ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1226 - Chương 1230

Chương 1227: Hạ Lan

Cha nói nữ nhân làm việc không đáng tin, đúng vậy, nhìn họ cãi vã nhau, mình bẩn thỉu không ai để ý, đánh tự về phòng lấy nước rửa mặt, người bị thương, không tắm được.

Ngó nghiêng ngoài cửa sổ rất lâu, Tiểu Vũ không nhìn trộm mới cởi y phục ra, không có áo dính vào người rất dễ chịu. Nằm trên giường rên rỉ một lúc thì Vân Hoan vào, ném hai quả lê lên giường ca ca rồi chạy mất, tới cửa sổ mới thò đầu vào nói:

- Mẫu thân tối nay không cho ăn cơm, ca ca ăn tạm, tối đệ kiếm cho huynh con gà.

Vân Thọ có chuẩn bị tâm lý rồi, chẳng biết mẫu thân nghĩ cái gì, nhất định muốn nhốt Vân Mộ lại, cả Vân Lộ, Vân Hương cũng thế, không có chuyện gì không cho xuống lầu, khi cha ở nhà làm gì có quy củ này. Về phần không có cơm tối thì Vân Thọ chẳng lo, béo thế này nhịn vài bữa chắc không sao.

Tối muộn rồi mà không thấy đệ đệ Vân Hoan tới, chin phần là bị mẫu thân đoán được nên nhốt rồi, dù sao chuyện thế này cũng phải chỉ xảy ra một lần, Vân Thọ xoa bụng uống một cốc trà lớn, càng thấy đói hơn, đi ra ngoài sân, trăng trên trời rất tròn rất sáng, quả trên cây chưa chín, không ăn được, thấy thư phòng của cha còn sáng đèn, lén lút đi tới, đứng ở cửa sổ nhìn vào.

- Tiểu tử, tỷ còn chưa thay y phục, không nhìn thấy đâu, có điều hôm nay tỷ giúp đệ nhìn trộm người khác, Tố Hồng Mai phải trực đêm, nói không chừng đang tắm rửa, trước kia đệ hay nhìn trộm người ta mà, giờ có đi không?

Giọng nói lười nhác của Tiểu Vũ truyền ra, Vân Thọ sởn gai ốc, cắn răng cãi:

- Đệ không nhìn trộm tỷ thay y phục, cũng không nhìn trộm Hồng Mai, tỷ vu cáo đệ.

Tiểu Vũ thò ngay đầu ra, Vân Thọ giật mình, luống cuống lùi lại.

- Trăng lên giữa trời, chim chóc cũng ngủ rồi, tiểu tử, sao còn chưa ngủ? Biết rõ trong phòng chỉ có Tiểu Vũ tỷ tỷ mà còn nhìn trộm, giải thích hợp lý xem.

Khuôn mặt vừa rồi còn tươi cười chớp mắt trở nên lạnh lẽo, lời như rít qua kẽ răng:

- Đệ muốn xem có phải là đạo tặc không, cha đệ nói thư phòng là trọng địa nhà ta, đệ là trưởng tử nhìn một cái chẳng lẽ phạm vào vương pháp à? Tỷ mới cần giải thích ấy, vào thư phòng cha đệ nấu lẩu là sao?

Vân Thọ cắn răng không lùi, nhưng bụng kém cỏi sôi ùng ục.

- Thằng bé béo, bị đệ bắt được rồi, vậy vào ăn cùng đi.

Mặt Tiểu Vũ lại trở thành hiền hòa, Vân Thọ nghĩ một lúc thấy không kháng cự nổi đồ ăn, liền thuận nước đẩy thuyền đi vào.

Một cái bếp lò nhỏ đặt trên bàn, trong nồi mỡ đỏ sôi sùng sục, bên cạnh đặt năm sáu cái đĩa nhỏ, ngửi mùi ớt cay, Vân Thọ càng thêm đói.

- Mới người ăn cơm cũng phải cho ra dáng, chút đồ ăn thế này chỉ đủ nuôi gà.

Vân Thọ thành thạo cho thức ăn vào nổi, giật dây Tiểu Vũ tới nhà bếp kiếm thêm.

Tiểu Vũ vén màn, chỉ cái giỏ trúc:

- Biết thằng bé béo nhà đệ không ăn cơm, chuyên môn chuẩn bị đó, Tiểu Vũ tỷ tỷ là mỹ nữ, tối không ăn nhiều.
Vân Thọ nhìn đủ loại thịt trong giỏ, vẻ cảm động vừa mới hiện lên mặt lập tức biến thành cảnh giác:

- Có điều kiện gì thì tỷ nói đi, chúng ta nói rõ đã rồi mới ăn.

Tiểu Vũ lườm Vân Thọ một cái, bắt đầu vớt thức ăn trong nồi. Vân Thọ nuốt nước bọt mấy lần, cưỡng ép bản thân quay đầu đi:

- Đệ rất đói, cho đệ một con trâu cũng không ăn hết, nhưng đệ không ngốc, Tiểu Vũ tỷ tỷ, tỷ chưa bao giờ làm chuyện vô nghĩa. Hôm nay đệ giả làm tên ngốc cả ngày rồi, giờ tỷ còn coi đệ như tên ngốc sao?

Vân Thọ nói xong muốn đẩy cửa ra ngoài, cha dạy mình, con người không thể bị khống chế, tối nay không ăn chưa chắc đã chết, hồ đồ ăn cơm của Tiểu Vũ, nói không chừng còn gặp chuyện khó chịu hơn.

Tiểu Vũ chạy vù tới, rầm một cái đóng cửa lại, dùng sức đẩy Vân Thọ xuống ghế, vớt một bát thức ăn cho nó:

- Chúng ta vừa ăn vừa nói, úi da, sao tỷ quên nơi này có một bình rượu, nghe nói cất giữ mấy chục năm.

Nói rồi lấy sau ghế ra một bình rượu.

Vân Thọ cầm bát ăn, nó quyết định không nói gì, nhưng nghe Tiểu Vũ thổi phồng liền không chịu được:

- Rượu trong nhà lâu năm nhất là do cha đệ chôn mười năm trước, rượu nho này đặt trong bình pha lê, cùng lắm là tám năm, cái gì mà mấy chục năm.

Tiểu Vũ cười quyến rũ không cãi, nàng nói chỉ để dụ Vân Thọ lên tiếng thôi, mở bình ra rót cho Vân Thọ một chén:

- Uống đi, sư phụ nói ăn lẩu phải uống với rượu gì đó nhỉ? Chúng ta không có, uống rượu nho thay vậy. Vân Thọ quán triệt ý chí rất kiên quyết, đồ tới là ăn, rượu tới là uống, lại ăn bốn năm cái bánh bao mới ném đũa xuống, định đi, dù sao mình ăn no rồi, không nôn ra được, Tiểu Vũ thích làm gì thì làm.

Rời phòng phát hiện Tiểu Vũ không đuổi theo, quá lạ lùng, thế là nhìn qua cửa sổ, thấy Tiểu Vũ khóc vô cùng thương tâm, lần này là khóc thật, nước mắt chan chứa, người nấc tới giật lên, nhưng gặp mấy lần rồi, Vân Thọ quyết định không mắc lừa nữa.

Đến khi đắp chăn cho Tiểu Vũ, nhỏ nhẹ an ủi nó mới phát hiện mình lại vào thư phòng mất rồi.

- Hiện giờ đệ đã lớn, Tiểu Vũ tỷ tỷ không nhờ được đệ nữa, bỏ đi, ai bảo cha tỷ mất sớm, bị người ta ức hiếp mà lớn lên, ngay cả đệ giờ cũng lên mặt với tỷ.

Vân Thọ mau chóng hồi ức lại Tiểu Vũ tỷ tỷ mà mình biết, phát hiện chỉ có nàng ức hiếp người khác, làm gì có chuyện ngược lại.

- Đệ lớn dần rồi, nên tìm một nha hoàn thiếp thân, tỷ tìm khắp Trường An, hôm nay tìm được, định mấy ngày nữa đưa tới cho đệ, ai ngờ đệ không nhận thì thôi, còn không thèm để ý tới tỷ, hu hu, đệ từ nhỏ do tỷ bế lớn, giờ thay đổi rồi hu hu...

Vân Thọ không nhớ Tiểu Vũ bế mình lúc nào, chỉ nhớ nàng béo má mình, cùng Tiểu Nha cô cô nhảy vào trêu chọc khi nãi nương tắm cho mình, dù mình khóc cũng không bỏ qua.

- Tiểu cô nương đó là chọn từ muôn người ra, lớn lên nhất định xinh đẹp hơn Tiểu Vũ tỷ tỷ, tỷ phí hết tâm tư mới mang về được cho đệ, đệ lại vô lương tâm giận tỷ.

Vân Thọ thở dài, học khẩu khí của cha:

- Chuyện nha hoàn, tự tỷ quyết định được, cần gì phải khóc, mai đưa tới phủ, bảo mẫu thân đệ an bài là xong, không cần cho đệ, đệ không thích, tới nhà ta chẳng thiếu cái ăn, chẳng phải việc lớn.

Tiểu Vũ liền ngồi thẳng dậy, mặt vẫn đầy nước mắt, nhưng nhìn thế nào cũng không giống chảy từ đôi mắt tràn ngập nụ cười kia, Vân Thọ nhìn chén nước bên cạnh, sao còn không hiểu, vẫy tay định bỏ đi, cách này đối phó với mình trăm lần trúng cả trăm, phải thình giáo cha xem phải đối phó ra sao.

Vừa mới đi được hai bươc bị Tiểu Vũ siết cổ từ đằng sau, nói bên tai:

- Nếu chỉ an bài một nha đầu vào, tỷ tỷ cần gì phải nịnh bợ đại thiếu gia đệ? Cho đệ biết, cô bé đó là ngoại sinh nữ của tỷ, xinh đẹp không cần nói, nhìn tỷ đây là biết rồi, chỉ là xuất thân hơn kém, không làm được chính thê của đại thiếu gia đệ, nhưng làm thị thiếp thì có dư. Hạ Lan tới nhà ta tất nhiên không bị uy khuất, Hạ Lan là tiểu nha đầu khổ từ nhò, ít hơn đệ hai tuổi, nếu đệ không đối xử tốt với nó thì đợi đấy.

Vân Thọ sắp đứt hơi rồi, người Tiểu Vũ tỷ tỷ rất mềm, cực kỳ mềm, còn có một mùi thơm rất dễ chịu truyền tới, nó chẳng biết mình mơ mơ hồ hồ đồng ý chuyện gì, chỉ thấy môi mình khô cong.

Khi rời cửa, nó nhìn thấy Tiểu Vũ dẫm một chân lên ghế, đang ngửa cổ uống rượu, cực kỳ ngầu, chỉ là không nên mặc váy thế kia, mặc võ phục mới đúng.

Trở về phòng Vân Thọ tát mình một cái, uống hết ấm trà lạnh, hai má đỏ rực mới tan đi, không nhớ tới mình nhận lời điều gì, chỉ nhớ người Tiểu Vũ tỷ tỷ rất mềm, rất êm ái...

Lão tác giả này miêu tả cuộc sống rất hay, nhẹ nhàng, chân thực, ấm áp. Còn miêu tả chiến tranh như cơm nguội, nuốt không nổi, chưa nói còn ngu nữa...

__________________

Chương 1228: Thần trên cao nguyên

Sáng sớm hôm sau Vân Thọ xấu hổ từ phòng đi ra, nãi nương sắc mặt cổ quái, không ngờ nó đái dầm, may là nãi nương rất hiểu ý ném hết chăn đệm vào chậu nước, giúp đại thiếu gia che dấu, đồng thời không nói với người khác.

Khóa trình của tiểu học thư viện với Vân Thọ mà nói chẳng khó gì, ở trường nửa ngày, trưa về nhà, may là nãi nương nhanh nhẹn, không ai phát hiện ra mình đái dầm.

Phòng của mẫu thân rất náo nhiệt, vừa đi vào liền thấy một cô bé, mắt rất to, nhưng người gầy gò, tóc lưa thưa, mút ngón tay nhìn đĩa bánh trên bàn.

Vân Thọ đầu nổ tung, trong lòng ghào thét:" Đây là ngoại sinh nữ còn xinh đẹp hơn tỷ à? Lừa đảo!!" Tiểu Vũ dắt tay tiểu cô nương đi tới, đặt tay tiểu cô nương vào tay nó, chỉ ra ngoài:

- Hai đứa ra ngoài chơi, người lớn còn có chuyện cần nói.

- Ra ngoài chơi?

Vân Thọ mắt muốn lồi ra, mình đã mười hai, không phải con nít lên ba, chỉ một câu đi chơi đã tước đoạt hết quyền lựa chọn của mình.

- Tiểu Vũ nói đúng lắm, nha đầu này là cái mầm mỹ nhân, hiện hơi gầy, ở nhà ta nuôi một thời gian là hiện ra ngay, mấy ngày trước nương còn vì chuyện này mà phiền lòng, không ngờ nhà Tiểu Vũ có người thích hợp, sau này thêm một người trong phòng Thọ Nhi, Lão Tiền, hiện dựa theo tiền tháng của đại nha đầu, đợi sau này...

Vân Thọ không nghe tiếp được nữa, nó như đã nhìn thấy tương lai u tối của mình, sao lúc đó mình không dứt khoát đòi đi theo cha cơ chứ? Dù ở sa mạc ăn cát cũng hơn ở nhà trăm lần.

Tiểu cô nương giật tay Vân Thọ, lay tình nó từ trong hoang mang, tiểu cô nương chỉ đĩa bánh trong phòng, ý nói rất muốn ăn. Nhìn cô bé tội nghiệp, tính nó lại dễ mềm lòng, Tiểu Vũ luôn nhắm vào đó nên nó mới thua thiệt mãi, chạy vào nhà thật nhanh, không dám nhìn ai cầm đĩa bánh chạy ù ra kéo tay Hạ Lan chạy đi, tai vẫn vang vọng tiếng cười chọc ghẹo của Tiểu Vũ …

Trong khi Vân Thọ chỉ muốn rời Trường An, lại có người ngày đêm nhung nhớ cuộc sống ở Trường An.

- Đại ca, vì sao chúng ta phải mặc thành thế này? Muội không thích mục dân bẩn thỉu, huynh để muội về Trường An đi, nếu không về Nhạc Châu cũng được. Nghe nói Tiểu Vũ và Địch Nhân Kiệt sắp kết hôn rồi, muội muốn về xem..

- Không được, chính vì họ sắp thành thân nên ta mới không cho muội về gây chuyện, hiện là thời khắc quan trọng trong sự phát triển của Bạch Thạch cung, muội không thể đi. Ngoan ngoãn làm thần nữ, mặc lụa trắng lên người đẹp biết bao, ai thấy muội cũng khấu đầu, thế không tốt à?

- Muội thấy chúng ta giống đám lừa đảo. - Ai nói chúng ta giống? Chúng ta vốn là kẻ lừa đảo, muội nhìn xung quanh xem, trên cao nguyên Tùng Tán Can Bố có phải kẻ lừa đảo không? Lộc Đông Tán có phải kẻ lừa đảo không? Đám thượng sư phi thiên độn địa có phải kẻ lừa đảo không? Dưới cao nguyên, Lý Nhị lừa đảo tự nhiên như không, Vân Diệp lừa đảo như cá gặp nước, Đạo môn lừa đảo tới béo mẫm, Phật gia bảo mình là phật sống muôn nhà. Huynh muội chúng ta mà không lừa đảo một chút, đến lúc hối hận cũng đã muộn.

Hàn Triệt khuyên giải muội muội, hắn là người thông minh, ở thư viện ngày đêm lật xem hết các điển tịch, cuối cùng kết luận đây là thế giới giả dối, thế giới đám lừa đảo hoành hành, càng giỏi lừa đảo càng sống thoải mái, quyền lực càng lớn.

Hàn Triệt ta ứng vận thiên địa mà sinh ra, vì sao không thể có chỗ đứng nhỏ nhoi trên mảnh đất này?

Người đầu tiên triều bái Hàn Triệt thần vương là Vân Diệp, sau khi nghe Hàn Triệt kể ước nguyện cả đời, y lập tức uống cạn ba chén rượu, hai tay áp xuống bàn hô to ba tiếng " Hàn Triệt thần vương", Vượng Tài cũng muốn tới bái lạy thần vương mới ra lò, bị Hàn Triệt ném cho quả táo chạy mất.

Xưởng Vân thị mã xa sản xuất ra chiếc xe ngựa xa hoa nhất, được mười hai con tuấn mã kéo chạy đi khắp cao nguyên, lực sĩ sức khỏe vô song cầm chùy lớn hộ vệ bên xe ngựa, nếu có kẻ nào dám nghi ngờ thần vương, chùy sẽ bay tới, đập nát tội nhân, nếu kẻ nào dám lộ chút bất kính với thần nữ, lập tức cũng có chùy bay tới.

Người đời đều thích cái đẹp, mỹ nhân lại càng được yêu thích, Bàng Thi Nhi xinh đẹp vô song, thêm vào mấy năm ở thư viện sống thoải mái vô cùng càng như tiên nữ không nhuốm bụi trần, đôi mắt to quá mức làm người ta nhìn một cái biết ngay không phải phàm nhân.

Người đi theo Hàn Triệt ngày càng nhiều, sau đội xe dài tự phát có kỵ binh của mười mấy bộ lạc, đầu nhân bản bộ đích thân dẫn võ sĩ tháp tùng thần vương và thần nữ truyền giáo ở đất Tạng.

Quá thần kỳ, đầu nhân của Khúc Ma Lai bộ sắp chết, chân của ông ta đã thối rữa, thần vương cưa chân ông ta, tụng kinh cho ông ta, còn lấy cỏ cứu mạng từ Tuyết Sơn Thần, thế là khiến ông ta cải tử hoàn sinh. Đầu nhân trải qua nỗi khổ của địa ngục, toàn thân ngứa ngày làm ông ta muốn lột da, kết quả được dược thủy của thần vương kéo từ địa ngục về, ban cho sinh mạng mới, đầu nhân thể dùng cả phần đời còn lại để báo đáp. Thần nữ càng từ bi, khiêu vũ dưới Tuyết Sơn xin Tuyết Sơn thần đem tuyết dư ban cho cao nguyên khô hạn, múa xong một khúc, Tuyết Sơn thần cảm động, rùng mình một cái, làm bông tuyết ào ào rơi xuống, hình như không nắm được mức độ, kết quả tuyết rơi quá nhiều, khi Tuyết Sơn Thần rùng mình phát ra tiếng động cực lớn làm tất cả mục dân bái lạy, đây là thần tích thật sự, không phải đám thượng sư chỉ biết nói mồm có thể so được.

Thượng sư khiêu vũ xong chỉ biết đòi bò đòi dê, thần vương và thần nữ còn đem thức ăn của mình chia cho mọi người. Thần nữ không biết mệt mỏi cầu phúc cho mục dân, thần vương mang võ sĩ đi bắc sơn giết ác ma, đuổi đàn sói ở Mục Dương nguyên, mang đầu lác ma lang vương về, thảo nguyên dưới Tuyết Sơn chưa bao giờ yên bình như thế.

Mỗi một vị chí nguyện đều có cơ hội tới Bạch Thạch cung ở ba ngày, trong ba ngày đó họ được hưởng thụ mỹ tửu thơm nhất, mỹ thực ngon nhất, đắp chăn ấm nhất ngủ trên giường bạch ngọc, chỉ là mình là phàm nhân, mang tục khí, không được chạm vào những nữ tử mỹ lệ vô song kia...

Mê hoặc tinh thần khiến họ sinh ra vô số ảo giác, ba ngày rong ruổi trong ảo ảnh mỹ lệ nhất, ở đó bản thân có thể bay, ở dưới cây há miệng ra là có trái quả ngọt rơi vào mồm...

Ba ngày vội vã trôi qua, khi tỉnh lại đã về tới nhân gian, y phục còn mang hương thơm của thiên đường, miệng còn mang vị ngọt của quả, mùi rượu sánh ra người vẫn nồng như cũ.

Thế là bọn họ giang hai tay gào khóc với trời cao, muốn quay lại thiên đường, nhưng không được trả lời, bản thân như cô nhi bị vứt bỏ, tại lúc yếu ớt nhất thì thần nữ cưỡi bạch ly ngưu tới, nhẹ giọng an ủi, lấy trong lòng ra quả đào vừa mới hái cho họ, vị đó sao mà quen thuộc như vậy.

- Đại ca, cây đào chúng ta lấy từ Vân gia mùa đông năm nay kết ít quả, song lại to hơn của Vân gia, cũng ngọt hơn, đứng cho bọn ngốc đó, chúng ta tự ăn thôi.

- Đại nghiệp truyền giáo của chúng ta mới bắt đầu, chuyện thế này phải làm vài lần, mùa đông có đào ăn vốn là thần tích, thuốc nổ Vân Diệp cho không còn nhiều, xin y cách phối chế, y không cho, ta có lấy nó đi đánh trận uy hiếp tới Đường quốc đâu, cái đồ hẹp hòi.

- Đại ca, Vũ Mị sắp thành thân, chúng ta tặng quà gì mới thích hợp? Tuy ở thư viện muội ghét cô ta, nhưng khắp thiên hạ cũng chỉ có mình cô ta có thể làm đối thủ của muội. Sao tên ngốc Địch Nhân Kiệt lại thích đồ hồ ly tinh đó? Vóc dáng của muội còn đẹp hơn.

Bàng Thi Nhi lại nói chuyện kia, ưỡn ngực lên, đột nhiên lại rầu rĩ:

- Vân Diệp nói thật chứ? Chúng ta thực sự bị trời phạt sao? Ca ca, chẳng lẽ huynh không kiếm một mỹ nữ sinh đứa con thử xem.

__________________

Chương 1229: Chiến tranh giữa thần thánh

Hàn Triệt do dự một hồi mới nói:

- Ta ở Linh châu gặp được một nữ nhân rất tốt, tuy nàng là ca cơ ở thanh lâu, nhưng con người không tệ, bọn ta ở bên nhau một thời gian, hiện giờ có lẽ nàng ấy sắp sinh rồi, Bàng Chuẩn thúc gác ở bên, thúc ấy sẽ không cho nàng ấy nhìn thấy con mình, sẽ đưa thẳng về cho ta. Nếu đứa bé thông minh, mọi thứ chúng ta làm đều có ý nghĩa, nếu không điều chúng ta làm chỉ để người khác hưởng lợi.

- Ai hưởng lợi?

Bàng Thi Nhi tò mò hỏi, nàng chỉ làm thần nữ năm năm, sau đó ca ca sẽ cho nàng tự sống theo ý thích, ca ca sẽ chọn thần nữ khác, chuyện Bạch Thạch cung sẽ không liên quan tới nàng.

- Rất có khả năng là một tên béo, chỉ cần nó bái ta làm sư phụ, tất nhiên sẽ kế thừa tất cả, có điều khả năng người ta không muốn, cha nó có thành kiến với chúng ta.

- Cho táo ăn còn chê hạt to, ca ca muội là nhân kiệt một đời, văn võ song toàn, còn xuất thân danh môn, Bạch Thạch cung có từ thời thần thoại, dù nhận hoàng tử cũng đủ tư cách, là kẻ nào không biết tốt xấu như thế?

Bàng Thi Nhi ghét Bạch Thạch cung trước kia, nhưng dù nó thế nào cũng là nhà của mình, nàng có thể ghét, người khác mà xem thường sẽ chạm vào vảy ngược của nàng.

- Vân Thọ, thẳng con béo của Vân Diệp, nhìn tướng mạo là biết thằng tiểu tử có số đại phú đại quý. Bạch Thạch cung chúng ta có lịch sử lâu đời, nhưng gia thế người ta cũng không kém, thư viện Ngọc Sơn một nửa là của người ta, cả hoàng gia cũng thừa nhận. Huống hồ nhà y còn có Bạch Ngọc Kinh, tuy hiện chưa tìm được, nhưng với trí tuệ của Vân Diệp, sớm muộn gì cũng phá giải được bí mật đó. Tới khi ấy Bạch Thạch cung của nhà ta không lọt vào mắt người ta nữa rồi.

Bàng Thi Nhi đứng bật dậy, chém đinh chặt sắt nói:

- Không được, muội không đồng ý, Vân Diệp là con hồ ly giảo hoạt, muội thấy lời khác của lão già chỉ là đánh rắm, nhưng ông ta nói Vân Diệp là Tân Mị Nhân thì muội thấy không sai. Ở thư viện mấy năm, muội nhìn ra kẻ này chính tà khó phân, tốt xấu khó nói, tính cách thiên biến vạn hóa tới mức cực đoan, tiểu muội nhìn thấy bộ mặt dửng dưng của y là buồn nôn, Bạch Thạch cung dù cho ăn mày cũng không cho Vân gia.

Hàn Triệt đột nhiên kêu thảm một tiếng ngã xuống sàn xe, đấm đầu mình như phát điên, Bàng Thi Nhi mặt mày tái nhợt, vội ôm lấy đầu Hàn Triệt, tay chân luống cuống, cho rằng hắn phát bệnh cấp tính.

Hàn Triệt nổi điên xong bò dạy, nhìn muội muội, hỏi từng câu một:

- Muội thích Địch Nhân Kiệt phản không?

- Không, sao muội thích cái tên suốt ngày làm bộ chính nhân quân tử đó, giống hệt Vân Diệp, muội không thích tiên sinh cổ hủ, muội thích anh kiệt thiên hạ cơ.

- Thế thì hết rồi, xưa nay anh hùng không kẻ nào tốt lành, muội nói xem loại người đó có kẻ nào tử tế không? Có điều nói tới anh kiệt thiên hạ thì sư đồ Vân Diệp miễn cưỡng có thể tính. Muội luôn cho rằng ta là tuấn tài bất thế, sao lại quên ta bại bởi hai người đó thảm ra sao, muội mà thích Địch Nhân Kiệt thì ta không lấy làm lạ. - Muội luôn nói Tiểu Vũ sắp thành thân rồi, chuyện đó liên quan gì tới muội? Người muội quan tâm là Tiểu Vũ cưới Địch Nhân Kiệt chứ gì? Đừng lừa ca ca, chúng ta đã là kẻ lừa đảo rồi, hiện giờ huynh muội ta nói chút lời thật lòng đi, muội ghét Vân Diệp là vì y ngang ngược gả Tiểu Vũ cho Địch Nhân Kiệt phải không?

- Không sao, muội tử, Bạch Thạch cung chỉ còn ba chúng ta, nếu muội thích Địch Nhân Kiệt, ca ca sẽ đi an bài, dù dùng tới thần nô cũng không ngại. Chỉ cần muội vui, dù cướp Địch Nhân Kiệt tới thành thân với muội cũng không khó, nghĩ cho kỹ, chỉ cần ra quyết định là chúng ta ra tay.

Hiện người Hàn Triệt coi trọng nhất chỉ có muội tử và Bàng Chuẩn, còn về phần người khác chuyện khác thì hắn không quan tâm, huống hồ trong lòng hắn, muội tử là nữ nhân tốt nhất thiên hạ, để Địch Nhân Kiệt thành thân với muội tử mình đã là để tên đó hưởng lợi lớn rồi.

Bàng Thi Nhi tức giận mắng:

- Huynh không biết xấu hổ, nhưng muội biết, đường đường công chúa của Bạch Thạch cung cần phải cướp nam nhân của người ta à?

- Vậy tức là muội thích Địch Nhân Kiệt thật rồi, vừa xong ta còn tưởng muội thích Vân Diệp. Nếu là Vân Diệp thì dễ, cho y một gậy ngất xỉu, hôm sau tỉnh lại phát hiện đã thành thân là y sẽ cam chịu. Thích Địch Nhân Kiệt thì phiền rồi, tên này rắn mềm mặn ngọt đều không ăn thua.

Hàn Triệt đã nghĩ tới bảy tám cách bắt cóc Địch Nhân Kiệt, cuối cùng đều loại bỏ, phải nghĩ cách làm Địch Nhân Kiệt một lòng một dạ với muội tử của mình mới được.

Phía trước là Tây Nguyệt hà, đội xe dừng lại, vô số tín đồ quỳ bên sông đợi thần vương chúc phúc. Đây là nơi hiếm hoi còn trồng lúa mì, nhìn bông lùa trĩu xuống đủ biết năm nay sẽ bội thu. Hàn Triệt xoa đầu đám tín đồ, sau đó tới bên ruộng cung kính tế bài thần lùa mì, Hàn Triệt lấy một nắm lùa mì khẽ chà trong tay, chẳng mấy chốc liên tục có lùa mì từ bàn tay hắn chảy xuống đầu lão nhân, tất cả mọi người đều nhìn thấy cảnh này, bọn họ thấy Hàn Triệt ngắt một bông lúa, nhưng lại vô số hạt lúa mì chảy ra, nhấn chìm chân lão nhân kia. Khi tất cả mọi người quỳ bái thì một giọng nói thô hào truyền tới:

- Ba tháng mùa xuân nếu không gieo hạn, ba tháng mùa thu khó thu được sáu thành. Ba tháng mùa đông không cho bò ăn, ba tháng mùa xuân khó có sữa bò. Tuấn mã nếu không thường nuôi dưỡng, khi chiến đấu có rong ruổi. Tuy đói không ăn quàng, đó là bản tính dã mã kiêu ngạo, tuy khát không uống nước cống, đó là bản tính dã ngưu hung mãnh. Thần vương tới tần sơn của ta, chẳng lẽ cũng là bản tính?

Nghe đoạn ca dao này lúa mì chảy từ trong tay Hàn Triệt liền ngừng lại, hắn thở dài nói với mọi người:

- Thấy các ngươi thiếu cái ăn cái mặc, ta xin thần lúa mì cho các ngươi một ít, không ngờ vị thượng sư này này dùng pháp lực ngăn cản, sang năm sẽ không được mùa nữa. Thôi vậy, để ta cầu phúc cho các ngươi.

Người dân quỳ dưới đất đất nghe thế liền gào khóc, nếu năm sau không được thần lùa mì phù hộ nữa, họ sẽ bị chết đói, họ không dám trách thần sư mặc áo da, đầu đội mũ cao kia, chỉ không ngừng xin thần vương cứu bọn họ.

- Ngọc biếc khói xanh chín tầng mây, ngọc long xanh biếc chân thiên đình, điện quang chơm chớp hồng quang rọi, mưa bụi li ti cam lộ tuôn. Dùng cam lộ tinh khiết này ủ mỹ tửu, muốn ủ mỹ tửu phải trồng lương thực trước, đất lành mưa ướt ngũ cốc dồi dào, ta là thần vương làm đảm bảo.

Hàn Triệt hát một đoạn, lấy một bình rượu ra đổ vào chén, hương rượu lan tỏa, uống một ngụm, chỉ thấy một con hỏa long từ miệng hắn phun ra, hỏa long bắn thẳng về phía thượng sư, đốt cháy áo da. Vị thượng sư kia kêu gào, toàn thân bóc cháy nhảy vào sông Tây Nguyệt, lửa tắt rồi cũng không dừng lại, chống gậy lội qua sông, học tiếng sói tru, vội vàng tiến vào bắc sơn đối diện.

Hàn Triệt phun ra tia lửa cuối cùng, mỉm cười nói với người dân:

- Không sao rồi, ta đã trừng phạt thượng sư kia, thần lúa mì cũng nhận lời thỉnh cầu của các ngươi, thần nói, chỉ cần các ngươi năm nay ủ thêm vài bình rượu dâng cho thần, năm sau sẽ bội thu. Ta đã đảm bảo, các ngươi ngàn vạn lần đừng quên cung phụng thần.

Nói xong xoay người đi, tựa hồ vô cùng mệt mỏi, cần phó nhân đỡ mới lên được xe ngựa, vô số người dân quỳ bái bóng lưng hắn.

( Đoạn đấu pháp này không phải do tác giả bịa ra, mà lấy từ ghi chép có thật, thượng sư đất Tạng đấu pháp tới trước thời giải phóng vẫn còn, trong tiểu thuyết Trần Ai Lạc Định của A Lai cũng có miêu tả.)

HẾT

__________________

Chương 1230: Lên Thiên Sơn

Hàn Triệt vào trong xe ngựa rót một cốc nước lớn súc miệng, nói với Bàng Thi Nhi:

- Thứ rượu cồn này của Vân gia không được nuốt vào bụng, tới giờ dạ dày của ta còn đang bốc cháy, chỉ lo dùng nhiều sẽ hại người.

- Đại ca, tên thượng sư kia là kẻ lừa đảo, thấy chúng ta tới phá bát cơm nên mới ra ngăn cản, sao huynh còn nói dối hộ hắn? Giết hắn luôn cho xong, hắn lấy đâu ra thần lực, chỉ cần trong túi huynh còn lúa mì, muội không tin hắn có thể khiến lúa mì không chảy ra được nữa.

- Muội hiểu cái gì, đây là lúc cho nhau thể diện, trên đời này kẻ không tin thần linh nhất chính là đám người chúng ta, hắn có thần linh cần bảo vệ, chúng ta cũng có thần linh cần bảo vệ, không hề mâu thuẫn nhau, chúng ta còn phải cùng bảo vệ thần do đám thượng sư tạo ra trước kia. Cho nên chúng ta mới có thể gặp Tuyết Sơn nói là Tuyết Sơn thần, gặp lúa mì nói thần lùa mì.

Hàn Triệt kiên nhẫn giải thích:

- Muội có tin không, tên thượng sư kia cũng biết chúng ta là đồ giả, nhưng hắn sẽ không vạch trần chúng ta, vì như thế hai bên đều không có lợi gì, y diễn trò không cao thâm bằng ta nên thất bại thôi, song vẫn phải nói là thần linh của ta đánh bại thần linh của hắn. Như thế sau này tên thượng sư đó vẫn dựa vào buôn thần bán thánh để sinh tồn. Muội cho rằng dung hợp tôn giáo là từ đâu mà ra, chính là thừa nhận nhau, ca tụng nhau, cuối cùng là đi tới mục tiêu cao hơn.

Bàng Thi Nhi nhìn ca ca, đặt sách xuống cười duyên:

- Muốn lừa người, trước tiên phải lừa mình, ca ca đã nhập đạo rồi, vài năm nữa, muội tin huynh sẽ tin chắc tất cả thần linh trên đời đều tồn tại, ai biết được căn cơ Bạch Thạch cung ta lại kiến lập trên lời nói dối.

Hàn Triệt vén rèm xe chỉ tín đồ điên cuồng:

- Muội xem lòng tin của họ kìa, ông già kia lấy đao rạch mặt, giang tay cầu khẩn với ta, muội cảm thụ được sự thành kính đó không? Thi Nhi, bị người ta lừa cả đời cũng là một loại hạnh phúc, chúng ta cần vững tin rằng người tốt trên đời sẽ được báo đáp, tin rằng kẻ ác trên đời sẽ bị trừng phạt, tin tưởng những thứ tốt đẹp, trong cõi u minh có thần phật đang phù hộ, niềm tin này không thể đổ vỡ, ta ở thư viện đã nhìn thấu rồi.

Bàng Thi Nhi không biết trả lời lý luận điên đảo này của ca ca ra sao, cũng không thể nào phản bác, hình như ca ca nói có lý. Nhưng học ở thư viện bao năm, nàng không tin thế giới này dựa vào lừa gạt mới tồn tại được.

Vân Diệp đã giải thích với Viên Thủ Thành mấy lần rồi, y mang trọng trách trên người, không thể theo bọn họ đi chơi lung tung được, hiện Tây Vực đâu đâu cũng bất thường, Quách Hiếu Khác điên cuồng mở rộng An Tây đô hộ phủ, Vân Diệp liền ba lần mời ông ta về, đều bị Quách Hiểu Khác lờ đi, đại quân của ông ta đã tới Cô Mặc châu, nếu không bị chiến tranh chặn lại, ông ta còn tiếp tục hướng về phía tây.

Tuyết Sơn ở ngay trước mắt, dưới trời xanh trở nên mỹ lệ vô cùng, mây lững lờ trôi lưng núi, như tấm lụa mỏng quấn quanh người thiếu nữ, chân núi phồn hoa tựa gẫm, lưng núi tùng san sát, lên trên nữa là tuyết trắng mênh mông, giữa truyết rắng và rừng tùng, là một cái ao mỹ lệ.

Vân Diệp không đi, Vô Thiệt cũng không đi, ông ta giữ bốn tấm ngọc bài, cho rằng mình là người gần thần tiên nhất, dù thiên trì đầy dụ hoặc, hơn nữa gần trong gang tấc, ông ta vẫn không muốn bỏ ngọc bài lên Tuyết Sơn.
Viên Thủ Thành muốn một số binh sĩ đi cùng, Vân Diệp nghĩ tới cảnh ngộ của Dạ Đà liền từ chối, trên núi quá nguy hiểm, đệ đệ của Dạ Đà bị đại tinh tinh xé làm đôi, vì sao mình phải đưa bộ hạ cho Viên Thủ Thành làm tốt thí?

Nhưng cũng không thể làm mất mặt lão già, may mà thủ hạ có một một người rất tài giỏi, đó là Điền Nguyên Nghĩa, biết Đại tướng quân thương bộ hạ, nên lựa chọn năm mươi dũng sĩ từ trong quân phó tòng, nói với họ, chỉ cần bảo vệ mấy vị đạo gia bình an trở về là được thưởng ngàn vàn, thăng quan ba cấp.

Dũng sĩ đều thích tiền, rất hài lòng với đãi ngộ này.

Viên Thủ Thành lại không hài lòng, địa vị của mình cao vời, Vân Diệp không phái tinh binh đi bảo vệ là thất lễ, ông ta cho rằng ít nhất phải phái một đội quân theo, dẫn đội ít ra cũng là giáo úy mới được.

Vân Diệp đang không biết giải thích ra sao thì Điền Nguyên Nghĩa nói:

- Lão thần tiên thân thủ mạnh mẽ, phun mây nuốt khói tất nhiên không cần bảo vệ, mấy vị đạo gia bên cạnh cũng là kỳ nhân dị sĩ, nói tới bảo vệ khiến người ta cười cho. Lão thần tiên chỉ cần phu vác đồ, dẫn đường cùng người dò đường.

- Lão thần tiên nghĩ xem, thiên trì vốn là đất thần tiên, nguy hiểm ở đó không phải là con người, mà là hoàn cảnh, nói không chừng có các loại dị thú, trận pháp mà thần tiên để lại. Đám Hồ nhân này đi mở đường có chết cũng không thành vấn đề, nếu là con cháu chúng ta gặp nguy hiểm lại cần lão thần tiên giúp đỡ, sẽ ảnh hưởng tới hành trình của người.

Viên Thủ Thành hồ nghi nhìn Vân Diệp, thấy y gật đầu liền đồng ý.
- Tiểu tử, kỳ thực trong lòng lão phu có dụ lệnh của bệ hạ, lệnh ngươi toàn lực giúp đỡ lão phu, bỏ đi, nể tình ngươi yêu lính như con, lão phu không lấy ra nữa.

Vân Diệp gật đầu:

- Dù tiên sinh có lấy dụ lệnh của bệ hạ ra thì tướng ở ngoài cũng có thể không nhận quân lệnh, huống hồ mệnh lệnh bừa bãi này, vãn bối càng không tiếp nhận.

Đối diện với sự cứng rắn của y, Viên Thủ Thành hết cách, đành bảo năm đạo sĩ đi chuẩn bị.

- Không cần thiết, thứ cần dùng đã được vãn bối chuẩn bị rồi, lên Tuyết Sơn phải dùng thứ gì thì không ai hiểu hơn vãn bối nữa, túi ngủ, nhiên liệu, lò sưởi, lều bạt, y phục, giày tuyết, găng gay, dây thừng.. Còn cả xẻng quân sĩ dùng, lão nha gia đều phải học từ đầu. Thực ra vãn bối không yên tâm để mọi người lên núi vào lúc này, tốt nhất đến năm sau đợi vãn bối xử lý xong quân vụ đi cùng mọi người mới là ổn thỏa nhất.

Không phải là Vân Diệp nói lời khách sáo, leo Tuyết Sơn đâu có dễ, huống hồ đang ở thời đại man hoang, nhiều dã thú cổ xưa còn chưa bị diệt tuyệt.

Viên Thủ Thành cười ha hả, vỗ vai Vân Diệp:

- Đúng là chàng trai tốt, có điều năm sau thì lâu quá, lão phu chỉ muốn đi bây giờ. Lão phu già rồi, tối nay nằm xuống, chẳng biết mai còn dậy nổi không, không đợi được. Nếu ngươi đã chuẩn bị xong rồi, lão phu sẽ học dùng thật tốt. Thiên Sơn! Lão phu muốn thấy bộ mặt chân thực của ngươi.

Bất kể là lão già bị trường sinh che mờ hai mắt, hay là tinh thần tìm hiểu chân tướng, Vân Diệp không bội phục cũng không được. Trong số những đại nho Vân Diệp biết, ngay cả Hứa Kính Tông cũng như thế, chỉ cần là học vấn thì sẽ không cẩu thả, đọc sách chỗ nào không hiểu sẽ đánh dấu rõ ràng, sau đó thỉnh giáo người khác.

Lần này ném Hứa Kính Tông ở lại thành Loạn Thạch là để ông ta trông coi đường về cho minh, Vân Diệp luôn thấy Tây Vực có vẻ không yên ổn lắm, có lẽ do xưa nay mình hay bi quan.

Nhưng con số không nói dối, ba năm trước số lần cường đạo đánh cướp chỉ có chín lần, còn nhắm vào thương cổ, hai năm trước giảm xuống ba lần, đó là do biên quân ra sức chỉnh đốn. Nhưng năm nay số lần cường đạo tập kích thành trấn lên tới con số hãi người, bốn mươi mốt lần, điều này nói lên cái gì? Thế lực sau lưng bọn chúng đang chuẩn bị hành động lớn, mục tiêu của chúng là gì?

Đình Châu hay An Tây? Nếu để Vân Diệp lựa chọn thì Quách Hiếu Khác là mục tiêu tốt nhất, năm nghìn tên cường đạo dám khai chiến với ba vạn quân của mình, vậy tụ tập một đám đông đi kiếm Lão Quách chắc không thành vấn đề.

__________________

Chương 1231: Kẻ không nên thân cận

Trải giấy ra, lại lần nữa viết thư cho Lão Quách, cánh trái của mình hiện giờ bỏ trống, vô cùng nguy hiểm, không biết Lão Quách nghĩ gì mà để lại cả vùng trồng hoác như vậy cho đạo tặc hoành hành, bản thân lại đi khai thác lãnh thổ mới.

Đại quân của Vân Diệp không ngừng càn quét dưới Thiên Sơn, nhổ tận gốc toàn bộ thế lực ngứa mắt.

Đình Châu cuối cùng đã ổn định lại, không ai nghe nói tới tin tức nhóm mã tặc lớn cướp bóc nữa, vui mừng nhất là các thương đội thời gian qua bị nhốt trong thành, đội lạc đà dài dằng dặc bắt đầu xuất hiện.

Vân Diệp lệnh toàn bộ gia quyến quan viên rời Đình Châu, chuyển tới thành Loạn Thạch, tức thì con đường này người xe nườm nượp không dứt.

Đưa mắt nhìn nhóm gia quyến cuối cùng được một vị giáo úy hộ tống rời đi, mọi người đều thở phào, bọn họ sẽ nghỉ ngơi ở thành Loạn Thạch vào mùa đông, khai xuân năm sau về quan, giải quyết hoàn toàn nỗi lo sau lưng của quan viên.

Quan viên Đình Châu biết đại soái sắp có hành động lớn, ai nấy đều phấn khích. Nay thám tử của đại quân đã tới sông Thạch Tất, Vân Diệp cực kỳ hứng thú với con sông này, dầu thô từ dưới đất ứa ra, cuối cùng tụ thành dòng sông, thật quá lãng phí. ( Đây là sự thực, sông Thạch Tất là địa danh cổ.)

Có dầu thô, Vân Diệp liền có vô số dầu hỏa, không cần tiết kiệm nữa.

Thương gia làm dầu đốt đèn ở Đình Châu liền phát tài, đại quân của Vân Diệp thu mua không hạn chế, chỉ cần ngươi làm ra là sẽ mua.

Phạm Hồng Nhất lo lắng nhìn hũ gốm chất cao như núi:

- Đại soái, mãnh hỏa của chúng ta đã quá nhiều rồi, dựa tộc độ tiêu hao như bây giờ, mười năm cũng không dùng hết. Tiền chúng ta mang theo quân thì sắp hết rồi.

Vân Diệp xoa khóe mắt mình:

- Nhiều ư? Sao ta thấy vẫn ít, mãnh hỏa là thứ tốt, có thể dùng tác chiến, có thể dùng đun nấu, đợi thành lạc đà lập nên, ngươi sẽ thấy nhiều đến mấy cũng không thỏa mãn được đại quân tiêu hao. Lão phạm yên tâm, đợi tới Việt châu, vận chuyển thùng sắt tới, ngươi không lo thiếu chỗ chứa.

- Hiện ngươi tăng cường chế tác khí cầu đi, năm cái, dứt khoát không được ít hơn, nhân thủ phải huấn luyện cho tốt, khí cầu của chúng ta không cần bay lung tung, chỉ cần buộc trên đầu thành lạc đà, nguy hiểm sẽ nhỏ hơn nhiều.

- Còn về chuyện đại quân không có tiền, Lão Phạm ngươi nói mà không đỏ mặt à? Đi tìm Điền Nguyên Nghĩa thương lượng, cái đầu óc cứng nhắc của ngươi, chúng ta có binh sĩ mạnh nhất, ở thương đạo tấp nập nhất, nếu xin tiền binh bộ, cái mũ tướng quân vô dụng nhất sẽ chụp xuống đầu ta.

Phạm Hồng Nhất thấy Vân Diệp lại bắt đầu nghiên cứu công văn, đành đi tìm Điền Nguyên Nghĩa, Điền Nguyên Nghĩa cực kỳ vui mừng, từ khi đại soái tới Bắc Đình, hắn cảm giác mình như sống trong mộng.

Trước kia nhở vả chạy vạy mãi cho hai đứa nhi tử được vào thư viện Ngọc Sơn học mà không được, kết quả đại soái ném ra một cái yêu bài, bảo hai đứa con mình đi thi, nếu thành tích không tệ thì ưu tiên vào thư viện học, thê tử và nhi tử đang theo thương đội Trình gia về Trường An, hắn thấy tiền đồ bản thân bất giác trở nên rộng mở tươi sáng.

- Phạm tướng quân, ti chức đã chuẩn bị xong, mấy ngày qua ti chức tìm hiều tài vụ trong quân, ti chức cho rằng, chúng ta trực tiếp đưa hàng cho người Hồ không thỏa đáng, nên giao chuyện này cho thương cổ làm thì hơn.

Phạm Hồng Nhất nhìn Điền Nguyên Nghĩa lạnh lùng nói: - Trong quân thiếu mãnh hỏa, không làm thế thì làm thế nào? Giao cho thương cổ, chẳng lẽ chúng ta còn phải trả cả lợi nhuận cho thương cổ à?

- Tướng quân bớt giận, ý ti chức nói, cách làm việc của địa phương khác với trong quân, tướng quân quên sao, vạn dân thiên hạ đều phải nộp thuế, chẳng lẽ thương cổ là ngoại lệ?

- Chúng ta lấy mãnh hỏa từ tay người Hồ không mang lại lợi ích cho tài chính địa phương, dù thu thuế chỉ có một lần. Nếu giao cho thương cổ làm, chẳng những chúng ta không phải bỏ xu nào cũng có được mãnh hỏa, nói không chừng còn thu được một khoản lớn.

- Không chỉ chúng ta mà quan phủ Quan Trung cũng hưởng lợi, tướng quân chắc không biết một thùng dầu đèn ở Trường An đắt thế nào? Đây là thứ hàng hóa rất béo bở, cả Tây Vực rất nhiều người dựa vào nó ăn cơm, mọi người đổ xô đi luyện dầu không ổn, cần triều đình khống chế, tăng cường quản lý, đã có mấy bộ tộc vì tranh đoạt nguồn dầu mà đánh nhau rồi, nghe nói còn có người chết.

- Bắc Đình hiện giờ cần nhất là bình an, Đại tướng quân vất vả tiễu phỉ khắp nơi chính là vì mục đích này, nếu bọn họ không có cách chung sống hòa bình vậy chính quyền phải ra mặt điều giải, trị an địa phương bình an là nhiệm vụ trọng yếu của quan phủ.

Phạm Hồng Nhất không gật đầu không được:

- Chẳng trách đại soái lại coi trọng ngươi như vậy, nhưng lại không muốn thân cận với ngươi, Lão Phạm ta còn thắc mắc, giờ hiểu rồi, tiếp xúc với loại người như ngươi sẽ tổn thọ. Chuyện để ngươi làm, cần binh lực lão tử sẽ phái cho ngươi, lão tử vờ không thấy không biết.

Điền Nguyên Nghĩa cười toét miệng, hắn xuất thân tòng lại, chuyện xấu xa ở địa phương đều biết, làm sao vận dụng quyền lực quan phủ tới mực tối cao đã được nghiên cứu chục năm rồi.

Phạm Hồng Nhất vừa rời đi, một đám người tràn vào phòng, vẻ nịnh bợ trên mặt Điền Nguyên Nghĩa liền biến mất, hắng giọng một tiếng nói:

- Những nhân vật có mặt mũi ở Đình Châu đều ở đây rồi, chúng ta nói thẳng ra luôn. Vừa rồi Ngũ lễ tư mã tới, chuẩn bị mở rộng lản lượng mãnh hỏa, các ngươi nghĩ xem, nếu khắp nơi đều là mãnh hỏa, các ngươi còn kiếm tiền thế nào? - Một khi Đại tướng quân quy mãnh hỏa vào loại vật tư quân sự, ai còn dám đem vào quan bán? Bản quan cầu khẩn mãi, đồng thời đảm bảo, tư mã mới bỏ ý nghĩ mở rộng luyện dầu, thuận tiện hỏi một câu, cầm tiền tài của đại quân trong tay có thấy bỏng không?

- Phạm tham quân muốn gì cứ nói đi, vì sự trượng nghĩa của ngài hôm nay, chúng tôi sẽ không quên ân đức, chỉ cần ngài giúp bộ tộc ta giữ được năm suối dầu kia, chuyện gì cũng có thể thương lượng.

Một người vừa lên tiếng những người khác đều ào ào hưởng ứng.



Cỏ tàn tạ giữa heo may

Xứ Hồ tháng tám tuyết bay ngập trời

Gió Xuân chỉ một đêm thôi

Ngàn hoa lê nở khắp nơi lan tràn

(Bạch tuyết ca tống Vũ Phán quan quy kinh - Sầm Tham.)

Vân Diệp đứng ở cửa sổ ngâm thơ, câu từ ưu mỹ, Điền Nguyên Nghĩa cũng lộ vẻ ngây ngất, Viên Thủ Thành nằm trên giường cũng ngừng rên rỉ, ngoài cửa sổ tuyết rơi liên miên, chua khuất thiên địa nhân gian.

- Tiểu tử, lão phu sống sót trở về rồi, mang về cho ngươi một con tuyết thư, mặc dù bị dã nhân cản trở, không nhìn thấy thiên trì, song lão phu tin chuyến đi này không uổng phí, mùa xuân sang năm ngươi nhất định phải đi cùng lão phu một chuyện.

Viên Thủ Thành ho khù khụ, ông ta bị khỉ trên Tuyết Sơn đánh cho đòn mạnh, tới giờ vẫn không khá hơn. Vân Diệp đã đích thân xem tuyết thư rồi, Dạ Đà nói không sai, chỉ là không dài hơn một trượng, con này tương đối nhỏ, Vân Diệp banh miệng tuyết thư ra, phát hiện bên trong mọc từng vòng răng, bị thứ này cắn một cái, dứt khoát lành ít dữ nhiều.

Lưu Tiến Bảo đang rạch tuyết thư ra, lạ cái là trong bụng nó không hề có thi hài của dã thú, chỉ có ít rêu xanh, chẳng lẽ thứ này ăn cỏ.

Lột đi lớp thịt đỏ, thịt bên trong trắng như tuyết, Vân Diệp sai Lưu Tiến Bảo cắt một miếng cho chó ăn, quan sát một hồi mới xác định thứ này không có độc.

Như thế người cũng ăn được, Vân Diệp xào một đĩa rồi nếm thử, lập tức thích luôn món này, hơi giống món sườn non, lại dai dai nhai rất đã, khi ăn hết cả đĩa rồi mới phát hiện tất cả mọi người đang dùng ánh mắt kính sợ nhìn mình, mặt bất giác hơi đỏ, cái thói xấu bạ cái gì cũng ăn thử không sửa nổi, nghĩ lại cũng thấy mình hơi liều.

__________________

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau