ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1221 - Chương 1225

Chương 1222: Làm chuyện lớn

Buổi tối khi uống trà dưới ánh trăng, Viên Thủ Thành vẫn thao thao bất tuyệt giới thiệu kiệt tác của mình.

- Bát Trận đồ có nguồn gốc rất lâu đời, có thể truy tới tận thời thượng cổ, trải qua Khương Thái Công, Tư Ma Nhương Tư, Quản Trọng, Tôn Vũ cải tiến hoàn thiện, tới thời Tam Quốc, Gia Cát Lượng đưa nó lên đỉnh cao.

- Tới bản triều Lý Vệ công cho rằng tám trận cần tám người chỉ huy, thêm vào bả thân chủ soái, chín hiệu lệnh phát ra không phù hợp đạo chiến trận, cho nên sửa thành Lục Hoa Trận, nghe nói binh thư của ông ta đã truyền cho ngươi?

Viên Thủ Thành giảng xong lai lịch của Bát Trận đồ, rồi nghe ngóng tung tích binh thư của Lý Tịnh.

- Nó ở trong đồ thư quán của thư viện, chỉ cho xem tại chỗ, không cho sao chép hoặc mang đi. Ông có tới chắc cũng không thấy Lục Quân Kính đâu, đồ thư quán cũng không cho ông mượn, chỉ học sinh thư viện một lòng muốn làm võ tướng mới được xem, hơn nữa còn phải ký hiệp nghị bảo mật, ông thì khỏi mơ.

Vân Thủ Thành thở dài, ở Đại Đường chỉ có thư viện là không nể mặt ông ta chút nào, trước kia viết thư cho Lý Cương hi vọng thư viện để cho đạo môn một chỗ để đạo gia phát triển học thuyết Đạo gia, vốn tưởng Đạo môn chỉ cần trả giá tương ứng là đạt được mục đích, nhưng thư trả lời của Lý Cương làm họ hết hi vọng.

" Học vấn thư viện như sóng lớn ngoài biển khơi bao la, không ngừng vỗ vào tường bao thư viện. Nơi này không còn đất cắm dùi nữa rồi!" Lý Cương trả lời cực kỳ kiên quyết, không cho Đạo môn chút khe hở nào lách qua.

Viên Thủ Thành biết chỉ là cái cớ, bởi vì bản thân nhận được thư trả lời của Lý Cương không lâu, có một kẻ mặt sắt tên là Hiên Nhân đứng lên mở môn học cổ quái gọi là xã hội học.

- Lão phu đem đống loạn thạch dựa vào độn giáp chia ra sinh, thương, hưu, đỗ, cảnh, tử, kinh, thiên biến vạn hóa, có thể ngăn mười vạn tinh binh.

Vân Diệp chịu không nổi kiểu nói của cổ nhân như cái gì đó có thể ngăn trăm vạn tinh binh, đó không phải là mười vạn con lợn, cho nỏ tám trâu châm lửa bắn vào nổ banh ra, ai có thể ngăn cản kỵ binh hạng nặng xung phong? Dù mặt đất không qua được thì ngồi khinh khí cầu cũng thấy hết trận của ông rồi, khi đó bát trận đồ có lợi cho ai chưa chắc.

- Trận này do thiên, địa, phong, vân, long, hổ, điều, xà tạo thành, nên có thể gọi là thiên phúc trận. Thêm nữa vận dụng sự tinh diệu của phong dương trận, vân thùy trận, long phi trận, hổ dực trận, điểu tường trận, xà bàn trận. Năm xưa khi Tây Thục đại bại, Gia Cát Lượng đã dựa vào loại trận phòng ngự này tranh thủ thời gian, nếu không thành Bạch Đế đã thuộc về Đông Ngô rồi.

Viên Thủ Thành nói văng nước bọt, Vân Diệp không ngừng khen ngợi, Địch Nhân Kiệt ở bên liên tục rót đầy chén trà cho lão già, nhìn thấy lão già uống hết ai ấm trà lớn, không biết đêm nay có ngủ nổi không?

Đợi lão già thỏa mãn về lều ngủ, Địch Nhân Kiệt mới hỏi sư phụ:

- Sư phụ, sao lại cho lão già này làm bừa làm bậy thế, chúng ta không định xây thành gì ở Bắc Đình, ngược lại còn muốn biến nó thành vùng man hoang, như thế mới không ai tranh đoạt, để lại cho con cháu đợi sau phát triển, như vậy không tốt hơn sao?

- Đợi khi những bộ tộc kia tây tiến, chúng ta chuyển người ở đây đi, đoạn tuyệt thương đạo này, thay bằng giao dịch trên biển, như vậy ích lợi thu được ở Lĩnh Nam lớn nhất, công tư vẹn toàn, sao sư phụ không đồng ý? Lão già này làm thế, một tòa thành nổi tiếng sẽ xuất hiện, chưa nói nó có ích không, riêng tên Bát Trận đồ cộng với danh tiếng của lão già, triều đình sẽ không cho hủy nó, Tây Vực sẽ không thành vùng man hoang nữa, quốc triều phải tiếp tục mang cái gánh nặng này.

Vân Diệp cười ha hả: - Con quá cấp tiến rồi, con đường tơ lụa không thể đoạn tuyệt, nếu không bị ảnh hưởng đầu tiên sẽ là Lũng Hữu, rồi Sa Châu, Túc Châu, Tần Châu tới Trường An sẽ dần dần đi xuống. Tiểu Kiệt, không ai đồng ý cho chúng ta làm thế đâu.

- Hải vận hưng thịnh, được lợi ích là Ung Châu, Quảng Châu, Tuyền Châu, quốc vận di chuyển về phía nam, Đại Đường sẽ toàn lực khai thác hải dương, nhà ta nhất định sẽ vỗ tay hoan nghênh, song con để những kẻ thấy vũng nước cũng run rẩy sẽ làm gì? Trước kia rời đô tới Lạc Dương gây ra một hồi binh đao, giờ càng không thể làm thế.

Địch Nhân Kiệt nắm một nắm cát, nhìn cát chảy qua kẽ tay, hình như có chút thất vọng.

- Đừng vội, con muốn làm chuyện lớn là tốt, nhưng đừng để bản thân đem lên lửa nướng, nhớ kỹ, muốn làm một chuyện phải kiếm đủ người ủng hộ. Sư phụ nói người ủng hộ ở đây tuyệt đối không phải là hoàng đế, hoàng đế là loại sinh vật vô tình nhất, thay đổi nhất, con nhìn sử sách là biết hoàng đế mà đáng tin cậy thì lợn nái biết leo cây.

- Người hộ hạch tâm nhất chính là những người thấy chuyện này cần phải làm giống con, bất kể là huân quý hay bách tính, rồi nhắm thẳng thời cơ chín muồi, thúc đẩy một cái là có thể ôm công lao vào người. Dù thất bại cũng lo, nhiều cái đầu như vậy, dù kẻ phản đối có cắn trả cũng chưa chắc nhắm vào con, môn học vấn này rất sâu, con cần tự mày mò.

- Chỉ cần xuất phát từ lợi ích của đế quốc, người khác sẽ cho rằng chúng ta một lòng vì nước, không phải tư lợi, đó là cách dấu của đám đại gian đại ác.

- Thương Ưởng, Tôn Vũ, Triều Thác, có ai có kết cục tốt? Chúng ta bội phục họ là được triều, sử sách không thiếu loại người này, bọn họ là xương sống, nhưng chúng ta không làm, nhìn người đại trí đại diện đi trước mở đường, chúng ta ở sau hoàn thiện là được.

- Đừng chê cười sư phụ, sư phụ con chính là người như thế, có thể bị lợi dụng, nhưng loại lợi dụng này phải do chúng ta cam tâm tình nguyệt, người không bao giờ bị lợi dụng, chứng tỏ hắn không có giá trị lợi dụng. Còn sống là còn muôn vàn khả năng, chết rồi chỉ có người thân thương tâm. Người suốt ngày tới đại nghĩa thiên hạ mới là cần đề phòng nhất.

Địch Nhân Kiệt rầu rĩ nói: - Đệ tử thấy làm thế uổng phí tài hoa của bản thân.

- Phí cái rắm, học vấn của ngươi là do ta dạy, ta không thấy tiếc, ngươi tiếc cái gì, mau xéo về cưới Tiểu Vũ, ở Đại lý tự kiếm tư lịch, ta về thấy con của các ngươi mới là điều ta vui nhất.

Nói xong đuổi Địch Nhân Kiệt đi, Na Nhật Mộ ngồi bên đã ngáp dài ngáp ngắn rồi.

Khúc Trác ôm một chồng văn kiện từ chỗ ở ra, đi tới chỗ ở của Vân Diệp, Tiểu Miêu từ trong bóng tối đi ra, nhận lấy giấy tờ, xoay người vào phòng.

Lưu Tiến Bảo từ phía khác đi ra, nói với Khác Trác còn đang ngây người:

- Sau này buổi tối đừng có đến gần lều soái, rất nguy hiểm, may là tối nay có ta và Tiểu Miêu, nếu là đám súc sinh Huyền Giáp quân thì ngươi chết chắc.

- Ngươi chưa hiểu quy củ trong quân ngũ, phải chú ý, đừng có tùy tiện ở trong trang dù ngươi có đánh nhau với hầu gia cũng không sao, nhưng ở đây tự ý tới trung quân là bị chặt đầu.

Khúc Trác lau mồ hôi lạnh, mấy năm sống phóng khoáng quen rồi, quên mất còn có những quy củ này, gật đầu liên hồi.

Tiểu Miêu vào phòng, bước chân nàng rất nhẹ, cứ như con mèo, đặt văn thư lên bản rồi cẩn thận nhìn sau màn, hầu gia ngủ rất yên ổn, ngược lại Na Nhật Mộ di nương sợ nóng, bầu ngực trắng bóc lộ hết ra ngoài, hai nụ hồng kiêu ngạo dựng lên, làm Tiểu Miêu nhìn mà mặt đỏ rực.

Rời phòng, tim vẫn cứ đập thình thịch, thấy Lưu Tiến Bảo và Khúc Trác đang đứng ngoài trò chuyện, liền nhún mình nhảy lên nóc nhà, nhà làm bằng gạch mộc, nóc nhà là cỏ trộn bùn, rất bằng phẳng.

Gió thổi qua Thành Loạn Thạch phát ra tiếng rên rỉ kỳ quái, làm mặt Tiểu Miêu càng nóng, nằm luôn trên nóc nhà, hai mắt mở to.

Ánh mắt vô thức nhìn vào ngực mình, Tiểu Miêu thở dài, còn chưa chịu thua, kéo cổ áo nhìn vào trong, càng nhìn càng thương tâm, mình đã mười tám rồi sao nơi đó nhỏ như vậy?

Na Nhật Mộ di nương thật đẹp, chiều hôm nay ngâm mình ở suối nước nóng liền nhìn thấy thân hình di nương, sao lại trắng như thế? Ngực lại còn to, hơn nữa mông...

__________________

Chương 1223: Bạch quang

Tiểu Miêu đang suy nghĩ miên man thì một đạo bạch quang từ phòng sư phụ xuyên qua, nghe thấy cả tiếng sư phụ kêu lên, Tiểu Miêu chống tay trên nóc nhà lướt tới gian nhà bừng sáng đó, ngươi còn lưng chừng không, tay chạm nóc nhà đã ném một cục đất vào cột bên cạnh Lưu Tiến Bảo, Lưu Tiến Bảo rùng mình, rút đao bước ngay ra cửa, Khúc Trác thấy quen nguy hiểm lăn ngay vào chồng ngựa, làm Vượng Tài giật mình cúi đầu nhìn hắn chằm chằm.

Tiểu Miêu vừa vượt qua tường bao của tiểu viện thì ánh sáng trong phòng sư phụ biến mất, khuôn mặt vô cảm của sư phụ xuất hiện ở cửa.

- Sư phụ, vừa rồi xảy ra chuyện gì?

Tiểu Miêu vội hỏi:

- Không có chuyện gì hết, đi đi, bảo vệ tốt Vân hầu, chỗ sư phụ không cần lo.

Nói xong lại đóng cửa vào, bên trong tối om không thấy gì hết.

Tiểu Miêu quay lại xua tay với Lưu Tiến Bảo, Lưu Tiến Bảo thở phào đi tới máng ngựa kéo Khác Trác ướt sũng ra. Miệng Vượng Tài còn phun nước, tên kia muốn tranh ăn với mình, phải giáo huấn.

- Sau này nhớ không được tới gần máng của Vượng Tài, trừ hầu gia, ai tới gần là gặp họa, lần này ngươi bị phun nước là nể mặt người quen đấy. Tiểu Vũ tiểu nương tử có lần tới gần máng, bị nó kéo tụt váy, may là ở trong nhà, nếu ở ngoài tiểu nương tử không còn mặt mũi thấy ai nữa, cứ nhìn hàm răng cái còn cái mất của mã phu là ngươi biết Vượng Tài giận dữ sẽ thế nào.

Khúc Trác lau mặt, còn chưa hết sợ:

- Ta còn tưởng nước đái ngựa chứ.

Lưu Tiến Bảo cười hô hố, quy củ trong nhà không nhiều, chỉ cần không chọc giận Tiểu Nha tiểu nương tử và Vượng Tài là cơ bản có thể sống bình an. Có điều hiện Vân Mộ tiểu nương tử cũng biến thành phiền toái lớn, hầu gia đi mấy ngày, tính khí nóng nảy dễ sợ.

Vừa qua giờ Tý, sáu lão hán râu hoa râm mặc khải giáp từ viện tử bên cạnh đi tới, liếc nhìn Tiểu Miêu ngồi trên nóc nhà, một lão hán nhẹ nhàng leo lên, khoanh chân ôm nỏ ngồi, không nói không rằng.

Tiểu Miêu đi xuống vào một gian phòng cạnh phòng Vân Diệp, lòng vẫn vô cùng nghi hoặc, sư phụ chưa bao giờ giấu mình cái gì, trong phòng sư phụ rõ ràng là sáng rực lên, vì sao nói không có chuyện gì? Tiểu Miêu chắc chắn ánh sáng đô không phải ánh đèn.

Lưu Tiến Bảo liên tục xin lỗi, đã giải thích nguyên nhân Khúc Trác ở đây tới ba lần, cuối cùng một lão đầu mới trầm giọng nói:

- Đừng đem quy củ ở phủ vào trong quân, trong phủ là nơi chúng ta nghỉ ngơi, tất nhiên có thể buông lỏng một chút, Tây Vực là cái ổ sói, không thể sơ xuất.

- Vâng, Lão Lôi, ta nhớ rồi, lần sau có người không liên quan tới ta cứ cho một đao trước.
Lưu Tiến Bảo lại lần nữa hạ giọng, đánh không lại Lão Lôi, nếu dám cãi, thế nào cũng ăn trận đòn thừa sống thiếu chết.

Vân Diệp ngủ ngon lành, không hề biết buổi tối xảy ra chuyện gì, gà gáy liền rời giường, đang ăn sáng thì Vô Thiệt đi vào nói đúng một câu "có động tĩnh rồi." Sau đó ngồi xuống đối diện cầm bánh bao ăn, ông ta như chết đói, ăn hết cả khay bánh bao, uống hai bát cháo mới thôi.

Vân Diệp “ồ” một tiếng, không cần hỏi cũng biết Vô Thiệt đang nói tới cái gì:

- Chúc mừng, vậy ông tiếp tục nghiên cứu, khi nào có kết quả nói với ta một tiếng, ông cũng đừng cố quá, dù sao có tuổi rồi. Ta dám đảo bảo, dù ông làm rõ được cũng chẳng thể trường sinh được đâu, giữ lấy tinh lực hiện giờ thì hơn, thứ đó ông coi như trò chơi là được, đừng bỏ quá nhiều tinh lực vào đó.

Vô Thiệt bị sự bình thản của Vân Diệp làm ngớ ra, dù bốn ngọc bội kia có bí mật gì thì cũng hẳn là thứ kinh thiên động địa, sao Vân Diệp lại bộ dạng sao cũng được.

Người khác tỏ thái độ này, Vô Thiệt lập tức cho rằng đang giả vờ, vỗ về nhân tâm, ông ta và Vân Diệp tương giao mười mấy năm, thứ nhìn thấu được đã nhìn thấu từ lâu, y nói không quan tâm là thực sự không quan tâm.

- Tối qua không biết ta làm thế nào mà một ngọc bài rực sáng, trong phòng sáng như ban ngày, ánh sáng xuyên qua cửa sổ, kinh động tới Tiểu Miêu, chẳng lẽ ngươi cũng từng thấy cảnh này?

Vô Thiệt thử lên tiếng thăm dò:

- Rực sáng?
Phản ứng đầu tiên của Vân Diệp là đèn nóng sáng, đến cảnh đạn nguyên tử nổ mình cũng thấy vô số lần rồi, nếu Vô Thiệt mà từng thấy thứ đó sẽ không nói tới cường quang gì nữa.

- Sau này ông nghiên cứu thứ đó tránh xa ta một chút, có thứ ánh sáng giết được người đấy, ta còn gánh vác sinh tử mấy vạn người, không thể có vấn đề. nếu ông không may xảy ra chuyện thì đừng trách ta.

Vô Thiệt chỉ nghe câu ánh sáng giết người, phần còn lại coi như Vân Diệp đang hát, vội vàng truy hỏi:

- Ngươi thấy loại ánh sáng này rồi à? Nghĩ cho kỹ, là ánh sáng trắng.

- Thấy rồi, nhiều lắm, nhiều tới mức không đếm hết được. Ông thích chơi thì đi xa xa mà chơi, hôm nay ta có hội nghị quân sự, thương thảo chuyện Bột Luật quốc, đừng mang chuyện nhỏ này tới làm phiền ta.

Vô Thiệt bị thái độ của Vân Diệp chọc giận, phất tay áo bỏ đi, nhìn theo bóng lưng ông ta, Vân Diệp lắc đầu, cổ nhân có thể để lại cái gì chứ? Châu báu ư? Mình còn thiếu à? Nếu mình mà muốn thì Vân gia đã giàu nhất thiên hạ rồi, hiện Vân Diệp còn chê tiền quá nhiều.

Kỹ thuật ư? Cái thời Chiến Quốc viết mấy chữ đều phải dùng đao khắc lên trúc, lấy kỹ thuật chế tác vũ khí bằng đồng làm bảo bối, Công Thâu gia phát minh được thang có thể kéo ra thu vào đã là bí mật quân sự tối cao, có thứ gì làm mình thèm được?

Trường sinh bất lão ư? Thần tiên ư? Kiếm người sống được tám trăm tuổi thực sự cho lão tử xem, nghĩ tới hai thứ này là Vân Diệp thấy ngấy, mặc dù lai lịch bản thân vô cùng kỳ quái, nhưng y không tin trên đời có thần tiên, vốn tưởng mình có thể trường sinh bất lão, nhưng bản thân vẫn đang dần dần già đi, khi sắp ba mươi con người sẽ thấy rõ thân thể biến hóa, được quay lại thân thể thời thiếu niên là do đại tự nhiên giở chứng. Nếu như xuất hiện một lão già râu trắng nói mình là một sai lầm của lão ta, Vân Diệp có khi muốn giết người.

Vân Diệp ăn hết bánh bao, bắt đầu làm việc, y ở lại Lâu Lan không chịu đi là bởi vì Tây Vực mà y biết khác với Tây Vực hiện giờ, nhìn đâu cũng thấy chuyện quỉ dị, cần phải làm rõ mới lên đường tới Đình châu, ở nơi đó còn có nguyên hệ thống quan văn do Tô Định Phương lưu lại, nhiều người còn là học sinh thư viện, đám người này phải đón hết, Bắc Đình nhiều đạo tặc, chỉ có nghìn người trú ở Đình Châu, có thể nói nguy như trứng chồng, nếu như bị tấn công dứt khoát sẽ thành thảm họa.

- Ta chỉ muốn biết Thổ Phồn vốn đang giao chiến với Bột Luật quốc, vì sao hai năm qua lại ngừng chiến. Dù Đông Nữ quốc kéo chân người Thổ Phồn, với sự hiếu chiến của chúng, không thể bỏ qua miếng thịt báo Bột Luật quốc, phải tìm ra nguyên nhân.

Vân Diệp nhìn chằm chằm Phạm Hồng Nhất, trong đại quân chỉ có y có quyền tiếp xúc với người của Đô thủy giám, mật thám của Bách kỵ ti trước kia hiện đã thành người của Đô thủy giám rồi.

Phạm Hồng Nhất đấm đầu:

- Ti chức đã xem hết các văn kiện của Đô t hủy giám, không phát hiện ra có điều gì bất thường, người Thổ Phồn ngừng xâm lược Bột Luật quốc, hoặc là do năng lực không đủ, hoặc liên quan đại quân ta trú ở Bắc Đình?

- Ta muốn chứng cứ, không phải suy đoán, Bắc Đình hiện khắp nơi là đạo tặc, có trời mới biết đó có phải do quân đội phái ra không, có chứng cứ xác thực mới quyết định được hành động.

__________________

Chương 1224: Cao Xương

Vì làm rõ tình hình thành Toái Diệp, A Lạp Mộc Đồ, thành Đát La Tư, Hắc Phong làm thủ lĩnh thương đội, dẫn Tiểu Miêu, Khúc Trác, Cẩu Tử lên đường hướng về phía tây.

Dọc đường Khúc Trác dạy Cẩu Tử và Tiểu Miêu uốn lưỡi nói tiếng Tây Vực, tóc ba người cũng được bí dược của Viên Thủ Thành nhuộm thành màu nâu, Vân Diệp rất mong họ có thẻ mang tin tức hữu dụng về.

Địch Nhân Kiệt cũng bị Vân Diệp đuổi đi, Trình Xử Mặc say khướt một trận rồi đành phải dẫn thủ hạ hộ tống Địch Nhân Kiệt và Kim Trúc tiên sinh về, Hứa Kính Tông rất khao khát về nhà nhưng bị Vân Diệp ngang ngược bổ nhiệm làm trưởng sử Bắc Đình đô hộ phủ.

Không thể ở lại Lâu Lan nữa, phải lập tức đi đón đám quan văn ở đó về, muộn sẽ sinh biến, giao hậu cần cho Hừa Kính Tông, tự mình dẫn hai vạn kỵ binh tới Bắc Đình.

Binh quý thần tốc, Vân Diệp vứt bỏ hết những thứ cản trở hành trình, ngựa không ngừng vó tiến về hướng Cao Xương.

Sa mạc tháng bảy nóng như lửa, Vân Diệp không dám hành quân ban ngày, đành hành quân thật nhanh vào rạng sáng và chập tối, mỗi khi mặt trời nhô lên, sa mạc liền biến thành tuyệt địa, hơi nóng lượn lờ sẽ quấy nhiễu tầm nhìn một cách nghiêm trọng, quân sĩ đã trơ lỳ với hải thận lâu, không ngạc nhiên như lúc đầu nữa.

Xuyên qua lòng chảo có thể thấy rõ được Thiên Sơn, Vân Diệp dừng lại ở đó, tại Cao Xương có trụ sở của Đại Đường, nơi này gần đô hộ phủ của An Tây trước kia, có nhiều quan văn và gia quyến cư ngụ. Nay Quách Hiếu Khác tới Quy Tư lập trụ sở mới, dã tâm bừng bừng muốn An Tây đô hộ phủ mở rộng thêm nghìn dặm, cho rằng nơi này đã là đất quen, không cần nhiều nhân lực, chỉ có một nghìn thủ quân và lượng lớn quân phó tòng. Ông ta không biết thế cục của Tây Vực đang trở nên phức tạp, như cái nồi nước đã sôi, ứng phó không thích hợp có họa hủy diệt.

Nếu là Lý Tích, ông ta nhất định không thèm để ý tới mạng sống những người này, còn lợi dụng đạt được mục đích tác chiến.Vân Diệp suy nghĩ suốt mấy đêm, phát hiện mình không làm được như thế.

Trên sa mạc mã tặc có hơn ba trăm người đã là lớn lắm rồi, Vân Diệp lại gặp được ba nhóm mã tặc, đều hơn tám trăm người, Phạm Hồng Nhất thẩm vấn xong báo cáo với Vân Diệp, đám người n ày đúng là quân đội Tiết Duyên Đà, bọn họ đang cướp bóc vật tư khắp nơi, chuẩn bị tây tiến.

Quan viên ở Giao Hà, Cao Xương nhận được mệnh lệnh tới đại doanh, chưa nói đã khóc ròng.

- Đại tướng quân, ti chức ở Cao Xương, ngày đêm sống trong sợ hãi, từ khi Tô soái trở về, Quách soái tây hạ, Cao Xương thành thiên hạ của mã tặc, bọn chúng cướp bóc thôn trại khắp nơi, một nghìn binh sĩ ứng phó kiệt quệ, quân phó tòng đối nội như mãnh hộ, đối ngoại hèn như cừu dê, ti chức nhận quốc ân, không dám lâm trận bỏ chạy, chỉ mong đại tướng quân mang cả nhà ti chức đi, ti chức dù chiến tử cũng không tiếc.

Đó là Điền Nguyên Nghĩa, năm xưa là mạc liêu của Hầu Quân Tập, sau khi Hầu Quân Tập công phá Cao Xương, liền ủy hiệm ông ta ở lại đây, sau khi Hầu Quân Tập tạo phản, ông ta thành nhân vật nhạy cảm, may mà ở Cao Xương, Hầu Quân Tập tạo phản không thông báo cho ông ta, ông ta cũng không hưởng ứng, cho nên mới được tiếp tục làm quan.

- Đám quân phó tòng kia dám lá mặt lá trái vậy xử trí thật nặng, quan quân cấp đội chính trở lên xử trí theo pháp luật, binh sĩ xử theo luật một giết mười, giải tán quân phó tòng, hiện nhiệm vụ cấp bách hiện nay là để Cao Xương hoàn toàn yên ổn lại.

Vân Diệp đấm mạnh lên bàn:

Điền Nguyên Nghĩa nghe thế thì mừng rỡ, nhận lệnh tiễn của Vân Diệp dẫn năm nghìn kỵ binh đi xử lý chính vụ ở Cao Xương, Giao Hòa. Ủy khuất mấy năm qua đã tan biến hết lúc nhận được lệnh tiễn. Vân Diệp làm đại đô hộ Bắc Đình, với ông ta mà nói là nước cam lộ có thể khiến ông ta trung sinh, nên dứt khoát sẽ chấp hành tới cùng mệnh lệnh của y. Vân Diệp dừng lại ở Giao Hà ba ngày, khi Điền Nguyên Nghĩa trở về, Vân Diệp như ngửi thấy mùi máu tanh trên người ông ta.

- Chặt đầu bao nhiêu?

- Một nghìn sáu trăm bốn ba người.

Con số Điền Nguyên Nghĩa báo lên làm các tướng trong quân trướng giật mình, không ai nghĩ một quan văn nho nhã khi giết người lại tàn nhẫn như thế.

- Có bạo loạn không?

Vân Diệp ngớ người, cho dù là lệnh mười giết một thì đội ngũ năm nghìn người cũng không cần giết nhiều thế.

- Bẩm đại soái, ti chức tính cả chúc quan, nha dịch của Cao Xương vào.

Điền Nguyên Nghĩa vẫn rất bình tĩnh, cứ như giết hơn nghìn người với ông ta chẳng là cái gì.
Vân Diệp gật đầu, mình sơ xuất rồi, theo thói quen xử trí quân nhân, còn quan văn thì bất giác né tránh, một quan ngũ phẩm nếu như không bị chèn ép quá mức đã không tới mức khóc trước mặt mình. Qua cuộc chém giết này hẳn là tiết hết oán hận mấy năm nay ra.

Bổ xung lương thảo ở Cao Xương, Vân Diệp dẫn đại quân qua La Man sơn, nếu có thể Vân Diệp định rút trụ sở ở Đình châu về, đặt ở Cao Xương. Quách Hiếu Khác thích mở rộng, mình đành giữ thế thủ, có lẽ mình còn trẻ đã leo lên đầu lão tướng, khiến Quách Hiếu Khác bất mãn, nhất là khi Cao Xương thuộc về Bắc Đình đô hộ phủ, sự bất mãn của ông ta đã lên tới độ cao mới, quân đội chỉ bằng một phần ba của Vân Diệp, càng khơi lên đấu chí của ông ta.

Từ khi Vân Diệp vào Tây Vực, hai quân liên hệ với nhau rất ít, đại bộ phận là Vân Diệp phát ra tin tức trước, Quách Hiếu Khác mới trả lời qua loa vài câu, bất chấp luôn lễ nghi trên dưới.

Đại quân đi trong núi, dưới chân núi hơi nóng hầm hập, cách đó không xa là Hỏa Diệm Sơn trứ danh, đặt trứng lên đá có thể chín luôn, nhưng hiện giờ phải mặc áo bông. Trên núi không hề có thảm thực vật nào, đá bị phong hóa chất đống lên nhau, cứ như có thể đổ xuống bất kỳ lúc nào, làm lòng người hoảng sợ.

Gió trên đỉnh núi thổi xuống mang theo tàn tuyết, địa thế vô cùng hiểm yếu, đại quân đi qua cửa núi, Tuyết Sơn đóng tuyết quanh năm liền ở ngây bên đường, như vươn tay với tới được, đứng bên Tuyết Sơn một lúc sẽ lạnh cứng người.

Khả năng là rời xa trần thế, trời nơi này đặc biệt xanh, tuyệt nơi này đặc biệt trắng, nhìn một lúc khiến đầu người ta đau muốn nứt toác.

Đây là phản ứng cao nguyên, chỉ có cách mau chóng đi qua rồi xuống núi mới đỡ hơn, Phạm Hồng Nhất buộc dải băng lên trán, qua lại giữa đội ngũ, lớn tiếng thúc giục tăng tốc độ hành quân.

- Lão Phạm, đừng thúc nữa, chuyện này không liên quan tới tướng sĩ, núi ở đây quá cao, tốc độ thế này là tốt lắm rồi, nếu còn thúc sẽ xảy ra chuyện. Nếu sau này tới Thổ Phồn, ngươi cũng sẽ có cảm giác này, thậm chí còn dữ dội hơn, ngươi phải cẩn thận, qua núi sẽ không sao.

Vân Diệp nhìn Vô Thiệt và Viên Thủ Thành đằng sau mình, phát hiện hai ông già này tỏ ra khỏe hơn đám trẻ tuổi bọn họ nhiều.

- Thở thật chậm, hạ thấp nhịp tim là được rồi, không có gì lạ hết.

Vô Thiệt vẫn còn giận Vân Diệp, thứ mình coi như bảo bối y lại không thèm để ý, làm tổn thương lòng tự tôn của ông ta.

Nhìn Viên Thủ Thành bên cạnh, ông ta dám khẳng định, lão già này mà biết chỗ thần kỳ của bốn tấm ngọc bài trong lòng mình, nhất định sẽ điên cuồng giành lấy, đoán chừng còn giết người.

Thế là Vô Thiệt theo tiềm thức kéo chặt áo da, thân thủ của Viên Thủ Thành tựa hồ cũng không kém, nhất là sáu trung niên đạo sĩ bên cạnh ông ta, nhìn tư thế cưỡi ngựa của họ là biết hạng không vừa.

Vân Diệp thì chẳng hi vọng gì được, thậm chí Vô Thiệt thấy Viên Thủ Thành mà ra giá hợp lý, y sẽ vui vẻ bán ngọc bài đi mà không suy nghĩ gì.

Chương 1225: Người Đột Quyết khác thường

Đình Châu, còn gọi là Thất Bát Lý, Hầu Quân Tập sau khi diệt Cao Xương, đuổi người Đột Quyết, liền lập nên Đình Châu, tuyết trên Thiên Sơn thấm nhuần nơi này, mặt đất ngàn vạn mạch giao thông đan xen, là vùng đất lành hiếm có.

Đây đáng lẽ ra là mảnh đất ấm áp tươi đẹp, khi Vân Diệp tới nơi thì bốn phía bốc khói, tiếng chém giết rung trời, quân Đường trên tường thành quân Đường đang dốc sức chống cự, dưới thành người Đột Quyết điên cuồng tấn công.

Vân Diệp tới dưới Câu Lục thành, chiến trường liền yên tĩnh.

Không nhìn rõ quân Đường trên thành vui sướng thế nào, người Đột Quyết dưới thành trong chớp mắt như mất hết sức lực, đánh thành ba ngày lúc sắp công phá, thì đột nhiên đằng sau lưng có vô số thiết kỵ rầm rập ép tới.

Người Đột Quyết sững sờ chốc lát sau đó tản ra, một vạn kỵ binh, gần ba vạn chiến mã sớm đã bao vây thành kín mít, muốn chạy thoát khỏi tay đám quân Đường thèm khát công huân thì khó bằng lên trời.

Vân Diệp xuống ngựa, đứng trên đồi nhìn xuống chiến trường, thấy cổng thành mở rộng, trăm chiến mã còn sót lại từ trong thành xông ra, trừ chia một chiến mã hướng về phía cờ của Vân Diệp, số còn lại truy sát người Đột Quyết.

Điền Nguyên Nghĩa lần nữa xin Vân Diệp cho xử trí tù binh người Đột Quyết, thực ra chẳng cần Vân Diệp nói, chẳng cần hắn xin lệnh, quân Đường nhìn thấy môt hàng người Đường bị buộc vào gậy gỗ, bụng bị rạch ra, tim bị biến mất tự biết có hành động hợp lý nhất.

Có điều Vân Diệp vẫn thấy ba người Đột Quyết còn sống, do quân thủ thành bắt, bọn họ còn có lý trí hơn quân Đường tới sau.

Đất khách gặp cố nhân, vốn phải ôm nhau vui mừng, viên giáo uy khôi giáp rách nát, một cánh tay biến mất, mặt không có nước mặt, chỉ có niềm vui chiến thắng:

- Tiên sinh từ Trường An tới, ắt biết chuyện cố hương, không biết gia phụ còn khỏe không?

- Lão đầu tử mất tước vị rồi, nhưng lòng càng cởi mở, vẫn ăn mười cân thịt, một đấu gạo, chỉ là số lần đi Yến Lai lâu ít hơn, nghe nói là muốn để lại cho con cháu chút gia sản. Khi ta tới Tây Vực, lão đầu tử đi tiễn ta, không nhắc tới ngươi, có điều khi lão đầu tử đi, ta phát hiện con tỳ hưu vàng trên bàn cúng biến mất.

Lưu Tâm Vũ cười vui vẻ, nước mắt ào ào, hướng về phía Trường An lạy ba cái, chắp tay nói:

- Khởi bẩm Đại tướng quân, Chiêu Vũ giáo úy Lưu Tâm Vũ thỉnh chiến.

- Chuẩn! Không giữ tù binh, tìm ra nguyên cớ, diệt!

Tác chiến với người Đột Quyết với quân Đường mà nói vô cùng thành thạo, kỵ binh nặng ở chiến trường kiểu này có uy lực không gì sánh bằng, đao của người Đột Quyết chỉ có thể để lại vệt mờ trên khải giáp quân Đường, còn bách luyện đao quân Đường thêm tốc độ ngựa, dễ dàng cắt thiết giáp người Đột Quyết. Lưu Tâm Vũ thiếu một cánh tay vẫn dũng mãnh như sử tử, dù sao hắn là con của Lưu Hoằng Cơ, hai chân điều khiển ngựa, tay phải múa đao, như muốn đem toàn bộ lửa giận trút ra, Vân Diệp phái hai Huyền Giáp quân theo sát hai bên hắn.

Vân Diệp vào Câu Lục thành, nơi này cách Đình châu năm mươi dặm, nghe nói nơi đó cũng có người Đột Quyết quấy nhiễu, đã có năm nghìn quân tới đó rồi, may mà quan viên và gia quyến của họ vẫn ổn, chỉ có tình hình thương vong của quân tốt không lạc quan, một nghìn quân chỉ còn chưa tới ba trăm, ai nấy đều bị thương.

- Đại tướng quân, từ khai xuân tới nay, tình hình Tây Vực quỷ dị, bộ tộc chuẩn bị tây tiến càng điên cuồng, không biết mệt mỏi rong ruổi sa mạc, thu thập tất cả mọi thứ có thể thu thập, mạt tướng cho rằng bọn chúng đang chuẩn bị vật tư tây chinh.

Lưu Tâm Vũ là trưởng quan quân sự tối cao mà Tô Định Phương để lại, có lẽ lời có hắn thể hiện rõ ràng tâm thái đại tộc Tây Vực nhất, nhưng Vân Diệp có cảm giác không lành, y luôn thấy có chuyện sắp xảy ra, nhìn bản đồ trên tường, mắt Vân Diệp sáng lên.

Vân Diệp lấy tay đo khoảng cách từ Bắc Đình tới thành Toái Diệp, lại lật xem tuyến đường Khúc Trác vẽ cho mình, thình lình hỏi Lưu Tâm Vũ:

- Từ Đình Châu tới Đát La Tư tới hơn một nghìn tám trăm dặm, ở giữa có vô số núi cao, ngươi cho ta biết, lương thực bọn chúng cướp được ở Đình Châu có đủ bọn chúng dùng trong bốn nghìn dặm đi về tập kích không? Ngươi cho ta biết có vị tướng nào đi phái bộ hạ kiếm quân lương cách hai nghìn dặm không?

- Nếu như là ta, ta sẽ vào Bột Luật quốc hoặc Toa Sách quốc cướp bóc cũng tốt hơn tới Đình Châu. Hừ, người Đột Quyết bỏ gần tìm xa là vì sao?

Lưu Tâm Vũ nhìn bản đồ, mày nhíu chặt, Vân Diệp vốn không cần nói, trong lòng y sớm nghi ngờ rồi, đừng nói Bắc Đình, tới Lâu Lan còn xa hơn cũng bị đạo tặc quấy nhiễu.
Chẳng lẽ là do vận đen? Hầu Quân Tập trấn thủ Tây Vực thì thiên hạ thái bình, tới Tô Định Phương cũng bình an, sao mình vừa tới thì bốn phía khói lửa? Là do danh tiếng mình không bằng họ, bị người ta coi là hồng mềm để bóp? Con mẹ nó, chỗ Quách Hiếu Khác cũng bình an vô sự.

Khi Vân Diệp cực kỳ phiền não thì Tiểu Miêu lại vô cùng vui vẻ, ngồi trên lưng lạc đà thổi huân, nàng thích thứ nhạc khí làm bằng đất nung này, chỉ cần lấy sáu ngón tay không ngừng ấn sáu cái lỗ bên trên là có thể thổi ra âm nhạc dễ nghe, hiện giờ mình chỉ thôi ra được tiếng ù ù, theo Hắc Phong nói đã là thiên tài rồi, có một số người học hai năm không thổi được ra tiếng.

- Tiểu Miêu, dừng lại được không, muội thổi suốt đường đi rồi, nghe như khóc vậy.

Cẩu Tử thực sự không chịu nổi, Khúc Trác cầm cuốn sách vờ như không nghe thấy, Hắc Phong đầu lắc lư có vẻ hưởng thụ lắm, chỉ có hắn bị hành hạ.

Quả lê ném vào mặt, Cẩu Tử lập tức im miệng, không phải hắn không né được, mà không thể né, lần này là quả lê, trời mới biết lần sau là thứ gì, chuyện này hắn chịu vô số lần rồi.

Nhìn thấy Cẩu Tử bị bắt nạt, người Lâu Lan cười rộ lên, qua thời gian sống cùng nhau này, họ phát hiện người Đường trừ thích đào mộ người ta lên xem thì không có yêu cầu gì nhiều, lương thực mình trồng do mình ăn, con mình vẫn của mình, mừng nhất là họ còn giết hết được cường đạo.

Khúc Trác đặt sách xuống, nhìn sa mạc mênh mông, tuy toàn thân đã ướt đẫm mồ hôi, hắn vẫn bọc vải dầy trên đầu, giảm thiểu diện tích da thịt lộ ra ngoài không khí.

Ba con chim ưng đặt trong lồng, đó là bảo bối, vạn lần không thể để tổn thất, truyền tin phải dựa vào chúng. Khúc Trác thở dài, chuyện đi Đát La Tư thăm dò tin tức này hắn không nắm chắc chút nào.

Biết được tin tức hạch tâm nhất chắc chắn là nhân vật hạch tâm, sống ở sa mạc năm năm rồi, hắn không thấy một quốc vương ngu xuẩn nào, thực sự là không có, vì kẻ ngu xuẩn sởm bị giết chết rồi.

Đát La Tư hiện giờ chắc chắn là một tòa binh thành, mấy trăm vạn người chen lấn trong khu vực chật hẹp, không biết hỗn loạn thế nào, công việc của mình không dễ dàng, Tiểu Miêu thân thủ cao tuyệt, nhưng tâm tính như trẻ con. Cẩu Tử tuy lão luyện một chút, nhưng bản tính tùy tiện không phải là thám tử tốt.

May mà người Lâu Lan còn dùng được, nhất là Hắc Phong quen thuộc sa mạc vô cùng, dọc đường dựa vào ông ta đuổi được ba nhóm cường đạo, đám cường đạo cũng biết có ngày cần người Lâu Lan giúp đỡ, huống hồ trên lưng lạc đà toàn là vũ khí và giáp da, tuy cũ, nhưng là vật tư thành Đát La Tư cần nhất.

Vân Diệp lấy toàn bộ vũ khí áo giáp thu được của người Thổ Phồn tặng cho Hắc Phong, tiền bán được thuộc về người Lâu Lan, yêu cầu duy nhất là bảo vệ tốt ba người họ, hoàn thành rồi Vân Diệp hứa cho hai mươi người Lâu Lan văn thư thông quan, có thể vào Quan Trung sống.

Hắc Phong cho rằng chuyện này đáng để mình lấy mạng hoàn thành, quá chán cuộc sống trôi giạt trên sa mạc, ông ta hiện chỉ muốn sáng sớm ngủ dậy không cần suy nghĩ hôm nay cường đạo có đánh tới không, không cần ứng phó mức thuế cao không trả nổi.

__________________

Chương 1226: Giáo dưỡng của Vân Thọ

Đầu Vân Thọ chui vào lỗ chó, nhưng người bị kẹt, Lý Tượng ở trước kéo đầu nó, Lý Yên Dung ở sau đẩy mông nó, khó khăn lắm mới qua được một chút, nhưng Vân Thọ phát hiện mình bị kẹt càng chặt hơn.

Lý Tượng ngồi trên mặt đất nói chuyện với Vân Thọ, Lý Yên Dung ngồi ở mặt kia tường khóc, một hoạn quan vô tình phát hiện cảnh này, lập tức kêu lớn, sau đó một đám thị vệ từ hai phía chạy tới...

Lưng Vân Thọ bị rách mấy miếng da, Trường Tôn thị cầm chén trà uống, nhìn thái y bôi thuốc cho Vân Thọ, Lý Tượng run rẩy đứng ở hiên, nếu không phải muội tử kéo thì nó chạy rồi.

Cử động của Lý Tượng không qua được mắt Trường Tôn thị, bà thở dài, hỏi Vân Thọ:

- Lần này là sao? Cửa đàng hoàng không đi lại chui lỗ chó, dù muốn chui cũng phải xem bản thân chui qua được không chứ, sự thông minh thường ngày đâu rồi?

Vân Thọ rầu rĩ nói:

- Cha cháu bảo chỉ cần đầu qua được, người nhất định sẽ qua được, kết quả gặp chuyện, có lẽ cháu béo quá.

Đại điện vang lên tiếng cười, Trường Tôn thị sờ tấm thân béo tròn của nó:

- Cha ngươi nói thường đều có đạo lý, nhưng điều này không thích hợp với ngươi, bé tí tẹo sao lại béo như thế, lỗ chó một xích làm sao ngươi chui qua được, ngươi xem, làm bản thân bị thương rồi, còn hủy một bức tường trong cung.

Vân Thọ cởi trên cổ xuống một cái vòng vàng, hào sảng nói:

- Cháu đền.

Trường Tôn thị xem chữ trên cái vòng, mắng:

- Phúc thọ vĩnh khang, đây là quà sinh nhật Trình gia gia tặng ngươi, ngươi mang ra đền một bức tường.

- Quà của Trình gia gia thì cháu đã nhớ trong lòng, cái vòng vàng này không đáng gì, cha cháu nói, lễ vật không quan trọng, tấm lòng mới là quan trọng.

Trường Tôn thị khen:

- Không hổ là con cái của Vân gia, làm việc phóng khoáng, ngươi nói có lý. Bỏ đi, bức tường đổ không cần ngươi đền, sau này không nghịch như thế nữa.

Trường Tôn thị đeo vòng lại cho Vân Thọ, bảo cung nữ mặc y phục cho nó, sau đó đuổi ra khỏi cung. Vân Thọ lén nháy mắt với huynh muội Lý Tượng, mới ra tới cửa thì nghe thấy Trường Tôn thị quát:

- Quay lại, thiếu chút nữa bị ngươi lừa, còn chưa nói vì sao chui lỗ chó, muốn qua mặt ta không dễ đâu, đây là lần thứ mấy rồi.

Chuyện Lý Yên Dung đi thăm mẫu thân thì đánh chết cũng không thể nói, trong cung ai cũng biết ba đứa bé muốn làm gì, nhưng không dám nói ra, Trường Tôn thị cũng biết, bà chỉ muốn xem ba đứa bé này có dám chịu trách nhiệm không.

Vân Thọ quay đầu nhìn Lý Tượng, thấy nó run rẩy nấp sau lưng mình, Lý Yên Dung cũng thế, đành đánh bạo nói: - Yên Dung nhớ mẫu thân, cứ khóc mãi, cháu đành đi cùng muội ấy, Tiểu Tượng cũng bị cháu kéo theo, nếu người xử phạt, hãy phạt mình cháu, không liên quan tới họ.

- Có đúng vậy không?

Trường Tôn thị không hỏi Vân Thọ mà hỏi hai đứa đằng sau, Lý Tượng toát mồ hôi, rất lâu mới lý nhí đáp:

- Vâng.

Trường Tôn thị thất vọng lắm, bảo cung nữ:

- Trói hai đứa nghiệt chướng này lên ghế, một canh giờ sau mới được thả ra.

Nói xong dẫn đám cung nữ hoạn quan bỏ đi, cắn răn nghĩ:" Con cháu Lý gia không dám gánh vác, vậy cùng chịu khổ đi, nếu chịu khổ cũng không xong thì sớm phong vương đuổi đi xa cho rồi."

Trói trên ghế là phải đem thị chúng, đó là quy củ trong cung, lưng Lý Tượng bị nhét ván trúc, không cong xuống được. Công chúa, phi tần đi qua ai thấy cũng cười.

Vân Thọ chẳng quan tâm, cha mình kể bản thân bị thị chúng không ít, mình cũng bị mấy lần rồi, may đây là cửa cung Lưỡng Nghi, không phải đường Chu Tước, chút thể diện này Vân Thọ không thèm.

Lý Tượng thì mặt lúc xanh lúc trắng, ai dám cười mình là lập tức trừng mắt lên, bị trói trên ghế một khắc với nó là sự dày vò cực lớn. Chẳng biết từ bao giờ, Lý Tượng biết mình là hoàng đế tương lai, thế là nó bỗng dưng thêm cảm giác ưu việt, trước kia là đứa bé nhút nhát, giờ thành đứa bé vô cùng kiêu ngạo, nó xem thường đám đệ muội của mình, thậm chí xem thường luôn cả các thúc bá của mình.

Vân Thọ thì khác, Lý Yên Dung cũng khác, nó cho rằng chỉ hai người này mới có tư cách học tập chơi đùa cùng mình, vừa rồi đối diện với hoàng tổ mẫu, mình lại nói ra chữ "vâng", làm trái tim kiêu ngạo của nó không chịu nổi.
Lý Nhị bãi triều, chắp tay đi dạo trong cung, khi qua điện Lưỡng Nghi phát hiện cảnh tượng thú vị, nổi hứng đi tới trước mặt hai đứa bé, nâng cái đầu gục xuống của Vân Thọ lên:

- Thằng bé béo, hôm nay lại chuyện gì? Không học thuộc bài? Hay là chọc giận hoàng hậu nãi nãi rồi? Xem ra hôm nay phạm sai lầm không nhỏ hả?

Lý Nhị cũng không đợi chúng trả lời, vào điện Lưỡng Nghi, thấy Trường Tôn thị đang ngồi ngây ra một mình, bên cạnh không có một ai, lấy làm lạ, theo lý mà nói hai đứa bé phạm lỗi không cần hoàng hậu lo như thế.

- Quan Âm tỷ, trẻ con thôi mà, có gì to tát đâu, nàng nghĩ thoáng chút, sao lại giận chúng? Bọn chúng chỉ nghịch ngợm một chút, không sai lầm gì lớn.

Trường Tôn thị đứng dậy kéo cánh tay Lý Nhị ngồi xuống giường, bấy giờ mới nói:

- Chuyện không lớn, chỉ là Yên Dung muốn đi thăm mẫu thân, Tượng Nhi, Vân Thọ cũng nó chui lỗ chó, kết quả Vân Thọ bị kẹt, hỏng mất bức tường. Thiếp thân phát hiện Vân Thọ và hai đứa bé này chênh lệch quá lớn, cho nên bực bội.

Lý Nhị ồ một tiếng:

- Gì tới mức đó, luận học vấn, Tượng Nhi còn hơn Vân Thọ, nó có tài nhìn cái là nhớ, Vân Thọ thì không, chẳng lẽ trẫm nhìn lầm? Thằng bé Vân Thọ đó có tài giấu kín?

- Thiếp thân không nói tới học vấn, Tượng Nhi thuộc nhiều sách hơn, chỉ đến thế mà thôi. Vân gia đã có người kế tục, nhà ta chưa có, Càn Nhi trung chính ôn hòa, chính là phẩm chất vua giữ nước, không cần phải lo. Nhưng Tượng Nhi lại không có chút trách nhiệm nào, hôm nay thiếp thân truy hỏi, nó lại đẩy cho Vân Thọ. Thiếp hỏi nó có phải Vân Thọ đưa ra chủ ý chui lỗ chó không, nó trả lời làm thiếp rất thất vọng.

Lý Nhị cười phá lên, vỗ tay Trường Tôn thị:

- Chúng ta chỉ cần đem giang sơn truyền lại cho Thừa Càn, còn về phần Thừa Càn làm sao là chuyện của nó, trẫm bồi dưỡng ra đế vương hợp cách, còn Thừa Càn làm được không là chuyện của nó, nàng phải trách nó mà không phải hai đứa bé ngoài kia. Đoàn Hồng, thả hai đứa bé ra, truyền thái tử tới gặp trẫm.

Đoàn Hồng đáp lời, Trường Tôn thị trầm tư nói:

- Chẳng lẽ môi trường hoàng cung không dạy ra được nhân tài ưu tú? Bệ hạ không ở hoàng cung, Vân Diệp, Thanh Tước cũng không, có phải phương pháp giáo dục của thiếp sai lầm, nếu là thế nên đưa Tượng Nhi vào thư viện, ở đó không có n gười hầu hạ nó, nịnh bợ nó. Lão Lý Cương mà nổi giận thì không ai cứu được nó.

Vân Thọ không biết đế hậu đang nói gì, nỗi khổ duy nhất của nó hiện giờ là giải thích vết thương trên người với mẹ ra sao, nếu nói là mình chui lỗ chó vào lãnh cung, mẹ sẽ sợ chết khiếp.

Nghĩ một lúc, cắn răng nhảy từ xe xuống, lăn lộn trên mặt đất, có nói với mã phu là lưng bị cọ vào càng xe. Lý Yên Dung cứ tròn mắt nhìn Vân Thọ như khỉ nghịch bùn.

- Đừng hỏi gì hết, nói dối một lần là phải dùng vô số lời nói dối giải thích, sau này chúng ta cố gắng đừng nói dối nữa, đau chết thôi.

Vân Thọ tính hết tất cả, chỉ không tính tới mẫu thân nóng tính, thấy nhi tử bị thương liền muốn giáo huấn mã phu, Vân Thọ không nói dối được nữa, khai hết sự thực ra, lão nãi nãi nghe xong mặt mày hớn hở khen không ngớt, mẫu thân sợ tái mặt, đứng không vững, Tiểu Nha cô cô vỗ tay khen hay, lần sau làm chuyện này nhớ mang theo cô cô, thế là cô cô bị lão nãi nãi và mẫu thân tát cho một cái.

__________________

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau