ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 131 - Chương 135

Chương 131: Tự viết còn hơn

Nợ của người ta thì thế nào cũng phải trả, vả lại nợ đám Lý Hiểu Cung, Vương Khuê thì không có khả năng bỏ chạy, bởi vì thế Vân Diệp nhìn thấy sự kiện bắt cóc ngay cửa hoàng cung. Lão Trang, Lưu Tiến Bảo bị trói cọ quậy như con sâu trên đất, còn có mấy hán tử vai u thịt bắp cười hăng hắc vây tới.

Xe ngựa nhà Lão Lý không tệ, chưa nói rộng rãi, còn khảm châu ngọc, đệm phía dưới không biết làm bằng gì, cực kỳ êm ái. Lấy bình rượu bạc từ trên giá xuống, chẳng cần chén, cứ thế mà tu, rượu có hơi chua chát, nhưng dư vị kéo dài, là rượu Ba Tư chính tông.

Rượu ngon, hiện giờ rất cần rượu để an ủi thần kinh bị kích thích, nhớ lại Trường Tôn hoàng hậu lúc vô ý nhìn trộm phía bình phong, không cần nói cũng biết Lý Nhị ở phía sau quan sát mình, trước kia còn lo, giờ không cần nữa, lão tử đếch chơi nữa, chơi không nổi, trò mà hơi chút là mất đầu thì một người chơi nổi mấy lần?

Làm hầu gia tốt rồi, không cần ảo tưởng tước vị cao hơn, Lý Nhị cũng chẳng cho mình tước vị cao hơn, bao nhiêu người đến khi sắp chết cũng chẳng kiếm nổi hầu tước, nhớ lại Phi tướng quân Lý Quảng trong cuộc chiến cuối cùng với Hung Nô bị ngựa dẫm nát bét cũng chẳng được phong tước vị là tâm thái bình tĩnh hơn, không nghĩ tới những thứ vô ích đó nữa.

Xe ngựa đỗ ở cổng Hà Gian quân vương phủ, có quản gia đợi sẵn.

Vân Diệp nhảy xuống xe ngựa, Trang Tam Đình và Lưu Kim Bảo cũng từ trên xe ngựa nhảy xuống, Lão Trang lửa giận bừng bừng, luôn tựa như vô ý nhìn tổng quản thị vệ của vương phủ.

Đều là người trong quân cả, sớm nghe Lý Hoài Nhân nói tới vị tổng quản ở nhà hắn, là cao thủ ba lần từ đống xác người bò ra, không có bản lĩnh gì đặc thù, nhưng trên chiến trường rất nhiều thị vệ tài giỏi hơn, thông minh hơn đều đã chết, chỉ có hắn còn sống.

Lý Hoài Nhân nói cha hắn đã bảo, trên chiến trường chỉ cần tham gia chiến đấu đồng thời sống sót được thì đều là bảo bối, nhất là tổng quản thị vệ của nhà hắn, lần trước ở Giang Nam, nếu như không phải nhờ hắn cơ trí, đừng nói Lý Hiếu Cung trúng ba mũi tên, chỉ e bị bắn thành nhím rồi.

Bão Hiền Đường, nơi này là chỗ nhà Lý Hiếu Cung tổ chức đại yến. Lão Lý là người hào sảng, tựa hồ sớm quên chuyện mời Vân Diệp ăn châu chấu, nắm tay y giời thiếu từng vị khách một khắp phòng.

Vân Diệp đã quyết định không tham dự chính sự nữa, cho nên chỉ lấy lễ vãn bối bái kiến các vị đại lão, quá ân cần sẽ khiến người ta hiểu lầm, cho rằng Vân hầu về sau sẽ thi triển bản lĩnh ở triều đường. Lý Hiếu Cung giới thiệu một lượt, ngay cả tên y cũng lười nhớ, lớn tuổi gọi là bá bá, ít tuổi gọi thúc thúc, xưng hô dựa vào râu của bọn họ.

Nắm được bí tịch tuyệt thế này Vân Diệp có thể ứng phó suôn sẻ ở trường hợp xã giao:

- A, Lưu bá bá thân thể chắc chắn, đáng mừng đáng mừng. Lý Cương Lý Sơn Trường cứ bảo vãn bối mời người tới giảng bài, người không đi, hai chân vãn bối khó giữ.

- Hồ bá bá là hùng tài một đời, tiểu chất xin thi lễ. Người cũng biết đó, nhà tiểu tử bần hàn, có vụ gì bổ xung được chút tiền bạc cho nhà, mong bá bá đừng quên một phần tiểu chất.

Vị này là Kim bộ lang trung, tước vị không cao nhưng nắm giao dịch thiên hạ, nói cách khác bất kể nhà nào muốn làm ăn ngầm thì không tránh được lão huynh này, trong tay nắm mạch máu các gia tộc, là chỗ béo nhất thiên hạ, cũng là nghề nguy hiểm nhất thiên hạ, nghe nói vị trước kia mới chết hai tháng.

- Hòa thượng thúc thúc, hả? Cái gì? Hòa thượng?

Tửu yến của Lý gia sao lại có hòa thượng, tuy nói hiện giờ gặp thiên tai, tửu yến tổ chức đơn giản một chút, nhưng không thiếu rượu thịt, một vị hòa thượng ăn to uống lớn chưa nói, còn coi như không có ai bên cạnh, quá ngông nghênh rồi. Có điều xung quanh không để ý, từ điểm này là biết con lừa trọc kia không dễ chơi, tránh xa xa thì thơn.

- Giác Viên đại sư, rượu thịt hôm nay hơi giảm bớt một chút, mong đại sư không trách.

Lý Hiểu cung đang xin lỗi hòa thượng? Vân Diệp thất kinh, không biết lai lịch của người ta thì tiếp xúc thế nào, vội tìm người biết.

Kéo Lý Hoài Hiển, đại ca của Lý Hoài Nhân, hỏi nửa ngày trời mới rõ vị này là Giác Viễn tăng trong Thiếu Lâm tự côn tăng lừng lẫy, nhìn thấy ông ta làm Vân Diệp nhớ tới Đàn Ấn hòa thượng khủng bố ở Mạch Tích Sơn.

- Thập bát côn tăng từng cứu sống bệ hạ thật à?

- Nghe ở đâu nói lung tung đấy? Bệ hạ mà rơi vào đường cần bọn họ tới cứu thì đám người chúng ta chẳng bằng chết sạch cho xong, vả lại chỉ có mười ba côn tăng thôi, thử kiếm thêm năm người nữa xem. Giống như nhà ngươi đó, bộ hạ có vũ khí mà trên 50 thì ngươi gặp phải phiền toái gì?

- Bọn họ đâu có phải là hộ viện, Hoài Hiền huynh, thế này là tát vào mặt đệ, hộ viện là hộ viện của Thiếu Lâm được dự tiệc, vì sao hộ viện nhà đệ phải ngồi ở sân ăn cơm?

Lý Hoài Hiển chỉ muốn bóp chết Vân Diệp, hộ viện nhà ai chẳng ăn cơm ngoài sân, ngươi còn nói ông ổng lên như thế, chỉ e Giác Viễn ở phía bên kia nghe thấy rồi.

Quả nhiên Giác Viễn đặt đũa xuống, đi tới trước mặt Vân Diệp chắp tay nói:

- Bần tăng Giác Viễn ra mắt Vân hầu.

- Đại sư đa lễ rồi, tiểu hầu nghe nói Thiếu Lâm tự giới luật nghiêm ngặt, vì sao đại sư không kiêng rượu thịt?

Vừa mới mở lời là Vân Diệp đã chất vấn, y cảm thấy mình hơi giống vai phản diện trong tiểu thuyết, ngàn vạn lần đừng để tên hòa thượng này đánh cho là được, nghĩ tới kết cục của vai phản diện là lòng hổi hộp.

Y chưa bao giờ thích hòa thượng, bất kể là trước kia hay bây giờ.

- Bần tăng là võ tăng, theo tự quy không phải kiêng rượu thịt, người luyện võ cần gân khỏe xương cứng, chỉ ăn chay thì không đủ.Giác Viễn không đẹp trai như Lý Liên Kiệt, cũng không thú vị như Lý Liên Kiệt, ngớ ngớ ngẩn ngẩn làm người ta ghét.

- Chắc thế không, khi bản hầu du lãm Mạch Tích Sơn có gặp Đàn Ấn đại sư, cùng đại sư có cuộc nói chuyện dài, đại sư quanh năm ăn chay, vẫn cứ khỏe khoắn, Giác Viễn đại sư đã so tài với Đàn Ấn đại sư chưa?

Giác Viễn ngẩng đầu nhìn Vân Diệp, hai con mắt đầy tinh khí như đầm sâu, làm người ta khiếp sợ.

Nhưng tiếc là hắn nhìn nhầm rồi, Vân Diệp giống như một con khỉ suốt ngày bị nhốt chung cùng hổ báo, rắn độc, sớm đã miễn dịch với loại áp lực tinh thần này. Với Vân Diệp, chỉ số chịu áp lực của y ngay cả Lão Trình, Lão Ngưu cũng chẳng so nổi nói gì tới người khác, trừ khi hắn có đôi mắt của Trường Tôn hoàng hậu mới có thể khiến Vân Diệp cúi đầu.

Vân Diệp thản nhiên như không làm Giác Viễn hơi bất ngờ, cũng có hạng hoàn khố trong thành Trường An tìm hắn tỉ thì, đều bị hắn làm khiếp đảm, đám đệ tử cao lương trâm trí yếu đuối, dù thân thủ có cao hơn hắn, sau khi tâm thần bị đoạt mất thì cũng chỉ còn cách ngoan ngoãn chịu thua, tạo nên danh hiệu cao thủ một đời của hắn, nếu không cuộc tụ họp hôm nay, vương gia cả đống, công gia thành bầy, hầu gia khắp mặt đất, bá tước tử tước không bằng chó thì làm gì có vị trí của hắn.

Cảm thấy vị làm nhục, nhưng Vân Diệp và Đàn Ấn sư thúc là chỗ quen biết, đành chắp tay trước ngực nói:

- Bần tăng chưa từng tỉ thí với Đàn Ấn sư thúc, với thân thủ của bần tăng vạn lần không so được với sư thúc, sư thúc là thủ tọa giới luật viện, địa vị tôn sùng, tu hành cao thâm, cũng sẽ không động võ cùng người khác.

Chẳng có chút cương liệt và ngạo khí của người luyện võ, hơi khinh bỉ hắn, còn định gọi Lão Trang ra đấu đôi với hắn, thuận tiện cho Huyền Trang ít tiền tài, ai ngờ hắn nhẫn nhịn được như thế, nhịn giỏi thế sao không đi luyện ninja rùa?

Vừa rồi Lão Lý len lén nói với Vân Diệp, Huyền Trang đại sư đang ở thư phòng nói chuyện với Tiêu Vũ, vị hòa thượng đó định đi Thiên Trúc lấy chân kinh, ý chí cực kỳ kiên định, Vân Diệp rất muốn bảo bối Đại Đường Tây Vực ký ra đời, cho nên muốn tài trợ riêng cho Huyền Trang.

Hiện giờ chuyện đi lấy kinh có xung đột với Đạo gia, Đạo gia có chỗ dựa, bọn họ cung phụng là Lý gia, đương nhiên muốn đàn áp Phật môn, vừa nghe thấy Phật gia xuất hiện một người biến thái như Huyền Trang, chuyến xuất hành này có trục trặc cũng chẳng có gì lạ.

Nếu công khai tặng tiền tài trợ cho Huyền Trang đi lấy kinh sẽ đắc tội với một đám biến thái của Đạo gia, nhất là sau khi thành bằng hữu với Lý Thuần Phong thì không tiện có qua lại với Phật môn, nếu chẳng phải Viên Thiên Phương sư phụ của Lý Thuần Phong có cái thói xấu không việc gì đi cân xương cho y thì y đã mời lão Viên tới thư viện giảng bài rồi, chỉ cần ông ta không giảng trời tròn đất vuông là được, gây họa cho Lý Nhị là được rồi, đừng có trút những lý luận quái đản cho học sinh của ta, học sinh của ta tương lai tự đi thăm dò trời có tròn không, đất có vuông không.

Giác Viễn làm người ta thất vọng quá, có thể thấy Phật tổ cũng muốn Huyền Trang tay trắng đi Thiên Trúc, ngay cả mình định gian lận cũng chẳng có cách, pháp lực của Phật tổ thật vô biên, ép lịch sử sắp thay đổi quay về đường vốn có.

Đang cảm khái thì vai bị người ta vỗ một cái, thì là là Tiêu Vũ lão tiên sinh.

- Tiểu tử đang yên đang lành bày ra cái chủ ý xấu, làm lão phu mấy ngày qua ăn cái gì cũng không ngon, dù sơn hào hải vị cũng thấy vị châu chấu.

Lão tiên sinh bối phận cao vời, tiểu bối bình thường chưa bao giờ nể mặt, hơi chú là quát mắng như cơm bữa, ngay cả Trường Tôn Vô Kỵ cũng khó tránh khỏi bị chỉ trích, mình cứ cung kính là hơn.

- Tiểu tử, lão phu hỏi ngươi, ngươi nói từng tới Thiên Trì của Tây vương mẫu, có thật không?
Lão tiên sinh rất nghiêm túc:

- Đương nhiên là thật, Huyền Trang đại sư nếu đi Thiên Trúc có một đoạn đường rất gần Thiên Trì, nếu như không đi quá vội có thể tới chơi, nói trước, không có bốn mùa hoa không tàn đâu, chỉ có băng tuyết và đá.

Vân Diệp vội vàng nói sự thực ra, tránh tương lai hắn ta bảo mình nói dối.

- A di đà phật, Vân hầu là người có phận lớn, ngay cả nơi ở của Tây vương mẫu cũng có duyên thấy, thật đáng mừng.

Huyền Trang không đẹp trái giống như trong TV, gầy, đen, chưa đi Thiên Trúc mà đã có ba phần giống người Thiên Trúc, chẳng trách hắn ta tới đó như cá gặp nước, còn có may mắn cưỡi voi dạo thành phố cổ đại, làm Vân Diệp hâm mộ.

- Vân hầu có biết bần tăng mất bao lâu mới tới được Thiên Trúc không?

- Đương nhiên biết, có điều đại sư tới cái quốc gia khắp nơi toàn bò đó làm gì? Nghe nói đại sư muốn cầu chân kinh, vậy tự mình bỏ công viết một quyển là xong, đại sư xem đi, Lão Tử, Lão Trang người ta đều tự viết, viết xong thành thần cả, nghe nói trong sa mạc Mặc Hãn Đức Dã cũng đang viết, sắp thành thần rồi. Có công đi đường mấy năm còn cửu tử nhất sinh, không bằng tự viết còn lãi hơn.

Lão tiên sinh nghe lời này lập tức đánh luôn, Huyền Trang tay run bần bật như trúng gió, Giác Viễn mắt đỏ dừ, nhưng vẫn nhịn được.

- Hầu gia không tin thần phật sao?

- Ta chỉ tin vào tổ tiên của mình, do bọn họ dùng từng viên gạch kiến tạo nên thế giới của chúng ta, chẳng phải thần linh nào hết, nếu như ta cần cảm tạ, vậy đó là cảm tạ tổ tiên, bốn mùa cung phụng không thiếu một ngày, đó là sự tôn kính mà bọn họ xứng đáng có được.

Đối với Phật giáo, Vân Diệp trước giờ rất thiếu sùng kính, không phải vì đi du lịch Mạch Tích Sơn bị quản lý đổi mất máy ảnh, mà là vì bọn họ chẳng làm gì, chỉ cần tìm nơi cảnh sắc tuyệt đẹp ở Hoa Hạ này là thế nào cũng tìm thấy bóng dáng của bọn họ, tín đồ Phật giáo hiện giờ phải cảm tả tổ bối của bọn họ, để lại di sản phong phú, mới có các loại điện đường tuyệt mỹ, cùng với vô số vé vào cửa giá chẳng thấp.

Ý tôn trọng công sức lao động, nên y không ưa thần tiên, hừ ngươi hỏng máy vi tính, ngươi gọi thợ hay đi thắp hương. Cho chọn đấy.

Đại Nhạn tháp, hiện giờ Đại Đường còn chưa biết tới cái tên này, nhưng một khi Huyền Trang du học về nước, sẽ có vạn người nghênh đón, sau đó Huyền Trang nói thiếu một chỗ bảo tồn kinh Phật, rồi có Đại Nhạn Tháp.

Quá thần kỳ, sính ngoại chẳng lẽ là do tổ tiên di truyền cho chúng ta à? Chứ không phải chúng ta có cái thói xấu đó? Phải chém đứt cái mầm mống này, không có chùa Từ Ân thì lão nãi nãi đi đâu bái phật? Lão nhân gia chỉ tin Phạt trong cái tiểu điện đó.

Huyền Trang hiện giờ còn chưa tới 30, bất kể là danh vọng hay địa vị đều không thể so với Vân Diệp, nếu như đợi hắn du học về, Vân Diệp chỉ có thể ngước nhìn mà thôi.

Lý Hiếu Cung dùng cái cớ trừng phạt Vân Diệp triệu tập một đám người tới đây để nâng đỡ Phật giáo, điều này khiến Vân Diệp vô cùng phẫn nộ, khinh ta không biết gì sao?

Tiêu Vũ không ngờ muốn từ trong tay Vân Diệp bản đồ tuyến đường gần nhất từ Đại Đường tới Thiên Trúc, não ông ta bị lừa đá rồi à?

Vân Diệp có thể nói cho ông ta biết con đường gần nhất là từ Thổ Phiền xuyên qua Ni Bạc Nhĩ tới Thiên Trúc, hoặc từ Tuyền Châu ngồi thuyền tới Thiên Trúc, đều tốt hơn ông ta đi vòng quá nửa Liên Xô, chỉ nghĩ tới phải đi xa như vậy là Vân Diệp cũng cảm thấy đau chân thay cho Huyền Trang.

Nhưng nếu không làm thế đâu ra 20 quyển Đại Đường Tây Vực ký? Đâu là sự nghiệp tung hoành Trung Á của Đại Đường? Cho nên gì giữ lại được cứ giữ, lấy được kinh Đại Thừa hay không thì Vân Diệp không quan tâm, cho dù Huyền Trang tự viết trên đường thì Vân Diệp càng vui mừng xuất bản giùm, thuận tiện cho thêm % tiền xuất bản, tiền đề là hắn ta phải mang Đại Đường Tây Vực ký về.

Tiên Vũ nổi giận, gạt tay Vân Diệp đỡ mình ra, chỉ mặt Vân Diệp há miệng nửa ngày trời không nói được một chữ, Vân Diệp nói không sai, Lão Tử cưỡi trâu xanh rời Hàn Cốc quan viết Đạt Đức Kinh lưu danh vạn đời, sau đó được tôn là thần, Trang Tử viết Tiêu Dao Du rồi thành tiên. Khổng Tử có Luận Ngữ mà thành danh, tên Mao Cáp Mã gì đó chưa nghe qua, chắc cũng là một vị đại đức, vì sao Huyền Trang không thẻ viết? Thích Ca Mầu Ni cũng chỉ là một vương tử của tiểu quốc, bằng vào cái gì ông ta ngồi dưới cây bồ đề bốn mươi chín năm là có thể nói mình thành Phật?

Trong phòng yên tĩnh, không có chút tiếng động nào, người nơi này có thể xưng là tinh hoa của Đại Đường. Chưa từng có ai nghĩ chuyện người khác đã làm thì ra mình cũng có thể làm.

Tư tưởng quyết định tầm cao, chi tiết quyết định thành bại, cho nên Vân Diệp định bổ sung chút chi tiết, để đám dế chũi này biết thế nào là thiên mã hành không, thế nào là tư tưởng vượt bậc.

- Tiên sinh là đại nho một đời, tài học trong lồng ngực như đại dương bao la, chỉ lấy ra một gáo là để đám tiểu tử dùng không hết, vì sao không đem tâm đắc cả đời mình biết lại truyền cho hậu thế?

Thấy Tiêu Vu có vẻ động lòng, Vân Diệp vội tới xúi thêm:

- Lão phu luôn cho rằng không phải đại gia không thể tác truyền, không phải danh gia không thể truyền văn, cái hàng rào này không ngờ ngăn trở lão phu hai mươi năm, giờ tới tuổi mắt mờ tai điếc mới hiểu đạo lý trong đó, Huyền Trang, nếu đại sư có lòng đi về phía tây, lão phu giúp một trăm quan, ngựa tốt một con, còn lão phu chuẩn bị vùi đầu vào sách vở đây.

Nói xong ông già chắp tay một cái đầy tiêu sái rồi đi mất.

Chương 132: Động vật lợi ích

Người nửa bước chân đã bước qua cửa như Tiêu Vũ còn dễ nói, lão phu tử viết sách tất nhiên là điều mọi người muốn thấy, người có phẩm hạnh cao vời, làm văn tất nhiên mang chính khí, đọc như uống rượu ngon vậy.

Chỉ là không biết Lão Hà từ đâu chui ra cũng chớp chớp mắt với Vân Diệp nói hắn cũng muốn viết sách, câu này làm Vân Diệp như bị sét đánh, một ngụm rượu nho vừa mới đổ vào bụng thiếu chút nữa chui ra đằng mũi:

- Huynh muốn viết sách à? Sách gì?

- Huynh đệ không thẹn là danh gia toán học một đời, tính kế chu đáo, Tiêu lão tiên sinh viết sách nhất định ngươi có biện pháp đem bản viết in thành sách phải không? Nếu không ngươi lỗ lớn, chút tâm tư ma quỷ đó đừng tưởng ca ca đây không biết, chẳng qua là muốn kiếm thêm ít tiền chứ gì? Sách của Tiêu tiên sinh nhất định là sách hay, nhưng mấy người xem chứ? Lần trước chúng ta tới Yến Lai Lâu thưởng thức mấy bức danh họa, huynh đệ còn có ấn tượng không?

Làm huynh đệ của Lão Hà là chuyện thất sách nhất mà Vân Diệp từng làm cho tới bây giờ, đó đâu phải là danh họa cái con mẹ gì, mà đó là bức tranh tả thực cơ thể do họa sĩ cao thủ dày công vẽ ra, cũng chính là xuân cung họa như cách gọi thông thường, ở đời sau y đã từng thấy những bức tranh cao minh hơn cả vạn phần, làm sao bị mấy bức tranh nát đó thu hút được.

Khịt mũi coi thường lại phát hiện ra đám Trình Xử Mặc, Trường Tôn Xung, Lý Hoài Nhân nhìn mà mạch máu trương phồng, Trường Tôn Xung lại còn lấy ngọc bội trên người đi đổi mấy tờ giấy, mảnh ngọc bội đó làm cực khéo, Vân Diệp xin mấy lần mà hắn đều nói là tín vật định tình tương lai, không thể cho nam nhân, con mẹ nó chứ, Lão Hà không phải là nam nhân à?

Giữa nam nhân với nhau luôn có một số chuyện làm người ta dở khóc dở cười xảy ra, Vân Diệp là người không biết từ chối bằng hữu, Lão Hà đạt được mục đích mỹ mãn.

- Lão Hà, huynh hay dở gì cũng là huyện nam, làm chuyện này không thích hợp lắm.

Không dám tưởng tượng một tên quan nhị đại lại bỏ thân phận xuống làm cái loại chuyện này:

- Không làm thì phải làm sao đây? Cả nhà hơn ba trăm miệng chờ cơm ăn, ca ca không có bản lĩnh, chỉ kiếm được công việc ở Giáo phường ti, chút lương thực trong ruộng đâu đủ làm gì. Phú quý quen rồi phải hạ mình sống cuộc đời nghèo khổ thì làm sao sống nổi chứ.

Không ngờ Lão Hà suốt ngày cười hì hì lại sống bức bách như thế, nhớ lại hôm qua còn bắt chẹt của hắn một bữa, Vân Diệp hơi xấu hổ.

Tựa hồ biết tâm tư của y, Lão Hà cho một tát:

- Nghĩ linh tinh cái gì đấy? Ca ca có nghèo cũng chẳng thiếu một bữa cơm, nếu người thấy có lỗi với ca ca, thì chúng ta làm bằng hữu coi như hết rồi, lần sau Vân hầu mời lại một bữa, Lão Hà này nhịn đói hai ngày với đi, ăn no xong hai ta hết nợ, được không?

Đúng là cái tính thối của người Quan Trung, thích sĩ diện, cho dù nhà có nghèo rớt, bằng hữu tới có cắt thịt của mình cũng phải chiêu đãi tốt, hôm qua một cái nghiên mực, một bữa ăn, bất giác nợ ân tình lớn rồi.
- Đừng làm cái việc mất mặt, huynh đệ ngươi là tài thần chuyển thế, khiếm vài cân tiền dễ như chơi, ngươi nghèo thành ra như thế là đáng đời, không biết hỏi một tiếng à? Trong nhà có cái hạng dở dở ương ương như huynh, bà nương hài tử xui xẻo mười tám đời.

- Ngươi...

- Ngươi cái rắm, tới trang rồi nói, thân phận chúng ta như thế nào, đứng ở đây nói chuyện mấy đồng tiền không thấy mất mặt à?

Vân Diệp nhìn đám khách quý ồn ào bên cạnh, bất giác ưỡn ngực lên, rất có tư thế quý tộc:

Huyền Trang vẫn tới bên cạnh Vân Diệp thành khẩn thỉnh giáo tuyến đường đi Tây Thiên, với loại cuồng tín này Vân Diệp hết cách, hắn cứ không nói không rằng theo đằng sau, thành kính mà đau khổ.

Có cái xác chết lẽo đẽo theo sau, ngươi có ăn nổi không? Có con quỷ chết treo lẽo đẽo theo sau, cổ ngươi có lạnh không?

Không còn cách nào khác Vân Diệp chỉ đành chỉ cho một tuyến đường, đó chính là tuyến đường mà Huyền Trang từng đi qua, đó là con đường lấy kinh kinh điển, gần như đi khắp Tân Cương, tới mấy nước Trung Á đi một vòng, cuối cùng từ Bạch Sa Ngõa tới được Thiên Trúc.

- Con đường này có thể gọi là tuyệt lộ, đại bộ phận đi qua chỗ không có bóng người, hơn nữa chín họ Chiêu Vũ chiến loạn không ngừng, đại sư tự xem mà làm, trước khi đi đại sư có thể tới Ngọc Sơn của ta một chuyến, Vân Diệp không giúp gì được, chỉ có một bọc hành lý đi xa để tặng, chúc đại sư thuận buồn xuôi gió.
Cúi đầu chắp tay chúc phúc cho chuyến đi xa của Huyền trang.

Có nghị lực lớn có thành tựu lớn, Giác Viễn tăng nghe Vân Diệp kể về phong sương tuyết vũ trên đường đi, mặt có vẻ khó xử.

Huyền Trang không bận tâm có người khác đi hay không, sắc mặt như thường, như chỉ đi du lịch xa một chuyến, nhớ kỹ các loại phương pháp ứng phó đơn giản với loại chuyện bất ngờ phát sinh trên sa mạc, thảo nguyên, đồng thời đồng ý với Vân Diệp đường đi sẽ viết một cuốn sách phong thổ nhân tình, sơn xuyên địa mạo. Trở về tặng cho y.

Trên lịch sử Huyền Trang lên đường không có bóng dáng của Giác Viễn, cho nên Giác Viễn sau này vẫn chỉ là một côn tăng, một tăng nhân Thiếu Lâm Tự lấy võ lực nổi danh Trường An, không biết sau khi hắn thấy Huyền Trang vinh quang trở về sẽ có suy nghĩ gì, vận mệnh bất công, nhưng nó lại rất công bằng, nó luôn tìm ra được sự bình hành vi diệu giữa sự mâu thuẫn.

Trên bữa tiệc Huyền Trang không phải nổi bật nhất, thậm chí có chút nhỏ bé, làm người ta bỏ qua, không có vẻ cao tăng đại đức từ bi, nhưng có thêm vài phần kiên cường và khao khát, chỉ có Vân Diệp biết rằng đây là hào quang cuối cùng của Phật giáo Đại Đường, có lẽ phải tới khi Vũ Tông diệt Phật bọn họ mới hiểu ý nghĩa chuyến đi này của Huyền Trang.

Người tới bữa tiệc ngày càng nhiều, thân phận theo đó mà ngày càng thấp, các vị vương gia, công gia tới sớm lần lượt rút lui, các vị đại lão triều đình cũng nối nhau cáo từ, sự xuất hiện của bọn họ chỉ mang ý nghĩa tượng trưng, hiện giờ tới lúc bàn vấn đề thực tế, tất nhiên do đại biểu các nhà hội đàm với tăng nhân chùa quen.

Cho tới lúc này Vân Diệp mới phát hiện chùa triền mới là kẻ cho vay nặng lãi lớn nhất, do nạn châu chấu xuất hiện, kẻ có lợi lớn nhất chính là những tăng lữ lấy bộ mặt từ bi xuất hiện, tài phú của bọn họ khiến người ta chảy nước dãi.

Vân Diệp chỉ chảy nước dãi là hết, hẳn sẽ có người có năng lực khống chế tất cả, không tin rằng bữa tiệc treo đầu dê bán thịt chó này qua được mắt Lý Nhị, vị hoàng đế có dục vọng khống chế cường liệt với cả con kiến trên mặt đất liệu có cho phép bọn họ tùy ý cướp đoạt của con dân mình không?

Trường An xưa nay chẳng phải là nơi tốt đẹp, nơi này đầy mưu tính gian trá và cướp đoạt tàn nhẫn, trước kia Vân Diệp chỉ cảm nhận được một mặt tốt đẹp nhất của nó, giờ mới biết các đại lão trong quân bảo vệ mình như thế nào.

Lão Trình, Lão Ngưu thậm chí là Tần Quỳnh, Uất Trì Cung dung túng y một cách quá cưng chiều, không biết đằng sau những việc làm càn quấy của mình, mấy vị lão tướng phải trả giá thế nào.

Từ sau khi bọn họ xuất chinh, Vân Diệp liền bị cuốn vào đủ các loại phong ba, không nhìn thấy điểm dừng.

Quyền lợi không che được hai mắt của ta.

Vân Diệp đột nhiên muốn cười lớn, lợi ích, bất kể thân phận cao quý thế nào, địa vị tôn sùng thế nào đều chỉ là động vật lợi ích mà thôi. Nghĩ thông điều này, Vân Diệp thấy mình cao quý, bất kể trước kia làm gì, có người hiểu hay không, có lẽ bị người ta cười nhạo, không sao cả, đó chẳng qua là Vân Diệp tự buộc thừng lên người, giống như ở Lũng Hữu, y buộc thừng đi phía trước, Ngưu Tiến Đạt đẩy đằng sau.

Chương 133: Bến cảng

Với Vân Diệp mà nói Trường An là cái hố phân cực lớn, ở thêm một ngày cũng thấy thối, cũng không muốn người thân của mình bị thối, liền đưa cô cô, tỷ tỷ rời xa cái chốn thị phi này, tổ trạch ở Trường An chỉ để lại mấy phó dịch hộ viện trông nhà, người khác về đất phong hết.

Ở nhà vẫn thoải mái nhất, nằm ở trên ghế tựa phe phẩy cái quạt, cởi phanh áo ra, trên trà kỷ là bầu rượu màu bạc ướp đá trong chiếc chậu gỗ đàu màu đen, chén rượu để ở chỗ vừa tay, chỉ cần giơ tay lên là có rượu mát lạnh vào bụng.

Châu chấu không thích ăn cây ngô đồng cho nên Vân Diệp mới có bóng râm, vừa rồi Nhất Nương ở bên cạnh học tập hầu hạ người khác bị Nhuận Nương lôi đi mất, giờ ngay cả người rót rượu cũng không có, Vân Diệp không muốn cử động, nhúc nhích một cái ngón chân cũng không muốn.

Quan Trung từ khi vào tháng sáu không có một giọt mưa, suốt ngày treo mặt trời to tướng trên đầu, hơi cử động chút là toàn thân đầy mồ hôi, nội y làm bằng lụa bị mồ hôi làm dính lên người cứ như mọc thêm một lớp da, khiến người ta khó chịu.

Vân Diệp cho tới giờ không mặc nội y bằng lụa, nội y của y dùng loại vải tên là Bạch Điệp làm thành, nghe nãi nãi nói còn đắt hơn cả lụa, bông ở nước Cao Xương, không ngờ bây giờ có thể mặc được loại vải nhập khẩu này.

Nằm lâu cũng chán, vả lại nãi nãi hiện còn ở hậu viện bận trông coi cô cô thẩm thẩm làm nước hoa, mình cứ nằm ỳ ra đó là không được, đi giày vào, lười nhác tới hậu viện.

Còn chưa tới mùi nước hoa thơm phức đã bay đến, tinh thần phấn chấn, chẳng biết nãi nãi dùng loại hoa gì mà hương thơm mê hồn như vậy.

Hai phó phụ ngồi ngoài cổng vòm đang đóng giày, trông có vẻ là loại giày chia trái phải, từ sau khi biết người của chủ nhà đều đi giày phân trái phải, người trong trang cũng bắt đầu làm giày như thế.

Ngăn cản phó phụ hành lễ, đi vào viện tử, nãi nãi nằm trên ghế tựa, nhắm mắt ngủ gật.

Không muốn đánh thức nãi nãi, liền rón chân rón tay muốn vào phòng xem, Vân Diệp đã lâu lắm không tới nơi này rồi, nghĩ mà xấu hổ, mình chỉ làm bừa một lần, chế tạo ra mấy bình nước hoa chất lượng kém rồi bỏ mặc đó, đúng là vô trách nhiệm.

- Diệp Nhi, trời nóng thế này không ngủ một chút, chạy lung tung làm gì? Không phải bảo Nhất Nương ở cùng cháu à? Nha đầu đó chạy đi đâu rồi? Cháu đó, không được chiều nó thế, sau này gả tới nhà người ta sao mà được.

Nãi nãi luôn có bản lĩnh tai nghe tám hướng, nhắm mắt cũng biết là ai.

Khiêng cái ghế nhỏ ngồi bên cạnh nãi nãi, cầm quạt quạt cho bà, mấy ngày không ở nhà, cùng bà nói chuyện phiếm.

- Tính Nhất Nương thế nào không phải là nãi nãi không biết, người bảo nó quạt cho cháu thì nó có thể ngồi quạt một ngày không đổi chỗ, cháu thấy nó buồn thì bảo Nhuận Nương kéo đi chơi rồi, là cháu đuổi nó đi đấy, nãi nãi đừng mắng nó, nãi nãi mắng một câu là nha đầu ngốc đó khóc cả ngày.

Mấy muội muội trong nhà hiện giờ đều là đối tượng Vân Diệp cưng chiều, Tiểu Nha không cần phải nói nữa, đó là thịt trên người y, ai bắt nạt nó Vân Diệp sẽ chém chết cả nhà. Nhất Nương tính cách yếu mềm, ai bắt nạt cũng không nói ra, lão nãi nãi thường nói hận rèn sắt không thành thép, thế nào cũng có một ngày nó bị thiệt thòi lớn.

Vân Diệp không tán đồng câu nói này của nãi nãi, nhu nhược là truyền thống của nữ tử Trung Quốc, Đại Đường chính vì có quá nhiều nữ tử mạnh mẽ cho nên mới náo loạn nháo nhào, còn về phần bị thua thiệt, Vân Diệp thấy rằng chỉ cần mình còn sống sẽ không có chuyện hoang đường đó xảy ra.

- Hôm nay nhìn thấy Tiểu Đông đào hố chôn đồ ăn ở hoa viên, không biết con bé đó nghĩ cái gì, trong nhà còn thiếu đồ ăn cho nó à? Có phải giấu như vậy không? Con bé này có bệnh sao?

Lời của nãi nãi làm Vân Diệp không biết phải nói thế nào, đó là một loại chứng cưỡng bách, Tiểu Đông từ khi đón về nhà luôn nói rất ít, không nhõng nhẽo như Tiểu Tây, cũng không hoạt bát như Tiểu Nha, không điềm tĩnh như Tiểu Nam, không trưởng thành sớm như Đại Nha, nó luôn ở trong một trạng thái khẩn trương, hỏi Nhị cô cô thì cứ ấp a ấp úng không nói, trong chuyện này có vấn đề, Vân Diệp biết, nãi nãi cũng biết.

Trong cái nhà này, chỉ cần hai người họ không hỏi, người khác không dám nói, hạ nhân càng không dám lắm lời, bọn họ biết gia chủ là người cực kỳ bao che người thân.

- Để Tiểu Đông mấy ngày này theo cháu đi, chỉ cần nó và cháu quen thuộc rồi sẽ không giấu thức ăn nữa, Vân gia gặp nạn, tất cả mọi người đều không dễ dàng gì, cho dù có chút tỳ vết nãi nãi cũng coi như không biết đi, cháu cũng như thế.

Lão nãi nãi mở mắt ra nhìn Vân Diệp:

- Cháu là người thoáng tính, chỉ sợ người ta nói gia phong Vân gia bất chính.

- Trong nhà có tên bại gia như cháu còn gia phong gì nữa ạ, nãi nãi chắc còn chưa biết, Trường An có tam hại là Vân Diệp, mối, sư tử cẩu. Tôn nhi của người xếp hạng nhất đấy.- Là cái nhà xuống dốc nào ăn nói láo toét, quan phủ không quản à?

Lão nãi nãi ngồi bật dậy ngay, trong mắt bà chuyện của Tiểu Đông là chuyện vụn vặt, không đáng để lo, có kẻ làm hỏng danh tiếng của tôn tử, đó là điều lão nãi nãi tuyệt đối không cho phép.

- Thích nói gì thì cứ để cho họ nói, tôn nhi người giờ ngồi trên một đống phiền toái, chẳng bận tâm chút chuyện vặt đó, vả lại đó chưa chắc đã là chuyện xấu.

Đỡ lão nãi nãi nằm trở lại, Vân Diệp lại nói:

- Là đám huấn quý nói đấy, Vân gia chỉ trong vòng một năm ngắn ngủi từ tan nhà nát cửa thành hầu tước, nếu không có kẻ ghen tỵ mới là lạ.

- Trên triều đường có phiền toái sao? Nghe nói mấy ngày trước ở chợ tây chém liền hơn một trăm cái đầu, nhà ta đừng xen vào.

Lão nãi nãi hơi lo:

- Không sao, nhà ta không liên quan, chỉ là không quen nhìn cảnh đó thôi, dù sao thời gian tới cháu sẽ không đến Trường An, người khác chết chẳng quan hệ gì tới nhà ta.

- Thế là tốt nhất, nãi nãi cũng không thích ở trong thành, ở Ngọc Sơn thoải mái hơn.

Nói rồi tổ tôn hai người hiểu ý nhìn nhau cười.

Sản lượng nước hoa mãi không nâng lên được, Vân Diệp cũng không hề có ý mở rộng sản xuất, hiện giờ đồ dùng nữ tính thần bí này đang âm thầm truyền đi trong thành Trường An. Trình phu nhân có một bình nhỏ, khó lại coi như bảo bối, chỉ khi xuất hiện ở buổi tụ hội quý phụ mới dùng chút ít, chỉ thế đã khiến các quý phụ xuýt xoa rồi, Trình phu nhân nói là một người quen cũ nhà phu quân mang về từ nơi xa, bà chỉ có một bình nhỏ, điều khác không biết.

Ngưu phu nhân cũng có, chỉ là Ngưu phu nhân không thích phô trương, mấy ngày trước cuối cùng đã tương thân cho Ngưu Kiến Hổ, còn là người Tiểu Ngưu nhìn trúng từ nhỏ, nữ tử đó tính cách phóng khoáng, trong nhà cũng là dòng dõi tướng môn, bình thường thương binh thiếu chân mất tay chẳng lạ gì nữa, thấy Tiểu Ngưu chạy như bay, khoe như trâu, trông cũng coi là tuấn tú, liền chấp nhận hôn sự này.

Vị hôn thê của hắn không để ý tới tiền tài, nhưng say mê các loại mùi hương, là loại mê hoa siêu cấp tới gặp hoa đuôi chó cũng xuống ngửi một cái, Ngưu phu nhân không dùng tới nước hoa, liền đem bình Vân Diệp tặng cho nhi tức tương lai.
Nước hoa vừa tặng hôm qua, hôm sau nhi tức tương lai đã dẫn nha hoàn tới nhà, ở Đại Đường có thiếu nữ nhà ai với mới đính hôn đã không biết xấu hổ chạy tới nhà chồng? Tuy nói là tướng môn không để ý lắm tới lễ số, nhưng cũng quá kinh thế hãi tục rồi.

Ngưu phu nhân mặc kệ, với bà thì nhi tức phụ tới nhà là chuyện tốt, không biết hai bà tức ở trong phòng thì thẩm cái gì mà từ đó trở đi Ngưu Kiến Hổ chạy tới Vân gia luôn.

Mười ngày qua Ngưu Kiến Hổ đã chạy tới Vân gia ba chuyến rồi, lần nào cũng dáng vẻ muốn nói lại thôi, hắn không có da mặt dày như Trình Xử Mặc, không vô sỉ như Lý Thừa Càn, mỗi lần tới nhà muốn thứ gì cứ ấp a ấp úng nửa ngày mới nói ra được.

Không thèm nhìn cái mặt táo bón của hắn, vừa mới từ hậu viện lấy một bình, nghe nói là do loại hoa dại tên Thạch Lan làm ra, hương thơm u nhã, Vân Diệp rất thích, thấy Tiểu Ngưu cứ ngượng ngùng liền cho hắn, chỉ là cái bình to bằng đầu ngón tay, Tiểu Ngưu thấy keo kiệt, còn làm mình làm mẩy không nhận.

- Huynh có biết không hả, bình này mùi hoa lan, trong nhà chỉ có sáu bình, đó còn là đệ nhân lúc nãi nãi không chú ý mà lấy trộm, huynh không cần càng tốt, đệ giữ lại dùng, hôm nào thấy mỹ nữ đem tặng nàng, nói không chừng có thể ôm mỹ nhân về.

Cái bình nhỏ biến mất ngay, Vân Diệp nhìn mà nhíu mày, người ta nói ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, Ngưu Kiến Hổ cũng bắt đầu phát triển theo hướng tiện nhân rồi.

Đồ đã lấy được huynh đệ liền thành vô dụng, trước khi đi còn làm một ngụm hết sạch bầu rượu nho ướp đá của Vân Diệp, chẳng chào một tiếng, thoải mái thở ra hơi mát vỗ vai Vân Diệp, dắt ngựa tới chuồn luôn.

Tiểu Đông bị ca ca kẹp ở dưới nách, vùng vẫy lung tung bị đưa khỏi phủ.

Trang hộ dưới sự chỉ huy của Tiền Thông làm việc đâu vào đó, nhận châu chấu, phơi châu chấu, nấu châu chấu, làm tưng bừng náo nhiệt, cả trang đều làm công cho Vân gia, sân lúa lớn nhung nhúc người là người, còn có người bán đồ ăn, bán nước uống, sắp thành cái chợ rồi.

Trang viên chu vi mấy chục dặm quanh đây đều mang châu chấu tới cho Vân gia, năm thiên tai, ai nấy mặt mày âm u, tới khi lấy được tiền hoặc lương thực từ Vân gia mới vái trướng phòng quản gia một cái rồi vội vã bỏ đi.

Nhìn một lúc Vân Diệp phát hiện người muốn lương thực rất nhiều, người nhận tiền rất ít, không biết lương thực trong nhà có đủ hay không? Giơ tay gọi quản gia đang bận rộn tới hỏi:

- Lão Tiền, lương thực trong nhà có đủ không? Ta thấy toàn lấy lương thực, không mấy người lấy tiền, thế này bao nhiêu lương thực cho đủ? Ngươi đã tính chưa?

Tiền Thông lau mồ hôi nói:

- Hiện giờ lương thực không thiếu, huyện lệnh nói rồi, Vân gia đổi lương thực cấp cho hương dân, ông ta lấy từ trong kho quan cấp, không thiếu một hạt, hầu gia xem cả sai dịch của quan phủ cũng có mặt kìa.

Khinh bỉ nhếch môi lên:

- Tưởng mình ghê gớm lắm, nói là tới để đề phòng chuyện bất ngờ, tiểu nhân thấy là tới giám thị nhà ta thì có, sợ nhà ta đầu cơ trục lợi, một lũ tiểu nhân, coi Vân gia ta là cái gì chứ?

Thời gian qua Lão Tiền bắt đầu có dáng vẻ của quản gia rồi, suốt ngày cùng quan phủ, vương phủ, công phủ tiếp xúc, dù là tảng đá cũng phải thông suốt.

- Đừng nói bừa, có quan phủ góp phần là chuyện tốt, ngươi dần đem địa vị chủ đạo nhường cho quan phủ, đại sự nghe bọn họ, chúng ta chỉ cần tác dụng dẫn đường, không tham công, cái công này cũng không tham được, mất mạng đấy, hiểu chưa? Nhà ta chỉ cần cái danh, cái khác không cần.

Lão Tiền rùng mình, hắn biến mấy ngày trước vừa chém hơn trăm cái đầu.

- Hầu gia yên tâm, tiểu nhân đi làm ngay, thay trướng phòng nhà ta bằng người của quan phủ, nhà ta chỉ để lại hạ nhân thôi.

Nhìn quản gia vội vàng rời đi cùng quan sai bận rộn, Vân Diệp biết cứu tế quy mô lớn cuối cùng đã bắt đầu.

Chương 134: Vận mệnh khác nhau

Nếu như nói ai có thể sai phái đám công tử ca ghê gớm nhất trên đời như trâu ngựa, thì đó chính là đạo trưởng Tôn Tư Mạc, không quan không chức, nhưng người tôn trọng lại cả đống, nếu dùng quan chức mà chèn ép bọn chúng, nhất định sẽ bị đám khốn kiếp đó ngược đãi tới chết, trong nhà bọn chúng có ai không tìm ra được vài ba người có tiếng nói trên triều đường?

Hiện giờ các vị thiếu gia ăn sung mặc sướng mỗi người vác một cái giỏ trúc, cầm cuốc đào thuốc, xếp đội gian nan đi trên đường núi, Tôn Tư Mạc đi cuối cùng, thi thoảng lại thúc giục tốc độ.

Úy Trì đại ngốc cao nhất, cho nên bắt mắt nhất, giỏ trúc đeo trên lưng cũng nhét đầy chặt, hắn tựa hồ chẳng cảm giác được, đi ào ào ở trên cùng, Hỏa Trú nỗ lực nhấc cái chân ngắn theo sát, hắn chỉ có một cái cuốc nhỏ, thi thoảng vung một cái, giống như luyện võ.

Đội ngũ bị kéo rất dài, Mạnh Hữu Đồng tập tà tập tễnh đi ở giữa, cố gắng kiên trì không để mình rớt khỏi đội, mỗi tháng ba ngày y dược học khiến hắn có nhận thức nhất định về y dược, cũng có thể kê mấy đơn thuốc đơn giản, lần trước trị được cảm lạnh cho mình, làm hắn có cảm giác bay bổng, đã tự nhận mình là danh y rồi, thế mà lại có người tin, bị đau bụng liền kiếm Mạnh danh y chữa trị, nếu như không phải Lão Tôn phát hiện sớm thì thằng ngốc kia đã không biết sống chết thế nào.

Sau khi ăn một trận đòn, Mạnh Hữu Đồng ngoan ngoãn theo sau Lão Tôn học tập, học sinh trong t hư viện còn chê hắn ngốc, nói là chỉ cần ngủ trong phòng biệt giam ba ngày là xong, vậy mà lại đi nhận ăn đòn, nhất là Đoàn Mãnh trêu ghẹo càng hăng.

Đoàn Mãnh Đoàn Thiếu gia từ khi tới thư viện liền thích cái nơi này, không phải là vì thích đọc sách, mà vì ở nơi này bắt nạt người khác không có gánh nặng tâm lý, mọi người thân phận địa vị chẳng chênh nhau là bao, không ai nói hắn ỷ thế khinh người, Tiểu Đoàn kỵ húy nhất là điều ấy. Là mãnh nam Trường An luôn tự nhận mình trượng nghĩa, gặp chuyện bất bình thích xen vào.

Lần trước có tên vô lại ăn quịt ở quán ăn không trả tiền, Đoàn đại thiếu gia ra tay, mấy tên vô lại bị gãy xương đứt gân, quán ăn nhỏ cũng bị phá tan tành, đại thiếu gia có phong độ hào hiệp, trước khi đi còn xách luôn một vò rượu trên quầy. Thừa lúc tâm lý thống khoái ngửa cổ uống vào, còn nói với lão bản một câu rượu ngon, sau đó hiên ngang bỏ đi, để lại phụ phụ lão bản ôm đầu khóc, đám vô lại kia chẳng qua chỉ quịt có mười đồng tiền cơm thôi, còn vò rượu Tiểu Đoạn uống tận 300 đồng, càng chưa nói tới quán đã bị đập tan.

Lúc mới tới cha hắn có cảnh cáo, ngoan ngoãn mà học hành, đừng có làm những c huyện vớ vẩn, nếu không sẽ hối hận. Hắn cũng đã nghe tới thanh danh mấy vị lão phu tử rồi, biết rằng không dễ chọc vào, ngoan được vài ngày, phát hiện thư viện không giới luật nghiêm ngặt như trong tưởng tượng, ngược lại có chút lỏng lẻo, trừng phạt cao nhất chẳng qua chỉ là nhốt vào phòng tối vài ngày, có cái quái gì đâu? Chỉ cần không bị ăn đòn, nhốt mấy chục ngày cũng không là gì, lão tử không phải chưa bao giờ bị cha nhốt, ngủ giấc là xong.

Lão nhị Liễu gia lúc lấy cơm không cẩn thận dẫm vào chân hắn, còn chưa kịp xin lỗi thì một nắm đấm như cái nồi bay tới, sau đó bất tỉnh nhân sự. Vân Diệp phán đoán chấn động não, Lão Tôn phán đoán đầu ung, Lưu Hiến phán, ba mươi gậy hoặc biệt giam bốn ngày.

Đoàn Mãnh tâm phục khẩu phục với trừng phạt của thư viện, quyết định chấp nhận, ba mươi gậy thì bỏ đi, cái khổ đó mình ăn không ít rồi, nhất là người hành hình toàn cao thủ từ Thiên Ngưu Vệ tới, cứ ngủ bốn ngày trong phòng tối cho xong.Vân Diệp hết sức tốt bụng khuyên hắn lựa chọn lại, Đoàn Mãnh cười lớn nói nam tử đại trượng phu, một lời nặng tựa chín đỉnh, đi không đổi tên, đứng không đổi họ..v...v..v..

Với những thằng ngu thế này thì Vân Diệp không nói nổi, lòng mong hắn có thể đi được từ phòng tối ra.

Hiện giờ Đoàn đại thiếu gia gặp ai cũng tươi cười, bốn ngày ngắn ngủi trong phòng tối biến tên bại gia tử ác danh vang lừng trở thành cừu non, từ trong phòng tối đi ra ngay cả nói cũng không nổi, đi vài bước trên mặt đất là ngã, giờ vẫn đang kỳ khôi phục.

Lý Thái luôn cho rằng kẻ tri nhọc tâm, kẻ ngu thì nhọc sức, hiện giờ đã có vài phần phong thái của Vân Diệp, có thể nằm là tuyệt không ngồi, chuyện có thể dùng đầu giải quyết thì không dùng sức, cho nên hắn nhàn nhã ngồi trên, lúc chợp mắt, lát chợp mắt cho qua ngày, thi thoảng thúc kiệu phu tăng tốc, hoàn toàn không để ý tới người khiêng vất vả phía dưới.

Thư viện không có trò chơi quyền lực, đó là giới hạn đỏ, một khi chạm vào là sẽ bị đuổi không thương tình, không có giao dịch tiền bạc, nếu bị phát hiện cũng sẽ bị đuổi, mỗi người chỉ có phiếu ăn năm trăm đồng, từ vương gia tới bồi độc sinh đều không ngoại lệ.
Nhưng thư viện không cấm dùng trí thông minh để mình sống thoải mái hơn, mà trên đời không thiếu kẻ ngu, ví như hai vị khiêng phía dưới.

Lý Thái nói hắn có thể tự nhấc mình lên, còn lấy phiếu ăn 200 đồng ra đánh cược, lập tức có kẻ ngu thí nghiệm, tự tóm tóc mình kéo lên, sau vô số lần thực nghiệm, phát hiện điều này là không thể. Tới ngay cả Úy Trì đại ngốc khỏe như trâu cũng không làm được, Úy Trì đại ngốc đánh cược với Lý Thái, kết quả bị Hỏa Trú kiếm cớ kéo đi.

Lý Thái tiếc lắm, nhưng kẻ ngu đông nhường nào, còn có cả người thông minh ra điều kiện hạn chế, nhất định phải dùng sức của mình, người khác không được động vào, nói điều kiện xong liền bắt đầu cá cược. Lý Thái không cần phiếu ăn của bọn họ, chỉ cần sau khi theo Tôn đạo trưởng hái thuốc, dùng cáng tre khiêng mình về là được, còn chuyên môn chọn bốn tên vai u thịt bắp để thay đổi, dưới con mắt của mọi người, Lý Thái buộc một sợi giấy thừng lên càng, một đầu buộc ở hông, một đầu túm trong tay, nhẹ nhàng tự nhấc mình lên.

Ngáp dài, vặn lưng, Lý Thái quay đầu nhìn Hoàng Thử đi theo ở vòng ngoài, tên này hiện giờ thêm được mấy cân thịt, trông không hèn mọn như trước nữa.

Hiện giờ Lưu Hiến xếp hắn ở vòng ngoài, nếu không may gặp hổ, sói gì đó thì còn cảnh báo cho mọi người chuẩn bị, còn về phần Hoàng Thử có bị sói, hổ tha đi không thì không trong phạm vi suy tính của Lưu Hiến tiên sinh.

Hoàng Thử hiện giờ cực kỳ sợ hãi thư viện, đây là loại sợ hãi ăn sâu vào tận xương tủy, lần trước đào động vốn tưởng không có sơ hở nào, ai ngờ khi hắn vấn vả đào động dưới đất, người ta ở trên mặt đất thoải mái nghiên cứu học vấn, còn lấy hắn làm ví dụ sống giảng bài, trần truồng đứng giữa đám đông nhìm lom lom, lúc đó hắn chỉ muốn chết cho rồi.

Cái đám người gì đây chứ, không chỉ một lần Hoàng Thử ngẩng đầu cầu khẩn trời cao, hi vọng ông trời khai ân cho mình rời khỏi chốn khủng khiếp này, phụ nhân bán rượu nếp không chỉ một lần xuất hiện trong mơ của hắn.

Hắn không dám bỏ trốn, cho dù là Lưu Hiến thả cho hắn tự lên núi tìm ngọc thạch, chỉ có một mình hắn cũng không có chút ý nghĩ bỏ trốn nào, hắn cảm giác như luôn có một đôi mắt đang nhìn minh. Hắn muốn nỗ lực làm việc đề làm đám ma quỷ này động lòng, hi vọng được ân sá, vòng vèo trong núi nửa tháng, cuối cùng dựa vào kinh nghiệm nhiều năm đã tìm được một khối ngọc thạch đủ lớn, hiện giờ các tiên sinh đang làm bàn cơm.

Hiện giờ hắn tuyệt cái tâm tư bỏ trốn rồi, thư viện cũng không xử tệ với hắn, hôm kia thôi không ngờ còn nhận được tiền lương, tới tận một quan, mặc dù các tiên sinh mỗi người có sáu quan, hắn chỉ có một quan, nhưng hắn mừng phát điên, biết mình không thể so với các tiên sinh, người ta đứng ở đâu cũng là do Tử viết, do Thi nói, tương lai sẽ làm quan, mình là tên đào trộm mộ so cái gì.

Chương 135: Vận mệnh khác nhau (2)

Trướng phòng tiên sinh thái độ rất tệ, túi vải đựng tiền chẳng thèm đếm đã ném tới, sau đó bắt hắn lăn dấu tay, trời ạ, Hoàng Thử ta đời này lăn tay vô số, nhưng chưa lần nào lăn tay nhận tiền, cẩn thận lăn dấu tay, sợ làm bẩn sổ, sau đó đứng sang một bên nhìn các tiên sinh lĩnh tiền thế nào. Mỗi một tiên sinh đều mang theo một phó nhân, phó nhân cầm tiền, tiên sinh lấy bút lông thuận tay vẽ một cái, trướng phòng tiên sinh khom lưng đưa tiễn tiên sinh đi, nhưng quay đầu lại là chửi bới đuổi Hoàng Thử xéo ra ngoài.

Hoàng Thử ngắt ngọn cỏ ở bên đường vừa đi vừa học dáng vẻ của tiên sinh lúc viết chứ, hắn thấy tiên sinh viết chữ trông cực đẹp, nhớ lại mình lăn tay thì đỏ hết mặt. Hôm đó nghe quản sự thư viện nói ngày mai mình có một ngày nghỉ thì phải?

Ngày nghỉ là gì Hoàng Thử không hiểu, thấy các tiên sinh hoặc là đi xe trâu đem gia quyến tới Trường An một vòng, hoặc là gọi mấy người bạn quen biết, thuê một chiếc thuyền nhỏ thả dọc sông Đông Dương, còn làm thơ, vẽ tranh gì đó. Đấy mới là sống chứ, được sống một ngày như thế, Hoàng Thử thấy chết luôn cũng đáng.

Ba trăm quan tiền chôn giấu kia hiện không làm hắn nhớ tới như trước nữa, ngược lại luôn lo một quan tiền chôn trong phòng ở thư viện, ngày nào cũng đào ra đếm, sau đó cẩn thận chôn đi, có lẽ ngày mai nghỉ, dùng tiền này mua trâm cho phụ nhân ở Tân Phong cũng không phải chủ ý tồi.

Tới thác nước rồi, một dòng nước màu trắng đổ xuống đá xanh phía dưới, bắn lên giọt châu long lanh, cái nóng đã hút cạn chút kiên nhẫn cuối cùng của đám học sinh, vừa thấy nước là lao tới như tổ ong, có người vùi đầu xuống nước, có người nhảy tõm xuống luôn, lăn lộn trong nước. Bạn đang đọc chuyện tại

Nước suối mát lạnh lập tức xua đi cái nóng, không ai uống nước lã, đó là điều cấm của thư viện, nếu như không muốn bị cấm túc thì đừng có làm thế, cho nên người trong thư viện không bao giờ uống nước lã, ai nấy đem bình nước của mình ngâm trong suối cho mát, Úy Trì đại ngốc kiệu Hỏa Trú cùng nhảy xuống dưới thác, cột nước to như cái thùng ụp lên đầu, làm hai tên kêu thảm ngã xuống.

Hai vị khiêng cáng tới suối thì quên mất trên cáng còn có một vị, ném luôn cáng xuống đất lao vào nước, Lý Thái xoa lưng rên la, bò lồm ngồm từ dưới đất lên, chẳng tức giận, thoáng cái cởi sạch chỉ còn nội khố, cái mông lớn nhảy ùm xuống nước, bắn lên bọt sóng cực lớn.

Lưu Hiến đứng trên tảng đá cao nhất, cung trên tay không buông một khắc, những hộ vệ khác cũng mở rộng tuyến cảnh giới. Lão Tôn dùng cành tùng đốt một đống lửa, đồng tử xách một bầu nước sạch từ thượng du về đặt lên đống lửa, chẳng bao lâu nước sôi, lấy từ trong ba lô ra một cái ống trúc, tháo nắt, Lão Tôn ghé múi vào hít sâu một hơi, ngây ngất không thôi, rồi lấy ra ba cái chén trúc, cẩn thận gắp ra ít lá trà, chia đều vào ba chén, bảo đồng tử đưa cho Lưu Hiến một chén, đưa cho Hoàng Thử đang ngâm chân một mình ở hạ du một chén.

Hoàng Thử ôm chén trà nước mắt lem nhem, đó là trà của Tôn chân nhân, ông ấy coi ta là người, cả các học sinh cũng không có, chỉ cho Lưu Hiến và mình, hắn kệ cả nóng, ngửi một cái, hương thơm ập vào mũi, quả nhiên là trà tươi, uống một hơi hết sạch, sau đó lấy lá trà ra thong thả nhấm nháp.

……
Ngày nóng nực trốn trong phòng tuyệt đối không dễ chịu tẹo nào, Vân Diệp mặc quần đùi, áo ba lỗ, ngồi trên ghế, hai tay đang viết viết vẽ vẽ trên một tờ giấy cực lớn, tranh kiến trúc tả thực triều Đường chẳng bao lâu xuất hiện từng bút một trước mắt, thêm màu vào bức tranh, gạch đỏ ngói xanh.

Kết cấu đa bao tháp thì quên đi, xà nhà cũng bỏ đi, kết cấu bằng gỗ dễ bị mọt, dù có bảo hộ tốt tới đâu cũng chẳng dùng nổi máy năm, cái đám mối thật đáng ghét, chỉ cần thời tiết ẩm thấp là vài ngày thôi sẽ bò khắp thế giới, còn là lính dù, dùng cánh bay tới chỗ thích hợp, sau đó vứt cánh, chui vào gỗ ăn ngấu nghiến, chẳng bao lâu gỗ trông bên ngoài còn tốt, bên trong thì hỏng hết rồi.

Chẳng biết lúc nào đột nhiên gãy cái rầm.

Nhớ lại chuyện hồi nhỏ bắt chim, lại nhìn nóc nhà cao lớn, Vân Diệp cảm giác mình chính là con chim đáng thương kia.

Trường An tam hại đại danh đỉnh đỉnh do lão tử đứng đầu, không biết xếp hạng này ở đâu ra, ta đâu có đi hại người khác, nhiều lắm là lừa mấy tên ngốc, ví như đại nhân vật trên triều đường, cùng lắm là cho các người ăn châu chấu, nó giàu protein cơ mà, nghĩ cho các ngươi cả đấy, không biết tốt xấu.

Khiến cho hiện giờ lão tử báo cáo lên là tìm đủ đại lão tam tỉnh cùng nghiên cứu, sau đó đồng ý có giới hạn, chẳng qua chỉ xây nhà ở Ngọc Sơn thôi mà, cái chốn núi hoang này trừ ta ra thì còn ai chạy tới nữa.Được rồi ta thừa nhận dù ta xây nhà có hơi nhiều, cũng chỉ có mấy trăm cái, ngươi không cho ta để lại khoảng không phát triển cho thư viện sau này à? Dựa vào cái gì bắt ta tự kiếm tài chính, ở đây treo hai chữ hoàng gia đấy, hại người cũng không thể hại ta như thế.

Sư tử cẩu? Đó là do nhà ngươi gia phong không nghiêm, liên quan chó gì tới ta, nam nhân mà, thi thoảng đi xã giao là chuyện thường, tuy nói đi tới thanh lâu có hơi mất thể diện, nhưng vợ dữ trong nhà ngươi không thể nuôi sư tử cẩu như chó cảnh sát. Chặn lão công của mình trong ổ, không cho mặc y phục, xách tai về nhà, dùng sư tử cẩu che hạ thể là bất đắc dĩ thôi, chả lẽ phơi trym ra phố à? Có thứ che thế nào chả hơn, ai mà ngờ cái miệng kia cắn vào. Trời ạ, nam nhân nào cũng hồn phi phách tán.

** Sư tử cẩu, giống chó lùn cổ, lông xù được quý tộc TQ nuôi làm chó cảnh, còn gọi là phúc cậu.

Phụ nhân trong thành Trường An bắt đầu thịnh hành nuôi sư tử cẩu trong nhà, đó là bi ai của nam nhân.

Vẽ xong tất nhiên phải kiếm người bình phẩm, mấy vị lão tiên sinh là đối tượng tốt nhất, cầm bản vẽ vội vàng đi tìm mấy vị đang uống trà. Lá trà bí chế của Vân gia hiện đã cung cấp hạn chế cho họ, mỗi người ôm một cái chén trà lớn có nắp, thi thoảng mở nắp nhấm một ngụm, rất là nhàn nhã.

Lý Cương nhìn bản về rồi sững người, mấy vị tiên sinh Ngọc Sơn, Nguyên Chương, Ly Thạch cũng không nói gì, đầu óc Vân Diệp đã chu du mấy thế giới rồi mà bọn họ vẫn không nói, y như tượng. Xua tay trước mặt mấy vị, không thấy có động tĩnh, định dùng nước mát hất cho một phát thì Lão Lý lên tiếng:

- Công trình hùng tráng như thế này ngươi định xây bao nhiêu năm? Tốn bao nhiêu tiền của? Dùng bao nhiêu nhân lực? Triều đường có chấp nhận không? Bệ hạ có cho phép không? Đây là công trình tạo phúc cho cả nước, cái của ngươi chỉ là mộng tưởng, không thể hoàn thành, riêng đất đã rộng hơn hoàng cung, ngươi còn gộp cả Ngọc Sơn vào, tới chu vi mười dặm, ngươi không xây trường học, mà xây thành phố, thậm chí là thành phố sánh ngang với Trương An, không thể làm được.

- Tiền không thiếu, người không thiếu, vật tư không thiếu, dựa vào cái gì tiên sinh nói tiểu tử không xây được trường học này? Tiểu tử nhất định làm được khi còn ở trên đời, năm nay khởi công, công trình tiền kỳ chỉ cần mười vạn quan là hoàn thành, thời hạn ba năm, năm nay tới năm sau là thời gian xây dựng chủ yếu, do thiên tai chắc chắn có nhiều người sẵn lòng tới Ngọc Sơn làm việc kiếm sống, tiểu tử không nhân có hội này kiếm lao động thì còn đợi tới bao giờ?

Vân Diệp nói rất dứt khoát chắc chắn:

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau