ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1306 - Chương 1310

Chương 1307: Trong Quân Dỗ Vợ

- Chàng nói lão đạo đó tới từ Long Hổ Sơn?

Tiểu Vũ trầm ngâm hỏi:

- Đúng, tên ông ta là Tham Thương, chính là Long Hổ sư, trời mới biết vì sao ông ta chạy tới Trường An giả chết, còn làm trò kinh tởm như thế, nuốt giòi vào bụng là tự hạ thân phận, tự xỉ nhục bản thân, không hiểu chuyện gì xảy ra ép ông ta tới mức ấy.

Địch Nhân Kiệt lấy que trúc chọc con bọ cạp đỏ.

- Ôi, người ta nói nữ nhân sinh con sẽ trở nên ngu xuẩn, thiếp phát hiện từ khi chúng ta thành thân, chàng lại biến thành ngu xuẩn, thế này tới khi con sinh ra không biết chàng đủ trí tuệ dạy nó đọc sách không?

Tiểu Vũ gạt cái tay mò tới của Địch Nhân Kiệt đi, rất lo lắng cho tương lai gia tộc.

- Nàng nghĩ ra thì nói đi, nàng cho rằng suốt cả ngày suy nghĩ dễ chịu lắm à? Phu quân nàng ngày đêm lo lắng cho quốc gia, chẳng những tra gian tặc, còn phải tìm hắc y nữ tử, giờ còn đá Long Hổ sư hai cái, đừng có nhử ta nữa.

Địch Nhân Kiệt gạt con bọ cạp sang một bên, vùi đầu vào giữa cổ Tiểu Vũ, tham lam ngửi mùi thơm từ tóc nàng.

- Ngốc ạ, Tham Thương tới để hóa giải nguy cơ của Long Hổ Sơn, có điều họ tới nhanh quá, đoán chừng phía Trường An vừa có động tĩnh, bọn họ đã hay tin, cố ý biểu diễn màn người chết sống lại ở chợ đông đúc, chẳng hiểu họ nghĩ gì, bệ hạ đang tìm kiếm khắp thế giới người có thể cứu Hủy Tử, họ lại dám chơi trò này, chẳng lẽ họ có cách giải quyết bệnh của Hủy Tử.

Tiểu Vũ ôm ngược lại Địch Nhân Kiệt:

- Ha ha ha, ta biết nên ta mới trốn vào mê lâm, người Long Hổ Sơn chỉ muốn sống, không hại cho quốc gia, nên ta không làm khó họ.

Trường An, thậm chí cả Đại Đường đều nháo nhào, Tây Vực nhờ một trận chiến của Vân Diệp mà trở nên yên tĩnh, nhưng chỉ cần hướng về phía tây thêm chút nữa còn loạn gấp mấy lần …

Hi Đồng không lừa được ai, tiểu lâu của mình bị người ta phát hiện, chém đầu, ném từ tường thành xuống, Hi Đồng ôm đầu người nổi giận, chỉ lên thành nói, một khi phá thành nhất định giết hết người dám phản kháng.

Tự xách đao leo lên tường thành, loạn thạch bên trên ném xuống như mưa, Hi Đồng không chỗ né tránh đành bỏ chạy, còn bị người Ba Tư chế nhạo.

Thói đời thay đổi rồi, không dễ cướp bóc nữa, từ sau khi liên quân Đột Quyết tiến vào Tiểu Bột Luật, nước Toa Sách kháng cự dần trở nên kiên quyết, trước kia chỉ cần chém đầu tướng lĩnh là số còn lại ngoan ngoãn quỳ xuống đất, hiện chẳng biết người Đột Quyết làm gì, hoặc là nói gì, muốn phá thành khó hơn trước chục lần.

Tình cảnh của Hàn Triệt tốt hơn mình rất nhiều, hắn giương cờ truyền giáo để ăn cướp, luôn có người ôm hi vọng, cho rằng chỉ cần mình thành kính, là có thể qua được, thường thì kẻ đó chết nhanh nhất.

Thành Mộc Lộc là nơi Hi Đồng muốn đánh hạ nhất, chỉ cần chiếm được nó, ba tòa thành mình chiếm lĩnh sẽ bảo vệ được bình nguyên phì nhiêu hình tam giác, đây là cơ nghiệp có thể truyền cho con cháu.
Vân Diệp ở phía sau năm trăm dặm, nhưng y ở lỳ thành Toái Diệp không tiến lên một bước, nếu mình cầu viện, nhất định sẽ được, nhưng Cửu Nương không muốn, nàng bị phản bội quá nhiều, luôn ngờ vực quan quân, vì đó là động vật chỉ biết thiệt hơn, không có nhân tính.

Hi Đồng ôm đao đứng trong đêm trăng, trước mắt là thành Mộc Lộc, đã tới dưới thành mà không cách nào hạ được nó.

Cường đạo vốn không nên công thành, nên phóng ngựa cướp bóc, tới vô ảnh, đi vô tung, như thế mới có thể khoái lạc cướp bóc cả đời. Tiếc là lòng người luôn tham lam, chỉ cần có kế hoạch công chiếm thành phố, thường là lúc cường đạo suy bại.

Hi Đồng tự nhận mình là anh hùng, đương nhiên muốn gây dựng sự nghiệp giữa loạn thế, trừ chém giết, hắn chẳng có vũ khí nào thu phục lòng người.

- Lão tử trời sinh độc lai độc vãng, không cần cầu viện bất kỳ ai, đánh được thì đánh, không đánh được thì đi, cơ hội cuối cùng sẽ có ngày rơi xuống đầu lão tử.

Hi Đồng hập hực nói một câu, hạ lệnh rút lui, hắn học được một chiêu ở chỗ Lưu Phương là "quyết đoán dứt khoát!"

Vân Diệp ôm tiểu khuê nữ ngâm nga ca dao, tiếng ca không tệ, nhưng đứa bé không nể mặc chút nào, vẫn khóc không dứt, vén tã ra xem, rất khô, không đái, cũng không ị, nhưng khóc mãi. Vô Thiệt ngồi bên cầm sách xem cứ như bị điếc.

Cánh tay Vân Diệp có dấu răng rất sâu, bị Na Nhật Mộ cắn, bà nương này muốn nhi tử tới phát điên rồi, ai ngờ sinh ra nhi tử lại biến thành khuê nữ, nên không sống nổi nữa. Vô Thiệt từng nói, đáng lẽ sinh nam hài, nàng luôn nghi có người bế nhi tử của nàng đi, đổi khuê nữ vào.

Như bị thần kinh nhìn xuống gầm giường, xem có rơi xuống không, thấy không có gì, liền khóc rống lên, phụ nhân ở cữ không khóc được, khóc là hai mắt sưng húp như quả đào.

Cực kỳ vô lý nói mình sinh khuê nữ là sai lầm của Vân Diệp, nói Vân Diệp căn bản không muốn nàng sinh nhi tử, nếu không vì sao Tân Nguyệt sinh cả hai đều là nhi tử?
- Đứa bé đói rồi, ngươi không có sữa cho nó, dù có hát ra hoa nó cũng khóc, đường đường đại soái ra trận bế khuê nữ hát, còn ra cái gì nữa?

Đỗ Như Hối thực sự không chịu nổi nữa, chui từ phòng gỗ ra nói:

Na Nhật Mộ vẫn nằm trên giường nổi giận, Vân Diệp nhíu mày đặt con vào lòng nàng:

- Con đói rồi, mau cho bú, nhi tử và khuê nữ có khác gì, đều là con chúng ta, chỉ cần nó bình an lớn lên là phúc đức.

Hoạn Nương thấy sắc mặt Vân Diệp khó cói, thở dài đỡ Na Nhật Mộ dậy, thấy Na Nhật Mộ miễn cưỡng cho con bú mới thở phào, đứa bé này ăn rất tham, nó quá đói rồi.

Na Nhật Mộ cho con bú, dần dần tiến vào vai trò người mẹ, dầu sao là cốt nhục của mình, dù nhất thời nghĩ không thông, cũng không thể bỏ mặt con mình.

- Na Nhật Mộ, nàng cả nghĩa rồi, sau này khuê nữ có giá hơn nhi tử nhiều, nhất là khuê nữ của Vân Diệp ta càng quý, ông trời ban cho chúng ta hai đứa con, vậy phải hài lòng tiếp nhận, không thể oán trách, nếu không ngay cả khuê nữ cũng không giữ được. Nàng xem con đẹp chưa, trông rất giống nàng, có điều đầu giống ta, người Vân gia luôn có cái đầu to, trẻ như vậy mới thống minh, tương lai nhất định sẽ khuynh quốc khuynh thành.

Vân Diệp nhìn con bú, vừa an ủi Na Nhật Mộ.

- Thiếp luôn muốn sinh cho chàng một nhi tử, tử tự của Vân gia ta dù sao hơi ít, trước khi thiếp thân đi, lão nãi nãi có nói, nhất định phải thêm cho Vân gia một nam đinh.

Na Nhật Mộ thút thít đáp:

- Chỗ nãi nãi không cần lo, có ta đi nói, sinh con là chuyện mừng rồi, đâu phải muốn gì có nấy? Ông trời như thế thì làm gì còn đáng tiền nữa.

Thói quen này của nãi nãi thật không còn cách nào, bà chỉ mong chạy khắp sân là tiểu tử, Lý Dung, Vân Thọ, Vân Hoan được yêu thương tới tận tim, mấy đứa tôn nữ thì không chú ý mấy, nguyên nhân vì nữ nhân của Vân gia quá nhiều.

Nghe thấy tiếng trống, Vân Diệp vội vàng về lều soái, kỵ binh phái đi hẳn đã về, thành Toái Diệp trống không làm.

Vân Diệp ngẩng đầu lên phát hiện đứng trước lều là Cẩu Tử, tên này khắp người bẩn thỉu, xem ra đã chạy trong sa mạc lâu lắm rồi.

- Hầu gia, Lưu tiên sinh bảo tiểu nhân nói với ngài, ngài phải tiến vào nước Toa Sách, giúp đám Đơn Ưng, Tiểu Miêu thu hút trọng binh của nước Toa Sách sang phía đông, nếu không khi bọn họ xông vào Đại Thực sẽ không còn đường lui.

Chuyện này Vân Diệp và Đỗ Như Hối đã dự liệu trước, hiện cần làm dựa vào kế hoạch vào nước Toa Sách, áp sát Đại Thực, ép tổng đốc Đại Thực Ưu Tố Phúc phái binh đề phòng mình đột kích, nhưu thế mới sáng tạo ra được hành lang thu hút người Đột Quyết về phía tây.

Chương 1308: Thế Giới Mới

Theo ý chỉ của hoàng đế, tập trung người vùng biên viễn vào bốn thành Quy Tư, Sơ Lặc, Vu Điền, Yên Kỳ làm hạch tâm của hệ thống thống trị Tây Vực, để trống thành Toái Diệp, chuẩn bị giao cho Lý Nguyên Tường sắp tới.

Cùng lúc đó người A Lạp Bá ở Trung Đông cũng nhanh chóng quật khởi, mấy bộ lạc đã mở rộng thành đế quốc chưa từng có nằm trên cả ba châu Âu Á Phi, phía tây chiếm cả Bắc Phi và Tây Ban Nha, hướng đông cũng bừng bừng dã tâm, một lòng muốn khống chế chín họ Chiêu Vũ và Hà Trung, lần này tổng đốc viễn đông Ưu Tố Phúc tràn trề tự tin đông chinh, chuẩn bị thôn tính nước Toa Sách, phát triển bản đồ tới cực hạn.

Không ai muốn có một cường quốc làm láng giềng, giữa các nước lớn với nhau phải ngăn cách bởi một số nước nhỏ, hai nước lớn cùng chèn ép các nước nhỏ mới đúng, sao có thể để hai con quái vật chen lấn trên một mảnh đất, như thế chiến tranh là lựa chọn duy nhất.

Thành lạc đà lại bắt đầu hành động, lần này Vân Diệp định xuyên thẳng qua nước Toa Sách, chia quốc gia này làm đôi, nếu được, y rất muốn đích thân kết thúc tàn dư cuối cùng của đế quốc Ba Tư.

Toa Sách đã bị Ưu Tố Phúc thôn tính gần hết rồi, quốc gia này nếu đã định sẵn sẽ diệt vong, sao mình không được chia một chén canh.

Vượt biên giới tác chiến vốn phải được hoàng đế cho phép, nhưng Trường An quá xa, quân tình biến hóa từng ngày, người Đại Thực đang chuẩn bị hợp vây quân Thiên Sứ của Tiểu Miêu, người Đột Quyết lại chặn đường lui, Vân Diệp một mặt phái sứ giả báo lên hoàng đế, mặt khác bắt đầu bố trí hành động.

Chiến tranh là một quá trình bạo phát mâu thuẫn, theo Vân Diệp, trận Đát La Tư dưới điều kiện chính trị hiện tại bùng phát là điều tất nhiên, sớm muộn cũng nổ ra chẳng bằng để nó nổ ra vào lúc này, nhân lúc trang bị, nhân thủ của mình không thiếu, đánh một trận cho người Đại Thực khiếp sợ luôn.

Ý kiến Đỗ Như Hối cũng thế, lão già này từ lúc tới Tây Vực đã vứt bỏ bản mặt nho nhã ôn hòa giả dối, một đạo chính lệnh tàn khốc vượt ngoài tưởng tượng của Vân Diệp phát ra từ tay vị đại nho tử nhỏ tiếp nhận giáo dục nho gia, Tây Vực trong tay ông ta bị bóp đi bóp lại, tới khi ông ta buông tay, Vân Diệp phát hiện mình có thêm mười vạn quân phó tòng.

- Dùng đám người này làm tiền trạm, công thành, mở đường. Toàn là kẻ tuyệt vọng, cho con đường sống là cảm tạ ơn đức, Tây Vực không đổ máu vì đế quốc thì không có tình cảm được, nên ngươi cứ thoải mái dùng, không cần khách khí.

Đỗ Như Hối bỏ cuối (trung dung) xuống, chắp tay đi ra ngoài.

Vân Diệp không phục không được, tay cầm thánh điển nho gia như (trung dung), miệng lại nói những lời đáng bị đày xuống mười tám tầng địa ngục mà lão già này vẫn tình queo.

Chuyện này Đỗ Như Hối làm không biết bao nhiêu lần, khi chiêu an Đỗ Phục Uy, chính lão già này làm thuyết khách, sau đó Đỗ Phục Uy liền toi đời. Chiêu an Lý Mật vẫn là lão già này, sau đó Lý Mật cũng toi đời nốt, nghe nói bộ tướng Vương Bá Đương của Lý Mật chết thảm vô cùng, bị tên bắn thủng lỗ chỗ. Còn về phần nhân vật nhỏ như Tiêu Tiễn không biết bị lão ta và đám mưu sĩ Đại Đường hại chết biết bao nhiêu mà kể.

Chuyện này cứ giao cho Phạm Hồng Nhất và Điền Nguyên Nghĩa làm đi, một tên thích ngược đãi, tên còn lại thích vất vả, có hai tên bộ hạ đắc lực này, Vân Diệp vô cùng thích, chỉ cần giao việc vào tay họ là làm vừa nhanh vừa tốt, thêm vào tên Trình Xử Mặc thích đánh trận, bất kể nhiệm vụ bất hợp lý ra sao, chỉ cần đánh trận là vui vẻ hoàn thành.

Tóm lại, trong doanh trại của Vân Diệp không khí hài hòa, từ trên xuống dưới chẳng ai để ý tới đại chiến sắp diễn ra.

Na Nhật Mộ cuối cùng cũng bắt đầu thích con của mình rồi, vì đứa bé này đầy linh tính, biết cười với nàng, rất ít khi khóc, chẳng hề giống Vân Mộ cứ hơi không vừa ý một cái là khóc toáng lên, không rời ra được.

- Sinh con rồi thiếp không đẹp nữa.
Na Nhật Mộ nhìn da bụng nhăn nhúm nói:

- Sinh còn rồi cần đẹp làm gì nữa? Làm mẹ thì phải vứt bỏ rất nhiều thứ, trước kia khi sinh Vân Mộ thì nàng còn nhỏ, không hiểu mấy chuyện đó, hiện cần phải hiểu rồi. Nàng khác với đám Tân Nguyệt, bản tính nàng tự do, ta chưa bao giờ trói buộc nàng, hiện đã có con, nàng phải bỏ một số lý tượng trước kia kiên trì.

- Nhà ta không cần Tây Vực, tương lai chỗ này là đất thị phi, Lý Nguyên Tường muốn nó chẳng qua là dựa lưng vào Đại Đường tranh Hà Trung thôi, từ giờ trở đi Tây Vực mãi mãi không ổn định nữa...

Vân Diệp bế con lảm nhảm:

- Thiếp không hiểu.

Na Nhật Mộ rụt rè đáp:

- Biết nàng không hiểu nên mới nói với nàng, ta chỉ có hơi phiền lòng nên mới nói ra, lời này chỉ có thể nói với nàng thôi, nàng nghe là được, đừng nói ra.

Na Nhật Mộ nhận lấy con, ngồi ngay ngắn nghe Vân Diệp nói.

- Đánh nhau với người Đại Thực xong chúng ta sẽ về nhà, rất có thể thiếu một hai người bạn, Hi Đồng và Hàn Triệt muốn xưng vương xưng bá, bọn họ nếu thành quốc vương, ta không thể làm bằng hữu của họ nữa, trên đời này thứ có thể cắt đứt tình cảm nhất chính là quyền thế.
- Về tới nhà khả năng ta sẽ lên triều nhậm chức, thật đáng ghét, bệ hạ bất kề vì mục đích gì cũng sẽ không cho ta đi dạy học nữa, ta muốn tới Nhạc Châu làm thứ sử, tới hồ hớn, ban ngày chèo thuyền, tối kiếm mấy bằng hữu uống rượu, có điều đó chỉ là nằm mơ...

Vân Diệp nói xong tương lai có thể thấy được thì phát hiện Na Nhật Mộ đã bế con ngủ từ bào giờ, giúp nàng chỉnh lại cổ áo, đặt con nằm xuống, rồi nhẹ nhàng bước ra ngoài.

Vô Thiệt đã nhập ma rồi, phòng ông ta giống như có người đang nghịch đèn, không ngừng có ánh sáng chói mắt phát ra, ngọc bài mấy ngày trước thoi thóp, phơi nắng vài hôm lại khỏe như vâm, Vân Diệp rất muốn đập vỡ thứ dạ minh châu này ra xem bên trong có cái gì, tiếc là không thể làm thế, nếu không Vô Thiệt sẽ nổi điên.

Đỗ Như Hối từ phòng Vô Thiệt ra đâm vào cột cờ, mắt chiếu cường quang nửa canh giờ, đột nhiên ra chỗ tối, không va đầu mới là lạ.

Chảng biết mắt họ bị làm sao mà không sưng lên rồi chảy nước mắt, Vân Diệp bội phục chất lượng của cái đèn này.

- Bệ hạ chuẩn bị phân phong ba mươi hai đô đốc phủ ở Tây Vực, Vân hầu thấy sao?

Đỗ Như Hối xoa trán, vì che dấu quẫn bách, nghiêm mặt hỏi:

- Chính sách này không sai, chỉ là số lượng đô đốc phủ quá ít, ta cho rằng sáu tư là con số thích hợp. Ta không muốn sau này tuổi cao còn phải dẫn quân chinh phạt Tây Vực lần nữa, đi chuyến thôi đã ngán lắm rồi, chỉ muốn kiếm chỗ thanh sơn thủy tú dưỡng lão.

Đây là chủ ý của Phòng Huyền Linh, hoàng đế đã định phân phong chư vương, vậy rút gọn đất phong lại là tốt nhất, ngươi mà không tới Tây Vực thì không có nhận thức rõ ràng về sự rộng lớn của nó, dù Phòng Huyền Linh cũng chẳng có phán đoán chuẩn xác.

Đỗ Như Hối ngồi xuống thở dài:

- Ngươi mới ba mươi là tuổi dùng làm việc, không dưỡng lão nổi đâu, lão phu nên thoái ẩn rồi, để còn sống thêm vài năm.

- Không quen thuộc chính lệnh thành chướng ngại lớn nhất, bệ hạ sở dĩ chưa thay người vì bọn ta còn miễn cưỡng dùng được, nhưng sau trận đại chiến này e rằng rất nhiều lão thần phải lui xuống.

- Trận chiến này giành toàn thắng, thế giới sẽ sang trang mới, tất cả mọi người phải dùng ánh mắt hoàn

- Là người chứng kiến một thời đại kết thúc, thời đại mới ra đời, lão phu rất vui mừng, Vân Diệp thế giới mới là của các ngươi, đừng để bọn ta phải thất vọng.

TẾH!

Chương 1309: Bất Ngờ!

Thời đại mới tới tức là mình không còn ví dụ sẵn có để tham chiếu nữa, tất cả mọi việc phải thông qua đầu óc để giải quyết.

Vân Diệp không cho rằng mình có đủ học thức và can đảm ứng phó đủ loại vấn đề mới ập tới, chỉ vĩ nhân mới gánh được chức trách này, mình không phải vĩ nhân, mà Đại Đường chỉ có thể có một vĩ nhân là hoàng đế bệ hạ.

Mấy năm trước đã có cảm giác như bị nướng trên lửa, hiện cảm giác này càng mạnh, làm chủ nhà không vấn đề, làm sai thì cùng lằm lão bà hài tử ăn rau thôi. Hiện giờ đột nhiên có người đem quốc sự gửi gắm thì thành chuyện lớn rồi.

Một mình đi dạo trong thành lạc đà, Lưu Tiến Bảo theo sau đằng xa, thời gian qua hầu gia càng lúc càng một mình suy nghĩ lâu hơn.

Trăng sa mạc như câu liêm, lại tới lúc thêm cỏ đêm cho chiến mã rồi, mã phu kéo xe cỏ chạy đi chạy lại, Vượng Tài ngửi thấy mùi Vân Diệp ngẩng đầu hí vang.

Bất kể bận rộn tới mấy, mỗi ngày Vân Diệp đều bỏ thời gian ra ở cùng Vượng Tài một lúc, ở trong quân, Vượng Tài chẳng thể tự do như ở nhà, rất bất mãn với việc phải ở chuồng ngựa, lại khôi phục thói quen gặm cột, nhưng lần này không có mộc nhĩ mọc ra nữa.

Thả Vượng Tài ra, một người một ngựa dẫm trên cát mềm đi dưới ánh trăng, đất trống trong thành không lớn, đi một vòng chưa tới hai nén hương, chẳng mấy chốc về khởi điểm. Vượng Tài dừng chân không muốn đi nữa, tối này chưa ăn cỏ khô, đi với Vân Diệp một vòng là nể mặt lắm rồi.

Vào quân doanh, Vượng Tài liền thích ăn đỗ, Lưu Tiến Bảo nói đó là đặc trưng của bảo mã, Vân Diệp cho rằng đó chẳng qua là trò chơi ác của Vượng Tài thôi, chiến mã khác chỉ có nắm đỗ đỡ thèm thì Vượng Tài có nửa bao ăn thả cửa. Vài ba ngày Na Nhật Mộ còn mang mấy quả trứng gà tới, khẩu phần như thế mà nó còn cho mồm vào máng của chiến mã khác ăn cỏ khô của người ta.

Không biết Trường An ra sao rồi, Tân Nguyệt và cả nhà chẳng biết bị dày vò thế nào, mình ở chiến trường, nhưng khổ nhất lại là các nàng, Lý An từ Lĩnh Nam xa xôi gửi thư tới, bày tỏ nhớ nhung và thay đổi của Lý Dung, thuận tiện trách Vân Diệp bội tình bạc nghĩa, cả bức thư đầy xuân tình nồng đậm. Tân Nguyệt lại không thể làm thế, dù gian nan ra sao, nàng đều phải nói tất cả đều yên ổn, chết người cũng nói thế, sợ tâm tư của phu quân rối loạn, xảy ra chuyện ở chiến trường.

Tình cảm con người quá phức tạp, Vân Diệp luôn muốn đơn giản hóa nó, kết quả tới giờ ai gần mình nhất chịu tổn thương lớn nhất. Lão bà nhiều, phiền toái nhất là không thể chú ý tới mọi mặt.

Có bốn lão bà bản thân không xứng nói tới ái tình gì nữa, hiện chỉ có thể trói buộc cái gia đình này là ôn tình.

Chẳng biết từ khi nào mà nhân loại có thứ tình cảm mỹ hảo mà phức tạp ấy, Vân Diệp nhớ thời mới đầu mọi người quấn áo da, ở trong sơn động, thấy mỹ nữ đập cho một gây kéo lên giường là xong. Hiện giờ trở nên phức tạp hơn nhiều, chỉ cần là nữ nhân là sẽ đưa ra cả đống vấn đề cần ngươi trả lời, một đống việc cần ngươi giải quyết.

Lý An Lan viết thư mắng Vân Diệp xong liền đề xuất một phương án trung gian, đó là kiếm một hòn đảo phong cảnh không tệ bồi thường cho mình. Nàng muống sống cuộc sống mộng ảo ở bãi biển Bỉ Cơ Ni (bikini) mà trước kia Vân Diệp miêu tả.

Sắc dụ lẫn khẩn cầu làm Vân Diệp không sao kháng cự được, tuy đất đai thiên hạ là của Lý Nhị, nhưng những hải đảo như trân châu rải rác trên đại dương thì Lý Nhị chẳng chiếu cố tới được, lấy nó mua vui cho thê thiếp là chuẩn rồi.

Sờ tai Vượng Tài, Vân Diệp cười khổ, Triệu Xa sau khi nhận quân lệnh liền không hỏi tới việc nhà nữa, cho nên mới thành danh tướng, mình không làm được nên chỉ có thể làm tướng quân bình thường thôi, thư của Lý Tịnh luôn đầy khinh bỉ, Vân Diệp chẳng giận, tướng quân trên đời xứng cho Lý Tịnh thấy tiếc nuối không nhiều, mình là người trong số đó, là vinh dự chứ không phải sỉ nhục.

Trời tối đen như một miếng lụa đen, với Vân Diệp mà nói muốn nhìn ra hung cát phúc họa trong tinh tượng huyền ảo là không thể, chỉ có thể mong đám Tân Nguyệt, An Lan cũng nhìn thấy trăng sáng trong đêm nay.
Vượng Tài thích nghe sói tru, Vân Diệp cũng thích, vì nó làm sa mạc càng trở nên bao la, sa mạc mà không có đàn sói thì mảnh đất này cô đơn chừng nào.

- Ngươi cứ không thích chiếu thần quang, nhìn xem tóc lão phu đang đen đi này.

Vô Thiệt chắp tay đứng dưới ánh trăng, gió đêm thổi áo bào bay phần phật trông như thần tiên.

- Ông cứ leo từ trên cột cờ xuống trước đã, dù tóc có đen đi thì cũng không cần khoe khoang vậy chứ? Đây là việc Cẩu Tử và Tiểu Miêu mới làm.

Thật đáng ghét, từ sau khi phát hiện mình có mấy sợi tóc đen, Vô Thiệt như biến thành người khác, từ tâm cảnh tới hành động đều biến thành người trẻ tuổi, hoặc nói cách khác là trẻ con, còn là loại trẻ con bảy tám tuổi đáng ghét nhất.

Câu này ông ta đã nói tới tám chục lần rồi, thần tích không thể nói cho người khác biết, bứt rứt lắm, đành nói với Vân Diệp và Đỗ Như Hối. Đỗ Như Hối già không nên nết, hoàn toàn bị bảo bối của Vô Thiệt chinh phục, nên ông ta đi khoe với Vân Diệp.

- Tiểu tử, đừng bảo lão phu dọa, thân thể nam nhân từ ba mươi tuổi là bắt đầu xuống dốc, lúc này mà còn không biết trân trọng, tương lai sẽ hối hận. Thế nào, hiện không còn mấy hứng thú với phòng the rồi phải không? Cho ngươi biết đó là bằng chứng cơ năng dần thoái hóa.

Vô Thiệt hai chân quấn cột cờ trượt xuống.

Đi thảo luận chuyện nam nữ với một lão thái giám chỉ tổ mất mặt, Vân Diệp liền thay đổi đề tài:
- Ông không lo cho Tiểu Miêu một chút, đứa bé này nhất định chịu nhiều khổ cực, Cẩu Tử nói mỗi cuộc chiến muội ấy đều xung phong đi đầu, từ Tiểu Bột Luật tới giờ chiến đấu khâu ngừng, nghe nói trên người thương tích vô số, ông quan tâm tới đệ tử mình trước thì hơn.

Vân Diệp không muốn nữ tử lên chiến trường, họ nên ở hậu phương sống yên bình, sinh con đẻ cái, khi một quốc gia đưa nữ tử ra chiến trường là biểu hiện của sự suy yếu.

Tiểu Miêu mặc áo dạ hành nhảy qua nhảy lại nóc nhà Vân Diệp có thể chấp nhận, nhưng mặc khải giáp chém giết trong thiên quân vạn mã thì không yên tâm được, đó là nơi cho loại như Trương Phi, dù nàng có võ công cao đến mấy thì vẫn là nữ tử, cần tránh xa chiến tranh.

Tâm tư này là do Lý Nhị truyền cho y, một lần tới điện Lưỡng Nghi thấy Lý Nhị mặt mày rầu rĩ, tới ngay cả cá hấp thích nhất cũng chẳng buồn ăn, như thương cảm lắm, nhưng Vân Diệp rất muốn ăn, định dỗ Lý Nhị vui vẻ để mọi người cùng ăn, ai ngờ không hỏi thì thôi, hỏi mới biết hôm đó là ngày dỗ của Bình Dương Chiêu công chúa Lý Tú Ninh.

Nỗi buồn của Lý Nhị bị Vân Diệp khơi lên, thao thao bất tuyệt đem sự tích của vị công chúa này kể cho Vân Diệp một lần, Vân Diệp cũng là lần đầu tiên nghe thấy nguyên nhân cái chết của mình.

Trời ạ, thì ra nàng chết trận, một nữ tử dám dẫn kỵ binh xung phong trong loạn quân phải mạnh mẽ tới mức độ nào, còn bị ngã từ chiến mã xuống, bị hàng trăm con ngựa đạp lên thì không có gì lạ nữa.

Đúng là da ngựa bọc thây, được đưa từ tiền tuyến về, Lý Thế Dân đã khóc liền ba ngày, đây vốn là chuyện của nam nhân, lại để nữ nhân đi làm, Đậu Kiến Đức sở dĩ bị lăng nhục như chó chính là vì ông ta giết chết Bình Dương Chiêu công chúa Lý Tú Ninh.

Về sau Lý Nhị nói với Vân Diệp, đời này ông ta có hai điều hối hận, một là mẫu thân mất sớm, hai là cái chết của Lý Tú Ninh, vốn thảm kịch như vậy không nên xảy ra, cho nên quân thần nhất trí cho rằng, chiến tranh không nên để nữ nhân tham gia.

Vô Thiệt nhìn Vân Diệp hứng thú không cao, nói:

- Đại lão bà ngươi đã nói với ngươi chưa, Tiểu Miêu đã được ghi vào tộc phổ nhà ngươi, đợi ngươi về nhà, các ngươi sẽ động phòng, không chăm sóc tốt thân thể, làm sao ứng phó được với đòi hỏi của Tiểu Miêu, tiểu tử, cùng ta chiếu thần quang đi.

- Cái gì?

Vân Diệp tức thì nhảy dựng lên:

- Chiếu thần quang, ngươi không thấy tóc ta đen đi à, đây là lần thứ hai rồi.

Vô Thiệt đắc ý nói:

- Ta không nói chuyện đó, ta nói Tiểu Miêu!

Chương 1310: Phá Rồi Lập

Lý Thái ngồi nghe Hiên Nhân giảng ( Hàn Phi Tử), bất giác liên tưởng, Vân Diệp trước kia nói đùa do khỉ tiến hóa thành, mình chỉ cười cho qua, hiện học tập lại mới phát hiện rất nhiều nghi vấn.

Thời Ngiêu Thuấn, tiên dân sống có khác gì dã nhân? Nếu như tiếp tục suy luận xa hơn nữa, sẽ phát hiện niên đại càng lâu, tiên dân sống càng gian nan, như Hiên Nhân nói, có lẽ mười vạn năm trước tiên dân của chúng ta chúng ta sống chưa chắc đã tự tại hơn khỉ, vậy trăm vạn năm trước thì sao?

Hiên Nhân nói ở Thiên Sơn phát hiện yêu quái chưa biến thành người, cho nên ông ta chuẩn bị đi một chuyến, xem thứ yêu tinh khỏe vô cùng này. Lời đạo môn nói không thể tin, bọn họ thích trừu tượng hóa thứ cụ thể, thứ cuối cùng truyền ra chỉ là lời đồn thổi.

So ra thì thư của Vân Diệp tiên sinh cực kỳ đáng tin, trong thư riêng y gửi cho Lý Cương tiên sinh nói, bán nhân cực khỏe kia đúng là tồn tại, Vân Diệp tiên sinh tận mắt nhìn thấy, sở dĩ chỉ có thể nói là bán nhân vì chúng chưa bỏ thú tính, chưa thể gọi là người.

Tiếng chuông tan học vang lên, Hiên Nhân dọn dẹp sách vở hỏi Lý Thái:

- Thanh Tước, ta thấy ngươi nhắm mắt trầm tư, có lĩnh ngộ hay là tới tiết của ta ngủ vậy?

Lý Thái lắc đầu:

- Học thuật của tiên sinh rất đáng sợ, tiên sinh hãy cẩn thận, dù Đại Đường ta có lòng dạ dung nạp trăm dòng, nhưng tôn sùng tổ tiên thì từ trên xuống dưới không một ai dị nghị. Muốn thay đổi nhận thức chung đó, sức mạnh một người không đủ, nếu tiên sinh dám động vào giới hạn ấy, nhất định chết không đất chôn.

Hiên Nhân kẹp sách vào nách, nháy mắt với Lý Thái:

- Chính xác là chính xác, sai lầm là sai lầm, đường học vấn không cho phép cẩu thả, thế nào cũng tìm thấy chứng cứ, ta luôn cho rằng thế giới của chúng ta là trò cười cực lớn, khăn phủ trên mặt sẽ bị bóc ra từng lớp một, nếu như chúng ta không có dự phòng trước, tương lai chỉ càng bàng hoàng hơn.

Lý Thái xua tay kết thúc cuộc nói chuyện, tiên sinh thư viện là thế, mấy năm qua thư viện dần nắm giữ tư tưởng học thuật của Đại Đường, tiên sinh ở đây đều có một loại kiêu ngạo, đó là dám đi trước thiên hạ.

Quốc Tử giám, Hoằng Văn quan đã biến thành trường chuyên môn dạy khoa văn, tiến cử và đề bạt quan viên không còn chú trọng mặt này nữa, ngược lại tốt nghiệp sinh của thư viện dần thẩm thấu vào mọi phương diện của Đại Đường.

Quay về phòng nghiên cứu, Lý Thái nhìn đống mảnh vỡ trên bàn, lòng đau khổ vô cùng, đó là tâm huyết ba năm qua của mình, dù mình cẩn thận đến mấy, cuối cùng phi thuyền vẫn biến thành đống mảnh vụn.

Đau đớn như muốn ngạt thở, Lý Thái rên rỉ dựa vào tường, hắn không muốn người khác nhìn thấy mình yếu đuối, cả phòng nghiên cứu chỉ còn tiếng thở nặng nề của hắn.

Bám chặt núi xanh chẳng buông ra,

Gốc mọc vững bền nơi vách xa.

Va đập ngàn muôn vẫn cứng chắc, Bốn bề gió cuộn mặc thổi qua.

Lý Thái khẽ ngâm bài thơ Vân Diệp dạy, nghỉ ngơi chốc lát rồi đứng dậy, xé bản vẽ lớn nhất trên tường ném vào thùng sắt, châm lửa đốt, sau đó là bản vẽ khác, tới khi tất cả thành tro...

Hi Mạt Đế Á xông vào phòng nghiên cứu mù mịt khói, thấy Lý Thái không ngừng ném gỗ vào đống lửa, bộ dạng hồn siêu phách lạc, lòng nhói đau, đi tới ôm chặt Lý Thái trong lòng, thì thầm như dỗ trẻ con:

- Không nghiên cứu phi thuyền nữa cũng tốt, chúng ta nghiên cứu cái khác, ví như sức nâng, nghiên cứu sao cũng là chủ ý hay, chàng luôn nói học thuyết tinh tượng của Triệu Duyên Lăng đầy rẫy sơ hở mà, đi bổ xung cũng được.

Lý Thái ngẩng đầu rời cổ Hi Mạt Đế Á:

- Ai nói ta không nghiên cứu nữa, chẳng qua nghiên cứu hiện tại đi vào ngõ cụt, phá đi làm lại có gì đâu, học thuyết, vật liệu và kinh nghiệm chúng ta tổng kết ra đều chưa đủ giúp phi thuyền thực sự bay lên, cho nên định làm lại từ đầu.

- Nam nhân nàng không phải người gặp khó khăn là rút lui. Hi Mạt Đế Á, tin ta, phi thuyền của ta sẽ có một ngày bình an bay lên, sau đó bình an hạ xuống.

Hi Mạt Đế Á siết chặt Lý Thái, lớn tiếng nói:

- Tất nhiên rồi, ta biết chứ, nam nhân của Hi Mạt Đế Á này sao có thể là hạng hèn nhát.

Lý Thái cười lớn một hồi rồi xấu hổ nói: - Nhưng bây giờ ta không có chút đấu mối nào, về sau phải khen ta thật nhiều, không cho cười nhạo ta, không được lấy y phục của ta mang đi, để ta trần truồng nằm trong chăn đợi nàng.

Có lòng tin không có nghĩa là giải quyết được vấn đề, cho nên hiện giờ Lý Thái cứ làm việc một lúc lại ngẩng đầu lên chửi, rồi tiếp tục làm việc...

Không phải chỉ mỗi mình Lý Thái, Hứa Kính Tông cũng đang chỉ giáo úy thủ hạ chửi té tát:

- Ngu như lợn, ta gây tội nghiệt gì mà ông trời phái các ngươi xuống hành hạ ta? Thành Loạn Thạch đang yên đang lành, bị các ngươi biến thành cái gì đây? Ai bảo các ngươi làm con đường thẳng tắp này, các ngươi định để kỵ binh Thổ Phồn thoải mái tới thẳng trước thành à?

- Lý Tịnh phòng thủ Hắc Thạch Sơn thì liên quan chó gì tới ta? Các ngươi nghĩ trừ nơi đó thì người Thổ Phồn không kiếm được đường khác quấy nhiễu Tây Vực à? Bát Trận đồ mới là mạng sống của thành Loạn Thạch, hiện giờ lập tức, ngay lập tức khôi phục nguyên trạng cho ta, mười ngày, quá một canh giờ lão tử chém đầu các ngươi.

- Nhớ kỹ các ngươi là binh sĩ của Tây Vực, không phải của Lý Tịnh, còn dám làm thế thì đi tìm Lý Tịnh đi, ta hỏi Vân soái lấy thủ hạ khác. Thành Loạn Thạch là cái gốc của Bắc Đình đô hộ phủ, không phải thịt thối để Lý Tịnh lấy ra dụ địch.

Hứa Kính Tông chuyến này tức điên rồi, về tới lều liền trải giấy viết tấu chương, Lý Tịnh chuyến này khinh người quá lắm, không giết nổi người Thổ Phồn trên cao nguyên, nên lấy thành Loạn Thạch dù người Thổ Phồn xuống, chỉ não lợn mới nghĩ ra cái cách này.

Lý Tịnh không phải là đô hộ của Bắc Đình đô hộ phủ, ông ta dựa vào cái gì chỉ huy Hứa Kính Tông ta? Ý chỉ tùy nghi hành sự không dùng được ở thành Loạn Thạch.

Không cầu có công, chỉ mong vô tội, được Vân Diệp đích thân quán triệt, phản ứng đầu tiên của Hứa Kính Tông là Bắc Đình đô hộ phủ không thiếu công lao, đánh tan người Đột Quyết, chặt đầu đại tướng đủ chia nhau rồi, cần gì đẩy mình vảo hiểm cảnh? Cứ giữ lấy cái mạng hẵng luận thứ khác.

Vẫn còn một người nữa đang nổi điên, đó là người lại có thêm một lão bà mà mình không biết, chẳng những Tân Nguyệt biết, Na Nhật Mộ biết, lão nãi nãi và Linh Đang biết, làm chủ là lão nãi nãi, từ khi Vân Diệp chuẩn bị đi Tây Vực, lão nãi nãi sai người vẽ mặt cho Tiểu Miêu, nói cách khác từ lúc đó Tiểu Miêu đã là người Vân gia.

- Phụ mẫu mai mối, lễ tiết không thiếu, thiếp của lại bộ đã có tên của Tiểu Miêu, ngươi cho rằng Vô Thiệt ta vô sỉ tới mức lấy sự thanh bạch của đồ đệ ra đùa à? Nếu các ngươi không có danh phận, ta lại hạ mình để Tiểu Miêu đi làm hộ vệ cho ngươi? Ngươi còn chưa quý giá tới mức đó.

Đối diện với sự xỉ nhục của Vô Thiệt, Vân Diệp cứng họng, quá đáng rồi, mình bất tri bất giác hoàn toàn bị người Đường đồng hóa rồi.

Dòng chảy lịch sử cuồn cuộn, thuận thì sống, nghịch thì chết, Vân Diệp không thay đổi được cổ nhân, lại bị cổ nhân thay đổi.

Cưới tiểu lão bà với huân quý mà nói chẳng quan trọng hơn chuyện mua một con chiến mã, nhưng lần này thì khác, Vân Diệp trước kia quan tâm tới Tiểu Miêu, tuy nói là nhìn trúng võ nghệ của nàng, có Tiểu Miêu ở hậu trạch, mình làm cái gì cũng yên tâm, hiện một tiểu cô nương gọi mình là đại thúc, biến thành tiểu lão bà, xung kích quá lớn.

Nhưng hiện giờ chỉ có thể ngậm miệng, ngậm thật chặt, chỉ cần mình lộ chút vẻ không muốn thì sự thanh bạch của Tiêu Miêu sẽ mất hết, xã hội Đại Đường bao dung với nam nhân phong lưu, nhưng cực kỳ hà khắc với tiết tháo của nữ tử. Hai vị công chúa chỉ tìm một tình nhân hòa thượng liền phải vĩnh viễn sám hối ở chùa Cảm Nghiệp.

Chương 1311: Phá Trận

Tin đồn ở kinh thành tởm quá mức, cả động tác trên giường của Biện Cơ cũng bị trí tưởng tượng vô biên của những kẻ hiếu sự bổ sung hoàn chỉnh, cho nên khi Biện Cơ bị chém, đường phố Trường An sinh ra đầy suy đoán ác ý.

Bởi vậy chuyện Tiểu Miêu, Vân Diệp đành ngậm miệng, gia tộc trở nên cực kỳ to lớn, cho nên nó có quy tức riêng của mình, vượt qua cả quyền hạn của gia chủ.

Ái tình với Vân Diệp mà nói không phải là thứ phải có, y càng cần tình thân hơn là tình yêu.

Chuyện rất không bình thường, nhưng Vân Diệp không có thời gian suy nghĩ nữa, lúc này Tiểu Miêu đang chém giết trên chiến trường, một nghìn chín trăm dặm đường, bảy đạo phòng tuyến cần vũ lực của nàng xung phá, không có trang bị tốt như quân sĩ Đại Đường, chiến đấu ắt vô cùng thảm liệt.

Tốc độ thành lạc đà điều chỉnh lên cấp ba, cấp tối cao, phải đón đám Tiểu Miêu trước khi người Đại Thực tới thành Tất Mật Ngôn mới có thể đảm bảo an toàn cho bọn họ, nếu không liên quân Thổ Hỏa La và Đại Thực sẽ vây chết bọn họ, cuối cùng dựa vào ưu thế binh lực tiêu hao hết.

Thành Ba Cách Lan hiện đang bao phủ dưới khói đen, tiếng chém giết dậy đất, Mạc A Tư cầm trường kiếm chém tan mộc thuẫn của người Thổ Hỏa La, người Đột Quyết ở sau lưng chưa tới một trăm dặm, quân Thiên Sứ chỉ còn cách dốc sức mở đường mới còn đường sống. Đại thuẫn được hắn vác sau lưng, chiến sự kịch liệt làm hắn quên đi tấm thân đầy thương tích.

Tiểu Miêu đã phá trận, đơn thương độc mã xông qua trận địch, quệt mồ hôi trên đầu, quay chiến mã, lao lại chiến trường hỗn loạn.

Mình xung phong quá nhanh, vô tình tách khỏi đội ngũ, không giống như Đơn Ưng cưỡi ngựa qua lại chiến trường, như quốc vương tuần thị lãnh địa, chỉ cần bộ hạ của mình gặp phải nguy hiểm, trở ngại là hắn sẽ tới giết chết kẻ địch mạnh nhất, phá vỡ chiến tuyến của người Thổ Hỏa La, sau đó bình tĩnh quan sát chiến trường.

Mạc A Tư đang chiến đấu với một người Thổ Hỏa La vạm vỡ, cách đánh hung hãn của hai người làm chu vi năm mét không có một ai, Tiểu Miêu thúc ngựa tới, mã sóc đâm vào đầu người Thổ Hỏa La, đầu hắn tức bì như hoa đào nở rộ.

Tiểu Miêu nhân lúc kẻ địch tản ra quát lên với Mạc A Tư:

- Xông ra!

Nói xong mã sóc múa một vòng lớn, đánh bay hai loan đao chém tới.

- Xông ra!

Mạc A Tư quát lớn dùng cự thuẫn lao tới quân trận người Thổ Hỏa La vừa mới kết xong.

Mã đội của Tiết Tây Tư như kền kền lượt lờ ở ngoại vi, bọn họ thu trường đao lại, không ngừng kéo cung trút mưa tên vào địch.

Máy ném đá của địch bắt đầu ném vào chiến trận hỗn loạn, đó là cách duy nhất giết lượng lớn quân địch của thành chủ thành Ba Cách Lan.

Mạc A Tư quát tháo bộ hạ tản ra, ông nhìn thấy hai huynh đệ cùng mình được mua về từ chợ nô lệ bị đá đè tan xương nát t hịt.

Môt tảng đá lớn từ trên trời rơi xuống đúng hướng Mạc A Tư, thấy sắp rơi vào đầu ông ta thì bên cạnh một tay mã sóc đâm vào phía trên tảng đá, tảng đá sượt qua tai Mạc A Tư, nhưng chiến mã của Tiểu Miêu hí lớn ngã xuống, Tiểu Miêu vừa đánh bay tảng đá từ từ đứng dậy, chỉ thấy ngực bế tắc, ho một cái, phun máu ra ngoài.

Mạc A Tư kêu lên, ném đại thuẫn của mình lên người Tiểu Miêu đang lảo đảo ngã xuống, một tảng đá vụn cỡ nắm đấm nện mạnh vào thuẫn vỡ nát, thuẫn cũng lõm vào.

Không kịp kiểm tra thương thế của Tiểu Miêu, cõng nàng lên lưng, dùng vải buộc chặt, ném trường kiếm đi, rút đoản kiếm dài hai xích ra, hò hét bộ hạ xung phong, lúc này lui lại còn nguy hiểm hơn tiến về phía trước.

Sau khi Tiểu Miêu ngã ngựa, Đơn Ưng không giữ được tư thái ung dung tiêu sái được nữa, rút nỏ bắn xuyên giáp ba tên quan quân địch, múa đao thay vị trí của Tiểu Miêu, tiếp tục xung phong, chém chết mười mấy tên địch, người Thổ Hỏa La bắt đầu có lượng lớn đào binh chạy về thành của mình.
Kỵ binh của Tiết Tây Tư bám sát Đơn Ưng như nước lũ đổ vào thành Ba Cách Lan...

Khi Tiểu Miêu tỉnh lại liền nhìn thấy tỷ muội Y Lợi Tư khóc sướt mướt, vừa thấy nàng tỉnh lại liền nói liến thoắng một hồi, Tiểu Miêu chẳng có tâm tư nghe, chỉ bình nước ý bảo muốn uống, cổ khát vô cùng.

Uống liền một hơi nửa bình nước mới thấy đỡ tức ngực hơn, lúc này nhớ ra chuyện mình dùng mã sóc đánh bay tảng đá.

- Mạc A Tư có bị đá đập phải không?

Tiểu Miêu vội vàng hỏi:

- Lão nô không sao cả!

Giọng Mạc A Tư từ trong phòng vang lên:

- Không sao là tốt, không sao là tốt!

Tiểu Miêu cười cười rất vui vẻ, chỉ cần người không sao là được, thành chưa phá thì đợi mình khỏe rồi chẳng phải sẽ phá được sao:

- Ngươi là người tự do, về sau đưng xưng lão nô nữa.

Mạc A Tư lắc đầu:

- Từ giờ không phải nữa, lão nô là gia nô của tiểu thư, không ai ép lão nô, là não nô cam tâm tình nguyện giao sự tự do của mình cho tiểu thư, đời này kiếp này Mạc A Tư bảo vệ tiểu thư, niềm vui của người là niềm vui lớn nhất của lão nô.

- Không được, ta sẽ không ký khế ước với ông đâu. Tiểu Miêu cuống lên, Vân gia chỉ có một nô phó đó chính là đại quản gia Lão Tiền, trong nhà không thể có hai đại quản gia.

- Đó là tâm linh khế ước, không phải kế ước trên tấm da dê, khi chết khế ước này mới bị hủy bỏ, nó đã nghi vào tim của lão nô rồi.

Mạc A Tư khom người thi lễ:

- Ta sắp thành thân rồi!

Tiểu Miêu đỏ mặt lí nhí nói:

Thành Ba Cách Lan đang bốc khói, Hạ Lỗ từ rất xa đã thấy, Bác Mã lệnh đại quân dừng bước, gió nóng thổi qua sa mạc, xuyên qua bụng ngựa liền biến thành mùi khai thối. Trưởng lão từ xe ngựa trắng thò đầu ra, nhìn khói đen cuồn cuộn, mỉm cười rụt đầu lại, với một ông già mà nói không ngừng bôn ba đã hủy hoại sức khỏe nghiêm trọng, sau khi đại đội người Đột Quyết quay về, trưởng lão đổ bệnh nặng.

Lại một dũng sĩ người Đột Quyết chết, còn cả một lão hữu của mình.

- Đổ máu quá nhiều!

Trưởng lão nằm trên thảm, nhìn trần xe lẩm bẩm.

Con đường của đại quân có chính xác không? Địa bàn của Tiểu Bột Luật còn chưa đứng vững chân, Đại Bột Luật liền liên hợp với Thổ Phồn ép mình lên con đường chính triến dài dằng dặc.

Thân phận của An Cát cũng đã lộ ra, nhất định là người Đường, chỉ người Đường mới có thể trang bị cho đại quan trong thời gian ngắn như thế, Hạ Lỗ chỉ cảm thấy vui mừng, nhưng không biết rằng theo bước chân kẻ địch sao kiếm được ốc đảo sống sót.

Khi tất cả người Đột Quyết ăn mừng có người đi trước giúp mình mở đường thì trưởng lão lại muốn dẫn tộc nhân của mình chạy về hướng ngược lại.

Thứ kẻ địch muốn ngươi làm nhất định không phải con đường dễ đi, dù quay đầu lại là sai lầm, cũng tốt hơn theo chân kẻ địch nghìn lần.

Hạ Lỗ, mau mau rưởng thành, Đột Thi đã chết, chỉ mong ngươi có thể thành dũng sĩ chân chính trước khi ta nhẫm mắt.

Trưởng lão thầm than trong xe thì bên ngoài Hạ Lỗ cầm roi ngựa chỉ thành Ba Cách Lan, nói:

- Chúng ta cố lên chút nữa, vào thành rồi nghỉ ngơi, ở nơi đó sẽ có lương thực sung túc.

Bác Mã lắc đầu, chỉ bách tính Đột Quyết tập tễnh đi phía sau:

- Không đi được nữa, nếu không họ sẽ kiệt quệ, gia súc của chúng ta thiếu hụt nghiêm trọng, đại bộ phận chỉ có thể đi bộ, huống hồ còn rất nhiều người tự phía đông tới mang thương tích, không thể tác chiến.

Hạ Lỗ há miệng định nói vì sao phải khoác cái gánh nặng đó lên người, thấy Bác Mã lo lắng trùng trùng, không nỡ nói lời tổn thương đó ra.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau