ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1236 - Chương 1240

Chương 1237: Hạn chế giao thông

Mạc A Tư nhíu mày mấy lần muốn cởi dây thừng đi vào giúp Tiểu Miêu, nhưng bị người Đột Quyết đầu trọc cao lớn như núi ngăn lại:

- An Cát nếu giết hết được nhà A Sử Na thì đó là bản lĩnh của nàng ấy, sau này sẽ có vinh quang vô thượng, không ai trách cả. Nếu như các ngươi xông vào, người Đột Quyết sẽ không trơ mắt nhìn đâu, dù thế nào nhà A Sử Na cũng là cũng là người Đột Quyết.

Tiết Tây Tư bất chấp, thần của hắn ở bên trong, là phó nhân sao có chuyện không vào, dùng thuẫn che thân, muốn xô đại hán kia ra rồi tính.

Đại hán kia chỉ đấm một phát vào thuẫn của Tiết Tây Tư, tức thì bị sức mạnh lớn chặn đà xông tới của hắn, người lùi liền bốn năm bước ngồi bệt xuống đất, vai trái vác thuẫn gần như không còn tri giác nữa. Mạc A Tư thất kinh nhìn dấu nắm đấm để lại trên thuẫn bài, tự biết không địch nổi, đành ở ngoài nóng ruột đợi kết quả.

Nửa canh giờ sau, tiếng chém giết bên trong lắng xuống, đại hán kia nhìn Mạc A Tư nói:

- Chủ nhân của ngươi thắng rồi, nàng giỏi lắm.

Nói xong rời đại môn về bên xe ngựa, Mạc A Tư nhìn thấy một thiếu niên vẻ mặt kích động ghé đầu vào cửa sổ chiếc xe ngựa màu trắng.

Mọi người cởi giây thừng, đẩy đại môn ra, phía sau đầy thi thể, làm ba bốn người hợp sức mới mở được một cánh cửa.

Cửa bị mở ra, thi thể bị đẩy ngã, máu bị thi thể chặn lại thuận theo ngưỡng cửa chảy ra đường, rồi tụ thành một cái ao máu nhỏ.

Tiểu Miêu đang hỏi A Sử Na Bác Thản, hai mắt hắn lồi ra ngoài, cổ gập hẳn ra sau, chết tới mức không thể chết được nữa. Tiểu Miêu vẫn không ngừng dùng trường đao đập vào đầu A Sử Na Bác Thản hỏi hắn vì sao? Trường thương của nàng ghim một nam nhân trung niên trên tường, tay trái của Tiểu Miêu cắm một mũi tên, vai cũng có một cái, toàn thân máu tươi, khuôn mặt thanh tú cũng lấm chấm máu.

- Điện hạ, hắn đã chết rồi, không trả lời câu hỏi của người được nữa.

Mạc A Tư nhỏ giọng bảo Tiểu Miêu.

Tiểu Miêu nỗ lực chuyển động mắt, nhìn A Sử Na Bác Thản trong tay, ném thi thể đi, cọ đáy giày trên cát rồi đi ra ngoài.

Nhìn thấy đám đông chi chít bên ngoài lại nổi giận, đám trẻ con đáng thương kia vẫn nằm lẻ loi ở cửa nhà mình, lúc này có lẽ đã lạnh rồi.

Trường đao rời tay bay đi, rung rinh cắm giữa đường, Tiểu Miêu lớn tiếng nói:

- Thành tây không cho cưỡi ngựa, kẻ làm trái, giết!

Đường phố im phăng phắc, thiếu niên kia rụt đầu lại thắc mắc:

- Trưởng lão, lúc này nàng ấy phải nói thành tây là địa bàn của mình chứ, sao lại chỉ hạ cấm lệnh không cho cưỡi ngựa.

Trường lão mở mắt ra:

- Vì mục đích của nàng rất đơn thuần, là báo thù cho đám trẻ con, không có chút hứng thú nào với quyền lực, ra mệnh lệnh như thế là bình thường. Trong lòng lão phu vỗ tay vì nàng ấy, Tây Vực mưa gió bất thường, cũng cần có một hai nhân vật kiệt suất.

Tiểu Miêu rất mệt mỏi, cho nên nàng được bốn chiến nô dùng cánh cửa khiêng về, vô số đôi mắt chăm chú dõi theo nàng.

Hai thị nữ dùng lễ nghi cung kính nhất nghênh đón điện hạ về, cửa nhà không giống trí nhớ của Tiểu Miêu, thi thể biến mất hết rồi, mặt đất được lót cát vàng, máu trên tường được cẩn thận lau đi, sàn đá trước cửa được lấy nước rửa sạch. - Những đứa bé kia đâu cả rồi?

Tiểu Miêu giọng khàn khàn hỏi:

- Có rất nhiều người tới mang thi thể đi rồi, họ nói sẽ mai táng tốt, nô tỳ thấy trong số đó có cả thương nhân bán bánh cho chúng ta.

- Cũng tốt, kiếp này quá khổ, nói không chừng kiếp sau sẽ khá hơn, ít nhất sẽ không bị đói.

Thị nữ cầm kéo cẩn thận cắt đuôi tên, Tiểu Miêu nhíu mày rút tên trên cánh tay ra, nhìn máu tuôn ồng ộc, buồn bã nói:

- Nếu cứ bị thương thể này, về sau làm sao gả đi được.

Thị nữ giúp Tiểu Miêu rắc thương, băng bó vết thương, thấy Tiểu Miêu thương tâm, cười nói:

- Tương lai điện hạ sẽ thành vương hậu, bất kể trên người có bao nhiêu vết thương, người đều là vương hậu chí cao vô thượng, nô tỳ tin chắc như thế, chỉ có nữ nhân như nô tỳ, mới chú ý thân thể xấu đẹp.

Tiểu Miêu để thị nữ cởi áo đẫm máu, đứng vào chậu tắm rửa, cúi đầu nhìn bầu ngực tròn trịa của thị nữ, lại nhìn bầu ngực khiêm tốn của mình, lại buông một tiếng thở dài, nhớ tới cảnh tượng đêm đó, thầm nghĩ, ngực Na Nhật Mộ di nương sao mà đẹp như thế?

Sáng sớm hôm sau Tiểu Miêu thức dậy, vẫn sách giỏ ra ngoài cửa, bên ngoài không có một ai, đám trẻ con chảy nước giãi đợi mình không thấy đâu nữa, những tiểu phiến bán bánh bán thịt cho mình cũng biến mất.

Tiểu Miêu thả giỏ trong tay xuống, thẫn thờ ngồi ở ngưỡng cửa, hai thị nữ đứng xa xa vô cùng đau khổ.

Một ông già râu trắng từ trong ngõ đi qua, ông ta già lắm rồi, phải chống gậy, cái gậy rất lạ, đầu gậy là cái đầu dê nhỏ có sừng, khi đi qua Tiểu Miêu, nhìn thấy bánh vàng ruộm và thịt dê nấu nhừ trong giỏ của nàng, cười hỏi:
- Cô bé, lão phu đói quá, ngươi cho lão phu ít bánh và thịt dê được không, ta già rồi không ăn được nhiều, một chút là tốt.

Ông già cầm cái bánh, cắn ngay trước mặt Tiểu Miêu:

- Mùi vị rất ngon, nhiều năm rồi lão phu chưa được ăn cái bánh ngon như vậy, cô bé, sự lương thiện và dũng cảm của ngươi sẽ được thiên thần Đằng Cách Lý mỉm cười chúc phúc.

Nói xong chống gậy từng bước bỏ đi.

- Tỷ tỷ, ta cũng đói, ba ngày rồi chưa ăn gì, có thể cho ta một cái bánh, một miếng thịt được không?

Một thiếu niên thò tay ra trước mặt Tiểu Miêu:

- Được, tất nhiên được, cho ngươi này!.. Xéo!

Tiểu Miêu vốn rất vui vẻ, nhưng vô tình nhìn thấy hắn mặc giày da mềm, tức thì nổi giận:

- Vì sao? Tỷ tỷ cho người khác, vì sao không cho ta?

Thiếu niên mặt đỏ bừng, bất bình tranh luận với Tiểu Miêu.

- Bán cái giày của ngươi đi, đủ ăn bánh nửa năm.

Tiểu Miêu khinh bỉ nhìn thiếu niên, ghét nhất loại người giả nghèo tiếp cận nàng.

Thiếu niên nhìn giày của mình, đỏ mặt tía tai chạy mất, Tiểu Miêu cười khẽ, thấy thiếu niên này rất thú vị.

Quay đầu lại, phát hiện một đám trẻ con từ cửa ngõ tràn vào, không khác gì hôm qua...

Tấu chương của Vân Diệp đặt trên bàn của Lý Nhị, biến hóa cực nhỏ của Tây Vực đều nắm trong tay ông ta, hiện giờ xem tấu chương của Vân Diệp, liền làm ông ta không xác định được nữa, theo như Vân Diệp nói hiện ở Tây Vực cướp bóc tràn lan, vì củng cố trị an địa phương, đã dùng nắm đấm sắt, nhưng tình hình không tốt hơn, ngược lại ngày càng hiểm ác.

Đô hộ phủ mới thành lập gặp phải khảo ngiệm gian nan nhất, hiện giờ năng lực lớn nhất của Vân Diệp chỉ là đảm bảo giao thông giữa Bắc Đình và Trung Nguyên, tạm thời không có khả năng đàn áp các bộ tộc tây tiến.

Đặt tấu chương của Vân Diệp xuống, Lý Nhị đi ra ngoài cung nhìn về phía tây rất lâu mới thu hồi ánh mắt, Vân Diệp nói có lý, người Tây Vực ở lại Đát La Tư quá lâu, chuyện này không hợp lý, nay lại càng cướp bóc đốt quá ở Tây Vực, muốn biến Tây Vực hoàn toàn thành hoang mạc, làm thế có mục đích gì?

- Truyền Lý Tịnh, Lý Tích, Trình Giảo Kim... Vào cung thương lượng quốc sự, đồng thời truyền Phòng Huyền Linh, Đỗ Như Hối, chuyện này không cần làm ầm ĩ.

Lý Nhị bảo Đoàn Hồng xong liền quay vào cung điện, tiếp tục nghiên cứu thế cục của Tây Vực, đô thủy giám đã thời gian dài không có tình báo hữu dụng từ Tây Vực truyền về, ông ta muốn hỏi chuyện này là sao, gõ chuông vàng, liền có người áo xám sau rèm đi ra, nghe Lý Nhị sai bảo rồi khom người lùi vào sau màn.

__________________

Chương 1238: Quyết định của Lý Nhị

Hoàng đế mời mấy vị lão tướng là chuyện thường, mấy người nói cưới vào cung. Sao tới cung Vạn Dân? Chuyện này không bình thường, hiện giờ yến tiệc đều tổ chức ở cung Thái Cực mà.

Trước mặt hoàng đế không có rượu thịt, chỉ có một tấm bản đồ cực lớn, bên cạnh còn có sa bàn, mắt hoàng đế đang nhìn chằm chằm vào mấy lá cờ, lòng Trình Giảo Kim giật đánh thót một cái, đó là hướng Bắc Đình.

- Vân Diệp nói bản thân không còn sức tây tiến, chỉ miễn cưỡng tự bảo vệ mình, các khanh thấy sao?

- Trong thư của Vân Diệp cũng nhắc tới loạn cục của Tây Vực, chẳng lẽ nơi đó lại có biến cố mới, thư hiện nhận được là tình hình của ba tháng tới, tình hình hiện giờ hẳn là càng xấu hơn, không biết đại quân có bình yên không?

Trình Giảo Kim vừa tới liền hỏi an nguy của Vân Diệp, ba vạn người ở hoang mạc, đúng là hơi mong manh.

- Không đâu, hiện là mùa đông, tuyết sẽ cắt đứt tất cả các tuyến giao thông, mùa đông ở Tây Vực không thể tác chiến, riêng cỏ cho ngựa đã là vấn đề cực lớn, hiện hẳn vẫn là tình hình của ba tháng trước, khai xuân mới có khả năng xấu đi.

Lý Tích quanh năm trú bên ngoài, tất nhiên tình hình nơi đó.

Lý Tịnh cầm tấu chương của Vân Diệp xem một lượt, hỏi mấy vị lão tướng:

- Các ông có ai khi thiếu lương phái quân đi mấy ngàn dặm kiếm lương thực không?

- Năm trăm dặm là cực hạn rồi, còn phải xác nhận nơi đó có cực nhiều lương thực, đại quân tập kích một lần có thể bổ xung toàn bộ thiếu hụt mới được, nếu không chẳng có ý nghĩa gì.

Ngưu Tiến Đạt nghi hoặc nhìn Lý Tịnh, đó là thường thức quân sự, không đáng hỏi.

- Người như vậy đã xuất hiện, người Đột Quyết đi kiếm lương ngoài hai nghìn dặm.

Lý Nhị xác nhận:

- Đường thẳng là một nghìn tám trăm dặm, rất kỳ lạ phải không? Chuyện khác thường tức có vấn đề, trẫm nghĩ không thông mới tìm mấy vị ái khanh cùng thương lượng, nay Quách Hiếu Khác phái binh vào thành Già Sư, cánh trái của Vân Diệp bị bỏ trống, vì bảo vệ thương đạo, y phải tập trung binh lực ở đại bản doanh Lâu Lan, nghe nói Viên lão tiên sinh còn bố trí bát trận đồ, coi như vững chắc rồi, có cứ điểm như vậy không mất Tây Vực được, trẫm không tin người Hồ sẽ tới Ngọc Môn Quan như Vân Diệp nói...

Đang nói chuyện thì đám Phòng Huyền Linh đi vào, Trường Tôn Vô Kỵ nghe được nhíu mày:

- Chuyện Vân Diệp lo sẽ không xảy ra, nhưng đám người Hồ ở Đát La Tư, thành Toái Diệp, A Lạp Mộc Đồ quá lâu, hơn hai năm rồi mà chưa thấy tây tiến, nói chúng cắn trả lại chúng ta cũng không giống. Vi thần cho rằng chúng đang quan sát, hoặc là tranh chấp nội bộ, liệu có cần phái sứ giả tới xem.

- Bệ hạ, người Đường không thể vào thành Đát La Tư, A Lạp Mộc Đồ càng canh phòng cực kỳ nghiêm ngặt, đô thủy giám đã tổn thất không dưới ba mươi thám tử ở đó rồi.

Lê Đại Ẩn bẩm báo, thương đội người Đường muốn đi Đại Thực cũng phải đi đường vòng, người mạo hiểm vào thành Đát La Tư đều không có tin trở về.

- Bệ hạ, hiện cả Đại Đường như cái công trường lớn, từ đông sang tây, từ nam xuống bắc đều bận rộn, nếu bệ hạ muốn tăng viện cho Tây Vực, lão thần thấy không ổn, quốc lực không thể duy trì đại quân chinh phạt, xin bệ hạ minh xét. Phòng Huyền Linh thấy mọi người càng ngày càng lo lắng thì nói trước để đề phòng, quốc gia đang kiến thiết, không có tiền để đánh trận, đó là lời nói thật, không ai chỉ trích được.

Lý Nhị sau khi kiếm được một khoản nhờ đổi tỷ lệ bạc đồng đã đem số này đi tiêu, đường mới tới Thục, kênh đào ở Hà Bắc đều cực kỳ trọng yếu, nếu bỏ qua cơ hội này, không biết ngày tháng năm nào mới khởi công được.

- Bệ hạ, lão thần cho rằng quân của Vân Diệp về nhân số tuy ít hơn, cũng không phải là hoàn toàn không có cách đánh trả, lo lắng của y là Tây Vực quá lớn, binh mã của y không chiếu cố hết, thêm vào Quách Hiếu Khác tây tiến, làm cánh trái của y bị bỏ trống, chỉ cần bệ hạ lệnh Quách Hiếu Khắc quay về là không đáng ngại nữa, dù không ép được người Hồ tây tiến, ít nhất cũng đảm bảo được biên quan không có chiến sự.

Lời của Lý Tịnh làm đám Phòng Huyền Linh gật đầu liên tục, làm thế là ổn thỏa nhất, Tây Vực quan trọng cũng không bằng kiến thiết nội bộ.

- Như thế gánh nặng trên vai Vân Diệp được càng lớn, năm vạn người đồn trú phòng tuyến năm nghìn dặm, một dặm mười người, không phải là chỗ nào cũng sở hở à? Sa mạc đâu cũng là đường, đồn trú ra sao? Các ông ở đây nói thì nhẹ nhàng lắm, nhưng Vân Diệp ở đó phải chạy gãy chân, các ông tính xem, có đại quân nào giữ được sức chiến đấu suốt bốn mùa? Nhất là Tây Vực, toàn cát vàng, từ thành này tới thành khác chạy chết thôi. Binh lực của y còn xa mới đủ, ít nhất phải cho y luân phiên thay đổi binh lực mới đủ.

Trình Giảo Kim đập tấu chương của Vân Diệp xuống bàn, bất bình nói:

- Thành lạc đà, trước khi Vân Diệp đi đã nói với chúng ta về chuyện này, không biết giờ ra sao, có bảo lũy di động như thế, y có thể hoạt động trường kỳ ở sa mạc mà không lo sĩ khí.

Lý Tích cực kỳ có lòng tin về ý tưởng thành lạc đà của Vân Diệp:

- Thành lạc đà lần đầu tiên dùng vào thực chiến, ai biết kết quả thế nào, thêm vào khí hậu Tây Vực biến đổi vô cùng, một trận bão cát lớn có thể khiến cả đội quân biến mất, năm xưa Hầu Quân Tập tấn công Giao Hà, chẳng phải có nghìn người biết mất trong sa mạc sao?

Tần Quỳnh rất lâu mới nói một câu, thấy mọi người nhìn mình, liền tiếp tục:
- Gửi gắm tính mạng đại quân vào một thứ chúng ta chưa từng thấy, chưa từng dùng, khác gì thắp hương khấn trời? Thần đề nghị, toàn quân bỏ Bắc Đình, Cao Xương, Thiên Sơn, qua vài năm nữa hẵng tính.

Lý Nhị lắc đầu:

- Hiện chúng ta lui quân, người Tây Vực sẽ mau chóng quay lại, tâm huyết mấy năm qua sẽ trôi theo dòng ngước.

- Người đâu, soạn chỉ, lệnh Vân Diệp bất kể thế nào cũng phải giữ vững Bắc Đình, An Tây, Quách Hiếu Khác lui về Quy Tư, từ nay dưới quyền chỉ huy của Vân Diệp, ép người Hồ tây tiến.

Ngưu Tiến Đạt thấy hoàng đế đã hạ chỉ, liền thở dài, không nói nữa. Lý Nhị cười:

- Các khanh xem thường bản lĩnh của Vân Diệp rồi, chỉ cần trẫm hạ lệnh Tô Định Phương dẫn quân trú Ngọc Môn Quan là không lo gì nữa. Chỗ Vân Diệp có biến, Tô Định Phương có thể dùng tốc độ nhanh nhất tiến quân Tây Vực.

Đám Trình Giảo Kim từ cung Vạn Dân ra đều không muốn nói chuyện, năm vạn người phòng thủ phòng tuyết năm nghìn dặm là không hợp lý, Ngưu Tiến Đạt chỉ Lý Tích không biết nói gì, phất tay áo bỏ đi.

Vừa mới rời ngự đạo liền thấy một đám phưởng tử long tôn ầm ầm chạy qua, đứa biết lễ nghi còn chắp tay thi lễ, đứa khác chỉ biết chạy, Lý Trịnh đang nhíu mày thì thấy Vân Thọ rầm rầm đuổi theo đằng sau, một chân đi đất, tay cầm một cái giày, quát thảo thề đánh chết lũ khốn kiếp.

Thấy đám Trình Giảo Kim vội dừng lại, đi giày vào thi lễ với mấy vị lão nhân, Trình Giảo Kim cưng chiều xoa cái đầu tròn tròn của Vân Thọ cười lớn:

- Đám tiểu tử kia lại cười ngươi cưới một tiểu thiếp xấu xí hả?

Vân Thọ mặt tối sầm:

- Bọn chúng trêu cũng được đi, lại còn trước mặt Hạ Lan nói nàng ấy xấu, Lý Sùng Tổ lấy mực bôi lên mặt Hạ Lan, thứ khốn kiếp, người ta có xấu cũng là người Vân gia, tới phiên chúng giáo huấn sao. Các gia gia đợi chút, tôn nhi đi giáo huấn bọn chúng, để bọn chúng nhớ rồi quay lại nghe gia gia giáo huấn.

Trình Giảo Kim cười rất vui, ôm Vân Thọ lên vỗ lưng nó:

- Lão phu thích đứa trẻ ngoan thế này, đi mau, làm thế là đúng, ai dám ước hiếp người nhà mình cứ đánh chết.

Vân Thọ vâng một tiếng rồi lại truy đuổi.

Chả hiểu tác giả viết cái gì ở đây, nói người TQ tự tin hay tự ti, quốc gia thì rộng lớn giàu có, người thì đông, nền văn minh thì phát triển, lúc nào cũng nơm nớp lo sợ đề phòng dân tộc “man di” là sao?

__________________

Chương 1239: Giàu hơn Hán Vũ đế

Trình Giảo Kim nhìn bóng dáng Vân Thọ biến mất ở hành lang dài, nụ cười trên mặt tức thì biến mất, nói với Ngưu Tiến Đạt:

- Chúng ta tranh thủ kiếm lạc đà cho Vân Diệp, dù đi cướp cũng phải kiếm cho nó đủ năm vạn con, bỏ hết quy củ đi, đứa bé ngoan như vậy, lão phu không muốn nó không có cha chăm sóc.

Úy Trì Cung gật đầu:

- Lão phu đem lạc đà ở Lạc Dương tới rồi, giờ ở đó không còn con lạc đà nào nữa, chỉ là số lượng hơi ít, mới có hơn hai nghìn con, hôm qua ta phát hiện người Thổ Phồn có hơn nghìn con lạc đà, hôm nay đi tìm Lộc Đông Tán, nếu hắn cho thì thôi, không cho, dù lão phu cướp thì cũng trả hắn vài đồng coi như mua.

Lý Tích định nói nhà mình có lạc đà thì Ngưu Tiến Đạt xua tay:

- Bỏ đi, ông cứ giữ lại, nếu cho bọn ta, trong nhà sẽ náo loạn, mấy thằng con của ông không có đứa nào vừa, Chấn Nhi là đứa khá nhất lại bệnh tật, chỉ có thể sống trong dược lư của Tôn tiên sinh.

Lý Tích mặt đỏ bừng, cãi:

- Trong nhà vẫn do lão phu định đoạt, lão phu còn chưa chết, chưa tới lượt chúng xen mồm vào.

Đột nhiên Lý Tịnh cười gằn:

- Có một nơi rất nhiều lạc đà, chỉ không biết các vị có dám ra tay không, ít nhất một vạn con, toàn lạc đà tốt.

- Ở đâu? Dù của thiên vương lão tử thì lão phu cũng cướp, lão phu xuất thân cướp đường, thanh doanh thối hoắc rối, không cần kiêng kỵ.

Trình Giảo Kim lập tức nói:

- Chỗ nương nương ấy, mọi người biết mà, mấy năm qua nương nương vận chuyển lông cừu đều bằng lạc đà, hiện lông cừu không đáng tiền nữa, bác tính bắt đầu mặc vải bông, chê nỉ cứng, mặc không thoải mái, lạc đà thành vô dụng, các ông nói chúng ta tìm nương nương kiếm lạc đà được không?

Lý Tịnh nhìn trời, cứ như chủ ý này không phải của ông ta:

Mắt Trình Giảo Kim lập tức sáng lên, kéo mấy người kia đi cầu kiến Trường Tôn thị.

Trường Tôn thị đang cùng Lý Nhị uống trà ở điện Lương Nghi, nghe cung nhân bẩm báo mấy vị lão công gia cầu kiến mình, ngạc nhiên hỏi:

- Bệ hạ, họ vừa cùng bệ hạ bàn quân lược phải không? Sao lại tìm thiếp?

Lý Nhị cười khổ:

- Là do lạc đà đấy, người ta biết nàng có lạc đà, chuẩn bị trưng dụng tặng cho Vân Diệp làm thành lạc đà, nên kết bạn tới cướp. Nàng ứng phó đi, trẫm tránh đã, vừa rồi hạ ý chỉ cho Vân Diệp hơi vô tình.

Nói xong đi vào sau rèm kiếm cái ghế tựa nằm xuống.

Trường Tôn thị cười khẽ bảo thị nữ mời mấy lão công gia vào điện nói chuyện.

- Nương nương cứu mạng!

Trình Giảo Kim còn chưa vào thì âm thanh đã đi trước:

Trường Tôn thị cười ra đón: - Trình tướng quân võ nghệ siêu quần, tung hoành Đại Đường chưa từng có đối thủ, sao lại tới chỗ bản cung hô cứu mạng?

Tần Quỳnh chắp tay nói:

- Không hô không được, lão thần cũng muốn hô, nhưng xấu hổ không hô ra, bị Lão Trình giành trước. Hôm nay bọn lão thần tới đây là muốn nương nương cứu mạng Vân Diệp, tên tiểu tử này sắp có chuyện rồi, nương nương cũng biết con cháu Tần gia kém cỏi, nếu không kiếm cho chúng chỗ dựa không xong, bất kể thế nào nương nương cũng phải đồng ý thỉnh cầu này của lão thần.

Trước mặt Lý Nhị là chuyện công, ở chỗ hoàng hậu chỉ có thể nói chuyện tư, nếu không một câu hậu cung không can dự chính sự là có thể đẩy hết mọi chuyện.

- Lão quốc công nặng lời rồi, Vân Diệp là đệ tử của bản cung, y có nguy nan lý nào bản cung lại ngồi nhìn, chỉ càn bản cung làm được sẽ dốc toàn lực. Không vội, mời vào điện uống trà, chúng ta thong thả bàn.

Mấy người họ liền yên tâm, theo cung nữ đi vào ngồi xuống, Ngưu Tiến Đạt uống một hơi cạn chén trà nói luôn:

- Vân Diệp phiền toái to rồi, bệ hạ hạ lệnh y phải dùng năm vạn quân phòng thủ phòng tuyến năm nghìn dặm, không cho người Hồ vượt qua nửa bước. Chuyện này vốn không nên làm phiền nương nương, nhưng muốn dùng binh lực ít nhất cố thủ phòng tuyến, cần một thành trì di động, đại quân có thể nghỉ ngơi bên trong, nếu không quanh năm hành quân ở hoang nguyên, không ai chịu n ổi.

- Thằng bé Vân Diệp đó rất thông minh, y nghĩ ra dùng lạc đà nối với nhau thành quân trận, thường ngày tướng sĩ sinh hoạt sau lưng lạc đà, gặp chiến sự mời rời thành lạc đà tác chiến, có thể giảm thiểu tiêu hao thể lực.

- Hiện giờ thì phiền toái to, chủ ý đã có, nhưng lạc đà lại thiếu, lão thần tới xa mã ti, tới binh bộ kiểm tra, số lượng lạc đà quốc gia tích trữ không đủ cung cấp cho Vân Diệp làm thành lạc đà, nghe nói nội phủ có một ít, bọn lão thần mặt dầy tới xin nương nương chi viện.

Trường Tôn thị ánh mắt có chút mơ hồ, bà không tưởng tượng ra một tòa thành do mấy vạn lạc đà làm thành sẽ thế nào, ý tưởng kỳ quặc thế này có lẽ chỉ Vân Diệp mới nghĩ ra được.

- Nương nương, thực ra chỉ cần nghĩ tới chiến thuyền liên hoàn của Tào Tháo năm xưa là có thể biết thành lạc đà thế nào.

Lý Tịnh vội giải thích:

Trường Tôn thị xua tay:
- Thực ra các khanh không cần giảng giải với bản cung tác dụng của thành lạc đà, bản cung chỉ muốn hỏi, nhất định phải cần tòa thành lạc đà này sao?

Lý Tích chắp tay nói:

- Nương nương có điều chưa biết, dưới tình huống bình thường năm vạn người cố thủ cương vực tám trăm dặm là hiếm có rồi, nay cần cổ thủ năm nghìn dặm, đừng nói tác chiến, chỉ hành quân đã đủ chết, Vân Diệp muốn dùng trang bị bù đắp cho binh lực thiếu sót.

Trường Tôn thị gật đầu:

- Không biết hiện còn thiếu bao nhiêu, nội phủ có một ít, không biết có đủ không?

- Nương nương, một tòa thành lạc đà lớn thế nào cũng có tổn thất, cần không ngừng bổ sung lạc đà, nên đây là cái động không đáy, may chúng ta chỉ cần kiên trì dăm ba năm là được...

Úy Trì Cung nói thật:

- Được rồi, là trọng khí quốc gia, bản cung sao có thể hẹp hòi. Trình tướng quân, toàn bộ lạc đà ở nội phủ cấp cho Vân Diệp, bản cung đi tìm hoàng thân quốc thích, thế nào cũng kiếm được một ít, vùng Quan Lũng vốn là nơi sinh lạc đà.

Mấy vị lão tướng mừng rỡ, đồng thanh cảm tạ hoàng hậu, có hoàng hậu ra tay, lạc đà của đám huân quý Quan Lung e không giữ nổi, Trình Giảo Kim xin thủ dụ, chuẩn bị về đi kiếm lạc đà luôn, tránh đêm dài lắm mộng.

Tiễn mấy vị quốc công đi, Trường Tôn thị vén rèm đi vào trong, thấy Lý Nhị đang nhàn nhã đọc sách, định thắp đèn cho ông ta, nơi này ánh sáng kém, có hại cho mắt.

- Thế nào? Trẫm bảo họ tới ăn cướp mà, Vân Diệp giờ chắc là hài lòng, trẫm dùng hết quốc lực cung ứng cho một mình y, từ sau Hán Vũ đế cung ứng cho Vệ Thanh chưa bao giờ có. Có điều trẫm muốn thấy tòa hùng thành đó.

Trường Tôn thị cười:

- Hán Vũ đế cung ứng cho Vệ Thanh dùng sức lực toàn quốc, cả tiền lương, lừa ngựa súc sinh, nhân khẩu, bệ hạ chỉ bỏ ra ít lạc đà thôi, bắt nạt thiếp không đọc sử sách sao?

Lý Nhị cười hả hả, đắt ý gối tay sau đầu nói:

- Đó là vì trẫm giàu hơn Hán Vũ đế.

Trình Giảo Kim rời cửa cung lại gặp được Vân Thọ, thằng bé béo đi nghênh ngang, tay tái cầm lê, tay phải cầm bánh ngọt, vừa đi vừa ăn không coi ai ra gì, một đám thiếu niên áo gấm cúi đầu đi bên cạnh nó, áo lấm lem bụi, mũ thì xộc xệch, xem ra bị Vân Thọ giáo huấn không nhẹ.

Sau lưng nó có một tiểu cô nương gày gò nhỏ bé, tóc thì hoe hoe lưa thưa, ôm túi sách của Vân Thọ, run run rẩy rẩy, Vân Thọ đi quá nhanh, cô bé đành chạy theo, không dám rời nó nửa bước.

Mấy lão già cười xấu xa, không quấy nhiễu, trực tiếp rời hoàng cung từ chính môn.

Trong một sơn cốc ngoài thành Trường An khắp nơi là lạc đà, nhiều người cả đời chẳng được thấy nhiều lạc đà hai bướu như thế, Trình Xử Mặc rất vui vẻ, chỉ cần đủ lạc đà, là hắn có thể mang chúng đi Bắc Đình nhậm chức. Nghe phụ thân và các thúc bá nói, hiện Bắc Đình rất nguy hiểm, hai chữ nguy hiểm lại làm toàn thân hắn nóng lên..

Hôm nay không thể ở đây canh lạc đà nữa, mai Đại đệ tử của Bạch Ngọc Kinh là Địch Nhân Kiệt thành thân, mình phải thay Vân Diệp nhận đại lễ, vạn lần không thể có sai sót, cao hứng thì cao hứng, nhưng mai phải bôi son đánh phấn làm hắn rất bực.

HẾT

__________________

Chương 1240: Quái nhân tới

Vân gia náo nhiệt vô cùng, bằng hữu khắp trời nam biển bắc tụ hội đợi mai tham dự hôn lễ.

Có một số lễ vật rất quý trọng, nhưng không tìm ra người tặng, gác cửa chỉ nói người tặng lễ rất kỳ quái, có đạo sĩ, có hành giả chân đất, có ăn mày mắt đầy rỉ lấy trong lòng ra một miếng bích ngọc nói là lễ mừng, thiếu chút nữa làm gác cửa sợ chết khiếp. May mà Hàn Triệt đi ra, vẽ một cái ký hiệu trước cửa, thế là không còn những người chướng mắt xuất hiện nữa, có điều Hàn Triệt sai người bày tiệc ở tiểu viện của Đơn Ưng, không biết chiêu đãi khách gì?

Lý Cương nghe nói chuyện này tới tiểu viện tử, sau đó đóng chặt đại môn, cần gì đều ở bên trong nói vọng ra với Nhị quản gia Lão Triệu, bảo ông ta đưa tới.

Lý Cương hôm nay rất phấn chấn, mặc áo thọ ngồi trên xe của mình, uống từng ngụm rượu nho, mắt không ngừng nhìn khách khứa trong phòng.

Hòa thượng chẳng có gì để nói, khổ hành tăng thôi, còn là phiên tăng tóc xoăn, không có tràng hạt, không mặc tăng bào, từ trên xuống dưới không có đồ gì của tăng nhân, nhưng chỉ cần ông ta ngồi ở đâu, ngươi nhất định cho rằng ông ta là hòa thượng, không thể có thân phận khác. Vị hòa thượng đó đang tập trung xử lý con ngan quay, không thèm để ý tới ánh mắt của Lý Cương.

Đạo sĩ cũng thế, hông đeo thừng cỏ, chân đi giày rách lộ ngón, đầu gài trâm gai, bên người đặt một thanh kiếm, thấy thanh kiếm này, lông mày Lý Cương giật một cái:

- Xin cho mượn kiếm xem.

Đạo sĩ thuận tay ném kiếm tới, Đơn Ưng đón lấy, đặt kiếm lên đùi Lý Cương. Đạo sĩ rất không có phong độ cầm cả vò rượu uống, không biết ông ta uống nổi bao nhiêu rượu mạnh của Vân gia.

- Chung Ly Quyền, nơi này là Bạch Ngọc Kinh, không phải Không Động Sơn, cái danh Chính Dương của ông không ăn thua đâu.

Hàn Triệt cắn hạt dưa mỉa mai:

- Nghe nói thần vương đang truyền đạo ở Thổ Phồn, không biết tín đồ đông không?

Đạo sĩ đốp chát lạt:

- Đúng là kiếm thời Hán, nhưng Chung Ly Quyền là tướng quân thời Đại Hán, không biết cao thọ của đạo trưởng thế nào?

Lý Cương cho kiếm vào vỏ đưa cho Đơn Ưng trả lại.

Tọa ngọa trường huề tửu nhất hồ,

Bất giáo song nhãn thức Hoàng Đô,

Càn khôn hứa đại vô danh tính,

Sơ tán nhân gian nhất trượng phu.

Đạo sĩ trước khi nói ca một bài, đúng là bài do Hán Chung Ly sáng tác:

- Bản chân nhân du tẩu nhân gian là để cho người đời một cơ hội, tiếc rằng thế gian ngu muội ngoan cố, không hiểu đại đạo, đi đi, đi đi.

Nói xong uống rượu tiếp, không trả lời Lý Cương, cực kỳ vô lễ.

"

Đại ý thơ là:

Dù nằm hay ngồi vẫn mang theo một bầu rượu,

Không bảo đôi mắt trông thấy kinh thành Trường An,

Càn khôn vũ trụ rộng lớn không có danh tính,
Rải rác ở chốn nhân gian một đấng trượng phu."

Lý Cương chẳng để bụng, nhìn sang một lão nông, chưa kịp hỏi, lão nông đã chắp tay nói:

- Lão hán chỉ là nông dân, kiếm ăn ngoài ruộng, nghe nói đại đệ tử của Bạch Ngọc Kinh thành thân, chuyên môn tới kiếm bữa rượu, chớ cười, chớ cười.

Người ta không muôn nói thì thôi, Lý Cương chuyển hướng sang hành già chân trần, chắp tay nói:

- Môn đồ của Mặc Địch, sau thời Tần hoàng, Mặc gia đã ẩn cư, tám trăm nay chưa từng nghe nói có người kiệt xuất, không biết nay còn giữ được chủ trương của mình không? Lão phu nghe nói Điền Tương Tử đã mất ở bắc hải, không biết Mặc gia ra sao?

- Bọn ta kiên trì kiêm ái và phi công, nói Mặc Địch gì chứ, bọn chúng liên quan gì tới kiêm ái, phi công? Nay nhân thế đại hưng, chẳng cần phi công, chỉ còn lại kiêm ái, lão phu hành cước thiên hạ, chỉ giữ được kiêm ái thôi.

Lý Cương nghe câu này thất kinh, đứng dậy thi lễ:

- Thư viện Ngọc Sơn chỉ cần đệ tử yêu thương thế nhân, Lý Cương bất tài, muốn tôn tiên sinh làm thấy để học đạo kiêm ái.

Hành giả nhìn áo gấm trên người Lý Cương, lại nhìn bàn tiệc, lắc đầu:

- Cẩm y mỹ thực là khao khát của thiên hạ, Bạch Ngọc Kinh giàu có trùm đời, nay lấy vàng làm bàn, lấy ngọc làm chén, viện tử nho nhỏ từ viên gạch, viên ngói đều là tinh phẩm, làm gì có chỗ cho khổ hành giả truyền đạo.

- Ngọc Sơn thư viện của ngươi dạy trí tuệ cho nhân gian, dùng kỳ thuật nhân gian, xây lầu cao trên không, cúi đầu không thấy chân, ngẩng đầu chẳng thấy trời, áp dụng cái xảo ( khéo léo), làn gió thô sơ không thổi được vào Ngọc Sơn. Lão phu nguyện dùng đôi chân này đi khắp thiên hạ, nói với mỗi người gặp được về kiêm ái, như gió phất qua, không để lại danh tính. Tới khi đó Mặc gia và thiên hạ hòa làm một. Lý Cương, ngươi có thể phân biệt được, đâu là Mặc gia, đâu là Ngọc Sơn không?

Lý Cương ngẫm nghĩ chốc lát lần nữa khom người tạ ơn:

- Kính cẩn thụ giáo.

- Phiến bích ngọc của ta không nên để thế nhân biết, nếu không sẽ gây ra họa, phiến bích ngọc đó là do lão phu cắt từ nơi ở của Tây Vương mẫu, nghe nói chủ nhân của Bạch Ngọc Kinh ở dưới thần sơn, ngày đêm thao luyện binh mã, Tây Vương mẫu nhờ lão phu hỏi một tiếng, chủ nhân Bạch Ngọc Kinh có ý gì?

Lão ăn mày ở hai mắt ra, đôi mắt đầy rỉ lại trong sáng như mắt trẻ nhỏ:
- Ân sư dẫn binh mã tới Tây Vực là bảo gia vệ quốc, vì sao Tây Vương mẫu lại trách cứ?

Cửa bị đẩy ra, Tiểu Vũ toàn thân áo cưới đỏ rực, cầm một cái khay gỗ đi vào, nghe thấy lão ăn mày hỏi, không nhịn được hỏi lại:

Lão ăn mày vỗ tay nói:

- Bạch Ngọc Kinh toàn sinh ra nhân tài, Tân Mị Nhân năm xưa múa lưỡi đi khắp bốn phương, nay chủ nhân Bạch Ngọc Kinh thống binh chinh chiến tứ phương, còn tích trữ nước của đá, y muốn làm gì? Chẳng lẽ trăm vạn oan hồn từ bắc xuống nam chưa đủ để y gây dựng lại Bạch Ngọc Kinh à? Sai khiến âm hồn sẽ bị trời phạt, cẩn thận, cẩn thận.

Tiểu Vũ che miệng cười, đặt khay gỗ xuống, trong khay đựng mười bát mỳ, nàng cung kính dùng hai tay đưa cho mỗi người, thi lễ nói:

- Chư vị từ xa tới, Bạch Ngọc Kinh không dám thất lễ, tiểu nữ tự mình làm mấy bát mỳ kính hiến chư vị, chúc thọ các vị trưởng giả, mời dùng.

Lão nông cầm bát lên trước, ngửi một cái:

- Đúng là cô bé ngoan, lão hán một ngày không ăn mỳ, toàn thân không thoải mái, bát mỳ này hơn thứ mỹ vị trên bàn nhiều, mỗi tội bát hơi nhỏ. Cô bé ngoan, thay lão phu hỏi sư phụ ngươi, khoai tây, ngọc mễ từ đâu ra, trước năm Trinh Quan chưa từng có, lão phu ăn liền mười năm mà không có bệnh, còn sinh hai đứa con, xem ra đúng là hoa màu tốt.

Tiểu Vũ cảm tạ lão nông, đáp:

- Khoai tây, ngọc mễ là do Cầu Nhiệm Khách mang tới cho tổ sư gia gia, vãn bối cũng không biết, sư phụ chưa bao giờ nhắc tới. Đợi sau khi sư phụ về, tiểu nữ nhất định hỏi, có câu trả lời rồi, làm sao để bẩm báo với trưởng giả?

Lão nông cười lớn, lấy từ trong lòng ra một túi hạt giống cho Tiểu Vũ:

- Không cần trả lời ta, chỉ cần ngươi đem hạt giống này trồng vào mùa xuân năm sau, sư phụ ngươi tất nhiên biết đi đâu tìm ta, nếu y không biết thôi.

Nói xong liền ăn mỳ, kệ Tiểu Vũ nói gì cũng không đáp.

Lão ăn mày thấy Tiểu Vũ ngó lơ mình thì vỗ đùi, chỉ người áo đen ngồi trong góc nhà:

- Không phải ngươi muốn tìm tên lùn và mỹ nữ à? Hiện chính chủ ở đây, vì sao không hỏi?

- Vì không cần hỏi nữa, họ đã chết rồi, ta không định báo thù, ngươi đừng lắm mồm.

Giọng nói vô cùng quyến rũ, là một nữ tử:

Tiểu Vũ liếc nhìn nữ nhân đó, đột nhiên nói:

- Bọn họ bị vây trên núi, không có cái ăn, nữ ăn nam, sau đó nữ rơi xuống vách núi.

Nữ tử kia vén rèm che mặt lên, thong thả ăn mỳ, không đáp lời Tiểu Vũ, bát mỳ rất nhỏ, nên rất ít, ăn vài miếng là hết, nữ tử uống cạn nước:

- Ta đường xa, không tiễn ngươi xuất các nữa, tương lai ta sẽ mang đi một đứa con của ngươi.

Sau đó đi qua người Tiểu Vũ, Đơn Ưng định ngăn lại, nhưng bị Lý Cương ngăn cản, mọi người đưa mắt nhìn nữ tử áo đen rời cửa, nàng không ra đường, mà tới thẳng Tần Lĩnh, tốc độ rất nhanh.

Xin miễn chú thích, vì sẽ rất lằng nhằng, liên quan cả thần thoại lẫn lịch sử, các loại hệ tư tưởng, không hiểu cũng chẳng sao, coi như giữ lại chút sắc thái thần bí đi.

Nói ra những người này có một boss, một nhân vật truyền thuyết ẩn hiện trên lịch sử 400 năm ( khác với sống 400 năm nhé), chả biết có cho vào truyện không!!!

Chương 1241: Hôn lễ của Tiểu Vũ

Có một người đi, những người khác cũng đứng dậy chuẩn bị đi, lão nông là người ôn hòa nhất, cười mỉm cưỡi xe trâu đi, đạo sĩ kỳ lạ nhất, ông ta đi trên mái nhà.

Chỉ mỗi phiên tăng còn đang gặm xương ngan, Tiểu Vũ phát hiện, ông ta ăn cả xương, phiên tăng ăn xong niệm một câu kinh văn, đứng dậy dùng âm điệu kỳ quái hỏi:

- Khổng Tước Minh Vương đâu?

Tiểu Vũ lắc đầu, nàng thực sự không biết, năm xưa người đó bị Lưu Tiến Bảo vác tới xưởng rượu, cho vào lò thiêu thành tro rồi.

- Đĩa quang minh bị vỡ làm đôi, ta tìm được một nửa, cho ta biết nửa còn lại ở đâu? Lão tăng tự đi lấy.

Phiên tăng nói rất hùng hồn, không biết ỷ vào cái gì mà lớn lối ở đây.

Lý Cương liếc nhìn Đơn Ưng, thấy hắn cúi đầu không nói, thở dài một tiếng liền bị Tiểu Vũ đẩy ra ngoài, cửa còn chưa đóng đã nghe thấy tiếng quyền cước xé gió.

- Hôm nay là ngày đại hỉ, ài, một ngày lành như thế mà bị hủy rồi.

Lý Cương vỗ tay Tiểu Vũ, rất tiếc nuối:

- Lý gia gia, có sao đâu, hôm nay Tiểu Vũ mặc váy đỏ, có thêm chút máu mới cát tường, chuyện đĩa quang minh sư phụ có kể, nói đó là thánh vật của Bái hỏa giáo, bị sư phụ chém làm đôi, đây là mối thù không chết không thôi. Hôm nay phiên tăng này đã nói tới, vậy đừng mong còn sống nữa, gia gia nói xem, Đơn Ưng cô phụ và Hàn Triệt thần vương có đánh được phiên tăng không?

Lý Cương nghĩ một chút rồi nói:

- Lý Thạch nói với ta, nếu như trên đời này có ai leo lên được cực hạn của võ học thì đó là Đơn Ưng và Vô Thiệt, cả Hàn Triệt và Hi Đồng đều không thể. Nên con đừng lo, cứ yên tâm làm tân nương đi, con xem, xe ngựa của Tiểu Kiệt đã tới rồi.

Lão Triệu thay Tiểu Vũ đẩy xe của Lý Cương:

- Tiểu nương tử đừng lo, người của xưởng rượu đã tới, sẽ xử lý ổn chuyện này. Lão nô còn chưa chúc mừng tiểu nương tử, đây là khăn gấm do tiểu nữ nhi nhà lão nô thêu, tay nghề hơi vụng, xin tiểu nương tử chớ chê.

Tiểu Vũ nhận lấy khăn gấm tạ ơn Lão Triệu, thấy mấy lão nhân của xương rượu đẩy một cỗ xe đi tới tiểu viện.

Gia thần Lão Đàm vào tiểu viện, bảo người khác đợi, thấy cô gia đang cùng khách uống rượu, bên giá giết lợn có treo một người, còn chưa chết, ngực khẽ phập phồng, màu đen từ miệng chảy ra, phổi đã bị đánh vỡ, người này chết chắc.

- Hỏi rõ xem có đồng bọn không, sau đó cho vào lò thiêu đi.

Đơn Ưng bảo một câu rồi tiếp tục cùng Hàn Triệt uống rượu:

Địch Nhân Kiệt hôm nay mặt mày sáng láng, cưỡi trên ngựa đắc ý vô cùng, không chịu nổi mẫu thân cầu khẩn, ép đánh phấn, mặt trắng môi đỏ, thế mà bên đường còn có người khen hắn là nhân tài.

Đợi ở cửa rất lâu mà không mở, thế là Thẩm Công Hải ở bên cạnh liền cao giọng đọc thơ, hôm nay hắn chuyên môn mặc giáp da bên ngoài, phù rể lần này không dễ dàng, nhất là phụ nhân Vân gia, ác danh vang vọng.

Còn chưa đợi Thẩm Công Hải hối lộ gác cửa thì cửa mở ra, bên trong toàn là phụ nhân mặc lễ phục, sống lưng hắn ớn lạnh, đám phụ nhân chẳng hề hứng thú với tiền bạc hắn chuẩn bị, chỉ cần nhìn bộ mặt háo hức của họ là biết hôm nay khó thoát được kiếp nạn. Đây là một cái hủ tục, tân lang có lẽ không bị ăn đòn, chủ yếu là vì nghĩ cho tân nương, đánh tượng trưng vài cái là qua, nhưng phù rể thuần túy là bao cát, quan hệ không tốt, đánh chết cũng không làm việc này.

Địch Nhân Kiệt hưng phấn đi qua cửa phủ vào tìm lão bà của mình, hắn không phát hiện Bàng Thi Nhi ôm một cái gậy hoa nhỏ đang cười duyên với mình, lúc này còn để ý gì nữ nhân khác được nữa, người đã ăn mấy gậy không nặng không nhẹ, mặc dù có thứ gậy mang cả gai, Địch Nhân Kiệt cũng kệ, cho rằng đám nữ nhân nghĩ ra trò mới.

Thẩm Công Hải kiếm cái mũ sắt đội lên đầu rồi xông vào, gậy trút xuống như mưa, mũ sắt kêu coong coong, không biết phụ nhân nào chơi xỏ mình, gạt ngã, sau đó đánh lên mông, giáp da không bảo vệ được mông.

Bàng Thi Nhi nhân lúc Địch Nhân Kiệt bái kiến Tân Nguyệt và Trình Xử Mực lén lút lên tú lâu của Tiểu Vũ, ngồi ở cửa nhìn hỉ nương trang điểm cho Tiểu Vũ.

Tiểu Vũ mỉm cười với Bàng Thi Nhi.

Mình là người thắng lợi, khi ở thư viện Bàng Thi Nhi chú ý tới Tiểu Kiệt không phải tầm thường, nhưng vô ích, Tiểu Kiệt vẫn thích mình, sư phụ nói không sai, mình chỉ có thể gả cho Tiểu Kiệt.

- Thi Nhi, muội tới rồi, hôm nay tỷ tỷ xuất giá, chua xót vô cùng, không biết muội có người trong lòng chưa?

- Chưa có, tỷ cướp mất rồi, thứ thừa lại muội không thèm.

Tiểu Vũ cười càng tươi, có ý tốt khuyên giải:

- Không được, nữ nhân phải qua cửa ải này, nam nhân tốt trong thư viện nhiều lắm, muội cần gì phải khổ thế.

- Muội tặng tỷ tỷ một phần đại lễ, hi vọng tỷ tỷ thích.
Tiểu Vũ để hỉ nương đang vẽ mặt cho mình ra, nắm tay Bàng Thi Nhi:

- Muội đừng đi tuyết nguyên truyền giáo nữa, sức khỏe muội không tốt, phải chăm sóc bả thân, đây là áo của ta, muội mặc chống phong hàn.

Nói rồi lấy trên giá một cái áo lông chồn, khoác lên người Bàng Thi Nhi, vô cùng tình cảm.

Bàng Thi Nhi cười cảm tạ Tiểu Vũ, rời tú lâu liền ném áo lông cho thị nữ, nói là thưởng, mặt đanh lại, nắm chặ lan can, một lúc lâu sau mới thở đều trở lại, nói qua kẽ răng:

- Lễ vật của ta là cho ngươi một đêm tân hôn khó quên.

Tân Nguyệt mang miệng đầy hơi rượu tới gặp Tiểu Vũ, đây vốn là quyền lợi chỉ mẫu thân mới có, nhưng mẫu thân của Tiểu Vũ đã là thứ thiếp, sau này Tiểu Vũ không muốn mất thân phận chỉ có thể do Tân Nguyệt tới xem trang điểm.

Nhìn từ trên xuống dưới một lượt, Tân Nguyệt cười như hoa nở, khoác tay Tiểu Vũ, cứ như Tiểu Vũ là khuê nữ của nàng vậy.

- Vốn phải do mẫu thân ngươi tới, nhưng bà ấy sống chết không chịu, nhờ ta thay mặt, ngươi phải hiểu đây là nỗi khổ tâm của mẹ ngươi, đừng trách. Có điều không sao cả, ngươi từ lúc chín tuổi đã tới nhà, sư nương nhìn ngươi lớn lên, ta thay mẫu thân ngươi cũng không có gì không ổn.

Tiểu Vũ phủ phục trong lòng nói mấy câu biểu thị cảm kích, ý tứ là không muốn xuất gia, Tân Nguyệt nghiêm chỉnh giáo huấn một phen, lấm lét nhét một bức xuân cung vào chăn Tiểu Vũ, lát nữa cái giường này sẽ thành một phần của hồi môn đưa tới tân phòng.

Của hồi môn của Tiểu Vũ rất hoành tráng, không kém của Thì Thì chút nào, Tiểu Nha xem qua đắc ý nói không bằng của nàng, chẳng những Tân Nguyệt tối sầm mặt, Tiểu Vũ cũng rất muốn bịt miệng Tiểu Nha.

May mà hôn lễ diễn ra rất thuận lợi, Lý Thừa Càn phái lễ quan tới chủ trì, Tiểu Vũ được Vân Thọ vui sướng cõng ra xe ngựa, với Vân Thọ mà nói, Tiểu Vũ gả đi thực sự là chuyện quá sung sướng.

Cho nên nó rất hăng hái.

Tiểu Vũ nằm trên lưng Vân Thọ, ghé vào tai nói nhỏ:

- Thằng bé béo, đừng có đắc ý, sư nương đồng ý giữ lại tú lâu cho tỷ rồi, thư phòng của sư phụ vẫn do tỷ sử dụng, đệ không đối xử tốt với Hạ Lan thì hừ..!

Vân Thọ muốn hỏi tỷ đã xuất giá rồi sao còn ở lỳ trong nhà, Tiểu Vũ không cho nó cơ hội, rèm xe hạ xuống làm Vân Thọ không tiện nói.

Về tới Địch gia, trống dọn phố vang lên, khách khứa lục tục rời đi, không đi thì lát không đi nổi nữa, chỉ có chí thân và hàng xóm ở lại.

Nụ cười trên mặt Địch Tri Tốn cả ngày chưa biến mất, phu nhân của ông ta cũng thế, hai đứa đệ đệ cũng thay áo mới nghênh đón tẩu tẩu của mình tới.

Nhìn đôi người ngọc hành lễ dâng trà, Địch Tri Tốn nghiêm mặt giáo huấn vài câu lại bắt đầu cười ha hả đi tìm đồng liêu khoe khoang, nhi tức phụ chẳng những đẹp như tiên, trí tuệ cũng đứng hàng đầu ở Trường An, ông chẳng còn gì không hài lòng nữa.

__________________

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau