ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1301 - Chương 1305

Chương 1302: Thống Khổ

Vân Thọ nghĩ một lúc:

- Biết, hắn là học sinh của cha ta, nghe nói giỏi lắm, cha ta bình thường không khen người ta, nhưng lại từng nhắc tới Lý Nghĩa Phù trước mặt ta, nhất định là nhân vật đáng nể. Làm sao ngươi chỉ là Thường Sơn vương, hiện chưa có tư cách mở phủ, chiêu mộ nhân tài sớm như thế sẽ có phiền phức.

- Không phải ta muốn chiêu mộ, cha ta chuẩn bị mời hắn làm thái tử tẩy mã, vì cha ta từng thỉnh giáo hắn làm sao cứu mẹ ta từ lãnh cung ra. Ngươi không biết, mẹ ta có thai rồi, nếu ở lại trong lãnh cung, nói không chừng sẽ có chuyện. Ta muốn tìm hắn hỏi xem ta có thể giúp được gì không?

Vân Thọ lắc đầu:

- Trước kia cha ta nói với ta, chuyện của mẹ ngươi chỉ có thể để thuận theo tự nhiên, vạn vạn lần không thể cưỡng cầu, nếu không hậu quả càng thêm nghiêm trọng, cha ta không thể sai, cho nên ngươi luyện chữ cho tốt đi, có cơ hội chúng ta lén đi thăm, chuyện này không ai nói ra hết, nhưng chỉ đến thế thôi, muốn thông qua ngoại lực khiến hoàng đế gia gia xuống nước là nằm mơ, cha ta nói, chuyển Thái Sơn dễ, lay động lòng bệ hạ khó.

Lý Tượng bực mình:

- Luôn miệng cha ta, cha ta, ngươi không có chủ ý của mình à?

- Cha ta đúng, việc gì ta phải nghĩ chủ ý sai làm gì? Lý Tượng, ngươi nói xem, chúng ta cộng lại thông minh hơn hay một mình cha ta thông minh hơn.

Lý Tượng hầm hừ nửa ngày trời mới rít ra được một câu:

- Vân bá bá thông minh hơn.

Vân Thọ cười lớn vỗ lưng Lý Tượng nói:

- Ngươi cũng biết lời cha ta tốt nhát là nên nghe, nếu đã nói không tìm người ngoài thì đừng tìm.

- Lòng ta như lửa đốt, không đợi được nữa, có hậu quả gì ta gánh là được.

Thấy Lý Tượng đã quyết, Vân Thọ liền không nói nữa, chuyển sang nói năm sau vào thư viện, hắn tràn ngập mong đợi, nhưng Lý Tượng không tán đồng lắm, Lý Tượng cho rằng mình phải được giáo dục khác biệt, một lòng muốn hoàn thành khóa học đế vương của mình.

Rời nhà thái tử, dẫn Hạ Lan về thẳng Ngọc Sơn, Vân Thọ định thời gian này ở lại nhà ngoại công, không về nhà, nói với bên ngoài là theo ngoại công học (thượng thư).

Bầu không khí ở Trường An vẫn chẳng chuyển biến tốt, Trương Kiệm binh bại ở Kim Cương sơn (Kŭmgangsan), bốn vạn quân tổn thất quá nửa, phải lui về thủ Bình Nhưỡng. Ngưu Tiến Đạt mang lượng lớn vật tư gian nan tiến về Cao Ly, dọc được gặp phải loạn dân cản trở, đường xá tổn hại nghiêm trọng, mỗi ngày đi được không quá ba mươi dặm.

Có vết xe đổ của Quách Hiếu Khác, mọi người bi quan chuyện Trương Kiệm có thể cố thủ Bình Nhưỡng hay không.

Tháng bảy, thủy sư Liêu Đông của Trương Lượng phá trấn Trường Khẩu, lục chiến đội thẳng tiến, Trương Lượng đích thân cầm quân giao chiến với đại tướng Át Xuyên của Tân La, khi chiến sự đang quyết liệt, dã nhân Cao Lý đột nhiên nổi điên cắn cổ Át Xuyên, hút cạn máu chủ tướng Tân La, ba vạn quân lại không ai dám ngăn cản, Trương Lượng thừa thế chém giết, địch lui ba trăm dặm, sau gặp dã nhân Cao Ly cũng giật mình, thì ra đứa bé ăn thịt người năm xưa mình bị Vân Diệp áp giải về Cao Ly gặp được, thu làm nghĩa tử, tên là Hấp Huyết Nhi.

Liên quân Tân La, Bách Tề phải dừng công kích Bình Nhưỡng, chuyển sang đánh quân Trương Lượng, năm nghìn lục chiến đội của Trương Lượng không chịu nổi chênh lệch lực lượng, phải lui ra biển, Trương Kiệm tranh thủ được cơ hội nghỉ ngơi, chiến trường lần nữa rơi vào giằng co.

Phòng Huyền Linh đặt chiến báo xuống, thở phào, không ngờ Trương Lương lần này lập được đại công như thế, không khỏi bội phục tài khiển tướng của hoàng đế.

Vừa mới thở phào liền nhìn thấy tấu chương của Thường Sơn vương, cả bản tấu chỉ có một ( tố quan): "Thứ kiến tố quan hề, cức nhân loan loan hề. Lao tâm đoàn đoàn hề. Thứ kiến tố y hề, ngã tâm thương bi hề. Liêu dữ tử đồng quy hề. Thứ kiến tố tất hề, ngã tâm uẩn kết hề. Liêu dữ tử như nhất hề." Ước gì ta thấy khăn tang,

Với người để trở võ vàng mảnh mai.

Lòng riêng chua xót vì ai,

Xót xa vì thấy tình đời nhố nhăng.

Nghĩa: người bấy giờ không để tang ba năm, thì làm sao thấy được tang phục ấy. Người hiền đương thời mong mỏi được thấy những tang phục ấy, mà đến nỗi phải nhọc lòng lo nghĩ.

Tố Quan: Cối Phong - Dịch Tạ Quang Phát.

Phòng Huyền Linh thất kinh, lật trang đầu, bên trên viết ( kỳ mẫu thư), tức thì thấy trời đất chao đảo, cố nén chấn động, đặt ở cuối cùng đống văn t hư, thải hồi tấu chương này là chuyện duy nhất ông ta có thể làm cho thái tử.

Đây đâu phải ( tố quan)? Đây là bài thơ đàm luận lòng đồng tình, trắc ẩn. Nói cách khác, phàm là người bình thường đều có lòng đồng tình, đặt thân ở hoàn cảnh người bất hạnh, suy nghĩ cho người khác, chia sẻ lo lắng, bất hạnh của người khác. Đó là chuyện thường tình của con người, cũng là thể hiện lòng bác ái.

Nhưng bi kịch của thái tử là do ai tạo thành? Là đương kim hoàng đế, là sản vật của hậu quả đấu tranh quyền mưu, dù không đúng cũng không thể nói, chuyện liên quan tới Hầu Quân Tập mưu phản, ai dám xen vào?

Phải nói rằng thái tử mấy năm qua không tệ, chưa bao giờ hỏi tới, mỗi tháng mùng một mười lăm tới lãnh cung làm bạn với thái tử phi, cũng chưa từng có ý lập thái tử phi mới, chỉ biểu đạt tiếng lòng với phụ thân, coi như làm trọn chức trách. Gần đây nghe nói thái tử phi có hỉ, đây là thời cơ để thái tử phi quay lại đông cung, đợi con sinh ra, đế hậu bất kể thế nào cũng không để thái tử phi ở lại lãnh cung, chuyện này sẽ được âm thầm hóa giải.

Giờ thì hay rồi, Thường Sơn vương lại dám lớn gan chỉ trích hoàng đế thiếu lòng đồng tình, hoàng đế chẳng bận tâm tới sinh tử một phụ nhân, làm thế chẳng những không có tác dụng, còn đẩy mẫu thân vào hiểm cảnh.

Từ khi toàn thiên hạ đánh Đường, vô số người chỉ trích hoàng đế thích công to, chinh chiến liên miên mới có cái họa này, vì thế hoàng đế đã bãi nhiệm bảy vị ngôn quan. Đây là vảy ngược không thể đụng vào, kết cục của Thường Sơn vương nhất định thê thảm vô cùng.

Người cố chấp một khi đi vào ngõ cụt thì không thuốc nào cứu được, Thường Sơn vương lỗ mãng không ngờ mặc áo tang trắng, quỳ ở trước điện Vạn Dân cầu xin cho mẫu thân, bất kể Lý Yên Dung ngăn cản ra sao, hắn vẫn làm kinh động hoàng đế đang ngủ trưa.

Thái tử ở Doanh châu cứu tế nạn dân, bất kể thế nào cũng không kịp ngăn cản, Phòng Huyền Linh vội vàng tới cung Vạn Dân, cảnh tượng trước mắt làm ông suýt ngất xỉu.

Lý Tượng ở trước mặt hoàng đế đọc ( tố quan), tuy sợ tới toàn thân run rẩy, nhưng vẫn quật cường đọc từng chữ một, mặt Lý Nhị dữ tợn như ác quỷ.

Lý Tượng cố gắng đọc hết bài thơ, còn chưa nói ra yêu cầu đã nghe hoàng đế hừ một tiếng:

- Đọc xong rồi hả? Ngươi chỉ trích trẫm không có lòng đồng tìn? Tôn tử của trẫm chỉ trích trẫm? Ai dạy ngươi thành công khơi lên lửa giận của trẫm?

Lý Tượng nhìn thấy khuôn mặt vặn vẹo của hoàng đế gia gia, ngơ ngởn nói:

- Thành tiên sinh dạy tôn nhi.

- Thành Đại Dung, tiên sinh của ngươi? Lý Tượng, ngươi hỏi kế vì sao không hỏi người sáng suốt, lại đi hỏi một tên hủ nho?

Lý Nhị đột nhiên không giận nữa, giọng ôn hòa hơn nhiều.

Lý Tượng run lẩy bẩy, giọng lắp bắp:

- Tôn Nhi hỏi Vân Thọ, Vân Thọ nói cha hắn sớm dặn chuyện này không được nhắc tới, không được nói ra, dần dần chuyện sẽ được giải quyết. Tôn nhi cũng hỏi chiêm sự Lý Nghĩa Phù, hắn nói vì sao hiện giờ nhắc tới chuyện này, không cần thiết.

Nói tới đó giọng Lý Tượng cao vút lên, oán hận nói:

- Bọn họ xem thường tôn nhi, trả lời cho qua, mẹ tôn nhi có thai, không thể ở trong lãnh cung, tiếp tục như thế chỉ có chết, mỗi Thành tiên sinh chịu giúp tôn nhi, ông ấy nói chỉ cần tôn nhi đọc bài thơ này, nhất định khiến hoàng tổ phụ nổi lòng trắc ẩn, hoàng tổ phụ, xin người tha cho mẹ tôn nhi.

Sắc mặt Lý Nhị hoàn toàn bình tĩnh lại, đi tới đỡ Lý Tượng lên, quan sát kỹ, ôn tồn nói:

- Ngươi kế thừa sự thiện lương và hiếu thuận của phụ thân ngươi, nhưng không kế thừa được trí tuệ, thôi vậy, đó là tính tốt, không phải sai lầm, ngươi trả cái giá lớn như thế cầu xin cho mẫu thân, sao trẫm không đồng ý cho được, người đâu, đưa Tô thị rời cung.

Lập tức có cung nhân tới lãnh cung chuẩn bị đưa Tô thị xuất cung.

- Phong Thường Sơn vương Lý Tượng thành Hành Sơn vương, biểu dương lòng hiếu thảo.

Phòng Huyền Linh đứng ở bậc thềm thống khổ nhắm mắt lại, vốn tưởng hoàng gia có thể bình an truyền thừa ba đời, hiện giờ đã tan thành bọt nước.

Chương 1303: Cái Giá Phải Trả

Nhìn Lý Tượng hoan hỉ tạ hoàng ân rồi vội vàng đi đón mẫu thân của mình, lòng chua xót vô cùng.

Hiện giờ điều duy nhất Phòng Huyền Linh nghĩ là hành động của Lý Tượng đừng để ảnh hưởng tới địa vị của thái tử, nếu không họa sẽ ở ngay trước mắt, gian nan cất bước thỉnh an tới thỉnh an hoàng đế, rồi theo hoàng đế vào cung Vạn Dân.

Quân thần đứng trong đại điện không ai nói gì, một lúc lâu sau Lý Nhị mới mỉm cười:

- Trước kia nghe người ta nói, một người không thể quá mạnh mẽ, nếu không sẽ chiếm hết linh khí của tử tôn, trẫm cho rằng chuyện này sẽ không xảy ra với trẫm, trẫm có thể coi là hùng tài đại lược, Thừa Càn được thiên địa ưu đãi, Thanh Tước càng không phải nói, Lý Trì, Thanh Tước đều là nhân tuyển hàng đầu, ngay cả đứa con vô cùng khốn kiếp như Lý Ảm, Lý Hữu hiện giờ cũng biết xử sự, tuy không làm được việc lớn, nhưng làm vương gia một phương thì không thành vấn đề.

- Hiện giờ khanh xem tôn nhi của trẫm, sao lại thành ra như thế? Phàm là ý kiến chính xác của người thông minh thì nó không nghe vào, lời của lão hủ nho lại thành chủ ý hay, người như thế, trí tuệ như thế làm sao mà thành đế vương được.

Lý Nhị nói xong khoanh chân ngồi trên mặt đất, cực kỳ chán chường.

Phòng Huyền Linh cũng ngồi xuống:

- Bệ hạ không cần buồn, trí tuệ Hành Sơn vương đúng là không thích hợp kế thừa đại thống. Nếu là tể tướng khác dứt khoát không nói câu này, nhưng chuyện hôm nay cho thần thấy sự thực, bệ hạ và thần đều nghĩ quá lạc quan, vốn cho rằng Đại Đường ta ít nhất ba đời không có nội loạn, hiện giờ xem ra, nguy cơ vẫn tồn tại.

Trường Tôn thị mặt nhợt nhạt bê trà ra, cũng quỳ xuống, bà nhìn ra đế vương và thủ tướng đã hoàn toàn tuyệt vọng về Lý Tượng, tránh hai người thương cảm, cố sức chuyển đề tài sang hướng khác.

- Lỗi là của trẫm, vốn nên đưa Lý Tượng vào thư viện học chứ không phải tìm đám hủ nho tới dạy nó, nhốt trong hoàng cung xây lên tòa lầu trống không, linh trí hoàn toàn bị che mờ. Hoàng hậu, đem toàn bộ trẻ trong cung tới Ngọc Sơn, trong cung không mời tiên sinh dạy dỗ nữa, sau này hoàng tử phải vào Ngọc Sơn học, lập làm lệ vĩnh viễn. Mai trẫm tới thỉnh tội Lý Cương tiên sinh, tự nhận thất bại.

Có thể khiến một hoàng đế luôn cứng rắn tự phụ nói những lời nhụt chí như thế, Phòng Huyền Linh nhắm mắt lại, Trường Tôn thị thầm rơi lệ.

Lý Nhị cười khan:

- Mười chuyện trên đời hết tám chín không được như ý, chúng ta lập kế hoạch, nỗ lực hướng tới, dù thất bại cũng không cần sa sút. Yên tâm, trẫm không vì thế mà nản chí, quốc gia rộng lớn thế nào chẳng có chút gợn sóng. Chẳng qua là vì hoàng gia chưa từng xuất hiện loại chuyện này nên nhất thời chưa thích ứng thôi, không có gì to tát hết...

Liên tục nửa tháng Lý Tượng cực kỳ vui vẻ, mẫu thân của mình trở về nhà, Đông cung lập tức trở nên trật tự, mặc dù mẫu thân vẫn mặt ủ mày chau, thi thoảng còn thầm rơi lệ, đó là do vui sướng mà ra.

Thành Đại Dung được Lý Tượng thưởng lớn, Vân Thọ cũng nhận được một lá thư mỉa mai mười phần, toàn bộ chế nhạo thứ gọi là người thông minh.

Đối với Vân Thọ thì Lý Tượng còn coi như khách khí, còn với Lý Nghĩa Phù, Lý Tượng thông qua quyền lợi của mình thiếu chút nữa cho Lý Nghĩa Phù đi nuôi ngựa, mặc dù nghe quản gia báo về Lý Nghĩa Phù chẳng hề lo lắng, thậm chí chuẩn bị đi nuôi ngựa, hắn vẫn không định buông tha, đi nuôi ngựa là may cho tên đó rồi, hắn viết tấu chương đàn hặc Lý Nghĩa Phù đưa lên thượng thư tỉnh, nhưng chưa đợi Lý Nghĩa Phù bị bãi chức thì tên đó lại thăng quan, từ tòng thất phẩm lên chính thất phẩm, chính thức chủ trì chuyện đối ngoại của nội phủ.

Mặc dù thất vọng một chút, Lý Tượng vẫn muốn đi xem bộ dạng hổ thẹn của Vân Thọ, tới Vân gia, phát hiện Vân Thọ chuẩn bị rất nhiều lễ vật cho hắn, từ ăn mặc ở đi lại đều không lo gì nữa.

- A Thọ, cần gì khổ thế, chúng ta là huynh đệ, dù ngươi tính sai một chuyện, cũng không cần phải áy náy đến mức này.

Vân Thọ vẫn không nói gì, lấy trong lòng ra một tấm hối phiếu, nghiêm túc nói: - Đây là tiền mừng tuổi ta tích góp từ nhỏ, tổng cộng một trăm hai mươi kim tệ, vốn chuẩn bị cho Yên Dung, hiện giờ ngươi cần gấp, cho ngươi hết.

Lý Tượng ngượng ngùng nói:

- Tuy ta hơi nghèo, nhưng đâu tới mức này?

Vân Thọ dứt khoát nhét hồi phiếu vào lòng Lý Tượng, không cho từ chối.

Mang lễ vật lớn về đông cung, Lý Tượng mơ hồ cảm thấy chuyện không bình thường, Vân Thọ là tên hẹp hòi, mình từng vay tiền hắn, hắn luôn chỉ cho vay một hai kim tệ, hiện giờ vì sao lại làm thế.

Yên Dung đã nửa tháng không nói chuyện với mình, mặt đanh lại, không chỉ nàng, cả đông cung đều trở nên khẩn trương.

Lý Tượng đem công tích của mình báo cho phụ thân, cùng với cả nghi hoặc của bản thân.

Lý Thừa Càn thống khổ nhắm mắt lại, nhìn nhi tử thấp thỏm bất an mà lòng như dao cắt, Vân Diệp nói một câu, ta không phải là cha ngươi vì sao phải dạy khôn ngươi? Hiện giờ tới mình phải dạy nhi tử thông minh rồi.

Hắn ôm khẽ nhi tử, nhẹ nhàng nói:

- Đều là phụ thân sai, khiến con luân lạc tới mức này, con không đành lòng nhìn mẫu thân chịu khổ, mạo hiểm cầu xin, đó là lòng hiếu thảo, cha rất vui, có đứa con như thế là phúc của cha mẹ.
- Nhưng Tượng Nhi à, cái giá của con quá lớn, con không nên làm thế, tuyệt đối không nên làm thế, Vân bá bá và Lý Nghĩa Phù nói đúng cả đó, con có biết mẹ con có thai là cách để cha cứu mẹ con không, chỉ cần đệ đệ hoặc muội muội con ra đời, là mẹ con sẽ bình yên thoát ra.

- Từ khi có thai mẹ con không sống ở gian phòng đơn sơ như trước, mà sống ở Minh Tú các, có cung nữ sai phái, có ngự y cứ ba giúp mẹ con chẩn mạch, cho nên mẹ con ở hoàng cung tuyệt đối không thành vấn đề.

- Thần dân Đại Đường có một nguyện vọng, là mong kế thừa đại thống hoàng gia có thể bình yên trong ba đời, như thế quốc gia có trăm năm ổn định, đó là điều rất hiếm có, chỉ cần kế thừa đại thống không sinh loạn, với sự cường đại của chúng ta, không ai có thể là đối thủ.

- Hiện giờ hết rồi, vì con lỗ mãng hành động đã bại lộ hoàn toàn sự vô tri và yếu ớt, thậm chí là ngu xuẩn của con.

- Con không nghe lời khuyên chính xác, lại đánh liều làm chuyện này, nếu con chỉ dâng tấu, phòng tướng hết sức che giấu chuyện này đi. Nhưng con làm việc không để lại đường lui, đi tới hoàng cung khóc lóc, may mà tổ phụ con phát hiện con đơn thuần chỉ muốn cứu mẫu thân, không có ý đồ gì khác, người đưa ra chủ ý lại là Thành Đại Dung, nên chuyện này mới trôi qua.

- Giờ ngay thân phận hoàng trữ của con cung mất rồi, đó là cái giá thả mẹ con ra trước, còn phong con làm Hành Sơn vương bồi thường, con à, con đã trả cái giá quá lớn.

Lý Tượng đầu óc như có ngàn vạn chiếng trống đang gõ, âm thanh vang vọng trong đầu hắn, một câu hoàng trữ mất rồi của phụ thân khiến Lý Tượng rơi xuống vực sâu muôn trượng.

Hắn gian nan nhìn phụ thân đau khổ, ngây dại hỏi:

- Cha, con làm sai rồi sao?

- Sai rồi, sai rồi, con ạ, mẹ con có chết trong lãnh cung, con cũng không nên làm thế.

Tô Thị không kìm được nữa, từ sau rèm chạy ra, ôm Lý Tượng khóc thất thanh.

Nước mắt Lý Tượng trào ra như suối, trở thành hoàng đế là mộng tưởng của hắn từ nhỏ, khổ công đọc thi thư, cần cù luyện võ nghệ, ôn tập binh thư, đọc hết ghi chép các triều đại, chịu đựng lễ nghi hoàng gia hành hạ, hiện giờ tất cả thành vô nghĩa.

Lòng như dao cắt nhưng lại có cảm giác nhẹ nhõm chưa từng có, như muốn bay lên.

Suy ngẫm lại hết nguyên nhân hậu quả, vừa khóc vừa hỏi:

- Có phải lần này con làm việc cực kỳ ngu xuẩn?

Lý Thừa Càn gật đầu, lúc này không thể che giấu, nam nhân trưởng thành cần có đau thương nuôi dưỡng, chỉ cần qua được, sẽ có con đường bằng phẳng xuất hiện.

HẾT!

Chương 1304: Thuốc Bất Tử

Xuất hiện một Lý Tượng đã làm Lý Nhị thương tâm vô cùng, nếu như xuất hiện thêm vài đứa nữa, ông ta sẽ nổi điên, phú quý không quá ba đời, thiến niên là tương lai đế quốc, hiện giờ đã tới lúc tính toán cho tương lai rồi.

Mỗi ngày tới điện Lưỡng Nghi thăm Hủy Tử là an bài bất biến của Lý Nhị, không muốn thấy ái nữ ngày càng tiều tụy, nhưng không lòng không nỡ dứt bỏ, mỗi ngày nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của khuê nữ, bi thương sinh ra tận tim.

Từ phòng khuê nữ ra, Lý Nhị đứng trước giang sơn xã tắc đồ hồi lâu không nói, thì ra thiên hạ đệ nhất nhân trước mặt diêm vương chẳng có chút thể diện nào.

- Trẫm hận không thể chịu thay con mình.

Lý Nhị thở dài:

- Bệ hạ cớ gì nói lời ấy, bệnh tình công chúa không phải không thuốc cứu, Đại Đường cương vực vạn dặm, kỳ nhân dị sĩ vô số, bệ hạ chỉ cần hạ một chiếu thư, ắt có kỳ nhân nguyện san sẻ ưu lo cho bệ hạ.

Lý Nhị nghe Chử Toại Lương nói xong, lập tức tới bàn vung bút viết chiếu thư, đưa Chử Toại Lương:

- Cầm lấy, đem người về cho trẫm! Ai có tài không tới, giết!

Mắt Chử Toại Lương ánh qua niềm vui, khom người lĩnh chỉ, vội vàng rời cung Vạn Dân, lập tức tới trung thư chuẩn bị đóng dấu phát toàn thiên hạ. Phòng Huyền Linh xem xong, dặn:

- Giết chóc ít t hôi, bệ hạ đang bệnh cấp cầu loạn y, tỉnh táo lại ông sẽ không có lợi.

Chử Toại Lương chỉ tay lên trời:

- Lòng ta có thiên địa chứng giám.

Phòng Huyền Linh gật đầu không nói thêm nữa, cứ như vừa mới làm xong một chính vụ cực kỳ bình thường.

Long Hổ Sơn có thuốc bất tử, đó là do Trương Đạo Lăng truyền lại, nghe nói có thể làm người chết sống lại, có điều là bí truyền, là bí mật của Long Hổ Sơn, có điều bí mật này đã bị Chử Toại Lương biết được, ông ta mua cuốn sách cũ bên đường phát hiện ra.

Hiện giờ ông ta muốn đạo sĩ Long Hổ Sơn ra tay, hiến thuốc bất tử cứu công chúa trị bệnh, bí mật này Chử Toại Lương cũng từng nói với hoàng đế, nhưng Lý Nhị chỉ cười thôi, nếu có thứ thần kỳ ấy thật, nó đã chẳng xuất hiện ở thế gian này, khi phát hiện ra thuốc bất tử, bị người ta uống ngay rồi, thế mới hợp tình hợp lý. Long Hổ Sơn giữ bí mật này tám trăm năm đúng là nhảm nhí.

Hiện giờ thì khác, Lý Nhị đã tuyệt vọng với bệnh tình của Hủy Tử, y gia thánh thủ Tôn Tư Mạc cũng đã bó tay, chỉ đành cầu thần linh, bất kể linh hay không, Lý Nhị đều muốn thử.

Nếu đã là chí bảo của Long Hổ sơn, họ tất nhiên cực lực phản kháng, cho nên Phòng Huyền Linh mới khuyến cáo, Đại sư huynh Tham Thương của Long Hổ Sơn e là phải tới kinh thành một chuyến.

- Đạo gia ta kiệt lực xây dựng thần cung, đạo quán thiên hạ không đâu không cung ứng tài phú, gia thúc càng tiêu hết hơn bảy trăm năm tích trữ, nếu như Long Hổ sơn tự cho rằng mình là hậu duệ thần linh không thèm để ý, chúng ta cũng chẳng cần để ý tới họ.

Viên Thiên Cương ngồi trên bồ đoàn nghe đạo sĩ bẩm báo xong, thần sắc không đổi, thái độ lạnh lùng làm đạo sĩ kia sững người tại chỗ.

Bão tố thế nào cũng tới, nếu triều đình muốn lấy Long Hổ sơn và Ngũ Đấu Mế giáo ra làm gương, Viên Thiên Cương muốn đặt mình ngoài cuộc, chỉ cần vượt qua được mấy năm ban đầu, một khi thần cung xây xong, không cần lo mình bị triều đình hạn chế truyền giáo nữa, đạo gia ắt hưng thịnh.

Tiểu Vũ vào cung thăm Hủy Tử, sau khi về tâm tình rất tệ, Hủy Tử là học sinh của nàng, nhìn Hủy Tử hư nhược cực điểm, Tiểu Vũ đột nhiên nhớ ra hai câu thơ sư phụ ngâm khi hoa mai rơi xuống đất:"Linh lạc thành nê niễn tác trần, chích hữu hương như cố." Khi rụng thành bùn hoá bụi bay,

Vẫn có hương như cũ.

Mặc dù giữa mùa hè, tâm tình Tiểu Vũ lại như đang ở mùa đông, một nữ tử như tinh linh dù tiều tụy không còn ra hình người, vẫn cười vui vẻ, vì gầy gò nên mắt to khác thường, cười nói yêu kiều như có hương thầm lan tỏa.

Một phụ nhân mang thai chắp tay sau lưng đứng bên ao sen trông hết sức buồn cười, song mặt Tiểu Vũ phủ sương băng, vừa rồi rời hoàng cung nàng thấy hoàng bảng dán trên đường Chu Tước. Tiểu Vũ đọc ra được sát khí ngùn ngụt trong tấm hoàng bản đó, không biết lần này người nào của Đạo gia bị đồ sát, Tiểu Vũ lo lắng cho Vân gia, Tôn đạo trưởng cũng bó tay, hoàng đế đành cầu thần linh, mà trừ Phật Đạo ra, Vân gia là gần với thần linh nhất.

- Không thể, không thể là sư phụ, thời gian, địa điểm đều không đúng, hơn nữa không khí cũng không đúng, hoàng bảng ở kinh thành chỉ có mười hai cái, không nhiều bằng một thành của Giang Tây Nam đạo...

Địch Nhân Kiệt nói được một nửa liền dừng lại, Tiểu Vũ xoay người qua cười âm u:

- Nói tiếp đi, sao không nói nữa? Nói hết lời chàng muốn nói ra, thiếp phải nghe được mục tiêu xác thực mới yên tâm, sư phụ giao cả nhà lớn nhỏ cho chúng ta chiếu cố, không thể có chút sai sót nào.

Địch Nhân Kiệt cười khổ:

- Xem ra Long Hổ Sơn sắp gặp họa lớn rồi, bệ hạ bệnh gấp cầu loạn y, sự phụ nói Hủy Tử không sống quá tuổi cập kê, cớ gì còn khổ thế? Chẳng lẽ bệ hạ không tin cả lời Tôn tiên sinh và sư phụ sao?

Tiểu Vũ xoa bụng:

- Chuyện này không liên quan gì tới tín nhiệm, bệ hạ yêu con, không tin con sẽ chết, dùng quyền thế của mình tìm cho Hủy Tử chút hi vọng. Đổi lại là thiếp thì thiếp làm lâu rồi, vì con, dù có làm máu chảy thành sông cũng có sao.

Địch Nhân Kiệt nhổ bọt phì phì, bịt mồm Tiểu Vũ lại, tức giận nói: - Con chúng ta nhất định sinh ra thật khỏe, nàng cũng sẽ bình an, không xuất hiện chuyện đó đâu.

Tiểu Vũ gạt tay Địch Nhân Kiệt ra, khẽ hôn hắn một cái, vui vẻ nói:

- Thế mới đúng, chúng ta sống cuộc đời chúng ta, Long Hổ sơn từ thời Trương Đạo Lăng mấy trăm năm tích lũy nhân mạch, thế nào cũng có cách ứng phó, chàng đi tra cái án băm xác đi, nói thiếp nghe, thiếp góp ý cho, gần đây buồn chán, thăm Hủy Tử xong tâm tình rất tệ, thay đổi tâm tư một chút, nói xem...

- Không nói, đây là vụ án của ta, lần trước nói với nàng vụ án trâm bạc, bị nàng nói ngay ra manh mối, làm ta mất mặt, giờ nàng có thai, không nên nghe hung án đẫm máu này.

Khi Địch Nhân Kiệt ôm lấy Tiểu Vũ, đột nhiên cảm giác người nàng cứng đờ.

Kinh ngạc buông Tiểu Vũ ra, thấy mặt nàng tím tái, hung dữ nhìn ra phía sau, vội quay đầu theo, chỉ thấy một hắc y nữ tử đội mũ màn che đứng dưới cây liễu bên hồ, đôi mắt lạnh băng nhìn phu thê mình.

Địch Nhân Kiệt định hỏi thì Tiểu Vũ nói:

- Chính nữ nhân này nói với thiếp muốn mang con chúng ta đi.

Địch Nhân Kiệt cười ha hả chắn trước người Tiểu Vũ, chắp tay nói:

- Thì ra là tiền bối giá đáo, Địch Nhân Kiệt thất lễ, không biết tôn tính đại danh tiền bối là gì?

Nữ tử kia không đáp, nhưng thình lình vọt tới, cùng lúc đó một mũi nỏ màu hồng từ dưới sườn Địch Nhân Kiệt lộ ra, bắn vào cây liễu sau nữ tử, đuôi nỏ còn rung rinh, nếu nữ tử đó chậm một chút thôi, mũi nỏ kia đã ghim vào yết hầu.

Tiểu Vũ phất tay áo, một chiếc yến sỉ nỏ màu hồng xuất hiện ở tay, lần nữa nhắm vào hắc y nữ tử, đồng thời không chút do dự bóp cò, liền một lần bắn toán bộ số nỏ tiễn ra.

Phụt phụt, nỏ tiến bắn vào một cái bàn, nữ tử kia vứt bàn đi, cười lạnh:

- Ngươi không thoát được đâu, con ngươi phải giao cho ta, đó là món nợ của Bạch Ngọc Kinh các ngươi.

- Sao lại ra tay với tiền bối!

Địch Nhân Kiệt mắng, nắm lấy yến sỉ nỏ của Tiểu Vũ ném sang một bên, Tiểu Vũ cúi đầu xuống. Địch Nhân Kiệt lần nữa thi lễ:

- Chúng tôi chưa bao giờ nhận mình là đệ tử của Bạch Ngọc Kinh, có phải tiền bối nhận nhầm rồi không?

Con ngươi hắc y nữ tử rụt lại:

- Ngươi là Tân Mị Nhân đời này?

Chương 1305: Hắc Y Nhân

Địch Nhân Kiệt lắc đầu:

- Không phải, nghe nói là sư phụ của vãn bối, hay là tiền bối đi tìm sư phụ vãn bối mà báo thù.

- Sư phụ ngươi đã là Tân Mỵ Nhân kỳ trưởng thành, ta cần làm gì? Ta cần con của Tân Mỵ Nhân chưa trưởng thành, nếu là nữ tử thì tốt nhất.

Địch Nhân Kiệt cười hì hì:

- Tiền bối ép người như thế lại không dám đi tìm sư phụ ta, không sợ sư phụ ta về kiếm tiền bối sao?

Tiểu Vũ cười duyên:

- Ngốc ạ, chàng còn chưa nhìn ra đó là nợ phong lưu của sư phụ à, sư phụ nợ người ta một đứa con, nên người ta không vui, tới tìm chúng ta, cha nợ con trả, tìm chúng ta là đúng rồi.

Hắc y nữ tử mắt tóe lửa:

- Bách biến yêu mị ngươi cũng có thể trả nổi sao?

- Đó là chuyện của bọn ta, không cần ngươi lo, có điều sư phụ ta có thứ cho ngươi, nhận lấy đi.

Tiểu Vũ nói xong ném quả cầu đen xì Địch Nhân Kiệt vừa đưa nàng về phía hắc y nữ tử, chẳng có gì lạ, chỉ là trên đó có đốm lửa..

Hắc y nữ tử định đưa tay nhận lấy chợt thấy Địch Nhân Kiệt đưa Tiểu Vũ nấp sau giả sơn, lập tức biết không phải thứ tốt lành, lách người trốn sau cây liễu, chỉ nghe uỳnh một tiếng, mảnh vụn đạn thuốc nổ và đá vụn bay tứ tung, làm cây liễu bên ao thủng lỗ chỗ.

Khói tan hết, Địch Nhân Kiệt cầm yến sỉ nỏ tìm hắc y nữ tử, nhưng không thấy bóng dáng đâu, gia tướng nghe động tĩnh ùa tới, lúc này Địch Nhân Kiệt mới đón Tiểu Vũ ra, tâm tình rất tệ, con còn trong bụng đã có kẻ nhắm vào rồi.

Tiểu Vũ lại rất trấn định, bất kể là ai cũng không thể liên hệ phụ nhân tuyệt sắc này với nữ tử vừa mới dùng đủ mọi cách giết người vừa nãy.

- Đó là pháo trúc kiểu mới.

Địch Nhân Kiệt giải thích với mẫu thân bị dọa gần chết như thế.

Sau khi bị mắng mỏ vô số lần, Địch Nhân Kiệt định đưa Tiểu Vũ tới thư viện ở vài ngày, vũng máu sau cây liễu và chiếc mũ màn che để lại kia nói lên mình đã kết thành mối thù, ở tại nhà sẽ khiến người nhà gặp họa.

Tiểu Vũ không muốn ở trong địa đạo, địa đạo của Vân gia tuy điều kiện khá tốt, nhưng nàng ghét bóng tối, Địch Nhân Kiệt đành đưa nàng tới chỗ Hỏa Trú, kiến nghị này được Tiểu Vũ tán đồng, trước kia bất kể thế nào Địch Nhân Kiệt cũng không muốn nàng tới mê lâm xem nhện độc.

Mê lâm hiện đã hoàn toàn thành tử lâm, khắp nơi là mạng nhện, nhện cũng càng ngày càng to, nhất là thư viện mang từ Thiên Sơn về hơn trăm con bọ cạp lớn, chúng tựa hồ rất thích mê lâm. Hỏa Trú đeo găng tay, bắt một con bọ cạp to bằng bàn tay, cho đuôi nó vào bình pha lê, rạch đuôi, có dịch thể trong suốt từ đuôi chảy ra, đó là độc bọ cạp. Con bọ cạp tiết độc ba lần, thấy nó tỏ ra kiệt quệ mới thay con khác..

Tới khi đầy một bình mới thôi, giơ chân đá con nhệ bò lên bàn chân, hiện không phải lúc lấy độc nhện, không thèm ngó tới.

Tiếc nuối nhìn tường chắn, con số trên đó đã mọc đầy rêu, lâu lắm không ai tới, không biết cơ quan bên trong còn tốt không? Độc vật trong mê trận mới là tốt nhất, tiếc là mình không vào được, đợi khi áo sắt làm xong mình mới có thể vào xem.

Một con bọ cạp đỏ rực từ ống tay áo hắn bỏ ra, quẫy cái đuôi to lớn rồi lại chui vào, đây mới là bản mệnh của mình, lãng phí sáu năm, dùng máu mình nuôi ra con vật cưng này, kéo con bọ cạp khỏi tay áo, búng đuôi nó, con bọ cạp dùng đuôi gãi gãi da hắn, cái đuôi to lớn chỉ là đồ trang trí, chẳng có tí độc nào.

Khi xưa phát hiện ra điểm này, Hỏa Trú thương tâm gần chết, bất kể là từ khi thế hay hình thái, đây phải là thứ kịch độc, đuôi mọc lớp lông đỏ rực, ai nhìn thấy cũng phải kinh hãi. Trừ mình, Vân Diệp, Tôn Tư Mạc, ai biết được thứ này chỉ có thể đem chao mỡ?

Không biết vấn đề xảy ra ở đâu, vì sao bọ cạp kịch độc dùng tâm huyết nuôi sáu năm lại thành phế vật, Hỏa Trú tìm hiểu mãi vẫn còn là câu đố.

Có tiếng chuông kêu, sáu lần, Địch Nhân Kiệt tới rồi, tên này luôn tới lấy mật ong, đã bảo bao lần rồi, hiện chưa phải lúc lấy mật, sao còn tới.

Hỏa Trú hiện giờ trở nên vô cùng cô độc, nếu được thì hắn không muốn gặp ai cả, mười ngày nửa tháng không nói với thê tử một câu là chuyện thường, hiện giờ con đã học tiểu học, nên thê tử chuyển ra chăm sóc con, cả mê lâm chỉ có một mình hắn nuôi độc vật, thức ăn trong mê lâm ngày càng ít, cần phải ném thức ăn vào, hắn rất lo cứ nuôi kiểu này tất cả độc vật cuối cùng sẽ thành thú cưng không độc.

Lấy trong lồng ra một con thỏ, vừa đặt xuống đất thì có một cái đuôi thò lên, đâm vào người con thỏ, thỏ co giật, vô số bò cạp lớn nhỏ từ trong đống đá chui ra, bò lên người con thỏ.

Chuông lại lần nữa vang lên, Hỏa Trú bực mình đứng dậy, men theo đường nhỏ lát đá tới cửa mê trận, từ xa thấy Tiểu Vũ đứng bên Địch Nhân Kiệt, bất giác nhíu mày.
- Hỏa Trú đại ca, đừng nhíu mày, tiểu muội cùng đường mới tới chỗ huynh tị nạn.

Tiểu Vũ nhìn con bọ cạp đỏ diễu võ giương oai trên vai Hỏa Trú, mặt hơi tái đi.

- Đã có thai rồi sao không biết quý trọng thân thể, còn tới mê lâm nghịch ngợm, đúng là, đã tới thì vào đi, mật ong ở chỗ ta không còn nhiều, thèm thì mang đi trước một ít, mật ong mới tháng sau mới có.

Hỏa Trú không tin có ai ép được hai vợ chồng này vào đường cùng.

Theo Hỏa Trú vào mê lâm, Tiểu Vũ chu môi làm nũng:

- Thật đó, Hỏa Trú đại ca, có một ác bà nương muốn đứa con trong bụng Tiểu Vũ, còn nói muội là bách biến yêu mị, gọi Tiểu Kiệt là Tân Mỵ Nhân, võ công rất lợi hại, gia tướng không đánh được, nghĩ đi nghĩ lại chỉ có nấp ở chỗ huynh là an toàn.

- Hả? Có nữ nhân như vậy sao, theo muội nói thì các ngươi còn từng gặp nữ nhân này? Hàn Triệt nói hầu gia là Tân Mỵ Nhân, sao ả lại bảo Tiểu Kiệt cũng là Tân Mỵ Nhân?

Hỏa Trú tức thì nổi hứng, hắn rất muốn gặp nữ nhân thần bí mày.

- Đúng thế, ngày muội thành thân ả tới chúc mừng, nhưng khi đi bỏ lại một câu là muốn đem một đứa con của muội đi, cực kỳ đáng ghét, Hỏa Trú đại ca, huynh phải giúp muội bắt nữ nhân này nuôi nhện.

Địch Nhân Kiệt nhìn trái phải, lo lắng hỏi:

- Hỏa Trú đại ca, lần trước đệ tới còn rất nhiều độc vật, sao hiện giờ không thấy con nào?

Hỏa Trú lấy từ trong lòng ra một cái còi, thổi lên, chỉ thấy trong bụi cỏ, trên cành cây, đống loạn thạch, dưới đất chui ra vô số bọ cạp, nhện. Đó là thành tựu của hắn mấy năm qua, không ngừng cho thức ăn, mới đầu đám độc vận này chẳng đề ý tới tiếng còi thấp, dần dần nghe tiếng cói là xuất hiện, hơn nữa còn làm trái cả tập tính sinh hoạt ngày ngủ đêm hoạt động của chúng.

Phàm là nữ nhân đều chẳng có thiện cảm với mấy thứ này, Tiểu Vũ cẩn thận nâng bụng theo sau Hỏa Trú, không dám bước sai một bước, luôn mồm trách móc Địch Nhân Kiệt tự dưng bảo Hỏa Trú gọi độc vật ra.

- Lý Khách Sư đệ đệ Lý Tịnh nuôi chim, nghe nói chim chóc từ Vị Thủy tới Trường An đều biết ông ta, huynh thì lại nuôi độc vật, hiện đại danh của huynh chắc cũng vang khắp thiên hạ như Lý Khách Sư rồi.

Tiểu Vũ chỉ cần gặp người nhà mình là lập tức khôi phục bộ dạng cô gái nhỏ:

- Ta không thích người khác biết mình, chỉ muốn yên tĩnh sống ở đây là được.

Hỏa Trú hừ một tiếng, không muốn Tiểu Vũ nhiều chuyện, quấy nhiễu cuộc sống của mình.

Chương 1306: Người Chết Sống Lại

Ba người vào tiểu viện, con bọ cạp trên vai Hỏa Trú bò xuống, chui xuống dưới viên ngói ở góc tường, mất hút.

- Tới lạnh nạn thì ở đây, ta không tin có ai vào được đây hại muội, lát nữa Tiểu Kiệt đi ra đón tẩu tẩu đệ về, để nàng ấy chiếu cố Tiểu Vũ. Có thai thế nào cũng phải cẩn thận một chút.

- Tiểu Kiệt, đối phó với nữ nhân đó nếu thấy không thắng được thì mau chóng quay lại, bản lĩnh ả lớn tới mấy cũng chẳng vào đây được.

Địch Nhân Kiệt gật đầu, chỉ cần Tiểu Vũ an toàn, hắn chắng ngán nữ nhân kia, chẳng qua chỉ là một du hiệp thôi, cùng lắm cũng chỉ là võ công lợi hại một chút, bỏ đi cái hào quang thần nhân trên đầu thì chẳng là cái gì. Địch Nhân Kiệt chẳng có chút thiện cảm nào với những người này. Hiệp khách ỷ võ công phạm cấm lệnh, trừ bọn họ là chức trách của Đại lý tự, quốc gia cần trật tự, không cần thứ hiệp khách giết người giữa phố.

Bọn họ sinh ra trong loạn thế, nổi lên khi thế đạo suy đồi, khoác áo choàng, cắp trường kiếm, cưỡi ngựa dữ, thích cuồng ca, hoặc giết kẻ giàu cứu người nghèo, hoặc trừ bạo an dân, nói là giữ lời, nghe thì có vẻ khiến người ta kính trọng đấy. Nhưng bọn họ đoạt quyền quốc gia, làm chức trách quan phủ, là nhọt độc của xã hội, quốc gia không cần họ chủ trì chính nghĩa, duy trì chính nghĩa chỉ cần ( Đại Đường sơ luật).

An bài Tiểu Vũ xong, Địch Nhân Kiệt tới Vân gia, vào kho vũ khí trang bị tới tận răng, dùng tới lực lượng Đại lý tự, dựa theo hình vẽ truy lùng nữ nhân thần bí kia, không bắt được ả, Địch Nhân Kiệt ăn không ngon, ngủ không yên.

Khi hắn đang lùng sục nữ nhân đó khắp nơi thì thành Trường An trở nên căng thẳng vì một tấu chương của Chử Toại Lương.

"Ngọc giản kim thư, thần kinh bí lục, tam xích cửu chuyển chi kỳ, giáng tuyết huyền sương chi dị, hoài nam thành đạo, khuyển phệ vân trung, tử kiều đắc tiên, kiếm phi thiên thượng, giai thị bằng hư chi thuyết, hải tảo chi đàm, cầu chi như hệ phong, học chi như bộ ảnh.... Mạt diệp dĩ lai, đại tồn phật giáo, tả kinh tây thổ, họa tượng nam cung. Côn trì địa hắc, dĩ vi kiếp thiêu chi hôi ; xuân thu dạ minh, vị thị hàng thần chi nhật. Pháp vương tự tại, biến hóa vô cùng, trí thế giới vu vi trần, nạp tu di vu thử mễ. Cái lý bổn hư vô, kỳ chư phương liền..

( Thực sự không dịch nổi thể loại này)

Nghe nội dung bản tấu đó xong, Viên Thiên Cương liền lệnh Lý Thuần Phong cùng đệ tử trẻ mang lượng lớn vật tư tới Thiên Sơn, Lão Quân quán chỉ còn lại toàn người già yếu.

Cũng đúng lúc này, Pháp Minh hòa thượng của Đại Minh Tự vượt qua biển khơi mênh mông từ nước Oa trở về, tuyến đường biển dân dụng đông độ đã bị Đại Minh Tự phát hiện.

Thực ra từ khi Cao Sơn Dương Tử tới Đại Đường có rất nhiều tăng nhân muốn tới Oa quốc truyền giáo, nhưng chiến loạn liên miêng, Vân Diệp và Trương Lượng ngang ngược thiếp lập điều kiện cực cao để qua qua lại hai nước.

Vân Diệp bị tất cả người muốn đi biển chỉ trích, còn bị ma hóa vô hạn, thủy sư Lĩnh Nam thành chướng ngại lớn nhất đối với ngoại giao của người Đường, ngôn luận như thế rất có thị trường ở Lĩnh Nam.

Người Đường rất ích kỷ, đại bộ phận chỉ quan tâm chuyện nhà mình, đến hai con sâu tranh một cái lá họ cũng biết, nhưng ngoài biển kia xảy ra chuyện gì thì họ không hứng thú.

Dù xảy ra c huyện gì thì thư viện Ngọc Sơn luôn là cảng tránh gió, bất kể sóng gió chính trị lớn tới mấy cũng không thổi vào được, quan viên Giang Tây Nam đạo có bảy vị ngã ngựa trong một đêm, cả nhà áp giải tới Trường An, nhưng sai dịch hình bộ không thể làm gì nhi tử của họ đang ở thư viện, vì không được phép vào thư viện bắt người.

Lý Cương sau khi biết điều luật mà những người kia phạm phải xong liền không thèm để ý tới hình bộ nữa, không phải tội đại nghịch, sao lại gây họa cho con cháu? Chử Toại Lương lúc này quyền thế ngợp trời nhưng muốn hoành hành ở thư viện thì đánh giá bản thân quá cao rồi.

Tiểu Vũ ngồi dựa trên bàn, cầm thuẫn bài nhỏ chiến đấu với con bọ cạp đỏ, con bỏ cạp nhổng đuôi, chỉ cần que trúc của Tiểu Vũ chọc nó một cái là nó lấy đuôi tấn công, không ngừng lấy đuôi đâm vào thuẫn bài.

- Hi hi hi, tẩu tẩu, thật là vui, đây là tâm huyết sáu năm của tẩu và Hỏa Trú đại ca sao? Còn nữa không, cho muội một con.

Tiểu Vũ thấy con bọ cạp kia trốn đi, hỏi:

Phụ nhân ngồi đối diện bất lực lắc đầu:

- Hỏa Trú đại ca của muội lấy máu của mình nuôi nó đấy, vốn kịch độc vô cùng, giờ lại thành món đồ chơi, muội đừng làm huynh ấy thương tâm thêm nữa. Tiểu Vũ đổ một ít mật ong vào chén, con bọ cạp liền cẩn thận mò tới, dùng càng cho vào chén, sau đó bôi lên người mình, thậm chí lấy càng cào lông đuôi, dùng hết mật rồi nó lại bò đi.

Toàn bộ cảnh này lọ vào mắt Tiểu Vũ, nàng lại nhìn Hỏa Trú đọc sách bên cửa sổ, đột nhiên sinh ra một ý nghĩ kỳ quái, con bọ cạp này không có độc, nhưng trời cao bồi thường cho nó một thứ, đó là trí tuệ.

Ông trời luôn công bằng, đoạt mất cái này sẽ cho ngươi cái khác, một con bọ cạp không độc không thể sống ở nơi hoang dã, một con bọ cạp có trí tuệ liệu có sống nổi không?

Tiểu Vũ rất muốn xem kết quả, nhưng cúi đầu nhìn bụng mình, đành thở dài, bỏ đi ý nghĩ hấp dẫn đó.

Mê lâm quá yên tĩnh, Tiểu Vũ ngáp một cái, chuẩn bị về phòng ngủ, mỗi ngày nàng đều ngủ trưa, đó là thói quen, dù trời sập xuống thì cũng ngủ đẫy giấc đã hẵng hay.

Địch Nhân Kiệt đứng ở chợ tây, nhìn dòng người nườm nượp, cảm giác thật bất lực, hắc y nữ tử biến mất ở ngã tư chợ này.

Phía trước có rất nhiều người tụ tập xem cái gì đó, xuất phát từ thói quen nghề nghiệp, Địch Nhân Kiệt gạt người ra đi tới, nằm dưới chiếu rách là một lão ăn mày, chính xác thì là một lão đạo như ăn mày.

Uông ta đã chết, thi thể bốc mùi thối, nước vàng chảy từ dưới chiếu ra, thấm ướt mảng rêu xanh bên cạnh.

- Vì sao lại có thi thể ở đây?

Địch Nhân Kiệt hỏi võ hầu, người này ít nhất đã chết hai ngày, thời tiết thế này t hì chết một ngày đã có mùi thối bốc ra, giờ thi thể bày ở đây hai ba ngày mới phát hiện, như thế là võ hầu thất chức.

- Năm ngày trước ti chức thấy lão đạo này, khi đó ông ta đi khắp nơi xin rượu uống, tinh thần rất tốt, nhìn thế nào cũng không thấy giống sắp chết, vậy mà có mấy ngày không gặp đã chết rồi.

Địch Nhân Kiệt lệnh võ hầu nhâc chiếu lên, mùi thối ngập ngụa lan đi, lập tức có có mấy võ hầu nôn tại chỗ, Địch Nhân Kiệt lấy khăn tay che mũi, quan sát thi thể, không có ngoại thương, nếp nhăn thi thể vô số giòi bọ bò lúc nhúc, một võ hầu lấy thủy hỏa côn chọc thi thể, có dịch thể xám từ miệng phun ra mang theo giòi. Con ngươi Địch Nhân Kiệt co lại, đột nhiên quát một tiếng rút trường kiếm ra, trong tiếng thét thất kinh của mọi người, đâm thẳng vào thi thể, không hề nương tay.

Quái sự xảy ra, thi thể ngồi dậy, vươn tay mọc móng tay dài ngoằng gạt trường kiếm đi, khàn giọng hỏi:

- Bần đạo ngủ một giấc, vì sao muốn giết ta?

Đám đông xem náo nhiệt gào thét bỏ chạy, chớp mắt chỉ còn lại Địch Nhân Kiệt cầm yến sỉ nỏ và "cỗ thi thể".

- Báo danh! Báo danh ra!

Địch Nhân Kiệt buộc khăn lên mũi, lão già này quá thối.

"Thi thể" nhe hàm rằng vàng vàng đen đen, cười:

- Bần đạo Long Hổ Sơn Tham Thương!

Địch Nhân Kiệt nổi giận đá vào ngực lão đạo, đá xong mới nhớ ra địa vị lão già này, Long Hổ Sơn không phải thứ để đùa, đây lại là người chỉ đứng sau Viên Thủ Thành.

Mình chỉ là tiểu quan lục phẩm, lão già này vươn một cái ngón tay ra cũng đè chết mình, may là mắt lão già này chưa phục hồi, hẳn không nhìn rõ mình, vội hòi:

- Ngươi biết ta là ai không?

Lão đạo bị đá gian nan ngồi dậy:

- Bần đạo kệ ngươi là ai, dù sao ngươi cũng chết chắc rồi.

Địch Nhân Kiệt mừng rỡ, cho lão già một cước mạnh, sau đó co cẳng chạy, lúc này còn ở lại làm cái gì, tới lúc đạo quán khác đến, kết cục của mình sẽ chẳng hay ho gì.

Liên tiếp ba ngày Địch Nhân Kiệt không rời mê lâm, ở tiểu viện bồi tiếp Tiểu Vũ, hiện giờ cần lánh nạn không chỉ có Tiểu Vũ, mà cả hắn nữa.

- Sao chàng biết lão đạo đó chưa chết?

Tiểu Vũ dựa vào lưng Địch Nhân Kiệt, hỏi:

- Nực cười, đã chảy nước, đã có giòi, chết đến không thể chết hơn rồi, vậy vì sao trên thi thể sao có thể không có đốm, bụng không có trướng khí? Bụng vẫn phẳng lỳ, người ta lấy gậy chọc một cái lại phun giòi ra, đúng là vẽ rắn thêm chân, nếu không phải người chết thì là người sống. Ta và sư phụ tới phòng giải phẫu của Tôn tiên sinh không ít, thấy người chết nhiều rồi, sao lửa được ta?

Nói tới chuyện này Địch Nhân Kiệt có chút kiêu ngạo:

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau