờ muốn làm đại sự, làm tới vị trí này đã khiến ta ngạc nhiên lắm rồi. Trước kia ta không tin vào báo ứng, nhưng trải qua nhiều việc, ta ngày càng tin vào thứ này, lá gan ngày càng nhỏ. Lưu tiên sinh, chẳng lẽ ông không có cảm giác này.

- Có! Song là ta mưu sĩ của ngươi, nên dù ta nghĩ ra kế sách ác độc thế nào thì chấp hành cũng là ngươi, báo ứng sẽ rơi xuống đầu ngươi, lệnh do ngươi đưa ra, liên quan gì tới lão phu?

Hai người đang đấu khẩu thì toàn quân địch hành động, tràn tới như thủy triều, chúng đẩy một thứ giống xe thuẫn đi phía trước, hàng cự thuẫn cao hơn một trượng tiến tới như tường thành. Xem ra thành lạc đà đã cho Ưu Phúc Tố linh cảm, làm ra thứ chưa từng có này.

Ánh lửa trí tuệ phải trải qua va chạm mới sinh ra, có thuẫn rồi mới có thứ xuyên đại thuẫn. Vân Diệp phải thừa nhận, loại xe thuẫn này đúng là vũ khí tốt để đối phó với thành lạc đà, ít nhất nó có thể áp chế thành lạc đà ở phương diện công kích tầm xa.

Nỏ tám trâu bắn vào thuẫn, chỉ làm nó lắc lư mấy cái, không xuyên qua được, mưa tên chi chít như cánh buồm lớn tới mượn tên. Lưu Chính Vũ tất nhiên không phải Tào Tháo mà cho địch mượn tên, nên hắn hạ lệnh nỏ dầu hỏa chuẩn bị.

Vân Diệp xuống đài cao, cũng là lúc vô số nỏ dầu hỏa đan thành chiếc lưới lửa lớn trên không, chụp xuống mặt đất..

Cực đẹp, mặt đất đang dần chìm vào bóng tối, chỉ còn mảng hoàng kim trải trên đỉnh núi, lưới lửa đỏ rực chiếu sáng cả mặt đất u ám, như con phượng hoảng lửa giang cánh hót vang.

Khi lưới lửa chụp xuống bùng ra ốm lửa xanh, đó là bạch lân ở đuôi tên đang bốc cháy, chúng thậm chí thoát khỏi tên, từ trên trời hạ xuống, làm phượng hoàng lửa khoác thêm chiếc áo lam rực rỡ.

Phốt pho trắng rất dễ cháy, khi ra ngoài không khí ở nhiệt độ bình thường nó cũng tự động bốc cháy (do có ô xy). Lửa của phốt pho trắng rất nguy hiểm với con người, khi bị dính nó sẽ gây ra bỏng nặng do nó có khả năng ngấm sâu vào cơ thể người đến tận xương, vào các mô ở bên trong cơ thể và phá hủy chúng … wiki!!

Người Đại Thực lấy cự thuẫn che trên đầu, cả đội quân chớp mắt như biến thành một con rùa cực lớn.Vân Diệp nhón chân muốn nhìn qua khe hở của cự thuẫn xem kết quả của đợt hỏa tiễn đầu tiên, Lưu Chính Vũ vẫn đủng định hạ lện phát xạ. Lưới lửa thứ hai chụp xuống...

Thuẫn bài của người Đại Thực rất hiệu quả, lưới lửa va chạm vào thuẫn bài bùng lên ánh lửa càng rực rỡ, dầu dính vào tất cả vật thể, thế là con rùa biến thành con rùa lửa.

Bạch lân hạ xuống bị hơi nóng phía dưới làm bay múa, như oan hồn đòi mạng, chúng luồn qua khe hở chui vào xác rùa.

Trận rùa đen cuối cùng cũng sụp đổ, chỉ cần là người thì không sao chịu nổi thống khổ bạch lân chui vào da thịt bốc cháy, khi tất cả muốn ném thuẫn bài bỏ chạy, liền tuyệt vọng phát hiện, con phượng hoàng lửa thứ hai đang lao xuống...

Vân Diệp day mũi, chiến quả này vốn trong dự liệu, hiện lo lắng duy nhất là Ưu Phúc Tố bỏ chạy.

Lưu Phương há hốc mồm không nói được câu nào, chỉ Vân Diệp như nhìn thấy ma, làm lão tặc này chấn kinh như thế, Vân Diệp cũng có chút kiêu ngạo, nắm tay Lưu Phương quan tâm nói:

- Ông đi hơi lâu, không biết quân có biến hóa, có thể thông cảm được. Ông thấy tiếp theo chúng ta nên tấn công hay đi ngủ, ta hơi buồn ngủ rồi.

Lưu Phương phẫn nộ rút tay lại, chỉ chiến trường, rít lên:

- Ngươi định nấu chín rồi ăn thịt à?

Vân Diệp day mũi, cái mùi này đúng là không dễ ngửi, hiện băng đóng chưa lâu, nếu có đợt hỏa tiễn nữa rơi xuống, toàn bộ mặt băng sẽ biến thành một cái nồi nước sôi nấu thịt.

" Phong! Đại phong! Phong! Đại phong!" Trong trận doanh quân Đường vang lên khẩu hiệu chiến ca riêng biệt của người Quan Trung.

Vô vị, hô khẩu hiệu xong liền chuẩn bị về doanh ngủ, vì người Đại Thực ở đối diện rút lui ba mươi dặm.

Quân Đường không truy cản, chỉ có kỵ binh của Trình Xử Mặc vòng qua thượng du của sông, sang bờ đối diện cắm trại, khi thành lạc đà không chiến đấu thì không được lộ ra ở chính diện kẻ địch, đó là điều lệnh các quân sư tổng kết ra.

Thành lạc đà nói là đội quân, chẳng bằng nói nó là cỗ máy cực lớn, giữ tính thần bí của cỗ máy này là rất quan trọng.

- Ông trời ơi, rốt cuộc là ngươi tạo thứ quái vật gì vậy?

Lưu Phương cùng Vân Diệp về lều soái xong vội hỏi, vốn tưởng là một cuộc chiến kịch liệt, không ngờ trong thời gian ngắn kết thúc gọn gàng như thế, năm nghìn sinh mạng dễ dàng biến mất khỏi nhân gian.

Chương 1331: Hồi mã thương

- Ta ghét chiến tranh vô tận, nên muốn đánh cho nhanh còn về nhà làm ruộng, ta vốn là địa chủ, kiếm ăn từ đất, nên ta sẽ để truyền thống này tiếp tục kế thừa.

- Chính vì ghét chiến tranh nên ta mới điên cuồng đầu tư vào chiến tranh. Lưu tiên sinh, ta biết ông lo cái gì, không cần lo cho thành lạc đà, bất kỳ thứ vũ khí gì cũng chỉ có thể mạnh mẽ nhất thời, tuyệt đối không thể chiểm giữ đỉnh cao nhiều năm.

- Chẳng lẽ ông không nhìn ra nhược điểm trí mạng của nó? Đó là hành động chậm chạp, phòng ngự là vũ khí mạnh nhất, nhưng tấn công thì còn rất nhiều thiếu sót, nếu kẻ địch có trang bị như trên thành lạc đà, nó sẽ chết rất thảm.

- Ta dám khẳng định hiện bệ hạ đang sai người ngày đêm nghiên cứu làm sao diệt thành lạc đà, khả năng đã có đáp án, nên mới mặc chúng ta tung hoành ở Tây Vực. Lưu tiên sinh, ông cứ lo tác chiến đi, chuyện trên triều giao cho ta là được, ta sẽ nắm chắc chừng mực, không vượt giới hạn nửa bước.

Đỗ Như Hồi đi vào, bên ngoài quá lạnh, chà tay một lúc mới nói:

- Sau này giết người đừng khó coi như thế, vừa rồi quân sĩ định đi quét dọn chiến trường, kết quả ôn ọe quay về, bảo lão phu không cần dọn chiến trường nữa.

- Người Đại Thực lui rồi, ngươi định làm thế nào đây? Trình Xử Mặc không thể ở mãi bên bờ kia, rất nguy hiểm.

Lưu Phương lắc đầu:

- Chúng ta sẽ nhổ trại về nước, dù sao mục đích cũng đã đạt được, người Đột Quyết đã đột phá thành Ốc Nhĩ đang tiến thẳng về phía tây, nên chúng ta có thể về ăn tết được rồi.

Đỗ Như Hối tự rót một chén trà nóng, nhấp một ngụm hỏi:

- Các ngươi chắc chắn Ưu Phúc Tố sẽ đuổi theo? Nếu lão phu là hắn, nhìn cuộc chiến hôm nay sẽ không đánh với ngươi nữa, chúng ta đi, vừa vặn hợp ý hắn.

Lưu Phương cười lạnh:

- Hắn không dám lui, dù chết bao nhiêu cũng sẽ truy kích chúng ta.

Vân Diệp giải thích cho Đỗ Như Hối:

- Ông lăn lộn quan trường bao năm, sao không hiểu hai chữ truy kích? Truy kích là công lao, không truy kích là thất bại.

- Điều này lão phu biết, vấn đề là chúng ta cần cùng Ưu Phúc Tố diễn vở kịch này không? Bằng thực lực chúng ta, nếu quay lại tiến vào Đại Thực, hắn sẽ chết không có đất chôn.

- Đương nhiên là không dễ dàng như thế, ông ta phải nạp mạng cho chúng ta giết, tới khi chúng ta cho rằng ông ta không còn sức xâm nhập Tây Vực nữa mới thôi.

Đỗ Như Hối mắt sáng rực, lúc này không còn chút vẻ già nua nào nữa, lưng còng cũng thẳng lên, chỉ mặt Vân Diệp quát:

- Quốc pháp kỷ cương bên trên, ngươi dám làm cái trò này? Ưu Phúc Tố cho ngươi bao nhiêu?Vân Diệp cười:

- Đỗ tướng bớt giận nghe ta nói hết đã, Ưu Phúc Tố không cho ta cái gì, ta đang đợi, một lần không cho, ta đánh tới khi ông ta cho mới thôi.

Đỗ Như Hối thở hắt ra một hơi dài:

- Quốc quân đại sự, sao ngươi dám coi như trò chơi, từ xưa tới nay kiêu binh ắt bại, danh tướng chết vì kiêu ngạo còn ít sao? Vân hầu, chúng ta không cần gì cả, chỉ cần diệt được đại quân của Ưu Phúc Tố thì cái gì cũng có, chuyện này vạn lần không thể cẩu thả. 

- Không hề cẩu thả, chẳng qua là chỉ muốn đổi cách nhẹ nhàng hơn thôi, nếu ông không muốn, chúng ta cứ làm theo kế hoạch ban đầu là được.

Đỗ Như Hối lúc này mới hạ giọng nói:

- Lão phu lăn lộn quan trường cả đời học được một điều, cố gắng giảm bớt mập mờ với địch, dù vì nguyên nhân gì cũng không thể làm thế, mập mờ với địch là cho địch cơ hội lợi dụng, địch ở đây không chỉ là kẻ địch bên ngoài, còn là ở trong nước.

Lời của Đỗ Như Hối làm Vân Diệp suy nghĩ cả đêm, lão già đó rất cẩn trọng, mấy năm qua mình sống quá thuận lợi rồi, luôn cho rằng Lý Nhị sẽ bao dung mình, nhưng không biết trên đời này ai cũng có giới hạn, nhất là hoàng đế, giới hạn của ông ta khả năng là lằn sinh tử. Có lẽ sự trung thành của mình mới là bù bảo mệnh, căn cơ này vạn vạn lần không thể tổn hại.

Sáng sớm thức dậy, cung kính hành lễ với Đỗ Như Hối, sau đó ngồi xuống ăn sáng, đích thân Na Nhật Mộ múc canh.

Chẳng có gì ngon để ăn, cái chỗ này chỉ cần tuyết đổ xuống là chẳng thấy được chút màu xanh nào.
Canh thịt dê với bánh, đó là bữa sáng, hôm nay chuyên môn nấu cho Đỗ Như Hối một bát cháo, từ khi tới Tây Vực là thứ này triệt để không còn nữa, chút cháo này còn là chưởng quầy Vân gia ở thành Toái Diệp tặng cho Na Nhật Mộ bồi bổ cơ thể.

Đỗ Như Hối uống xong bát cháo thở dài:

- Ngươi đúng là bảo sao nghe vậy, lão phu còn cho rằng ngươi tuổi trẻ đắc ý, không quan tâm tới mấy chi tiết vụn vặt, không ngờ một buổi tối đã xoay chuyển tâm thái, thực sự hiếm có. Lời này lão phu cũng đã nói với Đỗ Hà, biết hắn đáp thế nào không?

- Hắn đáp, thiếu niên phải có khí thế ngang ngạnh của thiếu niên, còn lấy Hoắc Khứ Bệnh ra làm ví dụ. Đỗ Hà chỉ là đứa hoàn khố, không có công tích như ngươi, không có tâm tư tinh tế khéo léo như ngươi, tương lai khó tránh hỏi đại họa. Vân Diệp, nếu ngươi thấy nợ lão phu thì báo đáo lại cho hắn đi...

Vân Diệp gật đầu, Đỗ Như Hối là gia chủ, bình thường sẽ không đi nhắc nhỏ gia chủ khác, chỉ lặng lẽ đứng bên quan sát, không đổ dầu vào lửa coi như hai nhà tình nghĩa sâu nặng rồi.

Ánh mặt trời bị gió thổi thành lạnh băng chiếu lên người, Vân Diệp đi xem chiến trường hôm qua, lòng càng băng giá, đúng là địa ngục băng, khắp nơi là thi thể cháy xém bị giam cầm trong băng, thi thoảng có cánh tay từ mặt băng vươn ra, như quỷ đòi mạng.

Không được lơ là! Luôn có một giọng nói như thế nhắc nhở Vân Diệp, cho nên nhìn đại quân thu thập hành trang chuẩn bị xuất phát, liền lệnh Trình Xử Mặc đi trước, thành lạc đà kết trận trường xà đoạn hậu.

Đi được hai mươi dặm, trong gió truyền tới tiếng tụng kinh du dương, đó là Ưu Phúc Tố đang chiêu hồn cho bộ hạ của mình.

Sau bốn mươi dặm triệt để dừng hành quân, ba ngàn dặm, Vân Diệp định đi hết tám mươi ngày.

Đối với Đại Đường mà nói, Đại Bột Luật chỉ là con gà, Toa Sách có lẽ là con thỏ, Thổ Hỏa La miễn cưỡng có thể tính là con chó săn, nên dám hung hăng tấn công thành lạc đà chỉ có con báo Đại Thực.

Lần này ba nghìn kỵ binh Đại Thực xông thẳng vào trung bộ, định phá thành lạc đà ở chính giữa, sau đó dùng lượng lớn kỵ binh chia cắt, tiêu diệt.

Người Đại Thực trơ mắt nhìn thành lạc đà bất tri bất giác biến thành một vòng tròng lớn, bất kể chúng phái bao nhiêu binh lực ngăn cản thành lạc đà hợp vây cũng vô ích. Trình Xử Mặc, Quách Bình dẫn kỵ binh xung sát tới, nấp ngoài phạm vi nỏ tám trâu, dựa vào công kích tầm xa, tiêu diệt người Đại Thực tới cứu viện ngoài khoảng cách năm trăm bước.

Khi hai đầu thành lạc đà nối với nhau thành vòng tròn khép kín, tiếng chém giết dần biến mất, ba nghìn kỵ trong một tuần trà đã bị con rắn lớn nuốt chửng.

Con rắn ăn no tiếp tục kết thành trận trận hàng ngang, dưới tiếng tù và chỉ dẫn, chầm chậm di chuyển về phía trước, Vân Diệp muốn về nhà không ai có thể cản được.

Địch vẫn chưa mệt mỏi, cũng chưa mất dũng khí, chưa phải thời điểm tổng tiến công, lúc này Trình Xử Mặc tràn trề tự tin, bất kể là quân Quan Trung hay là quân phó tòng, tin rằng sau khi thấy được sự cường đại của thành lạc đà, cũng vũng tin vào thắng lợi.

Phạm Hồng Nhất nghiêm ngặt tuân theo mệnh lệnh của đại soái, không ngừng tuần thị trong quân, theo sau là mười mấy pháp quân, họ đi tới đâu là vô số người lập tức kiểm tra lại trang bị của mình, đội trưởng nhỏ giọng truyền lệnh, muốn bộ hạ lôi thôi chú ý, ngàn vạn lần đừng để quân pháp quan bắt được, mấy ngày qua đại soái chỉnh đốn quân kỷ, không thể có sự cố.

Phạm Hồng Nhất rất hài lòng với sức uy hiếp của mình, tuy hắ không biết vì sao đột nhiên đại soái lại chỉnh đốn quân kỷ, nhưng theo hắn, người cần chỉnh đốn nhất là đại soái, trong quân sinh con còn yêu cầu người khác thế nào được nữa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau