ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 121 - Chương 125

Chương 121: Sức mạnh của phẫn nộ

Đường chân rời có một đám mây màu vàng mau chóng nhào về phía đám Vân Diệp, hằng hà vô số những con châu chấu bé bằng đầu ngón tay giương rộng cánh vỗ trong không khí, tụ tập lại như tiếng rền của động cơ máy bay, bao phủ khắp trời đất.

Trước thiên tai, Tôn Tư Mạc lòng như nước đọng mà cũng mặt mày vàng ệch, Lưu Hiến dũng mãnh vô địch chân run lẩy bẩy sắp ngã, mã phu hận không thể vùi đầu vào đất, mông thì lại chổng rõ cao, ngựa không ngừng hí vọng, bị xe ngựa giữ không động đậy được, không ngừng đạp võ tại chỗ.

Vân Diệp tháo gỗ chặn xe, hai con ngựa kinh hoàng chạy về phía không có châu chấu.

Xé vạt áo, đem đầu mình quấn chặt hết lượt này tới lượt khác, chỉ để lại miệng và hai mắt, tay cũng quấn vải, rồi buộc chặt cổ áo, tay áo, bảo Lão Tôn và Lưu Hiến đang kinh hoàng cũng làm như thế.

Vừa mới định ôm đầu ngồi xuống thì thấy toàn thân như ở trong trung tâm bão cát, không ngừng có viên đá lớn va vào người, làm toàn thân đau nhức, Vân Diệp biết đó là châu chấu va vào, nhưng không dám mở mắt ra.

Va chạm liên tục như thế nửa canh giờ mới giảm dần, đợi tới khi trên người không còn va chạm nữa Vân Diệp mới mở mắt ra, nhìn mặt đất xa lạ buông tiếng cười thảm.

Mặt đất vừa rồi còn xanh mươn mướt giờ tựa hồ khoác lớp áo vàng, khắp nơi là châu chấu nhúc nhích, cành cây không ngừng bị gãy rơi xuống, rơi giữa chừng cày cây to lớn thành khẳng khiu, đến khi chạm đất thì chỉ còn mỗi cành không vỏ.

Đồng ruộng hai bên đường truyền tới riếng rào rào như xuân tằm cắn lá, chỉ là lớn hơn nhiều lắm, cắn mạnh hơn tằm nhiều, làm người ta sởn gai ốc.

Mỗi cái cây đều có vô số con châu chấu trèo lên, lá xanh chớp mắt đã không còn, từng khoảnh ruộng rộng lớn thành bãi săn của châu chấu.

Lưu Hiến quỳ trên mặt đất, mồm lẩm bẩm nói gì không rõ, chỉ thi thoảng nghe được một hai câu:" Trời ơi!"

Tôn Tư Mạc nhìn châu chấu đang ăn thuốc sau lưng mình, nước mắt ứa ra.

Chỉ có Vân Diệp bắt một con châu chấu bò lên người mình, cảm thụ cái đùi đạp rất khỏe của nó, nói:

- Ừm, béo lắm, mười con là đủ no rồi.

Vỗ vai hai vị đang thẫn thờ, rồi đá tên xa phu vùi đầu vào đất, nói lớn tiếp tục lên đường.

Tôn Tư Mạc lấy ít bột phấn vàng rải vào gùi thuốc, chỉ chớp mắt đám châu chấu không nhúc nhích nữa, ông ta thở dài:

- Đều là thuốc, đừng làm hỏng.

Nói xong vác gủi theo Vân Diệp đi về phía Trường An.

Lưu Hiến đột nhiên rống lớn làm kinh động vô số châu chấu, bảo đao bên hông rời vỏ, ánh đao kín mít xẹt quanh người, vô số châu chấu bị đao chém thành hai nửa rơi lả tả. Mx phu nhấc chân dẫm lia lại, châu chấu phía dưới dính be bét vào nhau thành đống thịt nát màu xanh.

Nhìn hành động vô nghĩa của ba bọn họ, Vân Diệp lắc đầu, đuổi châu chấu ở cái cây bên đường, bẻ một cành cây, lá bên trên đã bị ăn sạch rồi.Quát ngăn Lưu Hiến lại, ấn cành cây vào tay hắn, thứ này giết châu chấu còn nhanh hơn đao.

Lưu Hiến hơi đờ đẫn, răng cắn tới bật máu, phối hợp với khuôn mặt dữ tợn, miệng há ra như ác ma địa ngục muốn ăn thịt người.

Mã phu ra sức lấy cành cây giết châu chấu, tựa hồ muốn chứng minh vừa nãy không phải mình nhát gan.

Lão Tôn phủi tay áo đi trước, dẫm lên con đường đầy châu chấu.

Đi qua một thôn trang, không thấy người giết châu chấu, chỉ thấy bày hương án la liệt, bên trên còn có các loại bánh trái, có đầu lợn trâu dê, người quỳ khắp nơi, lão phu tử đứng đầu giọng run run thành kính, bài thư dân thần châu chấu viết hết sức cảm động, máu tươi trên tán chứng minh ông ta đã dùng lễ số thành kính nhất.

Nhưng điều này chẳng ngăn cản châu châu ăn hoa màu rào rào, thậm chí một số con nhảy lên bàn, ăn quả cống phẩm.

Vân Diệp thấy đói bụng rồi, chạy hơn nửa ngày trời không có một miếng cơm vào bụng, mặc kệ trang hộ quỳ trên mặt đất, lấy một cái bánh trên bàn cúng cắn ngon lành, ừm, được lắm, béo mà không ngấy, còn có mùi thơm hoa quế.

- Tôn đạo trưởng, bánh ở nơi này không tệ, đạo trưởng cũng tới nếm thử đi.

Vân Diệp lớn tiếng mời mọi người tới chia sẻ đồ ăn ngon.

Lão Tôn chẳng hề khách khí, trước tiên cầm bầu rượu tu một ngụm mới xe miếng thịt lợn nướng nhai nhồm nhoàm.

Lưu Hiến cười lớn giơ đầu lợn lên, tìm chỗ để cắn, há miệng to uỵch cắm đầu vào đầu lợn không ngẩng lên nữa, mã phu rụt rụt rè rè lấy mấy quả xanh ăn, chua tới méo mặt.Vị lão tiên sinh kia mắt sắp lồi cả ra rồi, chỉ mấy người bọn họ toàn thân run rẩy nói không ra lời. Một hán tử áo xanh nhảy ra, vừa định chửi thì bị Lưu Hiến đang gặm đầu lợn cho một cước bay về đám đông.

- To gan, các ngươi là ai mà dám vô lễ với thần châu chấu?

Lão tiên sinh cuối cùng cũng nói được một câu hoàn chỉnh:

Vân Diệp chọc Lão Tôn, giờ là lúc lão nhân gia ra tay.

- Lão phu Tôn Tư Mạc, hôm nay hái thuốc đi qua quý trang, thấy có đồ ngon rượu quý, không nhịn được có tham ăn một chút, thứ tội, thứ tội.

Người có tên như cây có bóng, lời của Lão Tôn khiến các trang hộ không nói được gì, thanh danh dược vương không phải là uổng phí, trong lòng bọn họ Lão Tôn không khác gì thần tiên.

Lập tức có trang hộ từng gặp Lão Tôn đi tới khấu đầu, nói cảm tạ ông ta lần trước cứu sống mẹ mình.

- Các ngươi đều là người sống, không ra ruộng bắt châu chấu, sao quỳ ở đây mong châu chấu bay đi à?

Tôn Tư Mạc hỏi:

Lão tiên sinh đứng đầu đi tới tiếp lời:

- Tôn tiên sinh là cao nhân đắc đạo, sao cũng bất kính với thần linh như thế? Phải biết rằng vì đế vương không tu đức hạnh, trời cao mới giáng tội, chúng ta nên cầu khẩn trời cao tha thứ, sao dám giết chóc bừa bãi.

- Lão phu cả đời lấy châu chấu làm thuốc đã giết vô số rồi, hiện giờ chẳng phải vẫn ăn ngon uống khỏe, sống tới bảy tám mươi năm nữa cũng chẳng khó, sao không thấy thần châu chấu quỷ quái gì đó giáng tội? Vị bên cạnh này chính là Lam Điền hầu lừng lẫy, cả đời thích ăn nhất là châu chấu, nghe nói ăn nhiều không kể siết, vì sao còn trẻ thế đã phong hầu bái tướng, mà không thấy thần châu chấu giáng họa? Vị đại tướng quân bên kia vừa giết vô số châu chấu, giờ người nhẹ như chim én, sức khỏe vô địch là sao? Ngay cả sa phu cũng dẫm chết rất nhiều, không phải vẫn khỏe à? Có thể thấy thần châu chấu là hạng sợ mạnh khinh yếu, ngươi mà cứng thì nó mềm, còn các ngươi khấu đầu nửa ngày trời, châu chấu có bớt đi con nào không? Lão huynh dập vỡ đầu, có thể nói là thành kính lắm rồi, nhưng có ích gì không? Nếu vô ích thì để rượu thịt vào bụng bọn lão phu, tích thêm ít sức lực, giết thêm vài con châu chấu, cứu vài cây lương thực, để thêm một nạn dân sống nhiều hơn một ngày.

Nói hay lắm! Vân Diệp tán thưởng, mặc dù nói mình thành kẻ bệnh hoạn thích món quái đản, nhưng mà nể mặt Lão Tôn ông tốn công, ta tha cho đấy.

- Nhưng...

Lão tiên sinh vừa mới bước tới một bước thì nghe thấy dưới chân rắc một cái, hai con châu chấu đang quấn lấy nhau tận tình giao phối liền táng mạng.

Mặt đỏ tía tai, còn nói gì được nữa, ông ta cũng thành hung thủ rồi.

- Cửu thúc, có đứa bé nào trong trang của chúng ta chưa bắt châu chấu chơi, ngay cả cháu còn nhỏ cũng nghịch không ít, có thấy chỗ nào bất thường đâu, chúng ta nghe lời Tôn thần tiên đi, bắt hết côn trùng trên đất, cháu nghe nói quan phủ mua một đồng ba cân, nhà ai một ngày chẳng bắt được trăm cân, đổi ít tiền mua lương thực còn hơn chết đói.

Chương 122: Giả thành thật

- Có kiến thức.

Vân Diệp giơ ngón tay cái lên khen ngợi:

- Ta chính là trang chủ Vân gia trang, nhà ta mua châu chấu số lượng lớn, các ngươi đừng vội đem châu chấu đi, bắt về dìm chết, rồi đem phơi khô đưa tới nhà ta, ta sẽ đổi lương thực cho.

Không đợi vị Cửu thúc lên tiếng người trong trang đã hớn hở đi cả, còn gọi con gọi cái đi cùng, ai nấy bắt đầu bận rộn chuẩn bị.

Lưu Hiến kéo đầu lợn ra, nói với Vân Diệp:

- Tại hạ nhìn thấy châu chấu bay tới thì đã tuyệt vọng rồi, giờ thấy còn cứu được.

Hình tượng bất nhã, song ngữ khí rất chân thành.

- Ta không có phép thần thông, chỉ là người bình thường, hiểu biết nhiều hơn một chút thôi, hán tử Quan Trung vốn không thiếu đấng nam nhi nhiệt huyết, xưa nay hùng sư đều từ Quan Trung, Tần Thủy Hoàng dựa vào họ diệt sáu nước, triều ta cũng chẳng phải dựa vào họ để lập lại trật tự trong loạn thế đó sao? Nam nhi như thế có thể là hạng biết cúi đầu vâng dạ sao? Lửa giận trào dâng thì trời hận không làm gì nổi, dù là đất cũng hận mà nhìn, thấy châu chấu phá hoại lương thực mình vất vả trồng cấy, trong lòng đã ứ đầy lửa giận, ta chỉ làm bọn họ phát tiết ra, trước lửa giận này, dù có thần châu chấu thực sự cũng phải lui xa ba bước.

Các trang hộ tràn ra khỏi trang, hướng về phía ruộng nhà minh, tới ngay cả Cửu thúc cao tuổi cũng vác cái lưới bắt cá, kêu gào phải giết sạch châu chấu.

- Đây chính là sức mạnh của phẫn nộ sao?

Lưu Hiến tự hỏi:

…………..

Trong điện bên nho nhỏ chỉ có Vân Diệp quỳ trên một cái chiếu, trong điện tĩnh lặng, cung nữ hầu hạ đã lui rồi, nước trong chén đã uống hết mà không có ai tới, vừa định ra cửa xem sao thì nghe thấy tiếng giáp chạm nhau truyền tới.

Lý Nhị toàn thân giáp trụ oai phong lẫm liệt, người mặc khải giáp vàng, tay mang một thanh kiếm, mũ trụ buộc ở cằm, hai mảnh kính hộ tâm trước ngực chói mắt, như thần hạ phàm.

Đây mới là Lý Nhị thực sự, một thống soái vô địch đánh đâu thắng đó, không phải là vị đại thúc vô lại cứ đi sau mình đá đít.

Vừa mới ca ngợi xong thì Vân Diệp hối hận.

Lý Nhị phất tay một cái, lập tức có bốn năm thái giám cởi sạch áo ngoài của Vân Diệp, chỉ còn lại nội y, lại nhanh chóng kiếm từ đâu ra một bộ khải giáp màu đen, loáng cái đã mặc xong cho y, ngay cả giày cũng đổi thành giày chiến khảm vảy sắt.

Một thanh trường kiếm bay tới, Vân Diệp lớ ngớ nhận lấy, nhìn Lý Nhị không hiểu ra sao.Thái giám trong điện khom người đi thụt lùi ra ngoài, két một tiếng cửa điện đóng lại.

Ánh mặt trời chiếu qua ô cửa sổ, cột sáng chia mặt đất thành hai nửa, Lý Nhị thong thả rút trường kiếm ra, thân kiếm như một hồ nước trong, mũi kiếm chỉ vào Vân Diệp, giọng khàn khàn vang lên:

- Trẫm biết ngươi có rất nhiều uất ức, có rất nhiều tức giận muốn phát tiết, trẫm cho ngươi cơ hội, trong điện chỉ có hai chúng ta, ngươi dùng kiếm trong tay thoải mái tấn công trẫm, không ai trách tội ngươi, dù ngươi làm trẫm bị thương.

Trong mắt Lý Nhị không hề có chút sắc thái tình cảm nào, nhưng lời ra khỏi miệng như tiếng sấm đánh lòng vào Vân Diệp, tai ù đặc, y loạng choạng cố đứng cho thật vững, nhìn chằm chằm Lý Nhị muốn ông ta xác nhận.

- Tới đi, trẫm đợi ngươi, nhường ngươi ba chiêu, có phát tiết được oán hận trong lòng ngươi không thì phải xem bản lĩnh của ngươi.

Vân Diệp xé một mảnh vải từ quần áo trên mặt đất, cẩn thận buộc chuôi kiếm vào tay, lấy răng thắt nút, trong mắt chỉ có lửa giận rực cháy, châu chấu bay mù trời, nông hộ khổ sở van cầu, khắp Quan Trung tiếng khóc than như thúc giục y ra tay, trong giờ phút này y quên trước mắt là hoàng đế Đại Đường, y chỉ nhìn thấy một kẻ lợi dụng nạn châu chấu ở Quan Trung, biết rõ không đánh nổi cũng phải cho ông ta một bài học.

Lý Nhị mặt hiện vẻ tán thưởng, người có gan cầm kiếm trước mặt ông ta không nhiều, đừng nói là buộc kiếm vào tay, nói rõ y muốn tử chiến, lửa giận tích trữ trong lòng tên tiểu tử này không phải nhỏ.

Khom người chắp tay với Lý Nhị một cái, tay nâng trường kiếm quát lớn đâm vào cánh tay Lý Nhị, Lý Nhị hơi nghiêng người, mũi kiếm lướt qua khải giáp, thừa thế ra tay ấn nhẹ lên vai Vân Diệp, người Vân Diệp bay đi, ngã lăn quay ra đất, lộn một cái đứng dậy, hét lên vung kiếm chém Lý Nhị.

Lý Nhị nhíu mày lại:

- Tiểu tử, kiếm dùng để đâm, không phải để chém, như thế mất đi cái cốt tủy nhẹ nhàng của kiếm, Trì Tiết dạy dỗ ngươi kiểu gì vậy?- Ta mặc kệ, ông phạm sai lầm, ta chỉ muốn chém ông một kiếm, ông dung túng cho châu chấu, gây ra họa tày trời, cả Quan Trung đang khóc, giờ phải làm sao, nhiều châu chấu như thế bắt không hết, người không có cái ăn sẽ chết. Truyện được copy tại

Lý Nhị đành phải dùng vỏ kiếm gạt loạn kiếm Vân Diệp chém tới, vừa tới gần liền đá y lộn nhào.

Vân Diệp mặt đầy bụm bặm quấn lấy đánh bừa, Lý Nhị lại không thể hạ sát thủ, đành đợi y mệt dừng lại.

So với việc nói Vân Diệp tỷ võ cùng Lý Nhị chẳng bằng nói là đang phát tiết, chém trúng hay không không quan trọng, chỉ cần chém được là thoải mái rồi.

Y giống như một con trâu đực bị chọc giận, điên cuồng quấn lấy Lý Nhị, chỉ là thua kém về kỹ thuật không phải lấy điên cuồng có thể bù đắp lại.

Chém đúng một tuần hương, chút sức lực cuối cùng của Vân Diệp đã tiêu hao sạch, Lý Nhị khẽ đẩy một cái, y liền ngã sóng xoài ra đất, Vân Diệp thở hổn hển, mồ hôi nhễ nhại.

Lý Nhị đứng ở trên định đầu y, trêu tức:

- Ngươi là kẻ liều mạng nhất mà trẫm gặp, cũng là kẻ không biết liều mạng nhất, kiếm trong tay ngươi thật phí, phải cho ngươi một thanh đao, hoặc một cái rìu, chém người thế mới đã. Tiếc cho Diêu Quang bảo kiếm của trẫm.

Nói xong kiếm rời vỏ, vạch vài cái trên tay Vân Diệp, gạt n hẹ, kiếm trong tay Vân Diệp bay đi, cầm lấy kiếm, ngồi trên mũ trụ cúi nhìn Vân Diệp.

- Từ khi trẫm lãnh binh tới nay không có giờ phút nào là không sống trong âm mưu, trẫm chưa bao giờ sợ kẻ địch chính diện, dù là đối diện với thập vạn đại quân của Đậu Kiến Đức, trẫm vẫn dùng bách kỵ tung hoành trong trận, cho nên kẻ địch ngoài sáng không đáng sợ, đáng sợ là rắn độc ở sau lưng, bọn chúng lúc nào cũng theo dõi ngươi, chỉ cần ngươi hơi sơ sẩy là thua trắng bàn.

- Trẫm không thua được, nếu thua rồi, hoàng hậu, thái tử, Thanh Tước, A Thác mà ngươi quen thuộc sẽ không còn, ngươi cho trẫm một cơ hội, có cơ hội này trẫm sao không nắm lấy, giờ cũng chỉ có hai bảy châu thôi sao, không tin Đại Đường ta không vượt qua được, ngươi nói có đúng không?

- Đương nhiên là vượt qua được, thần chỉ lo đại dịch sau đại nạn, nó còn đáng sợ hơn nạn châu chấu.

- Ngươi xem thường quan viên của trẫm rồi, bọn họ đều là người sống qua chiến loạn, lại không có chuẩn bị sao? Chỉ cần chôn thi thể sớm, không để phơi thây ngoài đồng thì không có vấn đề gì lớn, giờ trẫm hỏi ngươi, châu chấu ăn được thật à?

- Đương nhiên là có thể ăn, còn rất ngon, thần có thể làm cho bệ hạ một mâm.

- Có loại thần tử cầm kiếm chém hoàng đế như điên vậy không? Nếu là người khác sớm đã chết tám chục lần rồi, ngươi còn đang âm thầm mưu tính làm trẫm bêu xấu, tiểu tử, chiêu của người được trẫm chơi hết rồi, đừng lấy ra cho mất mặt, tuy không có bản lĩnh ấy nhưng cũng coi như ngươi chém trẫm rồi, là thiên hạ đệ nhất đấy. Quân thần chúng ta không ai nợ ai, làm lại từ đầu, ngươi có công trẫm thưởng, ngươi có lỗi thì trẫm phạt.

Nói xong không ngờ còn có nụ cười, chắp tay sau lưng nghênh ngang bỏ đi.

Chương 123: Một bữa lớn

Vân Diệp thở phào, cuối cùng cũng qua được trò chơi này, vừa rồi dùng năng lực lớn nhất tấn công hoàng đế đã thu được hiệu quả không tệ, nếu như giả bộ nơm nớp lo sợ thì chuyện không dễ dàng qua như thế, chỉ là cuối cùng không ngờ lại đánh thật.

Ha, thể hiện cho Lý Nhị thấy mặt yếu đuối nhất của mình, điên cuồng phát tiết, ông ta sẽ cho rằng mình là một thiếu niên nhiệt huyết kích động, có công lao trước kia đỡ cho, ông ấy sẽ chẳng làm gì mình, còn cho rằng tất cả vẫn nắm trong tay bản thân. Nếu như thể hiện ra sự chín chắn vượt tuổi tác thì đại họa không còn xa nữa. Bạn đang đọc chuyện tại

Lý Cương dạy mình về triều đường thật có ích, về phải cảm tạ ông già đó.

Đổi một tư thế nằm thoải mái hơn, vừa rồi mệt thực sự, tay chân không nghe lời nữa.

Nếu Lý Nhị cũng không lo nạn châu chấu thì mình có gì phải lo.

Bội phục, bội phục, không thẹn là Lý đại đế vang danh thiên cổ, diễn xuất ngang với diễn viên chính đoạt giải Oscar rồi, áo gai trên người biểu thị hoàng đế quyết tâm cùng con dân chịu đựng tai họa, giọng nói run run làm người ta cảm thụ thấy nội tâm đau đớn của ông ta, âm điệu trầm bổng cầu trời cao tha thứ. Thái tử áo gai giày cỏ tay bê một cái mâm son cung kính quỳ đằng sau lưng Lý Nhị, miệng thi thoảng nhếch lên một cái, Vân Diệp biết hắn đang thấy ghê tởm vì sắp phải ăn châu chấu, người không biết thì tưởng hắn đang bi thương.

Vân Diệp đứng sau màn, thi thoảng lấy một con châu chấu bọc bột trộn trứng gà trên khay ném vào miệng, nhai rào rạo món châu chấu chiên dầu, hưng phấn nhìn Lý Nhị biểu diễn trước mặt vạn người.

Y không có tư cách chạy vào trong đám quần thần trang phục rực rỡ, miệng lẩm bẩm bài tế khó hiểu kia, Trường Tôn hoàng hậu bảo y ở cùng các hoàng tử công chúa, không cho đi đâu hết, nói nếu dám chạy tới Tần Lĩnh làm dã nhân lần nữa sẽ đem cả nhà y tới đó.

Không dám tưởng tượng ra cảnh cả nhà sống trong hang động, cho nên cố dằn ý muốn tìm người dốc bầu tâm sự, ngoan ngoãn đứng trong rèm, ăn châu chấu, xem biểu diễn.

Lý Nhị bi thương sắp ngất đi, hai tay giang ra, ống tay áo thùng thình quét qua mắt, tức thì nước mắt tuôn rơi, trong đám đại thần cũng vang lên tiếng nghẹn ngào đau thương.

Ế, vô lý thế, dù ống tay áo có ngâm gừng thì cũng lấy đâu ra nhiều nước mắt thế, Vân Diệp thử qua rồi, nhiều nhất làm xót mắt, dụi một cái là xong, Lý Nhi có thể phát huy bi thương nhân tạo tới tột đỉnh như thế khiến Vân Diệp phục sát đất.

Đưa tay về phía cái khay chuẩn bị an ủi tâm linh sắp bị đả kích của bản thân, ai ngờ trống không, cúi đầu nhìn, hết mẹ nó rồi. Gặp ma sao, mới làm một khay lớn, đã ăn được mấy con đâu.

Ngẩng đầu nhìn thấy đôi mắt đôi mắt như hồ nước của hoàng hậu mặc áo vải trâm gai, đôi mắt mỹ lệ đó bắn ra lửa giận ngùn ngụt. Nhìn xung quanh, nghiêm trọng rồi, Lan Lăng, Nhữ Dương, Lý Thái, Lý Khác đều đang ăn châu chấu, miệng phát ra tiếng rào rạo, nhất là Lan Lăng, cả con châu chấu cho vào mồm chớp mắt đã đứt gân nát cốt, còn thi thoảng lè cái lưỡi nhỏ hồng hồng liếm miệng, còn có hoàng tử công chúa nhỏ tuổi đưa tay xin Vân Diệp, bị mâu thân bọn chúng tóm chặt lấy.

Thôi xong rồi, lần này đắc tội sạch với tần phi có tiếng nói trong cung rồi.

Trước mặt hoàng hậu không có đường giải thích, mà cũng chả dám giải thích, vội khom lưng rụt cổ lại, vờ làm bộ đáng thương, chưa thành niên thì con mẹ nó không có nhân quyền, có hầu gia nhà ai bị nhét vào trong đám phi tần chứ? Lý Nhị không sợ có scandal tình dục à?

Lão tử là nam nhi bảy thước, lúc này phải mặc triều phục, đội kim quan, tay câm bạch ngọc, ở trong đám đại thần cùng Lý Nhị tụng kinh, chứ không phải là đối diện với bao cặp mắt mỹ lệ mà thù hận kia.

Còn may, đang tế trời, hoàng hậu không phát tác, chỉ phất ống tay áo, biểu thị bản thân rất tức giận, hậu quả rất nghiêm trọng, rồi quay về ghế ngồi xuống.

- Diệp ca nhi, thứ này ngon thật đấy, còn nữa không?

Lý Khác len lén hỏi:

- Còn, mà lại còn rất nhiều, đợi quay về ta làm cho ngươi, muốn ăn bao nhiêu có bấy nhiêu.Vân Diệp nói với Lý Khác đầy thâm ý, chẳng hề để ý vẻ kinh hoàng của Dương phi.

- Ta cũng muốn.

Lan Lăng vươn bàn tay bóng mỡ ra, tiếc nuối nhìn cái khay trống trên tay Vân Diệp.

- Không vấn đề, chúng ta ăn hết thứ ngon lành này, ăn không còn lại thứ gì.

Vân Diệp đột nhiên nhớ tới chuyện nãi nãi bảo các muội muội đi chăn lợn, lòng liền có tính toán.

Gọi một thái giám tới, dặn dò vài câu, tên thái giám nhìn hoàng hậu, thấy hoàng hậu gật đầu liền vội vàng rời đi.

- Ngươi bày trò gì thế? Tuy nói ngươi thích nghịch ngợm, nhưng chuyện lớn lại không bừa bãi, bổn cung muốn xem xem ngươi lại có chủ ý quái quỷ gi?

- Tiểu thần nhớ tới lão nãi nãi trong nhà bắt huynh muội vi thần đi chăn lợn, cho nên chuẩn bị bày lại trò cũ.

- Có hiệu quả không?

- Hiệu quả rõ ràng.

- Vậy thì thử đi, nếu như không có hiệu quả, ngươi sẽ biết kết cục của việc đưa chủ ý bậy bạ.
Trường Tôn hoàng hậu vì giúp trượng phu qua được ải khó chẳng chút do dự bán đứng nhi tử của mình và con cái của Lý Nhị.

- Tỷ tỷ.

Dương phi cuống lên, bà ta không muốn hai nhi tử của mình thành dã nhân ăn châu chấu:

- Muội muội không cần nói nữa, hiện là thời khắc sống chết, bọn chúng là con của bệ hạ thì phải chuẩn bị để chịu khổ, giúp được phụ hoàng của bọn chúng là trách nhiệm, cũng là vinh diệu. Ta biết muội đau lòng, có điều đây chỉ là chuyện nhỏ, không nguy hiểm gì, mấy ngày trước bổn cung còn ăn rồi, vị không tệ, lát nữa các muội cũng thử đi.

Quyền uy của đại tỷ không phải để nói đùa, một câu thôi đã ngăn Dương phi cầu xin, còn kéo cả bản thân vào. Nôn khan vài cái, Dương phi vội vàng lấy khăn tay bịt miệng, sắc mặt trắng bệch.

- Biết rồi hả? Sao nghĩ ra thế? Không cho nói ra.

Vân Diệp chọc chọc Lý Thái mặt tái mét ngây ra như gà gỗ:

Lý Thái nói nhỏ:

- Cái này có khó gì đâu, dùng điều kiện mà suy là biết, như thế không khó làm ra chân tướng sự việc, ngươi thực sự muốn làm thế à?

- Nói thừa, cha ngươi, đại ca ngươi, mẹ ngươi có ai không ăn, vì Lý gia đời đời bền vững khó ăn mấy cũng phải ăn, hơn nữa không phải vừa rồi ngươi khen không ngớt miệng đấy à?

Lý Thái không nói nữa, nhìn phụ thân và đại ca qua màn.

Lại có mấy tiếng tù và ù ù, tên béo đánh trống quai hàm bành ra như con cóc, dùng toàn lực muốn đánh trống thật vang, để lời khẩn cầu của người phàm đi xa một chút.

Ba ly rượu mời trời, ba ly rượu mời đất, giọng Lý Nhi bi thương vô tận, tràn ngập hối hận, xen lẫn với nước mắt nghe không còn nữa.

- Nếu như trẫm có sai thì tội là ở trẫm, nếu trời cao giáng tội xin hãy phạt một mình trẫm, chớ liên lụy tới người khác, nay châu chấu tới, cứ để nó ăn tim gan trẫm, đừng ăn lương thực của con dân trẫm.

Nói xong mở cái khay Lý Thừa Càn dâng lên, lấy hai con châu chấu cho vào bụng nuốt sống.

Quan viên bách tính có mặt không ai không rơi lệ, trong đám võ tướng Úy Trì lão ngốc vơ một nắm châu chấu cho vào miệng, cắn nước vàng chảy ra bên mép, kinh tởm vô cùng, khiến các thần tử khác chuẩn bị nuốt châu chấu chửi thầm trong lòng, con mẹ nhà ngươi ăn tởm lợm như vậy bảo lão tử nuốt sao nổi.

Phải nói rằng thần tử của Đại Đường đáng dựa vào, ghê thì ghê, châu chấu cầm trong tay cho vào miệng không chút do dự.

Vân Diệp chuyên môn quan sát, không có ai giờ trò gian xảo, đều nuốt châu chấu thật.

Chương 124: Sấm chớp rền vang

Con bà nó, tưởng có chút vinh hoa phú quý mà dễ à? Châu chấu sống đến lão tử nhìn còn buồn nôn, đám lão đại sống an nhàn sung sướng này lại ăn không chút do dự, như ăn bánh, có mấy vị còn nhóp nhép, bộ dạng thèm thuồng.

So ra thì Lý Thừa Càn thật đáng thương, mặt vàng như nghệ biến thành đỏ dừ, vứt khay đi, cầm lấy mấy con châu chấu nhắm mắt nuốt xuống.

Vân Diệp trong lòng cầu khẩn thái tử điện hạ đừng có nhổ ra.

Lý Thái tóm chặt lấy ống tay áo Vân Diệp nói nhỏ:

- Cứu ta với, ta không muốn nuốt châu chấu.

- Hừ! Giang sơn là của Lý gia ngươi, bệ hạ, thái tử, vương gia, đại thần đều ăn rồi, vì sao ngươi không ăn.

Lý Thái mặt mày tuyệt vọng:

- Ta ăn châu chấu ngươi làm cơ, không ăn sống, ăn sống sẽ chết.

Mọi người đều đợi phản ứng của ông trời, một lão đạo râu tóc bạc trắng tay cầm phất trần, chân không biết đi cái gì, người uốn éo, ném một tờ giấy vàng lên cao, sau đó ngồi bệt xuống tế đàn không nói nữa.

- Còn nửa canh giờ nữa mới kết thúc, hiện giờ Thanh Tước, Khác Nhi, Nhữ Dương, Lan Lăng, Hành Sơn các con theo mẫu hậu.

Trường Tôn hoàng hậu đã lên tiếng, trong cung đưa tới một giỏ lớn châu chấu chao dầu.

Trường Tôn hoàng hậu cẩn thận nhón một cái cho vài miệng, nhai qua loa mấy cái rồi nuốt xuống, thế là làm đám Lý Khác, Lan Lăng mừng húm, bọn chúng bốc cả nắm ăn ngon lành, bên ngoài đều bọc bột trứng gà, ăn thơm ngon, nhai giòn giòn.

Lần này có cơ hội xuất hiện đều là phi tử có con, những người không có con không ai được đi, người không biết thì ăn không ngừng, người biết như Dương phi thì nhíu mày không hạ quyết tâm được. Tưởng mẫu thân không khỏe, Lý Khác đi tới cầm lấy châu chấu trong tay mẫu thân:

- Mẫu thân không thoải mái ạ, thứ này tuy ngon, nhưng nhiều dầu quá, ngươi không thích ăn thức ăn mỡ màng, để con ăn hộ.

Trong ánh mắt quỷ dị của Dương phi, Lý Khác xưa nay thích sạch sẽ lại ăn châu chấu ngon lành.

Trường Tôn thị đúng là hoàng hậu tốt, bà dắt các hoàng tử, hoàng nữ bê khay đưa châu chấu cho các vương công đại thần ăn.

Các vị đại thần cảm kích rơi lệ, vừa rồi nuốt sống châu chấu, dạ dày đang đảo lộn, hoàng hậu đúng là tặng than trong tuyết, vội vàng nhón châu chấu trong khay ăn tới say mê.

Vân Diệp thấy mình nên chạy trốn thôi, nếu không các đợi các vị đại thần, vương công, phỉ tử, vương tử, công chúa kia hiểu ra thì cái mạng nhỏ khó giữ! Lý Nhị sẽ tuyệt đối không nhận cái chủ ý tuyệt diệu này về mình.

Vả lại mỹ nhân có đẹp tới đâu mà nôn ọe đoán chừng cũng chẳng đẹp nổi nữa.

Không biết là Lý Nhị làm việc gì khiến trời và người đều oán giận, ông trời không chịu giúp ông ta, đại tế xong bầu trời âm u khiếp người, mây đen kìn kịt bao phủ trên đầu người ta cứ như chụp lên một cái nồi lớn, sắc mặt Lý Nhị còn đáng sợ hơn, quỷ dị hơn nữa là trên không chẳng có lấy một cơn gió.

Cá chép hoa trong ngự hoa viên đồng loạt thò miệng ra khỏi mặt nước đớp đớp không khí.

Vân Diệp đã câu được mười mấy con cá chép rồi mà Lý Thừa Càn vẫn gục lên cây ôn ọe hết lần này tới lần khác, lại dùng vợt thêm bốn con cá nữa, thong thả đổ vào chậu, nói ra gì Tiểu Nha quấn lấy y đòi nuôi cá vàng lâu rồi, cá chép hoa trong hoàng gia càng hiếm có.

- Diệp Tử, ngươi câu cá đều dùng vợt à?

Lý Thừa Càn không bỏ qua được nữa rồi:

- Đúng rồi, đôi khi dùng cả lưới nữa, sao vậy?

- Không sao, ngươi câu cá tiếp đi, ta nôn một lúc nữa.

Nhớ tới châu chấu trong dạ dày, Lý Thừa Càn tiếp tục nôn khan:

Lý Nhị và các đại thần nghị sự ở Thái Cực cung phía trước, đã ba canh giờ rồi, liên quan tới việc châu chấu có phải thần sủng ( thú cưng của thần linh), có thể giết để ăn hay không, có thể mua bán hay không, biện luận cực kỳ náo nhiệt.

Cãi vã từ Thương Trụ bạo ngược diệt vong, đến mười tám lộ phản vương khởi nghĩa cuối đời Tùy, từ thiên nhân cảm ứng tới đế vương thất đức, cuối cùng tới Lý Nhị nạp thê thiếp của huynh đệ, có thể tưởng tượng được tâm tình Lý Nhị tồi tệ thế nào, mình có nửa huyết thông của người Hồ, huynh nạp đệ thê là hợp với truyền thống của người Hồ, là một loại thi ân mà không phải trái đạo đức, trên đại thảo nguyên nữ nhân không có trượng phu không thể sống nổi trước hoàn cảnh tự nhiên vài ngày, người Hồ cưới thêm một lão bà là thêm một phần gánh nặng, thêm một phần áp lực sinh hoạt. Lấy nữ nhân của huynh đệ là phải nuôi cả con của huynh đệ, đâu phải chỉ là tham hoa háo sắc.

Ông ta là hoàng đế người Hán, không có áp lực cuộc sống, không có chuyện nuôi không nổi, cho nên tất cả chỉ nhìn thấy ông ta chiếm đoạt tẩu tử, khinh nhục đệ muội, háo sắc ngang với Kiệt Trụ, đứng ở tầm cao đạo nghĩa chỉ trích ông ta, phê phán ông ta, khiến Lý Nhị bản tính cao ngạo tức tới lỗ mũi xì khói, song không cãi lại nổi.

Hào tộc Sơn Đông bắt đầu lấy miệng lưỡi bút mực công kích, bọn họ luôn tự kiêu ngạo về dòng họ của mình, vì hoàng đế hạ xuống ngang hàng với các hào môn khác mà bất bình, niềm tin gia tộc cao hơn tất cả khiến bọn họ không lùi bước trước quyền uy của hoàng đế, bọn họ không có đường lùi, đây là cuộc chiến liều mình.

Vân Diệp đang câu cá biết rằng trên lịch sử Lý Nhị thành công được một nửa, giáng rất nhiều hào môn truyền thống như Thôi, Lô, Bùi, Vương, Trịnh xuống tam đẳng, còn một nửa do nạn châu chấu mà không xử lý được, cho tới khi Võ Mị Nương nữ nhân nghịch thiên kia xuất hiện mới triệt để đem năm hào môn kia quét vào đống rác.

Trời giáng thiên tai, theo các loại điển tịch ghi chép là vì hoàng đế vô đạo, làm việc trái lẽ cho nên mới rước lấy tai họa, hào môn Sơn Đông nếu như không lợi dụng thì thật không phải với bản thân, bọn họ không bận tâm có bao nhiêu người chết đói, chỉ quan tâm có bảo vệ được địa vị của gia tộc hay không, kệ xác thời đại biến đổi thế nào, gia tộc ta phải đứng vững vạn năm.

Trường Tôn Vô Kỵ, Phòng Huyền Linh, Đỗ Như Hối những trung thần của Lý Nhị nối nhau phản biện, song hiệu quả rất thấp.

Lô Thọ Lô Tử An mặt rỗ bị nhiệt huyết kích thích khiến từng hạt mụn sáng bóng lên, chỉ mây đen ngoài đại điện lớn lối nói:

- Trời cao làm chứng, Lô gia đời đời thi lễ truyền gia, chưa bao giờ làm việc ác, lấy canh, tiểu, ngư, độc theo thiên mệnh, vì sao gặp phải đại nhục này? Xin trời cao giáng lôi thần đánh ta thành tro bụi, ta không nỡ nhìn sinh mệnh cao quý nhất thế gian bị đạp vào bùn đất, đồng bạn với sâu bọ.

Nói xong đứng dậy đi ra ngoài đại điện bò lên giả sơn, hai tay giơ cao đợi bị sét đánh, lão già này đã nghiên cứu trước rồi, nơi đây vì quanh năm bị sét đánh nên mới dựng hòn giả sơn này, muốn hàng yêu trấn tà, không ngờ dựng giả sơn xong, sét đánh càng tợn.

Hôm nay mây đen hạ thấp, chí sĩ có học trong nhà sớm đã dự liệu được sẽ có sét đánh, trên đại điện hào môn năm họ lấy đó để gửi hi vọng, nếu như Lô Thọ bị sét đánh chết, như thế thắng chắc rồi, chỉ cần gia tộc được truyền thừa, sống chết của cá nhân không đáng nói tới.

Lý Nhị và các thần đi ra ngoài điện, nhìn thấy cảnh trước mắt không ai không biến sắc, đang định bảo thị vệ đưa Lô Thọ xuống thì bị Lô Giang, Lô Bá ngăn lại. Lão Lô vui vẻ nói:
- Bệ hạ không cần phải làm thế, Tử An có thể chết dưới thiên phạt là chuyện ao ước, vì sao lại ngăn cản, lão phu nếu n hư không phải tuổi già sức yếu, không leo lên được giả sơn thì vinh dự này đâu tới lượt ông ta.

Mấy lão già này không phải là quan viên triều đình, là do bách tính đương địa dùng vạn nhân biểu tấu lên, lão nào lão ấy tuổi cao đức sáng, hoàng quyền đối với mấy lão già không sợ chết này gần như không có sức ước thúc nào, trong nhà lại có giây mơ rễ má lằng nhằng với triều đình, Lý Nhị mà ra tay chỉ chớp mắt sẽ có máu chảy cuồn cuộn, đầu người lông lốc ngay.

Làm thế trước thiên tai không phải là ý hay, không khéo gây chiến hỏa bốn phương, ném chuột sợ vơ đồ nên chẳng cách gì đối phó được với mấy lão thất phu này, trong lòng Lý Nhị lúc thì lửa giận bừng bừng, lúc thì nguội lạnh chán nản.

Đất bằng nổi gió, cái nóng tan đi, đây vốn phải là hơi mát mà ai ai cũng thích, trong mắt mọi người thì chẳng khác gì bùa đòi mạng Lô Thọ, nhin Lô Thọ Lô Tử An múa may trên giả sơn đợi tử vong tới, mọi người chỉ thấy toàn thân ớn lạnh.

- Ê, gác cửa Lô gia, ngươi leo lên cao thế làm gì? Không sợ bị sét đánh à?

Một giọng nói từ đại điện truyền ra:

Mọi người ngạc nhiên, chỉ thấy Vân Diệp vác một ít cọc sắt n hỏ đứng ở nóc Thái Cực cung hỏi Lô Thọ.

Lô Thọ thấy kẻ còn chán sống hơn mình thì hơi ngẩn người, chớp mắt đã tỉnh táo lại:

- Tiểu tử vô lễ, lão phu chính là Lô Tử An, là huynh đệ của gia chủ Lô gia, thành gác cửa bao giờ?

- Đừng vờ vịt, ngươi chính là tên gác cửa, ta nghe Triệu Duyên Lăng nói tới ngươi, hắn nói ngươi là tên gác cửa học vấn tốt nhất của Lô gia, bảo ta sau này có cơ hội thỉnh giáo ngươi Cam thạch tinh kinh, có nói ngươi có tạo nghệ phi phàm về thiên văn, có hứng thú tới Ngọc Sơn thư viện của ta làm giáo viên không?

Vân Diệp vừa nói vừa nối từng thanh thép lại với nhau, buộc ở nơi cao nhất của đại điện, rồi đem sắt thừa ném xuống mặt đất, đều đã nối với nhau.

Hai huynh đệ Lý Thừa Càn, Lý Thái cầm búa nhanh chóng đóng thanh sắt vào đất, còn dùng chân nện chặt.

- Tiểu tử, ngươi leo lên nóc nhà làm cái gì, sắp có sét rồi, xuống đi.

Tần Quỳnh cuống lên:

Phong Huyền Linh đang định quát thi bị Lý Nhị mặt mày hưng phấn ngăn lại:

- Xem rồi hẵng nói, tên tiểu tử này sợ chết lắm, không làm cái chuyện không nắm chắc đâu.

- Tần bá bá không sao đâu, vãn bối có thiết mâu phòng thân của bệ hạ, không sợ sét tới tìm.

Mắt Vân Diệp cẩn thận nhìn lên trời, nâng trường mâu của Lý Nhị cắm vào vòng sắt cố định chặt, lúc này mới thả lỏng được, bà nội nó lão tử vì cắm cột thu lôi cho mà phải mạo hiểm bị sét đánh, lát nữa phải tìm Lý Nhị đòi công, ít là không được.

Giờ thì xong rồi, chu vị ba mươi mét quanh đây không có nguy hiểm nữa.

Lô Thọ điên người nhìn Vân Diệp, tên tiểu tử này cướp mất oai phong màn tuẫn thân bi tráng của mình, tâm tình liệt sĩ vừa rồi nung nấu được bị phá hỏng bảy tám phần.

- Lão họ Lô kia, có học vấn tốt như thế mà lại đi làm gác cửa cho người ta, tới thư viện đi, ta xin bệ hạ phong cho ngươi làm thát phẩm giáo thư lang, làm thủ thư ở thư viện, thuận tiện quét dọn, chuyện nhẹ nhàng vinh diệu tổ tông thế không hay à?

- Thằng nhãi ranh vô tri, lão phu đường đường là tông sư một đời lại tới chỗ vứt đi của ngươi dạy học à? Nằm mơ đi.

Lão Lô tức lắm rồi:
- Này cái đồ nô tài gác cửa, đừng tưởng rằng đánh bại được Triệu Duyên Lăng mà huênh hoang, Tiểu Triệu giờ ở trong thư viện đốt lửa, hôm qua đun nước chưa sôi còn bị ta quất cho hai roi, hắn tiến cử ngươi với ta, bảo ta là ngươi đun nước giỏi lắm, cho ngươi thể diện mà không muốn, một tên nô phó dám lớn tiếng trước mặt bổn hầu gia, gia phong của Lô gia ngươi không có trên có dưới như vậy đấy à?

Vân Diệp càng lúc càng ngang ngược:

- Vân hầu bớt giận, đây đúng là lão nhị Lô gia, không phải gác cửa, hay là Vân hầu nhớ nhầm?

Trường Tôn Vô Kỵ cười hết sức xấu xa ở bên đổ dầu vào lửa, vừa rồi ông ta bị lão già họ Lô mắng xối xả, giờ có cơ hội làm gì có chuyện không đòi nợ:

- Nhầm người? Như ng ông ta khi tỉ thí với Dương tiên sinh từ Thục tới nói mình là gác cửa, đâu phải là một hai người nhìn thấy.

- Hả, có chuyện lạ thế này à? Chẳng trách Vân hầu nhận nhầm, đổi lại là lão phu cũng thế. Ha ha ha ha.

Trên trời cao mơ hồ có tiếng sấm truyền tới.

- Mau xuống đi, sắp có sét đánh rồi.

Tần Quỳnh cuống quít giục:

- Tần bá bá, cháu nói có thiết mâu của bệ hạ hộ thân sẽ không sao mà, bệ hạ là người có khí vận lớn, cháu chỉ hưởng chút sái cũng dùng không hết, có ít sét thôi đáng gì đâu.

- Nhãi con vô tri, ngươi cứ ở trên nóc nhà chờ chết đi! Tới đây, xin trời cao giáng lôi thần đưa ta và tên tiểu tử này cùng đi.

- Lão già đừng hét, nếu như ta bị sét đánh không chết thì sao? Không bằng chúng ta đánh cược.

Lời này khiến quân thần Đại Đường sắc mặt cổ quái, cùng nhìn về phía mấy lão già hào tộc Sơn Đông.

Lô Giang cùng mấy lão già nhìn nhau rồi đứng ra:

- Không biết Vân hầu muốn đánh cược thế nào?

- Ta cược ta ngồi trên nóc nhà có thiết mâu của bệ hạ hộ thân bị sét đánh không chết, Lô Thọ cũng không sao, cược một vạn quan.

Không đợi Lô Giang nói, Lô Thọ đã cười điên cuồng:

- Ha ha ha, cược, lấy mây tan làm hạn, tiểu tử ngươi sẽ thành tro tàn, còn muốn tiền à, ha ha ha...

Cùng với tiếng cười tia chớp dày đặc từ tầng mây bẵn uống, như rồng, như rắn, như đinh ba loang loáng ở chân trời, tiếp ngay đó là tiếng sấm rền vang, Lý Thừa Càn khẩn trương bóp chặt tay Lý Thái, căn bản mặc kệ hắn kêu thảm.

Lý Nhị nhắm mắt lại không nỡ nhìn, quần thần ai nấy cúi đầu, Lão Tần mắt nhòe lệ.

Đám gia chủ đại tộc trong mắt không phải máu thì hàn quang. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Chỉ có Vân Diệp ngồi trên đầu thú mái điện, tò mò nghiên cứu kiến trúc cổ đại.

Tiếng sấm ngày càng gần, gió cũng mỗi lúc một lớn, ánh chớp chói lòa cuối cùng cũng xuất hiện trên đỉnh đầu, Lô Thọ đứng trên giả sơn như một kẻ tử vì đạo.

Vân Diệp chửi rủa đế vương đời trước không có não đi xây cung điện dốc ở giữa ba mặt núi, dễ bị sét đánh, đây chẳng phải ăn no tự chuốc họa vào thân à?

Dưới con mắt mọi người một tia sét ngoằn ngoèo từ trên trời hướng đỉnh đầu Vân Diệp đánh chéo xuống, tia điện tung tóe, dường như có thần linh đang bảo vệ y thật, tới ngay cả Lý Nhi cũng bắt đầu hoài nghi thiết mâu của mình có phải là thần khí hay không.

Lô Thọ không còn sức lực nữa rồi, cũng không có tia sét nào tìm ông ta, hôm nay sét cứ như nhắm chuẩn vào thiết mâu, sấm chớp chu vi mười trượng đều bị thiết mâu hút hết.

Lô Giang quỳ nhũn trên mặt đất, khí thế vừa rồi biến mất sạch, tinh khí của ông ta tựa hồ cũng theo đó mà đi, một vị gia chủ hùng tâm bừng bừng chỉ chớp mắt đã thành ông già hấp hối.

Lý Thái cũng quên chuyện thái tử bóp mình, thấy Vân Diệp nhởn nhơ ngồi giữa sấm chớp, lẩm bẩm, đây là sức mạnh của thần, đây chính là sức mạnh của thần.

Vân Diệp ngồi ở nóc Thái Cực cung điên quang lượn quanh, thêm vào bầu trời âm u, sấm nổ liên hồi, làm thanh thế của y tuyệt luân, như thần giáng phàm.

Nếu như hiện giờ bày ra tư thế oai hùng, rồi hô vài tiếng thì càng hoàn mỹ.

Tiếc rằng hai chân y mềm nhũn, toàn thân bủn rủn, đũng quần ươn ướt, đừng nói là không đứng lên nổi, mà có đứng lên được cũng chẳng đứng, có thần tiên nào ướt đũng quần không?

Y hối hận muốn đấm ngực, giả thần tiên làm cái mẹ gì cơ chứ? Sấm sét tàn phá cách đỉnh đầu mười mấy mét, tiếng sấm làm lỗ tai y ù đặc rồi, nhất là nhớ lại tỉ lệ phòng sét của cột thu lôi đời sau, là hơn chín mươi bảy phần trăm, có bao nhiêu con dân chết trong cái ba phần trăm rồi, lão tử có xui xẻo vậy không? Vân Diệp thầm cầu khấn trường mâu của Lý Nhị có tác dụng của thần khí, bảo vệ cái mạng nhỏ của mình.

Nhìn thấy Vân Diệp trong sấm chớm yếu đuối như con gà con, Lý Nhị đột nhiên sinh lòng yêu thương, hoàn cảnh của Vân Diệp lúc này làm ông ta nhớ lại Thanh Tước khi còn nhỏ bị chó săn của thái tử đuổi, nhưng cố nhịn không khóc, ông ta phẫn nộ, cảm động, còn có chút nhục nhã, nhìn đám đại lão nắm quyền của hào môn Sơn Đông, sát khí trong mắt càng lúc càng đậm.

Đám Trường Tôn Vô Kỵ, Phòng Huyền Linh miệng chưa lúc nào khép lại, Úy Trì lão ngốc nhìn điện quang lượng lờ quanh thiết mâu mà không sao hiểu nổi, mình đã dùng trường mâu của bệ hạ rồi, từ toàn bộ rèn bằn tân thiết thì chẳng có cái gì đặc biệt, vì sao có thể bảo vệ Vân tiểu tử bình an.

Vũ Văn Sĩ Cập quỳ ngay xuống dưới đất tung hô:

- Bệ hạ uy phong thiên tử chói ngời, sấm sét không thể quấy nhiễu, lão thần chúc mừng bệ hạ.

Chương 125: Trí tuệ của tên hề

Chúng thần lúc này mới tỉnh lại từ trong kinh hãi, lập tức quỳ xuống tung hô, thị vệ, thái giám, cung nữ ngoài điện cũng dùng đại lễ tham bái, âm thanh chúc mừng bệ hạ lan khắp hoàng cung, chẳng bao lâu sau truyền ra ngoài cửa cung, tới đường Chu Tước, truyền khắp Trường An.

Con người thường a dua một cách mù quáng, nhất là dưới chuyện chúc mừng không nguyên do này, Vân Diệp ngồi trên nóc nhà, ở rất cao cho nên nhìn xa, chỉ thấy người dân Trường An rời phường thị, mắt nhìn về phía hoàng cung, cực kỳ cao hứng, tựa hồ chỉ cần hoàng đế của bọn họ thanh uy hiển hách là có thể làm châu chấu chết hết.

Hào môn năm họ mặt như màu đất, biết chuyện không phải do thiên uy chói ngời gì đó như Vũ Văn Sĩ Cập nói mà là có nguyên nhân khác, song không thể tìm được sơ hỏ, tên tiểu tử bò lên nóc nhà kia đang run rẩy, Lô Thọ gục trên giả sơn thở nặng nề, sấm sét giăng đầy trời, sấm sét như hứng thú với trường mâu của Lý Nhị, nhưng lại lờ tịt cái mầm tai họa ngồi trên nóc nhà cách đó gang tấc.

Lô Thọ lấy hơi cuối cùng trong ngực hô lớn:

- Ông trời, ông mù mắt rồi!

Lời này nói ra triệt để ném hào môn năm họ vào địa ngục.

Ái chà, phỉ báng ông trời? Nhất là dám làm việc đó trước mặt con ông ta, khác gì chuốc lấy phiền phức, thêm vào văn võ toàn triều đang muốn tóm lấy chỗ yếu của ngươi, chỉ lo không có cớ, giờ thì hay rồi, nhân chứng vật chứng đầy đủ. Trường Tôn Vô Kỵ cười dâm sai thị vệ bắt lấy lão già bất kính với trời cao, xúc phạm hoàng gia. Các vị gia chủ thường ngày đi đâu cũng được kính như khách quý không dám phản kháng, ngoan ngoãn chịu trói, không ai nhìn Lô Thọ nằm trên giả sơn không rõ sống chết.

Đợi tất cả xử lý hoàn tất, trời cũng mây tan nắng chiếu, mây đen quái dị lại không nhỏ xuống một giọt nước mưa nào, đó là điều Vân Diệp cực kỳ bất mãn, không có mưa lão tử lấy gì che giấu mình tè dầm?

- Tiểu tử, còn ngồi trên đó làm gì? Mau xuống đây.

Lý Nhị hô lớn:

- Không xuống nỏi, chân nhũn rồi.

Văn võ toàn triều cười nghiêng ngả, Lý Nhị cũng phải bật cười.

Úy Trì lão ngốc leo thang lên nóc nhà, xách ngay Vân Diệp lên, thấy chỗ y ngồi ướt cả mảng, lại nhìn quần y, cười như lên cơn động kinh, nhân lúc thờ lấy hơi nói lớn với mọi người phía dưới:

- Ha ha ha, tên tiểu tử này sợ đái cả ra quần rồi, ha ha ha...

Tiếng cười vừa mới lắng xuống chớp mắt lại phát ra điên cuồng, người ôm lấy bụng, người lăn ra đất, người cười tới chảy nước mắt không sao ngừng được, tới ngay cả thái giám hầu hạ bên cạnh cũng há miệng cười lớn, cung nữ được Trường Tôn hoàng hậu dạy dỗ nghiêm ngặt cũng cũng vịn tường mà cười.

Vân Diệp bị Úy Trì lão ngốc xách trong tay chẳng làm được gì, mặc cho bọn họ triển lãm.

Chỉ cần bọn họ quên cảnh vừa rồi lão tử đại hiển thần uy là được.
Cười có lẽ là cách kéo gần khoảng cách giữa người và người tốt nhất, vừa rồi ai nấy còn kinh ngạc về bản lĩnh thần kỳ của Vân Diệp, giờ chỉ thấy một đứa nhóc hàng con cháu nghịch dại mà thôi, không kinh sợ, chỉ còn lại thân thiết.

- Không tệ, hôm qua vừa mới nói xong thì ngươi lại lập đại công, có điều ngươi do hoàng hậu thưởng, trẫm không quản được.

Lý Nhị liếc xéo đũng quần ướt sũng của Vân Diệp.

- Vậy một vạn quan cua vi thần thì sao?

Vân Diệp hi vọng lần này không bị hoàng đế ăn bẩn, còn phải xây nhà nữa, Lão Lý thúc mấy lần rồi.

- Đó là ước định trước khi bọn chúng phạm pháp, sẽ không thiếu một xu của ngươi, đã đái ra quần rồi còn nhớ tới chút tiền đó à? Tên tiểu tử trời sinh chỉ thích tiền không thích mạng.

Theo Lý Thừa Can tới Đông cung tắm rửa, thuận tiện kéo cả Lý Thái bịt mũi đứng bên cạnh đi theo.

- Diệp ca nhi, vì sao ngươi không sợ sét? À, ngươi đã đái cả ra quần thì đương nhiên là sợ, ý ta là sao ngươi biết tiết mâu của phụ hoàng sẽ hút sét đi?

Lý Thái miệng lúng búng hỏi, vẫn không chịu bỏ tay bịt mũi ra:

- Ta thối lắm à? Còn dám bịt mũi nữa ta cho ngươi lên nóc nhà để sét đánh.
Lý Thái nhanh chóng bỏ tay xuống, hắn không sợ đại ca hắn, thực sự sợ Vân Diệp, lần trước chẳng qua trêu cho Tiểu Nha khóc, ngày hôm sau bị phát cho một cái thùng gỗ lớn đáy nhọn, khiến hắn khiêng nước sống không bằng chết, thêm vào Lý Khác cũng không phải dễ lừa, kiên quyết không đồng ý để đặt thùng nước ở vị trí gần mình, nói ra cũng lạ, kẻ ngốc trong thư viện ngày càng ít, chiêu bình thường không có tác dụng nữa, ngay Úy Trì đại ngốc cũng không dễ lừa.

Nằm trong bồn tắm cực lớn ở Đông cung, Vân Diệp vùi đầu vào nước phun bọt rồi mới ra, Lý Thừa Càn nằm bên cạnh, đối diện là Lý Thái đang say sưa nghiên cứu rốt cuộc cơ thể làm nước tràn ra nhiều hơn, hay thùng gỗ làm nước tràn ra nhiều hơn. Thằng bé này hết thuốc chữa rồi.

- Diệp Tử, ngươi nói xem chúng ta có vượt qua được nạn châu chấu lần này không? Quan Trung là căn cơ của Lý gia ta, ta thấy phụ hoàng lần này lấy cơ nghiệp ra mạo hiểm, được không bằng mất.

- Ngươi có biết vì sao cha ngươi có thể chiến thắng vô số kẻ địch, cuối cùng hoàn thành đế nghiệp không?

Uống một ngụm rượu nho xong, Vân Diệp hỏi:

- Phụ hoàng tất nhiên hùng tài đại lược, đám chúng ta sao bì được.

Lý Thừa Càn rất sùng bái phụ thân mình.

- Hùng tài đại lược có người sinh ra đã có, nhưng tuyệt đại bộ phận do rèn luyện được, ngươi phát hiện ra không, chỉ cần có bảy phẩn thắng là phụ hoàng ngươi sẽ làm ngay, không có chút do dự nào, trên đời này làm gì có chuyện gì nắm chắc cả mười phần. Nếu như có một ngày ngươi có loại cảm giác này thì phải đề cao cảnh giác, vì nguy hiểm cách ngươi rất gần rồi, nếu như ngươi nắm chắc cả mười phần thì chứng tỏ rất có khả năng là kẻ địch cho ngươi tin tức sai lầm, để ngươi buông lỏng, hắn sẽ tấn công vào chỗ ngươi không ngờ tới.

Lý Thừa Càn luôn đối xử với mình không tệ, có thể dạy hắn chút nào hay chút đó, có thể ngộ ra được hay không là chuyện của hắn, không thể cưỡng ép, trên lịch sử hắn nắm chắc tạo phản thành công mười phần, ai ngờ sớm đã rơi vào cạm bẫy của cha hắn không biết. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Bị bắt ở lại đông cung không cho về nhà, mặc dù Vân Diệp rất muốn về nhà xem sao, trong nhà cũng có châu chấu, không về xem làm sao yên tâm được, nhưng Lý Nhị không cho y về nhà, bảo y ở trong hoàng cung, đồng thời đoạn tuyệt tất cả mối liên hệ của y, không biết vì sao.

Lý Thừa Càn và y ngồi ngang hàng trên thềm đá, nhìn thế giới bên ngoài tường cao tới ngơ ngẩn, hắn cũng bị cấm túc rồi.

Thi thoảng có châu châu bay vào, rơi xuống đát, bọn chúng hình như không thích ăn cây ngô đồng mới trồng trong vườn, ra sức bay vào hoa viên, mười mấy tên thái giám cầm chổi xua đuổi, còn có kẻ lấy vợt bắt.

Lý Thừa Càn bây giờ nhìn thấy châu chấu là buồn nôn, đó là loại phản xạ điều kiện.

Cảm nhận được sự buổn nản của Lý Thừa Càn, thái tử điện hạ không có mấy tự do, bên cạnh hắn lúc nào cũng có cả đống người, còn có người chuyên môn ghi chép lại lời nói việc làm của hắn sống cung.

Bây giờ cũng có kẻ không liên quan lèm bà lèm bèm chỉ trích hai người ngồi bất nhã, phải ngồi trên ghế, sau đó hai tay đặt trên đầu gối, vẻ mặt phải tự nhiên, phóng khoáng, cao quý, đó mới là tư thế ngồi phải có của thái tự điện hạ.

Còn về phần Lam Điền hầu thì chỉ thuận tiện dạy dỗ vậy thôi, dù sao thì y thô bỉ quen rồi, huống hồ hôm qua còn đái ra quần, là thứ bại loại trong quý tộc, là sâu mọt của cuộc sống ưu nhã.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau