ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 126 - Chương 130

Chương 126: Chuột qua đường

Chỉ ngồi như thế được một tuần hương là Lam Điền hầu đã bắt đầu gãi đầu gãi tai, quay ngang quay ngửa, giáo sư lễ nghi nghiêm khắc quát mắng vài câu, dùng giây thừng buộc chân y lại, cố định y trên ghế, còn muốn đánh, Lam Điền hầu cao quý triệt để nổi khùng rồi.

Cởi thừng ở chân, cướp lấy thanh trúc trong tay hắn, đấm cho một trận dế rên sên bò:

- Thằng thái giám chó chết này, dám đánh ta à, còn dám dùng thừng buộc ta, chán sống rồi.

Dùng thanh trúc trúc đánh xong vẫn chưa hả, đạp cho mấy phát mới chịu thôi.

Lý Thừa Càn trông mà thèm, mặt kích động nhưng người vẫn ngồi ngay ngắn, diện mạo này nếu có họa sĩ nhất định sẽ vẽ ra bức tranh tuyệt thế ác ma và thiên sứ.

Tên thái giám không ngờ còn vênh váo:

- Giỏi, giỏi lắm! Ngươi không biết lễ nghi, lại còn đánh tiên sinh, xem ngươi ăn nói với nương nương ra sao.

Bỏ con mẹ rồi, thằng cha này do hoàng hậu phái tới, gay go to, trong hoàng cung làm Vân Diệp đau đầu nhất là hoàng hậu, Lý Nhị là hùng chủ một đời, lừa ông ta không có gánh nặng tâm lý nào, lại còn kiêu ngạo, lừa Trường Tôn thị, y chưa có cái bản lĩnh đó.

Nữ nhân này giác quan thứ sáu siêu cường, phương pháp phán đoán sự vật không phải là lý trí đúng sai, chỉ toàn dựa vào cảm giác, ba hoa trước mặt bà ta không có một chút tác dụng nào, bà ta dựa vào cảm giác kỳ quái của bản thân là thương đã đoán được tám chín phần tâm tư của Vân Diệp.

Vân Diệp cảm thấy mình đang sống trẻ lại, tâm lý và cơ thể ngày càng khớp với nhau, tuổi tâm lý càng ngày càng ít, giống như biến thái hưởng thụ sự quan tâm của người có tuổi tác cơ thể nhiều hơn mình.

Nói ra là bệnh, không nói như thế thì không giải thích rõ nổi, lý luận thì tất cả người ở Đại Đường đều nhiều tuổi hơn mình, dù là đứa trẻ đang bú cũng hơn Vân Diệp 1400 tuổi, ở Đại Đường y có tư cách giả nai với bất kỳ ai.

Không được, hoàng hậu trừng phạt chẳng có chút mới mẻ nào, chỉ có phạt đứng, không làm khó y được, lúc bé bị thầy giáo rèn luyện rồi, đứng hai canh giờ chẳng là gì. Chủ yếu là nhìn mắt hoàng hậu là chột dạ, còn khó chịu hơn bị phạt đứng. Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

Còn tưởng mỗi y có cái bệnh này, hỏi Thừa Càn, Lý Thái thì ra hai bọn chúng sợ nhất không phải là Lý Nhị, mà là hoàng hậu, có thể thấy thanh uy hoàng hậu nương nương thế nào, hạ lệnh một câu, tất cả nghe răm rắp.

Vội vàng đỡ tên thái giám lên, còn ân cần phủi bụi trên người hắn.

Tên khốn đó mũi còn chảy máy, cằm thì hếch rõ cao, miệng nói:

- Nô tài không dám làm phiền hầu gia.

Nhưng chăng hề né tránh.

Trong cung toàn lũ biến thái, vừa ăn đòn vẫn cứ thích dạy bảo.

Lần này Vân Diệp ngoan ngoãn ngồi trên ghế, mặc cho tên thái giám biến thái sắp đặt.

Từ xa xa nhìn lại, môt thiếu niên vương tộc áo tím đang cùng thiếu niên quý tộc đội kim quan bàn chuyện dưới tàng cây, không khí yên tĩnh nhẹ nhàng.

- Thừa Càn, ta muốn giết cả nhà tên thái giám đó.- Diệp Tử, hắn không có người nhà, từ nhỏ đã sống trong cung, nếu như có thì ta đã giết rồi, không tới lượt ngươi.

- Chân ta mất hết tri giác rồi, chân ngươi có ổn không?

- Ta không có chân.

- Ngươi là thái tử, tương lai phải ngồi cho thiên hạ xem, còn ta thì tại sao?

- Lý tưởng của ngươi không phải gây dựng khác vận học vạn thế nhất thể sao? Có vị sư thừa vạn thế nào nhảy nhót như khỉ không? Đó là tạo hình tượng tương lai, chẳng lẽ sau này nặn tượng cho ngươi giống một tên hoàn khố.

Hoàng hậu tới rồi, Vân Diệp và Lý Thừa Càn bị trói ở trên ghế không đứng lên được, vội vàng bảo thái giám cởi giây.

- Không cần, hiếm khi ra dáng con người, như vậy rất tốt.

Mấy ngày trước hoàng hậu mặc áo thô ống tay rộng, không nhìn ra vóc dáng, hôm nay mặc trang phục thường ngày, Vân Diệp nhìn một cái là phát hiện ra eo to hơn không ít, người cũng mập hơn, có thai à? Ở trong bụng hẳn là vị nội thánh ngoại vương, phát triển giang sơn tới cực hạn, Đường Cao Tông Lý Trì rồi, nếu không phải có một bà nương lợi hại kia, dứt khoát là đế vương kiểu mẫu.

- Chúc mừng nương nương, chúc mừng nương nương.

Vân Diệp vội vàng nịnh bợ.

- Phì.
Bị nhổ nước bọt rồi.

- Mấy ngày trước sao không biết nghĩ cho đứa bé trong bụng bổn cung, còn dùng tình thế ép bổn cung ăn châu chấu, thương cho Nhữ Dương, Lan Lăng, hiện giờ ăn cái gì nôn cái đó, Khác Nhi càng thảm, cứ nôn mửa không rời giường được, phi tử có danh phận trong cung chỉ còn Dương phi giúp xử lý việc trong cung, không phải do ngươi tạo nghiệt à?

Quả nhiên không ngoài dự liệu, phu phụ Lý Nhị chẳng kẻ nào tốt, cái tội danh ép phi tử, công chúa, vương gia ăn châu chấu này mình gánh hết rồi, chẳng trách không cho mình rời cung, một khi ra ngoài làm gì còn đường sống.

Các vị đại lão trên triều, mấy chục vị phong vương sống cạnh hoàng cung đoán chùng hiện đang hoa chân múa tay đợi mình ra ngoài đây. Vân Diệp hiện rất muốn quay về Ngọc Sơn, trốn trong thư viện không xuất thế nữa.

- Hiểu rõ là tốt rồi, hay là bây giờ đưa ngươi ra ngoài cung? Bổn cung nghe nói đám Hà Gian quận vương đang đợi ngươi, chuẩn bị tẩy trần cho ngươi, hoành tráng lắm, triều thần ít nhất tới một nửa, thể diện Vân hầu lớn quá.

- Hồi bẩm nương nương, vi thần không định xuất cung nữa, chết già ở hoàng cung cũng không tệ, tránh bị đại thần bên ngoài ngược đãi mà chết.

Vân Diệp hết cách, đành dùng hạ sách này:

- Tốt, dù sao bệ hạ cũng rất thích tên khôn ranh nhà ngươi, hay là làm tổng quản nội thị trong cung nhé? Để ngày ngày hầu hạ bệ hạ.

Nuốt nước bọt, Vân Diệp gian nan lắc đầu, trốn trong cung nhất thời thì được, cả đời làm thái giám à? Cẳng bằng đâm đầm vào cái suối nhỏ kia về nhà cho xong.

Ở trong hoàng cung, tin tức của Vân Diệp hoàn toàn bị cắt đứt, hầu hạ bên cạnh toàn là thái giám, sống cực kỳ có quy luật, sáng 5 giờ rời giường, luyện thương thuật một tiếng, rồi làm bài thể dục buổi sáng, ngửa đầu lên trời cười lớn hai tiếng, coi như hoàn thành rèn luyện cả ngày, chuẩn bị ăn cơm.

Lý Thừa Càn từ sau lần đầu lãnh giáo thương pháp tuyệt thế của Vân hầu liền ôm tay trái không cẩn thận bị mũi thương sượt qua thì không tới nữa.

Theo nội thị nói, thái tử trên đường rời chỗ ở của Vân hầu cứ cười suốt, còn không cẩn thận xô ngã mấy cung nữ đưa cơm, bị canh bắn lên người cũng không giận, còn tốt bụng bảo cung nữ cẩn thận.

Biết rằng hắn đang cười thương pháp của Vân Diệp, nhất là năm bộ Đoạn hồn thương làm người ta hồn phi phách tán, chẳng những kẻ địch sợ, bản thân Vân Diệp cũng sợ, vì y không khống chế nổi mũi thương.

Hiện y đã tuyệt cái ý nghĩ xuất cung rồi, ít nhất trước khi mấy lão kia chết sạch thì không ra nữa.

Ăn sáng xong Vân Diệp theo lệ đi một vòng.

Không cho nội thị đi theo, y thuộc lòng đường ở Đông cung rồi, Thành Càn chưa thành thân, Đông cung không có cấm địa.

Được Vân Diệp khuyên, Trường Tôn hoàng hậu bỏ ý nghĩ kiếm phi tử cho Lý Thừa Càn, thằng nhãi còn mười ba tuổi lấy lão bà cái quái gì? Ở đời sau chỉ là thằng nhóc vừa mới lên sơ trung, yêu sớm là chuyện bị cấm chỉ, bắt được là mời phụ huynh ngay, sau đó đứng trước bạn học cả lớp làm kiểm điểm, sau đó sẽ có kẻ vô lại mặt dày thừa cơ an ủi bạn nữ kia nhảy vào.

Đó là bài học đau đớn của Vân Diệp, bị anh trai cường tráng của cô bé kia túm cổ chất vấn, sau đó lấy toàn bộ tiền tiêu vặt của y bồi thường cho em gái hắn.

Đại Đường không có kẻ nào dám tóm cổ áo Thành Càn, trừ khi hắn trêu ghẹo muội muội của Vân Diệp mới có khả năng bị chất vấn.

Chương 127: Máu chảy thành sông

Vân Diệp luôn tự hào về tư duy mang tính nhảy cóc của mình, nhìn thấy cái thứ màu đen hình vòng tròn, liền liên tưởng tới cánh cửa sắt ở công trường trước kia, phải tốn nhiều sức lắm mới kéo lên được.

Cho nên theo thói quen kéo một cái, không nặng lắm, sau đó nhìn thấy một khuôn mặt khóc như mèo, và hai cái răng thỏ trắng trẻo.

- Linh Đang, ngươi ở đây làm gì?

Hỏi câu này là hỏng rồi, Linh Đang vốn đang khóc thấy y càng khóc dữ dội, không chịu nổi con gái khóc, không biết khuyên thế nào, sống hai đời cũng không học được bản lĩnh nghịch thiên này.

- Ai bắt nạt ngươi, nói cho ta biết, chúng ta đi đánh gãy chân nó.

Đây là pháp bảo của Vân Diệp, đối phó với muội muội của mình lần nào cũng chuẩn.

Linh Đang nghẹn ngào chỉ bụi hoa:

- Có một con chó nhỏ chui vào bụi hoa không ra, nô tỳ muốn kéo nó ra, kéo một cái thì nó sủa, nó còn chảy máu.

Chạy ra đằng sau xem, một con chó con bẩn thỉu bị kẹp vào trong bụi mẫu đơn kêu oăng oẳng, sao chấp nhận được, Vân Diệp tự cho mình là một thành viên của tổ chức bảo vệ động vật, thấy nguy nan làm gì có lý không cứu.

Đang định ra tay thì hai thái giám chạy tới, thấy con chó con, lớn tiếng nói:

- Hầu gia chính là con chó này chui qua lỗ chó vào hoàng cung, nô tài đánh chết nó.

Lời vừa dứt bị ăn ngay một đá vào đít:

- Nói cho rõ ràng, cái gì mà hầu gia chính là con con chó này, lão tử đánh chết ngươi, ngươi nói ai là chó?

Câu cái gì không muốn thì đừng làm với người khác không dùng được với Vân Diệp, mông y bị hoàng đế và đám tướng soái đá đi đá lại, cho nên y tạo thành thói quen đá đít người khác, Trình Xử Mặc cũng có sở thích này, hai huynh đệ từng ở Lũng Hữu đá đít khắp lượt đám tiểu binh, rất hưởng thụ lạc thú cao quý này. Một dạo được người ta xưng là "đạp đít song hùng", tung hoành Lũng Hữu vô địch thủ.

- Hầu gia thứ tội.

Hai tên thái giám biết địa vị của vị này trong hoàng cung, vội vàng cầu xin:

- Trong hoàng cung còn có lỗ chó à?

Vân Diệp cảm thấy khó tin:

- Bẩm hầu gia, nó bơi vào qua đường ống nước khi ao Thái Dịch tháo nước, đám nô tài chưa phát hiện thì nó đã chạy tới đây rồi, không biết là cho hoang đâu ra.

- Đừng giết nó, đừng giết nó.

Linh Đang lắc tay Vân Diệp xin cho con chó con:- Các ngươi cẩn thận kéo nó ra.

Nếu như có người giúp thì tất nhiên không cần tự ra tay:

Hai tên thái giám bò ra đất một tên gạt cành hoa, một tên cẩn thận bế con chó ra.

Linh Đang vội đón lấy con chó, nhìn nó thương hại, lấy khăn tay giúp nó buộc chân sau bị thương, động vật đều có cảm giác nhạy bén, biết Linh Đang không làm hại mình, chui đầu vào lòng Linh Đang run lẩy bẩy.

Cho mỗi tên thái giám một lá bạc đuổi chúng đi, quay đầu lại thì không thấy Linh Đang đâu, nhún vai chuẩn bị đi thì bụi hoa đột nhiên tách ra, khuôn mặt nhỏ nhắn xuất hiện:

- Ngài đúng là một người tốt.

Nói xong là biến mất.

Vân Diệp sờ mũi, đây là lần đầu tiên nhận được thẻ người tốt ở Đại Đường. nguồn TruyệnFULL.vn

Khi Vân Diệp đang ngâm nga chúc mừng mình được một tấm thẻ người tốt thì y không hề biết rằng lúc này trên con đường cạnh chợ tây quỳ vô số tù phạm đợi hành quyết, cả một đống đầu người đen xì xì, Đại lý tự chính khanh Đới Trụ giám trảm, đợi tới giờ ngọ ba khắc, tay chém xuống.

Đao phủ đồng loạt giơ đồ đao lên, học đồ nắm chặt tóc phạm nhân để cổ áp sát vào đôn gỗ, chỉ một đao, hàn quang lóe lên, trên mặt đất liền có mười cái đầu người lăn trong vũng máu. Trong đám bách tính vây quanh có người reo hò cổ vũ đao phủ, có người cúi đầu nôn ọe, thi thoảng có tiếng khóc xé lòng.

Đới Trụ mặt lạnh tanh, đao phủ máu sôi sùng sục, có được một lần chém một trăm sáu mươi tư người, cuộc đời đao phủ thế là đủ.
Lô Giang tóc tai bù xù mặt mày tiều tụy, chỉ có mấy ngày thôi mà mái tóc vốn hoa râm đã bạc trắng hết, bị đao phủ xách cổ áo ấn lên đôn gỗ, ông ta tựa hồ chấp nhận số mệnh không nói một lời, chỉ khi nghe thấy một tiếng cầu cứu thảm thiết mới mở mắt ra, tiểu tôn tử Lô Chấp mà ông ta yêu quý nhất đang vùng vẫy trong tay đao phủ, lớn tiếng kêu gào muốn gia gia thường ngày không gì làm khó nổi cứu mình.

Đôi mắt khô cạn của Lô Giang đều là máu, nỗ lực mở mắt nhìn tôn tử bị đao phủ chém một đao mất đầu, cơ thể già nua chớp mắt tràn đầy sức lực, vùng mình thoát khỏi đao phủ nhào tới bên đầu lâu còn chưa nhắm mắt của Lô Chấp khóc lóc, đó là đứa cháu ưu tú nhất của Lô gia, mười sáu tuổi mà bụng đầy kinh luân, cực kỳ thích kinh dịch, đã đạt tới thành tựu một đời, vậy mà giờ đao chém xuống, tất cả thành con số 0.

Lô Giang phủ phục trong vũng máu cố mở thật to miệng gào lên:

- Trời cao ơi!

Âm thanh vừa mới phát ra, ngay cả dư âm cũng chưa dứt thì cái đầu lâu của ông ta đa bay lên lưng chừng không, máu từ cổ tuôn ra như lạ đỏ che lấp cái đầu của Lô Chấp. Máu chảy thành sông...

Rạng sáng, mặt trời vừa mới nhô ra đã thể hiện thần uy của mình, mùa nóng nhất trong năm ở Trường An đã tới, không có gió, chỉ có hơi nóng, dù là buổi sáng cũng chẳng có chút mát mẻ nào, các cửa phường mở rộng, cư dân trong thành Trường An sắp bắt đầu một ngày sinh hoạt.

Chó của Hoàng gia khi cửa phường vừa mở ra đã chạy ngay khỏi phường, thoắt một cái đã tới ngã tư Độc Liễu nhai, sau khi đuổi một đám ruồi lớn đi, thè cái lưỡi hồng hồng liếm phiến đá trên mặt đất.

Mùi thối ập tới, làm người đi qua không ai không bịt mũi bỏ chạy.

Một cục đá bay tới, ném vào người con chó của Hoàng gia, con chó già rú lên, nhanh chóng cúp đuôi lủi về nhà.

- Con chó của Hoàng gia không chấp nhận được, ăn cái gì không ăn, lại đi liếm máu người.

Một phường đinh tuổi cao cầm chổi từ cửa đi ra, theo sau có một hậu sinh trẻ tuổi xách hai thùng nước lớn.

Cố chịu mùi thối, dùng gàu vẩy nước, nước rơi xuống phiến đá còn chưa đợi thấm đã biến thành màu đỏ, chảy theo khe hở của phiến đá.

- Liễu thúc, tới bao giờ mới rửa hết máu được đây, Độc Liễu nhai đã thối tới không ở nổi nữa, ba ngày rồi mà vẫn thối thế này, cháu ngày ngày xách nước tới đau vai.

Hậu sinh trẻ tuổi vừa vẩy nước vừa than vãn:

- Nói lắm lời cái gì, tiểu hậu sinh làm chút có sao, cẩn thận bị quỷ hồn nghe thấy, một trăm sáu tư mạng người, nghe nói đại bộ phận là con cháu đại hộ nhân gia, người nào da mịn thịt non, đều đọc sách cả, đáng tiếc. Người đọc sách sao không hiểu lý, cứ tự đâm đầu vào mũi đao, có chuyện gì lớn hơn được mất đầu?

Lão phường đinh có chút tiếc nuối:

- Người đọc sách thì sao chứ, bị chặt đầu cũng chảy máu, vứt hai ngày cũng thối, chẳng phải nói sẽ phơi thây ba ngày à? Sao có một tối đã không thấy nữa.

Lão Liễu sống ở Trường An mấy chục năm rồi, chuyện này sớm đã hiểu thấu:

- Quốc pháp lớn tới đâu cũng không đánh lại chữ lễ, triều đại nào cũng thế thôi, tội tù bị phơi thây trừ cô hồn dã quỷ không có gốc gác, chứ nếu chưa bị giết hết là tới tối sẽ có thân quyến len tới trộm thi thể về an táng, quan phủ cũng chỉ mắt nhắm mắt mở cho qua, không truy cứu.

Chương 128: Rụng đầu

Vân Diệp đã được rời cung, mặc dù nghe Lý Thừa Càn nói các trọng thần đều ở Thái Cực cung nghiên cứu cách khống chế nạn châu chấu, y vẫn tim đập chân run, luôn cảm thấy có một đám người nấp ngay bên cửa cung đợi bắt mình.

May quá, không có người ngoài, chỉ có Lão Trang và Lão Lưu, cơ hội tốt.

Ba người ba con ngựa chạy khỏi Trường An như một làn khói, lúc này Vân Diệp mới thở phào, nhẹ nhõm như vừa thoát khỏi Quỷ môn quan.

- Trong nhà thế nào? Ta bị nhốt trong hoàng cung không biết chuyện gì hết, cũng không biết nãi nãi có ứng phó được với tai họa này không?

Lão Trang ghìm cương, thả ngựa đi chậm lại nói:

- Trong nhà vẫn ổn, không có hầu gia, lão nãi nãi đem quản gia phó dịch, cùng với nông hộ toàn trang chia thành nhiều nhóm ngày đêm bắt châu chấu, gà vịt ngỗng trong nhà được thả ra hết, con nào con nấy ăn tới no căng bụng, giữ được sáu phần lương thực trong nhà, bốn phần nuôi châu chấu. Nếu chẳng phải nhà ta nhiều gia cầm thì đã có kết cục giống Hồ trang, Lương trang, nghe nói có mấy trang ngay cả gốc rạ cũng bị châu chấu ăn sạch.

Nói tới chuyện này Lão Trang bất giác ưỡn ngực lên, rất là tự hào, trang viên xung quanh Trường An chỉ có nhà mình còn lương thực, nhà khác thảm vô cùng, khóc lóc dậy đất.

- Nói ra toàn do hầu gia anh minh, trước kia người bảo nông hộ nuôi gà nuôi vịt bọn họ còn không chịu, tiểu nhân biết bọn họ là đám ngu xuẩn mà, hầu gia đã bao giờ làm việc vô lý đâu. Còn nói bại gia tử? Vì chuyện này tiểu nhân đánh không ít kẻ ngu xuẩn nói năng lung tung, giờ không ai dám nói người là bại gia nữa, kẻ bị đánh còn chuyên môn tới phủ dập đầu với lão nãi nãi nhận sai.

- Các trang hộ vẫn bình tĩnh chứ? Có ai chạy nạn không?

Vân Diệp nhớ tới mấy lần bùng phát nạn châu chấu trên lịch sử, vô số nạn dân đem con đem cái đi tha hương cầu thực:

- Không có nhà nào chạy nạn cả, thôn trang nhà ta còn có sáu thành lương thực, hầu gia khai ân miễn tô, trong nhà còn có gia súc gia cầm, sống tốt hơn cả mọi năm, chạy nạn gì chứ, vả lại khắp Quan Trung đều như vậy, biết chạy đi đâu?

Vân Diệp lúc này mới yên tâm, không có ai chạy nạn chứng tỏ mình làm trang chủ hợp cách, tốn có hai trăm quan mua súc sinh, trứng gà phát cho nông hộ với mình mà nói chẳng là cái gì. Vân gia đâu có dựa vào chút lương thực ngoài ruộng mà sống, sản lượng toàn trang có đổi thành tiền cũng chưa chắc được 200 quan, vả lại chẳng phải mình kiếm lại một vạn quan sao, giữ được nhân khẩu trong trang, tốn một nghìn quan cũng chẳng bận tâm.

- Mấy ngày trước ta đánh cược với người ta thắng được một vạn quan, tiền đã đưa tới chưa?

Tính ngày thì Lý Nhị hẳn đã xử lý mấy đại hộ kia rồi? Xét nhà chắc phải rất triệt để? Lô Giang đã cược với ta một vạn quan. Ha ha ha, lần sau gặp cái lão già bại gia đó phải chọc lão ta, ai bảo lão ta cầm đầu ức hiếp giáo viên của thư viện? Có điều nếu lão ta không ức hiếp, mình đã chẳng kiếm được một đống nhân tài, Lão Lô ơi Lão Lô, ông đúng là phúc tinh của ta.

Cứ nhớ lại là cao hứng, dù sao Lô gia cũng hưởng phúc mấy trăm năm rồi, so với chết trong tay Võ Mị, chẳng bằng chết dưới chân Lý Nhị, dầu sao người ta cũng là thiên cổ nhất đế.

- Bẩm hầu gia, tiền chưa đưa tới, có điều quan phủ nói tất cả nam đinh Lô gia bị chém rồi, còn có rất nhiều nữ quyến nô phó đang đem bán, hỏi chúng ta có cần không, lúc đó sẽ bớt giá.

Trang Tam Đinh thuận miệng nói: Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vnVân Diệp tức thì như rơi xuống hầm băng, toàn thân lạnh giá, đất trời đảo lộn, yếu ớt rời lưng ngựa.

Lão Trang, Lưu Tiến Bảo hốt hoảng xuống ngựa đỡ Vân Diệp lên, thoáng cái toàn thân đã bị mồ hôi làm ướt sũng, mặt vàng ệch, như bị bệnh nặng.

- Lô gia bị giết bao nhiêu người?

- Nghe nói là một trăm sáu mươi tư người.

- Về Trường An, về Trường An, chúng ta về Trường An ngay.

Vân Diệp cựa mình đứng dậy, muốn leo lên ngựa.

Trang Tam Đình, Lưu Tiến Bảo không dám khuyên, đành đỡ Vân Diệp lên ngựa, bọn họ đi dưới đất cẩn thận chiếu cố hầu gia, sợ y ngã từ trên ngựa xuống.

- Không ngờ chết rồi, không ngờ lại chặt đầu, cả nhà bị chặt đầu?

Vân Diệp cứ lẩm bẩm mãi, tựa như hỏi người khác, lại như hỏi bản thân.Trời ngột ngạt, hai bên đường là hoa màu tàn bại vì bị châu chấu ắn, còn có nông hộ đang bắt châu chấu, đem phơi khô để đem tới Vân gia trang đổi tiền, không ai để ý tới ba người trên đường, bọn họ đang bận việc của mình, đang vất vả để làm no bụng.

Ta bôn ba vì cái gì? Ta leo lên mái nhà mạo hiểm bị sét đánh vì cái gì?

Đầu óc Vân Diệp cực kỳ hỗn loạn.

Ta trừ thích lừa Lý Nhị, lừa đám đại thần không giáo hóa nổi của ông ta thì không có tội gì, vả lại nói ra thì đây không phải tội, nói không chừng còn là chuyện tốt, ta chỉ nhiễm chút thói xấu thích cứu người của Ngưu Tiến Bảo thôi, ta chỉ muốn bớt đi vài người chết đói, không muốn giết cả nhà ai cả, trước kia chỉ nói cho sướng mồm thôi, rõ ràng là chuyện tốt, vì sao lại chảy nhiều máu như thế?

Mâu thuẫn thực sự không thể hóa giải sao?

Tập đoàn Quan Lũng do Lý Đường đại biểu và thế gia lâu đời cuối cùng đã triển khai vòng đọ sức đầu tiên ở Trường An, cuối cùng một trăm sáu mươi tư cái đầu rụng xuống đất, cùng với các hào môn khác tự động dâng biểu tự hạ cấp được phê duyệt. Tập đoàn Lũng Hữu nắm cán thương trong tay đã giành được thắng lợi toàn diện.

Bọn họ hiện giờ chắc vẫn đang ăn mừng thắng lợi?

Nhìn cửa cung từ xa, Vân Diệp chỉ biết thở dài, quay ngựa về phía Giáo phường ti, người nhà của Lão Lô ở Trường an đều bị sung làm nô, nữ tử vào giáo phường, nam tử vào tương tác giám lao dịch, đời này không còn trở mình được nữa, thảm hơn cả Vân gia trước kia.

Lão Hà của Giáo phường ti là người quen cũ, đệ đệ của hắn ta làm việc tại Khác vật viện của Vân Diệp, nghe nói rất được thái tử điện hạ tán thưởng, khi ở Trường An không ít lần mới Vân Diệp tới Giáo phường ti thưởng thức ca vũ cổ đại, thi thoảng còn đích thân lên sân khấu, võ nghệ rất tốt, chỉ là không biết tính toán, ở lại Khác vật viện quá mai một nhân tài.

Tới vài lần thế là quen với Lão Hà, giờ người quen gặp nhau tất nhiên vô cùng nhiệt tình, cánh tay béo mập ôm lấy bả vai Vân Diệp, nhất định muốn giữ y lại thưởng thức ca vũ mới biên tập, thuận tiện tham khảo khác biệt về phát dục ở cơ thể của nữ tử Quan Trung và nữ tử Sơn Đông, nghe hắn ta nói, nhất định phải tự mình bình phẩm mới nhận ra chỗ khác biệt nhỏ trong đó.

Cười lớn với nhau, tâm tư bỉ ổi giữa nam nhân sớm biết cả, ở chuyện này người triều Đường và người hiện đại không có khoảng cách nào.

Từ thời Quản Trọng lập nữ lư, quan doanh kỹ viện dù đổi bao nhiêu cái tên cũng không rời được nội dung thực tế giao dịch tình dục.

Cho nên Vân Diệp phải dùng thời gian nhanh nhất cứu thê nữ của Lão Lô ra, với môn quy nhà ông ta, cùng với cả những quy củ khó hiểu, nữ nhân nếu bị lăng nhục thì cái chết là trừng phạt nhẹ nhất, dù gia tộc có suy vong.

Môn phiệt Sơn Đông khác hiện sợ là không dám trắng trợn cứu người, sẽ khiến Lý Nhị báo thù, chỉ đành do Vân Diệp làm.

Yêu cầu của Vân hầu gia với nữ sắc không cao, một là biết đọc sách viết chữ, hai là muốn tất cả. Làm lệ quỷ trong sắc giới là Lão Hà cũng phải bội phục sát đất, chưa bao giờ thấy vị hầu gia nào khẩu vị nặng như thế, ngay cả lão nương 80 tuổi của Lô Giang cũng muốn, đúng là nam nhân trong nam nhân. Có điều chuyện này không dễ, Lão Hà nói, mặc dù khẩu vị huynh đệ đặc thù, làm ca ca cũng nên tận tình giúp đỡ, nhưng quan trên nói rồi, một số người không bán được.

Chương 129: Cứu người

Cái tên khốn gian như quỷ, biết rõ ràng mục đích lão tử tới đây còn cố chụp cho lão tử cái mũ cuồng ma trong sắc giới, tuyệt đối không nói tới chuyện ngoài nữ sắc, theo lời hắn ta mà nói, ca ca đứng đầu kỹ viện, chỉ quản được cơ thể của nữ nhân, trừ nữ nhân ra thì ca ca không biết gì hết.

- Hà huynh, bệ hạ còn nợ huynh đệ một vạn quan, tiền còn chưa đưa, xem chừng bệ hạ cũng không định đưa cho tiểu đệ rồi, chỉ nói dùng người trả nợ, tổng cộng chẳng qua có hơn ba mươi nữ nhân, có đáng vạn quan tiền không? Mấy chục xe tiền đủ mua một nghìn nữ nô Ba Tư, Hà huynh xưa nay thống khoái sao giờ lại lằng nhằng phiền hà thế.

Lão Hà này tuy nói con người hơi thô bỉ một chút, nhưng có thể coi là hán tử hào sảng, hắn ta nói có chỗ khó là nhất định có chỗ khó, không phải kiếm cớ từ chối. Nếu là chuyện khác thì Vân Diệp căn bản không ép hắn ta, nhưng vì giảm bớt áy náy cho bản thân, đành phải làm.

Lão Hà sắc mặt biến đổi bất thường đột nhiên dẫm chân, xé áo mình, còn ném giày ra ngoài, tới khi xé tan nát quần áo toàn thân mới cướp lấy công văn vừa mới đưa cho Vân Diệp, cắn răng thêm vào mấy cái tên rồi trả lại vào tay Vân Diệp.

Mặt đầy bi tráng nói với Vân Diệp:

- Ca ca không ra gì, chỉ giúp huynh đệ được như vậy thôi, có một canh giờ, đi cho mau.

Vân Diệp không hiểu ra sao, Lão Hà cầm nghiên mực trên bàn lên, đập vào đầu mình, tức thì máu và mực hoàn trộn lăn theo má chảy xuống, mắt trắng dã rồi ngã vật ra mặt đất.

Thế là hiểu rồi, tên này bị Vân Diệp ép cho hết cách, cho nên nghĩ ra khổ nhục kế này, nếu lão đại có hỏi tới thì nói là bị Vân Diệp đánh ngất, cướp lấy văn thư, bản thân chẳng qua kháng cự không nổi, tội sẽ nhẹ hơn nhiều.

Vân Diệp cảm động lắm, đi tới sờ động mạch cổ của hắn ta, không sao cả, tên này chỉ đánh ngất bản thân thôi.

Có người phối hợp như thế, Vân Diệp tất nhiên không dám chậm trễ, ra khỏi cửa liền gọi Lão Trang về nhà chuẩn bị xe, bản thân cùng Lưu Tiến Đạt chạy tới hậu viện.

Tiếng khóc không dứt bên tai, Vân Diệp cảm giác như ma âm nhập não, không hiểu Lão Hà sống ở nơi này thế nào nổi.

Lão phụ nhân ngồi ngay ngắn ở cửa, y phục trên người chỉnh tề sạch sẽ, mái tóc trắng trên đầu không có một sợi rối, nữ nhân trong nhà cũng không ai khóc, hơn nữa rất nhiều trẻ nhỏ, bọn chúng cũng nhận ra trong nhà có biến hóa, ngoan ngoãn nấp trong lòng mẹ, lộ ra đôi mắt kinh hoàng nhìn động tĩnh bên ngoài.

- Đi theo ta, xe ngựa đã chuẩn bị rồi, các ngươi sẽ về quê ở Phạm Dương.

Vân Diệp chỉ nói lời quan trọng nhất:

Lão phụ nhân kinh ngạc nhìn Vân Diệp:

- Ngươi là ai, vì sao cứu chúng ta?

Giọng nói vững vàng, thân ở hoàn cảnh này vậy mà không có chút lo lắng nào. Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn- Lam Điền hầu Vân Diệp.

- Vì sao, vì sao? Ngươi ngăn cản lôi điện, đem tất cả hi vọng của Lô gia hủy trong chớp mắt, nay tới đây để cầu an lòng à?

Lão phu nhân không đứng dậy, nhưng trên người có khí thế uy ngiêm đang tăng lên:

- Đừng có lấy lôi điện ra nói, Lô gia bà chuẩn bị thừa lúc nạn châu chấu bùng phát, dùng thuyết thiên nhân cảm ứng chứng minh thiên tử vô đức, khiến trời nổi giận giáng thiên tai. Lấy văn hóa ngàn năm bức bách hoàng quyền, mong lúc hoàng quyền yếu nhất đạt được mục đích tiếp tục thống trị Sơn Đông của các người, không hề bận tâm tới nỗi khổ của người dân, cho nên mới ngầm ra sức truân lương, chuản bị lừa đời mua danh, tham lam vô độ, chí cao tài mọn, gặp kiếp nạn này mà chưa tỉnh ra à?

Ánh sáng trong mắt lão phụ nhân lập tức tối lại, rồi hỏi:

- Ngươi ghét hào tộc, vì sao lại cứu bọn ta, không có nhà, ngươi bảo đám phụ nữ trẻ nhỏ ở đây sống thế nào? Vốn trong nhà có gần năm trăm nhân khẩu, cũng có thể coi là cuộc sống xa hoa, giờ đâu rồi? Người tự sát, kẻ chặt đầu, chạy được đã chạy, tản mác hết cả, đại độc ngàn năm trong chớp mắt tan thành mây khói, đây c hính là điều các ngươi muốn chứ gì? Sau đó cứu mấy phụ nữ trẻ nhỏ để lấy thiện danh với thiên hạ? Kế của Vân hầu cao lắm, không thẹn là danh gia toán học một đời, cái gì cũng tính được cả, lão phụ nhân bội phục.

- Ta căn bản không định cứu bà, bà sống quá bát tuần sớm đã hưởng hết phú quý nhân gian, bất kể xảy ra kịch biến thế nào các ngươi hẳn cũng không còn gì để nói. Vả lại theo luật lệ triều ta, với tuổi của bà không trong hàng ngũ bị trừng phạt, ta chỉ muốn cứu đám trẻ nhỏ kia, chúng có tội gì? Ta không muốn thấy thảm cảnh của Vân gia xảy ra một lần nữa, đó là đạo lý của ta, không cần biết bà có hiểu không, ta làm việc cần nghe người khác bình phẩm à?

Vân Diệp từ đáy lòng khinh bỉ đám hào tộc chơi đùa phong vân thiên hạ, đây là thế giới thực, không phải trò chơi, người chết rồi, đầu rụng rồi, không quay về được nữa.

Có tiêu cục hộ tống năm cỗ xe rời đi, Vân Diệp thở dài, lòng nghĩ, mong các ngươi đừng chìm đắm vào vòng xoáy cừu hận không dứt ra được.

Tiếc rằng thù hận không dễ dàng hóa giải như thế, Vân Diệp suýt mất mạng vì lòng tốt của mình, nhưng đó là chuyện về sau, vả lại y không bao giờ hối hận.Vân Diệp dùng phương pháp nhanh nhất xử lý chuyện Lô gia, chỉ có thế mới có thể đem chuyện tự ý thả quan nô từ chuyện lớn hóa n hỏ.

Nắm rõ chính sách của quan phủ, tận dụng tối đa, đó là thủ pháp đơn giản mà các công ty đời sau quen dùng.

Hiện giờ Vân Diệp chính đang lợi dụng khoảng trống này, lực công tín của quan phủ mạnh siêu cấp, nhất là công văn trên tay Vân Diệp viết rõ ràng, cho phép Lam Điền hầu Vân Diệp chọn 50 quan nô làm phần thưởng, loại văn thư có lỗ hổng to như cái chậu này không lợi dụng một chút, ông trời sẽ giáng thiên lôi đánh y.

Lại quay về Giáo phường ti, gặp ngay Lão Hà đầu băng bó, vừa thấy Vân Diệp là quay đầu chạy ngay, thân hình ục ịch chạy sao thoát, bị Vân Diệp chặn ở góc tường, như thiếu nữ kinh sợ, tay ôm trước ngực anh mắt kinh khủng nói năng lộn xộn cầu xin:

- Huynh đệ, ta gọi ngài là đại gia được không? Ngài rủ lòng thương xót, có ai vừa đánh bị thương quan viên, cướp đi công văn, chớp mắt lại quay về nơi gây án không? Ca ca thực sự đau đầu lắm, ngài tha cho ca ca đi được không, nhà Lão Lô phạm vào luật trời, dính vào đại sự này, sao huynh đệ còn thảnh thơi nổi.

- Bệ hạ nói rồi, tiểu đệ hiện giờ còn chưa thành niên, không tới lượt lão nhân gia quản, cấp trên của tiểu đệ hiện giờ là hoàng hậu nương nương, bị phạt thì cũng tối đa là bắt đứng thôi, so với mạng sống của mấy mươi con người, đệ chưa quý tới mức đó.

Lão Hà cứ như lần đầu gặp Vân Diệp, nhìn lên ngó xuống không ngớt, tấm thân béo tốt cũng thẳng lên, vẻ mặt tức cười không còn nữa, đầu quấn khăn trắng trông như một vị liệt sĩ.

- Ngươi từ sau này trở đi chính là huynh đệ của Hà Thiệu này, vào lửa, xuống nước cứ nói một câu, ca ca tuyệt không hai lời.

- Trước kia chúng ta không phải là huynh đệ à? Sao lại giờ về sau?

- Khác nhau, trước kia ta có thể cùng ngươi uống rượu, cùng ngươi chơi bời. Nhưng tuyệt đối không giao mạng vào tay ngươi, giờ thì khác, đem mạng giao cho huynh đệ như ngươi là tạo hóa của ta, loại người như ngươi khiến người ta ghét, nhưng chỉ giao đại sự vào dạng người như ngươi mới bảo hiểm nhất.

- Loại phương pháp làm việc này đệ học từ một vị trưởng bối đấy, lão gia tử cả đời giết người vô số, nhưng ông ấy không trà đạp bất kỳ một mạng sống nào, cứu được bất kỳ ai là ông ấy làm không hề nhíu mày, dù núi đao biển lửa cũng không sờn. Tiểu đệ còn kém xa lắm, làm việc vẫn cân nhắc, nếu như dính tới lão nãi nãi muội muội, dù người toàn thiên hạ có chết hết thì tiểu đệ cũng tránh cho xa.

Thiệu Hà thấy Vân Diệp mặt nhâng nháo đắc ý, thế nhưng không hề giống nói đùa, nhăn lại như bị rách:

- Ta hối hận vì lời vừa xong, có thu lại được không?

- Nói bậy, đã là huynh đệ rồi, làm gì có chuyện nuốt lại lời, mau giúp huynh đệ xem xem, năm mươi quan nô, tiểu đệ mới chỉ lấy ba mươi bảy, còn thiếu mười ba, mau bù nốt đi.

- Để ta bày rượu, huynh đệ muốn ai thì cứ lấy, cho ca ca thu lại lời, loại huynh đệ như ngươi, ta kết giao không nổi.

Chương 130: Nhìn lại

Chuyện làm trọn vẹn, lại kiếm được một bữa rượu, thấy trời sắp tối không rời thành được nữa, liền cùng Lão Trang và Lưu Tiến Bảo ôm bụng no căng về nhà, thoải mái tắm nước nóng, định ngày mai về Ngọc Sơn. Y không muốn ở lại Trường An lấy một ngày, tựa hồ ngửi thấy mùi máu tanh, rửa thế nào cũng không sạch.

- Lão Lô, ta đã tận lực rồi, một vạn quan tiền của ông dùng để cứu thê tử lão mẫu của ông đó, yên nghỉ đi.

Vân Diệp dùng âm lượng chỉ bản thân mới nghe thấy nói với bầu trời đêm bên ngoài.

Vân Diệp ngủ liền một lèo cho tới khi trời sáng bảnh, quản gia cô cô vừa than phiền nói trong nhà chỉ còn lại mình và mấy tỷ tỷ thật vắng vẻ, vừa mặc quần áo cho Vân Diệp, để bản thân trông thật bận rộn.

- Cô cô muốn tới trang thì cứ đi, có ai ngăn đâu, nói nhiều thế làm gì? Người trong nhà mấy ngày không gặp đã xa lạ rồi sao?

Thật không chịu nổi nữa, riêng mặc quần áo đã tốn mất một tuần hương, không biết ta đang vội đi sao? Vân Diệp nóng ruột kêu trong lòng.

Muộn rồi, bị chặn lại ở cửa, chính là tên thái giám chết tiệt bị Vân Diệp cho một trận đòn.

Hắn cười tủm tỉm nói nương nương có lời mời, còn nói mấy lời rắm thối là vốn định tới trang, không ngờ Vân hầu còn ở phủ tại Trường An, chuyến công sai này thật nhẹ nhàng, cái nụ cười hạnh phúc trên tai họa của người khác viết rõ trên mặt.

Vừa mới vào hoàng cung liền gặp chư vị lão đại tan triều.

- Ái chà chà, một món ăn châu chấu của Vân hầu làm lão phu ích cốc ba ngày, thiếu chút nữa gặp Diêm vương, ân đức nhường này không thể không báo đáp, sau khi gặp bệ hạ xong thì tới nhà lão phu nhé, lão phu chuẩn bị ba cân châu chấu khoản đãi Vân hầu, đến đúng giờ nhé, đừng làm phụ tâm huyết của lão phu.

Lão già Lý Hiếu Cung này sao hồi ở Giang Nam không bị họ Tiêu kìa làm thịt nhỉ, thân trúng ba mũi tên rồi còn sống khỏe mạnh gây hại cho lão tử.

- Cùng đi, cùng đi, lão phu cả đời ghét ác như thù, ngứa mắt nhất là nhìn thấy ba cân châu chấu kia sống tới ngày mai, hôm nay nhất định phải cho chúng táng thân trong bụng Vân hầu mới hả mối hận trong lòng lão phu, Vân hầu sẽ không để lão phu phải vất vả chờ đợi chứ?

Vương Khuê ông là một lão phu tử, không ở nhà giáo dục con cái, góp phần làm quái gì?

Gập ngón tay tính, hôm nay có hai vương gia, sáu công tước, mười mấy vị hầu tước, bá tước trở xuống không tính, đây là lực lượng ghê gớm lắm rồi, xem ra đại yến châu chấu không đi không xong, bọn họ đang nén hận đợi Vân Diệp xấu mặt.

Chỉ không biết rằng gặp hoàng hậu nương nương xong còn sống mà rời cung đi thưởng thức châu chấu không.
Trường Tôn hoàng hậu hiện giờ không thích ngồi, đại khái là vì mang thai, trong lòng bứt rứt, thêm vào trời nóng nực, đi đi lại lại trong đại điện không yên tĩnh nổi.

- Nương nương, nếu như nóng quá không bằng vi thần kiếm ít băng đặt ngoài điện, như thế một là không ảnh hưởng tới sức khỏe của nương nương, lại mát mẻ hơn một chút.

Phạm lỗi phải có giác ngộ nịnh bợ, Vân Diệp không phải thứ ngốc tính thẳng như ruột ngựa, khi nào cần cong đạt được mục đích cũng phải cong.

- Năm nay thiên tai lớn, trong cung tiết kiệm chút nào hay chút đấy, bổn cung đâu có thủ đoạn hóa đá thành vàng của Vân hầu, đành tiếp kiệm một chút từ tiêu dùng ăn uống, chia sẻ lo lắng với bệ hạ thôi. Nghe nói hôm qua ngươi tới Giáo phường ti? Làm cái gì? Tên tiểu tử chưa thành niên kia không việc gì chạy tới đó làm gì, điều bổn cung dạy bảo trước kia đi đâu cả rồi? Muốn ngươi cân nhắc kỹ rồi mới làm, lần này ngươi thả đám già trẻ Lô gia là trái lệnh, ai cho ngươi cái lá gan lớn như thế?

Mới đầu hoàng hậu còn có ý đi dần vào vấn đề, ai ngờ chủ đề vừa mới triển khai đã không nhịn được nói thẳng ra, đối với bà ta mà nói đây là điều cực hiếm thấy. Nếu như hoàng hậu không vòng vo nữa, Vân Diệp cũng không thể lấy sơ hở trong lời nói để đối phó, như thế là không tôn trọng với hoàng hậu, y luôn không đành lòng lừa gạt nữ nhân cực kỳ xinh đẹp này.

- Chẳng có tâm tư cổ quái nào, cũng không phải vì thần muốn làm bệ hạ xấu mặt, vi thần không nhịn được làm thế là vì không muốn thấy thảm cảnh của Vân gia tái hiện ở Đại Đường ta.

- Ồ, hôm nay không lý do, không kiếm cớ, thậm chí cũng không ba hoa bẻm mép, hiếm có đấy, xem ra chuyện này đúng là chạm vào chỗ đau của ngươi.

Trường Tôn hoàng hậu không quen với sự thẳng thắn của Vân Diệp cho nên hơi ngẩn ra.

- Nương nương cho thưa, khi đó thần ở nóc điện Thái Cực vô cùng sợ hãi, trên đầu là điện quang lượn lờ, bên tai là tiếng sấm đì đùng, cho nên sợ đái cả ra quần, nhưng thần vẫn cắn răng mà chống đỡ, không phải vì điều gì khác, chỉ vì hi vọng bớt được vài người chết, để đám hào môn kia biết khó mà lui, đừng có tranh chấp với bệ hạ, không ngờ Lo Thọ Lô Tử An bị thất bại kích thích nói lời đại nghịch bất đạo kia, rốt cuộc rơi vào tử địa, đó là reo gió gặt bão. Lô Giang bất chấp tất cả chỉ muốn Lô gia phát dương quang đại, chỉ cần gia tộc vinh diệu thì ngay cả mạng của minh cũng cược vào, thần không thương hại ông ta, ông ta tự tìm đường chết. Nhưng những phụ nữ trẻ nhỏ kia có tội gì? Bọn họ bị cưỡng ép lên chiến xa, chiến xa đổ rôi, chờ đợi bọn họ là vận mệnh bi thảm cỡ nào, nội tâm thần bất an cho nên mới làm việc này, xin nương nương trách phạt.
Vân Diệp nói xong khom người thi lễ chờ đợi.

Trường Tôn hoàng hậu thở dài, không nỡ xử phạt, nhìn ra sau bình phong, không thấy động tĩnh gì liền cho y rời đi, qua về Ngọc Sơn suy nghĩ.

Không ngờ lần này lại qua ải dễ dàng qua ải như thế, đừng thấy y nói với Lão Hà rất nhẹ nhàng, thực ra Vân Diệp hiểu rõ lần này Lý Nhị sẽ không dễ bỏ qua cho mình, từ lúc hoàng hậu bắt đầu nói chuyện là biết rồi, không ngờ đầu voi đuôi chuột như thế.

Quay đầu lại nhìn hoàng cung nguy nga cao lớn, y biết rằng đây là lần cuối cùng mình tham dự vào đấu tranh triều chính gian trá, toàn thân tựa hồ nhẹ nhõm không ít, bất giác y bật cười, đây mới là cuộc sống mình muốn, dù đó là ngày ngày cùng Tiểu Nha đi chăn lợn.

Trường Tôn hoàng hậu quay về sau bình phong nhẹ nhàng day thái dương cho Lý Nhị, Lý Nhị tựa hồ đã ngủ, chỉ có ngón tay hơi giật giật chứng tỏ nội tâm của vị đế vương này không yên tĩnh. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

- Tên tiểu tử đó sẽ không tham dự vào triều chính nữa, không bao giờ nữa.

Lý Nhị dịu giọng nói:

- Sao bệ hạ biết? Y là kẻ ngốc nghếch chỉ nhớ ăn mà không nhớ đòn, hiện giờ nghĩ thấu rồi, một khi gặp phải chuyện y quan tâm là sẽ đi ra.

Trường Tôn hoàng hậu nghĩ khác:

- Nàng không hiểu nam nhân, nhất là loại người như Vân Diệp, y không biết sợ hãi, chỉ quan tâm tới tình cảm, vừa rồi y càng nói càng nhanh chứng tỏ y đã rất phiền lòng vì chuyện này rồi, có lẽ y bực mình với cả triều đường, chỉ muốn sớm thoát khỏi chốn thị phi càng sớm càng tốt. Tên tiểu tử thông minh, chỉ là xem ngươi có thoát được lòng bản tay của trẫm hay không?

Lý Nhị cười nắm lấy bàn tay mềm mại của Trường Tôn hoàng hậu đặt lên ngực mình.

Trường Tôn hoàng hậu tựa hồ nhận ra Lý Nhị có chút thay đổi, rút tay lại, thẹn thùng như khi mới gặp nhau, gò má bạch ngọc ửng lên hai ráng hồng, khiến Lý Nhị ngây ngất.

Ông ta cảm thấy thời gian qua mình hình như mất đi chút cứng rắn, thêm vào chút mùi vị gia đình, thường ngày ông ta tuyệt đối không phát hiện hoàng hậu quen nhìn lại mỹ lệ như thế, bao nhiêu năm ở bên nhau khiến bản thân quên mất dung nhan của Trường Tôn thị, chỉ nhớ bất kể mình làm gì, làm thế nào, đều có nàng đứng ở đằng sau.

Giống như cái bóng sinh ra đã là của mình, chiếm hữu một cách tự nhiên, không hề vướng bận. Có phải ta nên đem ánh mắt nhìn khắp thiên hạ thu hồi lại một chút, nhìn những người bên cạnh, quan tâm tới phong cảnh ở gần mình? Lý Nhị hỏi bản thân như thế.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau