ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1201 - Chương 1205

Chương 1202: Gà có trước hay quả trứng có trước

Viên Thủ Thành thoáng sững sờ rồi cười phá lên chỉ Vân Diệp, nói đứt quãng:

- Vu cáo giỏi lắm, bất kể thế nào vẫn đề xảy ra trong tay lão phu, có trăm miệng cũng khó cãi, lão phu nhận thua, mặc ngươi xử lý.

Trường Tôn thị gục lên vai Lý Nhị cười chảy nước mắt, Lý Nhị nhíu mày cổ quái nhìn Vân Diệp làm bộ mặt chính nghĩa ngời ngời, Trường Tôn Vô Kỵ dựng ngón cái lên, làm sao không hiểu, rất có khả năng xúc xắc là do Lý Uyên thay, Vân Diệp biết nhưng không nói, để thái thượng hoàng vui vẻ, giờ thì khác, con ruồi này Viên Thành Thủ phải nuốt gọn là cái chắc.

Vân Diệp hắng giọng một cái, bảo cung nhân lấy điều ước viết trên lụa trắng tới, chỉ điều thứ ba nói:

- Theo điều lệ, lão tiên sinh thua sạch rồi, chỉ có thể mặc nội khố về, nhưng ngài là lão nhân, e thái thượng hoàng tại thế cũng không làm như vậy, nên tiên sinh nợ mỗi người ở đây một lời hứa, thế nào?

- Có cả cái thứ này cơ à?

Viên Thành Thủ giật lấy ước hẹn xem xong đưa cho Lý Nhị xem:

- Tất nhiên rồi, quy củ này định ra từ năm năm trước, không phải là tiểu tử nói lung tung.

Vân Diệp nghiêm túc nói:

Trường Tôn thị sắp cười tắt thở, Lý Nhị đưa tay ra đỡ lão bà, mặt bất lực. Trường Tôn Vô Kỵ xem nhanh điều ước, lập tức hài lòng cuộn lại, bảo cung nhân đem về chỗ cũ, ông ta rất muốn một lời hứa của lão già.

- Suốt ngày bắn nhạn, không ngờ hôm nay bị nhạn mổ mắt, được, tiểu tử mưu kế thành công, lão phu muốn biết nghi hoặc trong lòng ngươi là gì?

Vân Diệp chắp tay trịnh trọng nói:

- Vấn đề này làm tiểu tử rối trí mấy chục năm, nghĩ mãi không ra, muốn hỏi bậc trí giả: Rốt cuộc con gà có trước hay quả trứng có trước.

Lý Nhị vừa nghe liền nghĩ Vân Diệp muốn trêu Viên Thành Thủ, chuyện này không được, định quát thì thấy mặt y bi thương, không có vẻ vô lại như thường ngày, liền ngậm miệng.

Viên Thành Thủ cảm nhận được sự chân thành của Vân Diệp, không cho rằng y nói lời thừa thãi, nhắm mắt trầm tư, đại điện tức thì trở nên yên tĩnh. Trường Tôn thị phát hiện mặt Lý Nhị, ca ca và Vân Diệp đều rất kỳ quái, còn Viên Thành Thủ đã chìm sâu vào trong trầm tư.

Đối với Vân Diệp mà nói, vấn đề này không thể trả lời đơn giản như khi còn nhỏ nữa, với con gà Đại Đường mà nói y là quả trứng, hiện giờ quả trứng và con gà ở cùng một thời điểm liệu có ảnh hưởng gì không tốt, mình ảnh hưởng tới Đại Đường là tốt hay xấu?

Lịch sử đã biến đổi hoàn toàn, Đại Đường trong vô thức đã phát triển cường thịnh vô cùng.

Lý Nhị luôn sùng bái sự không toàn vẹn, ăn cơm còn đập mẻ bát, Đại Đường hiện giờ đang tiếp cận hoàn mỹ, liệu có rước lấy trừng phạt không?

Năm ngoái là trận tuyết lớn không được ghi chép trên lịch sử, năm nay là cái lạnh bất ngờ, Vân Diệp cho rằng do mình gây ra, y lo lòng hư vinh của mình sẽ hủy quốc gia này.

Viên Thủ Thành mở mắt ra:

- Vấn đề này liên quan tới thời gian và sinh mệnh, lão phu không thể trả lời ngươi.
Vân Diệp biết câu trả lời sẽ là như thế, buồn bã bái tạ, lại từ biệt đế hậu, mặt trời buổi chiều mãnh liệt, đẩy cửa đại điện ra, ánh mặt trời tức thì tràn ngập đại điện.

Vân Diệp đội nắng ra ngoài, Viên Thủ Thành ở đằng sau nói lớn:

- Tiểu tử, trên đời này đâu ra nhiều đáp án như thế, nhiều khi trước mắt là bóng tối, ngươi không thấy gì cả.

Vân Diệp xoay người lại, lần nữa bái tạ, đi thẳng về phía ánh sáng.

Có từ điển sống Lý Cương, Vân Diệp mau chóng làm rõ được lai lịch của Viên Thủ Thành, lão già này không ngờ là thần tiên thật, có thể nhìn thấy quá khứ tương lai, định sơn mạch, phân sông suối, nhìn trẻ nhỏ biết tốt xấu, văn du trăm ngày không biết đói khát, thọ sắp tròn tám trăm, tới khi đó cả nước cuồng hoan.

- Khoan khoan, tiên sinh, chờ chút, ông ta đã sống tám trăm tuổi?

Vân Diệp không ngờ một ngày mình phải giật mình hai lần, rùa mới sống nghìn tuổi, lão thần côn đó đã sống tám trăm tuổi? Thế này gây họa cho bão nhiêu nữ tử nhà lành?

- Đúng, có vấn đề gì, lão nhân gia đã sống bảy trăm hai mươi tuổi rồi, mắt không lòa, tai không điếc, nghe nói vẫn còn hứng trí vào thanh lâu, chậc chậc..

Lý Cương nói tới chuyện thanh lâu liền kích động, hận không thể thay mình vào đó, ông ta không hứng thú mấy với nữ nhân, nhưng cực kỳ hứng thú với đạo dưỡng sinh.

Vân Diệp mắt hoa lên, cắn răng hỏi lần nữa:

- Tiên sinh, nghe nói Viên Thiên Cương là tộc chất của Viên Thủ Thành?

- Vớ vẩn, Viên Thiên Cương là thân nhi tử của lão tiên sinh, ngươi biết đó, đạo gia không tiện nói chuyện này, nên tùy tiện kiếm cái danh nghĩa đặt vào, thiên hạ đều biên họ là phụ tử mà không phải thúc chất, ngươi hỏi làm gì?

Lý Cương cuối cùng đã phát hiện sự khác thường của Vân Diệp. - Tiểu tử chỉ lấy làm lạ ông ta thọ lâu như thế, vì sao còn cần đọ với Nhan lão tiên sinh? Không hợp lý, vả lại hơn sáu trăm tuổi còn sinh được nhi tử thì quá thần kỳ.

- Có gì thần kỳ, phụ thân Khẩu Khâu sinh ông ta đã tám mươi rồi, ài, thọ mạng của thần tiên không giống với chúng ta, bọn họ sáu mươi ngày tính một năm, Bành Tổ tính thế đấy.

Nghe câu này mắt Vân Diệp sáng trở lại, một yêu quái tám trăm tuổi và một ông già một trăm hai mươi tuổi khác nhau hoàn toàn.

- Tính theo cách đó chẳng những Nhan lão tiên sinh thọ quá sáu trăm, tiên sinh cũng thọ trên năm trăm, hay là thư viện tổ chức thọ năm trăm tuổi cho tiên sinh nhé?

Lý Cương liếc xéo Vân Diệp:

- Nhan lão tiên sinh không chịu nổi cách tính mua danh chuốc tiếng này mới khinh bỉ cách tính của Viên Thủ Thành, ngươi cũng biết, sau lưng Viên lão tiên sinh là đạo môn to lớn, có chục vạn đồ tử đồ tôn dựa vào ông ta ăn cơm, cho nên đây là chuyện chẳng đặng đừng, chuyện này ông ta có thể làm, lão phu thì thôi đi, mất mặt lắm.

Là kẻ cố chấp, Vân Diệp tới tìm Ngụy Trưng đang dưỡng bệnh ở nhà, câu chuyện thần kỳ Kính Hà Lão Long nếu bị bóp méo và ký kịch hóa thì thật có lỗi với con cháu đời sau, nên ôm thái độ cầu chân tướng tới hỏi.

- Nói bậy nói bạ, lão phu là một thư sinh đâu ra thần kỹ giết rồng, trong Kính Hà có rồng à? Vì sao lão phu không biết, lần trước phường phố đồn Tôn Tư Mạc trị bệnh cho Kính Hà Long Vương được hai mươi hạt châu lớn, hiện giờ lão phu chém Kính Hà Lão Long vì sao bệnh triền miên?

- Ngươi làm Bắc Đình đô hộ thì phải đặt tâm tư vào đó, sao còn đi thỉnh giáo chuyện thần tiên? Đã bái tướng là phải tận trung với nước, sao đem tương lai phó thác cho quỷ thần?

Bị chửi một chập rời nhà Ngụy Trưng, Vân Diệp đã tu luyện tới mức nhổ bọt tự khô rồi, đó là tu dưỡng cần có của quan viên.

Tân Nguyệt dẫn cả nhà nghênh đón phu quân thua tiền trở về, người nào người nấy xoa vai đấm lưng rất ân cần, khi thấy cung nhân khiêng vàng của Vân Diệp về thì đám Tân Nguyệt tái mặt, cho rằng hoàng đế không nhận hối lộ của Vân gia, cả nhà rầu rĩ.

- Cười cái nào, nhi tử, đúng, phải thế, đám mẫu thân của con điên rồi, thắng vàng còn không vui, thật đúng là!

Vân Diệp bế Vân Hoan, để Vân Thọ theo sau, già rồi, trước kia có thể cồng kênh hai đứa con lên vai, giờ chỉ được một đứa, tất nhiên Vân Thọ hiện nặng như cái cân không khiêng nổi nữa.

Sáu con gà của Thiên Ma Cơ không ăn được, người ta nuôi bốn năm sinh ra tình cảm mất rồi, ai muốn ăn là nàng liều mạng, sáu con gà đó ý thức lãnh địa cực mạnh, lần trước Vượng Tài không phải tránh Thiên Ma Cơ mà tránh sáu con gà, hôm nay thấy chúng đấu tranh với nhau mới hiểu ra.

Thấy Tiểu Vũ, Vân Diệp nhớ tới Địch Nhân Kiệt, không biết hắn có hoàn thành được nhiệm vụ hoàng đế giao cho không...

Ngụy Trưng chém rồng, search được trên:

Năm Trinh Quan số thứ 13, đời vua Lý Thái Tông nhà Ðường (618-907), gần thành Trường An có con sông Kinh nước trong vắt. Bên bờ sông, có 2 ẩn sĩ tên Trương Lão và Lý Ðịnh chán công danh và sự lừa dối hào nhoáng của lớp quan quyền nên chọn nghề đánh cá và đốn củi để sinh nhai. Một bữa nọ, Trương và Lý rủ nhau vào quán đối ẩm, rượu vào lời ra trên đường về nhà, Trương Lão tiết lộ là sở dĩ mình thường đánh được nhiều cá qua sự chỉ dẫn của ông thầy bói tại Trường An. Lời tiết lộ trên bị quỷ dạ xoa trên sông Kinh nghe được, vội về thủy cung báo cho Long Vương. Vua Rồng tức giận muốn giết tên tú tài thầy bói nhưng nhờ quần thần can gián và khuyên vua nên đến Trường An gặp mặt trước rồi mới quyết định. Long Vương nghe theo, bèn giả làm một tú tài áo trắng tới gặp thầy bói tên Viên Thủ Thành. Tại đây, vua Rồng hỏi chừng nào mưa và mưa bao nhiêu, được thầy bói cho biết rành mạch là giờ Thìn kéo mây, giờ Tị nổi sấm, giờ Ngọ mưa và tạnh vào cuối giờ Mùi. Mưa 3 thước, 3 tấc, 4 phân, 8 ly. Sau đó vua Rồng về thủy cung và được chiếu trời truyền lệnh làm mưa tại thành Trường An vào ngày mai y như lời thầy bói.

Nhưng lỡ đánh cá với Viên Thủ Thành và thêm lời xúi bậy của đám quần thần, Long vương làm mưa gió trái với lệnh của thiên đình. Ðồng thời lại tới Trường An đánh chưởi thầy bói nhưng Viên Thủ Thành đã chỉ thẳng vào mặt vua Rồng cho biết ông ta là Long Vương trên sông Kinh đã làm trái lệnh trời, ngày mai sẽ bị chém chết. Người thi hành chém Rồng là thừa tướng nhà Ðường tên Ngụy Trưng. Nhưng dù vua Ðường đã hứa giúp, cuối cùng vua Rồng cũng bị chém chết.

__________________

Chương 1203: Tên béo

Địch Nhân Kiệt không rảnh như y, Mộ thái dương bị đào ra, đích thân ra tay là Hắc Phong, nhìn ông ta dùng tay đào mộ tổ tiên là biết ông ta cực hận vì sao mình là người Lâu Lan.

Từ khi thành tộc trưởng, ba chữ người Lâu Lan không còn phát ra từ mồm ông ta nữa.

Tầng gỗ cuối cùng sau khi bị bóc ra, liền để lộ cái huyệt cực lớn, khí vụ màu đen lượn lờ, như thực sự có ma thần xuất hiện, mặt Hắc Phong chẳng rõ là vui hay buồn, cực kỳ đặc sắc.

- Lui lại, cái gọi là chướng khí này do cây mục nát mà thành, nếu ném một ngọn đuôc vào sẽ nổ đấy.

Địch Nhân Kiệt giải thích với Trình Xử Mặc và Hứa Kính Tông:

- Khí đốt chúng ta dùng nấu thực ăn cho lợn có phải giống thứ này không?

Hứa Kính Tông lập tức lùi lại:

- Tính chất giống nhau, có điều thứ này ác độc hơn.

Địch Nhân Kiệt phất tay, bốn đại hán đeo mõm heo lập tức nối bốn ống trúc thành một cái ống dài, lắp một cái bễ hút khí ra ngoài, chẳng mấy chốc có khí thể màu đen từ đầu kia ống tràn ra, một quân sĩ đốt mũi tên bắn tới, chỉ nghe phùng một phát, ngọn lửa hừng hực phun ra dài tới ba xích.

Hắc Phong theo thói quen định quỳ lạy, Địch Nhân Kiệt kéo lên nói:

- Đây không phải là thần tích, mà là phế khí trong mộ cháy, đợi lát nữa phế khí hết rồi, chúng ta có thể thấy bộ mặt thật của Vua thái dương.

Mất năm ngày lửa mới tắt, quân sĩ lại thổi gió vào mộ, quá trình này mất thêm ba ngày, Hoàng Thử đeo mõm lợn xuống đầu tiên, nửa canh giờ sau đi lên chỉ nói một câu:

- Vua thái dương chó má đáng đời bị đào lên, phía dưới thảm tới không muốn nhìn.

Kim Trúc và Địch Nhân Kiệt cũng đeo mõm lợn đi xuống, Hắc Phong cực lực thỉnh cầu đi theo, Hoàng Thư đi trước, Hắc Phong đi thứ hai, Địch Nhân Kiệt đi cuối hai cái nỏ đã lên dây sắn, có thể bắn bất kỳ lúc nào.

Vừa vào một cái mộ, Kim Trúc đã cuồng nộ, Hắc Phong kêu thảm bỏ chạy, Địch Nhân Kiệt nheo mắt nhìn quanh, hoàn cảnh này chưa làm rối trí hắn được, chẳng qua là có thêm mấy cái xác khô, là thi thể tiểu nữ hài, có gì kỳ quái.

Cổ buộc xích sắt, khuôn mặt vặn vẹo, vì ngạt thở muốn xé cổ họng của mình ra, có gì to tát, ồ! Địch Nhân Kiệt cuối cùng cũng buồn nôn rồi, bỏ chạy trong ánh mắt chế nhạo của Hoàng Thử, ra ngoài quỳ xuống nôn thốc nôn tháo.

Hắc Phong điên rồi, chạy loạn trên triền dốc kêu gào:

- Thần ơi, thần ơi, thần của ta ơi!

Địch Nhân Kiệt mãi mới ngừng nôn, bảo quân sĩ rỡ hết gỗ ra, để thời đại ngu muội hắc ám kia bại lộ giữa ban ngày.

Trước thế kỷ thứ 2, Lâu Lan là " Thành khuếch chi quốc" nổi danh Tây Vực, đông nối Đông Hoàng, tây bắc thông Yên Kỳ, tây nam tới Nhược Khương, hai phần nam bắc của con đường tơ lụa chỉ ra ở Lâu Lan, là nơi tụ tập trọng yếu của thương lữ, thương nghiệp phồn vinh làm quốc gia này trở nên giàu có, vô số nền văn minh quy tụ ở đây, tạo nên văn hóa độc nhất vô nhị của người Lâu Lan. Nhưng có một bộ phận lạc lối, Lâu Lan vương sau khi chết vẫn muốn hưởng thụ vinh hoa phú quý, quyến luyến với con dân, nên định đem cả con dân mình đi cùng, vì mộ không thể đào quá lớn, không chứa được tất cả mọi người, cho nên nói mình còn quay về. - Xúc phạm Vua thái dương sẽ bị trừng phạt, lốc đen sẽ từ trên trời giáng xuống, chôn vùi các ngươi trong cát đen, Vua sa mạc sẽ nuốt mắt, tóc, thịt các ngươi, còn hút linh hồn các ngươi treo trên cột, bất kể ngươi gào thét thế nào cũng vô ích.

Đó chính là cách Vua thái dương uy hiếp con cháu mình, không biết là muốn che dấu tội ác của mình hay là muốn quay lại thật, lời nói dối đã lưu truyền mảnh đất này tám trăm năm.

Người Lâu Lan khiếp hãi, tổ tiên tàn bạo, tuẫn táng không chỉ có nữ hải tử, còn có nam hài tử, nam đồng ôm chậu gốm khóc lóc trước khi chết..

Vân Diệp buổi sáng rời nhà được Tân Nguyệt hôn chụt lên mặt, còn lấy trán cọ trán trượng phu thân mật rất lâu, thốt lên:

- Phu quân thiếp hôm nay thật anh vũ.

Bất kể là nói dối hay nói thật, có câu này đủ làm người ta vui cả ngày, nên khi Vân Diệp chỉnh đốn quân ngũ cũng cười híp mắt, tiểu binh phạm lỗi cũng không đánh, chỉ bào cha hắn rời đội dạy nhi tử, nhìn ánh mắt muốn giết mình của tên tiểu binh, Vân Diệp vui lắm, trong quân trận của lão tử có rất nhiều phụ tử binh, chiến lực nhất định mạnh mẽ, không nghe qua câu " săn hổ thân huynh đệ, ra trận phụ tử binh" à?

Thao diễn một ngày Vân Diệp ngồi trên ghế cũng đã thấy mệt chết đi, đám quân sĩ lăn lộn trên giáo trường càng thảm. Lại Truyền Phong cầm roi giám sát, mùa đông mà không cho mặc y phục, để lưng trần vác cột, mỗi binh sĩ vào quân doanh đều phải trải qua điều này, rèn gân cốt là hàng đầu.

Mắt lim dim cưỡi Vượng Tài về nhà, phía trước xuất hiện một tên béo mặc trường sam xanh nhạt, đứng giữa đường hô khẩu hiệu sơn tặc:

- Núi này do ta mở, cây này do ta trồng..

Lưu Tiên Bảo ngăn thân vệ hành động, Vân Diệp nhìn lần đầu không nhận ra, nhìn lần thứ hai liền vui vẻ, y thấy giờ mình trở nên đơn giản quá rồi, chút chuyện vui nho nhỏ cũng sung sướng rất lâu, nhất là tên béo còn anh tuấn hơn mình kia làm y lập tức bay lên mây, vui sướng này khó diễn tả với người ngoài.

- Tiểu Khác, ngươi đã về, ba bốn năm không gặp nhớ chết thôi, đất Ngô đúng là chỗ nuôi người, ngươi trở nên to lớn rồi, mai triệu tập huynh đệ tẩy trần cho ngươi, để mọi người thấy phong thái Ngô vương Khác.
Vân Diệp cao hứng nắm tay Lý Khác ra sức lắc, Lý Khác rụt tay lại:

- Ngươi học đâu cái thói xấu này, chuyện ngươi và Thanh Tước thích ( Việt Nhân ca) truyền khắp đại giang nam bắc rồi, nhìn kỹ đi, ta là Lý Khác, không phải Lý Thái.

Vân Diệp chẳng hề tức giận, y quên chuyện này rồi, dù sao y mất mặt chẳng phải một lần:

- Không sao, quý tộc không có chút chuyện phong lưu sao gọi là quý tộc? Không làm chút chuyện nhục với tổ tiên sao gọi là hoàn khố?

- Lần này ta về kinh chóc thọ mẫu thân ta, ta và Tiểu Ảm không có mặt, may nhờ ngươi thường tới thăm, còn giúp mẫu thân ta làm cái nhà ấm lớn để giải ưu sầu, thay hai huynh đệ ta làm chọn chữ hiếu, tiểu đệ cảm kích bất tận.

Vân Diệp nhận lễ, chuyện do mình làm, nhận lễ tạ của hắn là tất nhiên, tránh hắn cảm thấy nợ mình.

- Lần này vì giảm béo ta chuyên môn cưỡi ngựa từ Ngô quận tới kinh, mai phải ăn một bữa thật đã, hiện giờ muốn ngươi làm cơm e khó rồi, hay là tối nay làm cho ta bát mỳ, thèm chết thôi.

Vân Diệp liếc nhìn con ngựa thở hồng hộc, lo lắng hỏi:

- Kết quả giảm béo ra sao?

- Trời mới biết tại sao không gầy đi còn tăng hai cân, mẫu hậu lại vô cùng vui mừng, nói trước kia ta quá gầy.

- Tâm tư người mẹ luôn thế, chỉ muốn con cái tráng kiện như núi, có điều nói đi cũng phải n ói lại, mấy năm qua chẳng lẽ ngươi không cưỡi ngựa, sao lại béo thành thế này?

- Diệp Tử, ngươi không hiểu đâu, béo một chút mới tốt.

Sinh nhật của Dương phi không rình rang, Lý Nhị, Trường Tôn thị, Âm phi gửi quà tới, Vân Diệp cũng gửi một phần quá, không ngờ bị Lý Thái kéo đi bồi tiếp.

Không có yến tiệc, Dương phi đãi khách trong phòng ấm, không biết Lý Nhị đi đâu chỉ có Trường Tôn thị tới, Lý Thái cũng từ dưới đất chui lên ăn chực, Lý Thừa Càn vì thân phận không tiện ở lại, tặng quà xong rồi đi.

Dương phi đắc ý khoe khoang thành quả của mình với Trường Tôn thị và Âm phi, nói tới chỗ vui vẻ còn cười lớn, không giống với Dương phi mà Vân Diệp quen, xem ra lao động đúng là có thể cải tạo một con người.

Đọc qua thì thấy vụ nói về Lâu Lan này có vẻ vô nghĩa nhưng nếu các bạn chịu nghiền ngẫm kỹ sẽ thấy nó vô nghĩa thật

HẾT

__________________

Chương 1204: Nặn mủ (1)

Vân Diệp phát hiện ra dây tây, đáng tiếc cũng là dâu tây dại, hơi nhỏ một chút, có điều trông rất mê hoặc, nhất là trong mùa đông thế này. Khinh thường nhìn hai huynh đệ Lý gia ngồi gặp dưa chuột, lấy một cái bát nhỏ, chẳng mấy chốc đã hái đầy bát, rửa sạch, còn chưa ăn đã bị Lý Thái cướp mất đưa cho mẫu thân hắn.

Trường Tôn thị cầm một quả cắn nhỏ, chắc là thấy vừa miệng, liền gọi Âm phi, Dương phi ăn cùng. Vân Diệp trừng mắt nhìn Lý Thái, mỗi số dâu tây y hái là chín, còn lại đều màu xanh.

Mùa đông năm nay rất lạnh, trúc cũng chết rét không ít, thư viện hiện ra đang lo lắng, thức ăn năm sau của gấu mèo liền thành vấn đề.

Không ngờ Dương phi lại đi trồng trúc trong nhà ấm, lại còn trồng rất nhiều, trong rừng trúc có một căn nhà gỗ nho nhỏ, Vân Diệp định nhìn, bị Trường Tôn thị tát một cái phải quay lại. Một tiểu cô nương gầy gò từ trong nhà đi ra, gọi Trường Tôn thị một tiếng mẫu hậu, nghe như tiếng mèo con.

Thì ra là khuê phòng của Hủy Tử, chẳng trách mình bị đánh, Vân Diệp chắp tay sau lưng quan sát Hủy Tử, không tệ, mỗi tội gầy quá mức.

Đây là một tiểu cô nương hay thẹn, cho dù trước mặt toàn người thân quen, nàng vẫn rất ít nói chuyện.

Mùa đông năm nay quá lạnh, Lý Nhị liền đón nàng từ thư viện về cung, không ngờ lại ở trong nhà ấm, nơi này tuy ấm áp nhưng lại ẩm thấp, thích hợp cho động vật sinh trưởng, không nhất định thích hợp cho người sống, đây là kiến thức thông thường, thái y trong cung không phản đối sao? Vân Diệp nhíu mày.

Lý Thái huých vai Vân Diệp hỏi nhỏ:

- Ngươi thấy Hủy Tử sống ở đây không ổn à?

- Đúng là không ổn, nơi này quá ẩm thấp, để muội ấy ở cung điện phía bắc tốt hơn, chỉ cần chú ý giữ ấm là được. Đây là nơi thuộc về thực vật, Dương phi làm việc ở đây tu dưỡng thân thể, Hủy Tử thì khác, phải chiếu cố đặc biệt, nhất là phải tắm nắng nhiều.

- Dễ thôi, cung nhiều phòng như thế, sẽ tìm được cho Hủy Tử một cái thích hợp.

Ba người đang nói chuyện thì Vân Diệp thấy có người giật ống tay áo mình, quay đầu lại phát hiện ra Hủy Tử.

- Tỷ phu, gấu mèo sắp hết trúc để ăn rồi, làm sao bây giờ?

- Không sao, gấu mèo có thể ăn thịt, không chừng chúng thích ăn thịt.

Vân Diệp vô trách nhiệm đáp:

Hủy Tử tuy sức khỏe yếu, đầu óc ngược lại rất thông minh, nhận ra Vân Diệp đang đáp cho có lệ, nước mắt tức thì đảo vòng quanh.

Vân Diệp đành đẩy họa cho người khác:

- Biết làm sao được, mùa đông năm nay quá lạnh, trúc không phải là thứ chịu lạnh tốt, chết rét là bình thường. Có điều trong Thục có rất nhiều trúc, Hán Trung cũng không ít, muội chỉ cần tìm mấy ca ca, nhất định họ sẽ kiếm cho muội rất nhiều trúc, trước đó chúng ta cho gấu mèo ăn thịt.

Trường Tôn thị định mắng Vân Diệp không thể vì vài con gấu mèo mà mệt dân tốn của, thấy ánh mắt cầu khẩn của Hủy Tử, đành cắn răng nói:

- Nếu ăn hết trúc của Quan Trung rồi, mẫu hậu sẽ bảo nội phủ đi vận chuyển trúc về, không được để các ca ca của con dùng dân phu, được không?

Lý Thái nắm tay muội tử:

- Chuyện nhỏ, vừa vặn ca ca không có việc gì làm, giúp muội đi tìm trúc, phủ ca ca hình như còn rất nhiều trúc vẫn sống, mai chặt nuôi gấu mèo.

Lý Khác thấy Lý Thái nói hào khí ngút trời cũng xen vào:

- Hai ngày trước ca ca ăn mỳ ở nhà Vân Diệp, trúc nhà y cũng không tệ, chúng ta cùng nhau chặt ta thấy đủ cho gấu mèo ăn vài bữa. Thấy Hủy Tử vui lên rồi, Dương phi thương xót kéo Hủy Tử vào đại điện, Vân Diệp nói Hủy Tử không thích hợp ở đây, vậy rời đi sớm là hơn, Hủy Tử mà có chuyện, Lý Nhị sẽ lên cơn điên, để liên lụy với người khác thì không hay.

Vân Diệp từ hoàng cung đi ra thì đã là buổi chiều, Lý Thái hình như có chuyện muốn nói.

- Có gì thì nói đi, ấp a ấp úng nhìn mà khó chịu, giữa chúng ta còn có chuyện gì không nói được.

- Biết vì sao ta trở nên béo như thế không?

- Trừ ăn ra thì ta không đoán được nguyên nhân khác.

Lý Khác đột nhiên rơi lệ, nghẹn ngào nói:

- Ngươi không hiểu, ta bị người ta đoán mệnh, nói ta cổ rồng vai phượng, cao quý vô cùng, sau đó một người nói với ta, chỉ cần ăn cho béo là tránh được họa.

Vân Diệp nhìn vào mắt hắn:

- Ngươi có muốn cao quý vô cùng không?

- Không muốn, ta chỉ muốn sống bình an tới già!

Lý Khác nói dứt khoát:

Vân Diệp gật đầu, cuối cùng đã hiểu vì sao mình lại gặp được Viên Thành Thủ, vì sao sinh nhật Dương phi chỉ có Lý Khác, không có Lý Ảm. Thật quá đáng, Lý Nhị muốn để Viên Thủ Thành xem xem Lý Khác cao quý vô cùng là thế nào.

Có điều béo thật tốt, Vân Diệp bất giác nhớ tới một tên béo khác là Lý Nguyên Tường, cảm thấy hiện giờ những tên béo không thể xem thường.
Thân phận của Lý Khác vô cùng vi diệu, trong số nhi tử của Lý Nhị, huyết thống của hắn cao quý nhất, trên người mang huyết mạch hoàng tộc hai đời, làm các lão thần Tiền Tùy bất giác thân cận với hắn.

Cho nên mấy năm qua Lý Khác luôn né tránh, chỉ cần triều đình có chút gió lay cỏ động nào là hắn lập tức như con chim cun cút chui vào tổ ôm đầu run rẩy.

Lý Thừa Càn bị quân yên ổn vô cùng, địa vị Trường Tôn thị vững như núi thái sơn, Lý Thái được Lý Nhị yêu tới tận xương tủy, làm tình cảnh của Lý Khác vô cùng gian nan.

Đừng nói ngươi bảo không tranh là không tranh, cũng không phải nói Lý Thừa Càn và Lý Thái chèn ép, dưới tay bọn họ đều có một đám người, đều tự ra sức vì chủ, dẹp hết mọi nguy hiểm là điều thuộc hạ của mỗi người tự cho là thiên chức.

Vì thế Lý Khác gặp xui xẻo, một thiếu niên anh tuấn biến thành một tên béo.

- Lý Nguyên Tường trừ dạy ngươi béo ra thì không dạy ngươi được cái gì khác à? Thúc chất các ngươi đều là người có trí tuệ lớn, hiện giờ biến bản thân thành chẳng khác gì lợn.

- Ngươi đừng nhìn ta, Lý Nguyên Tường do ta cứu từ tay hải tặc, nên biết chỗ lợi hại của hắn, ngươi nói xem nếu ta bảo với bệ hạ vùng Ngô Việt có hai nhân tài hơn người, ngươi nói sẽ có hậu quả gì.

Lý Khác cười khổ:

- Nếu ngươi không muốn ta sống thì nói đi, mau nghĩ cách, không có thời gian lề mề với ngươi, ngày mai Viên Thủ Thành sẽ xem tướng cho ta, danh nghĩa là xem cho mỗi một hoàng tử, nói trắng ra ta là đối tượng chiếu cố trọng điểm, vì mai chỉ có ta và Tiểu Trì bị xem.

Nghe nói Lý Trì cũng bị xem tướng, Vân Diệp lập tức hứng trí, trên lịch sử Lý Khác là tên quỷ đoạn mệnh, còn Lý Trì lại là đại đế, muốn xem Viên Thủ Thành xem ra cái gì?

- Đi đâu xem tướng? Ngày mai ta cũng muốn để Lão Viên xem cho, gần đây đầu có mụn, cứ cảm thấy tinh thần hoảng hốt, muốn tìm cao nhân chỉ điểm.

- Ở cung Chiêu Dương, phụ hoàng ta mời Viên lão tiên sinh ở đó, được tính là đãi ngộ cực cao rồi.

Lý Khác còn chắp tay, hắn nghĩ rằng mai Vân Diệp đi để cổ vũ hắn.

Lý Khác mặc dù lo mai có chuyện không hay xảy ra, nhưng Vân Diệp đi cùng ít nhiều an ủi hắn.

Vân Diệp về nhà rửa mặt, đứng trước gương quan sát bản thân, nhìn rất lâu, phát hiện bản thân trừ anh tuấn ra thì không có gì để nói, sao có thể nhìn tướng người biết sau này đại phụ đại quý hay xưng vương xưng bá.

Đám lão già đó khi khen vân diệp đầu sừng tranh vanh, chẳng lẽ bọn họ nhìn ra trên đầu mình mọc sừng? Vân Diệp biết trừ sau gáy có mụn ra thì không có gì cả.

bé đã có tài hơn người.

- Phu quân đang soi gương sao?

Tân Nguyệt xuất hiện sau lưng Vân Diệp như bóng ma, nhón gót chân gối đầu lên vai y, cố bày ra cảnh phu thê ân ái mới hài lòng.

- Cảnh cáo nàng, không được sờ gáy ta, ai sờ ta trở mặt.

Hơi thở Tân Nguyệt phả vào cổ Vân Diệp, mẹ nó, ngứa.

__________________

Chương 1205: Nặn mủ (2)

Bạn sẽ ủng hộ cho người dịch 15 Điểm khi đọc bài viết này:

vipvanda*:

Tân Nguyệt nhấc cằm lên, vén tóc Vân Diệp kiểm tra cái mụn, phát hiện mưng mủ, có chỗ hơi tím, rút trâm trên đầu muốn giúp trương phu nặn mủ.

Xưa nay nàng thích làm những việc này, nhất là lấy giáy tai, cắt móng tay cho Vân Diệp, móc được đống giáy tai to hoặc cắt được cái móng tay dài liền có cớ mắng Vân Diệp bẩn thỉu, thỏa mản cảm giác thành tựu của bản thân, nàng làm mấy việc này không biết chán, hiện phát hiện ra túi mủ đã chín sao có chuyện bỏ qua.

Vân Diệp tránh đi, nhìn trâm của nàng vội nói:

- Đem trâm hơ lửa đã, rồi lấy một cái châm, khều cả nhân mủ ra.

Vân Diệp gác đầu lên lưng ghế, Na Nhật Mộ ấn đầu Vân Diệp, Linh Đang cầm dược cao, Tân Nguyệt ra tay, trong tiếng kêu như heo chọc tiết của Vân Diệp, cuộc phẫu thuật hoàn thành, dán miếng cao tiêu sưng lên, coi như công đức viên mãn.

Có hỏa khí thì phải điều tiết, cả đêm điều tiết ba lần, hình như có chút quá, muốn thẳng lưng đi lại hơi khó, muốn ngủ tiếp, nhưng nhớ tới Lý Khác đáng thương, đành cắn răng rời giường, không cưỡi nổi ngựa. Nhưng Vượng Tài đá xé ngựa rầm rầm, đành mang cả nó theo.

Đến cung Chiêu Dương phát hiện xe ngựa nườm nượp, náo nhiệt như họp chợ, Ngưu Tiến Bảo cũng mang theo hai bảo bối tôn tử tôn nữ tới, thấy Vân Diệp liền kéo qua:

- Nghe nói ngươi và lão thần tiên từng cùng đánh mạt chượt với nhau, đó là giao tình, giờ dẫn hai đứa bé này vào tìm lão thần tiên đoán mệnh, ta và thẩm thẩm ngươi đợi bên ngoài.

Người có yêu bài vào cung Chiêu Dương không nhiều, vừa vặn Vân Diệp có, do Lý Uyên cấp, Lý Nhị quên thu về, kiệu tiểu chất nữ lên cổ, tiểu chất tử dắt tay, nghênh ngang đi vào, vệ sĩ gác cửa vừa định hỏi thì bị Vân Diệp đá lăn quay, sau đó lấy yêu bài hươ trước mặt hắn. Hành vi ngang ngược làm Lão Ngưu cười khoái chí, các huân quý khác thì người hâm mộ kẻ lắc đầu. Lý Khác ở ngay cửa cung, thấy Vân Diệp mừng rỡ đón lấy một đứa bé.

So với bên ngoài huyên náo thì đại điện vô cùng yên tĩnh, Lý Nhị không có mặt, có Đoàn Hồng ôm phất trần đứng bên ghế của Trường Tôn thị, tên này hôm nay đóng vai cái tai của Lý Nhị.

Không ngờ có cả Lý Thừa Càn, Lý Thái tay cầm quyển sách vờ vịt đọc, chỉ nhìn ánh mắt cảm kích của Lý Khác là biết hai người họ tới giải vây cho hắn.

- Ngươi tới đây làm gì?

Ánh mắt Trường Tôn thị rất sắc, bà cho rằng hôm nay Vân Diệp không nên xuất hiện.

- Bẩm nương nương, học sinh tới xin Viên lão tiên sinh đoán số cho hai đứa chất tử.

Vân Diệp nói thế, sắc mặt Trường Tôn thị khá hơn, nói nhỏ:

- Ngoan ngoãn đợi ở một bên, không được nghịch ngợm.

Vân Diệp lùi tới bên Lý Thái, nghe hắn hỏi:

- Bị mắng hả, ta và đại ca cũng bị, chẳng biết phụ hoàng nghĩ gì, xem ra số mệnh thì sao chứ?
- Giữ tính duy nhất, trên đời này chỉ Thừa Càn mò ra số đế vương là không sao, người khác mà có là đại sự cố.

Lý Thừa Càn mỉm cười:

- Hoàng vị tương lai là của ta, người khác có số thì làm được gì?

Nghe hắn nói tự tin như vậy, Vân Diệp và Lý Thái cùng giơ ngón cái lên khen ngợi, đây mới là khí độ cần có của bị quân, Trường Tôn thị thì trừng mắt lên với Lý Thừa Càn, có điều vẻ mặt không cứng nhắc như vừa rồi nữa.

- Nương nương, cái lão thần côn này tính thọ cho người còn sai, sao tin lão ta nói được, chẳng lẽ nghề này dễ kiếm tiền thế sao? Đợi tương lai thần cao tuổi rồi, thần cũng mặc đạo bào làm thần côn, vì dù nói đúng hay sai cũng chẳng sao, vẫn đi lừa tiếp được, ai cũng tin cái này.

- Ngậm cái mồm thối của ngươi lại, lão thàn tiên mà ngươi cũng có thể xúc phạm à? Tục ngữ nói kẻ trí tính trăm điều cũng có một điều sai, tính thọ cho bản cung là lần đầu tiên sai sót, năm xưa khi đoán mệnh cho bản cung là lúc lão thần tiên say rượu, sai sót là bình thường.

Lý Thái thấy đầu Vân Diệp dán dược cao thì cười nói:

- Hiện giờ bộ dạng ngươi đã giống hệt thần côn, còn cần đợi sau này đóng giả nữa à?

Trường Tôn thị đang nói chuyện với hai đứa bé tức thì phì cười, không khí khẩn trương trong đại điện mất hết, cả Đoàn Hồng cũng hơi hơi nhếch môi cười.

Viên Thủ Thành xuất hiện, mặc áo bát quái, đội mũ tử kim, mắt che một lớp vải, được cung nhân đỡ ngồi xuống giường mây, vừa ngồi vững đã trầm thanh nói:

- Sương trên lá sao tan nhanh, sương tan sớm mai lại rơi xuống, người mất một đi bao giờ về. Nực cười thế nhân, mạng như sâu mùa thu, đúng là nghèo lo chết, giàu lo chết....

Đúng là cao nhân có khác, Vân Diệp phục hẳn rồi. Có thể dùng Nhạc phủ ca vào tính số mệnh thì chắc chắn là cao nhân thực sự, từ điểm này có thể nhìn ra, lát nữa lão tiên sinh sẽ đem y bốc tinh tượng ra, dù sao cái mạng nhỏ của ngươi là châu chấu mùa thu thôi, chẳng nhảy nhót được bao lâu nữa, tùy tiện nghe vài câu là được. Lý Thừa Càn phất ống tay áo, là người đầu tiên đi lên, hai tay Viên Thủ Thành sờ mò mày, cằm, tai hắn một lượt, thu tay lại:

- Điện hạ chính là chân long sao cần tính số làm gì nữa, ngày sau sinh đôi cánh bay lên chín tầng trời hẵng hỏi số mệnh, đi đi.

Nghe số mệnh Lý Thừa Càn, mọi người liền thở phào, tiềm long thành chân long rồi, mình chẳng lo gì nữa, nhất là Lý Khác, toàn thân đẫm mồ hôi, thiếu chút nữa hư thoát.

Lý Thái đặt sách xuống đi tới, Viên Thành Thù sở mó mặt hắn rất lâu:

- Quái lạ, giao long đã thành thế, vì sao lại biến ra kỳ lân?

Kỳ lân là nhân thú, đại biểu văn vận, Vân Diệp biết điều đó, Lý Thái không còn hứng thú gì với hoàng vị, một lòng nghiên cứu học vấn, nói hắn là kỳ lân không thể chính xác hơn. Chẳng lẽ lão già này có thể thông qua tướng mặt đoán hậu sự? Y cắn móng tay, quan sát bốn phía xem có gì khác thường không?

Lý Thái rất không hài lòng:

- Chẳng lẽ số mệnh của một con người lại có thể thay đổi? Trước kia người ta đều nói ta thân phận cao quý vô cùng, ông xem lại đi, có phải xảy ra vấn đề ở đâu không? Ta không thích biến hóa, lúc thì giao long, lúc thì kỳ lân, nói không chừng sau này biến thành đại bàng, ông nói hết biến hóa một lần đi.

Lý Thừa Càn cười tới không đứng lên nổi, Lý Khác không toát mồ hôi nữa, trở nên rất tự nhiên, ưỡn bụng chắp tay sau lưng, không còn thấy sợ hãi khảo nghiệm sắp phải đối diện, huynh đệ ra sức giúp mình như thế, hắn thấy Viên Thủ Thành sờ ra cái mệnh gì cũng không quan trọng.

Trường Tôn thị mặt tìm tái, quát Lý Thái, thấy hắn vẫn không chịu nghe, đang định đi tới kéo hắn lại thì thấy hai tay Viên Thủ Thành sờ vai hắn, hồi lâu mới nói:

- Tiểu tử, ngươi định sẵn phú quý cả đời, nếu thọ ít hơn tám mươi tuổi thì có thể tới đập chiêu bài của ta.

Lý Khác cười hì hì tới chúc mừng:

- Tứ đệ lòng dạ nhân hậu, phúc thọ song toàn là tất nhiên, chúc mừng, chúc mừng, để ngu huynh xem thọ vận mình ra sao.

Lý Thái đứng dậy vỗ vai hắn, đi tới bên Trường Tôn thị xem Viên Thủ Thành xem mệnh cho Lý Khác ra sao, mình đã làm hết khả năng rồi, chỉ mong Lý Khác có thể bình an qua ải.

Vân Diệp nheo mắt lại, miệng bất giác nhai kẹo mềm do khuê nữ của Ngưu Kiến Hổ đút cho, y định không bỏ qua một chữ nào của Viên Thủ Thành, nếu lão già này cố chụp mũ lên đầu Lý Khác, mình sẽ tới bảo lão tính số mệnh, xỉ nhục lão già xưng là sống tám trăm tuổi này.

- Vai rồng cổ phượng quý vô cùng.

Lão già quả nhiên nói câu này, tất cả mọi người có mặt trong đại điện đều biến sắc, mắt Trường Tôn thị lóe hàn quang, như con hổ cái muốn cắn người.

__________________

Chương 1206: Nặn mủ (3)

Nhưng tiếp theo lão già lại lắc đầu:

- Đáng tiếc, sao lại lại mọc cái đầu Bệ Ngạn, đúng là lạ, uổng phí cả dáng người tốt, số thì tốt, nhưng định sẵn không con nối dõi, nếu như tu tâm lưỡng tính, xây cầu sửa đường, làm nhiều chuyện thiện, nói không chừng trời thương xót có chút mụn con, đáng tiếc, đáng tiếc.

Vân Diệp lén lút lau mồ hôi, vừa rồi đến y cũng cảm nhận được sát khí của Trường Tôn thị tỏa ra, vì nhi tử của mình, bà ta sẽ không quan tâm chết bao người.

- Viên tiên sinh, ngài sờ tiếp đi, tiểu tử một lòng muốn làm đại nghiệp, lại thành Bệ Ngạn tham tài sao được, ngài sờ nữa đi, xem có nhầm ở đâu không?

Lý Khác cố kìm nước mắt, muốn Viên Thủ Thành xác nhận lại một lần nữa:

- Bệ Ngạn mà thôi, pháp nhãn của lão phu không sai, lui ra, đừng để mùi đồng thối dính vào người lão phu.

Lý Khác vừa lui lại, Lý Trì vội vàng chạy tới, hắn là kẻ ít gánh nặng tâm lý nhất, dù sờ ra mệnh đế vương cũng chẳng sao, hắn kém Lý Thừa Càn mười bốn tuổi, lại cùng mẹ, có số mạng giống nhau cũng có thể nói là hưởng nhờ phúc đại ca, không sao hết.

- Hạng Bí Hí, cho trông mộ tổ là đủ rồi.

Viên Thủ Thành nói rất dứt khoát:

Lý Trì hoang mang ngẩng đầu lên, muốn nổi giận lại không dám, hắn biết Bí Hí là thứ đội bia văn, giống hệt rùa, lại nghĩ mình là Tấn vương, chẳng phải bị đày về quên trông mộ sao, tức thì nước mắt chảy ra, quay đầu nhìn mẫu thân rồi cúi đầu xuống.

Trường Tôn thị thấy không đành lòng, kéo Lý Trị tới bên cạnh an ủi, thế nhưng Vân Diệp không kìm được cười phụt ra, Trường Tôn thị hung dữ trừng mắt nhìn qua, Lý Trì mặt đỏ dừ rống lớn:

- Mời lão thần tiên xem cho ngươi đi, cô vương là Bí Hí, hay dở gì cũng là con rồng, xem xem ngươi là cái thứ gì.

- Vân Diệp thì không cần xem, lão phu đã xem ba lần rồi, cũng đã suy diễn ba lần, chỉ thấy hướng đi, không thấy gốc gác, số mệnh của y tầng tầng màn che, lão phu muốn xung phá, thiếu chút nữa mất cái mạng già, tới chỗ sâu nhất chỉ thấy trăng sáng không thấy người đâu.

Vây Diệp kỳ quái, lúc đánh bài lão già này không chỉ sờ tay mình một lần, còn dậy mình thủ pháp mát xa đầu, té ra là thừa cơ xem cốt cách của mình.

Muốn nhìn thấu lão tử phải nhìn xuyên nghìn năm sau, lão già khốn kiếp, rắp tâm bất lương, hôm nay nếu không chỉnh lão, làm sao nuốt trôi cục tức này.

Vẻ mặt y lập tức biến thành hoang mang, nhỏ giọng ngâm:

- Thiên thượng Bạch Ngọc Kinh, thập nhị lâu ngũ thành, tiên nhân phủ ngã đính, kết phát thụ trường sanh. Lão thần tiên cũng không nhìn thấu được bức màn Bạch Ngọc Kinh, chẳng lẽ cả đời này tiểu tử cứ sống mơ mơ hồ hồ như vậy sao?

- Chuyến này đi Bắc Đình, nhất định quay về Côn Lôn, xem bộ mặt thật của dao trì, có lẽ họ có thể giải đáp nghi hoặc trong lòng tiểu tử.

Viên Thủ Thành lập tức giật phăng vải che mặt ra:

- Chuyến này đi Bắc Đình mang theo lão phu với, lòng lão phu có rất nhiều nghi hoặc muốn thỉnh giáo thần tiên.

- Tiểu tử mắt phàm, nhìn dao trì chỉ thấy ao nước, lão thần tiên có thể đi tất nhiên là tốt nhất, nói không chừng tiểu tử có thể nương tuệ nhãn của người nhìn ra bản chất của thần tiên.
- Vân Diệp, nói năng cẩn trọng.

Trường Tôn thị quát, bà ta không biết đất thần tiên thế nào, nhưng nhìn ra nụ cười xấu xa trên môi Vân Diệp, mỗi khi y tính kế người ta đều là thế, Viên Thủ Thành là điềm lành sống còn sót lại của Đại Đường, sao có thể để hủy trong gió cát.

Viên Thủ Thành xua tay cười lớn:

- Nương nương không nên nói nhiều, lão phu đã quyết, chết ở đất thần tiên còn hơn vùi thân ở dân gian, đây là ước nguyện bao năm, cho dù Vân Diệp không đi, lão phu cũng tổ chức đạo môn tới Côn Lôn triều bái. Phật môn có Huyền Trang đi Thiên Trúc, trở về khiến phật pháp đại thịnh. Côn Lôn xa bằng một nửa Thiên Trúc, lão phu lại có đại quân bảo hộ, đó là cơ duyên ngàn năm khó cầu, sao chẳng đi một chuyến.

Nói xong còn khom mình thi lễ, xin hoàng hậu chớ ngăn cản. Trường Tôn thị hoảng sợ, chuyện quá lớn, bà không dám làm chủ, đánh mắt với Đoàn Hồng, hắn hiểu cái khó của hoàng hậu, vung phất trần một cái, vội chạy tới cung Vạn Dân, hoàng đế đang đợi tin tức.

Trường Tôn thị đột nhiên chỉ tóc Viên Thủ Thành:

- Viên lão tiên sinh, dúm tóc đen của người mất rồi.

Mọi người nhìn đầu ông ta, quả nhiên vốn có dúm tóc đen giữ mái tóc trắng cực kỳ bắt mắt, giờ không thấy nữa, tóc trắng như tuyết, không còn chút tạp sắc nào.

- Hôm nay phá lệ, xem số mạng cho bốn người, sao chẳng bị trời phạt. Trước kia lão phu luôn nói "mệnh bất quá tam", là muốn tránh tấm thân tàn này bị trời phạt, giờ xem ra khó rồi.

Vân Diệp không biết nói gì, con mẹ nó lừa người tới mức thành thật luôn, y tin mình tới Đại Đường là nhân tố tự nhiên, đó là nguyên nhân khiến y không sụp đổ, phấn khích lên lập ra thư viện Ngọc Sơn, chính là muốn xem có thể phá giải câu đồ này không. Bất kể mình có thể nhìn thấy ngày đó hay không cũng là một sự an ủi, y không hi vọng trên đầu mình có mộ vị thần tiên, búng tay một cái đưa mình tới Đại Đường, với y là nói đó là một sự xỉ nhục, thầy giáo mình chưa bao giờ nói trên đời này có thần tiên.

Đây là một niềm tin, hoặc có thể nói là sự cố chấp, bất kể chính xác hay không, y đều phải kiên trì, vì y là người có tầm nhìn xa nhất thế giới này, đó là sự kiêu ngạo của y.

- Lão tiên sinh, sau này đừng tính số cho tiểu tử nữa, chẳng may làm sao, tiểu tử không gánh nổi.

Vân Diệp thong thả nói, y không thích bị người ta nhòm ngó, dù nhòm ngó có hiệu quả hay không: - Chuyện này khác, khác hẳn, tiểu tử, lão phu dưỡng thân khỏe rồi chuyện đầu tiên làm sẽ là tiếp tục tính số cho ngươi, ngươi không biết, lần trước tính số mạng cho ngươi chưa ra nhân quả đã thiếp chút nữa toi mạng là do tâm lực kiệt quệ, không phải trời phạt, khắp thiên hạ chỉ ngươi là có mệnh quái đản như thế, lão phu sao có thể bỏ qua.

- Toàn thân ngươi được phúc khí bao phủ, gần như tới mức bách độc bất xâm, tuy sát nghiệt vô số, nhưng không dính nhân quả. Tiểu tử, ngươi nhìn những kẻ giết người có báo ứng ra sao, Ngưu Tiến Đạt dùng chiến mã đạp chết ba nghìn người, định sẵn tuyệt tự tuyệt tôn, vậy mà giờ cạnh ngươi lại có hai đứa bé chạy đi chạy lại. Phòng Huyền Linh định sẵn có họa gần, giờ lại còn cháu đầy nhà.

- Mệnh cách của nương nương mà lão phu có thể tính sai? Dù lão phu có bị ngâm trong chum rượu cũng không thể tính sai, ngay cả bệ hạ hừ hừ...

Nói tới hoàng đế, Viên Thủ Thành kịp thời dừng lại không nói nữa, ngồi xuống cười tủm tỉm sờ mó khắp người hai đữa bé, còn thở dài:

- Đúng là hai đứa bé có phúc.

Lấy trong lòng hai người ngọc buộc lụa, đeo lên mỗi đứa một cái.

Trường Tôn thị hình như biết gì đó, nghe vậy không thấy ngạc nhiên. Lý Thái sán tới, nâng cằm Vân Diệp nhìn lên nhìn xuống, ngó trái ngó phải một lượt:

- Đệ không nhìn ra cái gì, đại ca thấy gì không?

Lý Thừa Càn lắc đầu, nhìn một cái không có hứng nhìn cái thứ hai, quá quen mắt rồi.

- Trước khi đi Bắc Đình báo lão phu một tiếng.

Viên Thủ Thành nói xong đi vào hậu điện.

- Lừa gạt giỏi lắm, bội phụ, bội phục.

Vân Diệp chắp tay vái về hướng Viên Thủ Thành rời đi.

Trường Tôn thị cười:

- Trước khi ngươi xuất hiện, Viên lão tiên sinh nói gì trúng đó, từ khi ngươi vào Trường An, lão tiên sinh mới tính sai liên tục, ngươi nói thế là sao?

Vân Diệp vỗ đầu:

- Sao học sinh biết.

Tự đập vỡ mụn, đau thấu tim.

__________________

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau