ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1241 - Chương 1245

Chương 1242: Thành lạc đà

Đi vào tân phòng, Địch Nhân Kiệt luôn cảm thấy thân thể mình có gì đó không ổn, nhìn Tiểu Vũ dưới ánh nến đỏ đẹp không gì sánh bằng, sao còn để ý thân thế bất thường, dù có cũng mặc.

Uống rượu giao bôi, khó khăn lắm mới đợi hỉ nương đóng cửa lại, Tiểu Vũ lập tức cởi áo hỉ, tháo trang sức trên đầu, quá nặng, trước kia nghe Tiểu Nha thêu áo cưới dùng ba cân chỉ vàng, đẹp thì đẹp đấy, nhưng mặc vào nặng trịch, đầu không còn chỗ cắm trang sức nữa, xoa cái cổ mỏi nhừ, chuẩn bị bảo Địch Nhân Kiệt bóp vai cho mình.

Thấy địch Nhân Kiệt chống cằm trên bàn nhìn mình không chớp mắt, không khỏi xấu hổ, ngồi bên giường cúi đầu thấp thỏm đợi thời khắc mỹ hảo tới.

Đợi một lúc, Địch Nhân Kiệt vẫn như thế, Tiểu Vũ bày ra dáng vẻ quyến rũ, hi vọng đánh động tên ngốc, một tuần hương qua rồi sao không thấy động tĩnh gì.

Tiểu Vũ nhảy dựng lên, tới bên Địch Nhân Kiệt định vỗ hắn một cái, ngây ra cũng không cần ngây như thế, đi nửa đường mới phát hiện bất thường, không phải hắn đang ngây n gười, mà là hôn mê rồi...

- Bàng Thi Nhi! Ta muốn giết ngươi!

Kiểm tra xong phát hiện Địch Nhân Kiệt không có nguy hiểm sinh mạng, chỉ bị người ta dùng thuốc mê, lưng hắn có hai cái gai, bên trong toàn thuốc mê, chỉ cần đâm vào thịt sẽ dần dần ngấm vào cơ thể, da bị gây tê không thấy bất kỳ cảm giác nào.

Tiểu Vũ thông minh ngay lập tức nghĩ tới Bàng Thi Nhi, cho nên tiếng rít của nàng vang vọng bầu trời Địch phủ.

Hàn Triệt không hiểu vì sao muội muội phải vội vã rời đi, khi đội xe tới Hạn Nguyên, Bàng Thi Nhi như nghe thấy tiếng gào của Tiểu Vũ, mỉm cười nói:

- Thực ra không có gì, nếu tối nay chúng ta không đi, mai sẽ phiền toái.

- Phiền toái gì?

Hàn Triệt truy hỏi:

Bàng Thi Nhi không đáp nữa, vuốt lại mái tóc bị gió thổi rối, thở dài bỏ rèm xe xuống, ẩn mình trong bóng đêm, có lẽ đây là lần cuối nàng tới Trường An. Tòa thành kia đã in sâu trong lòng nàng, còn có một thiếu niên thanh y cách lỗ chó hỏi nàng có cần chút kẹo ngọt không?

Hàn Triệt ngây ra một lúc rồi quát lớn, thúc xe ngựa chạy thật nhanh, lớn tiếng hát tình ca dưới Tuyết Sơn cho muội muội nghe.

Tiểu Vũ đã nắm giữ đại sự trong nhà đã năm ngày, Địch Nhân Kiệt vẫn chưa muốn tới Đại lý tự nhậm chức, ở trong thư phòng không ra, dù Tiểu Vũ và mẫu thân khuyên giải thế nào cũng không ăn thua.

Một mình hắn nằm trên bàn, lấy móng tay cào sơn be bét, sao nhìn ai được nữa? Đường đường nam nhi đêm tân hôn lại thượng mã phong, còn thấy ai được nữa, lúc này hắn giống Vân Thọ, rất muốn đi Bắc Đình ăn cát.

Đây là lời đồn ở phường Sùng Nhân, nhi tử Địch gia đêm tân hôn mời đại phu chẩn bệnh, đêm tân hôn còn có thể bệnh gì? Nhất là tân nương là mỹ nhân có tiếng ở Trường An.

Địch gia ra sức giải thích, nói tân lang bị ám toán, đại phu cũng nói thế, giúp Địch Nhân Kiệt thanh minh.

Nhưng ai tin, ám toán sao nghe vừa tai bằng thượng mã phong?

Địch Nhân Kiệt lúc này cảm thấy người xung quanh ai cũng nhìn mình quai quái, thậm chí mẫu thân còn lén hỏi chuyện khuê phòng có hài hòa không? Nếu là người khác hỏi, có khi hắn đã giết rồi, không thấy Tiểu Vũ kẹp chân đi hai ngày liền à?

- Hoài Anh huynh, tiểu đệ biết gần đây sức khỏe huynh không tốt, chuyên môn tới thăm. Không biết đã bắt được kẻ ám toán chưa, thủ đoạn gian tặc quá kín, nhất thời chưa bắt được là bình thường. Gia phụ làm quan ở Trừ châu, nơi đó nhiều hổ, năm ngoái chuyên môn đưa về hai con, vốn chuẩn bị tặng lão đại nhân dùng, hiện Hoài Anh huynh bệnh nặng, thôi để huynh dùng trước, còn lão đại nhân kiếm sau vậy.

Lời của Thẩm Công Hải nghe thì đầy tỉnh cảm, đầy đồng tình, nhưng vết bầm trên mặt còn chưa tan, đó là do hôm thành thân bị đám phụ nhân đánh, coi như là bằng hữu tình nghĩa, nhưng Địch Nhân Kiệt chỉ muốn bóp chết tên khốn kiếp này. - Ta bị trúng ám toán, không phải bị dương hư, không cần dùng hổ tiên.

Địch Nhân Kiệt nghiến răng nói:

( hổ tiên: Vị thuốc, dái hổ sấy khô)

- Tất nhiên là không phải, ai còn trẻ mà phải tẩm bổ chứ, ta mang đến để huynh ăn thay thịt, hôm qua tiểu đệ tới Yến Lai Lâu thể hiện thần uy là dựa vào món này đấy, huynh thử là biết.

Không thảo luận chuyện này nữa, nếu không Địch Nhân Kiệt thấy mình phạm pháp mất, lảng đi:

- Ngươi ở hộ bộ có nghe nói lương thảo cho Bắc Đình năm sau khi nào lên đường không?

- Đi rồi, công văn của hộ bộ phát ra một tháng trước, giờ cả nước chỉ có nơi đó khẩn cấp, ai dám trì hoãn, nhưng số lượng quá lớn, đoán chừng cần cùng lạc đà chuyên chở.

- Ta tới mục trường nuôi lạc đà rồi, khiếp thật, năm vạn con, ngươi nói xem tiên sinh dùng số lạc đà này xây thành sẽ to lớn thế nào. Thực muốn đi Bắc Đình xem một chuyến.

Địch Nhân Kiệt gật đầu:

- Đúng là nằm ngoài tưởng tượng, ý tưởng của gia sư đúng là làm người ta chấn động, một tòa thành lớn chầm chậm di động trong sa mạc, ngoài là lạc đà mặc giáp, trong là quân trận, bên trên là nỏ tám trâu, khác nào mang chiếc Đại Đế lên lục địa, có tòa thành tiến có thể công, lui có thể thủ như thế trên sa mạc, còn ai có thể là địch thủ được nữa.

Thẩm Công Hải gật đầu:

- Không chỉ thế, hoàng hậu nương nương và các lão quốc công còn bôn ba khắp nơi tìm lạc đà, một tháng nữa, số lạc đà sẽ tiếp tục tăng thêm hơn một vạn, đoán chừng toàn bộ lạc đà trong nước tập trung ở đây rồi.
Hàn huyên một hồi, cuối cùng đem Thẩm Công Hải lành lặn tiễn ra khỏi nhà, Địch Nhân Kiệt nhìn mặt trời rực rỡ, thở dài vào thư phòng cầm sách đọc.

Tiểu Vũ đi vào, thấy phu quân không vui, ngồi lên đùi Địch Nhân Kiệt, ôm cổ hắn:

- Có phải thượng mã phong hay không thiếp biết rõ, sao phải giận dỗi mấy lời đồn đó, năm xưa sư phụ bị đủ loại đồn đại ác ý có như chàng đâu.

Địch Nhân Kiệt bỏ sách xuống:

- Ta chỉ nghĩ không thông vì sao Bàng Thi Nhi làm thế, hủy thanh danh của ngươi ta vui lắm à? Nếu là đùa thì quá đáng rồi.

Mặt Tiểu Vũ tức thì sầm xuống, nhéo tai Địch Nhân Kiệt:

- Chàng không biết thật à?

Địch Nhân Kiệt hoang mang lắc đầu, hắn đúng là không biết.

Tiểu Vũ thấy vẻ mặt Địch Nhân Kiệt không giống giả vờ, buông tay ra:

- Đồ ngốc, Bàng Thi Nhi thích chàng, ngày chúng ta thành thân nổi giận phát cuồng, nhìn chàng qua cửa đón thiếp, nàng ấy lại cầm gậy hoa đánh phù rể, nghĩ cũng thấy đáng thương, làm chuyện quá đáng chẳng có gì lạ, đổi lại là thiếp chàng đoán xem sẽ có chuyện gì?

Tiểu Vũ cười lộ ra hàm răng trắng muốt, Địch Nhân Kiệt lại bất giác rùng mình.

Trình Xử Mặc mang đội lạc đà lên đường, lưng lạc đà chở đầy các loại vật tư, hướng về phía Bắc Đình. Nhiệm vụ hộ tống lần này không được phép có sai sót gì, tới Ngọc Môn Quan, đại quân của Tô Định Phương sẽ xuất phát, đưa lạc đà tới tận Cao Xương.

Vân Diệp ở Bắc Đình không có việc gì làm, đại quân không nhúc nhích được, trừ bụng Na Nhật Mộ to lên thì không có chút thành quả nào.

Chủ soái nhàn tản, nhưng các chúc quan thì mệt chết, lựa chọn trong quân sĩ những người hiểu tính động vật, dạy họ làm sao điều khiển lạc đà hiền lành, đó là bước đầu, trị bệnh cho lạc đà mới làm đám quân sĩ mù chữ đau đầu, không biết chữ, làm sao đọc được báo cáo?

Thế là lớp xóa mù mở ra, Vân Diệp ngang ngược giao nhiệm vụ không thể hoàn thành cho Ngũ lễ tư mã, cho rằng đó thiên chức của hắn, Lão Phạm không ngờ tới một ngày mình đi làm tiên sinh.

Chỉ cần người biết chữ đều phải làm tiên sinh, Vân Diệp cũng không ngoại lệ, thế là có cảnh kỳ quái xuất hiện ở Bắc Đình.

- Đội chính, ngài chém chết ta đi, ta học không nổi, ông trời ơi, sĩ tốt mà còn phải biết chữ, ta sống trong quân mười lăm năm rồi, quen cầm đao, cầm bút là run tay, ngài tha cho ta được không?

Đối Chính tìm mặt tóm cổ áo bộ hạ:

- Một ngày học năm chữ, đây là quân lệnh, ngươi biết thế nào là quân lệnh không? Không hoàn thành là chặt đầu, con mẹ nó biết lão tử đang xem cái gì không? Là binh pháp, từ khi nào mà đội chính phải biết binh pháp? Ta thương ngươi thì ai thương ta?

__________________

Chương 1243: Phản kháng

- Đại soái, sau này chúng ta phải sống trên lưng lạc đà à?

- Đúng thế, khả năng hơi nặng mùi một chút, nhưng đành chấp nhận vậy, thành trì của chúng ta phải di chuyển trên sa mạc, chúng ta đành sống trên lực lạc đà. Thành lạc đà không thể chỗ nào cũng tới được, chỉ cần kỵ binh của chúng ta tác chiến trong khu vực cách thành lạc đà ba trăm dặm thì không cần mang nhiều vật tư tác chiến, chỉ mang lương khô cho hai ngày là đủ. Dựa lưng vào thành lạc đà, chúng ta có thể yên tâm mà tác chiến. Ha ha, dù là Diêm La điện thì lão tử cũng dám dẫn các ngươi xông vào.

Nghe Vân Diệp giảng giải, các quân sĩ bên cạnh cũng cười theo, sự thực là thế, bọn họ chưa bao giờ hoài nghi sức chiến đấu của mình, có kẻ ngốc cũng biết mình dựa lưng vào thành tác chiến chiếm lợi thế lớn ra sao, dù không may bị địch bao vây, mình không về được thành, lúc đó chuyện làm người ta hưng phấn nhất xảy ra, thành tự tới bên mình..

Giảng giải cho binh sĩ nghe tính tất yếu của thành lạc đà và biết chữ xong, Vân Diệp quay trở lại lều soái, Phạm Hồng Nhất và Điền Nguyên Nghĩa đang đợi, thành lạc đà không phải một sớm một chiều có thể kiến thiết ra, chưa nói cái khác, chỉ riêng vấn đề chuyển hướng đã làm người ta đau đầu. Tây Vực địa thế phức tạp, chỗ thành tới phải bằng phẳng, không thể con thì đi trên đường, con thì đi dưới hố, thế còn ra thành quái gì nữa.

Cho nên dây an toàn vô cùng quan trọng, đường đi cũng quan trọng, chỉ cần tòa thành này có thể di chuyển trái phải hai nghìn dặm, Vân Diệp cho rằng đại quân có khả năng phong tỏa chết khu vực này, dưới sự phối hợp của tình báo, khi người Hồ xông tới sẽ phát hiện trên đường chúng đi có một tòa thành lớn như hổ đói rình mồi chờ đợi.

Đó là tình hình lý tưởng, hiện thực làm sao hoàn mỹ được như thế, chỉ trong thực tế kiểm nghiệm mới biết nó có tác dụng không, có thỏa mãn nhu cầu chiến tranh không? Hiện Vân Diệp chỉ tính tới tác dụng thành lạc đà có thể giảm bớt nỗi khổ bôn ba của binh sĩ.

Mong rằng nghiên cứu của thư viện mang tới tin lành cho mình, Vân Diệp gần như muốn chắp tay xin ông trời nể mặt mình rồi.

Chiết La Mạn sơn vẫn tuyết trắng phau phau, dưới mặt trời phản chiếu ánh sáng chói mắt, hiện Vân Diệp không lạ thứ ánh sáng chói mắt này nữa, Vô Thiệt đã dễ dàng làm ra nó, sau đó thu lại, lão già này như có được cái đèn pin, đang hưng phấn nghịch nút bấm, lúc bật lúc tắt như tên ngốc.

Vân Diệp cho rằng thứ này nói không chừng có phóng xạ, y nghi ngờ tất cả những thứ đá có khả năng phát sáng, cách tường nhìn Vô Thiệt tắm trong ánh sáng như thần tiên, liền dặn Na Nhật Mộ không được tới gần Vô Thiệt trong vòng mười trượng. Y không muốn sau này Na Nhật Mộ sinh ra thằng ngốc mặc quần sịp bên ngoài.

Na Nhật Mộ hiện cực kỳ coi trọng bụng mình, lời phu quân chưa bao giờ sai, nếu nói ánh sáng trắng kia hại tới nàng, nói không chừng nàng không nén được tò mò đi xem, nhưng nói nó hại tới đứa con trong bụng, là bảo sao nàng nghe vậy, tránh Vô Thiệt thật xa. Làm Vô Thiệt khi ăn cơm cứ hỏi vì sao từ lúc nhập đông không thấy Na Nhật Mộ đâu.

Vô Thiệt không bị rụng tóc, da cũng không nhăn, Vân Diệp bắt mạch cho ông ta phát hiện, ông già này khỏe tới mức không thể khỏe hơn, mạch đập khỏe tới mức làm Vân Diệp vô cùng ghen tỵ.

Ông ta nói là mình sau khi tắm thần quang liền ngủ tốt, tinh thần phấn chấn, có thể đấm chết một con trâu, tóm lại luôn lấy thân thể thực nghiệm chứng minh ánh sáng kia là thứ tốt, hi vọng Vân Diệp rảnh rỗi chiếu một ít.

Kiếp trước có ánh sáng gì chưa chiếu qua? Loại nhìn rõ cả xương cũng chiếu qua vài lần rồi, đến bác sĩ cũng chẳng muốn chiếu nhiều loại này, mong Vân Diệp tiếp nhận á, có mà nằm mơ.

- Sao lại có hại cho thân thể? Lão phu chiếu cả mùa đông có sao đâu, ngươi xem, tinh thần khỏe khoắn thế này, cảm tưởng bệnh ngầm đều không thuốc mà lành, đây là thần quang, chỉ có thể gặp không thể cầu. Viên Thủ Thành suốt ngày muốn tới thiên trì tìm thần tiên, nhưng không biết thần tiên ở ngay bên cạnh, tiểu tử, đó là cơ duyên, có duyên đá một cục đá cũng tìm ra vàng, vô duyên đi mòn gót sắt cũng uổng công, sao ngươi lại không biết trân trọng.
Vô Thiệt hơi giận rồi, bắt đầu thuyết giáo:

- Cơ duyên này là của ông, thích chiếu thì cứ chiếu, dù sao cũng chín mươi rồi, ta còn chưa tới ba mươi, muốn sống thêm vài năm nữa, nói không chừng sau này có thể ăn cơm cùng bàn với thần tiên. Nếu chẳng may ông chiếu bạch quang thành thần tiên có khác gì ta thành thần tiên, chỉ cần người nhà ta thành thần tiên là ta vui rồi.

Vô Thiệt thấy Vân Diệp vẫn dửng dưng, có chút chán nản:

- Lão già Lưu Phương không ở Tây Vực, nếu không cùng lão hữu tắm thần quang, đánh cờ uống trà dưới thần quang, đó mới là cực lạc nhân gian, đáng tiếc.

- Không tiếc, chẳng biết vì sao Lão Lưu nổi hứng dẫn thương đội nhà ta tới Đát La Tư, ta mới nhận được tin, khi nào ông ta về Bắc Đình, hai người có thể cùng uống trà tán gẫu tắm thần quang rồi.

Vân Diệp đủng đỉnh nói ra tin tức về Lưu Phương, ông già lập vui mừng, uống cạn chén trà, chắp tay sau lưng cười nhạo Viên Thủ Thành, hiện ông ta chỉ có thú vui đó và chiếu thần quang nữa thôi.

Niềm vui lớn nhất của Phạm Hồng Nhất là đại soái nói tích trữ dầu hỏa thế là đủ, thực ra là không có chỗ mà chứa nữa, hắn liền bỏ hạn chế, cho thương nhân dùng năng lực lớn nhất sản xuất dầu hỏa, đám thương nhân vì kiếm tiền tứi cả mạng cũng không cần, giữ mùa đông mà đội lạc đà vẫn qua lại.

Cao Sơn nhiều bông, nhưng không ai thu hoạch, bông trắng phau phau khắp núi đồi, Điền Nguyên Nghĩa xua bách tính đi hái bông giữa mùa đông, thứ sâu lười, mùa thu không biết lao động, đem bông lãng phí ở đây, không biết giá bông ở Đại Đường à?
Nghe đại soái nói bông là vật tư quân sự ắt phải có của thành lạc đà, hắn chưa bao giờ hoài nghi lời đại soái, chỉ cần chấp hành mệnh lệnh là được.

Giáo úy từ Lâu Lan trở về nói, già trẻ nhà mình đã tới Ngọc Môn Quan, điều này làm hắn yên tâm không ít, chỉ cần nhập quan là không cần hộ tống nữa rồi.

Lấy từ trong lòng ra một cái bình bạc uống ngụm rượu mạnh, phả ra một hơi, đây mới là cuộc sống, Điền Nguyên Nghĩa lẩm bẩm rồi nằm xuống đống bông, ngửa mặt nhìn trời xanh mây trắng, cảm giác lỗ chân lông toàn thân đều mang hơi ấm.

- Hoa ơi vì sao đỏ như thế, vì sao đỏ như thế, đỏ như ngọn lửa đang cháy, đỏ như ngọn lửa đang cháy, tượng trưng cho hữu nghị và ái tình thuần khiết...

Na Nhật Một mặc vày lụa, đeo khăn che mặt, hát bài ca dao êm ái, làm đám quân sĩ ngồi quây quanh đống lửa ngất ngây, chỉ dưới bầu trời xanh lam này, con chiền chiện Na Nhật Mộ mới sống lại.

Nếu bị Tân Nguyệt biết nàng hát cho quân sĩ nghe, nàng sẽ bị đánh chết, Vân Diệp lại thích Na Nhật Mộ thể hiện phong thái ngày xưa, y cho rằng nữ tử thảo nguyên phải như thế, tình cảm nóng như lửa, dẻo dai kiên cường nhưu da trâu già.

Bài hát này là Vân Diệp dạy cho Na Nhật Mộ, rất nhanh truyền khắp dưới chân Thiên Sơn, khiến cho Điền Nguyên Nghĩa nằm trên đống bông cũng nghe thấy bài ca triền miên uyển chuyển này.

Nếu không có chiến tranh tốt biết bao, Điền Nguyên Nghĩa si mê nghĩ.

Kỵ binh luôn xuất hiện từng đội, nếu đi đơn độc, nói không chừng sẽ mất tích, Điền Nguyên Nghĩa bực mình lắm, đám người này nghĩ cái gì thế, ngươi giết một người, sau đó đại quân bao vây thôn, cuối cùng tới dê cũng giết mới thôi, tội gì khổ thế, trước khi làm không biết nghĩ à?

Đám người Hồ hái bông trong ruộng cầm chĩa gỗ vây tới, bọn chúng muốn làm cái gì? Bên cạnh mình còn có năm mươi binh sĩ, còn là lão binh, nghe nói từ Huyền giáp quân ra, mấy trăm người chưa đủ cho họ giết.

Đám người này đều là thân vệ của đại soái, đừng thấy tóc hoa râm mà xem thường, chúng định giết đám người mình, sau đó về nhà, đại quân tới liền nói không biết gì hết sao?

Đám người này nghĩ gì thế? Chẳng lẽ đại quân rãnh rỗi nghe chúng giải thích? Quân tư mã đi phân biệt lương dân và bạo dân à? Đây là quân đội, không phải nha môn, bọn họ giết người xong mới viết báo cáo, có khi còn chẳng viết...

__________________

Chương 1244: Chiến lược của Vân Diệp

- Ta không biết ai xúi bẩy lần bạo động này, ta cũng không có tâm tình mà biết.

- Các ngươi là bách tính, ai làm hoàng đế không liên quan tới các ngươi, các ngươi phải nghĩ cho bản thân, thời Cúc Văn Thái các ngươi sống tốt hơn, hay là bây giờ các ngươi sống tốt hơn? Các ngươi làm thế là gây phiền toái cho cả bọn ta lẫn các ngươi, hôm nay dù các ngươi giết hết bọn ta thì sao?

- Đại quân sẽ tới thôn trang của các ngươi, cha mẹ vợ con các ngươi sẽ không còn ai sống sót, nên ta không hiểu, vì sao các ngươi làm cái chuyện ngu xuẩn này?

- Ta biết các ngươi ghét người Đường, nói thật ta cũng ghét các ngươi, nhà ta ở dưới Thanh Vân sơn, gia cảnh giàu có, lương thực cả năm ăn không hết, ta lại là quan viên, ở lại nhà sống sướng hơn ở đây gấp trăm lần, ở nhà không có gió cát, không có cường đạo, không có sói hoang, là bệ hạ cử ta tới đây chứ ai muốn tới ăn cát?

- Ta chẳng nói đạo lý lớn lao, các ngươi ngoan ngoãn tiếp tục hái bông, làm hết lao dịch năm nay, sau đó về nhà với vợ con, phải thuộc da thì thuộc da, phải sấy quả khô thì chuẩn bị sấy, cần mang bông ra phơi thì mang ra phơi, à nhớ bỏ gai đi, bông có gai và không có gai giá khác nhau đấy.

- Khai xuân thương đội sẽ tới, thời gian giao dịch là một tháng, không về nhà làm việc, cầm chĩa nhằm vào ta làm gì? Nhanh, đi làm đi, đợi ngón tay thứ năm của ta gập lại thì không còn cơ hội đâu.

Điền Nguyên Nghĩa xòe một bàn tay ra, một ngón tay gập lại, đám Hồ tử hơi do dự, ngón thứ hai gập lại, người ở xa bắt đầu đi ra đồng, đến khi ngón thứ năm gập lại, chỉ còn hai ông già râu trắng.

- Hèn nhát! Dưới Tuyết Sơn không còn anh hùng nữa rồi.

Ông già bi ai nhìn tộc nhân.

Điền Nguyên Nghĩa nhìn hai ông già hồ đồ, buồn bã nói:

- Ông muốn làm gì? Muốn thấy đầu bọn ta bị chặt, sau đó nhìn tộc nhân của ông bị chặt, mọi người chết sạch ông mới hài lòng chứ gì?

- Ta đoán một chút nhé, con ông nhất định bị đại quân giết chết, trong nhà cả hai người không còn ai, các ngươi cũng chán sống luôn phải không?

- Lão già khốn kiếp, ông xem những người đang làm việc kia, họ có cha mẹ vợ con phải nuôi, các ngươi không còn vướng bận gì, trước khi chết có thể xả hận, nhưng bọn họ thì sao?

- Đám anh hùng được tán dương đều là lũ khốn kiếp ích kỷ, nếu có thể làm tộc nhân sống ngày càng tốt hơn thì tất nhiên là đáng tán tụng, như từ Ba Lạp Hải tới Mạc Lập Hải có kẻ nào mang tới lợi ích cho tộc nhân? Ma vương người ta sống yên lành trên núi, đánh trống, ca hát, chưa nghe thấy trẻ con nhà ai bị ăn mất, cho dù thích nhốt công chúa lại thưởng thức thì liên quan chó gì tới Ba Lạp Hải, Ba Lạp Hải vì thể hiện vũ dũng của bản thân mà đi giết người ta, kết quả ma vương bị giết chết, Tuyết Sơn đổ, thôn bị tuyết chôn vùi.

- Ta lấy làm lạ, sao các ngươi chỉ tán dương Ba Lạp Hải cứu công chúa về, không ai nghĩ tới những người bị tuyết đè chết?

- Đi đi, hôm nay ta không muốn giết người, ông có thể tiếp tục đi lừa đám ngốc trong thôn, để họ làm chuyện ngu xuẩn, sau đó ông nấp trong bóng tối cười trộm, đi đi, đi lừa tộc nhân của ông nạp mạng đi. Điền Nguyên Nghĩa nói xong tiếp tục nằm xuống đống bông nghĩ chuyện của mình, hộ vệ hai bên lắc đầu, tiếp tục cầm trường đao tuần thị xung quanh.

Ông già quay về hái bông, Điền Nguyên Nghĩa nói rất to, nhiều người nghe thấy, những phụ nhân giữ chặt tay nam nhân của mình, để hắn hái bông cùng mình, không dám để hắn đi.

Điền Nguyên Nghĩa nhìn hai ông già, phát hiện bất kể họ đi tới đâu, đám đông đều tách ra, cả vùng đất trống chỉ còn hai ông già hái bông, kết quả cực kỳ thê thảm.

Ngày hôm sau không thấy hai ông già kia xuất hiện nữa, trưởng thôn lâm thời chọn ra nói với Điền Nguyên Nghĩa, hai ông già kia một treo cổ ở đầu thôn, một cứa cổ trước một nhi tử.

Điền Nguyên Nghĩa thống khổ nhắm mắt lại, một lúc sau mới mở ra nói với trưởng thôn:

- Phái vài người đi chôn họ đi, hiện giờ không đánh trận nữa, bớt chết người nào tốt người nấy.

Trưởng thôn cảm kích vái một cái rồi phái người đi, để lại Điền Nguyên Nghĩa thương cảm nhìn mảnh đất này.

Đám lão binh thì khinh bỉ nhìn Điền Nguyên Nghĩa.

- Mai chúng ta đi nơi khác, chỗ này coi như ổn định rồi, chỉ cần chúng ta không chèn ép quá đáng, sẽ không có chuyện ám sát như trước kia nữa. Điền Nguyên Nghĩa phủi cát trên áo, vội vàng quay trở lại xe của mình, chuyện như vừa rồi hắn đã làm năm lần...

Bản vẽ của thư viện được đưa tới, tới cùng còn có một lớp học sinh, nhiệm vụ của bọn họ là phụ trách đem năm vạn con lạc đà dựa theo bản vẽ thành lạc đà sắp xếp vào chỗ thích hợp, đồng thời phân bố đều trọng lượng tòa thành lên mỗi con lạc đà, đây là công tác phức tạp, Công Thâu Giáp đích thân tới đây. Điểm xuất phát của thành là Cao Xương, điểm cuối là thành Loạn Thạch, chỉ vùng sa mạc này mới thích hợp cho thành di động qua lại, cũng là khu vực đại quân trú đóng trọng yếu.

Nếu người Hồ đột phá phong tuyến, meo theo Ngô châu tiến vào thảo nguyên Đột Quyết, hoặc công phá Ngọc Môn quan đánh vào Lũng Hữu, chỉ cần một trong hai khả năng đó xảy ra, Vân Diệp chỉ có tự sát tạ tội.

Thành lạc đà đã trở nên quá quan trọng, không cho phép làm nhanh, dù không thể phát huy khả năng lớn nhất, cũng phải có tác dụng uy hiếp kẻ địch, có lẽ còn có thể ép người Đột Quyết sớm tây tiến.

Vân Diệp không thể làm gì thành Toái Diệp, Đát La Tư, A Lạp Mộc Đồ, đại quân không thể tới đó, chỉ cần đi là đằng sau đạo tặc sẽ nổi lên, phiền không kể siết.

Phương pháp của Vân Diệp được Lý Nhị khẳng định, cho rằng là biện pháp tốt có thể tham khảo cho các địa khu được đế quốc chiếm lĩnh, lệnh binh bố chỉnh lý chiến thuật, chiến lược của Vân Diệp phân phát cho các ki mi châu.

Lý Tịnh cho rằng Vân Diệp có thể mau chóng ổn định cục diện ở Định châu rối ren, có thể xưng là tướng được rồi, trước kia ông ta cho rằng Vân Diệp nắm một hạm đội đã là giỏi lắm rồi, trên lục địa làm tới giáo úy cũng là đề cao y, ba trăm người của mình có thể đánh bại một nghìn người của Vân Diệp, mà còn chẳng tốn mấy thời gian, đánh giá này cả Trình Giảo Kim cũng không phản bác.

Trong mắt Lý Tịnh, Vân Diệp sở dĩ đánh đâu thắng đó là ỷ vào sự thông minh, luôn nghĩ ra biện pháp không ai ngờ tới, phát huy vũ khí tới cực hạn, còn nhắc tới chiến lược, chiến thuật không hề có.

Đầu óc thông minh là thứ thứ không đáng tin cậy nhất, chỉ cần một ngày nào đó đầu óc có vấn đề là mấy vạn đại quân theo thống soái vào Quỷ môn quan. Lý Nhị cũng nghĩ thế, cho nên chiến trường chín quy chưa bao giờ dùng tới Vân Diệp, chỉ những nơi cần mạo hiểm, cần vận may mới để Vân Diệp thẳng tay làm, trong binh pháp đó gọi là dùng kỳ binh.

Năm nghìn dặm sa mạc nếu giao cho Lý Tịnh, ông ta cần ít nhất ba mươi vạn tinh binh, ít hơn là khỏi đánh, Lý Nhị nghe câu này mắt thiếu chút nữa lồi ra, toàn bộ Đại Đường cũng chỉ có năm mươi vạn tinh binh, nếu giao cho Lý Tịnh ba mươi vạn thì mình còn ngủ yên được không?

Thành lạc đà xuất hiện làm Lý Nhị mừng vô kể, không chỉ một lần nói với Trường Tôn thị, Vân Diệp là cái hạt đậu, không ép không ra dầu. Sa mạc xuất hiện một tòa thành di động, loại người nào mới nghĩ ra được? Trừ Vân Diệp không còn ai khác. Lý Nhị từng lấy thành lạc đà ra cười Lý Tịnh, hỏi ông ta có tòa thành như vậy, năm vạn người có khóa chặt được biên ải không?

Mỗi lần nhìn thấy khuôn mặt bất lực của Lý Tịnh là Lý Nhị lại thấy mình thật thánh minh, có thành lạc đà, dù kẻ địch lẻn ra sau lưng cũng chẳng sao, đóng cửa đánh chó mà thôi.

HẾT!

__________________

Chương 1245: A Đề Lạp!

Tiểu Miêu lấy làm lạ, mỗi sáng Mạc A Tư lại dẫn đám Tiết Tây Tư ra ngoài, tới tối mới về, lại vô cùng mệt mỏi, có điều không sao, chỉ cần về là được rồi.

Tiểu Miêu vẫn giữ truyền thống của Vân gia, mỗi ngày đếm số đầu người mới về ngủ, chiêu này là học của Tân Nguyệt, Tân Nguyệt ngày nào cũng làm thế, nếu buổi tối thiếu ai, cửa nhà luôn mở chờ đợi. Đương nhiên loại thích leo tường như Đơn Ưng và Cẩu Tử thì không cần để cửa.

Sáng nay đi đưa thức ăn cho đám trẻ con, thiếu niên kia lại tới, lần này khá thông minh, đổi giày, lại còn làm bản thân bẩn thỉu, xin mình đồ ăn.

Tiểu Miêu cho hắn thức ăn, hắn cho đứa bé khác, sau đó lại thò tay ra xin, bị Tiểu Miêu đã bay, hắn còn nằm ở góc tường nói mai lại đến.

Cấm lệnh rất hữu hiệu, thanh đao kia cắm ở giữa đường, nên con đường đó đổi tên thành đường Cắm Đao, người Đột Quyết không tới con đường này, vệ đội thành chủ không tới, chỉ một tháng, con đường này trở nên vô cùng phồn hoa.

Hiện giờ Tiểu Miêu mua đồ không cần phải trả tiền nữa, mỗi ngày đều có thương nhân cho thức ăn vào giỏ đưa tới, do tỷ muội thị nữ Y Lợi Tư lo liệu, nàng chỉ cần dậy xách giỏ cho bọn trẻ con thức ăn.

Một hôm, Tiểu Miêu nhìn thấy tỷ muội Y Lợi Tư gian nan khiêng một cái rương lớn vào phòng ngủ, liền đi tới giúp, rương rất nặng, mở ra xem phát hiện toàn là đồng tệ và ngân tệ.

- Đây là tiền của ai, sao nhiều thế?

Tiểu Miêu giật mình:

Tỷ muội Y Lợi Tư lấy một cuốn sổ đặt vào tay Tiểu Miêu:

- Đương nhiên là của điện hạ, cả thành bắc thuộc về điện hạ, đây là thuế các thương nhân nộp.

- Thuế á?

Tiểu Miêu gãi đầu, phát hiện da đầu rất ngứa, tóc đen lại mọc ra rồi. Có điều tỷ muội Y Lợi Tư không ngạc nhiên, thấy Tiểu Miêu không biết nhuộm tóc lắm, liền giúp nàng nhuộm lại, vì thế Tiểu Miêu luôn giữ được mái tóc màu hạt dẻ.

Nhắc tới thuế, Tiểu Miêu nhớ đến tiểu quan luôn tới Vân gia đem đi rất nhiều tiền tài, không phải Tân Nguyệt ngăn thì nàng đã lấy về hết số tiền đó, chẳng khó chút nào, toàn hạng giá áo túi cơm, một mình nàng là quá đủ.

Hầu gia nói một người kiếm được tiền thì phải nộp thuế, nếu không quốc gia không có tiền đánh trận, làm đường, cứu tế nạn dân, bổng lộc của hầu gia cũng chẳng có.

Tiểu Miêu từ nhỏ ngoại trừ luyện võ thì ăn với ngủ, xa lạ với thế giới bên ngoài, nàng không hiểu hầu gia giàu như thế sao còn cần quốc gia phát bổng lộc, hầu gia nói, làm việc phải được tiền, không liên quan tới giàu nghèo.

Sao mình cũng thu thuế rồi? Chẳng lẽ mình cũng thành loại người như tên tiểu quan kia?

Nhưng mà có tiền thật tốt, ai quan tâm tiền từ đâu tới, không cần mình buổi tối tới đại hộ lấy tiền.

Điều nàng không biết còn rất nhiều, ở ngoài thành, mỗi ngày Mạc A Tư thao luyện năm trăm người, bọn họ xếp thành quân trận, một bước đâm một lần hoặc che một lần, huấn luyện đến trưa, ăn cơm xong lại huấn luyện tác chiến một chọi một. Mạc A Tư vốn là giáo quan giỏi nhất.

Tiết Tây Tư nhìn mặc trời, thổi hồi tù, mọi người dựa vào nhau nghỉ ngơi ở giáo trường.

Tiết Tây Tư ném bình nước cho Mạc A Tư: - Những người này muốn thành chiến sĩ hợp cách ít nhất phải thao diễn một trăm ngày, muốn thành chiến sĩ chân chính phải qua ba lần đại chiến, thân thể chúng quá gầy gò.

Mạc A Tư uống ngụm nước nói:

- Không sao, chúng ta làm chiến nô lâu như thế tới giờ mới thực sự nắm được vận mệnh của mình, chiến trường mới là chốn trở về cuối cùng của chiến sĩ. Thượng đế ban điện hạ cho chúng ta, chúng ta phải nắm chắc cơ hội này, thể hiện vinh quang của chiến sĩ.

Tiết Tây Tư nói nhỏ:

- Hình như điện hạ là người Thát Đát tóc đen.

- Điện hạ chắc chắn là quý tộc, hơn nữa còn tới từ gia đình rất có giáo dưỡng, người không bận tâm tới tiền tài, chứng tỏ gia đình rất giàu có. Điện hạ vô cùng ưu nhã, ngươi không thấy điện hạ thêu sao? Hoa sen trên đó như sống lại, cần sư phụ cực giỏi mới dạy ra được.

- Cao minh nhất là võ kỹ, từ đó có thể suy ra phụ huynh nàng dũng mãnh ra sao, hơn nữa mối tối điện hạ đều gặp mọi người rồi mới đi nghỉ ngơi, Tiết Tây Tư, chỉ có gia tộc thời viễn cổ mới có thói quen này, đây là thói quen của nữ chủ nhân.

- Điện hạ thiện lương, dũng cảm, chân thành, thuần khiết, chúng ta còn đi so đo màu tóc sao? Chiến nô là con chó sẵn sàng nghe lệnh chủ đi cắn người, ta không muốn làm chó, ta muốn làm chiến sĩ.

Tiết Tây Tư lắc đầu:

- Không phải ta hoài nghi thân phận của điện hạ, điện hạ có thân phận gì cũng được, chúng ta chỉ cần theo điện hạ lấy vinh quang của chiến sĩ là được. Mấy ngày qua ta phụ trách hậu cần, đi qua đường nghe có người nói tới chuyện A Đề Lạp, ngọn roi của thượng đế, tóc ông ta cũng màu đen, tóc của điện hạ làm ta nhớ tới ngọn roi kia.

- A Đề Lạp!

Mạc A Tư kinh ngạc đứng bật dậy, cái roi kia đã biến mất hai trăm năm, hai trăm năm trước cái roi đó làm cả thế giới đau đầu, chẳng qua đế quốc của ông ta dựng lên quá nhanh, sụp đổ cũng nhanh, để lại quá nhiều câu đố. - Ta phải về hỏi điện hạ, nếu là sự thực, nhất định chúng ta phải đi theo điện hạ thành một ngọn roi khác.

Ánh mắt Tiết Tây Tư trở nên cực kỳ cuồng nhiệt.

Tiểu Miêu gặp được Lưu Phương liền ôm lấy ông khóc nức nở, Khúc Trác, Cẩu Tử bỏ mình ở lại chạy mất tăm tích, làm Tiểu Miêu sợ cô độc nhất không biết chửi mắng bao nhiêu lần, giờ thấy Lưu Phương, sao còn kìm lòng được.

Lưu Phương khẽ vỗ lưng nàng khen ngợi:

- Bé ngoan, bé ngoan, làm tốt lắm, gia gia nghe hết mọi chuyện của cháu rồi, cháu giỏi hơn hai đứa khốn kiếp kia gấp trăm lần, có căn cơ như vậy lại chạy đi mật, đúng là không biết gì cả.

Tiểu Miêu thu nước mắt lại, kéo Lưu Phương vào phòng của mình, chỉ đống tài bào khoe với Lưu Phương. Lưu Phương lấy một thanh loan đao màu phấn hồng đeo lên hông Tiểu Miêu, khen ngợi nàng lần nữa, tất nhiên Khúc Trác và Cẩu Tử thành không đáng một xu.

- Khuê nữ, không biết tên ngu xuẩn nào bảo cháu nhuộm tóc, trông như quái nhân, hôm nay tẩy đi, trông khó chịu lắm.

Tiểu Miêu gãi đầu:

- Đây là chủ ý của Khúc Trác, muốn cháu đóng giả người Hồ, như thế mới không bị người ta chú ý.

- Ngu xuẩn, giấu đầu lòi đuôi, càng làm người ta nghi ngờ, gia gia đã tới mười ngày rồi, làm cho cháu cửa hiệu nho nhỏ, ai nói tóc đen là người Đường? Người Đột Quyết rất nhiều người tóc đen, Na Nhật Mộ cũng tóc đen, người Hung Nô tóc càng đen, nên khuê nữ à, giả người Đột Quyết sẽ bị người ta truy nguồn gốc, nhưng giả người Hung Nô thì không sao nữa.

- Khuê nữ của ta võ nghệ cao cường, giả làm hậu duệ của A Đề Lạp rất thích hợp, huyết mạch cao quý, tài phú vô tận không thể thích hợp hơn. Hai tên Cẩu Tử, Khúc Trác còn đang chạy khắp nơi bợ đít thương nhân kiếm tin tức, khuê nữ nhà ta lại đường đường chính chính cùng lãnh tụ người Hồ bàn đại sự quốc gia.

Lưu Phương vừa nói đùa chọc cho Tiểu Miêu vui, vừa đeo trang sức lên người nàng, vỗ tay hai cái, có hai nữ nhân tóc đen cao lớn đi vào, thay y phục cho Tiểu Miêu.

Tỷ muội Y Lợi Tư vội đuổi theo, họ không biết xảy ra chuyện gì, chỉ biết có một nhân vật trọng yếu tới, người này rất có khả năng là trưởng bối của điện hạ.

Tiểu Miêu nhìn đôi giày kỳ quái dưới chân, hỏi:

- Gia gia, đôi giày này sao lạ thế, phía trước còn cong lên, y phục cũng siết quá chặt.

Lưu Phương cười ha hả:

- Vì từ hôm nay cháu bắt đầu tên là Đốt Đồ Lạp - An Cát, một họ vô cùng cao quý, chỉ họ này mới xứng Tiểu Miêu vô địch nhà ta.

Rợ Hung Attila, Scourge of God! Lần đầu tiên biết ông này khi xem Night at the museum. Sau này mới biết câu:" Vó ngựa Hung Nô đi tới đâu, cỏ nơi đó không mọc được" chính là do ông ta nói. Châu Âu hãi ông này hơn Thành Cát Tư Hãn.

__________________

Chương 1246: Người một nhà

- Gia gia ở lại cùng Tiểu Miêu c hứ?

Tiểu Miêu cực kỳ chờ mong, so với Khúc Trác và Cẩu Tử, nàng tín nhiệm Lưu Phương hơn:

- Tất nhiên rồi, từ hôm nay gia gia thành trưởng lão của gia tộc Đốt Đồ Lạp, tất nhiên phải ở cùng cháu.

- Người ta không tin thì sao?

Tiểu Miêu hơi lo.

- Ha ha, một bộ phận chúng ta dùng tiền mua, bộ phận khác chúng ta đánh cho tin, chuyện tiêu tiền gia gia làm, chuyện đánh người cháu làm, à phải, Nhân Hùng cũng tới, hắn giúp cháu đánh người.

- Mạc A Tư và Tiết Tây Tư cũng giúp cháu đánh người được.

- Họ là chiến sĩ tốt, đừng để họ thấy bị lạnh nhạt.

Lưu Phương không ngừng vuốt râu, ông ta bội phục vận may của Vân Diệp, Tiểu Miêu chẳng hiểu cái gì, tùy tiện bị phái tới Tây Vực, thế nào lại thành lưỡi dao sắc bén phá vỡ cục diện.

Lưu Phương tiễn Tiểu Miêu ra ngoài, ông nằm trên giường nhìn Tiểu Miêu vui sướng như chú chim nhỏ mà lắc đầu, ông ta đã dự tính trước hoàng đế sẽ làm khó Vân Diệp, không ngờ lại giao cho Vân Diệp cái công việc này.

Đánh người Hồ rất dễ, Vệ Thanh, Hoắc Khứ Bệnh từng làm được, chỉ cần đế vương ý chí kiên quyết, dùng người thỏa đáng là thành công, huống hồ hiện Đại Đường giàu có như thế.

Đối phó với dân tộc du mục, tấn công mới là cách phòng thủ tốt nhất, năm vạn người của Vân Diệp quá ít, tiến không đủ công, lui không thể thủ, ở sa mạc thảo nguyên không có thành trì bảo hộ sẽ rất dễ bị tấn công.

Nay dân tộc du mục tụ tập lại một chỗ, phái du kỵ đi quấy động cả Tây Vực thành nồi nước sôi, đây là chủ ý cực kỳ cao minh, cho mình đủ thời gia, dù tây tiên hay đông chinh đều dư thừa.

Người Hồ trên thảo nguyên và người Hồ ở Tây Vực mâu thuẫn trùng trùng, vốn định kiếm một thế lực người Đột Quyết nâng đỡ, dẫn đầu tây tiến, mở toang cánh cửa tây tiến, để người Hồ đoạn tuyệt ý định đông chinh, một mực hướng về phía tây.

Như thế có thể giải quyết được khốn cảnh của Vân Diệp ở sa mạc, sau đó thành thực về Trường An dạy học, sống vui vẻ cả đời coi như chức trách gia thần của mình đã làm trọn.

Thành lạc đà xuất hiện làm Lưu Phương chấn động, ý tưởng này của Vân Diệp làm điên đảo ấn tượng của ông ta về vị chủ thượng mơ mơ hồ hồ của mình, vậy mà y cũng nghĩ ra được.

Bất kể thế nào mình cũng phải tới Tây Vực một chuyến, dù Vân Diệp có thành lạc đà vẫn chỉ có thể bị động phòng ngự, vẫn bế tắc, mấy phải vài năm nữa Đại Đường mới có thể đẩy mạnh tây tiến, các loại kiến thiết trong nước tuyệt đối không thể dừng lại vào lúc này, đại quân không thể hành động. Hoàng đế và tể tướng nói quốc lực không đủ, nhưng Lưu Phương không tin.

Khi ông ta mở kho của Vân gia tìm bảo bối hối lộ người Đột Quyết, liền biết câu quốc lực không đủ chỉ là lời lừa gạt, kho của Vân gia còn đủ ứng phó với một cuộc chiến, Lưu Phương không cho rằng kho của Trường Tôn thị ít hơn.

Quốc gia có lẽ không có tiền, không có nghĩa là hoàng gia không có, Trường Tôn thị bỏ ra một chút cũng dễ dàng tổ chức mười vạn quan. Hoàng gia đang đề phòng, đề phòng trong nước, bọn họ đang quan sát, chuẩn bị xem khi quốc gia đại quy mô kiến thiết, có xảy ra chuyện Tùy Dương đế không, lần này còn lớn hơn cả Tùy Dương đế mở Đại vận hà.

Bọn họ không muốn tây chinh lúc này là sợ dẫm vào vết xe đổ đông chinh của Tùy Dương đế, họ cho rằng đó là lời nguyền khiến đế quốc huy hoàng sụp đổ, khi quốc gia kiến thiết không nên có chiến tranh quy mô lớn, dù hoàng đế hay đại thần, đều đạt thành nhận thức chung.

Nhận thức chung này khiến Bắc Đình, An Tây rộng lớn chỉ có năm vạn người phòng thủ, sau đó đặt Vân Diệp giàu chảy mỡ làm đại tổng quản, thắng bại không quan trọng, thậm chí Lưu Phương cho rằng, Lý Nhị đã chuẫn bị quyết chiến ở quan nội hoặc Lũng Hữu. Đám Trình Giảo Kim nhìn thấy điều này nên dốc toàn lực giúp đỡ Vân Diệp, trong lòng bọn họ đều lo lắng, nên không đánh giá cao khả năng chiến thắng, chỉ mong Vân Diệp làm thành lạc đà có thể chạy nhanh một chút khi thất bại, đó không phải công cụ phòng thủ, mà là công cụ giữ mạng, Trường Tôn thị hẳn cũng nghĩ thế, nên đoan toàn bộ lạc đà ở nội phủ cho Vân Diệp.

Người Hồ ở Tây Vực hiện có hai khả năng, hoặc mang đầy một bụng lửa giận kết thành minh ước, ùn ùn đánh về phía đông, hoặc là mang trái tim bi tráng tây tiến, kiếm cho tộc nhân của mình mảnh đất sinh tốt.

Sau khi tới Tây Vực, biết Đát La Tư và A Lạp Mộc Đồ bị quân đội vây kín, không ai biết suy nghĩ chân thực của những vương giả trong thành. Lưu Phương đành về thành Toái Diệp.

Khi ông ta biết việc làm của Tiểu Miêu, phát hiện không cần tốn công mua chuộc người Hồ nữa, Tiểu Miêu là nhân tuyển thích hợp nhất, chỉ cần Tiểu Miêu có thể vũ trang một đội quân là có thể thực hiện chuyện mình khao khát. Lưu Phương nhìn Tiểu Miêu ngoan ngoãn nghe lời, thấy chuyện không tệ như mình nghĩ.

Mạc A Tư, Tiết Tây Tư vào cửa liền thấy Tiểu Miêu ăn mặc hoa lệ, mang trang sức xương trâu, hông đeo tiểu loan đao màu hồng, mái tóc thẳng bện thành vô số đuôi sam nhỏ, thêm vào chiếc ủng cong, đang đùa nghịch với thị nữ. Nhìn nhau một cái, đều thấy sự cuồng nhiệt trong mắt đối phương.

- Mạc A Tư, đại gia thần của ta tới rồi, các ngươi đi gặp ông ấy, để ông ấy viết tên vào gia tộc, sau này các ngươi có thể nhận tiền chia hàng tháng.

Lý giải của Tiểu Miêu về gia thần là được lĩnh tiền từ tay Tân Nguyệt, nàng nhớ rõ lần đầu tiên mình nhận tiền cao hứng ra sao, cái túi tiền đó tới giờ nàng vẫn còn giữ.

Cho nên hiện nghe Lưu Phương nói Mạc A Tư và Tiết Tây Tư được ghi vào danh sách, suy nghĩ đầu tiên là bọn họ có thể lĩnh tiền rồi.

Hai người ôm tay cảm tạ Tiểu Miêu, sau đó nhìn thấy một lão nhân râu trắng đứng ở cửa nhìn mình, bên cạnh có một nam nhân hung hãn như sư tử.

Lưu Phương không cần ngụy trang, khí thế uy nghiêm, đôi mắt bén như ưng nhìn qua hai người, tiếc nuối nói với Tiểu Miêu:

- Trung thành có dư, võ lực không đủ.
Mạc A Tư không hiểu, Tiểu Miêu giải thích:

- Trưởng lão nói các ngươi rất trung thành, nhưng võ lực quá kém, không sao, trong nhà cũng có nhiều người không biết võ công.

Hai người thẹn đỏ mặt, theo sau Tiểu Miêu vào phòng, nghe Tiểu Miêu không ngừng trò chuyện với trưởng lão, ngôn ngữ cổ quái bọn họ chưa từng nghe qua, chỉ nghe thấy Tiểu Miêu luôn nhắc tới tên mình.

Trưởng lão có vẻ rất miễn cưỡng, nam nhân như sư tử kia ôm cái hộp cổ kính tỏa mùi thơm, mở hộp, lấy cuốn sách màu lam ra.

Dùng bút lông viết vài chữ, sau đó tráng hán nằm tay Mạc A Tư, lấy đao bạc cứa cổ tay hắn, bảo hắn lấy máu viết tên vào.

Tiết Tây Tư không biết viết chữ, liền ấn một cái dấu tay, Tiểu Miêu đeo lên cổ họ hai cái mộc bài, chẳng có thề thốt, không có dọa dẫm, cũng không có cảnh cáo. Tiểu Miêu chỉ nói một câu:

- Giờ chúng ta là người một nhà, có thể lĩnh tiền rồi.

Mạc A Tư sờ cái mộc bài trên cổ, nghi hoặc hỏi:

- Chúng ta là người một nhà rồi?

- Đúng, đeo cái thẻ bài này vào là người một nhà, có điều cái của ta làm bặc ngọc thạch.

Nói xong Tiểu Miêu kéo cái ngọc bội ra cho Mạc A Tư xem:

Trưởng lão nghiêm khắc từ chối Tiểu Miêu muốn ghi chép cả thị nữ và các chiến nô khác vào sách, gập sách lại về phòng.

- Hiện giờ chúng ta là người Hung Nô, trưởng lão nói đó là thân phận hiện giờ của chúng ta.

Mạc A Tư lòng phấn khích, không phát hiện ra lỗi trong lời nói của Tiểu Miêu, hắn chỉ biết, giờ mình là người Hung Nô.

Người Hung Nô phải hóa thành ngọn roi khủng bố kia đánh cả thế giới, người Hung Nô sinh ra là để suất lĩnh đại quân chinh chiến tới chết, sống cuồng hoan, chết tráng liệt, hưởng hết phú quý, chịu mọi khổ nạn nhân gian.

Đó là mộng tưởng của hai người bọn họ, giờ mình may măn được gia nhập một bộ tộc còn điên cuồng hơn, có lẽ mộng tưởng của mình sắp thành hiện thực, Mạc A Tư hôn mộc bài, thi lễ với Tiểu Miêu:

- Điện hạ, thần hạ đi chuẩn bị cho người quân đội tung hoành thiên hạ.

Tiểu Miêu day mũi, không hiểu tâm tư những người này, hiện nàng chỉ chơi một trò rất thú vị, Lưu Phương gia gia nói, tương lai mình sẽ thành đại tướng quân chỉ huy thiên quân vạn mã.

__________________

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau