ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1311 - Chương 1315

Chương 1312: Thành!

- Bác Mã, ngươi phái hai nghìn kỵ binh tới thành Ba Cách Lan xem An Cát đi chưa, nếu đi rồi thì thu thập lương thực, bọn ta cắm trại ở đây. Còn nữa, ngươi phái người đi do thám quân tình, đi xa chút, ta cứ cảm thấy không yên tâm.

Giọng trưởng lão từ trong xe truyền ra, Bác Mã tuân lệnh làm theo.

Hạ Lỗ nhảy lên xe ngựa, hỏi:

- Trưởng lão, ngài thấy cuối cùng chúng ta sẽ đi tới đâu?

- Kiếm được một mảnh đất không người là tốt nhất, nếu có người chúng ta giết sạch là có đất đai của mình rồi, người Đột Quyết là dân tộc trên lưng ngựa, cướp bóc là bản tính của chúng ta, con cháu của sói phải đi bắt con mồi.

Hạ Lộ thả rèm xe xuống, do dự một chút lại vén lên hỏi trưởng lão:

- Trưởng lão, có thể giúp ta cầu hôn An Cát không, ta muốn cưới nàng.

Sắc mặt trưởng lão tức thì trắng bệch, vẫy tay gọi Hạ Lỗ vào, nắm tay hắn:

- Hiện chưa phải lúc nghĩ chuyện này, đây là giai đoạn nguy hiểm nhất của người Đột Quyết chúng ta, không được nghĩ việc tư, ngươi là vương của người Đột Quyết, hiện giờ phải nghĩ làm sao để tộc nhân được no bụng.

Hạ Lỗ xấu hổ gật đầu, nhảy khỏi xe ngựa, gọi thân vệ tới an bài cắm trại, chuẩn bị cho trưởng lão lều tốt nhất.

- Sao gả được chứ!

Tiểu Miêu nằm trong bồn tắm nhìn ngực thâm tím cả mảng lẩm bẩm.

Y Lợi Tư thò đầu từ sau màn vào, tỏ mò hỏi:

- Người định gả cho ai, nam nhân đó trông thể nào, có tốt với tiểu thư không? Vì sao nô tỳ chưa bao giờ thấy, hiện giờ tiểu thư bị thương, sao hắn không tới thăm?

Tiểu Miêu ngượng ngùng nói:

- Đó là người rất tốt, cũng rất thần kỳ, có thể làm bài thơ ưu mỹ, làm những thứ khó tin, như khí cầu làm người ta bay lên không.

Y Lợi Tư khinh bỉ nói:

- Không xứng với tiểu thư, chỉ là thi nhân tầm thường mà thôi, người nghe hắn hát là được, vì sao lại gả cho hắn?

Tiểu Miêu lập tức đỏ mặt tranh cãi:

- Nói bậy, đó là tướng quân lợi hại nhất, còn là người uyên bác nhất, lương thiện nhất, không phải là thi nhân tầm thường, ngươi không biết gì cả thì đừng có nói linh tinh.

Y Lợi Tư thè lưỡi ra: - Vậy vì sao hắn không tới đón tiểu thư?

Tiểu Miêu trần truồng đứng dậy, chỉ tay về phía đông:

- Ai bảo chàng không tới đón ta, chàng đã tới rồi, nghe nói chàng làm ra một cái tòa thành biết đi, hiện đang ngồi tòa thành đó tới đón ta, chàng tới ta sẽ lập tức gả cho chàng.

Y Lợi Tư cười khúc khích, lấy khăn tắm bọc lấy người Tiểu Miêu, nghịch ngợm ghé tới ngực Tiểu Miêu hít một hơi, chớp chớp mắt nói:

- Thật thơm.

Rồi chạy biến mất.

Tắm rửa xong Tiểu Miêu nằm trên chiếc giường mềm mại của nhà thành chủ, liếc nhìn mộc bài trên cổ viết dòng chữ Vân môn Trương thị Tiểu Miêu, đặt lên miệng hôn một cái rồi nhanh chóng thu lại.

Lão nãi nãi nói, nếu như để hầu gia sớm nhìn thấy tấm mộc bài này, nói không chừng không gả được, không dám để người khác nhìn thấy, chỉ mỗi ngày trước khi đi ngủ mới lấy ra xem một lần.

Từ Động Đình Hồ tới Vân gia, ngoài lúc luyện công nhìn người Vân gia tương thân tương ái, lại nghĩ tới thân thế cô khổ của mình, khó tránh khỏi sinh tự thương thân, luôn muốn hòa nhập vào Vân gia. Nhưng sư phụ lại muốn bồi dưỡng sự cô độc cho mình, trong mắt lão nhân gia, tất cả hiệp khách trên đời phải độc lai độc vãng, mình từ nhỏ cô độc căm ghét tận xương cảm giác đó.

Mai Lĩnh cổ đạo gặp được Vân Diệp, không ai hiểu được Tiểu Miêu vui sướng nhường nào, khi Vân Diệp ôm nàng lau nước mắt, Tiểu Miêu cho rằng gả cho Vân Diệp làm tiểu thiếp cũng không tệ, người khác nói làm tiểu thiếp không tốt, sư phụ càng cực lực phản đối, nhưng Tiểu Miêu chẳng thấy có gì không tốt. Na Nhật Mộ, Linh Đang sống rất tốt mà, hơn nữa Na Nhật Mộ đôi lúc còn vô cùng bá đạo vô lý. Mình thì chỉ muốn có một cái nhà thôi, sẽ sống hạnh phúc.

Luôn nghĩ tới cảnh hầu gia ôm Na Nhật Mộ ngủ, bầu ngực trắng như tuyết của Na Nhật Mộ như ở ngay trước mắt, kéo cổ áo, cúi đầu nhìn ngực mình, chẳng những nhỏ, còn cỏ mảng lớn bầm tím, mấy ngày trước vốn to lên, hiện giờ bị trọng thương hình như lại nhỏ đi rồi.
Tiểu Miêu phiền não lăn lộn trên giường, Đơn Ưng đi khắp nơi tuần thị, thu gom quân sĩ đang cướp bóc, mai phải rời đi, đêm nay mọi người phải chuẩn bị sẵn sàng.

Nhìn đám thổ nhân thành Ba Cách Lan co ro ở góc tường, phụ nhân mặt bôi đầy tro than ôm chặt lấy con kinh khủng nhìn mình, Đơn Ưng thấy cái thế giới này cực kỳ vô vị, mình chinh chiến chẳng hề có ý nghĩa gì cả, chiến sĩ đơn thuần làm hắn thấy căm ghét, đao chém đầu người không đại biểu cho vũ dũng, vinh diệu, nó chỉ đại biểu cho sự tà ác.

Lão Tử nói, khi thói đời đi xuống, nhân tâm mỹ hảo sẽ đi xa, tà ác ngóc đầu dậy, chuyện tà ác đó Đơn Ưng đã thấy quá nhiều, hiện trở nên trơ lỳ, nhàm chán.

Phải về nhà thôi, Đại Nha đang đợi mình, trong nhà chỉ có hai đứa con, mình và Đại Nha còn trẻ, nếu mình bỏ thêm chút thời gian cho Đại Nha, năm sau nói không chừng còn có thêm đứa con nữa.

Hắn nheo mắt nhìn núi xa, quay lại nhìn thành Ba Cách Lan mù mịt khói, dùng mã sóc khều một tên bộ hạ đang lao lên người nữ nhân, hô:

- Về nhà thôi không chơi nữa.

Phá thành chém giết đã kết thúc, với người Ba Cách Lan mà nói thì khổ nạn mới chỉ bắt đầu, khi mọc trời mọc, quân Thiên Sứ rút đi trong ánh mắt khiếp sợ và thù hận của người Ba Cách Lan.

Lưu Phương thò đầu ra ngoài cửa sổ, nói với A Ba Tư:

- Chúng ta không tới để chinh phục, chúng ta tới để truyền bá thù hận, chỉ có thù hận mới là thứ tình cảm khắc sâu nhất trên đời.

A Ba Tư sùng bái nhìn lão nhân gầy gò trước mắt, dọc đường đi hắn được thấy vị lão nhân này bài binh bố trận, mở ra con đường máu giữa thế lực đối địch ra sao.

Cái đầu to kia mang trí tuệ thật lớn, cái miệng trên chòm râu trắng luôn nói ra mưu kế chính xác vào những lúc tuyệt vọng, đó mới là trí giả.

Trước gia mình cũng có lãnh địa, cũng có một người cha trí tuệ, khi mình còn nhỏ luôn thấy lời cha nói toàn là lời nói nhảm vô nghĩa, khi nằm trên đường đếm sao, nhớ lại cuộc sống quá khứ mới phát hiện cha mình trí tuệ biết bao, đáng hận mình tới lúc cùng đường mới nhận ra thân ở trên núi báu mà không biết.

- A Ba Tư, mục đích của chúng ta sắp đạt được rồi, ta cũng sắp phải về quốc gia của ta, sau này không hỏi tới thế sự nữa, trước đó ta muốn an bài tốt cho ngươi, thế nào, có suy nghĩ gì thì nói đi.

Lưu Phương nhắm mắt tựa hồ vẫn biết A Ba Tư đang nhìn mình, nói ra chuyện mấy ngày qua hắn lo nhất.

- Chủ nhân tôn kính, A Ba Tư không dám hi vọng được ngài toàn lực giúp đỡ, chỉ mong ngài cho ta chút lực lượng, để đòi lại thứ mà gia tộc mất đi, thậm chí không cần đòi lại, chỉ cần đốt cháy thành phố kia ra tro là được.

- Đó là thành phố phản bội, sống ở bên trong là một đám phản bội, ta muốn toàn bộ bọn chúng phải chết, phải xuống hỏa ngục nhận thẩm phán! Toàn bộ.

Lưu Phương mở mắt ra:

- Ngươi muốn hủy tòa thành nào, muốn giết những ai? Ngoài ra, ngươi theo tông giáo người Đại Thực từ bao giờ?

- Chủ nhân, A Ba Tư không có tín ngưỡng, chỉ cần có thể báo thù, ta không ngại thờ phụng ma quỷ. Tòa thành mà ta muốn hủy diệt tên là "thành", là tòa thành xấu xa nhất nhân gian, ta muốn mượn lực lượng của ngài để hủy diệt nó, chỉ có lửa mới có thể để mảnh đất đó sạch sẽ hơn.

Chương 1313: Kẻ Không Bình Thường

Lưu Phương cười:

- Thân phận của ngươi không đơn giản, có điều ta không hỏi nữa, ai cũng có bí mật giấu ở đáy lòng, ta sẽ cho ngươi một t hứ vũ khí đáng sợ hơn, nó có thể đốt cháy cả đá.

- Quân đội của chúng ta không tới nơi xa xôi như thế, có lẽ người Đột Quyết sẽ tới, một khi chúng ta đạt được mục đích, ngươi hãy đi theo người Đột Quyết, ta sẽ viết cho ngươi một phong thư tiến cử thật tốt, trưởng lão trí tuệ kia sẽ hiểu tầm quan trọng của ngươi, sẽ cho ngươi một chức vị không tệ.

- Chủ nhân của ta là một người vừa giết người vừa rơi nước mắt, khi cứng rắn thì như tên điên, khi đau thương lại như đứa trẻ con, làm tướng quân bao năm mà vẫn chưa hiểu chiến tranh, y sẽ không đồng ý phái quân đội đi hủy diệt tòa thành cổ nghìn năm.

- Đế quốc La Mã đã dần suy vong, đúng là điều khiến người ta thương cảm, đế quốc khổng lồ đi xuống càng nhanh, luôn cầu lớn mạnh, chuyện lại không được như ý muốn, luôn có mâu thuẫn không thể điều hòa, người trẻ tuổi chẳng hiểu được đạo lý này.

Lưu Phương lẩm bẩm vài câu, cho A Ba Tư một lời hứa.

A Ba Tư quỳ xuống, hắn biết mục đích của mình sẽ đạt được.

Dưới cùng bầu trời xanh, đại quân của Ưu Tố Phúc cũng đang gấp gáp hành quân, chiến mã, lạc đà, bộ binh tạo t hành đội quân lớn, ông ta tràn trề tự tin vào chiến sĩ của mình, tin tưởng dưới sự chỉ dẫn của Hồ Đại ( Khudai - cách người Ba Tư gọi Allah), bọn họ sẽ đánh đâu thắng đó.

Binh sĩ cường tráng không cần mặc bất kỳ khải giáp gì, bọn họ là vô địch, đây là điều được kiểm nghiệm qua vô số cuộc chiến, niềm tin kiên định đủ để họ tung hoành chiến trường.

Lau mồ hôi trên trán, Ưu Tố Phúc hạnh phúc nhìn đại quân vô biên của mình, đất đai của mình xuất hiện đám ruồi trâu đáng ghét, phải chém chết toàn bộ bọn chúng, dù đã hút no máu, thì vẫn phải trả giá của hút máu.

Thổ Hỏa La là nước chư hầu của Đại Thực, vô số kẻ địch hoành hành ở quốc gia đó, bọn chúng từ phương đông xa xôi kéo tới, nghe nói đế quốc to lớn ở phương đông cũng vươn móng vuốt tới rồi, chém đứt móng vuốt đó là việc làm của tổng đốc đông phương.

Dưới ánh sáng của Hồ Đại, không cho phép bất kỳ bóng tối nào tồn tại.

Thống khổ chỉ là tương đối, khi người khác còn thống khổ hơn ngươi, thống khổ của bản thân sẽ giảm đi rất nhiều, đây là cảm xúc chỉ con người mới có.

Tương tự, người ta sung sướng hơn ngươi thì lòng ngươi càng thống khổ, Vân Diệp đang vô cùng thống khổ, thành lạc đà đi tới đâu, địch chạy tới đó, chạy nhanh tới mức ngay cả nỏ tám trâu cũng không đuổi kịp, nhìn tòa thành trống không, Vân Diệp càng thêm thống khổ.

Người Thổ Hỏa La khốn kiếp đang dùng sách lược vườn không nhà trống, thành trì không có một hạt lương thực, một con gia súc, đây không phải là biểu hiện của nước trung lập.

- Ngươi muốn người ta mang mỹ tửu tới hoan nghênh à? Họ không phải người Toa Sách, huyết tính chưa bị mài mòn, chỉ cần ngươi hơi sơ xuất một chút là họ sẽ xông lên xé xác ngươi.

Đỗ Như Hối trước nay không biết những lời cát tường, nhất là từ sau khi mua hai vũ cơ Ba Tư càng thêm chẳng kiêng dè gì, ban ngày cũng không ra ngoài, định chết luôn trên bụng nữ nhân đây mà.

- Chúng ta sắp tới thành Đạt Hoạt Lộ rồi, ở đó chúng ta sẽ tụ họp với Tiểu Miêu, sau đó dần lui khỏi chiến tranh, chọn một chiến trường có lợi cho chúng ta, tiêu diệt người Đại Thực xong, chúng ta sẽ về Trường An. Để nơi này cho đám điên ham mê quyền lợi Lý Nguyên Tường...

Vân Diệp bỏ kính viễn vọng xuống:
Đỗ Như Hối uống một ngụm trà đủng đỉnh nói:

- Hành vi của bọn họ mới là bình thường, kẻ không bình thường là ngươi, đại trượng phu tay cầm mười vạn cường binh, phải tung hoành thiên hạ, điều này ngươi đã làm được.

- Một điểm khác ngươi không làm được, khoái lạc chăn dân, nhất ngôn cửu đỉnh, ngươi chưa từng thử cái khoái cảm lời nói là mệnh lệnh. Mục tiêu của đám Lý Nguyên Tường rất đơn giản, bọn họ muốn làm đế vương, tranh giành hoàng vị với bệ hạ ngay cả một phần thắng cũng chẳng có, nên giảm tiêu chuẩn dù làm hoàng đế nơi hoang sơn cùng cốc cũng được, thà làm đầu gà chứ không làm đuôi phượng, điều này với ngươi khó lý giải lắm sao?

- Đồ không có chút dã tâm nào, tưởng ngươi có mười mấy vạn quân trong tay sẽ to gan hơn một chút, không ngờ vẫn chẳng thay đổi được cái bản tính nhát như chuột.

Bất kỳ ông già nào ở cùng Vân Diệp cũng không kìm được giáo huấn y một chút, trước kia không hiểu y lắm sẽ bị danh tiếng của y làm há hốc mồm, nhưng tiếp xúc lâu sẽ phát hiện tên này là kẻ ngoài mạnh trong yếu, làm việc gì cũng không ăn khớp với thế giới, không biết đầu óc nghĩ cái gì, chuyện người khác dám làm thì y không dám làm, chuyện người khác không dám làm thì y lại hào hứng mà làm.

Có điều tên này cũng thông minh tới mức làm người ta khiếp sợ, tính cách lại như cục bùn, bóp một cái là nặn ra thứ khác, giống như trên giá sách có cuốn sách trắng hoàn toàn không giống cuốn sách khác, ai cũng muốn viết vào đó vài chữ, Nhan Chi Thôi, Lý Cương, Lý Nhị, Thái Sơn ông, Trình Giảo Kim, Ngưu Tiến Đạt đều làm chuyện này, Đỗ Như Hối sao phải là ngoại lệ.

- Ồ, tức là đám Lý Nguyên Tường thấy mình tài cao tám đấu, tài học năm xe, không chịu được tài hoa mai một, nên mới định tới Tây Vực thể hiện bản lĩnh, chứng minh với hoàng đế ca ca rằng mình không phải hạng giá áo túi cơm?

Vân Diệp chẳng bận tâm tới ngữ khí của đối phương, chỉ cần có được kiến thức từ lời nói của họ, chút chuyện nhỏ chẳng đáng là gì, thái độ của Lý Nhị, Trường Tôn thị càng ác liệt hơn, mà mình chưa bao giờ phản bác nữa là.

- Đỗ lão đầu, đánh thêm trận nữa là chúng ta về rồi, ông không định kiếm chút lợi lộc à? Ta nghe nói tiểu nhi tử Đỗ Hà của ông không phải hạng vừa.

Vân Diệp tốt bụng nhắc Lão Đỗ, không thừa cơ đang tại vị kiếm một mẻ thì sau này không còn cơ hội nữa.

- Cho ta một miếng đất ở tiểu trấn dưới Thiên Sơn, ta xây vài gian phòng, ngươi đánh tiếng với Hà Thiệu, cái trấn đó phải có cửa hiệu của Đỗ gia, nói thực, ta cảm thấy cái trấn đố sẽ trở nên vô cùng phồn hoa, phải không?
Vân Diệp hết nói, ánh mắt của lão già này quá chuẩn, người có ánh mắt như thế không nhiều, ít nhất phu nhân Tần gia đang trách Vân Diệp vì sao lại ném cả đống tiền vào hoang mạc, chẳng nhìn ra có chút tiền đồ nào.

- Ông đi tìm Viên Thủ Thành nói chuyện, nếu làm được gian phòng trên núi còn tốt hơn.

- Ngươi nói xem Thiên Sơn thực sự có thần tiên à?

- Ta vốn biết, về sau cầm một vạn kim tệ bịt miệng của Viên Thủ Thành liền không biết gì nữa.

Vân Diệp cười:

- Đó là chuyện về sau, hiện người ta vườn không nhà trống muốn vây chết chúng ta, ngươi có cách gì hay không?

Đỗ Như Hối không đùa nữa, nghiêm túc hỏi:

- Có, chỉ cần đi thêm hai trăm dặm nữa là tới thành A Nguyên, đó là thành tổ của Thổ Hỏa La, có hai chin thành bang, ta không tin bọn chúng đủ nghị lực bỏ nó.

Đỗ Như Hối cười ha hả:

- Ngươi cẩn thận, không dễ dàng vậy đâu, nếu chúng quy thuận người Đột Quyết, cẩn thận chúng sẽ trỗi dậy.

- Nói cho cùng chúng ta cần phải bổ xung vật tư, nhất là thức ăn cho lạc đà, chúng ta có gần hai mươi vạn súc sinh cần đồ ăn, tiêu hao kinh người, nếu không bổ xung mọi lúc mọi nơi thì là tự sát.

- Ngươi thực sự không có ý định gì với Tây Vực sao, đừng lừa lão phu.

Đỗ Như Hối đột nhiên hỏi:

- Không, một chút cũng không, chí hướng của ta khác mọi người, vùng đất khiến người ta ngày đêm nơm nớp lo sợ này không phải là lựa chọn của Vân gia.

Vân Diệp trả lời rất chân thành.

Đỗ Như Hối thở phào:

- Bệ hạ sở dĩ phân phong mười sáu vương ở Tây Vực là muốn nhốt hổ trong lồng, đừng thấy họ là thân huynh đệ, một khi phân phong quốc gia, ta tin chưa tới mười năm chiến hỏa sẽ nổi lên, câu chuyện thời chiến quốc sẽ tái diễn, bệ hạ không phải là Chu thiên tử, không chấp nhận họ sát nhập làm một quốc gia, nhất định sẽ không ngừng phân hóa, lôi kéo, thậm chí ngầm hỗ trợ, mảnh đất này mãi mãi không có ngày yên bình. Ngươi đợi mà xem, bệ hạ sẽ an bài đất phong cực kỳ thú vị.

HẾT!

Chương 1314: Giết Cả Đi

Trình Xử Mặc cảm thấy mình mệt như chó, thành lạc đà chậm rãi di chuyển, hắn mang kỵ binh không ngừng dò xét, cướp bóc bốn phương, đảm bảo thành lạc đà có đầy đủ lương thực để dùng.

Thành A Nguyên bị Trình Xử Mặc dùng nỏ tám trâu mang thuốc nổ phá tan cửa thành, nổ tung đám quân sĩ dàn trận đón địch, cướp bóc liền bắt đầu.

- Đại tướng quân có lệnh, thành A Nguyên phải giao một vạn đảm lương, năm nghìn đảm thức ăn gia súc, nếu không đồ thành.

Phiên dịch ưỡn ngực diễu võ giương oai nói với thành chủ quỳ ở cổng thành.

- Thành A Nguyên nhỏ bé nghèo khó, không có nhiều vật tư như thế, xin nói với đại tướng quân, chúng tôi chỉ có thể gom năm vạn cân lương thực, hai vạn...

Chưa kịp nói hết đã bị Quách Bình chặt đầu, đao còn dính máu chỉ vào một võ tướng mặc giáp bên canh, nói với phiên dịch:

- Bảo hắn, nếu hắn làm được chuyện này, hắn sẽ là thành chủ.

Tướng quân nhát gan kia nghe phiên dịch nói xong không run rẩy nữa, lập tức xoay người quát lệnh thuộc hạ, còn ghé đầu thì thầm vào tai phiên dịch.

- Tướng quân, vị Ô Lạp tướng quân này nói hắn có thể làm theo yêu cầu của chúng ta, nhưng xin chúng ta giết hết cựu bộ và gia quyến của thành chủ.

Tức thì thiết kỵ của Trần Sồ đi đầu hướng thẳng tới phủ thành chủ, giết người với hắn mà nói chẳng là cái gì, trên tường thành Quy Tư hắn đã giết không biết bao nhiêu người rồi.

Quách Bình do dự một chút rồi cùng đi theo, hai con mắt đầy tơ máu của Trình Xử Mặc đang nhìn mình chằm chằm, làm lục phủ ngũ tạng của mình đều không thoải mái.

Đi tới đâu cướp tới đó, thành chủ thành bang của Thổ Hỏa La thay đổi luôn, cho nên chỉ cần giết rất ít người đã đạt được mục đích, Vân Diệp rất hài lòng, Trình Xử Mực thở phào, giết bao nhiêu kẻ địch hắn cũng không biết chán, nhưng võ dũng cha ông truyền cho không phải để giết bình dân, xưa nay Trình Xử Mặc luôn phản cảm chuyện này.

Bất kể hắn đưa tới bao nhiêu vật tư, Điền Nguyên Nghĩa luôn cười híp mắt mang ra danh sách mới, giờ tốt rồi, có cách nhẹ nhỏm hơn, kẻ địch tự vơ vét người của mình, làm Trình Xử Mặc giảm đi nhiều cảm giác tội lỗi.

Sau khi cướp ba tòa thành, Điền Nguyên Nghĩa nói với Trình Xử Mặc, vật tư của đại quân đã đầy đủ, từ giờ kỵ binh không cần nghe hắn chỉ huy nữa.

- Dân tộc nào cũng có kẻ hèn nhát bị lợi ích nhất thời che mắt, những kẻ đó là trợ lực lớn nhất của chúng ta khi tây chinh, ta cho rằng về sau nên thúc đẩy chuyện này, đồng thời cảnh báo chuyện này với quốc dân, để họ có nhận thức tỉnh táo.

Đỗ Như Hối kiểm tra vật tư xong, nói với Vân Diệp như thế.

Lạc đà đầu đàn kêu lớn, thành lạc đà chậm rãi di chuyển, đội ngũ dài không thấy điểm cuối mang tới chấn động mạnh mẽ cho người Thổ Hỏa La.

Trương Kiệm trở về lều soái, cởi giáp trụ, đây là lần đầu tiên ông ta cởi giáp trong nửa tháng qua, bốn nữ nô Cao Ly đưa Trương Kiệm tới phòng tắm hơi nóng lượn lời, giúp ông ta tắm rửa.

Người Tân La, Bách Tế cuối cùng đã rút lui, núi xác không lấp kín được hào của vương đô Cao Ly, phòng ngự thành Bình Nhưỡng do người Công Thâu gia đích thân thiết kế mười năm trước đúng là không thể vượt qua.

Viện quân của Ngưu Tiến Đạt đang vất vả bôn ba, phản loạn liên tiếp làm viện quân tiến bước chậm chạp, Trương Kiệm biết nên chưa bao giờ thúc giục.

Trương Kiệm lấy làm lạ vì sao người Tân La lại chuẩn xác biết được bố trí phòng ngự của mình, mỗi lần tấn công đều trúng vào chỗ bố trí phòng ngự yếu nhất. Liên tục tấn công mười lăm ngày, đại quân tử thương thảm trọng, miễn cưỡng lắm mới đánh lui được kẻ địch.

Nằm trên giường, vô tình nhìn nữ nô Cao Ly đang dọn bàn, Trương Kiệm thống khổ nhắm mắt lại, hiện giờ chỉ cần là người Cao Ly thì đều là kẻ địch của mình. Thân binh đội trưởng đi vào, Trương Kiệm mặt lạnh tanh hạ lệnh:

- Giết toàn bộ người Cao Ly trong nhà, sau khi ta tỉnh lại, chúng ta sẽ tới quân doanh.

Khắp thế giới là kẻ địch, ai cũng thù địch Đại Đường, quá nhiều tâm tình ảnh hưởng tới tác chiến, Trương Kiệm thấy lúc này mình cần nhất là một giấc ngủ đầy đủ, chỉ có giữ thân thể khỏe mạnh, mới ứng phó được cuồng phong bạo vũ sắp tới.

Ngủ tới tận bốn canh giờ, Trương Kiệm thức dậy thì thấy trời vẫn tối đen, nghiêng tai lắng nghe, xác định giờ là canh bốn. Vệ sĩ đứng ở cổng nghe thấy tiếng Trương Kiệm họ liền đẩy cửa vào, đốt nến giúp ông ta mặc áo.

- Mặc mặc y phục, mặc giáp đi.

Bữa sáng rất không hợp khẩu vị, gọi một tiếng Hà Cơ, thấy hộ vệ kỳ quái nhìn mình mới nhớ ra mệnh lệnh mình ban bố trước khi ngủ, cười khổ, ông trời không cho mình và người Cao Ly có bất kỳ liên quan nào, dù Hà Cơ đã hoài thai.

Vì đảm bảo an toàn cho Hà Cơ, cố tình không dạy nàng tiếng Đường, không ngờ người ta biết từ lâu, phủ tướng quân tưởng vững như thành đồng, ai ngờ sơ hở khắp nơi. Ngũ lễ tư mã sớm cảnh cáo mình, khi đó mình không nghe, giờ xảy ra chuyện đành cắn răng mà chịu.

Chân trời hửng sáng, Trương Kiệm đeo đao vào, khi ra tới cửa nói với đội trưởng hộ vệ:

- Hậu táng cho nàng!

Cổng Chính Dương là nơi chiến sự thảm liệt nhất, máu loang lổ trên tường thành còn chưa khô hết, kéo tới vô số ruồi nhặng phủ kín tường thành, chuẩn bị đẻ trứng.

Địch điên rồi, từ khi nghe tin người Đột Quyết thảm bại, luôn muốn dùng thời gian nhanh nhất chui vào thành Bình Nhưỡng, bọn chúng chỉ có đoạt lại Bình Nhưỡng, đẩy chiến tuyến tới sông Áp Thủy, cách sông lớn, dựa vào núi hiểm yếu mới có vốn để tác chiến với Đại Đường.

Liên tục mười lăm ngày tác chiến, bộ hạ của Trương Kiệm đã mệt mỏi vô cùng, hơn năm vạn đại quân đã tổn thất quá nửa, dầu hỏa, thuốc nổ đã hết sạch, chẳng còn lợi khí nà nữa, đành dùng hoành đao và mã sóc trong tay chiến đấu với địch.
Thủy sư của Trương Lượng không thể viện trợ được nữa, người Tân La đã lấp kín dòng sông, hiện hải thuyền đi vào nội hạ là tìm đường chết.

Vân Diệp thật may mắn dưới tình hình đó còn có thể lấy yếu đánh mạnh, không biết thành lạc đà của y rốt cuộc trông thế nào, nó dựa vào cái gì mà mạnh tới khủng khiếp như thế, kỵ binh Đột Quyết lừng danh lại ngoan ngoãn nạp mạng.

Chuyện này làm Trương Lượng đau đầu vô cùng, thế cục phía đông vốn rất giống phía tây, đều là một bộ phận bị bao vây trong thành, một bộ phận khác đi cứu viện, Quách Hiếu Khác đã chết, hơn nữa toàn quân bị diệt, Vân Diệp lại ngăn cơn sóng dữ, lật ngược tình thế.

Chẳng lẽ mình cũng cần chiến tử?

- Đại soái, quân địch hôm nay bình tĩnh khác thường, hình như không định đánh thành.

Phó tướng Vương Quân Khả đi tới bẩm báo:

- Quân Khả, ngươi nghỉ ngơi đi, hiện do ta tiếp nhận thủ thành, Ngũ lễ tư mã đâu rồi?

- Trương Thái vào thành nghỉ ngơi, mạt tướng thấy ông ấy mệt mỏi quá mức, nên thay hắn một chút.

Vương Quân Khả vội nói rõ, không muốn Trương Kiệm cho rằng Trương Thái lười biếng.

Hai người đang nói chuyện thì một tấm chăn ở góc tường đột nhiên vén lên, Trương Thái hai mắt đỏ rực hỏi:

- Tìm thấy nội gián chưa?

Trương Kiệm gật đầu:

- Tìm thấy rồi, cũng giết rồi!

Trương Thái thở dài:

- Chuyện này thật làm khó ông, không trừ nội gián, lòng quân không yên. Nhưng Lão Trương cũng biết cái khó của ông, Trương gia hiếm muộn, tới giờ mới có tin vui, vậy mà không còn nữa, ông chửi mắng ta, ta cũng không trách.

- Hiện không phải lúc sinh con đẻ cái, chỉ cần chúng ta thắng trận này, tương lai thế nào cũng có con.

Trương Kiệm chẳng lấy làm lạ khi Trương Thái biết mọi hành động của mình, đó là quyền lực của Ngũ lễ tư mã.

Trương Thái chắp tay với Trương Kiệm:

- Chuyện tới đây là chấm dứt, chỉ ba người chúng ta biết, ông đã ngủ rồi, giờ đến ta.

Nói xong kéo chăn ngủ tiếp.

Chương 1315: Chiến Tranh Đã Thay Đổi

Tiếng tù và trên tường thành vang lên, quân sĩ theo thói quen dựng thẳng cờ xí, chỉnh lại khải giáp, chuẩn bị nghênh địch.

Trương Kiệm nheo mắt nhìn doanh địch yên tĩnh đối diện, nhìn rất lâu, thấy một đám chim hạ xuống doanh kiếm ăn, hỏi Vương Quân Khả:

- Phái thám báo dò quân tình chưa?

- Chưa, từ hôm qua người Tân La như nổi điên lùng sục thám báo của chúng ta, mạt tướng không phái thám báo đi nữa, giờ mạt tướng đi đây.

Trương Kiệm lắc đầu:

- Bỏ đi, lúc này bên ngoài nguy cơ tứ bề, người Tân La nhất định không muốn chúng ta biết bọn chúng đã đi, binh lực chúng ta không đủ truy kích, cứ thủ thành là hơn.

- Đi rồi?

Vương Quân Khả không tin, hôm qua còn giao chiến kịch liệt, thi thể còn chưa thu liệm, sao có khả năng đi rồi.

- Chim chóc hạ xuống doanh trại, chứng tỏ trong doanh không còn mấy người, ta nghĩ, người Bách Tề hẳn cũng đi rồi?

Trương Thái xuất hiện như bóng ma.

Vương Quân Khả rút đao, sẵn sàng truy kích kẻ địch.

- Đúng là đi rồi, nhưng chúng ta không có khả năng truy kích, giữ vững Bình Nhưỡng mới là nhiệm vụ hàng đầu, có điều như thế thì áp lực của Ngưu Tiến Đạt sẽ rất lớn.

Trương Kiệm nhìn về phía tây, Ngưu Tiến Đạt nhất định đã tới đó, Thiện Đức nữ vương tấn công nửa tháng trời, khi vây chặt mình trong thành, cắt điên hệ với Ngưu Tiến Đạt, sau đó tự dẫn đại quân đi đối phó với Ngưu Tiến Đạt vội vàng tới tiếp viện.

Đại quân của Lão Ngưu không có tường thành dựa vào, không có địa thể hiểm yếu để lợi dụng, Thiện Đức nữ vương cho rằng, chỉ một lượt tiến công có thể nhấn chìm ba vạn đại quân của Ngưu Tiến Đạt.

Trương Thái cười gằn:

- Ngưu Tiến Đạt không cần chúng ta cứu, quân đội của ông ta khác chúng ta, từ trang bị tới phương thức tác chiến đều khác. Thực ra chúng ta thật thiệt thòi, không kịp đổi trang bị, ít nhất tổn thất bảy thành chiến lực, bệ hạ thương hại chúng ta năm trăm viên đạn thuốc nổ, quân của Ngưu Tiến Đạt mỗi n gười trang bị năm viên, còn nỏ dầu hỏa, nỏ thuốc nổ bắn xa hơn năm trăm bước. Bọn họ thậm c hsi có cả điều lệ quân lệnh hoàn chỉnh.

- Quân đội kiểu mới chú trọng tiêu diệt quân địch trên đường tấn công, Vân Diệp đã thí nghiệm thành công ở Tây Vực, đợi khi chúng ta đổi trang bị, lão tử nhất định cho người Tân La, Bách Tế, Cao Ly biết lợi hại.
Vương Quân Khả không tán đồng:

- Đánh trận phải dựa vào tinh khí thần, chiến đao sắc bén, khải giáp kiên cố, hiện giờ thành ra thế này còn gì gọi là đánh trận.

Trương Kiệm hậm hực nói:

- Lão tử mặc kệ là dùng thủ đoạn gì, dù hạ độc cũng dùng hết, Quân Khả, hơn hai vạn quân sĩ chết trận, đủ cho ngươi viết giấy báo cả năm...

Khi Trương Kiệm đang bi thương thì Ngưu Tiến Đạt cười hung tợn, quá tốt, nơi này đúng là chiến trường cực tốt, bốn phía trống không, mặt đất bằng phẳng, thích hợp xung kích quy mô lớn, nhất là hợp với kỵ binh xung phong, nơi này sẽ chất đầy thi hài.

Diệt quân địch trên đường tấn công là yêu cầu mới của hoàng đế với tướng quân, tận lực giảm thiểu tiếp xúc thân thể với kẻ địch, giảm bớt tác dụng của danh tướng, bắt đầu sùng bái vũ lực tuyệt đối, trước lực lượng tuyệt đối, bất kể âm mưu quỷ kế gì cũng chỉ là trò cười.

Ngưu Tiến Đạt rất muốn thử dưới tình huống không có kiên thành dựa vào, quân nhân Đại Đường có thể dựa vào ưu thế vũ khí giành chiến thắng không, ông ta rất muốn biết.

Mười ba hàng rèo thép gai được kéo ra, trải đầy gai tam giác trên mặt đất, lỗ nhỏ cản trở chiến mã được đào dọc theo chiến hào, thuốc nổ cũng đã được chôn sẵn, quân sĩ sáng tạo trôn thuốc nổ với dầu hỏa, bên trên trải đầy gai tam giác, uy lực khi nổ nhất định vô cùng kinh người.

Đó là sáng kiến mới của học sinh thư viện, Ngưu Tiến Đạt cuối cùng nhận thức được cái lợi của việc đưa người có học vấn vào quân, ít nhất cách thức độc ác này quân sĩ bình thường không nghĩ ra.

Chiến tranh phức tạp trở nên vô cùng đơn giản, chỉ cần tuân theo một nguyên tắc, đó là không đánh những trận không có chuẩn bị trước, thám báo đôi khi có sai sót, nhưng khí cầu sẽ không có sai sót gì, vào ngày trời quang, tầm nhìn có thể trải tới tận chân trời, chỉ cần cho đại quân một canh giờ là có thể bố trí được một trận địa sát nhân mới.
Mỗi tội tiếp tế hơi phiền, vật tư cần mang theo quá nhiều, có điều Ngưu Tiến Đạt thấy đây không phải chuyện nghiêm trọng, quân nhân phải bị quốc gia khống chế, nếu không một đội quân như thế làm loạn sẽ cực kỳ phiền toái.

Thường ngày không có những trang bị này, tới khi chiến đấu mới do tương tác giám dựa theo nhu cầu mà phân phối trang bị, thuốc nổ và dầu hỏa càng khống chế nghiêm ngặt.

Quân của Ngưu Tiến Đạt bị ba cơ cầu giám sát là sứ giả Đô thủy giám, Ngũ lễ tư mã và quan viên Tương tác giám.

Trên khí cầu truyền tới tiếng còi gấp gáp, hai ngắn một dài.

Nhìn các giáo úy trẻ tuổi bắt đầu trở nên bận rộn, Ngưu Tiến Đạt vô cùng vui vẻ, rất tốt, kẻ địch còn cách ngoài mười dặm, bộ hạ mình chẳng sợ hãi, ngược lại từ trên mặt họ còn thấy được khao khát chiến đấu.

Thiện Đức nữ vương thua chắc rồi, vây thành đánh viện binh, còn chưa rõ có thể đánh được viện binh hay không đã làm cho bản thân kiệt sức, cho Trương Kiệm cơ hội nghỉ lấy hơi, nghe nói chuyện này không chỉ xảy ra một lần, nữ nhân đúng là không thích hợp làm chủ soái chiến trường.

Thấy lợi nhỏ thì liều mạng, làm đại sự lại tiếc thân, đánh lung tung như liều vận may, đoán chúng cuối cùng chẳng còn lại gì, tương lai chỉ biết khóc lóc thêu bức sám hối độ tặng bệ hạ mong được thương xót, đừng chém mình.

Ngưu Tiến Đạt nhếch môi, nhìn thấy bụi đất mùi mịt, cách mười dặm đã bắt đầu tấn công, phải ngu xuẩn cỡ nào mới làm ra chuyện này chứ? Tới chiến trường phải giữ sức, toàn lực xuất kích, hiện giờ chạy mười dặm tới trận còn muốn khuyên hàng một phen, còn đánh trận cái chó gì, chẳng lẽ lão phu là hạng ăn hại dọa hai câu là hàng à?

- Nếu người Tân La phái người tới khuyên hàng, dùng nỏ tám trâu giết luôn!

Ngưu Tiến Đạt hạ lệnh rồi về trung quân.

Thiện Đức nữ vương đồng thời có ba trượng phu, Kim Long Xuân, Khâm Phạn và Ất Tế, ai ngờ một lần khuyên hàng mất đi chính phu Kim Long Xuân và phó phu Khâm Phạn, một phó phu khác đang ở trong nước chủ trì triều chính không tới, nếu không một câu nói của Ngưu Tiến Đạt đã biến bà ta thành quả phụ.

Đừng tưởng nữ nhân mới tranh sủng, nam nhân tranh sủng càng ngu xuẩn, trận địa giữa hai quân thành võ đài tranh sủng của đám trượng phu Thiện Đức nữ vương.

Một bài văn ngôn từ ưu mỹ, một bài văn khiển trách nghiêm khắc, một hồi khuyến cáo đầy thương xót không đánh động được trái tim lạnh lùng của Ngưu Tiến Đạt, hai thiếu niên tuyệt mỹ biến thành đống thịt nát dưới nỏ tám trâu. Ngưu Tiến Đạt xuất thân thư hương, nhưng vô duyên với thứ cao thâm này, thành tiếc nuối nhất đời ông ta, nên ghét nhất kẻ khác khoe khoang học vấn trước mặt mình.

Chiến tranh lập tức bùng nỏ, Thiện Đức nữ vương mất trượng phu ngay lập tức phát động tiến công dữ dội, kỵ binh, ở điều kiện địa hình này tất nhiên dùng tới kỵ binh người Tân La luôn kiêu ngạo. Năm xưa Lý Nhị chinh phạt Cao Ly chính đơn vị kỵ binh này thành công giữ chặt Uyên Cái Tô Văn ở Nguyên Sơn, để quân đội Đại Đường hoành hành khắp Liêu Đông.

Đại tướng kỵ binh là Kim Dữu Tín, Ngưu Tiến Đạt biết ông ta, vừa rồi chính ông ta là người đầu tiên tới khuyên hàng, nể mặt năm xưa ông ta trung thành với Đại Đường, Ngưu Tiến Đạt không giết, chỉ giết hai tên vương phu lập công.

Kỵ binh của Kim Dữu Tín xung phong, mới chạy được hai dặm đã gặp phải một hàng thép gai, không cao, chỉ cần chiến mã nhảy cái là qua, đương nhiên có kẻ không qua được, bị dây thép quấn lấy, vùng vẫy trên mặt đất.

Chương 1316: Không Phải Anh Hùng

- Sao hàng thép gai đầu tiên không dựng cao lên một chút?

Ngưu Tiến hỏi giáo úy:

- Bẩm đại soái, hàng thép gai đầu tiên là để ngăn chúng bỏ chạy chứ không phản ngăn tiến công, hiện chúng đang tăng tốc, tất nhiên có thể dễ dàng vượt qua, nhưng muốn quay trở lại thì khó rồi. Biện pháp tốt nhất là dừng lại phá dây thép gai chứ không phải phóng bừa tới, có điều, đại bộ phận kỵ binh đều bỏ qua chi tiết nhỏ này.

Vô số kỵ binh từ bốn phương tám hướng vượt qua dây thép gai, kết thành trận đánh tới.

- Máy ném đá, bắn!

Khi kỵ binh vượt qua ba hàng rào thép gai, Ngưu Tiến Đạt hạ lệnh tấn công, lập tức vô số cái vò bay lên trên không.

Vò rơi xuống hàng rào thép gai đầu tiên, không có bất kỳ động tĩnh gì, chỉ có chất lỏng bắn ra, một số kỵ binh ỷ võ nghệ siêu thậm chí đánh vỡ vò từ trên không, mặc dù có người bị vò ném chết, nhưng căn bản không đáng kể.

- Tránh mau, đó là dầu hỏa, cẩn thận bị địch phóng hỏa, đi mau!

Kim Dữu Tín ngửi chất lỏng trên người, không khỏi thất kinh thúc giục bộ hạ rời khỏi vùng đất chết này.

Một viên đạn thuốc nổ lớn mang theo đốm lửa rơi xuống đám đông phát nổ, sóng chấn động cực lớn xé nát kỵ binh ở gần, ngọt lửa đỏ rực bùng lên, một bức tường lửa ngăn cách đội ngũ kỵ binh ra làm hai nửa.

- Quay lại!

Kim Dữu Tín sợ khiếp vía, quá muộn rồi, ưu thế kỵ binh là xung phong chứ không phải quay đầu, đang phi tốc độ cao, trong thời gian ngắn làm sao quay lại được.

Dầu hỏa vừa rồi dính trên người liền phát huy hiệu quả tối đa, mấy chục người bốc cháy làm đội ngũ xung phong tan ra trong chớp mắt.

Những cái vò lại lần nữa rơi xuống, họ chỉ biết trơ mắt nhìn chúng vỡ tan rồi lại vùng nữa biến thành biển lửa, người vừa ngựa gào thét, người Tân La bên ngoài chỉ còn biết nhìn chiến hữu của mình vùng vẫy trong lửa.

- Xông ra ngoài!

Giọng Kim Dữu Tin trở nên thê lương, ông ta đẩy thân vệ vây quanh, lao về phía ngược lại, chiến mã bị lửa cháy khơi lên dã tính, bất chấp giây thép gai quấn lấy, kéo bật cả hàng rao lẫn cột trụ.

Khi quay đầu lại chỉ có vẻn vẹn hơn trăm người xông ra được, trong đó một nửa còn mang theo lửa cháy, bất kể hất bao nhiêu nước lên người cũng không dập được ngọn lửa địa ngục trên người.

Trận địa người Đường im phăng phắc, chỉ đứng im nhìn lửa cháy rừng rực, tiếng kêu gào thảm thiết giữa những hàng rào thép gai không còn nữa, thi thoảng có một hai chiến mã bốc cháy chạy ra sau đó ngã vật xuống đất.

Thiện Đức nữ vương quất roi xuống đất, rất muốn khóc, nhưng cố nhịn, rống lên với Kim Dữu Tín:

- Không phải ngươi nói trên bình nguyên kỵ binh là vô địch sao?

Thặng Đại Đằng Bì Đàm khuyên nhủ:
- Bệ hạ, trận này không phải tác chiến bất lợi, mà vì kế sách của người Đường quá độc ác, trước kia chúng đã dùng qua dầu hỏa, là chúng ta sơ xuất, không thể trách đại tướng quân. Một trận bất lợi chưa là gì, tổn thất năm ngàn kỵ binh chúng ta chịu được, chỉ cần tiếp theo cẩn thận là có thể chuyển bại thành thắng.

Kim Dữu Tín mặt đen xì, trông như ác quỷ, giọng khàn đặc nói:

- Bệ hạ, chúng ta không còn đường lui nữa, dù quân Đượng mạnh tới đâu chúng ta cũng phải tử chiến tới cùng, nếu không vận mệnh của Cao Ly là vận mệnh của chúng ta.

- Vi thần sẽ thu gom bộ hạ, tấn công lần thứ hai, thần biết bệ hạ sợ, vừa rồi thần cũng thấy sợ hãi vô cùng, nhưng chúng ta vạn lần không thể dừng lại, lúc này phải tiếp tục tiến công, nếu tiếc tính mạng quân tốt, chiến cục ở Bình Nhương sẽ lặp lại ở chỗ này.

Kim Dữu Tín quỳ xuống vái lạy, rồi kéo chiến mã, cầm trường đao, quay lại rống lên với số kỵ binh còn lại:

- Trận này không chết không thôi, trận này, quyết đánh tới cùng.

Nói xong lần nữa đánh tới chiến trường vừa mới tắt lửa, lần này ông ta chuẩn bị trừ bỏ dây thép gai trước, thứ không đáng kể đó làm mình mất năm nghìn bộ hạ tinh nhuệ, ông ta muốn xem sau khi mình phá tan phòng ngự của người Đường, chúng còn sức chiến đấu mạnh mẽ như trong truyền thuyết không.

Ngưu Tiến Đạt đứng trên cao, tất nhiên nhìn được xa, ý chí chiến đấu của người Tân La vượt ngoài dự liệu của ông ta, trong luyện ngục của lửa và sắt như thế bọn chúng vẫn có dũng khí xông lên.

Trên khí cầu lại có tiếng còi chói tai, giáo úy cười gằn nói:

- Đại soái xin hãy an tọa, xem đám hài nhi giết địch ra sao.

Ngưu Tiến Đạt vuốt râu gật đầu hài lòng, trận chiến vừa rồi tuy ngắn ngủi, nhưng chiến sự phát triển tới cao trào trong thời gian cực ngắn, rất hợp binh pháp.

Giáo úy sải bước tới trước trận, lấy một lá cờ màu vàng hướng quân trận nỏ tám trâu lớn tiếng quát:

- Nỏ thuốc nổ, tầm cao ba, năm trăm bước. Nỏ dầu hỏa, tầm cao hai, ba trăm bước! Bắn! Ngưu Tiến Đạt lắc đầu, lặp lại máy móc như thế với mãnh tướng như Kim Dữu Tín chẳng có mấy sức sát thương, nhưng ông ta không định điều chỉnh, có thể làm người trẻ tuổi nhanh chóng trưởng thành là thu hoạch lớn nhất của trận chiến này.

Hình thức chiến tranh đang thay đổi, một mãnh tướng như Kim Dữu Tín bị một giáo úy trẻ ép tới phải đích thân lên chiến trường, xông pha mũi tên hòn đạn như đội cảm tử, đó là bi ai của quân nhân kiểu cũ.

Đột Thi đã chết, chết như một trò cười, khắp Đại Đường đều kể câu chuyện cười này, nhưng các lão tướng đồng loạt ngậm miệng, Úy Trì Cung hầm hừ rất lâu mới rít lên một câu:" Tên tiểu vương bát đản quay về, lão phu phải đánh y một trận!"

- Đúng là phải đánh một trận!

Ngưu Tiến Đạt lẩm bẩm, phương thức tác chiến mới của Vân Diệp đã quét phương thức tác chiến cũ vào đống rác lịch sử, nói cách khác, đám người mình đã thành rác lịch sử.

Cứ cảm thấy có gì đó không ổn, gậy gộc thắng nắm đấm, cung tiễn thắng gậy gộc, chẳng lẽ đó là tiến bộ? Hiện giờ nhìn một tên tiểu tử chưa mọc đủ lông cưỡi lên đầu lão tướng như Kim Dữu Tín, bất kể thế nào Ngưu Tiến Đạt cũng chẳng vui lên được.

Khí cầu lại truyền tới tiếng còi chói tai, một ống đồng thả xuống, thân vệ mang tới trước mặt Ngưu Tiến Bảo, lấy giấy ra xem, bên trên chỉ viết vài chữ " Hàng rào thép gai thứ ba đã bị phá."

Ngưu Tiến Đạt nhếch mép cười đưa cho giáo úy, giáo úy mặt đỏ bừng, chắp tay rồi chạy đi, thấy hắn đã có chút thẹn quá hóa giận, phẫn nộ quát nỏ tám trâu tăng tốc xạ kích, Ngưu Tiến Đạt đứng dậy ngăn cản, mệnh lệnh kỵ binh hành động, vòng qua ba hàng rào thép gai ngoài cùng, tấn công mang tính quấy nhiễu.

- Vũ khí tất nhiên quan trọng, nhưng va chạm trực diện cũng vô cùng quan trọng, chiến trường thiên biên vạn hóa, thống soái chỉ biết dựa vào vũ khí cường đại giành phần thắng thì quá coi thường anh hùng thiên hạ rồi.

Ngũ lễ tư mã Phùng Nguyên cười tiếp lời:

- Đại soái là danh tướng bách chiến, đám tiểu tử hậu bối này còn cần ngài chỉ điểm nhiều, chiến trận từ khi sinh ra là nơi so đọ trí tuệ và dũng khí, không có ngài chiếu cố, đám trẻ chẳng trưởng thành được.

Ngưu Tiến Đạt dùng kính viễn vọng nhìn giáo úy trẻ dẫn kỵ binh chém giết vòng ngoài, tuy không có nhân vật dũng mãnh một chọi mười, nhưng không có ai khiếp sợ, tổng thể là đúng quy củ, áp chế được tiến công điên cuồng của Kim Dữu Tín.

- Mãnh tướng đâu rồi?

Ngưu Tiến Đạt tựa cười tựa không nhìn Phùng Nguyên:

- Nam nhi dũng mãnh của Đại Đường ta phải nhiều nhất mới đúng chứ.

- Đại soái có điều chưa biết, hiện giờ trong quan tuyển chọn, không còn lấy dũng mãnh luận anh hùng nữa, đại soái muốn nhìn thấy mãnh tướng như Tiết Nhân Quý, Tiết Vạn Triệt thì chỉ e thất vọng rồi.

- Cường binh, cường binh! Không có cường binh, lấy đâu ra dũng khí, trận chiến hôm nay, xuất sắc nhất là người Tân La chứ không phải Đại Đường, nam nhi coi cái chết như không, khảng khái bi ca mới là cái hồn của quân sĩ. Quách Hiếu Khác tuy chiến tử thảm liệt, nhưng sự tích của họ làm máu người Đại Đường sục sôi, lưu tiếng thơm muôn đời, là tâm gương của chúng ta.

- Vân Diệp tuy vạn dặm chinh chiến vô địch thiên hạ, nhưng sao nào, lão phu không phục y, ánh hùng từ chiến đao sinh ra mới là anh hùng, chiến thắng của y là chiến thắng của quân giới, không phải là anh hùng.

Lão Ngưu càng nói càng giận, đấm mạnh xuống ghế ngồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau