ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1276 - Chương 1280

Chương 1277: Đếm Ngược

Giáo úy từ túi tên của mình lấy ra 5 mũi tên đặt trong tay Quách Bình, nói:

- Sống cho lão tử.

Nói xong liền đi. Giáo úy là dòng dõi thế gia, lão tử hắn hình như là Tử tước hay là Nam tước gì đó, Quách Bình cũng không rõ tước nào lớn hơn, chỉ biết một lần giáo úy uống say nói khoác đại soái thấy cha hắn cũng phải chắp tay kêu một tiếng "Đình Độ" tiên sinh, không biết có phải thật hay không.

Tây Vực đáng chết, từ lúc mặt trời mọc đã nóng như thiêu như đốt, phía dưới tường thành thì khí thi thể qua đêm bốc lên nồng nặc. Để không bị trúng độc thi, Quách Bình phải đeo mồm lợn, chỉ có đeo nó mới bớt được mùi hôi thối. Có vài thi thể người Hồ đã trương lên, áo giáp cũng bị lực phá ra, Quách Bình vừa nhìn đã quay đi không muốn nhìn nữa.

Cái bụng đó sắp nổ, quả nhiên sau một tiếng bụp rất lớn, nội tạng đã bay tứ tung, cứ như vậy ruồi muỗi sẽ kéo đến từng đàn, cơ hồ che hết tầm mắt của Quách Bình.

Hôm qua đại soái dùng tên bắn văn thư báo đối phương có thể thu dọn thi thể quân họ, lúc này trên thành sẽ không bắn tên, đây là biện pháp thường dùng khi hai quân giao chiến, nếu không chẳng may bị ôn dịch thì với hai quân chẳng bên nào có lợi. Nhưng người Đột Quyết hình như không có hành động, có vẻ bọn họ không định thu lại thi thể người mình.

- Trời ạ, đợi đến lúc chiến tranh xong, có khi lão tử phải ngâm nước hoa mới sạch được mùi thối trên người.

Người Đột Quyết lại chậm rãi đẩy thạch đầu xa từ xa tới, phía sau còn một nhóm lớn lính đi bộ. Quách Bình đếm ước chừng hơn vạn người, gấp đôi so với hôm qua, có lẽ hôm nay không phải là một ngày dễ chịu.

- Chuẩn bị tìm vật che, người không thể lộ ra ngoài, không thể tin vào lỗ châu mai, một khi máy bắn đá bắn thì dán chặt người vào tường, không được chạy, đợi khi đầu thạch kết thúc thì lập tức đứng lên tác chiến, nghe rõ không?

- Rõ.

Thành tường run rẩy, đây là dấu hiệu đại đội kỵ binh xuất động, tầm bắn của kỵ cung không đủ xa, người Đột Quyết chỉ có thể cưỡi ngựa đến gần thành tường rồi lượn vòng mượn tốc độ của chiến mã bắn tên lên thành. Bọn họ với việc này rất quen thuộc, chiến mã còn đang chạy đã rút cung lắp tên bắn rào rào về phía thành trì.

- Dựng thuẫn!

Giáo úy quát to, Quách Bình nhanh chóng dựng lá chắn to bự lên, tân binh bên cạnh cũng học theo hắn, nhưng người này chỉ dựng thuẫn thẳng đứng mà không có gì che chắn trên đầu, như vậy chẳng khác nào tìm chết.

Quách Bình liền đá một cước vào bụng tên tân binh làm hắn gập cả người xuống, tấm thuẫn lập tức nghiêng xuống, mưa tên dày đặc liền gõ coong coong phía trên khiến hắn không dám động đậy.

Tiếng kêu không ngừng truyền tới, lúc nào cũng có tên xui xẻo bị mưa tên bắn xuyên qua khe hở, Quách Bình nhìn giáo úy đi lại trong mưa tên mà hâm mộ cực kỳ, hắn mặc một bộ áo giáp màu đen, nghe nói là bảo giáp khi cha hắn còn chấp dịch cho Vân soái ở Liêu Đông, chẳng những nhẹ mà còn vô cùng bền chắc, chỉ cần cầm một cái che mặt là có thể đi lại trong mưa tên tùy ý.

Giáo úy không ngừng kêu:

- Giữ thuẫn, người Đột Quyết không có nhiều tên, bọn chúng đều là quỷ nghèo, chỉ cần qua được đợt này là sẽ đến lượt chúng ta. Con bà nó, dám so giàu có với Đại Đường, có khác nào tìm chết?

Giáo úy nói gì không quan trọng, nhưng lúc này có người giúp ngươi đỡ cơn mưa tiễn là quá tốt rồi, Quách Bình thừa lúc mưa tên hơi ngớt thì nhòm qua khe hở nhìn xuống, đột nhiên hắn thấy một đại hán trọc đầu cưỡi thớt ngựa cực lớn đến gần thành, cung tiễn trên tay cũng rất to, mà mục tiêu của hắn chính là giáo úy.

Quách Bình dùng lưng đỡ tấm thuẫn, rồi dùng sức đạp vào tường thành để đổ nhào vào người giáo úy, vừa che lên người giáo úy thì hắn cũng đồng thời cảm thấy thuẫn trên lưng mình như bị cự chùy đánh trúng, cổ họng liền ngọt, một búng máu phun ra.

Giáo úy đỡ lấy Quách Bình rống lớn một tiếng, cường nỏ trong tay bắn lia lịa ra ngoài, lúc này hắn chẳng muốn giữ lại làm gì. Ba mũi tên bắn xong, hắn quan tâm đến kết quả mà lắc đầu Quách Bình hỏi xem còn sống hay không, Quách Bình phun thêm ngụm máu nữa vào vai hắn rồi nói:

- Giáo úy, đừng lắc nữa, lắc nữa ta tiêu đời.

Quách Bình lắp bắp nói.

Giáo úy sửng sốt, rồi lập tức ôm lấy Quách Bình rồi gõ lên tấm thuẫn của hắn. Trên đó lúc này có một mũi tên lông đen to như ngón cái cắm chặt, cố rút mãi cũng không được:

- Xạ điêu thủ của Cẩu Nhật, lão tử và hắn còn chưa xong.

Giáo úy lúc này mới có thời gian nhìn xuống đại hán đầu bóng kia, chỉ trong thời gian ngắn kị binh này đã lui xuống, cách không xa thành tường có một con ngựa đang nằm, trên ngựa không có ai, xạ điêu thủ kia không biết còn sống hay đã bị kị binh khác mang đi.

- Chuẩn bị dầu hỏa, đội công thành lên đây.

Quách Bình gào lên với bộ hạ phía sau, đoạn bỏ thuẫn, bê bình dầu hỏa đập xuống theo thành tường, vỏ bình dầu vỡ vụn, dầu văng tứ phía. Phía thành khác cũng đồng loạt đập bình dầu, hơn chục cây đuốc ném xuống, lửa liền bốc tận trời, dưới thành truyền lên tiếng kêu thảm thiết, hàng trăm cây đuốc người giãy dụa trong tiếng rống, nhưng chỉ chốc lát tất cả đã lặng im.

Không khí trên thành tựa hồ cũng bị thiêu đốt, Quách Bình đang định tháo mũi lợn hớp vài hơi lấy sức, chợt nhớ bên ngoài toàn là khí tử thi thì không còn dám lột xuống nữa.

Một thạch đạn đập lên lỗ châu mai, khiến đất đỏ dùng để xây bị đập nát bét, máy bắn đá của Cẩu Nhật lại tiếp tục. Quách Bình nép dưới tường thành thấp tè, cảm giác mình sắp bị nướng chín.

Hỏa hoạn phía ngoài vẫn chưa tắt, dầu hỏa đã đốt hết, giờ đang cháy chính là mỡ người. Quách Bình nhắm mắt cảm nhận thạch đạn oanh kích xuống thành trì, mỗi lần như vậy hắn lại cảm thấy tường thành như sập đến nơi.
Trên chiến trường không thể nhắm mắt, dù nguy hiểm thế nào cũng không thể nhắm được, Quách Bình biết đạo lý này, cho nên phải mau mở mắt, hắn phát hiện cửa thành đang tụ tập rất nhiều kị binh phe mình, trên người bọn họ hình như còn đeo bình dầu hỏa, chắc muốn đi đốt máy bắn đá của người Đột Quyết, chuyện này phải làm sớm mới phải.

Đây là đội ngũ tập kết lúc máy bắn đá đang chuẩn bị, Quách Bình lo lát nữa khi đá ném thì chi kị binh này sẽ bị tiêu diệt hoàn toàn. Nhưng điều hắn lo là thừa, cửa thành vừa mở ra kị binh liền xông ra ngoài, tên nỏ bọn họ rất nhiều, vừa ra thành đã bắn tên đầy trời. Kỵ binh Đột Quyết tuần tra ngoài thành cũng nhanh chóng lao lên, hai đội kỵ binh gặp nhau giống như hai con sóng, tràn ra vô số bọt nước, có điều nước ở đây thay bằng máu mà thôi.

Tốc độ của kỵ binh rất nhanh, trường thương bị ghim lại liền bị vứt bỏ, lúc này vũ khí chỉ còn hoành đao. Mà hoành đao cũng không cần phải chém, chỉ cần cầm ở trên tay là đã rạch được bì giáp của người Đột Quyết, để lại vết thương cực dài trên thân thể chúng.

Kỵ binh Đại Đường đều có riêng một bộ yên ngựa cực tốt, bàn đạp dài ngắn rất phù hợp cho hai chân mượn lực, cho nên mỗi lần kị binh chạm nhau thì thường là Đường kị binh chiếm lợi thế.

Khi xuyên qua trận địa quân địch bọn họ cũng không tham chiến, mà chỉ tìm cách xử lý máy bắn đá, sau khi ném bình dầu lên thì lập tức chạy, đại đội kỵ binh Đột Quyết lúc này đã tới ngăn lại.

Máy bắn đá rốt cuộc phát uy, Quách Bình nhìn từng tảng đá bay qua đầu mình mà nước mắt chút nữa rớt xuống, có thứ này sớm một chút thì tốt, đến lúc bộ hạ lão tử chết sạch mới lấy ra là sao?

Máy bắn đá của Đột Quyết cháy bừng bừng, giờ đến phiên máy bắn đá Đại Đường phát uy, kỵ binh Đột Quyết chỉ có thể trơ mắt nhìn kỵ binh Đại Đường đánh lén đắc thủ chui vào thành, còn mình thì đứng trong tầm máy bắn đá, cố bắn tên vào đám kị binh đang rút hết vào thành.

Mặt trời đã ngang qua đỉnh đầu, ánh mặt trời chói chang chiếu thẳng xuống không tránh vào đâu được, thi thể dưới chân thành còn đang cháy, như vậy cũng tốt, ít ra sau đó sẽ không có khí tử thi bốc lên.

Gió từ phía nam thổi tới, Quách Bình tháo mũi heo ra hít mạnh vài cái, lúc này mới cảm thấy phổi mình hơi đau. Gác tấm thuẫn lên lấy chút bóng râm, đếm lại người mình thì lại thấy tổn thất ba người, hai người trúng tên, một trúng đá. Người trúng tên đã được đưa xuống chữa thương, trúng đá thì chắc được phụ binh mang đi thiêu.

Mồ hôi ướt đẫm cả y phục, thừa dịp vắt cơm còn có thể ăn, Quách Bình mang ra nhai hết. Giáo úy mệt mỏi chui vào cạnh Quách Bình ngồi nói:

- Mẹ, khôi giáp này thật là bền chắc, chỉ là không hợp mặc ở đây, ngươi thử sờ một cái xem có bỏng tay không?

Quách Bình lấy túi nước đổ lên đầu giáo úy, giáo úy lắc đầu trong dòng nước, thở hổn hển nói:

- Ta nên ở Lĩnh Nam thủy sư làm việc thay lão tử ta mới phải, nhưng khổ nỗi ta từ bé đã sợ nước, cha ta ném ta vào mương muốn ta học bơi, cuối cùng tí nữa làm ta chết đuối, từ đó về sau lão nhân gia liền dứt bỏ ý định đưa ta vào thủy sư Lĩnh Nam mà đưa ta đến sa mạc, nói nơi này không có nước, nói không chừng có thể sống lâu, đệ đệ ta thay ta vào thủy sư, nghe nói bây giờ lăn lộn không tệ, qua hai năm là có thể làm Hạm trưởng.

Quách Bình lắc đầu:

- Ngươi đã tính là gì, lão đầu tử nhà ta so ra còn ác hơn, ta đã thi đậu vào thư viện Ngọc Sơn, muốn làm văn quan, lão đầu tử lại cương quyết không cho ta đi, mà bắt ta sung quân, nếu không giờ ta đang trong thư viện Ngọc Sơn chơi với gấu mèo rồi.

Giáo úy lồm cồm bò dậy kinh ngạc nhìn Quách Bình:

- Lão đầu tử nhà ngươi bị cửa kẹp đầu rồi sao?

Nói xong câu đó cảm thấy không thích hợp vội chữa: - Ta là nói cha ngươi nghĩ sao chứ, thư viện Ngọc Sơn đâu phải ai cũng vào được, sao lại phí như vậy? Làm đại đầu binh thì có gì hay?

Quách Bình lắc đầu:

- Lão nhân gia nói Quách gia chúng ta chịu hoàng ân sâu sắc, cần tận tâm tận lực báo đáp. Lão nhân gia chính là từ đại đầu binh đi lên, coi như nhi tử của đại đầu binh, ta cũng đành phải như vậy.

Giáo úy gãi đầu, bỗng nhiên nói nhỏ với Quách Bình:

- Lão tử ngươi không phải đại soái chứ?

Quách Bình im lặng cười khổ, nhớ tới mình tuyệt thực đấu tranh, nhớ tới mẹ khóc xin cha cho mình đi học, còn muốn trả lời một câu khí phách với cha thì trong lòng tràn đầy ý khổ.

- Quách gia ta nếu đã ăn chén cơm binh nghiệp này thì cả đời phải vậy, chuyện này không thương lượng được.

Quách Bình vô thức vỗ khôi giáp của mình nói:

- Cha ta còn không cho ta làm dưới quyền đại soái khác, thật ra ta rất muốn làm việc dưới trướng Vân soái, nghe nói Vân soái đang trù kiến Đà thành, một khi dựng xong liền vô địch thiên hạ. Ta thật muốn đi xem, dù sao cũng là giết địch, dùng võ khí hay dùng tay bóp chết có gì khác nhau? Tại sao chúng ta không lấy sở trường mà giết địch? Quân đội chúng ta cũng có thuốc nổ, sao cứ phải đợi đến cuối cùng mới lấy ra? Người chết sạch thì vũ khí dùng để làm gì? Vân soái nói một câu ta rất tán thành, có thể tiêu diệt địch quân ở đường chân trời mới là tướng quân tốt nhất. Ta nói vậy cũng không phải vì ta sợ chết, Quách gia ta chưa từng có người sợ chết, chỉ là ta không thể chịu nổi người bên cạnh ta chết dần chết mòn mà ta lại không thể ra sức.

Vành mắt Quách Bình đỏ lên, giáo úy vỗ vai hắn nói:

- Thế hệ trước có cách nghĩ của thế hệ trước, chúng ta không thay đổi được cũng không sao, các lão đầu tử rồi cũng về hưu, thiên hạ này rồi sẽ là của chúng ta. Chúng ta cứ lăn lộn thật tốt, đến khi chúng ta có quyền định đoạt, chúng ta sẽ làm ra một phen đại sự cho các lão nhìn, ha ha ha.

Quách Bình nhìn về hướng đông một cái nói:

- Còn 35 ngày rưỡi nữa, chúng ta sẽ nhìn thấy Đà thành vô địch thế nào.

Lạc đà lại rơi vào hố cát, hàng lạc đà ngoài cùng vì sức nặng dồn lên mà bị đè gãy sống lưng.

Khuôn mặt Vân Diệp như đưa đám, đứng giữa Đà thành nhìn các tướng sĩ đang bận rộn nói với Đỗ Như Hối:

- Lúc nào cũng có chuyện, khác xa so với ta nghĩ.

Mặt Đỗ Như Hối lại không ỉu xìu như Vân Diệp, chỉ vào mái đầu bạc trắng của mình nói:

- Khi tiên đế còn, lão phu đảm nhiệm Binh bộ Tư Mã lang trung, quản lý công việc trong quân, đến nay đã 21 năm. Bất kể quan chức lão phu thay đổi thế nào, thì cái trọng trách này chưa bao giờ đổi, còn chưa tới 60 mà bộ dáng chẳng khác nào hơn trăm. Kể từ khi ngươi vào Binh bộ, lão phu liền được thoải mái mấy năm. Ngươi với Đà thành rất bất mãn vô cùng, nhưng theo lão phu thấy đã là tốt lắm rồi. Bôn tập 1600 dặm đường, đến giờ đã được nửa mà Đà thành vẫn không tổn hao gì, các tướng sĩ vẫn không thấy mệt mỏi, nhảy lên chiến mã là có thể tác chiến, Vân hầu, ngươi còn muốn thế nào?

Vân Diệp chỉ Đà thành bị nghiêng định nói điều gì, nhưng lại bất đắc dĩ ngừng lại.

- Lão phu biết ý của ngươi, nhưng kia chẳng qua là chuyện nhỏ mà thôi, bôn ba liên tục hơn ngàn dặm, súc vật cũng mệt mỏi mới khiến Đà thành nghiêng ngả. Thực ra lão phu nghĩ, đi được 900 dặm đã là giỏi lắm rồi. Ngươi là tướng lĩnh trong quân, sao lại quên rủi ro của đại quân ngàn dặm bôn tập? 18 ngày một tòa thành trì đi suốt 900 dặm, ngươi yêu cầu quá cao. Nếu như dựa vào điều lệ trong quân, một ngày ngươi đi 40 dặm đường, vậy rủi ro cũng sẽ không có.

- Ta cũng muốn chăm sóc gia súc, nhưng quân đội của Quách Hiếu Khác bị vây khốn trùng trùng trong Quy Tư thành, ngài bảo ta làm sao yên tâm đi chậm?

Vân Diệp mắt thấy Đà thành đã ổn định lại, vì vậy hạ lệnh hành quân, đại quân lại bắt đầu từ từ đi tới.

Đỗ Như Hối thở dài:

- Ảnh hưởng của chủ soái tới một chi quân đội không thể lường được, Quách Hiếu Khác làm người cương trực cứng nhắc, chưa bao giờ đùn đẩy việc cho ai, gặp chuyện cũng quyết không thối lui. Quy Tư xảy ra đại biến, hắn tự nhận lấy không đổ thừa trách nhiệm, muốn bằng sức một mình đánh lui Đột Quyết, cố thủ thổ địa của mình. Ai ngờ Đột Quyết lần này lại điên cuồng đến vậy, tụ tập tất cả nhân lực Tây Vực phản công một lần. Hắn không thể lui lại nữa, chỉ đành cố thủ chờ cứu viện.

Trọng binh vây khốn tòa cô thành, nhưng vẫn có người phá vây đưa tin cho chúng ta. Vân hầu, lúc trước ngươi nói vây thành cứu viện rất có khả năng thành công. Trình Xử Mặc dẫn 10 ngàn tinh kị tới Quy Tư trước, không cần hắn phải công địch, chỉ cần quấy rầy người Đột Quyết ở vòng ngoài là được, giảm bớt một chút áp lực cho Quách Hiếu Khác cũng tốt. Người ra chiến trường giống như ra sòng bạc, lúc này có gì mà nói, Vân hầu, sách lược lập thắng bại thì xem ông trời rồi, không cần phải nghĩ quá nhiều. Đà thành của ngươi rất tốt, tướng sĩ dưới quyền ngươi vô cùng dũng mãnh, vật tư ngươi cũng dự trữ rất nhiều, thế là đủ rồi. Năm xưa bệ hạ nghênh chiến Đậu Kiến Đức cũng không có điều kiện tốt thế này, các tướng sĩ cũng chẳng đủ giầy mà đi, vậy mà vẫn bắt sống Đậu Kiến Đức đó thôi.

Vân Diệp nghe vậy xanh mặt nhìn Đỗ Như Hối rồi chán nản nói:

- Ngài mới thật là người thích náo nhiệt không sợ đại sự, bệ hạ nói với ta mỗi lần nhớ lại năm đó là lại thấy sợ, uống say rồi mới dám nói là ngày đó bị ép buộc không còn cách nào khác. Trước có kiên thành Lạc Dương của Vương Thế Sung, sau là 30 vạn đại quân của Đậu Kiến Đức, năm đó bệ hạ cũng liều chết trông chờ vào một tia hi vọng mong manh mà xông lên. Nếu là xông trận thất bại, bệ hạ tính sẽ lập tức chạy, lão nhân gia ngài lúc ấy cũng trong quân, ta nghĩ với trí khôn của ngài chắc cũng đã chuẩn bị hành lý gọn gàng trên ngựa rồi chứ?

Chương 1278: Kim Lang Kỳ

- Luyên thuyên, lão phu chỉ chuẩn bị hai con ngựa, lúc đó ai mà có thời gian thu thập hành lý?

Đỗ Như Hối ba hoa một hồi, cũng là để Vân Diệp cảm thấy chút khoan khoái.

Đà thành hành quân cực kỳ tráng lệ, khắp nơi là tiếng mã phu quát lạc đà, trên nhiệt khí cầu luôn có tiếng kèn ngắn truyền tới. Chỉ cần mọi chuyện bình thường, thì mỗi khi đồng hồ cát chảy hết là tiếng kèn lại vang lên.

Gian khổ nhất chính là kỵ binh tuần tra phía trước, dù thời gian hành quân luôn là sáng sớm và tối muộn, nhưng nhiệt độ trong sa mạc thay đổi rất lớn khiến bọn họ chịu ảnh hưởng không nhỏ.

Người trên Đà thành lộ vẻ ung dung thoải mái, truyền lệnh binh nhảy từ phương cách này đến phương cách (ô vuông) khác, đại đa số quân sĩ cũng nằm dưới vải che ngủ. Quân sĩ phụ trách nước thì cứ múc nước từ thùng này sang thùng khác, tránh cho nước phát sinh mùi vị.

Na Nhật Mộ bê bụng bầu nhàn nhã dưới vải che hóng mát, Hoạn nương ngàn dặm từ Quan Trung chạy tới Bắc Đình chỉ là để chăm sóc Na Nhật Mộ. Phụ nữ có bầu cần tránh nóng, bên cạnh nàng có đặt hai đại chậu băng lớn, Vân Diệp không cho nàng ăn đồ lạnh, cho nên chỉ đành uống ô mai giải nhiệt.

- Để ta đưa ngươi về Quan Trung thì không chịu, giờ thì hay rồi, Hầu gia còn phải dẫn theo bụng bự ngươi đi đánh giặc, đến lúc chiến đấu kịch liệt ai có thể lo được cho ngươi?

Hoạn nương khẽ trách Na Nhật Mộ.

- Không cần ai quan tâm, hài tử ta sẽ sinh, tự ta có thể lo được. Trước kia khi còn trên thảo nguyên, có đầy người cũng sinh con trên đường chăn dê đó thôi. Nam hài tử phải khí phách một tí, như vậy mới có thể rắn rỏi được.

- Cẩn thận không khi về phu nhân bóp chết ngươi, vạn nhất chuyện gì xảy ra là ngươi đừng mong có đường sống.

Na Nhật Mộ hạnh phúc sờ bụng:

- Đó là chuyện sau này, phu quân ta bản lĩnh lớn sẽ đánh thắng địch quân. Đến lúc đó ta ôm hài tử vào nhà, ta không tin nàng có thể xuống tay được. Cùng lắm là cầm chổi lông gà quất mấy cái, chuyện này trước ta cũng từng bị qua. Có bản lĩnh thì nàng ấy đợi 10 năm sau hãy quất, đến lúc đó dù phu quân không quản thì hài nhi ta cũng không cho phép. Vân Mộ thật là tên vong ân phụ nghĩa, uổng công nuôi nó lớn như vậy, giờ lúc nào cũng mách phu nhân, tức chết ta thôi, về nhà phải dạy dỗ một chút.

Nơi các nàng ở là một phương cách đặc biệt mở ra cho gia quyến, trên dưới một trăm phụ nữ trẻ nhỏ sống nơi đó, trên một tấm ván đang có bảy, tám đứa trẻ đang vui đùa.

Na Nhật Mộ mang bầu thích nhất là nhìn thấy trẻ nhỏ, nàng lấy ô mai thêm chút đá cho bọn chúng, được bọn chúng hết lời nịnh nọt. Đang lúc mặt trời sắp lặn, Đà thành cũng dừng lại dựng trại, trên nhiệt khí cầu bỗng nhiên vang lên một tiếng dài, Lưu Chính Vũ cụt tay hét lớn:

- Lập thành. Đà thành vốn đang từ hàng dài, chỉ trong thời gian một nén hương đã biến thành tòa thành hình vuông, mộc liêu (súc gỗ) to lớn từ phương cách hạ xuống. Theo tiếng thét của mã phu, lạc đà thoát khỏi Đà thành liền rạp gối quỳ trên mặt đất ăn cỏ, có một số còn há mồm uống nước chảy ra từ ống trúc.

Tiếng kèn từ nhiệt khí cầu lại vang lên, chỉ có năm tiếng ngắn, có nghĩa địch nhân đã đến gần trong vòng 5 dặm.

- Bố trí hộ giáp, lập thuẫn, chuẩn bị bát ngưu nỗ, dầu lửa, hỏa dược.

Tiếng Lưu Chính Vũ được phóng theo loa truyền ra xa, về phần Na Nhật Mộ cùng với những phụ nhân dưới mái che đang tán gẫu thì lập tức chui vào trong phòng, đó là nơi an toàn nhất trong Đà thành.

Cảnh báo này đã có không dưới chục lần nên cũng không ai còn lạ, mỗi người đều vô cùng trấn định. Đám Vân Diệp, Đỗ Như Hối, Lưu Chính Vũ, Phạm Hoằng Nhất, Điền Nguyên Nghĩa thì chỉ mong địch nhân nhào lên đấu một trận, một trong số đó muốn kiểm nghiệm chiến lực của Đà thành, phần còn lại muốn kiến công lập nghiệp.

Từ nhiệt khí cầu truyền tới một tiếng dài, chính là dấu hiệu cho thấy địch nhân đã tới gần, dây cung bát ngưu nỗ đã căng, nỗ thương cũng đã chuẩn bị xong, các kỵ binh trong Đà thành cũng sẵn sàng bên vật cưỡi, bất cứ lúc nào cũng có thể xông ra khỏi thành tác chiến.

Vân Diệp cũng đã mặc xong chiến giáp, đứng trên đài chủ soái cầm ống nhòm nhìn địch quân đang tiến lại gần, thậm chí y còn thấy rõ cả khuôn mặt dữ tợn của người Đột Quyết.

Địch nhân đến cũng không nhiều, chỉ cần nhìn bụi bốc lên sau chiến mã cũng biết số lượng không quá 3000, đây chính là tìm chết, cho nên y chuyển hướng nhòm sang tòa núi nhỏ, quả nhiên trên đó đứng rất nhiều người, phỏng chừng đều là nhân vật trọng yếu của Đột Quyết, muốn tới nơi này xem Đà thành. Nào có dễ dàng như vậy, Vân Diệp chỉ chỉ sườn núi, Phạm Hoằng Nhất lập tức dẫn theo một chi kỵ binh đi bắt đám Đột Quyết chán sống này, theo tin tức từ nhiệt khí cầu thì không thấy có đại đội Đột Quyết quanh đó, nếu như có thể bắt được đám này thì với đại quân thực vô cùng hữu dụng.

Kỵ binh của Đột Quyết cũng không có lỗ mãng xông lên mà điều khiển chiến mã ở ngoài tầm bắn của bát ngưu nỗ chạy như điên quanh Đà thành. Vân Diệp cũng không hạ lệnh công kích, cả tòa lâu đài duy trì an tĩnh quỷ dị. Người Đột Quyết không nhìn ra thủ đoạn gì, nhưng bọn chúng tinh thông kị thuật, thậm chí có thể buông dây cương để bắn tên từ xa, đáng tiếc khoảng cách quá xa nên tên bay nửa chừng đã rớt xuống, làm quân Đường cả đám cười vang.

Hậu trận Đột Quyết bỗng vang lên tiếng kèn, Vân Diệp thấy những tên kị binh đột nhiên trốn dưới bụng ngựa rồi điên cuồng lao về phía Đà thành.

Cách tấn công chịu chết này cũng từng gặp 2 lần rồi, nhưng lần này hơi khác một chút, tiếng sừng trâu vẫn chưa dừng lại, trên sườn núi thậm chí còn có vu sư đang nhảy nhót, vô cùng kỳ quái, chẳng lẽ có vu sư nhảy nhót bọn chúng lập tức trở nên lợi hại?

Lần này không phải là đội ngũ muốn chịu chết, chỉ muốn xem Kim lang kỳ trong đội ngũ một chút. Những tướng sĩ quen trận đều biết một việc, dưới Kim lang kỳ tất cả đều là tử sĩ, bọn họ tình nguyện gặp nhiều địch nhân hơn nữa, cũng không muốn gặp phải Kim lang kỳ.

Tử sĩ Đột Quyết Kim lang kỳ tản rất rộng, khi vào tầm bắn của bát ngưu nỗ thì chẳng thấy người đâu, chỉ thấy ngựa điên cuồng chạy tới. Nơi những chiến mã này chạy qua đều lưu lại một vệt máu, mà những tử sĩ dưới bụng ngựa kia lại như quả cầu vậy, lộn mấy vòng xong liền đứng lên chạy về hướng Đà thành chém giết.

Một con chiến mã bốc cháy, tiếp sau lần lượt từng con một cũng bốc cháy... 3000 người mang theo 4000, 5000 con chiến mã rốt cuộc biến thành một biển lửa ngập trời, gào thét đánh về phía Đà thành.

- Không ngờ người Đột Quyết cũng biết ngưu hỏa trận của Điền Đan, chỉ khác trâu thay bằng ngựa, chắc định đốt Đà thành?

Đỗ Như Hối bưng bình trà hớp một cái, nghển cổ dài nhìn hỏa mã nói với Vân Diệp.

- Đúng vậy, hỏa mã chẳng những có tác dụng đốt Đà thành, quan trọng nhất là hấp dẫn bát ngưu nỗ, còn có thể mở cho tử sĩ phía sau một con đường, cũng thông minh đấy.

Quỷ kế của người Đột Quyết được như ý, bát ngưu nỗ trên Đà thành dừng bắn, chỉ có thể nhìn thấy vài cái bóng mơ hồ sau đám khói lửa.

Hỏa mã chạy vào phạm vi cách Đà thành 5 dặm thì như đụng phải một bức tường, toàn bộ ngừng lại. Có mấy con cố gắng xông qua được thì bị cường nỗ tinh chuẩn bắn chết ở cách 3 trượng.

- Lưới sắt cản đường hiệu quả không tệ, Vân hầu, ngươi nhìn đám chiến mã này đã bị gai quấn chặt, càng giãy càng chặt hơn, không thể tiến thêm một bước. Ở Cao Xương chúng ta cũng thử qua, nếu là trâu điên thì thật không dám coi thường, bọn trâu đó có thể nhổ được cả cọc lên. Nhưng chiến mã muốn phá hỏng hoàn toàn thì không thể nào. Lần trùng kích đầu tiên không được, chờ đợi bọn chúng chính là diệt vong, có điều cũng thật tiếc những chiến mã này, dù không bắn thì chúng cũng bị cháy chết. Kỵ binh đã vòng qua phía sau Kim lang tử sĩ, không biết đám người đã quen tác chiến trên lưng ngựa giờ lấy chân trần đấu với ky binh chúng ta thế nào. Mà xong rồi thì mau đổi chỗ hạ trại, chỗ này khét quá trời.

Chương 1279: Người Người Đều Là Nhà Tư Tưởng

Một trận gió thổi qua, mùi thịt nướng khét thổi thẳng vào Đà thành, Đỗ Như Hối che mũi miệng nói với Vân Diệp.

Vân Diệp gật đầu, cả Đà thành lúc này lộn xộn, lạc đà được mã phu thúc đứng lên, những cây cột lớn được tay cầm nâng lên, sức nặng cả tòa Đà thành rơi vào lưng lũ lạc đà, quân sĩ cài chắc lò xo, cả tòa Đà thành liền tách thành 100 phương cách nhỏ lần lượt đi về phía trước, rất trật tự ra khỏi chiến trường mù khói.

Thứ khiến cho đám tử sĩ đang chạy bộ kia tuyệt vọng, chính là Đà thành không thèm để mắt tới công kích cận thân của bọn chúng, loan đao tầm thường không thể nào phá được cương thiết hộ quần của Đà thành.

(Cương thiết hộ quần: váy sắt bảo vệ)

Hơn 3000 tử sĩ tay cầm vũ khí không thể làm gì khác hơn là đứng trơ mắt tại chỗ nhìn thành trì định công kích từ từ di động, cho đến tận lúc phương cách cuối cùng rời đi bọn họ mới phát hiện sau lưng đột nhiên xuất hiện một nhóm lớn kỵ binh lao tới...

Na Nhật Mộ không ngửi được mùi khói, mới vừa rồi bị nôn ọe một trận, Hoạn nương bưng nước để nàng súc miệng. Đợi đến lúc Đà thành hạ trại lại nàng mới ngừng nôn, nằm trên ghế mềm thở hổn hển.

- Ngươi thấy đấy, chiến trường chính là thế này, khắp nơi đều là người chết ngựa chết, không phải là nơi phụ nữ nên ở, năm xưa ta theo công chúa và Hiệt Lợi chạy đông chạy tây khắp thảo nguyên đều có cảm giác muốn chết, giờ ngươi bụng bự lại đi hít huyết tinh khí, cẩn thận bất lợi với hài tử.

Hoạn nương giờ đã chịu thua với Na Nhật Mộ tính khí thất thường.

Vốn Hoạn nương ở Vân gia trang tử vui vẻ qua ngày, ở Vân gia phụng bồi lão tổ tông ăn chay niệm phật, buồn thì tới tự miếu ở Trường An đàm luận phật pháp với lão phương trượng, dù trước giờ Hoạn nương không tin phật. Từ sau khi công chúa chết, Hoạn nương không còn tin thế giới này có cái gọi là thiện báo, chẳng qua là bà rảnh rỗi quá, cho nên phải tìm một chuyện để làm cho khuây khỏa.

Lúc nghe Na Nhật Mộ có bầu, bà liền theo thương đội đến Tây Vực, vốn muốn dẫn Na Nhật Mộ về Trường An, ai biết Na Nhật Mộ không chịu theo về, thà ngồi Đà thành lắc lư còn hơn. Hầu gia có nói 3, 4 tháng là thời điểm quan trọng, muốn chờ hài tử trong bụng vững vàng hơn rồi mới đi, ai dè chiến hỏa xảy ra, muốn không đi cũng không được.

Hoạn nương đã già, trước kia nàng luôn nhớ tới công chúa, nhớ tới thảo nguyên, giờ thì bà không còn nghĩ gì đến thảo nguyên và sa mạc Gobi nữa, chỉ muốn ở trong cái tiểu viện kia cho hết quãng đời còn lại, giờ phụng bồi Na Nhật Mộ ở chỗ này ôn lại chuyện xưa lại thấy ác mộng, thật sự không phải mong muốn của bà.

Đứng trên Đà thành có thể thấy rõ ràng các kỵ binh đang kỵ thương trùng sát, bà với cảnh này quá quen thuộc, năm đó người Đột Quyết rất thích như vậy, lợi dụng tốc độ của chiến mã để vờn người Hán, cho đến lúc chán mới một thương đâm chết, giờ chẳng qua vị trí hai bên đổi ngược lại mà thôi. Bà sống nhiều năm như vậy, phải thấy nhiều cảnh chém giết như vậy, thật ra thiếu ông trời cái gì thì phải trả lại thôi.

Phạm Hoằng Nhất đi truy kích cũng đã tay không trở lại, đám người kia khi hắn đến thì đã đi rồi, bọn chúng không thèm quản sống chết của 3000 tử sĩ. Phạm Hoằng Nhất không dám rời quá xa Đà thành, cho nên chỉ truy kích 10 dặm thì quay lại.

Trình Xử Mặc cũng cho người đưa tin lại, xác định Quy Tư thành vẫn trong tay Quách Hiếu Khác, có điều tình hình rất không lạc quan, thành tường đã sụp đổ vài chỗ, thi thể ngoài thành không ai xử lý, giờ mùi thối đã bốc tận trời không thể ngửi nổi. Đột Quyết dùng rất nhiều người chiếm giữ Quy Tư, Trình Xử Mặc nghĩ dùng 1 vạn nhân mã đột phá vào giúp Quách Hiếu Khác thủ thành chẳng bằng phân tán bên ngoài du kích người Đột Quyết, như vậy tác dụng hơn nhiều. Như vậy rất phải, phàm là một tướng lĩnh, chắc chắn sẽ không để một chi kỵ binh tinh nhuệ đi vứt bỏ chiến mã mà chạy bộ trong thành, dù là thủ hay công đều vậy. Có điều Trình Xử Mặc cũng nhắc trong 15 dặm quanh quân trận khắp nơi đều là cơ quan bẫy rập, tựa hồ đặc biệt nhằm vào chúng ta. Phạm Hoằng Nhất đọc tin tức Trình Xử Mặc đưa tới cho Vân Diệp.

- Thật ra nếu như có thể không giết người Đột Quyết thì thật tốt, những người này rất quý báu, chẳng qua đám quý tộc Đột Quyết kia dường như đã bị cừu hận làm làm đầu óc mê muội, mới đầu kế hoạch tây tiến của họ không có mấy sai lầm, chỉ cần họ quyết tâm là nhất định có thể chiếm cho tộc nhân của mình một mảnh đất của an cư lạc nghiệp, lúc đó Đại Đường cũng được lợi nhất.

Vân Diệp thả tay xuống bản đồ rồi ngồi trở về chỗ nói với Đỗ Như Hối.

- Đến giờ Vân hầu vẫn còn suy nghĩ đại kế đuổi hổ nuốt lang?

Đỗ Như Hối nhướng mày kinh ngạc hỏi Vân Diệp.

- Chiến lược và chiến thuật là hai việc khác nhau, đây là một vấn đề toán học rất đơn giản, chúng ta đánh bại người Đột Quyết, giết sạch những người này, sau đó chúng ta còn phải giết người Đại Thực, giết người Đại Tiểu Bột Luật, giết người Toa Sách, giết Thổ Phồn, giết Tân La, Bách Tế, lại giết Mạt Hạt, Thất Vi, thế giới này bao nhiêu người như vậy chúng ta phải giết hết sao? Hơn nữa khi tay chúng ta dính đầy máu sẽ rất khó rửa sạch, sau này muốn sống an lành thì cũng chỉ còn cách giết thì mới được. Thực ra người trên thế giới này của chúng ta chia thành hai giai cấp, một khi giai cấp hình thành, vậy thì chém giết cứ vậy tiếp diễn đến khi nào một phương bị tiêu diệt. Nhân số chúng ta ít, rất có thể sẽ thành phe bị tiêu diệt.

- Ngươi tưởng tượng quá rồi.

Đỗ Như Hối thẳng thắn phản đối ý kiến Vân Diệp: - Chúng ta và các nước khác vốn khác biệt, cái này giống như trong quốc nội vậy, chúng ta là huân quý, so với bách tính thì khác một trời một vực, chỉ cần thi chính thích đáng sẽ không bị lật đổ. Nếu như là dã thú ngươi có thể suy đoán như vậy, nhưng nói đến con người có nhận thức, hắc hắc, tiểu tử ngươi và lão phu chênh lệch quá xa, những chuyện này là chuyện đàm luận của lão phu cùng lão Phòng, lão Ngụy, Lý Cương, ngươi bây giờ còn chưa đủ tư cách. Giờ ngươi cứ đánh cho tốt, còn lại không cần ngươi quan tâm, triều đình có rất nhiều người tài.

Đã bị mắng lại còn bị chụp mũ kiến thức nông cạn, có điều người ta cũng không sai, lĩnh vực tư tưởng này cũng chỉ có tinh tài mới có quyền chế định, mình quả thật chỉ có thể đánh nhau cho tốt mà thôi.

Đà thành yên tĩnh trở lại, mặt trời bự lại treo trên đỉnh đầu, có đồ che nắng thì thật tốt, bọn quân sĩ hăm hở đến dưới hộ quần của Đà thành, từng luồng gió luồn dưới đáy, đám lạc đà thì nhàn nhã nhai.

Nằm chỗ bóng mát hóng gió không chỉ có Đà thành, Hi Đồng cũng đang làm vậy. Cửu nương dịu dàng tựa vào người Hi Đồng, gò má trắng cũng trở nên rắn chắc, toàn thân mặc đồ ngắn, đi từ Đại Đường tới đây chưa từng thấy nàng mặc váy, tay lúc nào cũng sẵn sàng cầm đao, trải qua ba tháng cướp bóc đã biến một phụ nhân dịu dàng thành một cường đạo bà hung hãn.

Phu quân, chúng ta đã công phá ba tòa thành trì, tài sản lấy nhiều không xuể, nhưng sao lại không thể về?

Hi Đồng cười không ra tiếng:

- Trở về? Không vơ vét hết sao lại trở về? Giờ mới thu phục được 3 tên sa đạo, mục tiêu chúng ta là trở thành vương nơi này, lấy ít tiền về sẽ bị đám Vân Diệp, Hàn Triết, Đan Ưng cười nhạo chết. Lão tử chính là đánh thiên hạ, nàng nhìn tên Hàn Triết, danh tiếng thần vương đã truyền khắp vùng đất này, Cứu khổ cứu nạn, chỉ có thần vương.

Nàng nghe khẩu hiệu của người ta rồi nhìn lại chúng ta, hắc phong đạo. Bà nội nó, nghe là biết không phải người tốt, đợi đến lúc hắn đánh được ít thành, là có thể thay thế ảnh hưởng của người Đại Thực nơi đây. Bái hỏa giáo đã bắt đầu liên lạc với hắn, chuẩn bị chung nhau phát triển giáo lý, mụ nội nó, tên này sẽ thừa nhận thánh hỏa của Bái hỏa giáo là thần hỏa đầu tiên trong hồng mông trên thế giới.

Cửu nương cười duyên:

- Chúng ta vốn là cường đạo, không phải thần côn, đúng rồi phu quân, tên thủ lãnh sa đạo tên Ba Ba có vẻ không yên phận, chúng ta có nên làm gì hắn không?

Hi Đồng ôm Cửu nương vào ngực cười to:

- Tiểu Thiết đã đi làm rồi.

Chương 1280: Lưu Phương Nói Như Vậy

Tiểu Miêu bỏ nón sắt lộ ra tóc đầy đầu, tỉ muội Y Lợi Tư cầm khăn lông ướt lau cho chủ nhân, chẳng những phải lau khói bụi trên mặt, còn phải lau vết máu loang lổ trên giáp. Tiết Tây Tư cưỡi ái mã từ xa chạy tới nói với tiểu Miêu:

- Điện hạ, chúng ta đã hoàn toàn khống chế Nghiệt Đa thành, thành chủ đã đầu hàng, giờ có thể dẫn huynh đệ ở Thản Câu lĩnh rút lui, ta lo kéo dài lâu sẽ gặp nguy hiểm.

- Đan Ưng ở chỗ nào thì chỗ đấy làm gì có nguy hiểm?

Tiểu Miêu lẩm bẩm một câu rồi phái người đi thông báo viện quân đi đánh lén địch nhân rút quân về trong thành, Mạc A Tư cũng đã được sung làm phó tướng của Đan Ưng. Đan Ưng thì dù trong loạn quân hắn cũng sẽ không bị gì, đánh không lại hắn sẽ chạy, nhưng Mạc A Tư là người ngoan cố, nhất định sẽ tức giận mà chiến đấu đến cùng.

Tiểu Miêu sống chung với những người này đã lâu, không thể bỏ mặc họ sống chết. Nếu như là A Ba Tư thì tiểu Miêu mặc kệ, đó là một người vô cùng thô bỉ, tiểu Miêu không thích chút nào, trước mặt mình và Lưu Phương thì người rạp xuống đất, nhưng trước mặt người khác lại hống hách vô cùng. Tiểu Miêu còn nghe tỉ muội Y Lợi Tư nói nhỏ, có lần người này thẩm vấn phạm nhân, lại dùng miệng cắn một miếng thịt phạm nhân nhai ngấu nghiến.

Sớm đã muốn đuổi người này đi, nhưng Lưu Phương gia gia lại rất thích người này, luôn giao trọng trách cho hắn. Đám chiến nô của mình đều không thích tên A Ba Tư, bởi vì trong mắt người này ai cũng giống như dê chờ mổ thịt, chỉ có thuế lại mới có con mắt như vậy, đây là lý luận của Mạc A Tư.

Hôm nay mình ba lần dẫn chiến nô đánh giết đám thủ quân đầu thành, mở cửa thành cho Tiết Tây Tư dẫn kỵ binh tiến vào, thế nào bây giờ người dương oai xử trí đám chủ thành lại là A Ba Tư?

Mỗi lần tên kia vung tay là lại có một loạt đầu người rơi xuống đất, tiểu Miêu đối với hắn lại càng thêm chán ghét, dù biết người này đang thi hành lệnh của Lưu Phương gia gia, nhưng việc giết phụ nữ trẻ nhỏ thì tiểu Miêu rất không thích.

- Chúng ta tới vùng đất này chính là để gieo rắc cừu hận, cho nên tiểu Miêu à, A Ba Tư muốn làm gì ngươi không thể ngăn trở, chỉ có để vùng đất này hỗn loạn chúng ta mới có thể giúp được Hầu gia. Lão phu biết ngươi thích Hầu gia, thậm chí từ nhỏ ngươi chỉ thích Hầu gia. Chờ xong trận này, ta cùng sư phụ ngươi sẽ gả ngươi cho Hầu gia làm thiếp, dù sao y mới chỉ có một thê hai thiếp, thêm nữa cũng không có vấn đề gì, với mặt mũi của ta và sư phụ ngươi chắc y không thể nào cự tuyệt.

Tiểu Miêu nghe vậy thì nóng bừng cả mặt, gần đây nàng luôn nằm mơ thấy gì đó kì lạ, tay Hầu gia sờ ngực Na Nhật Mộ tỉ rồi cười với mình, nụ cười vô cùng cổ quái.

- Điện hạ, nước nóng quá sao?

Y Lợi Tư phục vụ tiểu Miêu tắm thấy tiểu Miêu hồng lên thì lo lắng hỏi, còn tự tay thử nước thế nào, thấy nước cũng đâu có nóng.

- Y Lợi Tư, cho ta xem ngực ngươi chút.

Tiểu Miêu nhìn bộ ngực nhỏ của mình thở dài, muốn xem ngực Y Lợi Tư lớn thế nào, chuyện này đã hành hạ nàng sắp điên rồi.

Y Lợi Tư rất hiểu ý chủ nhân, xoẹt một cái đã cởi yếm che ngực. Một đôi vú đầy đặn kiêu ngạo vươn lên trước mắt tiểu Miêu, vừa trắng vừa to.

- Điện hạ, ngực ta còn chưa to, ngực của tỉ tỉ còn to hơn ta nhiều. Trước kia nghe nói nữ nô có ngực lớn, eo nhỏ bán được 50 mai kim tệ đó.

Y Lợi Tư nâng ngực mình vẩy vẩy trước mặt tiểu Miêu. - Ta cho ngươi 1000 kim tệ, ngươi cho ta bộ ngực của ngươi đi.

Tiểu Miêu tức giận nói một câu, lưu luyến rời mắt khỏi bộ ngực Y Lợi Tư.

Ánh mắt Y Lợi Tư đảo đảo, rồi bước tới nói thầm vào tai tiểu Miêu.

- Thật hay giả? Trước kia ta sai người hỏi qua thần y gia gia, kết quả bị lão gia gia đuổi ra ngoài, xem ra không có cách nào cho nó lớn hơn.

Tiểu Miêu thoạt nghe thì thấy mừng rỡ, sau đó nhớ tới lúc mình nhờ Tiểu Nha đi tìm Tôn Tư Mạc thỉnh giáo cách làm to ngực, kết quả lão gia gia không nói gì đã đuổi Tiểu Nha ra khỏi dược lư. Tôn gia gia đã không có cách, phương pháp của Y Lợi Tư quá nửa là không thành, có điều vú bò sữa quả thật là lớn.

Bữa sáng của tiểu Miêu có một tô sữa bò, quân nhân rất chú trọng ăn uống, giống như Đan Ưng, giờ hắn chỉ ăn lấy 8 phần no chứ không bao giờ ăn căng bụng. Trước kia tiểu Miêu cũng vậy, nhưng hôm nay dường như có chuyện lạ, chẳng những Đan Ưng thấy kì mà Cẩu Tử cũng khó hiểu. Trước kia tiểu Miêu chưa bao giờ ăn cố cái gì, hôm nay lại bưng sữa bò uống thun thút là thế nào?

Tiểu Miêu uống một hơi cạn sữa bò, xong cầm thanh kiếm nói với mọi người trong phòng:

- Ta phải đi xem Sa Y hà có thể bơi qua hay không, nếu như thế nước không sâu, chúng ta lập tức đến Kiên Đà La.

Lưu Phương lắc đầu cười: - Vào lúc này, tuyết cầu chúng ta muốn lăn lớn thì nhất định phải có đủ người. Bất quản người nào, chỉ cần biết hắn đã bước lên đất đai Tiểu Bột Luật, thì chính hắn đã vi phạm điều ước đã ký kết giữa các quốc gia Tây Vực. Thêm một cái tây tiến thì bớt một cái đông chinh, cho nên chỉ cần là người của thánh nữ An Cát Tiểu Bột Luật chúng ta đều phải tiếp nhận, phải phát thưởng cho sĩ binh trở về càng nhiều càng tốt.

Khúc Trác gật đầu rồi lập tức đi làm chuyện này, toàn bộ Tiểu Bột Luật đã bị đánh hạ, tài bảo của Tô Thất Lợi rất nhiều, vừa hay dùng để thưởng cho chiến sĩ.

Để bộ hạ của mình an tâm về nhà, Đan Ưng đặc ý tới quân doanh Đại Bột Luật một chuyến, cầm theo thủ cấp quốc vương Đại Bột Luật về, vì vậy Đại Bột Luật vội vã triệt binh, ba vương tử cũng bắt đầu bước vào con đường tranh quyền đoạt lực.

Tướng sĩ thiên sứ quân áo gấm hồi hương được hoan nghênh như anh hùng vậy. Nguyên do lớn nhất có lẽ là nhiều tiền, lương to, cho nên bọn họ từ chối yêu cầu của đồng hương rủ họ đông chinh, mà cười ha ha dẫn theo phụ mẫu thân quyến rời khỏi Toái Diệp thành về Tiểu Bột Luật càng nhanh càng tốt.

Đại trưởng lão dẫn theo Hạ Lỗ nhìn đám quân sĩ dẫn theo toàn gia xuôi nam mà bất lực, những người này không phải là tộc nhân của lão nên không thể ngăn cản. Hạ Lỗ cũng rất nóng lòng nhìn đại trưởng lão, hắn cũng muốn dẫn theo binh sĩ nhào vào Sa Sách quốc, nghe nói thổ phỉ nơi đó vàng bạc đeo đầy người, đường đường là huân quý Đột Quyết chỉ có thể canh giữ ở Toái Diệp thành thì coi sao được?

Lưu Phương không cho phép binh lính của mình khoa trương về thời gian ở Tiểu Bột Luật, nhưng loại chuyện này căn bản không thể giấu diếm. Chỉ cần một người biết thiên sứ quân đã đánh hạ được một mảnh thổ địa để an cư, thì cơ bản toàn thành sẽ đều biết tin tức này. Thấy thiên sứ quân giàu có, lập tức sẽ có trí giả chất vấn tộc trưởng:

- Chúng ta có chiến sĩ cường hãn, tại sao phải tổn hao sinh mệnh tác chiến cùng người Đường? Chúng ta là lang, lang nên chơi với thỏ, cừu, sao phải tranh đấu với sư tử?

Nếu như sự xuất hiện của thiên sứ quân còn chưa đủ lay động dân tâm, thì khi thần vương Hàn Triết xuất ra lượng lớn tiền tài chiêu mộ dũng sĩ, thì toàn bộ Toái Diệp thành sôi trào. Mà hết lần này tới lần khác, hắc phong đạo Hi Đồng muốn dùng lượng lớn tiền tài để chuộc huynh đệ ngày xưa của hắn bị người Đột Quyết bắt, đây là ba lần phát tài chứ chẳng chơi.

Thân phận của Hàn Triết mẫn cảm, người Thổ Phồn không thể không cho mặt mũi. Thế nhưng đối với cường đạo như Hi Đồng thì họ không khách khí như vậy. Người Đột Quyết đưa ra điều kiện hà khắc, Hi Đồng cũng không kì kèo trả giá mà đồng ý ngay, dưới Toái Diệp thành, cứ một đấu kim ngân tài bảo đổi một người khiến con mắt người toàn thành đều đỏ.

Vì vậy khi vào Sa Sách, Đại Thực, người liền nhiều hơn, đợi đến khi thành chủ muốn khống chế việc này, thì lại có một nhóm người Đột Quyết phát tài trở về. Bọn họ tận mắt thấy người Sa Sách yếu đuối, người Đại Thực tuy mạnh hơn chút nhưng cũng lại giàu hơn.

- Người ít dã tâm thì phải từ từ bồi dưỡng, chất liệu chính là kim ngân tài bảo, quyền lợi và vinh quang vô thượng. Giờ người Đột Quyết đang mê man, bọn họ không thấy tương lai của mình, cho nên rất dễ mù quáng đi theo. Một khi đã có được lợi lộc, sẽ như châu chấu không ăn no không dừng.

Lưu Phương đang lên lớp cho Khúc Trác và A Ba Tư, về phần tiểu Miêu thì nàng chẳng thèm để ý đến giáo huấn của Lưu Phương.

- Cái này chính là nói một người chỉ cần tác động vào tảng đá lớn, sau đó tảng đá sẽ tự bằng trọng lượng của mình mà có thế lôi đình vạn quân lao xuống núi. Rất nhanh, trong người Đột Quyết sẽ xuất hiện một anh hùng, một anh hùng dẫn theo bọn họ tây chinh. Không chừng Hạ Lỗ kia chính là anh hùng đó. Ở đây có quân đội chỉ còn lại bọn họ, chỉ cần hắn vung tay một cái, người theo sẽ không đếm xuể, tộc quần của hắn sẽ tăng cực đại trong nháy mắt. Bất kể hắn bị lây sợ hãi đông chinh của những người đó, hoặc là muốn thực hiện dã tâm của mình, đó cũng là lựa chọn duy nhất của hắn.

Khi những người đông chinh nhận ra những cố gắng của mình bị chê cười, người Đột Quyết sẽ bất chiến tự tan. Lúc đó bọn họ chỉ muốn nhanh trở về nhà, mau chóng đuổi theo bước chân người mình tây tiến. Bất kể là người Đột Quyết hay người Tiết Diên Đà, Chín họ Chiêu Vũ hay Thổ Dục Hồn, bọn họ đều có chung vấn đề như vậy.

Lưu Phương phe phẩy bồ phiến nói.

Chương 1281: Cách Mạng

Bột mì lên men còn cần thời gian nữa là tâm tình con người, hiện giờ một lòng muốn phát tài đều là một số bộ lạc nhỏ, thực sự không sống nổi nữa rồi, đại quân rúc ở chỗ nhỏ tẹo, bò dê đã ăn hết cỏ, muốn kiếm mục trường khác cũng không có khả năng, thấy đã tới mùa tăng cân, bò dê lại sụt cân, lòng mục dân như có lửa đốt.

Nam nhân đi đánh trận cả rồi, sắp diệt được toàn bộ người Đường, nhưng người đằng sau chẳng vui vẻ chút nào, người Đường không phải là bộ lạc nhỏ mà giết hai vạn liền không gượng dậy được, nói không chừng sẽ có mười, hai mươi vạn người tới báo thù.

- Kẻ tin thần vương sẽ được cứu.

Một hán tử áo trắng cầm tượng thần vương, thành kính đi qua đường phố, cứ đi mười tiếng hô một câu, thấy người đói lả đi lặng lẽ để xuống một cái bánh, tiếp tục hô.

Những người ăn bánh xong cho chút sức khỏe liền miễn cưỡng đứng dậy, theo người áo trắng ra ngoài thành, sứ giả thần vương không quan tâm là nam hay nữ, già hay trẻ, vẫn cứ giữ bước tiến ban đầu, mười bước hô một câu. Chỉ có điều mới đầu có một mình hô, về sau là mấy người, dần dần cả đội ngũ đồng thanh:

- Kẻ tin thần vương sẽ được cứu.

Trưởng lão nhìn thấy cảnh này nước mắt giàn dụa, Hàn Triệt đang đâm đao vào tim ông ta, không thể để hắn làm thế nữa, nếu không sớm muộn thành Toái Diệp cũng bị vét sạch.

Đát La Tư và A Lạp Mộc Đồ bị đại quân phong tỏa, tình hình nơi đó còn tệ hơn, ở đây ít nhất còn có thể đi bắt hạn thát, dê hoặc sói hoang làm thức ăn, hai thành trì kia không thuận tiện như vậy, quân luật luôn vô tình.

Nước mắt chảy ra mau chóng bị gió nóng sa mạc thổi khô, Hạ Lỗ ít tuổi chưa hiểu Hàn Triệt làm thế ác độc thế nào, chỉ đơn thuần thấy tộc nhân có cái ăn mà vui mừng.

Bác Mã đấm lên bàn, bộ tộc đã dốc toàn lực trở giúp rồi, đại trưởng lão mỗi ngày chỉ ăn một bữa, Hạ Lỗ tham ăn hiện giờ chỉ có một cái bánh khô.

- Trưởng lão, để ta đi, chỉ lần này thôi, nếu không chúng ta không còn đường sống nữa.

Bác Mã quỳ xuống, hắn muốn dẫn thủ hạ đi cướp nước Toa Sách một lần:

- Bác Mã, ngươi là anh hùng người Đột Quyết, đừng tùy tiện quỳ xuống, thanh danh anh hùng không cho phép vấy bẩn, ngươi là chỗ dựa cuối của chúng ta, nếu đã tới thời điểm lấy thanh danh đổi lương thực, vậy để ta đi, ta già rồi, danh tiếng thối một chút cũng không sao.

Hạ Lỗ lớn tiếng nói:

- Trưởng lão, để ta đi, ta là trẻ con, sẽ không ai để ý, cứ nói là ta đói quá dẫn thị vệ đi kiếm cái ăn.

- Vớ vẩn.

Giọng trưởng lão trở nên nghiêm khắc, ấn vai Hạ Lỗ:
- Tương lai ngươi sẽ thành vương của người Đột Quyết, hiện tất cả mọi thứ bọn ta làm là vì ngươi có thể thành linh hồn của lang kỳ. Ta, thậm chí Bác Mã đều có thể hi sinh, chỉ ngươi không được! Chuẩn bị quân đội cho ta, ta tới xin quốc vương Toa Sách ít lương thực.

- Trưởng lão, tấm lòng hiền từ của ngài không hoàn thành được nhiệm vụ này đâu, để Bác Mã đi, hiện nước Toa Sách đã tứ bề khói lửa, đòi lương thực trong miệng chúng rất khó.

Bác Mã nói xong nhảy lên chiến mã tới quân doanh, Đại trưởng lão thở dài:

- Thực ra cách tốt nhất là tới Tiểu Bột Luật đánh An Cát, nhưng lương thực của chúng ta không đủ cầm cự tới đó, đành đòi nước Toa Sách.

- Chỉ cần có đủ lương thực hành quân, chúng ta lập tức đi thảo phạt An Cát, đại bộ phận bộ hạ của An Cát là người Đột Quyết, tin rằng chúng ta sẽ nhanh chóng đánh bại nàng. Như thế chúng ta có lương thực ở Tiểu Bột Luật, bò dê cũng có cỏ ăn, chúng ta ở đó đợi chiến tranh kết thúc, dù thắng hay thua, chúng ta đều bình an vô sự lớn mạnh.

Hạ Lỗ biết trưởng lão nói đúng, nhưng lòng hắn không hề muốn gặp An Cát trên chiến trường.

Hiện giờ ưu sầu của Tiểu Miêu là ngực mình không to lên, ưu sầu của Lưu Phương là làm sao đem chiến hỏa lan tới Đại Thực, Đơn Ưng đang nghiên cứu mối liên hệ giữ trường sinh và thần quang.

Mạc A Tư đang theo luyện quân đội, phương trận cực kỳ uy nghiêm, đoản kiếm, mũ trụ, thuẫn bài, đó là trang bị tiêu chuẩn trong quân, sau lưng mỗi người cắm năm mũi lao để đối phó với kỵ binh.

Tiết Tây Tư đang huấn luyện kỵ binh, hắn không quá coi trọng tính cơ động, càng coi trọng tính đột phá và bền bỉ, nên kỵ binh đều trang bị trọng giáp.

Cẩu Tử dường như đời này có duyên với thám báo, là thủ lĩnh thám báo trong quân, hắn gần như không ở trong quân doanh, suốt ngày đi khắp nơi tìm kiếm tuyến đường thích hợp cho đại quân đột kích.
Khác Trác và A Ba Tư biến thành hảo hữu, cả hai một đông một tên uy hiếp bắt chẹt, quý tộc Tiểu Bột Luật bị họ vơ vét sạch, khẩu hiệu của thiên sứ quân biến thành " Chúng ta chiến đấu vì người nghèo!", thế là Tiểu Bột Luật nhanh chóng yên tĩnh lại. Người nghèo nhận được đất đai và bò dê của nhà giàu, trong tích tắc bộc phát nhiệt tình cực lớn.

Là người được lợi, bọn họ tự phát bảo vệ tài phú của mình, không ai hiểu đất đai và bò dê quý giá thế nào hơn họ, đáng để bản thân lấy mạng bảo vệ.

Từ lâu Lưu Phương được nghe Vân Diệp nói tới "cách mạng", mới đầu không hiểu, ông ta không tin lắm, sau khi nghiên cứu tỉ mỉ hai chữ này liền run rẩy, Đại Đường không cần cách mạng, vì thứ này là tổng hợp của thiên tai, binh họa cùng tiền bạc.

Thứ mới sinh ra luôn phải thí nghiệm ở nơi khác, nghe Vân Diệp nói cái thứ các mạng này rất có tính truyền nhiễm, nên tiến hành ở Tiểu Bột Luật, Lưu Phương không đem toàn bộ thủ đoạn cách mạng ra, chỉ muốn nghiệm chứng uy lực của nó.

Tiểu Bột Luật bình tĩnh làm Lưu Phương sởn gai ốc, chẳng qua chỉ ước định với người dân sau này sẽ không còn quý tộc nữa, chỉ có thiên sứ thiện lương mặc khải giáp thống trị Tiểu Bột Luật đã làm bọn họ quên đi thù hận, cam tâm làm mèo con.

Lưu Phương biết đây chỉ là hiện tượng giả, chỉ cần có con người, cuộc sống yên bình sớm muộn sẽ bị phá vỡ, giai cấp mới xuất hiện sẽ bị giai cấp cũ cắn trả, qua vài lần, chẳng cần kẻ địch xâm nhập, đoán chừng Tiểu Bột Luật chẳng còn mấy người.

Mình truyền bá văn hóa cách mạng, Hàn Triệt truyền bá văn hóa tôn giáo cực kỳ ích kỷ, ngay Hi Đồng cũng ra sức truyền bá văn hóa cường đạo, thêm vào đủ loại tôn giáo văn hóa cũ, Lưu Phương không thấy mảnh đất này còn hi vọng gì nữa.

Sau này Đại Đường tuyệt đối không cần mảnh đất này, cho không cũng không cần, nơi này sẽ thành gốc gác của mọi tai họa, nguồn của mọi hỗn loạn, giữ nó không khác gì ôm thùng thuốc nổ.

Thành Toái Diệp có tin tức tốt truyền tới, Bác Mã dẫn năm nghìn quân càn quét phía đông giàu có của nước Toa Sách, hiện đang giao chiến kịch liệt.

Lưu Phương lần nữa gọi hết mọi người tới, chỉ sông Sa Thủy:

- Qua con sông này chúng ta sẽ vào nước Kiện Đà La, quân đội họ đang thủ vệ bên sông Thiên Lam đề phòng chúng ta, muốn đột phá không dễ, giờ thời cơ đã tới, lão phu dám nói một khi Hạ Lỗ có lương thực bổ xung sẽ nhào tới chúng ta, quân chúng ta đại bộ phận là người Đột Quyết, điểm này rất tệ, một khi hai quân va chạm nhau, rất có khả năng quân đội của chúng ta sẽ tan rã.

Đơn Ưng mất kiên nhẫn nói:

- Chúng ta không cần quốc gia này, vậy đi tiếp, theo Huyền Trang đại sư nói chiến lực người Thiên Trúc rất kém, từ có chuyện hai mươi tên cường đạo chiếm cả tòa thành, đánh bại chúng không khó gì. Cùng lắm ta và Tiểu Miêu xung trận, đánh tan bọn chúng, ta chán mảnh đất này lắm rồi.

Gần đây nghiên cứu của hắn không có chút đột phá nào, đang lúc bực bội.

- Chủ nhân, Thiên Trúc rất giàu có.

A Ba Tư nói xen vào:

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau