ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1316 - Chương 1320

Chương 1317: Lá Thư Có Độc

Bất kể Kim Dữu Tín nỗ lực xông pha thế nào cũng uổng công, trên chiến trường nỏ tiễn vèo vèo, chiến sĩ dũng mãnh tới mấy vẫn bị giết chết, nỏ tiễn không giết được thì bị đạn thuốc nổ giết, đến khi chiến sĩ mạnh nhất thành tàn phế rồi mới có người bồi thêm một đao.

Cảnh tượng đó diễn ra khắp xung quanh Kim Dữu Tín, ông ta rống lớn, ném chùy xích trong tay ra, đánh ngã một quân Đường lén lút định tập kích phó tướng của mình, nhìn tên quân Đường đó hộc máu ngã xuống mới cảm thấy dễ chịu hơn, chậm rãi lùi khỏi khu rào thép gai, trở về trận.

- Chiến đấu thế này không còn ý nghĩa gì nữa.

Thiện Đức nữ vương vừa lên tiếng đã định đoạt, hiện giờ chỉ có thể rút lui hoặc ngừng chiến.

Kim Dữu Tín nhìn chằm chằm bà ta:

- Nay sĩ khí của tướng sĩ vừa mới được khơi lên, nếu tùy tiện rút quân là xúc phạm người ngã xuống, xin bệ hạ cho mạt tướng chút thời gian, nhất định sẽ phá được quân trận của người Đường:

Thiện Đức lắc đầu:

- Kim tướng quân còn chưa nhìn ra sao, người Đường đang cố ý để chúng ta đổ máu, vừa rồi khi ông đột phá hàng rào thứ ba bọn chúng mới phái lượng nhỏ quân đội ra tác chiến, mà chúng ta có thể dòn binh lực lên tuyến đầu quá ít, nếu quá nhiều sẽ bị thuốc nổ của chúng tập kích, ông luôn dùng số lượng nhân thủ ngang với chúng tác chiến, ta thậm c hí cho rằng bọn chúng đang luyện quân.

Kim Dữu Tín sao chẳng biết điều ấy, nhìn nỗ lực của mình trôi theo dòng nước, di hài tướng sĩ nằm trên chiến trường, bi thương sinh ra, nước mắt chan chứa.

Thượng Đại Đằng Bì Đàm chắp tay với Kim Dữu Tín:

- Tướng quân đã tận lực rồi, trời đất chứng giám, quỷ thần đều hay, có lẽ ngài chưa biết lúc này tên ác ma Trương Lượng đã đánh vào nước ta, công thành cướp đất, con lão ta là Thực Nhân Nhi càng trắng trợn ăn thịt người, đại quân đi qua đâu, nơi đó như địa ngục, tướng quân chúng ta về thôi.

Kim Dữu Tín bi thương cần khẩn:

- Chúng ta thử lần nữa xem, không thể chỗ nào cũng không tận lực, bệ hạ luôn muốn mang đại quân chạy khắp nơi cứu hỏa là không được, ba đạo quân của chúng luân phiên tác chiến, cuối cùng chết mệt là chúng ta, không bằng cố nhịn, liều thương vong diệt một đạo quân của chúng.

- Xin bệ hạ cho thần thử một đêm nữa, nếu không được chúng ta về nước chịu chết vậy, hoàng đế của chúng nhất định không tha cho chúng ta.

- Kim Dữu Tin vô lý!

Thượng Đại Đằng Bì Đàm rống lên:

Kim Dữu Tín bị nhốt trong lồng co ro một góc, ngây ra nhìn đầu phó tướng của mình lắc lư trên xe tù, hắn không chết trong tay người Đường, mà chết dưới đao của người mình.

Tay trái đã chảy nước vàng, cánh tay này hỏng rồi, hoàng đế bất chấp sĩ khí bị đả kích, bất chấp tướng sĩ phản đối, nhốt mình vào lồng, phó tướng nói một câu muốn nhốt đại tướng quân phải giết ta trước, thế là bị chặt đầu, bao nhiêu chiến công trước đó chẳng được chút tôn trọng nào.

Lợi ích trước mứt luôn quan trọng hơn vận mệnh quốc gia, lần này Trương Lượng đánh rất đúng chỗ, Thiện Đức và Bì Đàm là một thể liên hợp lợi ích, Hạ Quan là đất căn bản củ họ, không thể mất, nghĩ tới đó Kim Dữu Tín buồn cười, chẳng lẽ toàn bộ Tân La không bằng được cái Hạ Quan nho nhỏ.

- Kim tướng quân, hôm nay ngài bị hạch tội không phải vô lễ với ta, vô lý với bệ hạ, mà là vì phong thư này.
Thượng Đẳng Đại Bì Đàm mở thư ra trước mặt Kim Dữu Tín:

Kim Dữu Tín xem thư xong cười lớn, nước mắt ròng ròng, toàn thân run rẩy, ôm đầu viên phó tướng vào lòng gào lớn:

- Vĩnh Nguyên, ngươi chết thật oan uổng.

Bì Đàm ôn tồn nói:

- Ta vốn có thể nói với ngài chuyện này sớm hơn, nhưng nếu không để ngài đi thử, nhất định ngài sẽ không cam tâm, hiện giờ tốt rồi, ngài cũng từ bỏ rồi, Đại Đường dầu sao cũng có chút tình nghĩa với Tân La, thư của tể tướng Phòng Huyền Linh hẳn có thể tin được, ta từng tới Trường An gặp ông ta, đó là một người cực kỳ nho nhã, hơn nữa ngài cũng biết quy củ của Đại Đường, chỉ cần chúng ta cúi đầu xưng thần là được, chẳng qua tiến công nhiều thêm chút thôi.

- Ngài hãy cố chịu vài ngày, về nước rồi sẽ thả ngài, ngài vẫn là Đại tướng quân của Tân La.

Bì Đàm đắc ý bỏ đi, Kim Dữu Tín ôm chặt đầu Vinh Nguyên trong lòng:

- Bọn họ đều sợ chết, đều lừa mình lừa người thôi, ta cùng quân Đường tác chiến, biết chúng đối xử với người phản bội ra sao, mấy nghìn người Mạt Hạt bị chôn sống, hoàng đế của chúng còn trói thái tử và thần tử sủng tín nhất xem hết cả quá trình.

- Cao Ly hết rồi, Tân La hết rồi, Bách Tế cũng khó thoát được kiếp nạn, đó là vận mệnh của chúng ta, ngay từ đầu chúng ta đã sai, khi Đại Đường chinh phạt Cao Ly, chúng ta phải giúp Cao Ly chứ không phải là thần phục Đại Đường. Phản bội Đại Đường là cái sai thứ hai, đã sai phải sai tới cùng mới là chính xác nhất.

- Đáng tiếc chúng ta chẳng làm đúng bất kỳ chuyện gì, cho nên bệnh đã vào cao hoang, không cứu được nữa, Vinh Nguyên ta xuống cùng ngươi! Ta quá mệt rồi.

Khi trời sáng, vệ sĩ phát hiện Kim Dữu Tín đã chết từ lâu, ông ta nôn ra rất nhiều máu, nhuộm đỏ cả đầu viên phó tướng...

Thiện Đức khóc ba ngày, Bì Đàm say ba ngày, không biết do đau thương hay sợ hãi, trên xe tù có bốn chữ dùng móng tay cào ra --- Ta đợi các ngươi. Bốn chữ này hoàn toàn phá tan ảo tưởng của Thiện Đức, lòng quân đã loạn, đành phải dẫn quân về nước, Bách Tế Vương Nghĩa Từ cũng dẫn quân về Bách Tế, Trương Lượng lui ra biển, Ngưu Tiến Đạt và Trương Kiệm hợp quân, bạo loạn ở Cao Ly lắng xuống, tất cả như chưa từng xảy ra.

Cỏ tháng tám tàn theo gió bắc

Trời đất Hồ lạnh ngắt tuyết sương

Gió xuân thổi lộng đêm trường

Vạn nghìn lê trắng rộn ràng nở hoa.

Vân Diệp đứng trên thành lạc đà, nhìn trận tuyết đầu tiên của mùa thu, vô sỉ ăn cắp thơ của người khác, được vô số lời khen.

Trải qua nhiều năm rèn luyện trên chính đàn, da mặt y đã không còn đỏ vì ăn cắp thơ nữa, không ngâm hết cả bài đã coi như để lại một đường sống cho con cháu rồi.

- Vân hầu làm thơ đã tới trình độ mở miệng thành thơ rồi, hiếm có nhất bài nào cũng là tuyệt cú, làm lão hủ ngâm mình trong thi đàn bao năm phải xấu hổ.

Đỗ Như Hối nghĩ rất lâu không nghĩ ra bài thơ thích hợp, không khỏi nhụt chí:

- Phu quân thiếp thân xưa nay là thế, làm thơ điền khúc không gì không tuyệt, ngài không so được đâu, dù nương nương cũng khen phu quân thiếp thi tài thiên hạ vô song, chỉ bệ hạ không biết vì sao chẳng bao giờ khen cả.

Na Nhật Mộ bế con đứng góp vui, tuy là mẹ hai đứa con rồi vẫn không thay đổi bản sắc ngây thơ, nói ra làm người ta tức chết.

Vô Thiệt dùng lò nhỏ nấu trà, vô cùng chuyên chú, chuẩn bị đón tiếp lão hữu Lưu Phương, hiện giờ họ chỉ còn cách ba mươi dặm, cả năm không gặp lão hữu, tha hương dị quốc gặp lại, lòng đầy mong đợi.

Đây là chuyện đại hỉ, công thần quay về tất nhiên phải khảo thưởng một phen, thành đã đóng ở nơi hoang dã, quân tốt đang giết dê mổ bỏ, bếp lớn dựng lên, hơi nước hầm hập. Phụ nhân xách giỏ thu hạch hết số rau cuối cùng trong thành, theo quy củ Vân gia, về nhà là phải ăn bánh bao.

Trời tuyết lớn, đầu bếu để mình trần, vung hai cái dao phay ra sức băm thịt, tuyết rơi lên lưng tức thì biến thành nước mồ hôi chảy xuống đất.

Lưu Tiến Bảo không ngừng dọa dẫm đầu bếp:

- Cẩn thận một chút, nếu mỡ của ngươi rao vào nhân bánh, cẩn thận lão tử băm ngươi làm nhân, dù sao ở đây cũng không có thịt lợn.

- Lưu gia, ngài tránh xa một chút, ta biết hầu gia thích sạch, làm cơm cho hầu gia bao năm đã xảy ra chuyện đâu, ngài cứ đợi mà ăn bánh bao đi, giờ chưa được, khách còn chưa tới mà.

Gặp phải tên đầu bếp còn ngang hơn mình, Lưu Tiến Bảo đành liếm môi bỏ đi, lâu lắm rồi không được ăn bánh bao, nghĩ mà chảy nước mắt, hơn một năm xa nhà rồi, chỉ cần nhìn bánh bao là nhớ tới bà nương trong nhà, tuy xấu một chút, nhưng khuôn mặt đó nhìn thế nào cũng không đủ.

Chương 1318: Khải Hoàn

- Hầu gia, Lưu Phương tiên sinh sắp tới chưa?

Lưu Tiến Bảo thấy Vân Diệp ghé vào lan can nhìn, lên tiếng hỏi:

Sắp rồi, chỉ một tuần hương nữa thôi, Trình Xử Mặc đang đưa họ về, chỉ cần đánh lui người Đột Quyết là được, ba ngày nữa người Đại Thực mới tới. Có điều thám báo nói tình cảnh của đám Lưu Phương tiên sinh không tốt, tìm y liệu binh chuẩn bị.

Lưu Tiến Bảo chạy tới góc tây bắc tìm quân y, an bài dược vật và nhân thủ.

Na Nhật Mộ thấy Đỗ Như Hối và Vô Thiệt ngồi uống trà không để ý tới mình, liền giao con cho Hoạn Nương, đi tới gần Vân Diệp nói nhỏ:

- Tiểu Miêu cũng tới đấy.

Vân Diệp vỗ mông Na Nhật Mộ một cái, Na Nhật Mộ cười khanh khách chạy đi, không khỏi lắc đầu, lúc này chỉ có thể hoan nghênh Tiểu Miêu, từ thư của Lưu Phương biết được việc làm nàng, Vân Diệp hết sức kính phục, dù mình có yêu nàng hay không, đời này sẽ đối xử với nàng thật tốt.

" Ù ù ù.." Tiếng tù và vang lên, Vân Diệp cưỡi Vượng Tài rời thành, Đỗ Như Hối không đi theo, thời khắc vinh quang này thuộc về Vân Diệp, Tiểu Miêu, Lưu Phương và quân đoàn Thiên Sứ.

Đỗ Như Hối đứng thành, tiếp quản thành lạc đà, dựa theo quân luật, chủ soái không được rời thành, Vân Diệp đi đón Lưu Phương, giao ra quyền chỉ huy là trình tự tất yếu.

Na Nhật Mộ bế con đi theo sau lưng Vô Thiệt, từ xa nhìn Vân Kỵ cưỡi ngựa trong tuyết lớn mù trời, kiêu ngạo nói:

- Lão gia gia, phu quân thiếp thân giỏi chưa, Vượng Tài cũng đẹp, nhìn thế nào cũng thấy tinh thần.

Vô Thiệt đưa ô cho Hoạn Nương, cho tay vào ống tay áo mân mê lá trà và ngọc bài, lão hữu bôn ba mấy vạn dặm, sức khỏe tổn hại, nhất định phải dùng thần quang bồi bổ, vì giữ chút thần quang cho lão hữu, mười ngày qua Vô Thiệt không chiếu nữa rồi.

Sa mạc một mảng trắng phau phau, áo choàng đỏ tươi của Vân Diệp bị gió lạnh thổi phần phật, vì cảm tạ đám Lưu Phương, Tiểu Miêu, Vân Diệp chuyên môn toàn thân võ trang, giáp mặt lạnh băng cũng buông xuống, chỉ thấy hai con ngươi đen xì qua hai cái lỗ tròn.

Từ gió tuyết phi ra một kỵ sĩ, lưng cắm cờ, tới chỗ Vân Diệp, quỳ một gối nói:

- Khởi bẩm đại tướng quân, quân Thiên Sứ còn cách ba dặm.

- Tiến thêm một dặm, nghênh đón quân khải hoàn.

Một vạn kỵ binh khống chế tốc độ, chỉnh tề tiến bước, thời gian hành quân, vô số cờ dựng lên, một cờ soái, mười hai cờ giáo úy.

Lưu Phương không ngồi xe nữa, bên cạnh là Tiểu Miêu và Đơn Ưng, Khúc Trác khác ròng ròng, Cẩu Tử kích động không nói lên lời, chỉ có Hạ Thiên Thương cười, uống rượu hết ngụm ngày tới ngụm khác.

- Vạn thắng! Vạn thắng! Vạn thắng!

Con cháu Quan Trung dùng nghi lễ đặc thù nghênh tiếp đội quân kiệt quệ, Trình Xử Mặc hâm mộ nhìn quân Thiên Sứ, quất ngựa của mình phóng đi, hắn không cho phép bất kỳ ai quấy nhiễu thời khắc vinh quang của đội quân anh hùng này.

Lưu Phương từ xa xuống ngựa, tới trước mặt Vân Diệp chắp tay nói:

- Thần hạ may mắn không nhục mệnh.

- Lão Lưu vất vả rồi, Vân gia trọn đời không quên.

Lưu Phương cười ha hả lên chiến mã đi tìm Vô Thiệt, lão già ấy lúc này đã chuẩn bị trà, trời lạnh thế này, không thể thiếu mấy nhánh gừng cho vào trà được.

Đơn Ưng cưỡi ngựa đi quanh Vân Diệp một vòng, nói: - Chiến sự đã hết, đệ đi đây, đệ nhớ nhà rồi.

Vân Diệp gật đầu, lấy trong lòng ra một tấm ngọc bài ném cho hắn, Đơn Ưng tiếp lấy, rồi nhận một túi hành trang lớn từ Lưu Tiến Bảo, cưỡi ngựa biến mất trong màn tuyết, không nói một câu thừa.

Nhìn thấy Tiểu Miêu, Vân Diệp cưỡi ngựa tiến lên, nói nhỏ với Tiểu Miêu cúi đầu vò góc áo:

- Về thay đổi nhung trang đi, Na Nhật Mộ đang đợi nàng, nghỉ ngơi cho khỏe, sau này Vân gia không cần nữ tử ra trận nữa.

Mặt Tiểu Miêu càng đỏ hơn, đến cổ cũng phơn phớt hồng, dẫn tỷ muội Ly Lợi Tư chạy về phía thành lạc đà.

Hạ Thiên Thương rất muốn học Đơn Ưng phất áo tiêu sái bỏ đi, nhưng hắn không có loại bản lĩnh bình an vô sự về được Trường An trong gió tuyết thế này, đành ngại ngùng đứng nguyên tại chỗ.

- Lão Hạ, chuyến này vất vả cho ngươi rồi, văn thư công tích chín cấp đã lên đường, sau này ngươi sẽ nhập vào Bắc Đình đô hộ phủ, không thuộc về hình bộ nữa.

Hạ Thiên Thương kinh ngạc nhìn Vân Diệp, nhanh chóng xuống ngựa, quỳ gối trầm giọng nói:

- Đa tạ đại soái.

- Đó là thứ ngươi đáng được nhận, vạn dặm chinh chiến, công huân chưa đủ báo đáp công lao của ngươi.

Nhân Hùng, Cẩu Tử, Khúc Trác khống chế còn không tới một vạn bộ hạ, trong ánh mắt nghi hoặc của họ, Khúc Trác lớn tiếng nói:

- Từ giờ trở đi chúng ta là con dân của Bắc Đình đô hộ phủ, có thể mặc sức sinh sống trong biên cảnh Bắc Đình, tuyệt đối không có bất kỳ ai tới xua đuổi các ngươi, mỗi người các ngươi sẽ có một mục trường màu mỡ, mười con bò, một trăm con cừu, chỉ cần sau này chăm chỉ chăn thả, Vân gia sẽ mua gia súc, lông cừu của các ngươi, đồng thời cung cấp bảo hộ cần thiết, từ giờ trở đi, các ngươi không còn là thủ hạ của ai nữa, sinh mệnh và cừu dê chỉ thuộc về bản thân các ngươi.

Hạ Thiên Thương kinh ngạc:

- Đây là một đội hùng sư bách chiến, giải tán như vậy có tiếc quá không? - Chẳng có gì đáng tiếp, áp bức quá lâu không phải chuyện tốt, cho họ cuộc sống tự do báo đáo công lao của họ là xứng đáng.

Hai người vừa đi vừa nói chuyện, Tiêu Miêu đã chạy đi xa lại quay về, cẩn thận tới bên Vân Diệp nói:

- Tiểu Miêu có mấy phó nhân, hi vọng hầu gia đừng ngăn cản họ theo đuổi sinh hoạt của mình.

Vân Diệp kéo giáp mặt lên cười:

- Đó là chuyện của nàng, xử lý xong nói cho ta kết quả là được, bất kể nàng quyết định ra sao, ta cũng sẽ đồng ý, nàng không cần khó xử.

Tiểu Miêu khẽ vâng một tiếng, tới chỗ đám Mạc A Tư và Tiết Tây Tư, trước kia theo mình xuất chiến có năm mươi người, hiện còn lại chưa tới mười lăm người.

Ma A Tư chỉ Vân Diệp hỏi:

- Đó là trượng phu của người sao?

Tiểu Miêu gật đầu:

- Đúng, chàng là vị hôn phu của ta.

Tiết Tây Tư cấp thiết hỏi:

- Chủ nhân xử trí đội kỵ binh cường đại này?

Tiểu Miêu do dự một chút rồi nói:

- Tiết Tây Tư, ta biết suy nghĩ của ngươi, nếu ngươi chưa ghét chiến tranh thì tiếp tục chinh chiến đi, đi chiến đấu vì bản thân, chỉ cần ngươi có thể mang được những kỵ binh này đi thì họ là bộ hạ của ngươi, ta sẽ xin phu quân ta cho các ngươi trang bị tốt nhất, tùy các ngươi chiến đấu.

Mạc A Tư lắc đầu:

- Lão nô chán chém giết rồi, để lão nô theo tiểu t hư tới quốc gia xinh đẹp tiểu thư thường kể, lão nô muốn cướp vợ lập gia thất. Tiết Tây Tư muốn chiến đấu thì để hắn đi, hắn và những kỵ binh kia kết tình hữu nghị sâu nặng, chắc muốn chiến đấu tới chết.

Vân Diệp xuất hiện sau lưng Tiểu Miêu, không hiểu bọn họ nói gì, nghe Tiểu Miêu phiên dịch lại, nói với nàng:

- Trên thành lạc đà có vô số khải giáp và vũ khí của người Đột Quyết, bất kể họ cần bao nhiêu cho bấy nhiêu.

Vân Diệp không cần đội quân hỗn loạn này, bọn họ đã quen với cuộc sống cướp bóc, cho dù mình mang cừu dê ra thưởng, đoán chừng không mấy người động lòng, vì cướp bóc là loại chuyện gây nghiện.

Quả nhiên Tiết Tây Tư trưng cầu ý kiến của bộ hạ, một người tên A Ba Tư bước ra đại diện cho quân sĩ lớn tiếng hô mình không muốn giải tán đội ngũ.

Cuối cùng người đồng ý tới Bắc Đình làm mục dân chưa tới một nghìn, đó còn là tính cả người già yếu tàn phế, Vân Diệp lắc đầu, vốn định giải quyết nhanh gọn những người này, giờ xem ra có biến hóa mới...

HẾT!

Chương 1319: Sói Không Thể Không Săn Mồi

Lưu Phương uống liền ba chén trà ấm, thở ra một hai dài, nói với Vô Thiệt:

- Chuyện chưa xong, tính hầu gia không hạ sát thủ với người mình, cho nên vụ mua bán này thế nào cũng lỗ, ông xem, vật tư hầu gia thu được sớm muộn cũng tặng cho những người kia.

Vô Thiệt cau mày:

- Ông không chịu được sự nhu nhược của Vân Diệp, sao không xử lý giúp y.

- Cái gì ta cũng làm sao? Ta đã cổ lai hi, vì y chạy mấy vạn dặm, thiếu chút nữa mất luôn cái mạng già này, nói kiều gì cũng không phụ y rồi, chuyện nhỏ này phải do y tự làm.

- Đội quân này không thể giữ lại, ít nhất không thể nắm trong tay Vân gia, còn về phần để ai hưởng lợi thì phải xem ý Vân Diệp, có điều ta cho rằng y sẽ trực tiếp giải tán!

Vô Thiệt thong thả nói ra kiến giải của mình.

Lưu Phương khinh bỉ nhìn Vô Thiệt, lấy ngón tay gõ bàn, ý bảo Vô Thiệt rót trà tiếp cho mình, đợi Na Nhật Mộ tới xem náo nhiệt đi xa mới nói:

- Sói quen ăn thịt, ông bảo chúng đi ăn cỏ thế nào? Cả đời ông luyện võ giết người, chuyện tâm cơ này ông khỏi nghĩ, không phải chuyện ông có thể hiểu.

Không ngờ Vô Thiệt lại gật đầu, suy đoán lòng người không phải sở trường của ông ta, dù làm hoạn quan mấy chục năm vẫn là nhược điểm.

Tiết Tây Tư sau khi có được lượng lớn tiếp tế liền dẫn kỵ binh rời đi, người ở lại không phải thương tàn cũng cực độ căm ghét chiến tranh, phàm là người còn chút suy tính đều theo Tiết Tây Tư, dù sao thù hận giữa người Đường và người Đột Quyết quá sâu, chia rẽ là không tránh khỏi.

Vân Diệp thì không sao hết, chỉ cần những người này không mang vũ trang về Tây Vực, còn gây thêm chút phiền toái cho người Đại Thực thì y còn cầu mà chả được nữa là.

Bề ngoài tỏ ra vui vẻ, trong lòng Vân Diệp có chút âm u, mọi người đều tránh mình, Đơn Ưng còn nói được, tính hắn là thế, thích gì làm ngay, không ngừng lại nửa khắc. Hàn Triệt vì truyền tà giáo mà bỏ đi, Hi Đồng muốn lập quốc nên sợ mình đột nhiên hạ sát thủ với hắn. Hiện tốt rồi, bộ hạ của Tiểu Miêu cũng đi nốt, chẳng lẽ mình không có khí bá vương như trong truyền thuyết. Chỉ cần vây cánh họ cứng rồi là đều bỏ đi.

Tiểu Miêu khóc rất thương tâm, Mạc A Tử nhỏ giọng an ủi nàng, hai thị nữ Ba Tư cúng khóc rưng rức, Nhân Hùng, Cẩu Tử, Khúc Trác mắt đỏ hoe, sinh tử kề vai bao lâu, chớp mắt chia cắt, đúng là khó làm nổi.

Cũng không phải tất cả đều đi, A Ba Tư ở lại cuối cùng, thành kính vài lạy Vân Diệp:

- A Ba Tư cảm tạ sự nhân từ của ngài, cảm tạ ngài cho họ thoải mái rời đi, cảm tạ ngài không lợi dụng chúng tôi xong rồi hạ sát thủ, ngài là vị tướng quân nhân từ.

Tiểu Miêu phiên dịch lại, Vân Diệp cười khổ:

- Với một vị tướng quân, nhân từ không phải lời khen ngợi mà là sự mỉa mai, có điều, ta tha thứ cho ngươi, cũng cảm tạ các ngươi đưa Tiểu Miêu bình an trở về, ta là tổng đốc vùng đất này, khi nào các ngươi không còn đường đi nữa hay tới đây, ta cho các ngươi một con đường sống.
A Ba Tư lại lần nữa bái tạ:

- Sói hoang cần không ngừng chạy kiếm thức ăn mới sống được, một khi dừng lại, nó sẽ chết.

Vân Diệp cười không nói, nhìn A Ba Tư lên ngựa đuổi theo Tiết Tây Tư đi xa. Không biết phương hướng họ đi có cát lợi không, có thích hợp sáng nghiệp không, Vân Diệp hôm nay xuất môn không xem lịch, khi y nghe thấy cái tên Tiết Tây Tư vang vọng khắp phương tây, liền có chút hối hận.

Vượng Tài cứ quay đầu đợi Tiểu Miêu, vì chiến mã của nàng cứ chậm rì rì theo sau mông nó.

- Nhanh lên, lạnh thế này còn lề mề trong băng tuyết làm gì, đi nhanh chút còn về thành lạc đà.

Vân Diệp lên tiếng thúc dục Tiểu Miêu:

Tiểu Miêu lúc này mới đỏ mặt đi lên, Vân Diệp liền cởi áo choàng ra ném cho Tiểu Miêu, thời tiết thế này chỉ mặc áo giáp sắt đúng là ngược đãi bản thân.

Sau khi Tiểu Miêu vui sướng khoác áo lên, Vân Diệp liền phát hiện gió lạnh mang theo hoa tuyết không ngừng chui vào người, chẳng bao lâu cảm thấy mình biến thành khối băng, thế là mắt nhìn chằm chằm Lưu Tiến Bảo, hắn đành cởi áo choàng đưa cho Vân Diệp. Còn về phần Lưu Tiến Bảo định đi chèn ép ai thì Vân Diệp không quan tâm, người nắm quyền là có đặc quyền, gồm cả quyền mặc ấm hơn một chút.

Tiểu Miêu nhìn thấy thành lạc đà trong gió tuyết, kinh ngạc tới không nói lên lời, lấy tay chỉ chỉ, muốn Vân Diệp giải thích.

- Đó là thành lạc đà, sự tồn tại vô địch trên mặt đất, sự xuất hiện của nó hoàn toàn thay đổi hình thức chiến tranh, sau này mãnh tướng vô địch không còn là vương giả trên chiến trường, vì trước vũ khí giết người hiệu suất cao, họ không có tác dụng nhiều hơn binh sĩ bình thường, ngược lại còn bị giết đầu tiên.

- Tiểu Miêu, về tới nhà thu móng vuốt nàng lại, chúng ta cùng sống bình an hết đời này thôi, nàng là cô nương ngốc, nam nhi tốt nhiều như cá diếc qua sông, nếu nàng thích, dù là ai ta cũng mang về cho nàng, nàng lại nhìn trúng ta, nàng biết mà, ta không thể toàn tâm toàn ý với nàng, đó là điều không công bằng. Nghe thế Tiểu Miêu không xấu hổ nữa, ngẩng đầu lên nhìn y chằm chằm:

- Tiểu Miêu muốn một ngôi nhà ấm áp có thể hòa tan mình, có một tiểu viện tử, sinh hai đứa con là thỏa mãn rồi.

Vân Diệp bật cười, thà vứt bỏ một đội quân cường đại cũng muốn về nhà, người như thế, tình cảm như thế nếu không trân trọng sẽ bị sét đánh.

Sau khi biết thành lạc đà là của nhà mình, Tiểu Miêu chẳng còn thấy mới mẻ nữa, chỉ cần là thứ của nhà mình, dù lợi hại mấy cũng chẳng cần quan tâm, thong thả nghiên cứu là được.

Na Mộ Nhật thấy Tiểu Miêu về, vui sướng nhảy cẫng lên, kéo Tiểu Miêu về nhà gỗ của mình, nàng thực sự có quá nhiều lời muốn hỏi Tiểu Miêu.

Một nữ tử cầm thương cưỡi ngựa, chém tướng phá ải đánh đâu thắng đó trên hoang nguyên thần kỳ biết chừng nào, Na Nhật Mộ nằm mơ cũng muốn có một ngày như thế, chỉ tiếc rằng trừ lần trước bị Lộc Đông Tán ép bỏ chạy thì không còn chuyện gì đáng nói, giờ gặp Tiểu Miêu, sao chịu bỏ qua.

Tỷ muội Y Lợi Tư từ sau khi vào thành lạc đà sợ hãi không nói ra lời, với họ, đây là một thế giới hoàn toàn khác, run rẩy theo sau Tiểu Miêu một bước cũng không dám rời, vì có rất nhiều con mắt nhìn họ, từ ông già tóc rắng đều đứa trẻ, hơn nữa ai nấy đều cười vô cùng cổ quái.

Na Nhật Mộ thấy thế liền cười nói:

- Đừng sợ, đây là nhà ta, mọi người là người nhà nên mới nhìn các ngươi nhiều hơn, tên béo hung ác kia là đầu bếp, thường ngày toàn bị người ta ức hiếp, các ngươi rảnh rỗi có thể bắt nạt hắn, ngố ngố vui lắm. Lão nhân kia là trướng phòng, chúng chúng ta tính sổ sách. Ta nghe thấy chuyện các ngươi rồi, là nha hoàn thiếp thân của Tiểu Miêu muội muội, tức là không thể thiếu tiền hàng tháng...

- Các ngươi tới Trường An sẽ không cô đơn, trong nhà cũng mấy vũ nương Ba Tư, có điều người xinh đẹp đã gả đi...

Na Nhật Mộ nói liền một lèo, tỷ muội Ba Lợi Tư Vân hoang mang nhìn nàng.

- Na Nhật Mộ tỷ tỷ, họ không hiểu tỷ nói gì đâu.

- Sao không hiểu? Những Hồ cơ trong nhà đều hiểu mà, kệ đã, mau tới xem y phục ta chuẩn bị cho muội, rất đẹp, Tân Nguyệt làm đấy.

- Muội muốn ăn cơm trước!

Tiểu Miêu nhìn thấy trong phòng bên cạnh đặt ê hề thức ăn, hơn một năm toàn ăn thức ăn quê kệch, nàng gần như quên mùi vị món ăn người Hán rồi.

Na Nhật Mộ vỗ đầu, lúc này mới kéo Tiểu Miêu đi ăn cơm.

Chương 1320: Bóng Mờ Chiến Tranh

Lưu Phương ăn no căng bụng, nằm trên giường xỉa răng, thấy Vân Diệp run cầm cập đi vào, chẳng khách khí nói:

- Ta là một lão già bôn ba vạn dặm chẳng kêu khổ, ngươi còn trẻ sao yếu thế? Tiết Tây Tư, A Ba Tư đi rồi à?

Vân Diệp xấu hổ xoa mũi:

- Đi rồi, để lại cho ta hơn một nghìn người già yếu tàn tật.

Lưu Phương quay sang Vô Thiệt:

- Ông xem, y là như thế đấy. Hay dở gì cũng phải giữ lại một ít làm tử sĩ, xử lý vài chuyện ngươi không tiện làm, giờ thịt đến bên mép còn bay mất, đúng là tên chẳng có chút chí lớn nào.

- Chẳng cần, nhà ta có tử sĩ, vả lại ta cần tử sĩ để làm gì? Giết người có khối cách, chẳng lẽ cứ cần tử sĩ? Nhà chẳng có bao người, chết ai ta cũng đau lòng.

Hôm nay là ngày liên hoan, Vân Diệp cho đám Cẩu Tử, Nhân Hùng uống chút rượu, Nhân Hùng quan hệ rất tốt với Mạc A Tư, kéo ông ta tới cái lán giữa thành.

- Mạc A Tư, ông đừng thương tâm, An Cát gả cho hầu gia nhà ta đúng là xứng đôi vừa lứa, nhà ta ngoại trừ Đại phu nhân hơi nghiêm một chút thì hai vị phu nhân đều có tính cách cực tốt, An Cát thân thế cô khổ, hiện giờ có thể trở thành một trong bốn vị chủ nhân nhà ta, hầu gia đã cho nàng đãi ngộ lớn nhất rồi.

Mạc A Tư chần chừ rất lâu mới hỏi:

- Chẳng phải ái tình là duy nhất sao?

Khúc Trác tiếp lời:

- Hầu gia nhà ta thân phận tôn quý, theo lễ chế, ít nhất nên cưới năm vị phu nhân, Tiểu Miêu tới Vân gia, thân phận sẽ hoàn toàn khác, vọt lên thành huân quý, huống hồ Tiểu Miêu từ nhỏ ở tại Vân gia, lớn lên cũng thích hầu gia, hầu gia lại là người không giỏi từ chối người khác nên thành ra thế này. Mạc A Tư, tính ông đạm bạc, tới Trường An sẽ thích Vân gia trang.

- Dù không thích Trường An có thể tới Nhạc Châu, Ung Châu hoặc thậm chí thảo nguyên, những nơi đó đều có sản nghiệp của Vân gia. Tự do xưa nay có giới hạn, ta chưa bao giờ nghe nói có tự do tuyệt đối trên đời, hầu gia đã cho chúng ta tự do lớn nhất trong quyền hạn của hầu gia rồi. Tiểu Miêu lựa chọn không sai, Mạc A Tư, với tính cách của Tiểu Miêu gả vào nhà ai cũng là tai họa, chỉ có ở Vân gia mới có chỗ cho nàng sinh tồn.

- Tài sản của An Cát phải được tôn trọng, Khúc Trác, An Cát không bận tâm, nhưng ta là quản gia của An Cát, nhất định ta sẽ đề xuất yêu cầu này với ngài hầu tước, nếu cần, ta sẽ dùng sinh mệnh bảo vệ tài sản của An Cát, người kế thừa sản nghiệp của An Cát chỉ có thể là con của An Cát, đó toàn là chiến lợi phẩm An Cát tắm máu chiến đấu mới có được, không thể bị gia tộc thôn tính.

Nhìn Mạc A Tư nghiêm túc đề xuất yêu cầu, đám Lưu Tiến Bảo, Nhân Hùng cười tới không thở nổi, mãi lâu sau mới nói lên lời:
- Chuyện này không cần ông hỏi hầu gia, tới ta cũng có thể trả lời, không thành vấn đề, tất cả tài sản của Tiểu Miêu sẽ là của Tiểu Miêu, không ai cướp hết.

Sắc mặt Mạc A Tư bấy giờ mới khá hơn, chân thành nói:

- Thứ nữ nhân có thể dựa vào không nhiều, ta nhìn thấy kết cục của vô số tình nhân, khi tuổi già sắc xuống bị đuổi ra khỏi hào môn, thảm vô cùng.

Cầu Tử gật đầu vỗ vai Mạc A Tư:

- Ông là người trung thành, nghĩ thế không sai, ví dụ như vậy ở Đại Đường không ít, nhưng nó không thể dùng với Vân gia, Tiểu Miêu đã là cáo mệnh phu nhân, có bổng lộc và quyền lực của mình, cho nên lo lắng của ông là dư thừa.

- Vân gia là nhà phú hào, chút tài sản của Tiểu Miêu không đáng nhắc tới, ông vào Vân gia rồi ngàn vạn lần đừng nói thế, sẽ rất mất mặt.

Mạc A Tư không sợ mất mặt, chỉ sợ An Cát thiện lương không có cuộc sống hạnh phúc, mình vất vưởng cả đời, tới khi vào tuổi già mới gặp được An Cát như vị thiên sứ, thề sẽ bảo vệ an toàn của An Cát, đồng thời cầu trời cao cho An Cát hạnh phúc cả đời.

Đại quân của Ưu Tố Phúc rốt cuộc cũng tới thành Hoạt Lộ, cảnh tượng trước mắt làm vị danh tướng bách chiến trợn rách mắt, cổng thành tan nát treo lủng lẳng thi thể thành chủ, trong thành chẳng còn thấy chút tiếng người nào, chỉ có từng cột khói đen bốc lên, phái thám báo cẩn thận vào thành, phát hiện nơi này không còn bất kỳ sinh mệnh nào tồn tại nữa.

Người Đột Quyết chưa đi xa được, Ưu Tố Phúc biết tất cả do người Đột Quyết gây lên, nhưng ông ta cố chấp quy kết tội ác cho người Đường, dù người Đột Quyết ở nay bên cạnh, ông ta cũng không hạ lệnh truy kích, chỉ yên tĩnh cắm tại bên thành Hoạt Lộ.
Ưu Tố Phúc là người vô cùng cẩn thận, là tổng đốc phương đông, ông ta biết rõ Đại Đường mạnh thế nào, đối diện kẻ địch mạnh, cẩn thận tới mấy cũng không quá.

Tòa thành này tuy đã bị hủy, nhưng tường thành cao lớn vẫn nguyên vẹn, ông ta liền hạ lệnh quân phó tòng dọn dẹp thành, dùng làm nơi trữ lương.

Bác Mã cưới ngựa đứng trên núi quan sát hành động của người Đại Thực, trưởng lão nói Ưu Tố Phúc sẽ không lập tức tấn công mình, quả nhiên đúng rồi, Ưu Tố Phúc đang phòng thủ, hơn nữa còn định gây dựng đạo phòng tuyến này.

- Trưởng lão tôn kính, xin ngài thương xót lực lượng cuối cùng người Đột Quyết, chỉ cần người Đường không ép chúng ta vào đường cùng, xin ngài đừng lệnh bộ hạ của mình đi tấn công thành lạc đà của Vân Diệp.

Tam vương tử của Tiết Duyên đà thành khẩn kiến nghị:

- Đồ nhát gian, một tòa thành tạm bợ mà thôi, chúng ta không phải chưa bao giờ đánh thành, chúng chỉ có năm vạn, không phải không thể thắng được, chỉ cần chúng ta có dũng khí là có thể hoàn toàn đánh bại Vân Diệp.

"Bốp!" Vừa mới dứt lời Hạ Lỗ bị một cái tát, hắn nhìn đại trưởng lão với vẻ không sao tin được, đại trưởng lão chưa bao giờ đụng vào một đầu ngón tay của mình, dù mình gây họa tày trời cũng chưa bao giờ trách mắng.

- Hạ Lỗ, ngươi nghe đây, ta đã cảm giác lửa sinh mệnh của mình sắp tắt, không giúp được ngươi bao lâu nữa, ngươi cần mau chóng trưởng thành, nhưng ta không ngờ lại cưng chiều ngươi thành con lừa ương ngạnh nói năng lung tung. Có biết Đột Thi chết uất ức thế nào không, hắn là hùng ưng trên thảo nguyên, hắn chưa bao giờ thiếu dũng khí, ta không cho ngươi làm vấy bẩn anh linh hắn, lời Phục Hợp không sai, không phải vạn bất đắc dĩ, chúng ta phải tránh thành lạc đà.

Hạ Lỗ hầm hầm vén rèm lao ra ngoài tuyết, hắn cũng biết mình không nên nói lời vừa rồi, nhưng nghĩ tới An Cát ở trong thành, Hạ Lỗ không áp chế được lửa giận, chỉ muốn xé tan thành lạc đà.

Tình cảm của thiếu niên luôn nóng cháy, nhưng không được lâu dài, Hạ Lỗ đứng trong tuyết tỉnh táo lại, rồi ủ rũ vào lều, chẳng những xin lỗi vương tử Tiết Duyên Đà còn xin lỗi tất cả tướng lĩnh từ chiến trường quay về, hào sảng nói:

- Bản vương thất lễ rồi, ta biết mọi người nhất định đã dốc toàn lực công kích thành lạc đà, nhưng ta không kìm được lửa giận.

Nói tới đó hắn xấu hổ sờ mũi:

- Ta thích một nữ tử, nhưng hiện giờ nàng lại ở trong thành lạc đà, nên ta luôn muốn công phá nó, đưa nàng về, không biết vì sao không bỏ được suy nghĩ này.

- Ngựa con đã tới thời động dục rồi, phải tìm cho ngươi một con ngựa cái nhỏ xinh đẹp, muội muội ta thế nào? Hạ Lỗ, Na Nhân Hoa là mỹ nhân có tiếng trên thảo nguyên, đừng nghĩ tới nữ tử người Hán nữa, Na Nhân Hoa đang ở trong lều, chỉ cần ngươi có bản lĩnh hàng phục thì sẽ là của ngươi, có điều cẩn thận chút, Na Nhân Hoa rất nóng tính.

Phục Hợp nghe được lời giải thích hoàn mỹ, thuận nước đẩy thuyền muốn đem muội muội gả cho Hạ Lỗ.

Chương 1321: Xuân Sắc

Đại trưởng lão lộ vẻ hài lòng, Hạ Lỗ biết lấy chuyện xấu của mình ra tự trào, nói lên hắn đã biết cái gì mới là quan trọng nhất, một vị vương tương lai, bỏ tình cảm, chọn lợi ích là chính xác nhất.

- Đi đi Hạ Lỗ, năm nay ngươi đã mười ba, nên có ngựa cái của mình rồi, Na Nhân Hoa đúng là không tệ, có thể ở lại lều của nàng không phải xem bản lĩnh của ngươi.

Đại trưởng lão vừa dứt lời, mọi người đều cười rộ lên, chút vướng mắc vừa rồi như chưa bao giờ tồn tại, thời điểm này, không đoàn kết là nhược điểm trí mạng của liên quân.

- Vậy ta đi đây, thử xem mùi vị nữ nhân ra sao, tát mãn đã dạy ta rồi, giờ ta đi xem cho biết.

Hạ Lỗ vỗ ngực đảm bảo, sau khi tiếp nhận chúc phúc của mọi người, lần nửa vén rèm sải bước ra ngoài, lần này người trong lều đều cười rất quỷ dị.

Na Nhân Hoa nhận được thông tri của ca ca, có một tên nhãi không biết tốt xấu có ý đồ với mình, Na Nhân Hoa mười lăm tuổi vì sao phải gả cho đứa trẻ con mười ba? Cho dù hắn là vương tương lai của người Đột Quyết cũng không được.

Na Nhân Hoa chuẩn bị sẵn sàng, thấy trời đã tối, cố ý không thắp đèn, cả lều đen xì xì, nàng rất thông minh đốt một đống lửa ngoài lều, chỉ cần Hạ Lỗ tới, nàng có thể nhìn thấy, tất nhiên có sách lược ứng phó, mặt đất có bán mã tác, phó dịch gấp rút đào một cái hố lớn, bên trên che thảm, nàng cầm con dao nhỏ nhìn ra cửa, nàng thử rồi, con dao này không giết được người. Nữ nhân Tiết Duyên Đà không phải nữ nhân người Hán mặc cho nam nhân muốn làm gì thì làm.

Na Nhân Hoa đợi rất lâu, Hạ Lỗ không tới, lòng nàng ngày càng trầm xuống, mình từ chối Hạ Lỗ, đánh bại Hạ Lỗ là một chuyện, nếu Hạ Lỗ không tới lại là chuyện khác, ca ca mình đã lên tiếng, mọi người đều biết mình sắp là nữ nhân của Hạ Lỗ, nếu tên tiểu quỷ này không tới hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng.

Đại ca đã bị người Đường giết, Tiết Duyên Đà khi công kích thành lạc đà gặp tổn thất thảm trọng, Nhị ca suốt ngày rầu rĩ, dũng sĩ có thể chiến đấu trong tộc còn quá ít, mỗi khi nam nhân không đủ dùng, cần nữ nhân ra tay, đó là giáo dục Na Nhân Hoa được tiếp nhận từ nhỏ.

Chỉ có thông qua thông hôn mới có thể bảo vệ địa vị nguy ngập của Tiết Duyên Đà, bất kể mình có muốn hay không, Hạ Lỗ cũng sẽ thành trượng phu của mình, cuộc chiến đêm nay chỉ là lần ương bướng, vùng vẫy cuối cùng của tiểu nữ nhi.

Ngoài lều có rất nhiều tiếng bước chân, Na Nhân Hoa cau mày, chẳng lẽ chuyện này hắn cũng cần người giúp sao?

Tiếng bước chân tới trước lều liền dừng lại, tiếng kêu như vịt đực của Hạ Lỗ từ ngoài truyền vào:

- Na Nhân Hoa, nàng định sẵn sẽ là nữ nhân đầu tiên của ta, mở lều của nàng ra, ta sắp vào đây.

Tim Na Nhân Hoa đập thình thịch, kiểm tra lại cảm bẫy, tất cả đều ổn, bán mã tác sẽ làm Hạ Lỗ vấp ngã, sau đó hắn rơi xuống hố, như thế tối nay hắn chỉ có thể ngủ trong hố thôi, bất kể thế nào hắn đã ngủ trong lều một đêm, lễ nghi của hai người coi như đã hoàn thành.

Khi nàng vô cùng mong đợi Hạ Lỗ rơi xuống hố thì gáy đau nhói, mắt tối sầm ngã ra đất, Hạ Lỗ mặt sương giá đứng đằng sau, ném gậy gỗ đi, thô bạo kéo Na Nhân Hoa bị đánh ngất xỉu lên, nhíu mày nhìn bán mã tác, lấy lư hương ném lên thảm, cái lư hương liền rơi xuống hố:

- Ta thích nữ nhân cao ngạo như hùng ưng, tàn nhẫn như sói hoang, con cừu non ngươi muốn dùng cái đều mềm nhũn húc ta sao?

Bóng người bên ngoài bị đống lửa chiếu lên lều, lúc này Hạ Lỗ mới có tâm tình nhìn nữ nhân trong cánh tay mình, nữ nhân thảo nguyên eo thô nhưng ngực vô cùng đầy đặn, Hạ Lỗ luôn lo vòng eo mảnh dẻ của An Cát đột nhiên bị gãy dưới sức nặng của địch, giờ không cần lo nữa, mình chuẩn bị cưới Na Nhân Hoa, để người Đột Quyết có ưu thế tuyệt đối trong liên quân. Nữ nhân này ngất xỉu sao lại thè lưỡi ra, chẳng lẽ bị mình đánh chết rồi? Hạ Lỗ khẩn trương sờ mũi Na Nhân Hoa, may, vẫn còn thở, liền đặt tay lên ngực trái nàng, tim vẫn đập, vén mi mắt lên, tốt, chẳng qua bị mình đánh ngất hoàn toàn thôi.

Tĩnh tâm lại, Hạ Lỗ cảm giác được mùi u hương thơm phức, ghé đầu vào cổ Na Nhân Hoa, mùi hương cơ thể nữ nhân còn hữu hiệu hơn xuân dược mạnh nhất.

Lóng ngóng rất lâu không cởi được đai lưng của Na Nhân Hoa, nữ nhân ngu xuẩn này lại thắt nút chết, nhặt con dao Na Nhân Hoa làm rơi dưới đất lên, cắt đứt mọi sợi dây trên người nàng.

Cơ thể Na Nhân Hoa rất trắng, bất kể gió lạnh trên thảo nguyên hay là gió cát ở sa mạc đều không đoạt đi được vẻ đẹp của tấm thân này, cơ thể trần truồng hiện ra trước mặt Hạ Lỗ, bầu ngực đầy đặn kiêu ngạo ưỡn cao, hai núm vú như hai quả dâu mới chín, hông không nhỏ, nhưng mông hình thành vầng trăng tròn mỹ lệ, đây mới là thân thể của nữ nhân thảo nguyên.

Ngọn lửa cháy rừng rực trong lòng Hạ Lỗ, dùng tốc độ nhanh nhất cởi sạch quần áo, tát mãn đã dạy đối phó với nữ nhân ra sao, không khó, lần cuối thưởng thức cơ thể mỹ lệ của Na Nhân Hoa, Hạ Lỗ có sự kiêu ngạo dâng lên, qua đêm nay mình sẽ thành nam nhân thực sự.

Nhào tới, hồi lâu không làm được gì, một lúc lâu sau Hạ Lỗ bò dậy, gãi đầu nhìn Na Nhân Hoa, chẳng phải đêm tân hôn nữ nhân mới đau đớn à? Vì sao mình đau như thế? ( Lần đầu của nam nhân cũng đau chú ạ! ^-^)

- Đồ ngốc! Không phải như thế...

Giọng nói yếu ớt của Na Nhân Hoa truyền tới.

.... Trong cái đêm tuyết rơi rào rào đó, không chỉ có Na Nhân Hoa thấp thỏm, Tiểu Miêu cũng đang trằn trọc trong phòng mình, trước khi quan hệ chưa bộc lộ ra, mình không căng thẳng, hiện làm rõ hoàn toàn rồi, làm tâm tình Tiểu Miêu rất bất ổn, Tân Nguyệt giỏi giang, Na Nhật Mộ mỹ lệ, Linh Đang dịu dàng, thậm chí nàng từng gặp Lý An Lan kiều diễm, gối trước gương nhìn khuôn mặt chẳng xinh đẹp lắm của mình, thầm thở dài.

Vết thâm tím trên ngực dần tan đi, chỉ để lại vết bầm màu vàng to bằng đồng tiền, đêm nay nàng dùng nước nóng kỳ vô số lần, suýt rách da mà vẫn không hết.

- Mình chẳng xinh đẹp gì cả.

Tiểu Miêu lại thở dài:

- Vớ vẩn!

Giọng Na Nhật Mộ từ cửa truyền tới, Tiểu Miêu thẹn thùng kéo áo che ngực đi, quay đầu nhìn Na Nhật Mộ cười tươi roi rói bế khuê nữ.

- Ngốc lắm, Tân Nguyệt năm nay ba mươi tuổi, là lão thái bà rồi, ta đã hai tám, là tiểu lão thái bà, Linh Đang hai sáu, cũng thế. Còn về phần lão thái bà khác ở tận chân trời càng không để ý. Tuổi trẻ thật tốt, muội xem da muội đi, như tơ lụa, ta ôm trong lòng còn thích nữa là hầu gia. Nam nhân có ai không háo sắc, vị nhà ta tuy biết tiết chế một chút, nhưng vẫn là nam nhân, thói ham cái mới lạ trong bản chất không sửa được đâu.

- Nhưng, nhưng...

- Ngực thì khi sinh con sẽ lớn lên, muội cứ luôn nhìn chằm chằm ngực ta, ta biết tâm tư của muội lâu rồi.

Bị người ta bóc trần tâm tư, Tiểu Miêu chỉ muốn chui đầu vào hang chuột.

Na Nhật Một cười khanh khách véo mũi Tiểu Miêu:

- Muội còn chưa nhìn thấy ta lúc ở thảo nguyên, chẳng những gầy nhỏ, còn đen xì, phu quân chẳng phải vẫn tiếp nạp ta sao? Nam nhân tốt trên đời không nhiều, gặp là phải bám chặt lấy, muội muốn có một cái nhà, giờ có rồi, còn để ý chi tiết nhỏ làm gì?

- Ta đã hỏi phu quân, vốn muốn để hai người động phòng ở đây, nhưng người Đại Thức sắp tấn công rồi, làm thế không thỏa đáng, đợi chúng ta về tới Đại Đường sẽ lập tức đón muội tiến môn.

Tiểu Miêu thẹn thùng gật đầu, Na Nhật Mộ lại thoải mái lên giường của nàng, cẩn thận đặt khuê nữ bên trong cùng, nháy mắt với Tiểu Miêu:

- Đêm nay chúng ta ngủ với nhau, kệ nam nhân kia ngủ một mình.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau