ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1261 - Chương 1265

Chương 1262: Dã tâm của Hi Đồng

Mùa xuân thành Toái Diệp ánh nắng chan hòa, khắp nơi cỏ cây xanh mướt, đàn dê gặm cỏ xanh mới mọc ra, dê quá nhiều, trải rộng tới tận chân trài, xa xa còn có người chăn dê ca hát.

Tâm tình Hạ Lỗ không tốt chút nào, nước mắt sắp chảy ra rồi, một tráng hán chỉ mặc quần dài, thân trần đang đấu với Bác Mã đệ nhất dũng sĩ của Đột Quyết. Chùy lớn nện rầm rầm, Bác Mã không ngừng lùi lại, mỗi bước đều để lại dấu chân rất sau, rõ ràng Bác Mã không đánh được cự hán như rèn bằng sắt kia.

- Không tệ, đỡ được bảy chùy của gia gia rồi, đỡ thêm ba cái nữa đi.

Hi Đồng mở to miệng cười, chùy lại nện xuống, chùy của Bác Mã cũng vung lên đón, sau tiếng động vang dội, Hi Đồng vứt chùy đi, vỗ Bác Mã đang không ngừng hộc máu:

- Giỏi lắm, phía tây có vô số thành trì đợi chúng ta công phá, cướp bóc, ở lại chỗ quái quỷ này làm gì, là hảo hán thì theo ta tới phía tây đánh thiên hạ, ăn thịt lớn, uống bát to, thấy nữ nhân vừa mắt thoải mái mang về, có hứng thú không?

Hàn Triệt tháo kim quan trên đầu xuống, lau bụi bặm bên trên, sau đó đội lên đầu:

- Muốn phát tài, có thể phát tài chỉ có dũng sĩ chân chính, người Đột Quyết giờ làm gì còn lá gan nữa, không cần gọi thêm bọn chúng, chuyện của mình tự mình làm.

Mắt Bác Mã muôn phun ra lửa, bị Hạ Lỗ dìu về xe mình.

- Người Đường, nơi này là đất cuối cùng của người Đột Quyết, chẳng lẽ các ngươi định đuổi tận giết tuyệt?

Giọng trưởng lão từ trong xe ngựa truyền ra:

- Gia gia là người Đường chuyên làm ăn không vốn, giờ trong nước không kiếm nổi nữa, làm một vụ bị quan binh truy sát nửa năm, nên chạy sang phía tây xem có cơ hội phát tài không, không phải tới đuổi các ngươi, đó là chuyện quan quân, gia gia không định bán mạng cho lão già hoàng đế.

Hi Đồng vỗ ngực rầm rầm, đám đạo tặc lục lâm sau lưng hò reo theo, cực kỳ náo nhiệt.

Bên cạnh Hàn Triệt toàn là nữ tử Thổ Phồn mỹ lệ, cũng nói:

- Ta là thần vương tới từ Đại Tuyết Sơn, chuẩn bị đem ý chí của thần truyền bốn phương, người Đột Quyết, nghe nói các ngươi chuẩn bị tây chinh, thêm một bằng hữu hơn là thêm một kẻ địch, chúng ta cùng đi xem thế giới phương tây.

Trưởng lão trầm mặc hồi lâu, Hi Đồng là đạo tặc, Hàn Triệt là thần côn, đều là người có lai lịch lớn, ít nhất người Thổ Phồn nhận ra xuất sứ của Hàn Triệt, đúng là tới từ Đại Tuyết Sơn.

- Nếu như bọn ta đông tiến thì sao? Không biết hai vị có muốn tới Đường quốc giàu có thi triển thân thủ không?

Trưởng lão do dự một chút rồi nói ra kiến nghị:

- Không đi.
Hai tên đều trả lời rất dứt khoát, không hề che dấu, trưởng lão hỏi:

- Vì sao?

Hi Đồng thở dài:

- Nếu trụ được Đường quốc, có ngốc mới tới nơi xa xôi này, lão già không biết, quan quân chó má giờ không dùng đao kiếm nữa, nỏ mang ánh lửa bay từ xa tới là nổ chết cả đám. Lão tử không muốn chết hồ đồ, nên mới chạy sang phía tây, lão già, tiết kiệm sức mà tây tiến đi.

Hạ Lỗ kinh ngạc nhìn Hi Đồng, trong mắt hắn Hi Đồng là anh hùng hảo hán có thể tung hoành ở bất kỳ dâu, sao lại có bộ dạng sợ vỡ mật này, hắn không hiểu người Đường, hỏi:

- Trưởng lão, người Đường đáng sợ lắm sao?

Trưởng lão thống khố nhắm mắt lại, chìm trong hồi ức bi thảm, xe ngựa mang theo Bác Mã bị thương rời đi, ông ta không trả lời Hi Đồng, có lẽ chính ông ta cũng không có câu trả lời thích hợp.

- Hàn Triệt, ta định tìm Lưu Phương mượn chút tiền chiêu mộ mã tặc, còn ngươi thì sao? Thế nào cũng không cần phải giúp tiểu nha đầu kia đánh dẹp thiên hạ thật chứ?

Hàn Triệt lắc đầu:

- Chúng ta sở dĩ không đi gặp Vân Diệp là vì có dự tính của mình, gặp rồi lại không tiện không nghe y sai bảo. Ta mang theo hai hàm nô, còn có ít cuồng tín đồ, đủ làm lực lượng cơ bản, không cần mượn ngoại lực.

- Ta hỏi Đơn Ưng, hắn cứng đầu lắm, nói lần này tới chỉ để giúp đại cữu ca giải quyết phiền toái, nên ở lại chỗ Tiểu Miêu. Hạ Thiên Thương cũng ở đó, ba lực lượng chúng ta thì họ mạnh nhất. - Chúng ta có thể kết minh, đó là cách an toàn nhất, Hi Đồng, vừa rồi nghe ý ngươi, có phải định kết minh với người Đột Quyết? Bỏ đi, chúng ta là người ngoài, không có cơ hội đâu.

Hàn Triệt nhắc nhở Hi Đồng chú ý lập trường:

- Bằng hữu thì phải kết giao bốn phương, mấy năm qua ta ở Hà Bắc tuân thủ pháp luật, nhưng bằng hữu vẫn trải khắp thiên hạ, hiện Đại Đường không có ngoại địch, nên bắt đầu chỉnh đốn trật tự trong nước, thảo phạt các sơn trại, dù là sơn trại thanh danh rất tốt cũng không thoát được, dẫn quân toàn là mãnh tướng, không chạy không xong. giờ tới đất người Đột Quyết giao hảo với họ không có hại gì.

- Trong ba nhóm thì đội ngũ của ngươi loạn nhất, sơn trại thanh danh tốt nhất cũng là ổ cường đạo, ngươi chú ý một chút. Ta thà ít người chứ không để người ngoài trà trộn vào.

Nói xong quay về xe ngựa, tới doanh trại bên cạnh doanh trại của Tiểu Miêu, làm thế ỷ giốc, hôm nay vừa mới tới liền bị người Đột Quyến tra hỏi, một trận đại chiến của Hi Đồng là để gõ cửa vào thành Toái Diệp, thấy Hi Đồng cắm trại ở rất xa, thở dài một tiếng không nói gì.

Vì Vân Diệp tiễu phỉ ở Động Đình Hồ quá thảm, giờ Nhạc Châu vẫn còn thủy tặc tàn tật ăn xin qua ngày, đám sơn tặc kia không tin tưởng bất kỳ người nào của Vân gia nữa, chẳng qua là người Đường, nên không vạch trần thôi.

Người nhìn doanh trại của Hi Đồng không chỉ có Hàn Triệt, Lưu Phương cũng đang nhìn bọn họ, vì an toàn của bản thân, tiêu diệt những kẻ này mới là lựa chọn tốt nhất, ông ta không hiểu phì sao Hi Đồng lại trở nên bừng bừng dã tâm như thế.

Doanh trại của Hi Đồng náo loạn, hắn chẳng hi vọng một đám thổ phỉ có thể tuân thủ quân lệnh hà khắc, nhưng cũng vài lần thấy đại quân của Vân Diệp, biết quân kỷ nghiêm minh là nguyên tắc quân sự tối thiểu.

Quát mấy câu không thu được hiệu quả, có tên thổ phỉ còn ném túi rượu tới mời hắn uống, lòng thầm thở dài, nâng túi rượu lên uống cạn, được đám đông reo hò.

- Phu quân quá lỗ mãng rồi, dù muốn đạt thành hiệp nghị với người Đột Quyết cũng không nên nói thẳng ra trước bao người, làm thế chỉ mang lại tai họa, bố trí của Vân gia ở đây một mình chàng biết là được, ngàn vạn lần đừng nói ra, nếu không sẽ gặp họa tày trời. Vân hầu hiện là đại tướng quân nắm binh phù, không phải là huynh đệ thường ngày, vì quân cơ, có khi y hạ quyết tâm diệt chúng ta.

- Mấy năm qua chàng diệt vô số sơn tặc, cũng thu phục vô số, kẻ thù nhiều vô kể, ở Trung Nguyên sống không yên nữa, tuy có Vân gia chiếu cố, quan phủ không gây phiền phức, nhưng sống như thế không lâu dài được.

- Phong thư của Vân phu nhân là cơ hội rất tốt để lập công dựng nghiệp, nắm chặt lấy nó chúng ta có thể sống yên lành trong quốc gia của mình, không cần nhìn sắc mặt ai làm việc nữa, chàng là anh hùng, là đại hào kiệt, sao có thể uốn gối trước người khác.

Hi Đồng nhìn Cửu Nương, chỉ biết cười gượng:

- Thực ra ta thì thế nào cũng được, Vân Diệp là huynh đệ của ta, có chết ta cũng không phản bội y, ta đã viết thư nói rõ tính toán của mình cho y, nếu y không muốn ta tranh hùng ở ngoại vực, chuyến này coi như giúp y là được.

- Ta chẳng bận tâm làm quốc vương hay nông phu, nàng muốn con chúng ta làm vương giả, ta sẽ dốc toàn lực, chỗ Vân Diệp không cần lo. Y là người thế nào ta rõ hơn nàng, ta muốn lập quốc gia ở phía tây như chín họ Chiêu Vũ, y sẽ không phản đối, chỉ cần ta muốn chi viện, y sẽ cung cấp cho ta.

__________________

Chương 1263: Tính toán của Lý Phương

Mặt Cửu Nương trắng bệch, nỗ lực kiềm chế để không run rẩy, mơ ước thì tươi đẹp, song tới thành Toái Diệp nàng mới biết nơi này phức tạp hơn tưởng tượng của mình cả ngàn lần.

Hi Đồng ôm lấy người Cửu Nương, vuốt mái tóc nàng:

- Vân Diệp nói cuộc đời chỉ là trò chơi, cố gắng sống thật thoải mái, ta thấy lời này rất hợp khẩu vị, nên không phản đối suy nghĩ của nàng. Hơn nữa đám khốn kiếp ở ngoài kia thực sự không còn đường sống nữa, hoàng đế chẳng biết lên cơn gì, phái toàn đại tướng quân đi tiễu phỉ, thế nào cũng phải kiếm cho họ đường sống, không uổng họ gọi ta một tiếng đại ca.

- Thiếp thân không biết mình đúng hay sai, phu quân, thiếp không chắc nữa.

Cửu Nương không nhịn được, khóc nức nở trong lòng Hi Đồng.

- Đúng sai cái gì, con người sống vui vẻ mới khó. Tiểu Thiết, Tiểu Chùy, Tiểu Đao, Tiểu Tiễn sẽ giúp nàng, chúng ta nhiều nhi tử, thân thủ lại tốt, cả nhà đều muốn nàng nở nụ cười, ha ha ha, chỉ cần nàng vui là được.

- Mai đi tìm Lưu Phương lấy tiền lương, có nó, chúng ta có thể chiêu binh mãi mã.

- Nghe nói Lưu Phương là túi khôn của Vân Diệp, không biết ông ta có cho không?

Cửu Nương vẫn lo lắng:

Hi Đồng bế xốc Cửu Nương lên:

- Phải hỏi mới biết, chuyện ngày mai để mai nói, còn chuyện hôm nay, lâu lắm rồi chúng ta chưa vui vẻ, phải bù lại...

Tiểu Miêu chống cằm lên bàn, hai bàn tay không ngừng cào đi cào lại mặt bàn, đánh không lại Đơn Ưng, bất kể đánh kiểu gì cũng thua, làm nàng tức giận, nàng rất muốn tối nay đi thử thuật kê minh cẩu đạo của mình.

Hai tay chống lên bàn, Tiểu Miêu trườn ra ngoài cửa sổ như ly miêu, Y Lợi Tư nằm ở đầu kia bàn, chẳng lạ gì hành vi của điện hạ nữa, gập ngón tay, điện hạ luôn quay về khi mình gập tới ngón tay thứ chín, không biết lần này có kiên trì được lâu hơn không.

Lần này rất nhanh, mới gập tới ngón thứ sáu, Tiểu Miêu mặt toàn vết mỡ, miệng ngậm một cái chân gà, tiếp tục buồn bực nằm trên bàn, nhai chân gà rau ráu.

Y Lợi Tư không hỏi nguyên nhân, ngoan ngoãn lấy nước nóng lau mặt cho Tiểu Miêu.

- Sư phụ nói kê minh cẩu đạo của ta đã đại thành, sao không xử lý được tên đó?

Tiểu Miêu tóm cổ áo Y Lợi Tư xách lên hỏi.

Y Lợi Tư chỉ biết lắc đầu:

- Chứng tỏ tên đó rất lợi hại, lợi hại hơn người bình thường.

Tiểu Miêu đặt Y Lợi Tư lên bàn, đi vòng vòng, kẻ tên Hạ Thiên Thương rất dễ đối phó, đấm một phát vào mắt là hắn ngoan ngoãn ngủ rồi, Đơn Ưng thật đáng ghét, mình chẳng qua là muốn ra ngoài dạo một vòng, thăm dò tin tức, vì sao hắn lại ngồi trong sân uống rượu, còn nói đang ngắm trăng, đêm nay có trăng à?

- Sư muội, đừng ra ngoài nữa, hiện giờ thành Toái Diệp rất nguy hiểm, có rất nhiều kẻ kỳ quái. Tiểu Ưng không cho muội ra ngoài là sợ muội làm hỏng đại kế. Cẩu Tử chưa nói xong thì mũi đã hộc máu bay đi, Tiểu Miêu ghét nhất hắn gọi mình là sư muội.

Lưu Phương đi vào, Đơn Ưng cũng cầm bầu rượu đi vào, Khúc Trác cười hì hì theo sau Lưu Phương, nháy mắt với Tiểu Miêu. Cẩu Tử gần như dán sát tường đi vào, tránh Tiểu Miêu thật xa.

Hết cách, tư chất của mình không đủ, miễn cưỡng luyện được tới trình độ này đã không dễ dàng, nhưng Đơn Ưng và Tiểu Miêu là thiên tài, võ công của họ hình như mỗi ngày đều tiên bộ, chỉ vài năm hắn đã không đánh được ai trong số hai người nữa.

Y Lợi Tư đặt ấm trà xuống rồi lui ra, khẽ khép cửa lại, Lưu Phương xưa nay luôn thích nha hoàn biết ý như vậy.

- Khúc Trác từ Đát La Tư về có thu hoạch lớn, quan trọng nhất là từ nhân số ra vào thành mỗi ngày đoán ra quân đội Đát La Tư đang dần giảm đi, chứng tỏ chúng tây chinh là giả, đông chinh mới là thật. Sứ tiết người Thổ Phồn đã rời đi, chứng tỏ bọn chúng đã ra quyết định, kỳ lạ nhất là nơi này lại thấy người Tân La.

- Bọn chúng muốn làm gì? Thương lượng chuyện gì? Ra quyết định gì? Lão phu thấy cần phải thăm dò một chút, ba ngày sau đại quân chúng ta sẽ chuyển vào trong núi, bắt đầu quấy nhiễu Toa Sách quốc, nếu có thể thì hạ một hai tòa thành, sau đó nhanh chóng rút lui. Nhưng thành Toái Diệp thì không về được nữa.

- Vậy nhà ở đây thì sao?

Tiểu Miêu hơi không nỡ rời đi:

- Tặng cho Hi Đồng, sau đó hỏi Hàn Triệt xem có muốn đi cùng chúng ta không?

- Vì sao không thông báo cho Hi Đồng cùng tiến cùng lui với chúng ta?

Mấy năm qua Đơn Ưng và Hi Đồng có tình cảm rất tốt, không nỡ bỏ lại hắn:
Lưu Phương nhìn Đơn Ưng nói:

- Ta cảm giác cái doanh trại thổ phỉ kia không phải do Hi Đồng định đoạt, ngươi đi nói với hắn, quyết định ra sao là do hắn, tốt nhất là khuyên hắn nhanh một chút. Đám người kia khả năng đã đạt thành hiệp nghị đối phó với chúng ta, muốn diệt ngoài phải yên trong trước, đó là trình tự căn bản, nếu hắn ảo tưởng kết minh với người Đột Quyết thì chúng ta lập tức xuất phát.

- Giờ chúng ta ra ngoài thành, ở trong quân doanh, không để lại ai trong thành hết, nơi này rất nguy hiểm.

Khúc Trác đứng dậy nói:

- Chúng ta không phải là quân đội, nói là người một nhà thì chính xác hơn, Hạ Thiên Thương cố ý tránh hội nghị hôm nay, vì hắn chỉ muốn giúp, không muốn bị ràng buộc, cho nên có thể tín nhiệm, Hi Đồng mục đích không rõ, là minh hữu thì được, không thể làm người một nhà.

Lưu Phương cười:

- Tiểu tử, tiếc là ngươi âm mưu có thừa, dương mưu không đủ, tạm thời như thế đi.

Tiểu Miêu lập tức đi dọn đồ, nàng là người nhiều đồ đạc nhất trong số tất cả mọi người.

Trăng hạ huyền luôn xuất hiện muộn nhất, khi nói treo trên không, Tiểu Miêu quyến luyến nhìn cái ngõ nhỏ mình sống, ở cửa chất đầy thức ăn, không biết bọn trẻ con biết được đây là lần cuối cùng nàng cho chúng thức ăn có thất vọng không.

- Điện hạ, phải đi rồi, họ đã đi rất xa.

Tỷ muội Y Lợi Tư mặc giáp da, kéo chiến mã của Tiểu Miêu qua ngõ nhỏ, sau đó ba con ngựa cùng phóng đi.

" Ta sẽ quay về!" Tiểu Miêu nói với mình như thế.

Đơn Ưng không theo Lưu Phương mà tới quân doanh của Hi Đồng, làm trọn tình bằng hữu, ý đồ của Lưu Phương rất rõ ràng, ông ta muốn Hi Đồng ở lại, trấn an người Đột Quyết, cho đại quân của mình đủ thời gian ẩn vào núi. Một khi người Đột Quyết bắt đầu đông chinh, đội quân này cố gắng cầm chân càng nhiều kẻ địch cho Vân Diệp càng tốt, để chúng không thể toàn lực phát động đông chinh.

Nếu thời điểm thích hợp, để mọi người thấy sự yếu ớt của người Toa Sách, nói không chừng khiến đám người tuyệt vọng kia thấy tia sinh cơ, theo mình tây tiến.

Suy nghĩ tuy tốt, nhưng Hi Đồng thì chết chắc, đám người Đột Quyết, người Thổ Cốc Hồn, Tiết Duyên Đà phát hiện ý đồ của Lưu Phương sẽ xé xác tên ngốc đó.

Đơn Ưng lòng chửi rùa Hi Đồng vô số lần, một tên du hiệp lập quốc cái chó gì, đám lão tặc như Vân Diệp, Lưu Phương dễ dàng biến hắn thành ma thế mạng, e tới chết còn chẳng biết, vẫn cứ trách vận khí của bản thân...

Chiến mã của Đơn Ưng tới cửa trại mới có một giọng say khướt hỏi hắn là ai? Đơn Ưng không đáp, người vọt lên, một tay bám vào cửa trại, leo qua, tên đại hán say khướt kia vừa mới định hét lên đã bị trúng một đòn mạnh, mắt tối sầm ngã lăn ra đất.

Đơn Ưng chẳng che giấu gì, cứ thế đi thẳng vào, không có ngăn cản như tưởng tượng, hắn tới lều chính giữa cũng chẳng ai hỏi hắn là ai, lại có ba tên kéo hắn đi uống rượu.

__________________

Chương 1264: Tế tự

Đứng trên đất trống nhìn một lượt doanh trại của Hi Đồng, hắn phát hiện ra một đám phế nhân, chúng chốn chui trốn nhủi ở Đại Đường quá đủ rồi, khó khăn lắm mới có chỗ thả lỏng, bọn chúng liền mất hết cảnh giác, chỉ muốn buông thả bản thân, sau đó đợi Hi Đồng lão đại đưa chúng đi cướp bóc, đốt phá, trút hết oán khí tích lũy bao năm qua.

Ra chiến trường chúng ắn sẽ quên mình chém giết, chúng sẽ thành dã thú khủng bố nhất.

Đánh những trận thuận lợi còn tạm được, một khi gặp phải cuộc chiến giằng co gian khổ, chúng là kẻ từ bỏ đầu tiên, đó là bản tính của sơn tặc. Lưu Phương lựa chọn chúng làm ma thê mạng đêm vứt bỏ đúng là quá thích hợp.

- Ngươi tới giết ta sao?

Giọng Hi Đồng từ đằng sau truyền tới:

- Không, nếu ta tới giết ngươi thì lúc này ngươi đã chết rồi.

Đơn Ưng cố nén giận đáp:

- Ngươi tới đây nhất định tốn rất nhiều tâm tư, vào uống chén rượu đi.

Hi Đồng vẫn hiếu khách như xưa.

- Chẳng tốn công gì ở cửa đánh ngất một tên, sau đó thỏng thả đi vào, vừa rồi ta nghĩ, nếu ta đếm đến ba mà ngươi còn chưa xuất hiện thì ta sẽ giết ngươi, chết trong tay ta còn hơn chết trong tay người Hồ.

Hi Đồng gãi đầu, xấu hổ nói:

- Các huynh đệ vừa mới ổn định lại, cho nên hơi thiếu cảnh giác.

- Dọn hành lý, lập tức theo đội ngũ rời đi, ngươi chỉ có một canh giờ chuẩn bị, Lão Hi, chủ sự ở nơi này là Lưu Phương, không phải Vân Diệp, Vân Diệp không giết ngươi, nhưng trong mắt Lưu Phương, chỉ có thắng bại, không có ân tình. Đi mau, hoặc đi cùng bọn ta, hoặc lập tức tìm chỗ trốn đi, chiến tranh sắp tới rồi.

Đơn Ưng nhìn thấy nữ nhân tóc tai tán loạn sau lưng Hi Đồng, không nhịn được nói:

- Nơi này còn phức tạp hơn Đại Đường, nếu ngươi còn muốn sống thì lấy khí thế năm xưa ra, nếu có chút do dự thôi, kết cục của ngươi chỉ có chết!

Thấy sắc mặt nữ nhân kia càng thêm nhợt nhạt, Đơn Ưng xoay người bỏ đi, vượt qua cổng trại, tiếng vó ngựa càng lúc càng xa.

- Đi mau.

Cửu Nương sợ tới toàn thân run rẩy, hét lên thúc giục Hi Đồng, nàng đã biết đám người mình đối diện với tình cảnh gì.

Mệnh lệnh của Hi Đồng đã truyền đi rồi, nhưng chấp hành rất phiền phức, luôn có kẻ hỏi vì sao xuất phát trong đêm, không thể đợi tới sáng à?

Khi Hi Đồng đưa con của mình đi được ba dặm, trong trại vẫn còn nhiều tên say rượu ca hát.

Tốc độ của người Đột Quyết nhanh hơn dự liệu của Lưu Phương, kỵ binh của ông ta vừa mới rời thành Toái Diệp liền có kỵ binh tấn công nhà ở của ông ta trong thành, cả tòa thành sáng rực, quân đội vội vàng từ Đát La Tư tới chuyện đầu tiên là muốn bắt An Cát, Hạ Lỗ vừa lên tiếng phản đối liền bị thủ lĩnh cầm đầu chửi mắng, đành cúi đầu xuống.

Quân đội ùn ùn từ thành kéo ra, Hàn Triệt không theo đại quân của Lưu Phương, hắn chỉ đơn giản là biến mất, còn mỗi đội nhân mã của Hi Đồng bị người Đột Quyết chém giết, tổn thất ba thành mới thoát được, lúc này còn chưa tới một nghìn.

Không có lương thảo, không có tiếp tế, Hi Đồng lại trở nên vui mừng, đây mới là bản chất của sơn tặc, hiện giờ chỉ có thể dựa vào cương đao trong tay kiếm sống, tóm lại chỉ có một chữ "cướp!".
Nếu cầm quân đánh trận mình sẽ bị người ta vờn như khỉ, nhưng hiện giờ chỉ cần ăn cướp, số người n ày toàn là chuyên gia.

Cửu Nương khóc sụt sùi, còn muốn nói mấy lời nhụt chí, bị Hi Đồng ném lên lưng ngựa, xách đao nói với số thổ phỉ còn lại:

- Bọn tiểu tử, giờ mới là lúc chúng ta ra oai, từ chỗ này đi ra có một tiểu trấn, trước tiên cướp thức ăn tối nay đã.

Hơn tám trăm tên mã tặc vào thành trại liền ngẩn người, nơi này đã thành vùng đất chết, Hi Đồng bực tức nhìn hình vẽ thần vương ở cửa trại, liền biết là Hàn Triệt làm. Sau khi nghiên cứu hướng đi của Hàn Triệt, Hi Đồng liền chọn một con đường ngược lại.

Lưu Phương dẫn quân đội tới Thổ Hòa La xa xôi, trong quân đại bộ phận có thân quyến ở thành Toái Diệp, nếu ở quá gần, nói không chừng bị kiềm chế.

Quân đội trên hoang nguyên trải dài dằng dặc, lễ tuyên thệ long trọng đang tiến hành, Đột Thi thúc thúc của Hạ Lỗ dùng đao rạch từng đường lên người, mấy người Đột Quyết dùng chén vàng hứng máu tươi của Đột Thi, vẽ lên tượng Đằng Cách Lý.

- Thiên thần ơi, ta đã dùng hết khả năng cung phụng ngài, chỉ mong được ngài phù hộ, con cháu Kim Lang đã cùng đường, đây là trận chiến cuối cùng, nếu thất bại không còn gì hiến tế cho ngài nữa, thần miếu của ngài sẽ bị bỏ hoang. Thiên thần ơi, phù hộ con cháu ngài bách chiến bách thắng, lấy về mục trường, cừu dê, giết chết người Đường đáng hận.

Đột Thi bôi máu lên mặt, dùi trong tay gõ mạnh lên trống da trâu, trăm người Đường khóc lóc bị đưa lên tế đàn, đầu chém rụng xuống hố.

Trong tiếng trống có một con bò trắng bị giết chết, mười mấy thần vu cầm gậy đầu lâu ra, mắt nhìn không chớp vào máu chảy ra, xem thành hình gì.

Máu tụ lại thành một cái ao nhỏ, đám thần vu reo hò, nhảy múa quanh vũng máu.

- Trưởng lão, chúng ta chắc thắng rồi à?

Hạ Lỗ nhón chân lên nhìn thần vu, hỏi nhỏ trưởng lão:

- Hạ Lộ, nhớ kỹ, thần linh ở trong tim ngươi, khi hoang mang hỏi thần linh, không bằng hỏi bản tâm của mình.

Trưởng lão mặt mày đầy đau khổ, sau trận chiến này không còn đường lui nào nữa, không thắng lợi thì diệt vong, mắt dừng trên người Hạ Lỗ, lang tộc không thể diệt vong, ít nhất không thể đánh cược toàn bộ vào đông chinh, là người chiến bại, ông ta quá rõ sự đáng sợ của quân Đường. Năm trăm tinh kỵ của Tô Định Phương đã có thể công phá bốn vạn đại quân của Tây Đột Quyết, còn tung hoành trong trận không ai địch được, nghĩ tới trận chiến đó, trưởng lão kiên định vô cùng.

"Minh hữu quý giá thế nào cũng không quan trọng bằng sự tồn vong của mình. "Lẩm bẩm một câu, sau đó nói với Hạ Lỗ:

- Chúng ta ở lại chiếu cố tộc nhân, đem vinh diệu xung phong cho dũng sĩ chân chính.

- Trưởng lão, chúng ta sẽ bị chê cười.

Hạ Lỗ không dám tin vào tai mình:

- Còn sống mới có tư cách người kẻ khác, người chết chỉ là đống thịt thối. Hạ Lỗ, ta thà tự mình xung phong, chứ không muốn ngươi tới chỗ nguy hiểm.

Trưởng lão kéo tay Hạ Lỗ rời nơi tế tự, đưa quân đội của mình nhường ra vị trị cánh trái vinh diệu nhất, lập tức bị quân đội khác lấp kín chỗ trống.

Ở núi xa, Khúc Trác thả ba con diều hâu trong lòng, hi vọng nó mang được tin về Trường An hoặc Bắc Đình...

Thành lạc đà của Vân Diệp lại lần nữa bị tháo ra, biến thành năm mươi con lạc đà chở một khung gỗ, thời gian lắp ghép lại thành tòa thành cũng lâu hơn ba lần, nhưng xét tới địa hình tồi tệ ở sa mạc, chỉ đành như thế.

Trên đất trống thành lạc đà không ngừng tản ra rồi tụ lại, thậm chí còn bày ra được vài biến hóa.

Năm nay người Đột Quyết biến mất tăm tích, phạm vi tuần tra của Trình Xử Mặc ngày càng mở rộng, vẫn không có thu hoạch gì, làm hắn cực kỳ bực bội, thật đen đủi, mình chưa tới thì công thành chiến ở Bắc Đình cũng chẳng hiếm, mình tới rồi chẳng gặp một trận nào.

- Số Lão Trình ta thật xui xẻo.

Trình Xử Mặc ngồi dưới cây cổ thụ vùi đầu uống rượu, Vân Diệp nhẩn nha ăn đậu tương, vỗ vai hắn:

- Ngươi nguyển rủa ta đấy à? Làm Đại tướng quân mong đợi nhất là không có chiến sự, ngày ngày chơi trận lạc đà có phải hay không, ngươi xem, hiện giống trường xà trận, lạc đà mặc chiến giáp di chuyển chậm rãi chia cắt kẻ địch, cuối cùng nuốt chửng.

Tâm tình Trình Xử Mặc càng kém:

- Ta muốn chiến đấu máu lửa, chứ không phải như trò chơi này, ngươi đang gian lận, dùng thành lạc đà là gian lận.

- Vớ vẩn, ta còn hi vọng dựa vào thứ này kiếm lấy cái tước công gia đấy, gian lận thế nào, nói như ngươi thì vứt mẹ nó mũ trụ vũ khí đi, trần truồng cắn lấy răng nhau mới là tác chiến.

- Ngươi thu lại tâm tư tới làm quan tướng thành lạc đà đi, như thế sớm kiếm lấy cái chức tướng quân, đường đường phò mã mà vẫn là đô úy, thật mất mặt.

Trình Xử Mặc bỏ ngoài tai, bỏ đi tới miệng giếng ngây ra nhìn nước chảy.

Tác giả viết đoạn này hơi rườm rà lằng nhằng, để mình tóm tắt cho các bạn nhé: Nguyên nhân chủ yếu khiến người Đột Quyết lề mề tây chinh là đợi Vân Diệp lập xong thành lạc đà quay lại tự sát, HẾT!!!!

__________________

Chương 1265: Đỗ Như Hối tới

Canh ba ngủ canh năm dạy mới rèn được một thân võ công bây giờ, song chẳng còn đất dụng võ nữa, nhiều vũ khí trong quân đã không còn, như xe ném đá cỡ lớn, mạch đao cường hán, thay vào đó là nỏ, nỏ tay, nỏ tám trâu.

Cầm đao kiếm Trình Xử Mặc một chọi mười cũng không thành vấn đề, nhưng đối diện với ba binh sĩ dùng nỏ và thuốc nổ liền rời vào tuyệt cảnh, đó là nguyên nhân hắn thương cảm.

Lưu Chính Vũ chỉ còn một tay vẫn không ảnh hưởng tới hắn cầm cờ chỉ huy, thành lạc đà chớp mắt biến thành đủ mọi hình dạng.

Điểm tuyệt vời nhất của thành lạc đà là bất kỳ hướng nào cũng đều có thể thành cổng thành, vô cùng bất ngờ, mà kỵ binh có thể chọn vị trí thoải mái nhất phát động tấn công mãnh liệt nhất.

Trình Xử Mặc cực lực yêu cầu tự mình thống lĩnh kỵ binh, trong quân không ai tranh được với hắn, Lưu Chính Vũ đành đi làm quan chỉ huy thành lạc đà, hai tháng sau, hắn phát hiện mình yêu thành lạc đà rồi.

Kế hoạch toàn quân xòa mù của Vân Diệp đã đổ bể hoàn toàn, sĩ tốt buổi sáng khó khăn lắm mới nhận mặt được hai chữ, tới tối nuốt vào bụng cùng cơm, sáng hôm sau hỏi tới, họ căn bản không nhớ mình đã học qua cái gì.

Chỉ một bộ phận rất nhỏ biết được chữ, nhìn quân sĩ biết chữ lên thành lạc đà diễu võ dương oai, đám không biết chữ chỉ đành chửi một tiếng, sau đó thề nhất định phải để con mình biết chữ.

Đỗ Như Hối tới, điều này nằm ngoài dự liệu của tất cả mọi người, ông gia bảy mươi tuổi bôn ba vạn dặm đúng là quá cực khổ, được Vân Diệp tháp tùng đi thăm quan thành lạc đà, nhìn Hỏa Diệm Sơn đỏ rực đằng xa, nói với Vân Diệp:

- Ai cũng nói nơi đây là chỗ nóng nhất trên đời, quả nhiên danh bất hư truyền.

- Đá trên ngọn núi đó có thể làm nóng bánh, đập vỡ trứng gà bỏ lên, chẳng mấy chốc là chín, một năm không được mấy giọt mưa.

Vân Diệp mời Đỗ Như Hối đi thăm Khảm Nhi Tỉnh, công trình thủy lợi này được Lão Đỗ cực lực tán dương, đồng thời bảo Vân Diệp trong thời gian trú ở Bắc Đình đừng quên tiếp tục kéo dài Khảm Nhi Tỉnh, ông ta phát hiện nó tới đâu, nơi đó thành ốc đảo.

(Khảm Nhi Tỉnh: Kênh đào ngầm dài hơn 5000km, là hệ thống thuỷ lợi lớn nhất trên thế giới, còn được gọi là "Vạn Lý Trường Thành dưới lòng đất". Đối với người dân Tân Cương, Khảm Nhi Tỉnh được coi như là cội nguồn của họ.)

Tham quan suốt một ngày, tới lúc ăn tối, Đỗ Như Hối mới hỏi Vân Diệp động tĩnh của người Đột Quyết, theo tin tức của Quách Hiếu Khác, người Đột Quyết đã chuẩn bị viễn chinh, ông ta kiến nghị lập tức tây tiến, khống chế cả Tây Vực.

- Vân hầu, tấu chương như thế của Quách Hiếu Khác đã hơn mười cái, tướng soái bất hòa là đại kỵ, Vân hầu thận trọng.
Đỗ Như Hối nói đầy thâm ý:

- Tư lịch của ta không đủ phục người, Lão Quách lại là một người tâm cao khí ngạo, phát ra ý kiến bất đồng là bình thường, nhưng theo ta, ít nhất trong vòng ba năm không thể tây tiên. Hiện tình hình quá quái dị, Đỗ tướng, ta cảm giác sẽ có chuyện lớn xảy ra, cho nên năm nay ta sẽ không vượt Tuyết Sơn, chuẩn bị cố thủ Cao Xương, không cho chúng lẻn vào thảo nguyên, hoặc Lũng Hữu là hài lòng rồi.

- Còn về Lão Quách, nếu không thích dưới quyền chỉ huy của ta thì tách ra, ta chẳng cần hơn vạn quân của ông ta, lại còn lo ông ta gây đại họa. Thực ra ông ta chỉ cần không để người Thổ Phồn từ cao nguyên xuống đã là đại công rồi, ta không hiểu vì sao ông ta lại cấp tiến như thế. Tấu chương ta yêu cầu tách ông ta ra hẳn đã được trả lời?

Đỗ Như Hối gật đầu:

- Lão phu từ chỗ Quách Hiếu Khác tới đây, phản ứng của Lão Quách cực kỳ kịch liệt, nếu như ngươi cũng không muốn vậy thì phục hồi chế độ cũ đi, ta cũng nói với ông ta như thế, còn về tội bất kinh với quan trên thì về kinh có công bộ luận tội.

- Đây chỉ là chuyện nhỏ, chỉ cần ông ta không quên phòng bị người Thổ Phồn là được. Đỗ Tương mang tới hơn vạn quân, ta hi vọng mau chóng gia nhập huấn luyện, ta cứ thấy thời gian không còn nhiều nữa.

Đỗ Như Hối rút binh phù ra giao cho Vân Diệp, Vân Diệp nhận lấy giao cho Trình Xử Mặc đi điểm binh, không khí trong phòng hơi trầm lắng.

Đỗ Như Hối mang tới một vạn năm nghìn binh mã, để cho Quách Hiếu Khác năm nghìn, mang tới cho Vân Diệp một vạn, mà viện binh Vân Diệp yêu cầu là ba vạn.
- Năm nay triều đình rút từ Quan Lũng ba vạn binh lực đối phó với Tây Vực, nhưng bệ hạ và các lão tướng cho rằng, Sa châu, Ngọc Môn quan, Dương quan mới là nơi quan trọng nhất. Xin Vân hầu thông cảm cho cái khó của binh bộ.

- Ta biết, ngài là ông già sắp nghỉ hưu chuyên môn tới đây là vì vỗ về lòng quân, ta cũng hiểu tâm tư của bệ hạ, quan nội không thể mất, dù quan ngoại đấy lộn tùng phèo cũng chẳng sao.

Đỗ Như hối cười ha hả:

- Đây là chuyến công vụ cuối cùng của lão phu, về rồi có thể ngậm kẹo chơi với con cháu, không hỏi tới thế sự nữa, quốc triều giao lại cho đám trẻ tuổi các ngươi quản lý.

Thương nghiệp Đại Đường nay gần như đạt tới đỉnh điểm, đám thương cổ từ sa mạc, hải dương, dị vực mang về vô số châu báu, khắp đường phố Trường An đầy thương phiến người Hồ cầm báu vật rao bán.

Cùng với thương nghiệp hưng thịnh, đủ các loại ghi chép sổ sách xuất hiện, trong hoạt động kinh tế qua lại, người Hồ không cách nào tiến hành giao dịch phức tạp, bọn họ vẫn dùng cách cổ xưa tính sổ.

Cướp đoạt quân sự chỉ là một phần, cướp đoạt thương nghiệp mới là tàn khốc nhất, người Hồ phát hiện hàng hóa của mình càng ngày không đáng tiến, mà vật tư của người Đường ngày càng thêm đắt, người Đường chỉ cần sản phẩm nguyên thủy nhất của họ, mà không hứng thú với sản phẩm thành hình. Nói cách khác ngươi mang một miếng ngọc chưa điêu khắc tới Trường An nói không chừng bán được giá tốt, còn điêu khắc tinh xảo lại chẳng bán được.

Đám thương cổ người Đường giảo hoạt phát hiện phương thức kinh doanh và ghi chép sổ sách càng phức tạp thì càng có lợi cho mình, ngay cả trí giả như Phòng Huyền Linh xem sổ sách cũng chẳng còn hiểu nữa.

- Đỗ tướng, làm thế là không đúng, sổ sách là thứ để ghi chép lại hoạt động kinh tế của cá nhân hoặc quốc gia, càng đơn giản càng rõ ràng càng tốt, sao lại thành bí mật của cá nhân, sổ sách như thế chứng tỏ mục đích kẻ ấy là lừa gạt, một khi bắt đầu phong trào lấy sổ sách lừa gạt là sẽ thành đại nạn.

- Phòng tướng nếu lần đầu nhìn thấy loại sổ sách này thì cần phải nặng tay, đem đám khốn kiếp đó vào Đại lý tự hỏi tội, tội nhẹ cũng phải phạt nặng, dù không có tội, chúng ta cũng phải dùng tâm tư ác độc nhất suy đoán mục đích của chúng.

Đỗ Như Hồi đạt bát cơm xuống hỏi:

- Quốc triều hiện thay đổi từng ngày, đám người lão phu đã không thể phán định đúng sai của một sự việc nữa, chuyện bọn ta cho là sai lầm, kết qua qua mười mấy năm đã chứng minh là đúng, như bỏ cấm lệnh thương cổ. Từ xưa tới nay mọi người cho rằng làm ruộng chỉ có lợi gấp ba, làm thủ công có lợi gấp năm, còn kinh doanh thì lợi gấp trăm lần, nên lo tháo bỏ cấm lệnh sẽ tạo thành sự cố như Quản Trọng làm ở nước Tề, khiến ruộng đồng bỏ hoang, nghề nghiệp sa sút, ai ai cũng chỉ theo đuổi cái lợi thương cổ.

- Hiện xem ra không phải như thế, người làm ruộng vẫn làm ruộng, nông điền không bỏ, kỹ thuật ngày càng trở nên tinh xảo, số lượng thương cổ đúng là tăng lên, nhưng mang lại cho quốc gia vô số thuế má. Vân hầu ở biên quan xa xôi có điều chưa rõ, thuế nông năm nay lại lần nữa giảm ba thành, lão phu lạc quan cho rằng, mười năm nữa có thể thực hiện miễn trừ thuế nông.

Chương 1266: Phong ba nổi lên

Đỗ Như Hối càng nói càng say sưa:

- Vân hầu có hiểu không thuế nông đại biểu cho cái gì không? Đại biểu bách tính không tạo phản nữa, chỉ cần làm ruộng là có thể cơm no áo ấm, giang sơn kéo dài muốn đời, cho nên bệ hạ đem trọng điểm phòng ngừa từ bách tính lên huân quý. Ha ha ha, chính sách của bệ hạ tất nhiên sẽ tiến thêm một bước giảm bớt gánh nặng của nông dân, dù tình cảnh của Vân hầu quẫn bách tới mức này, bệ hạ vẫn không muốn dùng binh quy mô lớn, là muốn vỗ về bách tính.

- Lão Ngụy thành quan gác công, sức khỏe lại tốt lên như có kỳ tích, mỗi ngày cầm đao nghênh ngang đứng ở cổng thành kiểm tra kẻ phạm pháp.

- Đến lão phu cũng bị ông ta lục soát một phen, lần trước còn lấy ngọc bội của lão phu, nói là phải trả tiền vào thành, ông ta nói bản thân thanh liêm cả đời, hiện giờ có thể danh chính ngôn thuận bắt chẹt bách quan, còn nói chức quan trong thành này quá béo bở, mấy chục năm trước làm quan thật uổng công.

Nói tới chuyện Ngụy Trưng, Đỗ Như Hối xoa bụng vui vẻ, Lão Ngụy làm hoàng đế giận xem chết, nếu như không có Tôn Tư Mạc nói không chừng đã ngự long về trời rồi, khó khăn lắm mới ống lại được, giống như quên mất sự tồn tại của Ngụy Trưng, như thế rất tốt.

- Hiện lão phu thật sự hâm mộ Lão Ngụy, mỗi ngày thức dậy tới cổng Trường Nhạc coi như buông lỏng gân cốt, lại tùy ý ức hiếp được tất cả mọi người từ bệ hạ, hoàng hậu trở xuống, làm thành môn lang mà còn vẻ vang hơn làm tể tướng, lão phu sau khi nghỉ hưu được nửa oai phong đó là thỏa mãn rồi.

Vân Diệp nhìn ra, Đỗ Như Hối đang thực sự chuẩn bị nghỉ hưu, không chỉ ông ta mà Phòng Huyền Linh cũng như thế, mấy lão già đều muốn có kết cục đẹp, chẳng biết có thành công không?

Ưu điểm lớn nhất của Hứa Kính Tông là không ở vào chỗ nguy hiểm, ông ta thủ thành Loạn Thạch, tất nhiên gây dựng hang ổ của mình không có sơ hở nào. Từ sau khi Vân Diệp đi, ông ta dựa theo bát trận đồ Viên Thủ Thành để lại gia cố cứ điểm.

Mỗi ngày tuần thị thành đã trở thành công vụ của ông ta, khi ông ta nhìn thấy một con diều hâu bay vào phủ, liền vội vàng xuống tường thành, tim đập như đánh trống, chỉ mong tin tới là tin tốt.

Lấy giấy từ ống trúc ra xem liền ngồi bịch xuống ghế, phó tướng nhận lấy tò giấy xem xong lập tức quát lớn:

- Chỉnh đốn quân, chuẩn bị chiến đấu!

Hứa Kính Tông hít sâu một hơi nhét giấy vào ống trúc, lập tức lấy bút viết hai phong thư nữ, hai đội kỵ binh liền chia ra hướng về Quan Trung và Cao Xương.

- Cái phải tới sẽ không tránh được, theo cái tên vương bát đản Vân Diệp này, cả đời trong trong lo sợ, có điều coi như cũng không sống uổng.

Cổ vũ bản thân xong, liền bảo Hồ cơ thay chiến giáp cho mình, chiến giáp của Vân gia vừa nhẹ vừa thuận tiện, lại kiên cố, là lựa chọn hàng đầu của quan văn, năm xưa mình kiếm của Vân gia một bộ, vốn định để làm đồ trưng bày, không ngờ có ngày mặc nó vào giữ mạng.

Người Đột Quyết sẽ chẳng tới kiếm mình, phía trước còn có Quách Hiếu Khác, tới đây chỉ có người Thổ Phồn, Quách Hiếu Khác chó má, tự dưng chạy tới Quy Tư làm gì? Chẳng phải đưa đầu vào miệng sói à?

Cái đồ bại não, liên quân người Đột Quyết mà tới sẽ có năm mươi vạn ngươi, không chỉnh lý phòng tuyến còn đột kích về phía trước, đúng là muốn chết.

Hứa Kính Tông thở dài, Quách Hiếu Khác chết không đáng tiếc, tướng sĩ của ông ta lại không thể không cứu, vì thế gọi một đội thám báo tới, viết thư bảo bọn họ nhất định phải dùng tốc độ nhanh nhất đưa vào tay Quách Hiếu Khác.

Lên tường thành, nhìn phó tướng và giáo úy đang ra sức chuản bị phòng vệ, bất giác ngẩng đầu nhìn trời, thấy không trung toàn mây đen, gió thổi qua đống loạn thạch, phát ra tiếng ngẹn ngào, thê lương vô cùng. - Rẽ trái hết mức.

Lưu Nhân Nguyện đứng trên cầu hạm không ngừng ra lệnh, chiếc Đại Đế xuyên qua sóng, chặn phía trước hạm thuyền của người Đại Thực, chiếc hạm thuyền kia bị sóng hất lên cao, sau đó gãy làm đôi. Cửa sổ hai bên chiến hạm mở toang, điên cuồng phóng nỏ tiễn ra ngoài.

Ánh lửa bùng lên trên biển, người Đại Thực vẫn lao lên tấn công.

- Đại soái, hạm phụ trợ sắp không chống nổi nữa, sáu chiến hạm đã bị hạm địch bao vây, chúng ta phải quay về cứu viện.

Phó tướng lớn tiếng kiến nghị với Lưu Nhân Nguyện:

- Không về, phía trước là chiến hạm của thủ lĩnh quân địch, chúng ta phải hủy nó, nói với hạm phụ trợ, cầm cự thêm nửa canh giờ nữa chúng ta sẽ quay về.

Chiếc Đại Đế phát ra tiếng tù và kéo dài, thuyền trưởng trên hạm phụ trợ nghe thấy tiếng hào, lau máu trên mặt nói:

- Các huynh đệ chiếc đại Đế muốn chúng ta cầm cự một canh giờ nữa, nó đi bắt thủ lĩnh địch, thùng dầu hỏa, hướng bắn cao ba xích, dây dẫn ba phần, bắn.

Lưu Nhân Nguyện sắp phát cuồng rồi, người Đại Thực dám tập kích eo biển, hồng y võ sĩ đã cắm toàn bộ quân sĩ lên cột thị chúng, mối thù này sao có thể không báo.

Đại hạm ba buồm của người Đại Thực chẳng những không bỏ chạy mà còn xông tới, tải trọng của chúng không kém chiếc Đại Đế là bao, chính giữa thuyền lắp hai máy bắn đá cực lớn, cũng dùng đạn đã mang mãnh hỏa, từ xa bắn tới, rơi xuống mặt biển trước chiếc Đại Đế, bùng lên lửa lớn. Mục đích kéo dài thời gian của nó rất rõ ràng, để phá hủy hạm phụ trợ của chiếc Đại Đế, tổn hại Cao Sơn Dương Tử gây ra cho hạm đội Lĩnh Nam tới giờ vẫn chưa khôi phục.

- Xuyên qua, sẵn sàng phòng lửa.

Chiếc Đại Đế xuyên qua lửa, hơi nóng bốc lên làm tóc Lưu Nhân Nguyện cong đi, mấy chỗ trên buồm đã bốc lửa.

Thủy quân ra sức lắc vòi rồng dập lửa, khi chiếc Đại Đế đi qua, thân thuyền vẫn bốc cháy.

Nỏ tám trâu ở mũi thuyền rít lên liên hồi, mang móc ngược xuyên qua thân thuyền mỏng manh của cự hạm, giữ chặt hai chiếc thuyền.

Lưu Nhân Nguyệt nhìn thấy một đám hồng y võ sĩ, chính đám người này tàn sát hơn một nghìn hai trăm thuộc hạ của mình, đám người này đều là võ sĩ lựa chọn kỹ càng, nhìn chúng chạy như bay trên thuyền là biết không dễ đối phó.

Nhưng bất kể chiến sĩ mạnh mẽ tới đâu đối diện với nỏ dày đặc cũng thành yếu đuối, khi mũi chiếc Đại Đế húc vào thân đại hạm ba buồm, lục chiến đội liền đu dây sang tác chiến.

Cuộc chiến nhanh gọn mà thảm liệt, hồng y võ sĩ bị tên bắn đầy người như chẳng hề cảm thấy đau đớn, vẫn vung đao xông tới, làm người ta khiếp sợ.

- Đại soái, hạm phụ trợ đằng sau không xuyên qua được biển lửa, đành phải chiến đấu riêng lẻ, cực kỳ nguy hiểm.

Phó tướng kiên định chấp hành chức trách của mình:

Lưu Nhân Nguyện âm trầm nói:

- Không bình thường, người Đại Thực tấn công liều chết như vậy là vì sao? Ba tháng trước eo biển thất thủ, chiến hạm của chúng xuất hiện quanh quẩn ở nội hải, tựa hồ đợi chúng ta tới, phải bắt kẻ cầm đầu mới biết được hành động không hợp lý của chúng, nếu không chúng ta mệt nhọc mà chẳng ích gì.

Xích của chiếc Đại Đế quấn quanh đại hạm, nỏ tiến đã phá thuyền nhỏ, nhân số lục chiến đội nhảy sang hạm địch đã hơn năm trăm người.

Loan đao của hồng y võ sĩ không phải đối thủ của nỏ tiễn, không chém được rách ráp của người Đường, nuốt hận ngã xuống, chết không nhắm mắt.

Tiếng reo hò của lục chiến đội vang lên, sắc mặt Lưu Nhân Nguyện mới khá một chút.

Khi binh sĩ lục chiến đội bị thương cuối cùng được đồng bạn đưa về chiếc Đại Đế, mười mấy nỏ mang khói xanh bắn vào bụng cự hạm, một chuỗi tiếng nổ lớn vang lên, khoanh khắc chiếc cự hạm biến thành đống gỗ vụn bắn tứ tung.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau