ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1231 - Chương 1235

Chương 1232: Viên Thủ Thành ngoan cố

Tuyết thư luộc chín sau đó xào với ớt đỏ, lại thêm vào hoa tiêu phi mỡ thơm lừng, chẳng cần ăn, chỉ mùi hương kia đã đủ biết là món ăn tuyệt thế. Na Nhật Mộ xưa nay phu quân ăn gì là nàng ăn nấy, nếm thử một chút xong bắt đầu tranh cướp, Lưu Tiến Bảo cũng thế, Điền Nguyên Nghĩa do dự gắp một miếng, sau đó đũa chưa bao giờ dừng lại.

Vô Thiệt chỉ nếm thử một miếng rồi thôi, gật đầu vào hậu viện bận việc của mình, Viên Thủ Thành và bốn tên đệ tử còn lại bi ai nhìn một đám người ăn như hùm như sói, không nói được câu nào. Chính con sâu này đã cắn chết một lão đạo, xương cốt toàn thần gần như gãy hết, khi cứu ra người đó như cái túi thịt, nội tạng không ngừng từ miệng chảy ra.

Năm mươi người Hồ chỉ có ba người còn sống quay về, tiếng kêu của dã nhân làm tuyết lở, khi mọi người hốt hoảng bỏ chạy, không ngừng có Hồ nhân bị dã nhân tóm lấy ném xuống vách núi, nếu không phải Vân Diệp chuẩn bị cho dây thừng và móc câu thì toàn quân bị diệt rồi. Mình liều mạng như thế chỉ mang về được một đĩa thức ăn cho Vân Diệp.

- Thứ này về sau không gọi là tuyết thư ( giòi tuyết) nữa, nghe không có chút khẩu vị nào, chúng ta phải đặt cho nó một cái tên dễ nghe là tuyết long. Khi khai xuân chúng ta đi bắt một ít, đưa về Trường An tặng cho bệ hạ, Vân gia mỗi năm đều phải cống nạp vào lễ đại thọ của bệ hạ, quá phí tiền, có thứ này tốt rồi, tuyết long mà, lại ngon, bệ hạ nhất định sẽ thích.

Mọi người cũng bắt đầu tán phét, ai nấy phấn khích đợi khai xuân tới Tuyết Sơn bắt tuyết long, bắt dã nhân, sau đó tới thiên trì xem cảnh trí.

- Na Nhật Mộ cũng đi, nơi đó vào tháng năm có rất nhiều bươm bướm, con to nhất còn to hơn lòng bàn tay, màu sắc sặc sỡ, cực kỳ đẹp.

Vân Diệp vỗ đầu Na Nhật Mộ đang lục đĩa kiếm thịt ăn, cười rất vui.

- Vân hầu, ngươi không sợ gặp phải quái vật à? Bọn chúng ăn thịt người đấy.

Viên Thủ Thành thấy Vân Diệp quá xem thường nơi đó rồi:

- Không đâu, lão tiên sinh, chỉ cần không phải thời gian động dục của chúng là không vấn đề. Vừa rồi vãn bối thấy bộ phận sinh dục của tuyết long, thứ này không khác gì rắn, chỉ khi động dục mới lộ ra ngoài. Ha ha ha, chẳng trách lại màu đỏ, thì ra là đâng động dục, các vị quấy nhiễu người ta nói dõi tông đường, không liều mạng với các vị thì liều mạng với ai?

- Chuyện trên đời này nếu như làm rõ được thì vạn vật thiên địa đều có thể cho ta dùng, không hiểu rõ, thì vỡ đầu chảy máu cũng chẳng trách được ai. Lão tiên sinh cả đời muốn trường sinh mà không nghiên cứu bản chất của vạn vật à?

- Chắc các vị đảo trưởng đã đọc nát Đạo Đức Kinh rồi, còn nhớ câu Lão Tử nói không?

Không đợi Vân Diệp nói hết, Viên Thủ Thành đã ngâm:

- Đạo sâu như biển, cao như núi, trải khắp nơi không đâu không có, cầu không thể có, luận không thể tới. Người có đạo, sống cùng thiên địa không già, dựa vào vạn vật không thiếu thốn...

Bốn vị đạo sĩ nghe đoạn này, lập tức ngồi xuống ngâm đ*o Đức Kinh. Vân Diệp thở dài, Viên Thủ Thành vẫn có lòng tin cực lớn, mình vốn định nói Lão Tử thanh tĩnh vô vi, lão già lại đem đoạn này ra chặn họng mình. Thôi vậy, nếu như ông ta đã si mê như thế, mình tội gì uổng công làm tiểu nhân, tháng tứ năm sau đưa bọn họ tới thiên trì du lịch một chuyến chẳng phải chuyện gì to tát. Tuyết lớn giam cầm Đình Châu, Vân Diệp không động đậy gì được, người Tây Vực cũng thế, mùa đông ở sa mạc không phải lúc con người có thể dễ dàng sinh tồn.

Phạm Hồng Nhất vui vẻ kiểm tra số dầu hỏa trong tháng vừa rồi, nhìn vẻ mặt nịnh bợ của thương cổ có hơi xấu hổ, mình lấy không của người ta ba nghìn vò dầu không trả một xu, còn tiếp nhận người ta tạ ơn, chuyện này tác động cực lớn với hắn.

Phái binh hộ tống thương cổ vốn là chuyện trong phận sự của mình, giờ bị Điền Nguyên Nghĩa mang ra bán lấy tiền, còn nói ai ra giá cao thì được, đại soái nghe mà bật cười, mình thì đỏ mặt tía tai. Phạm Hồng Nhất thấy mình mà còn qua lại với Điền Nguyên Nghĩa, sớm muộn cũng biến thành hạng tiểu nhân vô sỉ giống hắn.

Vì giữ gìn tiết tháo của mình, thời gian qua Phạm Hồng Nhất luôn ở trong quân doanh, cùng binh sĩ thao luyện, thậm chí cùng lập doanh trại, coi đó như một loại rèn luyện ý chí, đại trượng phu sống trên đời phải đàng hoàng.

Tuyết chặt đường, Vân Diệp ở trong doanh trướng buồn bực, dù đám Khúc Trác lấy được tin tức cũng chẳng thề đưa về, mọi chuyện chỉ đành đợi sang năm tuyết tan mới tiếp tục được.

Đình Châu bị tuyết lớn bao phủ, thành Toái Diệp lại nắng chiếu rực rỡ, Hắc Phong mặc áo lông hồn đen cao quý, dẫn mười mấy võ sĩ thuê ở đương địa đi trên con đường chật kín người, không thèm nhìn những nô lệ bị trói bên đường, đây là nơi mua bán nô lệ cấp thấp, toàn bộ là nông nô do đám cường đạo cướp tự nơi khác về. Theo lời dặn của Khúc Trác, hôm nay ông ta cần mua n ăm mươi chiến nô dũng mãnh, nghe nói có một số chiến nô được huấn luyện để tác chiến, họ không sợ chết, chỉ biết chiến đấu, hay nhất là không quan tâm chiến đấu cho ai.

Chiến nô và nữ nô xinh đẹp vô cùng đắt hàng, chỉ có quý tộc sắp phá sản mới bán ra chiến nô, như vậy quý tộc không còn là quý tộc nữa, vì quân chủ bài cuối cùng của họ bị bán đi rồi.

Mái tóc hạt dẻ cùng con ngươi màu đen của Tiểu Miêu toát ra một vẻ đẹp khác lạ, hôm nay nàng đóng vai tiểu nữ nhi của Hắc Phong, mặt đeo khăn che, đôi mắt linh hoạt làm người ta nhìn là không sao quên được. Theo sau nàng luôn có một đám trẻ con, vì Tiểu Miêu luôn lấy thức ăn cho chúng, là đồ ăn đàng hoàng chứ không phải cơm thừa canh cặn, đám trẻ con bẩn thỉu đó chưa bao giờ thấy một cái bánh hoàn chỉnh, chưa bao giờ được ăn đùi dê, chỉ trong giỏ của An Cát tỷ tỷ mới có.

Cho nên cái tên An Cát tỷ tỷ nhanh chóng truyền khắp thành Toái Diệp, chỉ cần tới giờ ăn cơm là chỗ ở bọn họ đông kín, Khúc Trác nhiều cảnh cáo Tiểu Miêu, rêu rao như thế không có lợi cho công việc, nhưng hắn nói cũng bằng không, vì Tiểu Miêu còn lấy thức ăn của hắn cho bọn trẻ con lang thang.

Thành Toái Diệp chưa bao giờ náo nhiệt như thế này, cũng chưa bao giờ đông người như thế, võ sĩ gạt đám đông, dọn đường cho Hắc Phong và Tiểu Miêu.

Người xem náo nhiệt rất đông, đại bộ phận là xem những nữ nô da thịt lộ ra ngoài gió rét, không có tiền mua, xem cũng tốt. Sự xa hoa của Hắc Phong làm người không liên quan tự động nhường chỗ, đắc tội với quý tộc là không nên.

- Huynh đệ phú quý, A Bặc Đỗ Lạp có may mắn được giúp đỡ ngài không?

Hắc Phong nhìn tên buôn nô lệ đi tới chào hàng, cao ngạo hất hàm:

- Ta thờ thần thái dương, không có huynh đệ buôn nô lệ, ta tới mua nô lệ, nếu ngươi có hàng tốt được ta nhìn trúng thì sẽ mua, nếu không thì đi tìm chỗ khác, không có thời gian mà đợi.

Tên buôn nô lệ chẳng giận, tiếp tục khom lưng nói:

- Chỗ tiểu nhân có nữ nô mỹ lệ, còn có một số đứa là xử nữ, da trắng như sữa bò, sờ vào tựa như tơ lụa tốt nhất, giọng như chim oanh, lão gia, không biết ngài có hứng thú không?

- Gia tộc ta đang mở rộng, ta cần chiến nô hùng mạnh bảo vệ tài sản của ta, cần một tiểu nữ nô hầu hạ nữ nhi An Cát của ta.

Hắc Phong nắm tay Tiểu Miêu, chẳng cần phải biểu diễn, ánh mắt chứa đầy cưng chiều, Tiểu Miêu ngoan ngoãn nép bên cạnh, nàng cực thích những câu chuyện Hắc Phong kể.

- Quý tộc lão gia, ngài tìm đúng người rồi, gia tộc A Cổ Thái của Toa San quốc đã lụi bại, tiểu vương tử nhà họ bán đi sáu mươi ba chiến nô cuối cùng, bọn họ rất có tình cảm không muốn bị chia ra, xin tiểu nhân bán hết cho một chủ, nếu ngài mua được cả thì tốt quá.

__________________

Chương 1233: Chiến nô

- Nếu như họ là dũng sĩ thật, ta sẽ trả cho ngươi một cái giá tương xứng với mãnh tướng, nếu ngươi không cho ta sáu mươi ba con sư tử, mà là đám chó hoang, ta sẽ không trả ngươi một xu.

Hắc Phong không ngờ hôm nay mình may mắn như vậy:

A Bực Đỗ Lạp lập tức ưỡn thẳng lưng, gia tộc A Cổ Thái là gia tộc cổ xưa, nhưng tới đời này toàn hạng giá áo túi cơm, chiến nô nhà họ nổi tiếng dũng mãnh và trung thành.

- Lão gia tôn quý, những chiến nô này ở trong tay tiểu nhân đã nửa năm, trước kia không phải không có người hỏi tới, tiếc là họ mua không nổi, ngài nói có lý lắm, hàng tốt mới có giá tốt.

Tiểu Miêu chẳng để ý tới họ cò kè mặc cả, mắt nàng không ngừng nhìn qua nhìn lại trên người những nữ nô kia, chỉ cần nàng nhìn tới ai, nữ nô đó liền quỳ xuống, khẩn cầu Tiểu Miêu mang mình theo.

Hắc Phong sao không hiểu ý định của Tiểu Miêu, vội nói:

- Những nữ tử này đúng là đáng thương, nhưng chúng ta không thể cứu hết họ được, nếu con thích, lát nữa vào trong lều chọn lấy hai nữ nô, chúng ta chỉ có thể làm thế thôi.

- Nếu hầu gia ở đây sẽ cứu toàn bộ bọn họ.

Tiểu Miêu cong môi giận dỗi nói:

Hắc Phong chỉ biết lắc đầu:

- Người đáng thương trên đời này rất nhiều, cho dù là hầu gia cũng không thể cứu được hết bọn họ, chẳng lẽ Đại Đường không có nô lệ?

- Đương nhiên là không có, nha hoàn phó dịch trong nhà ta đều là tới nhà giúp việc, ai cũng được thật no, mặc thật ấm, giống Tiểu Hoa hầu hạ ta là tới phủ học quy củ, học xong quy củ là có thể gả cho nhà tốt.

Hắc Phong ngớ ra, vừa rồi ông ta chỉ thuận miệng nói thôi, không ngờ hầu phủ lại như thế, ông ta biết Tiểu Miêu không bao giờ nói dối.

" Chẳng lẽ nơi đó là thiên đường?" Hắc Phong lẩm bẩm một câu rồi theo A Bặc Đỗ Lạp vào lều, nhìn đám người đứng dựa vào tường, bọn họ rõ ràng khác với những nô lệ ngoài kia, thân thể cường tráng hơn nhiều. Một chiến sĩ tóc hoa râm vái chào Hắc Phong:

- Lão gia tôn quý, sáu mươi ba người chúng tôi chỉ đồng ý bán cùng nhau, không muốn tách ra.

Nói xong khoanh tay lùi lại dựa vào tường.

Hắc Phong vui mừng nói:

- Tốt lắm, nhìn là biết chiến sĩ dũng mãnh rồi, hiếm có nhất là biết nói tiếng Đột Quyết, bao nhiêu tiền, ta mua hết.

Mắt A Bặc Đỗ Lạp cười híp lại không thấy trời đất đâu nữa:

- Ba nghìn lượng bạc, ngài thấy họ có đáng giá này không?
Tiểu Miêu nhìn lão chiến nô kia, thấy ông ta thống khổ nhắm mắt lại, hai nắm đấm siết chặt, lòng nàng không khỏi cảm thấy bi ai cho họ, Tiểu Miêu nhận ra, họ là dũng sĩ từng trải trăm trận.

Thấy Hắc Phong còn định mặc cả, lửa giận bốc lên, lấy trong túi mình ra một hạt châu màu lam, giọng không lưu loát lắm nói với A Bặc Đỗ Lạp:

- Ta mua.

Mọi người nhìn chằm chằm vào hạt trân châu màu lam, A Bặc Đỗ Lạp gian nan nuốt nước bọt:

- Tẩu bàn châu!..

- Họ xứng với giá này.

Tiểu Miêu nói với lão chiến nô:

- Điện hạ tôn kính, xin cho A Bặc Đỗ Lạp thấp kém thưởng thức kỹ viên trân châu mỹ lệ này.

Vừa nhìn thấy viên trân châu, hắn như bị đấm mạnh một cái vào bụng, người gập xuống, không dám nhìn Tiểu Miêu nữa, với hắn, có thể lấy ra thứ trân châu vô giá này, chỉ có vương tộc.

Những người Ba Tư đứng dựa vào tường bất giác đứng càng thẳng hơn, bỏ mũ trên đầu xuống, trên người họ chỉ còn áo gai cộc, hạ thân quấn váy, đi chân trần trên mặt đất lạnh giá mà như không có tri giác, cánh tay, bắp đùi cường tráng lộ ra ngoài, thể hiện sức chiến đấu cường hãn của mình.

Hắc Phong ngẩng đầu nhìn trời, ông ta không có quyền bình phẩm cách làm việc của Tiểu Miêu, đành đặt mình bên ngoài. Tiểu Miêu chỉ chiến nô, gian nan dùng tiếng Đột Quyết mới học nói:

- Mở cỏng, cho họ vũ khí và khải giáp. Kiểm nghiệm xong trân châu, A Bặc Đỗ Lạp cười không khép miệng lại được, rối rít vâng dạ, một đám người đi vào, cởi xích cho chiến nô, còn mang thuẫn lớn, đoản kiếm cùng một đống giáp da vào cho chiến nô lựa chọn. Một tuần hương xong, một đội chiến nô võ trang đầy đủ xuất hiện trước mắt Tiểu Miêu.

- Điện hạ thấy không, bọn họ rất mạnh mẽ, để họ bảo vệ tài sản của điện hạ, nhất định vô cùng an toàn. Điện hạ tôn kính còn cần gì không, A Bặc Đỗ Lạp thấp kém sẽ dốc sức vì người.

Tiểu Miêu hài lòng gật đầu, học Vân Diệp chắp tay sau lưng chuẩn bị đi ra ngoài, hai nữ nô nhỏ tuổi rúc mình trong góc tường nhào tới dưới chân Tiểu Miêu, không ngừng cẩu khẩn Tiểu Miêu mang mình đi.

Tiểu Miêu chỉ hai nữ nô nói:

- Còn có bọn họ.

Sắc mặt A Bặc Đỗ Lạp rất khó coi, vẫn nuốt nước bọt đồng ý, sau đó đưa một đống khế ước cho Hắc Phong xem, lúc này hắn đã khẳng định Tiểu Miêu mới là chính chủ, còn Hắc Phong đã rơi xuống thành loại nhân vật kiểu quản gia, vì cao quý là thứ không thề vờ làm ra được, hành động không thèm bận tâm tới trân châu vô giá của Tiểu Miêu đã chứng minh thân phận cao quý của nàng, nó còn hữu hiệu hơn bất kỳ thứ huân chương quý tộc nào.

Trở về đại viện tử họ ở, Khúc Trác biết sơ hở trong hành động của Tiểu Miêu, không kịp trách nàng, lập tức điều chỉnh thân phận, mình là gia thần, Cẩu Tử là gia tướng, Hắc Phong là quản gia, những người khác là phó dịch, về phần Tiểu Miêu, đành là vị công chúa sót lại của gia tộc.

Hành động của Tiểu Miêu làm loạn mọi chuẩn bị của Khúc Trác, chủ lưu ở thành Toái Diệp là chuẩn bị tây tiến, nhưng người Bột Luật, Thổ Hoa La, Toa San, Đại Thực ở đây không kinh hoàng, bọn họ làm ăn ở thành Toái Diệp, chúng sống hài hòa với các bộ tộc, đây không phải quan hệ bình thường. Khúc Trác nhìn Tiểu Miêu vô tâm chơi đùa với hai nữ nô, chỉ biết thở dài.

Có điều hắn chỉ ủ rũ chưa tới năm ngày là mắt lại sáng lên, hành động của Tiểu Miêu tuy lỗ mãng, nhưng cho họ cơ hội vào xã hội thượng lưu, vì hắn thu được một thiếp mời yến hội.

Tiểu Miêu không thèm xem, nói một câu "không đi", làm mặt Khúc Trác đen như đít nồi.

- Ta là tiểu nương tử còn chưa xuất giá, vì sao phải tới cùng chỗ với đám nam nhân vừa thối vừa bẩn đó? Ngươi thích thì đi, nếu không tra ra vấn đề thì tối nay ta tới nhà thành chủ, không sợ không truy ra vấn đề.

- Bà cô ơi, giờ bà cô mới nhớ ra mình là một tiểu nương tử à? Nếu thế lúc này phải ở tú lâu trong thành Trường An thuê hoa, chứ không phải cầm trường thương đi so tài với chiến nô. Chuyện có thể dùng trí tuệ giải quyết, vì sao phải tới nhà thành chủ khiến cả thành náo loạn? Âm thầm hoàn thành nhiệm vụ mới là thượng sách.

Mặt Khúc Trác nhăn như cái bị rách, muốn Cẩu Tử nói giúp mình vài câu, phát hiện ra lúc này Cẩu Tử bị trường thương của Tiểu Miêu cuốn vào vòng chiến, đang múa trường đao tả xung hữu đột trong bóng thương rợp trời, sau khi lăn sát đất hai vòng, bị cán thương của Tiểu Miêu quất vào lưng bay lên, rơi xuống đống cỏ giả chết.

Hai thị nữ mới mua vỗ tay reo hò, đám chiến nô mặt mỳ bội phục, bọn họ phát hiện đám người mình lại không thể ngăn cản nổi Tiểu Miêu, trương thương trong tay Tiểu Miêu như con rồng, không sao đề phòng nổi, té ra tân chủ nhân của mình mới là mãnh tướng vô địch.

Tiểu Miêu bĩu môi đâm thương xuống đất, sàn đá tức thì nứt ra, trường thương cắm xuống đứng im.

- Thương pháp của sư muội quả nhiên lợi hại, ngu huynh chỉ chống được chưa đầy mười chiêu, bội phục, bội phục.

- Ta là sư cô, ngươi là đồ tôn của sư phụ, ta là đồ đệ, vì cách xưng hô này ta đánh ngươi vô số lần rồi, tới giờ vẫn chưa nhớ à? Nếu ngươi dám bảo ta tham gia yến hội gì đó, ta sẽ đánh ngươi, ta không cần biết các ngươi tính toán gì, định gả ta đi chứ gì? Đừng nằm mơ, chuyện này ta chỉ nghe sư phụ và hầu gia, các ngươi làm sao tìm được nhà tốt.

__________________

Chương 1234: Tiểu Miêu lương thiện

Tiểu Miêu trút giận xong, hai thị nữ vội đưa nàng đi rửa ráy thay y phục, lão chiến nô kia đi tới nói với Khúc Trác:

- Gia thần đại nhân, một gia tộc muốn hưng thịnh không thể đơn giản dựa vào thông hôn, làm thế chỉ khiến những gia tộc tham lam kia hút cạn máu chúng ta. Lão nô ở A Cổ Thái gia tộc ba mươi năm, thấy vô số ví dụ như thế, thương thuật của điện hạ chưa từng thấy trên đời, có thương thuật này ắt có thể kiếm được vinh quang cho gia tộc trên chiến trường, không cần dựa vào ai.

Khúc Trác trợn mắt lên:

- Ngươi không biết gì thì đừng nói, nhớ kỹ, trong nhà không xưng lão nô, lão nô gì hết, cái nhà này không có nô lệ, đây là khế ước của các ngươi, mang đốt đi.

Khúc Trác đập chồng khế ước vào ngực lão chiến nô, sau đó bực bội vào nhà, tiếp tục nghĩ cách, cùng lắm thì mình dẫn Hắc Phong đi dự tiệc.

Lão chiến nô sững ra hồi lâu không nói gì, nhưng lưng vốn cong xuống theo thói quen dần ưỡn thẳng, đặt tay lên ngực nói một câu Ba Tư, tới phòng nói với tất cả chiến nô chuyện không thể xảy ra này.

Đây là vùng đất không có luật pháp nhất, cũng là vùng đất coi trọng khế ước nhất, tất cả quý tộc vì đảm bảo lợi ích của mình, cùng định ra khế ước, đồng thời thề tuân thủ nó, bọn họ chà đạp vương quyền chứ không trà đạp khế ước, vì khế ước nguyên thủy nhất có dấu máu tổ tiên bọn họ.

Trong phòng chiến nô đầy mùi cháy, lão chiến nô đọc tới cái tên nào, liền đem một tờ khế ước ném vào bồn lửa, cuối cùng nói với mói người:

- Chúng ta tự do rồi.

Nói xong lấy chùy thủ ra, cắt một miếng da trên cổ, ném vào bồn lửa, tuy máu chảy ròng ròng, nhưng cười rất vui, vì miếng da có đóng dấu, ông ta không cần nó nữa.

Tới bữa tối, Tiểu Miêu nhìn vải buộc cổ các chiến nô, định hỏi nhưng kiềm lại, nàng cho rằng đó là một loại nghi thức, giống người Đột Quyết có người chết lấy đao cứa mặt vậy, người thân của người ta chết, không hỏi gì hơn.

Người của Vân gia có một đặc điểm chung, đó là khi có điều kiện không bao giờ ủy khuất mình, Tiểu Miêu và Cẩu Tử đều thế, cho nên thức ăn trên bàn vô cùng phong phú, rất nhiều bánh, có canh thịt dê củ cải, có miếng bơ lớn, hành tươi..

- Điện hạ, cho Mạc A Tư hôn chân người.

Ăn cơm xong lão chiến nô đứng dậy, Tiểu Miêu đang luống cuống t hì ông ta đã quỳ xuống hôn chân nàng, sau đó các chiến nô khác cũng báo danh lần lượt hôn chân nàng.

- Vì sao?

Tiểu Miêu cúi đầu hỏi.

- Thế gian không ai nhân từ hơn người, điện hạ tôn quý của ta. Mạc A Tư cung kính hành lệ, sau đó dẫn đám chiến nô đi canh gác.

- Bọn họ làm cái gì thế?

Tiểu Miêu hỏi thị nữ:

- Điện hạ, bọn họ tuyên thệ trung thành với người, người là nữ vương đầu tiên có nhiều võ sĩ tuyên thệ nhất mà nô tỳ thấy..

Tiểu Miêu nhăn mũi nghĩ rất lâu cũng không hiểu những người này hôn chân mình và trung thành có liên quan gì, tính cách nàng đơn giản, tuy biết những thủ pháp giết người kỳ quái, nhưng không muốn nghĩ những chuyện lộn tùng phèo kia, chuyện nàng thích nhất là luyện võ xong tắm thật thỏa thích, rồi ngồi ở tiểu lâu của mình làm bạn với tịch dương thêu hoa.

Tiểu Miêu không còn tiền mua bánh nữa, toàn bộ tiền trên người nàng đã tiêu sạch, tiền của Cẩu Tử cũng bị nàng vét hết, còn về tiền của Khúc Trác thì Tiểu Miêu biết còn cần phải dùng làm việc nên không lấy, Hắc Phong đem tiền của mình cho nàng, Tiểu Miêu không nhận, trong mắt nàng, Hắc Phong là người nghèo.

Chuyện Khúc Trác lo lắng nhất đã xảy ra, thành chủ của thành Toái Diệp gặp phải khốc hình khủng bố nhất, khi thê tử thành chủ buổi sáng thức dậy phát hiện nằm bên cạnh mình có một cỗ thi thể máu thịt be bét, nhìn kỹ mới nhận ra là trượng phu của mình.

Thành chủ không nói được nữa, tứ chi không thể động đậy, hai mắt trống rỗng như giếng cạn, toàn thân như bị móng vuốt dã thú xé nát, nhưng không chết, vu sư đốt phân sói, khói trắng lượn lờ trên bầu trời phủ thành chủ như u linh.

Ai cũng bảo thần thiên lang giáng lâm, trên thân thể thành chủ sót lại hai cái móng sói.

Tiểu Miêu lại có tiền mua thức ăn rồi, mới sáng sớm nàng đã xách giỏ dẫn hai thị nữ ra ngoài, đám ăn mày nhỏ đều ngong ngóng đợi ở cửa ngõ, thấy An Cát tỷ tỷ ra, ngoan ngoãn xếp hàng. Mỗi đứa bé một cái bánh một miếng thịt, chẳng mấy chốc ba cái giỏ đã hết sạch, thấy đứa bé tủi thân vì không có thức ăn, Tiểu Miêu hô một tiếng, lập tức có người bán bánh và thịt dê tới, họ dùng tốc độ nhanh nhất bán thức ăn của mình đi.

Tốc độ bố thí như thế, tiền của Tiêu Miêu chẳng mấy chốc lại hết, thế là Tiểu Miêu ngồi ở nóc nhà ngây ra nhìn ngôi chùa cao lớn, nghe nói tăng nhân Bà La Môn giàu lắm.

Khi ăn cơm, Khúc Trác ném rầm một túi bạc lên bàn của Tiểu Miêu, không nói không rằng về phòng mình, tiếp tục nghiên cứu công văn mà Tiểu Miêu lấy về từ phủ thành chủ, tên thành chủ khốn kiếp không ngờ là hảo hán, Tiêu Miêu tra khảo như vậy vẫn không nói ra thứ gì hữu dụng.

- Điện hạ bố thí như vậy quá tốn tiền, không phải điều một gia chủ nên làm.

Ma A Tư góp ý với Tiểu Miêu, mấy ngày qua ông ta nhìn ra rồi, tiểu chủ nhân của mình là một nữ thần tâm địa thiện lương vô cùng, hơn nữa lại không có chút khái niệm nào về tiền bạc, như vậy cần lão gia thần như mình khuyên nhủ.

Tiểu Miêu đặt túi tiền xuống, tay chống cằm nghĩ xem mình có bao nhiêu tiền, nhớ tới đống châu báu mà Vô Thiệt để trong kho Vân gia, liền thấy suy nghĩ chuyện này thật nhàm chán. Tiền của sư phụ chất đống một cái giá nhỏ, tiền của hầu gia còn nhiều hơn, chứa đầy mười mấy cái giá, thứ này cũng có ngày dùng hết sao? Mình chỉ thuận tay cầm một hạt châu do hầu gia cho, liền đổi được một đội chiến sĩ dũng cảm rồi, nghĩ tới đó liền nói từng chứ với Mạc A Tư:

- Không sao, tiền nhà ta dùng không hết, cho dù ta dùng như thế cả đời cũng chẳng hết.

Mạc A Tư thất kinh, nhìn sang xem phản ứng của Cẩu Tử, thấy Cẩu Tử hình như cũng chung ý kiến, đành lẩm bẩm nói hiện không phải ở nhà, không nên tiêu xài lãng phí.

Tiêu pha như thế với một gia tộc nhỏ là trí mạng, với gia tộc trung sẽ tạo thành nguy cơ tài chính, chỉ có hào môn đỉnh cấp mới miễn cưỡng gánh nổi. Ma A Tư tiếp tục cúi đầu ăn cơm, phát hiện điện hạ và vị gia tướng kia ăn một thứ sợi có nước.

Thần thái dương ở Tây Vực có mối quan hệ rộng lớn, Hắc Phong mang Tiểu Miêu đi bái tế điện thần thái dương, miếu của Bái Hỏa giáo cũng bái tế qua, để lưu lại ấn tượng với mọi người, đó là tổ tiên của Tiểu Miêu là người Tây Vực bản địa, chỉ có họ mới tôn kính những vị thần viễn cổ kia.

Tóc hạt dẻ, da trắng chứng tỏ tổ tiên nàng tới từ biển nóng, con ngươi đen nói lên trong người nàng có máu người Đường. Người Đột Quyết suy đoán, vị điện hạ cao quý giàu có mỹ lệ này nói không chừng tới từ tộc mình, vì chỉ có tộc mình mới có quý nhân như vậy.

- Chúng ta phải tới thành Hằng La Tư, nếu cần còn phải tới A Lạp Mộc Đồ, chỉ tới đó mới tiếp xúc đượng thượng tầng tối cao của Tây Vực, hầu gia cần chứng cứ xác đáng mới có thể phát ra cảnh báo với triều đình, yêu cầu chi viện, suy đoán là vô nghĩa. Ta dám khẳng định cục diện năm sau còn phức tạp hơn bây giờ...

Hắc Phong đã liều mạng rồi, tất nhiên là không sao. Tiểu Miêu và Cẩu Tử càng không sao, nhưng Khúc Trác lại bảo Hắc Phong dẫn đội lạc đà về Lâu Lan đem tình hình nơi này báo cho Hứa Kính Tông, xem có thu hoạch gì mới không.

HẾT

__________________

Chương 1235: Thiên sứ Tiểu Miêu

Hiện Khúc Trác đã thành hảo hữu của không ít thương nhân và đầu nhân bộ tộc, trong hàng hóa mang theo có một ít nước hoa của Vân gia, người Tây Vực nặng mùi, thấy nước hoa cực thích, thứ này thi thoảng thương đội người Đường mới có một ít, đắt hơn vàng.

Người giao du rộng rãi luôn được ưa chuộng, bằng vào việc Khúc Trác kiếm được nước hoa đủ khiến đám thương nhân bái phục, một bình thủy tinh chứa nước hoa có thể dể dàng khai thông thương đạo tới Đại Thực.

Hắc Phong đi rồi, Khúc Trác và Cẩu Tử dẫn ba mươi chiến nô tới Hằng La Tư tiếp tục thăm dò tin tức, chỉ để lại Tiểu Miêu vô tâm vô tư ở lại thành Toái Diệp làm trạm trung chuyển.

Quá cô đơn, vì thế Tiểu Miêu liền bắt đầu thêu hoa, hai thị nữ thấy Tiểu Miêu thêu ra đóa hoa xinh đẹp thì hâm mộ cực kỳ, cũng học theo. Mạc A Tư ở lại bên Tiểu Miêu bảo vệ nàng, quãng cuộc sống yên bình này làm ông ta si mê.

Tiểu Miêu chưa bao giờ quản bọn họ làm gì, chỉ đếm qua nhân số ở bàn cơm, đủ người là không hỏi, ngay cả tiền công của chiến nô cũng do Mạc A Tư tự phân phối.

Thanh danh An Cát tỷ tỷ truyền đi rất xa, tất cả đứa bé đói bụng đều được An Cát tỷ tỷ cho thức ăn, có thể nằm dưới mái hiên của nhà An Cát tỷ tỷ ngủ một giấc. Tiếng tăm của nàng không chỉ lưu truyền trong giới ăn mày, thậm chí bắt đầu lưu truyền trong đám đại nhân vật.

Tin đồn là thứ càng truyền càng biến vị, khi An Cát tỷ tỷ từ nữ tử lương thiện biến thành thiên sữ liền có vô số người cầu hôn kéo tới, nếu không phải Mạc A Tư ngăn cản, Tiểu Miêu đã đánh chết hết đám vô sỉ này rồi.

Trước kia nàng nghe nói mình là thiên sứ còn thấy không tệ, khi thị nữ nói thiên sữ có một đôi cánh mỹ lệ, nàng cao hứng cười phá lên, chỉ là khi thị nữ nói thiên sứ đều là ánh sáng, còn không phân nam nữ thì mặt nàng tối sầm, liếc nhìn bầu ngực bèn bẹt của mình, lại nhìn bầu ngực căng tràn của thị nữ, cuối cùng thành nổi điên, đám người này hình dung mình là thiên sứ ý cười nhạo mình không có vị nữ nhân, không rõ là nam hay nữ.

Đám người hát tình ca trước cửa là những kẻ gặp họa đầu tiên, lĩnh giáo sự ngang ngược của Tiểu Miêu, kẻ nào cũng bị đánh gãy một chân ném ra ngoài, đó là thông lệ của Vân gia, cứ ghét ai là đánh gãy một chân.

Ngày tháng yên bình của Mạc A Tư kết thúc, điện hạ của ông ta gần như đắc tội với toàn bộ quý tộc, khiến cho người tới cửa khiêu chiến không ngớt, ba mươi võ sĩ ngày đêm cảnh giới.

Kiếm thuẫn của Mạc A Tư cực cao, võ sĩ lợi hại nhất trong thành cũng phải dừng bước trước mặt ông ta, nhìn đối thủ hậm hực bỏ đi, Mạc A Tư lau mồ hôi, mấy ngày qua không ngừng chém giết đã hao hết tinh lực của ông ta, có điều lòng không thấy mỏi mệt, bảo vệ điện hạ là thiên chức của mình.

Càng ở cùng với Tiểu Miêu lâu, Mạc A Tư càng thích vị điện hạ này, đây là thiên sứ, những người kia nói không hề sai, điện hạ là thiên sứ thiện lương nhất, là tuyết liên rực rỡ nhất trên Thiên Sơn, ít nhất Mạc A Tư chưa bao giờ thấy Tiểu Miêu vô duyên vô cớ làm tổn thương tới người khác, càng không có chuyện giận lây người khác.

Đánh gãy chân những kẻ kia là thủ đoạn quý tộc bảo vệ vinh diệu của mình, Mạc A Tư cũng thấy đám người như chó kia muốn cưới điện hạ của mình là xỉ nhục điện hạ. Vì chó cầu hôn sử tử, dù có tỏ ra chân thành ra sao, với sư tử mà nói cũng là xỉ nhục vô tận.

Trong nhà lại lần nữa yên tĩnh, Tiểu Miêu vẫn ngày ngày mang thị nữ đi đưa thức ăn cho bọn trẻ con, mùa đông khốc liệt như thế, nếu không có đủ thức ăn, đám trẻ con sẽ không qua nổi.

- Ăn chậm thôi, hôm qua mới cho một cái bánh, đủ cho n gươi ăn cả ngày rồi, sao hôm nay lại đói như thế, bao nhiêu cũng không đủ cho ngươi ăn.

Tiểu Miêu gõ đầu một đứa bé trai, thấy nó tủi thân cúi đầu xuống, liền nấy cái bánh nữa nhét vào tay nó, coi như bồi thường.

Giỏ thị nữ trống rồi, về nhà lấy thêm bánh, hôm nay là sinh nhật của Tiểu Miêu, cho nên nàng chuẩn bị rất nhiều đồ ăn, khi mình còn nhỏ chẳng ai cho mình đồ ăn cả, nên Tiểu Miêu muốn đem thức ăn chia cho đám trẻ con đáng thương, Tiểu Miêu hiểu rõ cái tư vị bụng đói, đó gần như là sự trừng phạt của trời cao.

Tiếng vó ngựa dồn dập vang lên, dày đặc mà nặng nề, đó là kỵ binh, Tiểu Miêu giật mình ngẩng đầu lên, phát hiện ra là tiểu nhi tử của gia tộc A Giáp Na bị nàng đánh gãy chân, dẫn trăm kỵ binh điên cuồng xông tới, dưới vó ngựa toàn là bóng dáng thấp bé của đám ăn mày nhỏ.

Mạc A Tư cầm thuẫn lớn dũng cảm lao về phía chiến mã, kích của người Đột Quyết đánh lên thuẫn phát ra tiếng động lớn, vó chiến mã cũng đạp lên thuẫn, thân thể của Mạc Ta Tư lập tức sụp xuống, thấy các chiến nô khác liều mạng giơ thuẫn tả xung hữu đột gian nan kháng cự, Mạc A Tư bất chấp cánh tay trái đã thõng xuống của mình, cầm thuẫn xông tới. Giỏ trong tay Tiểu Miêu rơi xuống đất, nàng ra sức chớp mắt, mong chuyện trước mắt là ảo giác, nàng không sao tin được chuyện xảy ra, đứa bé vừa rồi con đưa tay xin mình thức ăn đang nằm co giật trong vũng máu, miệng vẫn ngậm cái bánh, tới chết không nhả ra.

Có đứa bé bị chiến mã đạp gãy chân, vừa miễn cưỡng bò được một bước thì bị vó ngựa dẫm vào đầu, tiếng đầu lâu vỡ nát làm Tiểu Miêu rùng mình. Cô bé mặc cái váy đỏ kia chính là y phục mình cho nó, nó rất thích cái váy rộng thùng thình đó, mặc tới đen xì rồi vẫn không chịu cởi ra.

Hiện giờ cô bé nằm ở góc tường, miệng không ngừng nôn máu tươi, thế giới dường như rời rất xa Tiểu Miêu, huyệt thái dương của nàng đập mạnh, mắt tựa hồ bị cái váy đỏ của cô bé nhuộm đỏ.

Thị nữ cố sức ôm hông Tiểu Miêu kéo về, xưa nay chiến trường không phải chỗ của nữ nhân, một thị nữ khác cầm trường thương của Tiểu Miệu, dọa đám kỵ binh Đột Quyết đừng tới gần.

Tiểu Miêu giơ tay, đưa thị nữ ôm mình lên tường, lại đoạt lấy trường thương trong tay thị nữ còn lại, nhấc cán thương, cũng đẩy thị nữ đó lên tường.

Sau đó nàng kéo trường thương xông về phía người Đột Quyết, vừa rồi không phải nàng sợ, mà vì không hiểu vì sao con người có thể độc ác tới mức đó, năm xưa mình cướp của Vân hầu, Vân hầu không giết người, còn tìm lối thoát cho mọi người. Mình tới Nhạc châu thấy Hoa thẩm, Triệu thúc sống rất tốt, Lưu gia thẩm thẩm gần năm mươi còn vác cái bụng lớn, người ta nói tới là xấu hổ.

Chỗ này làm sao thế? Trẻ con chật ngõ sao có thể dẫn kỵ binh tới? Đạo lý không phải như thế, bọn họ phải xuống ngựa, đuổi trẻ con đi, dù muốn cướp mình, như thế tối cùng lắm mình đánh gãy một chân hắn thôi.

Mạc A Tư lùi lại bảo vệ Tiểu Miêu, ông ta đã không còn sức đánh trả nữa, lưng có vết thương tới tận xương, Ngõa Hi Đề toàn thân nấp dưới thuẫn, đám kỵ binh vẫn không ngừng khống chế chiến mã đạp hắn. Tiểu Miêu gạt thương, Mạc A Tư lùi ra sau nàng, chân di động, đại thuẫn xoay tròn bay lên, chặt đứt đầu lâu cả người lẫn ngựa, vách tường tức thì thêm hai vệt máu đỏ.

Mạc A Tư kéo Ngõa Hi Đề bị thương lại, ba mươi bộ binh không hề có chuẩn bị muốn đối kháng với kỵ binh tinh nhuệ của người Đột Quyết, không bị giết chết trong khoảnh khắc là giỏi lắm rồi.

Mắt Tiểu Miêu đỏ ngầu, thế giới nàng nhìn cũng biến thành màu đỏ, nàng vừa bước tới, vừa không ngừng đá bay đoãn kiếm hoặc thuẫn bài dưới đất. Đoản kiếm đâm vào chân ngựa, thuẫn bài xoay tròn chặt đứt vó ngựa, nhìn kỵ binh ngã rầm rầm, Tiểu Miêu cẩn thận khống chế hai chân, sư phụ nói, mỗi vị trí trên cơ thể đều có tác dụng, mỗi thứ trên đời đều có thể giết người, chỉ cần khống chế tốt là có thể đánh một đòn chí mạng.

__________________

Chương 1236: Thiên sứ phẫn nộ

Để tiết kiệm sức lực, trường thương của Tiểu Miêu luôn điểm tới là dừng, ba phần sức có thể giết được địch, tuyệt đối không dùng năm phần, vì thế mũi thương của nàng không ngừng đâm vào miệng, yết hầu, lỗ tai của người Đột Quyết...

Vừa rồi mới đếm, mình đã giết được tám tên, làm nàng rất vui mừng, nhưng thân thể nhỏ bé của đám trẻ con dưới chân làm nàng muốn nôn, vì thế nàng bước nhanh hơn, vượt qua vùng đất máu thịt này, máu dính vào chân làm toàn thân nàng không thoải mái.

Nàng nhìn thấy chiến nô tên Tiết Tây Tư vừa dùng chùy đập chết một kẻ địch, đằng sau liền có một thanh trường đao chém tới, Tiểu Miêu đá bay một thanh trường đao dưới chân đi, tiếp tục bước tới, lúc này nàng đã có lúc nóng nảy rồi. Tiết Tây Tư biết đao chém tới đằng sau, không thể cản được, nhưng đợi mãi không thấy đau đớn, quay đầu nhìn, chỉ thấy kẻ địch bị trường đao ghim lên tường.

Chiến chùy đập vào cán thương, Tiểu Miêu chẳng bận tâm, trường thương của nàng dựa vào lực của chiến chùy mà càng nhanh hơn, khiến những chiến nô đằng sau cũng không dám tới gần nàng.

Thương như độc long, cắn một cái là có người mất mạng, dù chỉ là cái lỗ nhỏ cũng lập tức tử vong, cái thương này của hầu gia, trước khi đi mình lấy trên giá binh khí, nghe nói chứa tinh túy năm thứ kim loại, vừa cương vừa nhu, dùng cả đời không rỉ, dùy lấy chùy đập cũng không dễ bị gãy. Trước kia Tiểu Miêu không tin, giờ nàng tin rồi, vì thương rõ ràng bị đập cong, khi chùy rời đi, cán thương vẫn thẳng tắp, mũi thương vẫn dễ dàng xuyên qua thiết giáp.

Thương rất nặng, vì trên thương xiên một người, nàng vứt người đó đi, đã nhìn thấy bản mặt ghê tởm của A Sử Na Bác Thản rồi.

- Phóng tên!

A Sử Na Bác Thản rống lớn, Tiểu Miêu chưa bao giờ thấy kẻ ngu xuẩn như vậy, trước khi bắn trên còn kêu gào, hầu gia bắn tên chưa bao giờ nói gì, ngươi nói ra rồi, còn giết người sao được. Tiểu Miêu rùn người, thuẫn lớn của chiến nô che kín người.

Thuẫn bài kêu keng keng, Tiểu Miêu kéo trường thương tới gần A Sử Na Bác Thản, nàng muốn hỏi hắn cưỡi ngựa dẫm chết trẻ con có phải thích lắm không, trên đời này không ai vô duyên vô sớ giết người.

Chiến mã của người Đột Quyết chạy rất nhanh, chúng muốn húc bay Tiểu Miêu như đối phó với Mạc A Tư. Tiểu Miêu đúng là bay lên, dẫm đầu ngựa đá vào đầu kỵ sĩ, giày của Tiểu Miêu có đế sắt, từ khi nàng theo Vô Thiệt luyện võ, Vô Thiệt liền làm đôi giày sắt cho nàng, hiện giờ nàng chỉ thêm lớp sắt vào dưới đế, đầu giày còn có một mũi chùy thủ.

Kỵ sĩ ngã xuống, mũi chân Tiểu Miêu móc dây cương kéo đầu ngựa lên, chân xoay một vòng, nàng đã có chiến mã. Vì đám người Đột Quyết đã bỏ chạy, nàng muốn bắt chúng hỏi, vì sao?

A Sử Na Bác Thản vô cùng hối hận, hắn cho rằng có số kỵ binh tinh nhuệ có thể cướp được nữ nhân kia về, ai ngờ đập đầu vào tường, nàng lại mạnh mẽ tới mức đó, kỵ binh thương vong quá nửa, hắn không biết lát nữa phải giải thích với phụ thân ra sao.

Nữ nhân đó chẳng xinh đẹp, nếu chẳng phải gia tài quá lớn, hắn chẳng thèm nhìn một cái, hắn thấy hải lam châu rồi, đó là chí bảo nhân gian, nghe nói nữ nhân đó tùy ý ném ra, hắn cho rằng nàng không chỉ có một viên.

Kỵ xạ của n gười Đột Quyết rất nổi tiếng, cho nên trên chiến mã luôn mang cung tên, Tiểu Miêu né hai mũi tên, treo trường thương lên, rút tên ra, nàng tùy ý bắn ra, mũi tên vượt qua đầu ngựa cắm vào đầu một tên địch, Tiểu Miêu chuyên môn bỏ qua A Sử Na Bác Thản, lát nữa còn hỏi hắn.

Đường phố hỗn loạn, hơn bốn chục chiến mã phóng như điên, không ngừng có người ngã từ trên ngựa xuống, lăn vài vòng rồi chết, một thiếu nữ mặc váy đỏ đuổi sát đằng sau, dây cung chỉ cần bật ra, kỵ sĩ phía trước sẽ kêu thảm. Qua một đoạn hỗn loạn ngắn ngủi, người dân liền tránh sang đường xem kịch, vì thiếu nữ kia là An Cát, rất nhiều đứa bé còn hô vang An Cát tỷ tỷ.

Dũng sĩ Đột Quyết không chịu nổi sự xỉ nhục này, ghìm cương xoay đầu ngựa, gào thét múa trường đao chém về phía Tiểu Miêu.

Hai ngựa vắt qua nhau, Tiểu Miêu tiếp tục tiến tới, chiến mã của dũng sĩ dần dừng bươc, người rơi xuống, máu từ yết hầu phun ra thấm ướt mặt đất, hai bên đường rộ lên tiếng reo hò.

Tiểu Miêu đã đánh vào đám Đột Quyết, trường thương lần nữa tung hoành, đâm vào tai tai một tên, chiến mã của nàng bị chùy đập vỡ đầu ngã xuống, trong tiếng thét chói tai của mọi người, Tiểu Miêu đứng dậy từ bụi mù, trường thương nắm trong tay nghênh đón hai kỵ sĩ xung phong, thương quét ngang, đánh gãy chân trước chiến mã, người Đột Quyết vừa từ chiến mã bay ra, liền bị trường thương đâm xuyên. Mấy kỵ sĩ còn lại không dám quay đầu ứng chiến nữa, người áp sát trên mình ngựa, ra sức bỏ chạy.

Tiểu Miêu dắt một con ngựa tới, nhảy lên, vỗ cổ nó, chiến mã chậm rãi đi tới, không cần nhanh, nàng nhìn thấy đám kỵ binh kia chạy vào một đại viện tường cao, mình còn chưa hỏi, sao chúng dám về nhà?

Một cỗ xe ngựa màu trắng dừng ở bên đường, chủ nhân vén rèm xe nhìn cuộc chiến từ đầu tới cuối, buông rèm xuống nói với người bên cạnh:

- Không tới nhà A Sử Na nữa, bọn chúng không thoát được kiếp nạn này đâu.

- Trưởng lão nói đùa rồi, chẳng lẽ nữ tử đó có thể giết sạch nhà A Sử Na sao?

- Được chứ, sát khí nàng chưa tan.

Trả lời xong hỏi mã phu:

- Nàng ấy tên là gì?

Chuyện này rất dễ hỏi thăm, chỉ tùy tiện tìm một người bên đường là biết nguồn cơn sự việc:

- Nàng ấy tên là An Cát. Vị trưởng lão gật đầu, thầm ghi nhớ kỹ cái tên này. Người còn lại trong xe nhìn thấy Tiểu Miêu xuống ngựa, tới trước đại môn đóng kín, dùng dây cương buộc vào vòng cửa, buộc rất cẩn thận, liền hỏi trưởng lão:

- Trưởng lão, nàng ấy làm gì?

Trưởng lão yêu thương sờ đầu thiếu niên:

- Nàng ấy đóng cửa lại, sau đó nhảy vào giết người, không cho người nhà A Sử Na chạy mất, dù sao nàng chỉ có một mình.

- Người nhà A Sử Na rất đông, một mình nàng giết hết được sao? Chúng ta có cần giúp không?

Thiếu niên rất hưng phấn:

- Không được Hạ Lỗ, chúng ta và nhà A Sử Na chung tổ tiên, không giúp, cũng không được hại, con cháu của Kim Lang vương đã rơi rụng rất nhiều, không ngờ ở đây lại sắp mất một nhà.

- Vậy chúng ta giúp Bác Mã thúc thúc đánh bại An Cát.

Thiếu niên tỏ ra càng hưng phấn.

- Không được, Hạ Lỗ, năm nay ngươi đã mười ba, sắp thành hùng ưng rồi, ngươi có đại nghĩa, nhưng không đủ thực lực, hiện giờ phải tranh thủ dân nghèo. Thiếu gia nhà A Sử Na thúc ngựa dẫm đạp đám trẻ con khi An Cát đang bố thí thì phải chuẩn bị nhận lửa giận từ người nghèo.

- Nhìn thấy không? An Cát là người từ ngoài tới, ở trên đường công khai đồ sát người nhà A Sử Na, mà người Đột Quyết hai bên đường lại reo hò cổ vũ nàng, điều này nói lên cái gì? Nói lên nhà A Sử Na đã tới lúc diệt vong rồi. Nhớ kỹ, đừng làm chuyện trái ý thần linh, sẽ bị trừng phạt.

Thiếu niên kia chẳng nghe lọt lời trưởng lão, hưng phấn chỉ ngoài cửa:

- Trưởng lão nhìn kìa, An Cát leo tường vào rồi, nhẹ nhàng như mèo vậy. Nàng ấy muốn vào giết người rồi.

Trưởng lão thở dài, thấy mười mấy chiến nô cầm thuẫn vội vàng chạy tới, liền nhắm mắt không nói nữa.

Đại môn nhà A Sử Na chật kín người, ai nấy đều đợi kết quả, người Đột Quyết vẻ mặt thẫn thờ, nghe trong viện tử không ngừng phát ra tiếng kêu thảm, mày run run, nhưng buông tay cầm đao ra. Lần này nhà A Sử Na không có chút lý lẽ nào, trong số kẻ con bị chết, nhiều người Đột Quyết nhất, hiện một tinh linh đang đòi lại công lý cho những đứa bé bị chết, có phải người Đột Quyết hay không đều không quan trọng.

__________________

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau