ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1291 - Chương 1295

Chương 1292: Đi Hết Rồi

Lộc Đông Tán về doanh trại, chuyện đầu tiên là hạ lệnh toàn quân rút lui:

- Tướng sĩ của chúng ta dũng mãnh thiện chiến, nhưng không thể tiêu hao vô nghĩa dưới thành lạc đà, ngày tháng tiếp theo của chúng ta rất gian nan, bảo tồn nguyên khí là hàng đầu, rút lui! Ta lo lốc đen dừng lại là quân Đường sẽ phản kích, lần này chiến bại là do ta, toàn quân lập tức rút về Hắc Thạch sơn.

Người Thổ Phồn chớp mắt từ tiến công đổi thành rút lui làm rất nhiều người không hiểu, Lộc Đông Tán dẫn một đại đội nhân mã lần nữa vượt qua hào nói với sứ giả liên lạc:

- Các ngươi nói với Đột Thi đại vương, lần này quân ta sẽ dốc toàn lực tiến công, thành hay bại dựa vào trận chiến này, chỉ hi vọng đại vương có thể tận lực tiến công, cùng diệt thành lạc đà, sau trận người Thổ Phồn sẽ không tranh công.

Thấy người Thổ Phồn khảng khái bi thương chuẩn bị lên trận, sứ giả Đột Quyết lòng sinh đồng cảm, dùng nghi thức tôn quý nhất hành lễ, sau đó dẫn thuộc hạ men theo đường nhỏ về báo cho Đột Thi.

Đột Thi đã bị thương, nghe sứ giả trình bày lại điều trông thanh ở doanh trại Thổ Phồn, không tấn công mà lại lập tức nói với trưởng lão Thổ Cốc Hồn:

- Trưởng lão, hạ lệnh rút lui đi, chúng ta phải đi quãng đường rất dài, hơn nữa còn ngược gió, rất phiền toái. Chuyến này Lộc Đông Tán khả năng tổn thất rất lớn, không chừng đang rút quân, muốn lấy chúng ta cầm chân Vân Diệp để thoải mái thoát thân đấy.

- Ha ha ha, chúng ta đã tiêu diệt Quách Hiếu Khác, coi như đã báo được thù, hiện có thể yên tâm tới phương tây, hi vọng có thể kiếm được đường sống ở nơi đó.

Sứ giả còn muốn nói, Đột Thi xua tay:

- Ngươi là chiến sĩ, không phải mưu sĩ, nên ta không trách ngươi mang về tin tức giả trở về, người Đột Quyết sau này cần mỗi người phải sống thật tốt, như thế mới mở ra được vùng đất mới.

Viên trưởng lão thở dài, ra lệnh rút lui, liên quân bắt đầu toàn diện tránh tiếp xúc với thành lạc đà.

Lốc đen đã qua, không có gió, cát vàng trên trời chầm chậm rơi xuống, Vân Diệp đưa tay ra, chẳng mấy chốc đã phủ một lớp mỏng.

- Chiến tranh hẳn là kết thúc rồi, người Đột Quyết đang rút lui, người Thổ Phồn đang thu liệm thi thể, xem chừng cũng có ý lui binh.

Đỗ Như Hối không đeo mõm lợn mà quấn lớp tơ lụa dày trên mặt, nói chuyện ồm ồm, trong trời đất bao phủ một màu vàng này, trở nên cực kỳ quỷ dị.

Vân Diệp vốn còn muốn dùng kỵ binh truy kích, nhưng hiện giờ không thể, cát bụi rơi xuống mùi mịt thế này, cách ứng phó tốt nhất là ở nguyên tại chỗ, học lạc đà rúc đầu xuống bụng, hô hấp thật chậm.

Dưới uy phong của thiên địa, hoạt động của nhân loại trở nên nhỏ nhoi vô cùng, sau khi người Thổ Phồn, người Đột Quyết hoàn toàn lui ra sau hào, quân tốt trong thành lạc đà bố trí lại lưới sắt, sau khi làm xong, cả toàn thành rơi vào yên tĩnh vô cùng, chỉ có ánh lửa chớp tắt chứng minh bên trong có sinh mạng tồn tại.

Nhìn ánh đèn trên thành lạc đà lần cuối cùng, Lộc Đông Tán mang theo tâm tình cực kỳ phức tạp thúc đại quân trở về cao nguyên, chỉ ở đó ông ta mới cảm thấy chút an ủi. Lộc Đông Tán rất muốn giang rộng hai tay nói với trời cao, mình thất bại không phải do tác chiến, vì bây giờ tướng sĩ anh dũng xông lên chỉ gặp phải đồ sát đáng sợ, cá nhân anh dũng chẳng bằng một cục sắt nho nhỏ, chiến sĩ ăn lúa mì mười tám năm mới trưởng thành, sau một đốm lửa đã thành than cháy, như thế làm sao mà đánh được? Cái giá quá lớn người Đột Quyết phải trả để tiêu diệt Quách Hiểu Khác là minh chứng, người Thổ Phồn không trả nổi cái giá đó.
Cho tới chập tối mới lờ mờ nhìn thấy mặt trời, dưới mặt trời là tòa thành lạc đà bụi bặm, mấy chục vạn người vây công tựa hồ chẳng tạo thành tổn hại gì cho nó, vẫn nguyên vẹn như cũ, đó cũng là lần cuối cùng Đột Thi thấy thành lạc đà.

Quách Bình thổi bụi đất nổi lên mặt nước, cẩn thận uống một ngụm, sau đó đổ số nước còn lại đi. Bụi đất có ở khắp nơi, tối đi ngủ cởi y phục phẩy một cái là rơi rào rào, sáng ngủ dậy lông mi cũng phủ một lớp bụi, chẳng dáp dụi mắt, phải rửa sạch mới được.

Trần Sồ rõ ràng thích ứng tốt hơn Quách Bình, nhai nắm cơm lẫn bụi đất ngon lành, làm Quách Bình nghe thấy chỉ muốn bịt tai lại.

- Cố chịu, hai ba ngày nữa bụi rơi xuống hết là ổn thôi, tới Tây Vực mà chưa ăn vài cân cát sao tính là đã tới Tây Vực.

Quách Bình nhìn bầu trời vẫn mù mịt, nói:

- Địch đi cả rồi, sao đại soái vẫn trú ở đây? Cứ để chúng đi như vậy à?

- Mấy ngày trước ngươi còn lo toàn quân bị diệt cơ mà.

Quách Bình trừng mắt lên nhìn Trần Sồ rồi chui vào phòng.

Quân sĩ dẫn nước từ khe đá vào trong thành, một dòng dùng để uống, một để chạy xuống dưới thành giảm nhiệt, thời tiết quỷ quái, trời mù mịt, mặt đất lại khô nóng vô cùng, lại chẳng có tí gió nào.

Đỗ Như Hồ lấy tay phủi lớp bụi trên đá:
- Trận lốc đen này cực lớn, đoán chừng rất nhiều ốc đảo trên sa mạc sẽ biến mất, địch muốn bình an trở về thành Toái Diệp hoặc Hắc Thạch sơn rất khó khăn.

Vân Diệp cầm ấm trà trầm ngâm:

- Sẽ có một số núi cát di chuyển, một số con đường thay đổi, nhân tố không xác định quá nhiều, thành lạc đà cũng không dám tùy tiện hành động, bọn chúng dưới tình trạng thiếu đồ ăn thức uống không biết đi được bao xa?

- Chưa tắc, mỗi tộc người tồn tại được đều có tuyệt kỹ riêng, Tây Vực là của người Tây Vực, chúng ta chỉ là khác qua đường, không thông thuộc bằng họ, không thể so sánh.

Thời tiết ngột ngạt đành phải không ngừng uống nước, còn không ngừng có mùi thối của lạc đà truyền tới, tới giờ Vân Diệp vẫn không quen được, nhưng Đỗ Như Hối thì nhàn nhã phẩy quạt uống trà, lão già tựa hồ chẳng hề nóng vội muốn về Trường An.

- Hiện giờ đường đã thông, lão nhân gia nên về Trường An rồi, binh bộ gửi tới sáu công văn, trong đó năm cái chất vấn ta vì sao đặt ông vào hiểm địa, nếu ông không về, không chừng thiên sứ bắt ta vào kinh hỏi tội.

Vân Diệp muốn vứt cái gánh nặng Đỗ Như Hối này đi lâu rồi, chẳng may ông ta làm sao, về tới Trường An Lý Nhị lột da mình.

- Cái tên tiểu tử ngươi, làm người quá thực tế, ta khó khăn lắm mới kiếm được cách sống thanh nhàn, ngươi lại đuổi ta đi. Không đi, về cũng chẳng ích gì, còn chẳng bằng ở lại chỗ ngươi, mỗi ngày ngắm mỹ cảnh đại mạc, sơn hào hải vị ăn không hết, có thần quang để tắm, quan trọng nhất là có quân công.

- Tiểu tử, lão phu xông pha mũi tên hòn đạn đốc chiến có ghi vào quân báo không đấy? Chém đầu năm vạn, thoát khỏi trùng vây, lão phu không muốn bỏ qua công lao này.

Là lão tặc trên triều đường, Đỗ Như Hối làm sao không hiểu ý nghĩ khích lệ tinh thần với quốc dân, rõ ràng giết hơn năm vạn địch, dưới ngòi bút của Lão Đồ liền biến thành mười vạn.

Thi thể người Thổ Phồn không tìm thấy, nhưng thi thể quý tộc Đột Quyết thì tìm t hấy không ít, nhất là thi thể Nhị vương tử Tiết Duyên Đà càng là bảo bối trong bảo bối, được cắt đầu cho vào hộp, dùng năm mươi tín sứ đông tiến, đi tới đâu cũng tuyên dương tin thắng trận.

- Quy Tư đại tiệp.

Lý Tịnh nghe câu này thấy răng ê ẩm, hít một hơi hỏi phó tướng Tô Định Phương:

- Ngươi bị bốn mươi vạn quân bao vây liệu có chiến tích như vậy không?

Tô Định Phương lắc đầu hâm mộ nói:

- Vân hầu không hổ là danh tướng Đại Đường, chiến tích này có thể gọi là chiếu rọi cổ kim.

Chương 1293: Quy Tư Đại Tiệp

Lý Tịnh vung tay hất hết lệnh tiễn, ấn tín xuống đất, rống lên:

- Đương nhiên là y có thể, ngươi nhìn trang bị của y, thuốc nổ, dầu hỏa, nỏ tám trâu, máy ném đá kiểu mới, khinh khí cầu, muốn gì có nấy.

- Kỵ binh khác lấy chém giết làm chủ, kỵ binh của y lấy kỵ xạ làm chủ, hai quân giao phong, một loạt mưa tên có thể diệt hai thành địch, đợi tới khi hỗn chiến y còn có nỏ cầm tay, ngươi vung đao lên còn chưa tới gần đã bị bắn chết, chút binh lực sót lại, bị đại đội nhân mã của y xông lên, làm gì không bại?

- Danh tướng cái chó ấy, thứ khốn kiếp ấy dưới trướng bản soái cùng lắm là làm quan quân nhu, lên trận tối đa lão phu cho nghìn quân, mang nhiều người hơn là thảm họa.

- Thành lạc đà, thành lạc đà! Nó và chiếc Đại Đế là sự xỉ nhục của quân nhân, sau này đế quốc muốn có danh tướng e rất khó, Vân Diệp trước tiên hủy đi sự sùng bái của chúng ta với thánh nhân, giờ y hủy đi ý nghĩa của binh gia lừng danh thiên cổ, y có thể bồi dưỡng tướng quân quy mô lớn ở thư viện rồi.

- Sau này tướng quân chỉ cần biết làm sao phát huy vũ khí tới tối đa là được, không cần mưu lược, không cần vận khí, chỉ cần vũ khí...

Tô Định Phương không hiểu vì sao Lý Tịnh kích động như thế, Vân Diệp đánh lui kẻ địch, xoay chuyển cục diện bất lợi ở Tây Vực, là đồng liêu lúc này phải vui mừng mới đúng. Chẳng lẽ là do đố kỵ? Ý nghĩ này vừa sinh ra liền bị hắn bóp nát, nghĩ như thế về lão sư đúng là đại bất kính.

- Phái binh tới Hắc Thạch sơn!

Lý Tịnh chỉ bàn đồ:

- Ở đây chúng ta đi gặp Lộc Đông Tán bị Vân Diệp đánh tán phế, hỏi hắn vì sao phản bội Đại Đường!

Thắng lợi của Vân Diệp trong mắt Lý Tịnh là sỉ nhục với hai chữ quân nhân, có điều Hứa Kính Tông lại không thấy thế, nghe được chiến báo, mắt rưng rưng lệ, thành kính cảm tạ trời cao, từ khi Vân Diệp bao vây, ông ta đêm không chợp mặt, mỗi ngày thức dậy giương tai nghe tin Vân Diệp chạy về, thậm chí phái thủ hạ đi hơn trăm dặm tiếp ứng.

- Quy Tư đại tiệp!

Hứa Kính Tông lệnh thân vệ cứ rảnh rỗi là lại hô bốn chữ đó, nghe một lần là khoan khoái một lần.

Ông trời ơi, Lão Hứa này đúng là tuệ nhãn biết anh tài, người ta theo rồng, ta theo hổ, theo rồng quá nguy hiểm, theo con hổ chỉ biết ngủ này quá tốt, chỉ cần con hổ không sao, mình luôn đường mây rộng bước, lãi lớn!

Hứa Kính Tông bội phục bản thân sát đất, trước kia quyết tâm tới thư viện, lại thêm lần này, giờ về có cái công kiềm chế người Thổ Phồn rồi, kiếm cái bá tước không khó, quan văn lấy công võ tiến tước, nghĩ thôi đã thấy sướng, mình còn có đường lui tuyệt vời là thư viện, đúng là tiến có thể công, lui có thể thủ, làm quan như thế còn mong gì nữa?

Tránh mộng đẹp tan vỡ, ông ta lần nữa lệnh gia cố phòng ngự thành Loạn Thạch, phải giữ được mạng mới an tâm hưởng thụ trái quả thắng lợi.

Tín sứ phi ngựa như điên, qua mỗi một châu huyện trên lưng cắm thêm một lá cờ nhỏ, lưu lại tiếng reo hò, thấy sắp vào thành Trường An, một đám tín sứ thay chiến y, vết máu bên trên vẫn chưa lau, lấy hộp tro ra bôi bừa lên mặt, khi qua thành Loạn Thạch, Hứa trưởng sử bảo thế, vào thành Trường An càng thảm hại càng tốt.

Uống một ngụm nước hắng giọng, mọi người điều chỉnh âm thanh tới trạng thái tốt nhất, đại quân thắng trận đương nhiên quan trọng, nhưng bề ngoài cũng phải làm thật hoành tráng, Hứa trưởng sử nói quá đúng, đại soái dẫn huynh đệ đánh trận, vạn vạn lần không thể để phong thưởng có chút tổn hại nào.

- Quy Tư đại tiệp, chém đầu mười vạn!

Tiếng hết đột nhiên làm chim chóc trong rừng bay dáo dác, hơn năm mươi kỵ binh xếp đội ngũ chỉnh tề oai phong lẫm liệt, cả đời này không có mấy cơ hội phóng ngựa trong thành Trường An, lúc này không huênh hoang chút còn đợi tới bao giờ. - Quy Tư đại tiệp, chém đầu mười vạn!

Quan gác cổng sửng sốt, nhìn về phía tay, chỉ thấy khói bụi cuồn cuộn, thấp thoáng thấy hồng linh trên mũ, đó là hồng linh cấp sứ, chỗ nào đại tiệp thế?

- Quy Tư đại tiệp, chém đầu mười vạn!

Lần này nghe rõ rồi, là Quy Tư, nơi Quách soái trận vọng, quan gác công cuống quít đuổi người qua lại, bất kể là bình dân hay huân quý đều đứng sang một bên.

Người Quan Trung hung dữ còn chưa kịp chửi bới đã thấy hồng linh cấp sứ từ xa chạy tới, vội ngậm miệng lại.

Còn tưởng rằng đám người này lại mang tới tin nơi nào đánh nhau, người Trường An đã trơ lỳ với tin này rồi, cả thế giới không thích Đại Đường, hè nhau đánh, nghe nói tướng sĩ bên ngoài rất khổ, đại tướng quân cũng trận vong, làm người ta sợ hãi.

- Quy Tư đại tiệp, chém đầu mười vạn!

Tín sứ liều mạng rống lên, phóng như bay qua cổng thành, tốc độ không giảm chút nào.

Cổng thành tức thì sôi sục, một tên trông giống học sinh tháo xe khỏi ngựa, cưỡi lên ngựa không yên phóng về phía thư viện, phụ nhân trong xe thò đầu ra, lo lắng nhìn trượng phu xiêu vẹo trên lưng ngựa.

Quan gác công hưng phất gõ chiêng, cứ như thằng điên.

Sớm có hai khoái mã chạy về Vân gia trang, Lão Tiền đang tiễn Hầu phu nhân ra cửa, đột nhiên thấy hai con ngựa phóng vù qua cổng trang, không hề để ý tới đoàn người trên chợ, lại nhìn hai người đó khôi giáp tả tơi, lòng giật đánh thót một cái, mắt tối sầm, đỡ lấy khung cửa miễn cưỡng chuẩn bị nghe tin dữ, không ngờ hai tên chó chết đáng ăn đòn đó gào lên:
- Quy Tư đại tiệp, chém đầu mười vạn!

Lão Tiền tức thì thấy toàn thân tràn trề sức lực, đấm đá hai tên ngốc kia một trận rồi bảo phó dịch dìu họ vào tắm rửa thay y phục.

Chạy vù vù vào hậu viện hét to:

- Phu nhân, Quy Tư đại tiệp, hầu gia chém đầu mười vạn!

Không ngờ trong phòng chẳng có tiếng reo hò vui mừng, ngược lại truyền ra tiếng khóc xé lòng của Tân Nguyệt...

- Không tệ! Không tệ! Trẫm không nhìn nhầm người, không ngờ y tạo ra bất ngờ lớn như thế!

Lý Nhị lấy bút đỏ khoanh một vòng tròn ở vị trị Quy Tư, nói với Trường Tôn thị đang nghiên cứu văn thư đại tiệp:

- Đừng nghiên cứu nữa, chắc chắn là một trận đại thắng, cùng lắm là con số địch bị giết có chênh lệch. Trẫm chỉ quan tâm người Đột Quyết đã đi về phía tây, người Thổ Phồn đã lui về Hắc Thạch sơn thì y có nói giết trăm vạn địch trẫm cũng chấp nhận.

- Bệ hạ xem câu này là biết họ đại thắng chắc rồi, Đỗ tướng khi nào có cái gan xông pha mũi tên hòn đạn? Khi ở thành Lạc Dương, ông ta cũng chẳng làm vậy.

Lý Nhị cười ha hả:

- Đó là Khắc Minh đang thể hiện cho trẫm tâm tĩnh ông ấy lúc đó vui mừng cỡ nào! Uy lực thành lạc đà dũng mãnh vô song.

Vân gia hôm nay mở tiệc đãi khách, còn về khách là ai không quan trọng, trên từ Ngụy vương điện hạ, dưới tới tiểu phiến bán thịt, chỉ cần tươi cười đi tới là đều tiếp.

Miệng Lão Tiền từ hôm qua tới giờ chưa khép lại, đích thân đứng ở cổng tiếp khách, cười như Phật Di Lặc.

Bữa tiệc hôm nay có quy mô lớn nhất ở Vân gia từ hơn một năm nay, không dám làm nhọc công phu nhân, Lão Tiền và Lão Triệu tự có thể xử lý.

Phó dịch không đủ, rút hết hỏa kế trong hiệu ở thành Trường An về, lúc này còn làm ăn gì nữa, đại tiệp Quy Tư hơn gấp trăm lần.

Tướng môn chỉ quý thứ này, cửa son đỏ là do máu địch nhuộm lên, giết địch càng nhiều, gia môn càng vinh diệu, huống hồ hôm nay bệ hạ còn sai người tặng một đôi ngọc như ý.

Ngọc như ý thường chỉ ban cho văn thần, đại biểu cho tín nhiệm và cát tường, hầu gia là võ tướng lại được thưởng hai miếng ngọc như ý, tức là cực kỳ được lòng đế vương.

HẾT!

Chương 1294: Tướng Môn Hổ Tử

Khách nhân tôn quý đều tiến vào hoa viên, Lý Thái, Phòng Huyền Linh, Lý Cương, Úy Trì Cung... Do lão nãi nãi tóc bạc phơ bồi tiếp, Lưu Hoằng Cơ mất tước vị cho nên ông ta thành người thoải mái nhất, luôn mồm tự xưng lão hán, làm Úy Trì Cung chỉ muốn ném ông ta ra ngoài.

- Ha ha ha, quân báo nhắc tới thằng con bất hiếu của lão hán, tuy mất một tay, nhưng nghe nói tiến bộ hơn nhiều, ha ha ha, sớm biết thế chẳng cần người Đột Quyết chặt tay nó, lão phu tự ra tay cho rồi.

Lý Thái không chịu nổi nữa, nói át đi:

- Lưu thúc thúc, Chính Vũ huynh lần này chém được Nhị hoàng tử của Tiết Duyên Đà, phong tước là cái chắc, Thanh Tước chúc mừng trước.

Lưu Hoằng Cơ cười càng thêm vui vẻ, vỗ đùi nói:

- Lão phu tham tiền, bị mất tước vị, đến nhà Lão Úy Trì xin chén rượu bị người ta ném ra ngoài, may mà thằng tiểu tử chịu phấn đấu, Lão Úy Trì, sau này ta là cha huân quý, tới nhà ông uống rượu không bị ném đi chứ?

Úy Trì Cung mắng:

- Miệng chó không nói được tiếng người, ông ở nhà ta uống say, muốn đọ sức với ta, còn nói không chơi là chó lộn giống, bị lão phu vật gãy hai cái răng, sao lại thành lão phu ném ra khỏi cửa?

Mọi người cười rộ lên, lão nãi nãi cũng nói:

- Chuyết tôn lần này đại thắng, tuy nói là có công với nước, nhưng chém giết quá nhiều, lão thân phải đọc vài lần Vãng sinh kinh, độ cho bọn họ.

Lý Hiếu Cung tiếp lời:

- Lão phu nhân có điều chưa biết, người chiến tử trên chiến trường được gọi là chiến hồn, sau khi chết thành thần binh quỷ tướng, không đi con đường người bình thường, thiện ý của phu nhân e bọn họ không tiếp nhận được.

- Thiện tai, thiện tai, lão thân không hiểu, chỉ thấy người ít người chết một chút luôn tốt.

Mọi người cùng nhau nâng chén uống, Lý Thái thi thoảng kể chuyện cười của đám người mình cùng Vân Diệp trước kia, bữa tiệc hài hòa êm ấm.

Vân Thọ tức giận toàn thân run lên, Hạ Lan giữ tay hắn, chỉ lo hắn xông ra, hôm nay là ngày trọng đại, không thể gây họa, dù tôn tử của Hà giang vương đáng ghét một chút cũng không thể đánh hắn.

- Ta không định đánh hắn, Lý Thừa chỉ có cái miệng hơi thối, cũng không có chỗ nào sai.

- Sao ngươi còn mặc giáp của cha ngươi, còn đeo đao nữa.

- Nàng hiểu cái rắm ấy, ta là tướng môn hổ tử, hôm nay là tiệc mừng công cha ta đại thắng, tất nhiên mặc khải giáp cũng ứng cảnh, cũng là để cho mẹ ta xem.

Hạ Lan lúc này mới buông tay ra, giúp hắn buộc chặt giáp, bộ giáp này Vân Diệp mặc khi ở Lũng Hữu, nặng tới hơn ba mươi cân, Vân Thọ mặc xong nhảy vài cái, rất hài lòng, chỉ là thấy hơi nhẹ, không oai phong bằng quang minh khải của Lão Trình.
- Trời ơi, lão nô thiếu chút nữa tưởng hầu gia về, thiếu gia mặc bộ giáp này anh vũ hệt hầu gia vậy, thiếu gia, bộ giáp này tuy đẹp, nhưng không tốt bằng hắc giáp của nhà ta.

Lão Triệu hôm nay phụ trách chiếu cố nội trạch, bỗng nhiên thấy Vân Thọ mặc giáp của hầu gia thì cười toe toét, nhìn ngang ngó dọc, cứ thấy thiếu cái gì.

A, khăn đỏ, thêm vào áo choàng đỏ, dẫn Vân Thọ về phòng, buộc khăn đỏ, khoác áo choàng đỏ cho hắn, còn đội mũ đỏ, thế là thiếu niên tướng quân liền xuất hiện, giống hệt bộ dạng hầu gia năm xưa.

Tân Nguyện ở nội trạch tiếp đãi nữ quyền huân quý, một tiếng hét của Lão Tiền hôm qua làm hồn phách của n àng quay về, Quy Tư đại tiệp, chém đầu mười vạn, câu này tác dụng hơn bất kỳ thứ thần dược nào.

Trước đó bất kể là lời của Ngụy Trưng, Tiểu Vũ hay Lão Trình, Lão Ngưu đều không làm nàng yên tâm, hiện giờ nghe được tin phu quân đại tiệp, có thể yên tâm mà sống rồi.

Bất kể những người kia nói gì, không bằng một câu thô tục của phu quân trong thư:" Lo cái rắm, sống cho thật tốt, ta đuổi người Tây Vực đi rồi sẽ về nhà, Na Nhật Mộ sắp sinh, không có chỗ phát tiết, về nhà chơi chết nàng."

Chỉ cần nghĩ tới câu lưu manh đó, toàn thân Tân Nguyệt nóng lên, đó mới là lời phu quân mình nói, nghe các lão phu nhân nói, đại tướng quân ở ngoài giết người quá nhiều, tích lũy sát khí, phải về nhà dùng phụ nhân dần dần phát tiết, cho nên trong nhà mới có nhiều nữ nhân như thế.

Ý nghĩ kiếm thêm nữ nhân vừa mới nổi lên liền bị Tân Nguyệt bóp nát, có gì ghê gớm đâu, mình và Linh Đang ứng phó được.

Xoay qua cùng Trình phu nhân nói chuyện nhà, Tiểu Nha đang chuẩn bị của hồi môn, thứ nào không được nhìn, Thiên Ma Cơ gần đây huấn luyện vũ cơ Ba Tư, lát nữa được nhìn ca vũ ướt át rồi, bốn mỹ nhân hoàng hậu ban thưởng thấy hầu gia không thích mình, xin nàng làm mai gả cho nhà tốt.

Đang nói tới vui vẻ, thình lình thấy Vân Diệp mặc khải giáp từ đại môn đi vào, nước mắt trào ra, vừa ủy khuất gọi một câu phu quân thì khuôn mặt béo ú của Vân Thọ hiện ra dưới mũ trụ, béo tới mức thị bị hắn thành nếp.

Trình phu nhân, Ngưu phu nhân, Tần phu nhân, lão bà công chúa của Trường Tôn Xung, cả đám quý phụ tức thì cười tới gập cả người, Trình phu nhân ôm Vân Thọ thơm lên má nó, cười ngặt ngoẽo:
- Nhớ phu quân tới mức nhận nhầm người, sau này phải chú ý đấy.

Đám phụ nhân vừa ngừng cười nghe câu này lại cười lăn ra đất, Ngưu phu nhân vỗ bàn mắng Trình phu nhân già không nên nết, Tân Nguyệt thì chỉ muốn tìm cái lỗ mà chui xuống.

Các lão binh luôn gác ngoài nội viện, thấy bên trong cười rộ lên vui vẻ, cũng nở nụ cười. Lão Giang cẩn thận nhắc:

- Lần này gia chủ lập công huân cái thế, ắt có ban thưởng lớn, trước khi hầu gia về, an nguy cả nhà trong tay chúng ta, phải thận trọng, không được xảy ra chuyện.

Lão Lưu lắc đầu:

- Không sao, trong phòng lão phu nhân, phu nhân và hai vị thiếu gia đều có đường hầm, ngoài mười bước có nhân thủ bảo hộ, dứt khoát không có vấn đề gì.

Tín sứ mang tin truyền khắp cửu châu, Tây Vực đại thắng làm tất cả biên quân tự tin vào chiến cục, chỉ cần hai kẻ địch mạnh nhất bị đánh đuổi, đám ghẻ ngứa kia sớm muộn cũng bị trừ tận gốc.

Lý Trì hâm mộ vô cùng, không ngừng thúc giục Ngụy Trưng đem trụ sở chuyển tới Vân Trung, Trương Gian Chi cũng tràn trề tự tin cho rằng trường thành đã tu sửa xong, phải nên phát huy tác dụng, dùng để ngăn cản dã nhân Thất Vi không thành vấn đề.

Ngụy Trưng nhìn Lý Trì hồi lâu mới nói:

- Tiểu Trì, ngươi là vương gia tốt, trước kia không biết, tới đất bắc mới biết những năm qua ngươi vất vả ra sao, luôn nghĩ ngươi là tên tiểu tử gian xảo, không ngờ chuyện làm ở kinh thành đều vì bách tính Tấn Dương, không đơn giản.

- Tuy ngươi là vương gia không tệ, nhưng không thể so với Vân Diệp được, chuyện y làm không có ý nghĩa lấy ra tham khảo, tức là điều y làm được, chỉ có y mới làm được thôi, đổi lại người khác sẽ thảm bại.

- Các ngươi đem tu sửa trường thành với đánh trận là sai lầm, một trăm cái trường thành của Vân Trung cũng chẳng thể so với một cái thành lạc đà.

- Thành lạc đà tập trung toàn bộ công nghệ tiên tiến nhất của Đại Đường, từ vũ khí tới vận chuyển và tiếp tế, trang bị nhân viên, quyền lực, Vân Trung bé nhỏ đều không thể sánh được.

Lý Trì nghi hoặc:

- Chẳng qua chỉ là một tòa thành mà thôi, dù có thể di chuyển cũng chẳng thể đuổi kẻ địch, chỉ có thể bị động phòng ngự, dựa vào vài gì có thể giết mười vạn địch, chúng ta cũng có dầu hỏa và thuốc nổ, cũng giết được mười vạn người Thất Vi.

Ngụy Trưng vuốt râu:

- Cho nên Vân Diệp mới tự chui vào miệng sói, dụ chúng tới tấn công, dù địch biết rõ thành lạc đà không dễ đối phó vẫn liều mạng xông tới, mưu kế đơn giản của Vân Diệp thế là thành công, thành lạc đà dùng để tiêu hao binh lực địch.

- Chúng ta thì khác, người Thất Vi chỉ biết chém giết và cướp bóc, chúng không liều mạng đánh thành, gặp thành trì như thế là chúng tự động tránh đi, bọn chúng thèm khát tài vật hơn cả chiến thắng.

Chương 1295: Toan Tính Của Mỗi Người

Lý Trì nghe Ngụy Trưng nói xong, đột nhiên bật cười:

- Ta có rất nhiều mỹ tửu lấy từ Vân gia, hay lấy làm mồi nhử dụ người Thất Vi tới cướp, nghe nói một vò rượu Vân gia đổi được hai nữ nhân Thất Vi, chỉ cần chính sách này thi hành lâu dài, không tin người Thất Vi còn được bao nhiêu, ta sẽ trợ cấp cho thương nhân thực hiện.

Ngụy Trưng lắc đầu:

- Không hổ là đệ tử thư viện, kẻ nào cũng ranh ma như quỷ, ngươi nghĩ sao thì cứ làm, lão phu xong việc ở đây sẽ về làm quan trông thành, đó là chức vị không tệ.

Lý Trì sớm muốn thử mưu kế này, chỉ ngại thể diện hoàng gia nên không tiện triển khai quy mô lớn, hiện có Ngụy Trưng làm cớ, mọi thứ sẽ thuận lợi.

Lý Trì trước kia không tin có người ngu xuẩn như vậy, khi thương đội quanh năm giao dịch với người Thất Vi nói cho hắn biết, hắn không sao tin được vào lỗ tai mình, sau vài lần giao dịch thì hắn hoàn toàn tin rồi.

Ở trong mắt dã nhân sùng bái sức mạnh, nữ nhân chỉ là một thứ gánh nặng, bọn họ phải đấu tranh với băng tuyết, đấu tranh với dã thú, quan trọng nhất là đấu tranh với cái đói khắp nơi, cái đói làm người ta làm những chuyện không tưởng, như bán cả mẫu thân tỷ muội của mình, hiện giờ vì rượu cũng là thế.

Khi khắp nơi kẻ ăn mừng, người toan tính kiếm trác thì thành lạc đà cũng đón tin vui, khắp nơi đang tổng vệ sinh, đợi suốt năm ngày, cuối cùng không còn cát rơi nữa, đó là nhờ trận mưa không lớn, khi nước trên trời rơi xuống, đám lạc đà luôn rúc đầu trong bụng đồng loạt hướng lên trời kêu vang, như được tái sinh. Nước mưa từ đục ngầu dần trở nên trong vắt, cuối cùng thàn màn mưa xiên xiên, bao phủ đất trời, mùi đất tanh trong thời gian ngắn tiêu tan, cả mặt đất đang tiếp nhận ân điển của ông trời.

- Đột Thi thoát được kiếp nạn rồi!

Đỗ Như Hối đưa tay ra hứng mưa nói:

- Lộc Đông Tán cũng thế, có điều trong cơn bão cát vừa qua, chiến mã của chúng tổn thất nghiêm trọng, muốn hành quân mau chóng là nằm mơ, chỉ cần giữ tốc độ bốn mươi dặm một ngày, thế nào cũng ép cho chúng không còn nơi ẩn nấp phải tây chinh, chỉ người không có gì hết mới phát huy sức chiến đấu mạnh nhất.

- Không biết hiện giờ Lý Tịnh giận ngươi ra sao, bất bại chiến thần lại có ngày phải giúp ngươi thu dọn tàn cục.

Lý Tịnh đúng như Đỗ Như Hối nói, lửa giận vạn trượng, vừa thấy người Đột Quyết là thình lình phát động tấn công, đội đao đứng ở cửa núi, từ trên đánh xuống, đi tới đâu thắng tới đó, chặn đứng đường lui của người Thổ Phồn.

Lý Tịnh nhìn cờ hiệu, liền lệnh tiêu diệt hết quân địch. Lộc Đông Tán đã dân đại quân vượt Tuyết Sơn trở về Thổ Phồn, những kẻ này là đám già yếu thương tật không leo được núi, nhìn người Đột Quyết cuối cùng ngã xuống, Lý Tịnh càng thêm thất vọng, Lộc Đông Tán thà leo núi chứ không muốn đối mặt với mình.

Hài lòng với hiện trạng nhất là Na Nhật Mộ, mười mấy ngày nữa thôi là mình lâm bồn rồi, sinh con ra ở thành lạc đà mới là người thảo nguyên, nhất là hiện còn đánh trận, chỉ có vương của thảo nguyên mới có đãi ngộ này.

- Hiện giờ đừng có ăn nhiều như thế, sữa đậu không phải thứ tốt, cẩn thận đứa bé quá lớn, không dễ sinh.

Hoạn Nương suốt ngày lải nhải bên tai, bản thân chưa sinh con bao giờ mà cứ nói mình, phu quân đã nữa tháng chưa tới, hơi nhớ, có nên đi thăm không?

Nhớ thì đi, dù sao cũng ở thành lạc đà, mấy ngày trước phu quân bận rộn không dám quấy rầy, giờ không thành vấn đề nữa, Na Nhật Mộ kiêu ngạo xoa bụng, được nha hoàn đỡ xách giỏ tới lều soái.
Nghe quân sĩ đều gọi mình là phu nhân, Na Nhật Mộ cười rất vui vẻ, ở thành lạc đà này chỉ có mình là phu nhân, nàng không thích người khác gọi mình là Nhị phu nhân hoặc là di nương.

Hái một ít rau tươi, toàn là thứ phu quân thích, chàng thích nhất là ăn rau sống, điểm này Na Nhật Mộ cho rằng là bị mình ảnh hưởng.

Thấy Na Nhật Mộ đi vào, mạc liêu bên cạnh Vân Diệp vội vàng lui xuống, để phu thê đại tướng quân ở riêng với nhau.

Vân Diệp mỉm cười quan sát Na Nhật Mộ, đõ nàng ngồi xuống:

- Vài ngày nữa thôi là sinh rồi, đừng có chạy loạn khắp nơi, vốn không định để nàng sinh con ở đây, nhưng quân tình khẩn cấp, làm nàng vất vả rồi.

Na Nhật Mộ thích nghe trượng phu nói tới chiến sự, vì như thế có một sức hút khiến nàng không thở nổi, nàng biết Vân Diệp không cần nàng cho ý kiến, chỉ cần có người nghe là được.

Vân Diệp cầm quả dưa chuột cắn một miếng lớn:

- Đám Tiểu Miêu đã lập nên một quốc gia, đang tiến về Thiên Trúc, sau đó là Đại Thực, tới được Đại Thực là nhiệm vụ hoàn thành. Còn có hai tên Hàn Triệt và Hi Đồng đã quấy loạn cả nước Toa Sách lên, đất nước đó sắp diệt vong.

- Quốc gia đánh trận sắp hết, giờ làm việc riêng, đại hộ kinh thành đều đang đợi, Hà Thiệu đã sắp tới Vu Điền, rất nhiều người đang đợi chia lợi ích, đôi khi chuyện công và chuyện tư là không thể tách rời. Nhìn này, đây là thư tộc trưởng Lý gia gửi cho ta, muốn ta chuẩn bị một mảnh đất lớn, để ông ta phân cho người khác…

Người nói chẳng cần biết người nghe có hiểu không, người nghe chẳng cần biết người nói đang nói gì, tóm lại hạnh phúc là được.

Vân Diệp có thành lạc đà, Hà Thiệu cũng muốn có một cái, nhưng khi hắn tới thư viện mua bản vẽ làm thành lạc đà liền bị Nguyên Chương tiên sinh cầm bút lông quất vào mặt, kệ mực vẫn dính trên người co cẳng chạy luôn, vì hắn nghe thấy Nguyên Chương tiên sinh rống lên muốn giao hắn cho Đô thủy giám, thuận tiện hỏi xem hắn được nhà ai đút lót tới thăm dò cơ mật quốc gia. May mà ông ta chỉ nói thế thôi, nếu làm thật thì Hà Thiệu đã đầu một nơi, thân một nẻo rồi.

Không có thành lạc đà chính bản, Hà Thiệu kiếm mấy học sinh thư viện làm ra một cái thành lạc đà, tuy chỉ có năm trăm con, nhưng khi rời Ngọc Môn Quan vẫn làm quan giữ cổng cực kỳ kinh sợ.

Ngồi trên thành lạc đà nhàn nhã nghe âm nhạc, nhìn vũ nương Ba Tư biểu diễn, Hà Thiệu tràn ngập hi vọng vào chuyến đi này.

Thị trường trong nước đã bị chia cắt hết, là huân quý cấp thấp nhất, hắn chỉ được cha chút cơm thừa canh cặn, nếu như không phải bản thân chú ý phòng hộ, nói không chừng đám cá mập kia đã coi mình là miếng thịt nuốt chửng rồi.

Mặc dù năm nay mới có bốn hai tuổi, Hà Thiệu đã bắt đầu tổng kết cuộc đời, nhớ tới tình cảnh ở thảo nguyên lang thang theo Vân Diệp, không kìm được lệ nóng.

Muốn phát tài phải chịu khổ, cho nên Hà Thiệu thấy phải đích thân đi Tây Vực một chuyến.

Con đường phát tài quả nhiên gian nan, tới được thành Loạn Thạch, kết quả Hứa Kính Tông cho rằng thành lạc đà là cơ mật quốc gia, không thể lọt vào tay thương cổ, cho Hà Thiệu năm trăm kim tệ, liền trưng dụng tòa thành lạc đà đơn giản đó, chỗ Vân Diệp cần ít tiếp tế, lấy thứ này vận chuyển không thể tốt hơn.

- Quá mất mặt, nếu như thành lạc đà mà tệ hại thế này thì Vân hầu sớm bị địch bắt đem tế thiên rồi.

Hứa Kính Tông nhìn quân sĩ chất hàng lên thành lạc đà, mắng:

Hà Thiệu không bài xích chuyện này, hắn hiểu đạo lý giúp Vân Diệp là giúp mình, nhưng Hứa Kính Tông bôi nhọ làm hắn cực kỳ tức giận.

- Vì thứ này ta thiếu chút nữa bị Nguyên Chương tiên sinh tống tới Đô thủy giám chặt đầu, ông nhìn xem, ta đi từ Ngọc Môn quan tới đây vẫn nguyên vẹn, sao ông dám xem thường nó.

- Cái khác ta không hiểu, nhưng có một điều, cái này không gọi là thành lạc đà, mà gọi là đống lạc đà, mười con lạc đà ghép lại chở hàng không bằng mười con lạc đà riêng rẽ, lãng phí, ngươi tới đây để phát tài hay để khoe khoang?

Hà Thiệu đổi giọng ngay lập tức, nịnh bợ hỏi:

- Đương nhiên là chuẩn bị tới để phát tài, trưởng sử có món gì chiếu cố tiểu đệ không?

- Hiện giờ nói tới phát tài còn quá sớm, nguy cơ chưa đi, cần chúng ta giúp vượt qua quãng thời gian khó khăn này, đợi tới khi Tây Vực hoàn toàn yên tĩnh lại mới nói tới chuyện tư.

Hà Thiệu rất tán đồng, sau khi quyên trợ hai trăm kim tệ, liền lấy được quyền kinh doanh thành Loạn Thạch, đây là trạm trung chuyển ở Tây Vực, Hà Thiệu thấy số tiền này rất đáng.

Chương 1296: Nạp Mạng

Càng đi về phía tây càng hoang vu, thành lạc đà của Vân Diệp xếp thành đội ngũ dài, mặt đất bốc hơi hầm hập, làm cảnh trí đằng xa trở nên mơ hồ, may mà không lo lạc lối, dọc đường toàn thi thể chiến mã thối rữa, bọn chúng kiên trì từ Quy Tư tới đây liền không nhúc nhích được nữa.

Vân Diệp biết đại đội của Đột Thi ở phía trước, nếu tăng tốc chưa tới năm ngày là bắt kịp, nhưng y vẫn giữ tốc độ không nhanh không chậm này, chỉ cần duy trì áp lực là được.

Thám báo hai quân chinh chiến không ngớt, Quách Bình và Trần Sồ đều làm thám báo, bọn họ cực kỳ hứng thú chém giết người Đột Quyết.

Chỗ Vô Thiệt xuất hiện phiền toái lớn, thần quang của ông ta gần đây yếu đi, không còn chiếu ra màu trắng nữa, mà là màu đỏ sậm. Vân Diệp không biết là nguyên nhân gì, song nguyên tử phân rã còn có chu kỳ suy nhược nữa là thứ giống dạ minh châu này, năng lượng phát ra hết sẽ chẳng còn khác gì viên đá bình thường.

Vô Thiệt ngồi khoanh chân trong căn phòng đỏ rực, không biết tu luyện pháp môn lợi hại gì, nhưng mặt trông âm u, thứ thần quang này Đỗ Như Hối không dám đi chiếu nữa, cho rằng nó không lành, chiếu nhiều sẽ sinh bệnh.

Vô Thiệt mặc kệ, tiếp tục tu hành, Vân Diệp không nói nhiều, ông già tám mấy tuổi có thứ theo đuổi cũng tốt, nếu cuộc sống không còn mục tiêu, Vô Thiệt sẽ suy sụp trong thời gian ngăn, tới lúc đó mới thực sự là kết thúc.

Đi liên tục bảy ngày, sau khi gặp lại nguồn nước mới Vân Diệp lệnh thành lạc đà dừng lại, vì người Đột Quyết đã dừng lại, Vân Diệp lệnh thám báo đem tin tức của mình truyền cho Lưu Phương, Hàn Triệt, Hi Đồng. Bọn họ tự chơi lâu như thế, cũng phải kiềm chế lại, thiên sứ quân của Tiểu Miêu đã phát triển thành năm vạn người, sau khi đánh tan Tiểu Bột Luật đang tác chiến ở Thiên Trúc.

Đại Đường sở dĩ nhìn trúng Tây Vực, cho rằng nó không thể thất thủ chính vì cái họa tâm phúc Thổ Phồn, khác với dân tộc du mục tranh giành nhau, Hán tộc "khuếch trương" đa phần vì không chịu nổi dân tộc xung quanh tranh đoạt đất đai quá khứ của mình mà đồ sát, cướp bóc, hoặc quấy nhiễu, vì ổn định cương thổ, tuyệt hậu họa mới hưng binh.

Vì bảo vệ Trường An phải chiếm Hà Tây, vì bảo vệ Hà Tây phải khống chế Thanh Hải, vì khống chế Thanh Hải phải chiếm lĩnh Tây Vực để phân binh lực của Thổ Phồn, khiến chúng không thể mở rộng ra phía tây mà thôi.

( Cho chửi cái, vãi cái lý luận ăn cướp! Vì bảo vệ quốc gia phải chiếm biển đông, vì giữ biển đông phải khống chế Đông Nam Á, vì giữ chặt Đông Nam Á phải chặn lấy Ấn Độ Dương, vì Ấn Độ Dương phải làm thịt Ấn Độ, muốn không mất Ấn Độ thì phải đánh Trung Á …)

Trước kia Lý Nhị cùng với Lộc Đông Tán thương thảo chuyện này, chỉ cần Thổ Phồn bỏ Thanh Hải, Đại Đường sẽ bỏ Tây Vực, kết quả Lộc Đông Tán từ chối.

Cùng với việc Đại Đường ngày càng cường thịnh, Lộc Đông Tán định đồng ý thỉnh cầu này thì tới lượt Lý Nhị từ chối. Thế cục rõ ràng, Đại Đường cần Tây Vực tất nhiên cũng cần Thanh Hải, Lý Nhị chưa bao giờ nhả miếng thịt trong miệng ra, dù ông ta có ăn được hay không.

Âm mưu cần thời gian ủ mầm, Vân Diệp cho Đột Thi đủ thời gian để xác định hướng đi, toàn quân Hạ Lỗ chuyển hướng Tiểu Bột Luật, đám chặt đuôi quân thiên sứ, có ý lấy quân thiên sứ làm rìu mở đường, quân thiên sứ vì nguyên nhân bản thân vờ mắc bẫy, không ngừng dụ người Đột Quyết vào lãnh địa người Đại Thực.

Lưu Phương và Đại trưởng lão, đôi hồ ly này kiềm chế nhau, dựa vào nhau chém giết ở vùng đất xa lạ.

Thành lạc đà không áp sát nữa, nhưng kỵ binh thì ngày đêm quấy nhiễu liên quan, cuối cùng vào một đêm không trăng, năm ngàn người Tiết Duyên Đà cuối cùng lặng lẽ rời đại doanh, khi Đột Thi cầm chiến đao định truy cản thì trưởng lão Thổ Cốc Hồn bi ai ngăn lại, lúc này phân binh là tự sát.

Đột Thi đứng ở sa mạc cả đêm, sáng hôm sau thám báo nói phát hiện thi thể người Tiết Duyên Đà cách đó năm mươi dặm, ông ta chẳng hề ngạc nhiên:

- Con dê rời bầy tất nhiên bị sói ăn thịt, người Tiết Duyên Đà quên lời tổ tiên rồi sao?

Nói xong câu này Đột Thi nhìn khí cầu lớn bay lên trời, nói với mọi người:

- Người Đường tự hồ rất muốn chúng ta tây chinh, tuy điều địch muốn chúng ta phải phản đối, nhưng chúng ta không còn sức phản đối nữa. Các ngươi có biết vì sao Vân Diệp ở lại đằng xa mà không tới không? Chẳng đợi các tướng trả lời, Đột Thi tiếp tục nói:

- Y đang chúng ta sụp đổ, tối qua là một ví dụ, y như con sói ở ngoài đàn dê hăm dọa, để chúng ta sợ hãi, đợi chúng ta mất đi sức chiến đầu sẽ xông vào ăn thịt.

- Ta vốn định dẫn các ngươi vào nước Toa Sách, thôn tính quốc gia này, sau đó tính kế tây chinh lâu dài, nhưng Vân Diệp không cho chúng ta thời gian, Hạ Lỗ dẫn tộc nhân đi rồi, các ngươi theo hắn đi.

Trưởng lão Thổ Cốc Hồn tóm lấy tay ông ta hỏi gấp:

- Ngươi định làm gì?

Đột Thi cười:

- Ta không chết không được, món nợ hai vạn người Đường trên người ta, y không dễ dàng cho ta chạy thoát, chỉ có ta chết rồi, người còn lại mới có cơ hội sống.

- Trước kia ta giết phi tử của ta ở đây cống hiến cho thiên thần, tiếc rằng thiên thân quá tham lam, các ngươi hãy đưa ta lên tế đàn, mong rằng lần này thiên thần phù hộ các ngươi thuận lợi đi về phía tây.

Đột Thi lấy trong lòng ra một viên đạn thuốc nô:

- Thứ này chúng ta thu thập được ba mươi tư viên, sau khi mở ra nghiên cứu xem bên trong có thứ ác ma gì, kết quả phát hiện chỉ có ít than đen, không gì lạ hết, nhưng dựa vào châm lửa xong lại nổ mạnh. Giao thứ này cho Hạ Lỗ, bảo nó trước khi làm rõ thứ này thì đừng đông chinh.

Căn dặn xong mọi việc, Đột Thi nhảy lên chiến mã, bảo đại tướng tâm phúc Điệt Lực: - Dùng sinh mạng của ngươi trung thành với Hạ Lỗ, ta đi đây.

Biết Đột Thi đi nạp mạng, Kim Lang kỳ dưới trướng vẫn đi theo, đại trưởng lão Thổ Cốc Hồn cũng mặc khải giáp, cầm trường mâu đi sau Đột Thi.

Không ngừng có người chạy ra đi theo, không ai che cười, không ai chế nhạo, dù đi nạp mạng hay là tây chinh đều không dễ sống.

Khi hai quân trận hoàn toàn tách rời nhau, Đột Thi quay đầu cười với bộ hạ của mình, lấy ra một viên đạn thuốc nổ:

- Hãy giúp ta, để ta tới gần thành lạc đà, để ta trả lại thứ này cho người Đường.

Trình Xử Mặc từ xa nhìn thấy đội ngũ chỉ có năm nghìn người này, kỵ bộ hỗn tạp, thậm chí quân trận cơ bản nhất cũng chẳng có, cứ chầm chậm đi thẳng tới thành lạc đà.

Nhân vật như đại trưởng lão Thổ Cốc Hồn cũng ở trong quân trận, Trình Xử Mặc quan sát một ngày cũng không thấy có gì bất thường, nhưng lại khiến hắn cảm thấy uy hiếp cực lớn.

Người Đột Quyết tựa hồ không quan tâm tới tính mạng của mình nữa, chỉ cần tác chiến là lập tức lấy mạng đổi mạng, tuy chết rất nhiều, nhưng hai tiểu đội của Trình Xử Mặc cũng bị đánh tan.

Khi Trình Xử Mặc cắn răng định hạ lệnh toàn quân tấn công thì tướng lệnh của Vân Diệp tới, bảo hắn nhường đường mời Đột Thi tới.

Thành lạc đà chuyển động, từ hình thoi biến thành trận hình song long xuất thủy, hai cánh tay vươn ra như hai nắm đấm sắt, có thể siết chặt địch trong lòng.

Vân Diệp nâng kính viễn vọng nhìn người Đột Quyết thong thả đi tới, hỏi Đỗ Như Hối:

- Đỗ tướng thấy nhiều biết rộng, không biết đã bao giờ thấy cảnh quỷ dị thế này chưa?

- Chưa bao giờ, bọn chúng đang tới nạp mạng.

Theo lý mà nói Đột Thi còn chưa tới mức tự tìm đường chết, chỉ cần dẫn đại quân vào Toa Sách là chúng ta chỉ có thể đứng ở biên cạnh nhìn, vì sao hắn lại lựa chọn tự tìm đường chết.

Vân Diệp lấy ống trúc từ khí cầu thả xuống, mở ra xem:

- Ta nghĩ ta biết tại sao rồi, Đột Thi đang cầu mệnh.

- Cầu mệnh? Mạng bản thân còn chẳng giữ nồi, lúc này còn cầu mệnh cho ai?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau