ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1266 - Chương 1270

Chương 1267: Lang yên tứ bề

Người Đại Thực đã rút lui, sáu chiếc hạm phụ trợ của Lưu Nhân Nguyện chỉ còn lại hai chiếc, hơn nữa ở trạng thái nửa chìm, cái giá của cuộc chiến quá lớn.

Hai bên mạn thuyền chiếc Đại Đế treo đầy người Đại Thực, mười mấy tên ăn mặc hoa lệ bị trói vào cột buồm, bọn chúng không hề sợ hãi, như không hề nghe thấy tiếng đồng bạn bị cá mập cắn xé.

- Cho ta biết mục đích phát động chiến tranh của các ngươi.

Lưu Nhân Nguyên bỏ mũ trụ ra, chất vấn lão giả mình đầy thương tích, ông ta hẳn là thủ lĩnh.

- Chúa của ta từng nói bất kỳ ác ma phi chính nghĩa nào cũng sẽ bị lửa thiêu cháy, người trẻ tuổi, ngươi đã sẵn sàng bị thiêu cháy chưa?

Nghe thông dịch giải thích, Lưu Nhân Nguyện sai quân sĩ mang lò lửa tới, kéo một tên hồng y nhân buộc vào gậy sắt đem nướng.

Lão giả vẫn cười:

- Linh hồn hồng y võ sĩ đều hiến cho chúa, đau đớn không làm hắn khuất phục, tương lai ngươi sẽ gặp khải khốc hình gấp mười lần.

- Cởi quần áo, quét dầu lên, ta muốn mời khách nhân tôn quý nhất ăn cơm.

Lưu Nhân Nguyện mặt lạnh tanh ra lệnh:

- Ta nghe tín ngưỡng thuần khiết nhất có yêu cầu nghiêm ngặt nhất về thức ăn, không biết thực đơn của các ngươi có món đồng loại này không?

- Không sao, người trẻ tuổi, nếu ngươi muốn ta ăn, ta sẽ ăn, phạm vì đói khát, bức ép mà vô tình phạm tội, tuy là cấm vật cũng không có tội, vì chân chúa nhân từ nhất.

- Các ngươi biết ta muốn bắt các ngươi, vì sao không tự sát, tưởng rằng ta sẽ nhân từ sao?

Lưu Nhân Nguyện chế nhạo:

- Ai núi cao ngã xuống mà tự sát, người đó sẽ vật lộn trong ngọn lửa vĩnh cửu của địa ngục. Ai uống thuốc độc mà tự sát, vĩnh viễn phải uống thuốc độc. Ai dùng vũ khí tự sát, vĩnh viễn phải dùng vũ khí đâm mình. Người trẻ tuổi, thống khổ nhất thời sao so được với thống khổ mãi mãi.

- Người trẻ tuổi, bọn ta có giác ngộ chiến bại rồi, ngươi muốn biết thì ta nói cho ngươi biết, chỉ hi vọng ngươi đưa thi thể bọn ta về Đại Thực, ta đảm bảo gia tộc A Bặc Đỗ Lặc sẽ hậu tạ.

- Không được, thi thể các ngươi sẽ xuất hiện trên đảo Con Cua, thủy sư Lĩnh Nam đã thề, bất kể ngoại tộc nào xâm nhập nội hải không được bọn ta đồng ý thì kết cục duy nhất của chúng là đảo Con Cua.

Lưu Nhân Nguyện từ chối không suy nghĩ:

- Người Đường đều vô lý ngang ngược thế sao? Các ngươi không phát hiện ra chính sự vô lý ngang ngược đó khiến tất cả mọi người phẫn nộ à? Như lúc này đây, người Đột Quyết, người Tiết Duyên Đà, người Thổ Cốc Hồn, người Thổ Phồn đã phát động tấn công mạnh mẽ vào phía tây các ngươi. Người Thất Vi, người Mạt Hạt tấn công từ phương bắc, người Tân La, người Bách Tề tấn công ở phía đông, còn phía nam chính là bọn ta, mà ta chỉ là bước đầu thôi.

- Người trẻ tuổi, tới giờ ngươi còn chưa tỉnh ngộ sao? Cả thế giới không thích người Đường, một quốc gia tàn bạo thì kết cục cuối cùng là diệt vong, La Mã như thế, Ba Tư như thế, Đường quốc sao có thể là ngoại lệ?

Lưu Nhân Nguyện cười lớn, mắt lóe hào quang nóng cháy, ngay cả phó tướng và các giáo úy bên cạnh đều rất hưng phấn, kiếp này không sống uổng nữa, gặp cuộc đại chiến thế này là điều họ khao khát bấy lâu.

- Đại Đường chưa bao giờ cần người khác thích, Đại Đường muốn người ta sợ. Ngươi không biết bọn ta khao khát chiến tranh thế nào, tướng sĩ Đại Đường chưa bao giờ đói khát vinh diệu và công tích như thế.

Lưu Nhân Nguyện nói xong, sai quân sĩ nhốt người Đại Thực vào ngục, quay lại nhìn bộ hạ lớn tiếng nói:

- Các huynh đệ, cơ hội lập công của chúng ta tới rồi, giết sạch kẻ địch xâm phập.

- Giết sạch kẻ địch!
Tất cả cùng hô vang.

Chiếc Đại Đế mang theo hai chiếc quân hạm thương tích đầy mình rẽ vòng lớn tới Quảng Châu, khi nó lần nữa xuất hiện ở vùng biển này, nhất định càng hùng vĩ.

Phong hỏa đài của Ngọc Môn Quan được đốt lên, khói đen xông thẳng tới trời, một khắc sau Sa Châu cũng bốc khói đen, cột khói không ngừng xuất hiện, từ Lũng Hữu tiến vào Hà Tây, quan nội, khi phong hỏa đài cực lớn ở Long Thủ Nguyên đốt lên, tiếng tù và ở Trường An chưa bao giờ dứt.

- Ở đâu đốt lửa thế?

Phòng Huyền Linh đứng ở đại môn, thời khắc này ánh mắt ông ta như điện, không có chút già nua nào.

- Ngọc Môn Quan.

Quan viên binh bộ phân biệt màu khói, lại bổ xung:

- Lâu Lan!

- Từ hôm nay trở đi, quan viên hủy bỏ tất cả nghỉ ngơi, từ mai đi, phủ binh chuẩn bị sẵn sàng, đóng kín Ngọc Môn quan.

Phòng Huyền Linh ngay lập tức hạ chính lệnh, đó là chức quyền của tể tướng.

Ngụy Trưng đứng trước cổng Trường Lạc nhìn thấy cột khói, lẩm bẩm:

- Tuyệt đối không chỉ có một cột khói..

Trương Kiệm đặt biểu chương xuống, nhìn sứ giả Tân La:

- Các ngươi không viết sai chứ? Thiện Đức Nữ vương điên rồi à? Khi bà ta viết (Tuyệt Đường thư), các ngươi không ngăn cản sao?

- Bọn ta đã chịu đựng đủ sự chèn ép, sự vô lý của người Đường rồi, tiếp tục thế này bọn ta sẽ đi vào vết xe đổ của Cao Ly. Sứ giả Tân La ưỡn ngực lên, đây là lần đầu tiên hắn ướt ngực trước người Đường:

- Trả lại Bình Nhưỡng, Dự Thủy, Nê Hà, Nam Bộ, ồ còn có thành Bạch Chước, đại quân triều ta sẽ ép tới phía bắc Lục Thủy, Đại Mạo Vinh, ngươi chắc chắn nữ vương của các ngươi không bị điên?

Đai Mạo Vinh ngồi đàng hoàng trên ghế trả lời:

- Đường hoàng miệt thị quốc quân đã mật của bọn ta, khinh thường nữ vương bọn ta, quấy nhiễu Dương Đồng sơn, ngó lơ thiện chí của bọn ta, đánh chiếm thành trì của bọn ta, ly gián quốc gia huynh đệ bọn ta. Nữ vương không quên công lao cũ của Đường hoàng, nhưng sợ quốc gia diệt vong nên nhẫn nhịn, không chỉ trích Đường quốc, còn dâng lễ vật hậu hĩnh, mong được sống tiếp.

- Nhưng tất cả đều không được báo đáo, dã tâm của các ngươi các lúc càng lớn, coi Tân La ta như hoa viên nhà mình, muốn đến là đến muốn đi là đi, người Đường còn trưng thu lao dịch ở Tân La, dùng con dân ta xây dựng thành lũy, thế là sao?

- Năm Trình Quan thứ mười ba, sứ tiết Đường quốc Lương Pha Khuất dám thay vua ta định cương vực ngay giữa cung điện bọn ta, giang sơn trăm dặm không còn.

Trương Kiệm bực mình phất tay:

- Các ngươi định tạo phản à? Cho ta một câu trả lời rõ ràng là được!

- Bọn ta không tạo phản, chỉ muốn lấy lại đất đai của mình.

- Người đâu, lôi đi chém đầu.

- Ta là sứ tiết, hai quân giao chiến không chém sứ giả.

- Ngươi đang phạm thượng.

Sứ giả Bách Tế run rẩy bị đưa vào, hắn nhìn thấy đầu Đại Mạo Vinh trên bàn. Trương Kiệm lấy lệnh tiễn gõ đầu Đại Mạo Vinh nói:

- Ba ngày trước ta được quân báo nói mười một vạn quân Bách Tề vào Tân La, hiện quân đội các ngươi hẳn đã tất công Nguyên Sơn? Đã gây chiến, vì sao còn tới đàm phán? Định xỉ nhục Trương Kiệm này à?

- Bọn ta chỉ muốn đảm bảo có được an toàn sinh sống.

Sứ giả Bách Tề tuy mặt trắng bệch vẫn nói:

- Chẳng nhẽ các ngươi cho rằng chỉ cần bọn ta lui lại sau Lục Thủy, là các ngươi có thể tự do sinh sống?

- Tất nhiên là không, còn cần minh ước ước thúc.

Trương Kiệm cười lớn:

- Bệ hạ ta cùng Hiệt Lợi lập minh ước Bạch Mã, ba năm sau liền đánh tan người Đột Quyết, nay Hiệt Lợi đang nhảy múa kiếm sống ở Trương An, các ngươi muốn thứ hiệp ước này?

- Đừng lừa mình lừa người nữa, từ lúc các ngươi gây chiến là không còn khả năng đàm phán nữa rồi, về đi, nói với vương của các ngươi, đã phát động chiến tranh thì ngàn vạn lần đừng có dừng lại.

Sứ giả Bách Tế rời Đại Đường, Trương Kiệm gõ trống điểm tướng, phân công quân vụ xong sai người đốt khói.

Khói của hắn còn chưa đốt, phong hỏa đài phía bắc đã truyền tới cảnh báo, chẳng trách người Tân La và Bách Tề lại có gan giao chiến thư, té ra người Cức Cúc và người Thất Vi cũng tạo phản rồi, đang đánh nhau với Chấp Thất Tư Lực.

Chương 1268: Ngụy Trưng nhận sai

Lang yên là phương pháp truyền tin nhanh nhất, chỉ hai ngày phong hỏa đài ở Trường An đã mù mịt khói, như nhuộm đen cả bầu trời, đông nam tây bắc đều có cảnh báo, đó là lần đầu tiên từ khi Đại Đường lập quốc tới nay.

Đại Đường toàn diện chuẩn bị ứng phó, như hoàng đế nói, người ta đánh tới rồi, còn gì để nói nữa.

Lý Tịnh tới Ngọc Môn Quan, Lý Tích tới thảo nguyên, Trình Giảo Kim tới Tùng châu, Ngưu Tiến Đạt tới Doanh châu, Phùng Áng lần nữa nhậm chức đại tổng quản hành quân Lĩnh Nam đạo, phụ trách phòng ngự ven biển Lĩnh Nam...

Cần chuẩn bị đã chuẩn bị rồi, Lý Nhị nhìn bàn đồ suy nghĩ, so sánh lực lượng xong, đấm vào vị trí Cao Xương, thở dài, nói với Trường Tôn thị:

- Chỗ khác không đáng ngại, chỉ Có Cao Xương là quá hung hiểm, nếu người Đột Quyết phá Cao Xương, hướng về phía đông có thể vào thảo nguyên, phía nam tới thẳng Khấu quan, người Thổ Phồn lần này trở nên vô cùng kiên định, theo tin Hứa Kính Tông truyền về, bọn chúng xuất binh Hắc Thạch sơn là chuyện chắc chắn.

- Quách Hiếu Khác ở tận Quy Tư, Hứa Kính Tông chỉ có tám nghìn quân, không thể ngăn người Đột Quyết đông tiến. May là Tô Định Phương đã tới Sa châu, mong rằng không có sơ xảy vào lúc này.

- Không biết thành lạc đà của Vân Diệp đã hoàn thành chưa, nếu không chiến tuyền y phòng thủ quá dài, nhất định có phiền toái lớn. Tới lúc này sinh tử cá nhân đã không quan trọng nữa, hiện Đỗ Như Hối bị vướng ở Bắc Đình, xem ra lại là chuyện tốt, có ông ta, Vân Diệp sẽ vững tin hơn.

Lý Nhị quay về chỗ ngồi uống trà, ông ta từ thiên binh vạn mã giết ra, nên với sinh tử trên chiến trường rất lãnh đạm, làm tướng quân khó có thể toàn vẹn cả đời, làm cái chuyện giết người, lại chỉ cho ngươi giết người ta, không cho người ta giết ngươi à? Làm gì có cái lý đó, cho dù mình coi trọng Vân Diệp, tuyệt đối không thể gọi y về, làm thế sau này Vân Diệp đừng mong đứng chân ở triều đình nữa.

Quân cờ đã đánh xuống, chỉ còn xem thắng bại thế nào.

- Bẩm bệ hạ, Ngụy Trưng cầu kiến.

Đoàn Hồng đi vào bẩm báo:

Lý Nhị nhe răng cười với Trường Tôn thị:

- Lão già tới cười nhạo trẫm đấy, nàng đoán xem lần này ông ta sẽ nói gì trẫm? Chắc nói trẫm là bạo quân, khiến cả thiên hạ vây đánh.

Trường Tôn thị cau mày:

- Bệ hạ, lúc này đừng gặp ông ta, nếu không bệ hạ nổi giận xảy ra mệnh hệ gì vào lúc thế này thì không nên để bình luận vô lý ảnh hưởng tới tâm trí của bệ hạ.

Lý Nhị thản nhiên lắc đầu:

- Từ khi xảy ra chuyện lần trước, trẫm phát hiện ra lòng biến thành rộng rãi hơn nhiều, Ngụy Trưng có nói lời cay nghiệt đến mấy cũng khó dao động tâm tư của trẫm. Đoàn Hồng, truyền vào, nghe ông ta lải nhải cũng tốt, coi như nghỉ ngơi đi, hôm nay mệt quá rồi.

Trường Tôn thị liền lui vào sau rèm, chuẩn bị quát lui Ngụy Trưng bất kỳ lúc nào.

Một lúc sau Ngụy Trưng xuất hiện ở cửa cung Thái Cực, tự động cởi nghi đao đặt lên đĩa của Đoàn Hồng, giọng Lý Nhị từ trong truyền ra:

- Đó là vinh dự cuối cùng của ngươi, không cần cởi, vào đi, hôm nay trẫm muốn nghe xem ngươi còn gì để nói.
Ngụy Trưng đi vào báo danh:

- Thành môn lang Ngụy Trưng bái kiến bệ hạ, mong bệ hạ sức khỏe an khang.

- Khỏi khách khí, không bị ngươi làm tức chết đã là trẫm lớn mạng rồi, có chuyện gì bẩm báo đi, không hải là chuyện vụn vặt ở cổng thành chứ?

- Chuyện lớn nhỏ đều là công vụ, chẳng lẽ vì chuyện nhỏ mà bệ hạ không hỏi tới?

Ngụy Trưng nhíu mày hỏi lại:

Lý Nhị đấm đầu nói:

- Được, nếu ta tiếp kiến ngươi rồi thì nói chuyện cổng thành của ngươi đi, hôm nay lại bắt chẹt ai? Nghe nói hiện ngươi đắc ý lắm, ngay sức khỏe cũng tốt lên, nói ra trẫm vẫn biết dùng người.

- Vi thần hôm nay tới không phải nói chuyện cổng thành, thần tới là để nhận sai với bệ hạ, đồng thời chuẩn bị phục chức, tới Sơn Đông làm quan sát sứ.

Ngụy Trưng nói rất dõng dạc:

- Cái gì, ngươi nhận sai?

Lý Nhị đứng bật dậy, ngây ra một lúc rồi đột nhiên nổi giận:

- Nếu đã biết sai, vì sao trước kia không tới thỉnh tội mà tới giờ mới đến? - Trước kia đúng sai chỉ có trời mới biết, giờ thì bệ hạ phải đúng, thần phải sai, biểu thỉnh tội của thần đã đưa tới trung thư tỉnh để họ công bố thiên hạ, cảnh cáo người sau.

- Cái gì mà trẫm phải đúng, đúng là đúng, sai là sai, hôm nay ngươi không nói rõ, trẫm sẽ trị tội đại bất kính của ngươi.

Chẳng hiểu vì sao Lý Nhị rất dễ bị Ngụy Trưng chọc giận, khiến Trường Tôn thị thấy rất lo.

- Thiên hạ thái bình, hoàng đế phải khiên tốn bình tĩnh, thích hợp nói lời trái tai, đó là chức trách của ngự sử đài, giờ thiên hạ rối ren, hoàng đế cần trái tim không biết sợ, bất kỳ hành vi nào tổn hại tới sự anh minh của bệ hạ đều là đại nghịch bất đạo. Cho nên thần mới nhận sai.

Lời của Ngụy Trưng làm Lý Nhị hoàn toàn không biết ứng phó ra sao, quá rõ cái tính lão già này rồi, gọi là cục đá trong nhà xí thực sự không sai chút nào, muốn ông ta nhận sai khó hơn lên trời, hiện chẳng những nhận sai với mình, còn viết biểu cáo tội với thiên hạ, tức là ngay cả thanh danh cũng không cần nữa.

- Bệ hạ không cần ngạc nhiên, thần đúng là yêu thanh danh, nhưng so với giang sơn xã tắc thì không đáng để nói. Vì giang sơn này mà thần đã cười, đã khóc, đã giận, đã lo, mảnh đất này có mồ hôi và nước mắt của thần, ai tổn hại tới nó là đại địch của Ngụy Trưng.

- Nay bệ hạ cần đem tinh lực vào chiến sự, vi thần chỉ có thể kiệt lực chia sẻ lo lắng với bệ hạ, vùng Sơn Đông Hà Bắc lòng người bất ổn, nơi đó chẳng những cần cung ứng vật tư cho tiền tuyến, còn phải lập phòng tuyến thứ hai. Quan trọng hơn là cần vỗ về lòng người, cục diện vi diệu, không phải thần không ai đảm nhận nổi, nên chuyên môn tới tự tiến cử với bệ hạ.

Ngụy Trưng nói rất hùng hồn, như quên hết chuyện ( khởi cư trú) rồi vậy. Lý Nhị hoài nghi nhìn Ngụy Trưng, truy hỏi:

- Sao ngươi tự tin trẫm sẽ đồng ý với yêu cầu của ngươi, cơn giận của trẫm vẫn chưa nguôi, lời ngươi nói trước kia vẫn vang vọng trong tai trẫm. Trẫm bị lời của ngươi làm giận ngất xủi, Tôn tiên sinh phải lấy mấy bát máu mới cứu được trẫm. Ngụy Trưng, ngươi cho rằng nhẹ nhàng vài câu có thể khiến trẫm tha thứ, còn ủy nhiệm trọng trách cho ngươi.

- Đúng là như thế, bình sinh Ngụy Trưng chỉ làm việc bản thân cho rằng nên làm, như hiện giờ, toàn thiên hạ đánh Đường, bệ hạ cần uy nghiêm vô thượng, thần tất nhiên sẽ nhận sai. Vỗ về hai vùng Hà Bắc Sơn Đông thì thần là nhân tuyển tốt nhất, sao có thể vì chút oán giận riêng tư mà không tiến tới.

- Giỏi cho một Ngụy Trưng chí công vô tư, bệ hạ, lão thần Phòng Kiều Nguyệt nguyện bảo đảm cho Ngụy Trưng, nếu ông ta không hoàn thành được chức trách, lão thần nguyện chịu tội thay.

Phòng Huyền Linh lớn tiếng khen ngợi Ngụy Trưng, sau đó nâng triều vật quỳ xuống trước mặt hoàng đế, đám Trường Tôn Vô Kỵ theo vào cũng như thế, chỉ Chử Toại Lương mặt vô cảm như tượng.

Bọn họ lên điện cũng là vì thương lượng chuyện Hà Bắc Sơn Đông, nơi đó đang bị liên quân Mạt Hạt, Thất Vi quấy nhiễu, ba vị tướng lĩnh ngoại tộc Chấp Thất Tư Lực không ngừng càn quét, nhưng khó diệt được hết man tộc, đại đội của người Mạt Hạt đã xâm nhập tới tận doanh châu, nếu không mau chóng bố trí phòng tuyền thứ hai, Ngưu Tiến Đạt có trụ được ở Doanh châu hay không cũng thành vấn đề.

Năm vạn đại quân của Trương Kiệm đang đánh nhau bất phân thắng bại với người Tân La, Bách Tề ở Bình Nhưỡng, một khi Hà Bắc bị mất, đại quân của Trương Kiệm có nguy cơ bị tận diệt.

Lý Nhị chẳng hồ đồ, ông ta sớm hiểu rõ tình hình, chẳng qua ngại thể diện không thể hạ quyết tâm, giờ có đám người Phòng Huyền Linh đảm bảo, cho ông ta cái thang để xuống. Có điều Chử Toại Lương nghe lệnh bổ nhiệm Ngụy Trưng xong, miệng lộ nụ cười, vì không hề nói tới khôi phục tước vị của Ngụy Trưng.

- Đáng hận Lộc Đông Tán lại vượt qua trùng vây trở về Thổ Phồn, tên gian tặc này ở lại kinh sư là vì ổn định chúng ta, quấy nhiễu suy đoán của chúng ta, mấy năm qua hắn đã hiểu rất rõ Kiếm Nam đạo nên bình an trở về, tên ác tặc này, lão phu quyết không tha cho hắn.

Sắc mặt Trường Tôn Vô Kỵ rất khó coi, nhà bọn họ trước nay giao hảo với Thổ Phồn, dựa vào Lộc Đông Tán phát tài lớn, là người đảm bảo của Thổ Phồn, ông ta bị ngự sử đàn hặc tối mặt.

Tiễn Ngụy Trưng lên đường còn có Vân Thọ, thiếu niên lỡ cỡ học bộ dạng trưởng bối cung chúc Ngụy Trưng thuận buồm xuôi gió. Nghĩ tới tình cảnh hiểm nguy của Vân Diệp, Ngụy Trưng lòng đây chua xót, xoa cái đầu tròn tròn của Vân Thọ, nói học cho tốt rồi lên xe ngựa, tới thẳng Hà Bắc.

Chương 1269: Vụ án thần binh

Địch Nhân Kiệt dán mặt tại bản đồ Trường An, đo từng tấc một, sau đó lấy bút than khoanh tròn phường Đãi Hiền ở bên cổng Duyên Bình, dụi mắt, đây là thành quả một đêm vất vả.

Nghĩ tới Trường An nhân khẩu dày đặc, Địch Nhân Kiệt cười khổ liên hồi, công vụ của Đại lý tự chẳng dễ làm, phức tạp lại mệt mỏi, muốn tìm ra hung thủ và mật thám địch trong biển người mênh mông không phải là chuyện dễ.

Con người là thứ động vật kỳ quái, càng là nơi giá đất cao thì họ lại càng thích kéo tới ở, càng nơi vắng vẻ càng chẳng ai hỏi tới, giá đất hai bên chợ đông tây đã leo lên tới tận trời, phường Trường Thọ lại rất ít người ở, còn thường xuyên bị hổ tha đi một hai con, vô cùng đáng thương.

Tối hôm qua có ba võ hầu bị giết ở phường An Nghiệp, toàn thân trên dưới chỉ có yết hầu có vết thương cạn, nhưng vết thương đó tạo thành mất máu lớn, ba võ hầu gần như chảy hết máu, trong lòng mỗi người đều có đủ thứ đồ, nhìn một cái là biết an trộm.

Địch Nhân Kiệt không quan tâm tới sống chết của ba tên võ hầu lạm dụng chức vụ đó, hắn chỉ quan tâm tới vũ khí của hung thủ, vì đao quá nhanh, chẳng những cắt đứt động mạch cổ, còn chém đứt đồng ngân tệ mà một tên trong số đó đeo ở cổ.

- Thần binh thiên hạ đều xuất ra từ Trường Tôn gia, bọn họ phải cho chúng ta câu trả lời.

Trương Vĩnh Lộc là lão nhân của Đại lý tự, kiểm nghiệm xong vết cắt của ngân tệ, võ đoán nói:

Địch Nhân Kiệt nhớ tới vũ khí trong kho Vân gia, hoàn toàn không tán đồng:

- Chưa chắc, câu thần binh thiên hạ đều xuất ra từ Trường Tôn gia chỉ là trò cười, về sau đừng nhắc tới nữa, tránh người ta nói Đại lý tự chỉ nói năng lung tung, toàn đồ giá áo túi cơm.

- Lùi lại mà nói, dù vũ khi do Trường Tôn gia làm ra, chúng ta cũng không thể quy tội cho họ, một khi không có chứng cứ xác thực, đắc tội với họ chúng ta sẽ chết không có đất chôn. Lão Trương, ta biết lòng ông phẫn nộ vì ta cướp vị trí của ông, yên tâm, ta chẳng ở vị trí này lâu đâu, kiên nhẫn nửa năm, đừng giở mấy cái thủ đoạn vặt đó ra, ta không phải tên ngốc, người thư viện ra lại còn có kẻ ngốc à? Sao ta không biết.

Trương Vĩnh Lộc không ngờ Địch Nhân Kiệt vạch trần tâm tư của mình ngay tại chỗ, mặt đỏ rực, hận không có cái lỗ mà chui vào.

- Lão Trương, ông là người có bản lĩnh, chỉ vì xuất thân không tốt, đó là điều chẳng còn cách nào, ông lại chẳng học hành gì, còn ta xuất thân thư viện ngọc sơn, sư phụ lại là Đại tướng quân, sau này động não một chút, ông làm thế là đắc tội với cả Trường Tôn gia và ta.

- Có thể khẳng định một điều, dù ta kiếm họ buộc tội, Trường Tôn gia sẽ không tìm ta gây chuyện, bọn họ sẽ chỉ tìm sư phụ ta chất vấn, khi ấy sư phụ ta cùng Trường Tôn xung làm chén rượu là chẳng có chuyện gì. Nhưng râu hùm của họ không phải ai cũng vuốt được, vì hả giận họ sẽ giết chết ông. Nhớ kỹ, sau này đừng chơi lớn như thế, chết người đấy.

Trương Vĩnh Lộc lúc này mới thất kinh tỉnh ngộ ra, Địch Nhân Kiệt nói không sai chút nào, hổ không làm gì được sư tử sẽ trút giận lên sói, đây là chân lý cổ kim.

Nghĩ thông rồi liền bỏ ý định làm khó Địch Nhân Kiệt, đặt ba yêu bài của ba võ hầu lên bàn: - Thuộc hạ cho rằng ba tên võ hầu này chẳng qua là ma xui xẻo, sau khi trộm đồ của người ta, lúc trèo tường vô tình phát hiện bí mật của người ta, nên rước lấy họa sát thân.

- Hung thủ võ nghệ cao cường, trong tay còn có thần binh, ắt không phải là người giang hồ bình thường, ắt là sát thủ hàng đầu, hơn nữa còn là người cầm đao tay trái.

- Đúng, Lão Trương, nhân vật thành danh dùng đao tay trái không nhiều, nếu đã có thần binh, thân phận ắt không thấp, liệu người này có liên quan tới lang yên phong hỏa đài gần đây không?

Địch Nhân Kiệt gật gù phân tích:

- Nếu có liên quan thì đây là vụ án lớn, sớm ngày phá an ta sẽ thăng quan, ông cũng thế. Lần trước án Long Vương chúng ta còn phá được, chẳng lẽ không phá được án thần binh? Tìm tên quen dùng đao tay trái ở Trường An đi.

- Ta đã hỏi qua võ hầu trực đêm hôm qua, tổng cộng có mười một người ra đường sau khi đã giới nghiêm, ta cho rằng hung thủ trong số đó, ta có danh sách đây, ông đi thằm tra từng người. Ta tới phường Đãi Hiền, ta cứ thấy nơi đó rất khả nghi, ba phường xung quanh thời gian qua có nguyền bỏ mạng, chỉ có phường này bình an vô sự. Ta tính khoảng cách, thấy vị trí xuất phát của họ là nhất trí, làm vòng tròn, trung tâm là phường Đãi Hiền, quan trong nhất người ở nơi đó đều là tù binh đầu hàng, thân phận của ông không đủ tới đó, để cho ta.

Trương Vĩnh Lộc cầm danh sách đi luôn, Địch Nhân Kiệt vặn mình, nhìn mặt trời bên ngoài, chuẩn bị về nhà. Tiểu Vũ nói, mỗi ngày đúng giờ đi làm, đúng giờ tan ca là đức tính tốt, Địch Nhân Kiệt không muốn cái tính tốt này, nhưng nghĩ tới hậu quả, vẫn thu dọn bàn trở về.

Địch Xuân dắt ngựa chờ ở ngoài cửa, chủ tớ tới thẳng chợ tây, thảm của người Ba Tư gần đây tăng giá khủng khiếp, Tiểu Vũ muốn Địch Nhân Kiệt về nhà mang theo hai tấm, đây coi như đặc biệt cho đi hóng gió rồi.
Trong nhà đã hoàn toàn do Tiểu Vũ quyết định, phụ thân mỗi ngày, liên triều, rời triều, sau đó tìm lão hữu uống rượu đánh cờ, mẫu thân suốt ngày cùng Tiểu Vũ nấp ở nội viện tính toán xem trong nhà thêm cái gì, rồi dọn dẹp kho, đó là sở thích lớn nhất của bà.

Còn về hai đứa đệ đệ còn sống thảm hơn mình, suốt ngày bị nhốt trong thư phòng không được đi đâu, muốn đi phải đỗ vào thư viện, học vấn không bằng Tiểu Vũ, quan trọng nhất đánh nhau cũng không thắng, bị đại tẩu áp chết. Hai di nương chỉ biết xin Tiểu Vũ trang sức, tơ lụa, cả nhà thờ nàng như tổ tông.

Chẳng trách sư phụ nói mình đáng thương, hiện giờ đi chợ mua hai tấm thảm cũng thành thời gian nghỉ ngơi hiếm có.

" Nữ nhân sinh con sẽ trở nên ngốc hơn!" Nghĩ tới cảnh Tiểu Vũ mặc yếm lót, dựa nghiêng trên giường lộ ra quá nửa bầu ngực nói với mình câu đó, toàn thân Địch Nhân Kiệt nóng lên. Không xong, phải mau mau mua thảm về nhà, chỉ cần Tiểu Vũ có thai, ha ha ha, mình sẽ được giải phóng, nữ nhân có con sẽ đặt hết tâm tư vào chúng.

Chợ tây vẫn người qua kẻ lại, không ai coi chuyện lang yên bốn bề ra gì, người tin tức linh thông thì làm bộ cao nhân ở tửu lâu nói:

- Thủy sư Lĩnh Nam đại phá quân địch, bắt sống chủ soái đang áp giải về kinh. Trương Kiệm đã chặn đứng người Tân La và Bách Tề ở thảo nguyên đang tính phản công.., cho nên chúng ta chẳng cần phí công, cứ uống chén rượu là hơn, bệ hạ anh minh, mãnh tướng như mây, mưu sĩ như mưa...

Địch Nhân Kiệt lắc đầu, nụ cười trên mặt biến mất, tây bắc mới là phiền toái lớn, tâm tình mua thảm cũng chẳng còn, chuẩn bị về nhà cùng Tiểu Vũ thương lượng chuyện sư phụ.

Đang đi đột nhiên đám đông phía trước náo loạn, mọi người kinh hoàng, điên cuồng bỏ chạy, một người hét lớn:

- Giết người!

Địch Nhân Kiệt lấy yêu bài ra hô:

- Đại lý tự phá án, người không liên quan tránh ra.

Đám đông như không nghe thấy câu này của hắn, cũng không biết có bao nhiêu người bị xô ngã ra đất, nếu không khống chế được cục diện, sẽ có rất nhiều người chết.

Địch Nhân Kiệt tung mình lên ngựa, chiến mã hí vong một tiếng chen đoàn người tiến lên.

HẾT!

Chương 1270: Cái chết của Uyên Cái Tô Văn (1)

Thì ra một người Hồ nổi điên, cầm đao chém người lung tung, Địch Nhân Kiệt rút Yến sí nỏ ra, chắn giữa người Hồ và bách tính.

Người Đường thích náo nhiệt vướt quá trân trọng sinh mệnh của mình, thấy có người ngăn người Hồ liền dừng lại, nghểnh cổ lên nhìn.

Người Hồ kia cười ha hả, loan đao trong tay bay múa loạn xạ, bên cạnh không có kẻ địch, nhưng hắn lại như đang dốc sức chiến đấu, có sáu bảy người trên mặt đất, trong đó có một Hồ cơ đã đầu một nơi thân một nẻo, số còn lại hô cứu mạng trong vũng mãu, Yến sỉ nỏ trong tay Địch Nhân Kiệt vang lên, ba mũi tên ghim vào mặt hắn.

Địch Nhân Kiệt xuống ngựa, tới trước thi thể người Hồ, xoay đầu hắn lại, nha dịch vội vàng chạy tới đưa người bị thương tới y quán chữa trị, bản thân hắn đi vào cửa hiệu người Hồ đó.

Mùi máu tanh ngày càng nông, trong sân thi thể ngổn ngang, toàn là nữ nhân và trẻ nhỏ, đều là người Hồ, hung thủ vô cùng tàn nhẫn, nhiều vết thương là có sau khi chết, miệng mỗi người đều bị buộc một quả hạch đào, rất quỷ dị.

Mười bảy cỗ thi thể, bên trong phòng còn có hai thi thể người già, khi Địch Nhân Kiệt đếm xong thi thể thì người của Đại lý tự cuối cùng cũng tới.

- Người Hồ này đột nhiên nổi điên, giết hết cả nhà, sau đó xông ra đường chém người, nếu không có thừa nghị lang, hậu quả khó lường.

Địch Nhân Kiệt lắc đầu, đi tới vén y phục người Hồ lên, quả nhiên có dấu vết dây thừng, thương xót vuốt mắt hắn:

- Hắn không giết người nhà, hung thủ là kẻ khác, ta đoán tên hung thủ đó buộc người Hồ này ở cột bên cạnh, bịt miệng hắn, sau đó để hắn nhìn thấy người nhà bị ngược đãi tới chết, đợi sau khi người Hồ mất lý trí, hung thủ mới cởi thừng ra, cho hắn một thanh đao, người Hồ mất lý trí mới ra ngoài cầm đao chém người, trúng bẫy của hung thủ.

- Địch Xuân, về nói với phu nhân, bảo mấy ngày tới ta không về nhà.

Địch Nhân Kiệt xòe bàn tay bóp chặt ra bảo Địch Xuân, hít sâu một hơi, nói với thuộc hạ:

- Chúng ta kiểm tra lại hiện trường lần nữa, không bắt được tên hung thủ điên cuồng này không thôi.

- Địch lang quân, chúng ta phá vụ án thần binh đi, chẳng qua là chết mấy người Hồ thôi mà, đây là chuyện của huyện nha Trường An và hình bộ, không liên quan tới Đại lý tự.

Một vị chưởng cố khuyên, vượt quyền ở bất kỳ đâu cũng không được hoan nghênh, đây là đại kỵ chốn quan trường.

Địch Nhân Kiệt phẩy mấy tờ giấy trước mặt chưởng cố:

- Ngươi nói hắn là người Hồ? Sao ta thấy họ là người Đường? Đây là chứng minh nộp thuế, đây là hộ tịch, đây là tô dung lệch, à, hộ chủ tên Trương Đức Hải, ngươi nhìn chỗ nào ra họ là người Hồ?

Chưởng cố nhìn thấy lửa giận ẩn chứa trong mắt Địch Nhân Kiệt, vội vàng cúi đầu nhận sai.

Kiểm tra kỹ càng từng thi thể, nha dịch đem thi thể ra nghĩa trang mai táng, đợi mai táng xong Địch Nhân Kiệt về tới Đại lý tự lật xem văn thư báo cáo, mắt hắn dùng ở bản đồ, đột nhiên phát hiện vị trí đó nằm trong vòng tròn của minh, phường Đãi Hiền.

Mắt của Địch Nhân Kiệt đóng đinh vào phường Đãi Hiền, cái vòng tròn hắn vẽ là khoảng cách tốt nhất đạt được khi đi bộ, nếu là xe ngựa, sau khi giới nghiêm sẽ không thoát được võ hầu kiểm tra, người này chỉ có thể đi bộ. Mình sai một điều, người ngoài cửa mới bị người Hồ giết chiều nay, người trong phòng lại chết từ tối qua, dây thừng trói người Hồ Trương Đức Hải là do hương đốt đứt, tức là thảm án xảy ra từ hôm qua. Rất nhiều người sống ở phường Đãi Hiền như Cao Kiến Vũ, Uyên Cái Tô Văn, Cúc Trí nhi tử của Cao Xương vương, tiểu vương tử của Tiết Duyên Đà, bọn họ là con tin, Cao Tán Hoàng của Tân La và Tiểu Na Hội của Bách Tế đã bị hoàng đế chặt đầu, nơi đó nhất định lòng người hoảng loạn, Địch Nhân Kiệt cho rằng chỉ cần gây thêm áp lực, nhất định ép được hung thủ ra.

Nhanh chóng xin thủ lệnh của Đới Trụ, lại muộn hai nghìn binh sĩ của kiêu vệ, Địch Nhân Kiệt vây kín phường Đãi Hiền.

Địch Nhân Kiệt mặc khôi giáp lấy từ nhà, lưng đao hai cái yến sỉ nỏ, vốn Tiểu Vũ còn quy định hắn phải hạ giáp mặt xuống, Địch Nhân Kiệt không nghe, dẫn Trương Vĩnh Lộc vào phường.

- Nỏ tám trâu chuẩn bị sẵn sàng, bất kỳ ai tự ý bỏ đi giết không cần hỏi.

Chủ trì hành động hôm nay là mình, Địch Nhân Kiệt cố ý lớn tiếng ra lệnh cho hung thủ chú ý:

Hiệt Lợi đứng ở trung đình, ông ta tuy là công tước, nhưng bổng lộc lĩnh được hình như còn ít hơn huyện lệnh, viện tử toàn cỏ hoang, hầu hạ chỉ có hai Hồ cơ do Lý Uyên thưởng.

Hiệt lợi đã chấp nhận số mệnh, nên lần này người Đột Quyết tạo phản, hoàng đế không giết ông ta.

Địch Nhân Kiệt nhìn Hiệt Lợi một cái rồi bỏ đi, trước khi đi còn thấy ông ta ngồi phịch xuống đất, lần nữa xác nhận người này đã thành phế nhân rồi.

Cao Kiến Vũ làm hoàng đế nhiều năm, ung dung bình tĩnh, nhiệt tình chiêu đãi Địch Nhân Kiệt, nhà ông ta rất giàu có, bảo bối mang từ Cao Ly tới đủ sống cả đời, Lý Nhị thân là hoàng đế cũng không cho phép một hoàng đế khác sống quá túng thiếu, đây là vấn đề thể diện.

Địch Nhân Kiệt không xem ca vũ, cũng không vào nội trạch của Cao Kiến Vũ, chỉ phái người giữ cửa, mỗi người Cao gia ra vào đều phải ghi chép, như đi đâu, làm gì, gặp ai.
Nhà Uyên Cái Tô Văn cũng thế, có điều không giàu có bằng Cao Kiến Vũ, Vinh Hoa đã thay váy gai, trẫm gỗ, nhi tử của họ là Cao Ly vương, song Uyên Cái Tô Văn chẳng còn là cái gì cả, mang cái chức hữu danh vô thực.

Hiện nhà bọn họ bị đại quân vây khốn, Uyên Cái Tô Văn và Vinh Hoa ngồi trong phòng đưa mặt nhìn nhau.

- Bọn chúng không có chứng cứ, chỉ suy đoán mà t hôi.

Hai con mắt của Uyên Cái Tô Văn như có lửa:

- Tô Văn, chúng ta hiện không phải ở Bình Nhưỡng, thiếp biết trong lòng càng có ủy khuất, chúng ta nhẫn nhịn vì tương lai của con, chỉ cần nó vẫn là Cao Ly vương, sớm muộn cũng có ngày Cao Ly phục quốc.

- Hiện là lúc Đại Đường mạnh nhất, chẳng phải chàng phán đoán kẻ chiến thắng cuối cùng trong cuộc đại chiến này là người Đường sao? Vì sao còn làm chuyện vô nghĩa.

Uyên Cái Tô Văn nhắm mắt lại:

- Trong lòng ta có một ngọn lửa, nếu không phát tiết ra, ta sẽ bị nó thiêu chết. Vinh Hoa, nàng không cần ở đây, phong hiệu của nàng khác ta, nàng là quận phu nhân, không nên sống thế này. Mai rời đi tới phủ của mình đi, chăm con cho tốt, ta đã thu hút hết sự chú ý của người Đường tới đây rồi, Cao Kiến Vũ phải chết, bọn ta là sỉ nhục của Cao Ly, chỉ có bọn ta chết rồi thì Cao Lý mới đứng dậy được, bất kể bao lâu.

- Vinh Hoa, ta không cam tâm, Cao Ly bị hủy trong tay ta, vậy để con ta gây dựng lại, đó là trách nhiệm của chúng ta, còn tội nghiệt, ta sẽ dùng máu tươi đền bù.

- Khi chết đừng để bản thân quá thống khổ.

Vinh Hoa nói xong nằm lên đùi Uyên Cái Tô Văn, đặt tay hắn lên ngực mình:

- Sờ cho kỹ nhé, đừng để kiếp sau nhầm.

- Không nhầm được, thân thể nữ nhân khác ta chỉ nhìn trong mắt, còn thân thể nàng ta ghi nhớ trong tim, kiếp này nợ cho ta kiếp sau trả lại.

Uyên Cái Tô Văn giúp Vinh Hoa chỉnh lại vạt áo, cúi đầu hôn lên cái trán sáng trắng của nàng.

- Chàng chưa bao giờ nợ thiếp cái gì, nếu không bị thiếp liên lụy, chàng đã không gặp phải tên ác ma Vân Diệp. Nếu không vì con chúng ta thì chàng không cố sống lâu như vậy, nếu phải trả nợ thì đó là thiếp.

- Ở cầu Nại Hạ đừng đợi thiếp, thiếp khả năng sẽ sống rất lâu, nơi đó quá lạnh quá cô đơn, thiếp không muốn chàng chịu khổ nữa.

Uyên Cái Tô Vân không đáp mà cúi đầu nhìn Vinh Hoa, một giọt nước mắt máu chảy ra, rơi lên trán nàng, như dấu son, vô cùng rực rỡ.

Chương 1271: Cái chết của Uyên Cái Tô Văn (2)

Địch Nhân Kiệt không đi gặp Uyên Cái Tô Văn, vì sớm nghe nói bệnh của hắn đã vào cao hoang, thái y đã chứng minh, không thể sai lầm, nếu biết hắn vẫn còn năng lực giết người thì đã ngay lập tức chú ý tới hắn.

Sáng hôm sau Vinh Hoa thay y phục cho Uyên Cái Tô Văn, hai người ăn bữa sáng vô cùng phong phú, giống bữa sáng ở Vân gia, ở Vân gia ba năm, Vinh Hoa học được cách làm rất nhiều món ăn.

- Tiếc là Vân Diệp không ở Trường An, nếu không ta nhất định sẽ mời y một chén, thức ăn nhà y không tệ.

- Đệ tử của y ngoài kia cũng thế mà. Hiện giờ hắn chú ý vào người Tân La, Bách Tế, Thổ Cốc Hồn, chắc là cho rằng chàng sắp chết, hắn không hiểu, hổ bị bệnh vẫn là hổ.

- Đôi khi ta nghĩ, nếu chúng ta không gặp tên khốn kiếp Vân Diệp thì chúng ta sẽ sống thế nào?

Uyên Cái Tô Văn đặt đũa xuống trầm tư hỏi:

- Chàng vẫn tạo phản, còn sẽ giết Cao Kiến Vũ, có điều không gấp gáp thế này, làm thành công chỉ mới được một nửa.

Vinh Hoa nói rất chắc chắn:

- Có lý, ta là người sắp xếp kỹ càng rồi mới hành động.

Uyên Cái Tô Văn lau mồm:

- Nàng nên đi rồi, hôm nay ta sẽ rất bận, bận cả ngày.

Địch Nhân Kiệt ngồi ở giữa đường phường Đãi Hiền, đường vắng tanh, hôm nay phàm là không cần ra ngoài thì sẽ không ai ra ngoài, đại môn nhà nào cũng đóng chặt.

Không sao, Địch Nhân Kiệt biết sau mỗi cánh cửa kia có một đôi mắt cảnh giác nhìn mình, binh sĩ kiểm tra từng nhà, không cầu tim ra cái gì, những người kia cũng chẳng lo tìm ra cái gì trong nhà, chỉ lo nhà mình có thêm cái gì, đó là cách vu cáo đơn giản, hữu hiệu nhất.

Cửa nhà Uyên Cái Tô Văn mở ra, Vinh Hoa áo xanh váy vải, cánh tay khoác một cái bọc đi ra, nàng chẳng nhìn Địch Nhân Kiệt, ký tên vào sổ đăng ký, sau đó lên xe ngựa tới đón mình, chẳng hề quay đầu lại, chẳng có chút lưu luyến nào.

Địch Nhân Kiệt nhìn xe ngựa Vinh Hoa đi xa, đột nhiên đứng dậy đẩy cửa nhà Uyên Cái Tô Văn, vườn vô cùng hoang vu, hoa viên toàn cỏ hoang, chỉ có tiền sảnh sạch sẽ. Uyên Cái Tô Văn ngồi dưới ánh mặt trời uống rượu, tấm áo trắng phủ lên tấm thân gầy khô, nhìn trang phục là biết là quần áo cũ của hắn, khi đó Uyên Cái Tô Văn nhất định là mỹ nam tử phong thái như ngọc.

- Rượu này ta không mời ngươi uống được, trong rượu có mã tiền tử, ta uống thì giảm đau, ngươi uống sẽ chết.

Uyên Cái Tô Văn uống cạn chén rượu, cười với Địch Nhân Kiệt.

Cái nhìn qua vừa rồi Địch Nhân Kiệt thấy đốm đỏ đáy mắt hắn, dù không hiểu y học cũng biết, mạng người này không còn lâu nữa.

- Năm xưa sư phụ ngươi nhốt phu phụ ta trong lồng, để bọn ta sinh con đẻ cái trong đó, trước kia ta cho rằng đó là đại sĩ nhục, giờ nghĩ thông rồi lại muốn cảm tạ y cho ta cơ hội cuối cùng.

- Bây giờ ngươi lại phái binh nhốt ta trong cái trạch viện này, có phải cũng muốn xem bọn ta sinh hoạt thế nào? Bỏ đi, ngươi là vãn bối, lão phu còn cần chút thể diện nên đuổi Vinh Hoa đi, thiếu niên, cùng ta tán gẫu chút. Địc Nhân Kiệt lắc đầu:

- Ta còn phải đợi hung thủ tàn khốc xuất hiện.

- Ngươi cho rằng đợi như thế thì hung thủ sẽ lộ ra?

Uyên Cái Tô Văn dừng tay lại:

- Đúng, ta cảm giác hung thủ mời ta tới đây, nếu hắn đã mời khách thì thế nào cũng ra mặt tiếp khách.

- Sao ngươi biết?

Uyên Cái Tô Văn càng thêm hứng thú:

- Sáu vụ hung án, số người chết ngày càng nhiều, cuối cùng là một vụ án diệt môn, thủ pháp gây án vô cùng gấp gáp, thi thể đầu tiên hắn cắt tới hai mươi ba đao, sau này càng ngày càng đi, thi thể cuối cùng đâm thẳng vào yết hầu. Còn tưởng rằng hung thủ mất kiên nhất, cuối cùng tính toán mới biết t hì ra hắn phải tranh thủ thời gian về nơi nào đó đúng lúc, ta vỗ tình vẽ vòng tròn trên bản đồ, ngạc nhiên phát hiện, nơi xảy ra sáu vụ hung tán đều nằm trong vòng tròn, nên mạo muội tới trung tâm vòng tròng, muốn xem xem hắn muốn làm gì?

Nghe xong Địch Nhân Kiệt tự thuật, Uyên Cái Tô Văn gật đầu:

- Thời gian đúng là phiền toái lớn, thời điểm phát sinh hung án quá tập trung là sơ hở.

Địch Nhân Kiệt trả lời là xuất phát từ phép lịch sự, nói xong muốn ra ngoài.
- Thực ra ngươi không cần quá phiền phức, qua đêm nay mọi chuyện sẽ qua hết.

Uyên Cái Tô Văn nhắm mắt lại tắm nắng, như một con chó già lười biếng.

Địch Nhân Kiệt muốn hỏi rốt cuộc hắn biết gì, cuối cùng nhịn xuống đi ra ngoài.

Đợi Địch Nhân Kiệt đi rồi Uyên Cái Tô Văn liền đứng dậy, hắn thực sự vô cùng bận rộn, không ngừng cho dầu hỏa vào ống, hắn chưa bao giờ đốt đèn, dầu triều đình cung cấp cho hắn chưa bao giờ thiếu, ngày tháng tích lũy lại được mấy chum lớn.

Xe thủy long của phường đỗ ở hậu viện nhà hắn, vì chỉ có nhà hắn rộng rãi, Uyên Cái Tô Văn không cần ai hầu hạ, nên đuổi tất cả tới chố Vinh Hoa, mỗi ngày Vinh Hoa đưa cơm cho hắn, đôi khi ở lại cùng y một đêm, trạch viện thênh thang chỉ có một mình hắn sống như bóng ma, cho nên đội cứu hỏa đặt đầy xe thủy long trong nhà hắn.

Mỗi chiếc xe thủy long chỉ có thể thêm một phần nhỏ dầu hỏa, vừa vặn một phần ba.

Uyên Cái Tô Văn vất vả cho dầu xong liền thở như bò già, thận đau kịch liệt, hắn đã ba ngày không tiểu tiện, có ai biết được dưới áo bào rộng thùng thình là cái bụng trương phình.

Về tiền sảnh, Uyên Cái Tô Văn run rẩy lấy ra một cái túi giấy, lấy thìa nhỏ múc ba thìa bột mã tiền tử, không thể nhiều hơn, không thể ít hơn, chỉ hắn mới nuốt sống mã tiền tử như thế, cơ thể hắn mất đi công năng bài tiết nước, lúc này thêm một chút nước với hắn cũng là một loại dày vò.

Uyên Cái Tô Văn chỉ mong mình qua được lần này, hắn không cần nhiểu, chỉ cần ông trời cho mình thêm một đêm.

Chập tối, Uyên Cái Tô Văn chậm rãi đứng dậy, đôi mắt đỏ rực.

Cởi bỏ y phục, nhảy vào thùng hỗ lớn chứa đầy nước sạch, vùi mình vào nước, tới khi sắp chết ngạt mới thò đầu ra thở, cảm giác như sống lại.

Hôm nay hắn tắm rất kỹ, Uyên Cái Tô Văn ghét cái bụng lớn của mình, vì nó hại hắn không mặc được trang phục võ sĩ, hôm nay là ngày trọng đại, thế nào phải chú ý bề ngoài.

Khi phong hỏa đài của Trường An truyền tới lang yên cảnh báo, hắn và Vinh Hoa ôm nhau khóc, cuối cùng đã đợi được tới chuyển biến lớn rồi, lũ ngu xuẩn đó rốt cuộc làm gì khi Cao Ly vất vả chống lại tinh nhuệ của Đại Đường, sao tới khi cùng đường mới biết phản kháng.

Điều mình có thể làm không nhiều, có lẽ chẳng thể làm được gì, nay Đại Đường vẫn dùng danh nghĩa Cao Kiến Vũ hiệu lệnh Cao Ly, nếu mình giết được Cao Kiến Vũ, nhất định sẽ làm Cao Ly rối loạn, chỉ khi cục diện Cao Ly tới mức không thể khống chế, nhi tử Phùng Cát mới có khả năng về Cao Ly.

Trống canh hai vang lên, Uyên Cái Tô Văn mặc xong y phục, toàn thân trên dưới toàn màu đen, hông gài hai thanh đao, lưng dắt hai thanh đao, vị trí mỗi thanh đao đều vô cùng thích hợp.

Giết người phóng hỏa phải chọn hôm gió lớn không trăng, Uyên Cái Tô Văn lại chọn ngày trăng sáng, vì tiết kiệm thể lực, hắn thậm chí không leo tường, mang một cái thang tới trèo lên, thò cổ nhìn binh sĩ tuần tra trên đường, sau đó nhảy xuống.

Người Đường cực kỳ ác ý an bài nhà của hắn và Uyên Cái Tô Văn liền với nhau, khiến hắn thuận tiện rất nhiều, theo lễ chế Cao Kiến Vũ có thể nuôi mười sáu gia tướng, cực kỳ nghiêm ngặt, mười sáu là mười sáu, không được có thêm một người dùng vũ khí nào.

__________________

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau