ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1211 - Chương 1215

Chương 1212: Mộ ngựa

Lão Viên cứ vòng vo hỏi chuyện quá khứ của Vân Diệp, hơn nữa lão già này cứ như phượng hoàng, không phải đất phúc không đậu, cực lỳ lo lắng khi thân ở đất hiểm.

Nếu như mình từ trong nước chui ra vậy cứ đào tiếp là được, công tác tiến hành sáu ngày, đã đạo tới gần mạch nước.

Vân Diệp vẫn lệnh gia tướng tiếp tục đào, Viên Thủ Thành lại như kiến bò chảo nóng, lão già cả đêm qua không ngủ, hết quan sát sao lại xem đất, còn lấy năm đồng tiền ra nghịch, tới trưa thì lão già không ngồi yên được nữa, kéo tay Vân Diệp nói:

- Chúng ta phải đi thôi, máu lão phu cứ cuộn lên, cảm giác như đại nạn sắp đổ xuống, hôm qua tinh tượng u ám, lam khí bốc cao, mạch đất bất ổn, đây là sát cục, tiểu tử, ngươi phải tin lão phu.

Vân Diệp gật đầu, y không tin có tử kiếp gì, nguy hiểm duy nhất là bốn gia tướng đang đào cát phía dưới, lão già đã nói thế thì tin một lần vậy, đang định bảo gia tướng leo lên thì nghe thấy Lưu Tiến Bảo ở dưới hố nói lớn:

- Hầu gia, đào được một thứ.

Vân Diệp vừa ghé tới bên hố nhìn xuống, thì uỳnh một cái, mặt đất bắt đầu rung chuyển.

Nếu ngươi không ngừng đảo đất, sẽ đào được thứ gì?

Những người khác xung quanh hô kêu thảm liên hồi, Vô Thiệt nhảy lên lưng một con ngựa, ném dây thừng ra, quấn lấy Lưu Tiến Bảo rồi giật ra ngoài, Lưu Tiến Bảo lăn mấy vòng, mặt toàn máu tươi.

- Đi mau, đất sụp rồi.

Vân Diệp ném Na Nhật Mộ lên ngựa, vỗ mông ngựa một cái, con ngựa kia lao đi, chuyện này Vân Diệp đã gặp rồi, đó là năm xưa ở Thập Vạn Đại Sơn, không ngờ nơi này cũng xảy ra.

Mọi người dốc sức chạy ra xa, không chỉ họ, dã thú trên thảo nguyên cũng chạy trối chết, đàn ngựa được mã vương gọi, chạy vào trong núi, chỉ có một con ngựa chạy về hướng ngược lại.

Vượng Tài chạy xuyên qua rừng bụi gai theo Vân Diệp tới cửa núi, chạy liền một lèo tới cửa núi Vân Diệp mới ghìm cương, quay đầu lại nhìn, kinh hãi không thôi.

Một cột nước màu vàng vọt thẳng lên trời, trông vô cùng quỷ dị, chưa tới một tuần hương, dưới cột nước đã biến đành một cái hố đen nho nhỏ, đất đai bên cạnh vẫn không ngừng sụp đổ, bất kể bao nhiêu đất cũng không lấp đành cái hố đen đó, giữa hố đen chính là cột nước.

- Hầu gia, cái hố đó còn nuốt bao nhiêu đất đai nữa? Liệu có dừng lại không?

Lưu Tiến Đảo tim đập chân run, chẳng qua đào một cái hố sao lại làm trời sụp đất lở như vậy?

Nghĩ tới đó ánh mắt nhìn Vân Diệp càng thêm kính sợ.

- Đương nhiên sẽ dừng, nơi đó hẳn có khe nứt lớn, chúng ta giải phóng động năng cuối cùng của nó, cho nên đất sụp. Đợi đất trống bị lấp kín thì sụt đất sẽ dừng, hầu gia ta năm xưa từng thấy ở Nam Chiếu, chả có gì to tát, sau này ở đây sẽ xuất hiện một cái hồ, không tệ.

Vân Thủ Thành nhìn chằm chằm Vân Diệp:

- Lão phu nằm mơ cũng muốn tới Côn Lôn, bái tế Tây Vương mẫu, nhưng dứt khoát không đi cùng ngươi, ở cạnh ngươi, khả năng gặp họa sẽ cao hơn. Nói thế này đi, ngươi là người trời sinh đã may mắn, ở bên cạnh ngươi bị sét đánh cũng chỉ đánh ta không đánh ngươi, lỗ vốn to. - Giờ hiểu lão phu nói tử địa là sao chưa? Tiểu tử ngươi luôn bài xích lời lão phu, tuy không hiểu vì sao ngươi lại như thế, sư phụ ngươi dù là bán tiên thì sao, không thể cái gì cũng biết, lão phu so với ân sư ngươi thì chỉ như đom đóm, chẳng lẽ vì thế mà ngươi phủ định ánh đom đóm không phải là ánh sáng.

- Giờ đất sụt rồi, giữa ban ngày ban mặt, đó là trời cao cảnh cáo, tiểu tử, đằng đi thăm dò chuyện vượt ngoài năng lực của ngươi nữa, nhớ kỹ.

Người khác nghe mà kinh hãi, chỉ Vô Thiệt là không nói gì, cùng Vân Diệp ngắm nhìn hố đen ngày càng lớn, kỳ cảnh này cả đời khó thấy một lần.

Vân Diệp thấy nuối tiếc vô cùng, nếu có núi lửa phun ra mới là kỳ cảnh nhân gian, buổi tối nghỉ chân ở cửa núi, Vân Diệp ngủ ngon lành trong tiếng động trời long đất lở, kết quả này rất tốt, đôi khi không có kết quả là đáp án có thể chấp nhận.

Trời còn tờ mờ sáng Vân Diệp đã tỉnh, phát hiện những người khác đều thức suốt đem.

Tiếng đất lở đã biến mất, chỉ có cột nước trắng xóa vẫn phun ra mãi.

Vô Thiệt nói với Vân Diệp:

- Thứ này ngươi giải thích ra sao, lão phu cả đêm không ngủ, cứ nghĩ đây chính là Bạch Ngọc Kinh, ngươi còn nói mình không liên quan tới Bạch Ngọc Kinh sao, thứ này do Lưu Tiến Bảo đào ra từ trong hố.

Vân Diệp kinh ngạc nhìn thấy một tấm ngọc bài trong trong tay Vô Thiệt, nửa bình Nhị Oa Đầu là của mình, nhưng thứ này thì không phải, kiếp trước mình làm gì có cơ hội tiếp xúc với loại văn vật quý giá như thế?

Ba tấm ngọc bài khác đều ở trong quân, cầm về xem, rốt cuộc có bí mật gì.

Mặt trời đã xuất hiện, hố lớn hoàn toàn lộ ra, không nhìn thấy đáy, cạnh mắt suối có một ngọn núi nhỏ, không hề bị ảnh hưởng gì, sơn cốc trước kia thì đã biến mất, Viên Thủ Thành lấy la bàn ra xem phong thủy, cười khổ nói với Vân Diệp:
- Hiện giờ phong thủy biến thành cực tốt rồi, nhất là miệng suối phun kia càng tuyệt vời. Tiểu tử, ngươi có định chôn lão phu nhân của ngươi ở đây không, nếu không thì ta định chết rồi sẽ chôn ở đây, để con cháu đời đời không lo cơm áo nữa.

- Nhường tiên sinh, nãi nãi của tiểu tử qua đời sẽ chôn trong mộ tổ, đoàn tụ với người nhà, chẳng thể lẻ loi ở đây. Có điều đám ngựa ngoài kia không được đụng vào, nếu không đừng trách ta trở mặt.

Viên Thủ Thành điên thật rồi, tóm cổ áo Vân Diệp rống lên:

- Tiểu vương bát, phong thủy nơi này trái có thanh long phải có bạch hổ, sau có phượng hoàng, nước sâu không thấy đáy nối thẳng tới long mạch. Tiểu vương bát đản ngươi dám nói không hiểu thuật phong thủy hả, ngươi là kẻ âm hiểm nhất, chỗ không tốt duy nhất ở đây chính là đàn ngựa hoang kia, ngươi không cho ai đụng tới, nói trắng ra là không muốn cho lão phu an nghỉ ở đây, muốn thiên quan vạn mã tới chinh phạt lão phu phải không?

Vô Thiệt cười lớn:

- Nếu có tác dụng thì lão phu muốn chôn ở đây, lão phu là võ nhân, thích nhất là chinh phạt, thế là càng tốt, chết rồi không sợ cô đơn.

Viên Thủ Thành khinh bỉ nhìn Vô Thiệt:

- Ngươi sắp thành cương thi rồi, lại là âm nhân, khi chết không kiếm chỗ hướng về ánh mặt trời chôn để kiếm ít dương khí, chẳng lẽ kiếp sau vẫn muốn làm hoạn quan?

Vô Thiệt mặt thoáng hiện vẻ đau đớn, ông ta không dám đốp chát lại Viên Thủ Thành, nhưng Vân Diệp chẳng ngại, chỉ ngọn núi đỏ:

- Nơi đó có mỏ đồng lớn, đợi Lão Viên chôn xuống đất, chúng ta liền khai thác mỏ đồng, so với vận mệnh quốc gia mà nói, cơm áo của con cháu Lão Viên chẳng là gì.

Vô Thiệt bật cười, quay trở lại tảng đá ngồi, nhắm mắt tiếp nhận Na Nhật Mộ và Tiểu Miêu ân cần bóp vai, không thèm nhìn Viên Thủ Thành nữa.

Viên Thủ Thành vừa rồi gấp quá lỡ lời, nhưng cái mộ cực tốt này lại không muốn mất, hoàn hoãn nói với Vân Diệp:

- Ta tìm cho đàn ngựa bãi cỏ tốt nhất, đưa bọn chúng đi, chỉ cần ngươi không khai thác đồng ở đây thì cái gì cũng có thể thương lượng.

- Miễn, nơi này là quê của Vượng Tài, dù là mộ tốt cũng là của Vượng Tài, thiên hạ lớn như vậy, mộ tốt thiếu gì, chúng ta còn đi Tây Côn Lôn mà, tới khi đó chôn ông ở đất thần tiên không tốt hơn à? Cần gì tranh với con ngựa.

Vân Diệp kéo Vượng Tài tới:

- Đây là nhà nó, cũng là nơi nó chết, cho ông biết, không ai có thể cướp được với Vân Diệp ta.

Viên Thiên Cương nhìn Vượng Tài ngốc nghếch liếm tay Vân Diệp, thở dài một tiếng rồi không nói nữa, quất ngựa trở về doanh trại.

__________________

Chương 1213: Sa châu

Suối nước biến thành suối phun, sơn cốc biến thành hố lớn, đó là biến hóa Vân Diệp mang tới, cầm ngọc bội hướng về phía mặt trời xem, không thấy gì cả, có lẽ góc độ không đúng, chơi một lúc rồi thúc ngựa đi tiếp.

Vượng Tài đứng bên sườn núi hí lên với đàn ngựa ở chân trời rồi đuổi theo Vân Diệp, bắt đầu kiếm cái ăn trong túi, với nó mà nói kỳ động dục đã qua, cuộc sống quay lại quỹ đạo cũ.

Ngũ lễ tư mã đem nhất cử nhất động của Vân Diệp viết vào tấu chương, phái tâm phúc ngày đêm đưa tới Trường An, miêu tả biến hóa của sơn cốc cực kỳ đặc sắc:" Ngày mùng ba, Vân hầu đào suối, lát sau thủy long vọt cao mười trượng, đất sụt ngàn xích, có u hồn gõ trống, lại có thần tiên hiển thánh, khi mặt trời mọc, mọi thứ an định. Viên sư nói, nơi này phong thủy tuyệt thế, muốn chôn nơ này, Vân hầu nói, nơi này mà mộ ngựa mà thôi..”

Lý Nhị cầm mật tín xem ba lượt, lại lấy tấu chương của quan viên địa phương Lan Châu báo lên, bên trên có viết huyện Kim Thành có địa chất nhỏ, rồng trở mình làm bách tính thất kinh, lập tức ổn định lại.

- Mộ ngựa? Cũng thoải mái thật đấy, thế cũng tốt, Bạch Ngọc Kinh nói cho cùng là hoa trong gương, trăng trong nước, hủy đi cũng không có gì đáng tiếc, chỉ tiếc phong thủy tuyệt địa lại biến thành mộ ngựa.

Vân Diệp đặt ngọc bài theo góc độ ánh mặt trời, xem có biến hóa kinh người gì, dưới hố lại đào được ngọc bài, do ai đặt? Mặt trời chiếu lên ngọc bài, ba cái đầu tiên đều có bóng chiếu ra, chỉ cái cuối không có gì, quái lạ. Vô Thiệt chưa từ bỏ, điều chỉnh góc độ lần nữa, vẫn không có gì. Vân Diệp đưa hết ngọc bài cho ông ta:

- Ông thong thả nghiên cứu, tìm ra chỗ nào khác biệt nói với ta một tiếng là được, đại quân sắp vào thành Sa châu, sự vụ phức tạp, ta không có thời gian chú ý thứ này.

Y phủi tay xong bỏ lại một mình Vô Thiệt run run cho ngọc bài vào túi, cẩn thật cất trong lòng, sau đó bảo với Tiểu Miêu:

- Dám tới gần lều vi sư, giết không tha.

Đại quân không vào Sa châu, đó là thông lệ, khi hoàng triều Lý thị diệt cha con Tiết Cử, các họ Trương, Tác, Tào, Âm, Lệnh Hồ đã dùng chiến công đổi lấy điều kiện đại quân không vào Sa châu, mỗi năm Sa châu cũng tiến cống cho Trường An, thực tế không chỉ Sa châu bị những đại tộc này khống chế, mà cả Túc châu, Lương châu đều thế, đây là mối họa lớn.

Hà Tây là hành lang trọng yếu vào An Tây, Bắc Đình, với tính bá vương của Lý Nhị sao có thể để lại mối họa này, Vân Diệp tới Bắc Đình, nhiệm vụ trọng yếu nhất là diệt trừ ẩn họa.

Đại quân thay phiên của Tô Địch Phương cũng đang chậm rãi tới gần Sa châu, trong thời gian ngắn đất Hà Tây có bảy vạn quân, đây là lực lượng đủ diệt quốc. Vân Diệp không tin đại gia tộc đứng đầu là Lệnh Hồ Chu thứ sử Sa Châu có cách nào phản kháng được.

Quan viên thay thế Lệnh Hồ Chu đang ở hậu doanh, chỉ cần đại quân diệt năm họ lớn kia, bọn họ lập tức tiếp nhận chính lệch địa phương.

Lý Nhị hiện giờ thấy trên mặt đất có cục đá vướng chân cũng khó chịu, làm sao cho người ta cát cứ trên lãnh thổ của mình, Lý Nhị chưa bao giờ cho rằng văn thư năm xưa ký kết có lực ước thúc gì, giận mấy nhà này không biết tiến lui.

Mượn thương nghiệp qua lại giữa Tây Vực và Đại Đường, trong thời gian ngắn Sa châu biến thành ấp lớn, thương lữ không dứt, hàng hóa cũng liên tục rơi vào túi năm nhà này.

Khi rời Trường An, Vân Diệp có mang chút tiền bị Biện Cơ cướp hết rồi, giờ nghèo rớt, Lý Nhị chính miệng dặn Vân Diệp, quân lương xuất chinh của y đòi năm nhà n ày.

Nhà Quan Đình Lung ở Sa châu, Vân Diệp phái một đội binh sĩ đón cả nhà Lão Quan ra, khi thê tử Lão Quan hỏi vì sao, đội chính đón người trả lời:
- Đại quân sắp công thành, đại soái nhà ta và Quan thứ sử là chí giao, sao có thể để lão phu nhân bị chiến hỏa liên lụy.

Già trẻ Quan gia tức thì cuống lên, ngay chó mèo trong nhà cũng mang đi, chẳng hiểu sao lời này bị truyền ra ngoài, toàn bộ Sa châu rơi vào hỗn loạn. Bách tính không hiểu đại quân nước mình vì sao lại đánh thành của chính mình, người hiếu sự chạy lên tường thành, chỉ thấy đại quân đông nghìn nghịt đang dần dần áp sát, xem dáng vẻ chừng không định tha cho bất kỳ ai, bời vì cách công thành đánh ba bỏ một cũng không dùng.

Giết người là chuyện của Tô Định Phương, hiện Vân Diệp chỉ muốn lấy quân lương, sau đó đưa quan triều đình lên làm thứ sử là xong việc.

Vân Diệp thực ra không hiểu, Đại Đường đã bình an bao năm, bọn họ dựa vào cái gì mà không giao Sa châu ra? Khi lập quốc vạn sự gian nan, Lý gia đương nhiên giữ lời, khi đó chỉ cần giết được cha con Tiết Cử là đại thắng, chuyện khác từ từ tính, dù sao võ lực của Bá vương Tiết Cử không ai bì được.

Úy Trì Cung là mãnh tướng thiện chiến nhất của Lý gia cũng bị Tiết Cử đập một sóc hộc ba đấu máu, dưỡng thương một năm mới lành, hiện nhắc tới Tiết Cử với Vân Diệp cũng mặt mày nghiêm túc. Thái tử Lý Kiến Thành bị Tiết Cử đánh bại, Lý Nguyên Cát thiếu chút nữa bị bắt sống. Lý An Viễn. Lưu Hoằng Cơ bị Tiết Cử bắt sống, đại tướng Mộ Dung La Canh bị Tiết Cử chặt đầu treo lên cờ. Sau khi đại thắng, Tiết Cử dốc quân đánh Trường An thì bị Lý Nhị liều mạng chặn ở Tần Châu, khi đó Hà Tây, Lung Hữu đã mất sạch rồi.

Đúng lúc Lý Nhị đã hết kế thì Tiết Cử lại bệnh chết, nếu không đại quân của Tiết Cử đã xâm nhập được vào Quan Trung, lúc đó thiên hạ về tay ai còn chưa rõ, cho nên khi ấy chỉ cần có viện binh, điều kiện gì Lý Nhị cũng chấp nhận.

Hiệp nghị đạt thành, các đại gia tộc kia chuẩn bị xuất binh thì Tiết Cử chết, bọn họ chẳng tốn mũi tên đã kiếm được đại công, làm Lý Nhị ngày đêm nơm nóp lo sợ phòng thủ Tần châu tức suýt chết, nếu biết Tiết Cử sắp chết thì ký hiệp nghị kia làm gì?

Lý Nhị luôn đợi mấy đại gia tộc kia mời triều đình phái quan viên tới Sa châu, như thế cấp cho các gia tộc kia ít danh hiệu vinh dự là điều nên làm, kết quả đợi tới mười mấy năm không có tin tức gì, không nhịn được nữa, Lý Nhị quyết định phái Vân Diệp đến hỏi, các ngươi muốn mạng hay muốn giữ hiệp nghị kia?

Phái đại quân tới là để chinh phạt, không phải dọa ngươi một chút rồi đàm phán, cương đao rút ra không có máu là không cho vào.

Vân Diệp dẫn ba vạn bộ hạ viễn chinh, làm gì có chuyện để lại cái gai trên yếu đạo về nhà, bất kể y có muốn hay không, vì an nguy của đại quân, cũng không cho phép bản thân có chút thương xót nào.
Vân Diệp cưỡi Vượng Tài đứng dưới cờ chữ Vân, trống đang đánh, qua ba lượt, đại quân sẽ công thành, dù cửa thành đã mở, Vân Diệp vẫn lệnh đại quân leo thành xông vào, biểu dương vũ lực phải làm tới cùng, khiến tất cả vỡ mật, giáp sĩ leo thành là cảnh tượng trong ác mộng mới có.

Lệnh Hồ Chu dẫn một đám người mặt như tro tàn từ trong thành đi ra, miệng không ngừng lẩm bẩm:

- Ta biết thế nào cũng có ngày này mà, ta biết thế nào cũng có ngày này mà.

Vân Diệp phất tay, một đội kỵ binh xông tới, tiếng kêu thảm vừa vang lên đã tắt ngúm, đợi bụi đất lắng xuống, những người kia đã biến thành tử thi.

Ngũ lễ tư mã mặt lạnh tanh tới đếm xác thống kê, phát hiện còn có cái tên chưa bị gạch đi, liền lần nữa lệnh gõ trống, danh sách này hôm qua đã giao cho Lệnh Hồ Chu một bản, là danh sách giết người.

- Đại tướng quân, còn thiếu bảy người, đám người này vì tính mạng của bản thân mà bấp chấp tính mạng cả nhà, xin Đại tướng quân hạ lệnh cho ti chức vào thành lùng sục.

- Lão Phạm, đây là ý chỉ của bệ hạ, chúng ta không làm trái được, đạt được mục đích là quan trọng nhất, đừng giết người quá nhiều, sau đả kích luôn là vỗ về.

Phạm Hồng Nhất chắp tay vâng lời, đại đội giáp sĩ từ bốn phương tám hướng vào thành.

Vân Diệp xuống ngựa, ngồi trên ghế đợi tin, thảo nguyên sơ xuân vô cùng khô ráo, máu thi thể chảy ra mau chóng bị đất hút hết, không có mùi máu tanh quá nồng truyền tới.

Chưa tới trưa thì Phạm Hồng Nhất đã mang bảy cỗ thi thể tới, mang sổ cho Vân Diệp xem, Vân Diệp hỏi:

- Giết bao nhiêu.

- Theo lời dặn Đại tướng quân, không để liên lụy quá nhiều, chỉ chém ba bảy người.

- Báo lên đi, mời thứ sử Sa châu bắt đầu an dân, ba ngày sau đại quân xuất phát.

- Vâng.

Vốn chỉ cần phái vài tên cai ngục tới là xong việc, Lý Nhị lại muốn đại quân tới làm, thực ra là để trút hận thôi.

__________________

Chương 1214: Định nghĩa về thần tiên

Nhìn mấy điểm tiếp tế thưa thớt trên bản đồ rộng lớn, Vân Diệp chỉ còn biết thở dài, quân nhân Đại Đường không sợ xuất chiến, chỉ lo hậu cần.

Thành trại ở Quan Trung chi chít, trăm dặm có dăm ba huyện thành, nhưng ở đây cách nhau cả ngàn dặm mới có một cái.

Đáng lẽ tới Bắc Đình thì qua Ngọc Môn Quan là thích hợp nhất, hiện không được, mùa xuân là lúc thành ma quỷ ngoài quan khủng bố nhất, tướng sĩ Quan Trung chưa qua nơi kinh khủng như thế không khéo chưa đánh đã tan, chuyện tướng sĩ từ Bắc Đình về tới Trường An còn nghe thấy tiếng ma quỷ kêu gào, nửa đêm nổi điên giết người nhà mình, sau đó tự sát nhiều vô số, cho dù không giết người cũng run rẩy rúc vào góc tường kêu cứu.

Vân Diệp không muốn bộ hạ mình cũng như thế, nên quyết định đi Dương quan, tránh thành ma quỷ, đi đường vòng tới Lâu Lan, xem nơi tàng quân mà Địch Nhân Kiệt chuẩn bị cho mình.

Tính đường đi, phải mất sáu nghìn dặm, dù mỗi ngày đi không nghỉ cũng chỉ được năm mươi dặm, thế thì cũng mất tới bốn tháng, dù đại bộ phận quân mình là kỵ binh, ngày đi trăm dặm thì cũng mất hai tháng, đó là cực hạn.

Vân Diệp ngây ra nhìn đường màu đỏ trên bản đó, đó là tuyến đường hành quân mấy vị lão soái dày công chuẩn bị cho mình, lúc nào cũng đảm bảo đại quân có hai tuyến được để đi, đảm bảo nguy hiểm bị phục kích giảm xuống một nửa, nửa còn lại dựa vào Vân Diệp.

Hiện Hồ Tử tây chinh không chỉ riêng Đột Quyết, Thổ Cốc Hồn, Tiết Duyên Đà, còn thêm vào các tiểu quốc của Tây Vực, khi Vân Diệp nhìn tình báo thương đội của mình thống kê, chỉ muốn đập đầu vào tướng, Cô Sư, Lê Hiên, Thân Độc, Hoan Tiềm, Đại Ích, Tô Giới... Toàn là quốc gia quái quái gì? Chẳng trách Lý Nhị cho rằng quyền hạn của Tô Định Phương không đủ sử lý sự vụ, nhất định muốn mình tới.

Lòng phiền não rời lều ngẩng đầu nhìn bầu trời chi chit sao, lòng đột nhiên sinh cảm khái vô cùng, lẩm bẩm vài tiếng, mặc kệ đất có sạch hay không, nằm xuống, hai tay gối sau đầu, định ngắm nhìn trời sao thỏa thích, nếu như có thể gặp một giấc mơ đẹp nữa thì càng tốt hơn.

Niềm vui ngắn ngủi thế thôi mà Viên Thủ Thành cũng không định cho Vân Diệp hưởng thụ một mình, đồ tử đồ tôn của ông ta trải lên mặt đất một tấm thảm tuyệt đẹp, lão già ngồi xuống, không nhừng lải nhải với Vân Diệp nhận thức của mình về thế giới.

- Từ Tam Hoàng tế thế, Ngũ Đế định nhân luân tới này, chúng ta chưa bao giờ có vùng trời đất rộng lớn như thế để rong ruổi, từ nam tới bắc phải đi hết một năm, từ đông sang tây đoán chừng cũng phải đi hết một năm.

- Tiểu tử, quốc gia lớn như thế, đủ chúng ta vẫy vùng trong đó rồi, cho nên ngươi đừng suốt ngày mặt mày nhăn nhó nữa, chúng ta phải có truy cầu cao hơn một chút.

- Ví như thần tiên? Ta chẳng có chút hứng thú nào với thần tiên hết.

Vân Diệp bực bội trả lời: - Ngươi đương nhiên không có hứng thú, thứ đó người từng có, cho nên ngươi không biết trân trọng, lão phu có thể tưởng tượng ra, khi đó ngươi còn nhỏ, chẳng hề có chút thiện cảm với trường sinh, vì ngươi cho rằng mình còn sinh mệnh rất lâu để tận hưởng. Giống như nữ nhân, khi chưa có thì lòng ngứa ngáy, có rồi thì chẳng qua chỉ đến thế, huống hồ khi ngươi có được thì còn quá nhỏ, không biết diệu thú trong đó.

Cái bình rượu Nhị Oa Đầu được Na Nhật Mộ cất giữ chứa đầy rượu ngon, hiện nằm trong tay lão già, nói một câu lại uống một ngụm, nếu không nghe thấy lão ta nói cái gì thì còn tưởng rằng đây là một vị cao nhân phong độ lỗi lạc.

- Không phải, cảm giác của ta với lão bà sao càng sống với nhau lâu, lại càng thấy quý trọng? Trên đời này mỹ nữ nhiều như thế, chẳng lẽ ông có thể kéo lên giường hết sao? Đến hoàng đế cũng không làm được, người khác ôm mỹ nữ mây mưa, ta ôm lão bà xấu ngủ khì, khó nói ai cao hơn ai được.

Viên Thủ Thành cười khà khà đổi giọng:

- Nhan lão đầu trước khi chết không nói cho ngươi chuyện liên quan tới Hoa tư chi quốc? Lão già ta nói lung tung quen rồi, ngươi có thể không tin, chẳng lẽ ngươi nghĩ Nhan lão đầu nói ngươi cũng không tin, lão già đó là loại một chữ thừa cũng không chịu nói, lão ta nói đã gặp người của Hoa tư chi quốc là nhất định đã gặp.

- Năm xưa lão già đó nói với lão phu, năm Đại Nghiệp thứ năm từng gặp một người của Hoa tư chi quốc, lão phu không hoài nghi chút nào, chỉ có tên tiểu tử ngươi mới nghi thần nghi quỷ cho rằng lão già đó nói bậy, cẩn thận lão từ từ trong mộ nhảy ra tìm ngươi tính xổ. Lão ta sống lâu như thế mà chưa từng có một ai nói lão ăn nói lung tung, chết rồi lại bị tên tiểu tử nghi ngờ, ngươi nói xem, lão ấy có thể ngủ yên dưới mộ không?

Thực ra đây chính là điều Vân Diệp nghi hoặc, Nhan Chi Thôi tuyệt đối không thể nói dối, phán đoán ông cụ đưa ra không thể tùy ý phủ định, vì đó là kết quả ông cụ đã suy xét kỹ càng.
- Tiên sinh có thể nói cho ta biết thần tiên trong mắt tiên sinh là gì không? Rời núi lấp sông, hay là cưỡi mây đạp gió, rải đậu thành binh?

Cứ lải nhải nói chuyện thần tiên làm Vân Diệp bực mình:

- Muốn tìm thần tiên thì trước tiên phải định nghĩa rõ ràng về thần tiên đã, không thể giống đám tục nhân ở Trường An nhìn thấy chút chuyện thần kỳ là chụp ngay cái mũ thần tiên lên.

Viên Thủ Thành ngớ ra, ông ta sống lâu như thế, lần đầu tiên có người muốn ông ta cho một định nghĩa chính xác về thần tiên, từ khi ông ta hiểu chuyện cho tới nay, nhận định thần tiên là thần tiên, chưa bao giờ nghĩ phân biệt, giờ đột nhiên nhắc tới khác biệt giữa người và thần tiên làm ông ta hoang mang.

- Đấy, ngay chính bản thân ông còn không biết thần tiên là gì, làm sao đi tìm được. Ông nói thần tiên có thể bay, hiện giờ người ngồi khinh khí cầu bay lên nhiều lắm rồi, ông cho một con lợn lên nó cũng bay được. Ông nói thần tiên sức khỏe vô cùng, hiện thư viện chế tạo ra cần cẩu, có thể khiến một học sinh yếu đuối dễ dàng nâng tảng đá nghìn cân, chẳng qua chỉ là quay cái bánh xe, cuộn vài vòng dây thừng thôi, chẳng có gì thần kỳ.

- Ông nói trường sinh bất lão, đây là điều đáng ghét nhất, ông đã là điềm lành sống rồi, hơn muột trăm hai mươi tuổi, đến Bành Tổ cũng chỉ sống một trăm ba mươi tuổi mà thôi, thế này đã là khó kiếm rồi. Ông kiếm được người trường thọ hơn ông không? Tiểu tử rất muốn bái kiến một phen.

- Cho nên tiểu tử không hiểu, ông và đám người kia sao cứ một lòng đi tìm thần tiên? Nhất định là ông biết Điền Tương Tử, bị ta bịa ra một lời nói dối nực cười, không ngại gian khổ tới bắc cực tìm thiên môn, cho dù cuối cùng thân tử đạo tiêu cũng không từ bỏ, nguyên nhân là vì sao?

- Không phải tiểu tử bất kính với tiên sinh, mà tiểu tử khinh thường người có ý đồ trường sinh bất lão, tiên sinh cũng không phải ngoại lệ.

- Vì muốn trường sinh mà đế vương anh minh mất đi sáng suốt, bị đám lừa gạt vờn trong lòng bàn tay. Vì trường sinh mà cao nhân trí tuệ sâu tựa biển như Điền Tương Tử bị dị tượng thiên địa nho nhỏ làm đến chết cũng hô không hối hận. Giờ tới tiên sinh, tiên sinh muốn có kết quả như thế nào.

- Trong đầu tiểu tử chứa đầy chuyện kỳ quái, tiên sinh muốn dị tượng, ta nhất định có thể tìm thấy, ví như tiên sơn ngoài biển, như nơi Tây Vương mẫu sống trên Côn Lôn, ta còn có ở trên hòn đảo xa xôi có vô số người đá khổng lồ, không ai có thể biết tảng đá nặng mấy chục vạn cân sao có thể chồng lên nhau, tiên sinh có muốn đi xem không?

HẾT Q 19, xin nghỉ 1 ngày

__________________

Chương 1215: Người bị lãng quên

Giữa sa mạc bao la và thảo nguyên, từng bụi, từng mảng cỏ úa màu đứng vững vàng trong cát bụi, đầu ngọn có nụ hoa đỏ rực như đầu diêm, có nụ đã nở, nở ra một thứ hoa màu trắng, ngoan cường khoe sắc trong tiếng gió rít, dưới ánh tàn dương, nghe nói nó còn độc hơn sói, mang tới sự tử vong và khiếp hãi.

Nhưng người từ trong sa mạc đi ra nhìn thấy nó là thấy hi vọng, biết sau lưng nó là sinh mệnh và thắng lợi. Chỉ có nó mới sống được trong hoàn cảnh khốc liệt, đồng thời nở hoa như kỳ tích.

Vân Diệp không thích lang độc hoa, y thích kim lộ mai hơn, cùng là hoa sinh trưởng rìa sa mạc, kim lộ mai vàng rực làm người ta yêu thích hơn nhiều. Na Nhật Mộ cưỡi ngựa phóng trên mặt cỏ, thấy kim lộ mai đều cúi người xuống hái, cùng lúc đó chiến mã của nàng vẫn chạy, được tướng sĩ reo hò như sấm rền.

Vân Diệp không thích lang độc hoa, Vượng Tài cũng không, miệng có nó sưng vêu, nước bọt chảy ròng ròng, không ngừng lấy vó dẫm nát bét lang độc hoa mới thôi, vừa rồi nó vì tò mò mà ăn lang độc hoa, bị Vân Diệp vội vàng móc ra, còn lấy nước sạch rửa miệng cho nó, tiếp đó miệng nó sưng lên, đây là kết quả tốt nhất rồi, lang độc hoa cực độc.

Đi trong sa mạc nửa tháng, tướng sĩ mệt mỏi, Vân Diệp hạ lệnh nghỉ ngơi ba ngày, một số thương đội nghỉ ngơi ở đây thấy đại quân theo thói quen hiến lễ vật lên, nhưng ngay cả cửa đại doanh cũng không vào được.

Ốc đảo này không lớn, chu vi có ba dặm, viễn cổ có lẽ là một cái hồ lớn, giờ đã cạn rồi, nhưng lượng nước ngầm sung túc vẫn làm nó giữ được màu xanh.

Hành quân trong sa mạc cực kỳ gian khổ, ngựa Trung Nguyên không quen với nơi này, mặt cát nóng rang làm chiến mã ngã gục, tha làm người bị thương chứ không muốn lấy vó sắt chạm vào cát nóng nữa.

Hiện giờ mới chỉ là tháng tư mà thôi, Vân Diệp không dám tưởng tượng tới giữa hè thì làm sao, thương cổ đều mang lạc đà, tuy chậm chạp, nhưng được cái ổn thỏa, muốn vượt qua sa mạc, ngựa không thích hợp lắm.

- Đại tướng quân, ngựa của chúng ta đã tổn thất nửa thành, mà mới chỉ đi được một nghìn dặm, nếu tới Lâu Lan có khi tổn thát một thành.

Phạm Hồng Nhất nhìn binh sĩ giết chiến mã ngã xuống đất, vô cùng lo lắng:

- Giờ đã hiểu vì sao Hán vũ đế chinh phạt Tây Vực phải dùng hết quốc lực chưa? May mà chúng ta hơn thời Hán trăm lần, nếu không chẳng nhẹ nhàng thế đâu. Ta không muốn thấy một cuộc chiến định vận mệnh của cả quốc gia, quốc gia như thế quá yếu ớt.

- Lão Phạm, mảnh đất này khắp nơi là anh linh tộc ta, chúng ta không được làm mất mặt, đành tiến về phía trước. Nói thực, cũng chẳng có đường về mà đi.

- Hạ quan hiểu, nơi này cách Lâu Lan bốn trăm dặm, vì sao đại soái không đi liền một hơi, sĩ khí một khi buông lòng, tướng sĩ không dám đi qua vùng tử vong này nữa.

Phạm Hồng Nhất lúc lo cho ngựa, lúc lo tiếp tế, giờ lại lo cho binh sĩ.

- Đánh một trận là ổn thôi.

Vân Diệp cười đáp: - Nơi này là hoang mạc không người, không biết đại soái định đánh ai?

Vân Diệp lấy trong lòng ra một bức thư hàm đưa cho hắn, bản thân đi đón Na Nhật Mộ, Na Nhật Mộ mang đầy hoa vẫn đẹp hơn hoa, cười thích chí đuổi Vượng Tài không muốn động đậy phải chạy khắp nơi, Vân Diệp kéo tay nàng đi lên ngọn đồi nhỏ xanh biếc, dựa lưng vào nhau chợp mắt một lúc.

- Các huynh đệ, chúng ta có trận để đánh rồi.

Phạm Hồng Nhất mừng phát cuồng, là quân nhân mà gần mười năm không được đánh trận, giờ có cơ hội máu xộc lên đầu:

Mỗi năm vào tháng tư là thời tiết tốt nhất qua lại Tây Vực và Đại Đường, thời điểm này vô số cường đạo xuất hiện, ít thì vài trăm tên, nhiều thì bốn năm nghìn tên, đi qua đâu chỉ để lại xác chết, năm nay cũng thế, Địch Nhân Kiệt chuyên môn gửi tin cho sư phụ thời gian và đại điểm cường đạo tấn công.

Hắc Phong đã vứt bỏ tất cả, giờ chỉ muốn sống thoải mái phần đời còn lại, nếu lập đủ công huân có thể chuyển vào trong quan sống, ông ta định mở quán rượu nho ở Trường An.

Thế nên công ta đem thời gian và địa điểm cường đạo Thổ Phồn tập kết hàng năm cho Địch Nhân Kiệt biết, trước kia lương thảo của cường đạo do người Lâu Lan cung cấp.

Năm nay đám cường đạo đó lại tới, Địch Nhân Kiệt để Hắc Phong tiếp tục cung cấp lương thảo và tin tức cho cường đạo, Trình Xử Mặc mừng rỡ định một mình nuốt đám cường đạo này, kết quả phát hiện điều bất thường, bất kể nhóm cường đạo lớn hay nhỏ, đều tập kết lại, chuẩn bị đoàn kết với nhau, ba nghìn nhân mã của hắn không đủ, đành truyền tin cho Vân Diệp.

Tin tức không phải tới từ một nguồn, nhưng Vân Diệp và Địch Nhân Kiệt lại cùng đem công lao đặt vào Hắc Phong, hán tử bán thịt dê ở trong thành Thiện Thiện bị sư đồ bọn họ xóa tên khỏi phần công lao này. Nước Thiện Thiện bị đại tướng Vạn Độ Quy thời Bắc Ngụy tiêu diệt, giờ chỉ còn lại tòa thành Thiện Thiện, thành trì ở hoang nguyên vốn là vật vô chủ, do con đường tơ lụa thông suốt trở lại, tòa thành hoang vu hơn trăm năm này mới dần có bóng người, nhân khẩu ngày càng nhiều hơn.

Nhiều người sẽ xuất hiện một thứ gọi là anh hùng hào kiệt, thắng mười người là anh, thắng trăm người là hùng, địch ngàn người là hào, địch vạn người tất nhiên là kiệt, cho nên các anh hùng hào kiệt qua một trận chém giết, tòa thành liền có chủ nhân, có thành chủ, mọi thứ quay trở lại như trước khi Vạn Độ Quy tới.

Cổng bắc thành có một quán thịt dê, chủ quán là Hán gia tử, nghe đồn là làm ăn thất bại, không còn mặt mũi trở về, đành mở quán ở đây kiếm sống.

Chủ quán rất dễ tính, rất tốt, giỏi kết giao bằng hữu, chẳng biết năm nào gặp vận, cưới một nữ nhân Nam Chiếu làm lão bà, hiện đã có hai đứa con.

Canh thịt dê do hắn làm có thể xưng là nhất tuyệt, thành chủ đại nhân mỗi ngày không ăn một bát canh thịt dê thì ngứa ngày không ngủ được, dưới sự bảo hộ của thành chủ đại nhân, quán này luôn làm ăn rất tốt.

- Kiển Nương, vô ưu thảo của chúng ta không còn nhiều, chỉ cần đảm bảo trong canh của thành chủ có, canh người khác không cho vào nữa, đây là cách táng tận lương tâm, làm ít chút vẫn hơn, nàng vớt gậy tùng mộc trong canh ra đi, mấy ngày qua không có thương nhân, tới ăn toàn hạng lưu manh ăn chịu.

Một nữ tử trẻ trung thanh tú vâng một tiếng, cẩn thận vớt gậy gỗ tùng trong nồi ra, đó là bí mật của quán, canh thịt dê ngon hơn nhà khác là nhờ cái gậy này.

Khúc Trác nhanh nhẹn múc một thìa canh, cho thịt dê xé lên trên, khi hành xanh nổi bềnh bồng, Khúc Trác lấy một viên màu đen nhỏ như hạt đỗ cho vào canh, xoa xoa mặt, mang theo nụ cười đưa cho một Hồ cơ xinh đẹp cầm hộp thức ăn bên ngoài.

Một đĩnh bạc đập vào tay Khúc Trác, Hồ cơ cười duyên gãi lòng bàn tay hắn, mông đung đưa rời quán, Kiển Nương đứng ở gian trong nhìn thấy hết, hừ một tiếng.

Vào gian trong, Khúc Trác bắn đầu nhào bột mỳ, thủ pháp thành thạo, làm nghề này lâu khiến hắn quên mình còn là quan thất phẩm của Đại Đường.

Nhiều khi Khúc Trác nghĩ, có phải Trường An đã quên sự tồn tại của mình, mệnh lệnh ban đầu là muốn mình đi thu thập động tĩnh các nước Tây Vực, nay tài liệu chứa đầy ba rương lớn mà không ai tới lấy.

Cho tới sáu tháng trước, một quý công tử tới quán mình ăn canh thịt dê, khi trả tiền lại đưa một tấm mộc bài làm Khúc Trác mừng rỡ chỉ muốn hét to, vẫn có người nhớ tới mình.

Đêm hôm đó hắn uống say, ôm Kiển Nương luôn mồm nói:" Họ chưa quên ta, họ chưa quên ta!" Kiển Nương biết lòng hắn đau khổ, ôm hắn, nghe hắn lẩm bẩm, nghe hắn khóc mà mừng thay hắn.

__________________

Chương 1216: Cướp không cần lý do

“Ta phải phát hiện ra chân tướng từ chi tiết nhỏ, ta phải nhìn thấy ánh sáng trong bóng tối, ta là giọt nước trong biển, là hạt cát trong sa mạc. Ta có ở khắp mọi nơi, nghe thấy tiếng của gió, tiếng bạo ngược của sa mạc, tiếng thì thầm của cỏ cây, tìm được sợi dây thừng ánh sáng trong địa ngục” --- Tặng cho Khúc Trác.

Khúc Trác lau khô nước mắt, khuôn mặt bị gió cát làm sần sùi mau chóng khôi phục bình tĩnh.

Kiển Nương đắp lại chăn cho con, cầm một ngọn đèn nhỏ, theo Khúc Trác tới kho, trong kho treo hai con dê béo đã được lột da, đó là nguyên liệu nấu ăn ngày mai, đẩy một cái tủ nặng nề, Khúc Trác nhận lấy ngọn đèn trong tay Kiển Nương, đi vào động đằng sau.

Trong động rất khô ráo, sạch sẽ, ba cái rương gỗ xếp chỉnh tề, lấy chìa khó mở một cái rương, Khúc Trác kiểm tra tình trạng của những tờ giấy trong đó, toàn là ghi chép do chính tay hắn làm. Có những truyền thuyết thần bí nhất, có cao dao nghe được từ người chân dê, còn có một số phân tích về các sự việc. Địch Nhân Kiệt sở dĩ xác định người Lâu Lan sống ở gần đó là dựa vào miêu tả của Khúc Trác về người Lâu Lan.

" Đây là một dân tộc nhu nhược, bọn họ chỉ biết trốn như hạn thát, không có quyết tâm tử chiến, không có hào khí viễn chinh, bọn họ chỉ biết dùng tường cao bộc lấy mình, muốn dựa vào thời gian hóa giải nguy cơ."

Từ những lời ấy Địch Nhân Kiệt mới từng bước ép người Lâu Lan phải hiện thân, quả nhiên khi đào mộ Thái Dương, người Lâu Lan tư tưởng đơn giản cuối cùng cũng xuất hiện.

Cường đạo sa mạc vì có ngựa nên được gọi là mã tặc, hoặc sa đạo, bọn chúng mới là chủ nhân chân chính của vùng đất này, khi mỗi một thành bang hưng thịnh là bọn chúng sẽ tới cướp bóc, nhưng không phá thành, cũng không giết chóc cư dân, bọn chúng biết nếu không có đám người như dê này, bọn chúng sẽ chết đói.

Đó là quan hệ giữa sói và dê, là chân lý đơn thuần nhất của trời đất, bất kể là dê hay sói đều chấp nhận mối quan hệ này.

Thành thị của Tây Vực rất yếu ớt, mỗi khi có một thành phố phát triển tới đỉnh cao là gặp phải hủy diệt, cây cối bị chặt hết, đất đai canh tác thời gian dài không cho ra lương thực nữa, tuổi thọ của tòa thành đó cũng hết.

Thống Vạn thành nổi tiếng dưới dã tâm của Hách Liên Bột Bột cũng chỉ hưng thịnh được ba mươi hai năm rồi mau chóng suy bại, đó là chuyện thường tình ở Tây Vực.

Thuận dân Tây Vực đem thê tử của mình tặng cho mã tặc một năm, sau đó trở về sống tiếp, ở đất Hán cho là đại sỉ nhục, ở đây lại không thế, họ bình tĩnh như không có chuyện gì. Chẳng những bình dân, quý tộc cho mã tặc thu thuế trong thành một năm cũng không phải là chuyện to tát.

Hỗn loạn, cực kỳ hỗn loạn, không ai cho bọn họ môi trường sống trật tự, không ai đứng ra duy trì sự trật tự này, chỉ có chiến đao mới là công lý duy nhất.

Khúc Trác kiểm tra xong ba cái rương, cẩn thận đóng lại, khóa chặt, cầm đen đi ra, đùng Kiển Nương đẩy tủ vào chỗ cũ. Kiển Nương cẩn thận xóa dấu vết kéo tủ, hai phu phụ về phòng ngủ, hai đứa bé vẫn ngủ say, không hề hay biết chuyện gì xảy ra.

- Khi nào chúng ta có thể về Trường An? Mộ của mẹ phải tu sửa, nhi tử cũng tới tuổi học chữ, chàng luôn nói mình học vấn không tốt, nhưng ở thành này, có ai bác học hơn chàng nữa.

Kiển Nương giúp Khúc Trác cởi áo ngoài, lo lắng hỏi:

Khúc Trác rửa tay, nhìn hai đứa con, nói:
- Sắp rồi, đại quân của Vân hầu đã tới Bắc Đình, khi hầu gia tới Thiện Thiện là lúc chúng ta theo đại quân rời đi.

- Lần này thế nào ta cũng tăng liền ba cấp, chưa tới ba mươi tuổi đã làm quan lục phẩm là hiếm có lắm đấy. Khi ấy ta sẽ xin làm quan địa phương, ít nhất cũng phải là biệt giá. Bệ hạ chưa bao giờ bạc đãi công thần, lúc đó đưa nhi tử tới Ngọc Sơn học, học vài năm rồi trực tiếp vào thư viện, Khúc gia sẽ không còn là nô lệ nữa, cũng không ai nói tới quá khứ nhục nhã của Khúc gia nữa, chỉ tiếc mẹ mạng mỏng, không thấy được.

Hai phu thê đang nói chuyện, đột nhiên tiếng vó ngựa ngoài đường vang lên, Khúc Trác giật bắn mình, thổi tắt đèn, nghiêng tai lắng nghe.

Tiếng vó ngựa ngày càng dồn dập, chẳng mấy chốc phía phủ thành chủ liền truyền tới tiếng chém giết, nhìn trộm qua cửa sổ, chỉ thấy phủ thành chủ bốc cháy, chiến sự rát ác liệt.

Một mũi tên cắm phập vào cửa sổ, Khúc Trác cẩn thận rút mũi tên ra, nương ánh lửa quan sát, trên mũi tên khắc một con chim ưng. Khúc Trang vội đưa Kiển Nương và hai đứa con vào mật thất, đóng tủ lại, cẩn thận xóa dấu vết mới về phòng đợi người Phi Ưng tộc tới gõ cửa.

Lửa của phủ thành chủ tắt dần, tiếng khóc trong thành lại vang lên, Phi Ưng tộc chưa bao giờ bỏ qua cơ hội cướp bóc nào. Nam nhân khóc lóc, nữ nhân run rẩy, có nhà truyền tới tiếng gào thảm thiết.

Khúc Trác thở dài, lấy ống thổi bếp lửa, đặt con dê làn thớt xẻ thịt, đợi nước sôi cho vào nồi.

Vừa bỏ khúc gỗ tùng vào nồi thì tiếng gõ cửa vang lên, một đám Hồ nhân cao lớn cầm đuốc chăm lửa trên tường, rồi ngồi xuống bàn gọi Khúc Trác mang canh dê lên.

- Đám tiểu tử Úy Trì gia các ngươi gấp cái gì, thịt dê đã vào nồi, nóng ruột tới đâu cũng phải đợi dê chín chứ, khi ta ở Trường An nghe nói nhà Úy Trì có một người trẻ tuổi tài ba, vẽ giỏi, là người hoàng đế yêu thích, các ngươi sao không tới quý thuận.
Người Phi Ưng tộc thực ra là người Vu Điền, Úy Trì là quốc tính của họ.

Nói tới Úy Trì Ất Tăng những người kia đều trầm mặc, một người tráng kiện nhất vỗ bàn:

- Hắn là hắn, bọn ta là bọn ta, bọn ta là hùng ưng dưới thiên sơn, không vào thành người Đường. Nữ nhân của ngươi đâu?

Khúc Trác mở vung, nguấy thịt trong nồi, bực dọc nói:

- Ta còn định hói các ngươi đấy, hôm qua nàng tới phủ thành chủ, nếu các ngươi gặp được thì trả cho ta, ta nấu thêm cho các ngươi một nồi thịt dê.

Đám người Hồ cười rộ lên, chỉ phủ thành chủ ánh lửa bập bùng:

- Tộc trưởng nói thành chủ nơi này là con trâu vô dụng, chỉ biết ăn và ngủ với nữ nhân, cho nên bọn ta cho một mồi lửa thiêu rồi, nữ nhân của ngươi chắc cũng bị thiêu thành tro. Ha ha ha, nấu ngon chút, ba tháng sau bọn họ cho ngươi hai nữ nhân, ha ha ha.

Khúc Trác múc thịt ra mang tới, trừ ít muối bột thì không có gì cả, đám Hồ nhân lấy dao cắt thịt, chấm muối ăn cực kỳ thống khoái.

- Chỗ ta có ít rượu, các ngươi có cần không, có điều phải trả tiền, nếu không ba tháng sau các ngươi tới mang cho ta ít muối nhé, ta không còn nhiều nữa.

Một tên bỏ miếng thịt trong tay xuống nói:

- Chưa biết được, quân đội Đại Đường tới rồi, lần này có kẻ khó chơi tới, trưởng lão Thổ Cốc Hồn nói y là con quỷ hung ác nhất, hùng mạnh nhất, muốn bọn ta mau chóng cướp lương thực và bò dê mang tới A Lạp Mộc Đồ, trước khi tên ma quỷ đó tới thì bọn ta đã đi xa rồi, nên khỏi nghĩ tới muối nữa.

- Hôm qua còn nghe nói hán tử Thổ Phồn tính kiếm tên ma quỷ đó tính xổ mà, nói không chừng có thể giết được y, các ngươi đừng đi, đi cả rồi ta làm ăn thế nào.

Khúc Trác vừa nói xong đám người kia cùng cười phá lên, một tên lớn tuổi nói:

- Người Thổ Phồn là lũ ngu xuẩn, Đại tưởng lão chỉ nói cho bọn chúng biết đại tướng Thổ Phồn bị xỉ nhục ở Đường quốc, thế là bọn chúng kêu gào đòi đi giết ma quỷ, Đại trưởng lão còn nói người Thổ Phồn đừng hòng còn ai sống sót được...

__________________

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau