ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1286 - Chương 1290

Chương 1287: Chấn Động

- Đừng kinh ngạc, một đội kỵ binh nếu không có thể tự cấp tự túc, sao có thể gọi là kỵ binh? Tốc độ là thứ họ thích nhất, cái gì là trở ngại lớn nhất của họ?

- Tiếp tế.

- Rất đúng, chiến sĩ cao quý lướt trên thảo nguyên như gió, dưới vó ngựa là hoa tươi, không xa là kẻ địch cần chinh phục, lúc này bụng lại đói, quay đầu nhìn hậu cần còn cách ngàn dặm, vậy phải làm sao?

Một kỵ binh nhìn thấy có người nhìn mình liền giơ sữa ngựa mới vắt lắc lắc với ba người, sau đó cho vào sữa ít bột mì, ngấy đều lên rồi uống.

Điền Nguyên Nghĩa vừa đi vừa giải thích đạo tự cấp tự túc của kỵ binh:

- Mỗi người bọn họ đều có hai con ngựa cái, mỗi con một ngày cho ba bốn cân sữa, chỉ cần làm thành sữa đặc là có thể thỏa mãn đại bộ phận nhu cầu, huống hồ trên lực ngựa còn có mỳ khô cho bột trà, cho nên ăn liền năm tháng tuy ngấy, song không ảnh hưởng tới sức khỏe.

- Chiến mã cung cấp cho họ thức ăn và nước uống, còn thứ chiến mã cần là cỏ xanh khắp nơi, thêm chút đỗ thôi.

Nói rồi hái trong giỏ ra hai quả dưa chuột đưa cho hai người trẻ tuổi:

Rất nhiều quân sĩ đang vắt sữa cho lạc đà, còn có quân sĩ thu sữa phơi khô cho vào rương gỗ, bên ván gỗ treo đầy những cái giỏ, trong giỏ là rau xanh mướt.

- Cho dù ăn uống được giải quyết, nhưng vũ khí thì làm sao? Thuốc nổ dùng rất nhanh hết, nếu lúc thủ thành bọn ta có vũ khí sung túc, quân An Tây đã không bị diệt.

Quách Bình rất phẫn nộ nhìn mọi thứ trước mắt, tòa thành lạc đà này quá xa hoa, giống vườn hoa hơn là một tòa quân thành.

- Bọn ta có xưởng vũ khí, còn thuốc nổ bình thường lưu giữ dưới dạng nguyên liệu, tới chiến đấu mới chế tạo, c hỉ cần nguyên liệu sung túc thì chẳng lo.

- Vì sao quân An Tây không có?

Trần Sồ và Quách Bình cùng rống lên:

Điền Nguyên Nghĩa giang tay ra:

- Biết làm sao, Quách soái là hầu tước bình thường, thân phận không đủ để sở hữu xưởng thuốc nổ, các ngươi cũng biết đây là bí mật tối cao, ta không thể đưa các ngươi đi xem, chúng ta không nên chọc vào Ngũ lễ tư mã thì hơn. Các ngươi là dũng sĩ bách chiến, đại soái nể mặt Quách soái cho nên mới giải thích cho các ngươi, ra ngoài đừng nói lung tung, tránh Đô thủy giám tìm các ngươi.

- Vân soái cố ý đặt mình vào nguy hiểm là để thu hút kẻ địch tới, sau đó diệt từng chút một?

Quách Bình như hiểu ra điều gì đó:

- Chuyện quân vụ thì ta không biết, chức trách của ta hôm nay là để các ngươi yên tâm ăn hai quả trứng gà và một bát sữa lạc đà. Sức khỏe có tốt lên mới có thể cầm vũ khí giết địch.
Quay về căn nhà gỗ của mình, Trần Sồ cắn miếng dưa chuột nói:

- Người ta cố ý đặt mình vào miệng sói, dụ hết đám sói ở Tây Vực tới, chặn chúng ở đây, đợi đại quân ở quan nội tới dẫm chết, chiến sự Tây Vực đã kết thúc rồi.

- Ta hiểu, ta chỉ thấy cha ta chết quá oan, rõ ràng chỉ cần lùi lại là có thể dựa vào thành lạc đà bảo hộ chém giết bốn phương, cha ta lại chọn tử thủ, tranh thủ thời gian cho đội quân khác, ông không ngờ việc làm của mình chẳng có ý nghĩa. Cha ơi, cha chết oan quá.

Vừa mới dứt lời bị tát đốp một cái, Đỗ Như Hối nhìn Quách Bình gào khóc nói:

- Ai nói chết vô ích? Ba tháng trước thành lạc đà còn chưa hoàn thiện, trong ba tháng không có chiến sự đó phải qua vô số lần sửa đổi mới có sự huy hoàng ngày hôm nay. Thành lạc đà này so với nói do Vân hầu làm ra, không bằng nói là do cha ngươi và hai vạn tướng sĩ hoàn thành, chọn chiến trường ở nơi này là an ủi anh linh của cha ngươi. Dám nói những lời như thế, cẩn thận lão phu đánh chết ngươi.

( Vãi, anh ấy ở đâu xuất hiện thế?)

Đỗ Như Hối đi rồi Trần Sồ mới dám đỡ Quách Bình rỉ máu miệng lên, hai người đứng sóng vai nhìn quân sĩ bận rộn, đột nhiên cảm thấy tòa thành này trở nên thân thiết.

Vân Diệp vẫn cứ nhàn nhã giằng co với địch, nhưng phía triều đình đã náo loạt, hồng linh cấp sứ đem tin tức Quách Hiếu Khác toàn quân bị diệt về Trường An, lập tức truyền ra tin bốn vạn quân của Vân Diệp bị hơn bốn mươi vạn quân địch bao vây ở Dã Mã than, tình hình thậm chí còn nguy cấp hơn thời Quách Hiếu Khác.

Thiên hạ chấn động! Từ khi Lý Nhị đăng cơ tới này, chưa bao giờ có tướng quân cao cấp chiến tử, càng không có cả đơn vị quân bị diệt toàn bộ, cái chết của Quách Hiếu Khác làm bách tính trong nước cảm thụ được sự tàn khốc của chiến sự.

Hiện giờ Vân Diệp lại bị bao vây, tin tức này như mây đên phủ lên đầu mọi người.

- Rốt cuộc thành lạc đà ra sao? Tin tức Đỗ Như Hối ở trong quân của Vân Diệp phải phong tỏa.
Lý Nhị nóng ruột đi lại trong đại điện, tháng bảy nóng như đổ lửa nhưng lòng ông ta bị chiến báo đóng thành băng.

Đều do đạo quân lệnh kia hại, chống địch ngoài quốc môn, vì nó mà Quách Hiếu Khác chiến tử ở Quy Tư, hai vạn quân chỉ có hai người sống sót, Vân Diệp bị rơi vào trùng vây. Khiết Tất vì mệnh lệnh này mà tử thủ Triêu Dương lĩnh, hai nhi tử chết trận cũng không lui một bước. Thủy sư Lĩnh Nam vượt qua eo biển, rầm rộ đánh hải vực người Đại Thực, chuẩn bị báo thù tàn khốc nhất.

Có tướng sĩ tuân thủ mệnh lệnh như vậy, Lý Nhị lúc thì vô cùng tự hào, lúc lại thấy chua xót, với một tướng quân mà nói không có lựa chọn nào là đáng sợ nhất, Quách Hiếu Khác đã đi, tấu chương thẳng thắn của Vân Diệp đặt trên bàn, Lý Nhị xem một lần là rơi nước mắt một lần, ngôn ngữ xúc động lòng người trên đời không gì hơn thế.

Trường Tôn thị tiếp tục đọc tấu chương của Vân Diệp:

-... Kẻ địch hung hãn, khi công thành không sợ chết, xác dưới thành Quy Tư đang bằng với tường thành, địch vẫn tấn công như điên dại, kẻ địch đáng sợ như thế, thần ngàn vạn lần không dám để chúng xông vào biên cảnh, thề chết ngăn chúng ngoài quốc môn, như thế, thần có chết cũng không hối tiếc.

- Tướng quân của trẫm không tham sống sợ chết, đó là may mắn của quốc gia, cũng là của trẫm. Người đâu, truyền ý chỉ của trẫm, lệnh lễ bộ, Hồng lư tự cùng định ra lễ nghi, ba ngày sau trẫm bái tế linh hồn chiến sĩ trận vong ở Long Thủ nguyên, từ giờ trở đi trẫm nhịn ăn ba ngày.

Chỉ dụ của của Trường Tôn thị cũng truyền ra cũng lúc, chuẩn bị tắm rửa tịnh thân nhịn đói ba ngày cùng hoàng đế tế bái anh linh.

Tiếp ngay đó thái tử cũng tuyên bố tương tự với thiên hạ.

- Nhà hoàng đế chuẩn bị nhịn đói ba ngày, sao chàng cũng không ăn cơm?

Tiểu Vũ cầm chân gà gặm hai miếng mới hỏi Địch Nhân Kiệt vẫn ngồi ngây ra:

- Nàng đang có thai ăn nhiều một chút, mấy ngày này ta chẳng có khẩu vị gì.

Địch Nhân Kiệt đẩy đĩa về phía Tiểu Vũ, miễn cưỡng nở nụ cười khó coi:

Tiểu Vũ nhoẻn miệng cười, đặt chân gà xuống, rửa tay, vuốt ve cái bụng đã hơi nhô lên:

- Bất kể chuyện biến ảo ra sao, có một điểm tuyệt đối không thể thay đổi.

Địch Nhân Kiệt lắc đầu:

- Lần này sư phụ căn bản không có chút thủ đoạn nào để dùng, chỉ có thể cắn răng chống đỡ liên quân của địch, kéo dài thời gian đợi Lý soái tới chi viện.

Tiểu Vũ lấy chân gà đặt vào đĩa Địch Nhân Kiệt:

- Sư phụ sẽ không tự đi vào đường chết, dù có lý do đầy đủ ra sao, sư phụ cũng không làm...

Chương 1288: Tiến Thoái Lưỡng Nan

Lộc Đông Tán và Đột Thi sớm chuẩn bị kiên thủ, đề phòng Vân Diệp đột vây, bốn vạn đại quân bị vây ở Dã Mã than nho nhỏ, xung quanh là mấy chục vạn quân địch, chỉ cần là con người thì sẽ cảm thấy áp lực cực lớn, cho nên bọn chúng đợi lấy nhàn đánh mỏi, đánh thành sẽ tạo thành vô số thương vong, vậy để thành lạc đà chủ động đánh mình.

Chớp mắt mười ngày đã qua, Lộc Đông Tán thấy quân Đường rửa tay ở dòng nước sạch, thậm chí có người cởi áo tắm, trên thành có cả y phục phụ nhân đem phơi, yên tĩnh vô cùng, tựa hồ Vân Diệp chẳng bận tâm có bao người vây khốn.

Thời gian càng lâu, Lộc Đông Tán càng thấy áp lực, thành lạc đà di chuyển mới có sơ hở, hiện tại nó đứng đò sừng sững như hạch đào, muốn ăn thịt bên trong, phải đập vỡ lớp vỏ cứng ra ngoài.

Ngọc Long Tuyết Sơn đã thất thủ, cứ nghĩ tới khuôn mặt xấu xí của Lý Đạo Tông là Lộc Đông Tán phẫn nộ vô cùng, nhưng cung bắn đi không thể quay đầu, cục diện Tây Vực quan trọng hơn, đó là cái giá phải trả.

- Ta không tin Vân Diệp có thể tiêu dao mãi được, đây là một cái bẫy, bọn chúng cố ý làm cho chúng ta xem, chỉ cần chúng ta kiên nhẫn thêm vài ngày, Vân Diệp sẽ không ngồi yên được chủ động xuất kích.

Lộc Đông Tán lắc đầu:

- Vân Diệp là kẻ thông minh nhất Đường quốc, mưu kế đa đoan, không thể lấy lẽ thường mà suy đoán, ta ở Đường quốc năm năm, có thể nói là am hiểu quốc gia đó, đường lớn ngõ nhỏ ở Trường An ta đã đi khắp rồi, chỉ có một nơi chưa bao giờ bước tới nữa bước, đó là thư viện Ngọc Sơn.

- Một cái thư viện thôi, toàn là văn nhân đọc sách có gì đáng lo, tương lai chúng ta đạp nát Trường An, ông muốn ở trong đó cũng không thành vấn đề.

Đột Thi vô vị đáp:

Lộc Đông Tán bi ai nhìn minh hữu, thình lình đấp bàn:

- Vân Diệp không đánh, ắt có chỗ dựa vào, mấy ngày qua ta quan sát kỹ quân Đường, bọn chúng thần thái nhàn nhã không phải giả vờ, chỉ có thể nói lên chúng không lo lắng về lương thực. Tiếp tục tiêu hao như vậy, đợi đại quân của Lý Tịnh tới, chúng ta không còn cơ hội nữa. Bất kể ra sao, mai phải xuất binh thăm dò.

Lộc Đông Tán nói xong không thấy Đột Thi có phản ứng, gằn giọng nói:

- Ta biết ông có ý đồ gì, thấy đông chinh không được thì tây chinh chứ gì?

- Đừng nằm mơ, ông giết Quách Hiếu Khác cùng với hai vạn quân tốt, tên hoàng đế cuồng ngạo kia làm sao nuốt được cục tức này, một khi chúng ta thất bại, dù có là chân trời góc bể cũng bị lôi ra xé xác, từ khi chúng ta đông chinh là không còn đường lui nữa rồi.

- Ngày mai xuất chiến đi, dù dùng mạng bù vào cũng phải thăm dò ra hư thực của Vân Diệp. Ông không dám thì để người Thổ Phồn làm.

Đột Thi đành phải gật đầu, tiêu diệt Quách Hiếu Khác đã làm liên quân Đột Quyết tổn thương nguyên khí, hiện đối phó với Vân Diệp mạnh gấp mấy lần, ông ta lại nhìn thấy đống xác chất dưới thành Quy Tư.

Thư của Đại trưởng lão nằm trong lòng ông ta, lúc não cũng quấy nhiễu tâm thần của ông ta, té ra nước Toa Sách rất dễ đánh, té ra người Đại Thực yếu như thế, té ra Thiên Trúc đánh một cái là tan.

Thù hận bị hiện thực tàn khốc đánh tan tành, chỉ còn lại suy tính thiệt hơn, Đại tưởng lão cũng nói tình cảnh gian nan của tộc nhân, cuối cùng nói tình hình Bác Mã tiến vào nước Toa Sách, có thể dùng một câu, vạn người công thành, đánh một trận là thắng.

Vậy sao mình dẫn bốn chục vạn tướng sĩ chọi cứng với kẻ địch hung ác nhất sa mạc? Lúc này Đột Thi mới thấy cái giá báo thù quá lớn, lớn tới mức mình không tiếp nhận được.

Buổi sáng ở sa mạc se se lạnh, thành lạc đà bắt đầu bận rộn, vì kẻ địch vượt qua hào, bắt đầu tấn công. Trình Xử Mặc dẫn kỵ binh đứng trên dốc cao nhìn quân địch tràn tới như thủy triều, Vân Diệp không cho kỵ binh của hắn xuất chiến, binh sĩ đang cắt cỏ xanh cho lạc đà ăn, thuận tiện chôn thuốc nổ, đây là thứ đạn thuốc nổ loại mới, nghe nói chuyên môn chống bộ binh, không trí mạng, nhưng nguy hại cực lớn cho hai chân.

Một binh sĩ thấy toàn bộ người Thổ Phồn đã vào khu thuốc nổ, đốt dây dẫn chạy về trận địa.

Người Đột Quyết không ngờ rằng mặt đất chúng tin cậy nhất lại nứt ra, tiếng nổ liên tiếp, sau khi khói bụi tan đi, khắp nơi toàn là thương binh, nằm trong vũng máu kêu gào.

Vân Diệp thu kính viễn vọng lại:

- Thuốc nổ vận dụng trên chiến trường đã tới mức độ xuất thần nhập hóa, ta dám khẳng định, ai nắm bí mật của thuốc nổ, người đó nắm quyền chủ động mấy trăm năm tới.

Đỗ Như Hối cũng hạ kính viễn vọng xuống thở dài:

- Lão phu lo lắng sau này chiến tranh phát triển tới mức mọi người chỉ cần vũ khí có thể giết người là sẽ lấy ra dùng. Giống như trước đó người Đột Quyết vứt xác chết khắp nơi vậy.

Lại có tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, Đỗ Như Hối nhìn khói đen bốc cao, lại nói:

- Tấu chương ngươi viết cho bệ hạ có thích hợp ông? Chúng ta ở đây vũng như núi Thái Sơn, ngươi lại nói thành nguy như trứng chồng, thẩm thẩm ngươi tuổi đã cao, chẳng biết có chịu nổi không.

- Đây là thông lệ trong quân, không viết thật bi tráng tương lai tướng sĩ trở vệ không tiện khoe công, ông xem người Đột Quyết chạm tới là thôi, rõ ràng là bảo tồn thực lực. Ta dám đảm bảo, chúng định lui về thành Toái Diệp, sau đó lập tức bắt đầu tây chinh.

- Ngươi thấy Đột Thi sẽ chơi người Thổ Phồn một vố?
- Rất khó nói, phải xem Đột Thi có phải kiêu hùng hay không, kỳ thực hiện ra chúng ta bị Thổ Phồn níu kéo, ông ta có thể ung dung rút lui, toàn lực tây tiến, vậy mà ông ta vẫn không quyết đoán, chứng tỏ chẳng làm nên được chuyện gì to tát.

- Ngươi nghe xem, người Thổ Phồn vẫn không ngừng tiến công, thuốc nổ đã nổ ba lần, Lộc Đông Tán biết nếu không tiếp tục tiến công thì chuyện trước đó sẽ đổ sông đổ biển, không ngờ người Đột Quyết đã lui ra sau hào rồi.

Đỗ Như Hối hơi thương hại người Thổ Phồn:

- Đem thương binh tới trước hào, để người Đột Quyết mang đi.

Vân Diệp hạ lệnh cho Lưu Chính Vũ:

- Đám người đó không sống được nữa, nếu ngươi có lòng thương không bằng cho chúng một đao.

Lão Đỗ cảm thấy thủ đoạn của Vân Diệp quá đáng:

- Có thể đả kích kẻ địch ta sẽ không bỏ qua, chết trong lòng mình sẽ chấn động hơn chết trên chiến trường, nói không chừng đám thương binh này có thể khiến Đột Thi sớm hạ quyết tâm.

Vân Diệp nói xong ra thành sau, xem cái gì khiến người Đột Quyết biết rõ là cạm bẫy vẫn tiến lên, ra sau liền thấy người Thổ Phồn vẫy đuôi hồ ly ở mũi thương liền hiểu, ai rút lui cái đuôi hồ ly đó sẽ đeo lên cổ, ý nói hắn nhát gan như hồ ly.

- Đại soái, tới giờ còn chưa có kẻ nào lui lại, Lộc Đông Tán quyết lấy mạng người thăm dò hư thực rồi.

Phạm Hồng Nhất phụ trách phòng bị thành sau, đối diện với sự dũng mãnh của người Thổ Phồn, lòng thầm khâm phục vô cùng.

Người Thổ Phồn tiến quân vô cùng cẩn thận, vô thức kéo dãn khoảng cách, làm sát thương không lớn như ban đầu.

Vừa bước qua giới tuyến, nỏ tám trâu vang lên, cả chiến trường chỉ còn tên cầm đuôi hồ ly vẫn đứng vững, do dự một chút, không ngờ tiếp tục tiến lên. Vân Diệp trong kính viễn vọng nhìn thấy, tên này đang khóc, vẻ mặt hung tợn, nhưng bước chân không chút do dự, thậm chí càng đi càng nhanh.

Vân Diệp không hạ lệnh, biết hắn có thể xuyên qua khu vực phòng thủ của cung nỏ, hoàn toàn do cảm giác vinh dự khốn kiếp của thủ hạ mình, người Đường có cái thói ấy, khâm phục kẻ địch hùng mạnh, dù là tử địch cũng tươi cười đón tiếp.

Đó là đứa trẻ không lớn, mặt chưa hết vẻ con nớt, đứng dưới thành điên cuồng dùng thương tấn công, trừ tạo ra vết lõm mờ nhạt trên cự thuẫn thì không có thu hoạch gì.

- Giết nó đi!

Đỗ Như Hối nhẹ nhàng hạ lệnh với Phạm Hồng Nhất.

HẾT

Chương 1289: Mùa Hè Ở Trường An!

Lộc Đông Tán nhìn thấy người Đường lại chôn thuốc nổ dưới đất, con đường dùng hơn nghìn tính mạng dũng sĩ mới mở ra được đã khôi phục bộ dạng ban đầu.

Trì hoãn, chỉ cần mùa đông tới, mình sẽ giành chiến thắng cuối cùng, về điểm này Vân Diệp cực kỳ tự tin.

Trải qua cuộc chiến này, phương thức chiến tranh của Đại Đường sẽ có biến hóa lớn, trở nên nhanh hơn, gọn gàng hơn, hiệu quả hơn, mưu lược của tướng quân không còn là yếu tốt hàng đầu, chỉ cần có một đám mạc liêu hợp cách, vũ khí trong tay mới là nhân tố quyết định thắng bại.

Cuộc chiến chỉ tiến hành một ngày, tới ngày thứ hai tất cả mọi người cứ như đã quên mình đang đánh trận, thành lạc đà vẫn tiếp tục quy luật của mình, người Đột Quyết ngoài giám sát chặt chẽ Vân Diệp thì bận rộn chỉnh đốn quân đội, Đột Thi đem toàn bộ nhân thủ gom lại vào nhau, tạo thành thứ quân đội hỗn tạp quái đản.

Người Thổ Phồn rất ngoan cường, luôn phái nhóm nhỏ kỵ binh vượt qua hào, dựa theo kết quả quan sát ban ngày, muốn tìm được con đường khả thi.

Vân Diệp dựng hơn trăm bảo lũy quanh thành lạc đà, bên trong có năm binh sĩ cố thủ, chỉ cần phát hiện kỵ binh Thổ Phồn, là lập tức dùng nỏ tám trâu công kích.

Va chạm cấp độ thấp một thời gian, ai nấy đều có thương vong, Lộc Đông Tán không làm chuyện thăm dò vô vị này nữa, toàn bộ chiến trường trở nên yên tĩnh.

Trận mưa lớn đêm qua đã rửa hết cái nóng nực ở Trường An, sáng sớm Tân Nguyệt mang mũ rèm che đi trước, theo sau là một đội phụ nhân, men theo đường mòn lên tòa miếu nhỏ ở hậu sơn.

Huyền Trang tu hành tránh nóng ở tòa miếu chẳng hề bắt mắt này, Tân Nguyệt và các phụ nhân trải chiếu ngoài miếu, mỗi người trang nghiêm thành kính lớn tiếng tụng kinh theo tiếng kinh trong miếu.

- Già, thị nhân tắc vu nhất thiết không pháp khởi phi không phân biệt, tắc vu phi vật nhi sanh vật tưởng. Hà vị vi vật? Vị dĩ bồ đề. Nhược dĩ bồ đề vi kỳ vật giả, bỉ bỉ chúng sanh do ngã tưởng cố • • • • • •

Đợi kinh đọc hết, một giọng nói rành mạch trong miếu truyền ra:

- Vân Tân thị, lòng ngươi không tĩnh, niệm Phật không thể làm ngươi an tường. Muốn giảm u uấn dồn nén chỉ có thể dẫn dắt, không thể ngăn cản, nếu không sẽ như đun dầu trên lửa lớn, sẽ có ngày hủy diệt ngươi, đi đi, mai đừng tới nữa.

Tân Nguyệt cung kính bái tạ Huyền Trang về Vân gia, bỏ mũ đi hỏi Tiểu Nha sắp thành thân:

- Huyền trang đại sư làm sao thế? Hẹn trước dịch xong Đại Bảo Tích Kinh sẽ do Vân gia niệm lần đầu, vô duyên vô cớ cắt bỏ cơ duyên của Vân gia là sao?

Tiểu Nha gãi đầu:

- Chuyện dơ bẩn như thế, đại tẩu bảo một khuê nữ như muội làm sao nói ra được.

- Nói năng lung tung, Huyền Trang đại sư là cao tăng có tiếng, sao lại để chuyện bất nhã xảy ra? Tâm tư của Tân Nguyệt chẳng ở chuyện này, chỉ kiếm cớ nói chuyện thôi, thấy hoa văn đốm lửa trên trán Tiểu Nha đã mờ, liền lấy bút chu sa vẽ lại.

- Tẩu tẩu, muổi nói tẩu không được mắng nhé, chuyện không phải do Huyền Trang đại sư, mà do đệ tử Biện Cơ của ông ta, nghe nói Biện Cơ lấy nhục thân cung phụng nữ bồ tan thiên hạ, nhất là hắn có dính líu tới ba vị công chúa, làm hoàng gia hổ thẹn. Lần này nương nương mạnh tanh, Biện Cơ bị vứt xác ra đường, ba công chúa Đơn Dương, Hoài Ninh, Trường Sa bị đưa vào chùa Cảm Nghiệp xuất gia, đời này không còn hi vọng bước ra nữa.

Tân Nguyệt nhíu mày:

- Tăng nhân sao lại đi cuốn vào vũng bùn hoàng gia, không ở trong chùa tụng kinh, đi quyến rũ công chúa, chẳng phải tự tìm cái chết sao?

- Không phải, tên hòa thượng đó nhập ma rồi, hắn nói thân thể mình là đạo tràng, phàm là người gần thân thể mình dù là nam hay nữ đều có phúc báo... Nghe buồn nôn lắm, chẳng biết là tin đồn hay vốn thật là thế.

Người trong nhà đều cố gắng tránh chủ đề liên quan tới hầu gia, bây giờ có đề tài ầm ĩ như thế tất nhiên là nói cho thống khoái.

Vân Mộ giảu môi đi vào, thỉnh an đại nương và cô cô, còn chưa lên tiếng Tân Nguyệt đã nói:

- Mộ Nhi, chịu thêm thời gian nữa, đợi mẹ và cha con về, con sẽ được ra ngoài.

- Con chỉ muốn theo ca ca đi xem mẫu đơn, nghe nói có một cây gọi là ngọc kỳ lân, con luôn thích hội hoa, nhất định không gây họa đâu. Vân Mộ đảm bảo:

- Tẩu tẩu, cho Tiểu Mộ theo Thọ Nhi đi, không có chuyện gì đâu, đứa bé này thường ngày tính tình cũng yên tĩnh, đi xem mẫu đơn mà thôi, đừng làm khó chúng, nhà ta còn chưa tới mức này.

Tân Nguyệt gật đầu đồng ý, thấy Vân Mộ cao hứng chạy đi mới nói:

- Đương nhiên là không tới mức đó, ca ca muội không có nhà, chàng giao nhà cho ta, ta phải trông coi cho tốt, bọn chúng không xuất hiện trước mặt là lòng tra không yên. Có điều không sao, mấy ngày nữa ca ca muội về là ổn.

Tân Nguyệt suốt ngày treo câu mấy ngày nữa trở về bên miệng, nàng biết hiện trượng phu bị mấy chục vạn quân địch bao vây, không chừng khi mình nói câu này đang khổ chiến, Quách Hiếu Khác võ công cao như thế mà còn toàn quân bị diệt, trình độ trượng phu ra sao, Tân Nguyệt quá hiểu.

Đêm qua gặp ác mộng, nàng không kể với ai cả, đêm qua trượng phu toàn thân máu me tới tìm mình, người thủng lỗ chỗ, vẫn cười với mình, nói về rồi, chỉ là người thủng mấy cái lỗ, muốn mình khâu cho...

Vân gia hiện giờ vững vàng, dù là công việc bên ngoài hay là bên trong đều ai làm việc nấy, cả Vân gia to lớn không cần gia chủ an bài vẫn vận chuyển tự nhiên.

Đại gia tộc phải nên như thế, Tân Nguyệt lại phát hiện phu quân không còn nữa, chẳng lẽ đây chính là cái già phải trả? Vân Thọ dần cao lớn trưởng thành, vài năm nữa có thể lèo lái Vân gia rồi, Tân Nguyệt biết phu quân cực ghét quản lý gia sự, nếu như mỗi ngày cho chàng ăn thật no, chẳng phải làm gì nằm ngây ra, chàng sẽ cho rằng đó là cuộc sống đẹp nhất trên đời.

Nghĩ tới đó Tân Nguyệt cổ vũ bản thân:" Không sao đâu, phu quân ta nhất định ca khúc khải hoàn trở về." Liền lập tức lớn tiếng gọi Lão Tiền hôm nay có thể thu tô rồi. Bất kể ra sao cũng phải sống tiếp cho tốt.

Khắp nơi đang trưng binh, tráng niên trong trang đã bị rút sạch, tiếp tục thế này thu hoạch năm nay sẽ thành vấn đề lớn, may là Vân gia trang đất chật người đông, cho dù không có lao lực, dựa vào người già trẻ nhỏ vẫn có thể thu hoạch hoa màu. Trang khác thì đã hoảng lên, nhà Trình Giảo Kim cũng thế, thấy lúa mạch chín rụng xuống đồng mà không biết làm sao.

- Thu hoạch được bao nhiêu hay bấy nhiêu, sao đánh trận càng ngày càng lớn như thế, khắp nơi cần viện binh, chẳng lẽ người toàn thế giới hợp lại ức hiếp Đại Đường?

Hồng Phất Nữ hừ một tiếng:

- Trình thị, ngươi nói đúng rồi, toàn thế giới đang đánh chúng ta, lão gia nhà ta nói, nếu chúng ta đánh thắng trận này, đoán chừng trong vòng trăm năm không có chiến sự, nếu chúng ta thất bại, cả Đại Đường sẽ có nguy cơ chia năm sẻ bảy. Cho nên hiện giờ không thể quấy nhiễu nam nhân, chuyện ở nhà chúng ta phải tự gánh vác.

- Vân thị, ngươi nghĩ cho tốt phải làm sao mới có thể thu hoa màu vào kho, bớt nhớ nam nhân của ngươi đi, lão gia nhà ta viết thư về nói nam nhân của ngươi đang nằm trong vòng vây ngủ khì đấy, không phải lo cho y.

Đám phụ nhân nhanh chóng đạt thàn hiệp nghị, gia phó các nhà thống nhất phân phối, lương thực nhà bị trưng binh sẽ ưu tiên thu hoạch, mang nguyên tắc nông hộ trước chủ gia sau, các quý phụ đầu quấn khăn tay xách giỏ không ngừng qua lại trong ruộng.

Chương 1290: Ý Tưởng Vượt Thời Đại

Vân Thọ là cột trụ trong nhà tất nhiên không lười biếng, hiện giờ nó đang dùng ánh mắt âm lãnh nhất nhìn tên béo trước mặt, mấy ngày qua nó gần như đánh khắp lượt hoàn khố trong thành, hiện giờ tên béo này dám bám lấy Vân Mộ, đúng là không biết sống chết, Vân Thọ tính đánh trước nói lý sau.

- Ngươi dám đánh ta à?

Việt vương Lý Nguyên Tường không dám tin sờ máu mũi mình.

- Cha ta nói, thấy Việt vương nhất định phải đánh một trận, đánh xong mau bỏ chạy, vì hắn nhất định lấy chuyện này ra uy hiếp..

Lý Nguyên Tường lấy trong lòng ra một cái khăn tay bịt lỗ mũi:

- Cha ngươi không có nhà, người định đoạt là ngươi phải không? Có chuyện này cần thương lượng với ngươi, ta đã liên lạc với sáu vị vương tử rồi, hiện giờ Vân gia ngươi có tham gia không?

- Vân gia không tạo phản.

Vân Thọ lắc đầu quầy quậy:

Lý Nguyên Tường tóm ngay lấy cổ áo Vân Thọ xách lên:

- Trò này lão tử chơi chán rồi, dám giả ngốc trước mặt lão tử, lão tử sẽ đánh ngươi, cho ngươi biết, chút bản lĩnh của ngươi chưa là cái gì đâu.

- Không phải tạo phản, chúng ta nói chuyện phát tài, ngươi cầm lấy, đây là kế hoạch thư, xem cho kỹ, không được cho người ngoài biết.

Nhét một xấp giấy dầy vào lòng Vân Thọ.

Vân Thọ không cách nào thoái thác, nói:

- Ta phải nghe lời cha ta mới đúng, đánh ngươi xong là chạy ngay, mới chậm một bước đã bị ngươi lợi dụng.

- Nói trước, ta không xem, ta sẽ đưa kế hoạch thư cho hoàng hậu nương nương theo đúng ý định của ngươi, nếu nương nương không phản đối, bất kể lợi ích trong này lớn bao nhiêu ta cũng muốn một thành, nếu nương nương nổi giận, ta sẽ nói là ngươi lừa ta đưa lên.

Lý Nguyên Tường mặt mày đau khổ:

- Sao giờ kẻ nào cũng thành tinh cả rồi, những người lương thiện dễ lừa trước kia giờ đi đâu hết?

Vân Thọ thấy Lý Nguyên Tường không phản đối liền dẫn Hạ Lan vào hoàng cung.

Hạ Lan giờ đã lớn lên thành yêu tinh, vì nàng mà Vân Thọ không ít lần đánh nhau với người khác, vì chuyện này mà Lý Yên Dung tới nửa tháng không nói chuyện với Vân Thọ, Vân Thọ chưa bao giờ vì nàng đánh nhau với người ta.

Trường Tôn thị luôn nói người Vân gia đều có số dẫm phải phân chó, nha đầu xấu xí chưa tới một năm đã nuôi thành đại mỹ nữ, đám hoàng tử khốn kiếp bây giờ đều không ngoan ngoãn đi học nữa, thích nhất là tan học trêu ghẹo Hạ Lan, toàn là nhãi con lỡ cỡ, chưa tới mức làm chuyện thương thiên hại lý.

Trường Tôn thị có loại yêu thích khó nói với Vân Thọ, chỉ cần nhìn thấy cái đầu tròn tròn chất phác của Vân Thọ là thích rồi, hôm nay nhàn nhã hóng mát ở đình, nghe nói Vân Thọ tới, vui vẻ bảo hoạn quan dẫn tới.

- Thằng bé béo, nửa năm nữa là có thể tới thư viện đọc sách, có phải không định vào hoàng cung thăm nãi nãi nữa không?

Từ xa thấy Vân Thọ, Trường Tôn thị đã lên tiếng trêu:

- Không ạ, cha cháu nói, cả nhà ta phải ôm chặt lấy chân nương nương không rời, có thế mới sống yên lành được.
Trường Tôn thị phì cười, từ giường gấm ngồi dậy, gõ đầu Vân Thọ:

- Cha ngươi ít nhiều còn chút thể diện, câu này có đánh chết y cũng không nói, là tên tiểu tử ngươi chọc nãi nãi vui phải không?

Vân Thọ nhận lấy sữa chua cung nữ đưa cho, uống từng ngụm nhỏ, Trường Tôn thị nhìn chồng giấy dầy, thuận tay lật xem vài trang:

- Giang vương Nguyên Tường sao chưa từ bỏ ý định, lần này hắn được thăng lên Việt vương là muốn bỏ ý định đó, một kẻ giả ngốc bao năm vừa ra tay là làm chuyện lớn như thế, ai mà yên tâm được, chuyện đại họa này không tìm ra ai có thể gánh vác.

Thấy Vân Thọ không ngừng nhìn trộm mình, liền nói thẳng:

- Vân gia không được, chuyện lớn bao nhiêu thì nguy hiểm lớn bấy nhiêu, như cha ngươi vì kiểm nghiệm thành lạc đà mà đặt bản thân vào trung vây vậy. Ngươi dần lớn lên rồi, lần đầu nãi nãi gặp cha ngươi, y cũng chỉ lớn chừng ngày, khi đó y chạy từ nhà Ngưu Tiến Đạt ra, phạm vào loan giá, rồi tiếp đó nhìn thân thể gày gò của y mặc quan phục lượn lờ, đứng trên Kim Loan điện ăn nói lung tung, ngày nào nghĩ tới cha ngươi là nãi nãi lại thấy vui vẻ.

- Ài, ngươi không có khí chất tinh linh cổ quái đó, tuy nói là kiệt suất trong đám trẻ con rồi, nhưng so với cha ngươi và Thanh Tước thì còn kém. Có điều vậy cũng tốt, sống yên ổn cả đời là được rồi.

- Đừng có giống đám Lý Nguyên Tường chưa học đi đã muốn chạy, chẳng may xảy ra chuyện, triều đình phải phái binh đi diệt nhà ngươi, ngươi bảo nãi nãi phải làm sao?

Nghe vậy Vân Thọ lấy ngay bản kế hoạch thư ném xuống đất, dẫm lên mấy cái:

- Không cần nữa, tuy có một thành cổ phần, nhưng Vân gia không thèm, cha cháu nói rồi chỉ cần sống bình an là phúc.

Trường Tôn thị sai thị nữ nhặt kế hoạch thư lên:

- Chuyện không có đúng hay sai, chỉ có con người làm sai thôi, Lý Nguyên Tường chán ở trong nước rồi, muốn chọn Nam Chiếu, sa mạc, Tân La.. cắt đất xưng vương. Muốn một quốc gia thành thương hiệu, tuy nói có hơi hoang đường, nhưng cũng động lòng người lắm.

- Đưa chuyện này tới tới chỗ bản cung là vì chúng muốn chuyện cần triều đường cho phép biến thành chuyện nhà, nếu đã là chuyện nhà, nãi nãi làm đại tẩu phải lên mặt một chút.

Không liên quan tới mình thì Vân Thọ liền chọn sách lược tránh xa, cùng Trường Tôn thị nói chuyện một lúc rồi rời điện Lương Nghi, Hạ Lan đang một mình dùng hạt dưa trêu đùa cá chép gấm trong ao.
Vân Thọ liền kiếm một cái cần câu bắt đầu câu cá, còn về phần Lý Nguyên Tường đang nuốt nước bọt đợi bên ngoài thì ai thèm quan tâm.

Đại Đường hiện phong vương, nhưng không có phong đất thực tế, ngươi được nhận tiền lương trong đất phong, nhưng không có quyền tăng giảm phú thuế, mà dùng tiền lương đa phần phải nhìn sắc mặt thứ sử.

Lý Nguyên Tường là kẻ rất có tham vọng, thích tự mình định đoạt, Việt châu hiện giờ rất giàu có, nhưng tự do lại dần mất đi, hắn nằm mơ cũng muốn có một mảnh đất do chính mình định đoạt, cho nên mới có bản kế hoạch thư này.

Đại Đường định sẵn sẽ giành thắng lợi cuối cùng trong cuộc chiến này, Lý Nguyên Tường chẳng hề hoài nghi điểm này, khi mọi người đang bất an vì chiến cục, hắn đã suy tính kiếm được bao nhiêu lợi ích trong cuộc phân tranh này.

Mở bản đồ ra thấy một đế quốc to lớn vô cùng, là con cháu Lý gia, hắn dứt khoát cho rằng phải có một phần của mình trong đó.

Lý Nguyên Tường phát hiện có rất nhiều nơi chưa phái người đi cai trị, ví như Bắc Đình, cả vùng đất rộng lớn chưa tới năm vạn người Đường, hắn cho rằng như thế không thích hợp.

Hắn không quan tâm nơi đó giàu hay nghèo, sống có gian nan không, hắn muốn một bầu không khí tự do.

Lý Nhị hồi lâu không nói, trước mặt là bản kế hoạch thư, khi ông ta xem lần thứ ba mới lên tiếng:

- Có thể, có điều tước vị Việt vương của hắn sẽ bị trừ bỏ, sau này nhập kinh chỉ có thể chiếu lệ phiên vương, mỗi năm phải cống nạp, phạm có chiến sự, họ vẫn dưới sự quản hạt của đại tổng quản.

Trường Tôn thị nói nhỏ:

- Trừ tước vương khó qua được phủ tông nhân, văn tự trên ngọc điệp không cho sửa đổi.

- Muốn làm đại sự, cần có khí phách lớn, không biết Nguyên Tường có cái gan này không, nếu hắn đồng ý, đất đai ngoài cửu châu mặc hắn lựa chọn, trẫm còn đưa mẫu thân hắn tới, cho hắn tự nuôi.

- Cho dù vì một điều này, đoán chừng Nguyên Tường cũng sẽ liều mình, bệ hạ muốn đem toàn bộ vương gia tới chỗ sơn cùng thủy tận ư?

- Từ xưa tới nay tông thất là phiền toái lớn, bọn họ nghĩ tới tự mở mang bờ cõi là không uổng huyết mạch Lý gia, chúng ta đi con đường tiền nhân chưa từng đi, nên chuyện gì trẫm cũng muốn xem nói rốt cuộc phát triển thành thế nào.

Trường Tôn thị gật đầu, hoàng đế nói không sai, Lý Nguyên Tường cũng chỉ là nếm trải thứ mới mẻ thôi, tiền lệ này không có trên sử sách, nhưng sử sách cũng đâu ghi chép chuyện khinh khí cầu.

Phu thê họ đứng ở trước điện nhìn khí cầu, Lý Nhị nhíu mày nói:

- Vô Kỵ muốn làm gì thế này, vì sao làm nhiều khí cầu như thế?

- Bệ hạ nghi oan cho Vô Kỵ rồi, hiện khí cầu bay trên trời có ba phần của tên gian thương Hà Thiệu, khí cầu của hắn chỉ bay cao năm sau trượng, phía dưới có lừa ngựa kéo đi là được.

Lý Nhị càng nhíu mày chặt hơn:

- Như thế còn chẳng bằng trực tiếp dùng xe ngựa, phí công làm chuyện ấy làm gì, chẳng lẽ nguyên liệu để khí cầu bay lên rẻ lắm à?

Trường Tôn thị bật cười, thấy Lý Nhị chưa nguôi giận liền thu lại nụ cười:

- Có lợi lẫn hại, nhất là vận chuyển đồ gốm rất ổn thỏa, có điều nghe nói Hà Thiệu dùng khí cầu ở Thục đạo, kết quả sơn cốc có gió, thiếu chút nữa mất mạng...

Chương 1291: Lốc Đen

Trời ngả về phía tây, Vân Thọ và Hạ Lan từ hoàng cung đi ra, Lý Nguyên Tường vội vàng chạy tới tóm lấy Vân Thọ hỏi kết quả.

Nhìn thấy hắn, Vân Thọ mới nhớ ra là còn có chuyện đó, giật tay ra chui vào xe ngựa của mình, thúc xe chạy gấp, Hạ Lan vội đuổi theo chui vào, để lại Lý Nguyên Tường một mình đứng ở cửa cung lớn tiếng gọi với theo:

- Rốt cuộc nói thế nào?

Lý Nguyên Tường khao khát vương quốc của mình thì Vân Diệp đang đấu tranh gian khổ vì tình huống mới.

Lạc đà lần lượt quỳ xuống đất cúi đầu che dưới lớp lông, Điền Nguyên Nghĩa báo cáo lốc đen sắp tới.

Thật ra chẳng cần hắn nói, nhìn từng bước tường đèn từ chân trời đi tới, tất cả mọi người đều biết rồi.

Lốc đen sức gió không lớn, thành lạc đà hoàn toàn có thể chống đỡ, nhưng cát bụi dày đặc mới là khủng bố, điều kiện thời tiết như thế tầm nhìn cực thấp, đại quân phủ thành rất bất lợi.

Lộc Đông Tán là chuyên gia hành quân đánh trận, sao có thể dễ dàng bỏ qua thời cơ trời ban như vậy, người Thổ Phồn đã sang kia hào, hưng phấn chuẩn bị xung phong.

Người Đột Quyết ở đầu gió, mặt chúng đeo vải đen, trên hào đã nhanh chóng dựng mười mấy cái cầu, chỉ cần lốc đen tới sẽ tấn công dữ dội nhất.

- Đối phó với người Đột Quyết thuận gió dùng thuốc nổ, đối phó với người Thổ Phồn ngược gió dùng dầu hỏa, lưới sắt chuẩn bị sẵn sàng, không cho địch tới gần thành là nhiệm vụ hàng đầu.

- Trình Xử Mặc sẵn sàng đợi lệnh, lốc đen không thể kéo dài quá lâu, khi lốc đen qua đi, ta muốn ngươi lập tức xuất kích, trọng điểm tấn công người Thổ Phồn.

- Còn lại cứ theo kế hoạch trước đó mà làm là được. Thành lạc đà rốt cuộc cũng nghênh đón trận chiến tàn khốc đầu tiên rồi.

Lốc đen đi qua ốc đạo chỉ chậm hơn một chút, mang đủ thứ bụi đất bao phủ chặt thành lạc đà.

Đội ngựa người Đột Quyết xông qua cầu, khoác với mọi khi, lang kỵ mặc hồng ý bất chấp mặt đất liên tục phát nổ, không ngừng thúc ngựa tới tốc độ cao nhất, như thế mới có thể giảm thiểu tổn hại do thuốc nổ gây ra.

Chiến mã được gió lốc thổi, chạy nhanh như điện xẹt, quân sĩ trong bảo lũy thậm chí chưa kịp phạt ứng đã thấy chiến mã vọt qua đỉnh đầu mình. Dùng tốc độ nhanh nhất bắn nỏ, điểm thuốc nổ xong men theo đường hào chạy về thành lạc đà, vừa chạy vừa xô đổ thùng dầu trong hào, đợi khi bọn họ vào thành, hồng kỵ binh đã truy sát tới bên thành.

Không nhìn rõ người, chỉ thấy bóng đen thấp thoảng, thêm vào ngược gió, nỏ tám trâu bay được mấy chục trượng đã lệch quỹ đạo.

Vô số phi trảo móc vào cự thuẫn, người Đột Quyết muốn kéo cự thuẫn ra, như thế kỵ binh có thể lào thành lạc đà tác chiến, ở thời tiết thế này dùng chiến mã là đánh liều, xong trận này, chiến mã cơ bản là phê rồi, do hít quá nhiều bụi, bọn chúng sẽ vô cùng đau đớn.

Trời tối sầm, Vân Diệp đeo mõm heo, mắt đeo kính, mặc khôi giáp, trông quái dị vô cùng, không ngừng đi đi lại lại, tới khi nghe thấy tiếng nổ lớn mới yên tâm, dầu hỏa trong hào hẳn đã tác đội hình tiến công của người Đột Quyết ra làm đôi.

Đột Thi ở trong đại đội, liên tục chỉ huy binh sĩ xung phong, ba hàng lưới sắt tạo thành ba chướng ngại tử vong, chiến mã xô vào bị cuốn chặt lấy, nỗ lực vùng vãy chỉ khiến da bị cắt đứt..

Đột Thi nhìn thấy lầu dửa trong hào, muốn kêu lên, nhưng vừa há mồm cát đã chui vào họng, vội quay sang bên, ngọn lửa đỏ rực bùng lên, rãnh rộng ba xích đã biến thành biển lửa.

Nỏ trên thành lạc đà rào rào bắn ra, khoảng cách trăm bước trong gió lớn gần như không ảnh hưởng tới nỏ tám trâu, khi Đột Thi lấy cát dập tắt lửa thì bộ phận tiến công bị lửa ngăn cách đã biến thành xác chết. Nghĩ tới khuôn mặt phẫn nộ của Lộc Đông Tán, Đột Thi cắn răng hạ lệnh tấn công, lần này vố số hỏa tiễn theo gió bắn vào thành lạc đà.

Thời tiết này căn bản không thể giơ thuẫn tiến lên, chắc mấy chốc thành lạc đà khắp nơi bốc cháy, lạc đà trở nên bất an.
Điền Nguyên Nghĩa mặc khải giáp lấy chăn dập lửa, hắn không lo hỏa tiễn, thành lạc đà sớm có biện pháp ứng phó ở phương diện này, hắn chỉ lo lốc đen ảnh hưởng tới động vật, lạc đà không sao, nó tự đóng lỗ mũi vào không lo cát, nhưng ngựa cái thì thành vấn đề lớn, không biết đem lụa buộc lên miệng chúng có tác dụng không?

Gió lớn tuy có lợi cho cuộc tiến công của Đột Thi, nhưng cũng tạo thành tổn hại, khí giới công thành cỡ lớn căn bản không thể vận chuyển tới. Thang mây đặt vào thành lạc đà, trường thương sau cự thuẫn đâm ra dễ dàng giết người, dù là võ sĩ anh dũng tới mấy, ở trên thang cũng chẳng có nhiều chỗ mà né tránh.

Đáy thành lạc đà có thể nhấc lên, khi một số dũng sĩ Đột Quyết cho rằng tìm được con đường thắng lợi, Đột Thi phát hiện người chui vào không bò ra nữa, bất kể chui vào bao nhiêu cứ như chui vào địa ngục.

Hoành đao của Đột Thi chém lên hộ giáp thành lạc đà, đốm lửa tung tóe, nhưng không gây tổn hại là bao, từng xích sắt đen xì bện lại thành giáp lớn, chính là phòng vệ của thành lạc đà.

Từng mũi trường thương như con rắn độc từ lỗ ngầm đâm ra, Đột Thi rống lớn, vứt hoành đao, nắm lấy trường thương kéo ra, trường thương rụt lại, trong lỗ ngầm có nỏ bắn ra, Đột Thi tránh được chỗ yếu hại song bị trúng vào vai phải, mũi tên xuyên qua đằng sau.

Chủ soái đích thân ra trận là đại kỵ của binh gia, Đột Thi chỉ muốn quan sát kỹ thành lạc đà ở khoảng cách gần, không ngờ thiếu chút nữa mất mạng, đám thân vệ liều mình bảo vệ Đột Thi rút lui, lòng ngổn ngang trăm bề, từ khi người Đường có thứ vũ khí biết phát nổ kia, sự kiêu dũng của tướng sĩ đã thành không quan trọng nữa, cảm giác bất lực lan tỏa toàn thân.

Nếu như Đột Thi còn có thể đột kích tới dưới thành lạc đà thì Lộc Đông Tán ngược gió như sống trong địa ngục, dầu hỏa thuận gió phun ra, cả không khí cũng như bốc cháy, nhìn gió đã yếu đi, trời từ tối đen chuyển sang sang lờ mờ, vậy mà mình tiễn công vẫn không có chút tiến triển nào.

Mũi tên bén nhọn dễ dàng xuyên qua giáp da, Thổ Phồn quá nghèo, Lộc Đông Tán tin tưởng nếu mình có trang bị như người Đường, ắt sẽ vô địch thiên hạ. Học vấn không theo kịp, kiến thức không đuổi được, sai một bước, khoảng cách ngày càng lớn. Ở Trường An tìm mọi cách hi vọng tới thư viện Ngọc Sơn một chuyến, dù kiếm được chiếu thư của Lý Nhị, lão già Lý Cương đáng ghét đó vẫn không chút nể nang từ chối ý nguyện của mình.

Ngày đó thất bại tạo thành kết quả bó tay hết cách như bây giờ, dầu hỏa của người Đường như vô cùng vô tận, chỉ cần người Thổ Phồn xông vào, lập tức mười mấy xe thủy long phun dầu ra, rồi có lửa đốt cháy dầu, chỉ biết điên cuồng lăn lộn trên mặt đất dập lửa.

Kế sách đơn giản mà hữu hiệu, Lộc Đông Tán muốn dừng cái chết vô vị này, nhưng quân lệnh không truyền ra được, khi không ngừng né tránh dầu hỏa, ông ta phát hiện người Thổ Phồn bất giác bị chia thành bốn khu riêng rẽ.

Lộc Đông Tán tuyệt vọng nhìn về phía tường thành, trong ánh sáng lờ mờ, ông ta nhìn thấy vô số máy ném đá dựng lên, không cần suy nghĩ quay đầu ngựa chạy luôn, thân vệ hơi ngẩn ra, đây là lần đầu tiên Lộc Đông Tán lâm trận bỏ chạy.

Đợi khi đạn dầu hỏa ào ào rơi xuống đầu bọn chúng mới hiểu ra, hôm nay thuận gió, đạn dầu hỏa dễ dàng bay xa hơn bình thường hai thành.

Tiếng nổ vang lên, Vân Diệp nhìn thấy quả cầu lửa cực lớn bị gió thổi tản ra bốn phía, Phạm Hồng Nhất ồm ồm nói với thuộc hạ:

- Ghi lại, sử dụng đạn dầu hỏa quy mô lớn sẽ sinh ra hiệu quả như đạn thuốc nổ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau