ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1271 - Chương 1275

Chương 1272: Cái chết của Uyên Cái Tô Văn (3)

Đêm nay đám võ sĩ vô cùng căng thẳng, không biết người Đường ở ngoài muốn làm gì, vì tránh chọc giận họ, bọn chúng đi tuần đêm không mang đao, lại chỉ có hai tên.

Uyên Cái Tô Văn nhẹ nhàng men theo đường n hỏ, hai bên đều là cây mẫu đơn rậm rạp cao lớn, đóa hoa lớn nở rộ giữa tháng năm lay động trong gió, không có hương hoa, nhưng diễm lệ vô cùng.

Hàn quang lóe lên, thi thể hai gia tướng ngã xuống đè gãy vô số cảnh hoa, Uyên Cái Tô Văn nhặt một bông mẫu đơn màu hồng, nhìn một lúc mới nhớ ra vì sao năm xưa Vinh Hoa lại cắn mũi mình.

Hoa nở đầy núi, người còn đẹp hơn hoa, sao mình không biết ngắt một bông đẹp nhất gài lên tóc nàng? Chẳng trách làm mỹ nhân giận dỗi. Nhìn ánh trăng, lúc này có vẻ muộn rồi.

Cẩn thận cho bông mẫu đơn vào lòng, nếu thuận lợi giết được Cao Kiến Vũ, mình sẽ sang phương bên đưa hoa cho nàng, nữ nhân là thế, đối xử tốt với nàng, nàng chẳng hiểu, nhất định cần mấy thứ này biểu đạt.

Trong sương phòng im lặng, phó nhân của Cao Kiến Vũ đều ngủ ở đây, Uyên Cái Tô Văn cười khùng khục, lúc này rồi mà bọn chúng còn ngủ như lợn, lặng lẽ rút đoản đao, nhanh chóng cứa cổ từng người...

- Lão thái y, nếu thận của một người hoàn toàn bị hủy hoại, ngài cho rằng người như thế còn có thể sống bao lâu.

Địch Nhân Kiệt ngồi trên giường thấp của thái y viện, thỉnh giáo lão thái y:

- Thận bị hủy, người chết là chuyện tất nhiên.

Lão thái y rất thích người trẻ tuổi lễ phép này, cho câu trả lời chính xác:

- Nhưng có người thận đã hỏng hết, nhưng chiều nay tiểu tử vẫn thấy hắn ngồi uống rượu bình thương.

- Không thể nào, thận là cái gốc của con người, đứng đầu ngũ tạng, nếu nó bị tổn thương, đau đớn vô cùng, toàn thân tích nước, sưng phồng, không thể tiểu tiện, tất nhiên mất mạng. Có điều năm xưa lão phu từng nghe Bạch lão tiên sinh ở Lạc Dương nói, có một số người nghị lực cực lớn có thể khống chế thân thể bản thân, dù thận hoàn toàn mất tác dụng vẫn có thể sống một tháng, có điều sống như thế còn thảm hơn chết, nếu là lão phu, dứt khoát không giới thiệu cách này cho người bệnh.

Địch Nhân Kiệt đứng bật dậy chắp tay hỏi:

- Lão thái y, có phải là dùng mã tiền tử lấy độc công độc không?

- Làm sao ngươi biết, đúng là như thế, có điều bọn ta gọi đó là hoán mệnh, dùng lượng nhỏ có thể ngăn cơn đau, nhưng khi độc tố phát tác khiến người ta đau không sống nổi, toàn thân toát hồ hôi, bài tiết nước ra ngoài, nhưng chúng ta tiểu tiện là để bài tiết độc tố, không phải nước, cách này chỉ làm độc tố tích lại trong người, lần sau muốn có tác dụng phải tăng lượng mã tiền tử, đau đớn thêm bội phần, tuyệt đối không thể dùng.

Địch Nhân Kiệt đi vòng vòng trong sân:

- Lão thái y, nếu người này trước kia là bậc đại sư võ học, dùng cách này hắn còn có thể làm được chuyện người thường không làm được không?

- Ha ha, thận là gốc của sinh mệnh, chỗ đó hỏng rồi làm sao giữ được thân thể khỏe mạnh? Trừ khi có thuốc hỗ trợ, trong giới gian ngắn có thể cầm cự được.
Địch Nhân Kiệt vội vàng cảm tạ lão thái y, nhảy lên chiến mã phi tới phường Đãi Hiền, hiểu cả rồi, Uyên Cái Tô Văn chính là hung thủ, hắn giết người không có mục đích là để phát tiết đau đớn trong người, vì sao vết đao ngày càng ít, một nguyên nhân là vì hắn phải về kịp giờ điểm danh, nguyên nhân khác là thể lực của hắn không đủ.

Dọn sạch hai sương phòng! Uyên Cái Tô Văn mệt mỏi dựa vào cột, lấy từ trong lòng ra một củ sâm Cao Ly nhai rồi nuốt xuống, một lúc sau từ từ đứng lên, hiện tới lúc xử lý nội trạch rồi.

Chủy thù cậy then cửa, lẻn vào như bóng ma, sau đó khép kín cửa, đứng dưới bóng cây loang lổ, như cùng cây hòa làm một.

Viên đá rơi xuống sàn đá, bốn tên gia tướng nhanh chóng đi tới tìm nơi phát ra âm thanh, không tìm ra nguyên nhân, chỉ thấy bóng đao bổ xuống...

Mỗi cỗ thi thể chỉ có mười sáu vết đao, làm Uyên Cái Tô Văn bi thương, một năm trước mình chém được ba mươi đao, hiện không còn thời gian bi thương nữa, vòng qua thi thể, chậm rãi đi vào.

Hai thanh đao bay ra, ghim hai tên gia đinh ngủ gật lên tường, một tên trong đó không ghim chắc, người ngã xuống, xô đổ bình hoa lớn, Uyên Cái Tô Văn không đỡ, vì có tiếng bước chân dồn dập truyền tới.

Choang, Uyên Cái Tô Văn thu hồi hai thanh đao, đi qua cánh cửa thứ hai, còn chưa đứng vững, hai thanh đao đã chém tới, đạp chân lao tới, đầu húc vào lòng tên gia tướng chắn trước mặt, đao đâm vào nội tạng tên đại hán giơ chùy chiến, kẻ này là uy hiếp lớn nhất.

Khi đám gia tướng nhìn thấy là Uyên Cái Tô Văn liền muốn xoay người bỏ chạy, không một ai có dũng khí đối diện với mãnh tướng vô địch của Cao Ly.

Trường đao gắn xích bay ra, chém đứt cổ một tên gia tướng, thanh còn lại không được như ý, kẹt trong cổ tên khác, Uyên Cái Tô Văn dẫm đầu kẻ đó mới rút đao ra được, nửa người bên trái hắn không còn nghe chỉ huy nữa.

- Cao Kiến Vũ ra đây đi chúng ta nói chuyện, nếu ngươi không sợ mất mặt thì hét lớn vào, xem người Đường có cứu được ngươi không.

Dù sao Cao Kiến Vũ cũng là Cao Ly vương, Uyên Cái Tô Văn thấy mình phải giữ cho ông ta chút thể diện: - Giết người, Uyên Cái Tô Văn giết người, cứu với!

Cao Kiến Vũ hoàn toàn không để ý tới thể diện, ra sức hét, không chỉ ông ta mà đám gia tướng cũng hét, còn có cả tiếng nữ nhân.

Uyên Cái Tô Văn nhíu mày, vì hắn nghe thấy tiếng vó ngựa gấp gáp truyền tới, dù sao Địch Nhân Kiệt là người thông minh, hắn sẽ làm rõ chuyện gì xảy ra, thời gian của mình không nhiều.

Giơ tay ném túi da lên cao, vô số đao chém tới, dầu hỏa trong túi rưới đầy phòng, thổi cái đánh lửa, một đốm lửa màu lam vọt lên, chẳng bao lâu cả đại sảnh đã rừng rực cháy.

Cao Kiến Vũ đề phòng Uyên Cái Tô Văn giết mình, thông minh đóng kín cửa sổ ở phòng ngủ, lúc này biến thành phần mộ của mình, một đại hán rống lên từ gian trong xông ra, theo sau một nam nhân và hai nữ nhân.

Không nhìn thấy Cao Kiến Vũ, có lẽ ông ta chờ thời cơ tốt hơn.

Lửa rất mạnh, đại hán kia khi chạy qua bên cạnh Uyên Cái Tô Văn thì y phục đã bốc chay, Uyên Cái Tô Văn bịt khăn mặt tránh sang, đại hán kia muốn lao ra cửa sổ, đao xoay quanh cổ hắn một vòng, chỉ có đầu hắn bay ra ngoài cửa sổ.

Hai phụ nhân khóc lóc chạy ngược lại, nhưng bị Cao Kiếm Vũ đâm mỗi người một kiếm, nam nhân cuối cùng cho bản thân một đao, Uyên Cái Tô Văn áo trắng phất phơ đứng đó như ma thần.

Đại môn bị xô ra, bên ngoài có xe thủy long phun nước, quyết chiến trong lửa, Uyên Cái Tô Văn đánh bay trường kiếm của Cao Kiến Vũ, cắt gân chân gân tay ông ta, mặc kệ lửa liếm lên người bóp cổ Cao Kiến Vũ, nói:

- Ta từ nhỏ gặp ngươi một lần đã không ưa ngươi, chỉ muốn cắt cái lưỡi của ngươi xuống, chính cái mồm thối của ngươi đã ra biết bao ý chỉ hại nước hại dân, không ngờ tới hôm nay mới được thỏa nguyện.

Trường đao đâm vào miệng Cao Kiến Vũ, nhìn ông ta co giật như lợn chết, Uyên Cái Tô Văn buông ra, giang hai tay đón nhận ngày tận thế của mình.

Một sợi dây thừng quấn vào hông hắn giật hắn ra ngoài cửa sổ, ngã ra đất ngẩng đầu nhìn Địch Nhân Kiệt:

- Ngươi làm hỏng hoa mẫu đơn của ta rồi, nếu ngươi đền ta một bông, ta nói cho ngươi một việc.

Địch Nhân Kiệt không hề suy nghĩ, hái một bông mẫu đơn to nhất đặt lên ngực hắn.

Uyên Cái Tô Văn cầm bông hoa, vô cùng hạnh phúc, nói:

- Chạy mau!

Chương 1273: Thành lạc đà

Địch Nhân Kiệt giật mình, nhìn kỹ khuôn mặt Uyên Cái Tô Văn, rống lên:

- Rút lui! Rút mau.

Ra sức kéo Trương Vĩnh Lộc chuẩn bị bắt Uyên Cái Tô Văn đi.

Thấy trưởng quan rút lui, quan binh xung quanh rút theo, chỉ nghe uỳnh một tiếng, cả mặt đất sáng bực, không biết từ lúc nào, sáu cột nước đã biến thành sáu con rồng lửa bổ nhào vào trạch viện của Cao Kiến Vũ, lửa vốn sắp tắt đột nhiên biến thành quả cầu lửa lớn rực sáng nửa bầu trời.

Trương Vĩnh Lộc tay chân mềm nhũn, vừa rồi nếu như không phải Địch Nhân Kiệt kéo đi thì bản thân đã bị lửa nuốt chửng rồi, nhìn Uyên Cái Tô Văn dựa vào cột bị lửa bao chùm, không thể làm được gì.

Đối diện phường Đãi Hiền là phường Gia Hội, một phụ nhân cùng đứng bé bảy tuổi đứng trên ban công lầu hai, khi lửa bùng lên, hai hàng nước mắt theo gò má nàng rơi xuống, khóe miệng thoáng vết máu, phụ nhân bịt miệng quỳ xuống nghẹn ngào, đứa bé muốn lau nước mắt cho mẹ, nhưng càng lau càng nhiều.

- Cuối cùng chàng không còn chịu khổ nữa, chàng đã hoàn thành lời hứa của mình, chàng lúc nào cũng giữ lời, thiếp chỉ hi vọng chàng ở đưới đất đừng đợi thiếp. Chàng là anh hùng, phải sống như anh hùng, trước kia chàng nói với Vân Diệp, tỉnh nắm đại quyền, say tựa gối mỹ nhân, đó mới là cách sống của anh hùng. Đợi thiếp xuống đó, chàng gối đầu lên đầu gối thếp, thiếp chải tóc cho chàng...

Địch Nhân Kiệt đau đầu vô cùng, lửa lớn thế này không thể tắt trong thời gian ngắn được, điều đội thủy long từ nơi khác tới, kiểm tra nước xong mới bắt đầu cứu hỏa.

Khi trời sáng nhà của Cao Kiến Vũ đã bị thiêu trụi, giờ nhà Uyên Cái Tô Văn đã bị cháy, sáu xe thủy long nổ tung đã hoàn toàn hủy nhà hắn.

Trận lửa đã thiêu cháy nửa phường Đãi Hiền mới dần tắt, đó là chuyện của hai ngày sau, hoàng đế nổi giận, hạ chiếu trừng trị quan viên, Địch Nhân Kiệt là quan viên chủ sự, lại tự động gánh trách n hiệm, bị giáng chức một bậc. Bất ngờ bị hạch tội nặng nhất lại là Lê Đại Ẩn, bị hoàng đế đầy tới Ngọc Môn quan.

Địch Nhân Kiệt mang mặt đầy khói bụi về nhà, nằm vật ra ghế tựa, ngẩn ra nhìn trời.

Tiểu Vũ lấy khăn ấm lau mặt cho hắn, vừa nhỏ giọng an ủi.

- Uyên Cái Tô Văn vốn là mãnh hổ, chưa tới khi ngừng thở thì không ai được xem thường, hắn giết Cao Kiến Vũ thì ắt có chuẩn bị vẹn toàn từ trước, huống hồ bản thân hắn không muốn sống nữa, người như thế mới là đáng sợ nhất. Năm xưa sư phụ bắt hắn ở Liêu Thủy cũng khiến hắn chạy thoát mà, đừng thương tâm!

- Lần này cực kỳ may mắn, nàng không biết khi đó nguy hiểm thế nào đâu, ta tưởng lửa sắp tắn, nên tới gần, không ngờ Uyên Cái Tô Văn giở trò ở xe cứu hỏa, mới đầu phun ra nước, về sau toàn là dầu hỏa, nếu hắn không nhắc, ta đã chết rồi.

- Uyên Cái Tô Văn nhắc chàng? Tiểu Vũ dừng lại, Uyên Cái Tô Văn chuẩn bị như thế là vì muốn kéo theo nhiều người chết mới đúng.

- Là trao đổi, hắn bảo ta hái một bông mẫu đơn về, ta làm theo, sau đó hắn bảo ta chạy mau! Ta chẳng buồn vì giáng chức, ta chỉ nghi hoặc, trong mắt hắn, mạng ta chỉ bằng một bông hoa.

Tiểu Vũ gõ đầu Địch Nhân Kiệt một cái:

- May mà hắn không hận chàng, nếu là sư phụ thì tám phần không may như thế. Có điều bông hoa mẫu đơn đó n hất định vô cùng quan trong, con người tới mức đó, tất cả sinh tử thù oán gì cũng nhạt rồi, hắn chỉ muốn ra đi không nuối tiếc, cho nên bông hoa kia nhất định phải có câu chuyện kèm theo, khả năng hắn muốn chàng đem câu chuyện này kể cho người khác nghe. Người khác là kẻ ngốc không hiểu, phu quân thiếp là người thông minh nhất định hiểu ý hắn, đó là nguyên nhân vì sao hắn chọn chàng.

Địch Nhân Kiệt thở dài:

- Thay y phục cho ta, ta muốn tới phường Gia Hội, đã đồng ý giao dịch thì phải làm cho tới cùng.

- Anh hùng hảo hán gì chứ, xưng vương xưng đế gì chứ, nam nhân chỉ cần trọn tình đều là nam nhi tốt, dù là kẻ địch cũng xứng đáng được tôn kính...

Hiện giờ Vân Diệp cũng được tất cả mọi người tôn kính, cả Lục Thủ thành run rẩy dưới tiếng quát của y, cách đó không xa thành lạc đà đang chậm rãi di chuyển, hiện giờ quây thành hình tròn, đang dần co lại. Trong vòng tròn hơn hai nghìn kỵ binh đột quyết đang tả xung hữu đột, khi thành lạc đà co lại đúng tầm bắn, đả kích tử bốn phương tám hướng ập tới, chưa tới một tuần hương, tới ngay một con ngựa đứng vững cũng chẳng còn.
Một tháng qua người Đột Quyết không ngừng xuất hiện gần thành Lục Thủ, lại bắt đầu lặp lại chuyện năm ngoái, không giết hết đám du kỵ này, Vân Diệp không thể cứu viện Quách Hiếu Khác.

- Ha ha ha, lão phu hôm nay đã được thấy thần uy của Vân hầu, không ngờ thành lạc đà còn có thể dùng để phục kích, trận chiến gọn gàng như vậy lão phu thấy lần đầu. Vân hầu vội vãn diệt trừ hậu họa ở đây như thế, chẳng lẽ muốn đi cứu viện Quách Hiếu Khác?

- Lão phu chỉ hỏi thế thôi, không có ý gì, nhưng chúng ta vội vàng đi thành Quy Tư như vậy, không lo bị mai phục sao? Hai vạn quân của Quách Hiếu Khác bị mấy chục vạn quân địch bao vây, ông ta đã càm cự hai tháng rồi, vì sao người Tây Vực còn chưa hạ thành Quy Tư?

Đỗ Như Hối ngồi bên cạnh Vân Diệp hỏi:

- Chúng muốn vây thành đánh chi viện, thành lạc đà và đại quân của ta đều không phải là quân đội Đại Đường mà chúng quen thuộc, nếu như bọn chúng chạy lung tung trên sa mạc thì đúng là làm ta đau đầu, giờ bọn chúng tụ lại muốn chọi cứng một trận, bản soái cầu mà chẳng được.

Vân Diệp cực kỳ tự tin vào quân đội của mình, bản thân mấy năm qua ngoài rèn đội quân hỏa khí thì chẳng làm gì khác, luận tới sát thương chính diện, quân của mình tuyệt đối là đứng đầu thiên hạ.

Hiện giờ lại có thêm thành lạc đà, công sự phòng ngự tốt nhất, cho dù đối diện có nhiều kẻ địch tới đâu, Vân Diệp cũng muốn thử xem thân thể kẻ địch mạch, hay thuốc nổ, dầu hỏa của mình lợi hại.

Đỗ Như Hối nhìn hai nghìn cười Đột Quyết bị tiêu diệt dễ dàng liền có đánh giá mới về sức chiến đấu của quân đội Vân Diệp, chủ soái đã hạ quyết tâm, mình chỉ đành đồng ý, giúp y xử lý các loại chính vụ, ở phương diện này Vân Diệp cưỡi ngựa cũng chẳng đuổi kịp. Huống hồ gần đây ông ta bị Vô Thiệt rất muốn được người khác kéo xuống hầm tắm thần quang, ông già chẳng hề có căn cứ cũng tán đồng kiến giải của Vô Thiệt, hiện giờ ngày nào ông ta không tắm thần quang là khó chịu ngày đó.

Vân Diệp không để lại Cao Xương một binh một tốt nào, y dám để lại thì họ sẽ thành vật hi sinh, người Tây Vực quay về chắc chắn sẽ thi hành hình phạt tàn khốc nhất với họ.

Nhân viên Bắc Đình dù là quan văn hay võ đều có thể cưỡi ngựa cầm đao, nhân tài hiếm có, Vân Diệp đưa toàn bộ vào thành lạc đà, hiện trụ sở Bắc Đình là thành lạc đà.

Khí cầu từ tối qua đã được thả lên trời, khí cầu buộc thừng vào thành lạc đà, còn có sợi dây sắt nối với gian nhà gỗ của Vân Diệp, nếu có cảnh báo, sẽ có một ống trúc thuận theo sợi dây sắt trượt xuống mặt đất. Kẻ địch muốn đột kích, trừ khi có bão cát, mà thời tiết như vậy chẳng hành quân được.

Chỗ Quách Hiếu Khác chẳng biết ra sao rồi, lão già ương bướng đó khi phát hiện địch nhào tới liền phái thám mã phát cảnh báo bốn phía, nhưng không hề nhắc tới cứu viện.

Vân Diệp ngửi thấy mùi chết chóc trong văn thư của ông ta, hai vạn người không giữ được người Thổ Phồn, để người Thổ Phồn xông thẳng vào, đó là đại tội, nếu ông ta không ở Quy Tư mà là ở Vu Điền sẽ có thể cùng thành Loạn Thạch phối hợp với nhau phòng vệ, dù đánh không được, bị địch đột phá cũng là do kẻ địch quá hùng mạnh, sau này về Trường An không ai nói được gì.

Hiện là sai lầm về sách lược, chủ soái khó tránh khỏi trách nhiệm.

Chương 1274: Đế vương bi ai

Đi từ khi mặt trời mọc tới lúc mặt trời lặn, đi chưa tới năm mươi dặm, đó là điểm yếu lớn nhất của thành lạc đà, muốn cứu viện Quách Hiếu Khác, đi thế này sẽ mất bốn mươi ngày.

Hiện giờ cục diện đã rất rõ ràng rồi, đại quân của Trình Giảo Kim đã nhanh chóng tới Đại Phi Xuyên, dọc đường công thành phá trại, thế như lửa mạnh, cùng Tùng Tán Can Bố giằng co với nhau, dù Tùng Tán Can Bố nhiều lần nói với Trình Giảo Kim tiến công Sa châu là do đại tộc Thổ Phồn gây ra, ông ta không có mấy quyền khống chế bắc Thổ Phồn, còn phái sứ giả tiến kinh, muốn nói rõ hiện trạng phức tạp của Thổ Phồn.

Lý Nhị lạnh nhạt nói một câu đóng tất cả cánh cửa hòa đàm:

- Người Thổ Phồn có thể khơi lên chiến tranh, nhưng muốn ngừng chiến phải được trẫm đồng ý.

Đại quân Lý Tịnh đã rời Ngọc Môn Quan xây thành trại ở Độc Sơn lĩnh, phái thám báo tới thành Loạn Thạch, chuẩn bị cùng Hứa Kính Tông giáp kích tiên phong của Thổ Phồn.

Trương Lượng điên cuồng đồ sát vô nhân tính ven biển Tân La, Bách Tề, nữ vương Tân La phải rời hành cung của mình vào thành Hùng Tân, dù nguy cấp như vậ cũng không rút quân đang đại chiến với Trương Kiệm về, bà ta biết một khi chiến tranh bất lợi, chờ đợi mình sẽ là sự trừng phạt khủng bố thế nào.

Khó chơi nhất là người Thất Vi và Mạt Hạt, bọn họ tác chiến cực kỳ dũng mãnh, quanh năm sống ở hoàn cảnh khốc liệt đã rèn lên tấm thân như sắt thép, Khế Bật gian nan ứng phó.

Lý Nhị lòng như có lửa đốt, kiến thiết trong nước chỉ tiến hành non nữa phải vội vã chuyển trọng tâm chính sách từ dân sự sang quân sự, nói thì nhẹ nhàng, nhưng tốt thất bao nhiêu chỉ ông ta mới biết.

Lý Nhị chỉ cần đọc qua một lượt tấu chương là lửa giận lại bùng lên, kênh mương, đập nước, đường xá, thành trì đều ngừng thi công, rút lượng lớn tiền tài từ những chỗ này sang mua sắm quân nhu, nội phụ của ông ta lấy ra ba phần vẫn không thỏa mãn được quân nhu. Xưa nay đánh trận là đốt tiền lương.

- Vay nợ?

Lý Nhị cuối cùng cũng tìm ra được một tấu chương khác biệt trong số tấu chương làm mình nổi điên kia, lật trang đầu xem tên, Địch Nhân Kiệt, ông ta rất thích người thanh niên này, cho nên khi xử lý sự kiện lửa cháy phường Đãi Hiền mới nới lỏng cho hắn.

- Nay biên cương tứ bề khói lửa, quốc khố cung ưng ngày càng gian nan, thần cho rằng cuộc chiến này sẽ kéo dài, muốn giành được thắng lợi cuối cùng phải đảm bảo đủ chi phí, nay toàn bộ kiến thiết đã dừng, hộ bộ đã tới thời khắc nguy cấp năm nay ăn lương năm sau, thần cho rằng, dân gian giàu có, triều đình chỉ cần phát hành ít trái phiếu, ắt đủ qua vài năm..

Lý Nhị thở dài:

- Chẳng lẽ trẫm tới mức phải vay tiền thần dân duy trì quốc gia vận hành rồi sao?

Rời bàn, Lý Nhị nhìn phong hỏa đài trên Long Thủ Nguyên Nam Hải hiện cũng có chiến sự, có điều chắc không sao, chiếc Đại Đế ở đó mà, có nó tọa trấn Nam Hải, vì sao người Đại Thực còn tới quấy phá? Chẳng lẽ Đại Đường của trẫm gây trở ngại cho các ngươi sao?

Chiến sự chưa ngừng, lang yên không ngày nào được dừng, điều đó quy định trong luật, nhắc nhở đế vương chớ quên mình đang trong nguy nan.

- Bệ hạ, Dương phi nương nương mới người tới nhà ấm tản bộ, nương nương trồng một cây chuối tiêu, năm nay không ngờ lại nở hoa, đây là dấu hiệu đại hỉ, nương nương chuyên môn chuẩn bị mấy món ăn, mời bệ hạ cùng uống một chén. Đoàn Hồng từ điện bên đi vào, khó lắm mới đợi được hoàng đế nhàn hạ, vội đi tới bẩm báo.

- Cũng tốt, trẫm đi ngay, có điều chuối tiêu ra hoa kết quả là chuyện thường, chẳng thể nói là điềm lành. Lâu rồi không tới, uống chén rượu cũng tốt, ngươi đi mời hoàng hậu và Âm phi cùng tới.

Hoàng đế đi tới đâu, Đoàn Hồng theo tới đó, men theo ao Thái Dịch, nhìn lá sen xanh trải kín ao, đã có đài sen lộ ra khỏi mặt nước, bươm bướm vỗ cánh lượng quanh, Lý Nhị mới phát hiện bất tri bất giác mùa hè đã tới.

Lý Nhị dừng bước nói:

- Quốc sự gian nan, trẫm bỏ qua biết bao vật mỹ hảo, Viên Thủ Thành viết thư tới nói, đã tìm được đất thần tiên, nhìn thấy tuyết long, thấy tinh quái sắp biến thành người, thấy thần uy, thấy cực thú trong truyền thuyết. Theo ông ta nói, đạo môn chuẩn bị xây thần cung ở Bắc Đình, cung phụng Tây Vương mẫu, muốn ở đó tu hành, mong ngày đắc đạo.

- Ha ha ha, đắc đạo thành tiên thì sao, gấm vóc khắp nơi thì sao, trẫm chẳng phải suốt ngày bận tối tăm mặt mũi, chẳng rõ xuân hè, thế giới bên ngoài đặc sắc như vậy mà trẫm chẳng thể thưởng thức. Đoàn Hồng, đợi vài năm nữa ngươi cũng học Vô Thiệt tiêu diêu tự tại đi, tòa hoàng cung này nhốt mình trẫm là đủ.

Nghe hoàng đế nói thê thảm như vậy, Đoàn Hồng rơi lệ:

- Bệ hạ ngàn vạn lần đừng nghĩ như thế, người còn có tướng sĩ chinh chiến bên ngoài, đại thần cần cù quản lý quốc gia, các nương nương hiền lương thục đức, bệ hạ càng uy vọng khắp nơi, nô tài nguyện theo hầu hạ bệ hạ mãi mãi.

- Ha ha ha, trẫm chẳng qua là nhìn thấy hoa sen nở mà nhất thời cảm khái thôi, đi xem cây chuối tiêu mà dương phi trồng ra hoa thế nào, Vân gia cũng chẳng có bản lĩnh này.

Lý Nhị chưa bao giờ thiếu hùng tâm tráng chí, mặc dù nhất thời sa sút, trong chớp mắt lại biến thành đế vương hùng bá thiên hạ. Tân Nguyệt chỉnh lý xong sổ sách trong nhà, cũng tiếp kiến quản sự thương đội từ Tây Vực về, nghe thấy cách cục Tây Vực đại biến, lại không hoảng loạn như xưa nữa, nhưng chấp hành gia pháp càng thêm nghiêm ngặt. Nam chủ nhân ra ngoài chinh chiến, Tân Nguyệt từ chối hết thảy chuyện thăm viếng, cùng Linh Đang bận rộn quản lý việc nhà.

Cuối tháng năm mạch đã có màu vàng, bông gạo cũng trĩu xuống, nông vụ không thể làm lỡ, một khi mưa xuống thì vất vả cả năm sẽ hủy trong chốc lát. Ngọc mễ nhà trồng ở trên núi hiện đang xanh, luôn có gấu mèo và lợn rừng tới phá hoại, các lão binh đã bắt được mười mấy con lợn rừng rồi mà thứ này không nhớ, hôm n ay quản sự lại tới báo có một luống ngô bị lợn rừng dũi đổ.

Vân Thọ lại dẫn gia tướng đi xử lý lợn rừng rồi, tối nay không về, Tân Nguyệt sau khi tới phòng lão nãi nãi thỉnh an xong lại đi kiểm tra tất cả khuê phòng của khuê nữ, đây là chuyện nàng làm hàng ngày, đánh Tiểu Nha một trận, đuổi Lý Hữu đi, hai đứa này mặt đỏ rực chắc chắn không làm chuyện hay ho gì.

Hai đứa ngốc, có ba tháng mà cũng không đợi được à? Khi ấy thích làm gì thì làm, giờ chẳng may có thai thì ba năm khổ cực của Lý Hữu thành uổng phí.

Lý Hữu bị người ta dùng chổi lông gà đuổi đi cười hì hì nhận Lão Tiền chúc mừng, chỉ tú lâu của Tiểu Nha nói:

- Đừng nói ra, mất mặt quá, bị tẩu phu nhân đuổi đi, lưng trúng hai đòn, đợi lát nữa tẩu phu nhân hết giận, ông đem đồ của ta tới phòng Tiểu Nha, vừa rồi t hấy nàng bị đánh thảm, lại không dám ngăn cản.

Lão Tiền cười lớn:

- Vương gia chỉ còn ba tháng nữa tới kỳ rồi, phu nhân sợ hai người tình nồng sinh chuyện, thời gian chớp mắt cái là qua thôi, chỗ tiểu nương tử có lão nô chăm sóc.

Lý Hữu rời đại môn Vân gia, lòng cực kỳ khoan khoái, có trưởng bối suy nghĩ cho mình, Lý Hữu chẳng ngại ăn thêm vài gậy.

Nhìn thời gian không còn sớm nữa, xem ra hôm n ay không kiếm được miếng ăn ở Vân gia rồi, đành đánh ngựa tới thư viện, tối nay định an thân ở đó.

- Lý Hữu, đệ đệ của ngươi đang đắp giả sơn, chẳng biết là Lệ Sơn hay Hãn Sơn, nói hắn khóc hắn không nhận, nói mồ hôi vào mắt tràn ra.

Hi Mạt Đế Á ôm một chồng sách từ trong văn phòng đi ra liền thấy Lý Hữu đang nhìn ngó lung tung:

- Vì sao?

Lý Hữu giật mình, Lý Trì giảo hoạt như cáo sao lại thảm như thế?

- Nghe nói hắn xúi Lý Cương tiên sinh mua lông cừu ở phía bắc có vấn đề, bị quản sự phát hiện, sau đó Lý Cương tiên sinh nói hắn là loại bại hoại, muốn hắn chọn, hoặc là trả lại lông sơn dương lại, lấy lông cừu, hoặc là đắp giả sơn, kết quả là tên đệ đệ mê tiền của ngươi chọn đi đắp giả sơn.

Chương 1275: Dòng chảy ngầm

- Không có chuyện gì, đệ đường đường Tấn vương sao có thể làm loại chuyện tệ hại đó.

Lý Trị hai tay buộc vải dứt khoát phủ nhận, cố làm ra vẻ phóng khoáng phủi tay ngồi lên tảng đá tỏ ra vô cùng hào khí.

- Ca ca vất vả ở thư viện hơn bốn năm, lâu hơn bất kỳ ai trong số các ngươi, tính cách tiên sinh ở đây thế nào sao chẳng biết? Ngươi là vương tử cũng thế, chân trắng cũng thế, căn bản không khác gì, ngươi nghĩ những tiên sinh chỉ vì ngứa mắt với ngươi nên trừng phạt sao?

Lý Hữu hồ nghi đi quanh Lý Trì, nghĩ tới tiền án của hắn, thở dài:

- Ngươi lo kẻ địch đột quá Vân Trung quấy nhiễu Tấn Dương cho nên không từ thủ đoạn chuẩn bị quân bị phải không?

Lý Trì vẫn nghiêm mặt nói:

- Bất kể đệ có sai hay không thì hiện giờ đệ cũng tiếp nhận trừng phạt rồi, chỉ cần đắp xong giả sơn là không ai nhắc tới chuyện này nữa, đúng sai không quan trọng, Tứ ca, quên nó đi được không?

Lý Hữu không nói nữa, bắt đầu truyền thụ cho hắn cách buộc vải vào tay ra sao để không bị thương, nếu có khả năng lợi dụng hợp lý đám gấu mèo cũng được.

- Cái con đầu có vết sẹo ấy, chỉ cần cho nó ăn là nó sẽ giúp đệ chuyển đá..

Sau khi Lý Hữu đi, Hủy Tử mang cơm cho ca ca ngạc nhiên phát hiện một con gấu mèo to béo đang gầm gừ mang một tảng đá tới trước mặt Lý Trì, sau đó há miệng đợi ăn, Lý Trì xếp đá xong ném nửa miếng măng tươi vào mồm nó, con gấu mèo nhai rào rào rồi lại xoay người đi chuyển đá tiếp.

Măng mùa hè chẳng đáng tiền, mấy đồng là có thể mua cả đống, Hủy Tử nổi giận giữ lấy gấu mèo, không cho nó chuyển đá nữa, ca ca mắc lỗi đang bị trừng phạt không thể dùng mánh.

Lý Trì cười xấu xa ném cho con gấu mèo một miếng măng, con gấu mèo kia lập tức chạy đi chuyển đá, chẳng biết con gấu mèo này được vị cao nhân nào dạy dỗ mà hiểu đạo lý thông qua lao động kiếm cái ăn.

Hủy Tử nhìn thấy con gấu mèo dùng hai chân trước chuyển đá, hai chân ngắn chập chững đi tới, tựa hồ quyết tâm lao động tới cùng.

Lý Trì xoa đầu con gấu mèo, mở hộp thức ăn lấy bánh ngọt cao cấp cho gấu mèo ăn. Hủy Tử đi đường hai nhiều nên đỏ mặt, có lẽ do ở thư viện tâm tình tốt, khuôn mặt thiếu nữ xuất hiện chút mập mạp của trẻ con.

Hai huynh muội và con gấu mèo ngồi dưới đình ăn cơm, Lý Trì nói:

- Tiểu Muội, ta rất muốn tới Vân Trung, nơi đó có con dân của ta, nghe nói Ngụy Trưng ở đó gian nan đối phó với man tộc, bao năm qua ta kiệt lực vì bách tính Tấn Dương, vô tình cùng họ kết thành một rồi.
- Muội biết tính ta, chỉ muốn sống yên ổn, không muốn trêu chọc ai, nhưng người khác cũng đừng hòng ức hiếp ta! Lý Cương tiên sinh thực sự muốn trừng phạt ta, muốn thông qua hình phạt gian khổ nhất này muốn ta từ bỏ, ông ấy cho rằng ta không hợp cách, đúng là ta không đủ thể lực đắp giả sơn, song có gấu mèo giúp, ta sẽ hoàn thành.

- Cửu ca cũng muốn đi à?

Hủy Tử rưng rưng nước mắt, nắm lấy áo Lý Trì như lúc còn nhỏ:

- Cửu ca lớn rồi, phải làm chuyện ta nên làm, Hủy Tử, sau khi ta đi, muội phải ăn tốt, trị bệnh tốt, nuôi thân thể khỏe mạnh, tới khi đó ta đưa muội đi cưỡi ngựa, người Lý gia không thể không biết cưỡi ngựa.

- Nếu muội không thích ở trong hoàng cung thì ở hành cung Ngọc Sơn đi, cách thác nước xa một chút, ồn chết người. Muội vốn thích thanh tịnh, đọc sách, đánh đàn, đợi ta từ Vân Trung về, nói không chừng muội đã có phò mã, không biết phụ hoàng mẫu hậu sẽ gả muội cho nhân vật đáng nể nào, ta rất tò mò.

Hủy Tử mặt đỏ rực, giơ nắm đấm đánh Lý Trì, cử động hơi mạnh một chút đã thở dốc rồi, Lý Trì vội vuốt lưng cho muội muội.

Nụ cười trên mặt Hủy Tử biến mất, buồn bã nói:

- Muội không gả đi, muội sẽ sống cùng phụ hoàng mẫu hậu.

- Chủ yếu là trên đời này không tìm được nam tử khiến tiểu muội ta bội phục, không gả thì không gả.
Lý Trì an ủi, Tôn Tư Mạc đã nói từ lâu, thể chất Hủy Tử không thể cưới gả, đó là vết thương trong lòng nàng.

Hủy Tử xách giỏ cùng thị nữ quay về thư viện nữ tử, Lý Trì vỗ đầu con gấu mèo đang ngáy khò khò, chuẩn bị sớm ngày đáp giả sơn xong còn tới Vân Trung.

Hà Thiệu vét sạch tài sản, chuyển thành hối phiếu chuẩn bị tới Ngọc Môn Quan, tin tưởng vào quân lực Đại Đường không chỉ có hoàng đế, cũng không phải quân nhân, mà chính là thương cổ, bọn họ mới là người thực sự hiểu trang bị quân đội Đại Đường, trang bị của phủ binh Quan Trung tuyệt đối không ít hơn một trăm ngân tệ, còn tinh nhuệ hơn gấp nhiều lần. Đó mới chỉ là đao kiếm và khải giáp, chưa tính chiến mã và trang bị cỡ lớn trong quân.

Huống hồ con cháu Quan Trung xưa nay giỏi chịu đựng khổ chiến, chỉ cần không gặp phải lực lượng quá chênh lệch thì thường có thể an toàn rút lui, ví dụ bách kỵ phá vạn người thấy khắp nơi trong văn thư trong quân.

Đây là một cơ hội tốt để phát tài, để bố trí lại bố cục thương nghiệp. Tây Vực tuy là chỗ chó ăn đá gà ăn sỏi, nhưng ở đó có ốc đảo lớn và Tuyết Sơn, tin tức Đạo môn quần bị xây dựng Thần cung ở Thuyết Sơn, Hà Thiệu được biết ngay lập tức.

Trong thư Vân Diệp nói rất rõ ràng, lần này Đạo môn bỏ vốn lớn, ai dám ngăn cản họ xây thần cung, kết cục sẽ vô cùng thê thảm, nếu không ngăn được thì nhất định phải chia một chén canh.

Trên đỉnh Tuyết Sơn thì không tranh với đám lão đạo nữa, nhưng ở dưới Tuyết Sơn xây một cái trấn, đoán chừng có thể phát tài lớn, tín đồ khắp thế giới tới Tuyết Sơn triều bài thế nào cũng phải có chỗ nghỉ chân, huống hồ đâu phải ai cũng có thể lên Tuyết Sơn một chuyến, Đạo môn sẽ khống chế tốt chừng mực.

Lý Tịnh ở Ngọc Môn Quan, Vân Diệp ở Bắc Đình, còn ai có cơ hội tốt hơn mình nữa? Lần này Hà Thiệu mang theo ba đứa nhi tử, toàn bộ là tên béo, muốn kế thừa gia nghiệp mà không muốn chịu khổ là nằm mơ.

Thiên Sơn, Côn Lôn sơn, đó là nơi ở của thần tiên, có thể đem chuyện làm ăn tới mức được sánh ngang với thần tiên, Hà Thiệu thấy không uổng kiếp này.

Mua bán chiến lợi phẩm của binh sĩ là chuyện quen tay rồi, đem theo vài chuyên gia giám định là được, mạng lưới cửa hiệu dân dụng của Hà Thiệu đã vươn tới cấp huyện, ở nơi phồn hoa còn tới thôn trại.

Đội lạc đà, đội ngựa, đội xe, đội khí cầu của Hà Thiệu đều đã chuẩn bị thỏa đáng, hiện giờ điều duy nhất cần chờ đợi quân đội Đại Đường phản kích, luc sđó Hà Thiệu sẽ không chút do dự tiến vào sa mạc mênh mông, theo sau lưng quân đội như con kền kền, nhặt bất kỳ thứ cơm thừa canh cặn nào đại quân sót lại.

Hắn có kinh nghiệm này rồi, thứ hổ ăn thừa luôn làm linh cẩu no bụng, giống như hắn làm chuyện vận tải khí cầu, Lý Thái luôn muốn phi thuyền bay lên không như hỏa tiễn, Trường Tôn Vô Kỵ chỉ muốn khí cầu của mình bay thật nhanh thật linh hoạt trên không.

Hà Thiệu không nghĩ thế, hắn cho rằng khí cầu không cần bay nhanh, không cần bay cao, chỉ cần có thể mang hàng từ chỗ này tới chỗ kia nhanh hơn xe ngựa là được.

Cho nên trên quan đạo ngươi nhìn thấy khí cầu bay rất t hấp, dưới treo hàng hóa, dó bốn năm con ngựa kéo đi, ngươi cũng thấy trên thuyền chở đầy hàng còn có một cái khí cầu chở đầy hàng, đi theo thuyền, thứ này quá lợi, qua sông không cần thuyền, qua núi không cần thay xe ngựa, cực kỳ thuận tiện.

Lý Thái gọi Hà Thiệu tới Ngụy vương phủ đánh cho một trận, cho rằng cách làm của hắn quá mất mặt, Trường Tôn Vô Kỵ thì chỉ cười, nhưng nửa năm sau ông ta không cười được nữa, vì ông ta phát hiện khí cầu của Hà Thiệu đã chiếm cứ một phần của nghành vận chuyển hàng hóa...

Chương 1276: Một Ngày Của Quách Bình

Thành Quy Tư cháy từ khi liên quân Đột Quyết tiến vào đến giờ vẫn chưa tắt.

Quách Bình bắn mũi tên cuối cùng rồi vọt tới miệng lỗ châu mai, lấy xiên ra sức đẩy thang của địch nhân xuống. Còn chưa kịp thở lấy một cái đã nhặt thuẫn lên che vào lỗ hổng, phía trên lập tức truyền tới tiếng vang không dứt. Dựa lưng vào tấm thuẫn ngồi xổm, móc từ trong ngực ra vắt cơm bỏ vào miệng nhai vội, từ sáng đến trưa hắn còn chưa ăn gì, vắt cơm này cũng thiu cả rồi.

Đầy trời toàn là đá lớn, đây là đầu thạch xa của người Đột Quyết, từ lúc bát ngưu nỗ trên thành dùng hết tên thì vật này đã đến gần tường thành. Đầu thạch xa của người Đột Quyết không lớn, đá được ném cũng chỉ cỡ đầu người, nhưng số lượng rất nhiều, rất khó tránh né. Thành tường của Quy Tư không có chỗ giấu binh như trong quan nội, tường nơi đây chỉ là một tường đất cao hai trượng.

Có tránh được đá hay không thì phải trông vào vận khí, mà số Thạch Đầu cũng đen, bị hai tảng đá phang vào liên tiếp, xương ngực lộ ra, nửa đầu biến dạng, tay chân thì co giật vô thức.

Đặt tên gì không đặt, lại đi đặt là Thạch Đầu.

Vận khí của Quách Bình rất tốt, đá ném về phía hắn gần nhất cũng xa một trượng. Mưa đá còn chưa dứt, ngoài thành vang lên tiếng kèn sừng trâu, 3 ngắn 2 dài, đây là tín hiệu người Đột Quyết rút lui. Quách Bình thở phào duỗi dài chân, quay đầu qua khe hở tấm thuẫn nhìn người Đột Quyết rút đi như thủy triều.

Hắn nhìn người Hồ ngã ở đầu tường, thấy bọn họ mặc áo choàng trắng, đây cũng không phải người Đột Quyết, chắc là người của chín họ Chiêu Vũ. Lúc đầu hắn định cắt đầu hoặc tai đi báo công, nhưng trải qua hồi lâu chẳng ai còn hứng thú làm việc này. Giờ được uống một hớp nước, ăn được bát mì đã là sướng như tiên rồi.

Đầu tường vang tiếng hò hét của giáo úy:

- Đội thứ nhất chỉnh đội, đội thứ hai chỉnh đội, đội thứ ba chỉnh đội, điểm danh miệng, ai không nói được nhờ người bên cạnh.

Quách Bình vểnh tai lắng nghe, ba cái bách nhân đội đếm tới 61 thì dừng, hôm qua còn 173 người, hôm nay đã toi mất 112 người.

Sinh tử là chuyện thường mà, Quách Bình rất nhớ câu này, khi hắn vừa vào quân đội thì nghe một lão binh nói vậy. Lúc ấy lão binh không nói hùng hồn, chỉ rất bình thường thản nhiên, giống như ăn bữa cơm uống hớp nước vậy.

Thi thể Thạch Đầu được các phụ binh kéo xuống, giáp của hắn cũng bị một phụ binh lấy dùng, phụ binh còn lấy nốt hoành đao và trường mâu rồi ngồi xuống cạnh Quách Bình.

Phụ binh lấy ra quả dưa hấu to chừng quả đấm đưa cho Quách Bình cười nói:
- Lúc trưng dụng nhà người Hồ trong thành, ta phát hiện trong vườn có dưa hấu, dù chưa tới lúc thu hoạch nhưng ăn tạm cũng được.

Quách Bình biết đây là cách tân binh lấy lòng, hôm qua Thạch Đầu còn đáp ứng sau này trở lại Tam Nguyên sẽ rủ hắn tới Vị Hà rình trộm nữ nhân tắm, những nữ nhân đó da trắng nhìn thích cực kì.

Dưa hấu chả có mùi vị gì, ruột cứ như bông, cũng may cũng còn nước, để thấm họng cũng được.

Phụ binh lại lén lút đưa cho Quách Bình một bó nỗ tiễn, hắn sờ một cái thì thấy dầu mỡ bên trên cũng chưa được lau sạch, 24 mũi nỗ tiễn 1 thước 6 không thiếu một mũi nào.

- Từ đâu mà có? Không phải thứ này đã hạn chế cung ứng sao?

- Ta chỉ là quan nhỏ phục vụ phía sau, đây là việc tỉ phu tìm cho ta, giờ tỉ phu ta bị tướng quân điều đến thành bắc không biết thế nào, những tên này đều là hắn để lại cho ta, ta không dùng đến, nên đưa ngươi dùng tốt hơn.

Quách Bình gật đầu, cúi xuống nhặt lấy miếng vải rách lau sạch dầu mỡ trên đầu mũi tên. Hắn vừa mới thề rồi, sẽ không bao giờ hỏi tên những binh sĩ mới tới nữa, hắn cứ hỏi tên người nào là người đó ra đi luôn.

Sao cũng đã phủ khắp bầu trời, người Đột Quyết phía xa vẫn chưa bỏ đi, nhìn những đống lửa lấm chấm ngoài thành kéo dài tới tận chân trời, không biết có bao nhiêu địch nhân. Tấn công đầu tiên là người Thổ Dục Hồn, những người này rất dễ đối phó, chỉ cần giết tên tướng lĩnh cầm đầu là bọn chúng sẽ tan tác. Tiếp theo là người Tiết Diên Đà, cơ thể bọn họ rất cường tráng, ở trần vọt tới, trước ngực là đám lông đen. Cổ bọn họ rất to, hoành đao sắc bén cũng không thể một nhát chém đứt, ngược lại còn bị kẹt đao, đội chính của Quách Bình chính là bị kẹt đao rồi bị tên Tiết Diên Đà khác giết như vậy. Quách Bình cho rằng giết chúng tốt nhất là dùng lao, to lớn rất dễ nhắm bắn, mũi lao hơn một thước dễ dàng đâm thủng người bọn chúng, dẫu có mặc giáp cũng vậy.

Loan đao của Chín họ Chiêu Vũ rất lợi hại, hiện tại có đến hơn nửa số người chết là vì loan đao này, vết thương toàn ở cổ, tay nơi khôi giáp không che được. Đối phó bọn họ tốt nhất là dùng đoản nỗ, tốt nhất là dùng tên độc, chẳng qua đại soái không cho phép bộ hạ dụng độc.

Lương thực giờ cũng chỉ có cháo, Quách Bình hiểu nổi khổ của tướng quân, viện quân Bắc Đình ít nhất phải một tháng mới đến, thậm chí lâu hơn, mọi người cần tiết kiệm lương thực mới có thể chống đỡ hết một tháng này.

Nghe nói Vân soái và Quách Soái của Bắc Đình bất hòa, bọn họ nhìn nhau không thuận mắt. Quách soái thì cho rằng Vân soái nhát gan, Vân soái lại nói Quách soái chỉ biết đâm đầu về phía trước như trâu húc mả. Quách soái dưới cơn giận liền dâng tấu kiện tới bệ hạ, kết quả Quách soái thoát được Vân soái chỉ huy, An Tây quân cho tới giờ tồn tại độc lập, chưa nghe thấy ai tới chỉ huy, đây là giáo úy nói nhỏ lúc họp, Quách Bình là tân đội chính nên có nghe qua.

Đi theo Quách soái nhưng vẫn chưa nói với Vân soái, dù tước vị Vân soái cao hơn Quách soái, dù Quách soái dẫn mọi người bị hãm vào trùng vây cũng không ai trách, mấy ngày nay đại soái cũng bắt đầu tuần thị thành đầu rồi, khích lệ mọi người kiên trì một đoạn thời gian nữa là Bắc Đình quân sẽ tới, đến lúc đó mọi người cùng nhau hợp lại giết sạch đám người Hồ này.

Nói kể cũng lạ, mọi người đều biết Quách soái và Vân soái đã ra mặt chống đối nhau, nhưng không một ai nghi ngờ Vân soái sẽ cố ý không cứu viện, ngay cả đầu bếp trong quân cũng không nghĩ như vậy, tất cả đều bấm ngón tay tính ngày Vân soái tới, dù từ Cao Xương tới Quy Tư chừng 1600 dặm đường, hơn nữa còn bị ngăn cách bởi một sa mạc.

- Cố chịu 36 ngày nữa, đại quân Vân soái sẽ tới, lúc đó chúng ta sẽ ra khỏi thành đánh một trận thống khoái.

Quách Bình bỗng nhiên quay đầu cao hứng nói một câu với tân binh đang lơ mơ ngủ bên cạnh.

Vào buổi sáng mỗi người được phát một bát cháo loãng, cộng thêm 2 vắt cơm, bằng không thì không chết vì đánh nhau thì cũng chết vì đói. Quách Bình uống vội bát cháo loãng, ăn một vắt cơm, cất vắt còn lại vào người, cái này là bữa trưa của hắn, hắn đã tác chiến trên thành đầu bảy ngày rồi, cố thêm 3 ngày nữa sẽ được thay phiên, cho nên dù thế nào cũng phải cố mà qua.

Đám phụ binh bận rộn một đêm, lỗ hổng hư hại đã được bịt lại bằng lưới sắt, sau lưới sắt còn chất vô số cọc nhọn, nhìn một cái cũng biết là rút từ mái nhà ra.

Quách Bình lại nhận được một mệnh lệnh mới, hắn cần dẫn bách nhân đội phòng thủ ở góc thành tường, đây là chỗ gay go bởi cả đội sẽ bị ở trước nhất, cũng là chỗ nguy hiểm nhất. Đây là muốn hắn dùng sức một đội thay hai đội phòng thủ.

Quách Bình vừa muốn há mồm nói mình chỉ còn lại 71 người, không thể đảm nhiệm được nhiệm vụ nặng như vậy, nhưng nhìn ánh mắt đỏ hồng của giáo úy thì lại nuốt ngược lời nói vào trong.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau