ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1281 - Chương 1285

Chương 1282: Quân An Tây Là Con Của Nha Hoàn

- Mười một ngày nữa thôi viện quân sẽ tới.

Quách Bình nói với bộ hạ, hiện hắn có ba vết thương, mấy ngày trước nôn ra máu, khi ấy trông có vẻ không đáng ngại lắm, giờ bệnh trạng đã lộ ra, hít một hơi ngực cũng đau dữ dội.

Trên tường thành đất nằm tán loạn khắp nơi, chỗ để chân cũng chẳng có, từ khi lên tường thành, Bách Bình chưa xuống lần nào, giáo úy Trần Sồ đã xuống nghỉ ngơi, nhưng không gọi mình, rõ ràng tên này đang giở trò.

" Có lẽ mình chết sẽ thoải mái hơn!" Quách Bình bi ai nghĩ.

Trên tường thành luôn có tiếng nổ, đó là bụng thi thể phơi nắng nổ, ruồi nhặng bay tới, nhìn tân binh nôn ọe, Quách Bình thàn nhiên cầm bình nước lên uống.

- Mười một ngày nữa thôi viện quân sẽ tới.

Quách Bình lại lần nữa nói:

Vai trái đau vô cùng, nhân lúc người Đột Quyết lui về, Quách Bình lắp những mũi nỏ dự bị cuối cùng, sáng nay người Đột Quyết tấn công quá dữ dội, hơn nữa nhìn cái thế này buổi trưa cũng không định nghỉ, ba ngày trước kỵ binh đã tổn thất hết, bọn họ mang theo túi dầu đồng quy vu tận với xe công thành của người Đột Quyết.

Không biết hiện giờ cha có hối hận không, trước kia Vân hầu nhiều lần yêu cầu ông quay lại phòng thủ Vu Điền, đừng tới Quy Tư, nơi này cách Cao Xương quá xa, đường xá khó đi, nên hiện giờ rơi vào tình cảnh này.

Đoán chừng là không, con người ông ta căn bản không biết hối hận là gì, đại trượng phu chết là cùng, có gì đáng sợ! Đó là câu ông thường nói.

Quách Bình nghĩ tới đó lòng thoải mái hơn, đại ca chiến tử rồi, mình cũng sắp chiến tử rồi, còn lại một ông già cô đơn cứ ôm niềm tin của mình già đi cùng trạch viện giờ Trường An.

Ông ta luôn chậm hơn người ta một bước, nếu mới đầu đột vây, Quách Bình cho rằng có tám phần thành công, tướng sĩ ít nhất bảo toàn được một nửa, đợi khi ông ta ý thức được tình hình không ổn muốn đột vây thì muộn, ba nghìn kỵ binh tiêu hao lãng phí trong chiến trận dày đặc của người Đột Quyết.

Mưa tên của người Đột Quyết lại trúc xuống, rơi phầm phập lên thuẫn.

Thành Quy Tư hiện giờ rất dễ leo, chỉ cần dẫm lên thi thể dính nhớp là hai tay có thể báo vào tường thành, kẻ cường tráng hơn một chút thậm chí có thể nhảy lên. Mõm lợn của Quách Bình không còn nữa, hắn đã quá quen mùi xác thối ở đây, dù ngồi tại chỗ ăn cơm cũng chẳng thành vấn đề.

Một mũi lao bay tới, Quách Bình dùng thuẫn tròn trên cánh tay đánh bay, kỵ binh của địch đang ở gần, nhìn ba thủ hạ bị mũi lao đâm xuyên, Quách Bình lấy ra một ống trúc to như cánh tay, châm dây dẫn cháy ném ra ngoài tường, tiếng nổ lên vang lên theo đó là tiếng kêu thảm, sắt trong ống đồng bắn vào mắt hoặc mặt là nỗi đau con người không chịu được.

Tường thành mặt trái bị công phá rồi, Quách Bình kệ, nơi đó ắt có người bù vào, chém chết một tên địch mặt be bét máu, quay đầu lại, con mẹ nó, không ai lấp vào chỗ đó, đã có ba tên địch leo lên.

Chửi một câu, Quách Bình dùng nỏ tay bắn liền ba phát, hai cái có hiệu quả, cái thứ ba bị đánh bay, Quách Bình rống lên xông tới, đối thủ cực mạnh, vung đao chặn lại, đá một phát vào bụng hắn.

Trong ba huynh đệ thì võ công hắn kém nhất, hắn luôn cho rằng đầu óc linh hoạt có thể bù đắp được, nhưng một đá của tên địch hoàn toàn đánh tan sức chiến đấu của hắn, ôm bụng co quắp ở góc tường, thở không nổi, chắc gãy một cái xương sườn rồi.

Lần đầu hắn bất mãn về võ công của bản thân, trường đao địch chém xuống, Quách Bình miễn cưỡng lăn sáng bên, đao chém xuống đất gãy rồi, tên địch cao lớn nâng hắn lên, khi chuẩn bị ném Quách Bình xuống dưới thành thì hắn mò được một cái sợi dây sắt, nhanh chóng quấn vào cổ tráng hán, đây là lưới cản địch có móc ngược.

Địch buông tay, Quách Bình lại ngã xuống, máu phụt ra.

- Giết hắn! Quách Bình dốc hết sức rống lên, bốn tên thủ hạ còn lại lấy trường mâu đâm vào tên tráng hán, đẩy xuống thành.

- Quách Hiếu Khác! Ta tận lực rồi!

Quách Bình ngửa mặt lên trời rống:

- Kiếp sau ta không làm con ông nữa.

Lửa giận dồn nén trong lòng bao ngày cuối cùng cũng bùng phát, nước mắt chảy áo ào, bốn người làm sao thủ được tường thành rộng hai trăm bước, không còn quân dự bị, chứng tỏ thành sắp bị công phá...

Quách Bình nằm rất lâu không thấy địch kéo tới, quay đầu nhìn quanh mới thấy bốn tên thủ hạ đang reo hò, tai ù ù, nghe không rõ.

Bò lên tường thành nhìn xuống, chỉ thấy một đại đội kỵ binh Đại Đường đang tả xung hữu đột, tướng quân giáp đen đi đầu dũng mãnh tuyệt luân, cây mã sóc múa vù vù, khi mã sóc xuyên hai tên địch, hắn ném mã sóc đi. Chiến mã cao hơn cả cột gỗ ngăn ngựa, khi ngựa còn bay trên không, hành đao trong tay đã cháy bay đột một kẻ địch.

- Con mẹ nó, ai mà dũng mãnh như thế?

Quách Bình đang lẩm bẩm thì Trần Sồ cũng mò tới bên cạnh hắn nhìn xuống, tên này cũng chẳng khá khẩm hơn, mũ trụ không còn, khuôn mặt tuấn tú có vết thương ghê rợn, nhìn thấy rả răng.

Quách Bình phát hiện ra kỵ binh kia khác với kỵ binh kia khác với kỵ binh An Tây, trang bị của họ toàn bộ là nỏ, tựa hồ bắn mãi không hết, nhìn kỹ hơn càng ghen tị, đám khốn kiếp này mỗi người có ba nỏ, hai lớn một nhỏ, chỉ khi bắn hết tên mới rút đao tác chiến:

- Mẹ nó quân An Tây đúng là con tiểu thiếp
Thực ra hắn lại sai rồi, bắn hết tên bọn họ không rút đao, mà lấy cục sắt to như nắm đấm, châm lửa sau đó ném đi, tiếng nổ lớn vang lên, thứ chắn đường họ bị nổ tan xác.

- Quân An Tây là con của nha hoàn.

Quách Bình nằm vật ra đất giơ ngón giữa lên với trời cao:

Tốc độ của Trình Xử Mặc rất nhanh, năm nghìn tinh binh dùng nỏ, thuốc nổ m ở đường, cùng tiếng nổ đinh tai nhức óc, chiến mã Đột Quyết kinh hoàng hí lớn bỏ chạy, căn bản không nghe chủ nhân khống chế, hắn cứ nhắm vào chỗ quân trận đã hỗn loạn của người Đột Quyết mà xung phong.

- Chỉ cần cho ta ba nghìn tinh kỵ, ta có thể xuyên thủng trận địa địch.

Quách Bình hậm hực đấm vào tường thành, quên chuyện vừa rồi mình còn chờ chết.

Trần Sồ chỉ lên không ú ớ kêu cái gì đó, Quách Bình ngẩng đầu lên nhìn liền sững sờ, cả một đội khí cầu đang bay về phía thành, dưới treo một cái rương gỗ cực lớn.

Lúc này không chỉ Quách Bình nhìn thấy, người Đột Quyết cũng thấy cảnh tượng làm người ta kinh hoàng này. Trình Xử Mặc thấy khí cầu đã bay vào thành liền cười lớn dẫn bộ hạ đột vây phía đông, mục đích quấy nhiễu đã thành, không cần đánh nữa.

Tiếng tù và lần nữa vang lên, doanh trại phía đông của địch mù mịt bụi đất, năm nghìn kỵ binh đợi bên ngoài bắt đầu tấn công tiếp ứng cho Trình Xử Mặc.

- Thế đã đi rồi?

Quách Bình nhìn quân Trình Xử Mặc bị người Đột Quyết truy đuổi chạy khỏi chiến trường, không tin vào mắt mình.

Trần Sồ cũng rất thất vọng, há miệng gọi Trình Xử Mặc ở xa, nhưng chỉ phát ra những tiếng không rõ ràng.

Khí cầu không dừng lại, sau khi giảm độ cao, ném đống rương gỗ xuống rồi theo gió bay đi.

- Con bà nó, đúng là không thể tin ai được, viện quân chó má gì bọn chúng.

Chút hi vọng vừa dâng lên của Quách Bình dần tắt đi, hơn một tháng chống cự, sức chiến đấu của quân An Tây đã bị vắt kiệt rồi.

Người Đột Quyết dưới thành đang chỉnh đốn doanh trại, phía đông mơ hồ có tiếng nổ truyền tới, kỵ binh Đại Đường bị người Đột Quyết giữ lấy rồi.

Một cái rương rơi cách tường thành không xa, Quách Bình sai bốn tên thủ hạ mở ra, khuôn mặt xám xịt tức thì sáng lên, không chỉ có nỏ tám trâu, là loại trên mũi tên còn có túi thuốc nổ, rút một mũi tên ra, chỉ thấy trên ghi tiêu cự cao ba phân, khoảng cách năm trăm mét.

Lại mở một túi bông, bên trong là hai mươi bốn viên đạn thuôc nổ, lúc này không cần khách khí, Quách Bình liền một hơi đeo bên hông mười cái.

Trần Sồ tìm ra một cái túi đó, lấy kim xuyên sẵn chỉ trong đó ngâm vào cồn khử trùng, sau đó tự khâu cái miệng thứ hai của mình lại.

Chương 1283: Tử Chiến

- Đây là quân tiên phong, nhân số quá ít, không thể đấu với địch, cho nên họ không vào thành. Tiên phong đã tới, nói không chừng đại quân ở gần đây, mấy ngày qua người Đột Quyết điên cuồng công thành, chứng tỏ chúng biết thời gian không còn nhiều, các huynh đệ, cầm cự hai ngày nữa, đại quân tới chúng ta sẽ cùng giết địch!

Suốt một ngày người Đột Quyết không có động tĩnh, chiến hỏa phía đông hình như cũng lắng xuống, mặt đất yên tĩnh, chỉ có gió thổi cờ kêu phần phật.

Quách Bình ăn miếng lương khô đã nó tới không ăn nổi nữa rồi, dạ dày cảm giác căng phồng, tuy muốn ăn thêm nhưng nghĩ cho cái mạng của mình, đành dừng lại.

- Trọng Khang, đi thăm đại soái đi.

Trần Sồ hít hơi mấy lần mới nói ra câu này.

- Không đi, ở trong quân ta chỉ là đội chính, không có tư cách gặp đại soái.

Quách Bình chẳng thèm mở mắt, tiếp tục dựa vào tường nghỉ ngơi, sau trận này, bất kể thế nào cũng về thư viện học, máu đã chảy, nghĩa vụ đã trọn, phụ thân không còn lý do gì giữ mình trong quân nữa.

- Không đi sợ không còn cơ hội gặp lại nữa!

Trần Sồ lạnh nhạt nói:

- Ta mong còn chẳng được, hả? Ngươi nói lại lần nữa?

Quách Bình tức thì ngồi dậy:

- Ba ngày trước đại soái bị xạ điêu thủ tập kích thành công, tên xuyên qua ngực, khi đó không sao, vẫn có thể giết địch, hôm qua sốt cao, tới giờ chưa tỉnh lại.

Choang, bình nước rơi xuống đất, người đó giết không chết, từ thành Lạc Dương rơi xuống cũng không chết, ba mấy chiến mã chạy qua người cũng không chết, sao có thể ngã xuống vì một mũi tên? Quá nực cười.

Quách Bình gian nan mỉm cười:

- Không sao đâu, ông ta chết sao được, ta biết mà, ông ta khỏe như vâm ấy, trên đời này không gì đánh bại được ông ta, không thể nào.

- Quân ý nói phổi đại soái toàn mủ, không qua nổi đêm nay, phó tướng Trương Đình Nguyệt đã tiếp nhận quân vụ, mấy ngày qua chính ông ấy bài binh bố trận, chúng ta còn chưa tới năm nghìn tàn binh. Quân An Tây có thể nói là đã bị đánh tay rồi, muốn gây dựng lại rất khó, nên lúc này hãy đi thăm ngươi, có chuyện lớn thể nào cũng phải bỏ qua.

Quách Bình loạng choạng tới phủ soái, mấy thân vệ nhìn thấy chào nhỏ một tiếng thiếu gia rồi lui sang bên, đi vào phòng ngủ, từ xa đã nghe thấy tiếng thở như bò của Quách Hiếu Khác, vén rèm lên, hắn thấy một phụ thân khác hẳn thường ngày.

Quách Hiếu Khác mặt mày vàng vọt, lông mi cắm mấy cái châm, nhưng khí thế uy nghiêm chưa bao giờ thay đổi.

Thấy môi phụ thân đã bong da, Quách Bình lấy thìa nước mật, đút từng chút một, nhìn phụ thân vô thức nuốt xuống, hắn nghiêng đầu đi lau nước mắt, tiếp tục đút.

Đột nhiên thìa gỗ bị cắn lấy, rắc một cái gãy làm đôi, tiếng thở không còn nữa, Quách Bình thấy phụ trừng mắt giận dữ nhìn mình.

Biết ông ta muốn nói gì, vội đáp:
- Người Đột Quyết bị đánh lui rồi, tiên phong của viện binh đã tới, Vân soái chuyên môn dùng khí cầu gửi tiếp tế cho chúng ta, chỉ cần cố thủ hai ba ngày đại quân sẽ tới.

- Bốn mươi vạn liên quân, thêm vào mục dân phía sau bọn chúng, tổng số bao nhiêu hẳn ngươi cũng biết, đừng gửi hi vọng vào viện quân. Vân Diệp tới thì tình hình càng tệ, ta thà chưa bao giờ viết thư cầu viện binh với y, viễn chinh đường xa là đại kỵ, Vân Diệp quá trẻ, y nên cố thủ Cao Xương.

Quách Bình thở dài, thấy phụ thân miễn cưỡng nói vài câu đã toát mồ hôi, lấy khăn lông lau trán cho ông, nghe ông nói tiếp:

- Càng nguy hiểm càng kiểm nghiệm tâm trí của một người, nhớ kỹ, càng sợ chết càng chết nhanh, đi đi, lúc binh nguy không phải thời điểm nói chuyện, hãy tới chỗ của ngươi.

Nói xong nhắm mắt lại, Quách Bình thương tâm rơi lệ, tới lúc này còn không dặn dò gì mình, ông định cứng đầu tới bao giờ?

Khi hắn sắp bước ra lều thì nghe phụ thân nói:

- Thay ta xin lỗi mẹ ngươi, ta không thể đem toàn bộ con của bà ấy về.

Quách Bình kệ thân thể đau đớn, đi liền một hơi lên tường thành, nhìn đống lửa chi chít bên ngoài, không khỏi thất kinh, chẳng lẽ địch muốn tấn công ban đêm?

Tiếng tù và trên tường thành chưa ngừng một khắc, quân An Tây trang bị lại lên hết tường thành, mỗi tướng sĩ hông đều đeo đầy đạn thuốc nổ, nỏ tám trâu được kéo ken két, đại kỳ của Trương Đình Nguyệt đã kéo lên ở cổng thành phía đông.

Thời khắc tử chiến tới rồi, Trần Sồ kệ cái mặt sưng như mặt lợn, lớn tiếng phụ họa, cự thuẫn bị hắn rõ rầm rầm, đây hẳn là trận chiến cuối cùng của hắn.

Tiếng hò hét trong đêm truyền đi rất xa, lúc này Trình Xử Mặc ở sau núi cũng phát ra âm thanh tương tự.

Người Đột Quyết đang ca hát, uyển chuyển mà thê lương, người Thổ Cốt Hồn tụng kinh, kéo dài mà kịch liệt. Chỉ có người Tiết Duyên Đà gõ thuẫn phụ họa, phải chiến thắng người Đường! Người chín họ Chiêu Vũ cởi áo, xõa tung tóc, sẵn sàng công kích.

Ở lại thành Quy Tư quá lâu rồi, người Thổ Phồn sắp không cầm cự nổi nữa, Lý Tịnh tấn công mãnh liệt mà độc ác, Trình Giảo Kim giữ chặt Tùng Tán Can Bố ở Đại Phi Xuyên, Lý Đạo Tông thừa cơ men theo Nam Chiếu đánh vào ổ của người Thổ Phồn. Vinh diệu của người Đột Quyết đã bị quân An Tây tiêu hao không còn lại chút nào, nếu như không phá được An Tây, người Thổ Phồn sẽ lui về cao nguyên đợi thời cơ mới.

Lòng Đột Thi đắng chát, tràn trề tự tin lập uy, ai ngờ toàn bộ lòng tin biến mất dưới thành Quy Tư.

Đêm nay là trận chiến cuối cùng, Đột Thi chuẩn bị dùng chiến thuật biển người để kết thúc cuộc chiến kéo dài làm ông ta thống khổ vô cùng này..

Quách Hiếu Khác được thân vệ cõng lên tường thành, đứng ở nơi cao nhất, lưng ưỡn thẳng, không ai biết trong khải giáp của ông ta có một đoạn mũi lao, Trương Đình Nguyệt đứng bên cạnh, là chiến hữu bao năm, chẳng cần nhiều lời.

Ngoài dự liệu, tấn công trước là người Đường, thuốc nổ không ngừng từ khí cầu ném xuống, bùng lên ánh lửa sáng rực, ban đêm cực kỳ thích hợp cho bọn họ tác chiến, chỉ tiếc không có tác dụng lớn, gây thương vong không nhiều, đa phần số thuốc nổ đã thả xuống thành Quy Tư.

Nửa vầng trăng chiếu sa mạc trăng bệch, người Đột Quyết đợi trăng lên mới tiến công, lần này tất cả đều chuẩn bị vô cùng đầy đủ.

Mấy chiếc máy bắn đá còn sót lại không ngừng ném dầu hỏa xuống con đường binh sĩ tiến công để chỉ đường. Quân Đường trên khí cầu thất thần nhìn một kỳ quan, thành Quy Tư như thần tích, được lửa xung quanh soi sáng như ban ngày, tường thành người qua lại bận rộn như đàn kiến, nhưng trong thành im phăng phắc như bãi tha ma.

- Giáo úy, thành không giữ nổi phải không?

Binh sĩ trẻ hỏi viên giáo úy:

- Còn chưa đánh, thắng bại chỉ có trời mới biết, có điều lần này người Đột Quyết thực sự quá đông.

- Hay là chúng ta hạ xuống cứu đi vài người?

Binh sĩ trẻ ấp úng hỏi tiếp?

- Cứu ai chứ? Lúc này chỉ còn dựa vào dũng khí cầm cự, nếu có người đi trước, quân tâm sẽ loạn, tất cả sẽ chết.

Gió rất nhỏ, khí cầu bay rất thấp, đứng trên cao nhìn đồng bào tử chiến, bản thân lại không thể làm gì, tư vị đó khiến quân sĩ trên khí cầu mất đi chút hứng thú nói chuyện cuối cùng.

- Cự lỵ năm trăm bước, hủy mộc thuẫn của địch!

Nỏ tám trâu trên tường thành đồng loạt dương lên, vô số mũi tên mang thuốc nổ bắn ra, rơi chuẩn xác và quân địch, cùng với tiếng nổ như sấm rền, trận mộc thuẫn của người chín họ Chiêu Vũ liền tán loạn.

Đột Thi nhìn thấy kỵ binh của Trình Xử Mặc ở ngoài tàn sát mục dân nhưng không thể làm gì, muốn đột phá trận nỏ và lưới sắt Trình Xử Mặc phải trả giá cực thảm, một cái thành Quy Tư nho nhỏ và một vạn du kỵ đã tạo thành phiền toái như thế cho liên quân, một khi vào trung nguyên thành trại chi chít chẳng phải nửa bước khó đi?

Thấy Đột Thi mặc mình chém giết mà chẳng động lòng, Trình Xử Mặc thở dài, đành rút trận nỏ chuồn đi thật xa, nếu không bị kỵ binh của Đột Thi quấn lấy, toàn quân mình sẽ bị diệt.

HẾT!!...

Chương 1284: Thiên Cổ Gian Nan Chỉ Có Cúi Đầu

Quách Bình hiện trong lòng chẳng nghĩ gì cả, không ngừng bắn nỏ, chẳng cần ngắm, trước mắt toàn là quân địch.

Nỏ nổ tung, như hoa máu nở bùng trong biển người, chớp mắt biến mất. Trần Sồ bên cạnh, mỗi lần bắn tên là một lần rống lên, mặt hung dữ như ác quỷ dưới địa ngục bò lên.

- Một trăm năm mươi bước! Đạn dầu hỏa chuẩn bị!

Giáo úy khàn giọng hô:

Đạn dầu hỏa là cái ống lớn rỗng ruột, sau khi bắn ra rơi xuống đất, ống nổ, dầu ở bên trong sẽ bắn tứ phía, nghe nói bên trong cho thêm rất nhiều đường, Quách Bình không biết vì sao lại cho đường, hắn chỉ biết chắc chắn không phải cho địch ăn.

Đạn dầu hỏa bắn ra, hắn liền hiểu vì sao cho đường, đốm lửa màu xanh lam như lửa địa ngục, rơi xuống đâu cháy tới đó, đám địch cầm thuẫn như cầm bó đuốc lớn, hốt hoảng ném thuẫn đi, nhưng tay không lại lần nữa nghênh tiếp đợt đạn dầu hỏa mới...

Bước tiến của kẻ địch bị chặn đứng ở một trăm bước, dưới sự uy hiếp của tử vong, cuối cùng có kẻ vung đao chém chết hồng y nhân áp trận, rồi chạy về như ruối không đầu.

Náo loạn từ chỗ nhỏ sinh ra, sau đó mở rộng, cuối cùng biến thành tập thể bỏ chạy, không phải ai cũng có thể thản nhiên đối diện với tử vong.

Quách Bình, Trần Sồ sung sướng muốn nhảy lên, nhưng đằng sau vang lên tiếng hô:

- Thành phá rồi!

Hai người thất kinh quay đầu, chỉ thấy bụi đất mù trời, cột khói màu vàng bốc lên, tường thành đổ rồi, sau hơn ba mươi ngày công kích, cuối cùng đã sụp đổ.

Hai người nhìn nhau một cái rồi lặng lẽ lên dây cho nỏ tám trâu, chẳng qua Quách Bình hướng ra ngoài, còn Trần Sồ hướng vào trong, chuyện tới mức này chỉ còn cách liều mạng.

Tiếng nổ kinh thiên động địa liên tiếp vang lên, đó là huynh đệ phía sau đã dẫn nổ thuốc nổ, nửa bầu trời biến thành màu đỏ, nhà dân nửa thành sau chớp mắt bắt lửa, trong đêm khuya cực kỳ tráng lệ.

Trần Sồ lấy từ trong giày ra một cái bình bèn bẹt, uống một ngụm đưa cho Quách Bình:

- Lãi rồi, có thể sống thêm hai canh giờ, trận cháy này chắc chẳng thể tắt sau hai canh giờ?

Quách Bình uống một ngụm trả lại Trần Sổ:

- Đây là ngụm rượu cuối cùng trong đời, con mẹ nó lại từ trong giày lấy ra, xúi quẩy!

- Đừng than vãn, ngươi lại chẳng phải không biết quân lệnh của cha ngươi nghiêm thế nào, nếu biết ta uống rượu khi lâm trận, thế nào cũng ăn quân côn.

Quách Bình cười:

- Yên tâm, cha ta không đánh ngươi nữa đâu, ông ấy đã đi rồi.

Trần Sồ quay đầu nhìn Quách Hiếu Khác vẫn đứng thẳng như mũi lao, đẩy Quách Bình một cái:

- Thối lắm, cha ngươi còn đứng uy phong thế kia, lưng thẳng hơn lưng ta, ta chết rồi ông ấy vẫn chưa chết.

Quách Bình quỳ xuống khấu đầu ba cái:

- Có biết sao ta biết cha ta đã đi rồi không?

Trần Sổ nhìn Quách Hiếu Khác bị gió thổi tóc bay tán loạn, lại nhìn Quách Bình mắt đỏ hoe, lắc đầu tỏ ý không biết. - Vì kiếp này cha ta chưa bao giờ cúi đầu, nhất là đối diện với địch, giờ ông ấy cúi đầu xuống, trừ qua đời, ta không nghĩ ra nguyên nhân nào khác...

Quách Hiếu Khác đứng ở nơi cao nhất toàn thân bụi bặm, không ai biết khi chết ông ta nghĩ gì, lo lắng cho chiến cục hay vợ con?

Trường Đình Nguyệt không đưa huynh đệ xuống thành, ông ta định lát nữa đi cùng huynh đệ, nên quát tháo mỗi người về chỗ của mình.

Đầu bếp đem toàn bộ thức ăn ra, lúc này không cần tích trữ lương thực nữa, tướng sĩ chỉnh lý khôi giáp, chẳng phải lo bị thương, mà để giết thêm vài tên địch.

Trải qua chiến đấu thảm liệt, vũ khí tiêu hao kinh người, tất cả nỏ tám trâu lắp loạt tên cuối cùng.

Nghe tiếng chém giết ở núi phía đông gần đó, Trương Đình Nguyệt lắc đầu, nói với Ngũ lễ tư mã:

- Thổi hiệu lệnh, lệnh Trình Xử Mặc rời đi, hiện chém giết không có chút tác dụng nào, chỉ tổn thất binh sĩ, tương lai họ còn phải ngăn cản người Đột Quyết đông tiến, không thể tổn thất.

Ngũ lễ tư mã gật đầu, một bộ hạ đeo tù sừng trâu đứng ra, tiếng tù ù ù vang lên.

Trình Xử Mặc đang chiến đấu nghe thấy tù, bi phẫn hét lên:" Đi thôi!", chiến đeo chém chết hai tên địch muốn đánh trộm, chiến mã hí dài quay đầu, lần nữa dẫn bộ hạ chạy về phía bóng tối.

Đột Thi nhìn cục diện ổn định trở lại liền thở phào, đại quân của Vân Diệp chỉ còn cách hơn ba mươi dặm, chỉ cần diệt tàn dư của Quách Hiếu Khác, mình sẽ yên tâm giao thủ với Vân Diệp, dù chia binh đông tiến, hay vòng qua thành lạc đà chậm chạp đều có thể thoải mái, từ sau khi ba nghìn Kim lang kỵ bị tận diệt, hắn không định giao phong với thành lạc đà nữa.

Chỉ cần lửa sau thành tắt, là lúc quân Đường bị diệt, nghĩ tới sáu vạn tinh nhuệ của mình tổn thất ở Quy Tư, lòng Đột Thi đau như dao cắt.

Các thủ lĩnh bộ tộc bên cạnh sắc mặt khác thường, Phù Khiên của Tiết Duyên Đà gần như không dám nhìn vào mắt Đột Thi, chỉ lo Đột Thi phái bộ tộc của mình tấn công đám quân Đường đã quyết tử kia.

Ánh mắt Đột Thi lướt qua mặt mỗi người, phát hiện không ai muốn tiếp nhận vinh quang cuối cùng này, cười khổ:

- Chúng ta lập đại kế đông chinh, khơi lên toàn thiên hạ đánh Đường, lúc này chư vị cho rằng chúng ta còn có đường lui sao? Chỉ có cắn răng tiến tới, đem chiến hỏa thiêu tới bản địa của Đường quốc mới có thể khiến tên quân chủ ngông cuồng kia cúi đầu, thừa nhận đất đai cũ của chúng ta. - Ta biết mọi người đã nghe được một số tin tức, có người bắt đầu tây chinh, đang công chiếm Toa Sách và Tiểu Bột Luật, đám tiểu nhân ti tiện tầm nhìn hạn hẹp đó, đợi đại quân ta chiến thắng trở về, nhất định tiêu diệt chúng.

- Hiện giờ tòa thành nát này chỉ còn chưa tới hai nghìn người đang liều chết vùng vẫy, chỉ cần chúng ta đồng tâm hiệp lực, một tuần hương là có thể tiêu diệt, Đột Quyết xuất ba nghìn quân, các vị thế nào?

Đám Phù Khiên thấy Đột Thi không bắt tộc nhân của mình làm tử sĩ liền yên tâm, mỗi người một nghìn, góp được bảy nghìn tử sĩ, ép về phía tường thành.

- Không sống được nữa rồi, lão tử chỉ hối hận lúc ở Trường An sao không giả vờ con ngoan, tiểu nương tử Lương gia đã ba lần cười với ta, đáng lẽ ta phải nửa đêm vào khuê phòng nàng.

Trần Sồ chuẩn bị nỏ tiễn cuối cùng, nói:

- May mà ngươi không đi, nếu không cha ngươi đã đem ngươi treo dưới mái hiên sấy khô rồi, làm gì còn cơ hội hối hận.

Quách Bình thần sắc bình thường, tựa hồ chẳng để ý tới cái chết của cha.

- Ngươi biết cái gì, khuê phong của nàng ở hậu viện, vừa vặn đối diện với lầu gác của ta, từ nhỏ ta đã nhìn trộm nàng tắm, không dưới mấy chục lần, tiểu nương tử Lương gia biết, nhiều khi nàng cố ý không đóng cửa, chậc chậc da non thịt mềm như thế sờ dứt khoát cực đã..

Trần Sồ bất giác xoa tay, tưởng tượng thân thể của tiểu nương tử trong tay mình.

- Giờ hết rồi, trên mặt ta có thêm một cái miệng, trở về không dám nhìn ai nữa, càng khỏi nói tới cầu thân.

Quách Bình vỗ vai Trần Sồ:

- Ngạc quốc công, Dực quốc công còn cưới được lão bà, cớ gì ngươi không cưới được lão bà tốt.

Nói xong cầu này cả hai ngẩn ra, Trần Sồ đấm đầu mình chảy nước mắt:

- Dù sao phải sống mới có khả năng.

- Một ngày nữa thôi, lão trời già chó má không cho chúng ta sống thêm, vậy cùng chết đi.

Lửa cuối cùng đã tắt, chân trời hửng sáng, Trương Đình Nguyệt đặt thi thể Quách Hiếu Khác xuống, nói nhỏ:

- Trời đã sáng, sao ta đột nhiên cảm thấy nhẹ nhõm, con mẹ nó, xem ra sắp chết rồi.

Cởi áo choàng khoác lên cho Quách Hiếu Khác, lấy một vò dầu đổ lên, nói với Ngũ lễ tư mã:

- Nếu ta chiến tử mà ngươi còn sống, nhớ thiêu cả ta nữa.

- Cung thuốc nổ chuẩn bị! Ba trăm bước, bắn!

Giáo úy hạ kính viễn vọng xuống, phất cờ trong tay:

Tiếng kêu quen thuộc của nỏ tám trâu vang lên, tên bay đi như điện, nỏ tám trâu chưa bao giờ làm người ta thất vọng, chuẩn xác mang tên bay tới giữa đám địch, xuyên qua rồi nổ tung...

Chương 1285: Viện Binh Luôn Tới Muộn Một Bước

Giáo úy lại hô vang:

- Cung thuốc nổ chuẩn bị! Một trăm bước, bắn!

Lần này chỉ có thưa thớt mười mấy mũi tên bắn ra, còn lại im lặng.

Người Đột Quyết thấy tên lác đác bắn tới thì hơi sửng sốt, sau đó reo hò:

- Người Đường hết tên rồi.

Cả đội ngũ bắt đầu rầm rộ tăng tốc.

Trần Sồ máy móc bóp cò, căn bản không biết tên bay đi đâu, cũng không biết tên địch nào giết mình, kẻ địch vác thang gào thét xông tới, làm hắn cảm thấy chỉ có một mình mình bị thiên quân vạn mã công kích.

Một tiếng động lớn đánh thức hắn, Quách Bình đang ném đạn thuốc nổ vào đám đông, vừa châm lửa, một mũi tên bắn xuyên qua vai hắn, đạn thuốc nổ rơi xuống tường thành.

Có cái chân đá bay đạn thuốc nổ đi, lúc này Trần Sồ mới phát hiện Trường Đình Nguyệt đã chạy tới bên cạnh mình, đúng lúc này hai mặt thành đã thất thủ, người Tây Vực mặc giáp da rống giận dữ men theo tường thành xông tới.

Bắn liễn chín mũi tên, Trần Sồ thấy tay mình không còn sức nữa, Quách Bình nằm trên mặt đất cắm đầy tên lông vũ trắng, Trương Đình Nguyệt cứ vung đao là có máu tươi bắn ra, toàn thân ông ta như vớt lên từ ao máu...

Đây là cuộc chiến không chết không thôi, thế nào cũng phải có một bên ngã xuống toàn bộ, Trần Sồ mở nút thùng dầu hỏa đằng sau, nhìn dầu hỏa tuôn ra ồng ộc, mặc mưa tên bắn leng keng trên người, chỉ cần châm lửa là xong, chỗ Quách Bình gục xuống có đốm lửa.

Người Đột Quyết kinh hoàng lùi lại, muốn tránh xa chỗ dầu hỏa.

Quách Bình đột nhiên nhảy lên (!?), ôm Trần Sồ lao khỏi tường thành đầy dầu hỏa, lửa bùng cháy, Trần Sồ nhìn thấy Trương Đình Nguyện cháy bừng bừng cười lớn mua đạo đao, như hỏa thần giáng thế.

Một ý nghĩ cổ quái xông lên trong đầu Trần Sồ: " Ta giết đại soái của mình rồi?"

Cuối cùng một tiếng nổ lớn ở tường thành làm biến mất mọi tiếng đao kiếm va chạm trên tường, chỉ còn tiếng hoan hô như sói tru của người Đột Quyết.

Trần Sồ cảm thụ được nước mắt chảy trên má mình, ấm áp, hai nam nhân ôm nhau nằm trên đống tử thi không nhúc nhích.

Mặt trời đã lên, người Đột Quyết nằm ngột ngang trên trên tường thành ngáy khò khò, đêm qua quá vất vả. Quách Bình nhìn mặt mặt đất rung rung, nói nhỏ với Trần Sồ:

- Tới rồi, viện quân tới rồi!

Tiếng tù của người Đột Quyền liên tục vang lên, một đạị đội kỵ binh từ đằng xa hoảng sợ chạy về, mặt chúng để vẻ kinh hoàng, chiến mã vào doanh trại vẫn chạy điên cuồng, nếu không có rào chắn ngựa ngăn lại, có khi chúng chạy tới thẳng chân trời.

Đột Thi đứng lên tường thành, nhìn ra xa ngớ người, trước mặt ông ta có thêm một tòa thành, hơn nữa được hai đội kỵ binh bao quanh, đang chầm chậm áp tới.

Đây là thần tích, mặt trời mới mọc chiếu vào tòa thành kim loại này ánh ra hào quang chói mắt, chỉ có vũ khí nhọn hoắt phía dưới mới nhắc nhở Đột Thi đấy là bảo lũy giết người. Kỵ binh không ngừng chạy quanh tòa thành dọn dẹp chướng ngại, thi thể bị ném vào hố, tảng đá lớn bị kỵ binh dùng công cụ kỳ quái kéo đi, đợi tới lúc Đột Thi phái kỵ binh ngăn cản thì kỵ binh người Đường đã lùi vào tầm bắn của nỏ tám trâu. Tỏa thành biết di động này ép tới gần một bước kỵ binh của Đột Thi đành chầm chậm lùi lại, khi tòa thành nối liền với thành Quy Tư mới dừng bước.

- Hôm nay không đánh, thu liệm tướng sĩ đi! Bảo người Đột Quyết trả lại thi thể tướng sĩ Đại Đường, nếu không sẽ giết hết bụng chúng.

Một kỵ binh lập tức xông tới trước trận của Đột Thi, lặp lại lời của Vân Diệp:

- Đại soái có lệnh, hôm nay không đánh, thu liệm tướng sĩ! Lệnh các ngươi trả lại di hài, dám nói nửa chữ không, diệt toàn tộc.

Người Đột Quyết trả lời rất dứt khoát, từng loạt đầu lâu được ném ra, thám mã tinh mắt nhận ra là người mình, không nói một câu quay lại doanh trại.

- Vậy thì khai chiến đi!

Vân Diệp hạ lệnh với Lưu Chính Vũ, lập tức toàn bộ tòa thành không ngừng mở rộng, ở giữa để lại mảnh đất trống, vô số khí cầu vẽ hình đáng sợ chầm chậm bay lên, giống ác ma bò lên từ địa ngục.

Chiến mã của người Đột Quyết hí lên lui lại, thành lạc đà dần dần áp sát, tới khi một cái thùng lớn lăn tới trước đám kỵ binh của Đột Thi, Đột Thi mới phát hiện mình ở quá gần tòa thành này, xoay ngựa bỏ chạy, sau lưng liên tiếp truyền tới tiếng nổ, sóng nhiệt quất vào lưng như có ác ma vỗ vai vậy.

Vân Diệp không tiếp tục truy sát mà ổn định lại bên thành Quy Tư, đại đội phụ binh mang mõm lợn vào chiến trường tìm kiếm di hài tướng sĩ.

Quan Bình và Trần Sồ được phụ binh lôi ra từ đống thi thể, vì quá thối nên cho rằng hai người họ chết rồi, khi ném lên xe như thi thể nghe thấy Quách Bình kêu thảm mới phát hiện nơi này có hai người sống.

Khi Vân Diệp gặp hai người họ thì họ đang được ngâm trong nước vôi, Vân Diệp bịt mũi hỏi:

- Thi thể Quách soái, Trương soái và Ngũ lễ tư mã Hàn Hoảng ở đâu? Trần Sồ bị ánh mắt Vân Diệp chiếu vào không nói ra lời, Quách Bình nhịn đâu đáp:

- Thi thể gia phụ bị Trương soái thiêu rồi, chúng tôi lại thiêu thi thể Trương soái, hẳn là chưa hết còn trên tường thành, Hàn tư mã tác chiến ở tường nam nên không rõ.

- Ta không hỏi vì sao các ngươi còn sống, nhi tử của Quách Hiếu Khác không tới mức hàng địch, quân An Tây chỉ còn hai các ngươi, nếu sống sót được thì hãy sống cho tốt, truyền thừa tinh thần của Quách soái.

- Chúng tôi không hàng địch, mạt tướng định châm lửa đồng quy vu tận với địch, kết quả bị Tiểu Quanh ôm đẩy xuống tường thành, nắm trong đống tử thi hơn một canh giờ, khó khăn lắm sống được, ngài còn hoài nghi chúng tôi.

Trần Sồ mới đầu còn nói lưu loát, về sau nghẹn ngào không nói được nữa.

- Chính vì tin các ngươi nên ta mới hỏi, nếu không thì Ngũ lễ tư mã đã tới rồi, trong vòng một tháng các ngươi bị cách ly, tránh ôn dịch.

Vân Diệp nói xong lên tường thành:

Đứng ở trên tường thành mới cảm thụ được cuộc chiến khốc liệt ra sao, thi thể người Đột Quyết dưới thành gần như cao bằng tường thành, nhát là những chỗ thành vỡ lấy thi thể chất vào, đây thực sự là thây chất như núi.

Tìm tới đoạn tường thành Trần Sồ nói, một đại hán to lớn bị thiêu cháy, đại đao vẫn nắm trong tay, Quách Hiếu Khác đã bị thiêu hết, người này hẳn là Trương Đình Nguyệt.

- Quan quách hậu táng, xử lý thi thể một chút, cần mang về Quan Trung.

Vân Diệp bản Điền Nguyên Nghĩa một tiếng rồi về thành lạc đà, tro cốt của Quách Hiếu Khác, di hài của Hàn Hoảng đều được tìm thấy. Vân Diệp bắt đầu viết tấu chương, không hề dùng ngôn ngữ chải chuốt, đem tình hình chân thực cuộc đại chiến Quy Tư bào về Trường An.

Trình Xử Mặc trở về, toàn thân bị vải quấn chặt, Vân Diệp không tin được giáp trụ nhà mình bảo vệ, hắn còn bị thương tới mức này.

- Đừng xem, một tên Đột Quyết ôm chặt lấy ta, kết quả bị dầu trên người hắn dính vào nên bị bỏng, chém đứt hai tay hắn, hắn còn lấy răng cắn chặt giáp, mẹ nó, lúc đó tưởng không sống được nữa rồi. Một vạn kỵ binh chỉ còn lại bốn nghìn, ngươi xem mà làm, lần này ta hơi lỗ mãng, khi Quách Hiếu Khác thổi tù và lệnh rút lui ta mới đi...

- Loại chuyện này khó nói đúng sai, có điều tướng sĩ tổn thất quá lớn, xem ra công lao của ngươi bị xóa hết rồi.

Thân ở trong quân, Vân Diệp có thiên vị Trình Xử Mặc tới mấy vẫn phải giữ quy củ cơ bản.

Trình Xử Mặc ngoạc miệng cười:

- Đây là trận đánh thống khoái nhất đời ta, thăng quan hay không không quan trọng, ít nhất cả đời chăm chỉ luyện võ đã không uổng phí.

Đỗ Như Hối bợp mạnh gáy Trình Xử Mặc, mắng:

- Rắc rối lần này có ta và Vân hầu gánh cho ngươi, lần sau còn có chuyện như thế, dù quốc pháp tha cho ngươi, ta cũng hỏi xem gia pháp Trình gia có tha cho ngươi không.

Chương 1286: Bị Bao Vây

Thu liệm di hài tướng sĩ xong, Vân Diệp lệnh thành lạc đà lùi lại bốn mươi dặm cắm trại, nơi đây là yếu đạo đông tiến, nếu không hạ thành lạc đà, người Đột Quyết phải vượt qua năm trăm dặm sa mạc mênh mông mới tới được Vu Điền.

Vân Diệp lui, Đột Thi liền mang đại quân dần áp sát, thấy thành lạc đà cố thủ sơn cốc, đành trú quân cách ba mươi dặm ở chỗ có nguồn nước.

Có lẽ đánh Quy Tư đã làm người Đột Quyết mệt mỏi, liên tục ba ngày chúng không chủ động tiến công, ngược lại du kỵ của Vân Diệp lúc nào cũng tìm cơ hội công kích mục dân.

Mục dân bị giết quá nhiều, Đột Thi không ngồi yên được nữa, cũng phái kỵ binh ra đối chiến.

Vân Diệp ít sợ nhất là tiêu hao chiến, luận về thời gian mà nói thì bản thân có lợi hơn, đại quân Lý Tịnh đánh bại người Thổ Phồn đang tích cực hướng về phía Lâu Lan

Trên người Quách Bình có tổng cộng hai mươi sáu vết thương do tên, xương sườn bị gãy hai cái, một cái suýt đâm vào tim, cả quân y cũng cho rằng hắn còn sống đúng là ông trời phù hộ.

Phía tây bắc thành lạc đà có hai cái gian nhà gỗ lẻ loi, đó là chỗ ở tạm thời của hắn và Trần Sồ.

Trần Sồ rất sợ chuyện tắm rửa liên tục, chỉ cần tắm một lần, chẳng khác gì bị tra tấn, một ngày tắm ba lần, hắn thấy mình đã thành người sạch nhất thiên hạ.

- Tào quân y, mai không phải tắm nữa nhé, miệng vết thương của ta ngâm nước bợt ra rồi, cứ thế này làm sao khôi phục được.

Trần Sồ nhìn quân y đang pha nước thuốc nói:

- Ngươi chỉ bị thương ngoài da không chết được, nếu không xử lý hết thi độc trên người mới là diêm vương đòi mạng, chẳng những ngươi, còn hại cả đại quân, cho nên mai hai ngươi tiếp tục ngâm thuốc.

Trần Sồ nằm gục xuống ván gỗ bảo với Quách Bình:

- Chẳng bằng chặt đầu ta đi cho xong.

Quách Bình trịnh trọng nói:

- Sau này ta sẽ giữ gìn tốt cái mạng này, dù chịu bao nhiêu khổ cực cũng phải giữ gìn nó, ngươi cũng thế, quân An Tây chỉ còn lại hai chúng thôi, kiếp này không gây dựng lại, ta thề không làm người.

- Hôm qua ngươi còn bảo về thư viện học, sao hôm nay trở giọng rồi?

- Đêm qua cha ta tới tìm ta, còn có cả đại ca ta, cổ huynh ấy tới giờ vẫn chưa thẳng lại, Trương Đình Nguyệt toàn thân bốc cháy, cha ta luôn thế, chết rồi cũng không tha cho ta, chẳng lẽ họ không tìm ngươi?

Quách Bình ủ rũ hỏi:

- Không, chắc là họ thấy ta đang cùng Lương gia khuê nữ điên đảo loan phượng nên ngại không vào.

Trần Sồ không biết xấu hổ đáp:
- Ngươi nói xem mấy ngày qua người Đột Quyết cứ ném xác chết xuống nước là có ý gì? Chẳng lẽ muốn gây ra ôn dịch để tất cả cùng chết.

- Đừng lo, ngươi quên một danh hiệu khác của Vân hầu rồi sao, ngài ấy là lương y chỉ kém Tôn tiên sinh, tới cả lỗ sang còn trị được, đối phó với ôn dịch bình thường không ngại. Ngươi nhìn vị trí là biết, chúng ta đang ở đầu hướng gió, người Đột Quyết đúng là muốn chết.

Gây ô nhiễm nguồn nước là trò cũ của người Hung Nô, cho dù hung tàn như người Hung Nô tối đa cũng chỉ lấy ngựa chết dê chết làm chuyện này, Đột Thi làm như thế, chắc khiến người người phẫn nộ.

Quả nhiên khí cầu truyền tin tức, có một số kỵ binh bỏ đi.

Ngày hôm sau truyền tin, lại có ít người nữa đi về phía sau.

Tới ngày thứ ba khí cầu truyền tin nói có lượng lớn kỵ binh bỏ đi, Vân Diệp mới nhận định đây là âm mưu của người Đột Quyết.

Đỗ Như Hối phe phẩy quạt nói:

- Người ta đã dụ địch ba ngày rồi, ít nhiều ngươi cũng phải có phản ứng, tránh mọi người coi Đột Thi là kẻ ngu xuẩn.

- Kế sách của ông ta cao minh một chút thì ta còn cam tâm mắc bẫy, giờ chơi trò thêm binh giảm bếp này thật vô vị, ban ngày bỏ đi, thừa lúc buổi tối trở về. Mùa hè nóng nực chỉ có buổi tối mới hành quân được, bọn chúng tính hành quân dưới mặt trời chói chang à?

Đỗ Như Hồi vất vả đứng dậy, lại tới lúc mặt trời lặn rồi, phải cùng Vô Thiệt tắm thần quang, ra tới cửa nói:

- Ngươi có thể dựa vào thời gian làm người Đột Quyết tan rã, đó là kỳ công cái thế, đánh trận không phải là so ai giết được nhiều người hơn ai.

Vân Diệp biết ông ta muốn nói gì, sợ mình không chịu được dụ dỗ mà lỗ mãng suất binh, hiện thấy Vân Diệp còn trấn tĩnh hơn lão binh, yên tâm đi tìm đạo trường sinh. Hiện giờ Vân Diệp xác định được một điểm ngọc bài có thể dùng như đèn sợi đốt, y đặt ít cây cỏ và thú nhỏ trong phòng Vô Thiệt, kết quả đều sống rất tốt, một con thỏ còn sinh ra sáu con thỏ con, Vân Diệp kiểm tra qua, không có con thỏ nào mọc hai cái đầu.

Đại quân tác chiến rất giống trò chơi, nhiều khi chủ soái hai bên thăm dò như hai thằng ngốc, Đột Thi rất may mắn, nửa tháng sau thi thể bị gió nóng hong khô, không xảy ra ôn dịch.

Vân Diệp đã chuẩn bị trước, chỉ cần xảy ra ôn dịch là mang quân bỏ chạ không tin quân Đường vệ sinh tốt lại mắc bệnh trước, giờ chẳng có gì xảy ra làm y rất thất vọng.

Người Đột Quyết đành phải lùi lại, nhưng lương thảo là vấn đề lớn, thành Quy Tư đã bị hủy, vì thế những bộ lạc nhỏ ở ốc đảo tản mác gặp phải thảm họa, người Đột Quyết đi tới đâu, nơi đó thành tử địa.

Khi không phán đoán được ý đồ của địch, Vân Diệp liền án binh bất động, chỉ cần người Đột Quyết không đông tiến thì thích làm thì cứ làm.

Rất nhanh Vân Diệp nhận ra quyết sách của mình không ổn, vì sau lưng y xuất hiện người Thổ Phồn, cầm quân chính là Lộc Đông Tán.

Lộc Đông Tán quả nhiên bất phàm, ông ta vừa xuất hiện liền đào cái hào cực sâu, người Đột Quyết cũng thế, nửa tháng sau, hai phía trước sau của thành lạc đà bị hai cái hào sau chặn đứng, hai bên trái phải là rặng núi cao lớn, thành lạc đà muốn rời đi còn khó hơn lên trời, Lộc Đông Tán cho rằng tiếp tới dùng ưu thế binh lực công thành là được.

Có thể khiến Lộc Đông Tán phải bỏ Ngọc Long Tuyết Sơn nói rõ thắng bại của người Đột Quyết liên quan tới thành bại toàn bộ chiến lược, chỉ có thả cho lượng lớn người Đột Quyết vào, bọn chúng mới giảm bớt được áp lực của mình một cách hữu hiệu.

Sơ hở duy nhất của Vân Diệp là cách Lâu Lan quá xa, quan nội muốn cứu viện vô cùng khó khăn, hiện sơ hở này bị Lộc Đông Tán phát hiện, đồng thời dùng hào hạn chế năng lực cơ động của thành lạc đà.

Trần Sồ và Quách Bình nhìn quân địch ở xa, cảm thấy ác mộng sắp lặp lại lần nữa.

Vân Diệp vẫn cái bộ dạng dở sống dở chết đó, y luôn nỗ lực tuân theo quy tắc của sa mạc, đó là cố gắng giảm thiểu hoạt động, chẳng những y mà Đỗ Như Hối cũng như con rùa già, trừ mỗi ngày thiên lôi đánh vẫn cùng Vô Thiệt tắm sáng thì nằm trên ghế tựa, nhìn mặt trời mọc rồi lặn đốt thời gian.

Trần Sồ và Quách Bình cực kỳ sốt ruột, lúc này phải vào thời gian phân phối vật tư thời chiến mới đúng, vì sao vẫn tẩm bổ xa hoa mỗi ngày hai quả trứng gà, một bát sữa lạc đà?

Khó khăn lắm mới hết thời gian cách ly, chuyện đầu tiên họ làm là cầu kiến Vân Diệp, xin y chuẩn bị tác chiến lâu dài, vật tư phát có giới hạn, chỉ cần không chết đói là được.

Vân Diệp đặt sách xuống, chẳng trả lời mà chỉ Điền Nguyên Nghĩa, lại cầm sách lên, trời quá nóng, tới sức nói chuyện cũng chẳng muốn lãng phí.

Điền Nguyên Nghĩa cười mời hai bọn họ rời lều soái, đi xem thành lạc đà lấy thức ăn ở sa mạc ra sao, vỗ ngực đảm bảo lương thảo đại quân trong năm tháng tuyệt đối không có chút thiếu hụt nào.

Không ai có thể mang theo lương thảo tác chiến cho năm tháng, đó là thường thức, theo chế độ thấp nhất, một người một ngày ăn một cân gạo, năm tháng là một trăm năm mươi cân, bốn vạn đại quân cần con số vô cùng khổng lồ, chưa nói tới lượng cực lớn động vật trong quân.

- Các ngươi hiểu vì sao thành lạc đà phải trú ở nơi cỏ tươi tốt chưa? Tòa thành nát Quy Tư đó chẳng có ý nghĩa cố thủ nào. Lương thực của những người đó trong vòng năm tháng không cần lo.

Điền Nguyên Nghĩa chỉ kỵ binh đang chăm sóc chiến mã ở giữa thành nói:

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau