ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1196 - Chương 1200

Chương 1197: Chuyện vớ vẩn

Vân gia cái gì có thể thiếu, mỗi quái nhân là không thiếu, Thiên Ma Cơ rất yêu gà của mình, ai dám động vào là trở mặt. Vân Diệp luôn rất muốn biết nàng nuôi gà làm gì, Thiên Ma Cơ chỉ cười không đáp, ánh mắt nhìn gà trống càng thêm ôn nhu.

Tới khi Viên Thiên Cương tới Vân gia chơi, kinh ngạc chỉ đám gà chạy loạn trong sân kinh ngạc nói " lục hào kê", lúc này mới biết sáu con gà là để chuyên môn trấn tà, nghe nói còn có hiệu quả nuốt ác mộng, xem ra nhất định nàng thường xuyên gặp ác mộng.

Tiểu viện tử của nữ nhân bình thường đều sạch sẽ ngăn nắp, chỉ tiểu viện của nàng trồng đầy dây thường xuân, âm u quỷ khí, một năm đổi cho nàng bảy tám nha hoàn, toàn bị nàng làm sợ chạy mất, cuối cùng Tân Nguyệt theo yêu cầu của nàng tìm một bà bà điếc không biết chữ chiếu cố nàng, thế mới yên ổn.

- Hầu gia lần này đi Bắc Đình hãy đem thiếp thân đi với.

Vân Diệp quay đầu lại thấy Thiên Ma Cơ toàn thân áo đen đeo khăn che mặt xuất hiện trước mặt mình.

- Không ổn, cô không thích ứng được với khí hậu ở Bắc Đình đâu, năm xưa cô bị trọng thương, không hợp đi xa, ở nhà tĩnh dưỡng đi, vui thì cùng đám Tiểu Nha khiêu vũ, buồn thì nuôi ít gà, thế không tốt sao? Đi Bắc Đình làm gì?

Vân Diệp lấy làm lạ:

- Thiếp thân muốn tới Côn Lôn triều bái vương mẫu, nghe nói hầu gia đã tới đó, cho nên thiếp thân muốn tới triều bái, làm tròn nguyện vọng trong lòng.

- Đừng nghe họ nói lung tung, cô mà thấy thiên trì sẽ biết nó là trò cười lớn thế nào, chẳng qua là cái ao lớn, giờ nhất định đóng băng rồi, không có Tây Vương mẫu, không có thần tiên, chỉ có băng tuyết và loạn thạch. Theo Dạ Đà nói, còn có quái vật, năm xưa ta không gặp được. Cô đi cũng uổng thôi, nghe ta, ở nhà tĩnh dưỡng, mặt cô mấy năm qua được Tôn tiên sinh trị gần khỏi rồi, chỉ cần bỏ khăn che mặt đi là có thể sống vui vẻ.

- Thiếp thân không cam tâm, xin hầu gia thành toàn.

Thiên Ma Cơ quỳ xuống, thái độ cực kỳ kiên quyết:

- Nếu có dứt khoát như thế thì cùng đi vậy, không hiểu nổi, yên lành ở nhà thì không, nhất định đi xem cái ao, khi đó hối hận đừng trách ta.

Vân Diệp đành đồng ý, nếu không nói không chừng nàng lén đi.

Thiên Ma Cơ nói mang theo ý cười:

- Hầu gia là người tốt, thiếp thân biết ngài không từ chối, thời gian sống trong nhà là ngày tháng yên bình nhất của thiếp thân, nếu không phải vì tâm nguyện, được sống ở đây tới già là phúc phận của thiếp thân. Đáng tiếc chuyến đi Côn Lôn này rất có khả năng không về được nữa, cái nhà này chỉ đành thành đoạn ký ức đẹp nhất trong lòng.

Khi Thiên Ma Cơ nói những lời này, hai con gà từ trong tiểu viện của nàng vỗ cánh phành phạch nhảy ra, sáu có gà đi quanh nàng, như vệ sĩ.

Vượng Tài đột nhiên hí inh ỏi chạy vào, tựa hồ rất sợ hãi, thấy Vân Diệp lập tức chạy tới cọ đầu vào ngực y, như bị ủy khuất lắm. Thiên Ma Cơ đi tới muốn xoa đầu Vượng Tài, bị nó né tránh, nấp sau lưng Vân Diệp không thỏ đầu ra. Thiên Ma Cơ thở dài:

- Quả nhiên là linh thú, tử khí trên người thiếp thân bị nó nhận ra rồi.

- Nói vớ vẩn.

Vân Diệp quát, nắm lấy tay Thiên Ma Cơ bắt mạch, đây là lần đầu Vân Diệp tiếp xúc với thân thể nàng, da nàng cực mịn, cũng cực lạnh, vì nàng mặc quá ít, mạch đập cũng rất chậm, đây là dấu hiệu mất nhiệt, nữ nhân này muốn làm gì? Muốn lạnh chết sao?

- Nhà ta ít thiếu nhất là cao nhân y thuật, cô bị lạnh đến ngốc rồi, về phòng đắp chăn ngủ một giấc sẽ không sao.

Thiên Ma Cơ khom người thi lễ rồi về tiểu viện, mấy con gà cửa không đi lại bay qua tường.

Vân Diệp đang nghiền ngẫm lời Thiên Ma Cơ vừa nói thì Vân Diệp hắng giọng từ đằng sau đi ra:

- Nha đầu đó nói không sai, sinh cơ của nó hết rồi.

- Thế là sao, theo ông nói một người sinh cơ đã hết còn có thể nói chuyện với ta! Ông không nghe thấy cô ấy muốn theo ta đi Bắc Đình à, không giống một người sắp chết, vừa rồi ta bắt mạch, trừ chậm một chút thì không vấn đề gì cả, sưởi ấm xong là ổn.

Trời quá lạnh, quanh mũi Vượng Tài toàn sương trắng, Vân Diệp vừa nói vừa lấy khăn tay lau cho nó, thấy chăng quấn bụng cũng lỏng ra, liền chỉnh lại, vuốt bờm Vượng Tài, đợi Vô Thiệt nói rõ chuyện này. - Trương Hoa thời Tần trong quyển ( bác vật chí) có nói rất rõ sống gần nơi âm khí đậm như mộ, suối cạn, sâu bọ, năm xưa nữ nhân này bị vứt bỏ ở Loạn Táng Cương, bị tử khí xâm nhập, sống được tới bây giờ là dị loại rồi, trừ khi kiếm được hồng lam hoa ở Tây Vực, làm khí huyết sống lại mới có thể cứu.

Sống ở Đại Đường bao năm, Vân Diệp sớm chẳng tin mấy lời quỷ quái này, bị ném vào Loạn Táng cương không chết, không bị ôn dịch, chứng tỏ nàng không bị vi khẩn xâm hại. Công hiệu của thảo dược thì cực kỳ chậm, nếu như dình vi khuẩn bình thường, chỗ Tôn Tư Mạc có thanh môi tố (penicillin) chẳng có gì to tát, hồng lam hoa là cái gì, chưa bao giờ nghe tới. Trình gia gần như đi khắp Tây Vực rồi, thứ gì tốt cũng lôi về nhà, mà có hồng lam hoa đâu. Thiên Ma Cơ nhất định mắc bệnh rồi, chẳng có gì to tát, chỉ dọa Vượng Tài sợ.

Vân Diệp kéo Vô Thiệt vào nhà ngồi xuống:

- Sau này đừng tin loại sách như ( bác vật chí) nói bậy, trong sách nói Nam Hải có giao nhân, khi thương tâm khóc nước mắt sẽ thành trân châu, đúng không?

- Có ai hiểu Nam Hải hơn nhà ta, trân châu trong kho nhà ta có cái nào do nước mắt giao nhân biến thành? Toàn do thải châu nữ vật vả cạy trai lấy ra.

- Thực ra ông mới nên đi tới Côn Lôn một chuyến, võ đạo của ông đã sặp tới tận cùng, không có người để tham khảo nữa, cho nên lòng sinh ra mê hoặc. Còn người nghi hoặc thì sẽ mê tín vào quỷ thần, chỉ cần tới thiên trì Côn Lôn một chuyến là hiểu, đó là cái áo nước thôi, có lẽ có vài thứ quái thú, không phải trở ngại với ông, hiện ông sống tám mấy tuổi khí huyết đều thịnh vượng là do khổ tu mà ra, không liên quan tới thần tiên. Lần này ta đi Bắc Đình, nếu muốn ông cũng đi theo, bảo Tiểu Miêu đi cùng, xem cái gọi là thiên trì kia.

Vô Thiệt nhắm mắt không nói, ông ta tìm khắp thư viện không có loại sách vở nào có thể cởi bỏ nghi hoặc cho ông, gần gần một chút chỉ có những luận điệu kỳ quái kia.

- Ông cứ xem ta trị khỏi cho Thiên Ma Cơ ra sao, cái gì mà tử khí xâm nhập, ông nói hồng lam hoa ở Tây Vực, vậy không cần tới Tây Vực tìm, Trường An nhiều lắm, mọi người không tìm ra không có nghĩa là ta không tìm ra.

Vân Diệp nói xong gọi Lưu Tiến Bảo vào lắp yên cho Vượng Tài, muốn đưa Thiên Ma Cơ đi tìm Tôn Tư Mạc khám bệnh, có thần tiên sống không cầu lại đi tìm thần tiên hư vô.

Thiên Ma Cơ tuy cố chấp, nhưng gia chủ lên tiếng, đành để hai bà tử đỡ mình lên xe ấm, cùng Vân Diệp đi tới chỗ Tôn Tư Mạc.

Thiên Ma Cơ cười khổ, thân thể mình tự mình biết, chẳng những nhiệt độ cơ thể giảm, hơn nữa mỗi tối còn có ác quỷ tới tìm, mình sống được mấy năm là gì khí vận Vân gia đang vượng, tử khí càng không dính được tới Vân Diệp, hiếm có nhất căn nhà này nhà hòa thuận làm vạn sự hưng vượng, làm nàng cảm thấy bị quấy nhiễu ít nhất.

Hiện giờ cảm thấy không cầm cự được nữa, có lẽ ngọn lửa sinh mệnh sắp tắt, nàng không muốn đi, nàng thích sống trong tiểu viện đó trồng nấm của mình, loại nấm đó đã được nàng trồng thành công, tiếc rằng hiệu quả của nó giảm đi không ít.

- Ma Cơ à, đợi bệnh của cô khỏi rồi tặng cho ta sáu con gà kia đi, gà trống lớn như thế là đồ đại bổ, hầm lên ăn cực thích, tới khi đó cô thử là biết.

Thiên Ma Cơ hừ một tiếng không đáp, Vân Diệp ngượng ngùng sờ mũi, thúc Vượng Tài đi nhanh hơn, sớm giải quyết việc này.

__________________

Chương 1198: Hắc Phong

Dược lư của Tôn Tư Mạc hiện giống động ma hơn cả tiểu viện của Thiên Ma Cơ, trong phòng chất đống bộ xương, giá gỗ xếp kín đầu lâu, trong bình thủy tinh lớn đứng đủ các loại nội tạng con người.

Lê Đại Ẩn tựa hồ sống ở đây thành nghiện rồi, chân đã khỏe mà không định đi, sống ở sờn núi đối diện. Dựng một cái tiểu viện, luôn có người tới tìm hắn, nhưng không bao giờ quấy nhiễu dược lư.

Tôn Tư Mạc ngày càng giống thần tiên, râu sắp bạc hết, mặc đạo bào vải, thấy Vân Diệp tới, mũi hít hít rồi vào dược lư, ông ta không ngửi thấy mùi thuốc trên người Vân Diệp, không phải mang thuốc tới thì không cần phải đợi.

Lê Đại Ẩn cầm bát thuốc đen xì cười toe toe, từ khi xương lành lại, hắn không cần đi như vịt nữa, bước đi kiểu quan, trông tinh thần hơn nhiều.

- Ngươi xây nhà ở đây có báo cáo với thư viện không? Chân tay lành rồi sao không đi, quấn lấy Tôn đạo trưởng làm gì? Đô thủy giám công vụ bận rộn, nếu quấy nhiễu tới dược lư là tội lớn.

Vân Diệp hiện giờ có ám ảnh tâm lý với quái nhân, chuyện phiền toái trong nhà còn chẳng xử lý hết, nếu lan tới chỗ Tôn Tư Mạc nữa thì còn sống thế nào.

- Ta muốn sống thêm vài năm nên bám chặt chân Tôn đạo trưởng, còn về ta xây nhà là quyền cả Đô thủy giám, đừng nói thư viện, trong hoàng cung cũng có.

Vừa nói vừa uống thuốc vừa đi về viện tự của mình, hắn biết Vân Diệp không muốn mình biết mục đích y tới đây, tránh thì hơn, hắn học được một điều, nếu không cần thiết thì đừng nên dây dưa với Vân Diệp.

Tôn Tư Mạc bắt mạch Thiên Ma Cơ một lúc, lấy ít tỳ sương, cho thêm cam thảo và dược liệu khác, cho vào hũ đun rất lâu, lấy nước đưa cho Thiên Ma Cơ:

- Uống đi, mai lại tới uống tiếp, uống liền ba ngày, đợi giun trong bụng trừ hết, để Vân Diệp tìm hồng làm hoa cho ngươi, nhà Lão Trình có đấy, lần trước ta dùng hết rồi. Ngươi khí huyết đều kém, bụng còn có ác trùng, sau này đừng ăn thịt sống nữa, bệnh gì mà bệnh, thịt chín không ăn đi ăn thịt sống, không sợ à?

- Đạo trưởng nói Trình công gia có hồng lam hoa? Tiểu nữ đúng là mắc bệnh, không phải sinh cơ đã hết?

Thiên Ma Cơ đứng dậy cấp bách hỏi:

- Tim đập, mạch đập, ai bảo sinh cơ đã hết? Là do bụng ngươi quá nhiều giun, làm thiếu khí huyết, mơ nhiều, hồng lam hoa thêm vào đương quy bù khí huyết, không phải thuốc cứu mạng, mà là thuốc bổ.

Tôn Tư Mạc không muốn nhiều lời, xong việc vào phòng đóng cửa lại.

Nếu người khác lấy tỳ sương sắc thuốc cho ngươi uống, đoán chừng không ai dám uống, nóng tính một chút nói không chừng còn liều mạng với ngươi. Nhưng người đó là Tôn Tư Mạc thì uống không cần nghĩ, Thiên Ma Cơ cầm bát thuốc uống một hơi hết sạch.

- Thùng trong nhà xí, giun thải ra phải rắc vôi chôn sâu, bảo hai bà tử đỡ ngươi, lát nữa sẽ đau bụng.

Tôn Tư Mạc nói vọng ra, giọng rất trầm, như nói cách lớp vải, Vân Diệp hiểu ông già này lại chơi thi thể rồi.

Thiên Ma Cơ nhắm mắt lại, mặt vàng vọt, mũi có mồ hôi nhỏ ra, khăn che mặt cũng dính sát vào da, uống tỳ sương tất nhiên sẽ đau bụng, Vân Diệp ngồi bên cũng nghe thấy bụng nàng réo, hai bà tử nhanh chóng đỡ Thiên Ma Cơ vào nhà xí.

Rất lâu sau bọn họ mới ra, một bà tử nói nhỏ với Vân Diệp: - Trong bụng Ma Cơ phu nhân toàn giun.

Vân Diệp gật đầu, nhìn Thiên Ma Cơ yếu ớt tới sắp xỉu, đó là kết cục của thiếu hiểu biết, chẳng biết gì đã phán tử hình cho bản thân, đưa nàng đi Bắc Đình mới là đoạn tuyệt sinh cơ cuối cùng của nàng.

Vừa mới về nhà thì Lưu Tiến Bảo đã từ Trình gia về, vác cả bao hồng làm hoa, Vân Diệp lấy xem, tức thì muốn chửi rủa, là thảo hồng hoa thôi ( hoa họ cúc), bảo bối quái gì mà cần mang từ Tây Vực về.

Vô Thiệt nhìn bà tử dìu Thiên Ma Cơ vào viện tử, hỏi:

- Thế nào.

- Bụng có giun, không phải thi trùng như ông nghĩ, là ăn uống gây ra, uống thuốc hai ngày, thải hết giun ra, sau này bồi bổ là không sao.

Vô Thiệt ngớ người, hồi lâu sau mới gật đầu:

- Lão phu lần trước ra biển có lĩnh hội, không biết lần này vào núi có thu hoạch không.

Không tin trên đời có quỷ thần không chỉ có Vân Diệp, Địch Nhân Kiệt cũng không tin, lời Hắc Phong trưởng lão của Lâu Lan nói hắn không tin một chữ.

- Các ngươi chọc giận Vua thái dương, sẽ bị trừng phạt, lốc đen sẽ từ trên trời giáng xuống, chôn vùi các ngươi trong cát đen, Vua sa mạc sẽ nuốt mắt, tóc, thịt các ngươi, còn hút linh hồn các ngươi treo trên cột, bất kể ngươi gào thét thế nào cũng vô ích.

Trưởng lão biết nói tiếng Đường khá hiếm, Địch Nhân Kiệt cười híp mắt nghe ông ta nói, cho ông ta uống nước, nói liên tục nửa canh giờ, môi đã khô cong rồi. - Chuyện Vua thái dương chúng ta nói sau, chiếu mai là bọn ta phát hiện ra Vua thái dương rồi, trước khi hắn buộc ta lên cột phơi nắng, ta buộc hắn lên cột phơi nắng trước.

- Hắc Phong trưởng lão, vì sao tộc nhân của ông lại đột nhiên trốn đi? Các người cũng tuyệt vọng với vùng đất này rồi sao? Thành trì các ngươi cao lên, đất đai cao lên, nhưng nước ở đầm lớn lại hạ xuống, không giải quyết được vấn đề tưới tiêu, nhất là kênh các ngươi đào xong bị cát vàng lấp mất, nước càng ngày càng hiếm nên quyết đoán chuyển nhà.

- Chuyển nhà như thế thì ta có thể hiểu, nhưng vì sao các ngươi đột nhiên mất tích? Đồ gia dụng cũng vứt bỏ lại, nói đi, tộc nhân của ông đâu rồi.

- Các ngươi mất tích làm hoàng đế nổi giận, tưởng các ngươi bị ngoại tộc xâm phạm, hoặc biên quân gây họa, nên phái bọn ta tới điều tra. Các ngươi là thuận dân của bệ hạ, gặp họa này làm người ta đau lòng, bệ hạ ra nghiêm lệnh bất kể liên quan tới ai cũng trừng trị, có gì oan khuất cứ nói ra.

Hắc Phong ôm hai tay trước ngực, thành kính cầu nguyện:

- Vua thái dương tôn kính, bề tôi của ngài không kìm được thống khổ và phẫn nộ nữa, xin ngài cho bề tôi dùng ngôn ngữ kịch liệt nhát trách mắng đám cường đạo và lửa đảo vô sỉ này, bọn chúng là ma quỷ hút máu, là sói ăn thịt người, là cường đạo vô sỉ nhất trên đời.

Trừ Kim Trúc tiên sinh và học sinh thư viện ra thì tất cả đều cau mày.

- Chúng ta là người Lâu Lan, không phải người Thiện Thiện, các ngươi cướng ép đặt cái tên ghê tởm này lên lên người chúng ta, hai đời thù hận phải dùng cái tên này dưới đòn roi của các ngươi.

- Các ngươi luôn hùng mạnh, tuy có lúc suy yếu, nhưng luôn đứng dậy được, lần này cũng thế, các ngươi tới làm vô số bộ tộc giống Lâu Lan hoàn toàn biết mất, những người bạn chơi cùng nhau thủa nhỏ của chúng ta không thấy ở vùng đất này nữa, mà lại gặp nhau ở đường phố Trường An xa xôi.

- Chúng ta phải tiến cống thiếu nữ đẹp nhất, trái quả ngọt nhất, bò dê béo nhất, châu báu đẹp nhất cho hoàng đế Đường quốc, hi vọng người Lâu Lan có thể tiếp tục sống trên mảnh đất của mình...

Kim Trúc tiên sinh cắt ngang:

- Theo lão phu biết, các ngươi đúng là tiến cống phong phú, đó là nghĩa vụ của phụ quốc, hơn nữa bệ hạ không lấy không lễ vật của các ngươi, lần nào cũng đáp lại, thậm chí còn nhiều hơn số lễ vật các ngưới cống lên. Bệ hạ cần các ngươi thần phục, chứ không cần chút cống nạp đó.

- Năm ngoái đại thọ bệ hạ, lão phu cũng được mời, lễ vật của người Thiện Thiện các ngươi chẳng phải nhiều, thậm chí có chút ít ỏi, bệ hạ vẫn vui vẻ nhận lấy, còn nói người Thiện Thiện các ngươi sống ở vùng man hoang không dễ dàng, chuyên môn tặng lại rất nhiều, các ngươi quên rồi sao?

- Bọn ta là người Lâu Lan, không phải người Thiện Thiện, cái tên này không phải một tờ ý chỉ của các ngươi có thể thay đổi.

Hắc Phong ngẩng đầu rống lên:

HẾT!

__________________

Chương 1199: Đào nguyên

- Láo toét.

Giáo úy biên quây dùng sống đao đập vào mặt Hắc Phong, tức thì Hắc Phong phun ra hai cái răng.

Hắc Phong nhổ máu trong miệng đi, không thèm nhìn đoàn người phẫn nộ xung quanh, ưỡn thẳng người nói tiếp:

- Đúng thế, chúng ta được ân thưởng rất lớn, trẻ con trong tộc vô cùng vui vẻ, bọn chúng mua thanh đao đẹp đẽ, bộ áo chắc chắn, thậm chí còn có đứa trẻ ngốc mua bánh ngọt, muốn mang về cho tộc nhân nếm thử.

- Nhưng kiếp nạn bắt đầu trên đường về, bọn ta không bị kiểm tra hay làm khó, quan phủ thậm chí an bài chỗ ăn ở cho bọn ta, nhưng rời Ngọc Môn quan, người Đường hào sảng biến thành sói đói, cướp hết lễ vật hoàng đế ban thưởng, đồ đạc của chúng ta cũng bị cướp đi, vũ nương khiêu vũ được hoàng đế tán thưởng cũng bị cướp đi, thanh niên mới nói thêm một câu bị kéo sau ngựa đến nát thây, bọn chúng còn dùng roi đánh những người già như ta, các ngươi xem đi...

Hắc Phong kéo áo, thân thề gầy quắt toàn vết roi chằng chịt, có nơi còn thấy cả xương, có thể vì quá tức giận, ngực ông ta thở dốc, vết roi như sống lại, uốn lượn trên người, trông phát sợ.

Trình Xử Mặc nhìn tên giáo úy biên quân:

- Thứ chó má các ngươi vẫn còn dùng roi bá vương à, cả móc ngược trên đó cũng không bỏ đi.

Tên giáo úy biên quân ho khan:

- Man nhân thô bỉ, phải dùng trọng hình mới phục, đám huynh đệ đóng trong sa mạc, tính tình thô bạo, chẳng phải chuyện lớn. Tên cẩu tặc này tới giờ vẫn chưa nói chỗ ẩn thân của tộc nhân, nhất định lòng dạ bất trắc, xin đô úy giao cho hạ quân, nhất định khiến lão khai ra tới tổ tiên mười tám đời.

Hắc Phong đứng dậy, chưa đợi biên quân tới gần, đã nhét thứ đen xì vào miệng hai người Lân Lan, mình cũng uống một viên, cười lớn đợi chết.

Giáo úy thất kinh, Địch Nhân Kiệt xông tới, đấm mạnh vào dạ dày Hắc Phong, Hắc Phong gập người, thứ đen xì kia bị nôn ra. Trình Xử Mặc cũng như chớp đấm vào dạ dày hai người kia, hắn khỏe, nên hai người kia không chỉ nôn ra t hứ màu đen, mà nôn cả ra máu.

Địch Nhân Kiệt dùng khăn tay bọc lấy thứ màu đen đi, xem một lúc nói:

- Là chu sa, nhưng không thuần, uống vào không chết ngay được.

Kim Trúc tiên sinh tức giận nhổ nước bọt vào mặt giáo úy biên quân! Đi thẳng lên xe, ông ta căm ghét hành vi tàn bạo của biên quân, dọc đường đã thấy rất nhiều, nên Hắc Phong nói là ông ta tin ngay.

Địch Nhân Kiệt đỡ Hắc Phong lên:

- Cho ông hai lựa chọn, hiện mang tộc nhân của ông ra, hoặc ta đào họ ra như đào chuột.

Hắc Phong quay đầu đi, ông ta đã chuẩn bị nhận tra tấn.

- Thực ra không cần ông nói cũng tìm được, cho ông biết, do ông nói với ta đấy.

Hắc Phong khinh bỉ nhìn Địch Nhân Kiệt, không nói một lời.

- Ta đào mộ thá dương từ sáng hôm qua, lúc đó hẳn ông nấp ở nơi bí mật nhìn trộm phải không? Chỗ đó ở đâu nhỉ, nghĩ thử xem, một thái dương ở hướng mặt trời, phía bắc không nhìn thấy, phía nam là đầm lớn, phía tây là sa mạc, các ngươi thích vua thái dương, vậy nhất định thích hướng đông, các ngươi trốn ở hướng đông phải không? Địch Nhân Kiệt thấy Hắc Phong tránh ánh mắt của mình, nói tiếp:

- Có phương hướng rồi chúng ta tính khoảng cách, thực ra dễ lắm, ban ngày ông không dám ra, phải đợi tới khi mọi người ngủ rồi mới ra, thêm vào tầm nhìn, một canh giờ có thể đi được năm dặm trong bóng tôi là khá rồi, cho nên bất kể ông cái thế nào, nhất định tộc nhân của ông ở phía đông chừng năm dặm phải không?

Hắc Phong muốn húc đầu vào đá, bị tên giáo úy kéo lại, ông ta run rẩy cầu khẩn:

- Xin ngài thương xót, cho tộc nhân ta mảnh đất để sống, chúng ta đã hiến ra thành Lâu Lan rồi, không cần đất đai màu mỡ nữa, để bãi loạn thạch cho chúng ta đi.

Địch Nhân Kiệt như không nghe thấy, nheo mắt nhìn bãi loạn thạch. Gió mới là thanh đao sắc bén nhất trên đời này, đá bị nó cắt thành vô số tảng đá lớn nhỏ, tảng lớn nhất còn to hơn cung Vạn Dân, nhỏ một chút cũng có chu vi hai dặm, phân tán quanh sa mạc, có lẽ nhiều năm sau nó sẽ bị đá cắt thành mảnh nhỏ hơn, cuối cùng thành một phần của sa mạc.

Mấy ngày trước Kim Trúc tiên sinh còn nói con người sinh sống cần nước, không gian và đất đai, người Lâu Lan đã sống ở đây, tất nhiên không thiếu những nhân tố này, huống hồ còn hơn vạn người.

Hắc Thạch sơn không phải là nơi hợp xây thành, ở đó núi cao liên miên, hoang vắng không người, tuy có thể chẹt đường xuống núi của người Thổ Phồn, nhưng người Đường muốn lên núi cũng là khảo nghiệm rất lớn, nơi đó không có nguồn nước, hoàng đế muốn xây thành ở đó phải trả giá cực lớn, ông ta chỉ biết đánh dấu chấm lên bản đồ, không suy tính thủ hạ hoàn thành thế nào.

- Có lẽ xây thành ở đây được, có đá có nhân lực, còn có vùng hồ, người Lâu Lan không biết giữ môi trường sống, vậy để người Hán giúp.

Địch Nhân Kiệt lẩm bẩm vài câu rồi bảo Hắc Phong:

- Gọi tộc nhân của ông ra đi, ta đảm bảo sau này họ không bị ức hiếp nữa.

- Ngươi đảm bảo thế nào, bằng vào cái gì đảm bảo?
Nghe Hắc Phong ầm ĩ, tên giáo úy biên quân rút đao đập vai ông ta, khiến lòng phản kháng của ông ta càng thêm mạnh mẽ.

Trình Xử Mặc phất tay một cái, vô số binh sĩ mặc áo đen nhảy vào bãi đá, bọn họ tiến hành rất nhẹ nhàng, vì người Lâu Lan không phải dân tộc thích phản kháng, bọn họ nhẫn nhịn hơn nghìn năm rồi, gặp phải nguy hiểm phản ứng đầu tiên của họ là bỏ chạy, dù bọn họ xây thành Lâu Lan cao tới đâu, khi bị công chiếm vẫn không chịu nổi khảo nghiệm.

Thám báo quân Đường nhanh chóng tìm được đường chính xác. Trình Xử Mặc dẫn đại đội nhân mã đi vào.

Đường rất hẹp, chỉ có thể cho phép hai con ngựa đi song song, lại còn gập ghềnh.

Đi được nửa ngày, tầm mắt đột nhiên rộng ra, Địch Nhân Kiệt là người đầu tiên la lên:

- Đúng là thế ngoại đào nguyên.

Không ai ngờ rằng ở nơi hoang vu nhất này lại có chốn bồng lai tiên cảnh.

Không những Địch Nhân Kiệt sững sờ, Trình Xử Mặc cũng há hốc mồm, bên ngoài cát bụi mù mịt, trong này như chớp mắt tới Giang Nam, bọn họ gần như không dám tin vào mắt mình, nơi này có thảm cỏ xanh mọc bên hồ.

Địch Nhân Kiệt cúi xuống lấy một vốc nước, nước ở đây còn nóng, giống hành cung trên Ly sơn, chỉ thiếu lầu gác hoa lệ, sư phụ từng dẫn mình tới hành cung ở Ly Sơn, Lý Thái có sản nghiệp ở đó, không ngờ ở tái ngoại được thấy một nơi như vậy.

- Đây là mảnh đất Vua thái dương ban cho chúng ta, các ngươi không được lấy.

Không biết Hắc Phong uy hiếp hay cầu khẩn, đám quân sĩ chịu đủ gió cát đã lao tới những căn nhà cỏ thấp bé, với họ mà nói được sống qua mùa đông ở đây là chuyện đáng hoài niệm nhất trên đời.

- Ước thúc bộ hạ ngươi không được giết chóc.

Trình Xử Mặc hạ lệnh với tên giáo úy, lại nói với Hắc Phong:

- Ước thúc tộc nhân ngươi không phản kháng, sẽ không bị giết.

Hắc Phong bi thương như cái xác không hồn theo quân sĩ đi vào thôn trại...

- Tiểu Kiệt, ngươi thấy ở đây thích hợp xây thành sao? Ngươi định xây tòa phủ đô hộ cho sư phụ ngươi ở đây à?

Trình Xử Mặc ngồi xuống bên hồ, cởi giày tất, cho chân xuống nước, khoan khoái rên lên:

- Không thể, Tiểu Vũ nói sư phụ tiểu chất sẽ đặt nơi làm việc ở Luân Đài, nơi này là sa mạc, cách Luân Đài hai ngàn dặm, quá xa, chỉ có thể làm thành cứ điểm phòng ngừa Thổ Phồn. Tương lai nếu đại quân muốn vào Thổ Phồn, có thể hình thành thế gọng kìm, có thể trú đóng lâu dài, Hắc Thạch Sơn không phải là lựa chọn tốt, tiểu chất sẽ mời Hứa tiên sinh dâng thư cho bệ hạ, mong bệ hạ đồng ý.

__________________

Chương 1200: Như trò cười

Trình Xử Mặc xoa đầu Địch Nhân Kiệt:

- Bệ hạ không phải người cố chấp, mấy năm qua tính cách ôn hòa hiều nhiều, chắc do tuổi tác.

- Đám Phòng Huyền Linh, Đỗ Như Hối đã thành ông già, ngay Ngụy Trưng sau khi khỏi mắt cũng bắt đầu an dưỡng, liên tục ba tháng không lên triều cũng không bị bệ hạ chất vấn, còn phái thái y đi thăm hỏi.

- Những lão tướng như cha ta được bệ hạ triệu hết về kinh, nói là nhớ nhung, muốn cùng lão hữu trải qua tuổi già. Lời này thật thú vị, năm nay bệ hạ mới bốn ba, cha ta còn chưa tới sáu mươi, với võ tướng mà nói là đuổi gây dựng cơ nghiệp, sao nói tới già?

- Ngươi xem tướng lĩnh bệ hạ đề bạt mấy năm qua là rõ rồi, sư phụ ngươi là một, Tô Định Phương lần này trở về nhất định sẽ được trọng dụng, tên Tiết Nhân Quý canh cửa cung cũng thành đô úy, Trường Tôn Xung là Ngân thanh quang lộc đại phu, cùng cấp với sư phụ ngươi.

- Còn nội phủ, học sinh thư viện vào đó còn ít à? Năm ngoái vụ án tiền đồng chấn động toàn quốc chính là xuất phát từ tay đám học sinh thư viện, Vương Huyền Sách khổ công ở Thổ Phồn đã thành chính quả, làm đường sứ tới Thiên Trúc.

- Tiểu Kiệt, ngươi là người ít tuổi nhất trong số đó, ta không hiểu sao sư phụ ngươi lại an bài ngươi vào Đại lý tự. Ta nói nhiều như vậy là cho ngươi biết, bệ hạ đang bố cục một ván cờ lớn, sư phụ ngươi đi Bắc Đình là mở đầu ván cờ này.

Trình Xử Mặc vừa nói xong, Hứa Kính Tông từ sau tiếp lời:

- Nghe cho kỹ, Trình thúc ngươi ngoài là kẻ thô lỗ, thực tế bên trong tinh tế, lời này ta không dám nói, nên ngươi nghe hắn sẽ không sai đâu. Sư phụ ngươi chạy ra ngoài, để lại ngươi ở bên trong, ngươi muốn dựng nghiệp phải đợi vị hoàng đế tiếp theo, đó là do sư phụ ngươi tạo nghiệt.

Hứa Kính Tông nhìn xung quanh cười:

- Sư đồ các gươi thật may mắn, lão phu vừa bảo ngươi tự giải quyết vấn đề Hắc Thạch Sơn, ngươi đã phát hiện vùng đất này, ngươi không định giết sạch người Lâu Lan chứ?

- Tiểu tử, thời kỳ giết chóc qua rồi, hiện là lúc ổn định biên cương, từ giờ không cho giết chóc nữa, sư phụ ngươi ở Trường An đã nhậm chức, đây là quân lệnh đầu tiên y phát ra, người làm trái sẽ nghiêm trừng.

Địch Nhân Kiệt nhận quân lệnh, nhìn người Lâu Lan nói:

- Học sinh vốn định giết một số người, để họ khuất phục, đây là cách nhanh nhất, giờ phải nghĩ cách khác rồi.

Mọi người cùng tới trước mặt người Lâu Lan, hiện trường huyên náo lập tức yên tĩnh lại, đột nhiên có hai thiếu nữ bị người Lâu Lan đẩy ra, run rẩy quỳ xuống đợi xử lý.

Ý tứ rất rõ ràng, lấy mỹ nữ hối lộ, Hắc Phong trưởng lão cũng bị đẩy ra cho giết tiết phẫn, những người n ày đúng là dọa là đủ, không cần giết.

Mới đầu Hắc Phong còn giữ tôn nghiêm, hiện giờ nằm ngửa mặt nhìn trời, nước mắt như mưa, đây thực sự là người trái tim đã chết. - Từ nay về sau Hắc Phong chính là tộc trưởng của các ngươi, các ngươi vẫn sóng ở đây, hơn nữa bắt đầu từ bây giờ các ngươi chính thức nạp vào hộ tịch ki mi châu, trừ không thể tùy tiện nhập quan, đãi ngộ không khác gì con dân Đại Đường.

Địch Nhân Kiệt phát ra mệnh lệch.

Hắc Phong từ từ ngồi dậy, quân sĩ cởi thừng cho ông ta, ông ta lớn tiếng nói với tộc nhân một câu.

Phiên dịch nói bên tai Địch Nhân Kiệt:

- Ông ta nói, từ giờ ông ta là tộc trưởng.

Giống Địch Nhân Kiệt, Vân Diệp cũng vừa “trúng số”, bị chọn trúng bởi một vụ đánh đánh bạc hoa lệ, từ sau khi Lý Uyên chết chết, tưởng truyền thống này biến mất rồi, ai ngờ Lý Nhị kế thừa nó, hôm nay ông ta muốn đánh bạc, mỗi người hai rương kim tệ. Vân Diệp cho rằng Lý Nhị chuẩn bị ăn cướp của mình, không biết hai tên xui xẻo kia là ai.

Từ lần trước thấy con sói kia ở cung Chiêu Dương, y liền không thích tới gần cung Chiêu Dương nữa, trên hoang nguyên đột nhiên thấy một cung điện lớn, nhìn thế nào cũng thấy bất thường.

- Phu quân, chàng nhất định phải thua, thua càng nhiều càng tốt, nhà ta không thiếu chút vàng đó, nếu chàng thấy thua chưa đủ thì lấy thêm hai rương nữa.

Còn chưa chơi mà bại gia bà nương Tân Nguyệt đã luôn mồm lải nhải mong mình thua rồi, vừa nói vừa cho kim tệ vào rương, tới khi không còn khe trống nào nữa mới cùng Na Nhật Mộ dùng mông ấn nắp rương xuống, Linh Đang vất vả khóa rương lại, cả ba toát mồ hôi. Ba bà nương này chỉ biết nghĩ chuyện tham gia đánh bạc, không biết quan tâm tới tâm tình của y, mấy ngày trước bái tướng thiếu chút nữa làm Vân Diệp tức chết, chẳng phải y chưa thấy nghi thức bái tướng của Lý Tịnh, Lý Tích. Lý Nhị đốt biểu, cặn dặn vài câu, văn võ bá quan dưới đài trang nghiêm, bái tướng xong ban cho khôi giáp, sao tới mình lại đơn giản hóa chứ?

Chỉ dựng một cái lán trước binh bộ, tham dự lễ chỉ có đồng sự binh bộ, đám đại lão không thấy ai, Lý Thừa Càn chạy tới tùy tiện đọc mấy câu thánh chỉ rồi nhét cho Vân Diệp tự xem, còn nói hôm qua ăn đồ hư bị đau bụng, không đứng lâu được, nhét cho y một cái ấn rồi chạy nhanh hơn thỏ.

Khác gì trò đùa? Vân Diệp cầm ấn xem, sợ nó là đồ giả, may binh phù ấn tín đều không phải vấn đề.

Bái tướng qua loa, nhưng đáp lại hoàng đế không dám qua loa, Vân Diệp quỳ trên mặt đất nghe Lý Nhị căn dặn, chả rõ ông ta nói cái gì chỉ thấy hai đầu gối quỳ tới phát nhức, lải nhải cả canh giờ mới kết thúc. Vừa mới định đứng lên thì Lão Phòng khốn kiếp ấn vai xuống nói một tràng, Vân Diệp thấy mảnh giáp sắp ăn vào xương gối rồi.

Lý Tịnh lại thấy Vân Diệp xuất chinh sơ sài như vậy hâm mộ, quá rầm rộ đến khi thất bại sẽ bị người người chỉ trích, ông ta chịu đựng quá đủ rồi nỗi khổ đó rồi, chỉ một cuộc rút lui chiến lược cũng bị người ta chỉ mặt chửi sợ địch như hổ.

Biết ông ta tới nghe ngóng tung tích Cầu Nhiệm Khách, Vân Diệp mang nguyên bản công văn kia cho ông ta xem, Lý Tịnh xem xong thở dài, về nhà đóng cửa không ra nữa.

Đây là lần bổ nhiệm quan chức cấp đại tướng quân duy nhất trong những năm qua, cho nên người thân quen của Vân gia rất đông, con nhà võ tướng chỉ có thể ăn quân lương, chẳng có mấy đường làm quan, giờ có vị đại tướng quân, tất nhiên phải đem con mình nhét tới.

Rất nhiều người là bộ hạ cũ, toàn là khuôn mặt quen, những hán tử vốn cương trực chất phác lại nịnh nọt đẩy con mình tới, hi vọng đại soái mang con mình đi Bắc Đình kiếm tư lịch.

- Được rồi, nhận rồi, nhìn cái mặt nô tài của các ngươi kìa, Lão Trương, Lão Cẩu, các ngươi khi ở Tả vũ vệ là bộ hạ của ta, có gì không thể nói, học người ta tặng lễ? Nhà giàu lắm à? Bảo bọn nhỏ mai tới quân doanh tìm Lão Lại báo danh, lễ vật thì cầm lấy xéo đi, nhìn ngứa mắt, lần sau còn mang lễ vật tới thì đuổi đi. Lão Tiền nhớ lấy.

- Đó là ở trước mặt đại tướng quân ngài, thuộc hạ mới đóng nô tài, nếu là người khác, thuộc hạ thà cho con mình ở nhà ăn cơm không chứ không thèm xuống giọng nhở vả.

- Bớt nịnh bợ đi, thân thủ không tiến bộ, cái mồm lại trơn ra, ta phải vào cung làm việc, các ngươi ở đây uống rượu. Lão Tiền, đem lễ vật họ đổi thành tiền, phát lại cho họ..

Vân Diệp biết những người này thực ra sống rất quẫn bách, bổng lộc không những phải nuôi sống cả nhà, đôi khi còn tiếp tế cho những huynh đệ sống thảm hơn, ở nơi đắt đỏ như Trường An, bao nhiêu tiền cũng không đủ dùng.

Vân Diệp nói xong ra hậu đường thay y phục, tới cung Chiêu Dương đánh bạc, tới nơi mới phát hiện ra mình đến sớm, cung nhân nghênh đón tới đại điện uống trà rồi chẳng để ý tới nữa. Tới cung điện này vài lần rồi, đều quen cả, Vân Diệp nhìn rất lâu mà không thấy gương mặt quen thuộc nào, kể cả nam lẫn nữ.

Không tiện hỏi, nhưng người kia không ngủ trong Hiến lăng thì cũng dựng lều sống ngoài Hiến lăng, không có khả năng khác, có điều Vân Diệp cho rằng hiện giờ Lý Nhị hẳn không làm chuyện lấy người tuẫn táng, dù là công khai hay bí mật.

__________________

Chương 1201: Lão già này là ai?

Về mặt tuân thủ thời gian cha con Lý Uyên này chênh nhau không ít, mọi năm giờ này Lý Uyên đã sớm ngồi ở đại điện chờ đợi rồi, nóng lòng cùng Vân Diệp xào bài.

Vân Diệp lấy từ trong hộp ra một quân bài, nhắm mắt lại cảm nhận, sờ ra rồi liền đặt xuống tiếp tục lấy bài trong hộp.

- Trong tay ngươi là quân bát điều.

Một giọng nói xa lạ truyền tới, Vân Diệp mở mắt ra nhìn, không quen, một lão già rất già chống quải trượng nghiêng đầu nhìn mình.

- Ngươi không biết lão phu, ngược lại lão phu nghe danh ngươi từ lâu, tiểu nha đầu Độc Cô gia có nói về ngươi, nói ngươi là chàng trai không tệ, định gả hai đứa tôn nữ cho ngươi, bị ngươi từ chối.

- Chậc chậc, tiểu tử, ngươi lỗ lớn rồi, hai tiểu nha đầu kia quốc thiên hương, nghe đồn còn biết nội thuật, chậc chậc, thu vào khuê phòng hưởng thụ vô cùng đó tiểu tử.

Vân Diệp trố mắt, lão sắc quỷ này là ai thế? Không thấy lão ta mang rương, thế là tốt, không phải đánh bài với lão là được.

- Nhìn cái gì, lão phu tới để thắng không phải tới để thua, mang tiền làm gì, thái thượng hoàng dùng một kim tệ đã giết các ngươi té đái vãi phân, lão phu mang tới năm kim tệ lại chẳng đại thắng quay về?

Lão già này mặc áo gai, chân đi giày vải, nếu nói có gì đặc biệt là đầu gài trâm bạch ngọc trong veo, bên trong như có sương mù lưu chuyển, nhìn là biết bảo vật hiếm có.

- Tiểu tử, ngươi nhìn cái gì?

- Tiểu tử đang nhìn xem lão nhân gia có món gì đáng tiền, khi thua sạch rồi còn mang ra đặt.

Vân Diệp rất có kinh nghiệm quan hệ với mấy ông già, chưa nói Nhan Chi Thôi, mấy vị lão tiên sinh đủ rèn luyện y rồi.

Quả nhiên lão già cười nghiêng ngả, vỗ bàn nói:

- Giỏi, hơn mấy kẻ trên Long Hổ sơn nhiều, chẳng trách Nhan Chi Thôi lão quỷ ra sức tiến cử ngươi với lão phu, quả nhiên không tầm thường.

Lão già nhắc tới Nhan Chi Thôi thì Vân Diệp không ngồi được nữa, đứng lên thi lễ:

- Tiểu tử vỗ lễ, xin hỏi đại danh lão nhân gia, để tiện đại lễ bái kiến.

Lão già càng vui vẻ, vỗ tay nói:

- Quả nhiên hạng không chịu thua thiệt, đáng lý thấy người già là phải dùng đại lễ tham bái, ngươi thì lại hỏi rõ trước mới ra tay, chẳng lẽ ngươi không biết Nhan lão quỷ đọ sống dai với ai à? Cho ngươi biết, lão phu là Viên Thành Thủ. Lão Nhan thua rồi, cỏ trên mộ đã khô mấy mùa, lão phu còn chưa chết, chỉ là không đi thanh lâu được nữa, tiểu tử, ngươi đi hỏi Tôn Tư Mạc xem có trị được không?

Vân Diệp chẳng có chút ấn tượng nào về cái tên này, tên tuổi các đại lão là môn học mà quý tộc trẻ phải biết, nhưng Vân Diệp đúng là không nhận ra lão già này.

Trường Tôn Vô Kỵ từ ngoài đi vào, thấy lão già lập tức lưng sắp gập tới bàn chân rồi, còn lật đật chạy tới đỡ lão già ngồi xuống ghế, rót trà. Lão gia coi đó là chuyện đương nhiên.

- Muội tử của ngươi đâu, lâu rồi không thấy con bé ngoan đó, vốn tưởng nó không sống lâu, ai ngờ còn tới tận bây giờ, hôm qua gặp, thấy gân cốt nó còn khỏe mạnh hơn. Ha ha, năm xưa lão phu tính nhầm.

Chẳng phải nói Trường Tôn hoàng hậu sao, tính số cho hoàng hậu sai còn cười ha hả cho qua chuyện.

- Năm xưa lão tiên sinh say rượu tính số mệnh cho tiểu nữ, tất nhiên có sai lầm, hại tiểu nữ lo không thấy con cái trưởng thành, ngài hại người không ít. Vân Diệp há hốc mồm, tới giờ y vẫn chưa biết lão già này là ai? Trường Tôn thị xưng tiểu nữ với ông ta, nhất định không phải là lão già ỷ vào sống lâu lên lão làng.

- Ngươi há mồm làm cái gì? Còn không ngồi xuống, lão nhân gia đợi tới sốt ruột rồi.

Lý Nhị bợp Vân Diệp một cái, nghênh ngang ngồi xuống chủ vị.

Vân Diệp rất ghét đánh bài lại có người sau lưng, nhất là người đó còn luôn mồm lải nhải bình phẩm bài của ngươi.

Trường Tôn thị hôm nay rất hưng phấn, trừ không biết lão quỷ kia quan hệ gì với bà ta, Lý Nhị và Trường Tôn Vô Kỵ đều là người thân thiết nhất, còn về phần Vân Diệp, Trường Tôn thị càng không cố kỵ gì.

Đưa tay đánh ra một quân bài, bị Trường Tôn thị lấy về, một bộ ba bị bà ta đánh mất một con, Vân Diệp vừa giận run lên gáy liền bị ăn một cái bợp.

Lão già kia vồ bài, xòe bộ bài ra, cười như điên đòi tiền, còn không biết liêm sỉ nói:

- Lão phu hôm nay ra đường có tính cho mình một quẻ, là đại cát đại lợi,

- Tiểu tử này sắp đi xa, lát nữa lão nhân gia tâm tình tốt tính cho y một quẻ hung cát nhé.

Trường Tôn thị cười như con gà mẹ, nhân cơ hội đề ra yêu cầu.

- Đại quân chinh phạt là tại thế, tại mưu, tại uy, nếu dựa vào bói toán thì học sinh làm tướng quân làm gì?

Vân Diệp rất bực mình:

- Nói đúng lắm, đó mới là thái độ của người sống, tin vào số mệnh không bằng tin vô mệnh, đại tướng quân không tin số mệnh rơi vào tuyệt địa còn nỗ lực tìm đường sống, nói không chừng còn sống được, tin số mệnh thì chết chắc.
Lão già dùng hai bày tay khô teo xào bài, mười ngón tay cực kỳ linh hoạt, vừa nói vừa làm cũng không ảnh hưởng tới hiệu suất, Lý Nhị hôm nay không nói, Trường Tôn Vô Kỵ cũng im thít.

- Tiểu tử chưa bao giờ tin vào số mệnh, dù đã thành sự thực thì tiểu tử cũng mang thái độ hoài nghi đạp cho mấy cái, ý tốt của nương nương, học sinh xinh nhận. Lão tiên sinh cho dù là thần tiên chuyển thế, biết trước được tương lai thì học sinh cũng không muốn biết vận mệnh của mình, học sinh thà hối hận lúc bị người ta chặt đầu còn hơn là biết trước nó. Ngũ bính, lão tiên sinh, cái trâm ngài rất đẹp, tiểu tử muốn nó.

Vân Diệp nói xong ném quân ngũ bính ra, đòi trâm, y thực sự muốn nó.

Lão già cười khổ:

- Tiểu tử ngươi cố ý, chuẩn bị lấy vốn hạ người, bài vừa mới đánh đã muốn loại lão phu sao?

- Ngài họ Viên, lại hiểu thuật âm dương, ắt cùng Viên Thiên Cương đạo trưởng có quan hệ, nói không chừng là trưởng bối sư môn, tiểu tử có mười bốn năm không dính tới hồng trần, trong lòng có nghi hoặc lớn, thắng tiên sinh rồi mới có thể ngài nói hết, cho nên dùng thủ đoạn gì cũng thích hợp.

Kinh nghiệm đối phó với mấy ông già thì y quá phong phú rồi, với loại già thành tinh này, ngươi muốn gì cứ nói thẳng, sau đó quang minh chính đại dùng thủ đoạn tranh thủ. Chỉ thế mới làm lão già thu lại tâm tư chơi đùa, nghiêm túc đối đãi. Thứ người ta ban cho không đáng tin, chỉ thứ dựa vào thực lực giành được mới thuộc về ngươi.

Lý Nhị cười vui vẻ, vỗ vai Vân Diệp, tiếp tục ván bài. Trường Tôn thị ngoan ngoãn ngồi bên Lý Nhị, không đi lung tung nữa.

Bàn yên tĩnh hơn nhiều, lão già bắt đầu nghiêm túc đánh bài, Trường Tôn Vô Kỵ đột nhiên nói:

- Viên lão, Vân Diệp thắng được người cởi bỏ nghi hoặc, còn tiểu tử thắng có được xin người tính số cho không?

Viên Thủ Thành cười khà khà:

- Được rồi tiểu tử, muốn lão phu làm việc thì lấy bản lĩnh thực sự ra, xem có thể khiến lão phu bại lui được không?

Lão già nghiêm túc thực sự vô cùng khủng bố, tựa hồ đúng như ông ta nói đại cát đại lợi, ba lượt bài đã thắng cả đống kim tệ, cười càng lúc càng huênh hoang.

Trường Tôn Vô Kỵ liếc nhìn Vân Diệp, định liên thủ với y, chỉ Lý Nhị vẫn thong thả chơi bài, không thiên vị bên nào.

Lão già vẫn thắng, Vân Diệp biết lão ta gian lận, nhưng thủ pháp quá nhanh, y không bắt được, vàng của lão già sắp hơn hai rương, Vân Diệp thấy phải ra tay rồi.

Vẫn là xúc xắc lần trước Lý Uyên dùng, Độc Cô lão thái thái vì để Lý Uyên được bài tốt, nên đổ trì vào xúc xắc gian lận, tới giờ vẫn chưa thay.

Lão già cầm xúc xắc định ném ra, Vân Diệp nắm lấy tay lão:

- Khoan đã.

Mọi người ngẩn ra, không biết có chuyện gì.

Vân Diệp bảo cung nhân lấy một cái búa nhỏ và một cái khay tới, trong ánh mắt nghi hoặc của bốn người, đập võ con xúc chắc, ba cục trì nhỏ nhỏ rơi ra, Trường Tôn Vô Kỵ nhặt lên xem, gật đầu với Lý Nhị.

__________________

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau