ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1186 - Chương 1190

Chương 1187: Huyền Giáp quân

Cuộc sống gia đình vui vẻ chẳng được bao lâu, khi nhạn từ phương bắc bay về thì thiên sứ cũng tới, Vân Diệp phong Hoài Hóa tướng quân, đại đô hộ Bắc Đình đô hộ phủ.

Lưu Nhân Nguyện phong Trung Võ tướng quân, thống lĩnh Thủy sư Lĩnh Nam, phong tước Dương Sơn huyện tử.

Ý chỉ đã xuống, không ở được nữa, đi Bắc Đình không phải một hai năm là về được, Tô Định Phương đã ở đó năm năm, vốn hắn ta nổi lên rực rỡ ở trận chiến Liêu Đông, song sự xuất hiện của Vân Diệp khiến một danh tướng phải ở Bắc Đình ăn cát.

Vân Diệp trước kia rất lãnh đạm với ly biệt, sống ở Đại Đường lâu cũng trở nên đa sầu đa cảm, trước khi đi nắm tay Lý An Lan:

- Chuyến này đi lâu thì năm năm, nhanh thì hai ba năm, chúng ta một nam một bắc, nàng hãy trân trọng, nếu ở phương nam không vừa ý hãy tới Trường An, tòa phủ kia luôn có một phần của nàng.

Lý An Lan sợ tái mặt, vì nam nhân này chưa bao giờ căn dặn mình như thế, kéo ống tay áo y:

- Nếu chàng thấy chuyến đi này không lành thì đừng đi nữa, chúng ta ra biển, chỉ cần chàng còn sống, mọi chuyện đều có thể thương lượng.

Vân Diệp ấn mũi Lý An Lan:

- Mất hết không khí rồi, ta đang mong nàng nói những lời đứt ruột đứt gan, nàng lại xúi ta làm đào binh.

Nói xong vò đầu Lý Dung, cưỡi Vượng Tài lên đường, lần này tệ rồi, tên thiên sứ chết tiệt kia thành giám quân chiếc Đại Đế, Lưu Nhân Nguyện chỉ có quyền chỉ huy, không có quyền thao tác, cụ nội nó chứ, Lưu Nhân Nguyệt tức suýt chết.

Vân Diệp không còn là thống lĩnh Thủy sư Lĩnh Nam nữa, không có quyền dùng quân hạm đưa mình về nhà, y cũng không muốn ngồi thương thuyền chậm như rùa, thứ đó quá nguy hiểm.

Lần này đi Bắc Đình với Vượng Tài mà nói là khảo nghiệm cực lớn, hiện giờ về Trường An vừa vặn kiểm tra năng lực đi đường xa của nó. Cùng ba trăm thân vệ hộ tống, rầm rộ hướng về Trường An.

Rời Hoàng Phố quan tiến vào Mai Lĩnh cổ đạo, trên Mai Lĩnh đúng là trống toàn mai, đáng tiếc không còn quả mai nào nữa, thứ này từ tháng năm đã bắt đầu chín, hiện giờ chỉ kiếm được cành mai.

Đội ngựa xuyên qua Mai Lĩnh cổ đạo như cơn gió, cái danh Hoài Hóa tướng quân đủ để Vân Diệp nghênh ngang ở chốn hoang vắng này. Rời Mai Lĩnh cổ đạo một trăm dặm là tới Đại Dư quan, khi đoàn người Vân Diệp tới dưới quan thì cửa quan đóng chặt, đây vốn là nơi trú đóng của giáp binh, trước kia đề phòng Phùng Áng phản loạn, hiện giờ hình như là đề phòng Vân Diệp phản loạn.

Đây không phải là lời nói đùa, sáu nghìn Huyền Giáp quân tinh nhuệ nhất trú ở đây là vì thế, tên thống lĩnh Huyền Giáp quân chó má còn tuyên bố, nếu thủy sư Lĩnh Nam có hành động khác thường, bọn họ sẽ nam hạ đạp bằng Ung Châu. Thống lĩnh Huyền Giáp quân thường là người nhà Đoàn Chí Huyền, Đoàn Mãnh trước kia học ở thư viện, giờ không biết phân phối đi đâu, Huyền Giáp quân luôn thù địch Thủy sư Lĩnh Nam, từ khi Đoàn Chí Huyền qua đời thì càng không có qua lại. Đoán chừng đây là sách lược của Lý Nhị, ông ta trị quân luôn đặt hai người đối đầu với nhau vào một chỗ, cho rằng thế mới an ổn.

Chẳng biết tên thống lĩnh là ai, nhưng không thèm để ý tới yêu bài Hoài Hóa tướng quân, chỉ nói, muốn nhập quan phải đợi trời sáng.

Chẳng phải là ai làm khó ai, Huyền Giáp quân là thế, bọn họ biết biến báo thì còn khó hơn chết, Vân Diệp không hiểu, tới giờ quân lương của họ vẫn là kê, thứ này ở Quan Trung không ai trồng, quan đốc lương của họ vẫn vác cái mặt người chết đòi kê, cho gạo trắng còn trở mặt.

Khi ở binh bộ chạm mặt đám khốn kiếp này không ít, toàn bộ Huyền Giáp quân chỉ có ba vạn, không thêm không bớt, chết một thay một, là quân đội duy nhất phục dịch tới năm mươi tuổi.

Vì chuyện này Vân Diệp thiếu chút nữa đánh nhau cùng Đoàn Hòa đại thống lĩnh của Huyền Giáp quân, thể chất người Đường rất yếu, năm mươi tuổi là phải dưỡng già rồi, nhất là trong quân ngũ thao luyện vất vả càng già nhanh. Ở quân khác tới bốn lăm tuổi mà chưa thành đội chính sẽ được xuất ngũ, tên Đoàn Hòa vô lương tâm này muốn vắt cạn tiềm lực cuối cùng cùng của người ta.

Lý Nhị biết nguyên do hai người cái nhau, lập tức năm mươi lão hán ở Huyền Giáp quân, bảo Vân Diệp chọn năm mươi trai tráng lục chiến đội, dùng vũ khí gỗ tiến hành diễn luyện đối kháng. Trong ánh mắt kinh ngạc của Vân Diệp, năm mươi lão binh đánh lộn nhào tinh nhuệ của Vân Diệp.

Lý Nhị, Đoàn Hòa vô cùng đắc ý, chấp nhận ý kiến của Vân Diệp, mở rộng đội ngũ ai nấy chọn vũ khí của mình đấu với nhau. Mặt Lý Nhị tức thì tối sầm, Huyền Giáp quân chiến lực vô song, nhưng nếu đối đầu với thuốc nổ và dầu hỏa của thủy sư Lĩnh Nam thì chỉ có chết sạch.

Là quân đội tinh nhuệ nhất Đại Đường, Huyền Giáp Quân cũng có thuốc nổ và dầu hỏa, nhưng đám ngu xuẩn cho rằng đao trong tay đáng tin hơn, Đoàn Hồng còn mỉa mai nói quân đội không phải dựa vào vũ khí để luận hơn kém, quân nhân mà không có dũng khí thì cầm vũ khí của thiên thần cũng vô dụng.
Rõ ràng chưa thấy quan tài chưa đổ lệ mà, đợi khi bị đánh tan tác hắn mới biết dũng khí và vũ khí đều không thể thiếu.

Vân Diệp có thể diễu võ giương oai với quân đội khác, nhưng trước mặt Huyền Giáp quân chẳng có mấy thể diện. Có điều Huyền Giáp quân trên tường thành cũng không quá đáng, thả mấy sọt bánh kê xuống, nhìn đã chẳng có chút khẩu vị nào. Theo chỉ dẫn của quân sĩ Huyền Giáp quân đi về phía bắc, nơi đó nghe nói có cái miếu đổ, có phiến ngói che thân vẫn hơn là ngủ giữa trời.

Gia tướng đem ngựa tụ ở hậu viện sơn thần miếu, đốt một đống lửa ở đại điện, kiểm tra kỹ càng mới mời Vân Diệp vào, tối nay ăn canh thịt và bánh kê, vốn có lương khô, nhưng không ai lãng phí lương thực, tất nhiên trừ Vân Diệp, y không nuốt nổi thứ bánh kê đó.

Vân Diệp miễn cưỡng ăn được nửa cái, Lưu Tiến Bảo mang canh thịt và cá muối tới nói:

- Hầu gia, người không ăn được thứ này thì đừng cố, cứ ăn đồ nhà ta đi.

Trước mặt những người này không cần phải đóng kịch ủy khuất bản thân, Vân Diệp không đói lắm, xé một cái đùi gà rồi ném phần còn lại cho hộ vệ bên cạnh, lấy cành cây nướng đùi gà.

Một trận gió thổi qua, Vân Diệp lấy ống tay che mắt, đợi gió qua đi, y phát hiện đùi gà mất rồi, nhìn vào đống lửa cũng không có, nhìn sang đám hộ vệ đang gặm thịt gà ngon lành, không ai phát hiện hầu gia đang ngây ra nhìn cái cành cây trơ trụi.

Thôi, mất thì mất, xuôn một con cá vào cánh cây, tiếp tục nướng, một con mèo xuất hiện trên xà ngang, kêu meo meo rất đáng ghét, đợi hộ vệ đuổi mèo đi, con cá trên cành cây lại biến mất rồi.

Vân Diệp ném cành cây lên trần nhà:

- Tiểu Miêu, mau ra đây, lớn thế rồi sao vẫn còn nghịch ngợm.

- Không ra, sư phụ nói, chúng ta chỉ có thể đi trong bóng đêm, không thể để người khác nhìn thấy, sáng uống nước Đông Hải, tối ngủ Thương Ngô sơn mới là thứ chúng ta theo đuổi.

Mọi người ngậm bánh kê nhìn lên trần nhà, chỉ thấy mép váy xanh lục từ xà nhà buông xuống, một cánh tay trắng nõn huơ lên, thịt sau lưng Vân Diệp liền biến mất.

- Đừng nghe sư phụ ngươi nói, ông ta ở nhà suốt ngày cùng Lưu Phương tiên sinh uống rượu đánh cờ, đuổi ngươi ra đường ăn gió nằm sương, sáng uống nước Đông Hải cái chó gì, nước biển mặn, uống nhiều chết ngay. Mau xuống đây, một tiểu cô nương ngồi vắt vẻo trên xà nhà làm gì, xuống khoác chăn lên, sau này theo Vân thúc, đừng nghe lời sư phụ ngươi, ông ta ghét ngươi ở bên cạnh mới thế. Thời gian qua khổ lắm hả? Thật tội nghiệp, đại khuê nữ phải ngồi xe ngựa, không phải ngồi xà nhà, xuống đi, sắp gả đi rồi, áo cưới còn chưa có phải không, chạy suốt ngày như vậy lấy đâu thời gian mà thêu.

__________________

Chương 1188: Ấn tướng quân

Lưu Tiến Bảo sùng bái nhìn hầu gia, đây mới là bản mặt thật của chủ tử nhà mình, không biết tiểu khuê nữ này có bị lừa không, hắn biết bản lĩnh của Tiểu Miêu, nói chung là Cẩu Tử luôn vác cái mặt thâm tím tìm hắn uống rượu, uống say rồi là chửi Tiểu Miêu.

Bóng người lóe lên, một tiểu nha đầu mặt mày lấm lem xuất hiện trước mặt Vân Diệp, đầu tóc rối bù, váy bẩn thỉu, tay cầm miếng thịt, mếu miệng muốn khóc.

- Ngoan, đừng khóc, về nhà chúng ta tìm lão già tính xổ, trong núi lạnh lắm, đắp chăn lên đi. Chậc chậc, tiểu cô nương xinh đẹp thế này mà toàn bùn đất. Lưu Tiến Bảo, mau đun nồi nước nóng để Tiểu Miêu tắm, đúng là tạo nghiệt mà, đứa bé ngoan thế mà cũng bị lão già đuổi đi, ăn cơm chưa? Mau đem đồ hộp ra đây, bánh Nghênh Xuân nữa.

Vân Diệp lấy khăn tay lau mặt cho Tiểu Miêu, càng lau Tiểu Miêu càng khóc tợn, nha đầu này chỉ biết luyện võ, vẫn mang tâm tính tiểu cô nương, một mình ra ngoài cả năm, võ công cao cường, không tới mức chịu khổ, nhưng nàng ở Vân gia được mọi người yêu thương, vì Vô Thiệt coi Tiểu Miêu như cục đá mà bị lão nãi nãi dẫn các cô cô thẩm thẩm đi mắng Vô Thiệt bất nhân.

Nay nàng thấy người Vân gia ở Mai Lĩnh Cổ đạo, lòng sinh cảm giác thân thiết, lại lo Vân Diệp không để ý tới mình, nên mới nấp trên xà nhà nhìn trộm, giờ nghe Vân Diệp lải nhai quan tâm, sao còn nhịn được, nước mắt chảy thành sông.

Vũ khí khủng bố nhất của Vân gia không phải là nỏ tám trâu, mà là không khí cả nhà đồng tâm hiệp lực, bất kể là Vô Thiệt hay Hi Đồng, thậm chí biến thái như Hàn Triệt tới Vân gia cũng thấy thoải mái.

Bất kể là chủ nhân hay phó dịch đều rất tùy tiện, nội trạch Vân gia thường có nam khách ra vào, với nhà huân quý mà nói là chuyện không tưởng, nhưng ở Vân gia, dù người nhìn thấy cũng không sinh liên tưởng xấu xa.

Ổ ôn nhu là mồ chôn anh hùng, thế nên Vô Thiệt đuổi Tiểu Miêu đi để nàng giữ trái tim kiên định của võ giả, như thế mới có thể đi xa trên con đường võ đạo.

Ông ta quên món ăn Vân gia uy lực khủng bố ra sao, dưa muối, bánh bao, cháo loãng, toàn thứ bình thường, nhưng ra ngoài mới phát hiện khác biệt lớn lao, Tiểu Miêu sống ở Vân gia mấy năm đã kén ăn vô cùng, nhất là thủa nhỏ khổ cực, mới đầu ăn cơm của Vân gia càng xúc động lớn.

Từ cần kiệm sang xa hoa thì dễ, từ xa hoa thành cần kiệm mới khó, nên từ ngày Tiểu Miêu rời nhà, lúc nào cũng bị chuyện ăn uống dày vò, thêm vào từ nhỏ lẻ loi một mình, luôn mơ có một cái nhà, Vân gia chắc chắn là lựa chọn tốt nhất. Từ khi bị sư phụ đuổi đi, Tiểu Miêu nhìn thấy chó hoang cũng khóc, cảm thấy mình không khác gì chó hoang.

Nàng đi qua Nhạc châu lẻn vào Vân gia ăn vụng, chỉ cần qua cửa hiệu của Vân gia đều vào một chuyến, lần này tới Lĩnh Nam là muốn tới Ung châu, kết quả phát hiện ra Vân Diệp liền bám theo.

- Ăn chậm thôi, bánh ngọt dễ nghẹn, uống ngụm nước vào. Bánh bao nhân thịt hơ lửa hẵng ăn, để lạnh sẽ đau bụng.

Lưu Tiến Bảo rất biết ý trải một tấm vải dầu rất lớn trước mặt Tiểu Miêu, đặt từng món ăn Lý An Lan chuẩn bị lên đó, chẳng bao lâu đã chật kín. Những gia tướng quen Tiểu Miêu còn cống hiến ra món ăn mình chuyên môn cất giữ, đầu bếp lấy bánh bao thịt từ trên xe ngựa ra, luôn mồm xin lỗi, nói đi quá vội vàng, bánh bao làm không ngon, bảo Tiểu Miêu ăn tạm, đợi kiếm được nguyên liệu thích hợp sẽ hấp cho nàng một lồng.

Người giúp Tiểu Miêu mở đồ hộp, người bóc trứng, người nướng bánh bao, người không ngừng an ủi Tiểu Miêu. Lưu Tiến Bảo chổng mông dùng ống trúc thổi lửa, muốn lửa cháy mạnh một chút mau có nước tắm. Tiểu Miêu mắt đỏ hoe nhìn xung quanh, miệng nhét đầy thức ăn, vừa ăn vừa khóc.
Thân thể nhỏ nhắn lại ăn nhiều như vậy, nhưng không ai cười, còn nói Tiểu Miêu không ăn nhiều như ở nhà. Vân Diệp cầm nửa cái bánh kê mình vứt đi, vừa cười vừa gặm, dến khi nhận ra thì đã ăn hết cái bánh khó nuốt đó rồi.

Tiểu Miêu ăn no cười xấu hổ với Vân Diệp, nhảy lên xà nhà, lấy một cái bọc đặt trước mặt Vân Diệp. Lúc này Lưu Tiến Bảo đã đun nước tắm xong, đổ vào chậu gỗ lớn, mang sang điện bên, lớn tiếng gọi Tiểu Miêu đi tăm, hắn sẽ canh chừng giúp.

Tiểu Miêu cầm quần áo nhảy tưng tưng sang điện bên tắm rửa, Vân Diệp nghi hoặc mở cái bọc Tiểu Miêu đưa mình, muốn xem nàng rốt cuộc thu thập loại bảo bối gì.

Một viên ngọc vỡ, lại còn chẳng đẹp bằng trang sức trên búp bê vải của Vân Lộ, để cho Tiểu Miêu. Bảy đồng ngân tệ, chẳng có gì để xem, để cho Tiểu Miêu. Đoạn mía gặm dở? Để lại nốt. Một cái trâm vàng? Ồ hàng giả bằng đồng. Con búp bê xấu thế, nhìn là biết sản phẩm của Tiểu Nha, vô giá trị. Một ban chỉ ngọc cổ kính, bên trên có vết dây cung, chữ kia có ý nghĩa gì thế? Còn có một cái ấn Hoài Hóa đại tướng quân! Hả? Ấn?

Ban chỉ: Giống cái nhẫn, đeo ở ngón tay để bắn cung khỏi bị dây cung cứa đứt da.

Vân Diệp vội vàng lấy trong lòng ra cái ấn của mình, so sánh hai cái, phát hiện cái của mình ít hơn so với của người ta một đầu thú, lật ấn xem liền vui sướng, vì trên đó viết " Hoài Hóa đại tướng quân Đoàn!"

Mình mới là Hoái Hóa tướng quân, người ta là Hoài Hóa đại tướng quân, cao hơn mình một cấp, trừ của Đoàn Hòa còn có thể của ai? Chả trách hôm nay Đại Dư quan đóng cửa, té ra đại tướng quân mất ấn rồi.

Ha ha ha, thú vị, thú vị, thảo nào không nhìn thấy cờ của Đoàn Hòa, thì ra hắn mất ấn, ha ha, Tiểu Miêu đúng là trẻ ngoan, biết Vân thúc và Lão Đoàn không ưa nhau, nên lấy ấn của hắn, phải khen thưởng một phen. Khỏi nói, búp bê Lĩnh Nam không cho Tiểu Vũ nữa, cho Tiểu Miêu, ài, phải lấy búp bê của Tiểu Nha làm bảo bối, thật đáng thương.
Tiểu Miêu vốn gầy nhỏ, tắm rửa xong tóc sướt phủ xuống vai, khuôn mặt nhỏ gần như biến mất, người khoác chăn, căn bản không nhìn ra đây là đại cô nương mười sáu tuổi.

Thiên Ma cơ nói, luyện võ là đại địch của nữ nhân, thịt ở ngực chạy ra cánh tay, thịt ở mông chạy ra đùi, không có chút mùi vị nữ nhân nào, cho nên nàng dạy dỗ nữ nhân Vân gia đều lấy giữ gìn vóc dáng là số một.

- Ra hơ lửa, đợi Lưu Tiến Bảo dọn xe ngựa xong thì lên đó ngủ, mai chúng ta vào thành. Cái ấn và cái ban chỉ này làm sao có được?

Tiểu Miêu cười ngượng ngùng:

- Ba ngày trước Tiểu Miêu vào thành Đại Dư, xem kịch ở phường Cẩm Tú gặp một người rất ngang ngược, đuổi tất cả mọi người đi xem một mình, còn đòi nữ nhân đeo mặt nạ cởi truồng múa cho hắn xem. Cháu rất giận, buổi tối liền lẻn vào nhà hắn, định đánh hắn một trận, nhưng nhà hắn có rất nhiều người lợi hại, không tới gần được, cháu liền lấy cái ban chỉ và ấn tín này, thúc nếu thích thì tặng thúc.

Cái thói xấu này của Đoàn Hòa không thể nói, vì Vân Diệp cũng từng làm thế, chỉ có điều là ở Yến Lai lâu, cũng không phóng túng như hắn, biểu diễn múa là nam nhân, nếu như là nữ nhân, Vân Diệp có thể tưởng tượng phường Cẩm Tú là chỗ thế nào rồi, không khác gì phường Bình Khang ở Trường An, nữ nhân múa loại đó là phương thức mưu sinh của người ta.

- Ngươi là khuê nữ ngoan, sau này không cho đi tới những chỗ như thế, ở nhà thuê hoa, trồng cỏ, nếu buồn tới phường Hưng Hóa nghe ca kịch, đợi Vân thúc thấy chàng trai tốt thì gả ngươi đi, sống cho tốt.

Tiểu Miêu xấu hổ vê góc áo, chẳng biết phải nói gì.

- Xấu hổ gì chứ, tới lúc đó thúc dẫn ngươi đi xem xem, ngươi thích chúng ta mới quyết định.

Tiểu Miêu mặt càng đỏ, chạy ù lên xe ngựa.

Xe ngựa được Lưu Tiến Bảo dọn dẹp rất sạch sẽ, trải hai cái chăn rất lớn, nằm lên êm êm là, Tiểu Miêu kéo một cái chăn khác chùm kín mặt, Vân thúc sao có thể nói chuyện đó trước mặt bao người chứ, xấu hổ chết đi được.

Rất lâu Tiểu Miêu mới thò đầu ra, nhìn thấy con búp bê gấu cực lớn treo trên trần xe, mắt vào mũi đều làm bằng bảo thạch sáng long lanh, Tiểu Miêu đưa tay kéo ôm vào lòng, thích thú vô cùng, con gấu này còn đẹp hơn búp bê của Tiểu Vũ.

Cũng không biết ôm gấu nói chuyện bao lâu Tiểu Miêu mới ngủ thiếp đi, trước khi ngủ nàng nói với con gấu, lần này về nhà, dù sư phụ đuổi đi cũng tuyệt đối không đi.

Chương 1189: Phiền não của đại tướng quân

Lưu Tiến Bảo ghé tới bên Vân Diệp, thấy hầu gia mân mê một cái ấn tín, hỏi:

- Hầu gia, cái này không giống ấn tín của người, nhiều hơn một đầu thú.

- Đương nhiên là không phải của ta, của Đoàn Hòa đấy, một tên Hoài Hóa đại tướng quân đánh mất ấn đúng là hiếm có. Tiến Bảo, ngươi thấy mai chúng ta vào thành nên đòi Đoàn Hòa cái gì đây? Nghĩ kỹ, thứ tầm thường hầu gia ta không thèm.

Lưu Tiến Bảo bĩu môi nói:

- Đoàn gia nổi danh quỷ nghèo, nhà hắn có được thứ gì hay, Đoàn lão công gia đem bổng lộc cứu tế bộ hạ, bản thân ăn hẩm uống hiu, ở Trường An có ai không biết.

- Có điều hầu gia, lão binh nhà họ rất lợi hại, lần trước diễn võ nhà ta bị họ đánh thê thảm, Lão Lại ở nhà tĩnh dưỡng nửa năm mới ngồi dậy được, thế mà còn nói là người ta đã nương tay. Hay là nhà ta đòi mấy hộ lão binh, nhà hắn gánh nặng quá lớn, nhà ta vươn tay tiếp tế cũng là nên mà.

Quả nhiên chủ nào tớ nấy, chuyện vô sỉ mà nói đường đường chính chính, Vân Diệp gật gù:

- Đúng thế, thấy dũng sĩ sống khó khăn, hầu gia ta cũng không đành lòng, giúp được thì nên giúp, nghĩa đồng bào vẫn phải có..

Sáng sớm, Vân Diệp nhảy từ trên bàn xuống, chẳng cần nhìn trời cũng biết hôm nay là ngày đẹp trời, với y mà nói, ngày đẹp trời không hề liên quan tới có mặt trời hay không.

Tểu Miêu dậy từ lâu, tản bộ với lão bà của Hầu Kiệt ở trước miếu, có cả thị thiếp của Hầu Quân Tập, cả ba xem đầu bếp thi triển tài nghệ.

Đầu bếp Vân gia luôn kiêu ngạo, đó là tôn nghiêm của cao thủ, dao thái thịt trong tay hắn múa lóa mắt, sau một hồi tiếng phầm phập, củ cái đã biến thành sợi củ cải trắng bóng.

Đầu bếp vừa đảo dầu vừa nói với Phượng nương:

- Thiếu phu nhân, củ cải ở Lĩnh Nam khô, ăn không ngon, hỏng tài nghệ của tiểu nhân, củ cải là món thanh tâm nhuận phế rất tốt với người...

Phượng nương gật đầu liên hồi, Tiểu Miêu cũng gật theo, đầu bếp khoe khoang một tay cầm chảo hất củ cải lên, dầu nóng dưới vào, hương thơm ngào ngạt, Tiểu Miêu cao hứng vỗ tay reo hò.

Vân Diệp rửa mặt xong đi tới, tự mở lồng hấp ra lấy hai cái bánh bao, múc bát cháo loãng ngồi trên tảng đá ăn, hộ vệ khác xếp hàng lấy thức ăn. Mọi người đang ăn thì một hồi vó ngựa gấp gáp truyền tới, hộ vệ canh gác quát ngăn lại, vó ngựa dừng, tiếp đó tiếng bước chân từ xa tới.

Đoàn Hòa râu xồm từ xa đã chắp tay cười lớn:

- Đoàn mỗ thất lễ, tối qua nghe thấy tin Vân huynh vào thành, nhưng quân kỷ sâm nghiêm, Đoàn mỗ không dám phá hoại, mong Vân huynh thông cảm.

Nghe mà lộn ruột, ngươi quân kỷ sâm nghiêm, còn ta suốt ngày phá quân kỷ chắc.

Vân Diệp đặt bát xuống, cười lớn:

- Đoàn huynh nói gì thế, chúng ta đều ăn cơm quân ngũ, quân kỷ phải đặt hàng đầu, tiểu đệ rất khâm phục thủ đoạn của Đoàn huynh.

Cười thật to trước khi nói chuyện là thói xấu trong quân, quan càng lớn thì cười càng dài, cho nên Đại Đường không có chức đại nguyên soái, vì sợ chưa kịp đánh trận đã cười đứt hơi mà chết rồi.

- Đoàn huynh tới đúng lúc quá, binh mã của ta tuy kém cỏi, nhưng đầu bếp rất khá, ở trong quân nói đệ nhị thì không ai dám nhận đệ nhất nữa. Đoàn Hòa không khách khí, sờ bụng nói:

- Không giấu hiền đề, ca ca bận rộn cả đêm, tới giờ chưa có hạt gạo nào vào bụng, đã tới chỗ ngươi, không ăn một bữa thì có lỗi với bản thân, lấy nhiều chút.

Đầu bếp vội mang tới một đĩa bánh bao thịt, múc một chậu cháo, Đoàn Hòa cười rất vui sướng, ăn như gió cuốn mây tàn, đang định mời Vân Diệp vào thành thì phát hiện ra có nữ quyến, nhíu mày nói:

- Bắc Đình hiện rất loạn, cần Vân huynh dùng bàn tay sắt đàn áp, sao không dùng khoái mã nhập kinh nhận lệnh, mang theo phụ nhân là cớ gì?

- Nói thế tức là Đoàn huynh đã thấy công báo? Nhanh thật đấy.

- Đám man tộc sắp tây chinh, đang cướp bóc nhân khẩu và tài vật ở Bắc Đình để chuẩn bị cho tương lai. Vi huynh hai lần xin xuất chinh bình loạn đều bị bệ hạ từ chối, ngược lại rút phủ binh cho ngươi, nay đại quân đang tập kết, chỉ đợi ngươi nhập kinh điện thánh rồi xuất quân, nên ta mới nói lời vừa rồi.

Vân Diệp gật đầu:

- Thế trận rất lớn, có điều không gấp, huynh lĩnh quân bên ngoài, không hiểu chuyện kinh thành, ta không đi đàn áp man tộc, vì dị tộc càng ít, Bắc Đình càng yên ổn, ta mong tới đó không còn ai nữa ấy chứ.

- Không có người thì chúng ta cần Bắc Đình làm gì? Mỗi năm hao tổn vật tư tiếp tế cho quân đội, được không bằng mất.

- Huynh xem, đó là nguyên nhân vì sao bệ hạ phái ta đi Bắc Đình chứ không phải huynh, vì ta biết kinh doanh, chỉ cần Bắc Đình có thể tự cấp tự túc, bằng với biên giới hướng về phía tây năm nghìn dặm rồi...

Vân Diệp giảng giải quân lược cho Đoàn Hòa, đó là chức trách của binh bộ tả thị lang, còn vì sao mình mang nữ quyến thì liên quan chó gì tới hắn, tưởng Hoài Hóa đại tướng quân to lắm à?

Vân Diệp và Đoàn Hòa sóng vai vào thanh, Vân Diệp phát hiện người trong thành vô cùng khẩn trương, quân nhân xuất hiện khắp phố, gãi đầu nói:
- Tiểu đệ ở Trường An cũng hoàn khố một chút, cũng không tới mức làm Đoàn huynh như gặp đại địch thế chứ? Huynh phòng bị Lĩnh Nam là đúng? Phòng bị tiểu đệ làm gì? Giờ ta sắp đi Bắc Đình, chẳng lẽ Huyền Giáp quân cũng tới?

Đoàn Hồng há miệng, ngập ngừng nói:

- Không liên quan tới ngươi, hôm qua ngu huynh không cẩn thận làm mất ấn tín, hiện đang tìm, lật tung thành trì rồi mà không thấy.

Vân Diệp rất đồng cảm:

- Đúng là phiền phức lớn, trước kia ấn tín thủy sư Lĩnh Nam của ta bị khuyển tử lấy đi đóng dấu lên lợn, kết quả bị rơi xuống ao tìm không thấy, ta bị nương nương mắng cực thảm, đứng dưới mặt trời suốt hai canh giờ..

Đoàn Hòa thất kinh:

- Ngươi lấy ấn tín cho nhi tử chơi?

- Đúng thế, nương nương làm lại cho ta một cái, đoán chừng huynh cũng thế, cùng lắm về kinh bị bệ hạ mắng cho một trận, đánh vài cái, cái ấn thôi mà, mất thì mất, có gì to tát đâu.

Đoàn Hòa cười khổ:

- Thủy sư Lĩnh Nam do đích thân ngươi lập nên, uy quyền trong quân của ngươi tất nhiên khác với người ta. Huyền Giáp quân do bệ hạ lập nên, khẩu hiệu Huyền Giáp Vô Địch vang khắp thiên hạ, ấn tín là thứ ta dựa vào để chỉ huy đội quân này, ngũ lễ tư mã chỉ cho ta hai ngày tìm, ngày thứ ba phải báo lên, tuy bệ hạ không tới mức chặt đầu ta, nhưng mặt mũi Đoàn gia mất hết rồi, ta chỉ muốn tự sát.

- Về tìm đi, tìm trong chậu trong chum, có khi lại thấy. Nếu huynh không tìm thấy giao cho ta tìm, chuyện nhỏ tẹo, có cần sống sống chết chết thế không.

Vân Diệp hào sảng ôm việc vào lòng:

Đoàn Hòa mắt sáng lên, chắp tay nói:

- Ta hết cách rồi, mời huynh đệ giúp một tay, sau này có chỗ nào cần cứ lên tiếng, Lão Đoàn nợ ngươi một ân tình.

- Chuyện nhỏ, đâu cần trịnh trọng thế? Nếu huynh tặng ta năm mươi lão binh đánh thủy sư Lĩnh Nam kia, đảm bảo xong chuyện.

Đoàn Hòa ghìm cương ngựa, hung dữ nói:

- Chẳng lẽ chuyện kia do ngươi làm?

- Đừng nghi oan người khác, hôm qua ta còn ở Mai Lĩnh cổ đạo ngắm cảnh, năm mươi lão binh theo huynh đúng là quá thiệt, thân thủ tốt như thế mà sống khổ sở, lâu rồi còn ai ra sức cho huynh nữa.

Đoàn Hòa mặt biến đổi liên hồi, nhiệm vụ của hắn là theo dõi nhất cử nhất động của Vân Diệp ở Lĩnh Nam, hôm qua Vân Diệp đúng là mới tới Mai Lĩnh cổ đạo, không phải hoài nghi, nhưng sao y dám đảm bảo tìm được ấn tín?

Mình dưới sự bảo vệ nghiêm ngặt của Huyền Giáp quân, phủ ở trong quân doanh, hắn không tin trên đời có ai thoải mái ra vào quân doanh lại thần không biết quỷ không hay, lâu dần hình thành kiêu ngạo, tuyệt đối không tin do người ngoài làm, hắn cho rằng có nội gián, nên nha hoàn phó dịch đang bị Ngũ lễ tư mã tra hỏi, tiếp thiếp của hắn cũng thế.

Chương 1190: Trên đường về

- Được, ước hẹn như thế, nhưng năm mươi người kia có nghe ngươi hay không, ta không đảm bảo.

Đoạn Hòa cắn răng đồng ý:

- Ta không định ép họ, chỉ cần bọn họ nhập hộ tịch Vân gia trang là được.

Vân Diệp rất tự tin, Vân gia trang là ngọn nguồn mọi điều ác, là cái chum nhuộm lớn, bất kể ai vào, dù tự phụ thế nào, dù kiêu ngạo thế nào, dù thanh bạch ra sao, cũng bị nhanh chóng nhuộm thành cùng một màu.

- Ngươi định tìm từ đâu? Ta an bài cho ngươi.

Đoàn Hòa vô cùng hoài nghi:

- Đơn giản!

Vân Diệp móc từ trong lòng ra ấn tín Hoài Hóa đại tướng quân đưa sang.

Sắc mặt Đoàn Hòa cực kỳ đặc sắc, đủ các loại màu hiện lên mặt hắn, Vân Diệp nhìn chăm chú, y đợi thời khắc này quá lâu rồi, không bỏ qua một loại biến hóa nào.

Lưu Tiến Bảo rất khẩn trương, hắn sợ Đoàn Hòa nổi giận làm hầu gia bị thương, cuối cùng mặt Đoàn Hòa trắng bệch, nói một tiếng cao lỗi, nhảy vọt lên, tựa hồ dùng sức toàn thân đấm vào đầu ngựa, con ngựa ăn cú đấm mạnh, ngã vật ra đất, bốn vó đạp đạp mấy cái rồi bất động, cú đấm đó đã đập vỡ đầu con ngựa.

Vượng Tài hoảng sợ lùi lại, Vân Diệp xoa đầu an ủi mới làm nó bình tĩnh lại. Con ngựa kia chỉ vì phì mũi một cái mà gặp họa.

- Nhảy quá cao, đẹp mà vô dụng, trên chiến trường mà nhảy cao như thế sớm bị người ta bắn rụng rồi, dùng lực quá lớn hại bản thân bị thương. Lão Đoàn, tội gì phải thế, chưa lên chiến trường không phải là huynh sai, là bệ hạ luôn giữ huynh ở hậu phương trấn thủ, lần sau không được thế nữa, rèn luyện chút sẽ thành tướng tài.

- Sau này ấn tín cất kỹ, đừng tùy tiện để bị độc hành đại đạo trộm mất, ta phải đại chiến ba trăm hiệp với độc hành đại đạo mới may mắn lấy lại được ấn tín. Huynh nên học ta, xem đi, ta buộc thừng đeo ấn tín trong lòng, như thế an toàn hơn nhiều.

Chưa lên chiến trường là tiếc nuối lớn nhất của Đoàn Hòa, mặc dù chỉ cần có chiến sự là hắn xin xuất chinh đầu tiên, đáng tiếc Lý Nhị không dùng tới Huyền Giáp quân xuất chinh, chỉ dùng bộ phận nhỏ làm thân quân, thời đại Lý Nhị xung phong hãm trận đã qua, nên Đoàn Hòa tới giờ vẫn là chim non chiến trường.

Hắn vốn không tin Vân Diệp nói, cái gì mà đại chiến ba trăm hiệp? Một chữ cũng không tin, nhưng tin một điều, ấn của mình là do Vân Diệp kiếm về, y chắc chắn quen người trộm ấn, nói không chừng còn rất thân, hôm nay mình thua thiệt chắc rồi, bị người ta giáo huấn cũng chỉ đành cắn răng chịu, vì đánh chết hắn không tin Vân Diệp sai người trộm ấn tín của mình, tuyệt đối không thể.

Vân Diệp lấy được ấn tín xong mới bắt chẹt mình, đó là quyền lợi của người ta, đổi lại là mình còn làm quá đáng hơn, nghĩ tới sau này không thể diễu võ giương oai trước mặt Vân Diệp, lòng rầu rĩ vô cùng.

- Không biết khi Vân huynh kịch chiến với độc cước hành đạo có thấy một cái ban chỉ không, đó là di vật của gia phụ, không thể bị mất. Hắn cố nhịn chắp tay thi lễ cảm tạ, ngẩng đầu lên thấy một cái ban chỉ ở ngón cái của Vân Diệp, chính là cái mình mất.

Vân Diệp nhảy xuống ngựa, bắt chẹt phải có giới hạn, nếu không sẽ thành kẻ thù, rút ban chỉ ra, hai tay cung kính trả lại, áy náy nói:

- Tiểu đệ không biết thứ này là di vật của Đoàn bá phụ, mong Đoàn huynh lượng thứ.

Đoàn Hòa nhận lấy ban chỉ, lần nữa cảm tạ, nói với bộ hạ vài câu, rất nhanh quân sĩ trên đường biến mất sạch, Vân Diệp vui vẻ nhận lời mời Đoàn Hòa tới phủ hắn chơi.

Đoàn phủ trong quân doanh không lớn, Vân Diệp nhìn bố trí mà nhíu mày, làm sao Tiểu Miêu có thể vào đây được, trong mắt y dù ruồi cũng chẳng bay vào được mới đúng.

Phân chủ khách ngồi xuống, Đoàn Hòa rót trà cho Vân Diệp chán nản nói:

- Thế đấy, chiến lực của Huyền Giáp quân không cần hoài nghi, nếu là nội tặc, ta không tới mức đau lòng, hiện nghe Vân huynh nói kẻ ra tay là đạo tặc, làm ta rất đau khổ. Chuyện này liên quan tới vinh diệu của Huyền giáp quân, mong Vân huynh nói thật, mất bò lo làm chuồng cũng chưa muộn.

- Lão Đoàn, nói thật, ấn tín đúng là bị người ta lấy trộm từ phủ của huynh, Huyền Giáp quân phòng vệ có sơ hở, người ta vốn định đanh huynh một trận, kết quả không thành, nên mới trộm ấn trừng phạt. Còn về phần sao hắn vào được thì đúng là ta không rõ, sau này biết sẽ nói với huynh.

Hai người đang nói chuyện thì một hán tử gày gò đi vào, rất vô lễ bảo Đoàn Hòa lấy ấn tín cho hắn kiểm tra, Đoàn Hòa chẳng hề tò ra không vui vẻ, lấy ấn tín cho người ta kiểm nghiệm.

- Ấn tín là thật. Hán tử kia kiểm tra rất lâu mới xác định, đồng thời cáo lỗi với Đoàn Hòa.

Vân Diệp cho rằng tên này sẽ rời đi, không ngờ hắn quay đầu sang phía mình:

- Ti chức nghe nói ấn tín do Vân hầu tìm về, nhưng đạo tặc hiện ở đâu?

Con mẹ nó xưng ti chức mà khẩu khí như đại nguyên soái, với loại người này Vân Diệp chưa bao giờ có thiện cảm, mở miệng nói ngay:

- Ta ở Mai Lĩnh đại chiến với đại đạo ba vạn hiệp, phí hết tâm lực mới lấy về được.

- Vân hầu, ti chức đang hỏi, đạo tặc hiện ở đâu?

- Ta ở Mai Lĩnh đại chiến với đại đạo ba vạn hiệp, phí hết tâm lực mới lấy về được.

Bất kể tên kia hỏi gì, Vân Diệp đều dùng câu này đối phó, nực cười một tên Ngũ lễ tư mã nhỏ tẹo cũng dám lên mặt với y, nói năng lịch sự may ra lão tử còn trả lời, tất nhiên trả lời kiểu đối phó như với Đoàn Hòa, y tất nhiên không tiết lộ chuyện Tiểu Miêu. Nên vừa lặp đi lặp lại câu kia vừa trò chuyện vui vẻ với Đoàn Hòa, trông có vẻ Đoàn Hòa cũng không ưa tên kia, hắn thấy Vân Diệp không thèm để ý tới mình, nghiến răng ra ngoài, xem chừng chưa từ bỏ.

Vân Diệp và Đoàn Hòa mặc dù đối lập về quân vụ, nhưng là đồng sự trong quân, cùng uống chén rượu không hề gì. Khi Vân Diệp say khướt từ phủ Đoàn Hòa ra thì đã là buổi chiều, hôm nay không đi được nữa, đành ở lại phòng khách, chuẩn bị sáng sớm mai lên đường, sờ văn thư trong lòng liền cao hứng, trong nhà sắp có thêm năm mươi dũng sĩ, sai Lưu Tiến Bảo dùng khoái mã trong quân đưa văn thư về kinh.

Hôm sau trời vừa sáng đội ngũ của Vân Diệp liền xuất phát, đi đường bộ rõ ràng là nhanh hơn đi đường thủy, ngược dòng làm gì nói được tới tốc độ, càng khỏi nói phải đi đường vòng.

Vượng Tài chạy rất hăng, luôn muốn chạy trên cùng, Vân Diệp chưa bao giờ hạn chế nó, làm gì cũng tùy ý thích, kết quả chạy một lèo tới Thương châu, y phục không ngừng tăng thêm, lúc này mọi người đều đã mặc áo lông dày, hai nghìn dặm, đi mất hai tháng, từ tháng mười một tới tháng một.

Tới dịch trạm Thương châu, Vân Diệp quyết định không đi nữa, nghỉ ở nơi này ba ngày, không phải vì mai là mùng một tết, cũng vì mọi người mệt lắm rồi, nhất là trong đội ngũ có phụ nhân mang thai, càng không dám liều.

Từ Thương châu tới Trường An chỉ còn ba trăm dặm, nhưng ba trăm dặm này Vân Diệp thấy như bằng vạn dặm.

Tết thì phải mừng tuổi, Vân Diệp thề dứt khoát phải thức tới khi trời sáng, ai ngờ hoạt động mừng tuổi mới bắt đầu thì y đã ngủ say tít, một đám nam nhân ngủ quên trời đất, ba nữ nhân thì cực kỳ hưng phấn, kể chuyện cũ suốt cả đêm, Tiểu Miêu chẳng cần, khi ở Vân gia nàng sống sướng hơn Tết mà di nương kể.

Phượng nương ánh mắt mê ly, nàng không sao tượng tượng ra cảnh hơn trăm nha hoàn phó dịch cùng chúc Tết chủ nhân, càng khôn hiểu thế nào là hoàng gia ban yến, rồi thái tử phi về thăm thân... Nhưng tất cả theo một sai lầm của công gia thành mây khói.

Chương 1191: Hoang thành

Tiểu Miêu thích chuyện tài tử giai nhân, nhưng di nương không biết kể, làm nàng thất vọng, cứ kể chuyện Hầu gia mãi, cuối cùng nàng không nhịn được xen vào:

- Người nhà ta cũng rất nhiều, mỗi khi tới Tết, Tân Nguyệt tỷ tỷ sẽ làm túi mọi người căng phồng, nhà bếp làm thịt viên, quẩy chất cao như núi, ai cũng có thể lấy ăn, đó là hầu gia lén nói với bọn ta, chỉ cảnh cáo đừng để Tân Nguyệt tỷ tỷ biết là được.

- Hi hi, có một lần ta ở phòng sát bên dùng giây thừng quấn lấy một con gà, định kéo nó lên, kéo mãi không được mới phát hiện thừng quấn vảo cổ đầu bếp, hắn bị thít tới lồi mắt ra rồi.

- Tiểu Nha tỷ tỷ còn trách ta muốn giết đầu bếp, kéo ta chạy, ta sợ hãi vứt dây thừng đi, Tân Nguyệt tỷ tỷ cầm chổi lông gà đuổi đằng sau, không đuổi kịp còn vấp vãy ngã. Na Nhật Mộ tỷ tỷ vỗ tay cười, kết quả bị Tân Nguyệt tỷ tỷ cầm chổi lông gà đánh.

Tiểu Miêu chìm đám trong hồi ức, không thấy di nương và Phượng nương kinh hãi, di nương không dám tưởng tượng mình cười nhạo chủ mẫu sẽ có kết cục gì, Phượng nương không tưởng tưởng được cảnh tứ phẩm cáo mệnh phu nhân cầm chổi lông gà đuổi đánh người ra sao, vì trước kia Hầu Kiệt nói, Tân Nguyệt vô cùng đoan trang.

- Trong nhà suốt ngày có tiếng mạt chược cành cạch, Tiểu Nha tỷ tỷ dạy ta vài lần, tiếc là ta quá ngốc không học được. Thiên Ma Cơ cô cô có biện pháp kỳ quái, nghe nói luyện qua ngực sẽ to lên, tiếc là ta học trộm mà không có kết quả, Phượng nương tỷ tỷ, ngực tỷ to như thế cũng do luyện ra à???

Giao thừa không có trăng, cách chỗ Tiểu Miêu hàng ngàn dặm, cổ thành Lâu Lan trông vô cùng tan hoang, không phải là khắp nơi đổ nát, mà là trong thành phủ kín bụi, cỏ lác bị gió đêm thổi lăn trên đường, truyền tới tiếc loạt xoạt làm tòa thành càng thêm tĩnh mịch.

Ánh sao không chiếu được tới đường, đống lửa cũng thế, lửa chiếu đỏ mặt, Địch Nhân Kiệt tay cầm sách, người khoác áo choàng bằng da gấu trắng, nhưng dưới bóng đêm như biến thành màu đen, tạo thành cảnh tượng quái dị.

Thi thoảng hắn đổi tay, đem tay không cầm sách hơ lửa, Hứa Kính Tông ngồi đối diện uống ngụm rượu nói:

- Tiểu Kiệt, ngươi chắc chắn đêm không trăng thế này Hoàng Thử tìm được lối vào chứ? Thế là sao, ban ngày còn không thấy, tối lại nhìn ra?

Địch Nhân Kiệt đặt sách xuống trả lời:

- Tiên sinh, thứ nên nhìn chúng ta đã nhìn cả, thứ nên tìm đã tìm hết, kết quả không thu hoạch được gì, người trong thành vẫn không thấy đâu.

- Trình thúc thúc đã thanh tra triệt để biên quân một lượt, chỉ thiếu điều tra tấn, học sinh cho rằng họ không nói dối, người trong thành Lâu Lan biến mất không liên quan tới họ. Chúng ta đã nhìn hết, nghe hết, mặt trời, mặt trăng không giúp được gì, chỉ làm nhiễu loạn tư duy cố hữu của chúng ta.

- Như vậy chúng ta bịt mắt tìm hiểu lại Lâu Lan lần nữa, có ngày nào tối đen hơn đêm giao thừa chứ?

Hừa Kính Tông giơ bầu rượu lên tỏ ý kính phục hắn, uống một ngụm lớn:

- Bộ dạng này của ngươi giống hết sư phụ ngươi, đôi khi ta hoài nghi, sư đồ ngươi khi giết người cũng giống hệt nhau không.

- Giết người kỳ thực là chuyện lao tâm phí lực, từ khi chúng ta có quan niệm quốc gia, vì không thể tùy tiện giết đồng loại của mình, đã dùng trừng phạt nghiêm khắc ước thúc. Từ khi có trừng phạt, chúng ta giết người càng thêm bí mật, che dấu ánh mắt của mọi người.
- Sư phụ tiểu tử nói, người thích nhất thời viễn cổ, mọi người mặc da thú, cầm gậy gộc, nhìn kẻ nào ngứa mắt là đập một gậy chết tươi, thấy nữ nhân vừa mắt là đập ngất mang về hang động sinh con, không cần những chiêu thức màu mè, không cần vất vả tính toán, không cần mai mối, đơn giản, cứ một gậy là xong, thời đại đó thật tuyệt vời.

Hứa Kính Tông cười lăn lộn, cả Trình Xử Mặc đang khép mắt vờ ngủ cũng phì cười, rút đao cắm xuống cát:

- Lão Trình ta cũng thích thời đại đó, có điều sư phụ ngươi đoán chừng là loại bị người ta đập một gậy chết tươi, gầy gò ngươi cũng không xong, ngược lại ta nhất định sẽ sống cực kỳ thoải mái.

Ba người trò chuyện vui vẻ, thành Lâu Lan tựa hồ vì họ mà có thêm chút sức sống.

Đám sĩ tốt gần như chẳng biết sợ cái gì, trên đường tới Lâu Lan thấy rất nhiều động vật cổ quái, bọ cạp ẩn thân trong khe đá chẳng có gì, nhưng gặp một con thằn lằn dài hơn một trượng thì thật hiếm có.

Phản ứng đầu tiên của đám sĩ tốt không phải là xoay người bỏ chạy mà là hò hét xông lên, Trình Xử Mặc còn chạy trên cùng, con thằn lằn muốn chạy thì đã quá muộn, vô số mũi lao bay tới, khi Trình Xử Mặc đến nơi ngoạc mồm chửi sĩ tốt, con thằn lằn lớn đã thành nhìm, toàn thân là mũi tên và mũi lao, tấm da rồng thế là hỏng rồi.

Thư viện xưa nay không lãng phí đồ tốt, có người thích tiêu bản liền lột hết da thịt thằn lặt đi, lấy xương làm tiêu bản, thịt bị đám binh sĩ ăn, nghe nói là hơi chua, không ngon chút nào.

Nói nói cười cười thời gian qua rất nhanh, Địch Nhân Kiệt đứng dậy cầm đuốc quan sát xung quanh, có chút lo lắng nói:

- Tiên sinh, Hoàng Thử đã xuống rất lâu, sao còn chưa lên, học sinh hơi lo.

Hừa Kính Tông lắc đầu:
- Tổ tiên Hoàng Thử đều kiếm ăn bằng nghề này, đào hang với hắn mà nói là chuyện nhỏ, đợi chút nữa, nói không chừng sắp lên rồi.

Đang nói thì có một bàn tay đen xì từ dưới cát thò lên, mấy binh sĩ vội kéo bàn tay đó lên, cát bụi mịt mùi, Hoằng Thử toàn thân ướt đẫm chui lên từ lòng đất, ném xẻng trong tay đi, tu một ngụm nước nhổ cát đi, chạy vụ tới bên đống lửa cởi sạch y phục, lấy khăn khô lau người. Địch Nhân Kiệt khoác áo cho hắn:

- Ngươi tìm được mạch nước rồi.

- Tìm được rồi, không phải là mạch nước mà là một con sông ngầm, con sông này rõ ràng là kênh do người xây nên, lượng nước dư dả, ta nếm thử, uống không thành vấn đề.

Nói rồi lấy trong đống y phục ướt ra một cái bình nước đưa cho Địch Nhân Kiệt, Địch Nhân Kiệt đổ ra chén một ít, đưa ra trước ánh lửa quan sát:

- Nước rất trong, không có vị lạ, chén bạc, không có độc tính loại chua ( axit), Hoàng Thử, sau này đừng có uống nước lai lịch bất minh, ta hoài nghi nước là một trong số nguyên nhân người Lâu Lan mất tích.

Hoàng Thử sợ tái mặt, thè lưỡi ra cho mọi người xem có biến đổi gì không?

Kim Trúc tiên sinh từ xe ngựa đi ra:

- Hai yếu tố lớn tồn tại là nước và lương thực đều không thiếu, ngươi xem những cây Hồ dương cao lớn kia còn sống được, không lý nào không trồng được hoa màu, bên cạnh đầm lớn bao la, nơi này là một vùng đất châu báu, hơn vạn người Lâu Lan đi đâu?

Địch Nhân Kiệt lắc đầu không hiểu, Trình Xử Mặc đi tới cạnh một tên giáo úy:

- Nếu đúng do các ngươi làm thì nói ra, chúng ta cùng trong quân đội, thế nào cũng dễ nói, giờ nói ra chúng ta còn nghĩ cách sửa chữa được, nếu bệ hạ phái người khác tới thì các ngươi chết không chỗ chôn thây, nghĩ cho kỹ đi.

- Trình đô úy, chuyện Lâu Lan đúng là không phải do đám huynh đệ làm, nếu bọn ta làm, ngài tới một cái là bọn ta khai rồi, dù sao đâu phải người Đại Đường mất tích chứ.

Tên giáo úy kia nói rất thành khẩn, thiếu điều chỉ tay lên trời thề thôi:

Nhưng Địch Nhân Kiệt nghe ra manh mối, đưa bình nước cho viên giáo úy:

- Các ngươi là thủ quân đương địa, tất nhiên biết tình thế nơi này phức tạp, người Thổ Phồn, Nhu Nhiên, Khố Xa đều dốc sức mở rộng bộ tộc của mình, cướp bóc là cách tốt nhất. Nếu như là họ ra tay, ngươi nói xem có khả năng nhất là ai?

__________________

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau