ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1296 - Chương 1300

Chương 1297: Cho Ta Viên Đạn Thuốc Nổ

- Ông ta muốn cầu mệnh cho người Đột Quyết, ông ta biết bản thân chết chắc rồi, dù mình đi tới đâu thì chúng ta cũng theo đó, như thế có đánh tới tận chân trời cục diện cũng không khác gì bây giờ, nên để tộc nhân chạy thoát, nên mới tới đánh cược, xem chúng ta muốn giết hết người Đột Quyết hay là muốn dựa chúng kiềm chế kẻ địch phương tây. Đỗ tướng, ngài quan lớn hơn, thấy chúng đánh cược có thắng nổi không?

Đỗ Như Hối xua tay:

- Ở đây ngươi mới là chủ soái, tất cả do ngươi định đoạt.

- Được rồi, xem ra ngài định làm bồ tát, tất cả ác danh cho ta gánh, ngài thường nói mình là người đất vàng chôn lấy nửa người rồi, chẳng lẽ không giúp ta gánh lấy cái tiếng xấu thả địch bỏ chạy?

Vân Diệp rất bất mãn, người ta luôn có kẻ không liên quan giúp chủ soái gánh tội, nghe đâu Ngụy Trưng giúp Lý Trì gánh tiếng xấu mua phụ nhân Thất Vi, sao tới chỗ này luôn là mình gặp xui xẻo.

Đỗ Như Hối lắc đầu:

- Cái tội danh này không ai gánh được, nếu có chuyện, ngươi tối đa là bị chửi mắng, còn lão phu nói không chừng cả mộ tổ cũng khó giữ được.

Đại quân Đột Thi khi cách thành lạc đà một trăm bước bị ngăn lại, ông ta lớn tiếng nói với Vân Diệp ở tường thành:

- Ta là A Sử Na Đổ Cổ Chuyết Đột Thi.

Vân Diệp lớn tiếng đáp:

- Đã xác minh thân phận.

- Tốt, vậy ta công thành đây.

Đột Thi nghiêm túc gật đầu, phất tay, đại quân nhào tới tường thành có Vân Diệp.

- Nỏ tám trâu, tầm cao một, bắn! Nỏ cứng, bắn tự do.

Lưu Chính Vũ nghiêm khắc dựa theo điều lệ tổ chức ngăn cản, không có thuốc nổ, dầu hỏa, từ lỗ xạ kích bắn ra hoàn toàn là cung nỏ.

Quá trình không có gì đáng miêu tả, một trăm mét mà thôi, hít một hơi là có thể chạy hết, nhưng dưới mưa tên liền trở nên dài vô cùng, đi một bước là mặt đất lại có một hàng thi thể.

Đột Thi được bảo vệ trong đám đông, tay nắm chặt viên đạn thuốc nổ, ông ta rất muốn trả thứ này cho Vân Diệp, lúc này nắm trong tay ông ta không phải là đạn thuốc nổ, mà là mấy vạn oan hồn Đột Quyết.

Ông ta nhìn thủ lĩnh thị vệ bị tên bắn xuyên đầu lâu, nhìn trưởng lão Thổ Cốc Hồn người ghim mấy mũi tên vẫn cần thuẫn che trên đầu, rất lâu sau, ông ta chạm vào được tường thành ấm áp của thành lạc đà, rống lên một tiếng, ném thuốc nổ lên tường thành, nghiêng tai nghe tiếng nổ quen thuộc kia.

Đợi mãi, vì sao không nổ? Đột Thi hoang mang nhìn tường thành, không biết từ khi nào mưa tên dừng lại, từ tường thành có hai cái đầu thò ra nhìn mình đầy thương hại.

- Vì sao?

Đột Thi phẫn nộ rống lên: Không ai trả lời, một lúc lâu sau có binh sĩ trẻ chỉ mồi lửa trên tay Đột Thi:

- Ngươi quên châm lửa.

Giọng rất nhỏ, còn có chút xấu hổ:

- Đạn thuốc nổ phải châm lửa mới được.

Môi Đột Thi run run, nhìn thi thể trải khắp mặt đất, có cả trưởng lão Thổ Cốc Hồn.

Chỉ Vân Diệp trên tường thành, khàn giọng nói:

- Cho ta viên đạn thuốc nổ khác.

Vân Diệp từ chối:

- Đột Thi, bỏ đi, thứ này ông không dùng được đâu, hãy tin lời ta, sau khi nắm được cách dùng thuốc nổ, tộc nhân của ông càng chết nhanh hơn.

- Cho ta một viên đạn thuôc nổ.

Đột Thi rống lên như dã thú, khóe mắt có nước chảy ra.
Vân Diệp thở dài nói với Lưu Chính Vũ:

- Cho ông ta một viên đạn thuốc nổ, mọi người tránh xa ra một chút!

Nói xong về lều soái trước, còn chưa tới nơi đã nghe thấy tiếng nổ lớn, lần này Đột Thi đã đốt dây dẫn...

Vân Diệp quay về lều, chuyện đã kết thúc song lại chẳng hề thấy vui vẻ, ngồi ngây ra trên chiếc ghế rộng, cũng ngây ra còn có Đỗ Như Hối, động tác hai người rất giống nhau, ngay cả nét mặt cũng giống nhau.

- Na Nhật Mộ sắp sinh rồi, Đỗ tướng nói xem vì nguyên nhân này ta ở lại ngoài thành Toái Diệp mấy ngày, trở về có bị binh bộ chất vấn không?

Vân Diệp lo lắng hỏi:

- Binh bộ không chất vấn, vì lão phu là binh bộ thượng thư, ngươi là binh bộ tả thị lang, ai dám lắm chuyện? Ngược lại đám ngôn quan ngự sử đài sẽ đàn hặc chết ngươi, hơn nữa ngươi xuất chinh mang nữ quyến đã là đại kỵ, giờ còn có thai, e rằng cái danh coi sắc như mạng khó thoát nổi. Vân đại tướng quân, chúc mừng, bất kể ngươi lập công cao cỡ nào, thăng lên được một cấp tước vị đã là giỏi lắm rồi.

Đỗ Như Hối lười biếng nói:

- Quan chức tới mức chúng ta, không biết tiến thủ là lựa chọn tốt nhất, đó vốn là lựa chọn của người già, ngươi tí tuổi đầu đã làm quan tới tột cùng, đúng là vô vị, nhưng ngươi có thể phạm sai lầm, bọn lão phu không được. Hai quân giao chiến mà còn thời gian sinh con, đúng là làm người ta hâm mộ.

- Nếu ngươi không có sai lầm cho đám ngôn quan nắm đuôi thì chư công trên triều đường thành đám giá áo túi cơm hết à? Người ta dựa vào bới móc sai phạm kiếm cơm, ngươi không sai phạm là đập bát cơm người ta rồi, có khác gì giết cha giết mẹ. Yên tâm, ngươi là đại tướng quân thắng trận, làm gì cũng có lý, vì tiểu thiếp sắp sinh con mà bỏ truy kích kẻ địch, nói không chừng thành câu chuyện đẹp.

Vân Diệp lắc đầu:

- Không phải là ta lo đám ngôn quan, mà là lo nương nương. Ngài cũng biết mấy năm qua nương nương rất khó tính, dù bệ hạ tha cho ta, nương nương cũng không tha, lần này gặp xui xẻo có khi là Tân Nguyệt, nương nương không chấp Na Nhật Mộ, song thế nào cũng kiếm chuyện với Tân Nguyệt, chuyện này nói ra có chút áy náy, luôn thấy có lỗi với nàng.

- Đương gia chủ phụ là thế, có thể giúp nam nhân ngăn tai họa, bảo toàn cả nhà, nam nhân không ở nhà vẫn duy trì được cái nhà là bà nương tốt hiếm có rồi. Cho nên chủ phụ tính cách phải vững vàng, tướng mạo không quan trọng, mấy năm qua ngươi ra vào nhà đại hộ còn nhiều hơn lão phu, có thấy chủ phụ nhà nào mà có dung mạo tai họa không? Được như Tân Nguyệt là hiếm lắm.

- Hiện giờ ngươi công quá cao, nhìn Lý Tịnh là biết kết cục, ông ta đã già, có thể mở đại môn để bách tính nhìn ông ta nằm trong nhà ngủ, ngươi chắc chưa có cái da mặt đó. Lão bà của Lão Phòng uống cả dấm, khi đó thảm liệt ra sao ngươi không biết, nhưng lão phu tận mắt t hấy, thực sự nghĩ đó là thuốc độc.

- Chúng ta nếu như không có tâm tư tạo phản, vậy thì tốt nhất đừng biến mình thành thánh nhân, nhất là loại tướng lĩnh nắm trọng binh như ngươi, ngang ngược ngông cuồng mới được.

Hai người tuy nói chuyện rất thoải mái, nhưng Vân Diệp biết, nhưng lời gan ruột này, về sau không còn cơ hội nói với Đỗ Như Hối nữa, nói chuyện cũng cần có tâm cảnh và tâm tình.

Phạm Hồng Nhất dưới sự cưỡng ép của Vân Diệp phải viết một tấu chương đàn hặc, đại ý nói Vân Diệp tâm tính thiếu niên, sau khi giết Đột Thi liền trở nên cực kỳ kiêu xa, vì sủng thiếp sinh con mà lệnh đại quân dừng lại ba ngày, không tích cực truy kích địch, khiến tàn dư Đột Quyết chạy thoát về phía tây.

Lý Tịnh ở Hắc Thạch Sơn đang cùng Lộc Đông Tán giằng co, nghe được tin đồn này liền thở dài, bắt đầu hả lệnh công đánh Hắc Thạch Sơn, chiến sự tiến triển thuận lợi, nhưng khi đánh lên núi tướng sĩ đau đầu vô cùng, hô hấp khó khăn, tránh đại quân tổn thất chỉ đành hạ lệnh lui quân, về thành Loạn Thạch nghỉ ngơi.

Tô Định Phương gây dựng vùng Hà Tây cuối cùng có thu hoạch lớn, người Thổ Phồn tấn công Hà Tây bị hắn vây ở Giao hà, hai vạn ba nghìn người Thổ Phồn bị đại quân đuổi vào nơi đang có lũ lụt, một bộ phận tinh nhuệ tóm đuôi ngựa thoát được, cả con sông bị xác chết làm ứ tắc.

Chương 1298: Mua Bán Hoàn Tất

Đầu của Đột Thi, trưởng lão Thổ Cốc Hồn được đưa tới Trường An, Lý Nhị khi xem tấu chương của Vân Diệp trực tiếp bỏ qua lời giải thích thối hoắc cho hành vi không thỏa đáng của y, thấy người Đột Quyết cuối cùng thực sự tây chinh liền thở phào, sau Đoàn Hồng mang đầu người tới tổ miếu hiến tế, rồi vội vàng tới điện Lưỡng Nghi, bệnh tình của Hủy Tử trở nặng, làm Lý Nhị lo lắng không thôi.

Trường Tôn thị mặt đầy u sầu, nhìn Hủy Tử nằm trên giường bệnh hơi thở yếu ớt, lần nữa đưa ánh mắt tới Tôn Tư Mạc.

Tôn Tư Mạc lắc đầu, buông một tiếng thở dài thu dọn túi thuốc rời đi, ra tới cửa vừa vặn gặp phải Lý Nhị tới thăm con.

- Tôn tiên sinh, bệnh tình của Hủy Tử có tốt lên không?

Tôn Tư Mạc thấy thấy vẻ mặt đầy hi vọng của hoàng đế thì chẳng biết trả lời ra sao, chỉ chắp tay không nói. Lý Nhị chua chát hỏi:

- Trẫm còn giữ được đứa con này bao lâu?

- Mùa đông tới phồn hoa sẽ đi xa, lúc lá rụng hết thì tiểu công chúa cũng sẽ về thiên quốc.

Tôn Tư Mạc gian nan nói xong liền rời hoàng cung, ông ta đã dùng mọi cách mà vẫn không giữ được sinh mạng nhỏ bé này. Theo lời Vân Diệp nói, tim đứa bé này không phát triển đầy đủ, cho nên không chịu nổi cơ thể dần trưởng thành, đó là chuyện không còn cách nào, trừ khi mình có thể mỏ ngực sửa lại tim, hoặc thay quả tim khác, nếu không thì Hủy Tử không thể sống nổi.

Vân Diệp cũng nói đó là thủ đoạn thần tiên, chẳng biết là y nói thật không, y nói chuyện thay tim là có thật, còn miêu tả đâu ra đó, nhưng Tôn Tư Mạc mổ thi thể nhìn thấy tim liền cho rằng Vân Diệp nói lung tung, ông ta không dám động vào bất kỳ chỗ nào ở quả tim, có câu linh khiếu xuất từ tim, ông ta chỉ sợ hủy mất linh hồn của con người.

Tôn Tư Mạc còn chưa rời thành Trường An đã nghe thấy ý chỉ đại xá thiên hạ, hiện giờ cũng chỉ đành giao cho trời cao quyết định số phận của Hủy Tử thôi.

Vân Diệp đã nhầm, vốn tưởng chuyện mình làm sẽ gây nên làn sóng đàn hặc bản thân, không ngờ chẳng có chuyện gì xảy ra, đám ngự sử ngôn quan cứ như đui mù câm điếc hết, ngay một câu gièm pha cũng chẳng có.

Đế hậu vì bệnh tình của Hủy Tư nên chẳng rảnh rỗi để ý Vân Diệp ở ngoài vạn dặm đánh trận ra sao, đám ngôn quan ngự sử đại vì thấy thời gian qua hoàng đế rất dễ nổi giận, cho nên không dám lấy Vân Diệp ra khai pháo, dù sao họ chỉ muốn để hoàng đế thấy mình không ngồi chơi, không định lôi Vân Diệp về thẩm phán.

- Cách tự bôi nhọ của sư phụ không ăn thua rồi, vận khí của lão nhân gia thật không tốt.

Trường An vào mùa hè nóng như lồng hấp, Tiếp Vũ nằm dưới giàn nho, chân gác lên đùi Địch Nhân Kiệt lười nhác nói:

- Gầy đây sư phụ đúng là không gặp may, chẳng hiểu Trường An làm sao, bình tĩnh quá mức, vụ án lần trước của Đại lý tự là vụ dâm tăng biện cơ, thực ra ta chẳng hiểu, chẳng qua là cái gối ôm mà thôi, vì sao khiến ba vị công chúa xuất gia, một vị cao tăng ném ra chợ, nàng nói xem có cổ quái không?

- Đương nhiên là có cổ quái, đó là hoàng hậu xử phạt, công chúa không ra công chúa, tự mình buông thả đã đành, còn muốn đem thói dâm dục đó truyền cho khuê nữ của hoàng hậu, hoàng hậu không xử họ thì xử ai. May là hoàng hậu đấy, nếu là thiếp đã cho chúng vào nồi nấu rồi, chàng có tin không?

Tiểu Vũ vuốt ve bụng mình, mặc dù Tôn gia gia nói thai này là một khuê nữ, nàng vẫn yêu vô cùng, cảm thụ một sinh mệnh nảy mầm trong thân thể mình, mỗi ngày lại có một cảm thụ mới, hôm nay nhìn bụng nhô lên, nàng liền kéo Địch Nhân Kiệt tới vui vẻ nửa canh giờ, đáng thương cho Địch Nhân Kiệt phải dốc hết tâm tư miêu tả dung mạo tuyệt thế của khuê nữ tương lai, thực ra chỉ lặp đi lặp lại câu:" Khuê nữ ta nhất định mỹ lệ như mẫu thân của nó."

Thấy sắp tới trưa, nha hoàn đem thứ Tiểu Vũ trồng trong bồn hoa tới, chẳng cái nào đẹp đẽ, ngược lại bộ dạng quái dị quái đản, trong đó còn có một thứ hoa biết ăn thịt, cái lá dày màu xanh giang ra, một khi có ruồi muỗi bay qua là hợp lại, gai bên trên sẽ giữ lấy côn trùng, cho tới khi ăn hết con côn trùng, hai tấm lá mới lại mở ra, tiếp tục đợi con mồi tiếp theo tới cửa.

Địch Nhân Kiệt thấy Tiểu Vũ cho cái cây quái dị đó ăn, liền tới giúp nàng, nhìn hai phiến lá khép chặt lại, hắn thoáng trầm tư: - Lão nông kia vì sao lại tặng nàng những thứ hoa quái lạ này? Nàng thấy sư phụ liệu có biết thứ này từ đâu sinh ra không?

Tiểu Vũ gật đầu:

- Biết, sư phụ gửi thư nói thứ này gọi là cây bắt ruồi, nhưng không nói xuất sứ, chỉ nói nếu lão nông kia xuất hiện, nhất định phải mời ông ta ở lại, sư phụ có chuyện rất quan trọng tìm ông ta...

( Cây bắt ruồi hình như nguồn gốc nam mỹ)

Hôm nay Tân Nguyệt dậy từ rất sớm, bởi vì trong nhà có khoản tiền lớn phải thu, mắt trướng phòng lóe kim quang, một vạn kim tệ, nghĩ thôi đã thấy máu xộc lên đầu.

Tân Nguyệt nhiều năm qua xem như đã mở mang kiến thức, một vạn kim tệ không khiến nàng quá kích động, phu quân nói đó là tiền bán sơn động, còn cần chia cho các lão binh mỗi người năm mươi kim tệ, Tân Nguyệt không ý kiến gì, chỉ tò mò sơn động thế nào mà có giá một vạn kim tệ.

Có điều phu quân xưa nay chưa bao giờ kiếm loại tiền bất tường, người ta ngong ngóng mang tiền tới nhà, không thu cũng không được, Viên Thiên Cương đã ba lần yêu cầu Vân gia thu số tiền này rồi, khi đó phu quân sinh tử chưa rõ, dù cho Tân Nguyệt một ngọn núi vàng, nàng cũng chẳng hứng thú.

Mặt trời vừa mới nhô lên sau rặng núi Viên Thiên Cương đã mang hai cỗ xe ngựa vội vã đi tới, vừa mới gặp được Tân Nguyệt, thậm chí chưa kịp khách sáo đã lập tức nói:

- Vân phu nhân, kim tệ gia thúc hứa đã đem tới, không biết giấy nợ đâu?

Tân Nguyệt cười thi lễ:
- Ngài là bằng hữu của hầu gia nhà thiếp thân, đã tới nhà xin mời vào uống cốc trà nóng thong thả nói chuyện.

Không ngờ Viên Thiên Cương lắc đầu:

- Lão Viên nhận ý tốt của phu nhân, nhưng chuyện trọng đại, bần đạo không thể không cẩn thận, chúng ta giao dịch xong hẵng uống trà.

" Ài, phu quân bán sơn động rẻ quá. " Tân Nguyệt thầm than trong lòng, thấy Viên Thiên Cương nóng vội hoàn thành giao dịch là biết phu quân bị đám lão đạo chết tiệt lừa rồi, cho dù nàng chưa bao giờ thấy cái sơn động kia.

Bất tri bất giác lời nói cũng mang theo vài phần bực bội:

- Phu quân nhà ta là bại gia tử có tiếng, một cái sơn động tốt thế lại bán một vạn kim tệ, làm các vị hưởng lợi.

Viên Thiên Cương kinh ngạc:

- Phu nhân vì sao nói lời ấy, sơn động đó với đạo gia mà nói là chí bảo vô gia, với Vân gia chẳng qua là thêm vài miếng thủy tinh thôi, một vạn kim tệ là quá đắt rồi.

- Thủy tinh á?

Tân Nguyệt cười xấu hổ, nếu là thủy tinh thì dù chất đầy sơn động cũng chẳng đáng tiền:

Lần này tới Viên Thiên Cương nổi giận:

- Thế phu nhân cho rằng bên trong có cái gì?

Hai người đều đang không biết nói gì thì trường phòng tới báo đã kiểm tiền xong, không thiếu một xu, tỉ lệ không có vấn đề.

Viên Thiên Cương lúc này mới có nụ cười:

- Vân phu nhân, tiền đã đủ, không biết có thể giao thủ thư của gia thúc cho bận đạo chưa?

Tân Nguyệt nhướng mày, nghĩ không ra lý do phát tác, liền lấy từ ống tay áo ra giấy nợ đặt lên bàn, Viên Thiên Cương kiểm tra kỹ càng, xác nhận là bút tích của gia thúc mới hoàn toàn yên tâm, lấy đánh lửa ra đốt giấy nợ đi, đợi giấy nợ thành tro liền chắp tay cáo từ, không muốn ở Vân gia thêm một khắc. Thánh đường của Tây Vương mẫu đang toàn lực kiến thiết, hang động kia là nhân tố không xác định cuối cùng, hiện đã trừ bỏ, chẳng cần tốn thời gian với phụ nhân Vân gia.

HẾT!

Chương 1299: Tin Đồn

- Làm ăn tới mức không có chút tình cảm nào cả, Lão Tiền nhớ lấy, sau này nhà ta không làm chuyện mất mặt thế nữa, người ta mua bán không thành vẫn còn tình cảm, giờ làm ăn xong còn trở mặt, đúng là hiếm có.

- Phu nhân, hiện phong khí Trường An không ổn, ai cũng trở nên gian xảo, nhà trung hậu thiện lương như nhà ta không còn nhiều nữa.

Tân Nguyệt đi trước, Lão Tiền theo sau, tám gia tướng cật lực xách hai cái rương tiền, chủ tớ chửi bới Viên Thiên Cương tới tận kho. Hôm nay mọi người trong nhà có mặt đầy đủ, Tiểu Nha một tháng nữa là gả đi, đang bận trộm thêm một ít trong kho, Địch Nhân Kiệt hôm nay cũng định chui vào kho kiếm hai vị thuốc, đều là thứ an thai.

Hôm nay là ngày thái tử cho Lý Yên Dung chơi, Tân Nguyệt hứa cho nàng vào kho chọn một món trang sức, nên từ sớm đã đứng đợi trước kho.

Nhìn Vân Thọ, Lý Yên Dung vào kho, Hạ Lan đang cùng Tiểu Vũ nói chuyện bên ngoài cũng muốn đi theo, bị Tiểu Vũ kéo lại, thấy Hạ Lan tủi thân muốn khóc, Tiểu Vũ mặt lạnh tanh nói:

- Ngươi nhớ lấy, Vân gia bề ngoài nhìn có vẻ không có quy củ gì, nhưng ở đây quỷ củ lại nhiều nhất, chỉ không nói ra thôi, muốn mỗi người phải tuân thủ.

- Hiện có thể vào kho chỉ có bốn người bọn họ, sư phụ dù thương ta nhất cũng không cho ta vào kho, chỉ di phu của ngươi có thể thoải mái vào, ta cũng phải giữ quy củ.

- Hiện giờ ta nói cho ngươi biết phải giữ quy củ gì, thứ nhất, Vân Thọ là phu quân của ngươi, ngươi muốn gì bảo hắn đi lấy, tuyệt đối không được tự lấy.

- Thứ hai, đừng có lúc nào cũng so đọ với Lý Yên Dung, cha cô ta là thái tử, tương lai sẽ là hoàng đế, cha ngươi chỉ là một tên vô lại, không thể so sánh được. Người Vân gia ôn hòa, cho nên ta mới kiếm cho ngươi ngôi nhà an lạc, chỉ cần cả đời giữ bổn phận, thì phú quý không thành vấn đề, ngươi và mẫu thân ngươi đều không phải người thông minh, muốn đệ đệ và mẫu thân ngươi sống hạnh phúc, nhớ học tập từng người trong nhà này.

Hạ Lan cắn chặt môi, nước mắt rơi ra, Tiểu Vũ vẫn nhìn chằm chằm vào mắt nàng:

- Ta và ngươi kỳ thực là dị loại trong cái nhà này, ta có một sư phụ giỏi dạy đệ tử, ngươi thì không, chỉ có nhị di ta đây, ta dạy người chỉ dạy một lần, một khi thấy ngươi không hòa nhập vào được Vân gia, vậy lối thoát duy nhất của ngươi là về Thục, tùy tiện gả cho một nông phu, nhớ chưa.

Thấy Hạ Lan liên tục gật đầu, Tiểu Vũ mới buông tay ra, lấy trên đầu một cái sai vàng gài lên đều Hạ Lan, nhìn Hạ Lan nhu thuẫn như tiểu tức phụ, ôm lấy nàng nói:

- Nam nhân Vân gia đều là người tình cảm, tương lai ngươi sẽ sống không kém ai hết, nhị di không nhìn lầm đâu.

Hai người đang nói chuyện thì thấy bốn người Tân Nguyệt đi ra, trong tay Địch Nhân Kiệt là hai gói thuốc, cánh tay còn quàng một cái giỏ, Tiểu Nha giảu môi bị tẩu tử đuổi kho, ra ngoài vẫn còn lầm bẩm:

- Tẩu tử nho nhen, hồng bảo thạch cũng không cho.

Cổ Lý Yên Dung có thêm chuỗi hạt châu màu lục, hạt nào hạt này sáng long lanh, làm khuôn mặt càng thêm trắng trẻo, Vân Thọ thì hai tay trống không, khi Hạ Lan lòng buồn bã thì Lý Yên Dung lấy trong tay áo một chuỗi trân châu, tự mình đeo lên cổ nàng, vỗ tay nói:

- Muội muội đúng là xinh đẹp.

Hạ Lan rõ ràng lớn hơn Lý Yên Dung, nhưng lúc này đành quỳ xuống tạ ơn. Tân Nguyệt liếc mắt nhìn thấy hết, cười thầm, lại nhìn nhi tử ngốc nghếch, không vui được nữa, chẳng lẽ nam nhân Vân gia đều không hiểu phong tình như thế.

- Nam nhân Vân gia ta vì sao phải lấy lòng nữ nhân?

Lão nãi nãi cực kỳ bá đạo nói:

Lão nhân gia hiện giờ có đủ tư cách nói câu này rồi, tôn nhi giỏi giang, hầu tước sắp thành công tước, nghe nói lễ bộ đang làm sách, Hồng lư tử đang tính huyện công nào mới đủ thể hiện công tích tuyệt thế của Vân hầu.

Chuyện Vân Diệp muốn tước vị Quan Quân hầu thì trong ngoài triều đều biết, nhưng lễ bộ thượng thư rống lên trên triều, chẳng lẽ Đại Đường chuẩn bị khôi phục chế độ nhà Hán? Chẳng lẽ trăm châu Đại Đường không tìm ra phong hiệu thích hợp? ( Quan Quân hầu là phong hiệu của Hoắc Khứ Bệnh)

Đúng lúc này có một tin đồn truyền ra, Vân Diệp vốn có thể chém toàn bộ người Đột Quyết, vì sủng thiếp sinh con, nên đại quân Vân Diệp dừng lại, làm người Đột Quyết trốn mất, theo thiếu niên vương Hạ Lỗ tây chinh.

Tin này quá đột ngột, lúc này tiến tước cho một vị tướng quân kiêu xa cuồng ngạo có thích hợp hay không thành chủ lưu trên triều, đám ngôn quan lộ ra bản chất, lôi hết chuyện lớn nhỏ trong sinh hoạt của Vân Diệp ra, một vị tướng quân bách chiến bách thắng thành thứ ăn hại, hoàng đế không giết loại bại gia tử này đã là thánh ân lắm rồi, nào còn dám cầu cái khác.

- Người này là ai?

Lý Nhị hỏi một câu không đầu không đuôi, Trương Tôn thị hiểu lắc đầu:

- Nghe nói là từ phường Chiêu Hóa truyền ra, sau đó ai ai cũng biết.

- Có phải trẫm đã quá khoan dung với bách tính Trường An rồi không, sao chúng dám bình luận một vị tướng quân vì nước chinh chiến như thế, phải toàn lực điều tra, nghiêm trừng!

- Nếu như mỗi lần trẫm muốn thưởng cho một thần tử há chẳng phải đều bị ngôn luận của đám bách tính chi phối, chuyện này không thể dung dưỡng!

Hiểu rõ tính nguy hại của hành vi này, Lý Nhị nổi giận:

- Bệ hạ, nói một câu khó nghe, dân chúng muốn nói gì, chúng ta không có cách nào ngăn cản, bệ hạ muốn bắt ai? Bắt thế nào? Bệ hạ định mở tiền lệ hạch tội vì lời nói sao?

Trường Tôn thị biết Lý Nhị đang tức giận, nên đứng bên tùy ý nói:

Vân Diệp là người ra sao thì bà hiểu, hoàng đế cũng hiểu, phong tước hay không chỉ là chuyện thừa thãi.
Lý Thái ngồi đờ đẫn trên ghế nhìn trời, Hi Mạt Đế Á đầu gài mấy đóa mẫu đơn diễm lệ nép bên cạnh, len len lấy ngón chân cù bụng Lý Thái, mắt lim dim, sắc mặt đở ửng, miệng còn ngậm lọn tóc, cổ áo mở ra, cực kỳ mê hoặc..

Cù mãi không thấy động tĩnh, Hi Mạt Đế Á kéo rộng cổ áo, lộ ra bầu ngực no căng, lại lấy chân cù chỗ khác chứ không phải bụng.

- Lý Thái!

Hi Mạt Đế Á cuối cùng cũng nổi khủng, đứng dậy quát:

Lý Thái ngoáy lỗ tai, ngơ ngơ quay đầu lại, nhìn Hi Mạt Đế Á đang hầm hầm, nói:

- Muốn làm việc chờ buổi tối, ban ngày ban mặt mất thể diện hoàng gia, sau này học thêm chút quy củ Hán gia, đừng làm hư con.

Hi Mạt Đế Á như nổi điên lấy hoa gài trên tóc ném vào mặt Lý Thái, rống lên:

- Ngươi đi chết đi!

Rồi rời chòi nghỉ.

- Phiền phức!

Lý Thái làu bàu một tiếng rồi lại gây ra.

Không lâu sau Ngụy vương phi từ hậu viện đi tới, bê một ấm trà, thấy Lý Thái thả hồn trên mây, không quấy nhiễu, tới khi hắn vươn tay ra mới đặt ấm trà vào tay hắn.

- Có chuyện gì?

Lý Thái nhấp một ngụm trà hỏi:

- Thiếp thân nghe nói Hi Mạt Đế Á bất kính với chàng, chàng không nỡ khiển trách, hay là để thiếp thân đi giáo huấn, ít nhất tôn ti trên dưới cũng phải biết chứ.

Ngụy vương phi đùng đùng nổi giận:

Lý Thái vừa nhai lá trà vừa nói:

- Đi đánh kẻ vừa báo tin cho nàng hai mươi trượng, đánh xong đuổi ra khỏi phủ.

Vương phi cứng người, Lý Thái giơ ấm trà lên định đập, đột nhiên nhớ ra đây là ấm trà kiếm từ thư phòng của Vân Diệp, đặt xuống, cố nén giận nói:

- Nàng có tư cách gì xử trí Hi Mạt Đế Á? Nàng ấy là quan viên tòng ngũ phầm, không phải là nữ quan, mà là đường đường quan viên có trong sổ lại bộ. Mặc dù quan hệ giữa ta và nàng ấy ai ai cũng biết, nhưng nàng ấy không nhận phong hiệu thứ phi, cho nên từ mặt pháp lý nàng ấy là người tự do. Nhớ kỹ, trong cái phủ này nàng muốn làm gì thì làm, chớ có mưu đồ với Hi Mạt Đế Á, đó là một vị học giả chân chính, không được thiếu tôn trọng, nhớ chưa?

Chương 1300: Khổ Tù

Vương phi rưng rưng lệ khom người thi lễ, đi mỗi bước quay đầu nhìn lại một lần, tới cửa thấy mặt Lý Thái vẫn đanh lại, đành đi xử trí nhũ nương của mình.

- Đúng là phải như đại ca nói, cưới về cho một gậy đánh ngốc luôn mới đỡ phiền.

Lý Thái bực mình dậm chân, vẫn không muốn đứng dậy.

Mình mắc cái bệnh lười từ bao giờ thế? Lý Thái không nhớ, hình như là sau lần thực nghiệm phi thuyền thất bại, mình ngủ liền ba ngày liền say mê hành vi ngồi lỳ một chỗ này.

Không thể lười biếng! Phi thuyền cứ nổ suốt, vậy vứt đi là xong, không bằng tới thư viện nghe Hiên Nhân giảng bài, hầu tử tranh đoạt vương quyền, kỳ thực là tranh đoạt quyền giao phối, tư tưởng mới mẻ ấy được tiên sinh mặt sắt giảng sinh động hoạt bát. Vừa rồi Hi Mạt Đế Á chính là muốn cùng mình thảo luận vấn đề khỉ giao phối, đột nhiên dâm tính bùng phát, quá thần kỳ, đi một chuyến, nói không chừng có lạc thú mới.

Từ nhà ra thấy vương phi ôm một nữ nhân già khóc lóc, còn cố ý chặn ở con đường mình muốn đi, nhíu mày nói với nhũ nương:

- Lần sau còn dám xen vào những chuyện này, cẩn thận ta lột da ngươi, đúng là không biết điều.

Nói xong liền sải bước rời phủ, vương phi lập tức vui mừng đưa nhũ nương về hậu viện, vương gia vẫn thương mình, vừa rồi chẳng qua là giận quá mất khôn thôi.

Dọc đường gió thổi lồng lộc, ruộng hai bên toàn là lúa sắp thu hoạch, hiện giờ Quan Trung có phong trào trồng gạo, từ khi quan gia không hạn chế nông hộ trồng trọt thứ gì nữa, đồng ruộng liền đẹp hơn nhiều, không giống trước kia, chỉ cần thu hoạch lúa mạch xong, mặt đất liền đầy đám giun béo núc, trông mà buồn nôn.

Hiện giờ tốt hơn nhiều, khắp nơi là gà kiếm ăn, nông gia vẫn chất phác như cũ, chỉ cần chấm chút màu lên lông gà là có thể dễ dàng nhận ra gà nhà ai.

Chuyện này nông gia làm vô cùng ổn thỏa, nếu là quan viên thì rất phiền toái, nói không chừng thiếu đi vài con, nếu là huân quý, nói không chừng còn ngang ngược bôi màu nhà mình lên gà người khác, sau đó cùng ngươi kiện cáo. Nếu là phụ hoàng và mẫu hậu, chẳng bao lâu toàn bộ sẽ biến thành gà nhà mình, hơn nữa không ai ý kiến gì.

Thế sự vô thường, gần đây Lý Thái luôn nghiền ngẫm chuyện này, chuyện gì cũng có thể xảy ra, khí cầu của Trường Tôn gia trở nên vô lối, trừ không dám tới gần Trường An thì đã bay khắp nơi, bầu trời xanh lam luôn có mấy quả cầu xám xịt trôi qua, làm bầu trời mỹ lệ biến thành xấu xí.

- Thanh Tước, rảnh rỗi nói với cửu cữu của ngươi, nếu khí cầu dám lén lút tới gần hậu sơn Ngọc Sơn, lão phu hạ lệnh nỏ tám trâu bắn hạ.

Lý Cương dựa vào xe gấu mèo, nghe thấy Lý Thái vấn an, nheo mắt yếu ớt buông lời cảnh cáo cuối cùng:

- Cần bắn thì tiên sinh cứ bắn, kệ là khí cầu nhà ai, tốt nhất dùng nỏ dầu hỏa, bắn một phát là xong.

Lý Thái biết Lý Cương đang cho mình thể diện:

Lý Cương hài lòng gật đầu, đá đít gấu mèo, nó liền kéo xe đi về phía hậu sơn.

- Tiên sinh, học sinh mất mặt quá, thành lạc đà của Vân Diệp dương oai ở Tây Vực, vậy mà phi thuyền của học sinh tới này không có tiến triển lớn, thật là hổ thẹn với sự dạy bảo của tiên sinh. - Thanh Tước à, tất xấu nhất của ngươi là quá hiếu thắng, thành lạc đà của Vân Diệp trong mắt lão phu không đáng một xu, dù có thể đánh đâu thắng đó thì sao, chẳng qua cũng chỉ là giết thêm được vài người mà thôi. Lần này y về lão phu muốn hỏi, có phải y muốn giết hết tất cả mọi người không? Y nghiên cứu thứ giết người mau chóng, đó là sự sỉ nhục của quân tử, không phải vinh quang.

- So ra thì nghiên cứu của ngươi hữu dụng hơn nhiều, con người nếu có thể bay được thì sẽ biết bao. Đêm qua ta mơ thấy quê nhà, muốn về một chuyến, thăm phần mộ cha mẹ, leo lên cây hòe đầu thôn, cây hòe đó kết hoa trắng như tuyết, ngọt như mật, còn mơ thấy phụ thân dùng tiếng quê hương trách mắng, tỉnh lại mới phát hiện nước mắt ướt hết gối, trống mới gõ canh ba mà thôi.

- Hiện giờ chẳng về được, con cháu lo lão phu chết ở trên đường, nếu ngươi có thể giúp lão phu bay về quê được thì tốt biết bao.

Lý Cương ngả người trên xe lẩm bẩ:

Lý Thái mũi cay cay, khẽ vỗ lưng gấu mèo nói:

- Nếu tiên sinh muốn về nhà thì học sinh có cách, tuy không thể một đêm vượt núi qua đồi, nhưng có thể giảm được nửa thời gian, đảm bảo tiên sinh không mệt mỏi.

- Quên đi, đất ở đâu chẳng chôn người? Lão phu hao hết tâm huyết ở thư viện, vậy cứ chôn ở đây, chẳng cần về nữa. Đồng hương tới nói cây hòe kia đã bị sét đánh chết, mộ cha mẹ có tộc nhân trông coi, bốn mùa hương hoa không ngớt, ý tốt của ngươi ta nhận rồi...

Hai người đi tới trước cửa núi, thủ vệ hạ cầu treo xuống, Lý Cương đi vào, cầu treo lại kéo lên.

Người trong sơn cốc rất đông, một kẻ béo như quả bóng lăn tới, vất vả khom lưng xuống:

- Hôm nay vương gia có hứng tới đây tuần thị ạ? Lý Thái nhìn Tiếu Thương Sinh đã béo không còn ra dạng người, nói:

- Bệnh tình Hoa Nương ra sao? Kỳ thực ngươi có thể ra ngoài rồi, sao vẫn mai danh ẩn tính ở sơn cốc này?

Tiếu Thương Sinh cười chua chát:

- Nói chung là không qua được mùa hè này, trước kia nằm mơ cũng muốn ra ngoài, giờ chẳng cần nữa, thư sinh nghèo chẳng thể cười hết thương sinh thiên hạ, nhưng có thể làm quan tới tứ phẩm chính nghị đại phu cũng là hiếm có trên đời, khuyển tử đã vào thư viện Ngọc Sơn, phu thê hạ quan dù cả đời không ra ngoài cũng thấy đủ rồi.

Lý Thái nhìn lão phụ tóc hoa râm ngồi chảy nước giãi dưới mắt trời, lắc đầu nói:

- Đó là thứ Đại Đường nợ phu thê ngươi, không phải là tấn thăng, quân đội Đại Đường có thể đánh đâu thắng đó là nhờ phu thê ngươi bao năm vất vả, quan chính tứ phẩm còn chưa đủ cảm tạ công lao của ngươi.

Tiếu Thương cười rất tự hào, thịt trên mặt bóp lại chẳng còn thấy mắt đâu, chỉ Hoa Nương đã si ngốc nói:

- Lão kỹ nay là phu nhân quan gia, còn là cáo mệnh đàng hoàng, còn gì oán trách nữa, đó là phúc phận ông trời ban cho. Chỉ đáng thương cho những kẻ câm kia, hai nghìn khổ nô Ba Tư năm xưa cuối cùng chết già, chết bệnh hết rồi, quân đội Đại Đường dẫm lên thi cốt bọn họ để bách chiến bách thắng, cái chết của bọn họ vô cùng giá trị.

Đi tới bên cạnh Hoa Nương, Lý Thái lấy ra một cói kẹo mềm đặt trên bàn, Hoa Nương ngây ra nhìn Lý Thái, cười hì hì muốn đưa tay sờ mặt Lý Thái, Tiểu Thương Sinh giữ lấy tay Hoa Nương, dùng khăn tay lớn buộc vào cổ Hoa Nương, lấy một cái kẹo cho vào mồm bà ta, thấy Hoa Nương lộ vẻ hài lòng, liền đẩy vào chỗ râm, sau đó mời Lý Thái, Lý Cương vào sơn động.

Nơi này canh phòng nghiêm ngặt, dù là ba bọn họ cũng phải lấy thẻ bài ra kiệm nghiệm, sau đó cánh cửa sắt nặng nề mới chầm chậm mở ra, cả sơn động đèn sáng choang, vô số thợ đang chế tạo các loại vũ khí chứa thuốc nổ, không ai nói câu nào.

- Bọn họ không câm, vì sao không nói mà lại dùng tay giao tiếp?

Lý Thái thắc mắc:

- Đó là truyền thống, vương gia, nhóm Ba Tư nô ban đầu giao lưu như tế, đồ đệ họ dạy ra tuy không câm, nhưng học cách nói chuyện của sư phụ, chẳng có gì lạ, thói quen một khi hình thành liền không dễ thay đổi.

Gấu mèo ngửi thấy mùi lòng rắng trứng liền há to mồm, một thiếu niên thanh tú đổ bát lòng trắng trứng vào miệng nó, còn giúp nó lau miệng, đây là khu chế tạo thuốc nổ.

- Thứ này không nên chuyển từ điện Vũ Đức tới, bệ hạ lo hoàng cung bị sập, chẳng lẽ không lo thư viện nổ tung lên trời? Ba ngày trước lão phu mới biết thứ này ở đây, không được, ta muốn diện thánh, xin bệ hạ mang thứ này đi.

Lý Cương nhân lúc Lý Thái ở đây muốn xử lý việc này, Ngọc Sơn là đất văn hoa, sao có thể chứa xưởng chế tạo vũ khí giết người.

Chương 1301: Giáo Dục Giới Tính

- Tiên sinh chuyển đi đâu, điện Vũ Đức đã nổ hai lần rồi, chẳng lẽ cứ xây lại liên tục? Nếu còn tiếp tục nói với bách tính điện Vũ Đức bị sét đánh thì bách tính sẽ hoài nghi hoàng gia không làm việc tốt.

- Chỗ có thể khiến phụ hoàng học sinh yên tâm chỉ có thư viện nữ thôi, tiên sinh yên tâm, ngọn núi này chắc lắm, có nổ cũng không sập được.

Lý Thái nhìn sơn động vô cùng tự tin, chỗ này từ bản vẽ tới thi công đều do hắn giám sát, tiêu tốn cực lớn:

Lý Cương thở dài:

- Ta cũng không lo nơi này sụp đổ, ta chỉ lo vũ lực ngày càng mạnh, chúng ta sẽ bỏ đi nhiều lựa chọn khác, chỉ ưu tiên dùng vũ lực giải quyết vấn đề, đó là điều kinh khủng, ta lo ngọn núi Đại Đường trong lòng thần dân sẽ sụp đổ.

Khi từ cửa hậu sơn đi ra, Lý Cương nhìn đội xe vận chuyển vũ khí, buông một tiếng cảm thán:

- Đội xe này về sau đừng có đi qua Ngọc Sơn nữa, rời Ngọc Sơn từ Cẩm Tú cốc ấy.

Lý Thái gật đầu vâng lời, Lý Cương nói tiếp:

- Ta không đi tiếp nữa, tuổi cao rồi, sợ nhìn thấy thứ ở đằng sau sẽ không ngủ yên được. Thanh Tước, không phải ngươi muốn đi nghe Hiên Nhân giảng bài sao? Đi đi, thực ra ta rất hi vọng bệ hạ và thái tử cũng tới nghe, lý luận của ông ta có đường lối rõ ràng, rất nhiều thứ từ trong cuộc nói chuyện về lao động sáng tạo nhân loại với Vân Diệp mà có, chỉ là về sau được ông ta chứng minh càng tỉ mỉ hơn thôi.

- Đem so với vô vi của Lão Tử, tự nhiên của Lão Trang, có nhiều điểm gần gũi, đây là môn học vấn lớn.

- Thanh Tước, hiện giờ ngươi đang chui vào ngõ cụt, nghiên cứu không có tiến bộ, vậy hãy đặt qua một bên, mở rộng tầm nhìn, chuyện trên đời này thường một sự thông, vạn sự thông, con đường này không đi được thì tìm đường khác.

Lý Thái khom người thụ giáo, dẫn gấu mèo chậm rãi rời đường lớn, men theo lối mòn quanh co về thư viện, hắn biết Lý Cương không muốn đi cùng đường với mấy thứ hung khí kia.

Từ trong núi đi ra, Lý Thái đưa Lý Cương về nhà, rồi tới thẳng chỗ ở của Hi Mạt Đế Á, vừa vào cửa đã ôm chầm lấy nàng cắn loạn như chó con.

Hi Mạt Đế Á kiêu ngạo đứng đó mặc Lý Thái làm mặt cổ nàng đầy nước bọt, tới khi hắn không chịu nổi nữa cởi sạch y phục chỉ còn cái quần cộc, Hi Mạt Đế Á ôm lấy quần áo của Lý Thái, căn bản không thèm để ý tới tiếng gọi của hắn, chỉnh lại y phục ngẩng đầu bỏ đi, lúc đóng cửa còn nói:

- Đây là thánh địa của thư viện, không được làm chuyện bậy bạ giữa ban ngày, Lý Thanh Tước, ngon ngoãn ngủ một giấc đi, muốn dày vò tới tối tùy ngươi.

Lý Thái cúi đầu nhìn tiểu đệ đệ, cười khổ một tiếng nằm vật ra giường của Hi Mạt Đế Á, ngửi mùi hương thơm ngát trên giường, lửa dục càng thịnh.

- Vân Thọ, ngươi nhất định phải nhìn cho kỹ, tàng tinh của nam tử là nguồn sinh mệnh, cốc địa của nữ tử là mẹ của nhân thế, tàng tinh nạp khí...

Vân Thọ ra khỏi cửa liền ném đôi búp bê sứ đi thật xa, rống lên với lão cung nữ chuyên môn giảng thuật nam nữ:

- Thứ này muốn giảng cũng do ta giảng cho ngươi, cần gì ngươi nói, ta không phải trẻ năm tuổi, thứ cần biết ta biết lâu rồi, thứ không cần biết ta cũng biết rồi. Muốn nhìn nữ nhân, chẳng lẽ ta không tìm được nữ nhân xinh đẹp mà phải nhìn ngươi? Dám tới gần ta, ta bán ngươi vào thanh lâu.

Lão cung nữ ượn ẹo tấm thân béo núc cười nói:

- Vân Thọ, chỉ có nữ nhân mới được giảng thuật nam nữ, không thể là nam nhân, đó là quy củ. Giờ ngươi tới nhìn thân thể của ta, nghe ta giảng giải tỉ mỉ cho mà nghe, đây không phải chuyện dâm tà, mà là chuyện nhân luân. Thiếu niên giới sắc, vì sao lại nói thế? Đó là vì không hiểu thân thể của mình, làm bậy làm bạ khiến nhiều thiếu niên anh kiệt mất sớm, ngươi không muốn gặp phải chuyện đó chứ?

Vân Thọ nhắm tịt mắt lại:

- Vì sao các ngươi lại xấu xí như thế, nếu xinh đẹp một chút ta còn hứng thú nhìn, giờ nhìn ngươi, sau này ta nhìn nữ nhân khác thế nào đây?

Lão cung nữ cười ha hả: - Chúng tôi đều là nữ nhân xấu do hoàng gia tỉ mỉ chọn ra, sở dĩ xấu là để các ngươi cho rằng thân thể nữ nhân chẳng qua là như thế, đạt được mục đích giảm thiểu dục vọng. Có điều bản chất thực sự là thế, nữ nhân khác nhau ở mỗi cái mặt thôi, chỗ khác không có gì khác.

Vân Thọ hét lên một tiếng chạy khỏi phòng, hắn thực sự không muốn nhìn nữ nhân xấu vô địch này nữa, nghe giọng cười như lệnh vỡ của mụ càng chạy nhanh.

Vân Thọ vừa chạy đi thì bóng dáng Tân Nguyệt xuất hiện ở cửa, chuyên môn cầm một tấm áo gấm Thục cực phẩm, bảo nha hoàn mặc cho lão cung nữ, lại lấy một khay ngân tệ từ nha hoàn khác, đưa tới trước mặt lão cung nữ:

- Làm phiền tiên sinh rồi, khuyển tử vô ăn nói bậy bạ, mong tiên sinh đừng để bụng.

Lão cung nữ cười híp mắt:

- Nô tỳ chuyên môn làm cái việc này mà, có thể làm thiếu gia khóa được lòng hươu dạ vượn, là phúc của nô tỳ, phu nhân quá khách khí rồi.

Nói rồi nhận lấy khay bạc, đổ vào túi của mình, cáo từ Tân Nguyện, rời hậu môn Vân gia, lên xe ngựa rời đi.

Tân Nguyện che miệng cười trộm, kho mấy tiếng mới miễn cưỡng nén cười được, tới tiền viện tìm nhi tử béo của mình, đoán chừng lúc này nó còn đang tức giận.

- Lý Tượng, chiếu hôm qua ta nhìn thấy một nữ nhân xấu.

Vân Thọ suy sụp gục mặt trên bàn nói với Lý Tượng đang luyện tập bút lông:

- Chẳng có gì lạ, ta đoán chừng ngươi cũng nên nhìn thấy rồi, cắn răng cái là qua.

Lý Tượng người run lên, bút lông để lại vệt mực dài trên giấy.

Vân Thọ thấy vẻ mặt của hắn không bình thường, ngẩng đầu lên:
- Chẳng lẽ ngươi cũng thấy rồi.

- Đó là lễ pháp, không nhìn không được.

Lý Tượng tận lực tỏ ra lạnh nhạt.

- Khi ta thấy nữ nhân già đó cởi sạch thì không chịu nổi nữa, ngươi chịu đựng được tới lúc nào?

Vân Thọ tức thì trở nên cực kỳ tin thần:

- Thảm hơn ngươi, khi đó ta bị trói trên ghế, xem hết toàn bộ.

Lý Tượng gác bút lông, lúc này không viết nổi nữa:

- Bội phục! Huynh đài, tiểu đệ nhìn xong nôn hết cơm ba ngày, lão huynh lại nhìn từ đầu tới cuối, thật ghê gớm, quả nhiên là đứng đầu đám huynh đệ chúng ta, bội phục, bội phục.

Vân Thọ lần đầu nhìn Lý Tượng nhút nhát với con mắt khác.

- Ta không giống ngươi không thích thì có thể bỏ chạy, ta không chạy được, nếu chạy, tương lai không thể cứu mẹ ta khỏi nước lửa.

Lý Tượng đau khổ nói ra lý do mình không thể không nhìn:

- Vì sao lại như thế chứ?

Vân Thọ thắc mắc:

- Thứ này có xuất sứ, quy củ là của hoàng gia, nhưng không phải do hoàng gia định ra, nghe nói là để đề phòng chúng ta vì nữ sắc làm hỏng chuyện, vứt bỏ lý tưởng của mình. Ngươi cẩn thận, bọn họ định ra quy củ cực ghê gớm, nghe đâu tới bảy mươi sáu điều, hiện giờ vẫn còn đang hoàn thiện.

Lý Tượng vén áo bào ngồi xuống ghế, nhìn Vân Thọ nhũn ra như con giun, phải cảnh báo:

- Ta lại chẳng phải hoàng tử, tương lai nhất định ta phải làm đại tướng quân, rời nhà các xa càng tốt, giống cha tay chạy tới chân trời, không ai gây phiền phức cho ta được nữa.

Lý Tượng trừng mắt lên:

- Chẳng lẽ ngươi không nhớ mẹ ngươi à?

- Ngươi không biết à, rời xe mẹ thì nhớ nhung, ở gần chỉ muốn chạy đi, ngươi nhìn ta bây giờ, rất nhớ cha ta, lại chỉ muốn tránh xa mẹ ta.

- Câu này nói không sai, sao hôm nay lại tới nhà ta? Ta biết ngươi không tới thăm ta, Yên Dung cùng cha ta vào cung, ngươi không gặp được đâu.

Lý Tượng thuận miệng ứng phó với Vân Thọ:

- Ngươi biết Lý Nghĩ Phù chiêm sự nội phủ không?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau