ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1256 - Chương 1260

Chương 1257: Bươm bướm và yêu tinh

Chạy đúng một dặm, Vân Diệp mới dừng lại, kiểm tra nhân số, lại thiếu một lão đạo, nhìn lại chỗ cắm trại đã lúc nhúc tuyết long, lều bị đè bẹp, có mấy con thậm chí còn có ý đồ dập lửa.

- Sau này không có hiệu lệnh không được tự ý hành động.

Vân Diệp lạnh nhạt nói một câu rồi sai người đốt lửa lại, may mà lúc xuất phát nói với mỗi người bất kể thế nào cũng không được đánh mất ba lô, cho nên hiện vẫn có thể đi tiếp.

- Vân hầu, ngươi am hiểu Thiên Sơn như thế sao?

- Am hiểu? Ông có biết trước khi lên núi ta phải làm bao nhiêu việc không?

Vân Diệp hỏi ngược lại, thấy Viên Thủ Thành không nói gì, tiếp tục bực tức nói:

- Suốt mùa đông, các ngươi chỉ biết trốn trong phòng niệm kinh tu đạo, ta chẳng nhàn rỗi, Điền Nguyên Nghĩa giúp ta sao chép toàn bộ truyền thuyết về ngọn núi này, chất đầy một rương, mạc liêu của ta quy nạp ra thứ hữu dụng, chỉnh lý cho ta xem, ta xem suốt mùa đông, trong đó có truyền thuyết về tuyết liên, bò cạp đen và tuyết long.

- Trong những truyền thuyết đó không cái nào là không có người chết, đó là giáo huấn dùng sinh mạng đổi lấy, cho nên ta ghi nhớ kỹ từng cái một.

- Tuyết long là thứ khó chơi nhất, chỉ cần làm hại một con, toàn bộ số còn lại sẽ rời tổ, nuốt chửng kẻ mạo phạm mình. Mùa đông là mùa tuyết long động dục, sẽ chủ động đánh người, thời điểm này thì ban ngày tuyết long không ra, trốn trong tuyết tránh thiên địch, không chọc vào nó thì không sao. Người của ông không biết tốt xấu, đi trêu chọc lung tung, tự tìm đường chết, lần sau còn làm thế ta sẽ dùng quân pháp xử trí.

- Đáng thương cho Thừa Phong vì nhất thời hiếu thắng mà mất mạng, Vân hầu yên tâm, sau này nhất định ngươi bảo sao làm thế.

Viên Thủ Thành thương cảm chắp tay, cùng ba tên đệ tử ngồi trên tảng đá niệm kinh cho Thừa Phong.

Không có lều, mọi người đành cởi da thú trên người, bọc làm chăn dựa vào nhau ngủ trên mặt băng. Sau khi trời sáng trở về chỗ cắm trại, tìm lại túi ngủ, lều không dùng được nữa, con tuyết long đã chết không thấy đâu, Thừa Phong cũng không thấy đâu, trên mặt đất chỉ còn một cái ba lô và một cái chăn nhớp nháp.

Đi tiếp, sông băng đã biến mất, nơi này là mặt hướng về phía mặt trời của Thiên Sơn, cỏ xanh trải kín sườn núi, hoa tím đang đua nhau nở, mã liên thảo nở rộ từng bó, tiếc là không có mùi, các loài hoa khác cũng không có mùi, cùng lắm có mùi thuốc nhàn nhạt, tuy không nhận ra, Viên Thủ Thành và đám đệ tử vẫn ra sức hái, cho rằng đã tới vườn hoa của Tây Vương mẫu.

Bên trái có một cái sơn cốc nhỏ, Vân Diệp nhặt nắm đá, ném mạnh vào sơn cốc, cả sơn cốc như sống dậy, những cái lá màu sắc sặc sỡ trên cành cây không những không rơi xuống mà còn bay lên, rống như con rồng đủ màu sắc, từ sơn cốc bay lên, tới trời cao lại nhào xuống, giống như vỡ nát, cả bãi cỏ là mảnh vỡ sắc màu.

- Đó là cái gì?

Viên Thành Thủ kích động nắm cánh tay Vân Diệp hỏi:

- Chỉ là bươm bướm mà thôi.

Dưới ánh mặt trời, địa ngục cũng trở nên sáng tỏ, càng chẳng nói tới Thiên Sơn, mây vờn quanh lưng núi, ai có thể ngờ trên mây trắng còn có thắng cảnh nhân gian như vậy. Viên Thủ Thành mặc cho bươm bướm bay quanh người, thành kính quỳ xuống, hôn mảnh đất trước mắt, đệ tử của ông ta cúng thế. Đám lão binh muốn quỳ bài, nhưng phát hiện đại soái đang dùng vợt bắt bướm, sau đó cho vào từng cái hộp nhỏ, tựa hồ chẳng có chút kính trọng nào với mảnh đất này, thế là họ cũng không động đậy nữa.

Vân Diệp hắt hơi mạnh mấy cái, cánh bướm có phấn, khi vỗ cánh sẽ bay khắp nơi, tất nhiên là mũi không dễ chịu, phải nhanh chóng rời đi, nếu không dị ứng thứ này thì toi.

Mọi người tiếp tục dẫm lên thảm cỏ đi về phía trước, chẳng mấy chốc cỏ hết, đất toàn là đá sỏi, trên núi là rêu màu xanh đậm, thiên trí ở ngay phía sau.

Con đường hình trôn ốc, nơi có ánh mặt trời là thiên đường, nơi không có là địa ngục, khỉ cũng sống ở sau vách núi, toàn thân mọc đầy lông trắng, xem ra đã thích ứng với thời tiết băng tuyết, lông dày che kín mắt, chỉ có cái mũi đen lộ ra ngoài, thi thoảng há cái mồm đỏ rực ra ngáp.

Từng con co mình trong góc u ám, bên cạnh là bãi cỏ nắng xuân chan hòa mà chúng như không thấy, nghe nói thứ này dựa vào mũi kiếm cơm, mắt đã thoái hóa, hiện xem ra truyền thuyết của mục dân không hề sai.

Nhân vật như Viên Thủ Thành thấy khỉ cũng rút cổ kiếm sau lưng ra, những người khác muốn bỏ chạy, đám khỉ này quá to, trong truyền thuyết của mục dân, thứ này có thể xé xác một con ngựa, Vân Diệp nhìn cánh tay chúng, cho rằng chắc chắn chúng có năng lực ấy.

Con lớn nhất đang ngồi trên tảng đá chải tóc cho con khỉ nhỏ trong lòng, con khỉ nhỏ nghịch ngợm cắn mẹ, muốn chạy, nhưng bị con mẹ tóm lấy đuôi kéo về.

- Thứ này dũng mãnh vô cùng, với thân thủ của bần đạo chỉ có thể đối phó với hai con, không biết tướng sĩ của Vân hầu thì sao?

Từ sau khi Thừa Phong chết, ba tên đạo sĩ cực kỳ khinh bỉ hành vi lâm trận bỏ chạy của Vân Diệp, không biết kiểm điểm bản thân mà đem cái chết của Thừa Phong đổ cho sự hèn nhát của y.

- Hừ, hầu gia ta mang thuốc nổ và dầu hỏ, ba mươi chiếc nỏ bắn ra, dù thần tiên cũng khó sống. Chỉ cần chúng ta cố thủ nơi này, dụ khỉ tới là có thể giết sạch. Lưu Tiến Bảo lên tiếng phản kích:

Lời của Lưu Tiến Bảo trừ câu thần tiên cũng khó sống thì rất hợp ý Viên Thủ Thành, thấy lão binh chiếm vị trí có lợi, ông ta liền muốn kêu lên dụ khỉ tới.

Vân Diệp ngăn lại, mút ngón tay thử hướng gió, sau đó lấy một cái bình ra đưa cho Lưu Tiến Bảo:

- Ngăn bắn cái bình này về hướng thuận gió, cẩn thận đừng để nó dình vào người.

Lưu Tiến Bảo lấy ná ra, vù một cái, cái bay thật xa xuống tảng đá dưới sơn cốc vỡ nát, nhưng khỉ vẫn không có động tĩnh, con cho bú vẫn cho bú, con đang bú vẫn bù, con bắt chấy thì vẫn cứ bắt chấy. Đám Vân Diệp ở cuối gió, ngửi thấy mùi tanh, không dám nhúc nhích.

Đột nhiên con khỉ cái to nhất đứng lên, mũi hít liên tục, con khỉ con trượt xuống, chui ngay vào động.

Con khỉ mẹ nhặt tảng đá ném vào sơn cốc, Vân Diệp nhìn mà rung mình, mẹ n ó, đây là t hứ khỉ biết ném đá, chỉ nghe thấy con khỉ kia kêu ù òa, hai cánh tay to lớn bám vách đá leo xuống, theo sau là hơn trăm con khỉ lớn cao hơn năm xích.

Tốc độ leo ngược của bọn khỉ rát nhanh, chẳng mấy chốc xuống dưới sơn cốc, vây quanh tảng đá kia ngửi ngửi, hồi lâu không muốn đi.

Vân Diệp lại lấy một cái bình trong lòng ra, Lưu Tiến Bảo bắn tới nơi xa hơn...

Khỉ đi xa, Vân Diệp dẫn đội ngũ cẩn thận đi qua lãnh địa của đàn khỉ, tuy có hai con khỉ thò đầu ra khỏi hang nhe răng với Vân Diệp, sau khi Vân Diệp ném một miếng thịt vào hang, liền có tiếng khỉ đán nhau.

- Sau này đừng có hơi chút đem giết chóc đeo ở bên miệng, đây là nhà của chúng, chúng ta chỉ là người mượn đường, còn mang ý đồ không tốt, hiến lễ với chúng là chuyện đương nhiên.

- Đám khỉ này không biết đã sống bao lâu, các ngươi xem, chúng đã biết dùng công cụ, đuôi rất ngắn, nói lên chúng đã sắp thành người, mọi người sống không dễ, tha được thì nên tha.

Qua ổ khỉ, Vân Diệp mới giáo huấn Lưu Tiến Bảo, loại vượn người sắp tiến hóa thành khỉ này, nếu ở đời sau sẽ được toàn thế giới chú ý, là bảo bối trong bảo bối. Từ con khỉ thủ lĩnh là khỉ cái liền biết chúng sắp thành xã hội thị tộc mẫu hệ rồi, ở chốn băng thiên tuyết địa mà còn tiến hóa được tới như thế này, đúng là kỳ tích.

- Vân hầu nói thứ này có khả năng biến thành người?

Câu này của lão đạo khiến tất cả chú ý, đám lão binh cũng trừng mắt lên nhìn đại soái nhà mình, trước đó thứ quái vật như tuyết long đã đủ làm họ sợ hãi, giờ lại có yêu tinh.

__________________

Chương 1258: Rồng ở thiên trì

Vân Diệp muốn nói tổ tiên của con người do khỉ tiến hóa thành, nhưng câu này quá kinh thế hãi tục, Charles Darwin nói ra bị cười nhạo suốt một thế kỷ, mình mà nói bây giờ, có khi đám này sẽ giết mình.

Người Đường coi trọng nhất là tổ tông, không có tổ tông tốt cũng nỗ lực kiếm lấy một cái, ví như nhà Lý Nhị, ai chẳng biết họ là người Hồ, thế mà không ai dám nói ra, còn lấy danh Lão Tử đi lừa gạt, giờ còn sửa đạo quán khắp nơi, Lão Tử giờ không muốn làm tổ tông Lý gia cũng chẳng được.

Nếu bây giờ nói với Lưu Tiến Bảo, tổ tông ngươi là khỉ, thì hoặc hắn giết mình, hoặc hắn mỏ bụng tự sát, tổ tiên là khỉ còn mặt mũi nào mà sống, khi chửi người mới mắng tổ tiên tám đời là súc sinh.

- Mọi người xem, đám khỉ này đữ biết sử dụng công cụ, vừa rồi khi bọn chúng ném đá, có hai con cầm gậy. Viên tiên sinh, lần trước các vị đánh nhau với chúng, chúng sử dụng gậy phải không?

Vân Diệp vừa đi vừa nói:

Viên Thủ Thành không đáp, đệ tử của ông ta xen miệng vào:

- Đúng thế, chúng rất mạnh, ta gần như bị đánh bay, có điều chăng qua chỉ biết một hai đòn thôi.

Vân Diệp gật đầu:

- Thế đã là người rồi, người và dã thú khác nhau ở chỗ biết dùng công cụ, Hiên Nhân tiên sinh ở thư viện có một luận văn đặc sắc về xã hội, ông ta cho rằng tôn ti trên dưới sinh ra khi thức ăn dư thừa, khi thức ăn thiếu thốn, không nên phân tôn ti, tối đa chỉ phân công công việc khác nhau thôi …

- Ông trời ạ, đây quả nhiên là đất thần tiên, khỉ cũng có thể biến thành người, có thể thấy nơi này nguyên khí sung túc, lão phu nếu có thể mở động phủ ở đây thì may mắn biết bao.

Lão già này luôn hiểu sai ý Vân Diệp, Vân Diệp nghe thế chỉ biết thở dài, mặc ông ta tưởng tượng.

- Tiểu Diệp, đám khỉ này có thể biến được thành người thật à?

Vô Thiệt đi tới đằng sau Vân Diệp hỏi nhỏ:

- Có khả năng đó, nếu mười mấy vạn năm sau chúng chưa tuyệt chủng, cũng sẽ có ngôn ngữ, quốc gia, đó là con đường phát triển phải qua của chúng.

- Bất kỳ biến hóa gian nan nào cũng cần thời gian, Vân hầu, một khi chúng ta phát hiện bí quyết trường sinh, có thể mở ra con đường phía trước, thêm thời gian, trời, sao, biển không còn là t hứ khiến chúng ta mê hoặc nữa.

Lời của Viên Thủ Thành luôn có lý, Vân Diệp không biết nên gật hay lắc, đành rảo bước đi trước, sớm ngày để ông ta thấy thiên trì cho ông ta hết hi vọng.

- Vân hầu ném gì xuống sơn cốc?

Một đạo sĩ tò mò hỏi:

- Nước hoa, chỉ cần là nữ đều sẽ thích, khỉ cái sao có thể là ngoại lệ?
Tùy tiện trả lời, Vân Diệp nhìn thấy tảng đá lớn, đời sau trên đó khắc hai chữ thiên trì, giờ không có gì cả.

Chẳng có thời gian thương cảm, xuyên qua loạn thạch, leo lên núi, thiên trì lẫn nữa hiện ra trước mắt Vân Diệp, nước xanh ngắt, yên tĩnh sâu thẳm như mỹ nhân tuyệt sắc.

Vân Diệp không có thiện cảm với mỹ nhân này, lần trước tới đây không có hồi ức tốt lắm, tới giờ dù nó có khoác lên tấm lụa mỏng mây mù, y cũng chẳng có hứng nhìn, đi ba ngày rồi, suối nước nóng mới là kỳ vọng lớn nhất của y.

- Trời ơi! Trời ơi!

Viên Thủ Thành nhìn thấy thiên trì không nỡ chớp mắt, chỉ sợ nhắm mắt lại, thiên trì sẽ biến mất. Đám đạo sĩ thay đạo bào hoa lệ.

Lão Viên đang thành kính quỳ bái, hương thơm, ca vũ không thiếu rồi. Vân Diệp thì cố gắng tìm suối nước nóng, chỉ có nó mới an ủi được tấm thân mệt mỏi.

Thiên trì chưa bao giờ thiếu suối nước nóng, đây vốn là cái miệng núi lửa, nham thạch màu đen xung quanh là sản vật núi lửa phun trào, còn nham thạch đỏ là dung nham lạnh đi vẫn giữ màu sắc ban đầu, xem ra đồng ở đây rất phong phú.

Chẳng bao lâu tìm được suối nước nóng, một dòng chảy nhỏ từ khe núi chảy ra, Vân Diệp thử, nhiệt độ rất hợp để tắm rửa, dưới dòng nước này có cái ao rất lớn, ao bốc khói, nước tràn ra, đoán chừng tiếp tục chảy xuống, rồi thành thiên trì.

Trong truyền thuyết thiên trì là nơi Tây Vương mẫu tắm rửa, tới đây không tắm là có lỗi với bản thân, leo núi thôi bị giun cắn, dã nhân chặn đường, đời sau đâu khổ như thế.

Mặc dù đám nhân viên quản lý khu du lịch không khác mấy đám giun với dã nhân, ít nhất họ không lấy mạng ngươi.

Một con giun dài hơn cả trượng có thể nuốt chửng một con người, sau đó dần dần tiêu hóa, loại chuyện ngày chỉ nghĩ thôi đã khiến người ta không rét mà run.
Người ở Đại Đường quá ít, cho nên khiến khắp nơi hồng hoang, vô số loại sinh vật thượng cổ sót lại sống vui vẻ, đám ngu xuẩn này mà muốn cắn chết ngươi là sẽ làm tới cùng.

Đã bảo Viên Thủ Thành không có việc gì thì đừng tới bên hồ, khách du lịch đời sau còn thi thoảng thấy thủy quái, Vân Diệp cực kỳ lạc quan với khả năng có sinh vật thần kỳ.

Cho nên giờ xuất hiện thứ giống xà cảnh long ( thằn lằn cổ rắn) ngậm một tên đạo sĩ nuốt xuống cũng chẳng ngạc nhiên, nỏ trong Viên Thủ Thành thể hiện uy lực mạnh mẽ, lão đạo sĩ bắn cực chuẩn, ba mũi nỏ bắn toàn bộ vào mũi con quái thú, đoán chừng bị thương không nhẹ, liền nhả đạo sĩ ra, lê bước chân nặng nề lên bờ. Viên Thủ Thành kêu lớn bỏ chạy, hai tên đạo sĩ còn lại cũng bất chấp đạo sĩ kia sống chết, hộc tốc chạy theo.

Đám binh sĩ kinh hãi cùng Vân Diệp vùi đầu xuống nước, chỉ lộ đầu ra, nhìn ba lão đạo chạy như điên, với thứ khổng lồ này, đừng nói ba mươi người, ba trăm người cũng chẳng đủ nó họa hại, lên bờ rồi, kẻ xui xẻo đầu tiên là tên đạo sĩ bị thương kia, quẫy đuôi một cái là biến mất.

Con rồng đuổi mấy bước, chắc là thấy bụng cọ vào đá không thoải mái, liền quay về hồ, chẳng mấy chóc mặt hồ chỉ còn lại gợn sóng lớn.

Vô Thiệt đầu buộc khăn lông, một lão binh kỳ lực cho ông ta, thoải mái rên hừ hừ, uống một ngụm rượu nói:

- Chúng ta ở đây xem xiếc khỉ, lát nữa ngươi giải thích với Viên Thủ Thành ra sao, ở đây lời ngươi là lệnh, nhưng đừng quên thế nào cũng phải về Trường An, tới khi đó bệ hạ sẽ kiếm ngươi đấy...

Vân Diệp lắc đầu:

- Ông ta muốn tới thiên trì, ta mang ông ta tới, giúp ông tránh tuyết long và dã nhân, nói với ông ta không được tới gần hồ, ông ta tưởng mình là phó nhân của thần tiên, quái vật không ăn thịt ông ta, nực cười. Bệ hạ dựa vào cái gì nói ta, bọn họ nếu không làm chuyện vớ vẩn, tới đây tắm rửa với ta thì làm gì có thảm kịch?

- Ông quá lo rồi, nói không chừng Viên Thủ Thành thấy chuyến đi qua thuận lợi nên cố ý kiếm lấy phiền phức đấy.

Vân Diệp nói xong cười phá lên, đám Lưu Tiến Bảo cũng cười hô hố.

Viên Thủ Thành khó khăn lắm mới tới được chỗ Vân Diệp tắm, thấy y cười khoái trá thì vẻ mặt cực kỳ phẫn nộ.

- Viên tiên sinh, ông đừng vội làm việc, cứ tắm trước cho khỏi mệt đã, nơi này là đất thần tiên, ông cẩn thận chút thì hơn. May mà ông không phải thuộc hạ ở Bắc Đình, nếu không vừa rồi bất tuân thượng lệnh đã bị treo đầu lên cột rồi.

- Đó là lý do ngươi thấy chết không cứu?

Lão đạo tên Bôn Lôi chảy nước mắt rống lên với Vân Diệp:

- Ngươi hét nữa đi, hét thật to vào, hét thêm vài tiếng nữa sẽ có mưa xuống, hiện giờ là mùa xuân, nếu có sấm sét thì đúng với tên ngươi đấy.

Vân Diệp nói nhỏ, ở cao nguyên có những ngọn núi vô cùng cổ quái, nếu ngươi nói to sẽ có mưa xuống, xui xẻo một chút còn có sét sinh ra, Vân Diệp năm xưa ở tây bắc không chỉ gặp phải một nơi như thế.

- Bôn Lôi, nghe Vân hầu đi, chúng ta không hiểu nơi này, nên nghe y. Vân hầu, vừa rồi lão phu lỗ mãng, người đừng để bụng, giờ trở đi bọn ta sẽ nhất định làm đúng lệnh.

Chương 1259: Thiên thượng Bạch Ngọc Kinh

Viên Thủ Thành là lão hồ ly, biết lúc này không nên tranh luận với Vân Diệp, từ lúc tới đây ông ta đã nhận định rằng Vân Diệp không phải chỉ tới đây một lần, đối phó với quái vật thuần thục như vậy, nếu toàn bộ quy công cho tình báo thì khó nói thông.

Y vừa tới thiên trì liền chuẩn bị tắm rửa, còn dễ dàng tìm được suối nước nóng, ở đây chẳng những tránh được nguy hiểm, lại có thể giám thị cả hồ, nếu không phải cực kỳ am hiểu thiên trì, tuyệt đối không làm được.

Bôn Lôi không chịu, khả năng lão đạo vừa bị quật chết có tình cảm sâu đậm với ông ta, căn bản nghe không lọt tai tiếng người, rõ ràng đã có mưa nhỏ, còn lớn tiếng cầm bảo kiếm quát tháo muốn giết chết quái thú.

Vô Thiệt nhặt một hòn đá ném vào cổ tay ông ta, thanh kiếm bị đánh bay đi, đúng lúc một tia chớp mang theo tiếng sấm đánh xuống kiếm, nhìn thanh kiếm rơi xuống đất bốc khói đen, thân kiếm xoắn lại, mồm Viên Thủ Thành không khép lại được nữa.

( Ở trên núi cao thường có chuyện này, vì hơi nước tập trung ở trạng thái bão hòa, khi có chấn động là sẽ biến thành mưa, sấm sét tương tự, không tin có thể tìm mấy ngọn núi có tên Lôi Công Lĩnh, Lôi Công Đỉnh để thử)

- Tắm rửa đi!

Viên Thủ Thành dẫn đầu cởi y phục nhảy vào đầm nước, hai đạo sĩ ngoan ngoãn nghe theo, vẻ mặt cổ quái đứng im không nhúc nhích, chỉ sợ bị sét đánh.

Mưa càng lúc càng lớn, nên tất cả mọi người cuộn mình trong nước, chỉ lộ ra mỗi cái đầu cho gió dập mưa vùi. May mưa không lâu, nước mưa lạnh băng đập vào mặt chẳng hề dễ chịu, Vân Diệp thấy mình ngâm nước tới nhăn da lại thì mưa mới ngừng, một chiếc cầu vồng treo ở phía trước không xa, tựa hồ vươn tay ra là tới.

Từ hồ nước bò lên, toàn thân ê ẩm, bụng sôi ùng ục, ngâm suối nước nóng cực kỳ tiêu hao thể lực, tất cả mọi người bao gồm cả Vô Thiệt đều bị luồng sét kia làm khiếp sợ, cái uy của trời đất chẳng phải xương thịt người phàm có thể kháng cự.

Cái lợi lớn nhất là lỗ tai Vân Diệp thanh tịnh hơn nhiều, qua cơn mưa khắp nơi ướt sũng, không tìm được củi khô nhóm lửa làm cơm, nhưng lúc này phải ăn bữa nóng, Vân Diệp dẫn lão binh mang nồi tới gần mắt suối, ném hết thịt mặn, trứng mặn, bánh khô vào nồi, sau đó đặt trên mắt suối đang bốc khói, đợi thức ăn nóng mới ăn. Cái mắt suối này khác với nước mọi người tắm, nước nóng kinh khủng, ném trứng gà vào, chẳng mấy chốc là chín.

Trong lúc chờ ăn, Vân Diệp nói với Viên Thủ Thành:

- Thế giới này quá lớn, cho nên chuyện gì cũng có thể có, các vị cho rằng đây là đất thần tiên, nhưng có thấy thần tiên không? Chỉ có dã nhân và quái thú, nơi này không thích hợp cho con người sinh sống, lần này chúng ta lén lút tới rồi lén lút đi thôi, đừng quấy nhiễu sinh vật ở đây, dù sao cũng thấy thiên trì rồi, coi như tới ngắm cảnh, cơ hội trong đời như thế không nhiều, nhìn thêm chút, mai chúng ta xuống núi.

Viên Thủ Thành lắc đầu, cực kỳ cố chấp ý mình:

- Ngươi nói ngược rồi, chính như ngươi nói nên đây mới là đất thần tiên, dưới núi có quái trùng, có yêu tinh sắp biến thành người, trong hồ có quái thú, hoa viên vô số bươm bườm và hoa lạ, sấm sét khi bất kính với thần tiên, có mưa đổ xuống, dám rút kiếm ở chốn thần tiên đúng là đáng bị trừng phạt. Mai chúng ta xuống núi, tới thành ta sẽ viết một phong thư, lập tức sẽ có vô số cao sĩ đạo môn tới đây, lão phu muốn xây một tòa thần điện đạo gia, làm nơi tuyên pháp cho thế nhân.

- Vân hầu là thế ngoại cao nhân, không biết học thuyết của Đạo gia ta, trong ( chẩm trung thư) của Cát Hồng có nói: Trước khi hỗn độn chưa tách nhau, có tinh hoa thiên địa, hiệu "Nguyên Thủy thiên vương" đi dạo trong đó, sau lưỡng nghi phân ra, Nguyên Thủy thiên vương ngửa hút khí thiên đạ, cúi uống địa tuyền, trải qua vô số kiếp, cùng Thái Nguyên ngọc nữ thông khí kết tinh, sinh ra Thiên hoàng Tây Vương mẫu, thiên hoàng sinh địa hoàng, địa hoàng sinh nhân hoàng. Tây Vương mẫu sau khi dùng phép thuật giúp cho Hoàng Đế đánh bại Xuy Vưu, còn tặng vua Thuấn địa đồ...

Vừa mới tắm suối nước nóng xong, lại nghe chuyện cổ tích dành cho trẻ em, nếu không phải bụng đói cồn cào thì Vân Diệp đã ngủ rồi, đầu óc đờ đãn nghe Lão Viên lải nhải:

- Nghe điển cố của Tây Vương mẫu, Vân hầu chẳng lẽ không hiểu vì sao lão phu muốn lập thần điện ở đây sao? Chúng ta dù không có duyên gặp được Tây Vương mẫu, nhưng phần cơ duyên này nên để lại cho đạo môn. Tây Vương mẫu không chỉ là thần tiên, còn là tổ tiên của địa tiên, giang sơn của bệ hạ truyền thừa từ Hoàng Đế, mà Hoàng Đế nhận ân huệ của Tây Vương mẫu... Nhìn khuôn mặt đau khổ của Viên Thủ Thành, Vân Diệp không biết nói gì, hơn một trăm năm trời tự thôi miên bản thân làm ông ta không rứt ra được nữa.

Cúi đầu nhìn thiên trì phía dưới, quái thú vúi vẻ bơi qua bơi lại, vui vẻ hạnh phúc, chúng không biết rằng đại họa của mình đã tới.

Một khi đạo môn kéo quân vào đây, tuyết long sẽ bị ăn hết, dã nhân bị nhốt trong chuồng, quái thú trong hồ có khi bị thu phục làm tọa kỵ, Vân Diệp chỉ mong lần sau mình tới đạo môn đừng thu phí tham quan quá đắt.

Con người mới là thứ sâu hại lớn nhất trên đời này, chỉ trách con quái thú trong hồ làm việc không sạch sẽ để lại hậu họa, ba tên đạo sĩ còn lại sẽ mang tới một nghìn đạo sĩ, một nghìn đạo sĩ mang tới một vạn tín đồ cuồng nhiệt, sau đó, à không còn sau đó nữa...

- Nếu như bệ hạ không cho ta về Trường An, đạo quán của ông thế nào cũng phải để lại cho ta một gian tĩnh thất.

Vân Diệp nghĩ rất lâu mới nới với Thiên Thủ Thành:

- Tất nhiên rồi, Vân gia vĩnh viễn có chỗ trong tòa thần cung này.

Viên Thủ Thành trả lời cực kỳ trịnh trọng:

Vân Diệp gật đầu, nếu đã không cản được đạo môn thì nên gia nhập vào, đi thuận dòng hơn đi ngược dòng trăm lần. Hiểu tâm tư của Viên Thủ Thành, từ khi Huyền Trang trở về, đạo môn lúc nào cũng tìm kiếm sự tồn tại của thần tiên, sự tồn tại của Vân Diệp cho họ hi vọng lớn nhất, đó là truyền thuyết mỹ lệ về Bạch Ngọc Kinh, hiện Trường An có ca cơ tuyệt đẹp mặc lụa mềm bay đi bay lại trên trời ngâm " Thiên thượng Bạch Ngọc Kinh..."

Người hát nhập thần, người nghe si mê, hoàn toàn không thấy dây thừng treo ở hông ca cơ.

Nơi ở của Tây Vương mẫu đã được phát hiện, với Viên Thủ Thành thế là đủ, có yêu tinh sắp thành người, quái thú vô địch, kỳ hoa dị thảo, dị tượng thiên nhiên, như thế mới phù hợp với động phủ tiên gia, chết vài người có là gì.

Vô Thiệt muốn Vân Diệp cho ông ta một cái sơn động, ông ta muốn xem thần quang có biến hóa gì ở Thiên Sơn, Vân Diệp thỏa mãn nguyện vọng của ông ta, cái hang bị dã nhân vứt bỏ thành địa bàn của ông ta.

Vân Diệp nhìn ánh sáng chớp tắt trong động, hoàn toàn không hiểu Vô Thiệt, tám mươi mấy tuổi đầu rồi, còn thích chơi trò chơi, sao chơi mãi chưa chán.

Một lúc sau Vô Thiệt từ trong hang đi ra, vẻ mặt vô cùng bất thường, chân run rẩy, chuyện này với một ông già mà nói là vô cùng bình thường, nhưng với Vô Thiệt lại hoàn toàn bất thường.

- Ta … ta thấy Bạch Ngọc Kinh rồi!

Vô Thiệt lắp bắp rất lâu mới nói một câu:

Choang, đao trong tay Vân Diệp rơi xuống đất, Lưu Tiến Bảo vội vàng đỡ lấy hầu gia, Vô Thiệt hoàn toàn không quan tâm tới biến hóa của Vân Diệp, cứ lẩm bẩm:

- Ông trời ơi, ta thấy Bạch Ngọc Kinh rồi.

- Canh giữ cửa hang, không cho bất kỳ ai tới!

Vân Diệp hung dữ ra lệnh, kéo Vô Thiệt vào trong hang, để ông ta biểu diễn lại lần nữa, chuyện này quá khó tin.

Ngọc bài lần nữa sáng lên, ánh sáng trắng làm cái hang hiện ra như ban ngày, Vân Diệp sững sờ, đây là thế giới gì vậy, hào quang ngũ sắc lấp lánh, khắp nơi là từng đống tinh thạch, chỗ sáng nhất, chỗ sâu nhất xuất hiện một tòa cung điện hùng vĩ, chỉ cần bước lên bậc thang là có thể nhìn thấy thánh điện chính giữa …

HẾT... Muah ha ha ha ha

Hãy gặp Vô Thiệt tiên sinh ngoài đời thật, hôm qua xem TV 83 tuổi mà lên xà vãi linh hồn, mình cũng chả làm được.

Chương 1260: Vốn liếng lớn

- Phát tài rồi!

Vân Diệp kêu lớn, làm Vô Thiệt run tay, ánh sáng biến mất. Vân Diệp kệ Vô Thiệt, lao ra ngoài hang, sai Lưu Tiến Bảo gọi toàn bộ thủ hạ tới, trong hang là thế giới thủy tinh, mọc khắp nơi, là thủy tinh lục lăng độ trong suốt cực cao.

Một đám người chạy vào, Vân Diệp hung dữ nói với Viên Thủ Thành:

- Thủy tinh bên trong là của ta, kẻ nào dám tranh với ta, ta sẽ trở mặt.

Viên Thủ Thành chẳng kịp nói lý lẽ với Vân Diệp, tung mình vào hang, Vô Thiệt vẫn đứng tại chỗ, ông ta không hiểu vì sao Vân Diệp lại hô lên phát tài rồi, đáng lẽ phải hô Bạch Ngọc Kinh chứ!

Trong hang không còn ánh sáng trắng kia, thêm mười mấy ngọn đuốc, cả hang rực sáng, thủy tinh là thế, cứ phản quang lung tung. Ba lô Vô Thiệt ném dưới đất có thêu một cung điện, đó là do Tiểu Miêu rảnh rỗi thêu cho sư phụ, trên cung điện có hai con phượng hoàng bay lượn.

Mười mấy bó đuốc, mười mấy nguồn ánh sáng, trên vách động tức thì xuất hiện mười mấy cung điện, màu quất hồng, vì ánh lửa màu quất hồng.

Viên Thủ Thành thấy Vân Diệp cầm đao muốn đập một khối thủy tinh, kêu thảm ôm lấy y van nài:

- Vân hầu, nếu ngài cần châu báu, lão đạo sẽ mang tích góp cả đời ra đổi, xin ngài đừng hủy động tiên này, đây là thủy tinh không đáng tiền lắm, bần đạo mua, bần đạo mua rồi, về Trường An sẽ sai người mang tiền tới phủ, tuyệt đối không hai lời.

Chẳng những Viên Thủ Thành lên cơn, Bôn Lôi, Thính Vũ cũng rút tùng văn cổ kiếm ra, chắn trước mặt đám Lưu Tiến Bảo, Lưu Tiến Bảo thở phì phì, mắt đám lão binh biến thành màu đỏ, chỉ cần hầu gia hạ lệnh, ba thứ chướng mắt này sẽ thành thịt nát.

Viên Thủ Thành kéo Vân Diệp ra ngoài động, Vô Thiệt mặt thẫn thờ cũng ra theo, ngây ra nhìn ba lô của mình.

- Chư vị, bần đạo mua cả sơn động này rồi, về Trường An sẽ dâng lên mỗi người năm mươi kim tệ, nếu sai lời sẽ bị thiên lôi đánh chết, còn về Vân hầu, ngài muốn bao nhiêu cứ ra giá, bần đạo tuyệt đối không mặc cả, đây là chí bảo Tây Vương mẫu ban cho đạo gia, dù trả giá bao nhiêu cũng phải đảm bảo cho hang động này hoàn hảo.

Nói xong Viên Thủ Thành kệ mặt đất ẩm ướt ra sao, khoanh chân ngồi trước động, Bôn Lôi và Thính Vũ ngồi hai bên, kiếm đặt trên đùi, trừng trừng nhìn người ngoài động, dáng vẻ sẵn sàng liều mạng.

- Một vạn kim tệ!

Vân Diệp đưa một ngón tay ra.

Viên Thủ Thành mừng rỡ, xé áo lót, cắn đứt ngón tay viết giấy nợ, ký tên là Cửu Mân chân nhân, viết xong ném cho Vân Diệp, vẫn cảnh giác gác cửa hang.

Vân Diệp mở giấy nợ ra đọc, cười nói với đám lão binh:

- Đây là vụ mua bán tốt, thủy tinh không đáng tiền, về nhà ta cho các ngươi thêm năm mươi kim tệ, ha ha, một trăm kim tệ đủ không lo hai đời rồi.

Đám lão binh cười phá lên, thấy theo chủ soái thế này cũng không tệ.

- Viên tiên sinh, cái hang này là của ông rồi, yên tâm đi, ta không thèm chỗ thủy tinh này nữa, nhưng giờ trời đã tối, chúng ta phải kiếm chỗ nghỉ, ngủ trong hang không có vấn đề gì chứ?

- Chỉ cần không đụng vào thủy tinh thì không sao. Đêm hôm đó Vân Diệp ngủ cực ngon, ba lão đạo thì nhìn đám chằm chằm đám lão binh nghịch đuốc trong hang, ba lô của Vô Thiệt càng bị Lưu Tiến Bảo đem vào biến thành cung điện ảo, khiến Viên Thủ Thành mắt lấp lóe sáng.

Ngủ một giấc dậy, Vân Diệp khoai khoái vô cùng, thấy lão binh đang nấu cháo thịt, đòi một bát lớn, vừa ăn vừa nhìn con ưng lớn, tính toán làm sao kiếm hai con về.

- Đây là thần ưng của Tây Vương mẫu, là thần ưng hộ pháp của đạo môn, trong truyền thuyết chỉ có ba con, không ngờ qua năm tháng thần ưng có nhiều thế này.

Vân Diệp tí chết sặc, nuốt cháo xuống nói:

- Ông không cho rằng toàn bộ Thiên Sơn là của đạo môn đấy chứ?

- Cả hồ, hang, thần ưng, cá, dã nhân, quái thú, bươm bướm đều là của đạo môn.

Viên Thủ Thành bổ xung:

- Thế ta có cái gì?

- Một vạn kim tệ!

- Một vạn kim tệ định mua đứt lợi nhuận của Thiên Sơn? Lão đạo, ông vô lý quá đấy.

- Lão phu không định nói lý với Vân hầu ở chuyện này, mạng già đây cứ lấy đi, Thiên Sơn không cho, chết cũng không cho.

Lão già vô lại, Vân Diệp không để ý lắm, Thiên Sơn có địa vị càng trọng yếu với đạo gia, Bắc Đình càng yên ổn, trên lịch sử chẳng mấy năm nữa Bắc Đình bị vứt bỏ, vì nó chẳng quan trọng, giờ thì khác, đạo môn an gia ở đây, nơi này thành nền tảng để xây thành. Hiện họ là quốc giáo, Viên Thủ Thành còn có danh hiệu hộ quốc nhân nhân, chỉ cần đạo gia không bỏ thiên sơn, Bắc Đình sẽ không mất, hơn nữa trọng tâm tông giáo di chuyển về phía bắc, với người thống trị Trung Nguyên sẽ có hợi lớn. Hay là làm một cái chùa Đại Lôi Âm cho Phật môn ở Nam Hải.

Nằm trên thảm cỏ, Vân Diệp thấy thư thái vô cùng, nếu như không có dã nhân rảnh rỗi công kích quái thú trong hồ thì nơi này là thiên đường. Tảng đá như đầu người không ngừng ném vào quái thú, quái thú phát ra tiếng kêu quái dị, cái đuôi lớn vỗ nước dọa dã nhân, da nhân tựa hồ cực hận quái thú, tấn công suốt một canh giờ, quái thú lặn xuống nước, dã nhân la hét về sau núi.

- Cuộc chiến này không chừng phải tiến hành hàng ngày, ông muốn xây thần điện phải giết dã nhân hoặc quái thú đi mới được.

Một đám người rảnh rỗi nấp sau tảng đả xem chiến đấu, dã nhân đi rồi, Vân Diệp liền trêu ghẹo Viên Thủ Thành.

Viên Thủ Thành cười híp mắt:

- Đó là linh thú, sao lại giết, đạo môn sẽ xây cho chúng một cái hang, để chúng thoải mái sinh hoạt, nếu thuần dưỡng được vài con làm phó nhân thì không tệ.

- Vậy quái thú trong hồ là thú cưỡi của các vị à?

- Ha ha ha, Vân hầu, nhiều năm sau nếu ngài quay lại thiên sơn, lão phu sẽ mời tiệc ngài trên lưng thần thú, chúng ta vừa uống rượu vừa ca hát, nếu Vân hầu có văn chương tuyệt thế lưu lại thì càng tuyệt vời.

- Hầu gia, hay là chúng ta cũng thử xem, bắt quái thú mang về nhà, thả trên Ngọc Sơn? Tiểu nhân và hầu gia đã bắt cá kình ở đông hải, quái thú thế này chắc không khó bắt?

Lưu Tiến Bảo si mê nói:

- Nói lung tung, đạo môn không coi mạng người ra gì, nhà ta không thể, ba mươi mạng người không được thiếu một ai, tội gì mất mạng vì món đồ chơi, quyên mình vì nước là bất đắc dĩ, tương môn kiếm cơm nhớ thanh đao, da ngựa bọc thây mang về là vinh dự.

Vô Thiệt tinh thần sa sút uổng rượu:

- Đúng là buồn chán, chúng ta về thôi.

Muốn ngắm cảnh hồ thì có quái thú, muốn xem Tuyết Sơn thì có tuyết long, nói to một chút là bị sét đành, đúng là vô vị, Vân Diệp liền chuẩn bị xuống núi.

Ba lão đại cực kỳ cẩn thận chuyển đá lấp hang, bọn họ cũng rất tán đồng xuống núi về nhà, nhưng nhất định đi sau đoạn hậu.

Đi qua chỗ dã nhân, nước hoa của Vân Diệp vẫn hữu hiệu, Lưu Tiến Bảo đánh đuổi mấy dã nhân nhỏ, chui vào hang tìm bảo bối, kết quả tay không trở về, trong hang trừ mấy con dã nhân già bế dã nhân nhỏ thì chẳng có gì hết, tức giận đá dã nhân nhỏ kêu ầm ĩ mới chạy vội ra, vì lão binh canh phòng bên ngoài đã cảnh báo dã nhân lớn đang trở về.

Cả đám người co cẳng chạy, không biết vì sao dã nhân không tới thảo n guyên phía trước, đứng ở cửa núi ném mấy cục đá rồi quay về. Vân Diệp đoán chúng sống trong bóng tối lâu, mắt thoái hóa không chịu nổi ánh sáng mạnh.

Khắp nơi là xác bươm bướm, nằm trên cỏ xanh như đóa hoa nở rộ.

Viên Thủ Thành đau lòng rơi nước mắt, ông ta kiên quyết cho rằng bươm bướm cũng là tài phú của đạo môn, sao có thể chết dễ dàng? Nâng bươm bướm trong tay giống nâng báu vật.

Chương 1261: Thành con mồi

Vân Diệp tốt bụng khuyên nhủ Viên Thiên Cương:

- Đừng thương tâm, theo nghiên cứu của thư viện, số bươm bướm này chết tự nhiên, khi chúng ta tới thì chúng đang treo trên cây giao phối, bị ta ném đá kinh động, bất chấp mệt mỏi bay lên, kết quả cuối cùng là chết mệt, đừng thương tâm, chúng đã hoàn thành ý nghĩa của sinh mệnh, giao phối xong không chết thì làm gì?

- Ngươi biết rõ kết quả còn cố ý ném đá kinh động sinh linh này, Thính Vũ, nhớ, sau này đi qua đây cấm bất kỳ ai quấy nhiễu bươm bướm, làm trái chặt tay

Viên Thủ Thành bi phẫn lấy ngón tay chỉ Vân Diệp.

Vân Diệp nhún vai, vô tâm bám vai Lưu Tiến Bảo nói cười. Mọi người chuẩn bị tới chỗ bọ cạp ngủ đông nghỉ ngơi một đêm, thuận tiện chặt ít cây làm xe trượt, sông băng xa như thế, lấy trân đi quá lỗ vốn.

Tuyết Sơn cách nơi này rất xa, không lo có tuyết long tấn công, các lão binh nhanh chóng làm cho mỗi người một cái xe trượt. Để giảm ma sát, Vân Diệp chuyên môn lắp sợi sắt lên xe, có nó xe trượt sẽ đi nhanh hơn của người khác nhiều.

Ngủ một giấc ngon lành tỉnh dậy, mọi người ngẩng đầu lên nhìn trời, chỉ có chim ưng lớn xuất hiện trên trời mình mới an toàn, vì lúc ấy tuyết long không dám ra.

Tiếng ưng rúc vang vọng sơn cốc, Vân Diệp chẳng hiểu thứ bá chủ không trung này vì sao kêu to thế, vì thể hiện địa vị vương giả của mình mà làm thức ăn sợ chạy hết à?

Đám hạn thát chui hết vào động, tuyết long đoán chừng chôn mình trong tuyết, chỉ có mấy con chim sẻ biết ưng lớn chẳng để ý chút thịt của mình, vẫn tìm cỏ ăn trên đất tuyết.

Vân Diệp đeo kính râm, mặc áo lông, hai tay chống trên mặt băng đẩy một cái, xe trượt chầm chậm trượt xuống dốc, chẳng bao lâu tốc độ Vân Diệp như sao băng, bỏ xa mọi người. Hông Lưu Tiến Bảo có một sợi dây thừng, buộc cùng Vân Diệp, dây thừng kéo căng, Lưu Tiến Bảo gần như không mất chút sức nào cũng lao băng băng.

Vân Diệp kệ Lưu Tiến Bảo và Vô Thiệt ở sau la hét, chỉ thấy trượt thật đã, từ khi tới Đại Đường tới nay chưa bao giờ vui sướng như thế.

Vô Thiệt, lão binh, cùng đám Viên Thủ Thành bất kể dùng sức đẩy ra sao cũng không thể đuổi kịp Vân Diệp, đó là chênh lệch của công cụ.

Quá đã, vách núi hai bên ầm ầm lui lại đằng sau, bên tai là tiếng gió rít, gặp phải khe băng nhỏ căn bản không cần dừng lại, xe tự bay qua, còn khe nứt lớn thì lúc lên núi đã đánh dấu, né là được.

Vân Diệp muốn cởi giây thừng bên hông ra để tốc độ tiếp tục tăng lên, thậm chí y muốn bay.

Quả nhiên cầu được ước thấy, Vân Diệp đột nhiên phát hiện mình bay lên thật, nhưng đám người đằng sau la hét cái gì thế? Khi xe trượt rơi xuống y liền biết mình bay lên thật rồi, hình như bị người ta nhấc lên, cúi đầu nhìn bóng trên mặt băng, giật bắn mình, con chim ưng lớn đang quắp ba lô của mình, hai cánh cuốn lên vô số bụi tuyết, Vân Diệp thậm chí nhìn thấy hai con tuyết long nhanh chóng lẩn sâu vào trong tuyết.

Không được, đường đường Đại tướng quân nếu như bị đem nuôi ưng thì mất mặt lớn, may mà cộng thể trọng của mình và ba lô, con chim ưng không bay cao được. Lấy sợi tơ trong túi ra, buộc vào móng chim ưng, đầu kia buộc vào thừng, có chết phải chết cả đôi, hai cái móng bị buộc vào nhau xem mày sống thế nào.

Vân Diệp thấy sợi thừng bên hông đang dùng sức kéo mình xuống, vô cùng sợ hãi, cái lũ ngu xuẩn kia, lão tử đang bay với tốc độ gần một trăm dặm, các ngươi kéo xuống, không bị ưng ăn mất cũng thành bùn nhão.

Một mũi tên bắn vào gốc cánh con ưng, lúc này dám dùng cách ấy chỉ có Vô Thiệt, chim ưng nghiêng người đi, móng buông ra, Vân Diệp kêu thảm ngã xuống, ngã được một nửa bị sợi tơ kéo lại, con ưng phát ra tiếng kêu đau đớn, đoán chừng hai cái mong sắp bị sợi tơ siết đứt rồi.

Chim ưng muốn bay lên, nhưng mấy người phía dưới ra sức kéo, hai bên giằng co, Vân Diệp bị treo trên không trung, nhân lúc chim ưng bỏ chạy, Vân Diệp tháo thừng bên hông ra, bịch một cái ngã xuống mặt băng, xương cốt toàn thân như rời ra, Lưu Tiến Bảo lao tới, đè lên người hầu gia, chỉ sợ chim ưng tập kích lần nữa.

Mười mấy lão binh cũng tới nơi, bao quanh hầu gia, Lưu Tiến Bảo mới từ từ đứng dậy, lúc này Vân Diệp chỉ còn nửa cái mạng, rơi từ độ cao hơn một trượng xuống, chưa thở đã bị một tráng hán đè lên, lâu chút nữa là cái mạng này đi toong.

Khó khăn lắm mới hít được một hơi như chết đuối, vốn định chửi Lưu Tiến Bảo, thấy hắn đã khóc không ra người nữa, đành trút giận lên con chim ưng.

- Bắt lấy nó, tối nay chúng ta hầm canh.
Con chim ưng rơi xuống đất, vừa rồi nó kêu lớn đoán chừng là gọi đồng bạn, bảy tám chim ưng lao xuống, Vô Thiệt dẫm một chân lên cổ con chim, Viên Thủ Thành buộc chân, các lão binh khác bóp cò nỏ, lại có hai con chim ưng khác rơi xuống, số còn lại vỗ cánh bay đi xa.

Vân Diệp mừng rỡ, mình luôn muốn bắt hai con chim ưng, không ngờ giờ thành hiện thực, mạo hiểm chút không sao. Nhìn lão binh giữ được hai con chim ưng, y sung sướng muốn nhảy cẫng lên.

- Trị thương cho chúng, mau lên, đừng để chúng chết, là bảo bối cả đấy. Lưu Tiến Bảo, trong ba lô của ta có thuốc, nhớ khử trùng, lúc rút tên nhớ bỏ móc ngược.

Lúc này Vân Diệp không nói tới hầm canh nữa, còn chim ưng bắt mình rất lớn, lớn hơn hai con kia gấp đôi, hai con kia là ưng nhỏ, đúng là niềm vui bất ngờ.

Các lão binh đều là chuyên gia trị thương rồi, Lưu Tiến Bảo lấy thuốc tới, sau đó cẩn thận băng bó cho ba con chim

Thương thế không nặng, lông chim có năng lực phòng tên rất tốt, con chim to nhất bắt đầu vỗ cánh, hai cái móng bị lột mất một tầng da, sợi tơ ăn sâu vào tận xương, dù nó vùng vẫy ra sao cũng vô ích.

Vân Diệp cười híp mắt ném thịt khô trước mỏ nó, xem xem có hối lộ được không, con chim ưng chẳng nể tình, hai cánh quạt gió làm người ta gần như không mở nổi mắt.

Lưu Tiến Bảo vừa hơi nới thừng một chút, con chim ưng vọt tới, không biết là do sự cố hay nó muốn tự sát, đầu đập mạnh vào đá, co giật vài cái, chỉ có hai cái cánh còn vỗ.

Viên Thủ Thành không muốn Vân Diệp chôn con chim ưng kia, ông ta nói có bí pháp cứu sống chim ưng, từ sau khi chứng kiến bản lĩnh của Tôn Tư Mạc, Vân Diệp không dám xem thường mấy lão già này nữa, bán tín bán nghi giao chim ưng cho lão đạo, mọi người lên xe chậm rãi xuống núi.

Trăm dặm đường được xe trượt hỗ trợ, chỉ dùng hai canh giờ là đi hết, nhìn thấy giáo úy canh núi, mặt trời vừa đứng bóng, giáo úy thấy đại soái bình an trở về thì vui mừng cực độ, về phần thiếu hai lão đạo thì hoàn toàn không thèm để ý.

Về tới doanh trại, Vân Diệp không rảnh làm việc khác nữa, cầm công văn mấy ngày qua đọc kỹ.

Lưu Phương tiếp nhận quyền chỉ huy của Khúc Trác là chuyện trong dự liệu, nhưng chuyện của Tiểu Miêu làm Vân Diệp kinh ngạc không nói được gì, An Cát? Giết cả nhà người ta mà lại được yêu quý? Hiện truân binh một vạn, sẵn sàng đánh vào Toa Sách quốc, mở màn tây chinh?

Ngón tay không ngừng gõ lên bàn, đây là biến hóa mới, nằm mơ cũng không ngờ chuyện chuyển ngoặt như vậy, Lưu Phương dùng một vạn người thu hút tất cả tây chinh ra sao vẫn còn là ẩn số.

Mình gửi Đơn Ưng đi, thêm vào Hàn Triệt, Hi Đồng, Hạ Thiên Thương đủ thấy một vạn người này là quân hổ lang, Hàn Triệt muốn truyền giáo ở Tây Vực, đó là điều kiện của hắn, từ tây Thông Lĩnh trở đi đã không phải là Đại Đường nữa, hắn muốn làm gì thì làm. Hi Đồng muốn làm vua một tiểu quốc cho đã, tùy hắn. Còn Hạ Thiên Thương đầu bị lừa đá, muốn dẫn quân đội đánh tới tận chân trời, hắn từ khi bị Hàn Triệt xỉ nhục chỉ muốn chết, giờ có cơ hội sống oanh liệt như pháo nổ thế cũng hiếm có.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau