ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1191 - Chương 1195

Chương 1192: Mộ cổ

Dưới ánh lửa bập bùng hai mắt viên giáo úy trông hết sức quỷ dị, do dự rất lâu mới nói:

- Trong sa mạc có một số chuyện rất kỳ quái, có khi thấy hồ lớn, thậm chí là tiên cảnh, lúc nghe thấy tiếng quỷ khóc thần gào, không may còn gặp hoàng long bay múa, xui xẻo nữa thì gặp lốc đen.

- Nói một câu mất đầu là ti chức không chịu nổi nơi này nữa, dù bị các vị cho vào xe tù áp giải về Quan Trung còn hơn ở nơi này thêm một khác.

- Có chuyện này phải nói cho mấy vị biết, ở đây có vùng đất bị nguyền rủa, năm xưa Phó Giới giết chết Lâu Lan vương, Lâu Lan vương Thường Quy trước khi chết nói, âm hồn của ông ta sẽ quay lại, tới khi đó sẽ mang theo toàn bộ người Lâu Lan, không ai có thể ngăn cản được.

Kim Trúc không chút do dự cắt ngang:

- Chuyện Phó Giới giết Thường Quy là từ năm Hán Chiêu đế thứ tư, tới nay đã bảy trăm năm rồi, ngươi định nói một n gười chết bảy trăm năm đem toàn bộ người Lâu Lan đi à?

Viên giáo uy không đáp vẫn nói:

- Nơi này còn có mộ thái dương, trước kia có huynh đệ muốn đào kiếm châu báu, kết quả cả bảy huynh đệ bị chết hết.

Địch Nhân Kiệt thấy Hoàng Thử đang uống rượu đột nhiên run rẩy, không tiện hỏi trước mặt là chuyện gì, ngáp dài nói không sớm nữa, mọi người đi ngủ, mai đi xem mộ người Lâu Lan, không lý nào người Lâu Lan bỏ cả tổ tiên.

Về tới lều, trước khi Địch Nhân Kiệt ngủ, Cẩu Tử và Tiểu Thiết cũng vào lều, họ nhận lệnh bất kể thế nào cũng phải đảm bảo an toàn cho Địch Nhân Kiệt, nên chưa bao giờ rời hắn nửa bước.

Địch Nhân Kiệt vỗ vai an ủi Hoàng Thử chui vào túi ngủ, bốn người đều mở mắt thật to, mỗi khi tới nửa đêm, cơn gió chết tiệt kia lại nổi lên, thời gian vô cùng chính xác, Địch Nhân Kiệt đã dùng đồng hồ cát để tính, gần như không sai lệch tí nào.

Nghe tiếng ù ù đằng xa, biết ngay gió tới rồi, nó từ sa mạc xa xôi thổi tới, xuyên qua tán cây trơ trụi, cuốn cát bụi vào thành trì, cánh cửa gỗ lay động phát ra tiếng kẽo kẹt rownjn gười.

Địch Nhân Kiệt nhìn thấy lều lõm xuống một vùng lớn, giống như yêu ma đang nỗ lực xông vào, hắn cho cả hai tay vào túi ngủ nắm chặt lấy nỏ, tuy biết đó chỉ là gió thổi, nhưng cẩn thận một chút không sai, cẩn thận đề phòng là phẩm chất tốt, hắn quyết định giữ gìn.

Tay trái là nỏ của Tiểu Vũ, tay nắm buộc lụa, cánh cung dài một xích khi bắn ra mang động năng cực mạnh, trong khoảng cách ngắn có thể xuyên vàng nát đá.

- Mộ thái dương không giống mộ táng khác, nghe nói toàn bộ dùng Hồ dương dựng lên, loại cây này nghìn năm không chết, chết rồi nghìn năm không đổ, đổ rồi nghìn năm không mục, gỗ thuộc loại âm mộc, không nhưng có công hiệu chống mục nát, quan trọng nhất loại gỗ này có thể ngăn cách âm dương, nhốt âm hồn con người trong mộ. Chỉ cần là mộ thái dương, ắt có người tuẫn táng, theo truyền thuyết người cho vào mộ tuẫn táng có thể sống tới ba năm, cho nên vào mộ thái dương, không những đề phòng âm hồn, mà còn phải đề phòng âm nhân, đám người sống trong đó còn đáng sợ hơn rắn độc, vì chúng ăn thịt người mà sống.

Giọng Hoàng Thử âm u từ túi ngủ truyền ra, Cẩu Tử bực mình ném túi da bên cạnh tới:

- Hoàng Thử, ngươi nói bình thường không được à, sao phải dùng thứ âm thanh thảm thiết đó?
Hoàng Thử thò đầu ra cười:

- Giải sầu cho mọi người mà, chuyện ma phải kể như thế, cho các ngươi biết, tổ sư gia bọn ta vì phát tài đi khắp thế giới tìm một táng, trời nam biển bắc đều đi qua, sa mạc cũng không ngoại lệ.

- Mộ lớn ở Trung Nguyên bị trộm hết rồi, giờ đành đi tới tây vực, thương nhân Tây Vực xa hoa, mộ không kém gì mộ lớn Trung Nguyên. Đào mộ ở Trung Nguyên bị quan gia bắt được sẽ chém đầu, nhiều món đồ cúng tế đào ra không bán được, phải đem nấu chảy, mảnh ngọc giá trị cũng phải vứt đi, con mẹ nó, phí phạm. Mộ ở Tây Vực tuyệt vời, cái gì cũng bán lấy tiền được, từ áo quan tới nội khố người chết, nếu kiếm được một vương tước thì đủ ăn cả đời.

Địch Nhân Kiệt cũng thò đầu ra:

- Thuyền thuyết liên quan tới mộ thái dương từ đó mà ra?

- Đúng, tên giáo úy kia nói người vào một thái dương đều không sống được quá tuyệt đối hóa rồi, ta biết có người từ mộ thái dương ra mà phát tài lớn, mỗi tội kết cục hơi thảm, thịt toàn thân thối rửa, cuối cùng rụng từng miếng, tổ sư gia nói đó là trúng thi độc, còn nói gặp phải loại mộ này phải mở ra đặt dưới mặt trời ba ngày, thi độc tan đi sẽ tuyệt đối không có vấn đề.

Cầu Tử cười phun ra:

- Tiểu Kiệt, nghe đi, đó là kẻ xuất thân đào mộ, không bỏ qua cơ hội nào, chúng ta dùng đại quân vây thành Lâu Lan, nhiều người như thế đừng nói đào mộ thái dương, đào mộ nguyệt lượng ( mặt trăng) cũng không thành vấn đề, hắn xúi bẩy chúng ta đấy.

- Ngủ đi, mai chúng ta tới thần điện và khu mộ của họ xem sao, nếu có manh mối nói không chừng phải xới tung Lâu Lan lên, ý chỉ của bệ hạ không cần nghi ngờ.

- Tiểu Kiệt, thực ra ta lấy làm lạ, vì sao bệ hạ chú ý tới Lâu Lan như thế, lý do trở ngại thương đạo giải thích không thông, muốn tới quốc gia khác, đâu chỉ có con đường ngày, chúng ta đã ở đây nửa tháng rồi, nhưng có thấy một thương đội nào chưa? Bọn họ đều đi đường vòng hết rồi.
Mấy năm qua Cẩu Tử thay đổi nhiều, nói ra những lời này chứng tỏ biết dùng tâm tư rồi, Địch Nhân Kiệt chỉ đáp:

- Ngươi xem bản đồ là hiểu, bệ hạ chưa bao giờ làm chuyện vô nghĩa, các vị tiên sinh đều biết, nên họ không chú tâm chuyện nơi này, mặc cho một mình ta nghịch ngợm.

- Sao ngươi thích nghịch ngợm.

Tiểu Thiết không nhịn được xen vào:

- Vì sao à? Vì ta thích!

Địch Nhân Kiệt đùa Tiểu Thiết rồi chui vào túi ngủ, trong lều trở nên yên tĩnh, bên ngoài gió vẫn thổi, nhưng không còn vẻ thê thảm như vừa rồi.

Sau khi trời sáng Địch Nhân Kiệt rời lều, thấy binh sĩ ở đầm lầy đằng xa đang đục băng lấy nước, nói không chừng còn có thể câu cá.

Hứa Kính Tông hiện chỉ cần không phải rời lều là không ra, giáo úy nơi này khuyên ông ta vào nhà, đảm bảo dọn dẹp sạch sẽ, nhưng Hứa Kính Tông lấy câu "không xin mà lấy là trộm" từ chối, phẩm chất cao thượng này được mọi người tôn kính.

Tiên sinh không vào, vãn bối như Địch Nhân Kiệt chỉ đành ở ngoài theo, còn về Kim Trúc tiên sinh đức cao tiết sáng thà chết bảo vệ danh tiếng thư viện thì bị Hứa Kính Tông lấy cớ sức khỏe yếu an bài trong xe ngựa, nơi đó điều kiện tốt hơn trong lều.

Thành Lâu Lan vào buổi sáng ánh nắng chói chang, tòa tháp cao tắm trong ánh mặt trời kéo ra những cái bóng dài, gió đêm thổi những tảng đá sạch bong, góc tường còn có đụn cát nhỏ, mang hình gợn sóng.

Ban này tất nhiên là thiên hạ của con người, binh sĩ ra ra vào vào, không bỏ qua ngóc ngách nào, vì Địch Nhân Kiệt hạ lệnh như thế.

Hứa Kính Tông khoác áo choàng đi ra, lều của ông ta có ba tầng, giữ ấm cực tốt, một nữ nô Ba Tử ở cùng ông ta, đó là do ông ta thuận tay mua khi qua Thiện Thiện, ban đều cô tịch phải có bầu ngực ấm áp khiến người ta quên đi mình đang ở sa mạc, loại chuyện danh sĩ phong lưu này ở thư viện chỉ ông ta mới làm ra.

- Tiểu Kiệt, ngươi còn mười ngày, hết thời gian là chúng ta về, lão phu không chịu được gió lạnh, bỏ lại nắm xương già ngoài Ngọc Môn quan không phải là dự định của lão phu. Tới khi đó ta sẽ tùy tiện kiếm lý do báo lên, sẽ có đại quân tới xử lý, đây là ý bệ hạ, ngươi đừng làm chuyện ngốc nghếch.

Địch Nhân Kiệt nhe răng cười rực rỡ, làm Hứa Kính Tông có dự cảm không lành:

- Tiểu tử, chẳng lẽ ngươi có tin tức không tốt giấu lão phu?

__________________

Chương 1193: Phiền toái rồi

Địch Nhân Kiệt lấy ra một phong thư:

- Tiên sinh xem, đây là tin tức của vị hôn thê học sinh gửi tới, hôm qua mới thu được. Học sinh thấy ngài và vũ cơ Ba Tư tình ý triền miên nên không quấy rối...

Hứa Kính Tông xem xong lá thư, mặt xám ngoét, người loạng choạng:

- Lão phu gặp phải sư đồ các ngươi đúng là tổn thọ, đạo sĩ Vạn Thọ cung tính số cho ta tới tám mươi tổi mới đi, giờ sống được năm mươi tuổi coi như ông trời có mắt rồi.

Địch Nhân Kiệt đỡ lấy ông ta an ủi:

- Tiên sinh xem, sư phụ học sinh sắp làm Đại đô hộ Bắc Đình rồi, vậy chức trưởng sử sẽ thuộc về tiên sinh, từ chính tứ phẩm leo lên tòng tam phảm, tăng đúng một cấp. Tiểu tử nghe nói đừng thấy tứ phẩm lên tam phẩm chỉ là một cấp, nhưng nó là ranh giới cực lớn, đáng phải chúc mừng.

Hứa Kính Tông tức giận gõ đầu Địch Nhân Kiệt:

- Nói thừa, chẳng lẽ lão phu còn không biết hay sao mà cần ngươi lắm mồm? Đầu bị lừa đá rồi à, kinh quan tứ phẩm không làm chạy tới Bắc Đình làm quan tam phẩm, suốt ngày tiếp xúc với đám quân nhân thô lỗ vui lắm chắc? Chẳng trách ngươi không gấp, ngay Tiểu Vũ cũng không nhớ, này tiểu tử, vị hôn thê của ngươi là vạn người chọn một đó, ngươi ở lại Bắc Đình không sợ có chuyện à?

Địch Nhân Kiệt lần nữa cười rạng rỡ:

- Sư phụ học sinh nói, muốn học sinh sớm làm xong chuyện xéo về thành hôn, lão nhân gia đã kiếm cho học sinh chức vị tốt ở Đại lý tự, nghe nói là quan lục phẩm.

Hứa Kính Tông trầm ngâm:

- Vô số người phấn đấu cả đời mới tới được lục phẩm, khi lão phu làm biên tu Quốc tử giám là lục phẩm, khi ấy đã ba mươi, còn được coi là vận may hiếm có, năm nay ngươi mưới mười bảy đã làm quan lục phẩm, ài...

Với người có dã tâm như ông ta, chỉ cần là quan tam phậm, dù tới chân trời cũng chẳng sao, lòng reo hò, bề ngoài lại tỏ ra không vui.

Kim Trúc tiên sinh đào được rất nhiều người chết trong khu mộ người Lâu Lan, trong đó có một xác nữ dung mạo như còn sống, mặc áo lông cao quý nằm trong quan tài gỗ Hồ dương, mặt mày an tường.

Lấy chổi quét bụi trên mặt xác nữ đó, quan sát một lúc nói với Địch Nhân Kiệt:

- Thi thể này đã chôn ít nhất hai năm mà vẫn hoàn mỹ như thế, đúng là hiếm có. Đây là tiên dân, không thể không kính trọng, người đâu, đóng quan tài lại, chôn kỹ.

Hai đệ tử của ông ta đi tới nhìn cái xác trong quan tài hỏi:

- Tiên sinh, chúng ta đào được ở đây hơn mười thi thể, sao mỗi cái này bảo tồn hoàn chỉnh như thế.

Kim Trúc chắp tay cung kính vài một cái mới trả lời: - Chuyện này cần rất nhiều điều kiện, nhưng lão phu cho rằng quan trọng nhất là phúc ấm, trên đời có người thông minh, người dũng cảm, người lương thiện tất nhiên có người độc ác.

- Lão phu vốn đầy hoài nghi với thiên địa, nên mới muốn đào ra chân tướng từ đống cổ thư như núi, trả lại bộ mặt thật cho trời đất. Đột nhiên phát hiện trong cõi u minh tựa hồ có đôi bàn tay đang thúc đẩy vạn vật trên đời, từ mặt trăng, mặt trời, từ xuân hạ tới thu đông, dường như đều có số mệnh, chúng ta không thoát ra được vòng tròn đó.

- Trí tuệ càng cao càng có thể nắm được vận mệnh của mình, như con lợn từ khi sinh ra chúng ta đã có thể dự liệu được kết cục của nó, nhưng lại không thể phán định một con người, nhi tử của nông phu chưa chắc là thành nông phu. Cho nên các ngươi khi nghiên cứu học vấn phải tu dưỡng phẩm đức, tích góp phúc lành, nhiều khi chỉ biến hóa vô tình có thể khiến các ngươi hưởng lợi cả đời, hoặc hối hận cả đời, hãy suy nghĩ kỹ rồi mới làm.

Lão tiên sinh giảng bài, không những học sinh lắng nghe, đám quân sĩ cũng dừng tay, tuy bọn họ không hiểu lão tiên sinh nói gì, nhưng không ảnh hưởng tới sự tôn kính học vấn của họ, những câu từ khó hiểu đó với bọn họ là người có đại trí tuệ mới nói ra được, là lời lẽ cao thâm, phàm là lời nghe không hiểu đều là biểu hiện của học vấn.

Ở bên kia sườn núi cũng có một đại đội kỵ binh đang bận rộn, là đám người có sức phá hoại lớn nhất trên đời này, phá gỗ trên mộ với họ mà nói không khó.

Chiến mã kéo thừng, móc sắt móc vào gỗ, thô bạo tách khỏi mộ, bọn họ làm vô cùng thuần thục, liên tục không ngừng, đây là thủ pháp hủy công sự địch trong quân ngũ.

Người móc móc sắt vào phần mộ đều đeo mõm lợn, Địch Nhân Kiệt nghiêm cấm bọn họ tháo mõm lợn ra, chỉ cần rời công trường là được cho vào chum chứa rượu mạnh lau rửa cơ thể.

Không ngờ rằng mộ thái dương lại lớn như thế, nó chiếm cứ toàn bộ triền dốc, gỗ Hồ dương tháo ra chất cao như núi, mà mới chỉ bóc hai tầng thôi, mà theo Hoàng Thử nói, ít nhất phải năm tầng nữa mới nhìn thấy mộ chủ.

Địch Nhân Kiệt nhíu mày, cây Hồ dương, hồng liễu có thể gọi là thần bảo hộ của Lâu Lan, nhưng vì làm mộ mà chặt nhiều cây như thế, nay Lâu Lan thành chốn tàn tạ, nói không chừng liên quan tới việc bọn họ chặt cây một cách tùy tiện.

Nay triều đình đã hạ nghiêm lệnh cấm chặt cây ở Quan Trung, nơi nào có thể dùng than thì dùng than, có thể dùng củi thì dùng củi, chặt một cây trồng một cây thành nhận thức của người Quan Trung.

Người Lâu Lan làm càn như vậy, không sợ trời phạt sao? Người Lâu Lan chặt rừng cây ngăn cát xâm thực đất đai của họ là đang tự chuốc lấy diệt vong, dù không có sự kiện mất tích này, bọn họ cũng sẽ bị cát chôn vùi.

Đứng trên sườn núi nhìn ra xa, đằng xa có một mảnh rừng Hồ dương đứng trong sa mạc, một số đã chết khô rồi, những cành cây trơ trụi vươn lên trời kêu oan, oan uổng này còn phải kêu một nghìn năm.

- Tiếp tục kéo ra, rỡ toàn bộ số gỗ này, ta muốn xem xem rốt cuộc bên trong chôn người cao quý thế nào, ta muốn biến hắn thành tro bụi.

Địch Nhân Kiệt trở nên phẫn nộ.

Đám quân sĩ không hiểu thiếu niên quan quý này vì sao lại nổi giận, giáo úy phất tay một cái, lập tức có thêm một đội nhân mã tham gia vào đội ngũ dọn gỗ, bận rộn tới tận tối mới bóc ra được bốn tầng.

Tối phải quay lại thành Lâu Lan nghỉ ngơi, bận rộn suốt cả ngày làm mọi người vô cùng mệt mỏi, sau khi ăn cơm xong ai nấy chui vào lều ngủ. Tới nửa đêm, cơn gió kia lại thổi tới, Cẩu Tử thình lình ngồi bật dậy, đánh thức Địch Nhân Kiệt đang ngủ say, hai người giương tai nghe ngóng, trong tiếng gió đêm nay xen lẫn tiếng người, đó là tiếng khóc cực kỳ bi thương, rất rõ ràng, khi Địch Nhân Kiệt xông ra khỏi lều thì hai đội kỵ binh đã tức tốc cầm đuốc chạy về hướng phần mộ.

Địch Nhân Kiệt vội vàng lên ngựa, Hứa Kính Tông kéo dây cương nói nhỏ:

- Đợi có kết quả rồi hẵng đi, nếu ngươi xảy ra chuyện, tên sư phụ lòng dạ hẹp hòi kia của ngươi sẽ hành hạ lão phu tới chết.

Nhớ tới sư phụ méo mó giải thích câu "quân tử không đứng dưới tường đổ", Địch Nhân Kiệt liền ngheo theo, không ngừng đi lại, đợi kết quả của kỵ binh.

- Tiểu tử, như thế mới đúng, ta thích nhất thái độ biết lắng nghe lời nói phải của sư đồ ngươi, chúng ta đều là người làm đại sự, sao có thể để hỏng ở việc nhỏ này. Tiểu tử, nhớ thật kỹ, giữ mạng mới là hàng đầu, sư phụ ngươi nhất định cũng căn dặn ngươi như thế phải không?

Hứa Kính Tôn nói xong, nhìn bức tường thành đen xì xì, hết sức tự nhiên đứng sau lưng Cẩu Tử, ông ta lo bên ngoài tường thành có mũi tên bắn vào, giết chết ông ta trong tòa hoang thành này.

Cẩu Tử ngán ngẩm nói:

- Tiên sinh nấp sau lưng tiểu tử cũng được thôi, nhưng tiên sinh nên biết rằng là võ giả, tiểu tử nhất định sẽ là đối tượng bị giết trước tiên, tới khi nỏ bắn tới, tiểu tử nhất định sẽ tránh, người gặp tai ương sẽ là tiên sinh, tiên sinh nên đứng trong phạm vi cách tiểu tử một bước mới là an toàn.

Đang nói chuyện thì Tiểu Thiết cưỡi ngựa từ cổng thành xông vào báo với Hứa Kính Tông và Địch Nhân Kiệt:

- Bắt được ba người, đều là người già, bọn họ khóc bái tổ tiên, thấy chúng ta tới định bỏ chạy, bị kỵ binh tóm gọn.

HẾT

__________________

Chương 1194: Dân chủ kiểu Lý Nhị

Hứa Kính Tông cười ha hả chỉ Địch Nhân Kiệt:

- Tiểu tử, đã tìm được người Lâu Lan, giờ gây họa rồi, đây không phải là kết quả bệ hạ muốn. Mục đích của bệ hạ là Hắc Thạch Sơn, định xây dựng thành nơi trú quân, cửa núi này là yếu đạo duy nhất Thổ Phồn có thể vào Bắc Đình. Chúng ta đều biết bệ hạ là người luôn muốn bóp chết mọi nguy hiểm từ trong trứng nước, nên trú quân ở Hắc Thạch Sơn, đề phòng người Thổ Phồn cắt đứt liên hệ giữ triều đình và Bắc Đình, Lộc Đông Tán từng tuyên bố, Thổ Phồn có thể hiến châu báu, mỹ nữ, bò dê cho Đại Đường, nhưng đất đai không được, còn nói đất đai là do xương cốt tổ tiên họ hóa thành, cho nên tuyệt đối không cắt nhường Hắc Thạch Sơn cho Đại Đường.

- Có điều đây là phiền toái của sư đồ các ngươi, Kim Trúc tiên sinh là người chất phác, biên quân cũng chịu đủ khuất nhục, cho nên hiện rất phiền toái. Dù ngươi có thả ba người Lâu Lan này đi, coi như chuyện chưa từng xảy ra cũng không được. Người trẻ tuổi làm việc lỗ mãng không biết chừng mực, nghĩ cách đi, Thổ Phồn khác với các quốc gia khác, chúng ta không đánh lên được lãnh thổ của bọn họ, muốn đánh lên phải trả giá rất đắt, hắc hắc.

Hứa Kính Tông cười vào lều, lão hồ ly này quyết không xen vào nữa, ông ta cho rằng hẳn Địch Nhân Kiệt sẽ có cách.

Địch Nhân Kiệt gãi đầu, chuyện này đúng là rất phiền toái, Hắc Thạch Sơn là yếu đạo người Thổ Phồn cướp bóc các quốc gia nhỏ, sao có thể hai tay dâng lên, để mặc quân đội Đại Đường phong tỏa cửa nhà mình...

Dầu sao cũng phải nghĩ cách không thể làm phiền sư phụ, thời gian sư phụ ở nhà không còn lâu nữa.

Nhưng lại có người lúc nào cũng muốn làm phiền Vân Diệp, bữa tiệc vớ vẩn cũng gọi y vào cung tham dự.

Hoàng đế trong mắt bách tính và hoàng đế trong mắt triều thần hoàn toàn khác nhau.

Với bách tính, hoàng đế bệ hạ là vị đế vương nhân từ, thiện lương, biết cảm thông cho vất vả của nông dân, chẳng những liên tục giảm thuế, đôi khi còn trợ cấp cho nông dân, đế vương như thế, thiên cổ hiếm có.

Trong mắt những hương lão và trưởng giả kết đội tới Trường An bái kiến hoàng đế thì hoàng đế tiết kiệm, hiền hòa, luôn vô cùng hoan nghênh họ tới, ngồi ở điện Vạn Dân dùng cơm với họ là vinh diệu tối cao, ăn gì cũng không biết, chỉ nhớ nam tử uy nghiêm đó không ngừng mời họ uống rượu, chỉ nhớ mẫu nghi thiên hạ an bài cho họ ca vũ tuyệt luân nhất.

Làm sao ra khỏi cung họ cũng không biết, chân mềm nhũn, toàn thân bị ngự tửu làm ướt sũng, phát hương thơm ngào ngạt, đời này thế là đáng rồi, nhất là tể tướng tóc trắng bạc phơ giống mình đứng ngoài đại điện chắp tay tiễn biệt, nước mắt như mưa ướt đẫm áo.

Vân Diệp cũng vào cung tham gia tửu yến, có điều đám nữ tế như y không được ưa gì, thiên điện hiu quạnh, mọi người tựa hồ đều có tâm sự, ai nấy cúi đầu uống rượu của mình, rất ít nói chuyện.

Vân Diệp cầm bầu rượu nhìn những hương lão được đưa đi, lòng cảm khái, Trường Tôn Xung ghé tới đằng sau hỏi nhỏ:

- Thế nào?

- Con Sâu ngươi có tin hiện lôi đám người này đi lót đường họ cũng cam tâm tình nguyện không? Có khi còn dặt mình chết rồi, con cháu tiếp tục lót đường.

Vân Diệp uống ngụm rượu lớn đáp:

- Quá tuyệt, một câu cung Vạn Dân là điện của vạn dân thiên hạ đã thu hết lòng bách tính, từ gió không cần lo bách tính nổi dậy nữa, ngươi đợi mà xem, sau này thế nào cũng luôn có đám thân thích nghèo của bệ hạ tới, mang theo túi lương thực, hai ba con gà, kiếm được bữa cơm linh đình, còn bọn ta mang lễ vật quý trọng tới cũng chỉ có thể ngồi ở thiên điện uống gió.

Trường Tôn Xung nói với giọng bực bội vô cùng:

Vân Diệp vỗ vai hắn: - Lấy ví dụ đơn giản nhé, Con Sâu, có ai cho con gà béo múp ăn thêm không?

- Ngươi còn được trọng dụng, sau này Bắc Đình sẽ nắm trong tay ngươi, phồn vinh là cái chắc, bọn ta ở Trường An ngồi ăn chờ chết.

- Ngươi là Quang lộc đại phu lại đi hâm một kẻ đi ăn cát này à, nơi đó tình thế biến đổi vô chừng, tới đó quá bằng dí mông lên miệng núi lửa, ngươi còn hâm mộ.

Trường Tôn Xung lắc đầu:

- Bắc Đình là nơi duy nhất của Đại Đường có khả năng bùng phát đại chiến, là nơi lập công dựng nghiệp, ngươi chỉ cần đứng vững ở đó, trong vòng trăm năm Vân gia có thể nằm trên công lao này ngồi ăn chờ chết.

Vân Diệp lườm hắn:

- Vậy hiện ngươi đang làm gì?

- Ngồi ăn chờ chết.

Vân Diệp tóm lấy cổ áo hắn, thấp giọng rít lên:

- Tên khốn kiếp nhà ngươi, lão tử phải đi Bắc Đình khốn khổ mấy năm, còn phải huyết chiến với vô số kẻ địch chưa rõ, làm còn nhiều hơn lừa mới tới cảnh giới tối cao ngồi ăn chờ chết như ngươi bây giờ, vậy mà ngươi còn hâm mộ ta, đầu ngươi bị lừa đá à?

Trường Tôn Xung nhất thời không cãi được, bề ngoài đúng là thế, nhưng trong lòng cứ t hấy chỗ nào đó không ổn. Không có thời gian để nghĩ, hoàng hậu tới, bà ta vừa chiêu đãi xong đám công chúa, giờ mới nhớ còn đám phò mã cần an ủi, nên dẫn theo đám nanh vuốt tới.

Cao Dương bế đứa bé trong lòng, căn bản không nhìn mặt đất, mắt mọc trên đỉnh đầu, giống hết con gà mái vừa mới đẻ trứng. Lão bà Lý Lệ của Trường Tôn Xung ủ rũ đi cuối cùng, rất nhiều công chúa giống như thế, bao gồm Lan Lăng, nàng cũng chưa có con.

- Vừa rồi các hương lão rời đi sao các ngươi không tiễn? Các ngươi không có tự giác của vãn bối à? Phòng khanh, Đỗ khanh đều đi, chỉ có đám các ngươi không đi, lễ nghi đâu hết cả rồi?

Trường Tôn thị tới một cái là mắng mỏ, không thèm so đo, Vân Diệp nghĩ thế, chẳng thể nói lý với một nữ nhân nhập vai quá sâu, đây là hoàng cung, làm gì cũng có lễ chế, không phải hàng xóm sang chơi, muốn làm gì thì làm, lại nhìn mặt bà đỏ rực là biết uống không ít rượu.

- Di Ái, chàng xem Tiểu Phòng Nhi này, nó vừa mới phun bọt.

Cao Dương nũng nịu gọi trượng phu, định khoe khoang tới cùng, hoàn toàn không để ý tới gương mặt khó chịu của đám Trường Lạc:

Phòng Di Ái xấu hổ chắp tới với các huynh đệ, vội vàng đi tới nhìn nhi tử phun bọt thế nào.

Trường Tôn thị nhìn Cao Dương nhưng không trách mắng, thiên vị trắng trợn, có điều Vân Diệp chẳng bận tâm, có ba đứa nhi tử có thể kê cao gối ngủ, nhân cơ hội nhìn khuôn mặt đen xì của đám Trường Tôn Xung cũng không tệ.

Trường Tôn thị căn bản không phải tới vỗ về đám nữ tế mà để chất vấn vì sao ít ngoại tôn như thế, một trong chức trách quan trọng nhất của mẫu nghi thiên hạ là điều hòa âm dương, sinh con đẻ cái là chuyện bà ta quản, nên đám nữ tế không có nhi tử chỉ biết cúi đầu nghe giáo huấn.

Bị mắng mỏ suốt một ngày, đám nữ tế thiếu chút nữa viết thư đảm bảo năm sau nhất định sinh con thì Trường Tôn thị mới tha cho đám người đáng thương này. Khi xuất cung Vân Diệp thấy Trường Tôn Xung và Lý Lệ mặt mày rầu rĩ, hỏi:

- Người khác rầu rĩ còn được, hai người rầu rĩ cái gì?

Lý Lệ tức thì rơi nước mắt, nàng vốn là nữ nhi được sủng ái nhất, bất kể tính khí hay tướng mạo đều là hàng đầu, nay ở chuyện con cái bị dày vò đủ điều, uống bao nhiêu thuốc cũng không có động tĩnh.

Trường Tôn Xung tức tối nói:

- Ông trời không cho, bọn ta có cách gì?

- Ôi trời ạ, các ngươi là biểu huynh muội hiểu không, Trường Tôn bá bá và hoàng hậu nương nương là con cùng mẹ, Lý Lệ lại là con hoàng hậu nương nương, các ngươi còn sinh con cái chó gì? Biết Hàn Triệt không? Huyết mạch các ngươi gần thêm một bước là thành hắn rồi, còn nói tới con cái gì nữa, rảnh rỗi tới thư viện xem sách, làm rõ huyết mạch tông tộc rồi hẵng nói cái khác.

Vân Diệp lắc đầu, hoàng gia gả khuê nữ đầu tiên xét tới đối tượng có đáng lôi kéo không, sau đó mới xét tới huyết mạch, làm chuyện cháu gái cả cho cữu cữu cũng có.

__________________

Chương 1195: Bị dân chủ nhập thân

Quan hệ lộn xộn của hoàng gia không làm rõ được, muốn làm rõ phải cần thư viện chuyên môn thành lập tông tộc học, tâm tư Vân Diệp không ở việc này, hai tháng nữa đi Bắc Đình rồi, hoàng gia thích sinh ra bọn ngốc không liên quan gì tới mình, rảnh rỗi không bằng dạy con vẽ rùa đen, đây là bản lĩnh gia truyền, không thể vứt bỏ.

- Nhi tử, con xem, con rùa đen này phải vẽ sinh động ngốc nghếch mới đáng yêu, con vẽ thành mắt ưng mỏ quạ thế kia không thích hợp, mặc dù cũng có loại rùa như thế, nhưng không hợp với bản ý cát tường.

Vân Diệp thấy Vân Thọ không tập trung liền nhắc:

- Cha, lần này cha mang con theo được không?

Vân Thọ đặt bút xuống hỏi nhỏ, từ khi cha về nó mới cảm thấy chút nhẹ nhõm, chỉ cần ở bên cha, Lý Yên Dung không dám tới, Tiểu Vũ biến thành khuê nữ dịu dàng ngoan ngoãn, mẫu thân không lải nhải nữa, nói chung là rất nhiều ích lợi.

- Nếu không phải cha đi Bắc Đình thì mang con đi tiếp xúc nhiều chút cũng được, nhưng Bắc Đình quá khắc nghiệt với con, khi nào con mười lăm tuổi mới có thể tới đó cảm thụ sự kỳ diệu trời đất bao la, dưới mây trắng bồng bềnh chỉ có mình ta.

- Giao hẹn như thế!

Vân Thọ đưa tay ra muốn vỗ tay ước hẹn với cha, Vân Diệp đưa tay ra vỗ ba cái, thằng nhóc này biết hiện không đi được, cố ý tính kế với cha nó đây.

Trong nhà vẫn ấm áp như xưa, bốn đứa con khác đều đã tới tuổi đi học, vì không tìm được tiên sinh thích hợp, liền ở nhà cho Tân Nguyệt dạy. Lão trượng nhân đã về Thục, lần này dùng tới quan dịch, như thế dọc đường có thể vẻ vang về nhà, quan viên Thục sẽ biết địa vị của Tân gia. Tân Nhiên không muốn về, muốn ở lại Vân gia kiếm việc làm, nếu không phải thân đệ đệ của mình thì Tân Nguyệt có thể định đoạt, nay phải đợi gia chủ về an bài, đó là quy củ.

- Vân gia nhiều quản sự như thế, kiếm một người mẫn cán cho đệ ấy theo học là được, hiện tính cách đệ ấy chưa ổn định, cho quyền lợi quá lớn là hại đệ ấy..

Tân Nguyệt gật đầu, ở phương diện chấp hành quy củ nàng còn kiên quyết hơn xa Vân Diệp.

Chẳng biết vì sao đang nói chuyện nhà lại liên tưởng tới hoàng đế.

Hoàng đế cho bách tính tự do đó là có thể tới cung điện ăn một bữa cơm, gọi là ban yếu, quyền lợi toàn thiên hạ là của ông ta, bao gồm thê tử của ngươi cũng là của ông ta, tất cả mọi thứ ngươi có là do hoàng đế ban cho mà thôi.

- Thiếp thân không phải là do bệ hạ ban cho chàng, thiếp thân do chàng dùng kiệu lớn đón về, chàng là trời của thiếp, bốn nữ nhân ở hậu viện mới là do bệ hạ ban cho.

Tân Nguyệt rất phản cảm với từ "ban", nàng từ đại môn đi vào, không phải thị thiếp đi qua cửa nhỏ.

- Đắp chăn vào, đang ở trần đó, không biết lạnh à?

Vân Diệp trách một câu rồi quay lưng đi, cảm thấy mình đúng là tài không được dùng, đời sau giành được dân chủ gian nan biết bao, người hiện giờ chẳng biết tranh thủ gì cả.

Sau khi thức dậy Vân Diệp thấy truyền bá dân chủ là trách nhiệm của mình, cả đêm qua hồi tưởng lại điều học được ở tiết chính trị kiếp trước, thấy Lão Tiền tới, chắp tay nói:

- Tiền quản gia vất vả rồi.

Muốn có dân chủ trước tiên làm từ người người bình đẳng.
Lão Tiền môi run rẩy, loạng choạng chạy đi báo tin cho phu nhân, hầu gia lại lên cơn điên rồi...

Lão nô tài chưa thấy chuyện đời, sau này biết cái lợi của dân chủ sẽ quen thôi, thấy Lưu Tiến Bảo cầm áo choàng đợi mình ở cổng vòm, khi hắn khoác áo cho mình, Vân Diệp quay đầu lại nói một câu "đa tạ", rất ôn hòa, rất thành khẩn, Lưu Tiến Bảo mặt tái dại, vội vàng quỳ xuống nói sau này không dám lấy áo choàng của hầu gia làm chăn đắp nữa.

Điên lên rồi, lấy áo choàng của bản hầu đắp không sao, nhưng tên chó má này không bao giờ rửa chân, cái áo choàng này không mặc được nữa. Giơ chân định đá thì nhớ ra trách nhiệm truyền bá dân chủ, thu chân lại, rít lên hai chữ:

- Không sao!

Lưu Tiến Bảo càng sợ hãi.

Đi quanh nhà một vòng chúc tết tất cả người già, mặc kệ người được chúc tên run sợ, đắc ý vì vừa tuyên truyền được chút tinh thần dân chủ thần thánh, về định ăn bữa cơm, kiên quyết sửa thói xấu cơm bưng nước rót tới tận miệng. Nha hoàn Tử Quyên bê khay gỗ tới, Vân Diệp vui vẻ đi lên định nhận lấy cái khay, để nữ sĩ làm việc, mình ngồi nhìn không ổn, không phù hợp với dân chủ là phải sửa.

Lấy cái khay thôi mà, Tử Quyên mặt tức thì đỏ dừ, váy run run, không hiểu run cái gì, cháo sánh ra ngoài rồi. Lúc này sau lưng truyền tới tiếng ho khan, Tử Quyên vội buông tay, che mặt chạy mất.

Chưa quen với dân chủ thôi, sau này sẽ ổn, Vân Diệp đặt khay lên bàn, bắt đầu ăn. Tân Nguyệt ngồi đối diện không ăn, nhìn Vân Diệp chằm chằm, Na Nhật Mộ, Linh Đang cũng thế, mặt mày âu sầu.

- Có thứ không sạch sẽ vào nhà.

Đó là nhận định của Tân Nguyệt sau khi rời nhà ăn:

- Phu quân từ tối qua đã bất thường rồi, Tiền quản gia, Tiền quản gia, mau tới Hỏa Linh miếu mời đạo sĩ về trừ ma, mời Viên đạo trưởng sợ không kịp.

Na Nhật Mộ và Linh Đang cùng gật đầu, còn giúp gọi Lão Tiền. Lão Tiền như mông trúng tên chạy ra khỏi nhà. Mấy nữ nhân này không có ai tốt, vẫn là hai đứa nhi tử tốt, cùng cha ngồi trên bàn ăn cơm, ba nha đầu hiện đều có tú lâu của mình không ra nữa.

Vân Thọ, Vân Hoan ăn giống hệt cha, mùa đông bánh bao nhân hẹ mãi sẽ tổn thọ, không ăn nữa, để hai đứa nhi tử ăn nhiều hơn, mình cần quảng bá tinh thần quần chúng ngang hàng, dân chủ bắt đầu từ đi lại ăn ở, trước kia học chính trị thấy mơ hồ, giờ đích thân truyền bá mới sáng ra, quả nhiên học phải đi đôi với hành.

Vân Thọ thấy cha cứ húp cháo nhìn bánh bao trong khay, liền lấy một cái đưa cho cha, bánh bao rất ngon, đầu bếp chuyên môn cho thêm trứng gà. Vân Diệp cắn một miếng, nói với nhi tử:

- Cám ơn.

Bánh bao trong miệng Vân Thọ rơi bịch xuống đất, Vân Hoan cũng không ăn nữa, sững sờ nhìn cha.

Ăn cơm xong ba cha con đi dạo trong sân, một đám đạo sĩ vội vàng chạy vào vây quanh Vân Diệp bắt đầu niệm chú, nghe khẩu âm thì không phải là thần tiên đồng đạo.

Niệm chú cũn được, sao còn hất nước vào hầu gia ta, lại còn là loại nước bùa, bất kể Vân Diệp làm gì, đám thần tiên kia vẫn không tha, vừa mở miệng chửi vài câu, liền nghe một tên giống ăn cướp hơn đạo sĩ rống lên:

- Yêu nghiệt, còn không mau mau hiện hình.

Vân Diệp sửng sốt, vị thần tiên này lợi hại quá, sao biết mình là quỷ chết ngàn năm sau tới? Trong lúc ngẩn ra bị bát máu chó hất lên người.

Vân Diệp thay y phục tức tới run rẩy, phải dùng gia pháp rồi, Tân Nguyệt đầu sỏ đánh năm cái, Na Nhật Mộ, Linh Đang ba cái, Lão Tiền quay mặt vào tường xám hối, Lưu Tiến Bảo một trận quân côn.

- Rốt cuộc là sao? Ai nói lão tử bị ma nhập?

Vân Diệp ngửi thân thể, tắm ba lần chưa hết mùi máu chó.

Tân Nguyệt xoa mông ủy khuất nói:

- Chàng từ hôm qua đã bất thường, nói thiếp do bệ hạ ban cho, sáng nay thi lễ với Lão Tiền, cám ơn Lưu Tiến Bảo. Nha đầu Tử Quyên thường ngày chàng không thèm nhìn một cái, hôm nay lại chạy đi trêu ghẹo, còn nữa, Thọ Nhi gắp bánh bao cho chàng, chàng cám ơn nó, nên thiếp cho rằng chàng bị ma nhập, không dám nói với nãi nãi.

Vân Diệp không biết phải nói thế nào, thở dài sườn sượt, dân chủ không thi hành được ở đây rồi! Tất cả đều sẽ bị coi là ma quỷ nhập thân, vì những con người chất phác cho rằng hiện giờ bọn họ đã có tất cả, không cần thay đổi, Vân Diệp không dám tưởng tượng đám tư tưởng cấp tiến đời sau tới Đại Đường sẽ có hậu quả gì.

Hầu gia đã bình thường trở lại, đám Tân Nguyệt thấy mình ăn đòn rất đáng, Lão Tiền đang quỳ hối lỗi hay tin khóc lóc giàn giụa, Lưu Tiến Bảo nằm trên sân hay tin vội vàng dậy hầu hạ hầu gia. Có lẽ chỉ có Tử Quyên thương cảm, hi vọng hầu gia cứ điên mãi.

Chú này lắm lúc khùng thật =))

__________________

Chương 1196: Trốn trong nhà

Tiểu Vũ ngồi trong thư phòng cười sắp đứt hơi, thấy sư phụ mặt sa xầm mới cố gắng nhịn, vừa mở miệng lại ngã lăn từ trên ghế xuống.

- Sư phu, ở nhà mua chuộc lòng người làm cái gì chứ, không cần người mua, tim gan phèo phổi người trong phủ là của Vân gia. Con dám đảm bảo, Lý gia cũng không mua chuộc được người nào trong nhà ta, sư phụ xem Tiểu Miêu đó, đã bị Vô Thiệt lão công công đuổi đi, chẳng phải sư phụ gọi một tiếng là ton chạy về à? Hiện giờ nấp trong nhà đại môn bất xuất nhị môn bất mại, chuẩn bị đợi sư phụ gat đi đó.

- Theo con thấy, thủ đoạn của sư phụ còn cao minh hơn của hoàng gia nhiều, bọn họ coi thiên hạ là khách, sư phụ coi mọi n gười là người nhà. Khách có thể giúp đỡ chủ nhà, nhưng người nhà khi gặp đại nạn, trừ đồng tâm hiệp lực mở một con đường máu thì không còn cách nào khác.

- Sự phụ cứ xem, Lý gia bên trọng bên khinh như thế sớm muộn gì cũng có chuyện, chỉ biết ngả về bách tính, lợi ích của huân quý bị xâm phạm, hoàng gia cần phải tìm điểm bình hành giữa hai bên, để bọn họ kiềm chế lẫn nhau, để bọn họ tranh đấu mà không trở mặt mới là thượng sách.

- Hiện giờ hoàng gia một mực đàn áp huân quý, nâng cao địa vị của bách tính, sẽ có một giai tầng khác xuất hiện tranh quyền đoạt lợi với họ, hơn nữa không thể dùng ý chí con người thay đổi.

- Trước kia sư phụ nói hình dạng ổn định nhất là hình tam giác đều, con càng nghĩ càng thấy có lý, có lẽ hiện giờ đã tới lúc xuất hiện một giai tầng khác rồi. Sư phụ đang thăm dò cho cục diện tương lai sao? Sư phụ sớm dự liệu được có mầm mống mới sinh ra sao?

Tiểu Vũ sùng bái nhìn Vân Diệp:

Tiểu Vũ có thể nhìn ra nhiều thứ như thế từ hành động điên điên khùng khùng của mình, không biết Vân Diệp còn kinh hãi hơn nàng, vật chất xã hội sau khi tới mức cực kỳ phong phú, bách tính sẽ yêu cầu quyền lợi cao hơn, lịch sử thế giới đã chứng minh điều này. Những hương lão chất phác nghĩ mình được tới cung Vạn Dân ăn cơm, xem ca vũ là do ân điển, không biết rằng do lực lượng của bản thân. Lý Nhị là người phát hiện ra lực lượng mới này sớm nhất, ông ta đang khẳng định tính hợp pháp của lực lượng này, đồng thời dung túng nó, mà hiện giờ Tiểu Vũ cũng đã phát hiện ra.

Vân Diệp xoa đầu Tiểu Vũ:

- Tiểu Vũ à, khuyết điểm duy nhất của con là quá thông minh, nữ hài tử quá thông minh không phải là phúc, từ xưa hồng nhan bạc mệnh, câu này có lý của nó. Con không may sinh ra ở thói đời này, nó không thể cho con sân khấu để con thi triển tài hoa, nghe sư phụ đi, bâu xấu chẳng bằng dấu dốt.

- Giống như sư phụ đang làm sao?

- Đúng vậy, sư đồ chúng ta cùng đứng một bên, nhìn mặt trời mọc, mặt trời lặn, nhìn lầu cao dựng lên, nhìn lầu cao đổ xuống, người thích nó thì nâng nó một cái, người không thích thì cho tay vào ống tay áo xem. Tận tình hưởng thụ sinh mạng của mình.

- Sư phụ, đó chính là cách sống của Bạch Ngọc Kinh sao?

- Có lẽ thế.

Vân Diệp thuận miệng đáp, trải tờ giấy ra, vẽ một con rùa cực lớn.

Bất kỳ thứ gì mới xuất hiện đều non nớt, vụng về, chỉ có mài rũa trong hiện thực mới lộ ra ngọc bên trong.
Vân Diệp và Tiểu Vũ nhìn ra mầm mống nho nhỏ đó, quyết định không quấy nhiễu nó, đứng bên nhìn, nó thành đại thụ chọc trời cũng được, bị mưa gió vô tình vùi dập cũng được, đều không xen vào, trái quả hiện thực thai nghén ra mới thực sự thuộc về mình, đốt cháy giai đoạn chỉ hại nó.

Sắp đi xa, Vân Diệp liền ở lỳ trong nhà, thậm chí cả chuyện thư viện cũng chẳng mấy khi hỏi tới, muốn đem tất cả thời gian dành cho người nhà.

Một trận tuyết nhỏ đổ xuống, bên ngoài lạnh vô cùng, Vân Diệp khoác trường sam ngồi xem sách, chân đắp một cái chăn, Tân Nguyệt mặc một bộ váy hoa, tóc vấn cao, ngồi bên mép giường, váy rất đẹp, tôn lên bầu ngực đầy đặn của nàng, cổ áo mở rộng, Vân Diệp thi thoảng liếc trộm, cảnh xuân trong cổ áo rất đẹp.

Tân Nguyệt biết phu quân đang nhìn trộm, cố ý nâng ngực lên, đó là điều nàng đắc ý nhất, một nữ nhân sắp ba mươi tuổi vẫn làm trượng phu say mê, là kiêu ngạo của nàng.

Phu nhân nhà khác hơn hai mươi tuổi là cho rằng bản thân đã già, không lấy dung mạo hấp dẫn trượng phu nữa, đổi sang dùng thủ đoạn, thậm chí có người liên tục nhét tỷ muội trong nhà vào phòng trượng phu, chỉ vì củng cố sủng ái.

Hôm nay có một thiếp mời, không biết nhà đó cưới thị thiếp thứ bao nhiêu, phu quân không muốn đi, bảo quản gia đem một phần lễ vật tới, chàng ngứa mắt chuyện này.

Tân Nguyệt hi vọng có thể sinh thêm hai đứa con nữa, nhiều con mới nhiều phúc, nhưng bụng nàng kém cỏi, sinh được hai nhi tử rồi không có động tĩnh.

Na Nhật Mộ cười hì hì chạy vào, chẳng những mang theo hơi lạnh, trong tay nàng còn nâng một nắm tuyết lớn, làm không khí mập mờ trong phòng mất sạch. Tân Nguyệt thở dài, đó là số mệnh của mình, gặp phải thị thiếp còn mạnh mẽ hơn cả đại phụ, thật là hết cách, lấy chổi lông gà đánh vô số lần rồi, lúc đánh thì la hét, đánh xong đâu vào đó.

- Ném tuyết đi, đóng cửa vào, thích ở bên lão gia thì mang đồ thêu ở đây, thuận tiện gọi cả Linh Đang, muội ấy đã ngó vào mấy lần rồi, lão gia khai xuân sẽ xuất chinh, lần này không phải một hai năm có thể về.
Na Nhật Nhật vốn hào hứng tức thì ủ rũ vâng một tiếng ngoan ngoãn ném tuyết đi, đóng cửa lại đi tìm Linh Đang, còn lấy áo nhỏ thêu ngũ độc mà nàng thêu cả năm chưa xong, thứ đó nàng chuẩn bị cho nhi tử, nàng tin mình có thể sinh được nhi tử.

- Nàng ấy đang vui, nói điều ấy làm gì, cả nhà rầu rĩ nhìn nhau hay lắm chắc, chúng ta đi tản bộ, tuyết năm này ngàn vạn lần đừng như năm ngoái.

Tân Nguyệt không kịp bảo Vân Diệp mặc áo choàng thì y đã đẩy cửa ra ngoài, có điều chẳng mấy chốc lại quay vào, chà tay nói:

- Ta muốn ăn thịt chó, lần trước ăn ở nhà Hi Đồng một lần, mùi vị đó không sao quên được, chúng ta cũng ăn thịt chó đi, vừa vặn hợp cảnh.

Thịt cho rất phố biến ở Đại Đường, bên ngoài cửa có hiệu thịt chó.

Năm đứa bé thêm vào ba lão bà ngồi quây quanh bếp lò, cầm đũa đợi thịt chó nấu chín, người Vân gia rất dễ ăn, chỉ cần gia chủ nói ngon là ăn, nhìn khắp Đại Đường không ai biết ăn hơn gia chủ nhà mình nữa.

Huân quý trốn trong phòng ngủ ăn thịt chó chỉ có nhà Vân Diệp

Trong thời gian đợi thịt chín, Vân Hoan giật dây, Vân Diệp kể chuyện, Vân Hương nhỏ nhất ngồ trong lòng phụ thân, đòi nghe chuyện rắn lớn và hòa thượng đánh nhau.

- Nếu không có lão hòa thượng ra tay, thư sinh kia chết chắc rồi.

Vân Diệp không sao ngờ được Vân Thọ không những không đồng tình với Bạch nương tử, còn cho rằng Pháp Hải đang thế thiên hành đạo, còn những đứa con khác chỉ thấy Bạch Xà dâng sóng muốn nhấn chìm Kim Sơn tự thực sự quá lợi hại.

Chẳng lẽ giai cấp bất đồng thì cái nhìn khác nhau? Vân Diệp không muốn giảng giải cho nhi tử sự khác biệt về ý thức hệ, chỉ cười:

- Thịt đã chín, ăn được rồi.

Tuyết lại lất phất rơi, hai năm qua khí hậu rất bất thường, năm ngoái thì tuyết lớn, năm nay lại cực lạnh, từ khi tới Đại Đường, đây là lần đầu tiên Vân Diệp thấy mùa đông lạnh tới mức này, ao nước trong vườn đống cứng, mấy con gà từ trong lồng nhảy ra, gà trống đứng một chân, chân kia co lên cho vào lông vũ sưởi ấm, thà đổi chân liên tục chứ không về ổ.

Số gà này do Thiên Ma Cơ nuôi, nàng hình như có sở thích quái đản, chỉ nuôi gà trống, không nuôi gà mái, lại còn nuôi đúng sáu con, nuôi tận bốn năm rồi, còn to hơn cả ngan. Chuồng gà trong tiểu viện của nàng, nhưng tường viện không cao căn bản không nhốt nổi thứ có cánh này, đập cánh một cái là chạy ra được.

__________________

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau