ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1321 - Chương 1325

Chương 1322: Hoàng Cung Không Có Người Tốt

Vân Diệp không ngủ, cùng Đỗ Như Hối, Lưu Phương nghiên cứu chiến thuật. Mưa lớn, tuyết lớn không phải thời tiết tốt để tác chiến với thành lạc đà, Đỗ Như Hối cho rằng sứ mệnh đã hoàn thành, nên quay về biên cảnh, chứ không phải đi lung tung vô mục đích thế này, huống hồ gây hấn ngoài biên cương, nhất định khiến triều đường tranh cãi ầm ĩ, nơi này không nên ở lâu.

Lưu Phương thì cho rằng trận chiến này phải tiến hành ở Thổ Hỏa La, một có thể hoàn toàn đánh tan nát Thổ Hỏa La, suy yếu thực lực của chúng, quân đội đi vào Thổ Hỏa La càng nhiều, quốc gia này càng xui xẻo. Hai là khi thực lực Thổ Hỏa La bị suy yếu, Hi Đồng, Hàn Triệt thừa cơ cướp bóc, hai người này là phe thân Đường, bọn họ chiếm lĩnh Thổ Hỏa La, có thể tạo bước đệm ở biên cương. Thứ ba là cố gắng đem chiến tranh lan tới người Đột Quyết, để tiêu hao sức chiến đấu của cả Đột Quyết và Đại Thực, cả hai thế lực này không còn sức đông tiến nữa.

Vân Diệp lại quyết đoán rút lui, khi Lưu Phương biết Lý Nguyên Tường sắp tới Tây Vực, lập tức đồng ý, lúc này, địch ta không phân rõ ràng được nữa.

Thập vương tới Tây Vực tất nhiên khơi lên sóng gió, bọn họ giàu có lại đầy dã tâm, Đỗ Như Hối từ Đô thủy giám biết được đám Lý Nguyên Tường đang ra sức chiêu mộ sĩ tốt rời ngũ, nghe nói lương cực cao. Mình dốc sức giúp quốc gia ổn định biên quan, nhưng khi họ tới dù bao nhiêu hiệp ước cũng không đủ mười vương gia đầy dã tâm này xé.

Người Đại Thực bất kể vì mục đích gì cũng sẽ gặp một cuộc đại chiến, người Đột Quyết cách năm mươi dặm, người Đại Thực ở ngoài ba mươi dặm, cục diện quá vi diệu, không ai muốn hành động, đều đợi người khác chủ động tấn công, ai tấn công sớm nhất sẽ gặp xui xẻo..

Tuyết ngừng, thành lạc đà chầm chậm rút lui trong tiếng tiếng tù và, kỵ binh của Trình Xử Mặc đoạn hậu, rời khỏi vùng đất thị phi này.

Đại trưởng lão của người Đột Quyết nới với Hạ Lỗ anh tư bừng bừng bên cạnh:

- Chúng ta đi về phía tây thôi, từ hôm nay trở đi, chúng ta không cách nào mượn lực nữa, chiến đấu bắt đầu rồi.

Bác Mã vỗ vai Hạ Lỗ:

- Ngươi dẫn quân đi trước mở đường, ta đoạn hậu.

Hạ Lỗ dường như trưởng thành sau một đêm, cáo từ trưởng lão, dẫn thân vệ tiếp nhận quyền chỉ huy tiền quân, Vân Diệp bỏ đi phá vỡ cục diện chân vạc, mỗi người bắt đầu hành trình của mình.

Ưu Phúc Tố mau chóng biết được động tĩnh hai đội quân, ông ta chỉ có thể chọn một trong hai để tấn công, cố chấp chọn quân Đường, trong mắt ông ta, người Đột Quyết chỉ là chó hoang lưu lạc, còn quân Đường là mãnh hổ, đánh cho con hổ tàn phế, đánh cho sợ hãi mới đảm bảo được cương vực quốc gia không bị xâm hại.

Bác Mã thăm dò được quân tình, biết người Đại Thực truy kích quân Đường, nhanh chóng dẫn quân đoạn hậu về đội, kiến nghị đại trưởng lão toàn lực tiến quân không trì hoãn chút nào.

Ưu Tố Phúc truy đuổi chỉ còn cách ba mươi dặm, Vân Diệp vừa vượt qua một con sông, Vân Diệp liền lựa chọn phòng ngự bên bờ sông, Trình Xử Mặc rút về thành, lúc này không cần kỵ binh đối chiến với người Đại Thực, chết một người cũng là lỗ, có con sông làm lá chắn không phải quá có lợi cho thành lạc đà, nhưng mặt băng trơn trượt là chiến trường tốt nhất, thi thể người Đại Thực không lấp kín mặt băng thì không qua được sông.

Khi quân sĩ đang chuẩn bị thì Lưu Phương vào phòng, dù ban ngày, phòng của ông ta còn sáng hơn ngoài trời, Vô Thiệt lấy bảo bối ra khoản đãi lão hữu, Lưu Phương cũng cho rằng gần đây thân thể đi xuống, cần chiếu thần quang khôi phục chút tinh lực, chung suy nghĩ với Đỗ Như Hối.

Thế là bên cạnh Vân Diệp luôn có ba ông già da rám nắng, Vân Diệp xúi bọn họ mặc quần cộc chiếu thần quang còn tốt hơn, chẳng biết họ có làm thế không, vì mặc quần áo dày quá không nhìn ra.

Vân Diệp không tin ở trên mặt sông rộng hơn dặm không có gì che chắn Ưu Phúc Tố có thể bày trò gì mới mẻ được, quân sự đều là phục vụ cho chính trị, quân Đường viễn chinh vạn dặm tiến vào phạm vi thế lực của người Đại Thực, với người Đại Thực mà nói đây là sự khiêu khích cực lớn, tin rằng lúc này lửa giận của Cáp Lý Phát ( Caliph) đã có thể thiêu cạn sông Ấu Phát Lạp Đề (Euphrates - Sông ở Iraq). Nói cho cùng là cuộc chiến giữa Lý Nhị và Cáp Lý Phát, Vân Diệp và Ưu Phúc Tố đều không có lựa chọn.

Lý Nhị đang lựa chọn, tay trái cầm liên gia, tay phải cầm lôi cổ úng kim chùy, ông ta đang suy nghĩ xem dùng thứ gì giáo huấn Vân Thọ.

Vừa rồi hai thứ vũ khí này còn nằm trong tay Vân Thọ, bị ông ta quát một tiếng, Vân Thọ liền giao cho ông ta, hiện đang thở phì phì đứng trước mặt hoàng đế, sau lưng là đám hoàng tôn nằm lăn lóc, Lý Tượng như xác không hồn đứng bên giả sơn, dù mặt mũi thâm tím cũng chẳng để ý, thấy hoàng đế cũng không thi lễ.

Lý Nhị cầm chùy xem dấu khắc trên đó, tức giận nói với Vân Thọ:

- Điện Vũ Đức là nơi nào mà ngươi cũng dám xông vào? Vũ khí ở đó có rất nhiều thứ do trẫm đích thân thu thập, có ý nghĩa trọng yếu, ngươi lấy chùy của Lưu Hắc Thát truy sát hoàng tôn là sao? Thường ngày ngang ngược chút cũng đành đi, hôm nay dám nặng tay, nói nguyên cớ cho trẫm.

Vân Thọ quay đầu nhìn Lý Tượng, bất lực cúi đầu xuống, hảo hữu này của mình khi còn là trữ đế thì vô cùng tự tin, đến giờ cứ như bị rút mất xương sống, tinh khí thần mất cả.

Lý Nhị xưa nay không phải người biết giáo dục, ông ta tin tưởng đạo lý rất đơn giản, không nói là ngươi sai, không nói là n gươi không có gì để nói, cho nên không được tha thứ, vì thế Vân Thọ bị trói vào cột của cung Thái Cực, Lý Yên Dung ngồi dưới chân Vân Thọ nói chuyện với hắn, để hắn khỏi quá cô đơn.

- A Thọ, sau này ngươi đừng giúp Tượng ca ca nữa? Bây giờ huynh ấy thành phế nhân rồi, ngươi càng giúp nhiều, tương lai ngươi càng nhiều họa, về sau không biết Thị Kỳ ca ca hay Mạc Ly ca ca làm hoàng đế, hôm nay ngươi đánh họ, họ sẽ nhớ trong lòng.

- Nói lắm thế, giúp ta bóp chân, đứng tê chân rồi. Vân Thọ chẳng tỏ thái độ:

Lý Yên Dung bóp chân cho Vân Thọ, bóp mãi nước mắt chảy ra:

- Ta lo cho ngươi, nếu ngươi có chuyện thì ta không sống được nữa, hiện đông cung càng loạn, mẫu thân của Tượng ca ca tự giam mình trong phòng dưỡng thai, không ra ngoài, xem chừng muốn sinh một tiểu hoàng đế nữa. Mẹ ta mất hết phẩm cấp rồi, hiện sống rất khổ, ta giáp mấy lần, còn la hét ta.

- Thọ ca ca, mau cưới ta đi, ta không được ở đông cung thêm một ngày não nữa, ở đó lâu ta sẽ chết.

Vân Thọ rút tay ra dây trói lỏng lẻo, lóng ngóng giúp Lý Yên Dung lau nước mắt, thấy càng lau càng nhiều, vén vạt áo lau cho nàng, nói chắc nịch:

- Hôm nay theo ta về nhà đi, ta cũng không địch tới hoàng cung nữa, toàn loại người gì chứ, khi người ta phát đạt kẻ nào kẻ nấy hận không thể mang mặt nhét xuống mông người ta, giờ người ta gặp xui xẻo lại hận không thể dẫm xuống bùn.

- Nàng nếu sống nơi này thêm hai năm nữa thì phải chịu tội thêm hai năm, kệ, hôm nay ta đưa nàng đi.

Khi hai người đang rầu rĩ thì sau cái cột đỏ Trường Tôn thị xuất hiện, chẳng biết đã nghe lén bao nhiêu lâu rồi, lúc này đột nhiên xuất hiện, làm Lý Yên Dung sợ tới thiếu chút nữa ngất xỉu, Vân Thọ cũng chột dạ.

- Giỏi, xuất cung đi, đi rồi đừng quay lại nữa, đứa nào đứa nấy cánh cứng cáp rồi, nãi nãi mấy năm qua thương các ngươi phí công? thật tàn nhẫn, các ngươi khoái hoạt rồi, để lại nãi nãi cô đơn trong hoàng cung à?

- Cháu tất nhiên sẽ về thăm nãi nãi!

Vân Thọ đảm bảo:

Trường Tôn thị xoa cái đầu tròn của Vân Thọ:

- Nãi nãi biết cháu là đứa bé ngoan, có lương tâm hơn cha cháu nhiều, đi Tây Vực lâu như thế mà chẳng gửi cho nãi nãi lấy một phong thư, gửi về toàn công văn lạnh băng, chẳng lẽ nãi nãi chưa thấy công văn mà cần y cho xem? Xem ra y cũng không thích hoàng cung, nơi này trừ lầu son gác tía thì chẳng có cái gì tốt.

- Người không thích hoàng cung mới là người tốt, cha cháu không thích, Thanh Tước cũng không thích, Lý Hữu cũng không thích, vừa thành thân xong là chạy về Tề châu như có ma đuổi, để lại bọn ta ở lại cái hoàng cung rộng lớn này, nhìn mặt trời mọc lại lặn, chờ chết.

- Đành vậy, nãi nãi cho cho Yên Dung tới nhà cháu, nhưng hai đứa không được làm bậy, chẳng may có chuyện xấu truyền ra, cha cháu có mang thành lạc đà về đánh Trường An cũng không cứu được cháu đâu.

Chương 1323: Lý Yên Dung Hạnh Phúc

Lý Yên Dung cao hứng theo Vân Thọ lên xe ngựa của Vân gia, nàng chẳng cần thu thập bất kỳ cái gì, thậm chí chẳng mang cung nữ, Vân gia chẳng thiếu cái gì cả, con búp bê vải A Thọ làm cho mình ở lầu gác của Vân gia, y phục trang sức của mình được Tân Nguyệt chuẩn bị cả đống, tới đó không cần nhìn sắc mặt bất kỳ ai nữa.

Xa giá của hoàng đế đi trước, chuẩn bị tuần thị Ngọc Sơn, văn võ toàn triều đều nghĩ hoàng đế tới thư viện, không biết hành trình trọng yếu nhất của Lý Nhị là hậu sơn Ngọc Sơn.

Thái tử cũng đi, cho nên khi hắn thấy Yên Dung leo lên xe ngựa của Vân gia liền hận tới ngứa răng, đó là đứa con hắn thương nhất, hiện giờ xem ra tâm tư không ở đông cung nữa, khuê nữ hoàng gia là dùng để mua chuộc lòng người, để trói buộc huân quý vào chiến xa của mình, khuê nữ này của mình thành đồ miễn phí.

Đợi Vân Diệp về phải tính xổ với y, khuê nữ còn chưa gả vì sao lại ở nhà mẹ chồng tương lai? Hoàng gia không thể mất mặt như vậy.

Khi xe ngựa hoàng đế đi qua Vân gia, Lý Nhị vén rèm nhìn cái kích cắm trên nóc Vân gia, hài lòng gật đầu, tuy luôn bị người ta đàn hặc ngang ngược gì đó, nhưng một tướng quân mới đánh thắng trận lại hi vọng y nhũn nhặn à? Chuyện đó không hợp lý, Lý Tịnh làm thế khiến lòng mình không yên, muốn thưởng cũng lo có chuyện ngoài ý muốn.

Lý Nhị xuất thân thống soái, rất hiểu tâm lý của tướng soái sau khi đại thắng, lúc này phải toàn thân hưng phấn, vờ vững vàng trầm tính cái gì?

Nhìn xe ngựa của Vân Thọ lén lút vào cửa bên của Vân gia, Lý Nhị cười ha hả với Trường Tôn thị:

- Nàng thấy không, hai đứa nhóc kia vào Vân gia rồi.

Trường Tôn thị mặt lạnh tanh:

- Thấy rồi, đó là sỉ nhục của hoàng gia, đường đường quận chúa không thích hoàng cung, cứ muốn tới nhà người khác làm tiểu tức phụ, chẳng lẽ bệ hạ thấy thư thái lắm?

Lý Nhị gãi cằm:

- Không khí ở hoàng gia đương nhiên không ấm áp bằng Vân gia, là tấm gương cho thiên hạ, chúng ta không thể thiếu lễ số như Vân gia được.

- Hiện đám tiểu quỷ càng ngày càng khó khống chế, đứa nào đứa nấy đầy toan tính, Lý Kỳ Lý Đệ xúi bẩy huynh đệ khác ức hiếp Hành Sơn vương, chúng muốn gì chứ?

Lý Nhị bĩu môi:

- Loại ngu xuẩn ấy mà cũng nhăm nhe trữ vị à? Tượng Nhi dù có trăm ngàn cái sai, nhưng nhân hiếu nắm chắc trong tay, bọn chúng thì có cái gì?

- Dù sao cũng chẳng thể đày hết tới sa mạc làm vương chứ?

- Đúng thế đấy, mấy trăm năm sau, bọn chúng đều thành bách tính mang họ Lý, có gì không hay, đều nói phú quý không quá ba đời, cho tước vị của chúng truyền thừa lâu chút là không phụ huyết mạch chảy trên người chúng rồi.

Lý Nhị nói rất dứt khoát: - Từ nay về sau không phân phong ở nguyên địa nữa, Hành Sơn vương Lý Tượng là người cuối cùng.

- Thiếp không hiểu vì sao bệ hạ không gọi Đỗ Như Hối về? Một đội quân xuất hiện hai tiếng nói là đại kỵ cơ mà?

Lý Nhị cười quỷ dị:

- Nếu là người khác cầm quân thì trẫm không làm thế, quân lệnh không xuất phát từ một cửa là tự tìm cái chết, nhưng quy luật này không đúng với Vân Diệp, y luôn chung sống hòa bình với người khác rất đúng mực, nàng xem quân báo, chính lệnh mà không thấy à?

- Vân Diệp nắm chặt quân quyền, nhưng chính lệnh phát ra từ Đỗ Như Hối, hai người một văn một võ phụ họa lẫn nhau. Lần này trẫm thật sự không nói gì được Vân Diệp, không phải là vì chút quân công của y, mà nói y và Đỗ Như Hối phối hợp vừa nương tựa vào nhau, vừa hạn chế nhau, gần như thành điển hình của văn võ phân gia, sự hợp tác này phải phổ biến toàn quốc, văn võ phân gia đã hô hào vài năm nhưng hiệu quả không cao, đây là đột phá mới.

Kiêu ngạo lớn nhất của Trường Tôn thị là tới từ trượng phu, ưỡn ngực nhìn Lý Nhị nói:

- Tất nhiên là thế, ở Đại Đường lời lẽ công cao hơn chủ là một trò cười, phu quân thiếp trải trăm trận mới lập nên đế quốc này, có ai công tích lớn hơn bệ hạ được? Lý Tịnh đúng là uổng công làm tiểu nhân, nghe nói ông ta còn tranh quyền với Hứa Kính Tông, kết quả đụng đầu vào tường, mất cả thể diện.

Lý Nhị bật cười:

- Ngự hạ quá kém, điểm này ông ta không so được với Vân Diệp, nhìn như y chẳng hề để ý, nhưng một khi y và Lý Tịnh xung đột, không mấy ai giúp Lý Tịnh đâu.

Chỉ cần nhắc tới Vân Diệp là Trường Tôn thị luôn tranh luận một phen cùng hoàng đế, chẳng cần để ý tới kỵ húy, Vân Diệp là đệ tử của bà, làm thế căn bản chẳng có gì sai, chẳng những văn võ thấy thế, ngay cả hoàng đế cũng thấy thế. Tân Nguyệt nhíu mày nhìn Lý Yên Dung cực kỳ không hài lòng, không đợi Lý Yên Dung lên tiếng đã nổi giận:

- Cha mẹ con chăm sóc con thế nào vậy? Tháng ba từ nhà đi mặt đã bầu bĩnh như trẻ con rồi, sao mới nửa năm ngắn ngủi đã gầy nhọn thế này? Lần này đã về thì thi thoảng tới đông cung thăm cha mẹ một chuyến là được, không tới đó chịu tội nữa.

- Cái nhà đó của con loạn như cái chợ vậy, còn khiến người ta ghét hơn cả cái chợ trước cửa nhà chúng ta, con vốn bản tính yên tĩnh, ở lại đây, không đi đâu nữa, Tiểu Nha cô cô của con, cái đồ vô lương tâm đó gả đi một cái là chạy tới Tề Châu rồi, trong nhà vắng vẻ. Tiểu Vũ sinh con xong cũng không tới nữa, cả Tiểu Kiệt cũng chẳng mấy khi tới, đến hai chuyến còn là vì lấy thuốc tẩm bổ cho Tiểu Vũ, đứa này đứa nấy lương tâm đem nuôi chó hết cả.

Phát tiết một đống oán khí với nhi tức phụ tương lai xong, Tân Nguyệt thấy nhẹ lòng hơn nhiều, kéo Lý Yên Dung hai mắt cười như trăng cong tới tiểu lâu của nàng, Vân Thọ vừa định đi theo thì nghe thấy Ly Thạch đứng ở cửa thư phòng hắng giọng một cái, liền ngoan ngoãn theo Ly Thạch vào thư phòng, hôm nay bắt đầu học ( Điển cáo).

Lý Yên Dung vào tiểu lâu của mình, tức thì vui sướng như con chim nhỏ, nhào bổ lên chiếc giường êm ái, một con búp bê vải mắt méo mũi lệch đặt ngay ngắn trên giường, mặc dù khó coi, nhưng cực lớn, đó là thành quả lao động ba ngày của nàng và Vân Thọ, tuy không đẹp bằng búp bê do thợ làm, nhưng Lý Yên Dung dứt khoát cho rằng con búp bê này mới là đẹp nhất, người khác chỉ cần nói nó không đẹp, Lý Yên Dung hiền lành sẽ bắt đầu rít gào.

Tân Nguyệt yêu thương nhìn Lý Yên Dung ôm búp bê vải, đứa bé này quá nửa thời gian ở bên mình, nói là khuê nữ của mình cũng chẳng sai, nhìn thấy Yên Dung vui vẻ, Tân Nguyệt cũng thấy vui vẻ.

Ấm áp chẳng được bao lâu, sắc mặt nàng liền biến đổi, bởi vì Vân Mộ treo mình ở cửa sổ, lén lút nhìn vào trong, bên trên còn truyền tới tiếng la oai oái của Vân Hoan, nói sắp không giữ được nữa. Ông trời ơi, đây là lầu ba đấy, dám bảo Vân Hoan ôm chân thả xuống như thế, con bé này không muốn sống nữa rồi.

Không dám tới quấy nhiễu, sợ mình đi tới làm Vân Hoan lỡ tay gây đại họa.

Lý Yên Dung lại cười rất vui, vỗ tay bảo Vân Mộ vào, c hỉ thấy hai tay Vân Mộ nắm lấy song cửa, luốn vào trong ly miêu, nàng mặc áo cộc, cái bụng trắng như tuyết lộ ra ngoài, còn ngang nhiên lắc hông.

Tân Nguyệt nổi điên quơ quơ trên tường hai lượt mới lấy được cái chổi lông gà, quất Vân Mộ túi bụi, không sống nổi nữa, Vân gia đại tiểu thư là vũ nương Ba Tư thích khoe bụng, truyền ra ngoài thì cả nhà làm sao sống nổi, do Thiên Ma Cơ hết, bà nương đó từ khi biết bản thân chẳng qua có giun trong bụng, thay đổi tính cách, cắm đầu nghiên cứu vũ đạo, nghe nói gần đây nghiên cứu múa bụng và múa rắn của Ba Tư, khỏi cần nói, Vân Mộ lấy từ chỗ Thiên Ma Cơ, trong nhà còn ở đâu có thứ y phục kỳ quái này.

- Mộ tỷ tỷ trốn vào đây, đại nương sẽ không đánh được nữa.

Lý Yên Dung vén màn lên để Vân Mộ chui vào, bản thân còn chắn trước mặt Tân Nguyệt, cứ như đang chơi trò chim ưng bắt gà.

Vân Mộ nhân cơ hội lao ra ngoài cửa sổ, leo xuống lầu hai, sau đó cười khanh khách chạy mất.

Vân Hoan ngốc nghếch vừa thò đầu vào cửa sổ liền nhìn thấy khuôn mặt tức giận của mẫu thân, kêu thảm một tiếng rơi xuống bụi hoa dưới lầu.

Tân Nguyệt sợ tới run người, thò đầu nhìn ra ngoài, thấy Vân Hoan tập tà tập tễnh đuổi theo tỷ tỷ, hai chân nàng nhũn ra ngồi bịch xuống đất...

HẾT!!!

Chương 1324: Chuyện Nhà Chuyện Nước

Vân Lộ bê một chậu cúc vào tiểu viện, nhìn thấy Tân Nguyện liền khóc toáng lên, vì chậu cúc của nó bị người ta phá hoại không ra bộ dạng gì nữa, cánh hoa bị ngắt sạch, chỉ còn cái cành trơ trụi giữa lá xanh.

Tân Nguyệt ôm lấy Vân Lộ không ngừng an ủi, còn hứa sẽ xử lý Vân Hoan, Lý Yên Dung tỳ vào lan can tú lâu tươi cười nhìn Tân Nguyệt dưới lầu đang tức xì khói, cuộc sống phải như thế này mới đúng.

Vân Hoan bị bắt, do Vân Thọ bắt, thấy mẫu thân tức giận quá mức, cho nên Vân Thọ phải ra tay. Vân Mộ cũng bị bắt, đã thay bộ áo hở bụng rồi, hiện giờ là chiếc váy lam bó ngực hiện ra vóc dáng yêu kiều tha thướt, chưa tới tuổi cập kê đã có vốn liếng họa quốc.

- Trẻ con nghịch ngợm trong nhà mới có sinh khí, Mộ Nhi, Hoan Nhi đều là trẻ ngoan, múa Ba Tư có làm sao? Công chúa hoàng gia chẳng phải cũng học khiêu vũ sao?

Lão nãi nãi luôn thiên vị tiểu trọng tôn, dù có phạm lỗi lớn đến mấy, luôn tìm được lý do thoát tội cho chúng.

- Lão tổ tông, đại nương không cho Tiểu Mộ cưới ngựa, cũng không cho Tiểu Mộ bắn cung, cháu lại không thích nữ công, nếu không khiêu vũ sẽ điên mất.

Vân Mộ ôm cánh tay lão nãi nãi ra sức lắc, Vân Hoan nhìn mà hâm mộ, lão tổ tông cho nữ oa làm nũng, nhưng không cho nam hài làm nũng, nó mà làm nũng khả năng sẽ ăn một trận đòn, lão tổ tông đã nói đỡ cho đại tỷ, như vậy lửa giận sẽ trút lên mình.

- Hoan Nhi, ai cho con thò đầu vào phòng Yên Dung, đó là phòng đại tẩu con đấy, còn biết quy củ nữa không? Thọ Nhi, dẫn Hoan Nhi tới từ đường phạt quỳ hai canh giờ.

Vân Thọ nãy giờ ngẩng đầu nhìn trời lập tức xách Vân Hoan sải bước tới từ đường, vừa qua chỗ rẽ liền thả Vân Hoan xuống, bực tức nói:

- Đệ không yên được một chút à, cứ nhất định chọc mẹ nổi giận, muốn nghịch ngợm thì đợi cha về hẵng hay. Ngoài ra đừng có suốt ngày trêu Tiểu Lộ nữa, muội ấy là cái túi nước mắt, hơi tý là khóc nửa ngày, còn tới chỗ ta cáo trạng, khóc ướt y phục của ta rồi, mau đền muội ấy hoàng kim cúc, nếu không sớm muộn đệ cũng gặp họa.

- Lý Dung sắp tiến kinh, đệ cẩn thận huynh ấy đánh chết đệ cũng không ai dám can đâu.

Vân Hoan tức thì kêu oan tày trời, thề không đụng vào hoàng kim cúc của Vân Lộ, Vân Thọ đột nhiên nhớ tới Vân Hương mấy ngày qua đang thu thập các loại cánh hoa làm nước hoa, càng nghĩ càng thấy có khả năng Vân Hoan bị oan, nghĩ một lúc, thấy tiếp tục để Vân Hoan bị oan thì tốt hơn, thế là xách Vân Hoan tới từ đường.

Trời tối, Vân Hoan gối đầu vào bồ đoàn ngủ chảy nước dãi, giám thị nó là Vân Thọ cũng dựa vào góc tường ngủ say tít, Hạ Lan ngồi ngoài cửa vừa thêu hoa vừa canh phòng cho hai huynh đệ.

Trong nhà có người bị phạt thường là lúc đám trẻ con vui sướng nhất, chẳng bao lâu Vân Mộ xách hộp thức ăn tới, bên trong có hai bát mỳ lớn, lấy chân đá tỉnh hai huynh đệ, cho mỗi người một bát.

Vân Hoan vừa ăn mỳ vừa trách Vân Mộ nên mang theo mấy cái móng giò tới. Đang nói thì nhìn thấy Vân Hương lấm lét lẻn qua cổng vòm, tóc bị cành cây làm rối bù, mộc trâm treo vắt vẻo ở bên, tay ôm một cái bọc lá sen, thấy Vân Hoan liền nói:

- Nhị ca, muội trộm móng giò cho huynh đây, đầu bếp không phát hiện đâu.

Vân Hoan mừng rỡ, có móng giò còn ai ăn mỳ nữa, đẩy bát mỳ ăn được một nửa sang bên, ôm Vân Hương thơm chụt một cái, Vân Hương nhỏ tuổi nhất, luôn được yêu thương nhất.

Trong gói lá sen có hai cái móng giò, ném cho Vân Thọ một cái, Vân Hoan cầm một cái gặm. Vân Lộ hầm hầm đi tới, ném cho một con gà, không thèm để ý tới Vân Hoan, thể hiện mình đang giận.

Lão nãi nãi lưng còng chống quải trượng cùng nha hoàn đi dạo trong sân, nhìn thấy Tân Nguyệt đang kiểm tra khóa ở nội trạch, nói:

- Tối nay khóa muộn một chút, mấy đứa bé tới ngoại trạch hết rồi, tuy nói chui lỗ chó cũng được, nhưng trời tối thế nào cũng bị va chạm, để cửa cho chúng.

Tân Nguyệt đỡ lão nãi nãi đi dạo ở hoa viên một lúc rồi ngồi xuống ghế, lúc này mới nói:

- Đều tại tức phụ kém cỏi, không quản thúc được con, nếu phu quân ở nhà thì tốt rồi, chàng luôn phân biệt rạch ròi, không như tức phụ toàn phán án hồ đồ.
- Hừm! Nó là đại tướng quân trên triều, nếu ngay cả chút chuyện nhỏ này cũng không làm rõ được thì còn làm đại tướng quân thế nào. Ta thấy thế này rất tốt, nhà ta neo người, chỉ có sáu đứa bé, tương thân tương ái một chút rất tốt, không cần phân rõ đúng sai. Hai ngày nữa Dung Nhi tới Trường An, chia cho nó một trạch viện ở phường Hưng Hóa, không được bên trọng bên khinh, đều là huyết mạch Vân gia, họ gì không quan trọng.

Tân Nguyệt cười đáp:

- Vâng ạ, tức phụ đã đem trạch viện nội hà ở phường Hưng Hóa dọn ra rồi, Dung Nhi tới kinh sư khó tránh khỏi phải tổ chức tiệc tạ ơn thân bằng cố cựu, nơi đó cảnh trí tốt, gần hoàng thành, chỉ tiếc là lê đã hái hết, nếu không còn tốt hơn.

- Biết cháu là đứa hiền huệ mà, trạch viện đó không tệ, nhập thu rồi không còn lê vẫn còn lá, gặp sương lá đỏ hồng đẹp lắm, thế là đủ rồi.

Lão nãi nãi gật gù:

- Cái bụng của Na Nhật Mộ kém cỏi lại sinh ra khuê nữ, ài, nhà ta tử tự không vượng, không biết Tiểu Miêu có sinh được cho nhà ta một hai nam hài nữa không. Nói cho cùng vẫn là cháu giỏi, nếu như không phải giữ gia nghiệp thì nên là cháu đi Tây Vực. Na Nhật Mộ, Linh Đang toàn là thứ vô dụng.

Nói tới chuyện này Tân Nguyệt cười khanh khách, đó là phạm trù nàng đắc ý nhất, hai lần sinh nở, hai đứa nhi tử, đó là ông trời thiên vị mình, mình sở dĩ ngẩng cao đầu ở nhà được vì hai đứa con giỏi giang.

Vân Thọ khỏi nói, nó được đích thân hoàng đế, hoàng hậu giáo dục, hay dở cũng là trách nhiệm của hoàng gia, tương lai dù hại nước họa dân cũng không phải tại Vân gia. Vân Hoan hơi nghịch ngợm một chút, nhưng là mầm đọc sách tiêu chuẩn, chuyện lướt mắt qua là nhớ chẳng khó khăn gì, nếu không phải vì tính cách quá sái thoát, tiền án đầy rẫy, Tân Nguyệt đã mang đi khoe khoang khắp Trường An rồi.

Tổ tôn nói chuyện trong nhà, lão nãi nãi nghe thấy tây các truyền tới tiếng lọc cọc thì nhíu mày.

- Cháu xem, cả đám đó thành phế nhân rồi, suốt ngày chỉ biết đánh mạt chược, đêm hôm rồi mà không yên, đáng thương tôn nhi ta vất vả chinh chiến, đám không biết tích phúc này sớm muộn cũng chết trên bàn mạt chược.

Tân Nguyệt an ủi:

- Nãi nãi kỳ vọng quá cao rồi, các cô cô thẩm thẩm bây giờ mới là bắt đầu sống, khuê nữ đều gả đi cả, đều tới nhà tốt, nhà ta có tới hai vương phi, Thì Thì tuy không phải thân sinh khuê nữ nhà ta, nhưng được nãi nãi đích thân nuôi dưỡng, tính tình hiền hậu nhất, già có hai nam hài, đứa lớn đã được Tiểu Ảm lập làm thế tử rồi, đây là vinh dự hiếm có.

- Mùa hè nương nương chuyên môn hạ chỉ khen Thì Thì dũng cảm cương liệt, khi đó Thổ Phồn đánh tới Tùng Châu, Tiểu Ảm và Thì Thì dứt khoát cố thủ không đi, cầm cự tới khi viện binh của Trình lão công gia tới, nghe đâu khi đó Tiểu Ảm đã bị bốn vết thương, hôn mê bất tỉnh. Thì Thì mặc khải giáp đứng trên tường thành tác chiến với người Thổ Phồn, khi lui xuống, nha hoàn phải lấy nước ấm làm tan máu đóng trên giúp mới cởi ra được.

- Nương nương thăng phẩm cấp của Thì Thì lên một cấp, trong số các vương phi thì Thì Thì có phẩm cấp cao nhất rồi, Dương phi cười không khép miệng lại được, gọi tức phụ tới cung ăn tiệc ba lần.

Chương 1325: Cứu Tinh

Lão nãi nãi nghe xong lại trầm mặc hồi lâu, giộng quải trượng xuống đất, nói:

- Nha đầu từ tướng môn ra không thể thiếu tính cương liệt, trượng phu ngã xuống thì tới lượt phụ nhân. Không phải ta nói cháu, cho cháu mặc giáp cũng lên chiến trường được thôi, tướng môn tác chiến không được thua, vì già trẻ trong nhà không được thua, thua rồi là mất hết. Vinh diệu của Thì Thì là lấy mạng đổi được, không đáng coi trọng, phụ nhân không phải ra trận mới là may mắn nhất.

Tân Nguyệt chắp tay vài Phật:

- Bồ tát phù hộ, trận chiến này của phu quân đã giúp Tây Vực có năm mươi năm bình yên, chỉ cần phu quân về là nhà ta sống vui vẻ rồi.

Lão nãi nãi lườm Tân Nguyệt:

- Cháu không tin Phật, nói bồ tát phù hộ cái gì, nói năng lung tung cẩn thận xuống địa ngục bị rút lưỡi. Diệp Nhi là đứa chỉ báo tin vui không báo tin buồn, nó không cho cháu biệt phải chịu khổ cỡ nào, vì kinh lược Tây Vực, nó đã dùng tới hết lực lượng có thể, Lưu Phương tiên sinh, Vô Thiệt, Cẩu Tử, Tiểu Miêu nhân hùng toàn là cột trụ nhà ta, lại còn Tiểu Ưng, rồi hai kẻ địch ta khó phân Hi Đồng, Hàn Triệt, đủ biết tình hình nguy hiểm cỡ nào...

Tân Nguyệt cúi đầu xuống, khi đó lòng mình bấn loạn làm bừa, may có bồ tát phù hộ, không mắc phải sai lầm lớn gì.

Hủy Tử lại tới ở thư viện, đó là yêu cầu cuối cùng của tiểu cô nương, nàng thích ở cùng gấu mèo, gấu mèo cũng thích chở nàng đi tản bộ, gấu mèo con thấy mẹ chở Hủy Tử thì không vui, kêu ỏm tỏi, cào mẹ muốn bò lên lưng.

Hủy Tử cúi người xuống muốn bế gấu mèo con lên, nhưng cái thứ béo ú này rất nặng, Hủy Tử không đủ sức nhấc được nó, gấu mèo mẹ thấy gấu mèo con phiền phức, cho một tát lăn sang bên cạnh, lúc này bánh ngọt dụ hoặc hơn xa con.

Hủy Tử leo từ lưng gấu mèo xuống, lấy trong túi ra hai cái bánh ngọt, cho gấu mèo lớn một cái, cái còn lại cho con gấu mèo con bị ủy khuất.

Mặt trời ấm áp chiếu lên bãi cỏ bên rừng trúc, Hủy Tử dựa vào lưng gấu mèo to tắm nắng, ánh sáng mạnh làm người ta không mở mắt ra được, nên Hủy Tử một tay che trước mắt, một tay vươn ra cho gấu mèo con liếm, tay nàng dính đầy kem sữa, nên gấu mèo con rất thích.

Ngưa ngứa, tê tê, rất khó chịu, nhưng Hủy Tử lại không muốn rút tay lại, có cảm giác như thế truyền tới, chứng tỏ mình còn sống, chỉ là giữa ngực phổi thi tuyền truyền tới cảm giác bị đè nén, làm nàng biết thời gian của mình không còn nhiều nữa.

Không ngừng có gấu mèo trong rừng trúc đi ra, bao vây quanh Hủy Tử, nàng biết chúng đều vì bánh ngọt trong túi mình, vẫn vô cùng cao hứng, lấy hết bánh ngọt trong túi ra đặt trên bãi cỏ trước mặt, thế là đám gấu mèo tham ăn tranh đoạt nhau.

Con này cắn con kia, con nọ tát con khác, bọn chúng tựa hồ đều rất có chừng mực, không thò móng từ trong đệm thịt ra, nên không làm bị thương.

Nhìn gấu mèo lăn lộn trên mặt đất, Hủy Tử không kìm được bi ai, bệnh của mình ngay cả thần tiên cũng không chữa nổi, dù là Bạch Biên Bức của Hồng Mông Sơ Khai hay Long Hổ Sư bất tử cũng chẳng trị được, vị Bạch Biên Bức của Hồng Mông Sơ Khai chết rồi, đầu bị cho vào hộp đưa lên Thiên Sơn.

Vì viên thuốc bất tử duy nhất bị ăn mất, Long Hổ Sư Tham Thương tự biết tội vô cùng, tự sát quy thiên trước cung Thái Cực, dùng tính mạng của mình bảo toàn cho Long Hổ Sơn không bị liên lụy.

Chử Toại Lương lấy ra vô số chứng cứ muốn chứng minh Tham Thương không ăn viên thuốc kia, mà nó vẫn giấu ở Long Hổ Sơn, chỉ cần bắt hết đạo sĩ Long Hổ Sơn vào ngục tra tấn nhất định sẽ có kết quả.

Cũng có mấy vị ngôn quan lấy chuyện Tham Thương phục sinh ở chợ chứng minh cái gọi là thuốc bất tử kia bị ông ta ăn mất rồi.

Khi tranh cãi không ngừng Tham Thương dùng ánh mắt nhìn chằm chằm Địch Nhân Kiệt, ông ta không cần Địch Nhân Kiệt nói giúp mình cái gì, chỉ cần hắn không nói gì cả.

Địch Nhân Kiệt quả nhiên từ đầu tới cuối không nói gì, Tham Thương cực kỳ cảm kích, khiến cho khi tự rút kiếm chặt đầu mình vẫn còn cười.
Quá quỷ dị, đầu bị chặt phải có máu phun ra, nhưng cổ Tham Thiên không có chút máu nào, thêm vào một kiếm dứt khoát đó, dù Chử Toại Lương cũng phải ngậm miệng.

Chặt đầu người khác dễ, chặt đầu mình không đơn giản là cần dũng khí, Chử Toại Lương đành thở dài, bỏ qua chuyện này, Long Hổ Sơn tránh được kiếp nạn.

Hủy Tử thông minh sao chẳng nhìn ra vấn đề bên trong, vốn là chuyện trị bệnh bình thường, bị biến thành sự kiện chính trị dơ bẩn, từ đó trở đi, Hủy Tử từ chối bất kỳ ai chữa bệnh cho mình, dứt khoát rời hoàng cung tới thư viện ở, nàng muốn thời gian cuối cùng của sinh mệnh được ở bên gấu mèo mà nàng thích.

Tắm nắng tới toàn thân ấm áp, lúc này chuyện tuyệt vời nhất là ngủ một giấc, nhưng Hủy Tử nỗ lực không để mình ngủ mất, mình còn nhiều chuyện chưa làm xong, ví như tấm khăn chỉ mới thêu được một nửa, Trì ca ca gửi thư nói, rất muốn xem bức tranh gấu mèo ăn trúc.

( Đế phạm) do phụ hoàng đích thân viết còn chưa sao chép xong, sắp tới sinh nhật của mẫu hậu rồi, thế nào cũng phải vượt qua được, nếu không ngày toàn dân chung vui sẽ bị mình hủy mất.

Không dám ngủ, Tôn tiên sinh nói, mình rất có khả năng ngủ rồi không dậy được nữa.

Một hắc y nữ tử đứng trên đầu Hủy Tử, tò mò nhìn Hủy Tử dưới chân, Hủy Tử cũng nhìn chằm chằm nữ nhân kỳ quái ấy, nàng phát hiện nữ nhân kỳ quái ấy thiếu một cánh tay, vì ống tay phải trống không phất phơ theo gió. Đó là một nữ nhân cực đẹp, Hủy Tử mặc dù chỉ nhìn thấy cái cằm, nhưng cực kỳ khẳng định phán đoán của mình.

- Cánh tay tỷ tỷ đâu rồi? Thật đáng tiếc.

- Do ta không cẩn thận trúng ám khí ác độc của Hồ Mị Tử và Tân Mỵ Nhân, ta nhìn ngứa mắt, nên cắt luôn cả cánh tay.

Hắc y nữ tử cứ như nói chuyện người khác:

Lòng hiếu kỳ của Hủy Tử bị khơi lên:

- Tỷ tỷ không đi tìm người hại mình báo thù, chạy tới thư viện làm gì? Hắc y nữ tử tựa hồ có sự kiên nhẫn vượt mức tầm thường với Hủy Tử, ngồi xuống nhìn mắt nàng nói:

- Ta tới để báo thù, bọn chúng ở trong thư viện.

Hủy Tử lắc đầu:

- Người ở nơi này ta quen gần hết, chẳng ai có cái tên kỳ quái như vậy.

Hắc y nữ tử chỉ vào mê lâm:

- Bọn chúng nấp trong rừng cây đó, ta chuẩn bị đi tìm bọn chúng.

Hủy Tử kinh ngạc kêu lên:

- Á, tỷ tỷ không thể vào đó, mê lâm là cấm địa của thư viện, ai vào cũng khó tránh được cái chết, chưa bao giờ có ngoại lệ.

- Vì sao? Đây là một thư viện rất tốt, sao lại có chỗ ác độc như thế?

Hắc y nữ tử vén khăn che mặt lên, quả nhiên là mỹ nhân quốc sắc thiên hương.

Hủy Tử nhìn có chút thất thần, quên cả trả lời, hắc y nữ tử lại hỏi lần nữa, Hủy Tử mới như vừa tỉnh mộng.

- Đó là nơi Lam Điền hầu và thần tượng đấu pháp, mới đầu chỉ có một cái mê trận, sau đó không hiểu vì sao họ đấu tới quyết liệt, thế là Vân hầu liền xây ở đó một mê lâm, rất nhiều bảo bối thư viện cất ở bên trong, nghe nói trong đó cơ quan trùng trùng, khắp nơi là độc vật, người ngoài đi vào rất nhiều, có điều chết hết rồi, thi thể bị đưa tới chỗ Tôn công công ngâm nước, ngươi chớ có vào.

Hắc y nữ tử ngẩng đầu nhìn trời lẩm bẩm:

- Chẳng trách ta bấm quẻ ra đại hung, té ra là sát cục do Tân Mỵ Nhân tạo ra, có điều không sao, Ngọc Nữ Tộc nói là phải làm. Thực ra nếu ta sớm gặp ngươi đã không cần nữ nhi của Hồ Mị Tử rồi, ngươi là nữ tử nhận linh khí thiên địa sinh ra, còn tốt hơn nhiều.

Hủy Tử đau khổ cúi đầu xuống:

- Dù có tốt hơn gấp mười cũng vô ích, Tôn công công nói từ từ khi sinh ra tâm khiếu không phát triển đầy đủ, không sống qua được năm nay, Tôn công công chưa bao giờ nói sai, ta sắp chết rồi.

- Chưa chắc, tâm khiếu của ngươi không thông, ta nhìn ra rồi, tâm khiếu của ta cũng không thông, vẫn cứ sống tới bây giờ còn gì. Ngươi đợi đấy, ta vào mê lâm một chuyến, lấy nữ nhi của Hồ Mị Tử xong sẽ đưa ngươi đi, bệnh của ngươi không phải là bệnh.

Hắc y nữ tử nói xong đứng dậy, Hủy Tử kinh ngạc phát hiện nữ tử xinh đẹp đó như đám mây màu đen chui vào rừng trúc, thoáng cái đã biến mất. Đây mới là thần tiên thật sự sao? Hủy Tử vươn cổ nhìn vào rừng trúc.

Chương 1326: Đe dọa

Tiểu Vũ vừa mới cho con bú xong, cẩn thận đặt đứa bé vào nôi, khẽ đung đưa, mặt tràn ngập dịu ngọt, nàng vừa mới qua tháng ở cữ, thân thể khôi phục không tệ, nơi này không thiếu đồ bồi bổ, nên nàng khỏe lại rất nhanh.

Trong phòng có một cái chuông bạc nhỏ vang lên, mặt Tiểu Vũ hiện vẻ quỷ dị, đợi lâu như thế, nữ nhân đáng chết đó vẫn tới.

Ấn nôi một cái, đứa bé chậm chậm trượt vào một cái ngăm ngầm ấm áp, một cái tã bọc tinh xảo khác từ ngăm ngầm trượt ra, Tiểu Vũ bế lấy cái tã bọc, nhét lại cái đuôi màu vàng không cẩn thận nhô ra, giết được nữ nhân đó không phải xem bố trí hôm nay, mấy ngày qua nữ nhân đó tới không chỉ một hai chuyến, lần này là vào sâu nhất, khả năng hiện ở ngoài tiểu viện rồi.

Hôm nay tiểu viện tử chỉ có một mình nàng, Hỏa Trú đi vào mê lâm truy tìm bọ cạp bị mất tích, thê tử của hắn ra chợ mua đồ. Địch Nhân Kiệt có công việc, không tới tối không về được. Đây hẳn là cơ hội tốt nhất của quỷ nữ nhân đó rồi.

Tiểu Vũ rời phòng, từ bóng tối thình lình ra ngoài mặt trời, Tiểu Vũ hắn hơi mạnh hai cái, khi nước mắt lèm nhèm chuẩn bị lau đi thì trên tường có một hắc y nữ tử cụt tay nhìn nàng.

Xoay người muốn chạy vào trong phòng, lưng bị trúng một cước, Tiểu Vũ ngã sấp xuống đất, tay vẫn ôm chặt tã bọc không buông, hắc y nữ tử chẳng chút thương xót dẫm lên cánh tay Tiểu Vũ, cơn đau nhói tim từ hai tay truyền tới, phải buông tã bọc ra. Hắc y nữ tử khẽ móc chân, tã bọc liền rơi vào lòng, đúng lúc này một cái đuôi màu vàng nhanh như chớp chích vào mặt hắc y nữ tử.

Hắc y nữ tử thất kinh, chỉ thấy một con bọ cạp vàng to bằng bàn tay chui ra, tốc độ rất nhanh, thoắt cái biến mất trong đống loạn thạch ở góc tường...

Hắc y nữ tử cứng người, con bọ cạp vàng đó hình dạng hung ác, trông là biết không phải thứ lành, cơn đau thoáng lan đi trên vai, mau chóng biến mất, nâng tay không thấy có gì khác thường, không hợp lý, cảm giác này có lẽ là sai lầm.

Quay đầu lại tìm Tiểu Vũ mới phát hiện nàng đã chui vào gian phòng, cửa đóng chặt, đang tựa vào ô cửa sổ cười hì hì nhìn mình, dáng vẻ cực kỳ đắc ý. Tã bọc trên mặt đất rời ra, để lộ con búp bê vải ngửa mặt lên trời, đôi mắt lạnh băng làm bằng hắc bảo thạch nhìn mình.

Không hợp lý mới là hợp lý, từ nụ cười trào phúng của Hồ Mị Tử, hắc y nữ tử biết hôm nay mình chết chắc rồi, đối diện với Hồ Mị Tử và Tân Mỵ Nhân, mình vốn không nên xem thường, lần trước bị ám khí ác độc của của chúng làm mình mất một cánh tay, hiện mình lại rơi vào tròng.

Tiểu Vũ khẽ hé môi hồng cười duyên:

- Có gì thì nói ra đi, nể tình chúng ta cùng là một loại người, ta nhất định sẽ thực hiện di ngôn của ngươi.

Hắc y nữ tử lạnh lùng nói:

- Đây vốn là quy củ, ngươi dám không tuân thủ à?

Nghe hắc y nữ tử rõ ràng đã nhận thua, Tiểu Vũ càng vui vẻ, lúc lắc ngón tay như cọng hành:

- Khác nhau, ngươi có nửa canh giờ, có thể đề xuất nhiều yêu cầu một chút. Cảnh cáo người tường căn nhà này là sắt, trong vòng nửa canh giờ ngươi không phá được nó đâu, nên đừng phí sức, mau nói di ngôn, ngươi không nói, ta còn nhiều điều muốn hỏi đây.

- Con bọ cạp đó là thứ gì?

Hắc y nữ tử bắt đầu hỏi:

- Nó trông giống bọ cạp, kỳ thực không phải, ngươi có thể gọi nó là cổ.Tiểu Vũ đính chính, tuy thứ này không có chút độc nào, nhưng nó do Hỏa Trú dùng máu nuôi sáu năm mới thành thứ quái vật này, nói là cổ cũng không sai.

- Cổ?

Hắc y nữ tử gian nan nói:

- Vì sao lại màu vàng?

Tiểu Vũ đương nhiên không nói nó là thú cưng dùng để dỗ trẻ con, thứ này đặt bên cạnh ruồi muỗi độc vật đều không dám tới gần, sợ màu đỏ chót làm con náng sợ, nên nàng nên lấy bột vàng sơn thành màu vàng.

- Cái này không tiện nói, mấy ngày trước nó còn màu đỏ, biến thành màu vàng là chuyện gần đây. Ngươi hỏi trọng điểm đi, đừng dây dưa ở chi tiết nhỏ, ngươi xem, hương đã đốt, ta lo nó trở nên lợi hại hơn, thời gian sẽ ít đi.

Tiểu Vũ rụt người lại, nói với giọng thương hại:

Hắc y nữ tử người lảo đảo, miễn cưỡng đứng vững, cắn răng hỏi:

- Trúng cổ độc sẽ có hậu quả gì?

Tiểu Vũ chà tay rất xấu hổ nói:

- Không tiện nói lắm, ngươi cứ gọi ta là Hồ Mỵ Tử, ta thế nào cũng phải biến ngươi thành dâm phụ, ngươi nhất định rất đẹp, tuy thiếu một cánh tay, nhưng sư phụ ta nói, vẻ đẹp tàn khuyết càng động lòng người. Sư phụ còn nói ở phương tây xa xôi có một bức tượng tên là Duy Nạp Tư (Venus). Chính vì không có cánh tay nên mới đẹp kinh tâm động phách, thuận tiện nói một câu, bức tượng đó không mặc y phục. Cùng lắm nửa canh giờ ngươi sẽ biến thành Duy Nạp Tư, một mỹ thần của phương đông, cổ độc chỉ xóa bỏ linh trí của ngươi, giữ lại thân xác mỹ lệ, tới khi đó ta mời Thiên Ma Cơ trưởng lão dạy ngươi một loại vũ đạo đặc biệt, tên là Thiên Ma Vũ, chắc ngươi không lạ gì.- Thiên Ma Vũ!

Hắc y nữ tử tuy ẩn thế đã lâu, nhưng thời gian qua ở Trường An luôn nghe thấy ba chữ Thiên Ma Vũ, biết chuyện năm xưa Cao Sơn Dương Tử dùng Thiên Ma Vũ điên đảo Trường An, mọi người nhắc tới Vân Diệp không thể không nói tới y có thể kháng cự Thiên Ma Vũ, không muốn biết cũng khó.

Hắc y nữ tử cực kỳ phẫn nộ, váy sa đen không gió mà lay chuyển, Tiểu Vũ thấy chuyện chẳng lành, cẩn thận đóng cửa sổ lại, chỉ để một khe hở nhìn ra ngoài.

Một luồng bạch quang từ ống tay áo hắc y nữ tử bay ra, cheng một cái đánh vào song cửa sổ, song cửa sổ làm bằng tinh cương không ngờ lõm vào rõ ràng.

Thấy hắc y nữ tử đánh một đòn lại có thanh thế ấy, Tiểu Vũ thầm lo sợ, rất lo cửa sổ không chịu nổi ả điên này phá phách, mình chẳng qua muốn ép ả tự sát thôi mà.

Hắc y nữ tử chém liền mấy phát, trường kiếm choang một cái gãy làm đôi, song cửa sổ ở giữa đã bị ả chém như cá bị lột vẩy.

Thấy ả cuối cùng đã dừng lại, Tiểu Vũ thở phào, nấp sau cửa sổ nói:

- Có giỏi chém thêm vài cái, một khí máu cuộn lên, càng tăng tốc cổ độc lan đi, thế nào, giờ thấy vai tê đi chưa?

Hắc y nữ tử tái mặt, tung mình định rời khỏi tiểu viện, Tiểu Vũ cười lớn:

- Ngươi ở lại đây đi, một khi ngươi lưu lạc nơi hoang dã, nói không chừng bị dã hán thôn phu nhặt được, cưới ngươi làm tức phụ, khi ấy ngươi chỉ có thể không ngừng sinh con cho người ta, sinh cho tới chết. Ta chẳng qua chỉ muốn ngươi nhảy Thiên Ma Vũ thôi, là cùng loại người, ta sẽ không quá vũ nhục ngươi, đợi khi ngươi già cho ngươi một kiếm toàn thây.

Hắc y nữ tử lục thắt lưng lấy ra một cây ngân châm, đâm vào vai, mặt lộ vẻ quyết tuyệt, tấm thân thạch bạch của mình sao có thể để người ta lăng nhục.

Đúng lúc châm đâm xuống, một mũi nỏ lẵng lẽ từ sau cửa sổ bắn vào sườn ả, hắc y nữ tử không hiểu nhìn Tiểu Vũ, rõ ràng mình đã sắp chết, Tiểu Vũ vì sao còn làm thế? Nhưng cảm giác tê dại từ sườn dâng lên, lúc này mới hiểu, Hồ Mị Tử lo mình chạy mất.

Nhìn hắc y nữ tử nhũn người ngã ra đất, Tiểu Vũ cao hứng vỗ tay, mở cửa phòng đi ra, nàng luôn tin vào thuốc tê của Tôn Tư Mạc.

Hắc y nữ tử gian nan muốn bò dậy, Tiểu Vũ kéo khăn che mặt của ả, nhìn khuôn mặt diễm tuyệt nhân gian, lấy ngón tay vuốt khẽ:

- Đúng là mỹ nhân! Không nhảy Thiên Ma Vũ thật đáng tiếc.

Hắc y nữ tử cắn môi, dựa vào cơn đau để mình tỉnh táo, trong miệng chạy máu đột nhiên phát ra một câu:

- Nguyên Anh xích tử, duy ngã tâm đăng, Nguyên Anh xích tử, duy ngã tâm đăng, Nguyên Anh xích tử, duy ngã tâm đăng...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau