ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1181 - Chương 1185

Chương 1182: Đoạt tước

Dịch mã hỏa tốc tám trăm dăm vào hoàng cung, Phùng Áng và Vân Diệp lên danh tấu lên, lần này Lý Nhị không nổi giận, lấy bút đỏ phê lên một công báo do Bắc Đình đô hộ phủ đưa tới, liếc qua tấu báo của Tuyền châu, lẩm bẩm:

- Tuyền châu bị đánh tan, Thủy sư Lĩnh Nam bị đánh tan, quân dân chết không dưới năm nghìn? Thuyền bị hủy quá nửa? Ừm, đúng là nghiêm trọng, có điều hải tặc bị diệt là tốt, thủy sư Lĩnh Nam mấy năm qua thanh thế quá lớn, gặp chút thua thiệt cũng nên, có Đại Đế trấn thủ ở đó, hẳn không ai có dị tâm.

Nói xong ném tấu chương qua bên, mắt nhìn hai vùng An Tây, Bắc Đình:

- Tuyền châu chẳng qua là vảy ngứa ngoài da, hai nơi này mới là chỗ đế quốc cần lo lắng, tư cách của Tô Định Phương chưa đủ trấn áp đáp kiêu binh mãnh tướng. Chuyện Lâu Lan có vấn đề, trẫm không tin một thành bang lại vô duyên vô cớ biến mất, nếu do quân đội gây ra, trẫm muốn biết rốt cuộc là chuyện gì?

Phòng Huyền Linh đi vào đại điện, Đoàn Hồng đem tấu chương ở Tuyền châu cho ông ta xem, xem kỹ một lượt, Phòng Huyền Linh thở dài.

- Thấy chưa? Vân Diệp tới giờ còn nói giúp Lô Thừa Khánh, rõ ràng là phản bội hàng địch, bị nổ chết trên biển, xem Vân Diệp nói gì, chiến tử trong quân doanh! Không phải là trợn mắt nói láo sao?

- Bệ hạ, Lô Thừa Khánh tước Phạm Dương quận công theo lệ hạ một bậc thành Phạm Dương hầu, một hầu tước hàng địch, ông ta không cần thể diện, bất chấp sinh tử của người nhà, nhưng Đại Đường cần thể diện, Vân Diệp làm thế là vì mọi người, thần cho rằng nên ngậm bò hòn làm ngọt là thượng sách.

Phòng Huyền Linh không còn khí thế năm xưa, thay vào đó là sự ôn hòa, bị nói là tể tướng hóa giải, ông ta chỉ cười không giải thích.

- Làm như thế tuy dễ nghe hơn một chút, nhưng loạn kỷ cương, nay triều đường không còn lòng tiến thủ như xưa là vì sao?

Phòng Huyền Linh khom người đáp:

- Bệ hạ, nay vạn dặm phồng thịnh, Trường An đã ba lần di dân mà nhân khẩu vẫn trên trăm vạn, trong thành mỗi ngày thu dọn rác rưởi cần vận chuyển suốt ngày mới hết, phân người thải ngựa càng không kể xiết, có câu Trường An an cư không dễ, hiện càng không dễ, quan phủ muốn an bài chỗ ở cho quan viên cũng tốn nhiều công sức. Bệ hạ còn chưa biết, chỗ xa xôi ở Khúc Giang cũng đã chật kín người rồi.

- Nhân khẩu Ích châu, Dương châu, Lạc Dương cũng đang tăng mạnh, thuế má mấy nơi này nộp lên đã hơn thuế toàn quốc năm Trinh Quan thứ ba.

- Năm Vũ Đức, bách tính nghe thấy mở kho phát lương là ùn ùn kéo tới, giờ tụ tập ở kho Thường Bình toàn là thương cổ trục lợi, bọn họ muốn mua lương thực sắp mốc với giá thấp về nấu rượu hoặc nuôi gia súc.

- Những chuyện này chẳng những vi thần sống ngần này tuổi còn chưa bao giờ nghe tới, lật khắp sử sách cũng chẳng có một lời. Chí hướng lão thần theo đuổi sáu mươi năm đã hoàn thành từ sáu năm trước, hiện giờ cứ sống thêm một ngày lão thần cho rằng là lời rồi, nên không còn nghiêm khắc như bệ hạ.

Lý Nhị cười phá lên:

- Chẳng trách hiện giờ khanh bỏ qua được thì bỏ qua, cuộc sống tốt lành ai chẳng muốn, không muốn làm tới cùng, nói không chừng lại xảy ra thảm cảnh như ở Tuyền châu, nhẫn nại vài năm, trẫm biết khanh muốn cáo lão, đợi đám trẻ tuổi trưởng thành, khanh có thể về ngậm kẹo trêu cháu chắt rồi.

- Sức khỏe Cao Dương hiện giờ ra sao? Sắp lâm bồn rồi phải không?

Phòng Huyền Linh vuốt râu nói:
- Hôm trước lão thần chuyên môn tới Ngọc Sơn mời Tôn đạo trưởng chẩn mạch cho Cao Dương, Tôn đạo trưởng nói công chúa thân thể khỏe mạnh, lớn nhỏ bình an, hơn nữa có tám phần là nam hài.

Lý Nhị cũng vui lắm, Phòng Huyền Linh thấy sắc trời đã tối, cầm tấu chương của Vân Diệp định đi, cẩn thận xin chỉ thị vụ án Lô Thừa Khánh nên xử trí thế nào.

- Cách chức, bãi tước cả bảy nhà.

Phòng Huyền Linh gật đầu, Lý Nhị đã thi ân ngoài pháp luật rồi, đám Trường Tôn Thuận Đức, Lưu Hoằng Cơ lần này khó thoát được kiếp nạn, cần thông báo sớm, bảy nhà này từ khi biết thủy sư Lĩnh Nam bị đánh bại cả ngày nấp trong nhà đợi thiên sư tới xét nhà. Với tính của Lưu Hoằng Cơ có lẽ lúc này đã bắt đầu chém giết sủng thiếp của mình.

Phòng Huyền Linh vừa ra khỏi cửa cung, một đám huân quý liền vây lấy hỏi xem chuyện xử trí ra sao.

Phòng Huyền Linh nói với Đại nhi tử của Lưu Hoằng Cơ:

- Ngươi kết giao bằng hữu không tệ, Vân Diệp nói Lô Thừa Khánh chiến tử, không nói ông ta đầu hàng hải tặc, cho nên bệ hạ chỉ đoạt tước bãi quan mấy nhà các ngươi, thế này đã là kết quả không thể tốt hơn nữa. Còn người là còn cơ hội, nhưng lần này bách tính Tuyền châu gặp nạn đều là do các ngươi chơi đùa quyền lực mà ra, chuyện vỗ về Tuyền châu do các ngươi làm, Vân Diệp tuy không đành lòng nhìn các ngươi máu chảy thành sông, nhưng lửa giận của y lớn cỡ nào thì hẳn các ngươi tự biết.

Lưu Chính Vũ ngồi xụp xuống đất, lau nước mắt nói:

- Lưu gia hổ thẹn với vị huynh đệ này rồi, mai tiểu chất nam hạ tự mình tạ tội bách tính Tuyền châu, cũng tạ ơn Vân huynh đệ không giết.

Trường Tôn Vô Kỵ thở dài, chắp tay sau lưng đi lên xe ngựa nhà mình, nói với Trường Tôn Thuận Đức:

- Nghe thấy chưa? Đều do các ngươi tạo nghiệt, không có bản lĩnh bắt giao long mà dám sờ vảy nó. Chuyện của Vân Diệp trên biển đến ta còn không dám xen vào, vì sao, vì không am hiểu, mấy năm qua các ngươi kiếm được chút tiền mà mờ mắt rồi. Tộc thúc, ta không hiểu, sao các ngươi còn dám nhúng tay vào chuyện ở Lĩnh Nam? Hoàng hâu, thái tử, Ngụy vương đều có sản nghiệp ở nơi đó, thêm vào Vân Diệp, các ngươi đúng là giành ăn từ miệng hổ. Trường Tôn Thuận Đức bị đứa vãn bối này trách mắng vô số lần rồi, lần này đột nhiên nói:

- Sao lão phu cứ cảm thấy chuyện này do Vân Diệp bố trí, nói không chừng nữ hải tặc kia là người của y, lần này y mượn lực lượng của nữ hải tặc đánh bại cả bảy nhà bọn ta, thủ đoạn cao minh lắm.

Trường Tôn Vô Kỵ cười nhạo:

- Nếu Vân Diệp có bản lĩnh này thì ta phục sát đất, sao, tộc thúc còn chưa phục? Muốn tìm y đòi nợ à? Bất kể nữ hải tặc đó có phải là người của Vân Diệp hay không, ta chỉ hỏi, lần này có phải người ta tha cho các ngươi hay không? Y không dồn các ngươi vào chỗ chết là phải bái tạ ơn đức rồi. Tộc thúc, cứ thế đi, sau này đừng tới nhà ta nữa, có loại thân quyến thế này, ta ngủ cũng không yên.

Lý Nhị ở tẩm cung nhìn thẻ bài huân quý chi chít trên tường, bảo hoạn quan bỏ thẻ bài bảy nhà xuống, trên tường có chỗ trống, Lý Nhị thấy vừa mắt hơn nhiều, ngắm nghía một chút rồi về tiền điện.

Thấy Trường Tôn thị và Âm phi đang đán cờ, liền đứng bên xem, không ngờ Trường Tôn thị quấy loạn bàn cờ nói:

- Ta biết muội có chuyện muốn nói với bệ hạ, đánh cờ cũng không yên tâm, ta không làm phiền nữa.

Âm phi nắm tay Trường Tôn thị nói:

- Chuyện này cũng cần tỷ tỷ đồng ý, thiếp thân muốn nói với bệ hạ và tỷ tỷ chuyện hôn sự của Hữu Nhi, nó đã thủ hiếu hơn một năm rồi, chẳng lẽ phải thủ hiếu đúng ba năm?

Lý Nhị cười:

- Tất nhiên rồi, Hữu Nhi đã thề thì phải làm được, trẫm biết nàng lo hôn sự của nó và Vân Nha, không sao hết, chúng đợi được. Vả lại mấy năm này e Vân Diệp không có thời gian, đợi y từ Lĩnh Nam về sẽ phải đi Bắc Đình, đây là chuyện an bài trước, Hữu Nhi muốn có hôn lễ long trọng thì phải đợi.

Âm Phi thấy Lý Nhị đã quyết liền cáo lui, để lại đại điện cho đế hậu.

- Bệ hạ thực sự chỉ muốn đoạt tước của toàn bộ bảy nhà sao? Lưu Hoằng Cơ, Trường Tôn Thuận Đức, Đường Tĩnh An tuy đều là người có công, nhưng sai lầm lần này quá lớn, Vân Diệp lại che dấu, thiếp thân có nên gửi thư trách mắng không?

- Không cần, giết người không phải lựa chọn duy nhất của hoàng đế, hiện không chỉ đám Lưu Hoằng Cơ đã tụt lại mà lão thần như Đỗ Như Hối cũng không theo kịp trẫm, mấy năm nữa đợi đám trẻ tuổi rèn luyện ra, những lão thần đó có thể dưỡng già rồi, trẫm rất muốn bọn họ có kết cục tốt, để tình cảm quân thần thành tấm gương ngàn đời.

HẾT

__________________

Chương 1183: Hai Nhi Tử

Tiểu Vũ giật dây Tiểu Nha tìm Âm phi đi hỏi chuyện, sau khi được tin liền thở phào, quá tốt rồi, nguyện vọng của sư phụ cuối cùng đã thành hiện thực, một hầu tước đi tới Bắc Đình chắc chắn làm đại đô hộ, không có khả năng thứ hai.

Thư phòng của sư phụ nay thuộc về nàng, tất nhiên Vân Thọ cũng thường ở đây, không phải vì nó thích ở cùng Tiểu Vũ, mà vì nó không còn nơi nào để đi.

Từ khi Lý Yên Dung tới Vân gia, Lý Thừa Càn hình như quên mất khuê nữ này, nói là chỉ ở Vân gia mười ngày, giờ ba tháng vẫn chưa đi.

Thấy mẫu thân bắt đầu chia tiền tháng cho Yên Dung, Vân Diệp liền tuyệt vọng, rõ ràng đây là xu thế ở lâu dài, nam hài mười một tuổi ghét nhất có người bảo mỗi ngày phải đánh răng rửa mặt, càng ghét nữ nhân ngồi bên cạnh không ngừng nói phải phấn đấu, thế này giết nó còn dễ chịu hơn.

Trước kia cùng cha rửa mặt động tác y hệt lau, lau cái là xong, vì sao phải rửa cả cổ? Ai bảo đánh răng phải đánh cả mặt sau? Thấy ngươi đánh không sạch còn tới giúp ngươi.

Tân Nguyệt nhìn thấy cảnh này thì cười tít mắt, sau đó lấy trang sức thật đẹp gài lên đầu Yên Dung, cổ vũ Yên Dung giúp mình trông coi Vân Thọ, chuyện này làm Vân Thọ ghét cay ghét đắng.

May là Yên Dung hình như đặc biệt sợ Tiểu Vũ, chỉ cần chỗ có Tiểu Vũ là tuyệt đối không ở thêm một khắc, vì thế thư phòng thành nơi nó lánh nạn.

Tiểu Vũ không chút hình tượng đặt mông lên bàn Vân Thọ gục mặt xuống, tay vuốt ve cái đầu tròn xoe của nó:

- Sao thế, nam tử đại trượng phu lại bị một cô nhóc ép cho trốn chui trốn nhủi thế à?

Vân Thọ trợn mắt đáp lại:

- Giờ đệ biết Địch ca ca vì sao nhà không ở lại chạy đi sa mạc rồi, là do tỷ ép đi, còn cha đệ nữa, cũng do nương thân đệ ép bỏ đi, đợi đệ lớn lên cũng sẽ chạy ra ngoài không về nữa.

Tiểu Vũ cắn quả trong tay, làm nước chảy lên mặt Vân Thọ, thấy Vân Thọ tức giận lấy tay áo lau mới cười:

- Nhóc con biết cái gì, sư phụ đi Lĩnh Nam là vì có kẻ nhòm ngó thủy sư Lĩnh Nam, qua lần này chắc không kẻ nào dám nữa. Địch ca ca của đệ đi sa mạc là muốn xem sa mạc có gì cổ quái, còn đệ chạy đi vì cái gì? Trốn Yên Dung? Ôi cười chết mất.

- Khổng Tử nói:" Duy tiểu nhân và nữ nhân là khó nuôi", đúng là không lừa ta.

Vân Thọ đột nhiên tuôn ra một câu cổ văn, Tiểu Vũ lập tức nổi giận, nghiến răng xoắn tai Văn Thọ, Vân Thọ xoay theo tay Tiểu Vũ, đột nhiên chọc tay vào nách Tiểu Vũ cù, đó là điểm yếu của Tiểu Vũ, do Tiểu Nha cô cô dạy, Tiểu Vũ tức thì nhũn người buông tay ra.

Vân Thọ la hét chạy khỏi thư phòng, thề cả đời không qua lại với Tiểu Vũ nữa, chưa tới cổng vòm đã gặp ngay Yến Dung, thấy lỗ tai Vân Thọ đỏ dừ, nước mắt đảo quanh, khỏi nói, nhất định là bị Tiểu Vũ tỷ tỷ ức hiếp rồi.

Vân Thọ áp lửa giận xuống, an ủi Yên Dung, nó sợ nhất là nước mắt nữ nhân, đúng lúc này Tân Nguyệt đi tới, thấy Yên Dung khóc, không hỏi một câu đánh nhi tử hai cái. Chưa đợi Vân Thọ giải thích, Tiểu Vũ đùng đùng nổi giận xông ra, tố cáo Vân Thọ cù nách mình.

Tân Nguyệt mặt tối xầm, bẻ một cành trúc quật túi bụi vào mông nhi tử:
- Năm nay con đã mười một tuổi, sao còn dám cù nách Tiểu Vũ tỷ tỷ, không biết nam nữ khác biệt à?

Thấy Vân Thọ bị đánh, Yên Dung khóc càng to, thế là Tân Nguyệt đánh càng hăng, Vân Thọ nhìn vẻ mặt hả hê của Tiểu Vũ, lửa giận phun ra từ mũi, hét lớn đẩy Yên Dung đang định đi tới giải thích cho nó, lao ra khỏi nhà, chụm tay hướng về phía nam hét:

- Cha, sao cha còn chưa về?

Vân Diệp cũng đang la hét, nhưng với bộ hạ của mình, thủy sư không chỉ phải đóng lại thuyền, còn phải khôi phục lại sĩ khí, thuyền mất còn đóng lại được, tinh thần mà mất thì đội ngũ coi như xong.

Đại quân tụ tập ở Tuyền châu, càn quét rừng núi xung quanh, không ngừng có hải tặc bị bắt được, chỉ cần đem đi diễu phố một chuyến là hải tặc chết không thể chết thêm được nữa.

Làm sao vỗ về người Tuyền châu là chuyện của Phùng Áng, Vân Diệp không hỏi tới, đại tổng quản hành quân hỏi tới chuyện dân sự làm gì? Đây là tội mua chuộc lòng người, Vân Diệp không bao giờ vượt giới hạn.

Đợi chiếc Đại Đế lắp xong bánh lái, chiến hạm bị đốt buồm thay lại buồm, Vân Diệp dẫn hạm đội về Ung châu, đồng thời lệnh thủ quân eo biển, trong vòng một năm không cho ra vào.

Lý Dung hiện là mỹ thiếu niên phong độ rồi, khác với Vân Thọ, đứa bé này môi hồng răng trắng, tuấn tú nho nhã, thấy phụ thân chỉ kích động một chút rồi kiềm chế, quỳ xuống thỉnh an.

Vân Diệp trừng mắt với Lý An Lan vênh mặt kiêu ngạo bên cạnh, kéo Lý Dung lên đánh giá một lượt, thấy nó rất khỏe mạnh, vỗ vai mấy cái ý bảo có thể lui xuống rồi.

Lý An Lan thấy Vân Diệp sắp nổi giận, vội nói:

- Không thể trách thiếp, là mẫu hậu gửi một vị ma ma tới quản giáo nhi tử, còn một vị hoạn quan chuyên dạy lễ nghi.- Gia phong Lý gia nhà nàng tốt lắm à? Đám cô cô của nàng được nhận loại giáo dục này, vì sao sống thối hoắc như thế? Con cái Vân gia không chịu nổi loại giáo dục đó.

Lý An Lan kéo Vân Diệp ngồi xuống ghế:

- Chàng là đại lão gia, nói thế nào cũng có lý, thiếp nói không lại, Lý gia quá lớn, khó tránh khỏi vàng thau lẫn lộn, tương lai Vân gia cũng sẽ rất lớn, tới khi đó không phải chàng nói một câu là khiến mọi người ngoan ngoãn nghe theo được, hiện có chút quy củ cũng tốt, tránh tương lai rối loạn.

- Đi chuẩn bị cho ta vài món, ba chúng ta cùng ăn cơm, cha con ta cũng uống vài chén. Tân Nguyệt sắp ép Thọ Nhi nổi điên rồi, thằng bé đó bản tính rộng rãi mà còn chịu không nổi càng khỏi nói tới Dung Nhi, nói cho cùng là ta có lỗi với nó, hiện giờ nó vẫn để bụng chuyện dòng họ của mình à?

- Đúng thế, trước kia còn nhỏ không hiểu, hai năm qua nó luôn hỏi thiếp vì sao cha họ Vân mà nó họ Lý, có môt thời gian còn ép người trong phủ gọi nó là Vân Dung (!), may không có người ngoài nghe thấy, nếu không truyền tới Trường An là mang tội đại bất kính rồi.

Lý An Lan hiện trở nên vô cùng nhát gan, vì mấy năm qua hoàng đế luôn lấy hoàng tộc ra khai đao, Lý Nhị có vẻ rất bất mãn với hoàng tộc và huân quý quá nhiều, luôn tìm mọi cách trừ bỏ.

- Dung Nhi nếu không muốn kế thừa phong tước của nàng vậy để Lộ Nhi nhận là được, một cái tước vị nho nhỏ không đáng để người Vân gia để trong mắt, con ta tương lai đều tài giỏi, không cần ăn bám cha mẹ.

Lý An Lan không hài lòng, Vân Lộ lớn thế này rồi chỉ bú nàng vài miếng, đứa bé đó bú Tân Nguyệt lớn lên, làm bây giờ nó coi Tân Nguyệt là thân nương, chẳng có mấy ấn tượng với Lý An Lan, có điều chuyện này quan hệ rất lớn tới Tân Nguyệt cố ý làm nhạt ảnh hưởng của Lý An Lan.

Cơm nước bê lên, Vân Diệp theo thói quen xoa đầu Lý Dung, chẳng biết từ đâu một cung nữ già nhảy ra, chỉnh lại tóc Lý Dung.

Cảnh này quá quen rồi, Lý Thừa Càn và Vân Diệp cũng được đãi ngộ như thế, Vân Diệp không giận, mỗi người đều có chức trách của mình, Vân Diệp chỉ ra cửa:

- Sau này cha con ta ở cùng nhau thì ngươi tránh xa một chút, bất kể ta làm gì cũng không được hỏi tới, khi con ta cần ngươi dạy thì tất nhiên sẽ đi tìm ngươi, giờ ra ngoài.

Cung nữ già trước kia là người bên cạnh Trường Tôn thị, biết tính khí của y, quỳ xuống thi lễ rồi ra ngoài, thần kinh Lý Dung tựa hồ được thả lỏng nói:

- Cha, hôm nay con muốn uống rượu nho, không cho mật.

- Rượu nho mà cho mật thì thành cái gì? Cha hồi nhỏ uống không ít rượu, chỉ là tổ sư gia không biết, nam hài tử uống chút rượu không sao cả.

Lý Dung vui mừng rót rượu cho cha mẹ, còn biết gắp đá cho vào, Vân Diệp cười ha hả nói với Lý An Lan:

- Thằng bé này thường ngày uống trộm không đâu.

Chương 1184: Mặt Trăng Đỏ

Cầu Nhiệm Khách tới eo biển nhưng không qua được, thù quân không cho bất kỳ chiếc thuyền nào đi qua, một bên eo biển neo đầy thuyền, bất kể đám thương cổ hối lộ hay uy hiếp, giáo úy đều âm trầm không nghe bất kỳ ai giải thích, hôm qua có một thuyền nhà huân quý muốn xông qua, bị đá hai bên vách núi và nỏ tám trâu ném vỡ tan, thương nhân may mắn sống sót bị xử lý, đầu còn treo trên cửa, thế là không ai dám xông qua nữa.

Nửa tháng trước hắn còn là đô úy, sau khi thủy sư Lĩnh Nam trọng thương, toàn bộ quan binh bị giáng ba cấp, nếu không phải có việc khổ sai này thì tới giáo úy không thể làm, bất kể từ việc công hay thù riêng, hắn quyết không lý nào thiên vị.

Quân sĩ canh eo biển tới một nghìn ba trăm người, với vũ lực của Cầu Nhiệm Khách cũng không dám tùy tiện mạo phạm, đứng trên mũi thuyền hồi lâu, nói:

- Vòng qua, thuyền chúng ta không lớn, mạo hiểm xuyên qua bãi đá ngầm còn hơn đợi ở đây, nếu thuyền của Vân Diệp tới thì rất nguy hiểm, hiện giờ y đang lên cơn, sẽ không khách khí với chúng ta đâu.

Hồ Đồng Hải hơi do dự rồi gật đầu, hạ lệnh quay mũi thuyền hướng về biển Ma Quỷ.

Gọi là biển Ma Quỷ vì nơi đó gió to sóng lớn, đá ngầm chi chít, hơi bất cẩn một chút là tan xác, sau khi Vân Diệp phong tỏa eo biển, không ít hải tặc chết ở đây, bọn họ muốn mở một tuyến hàng hải mới, kết quả chỉ có đi không có về.

Nếu không phải trên thuyền có hai nữ nhân thì Cầu Nhiệm Khách không mạo hiểm, nhớ lại lúc gặp Cao Sơn Dương Tử là ông ta lại đắc ý, nữ nhân này thấy mình như thấy ma.

Cầu Nhiệm Khách ngồi giữa hai nữ nhân, bày tay sần sùi bắt đầu vuốt ve trên người họ, ông ta có thói quen phát tiết trước khi mạo hiểm.

- Chậc chậc, nhìn cái mông này xem, chắc là vạn người cưỡi lên rồi hả, có điều lão tử khoái thế, năm xưa ngươi không giết chết được lão tử, giờ lão tử chơi chết ngươi, ha ha ha...

Hồ Đồng Hải chuyên tâm lái thuyền, Ngũ nha đại hạm không có bánh lái, chỉ có một khúc gỗ nối với đuôi thuyền, điều khiển rất tốn sức, nếu muốn giữ được hướng đi, phải cần kỹ xảo cao minh, may mà Hồ Đồng Hải là cao thủ lái loại thuyền này.

Yêu Cơ từ khoang thuyền của mình đi ra, không thấy Cầu Nhiệm Khách liền hỏi Hồ Đồng Hải, Hồ Đồng Hải nhìn khoang dưới đầy thâm ý, ông ta không đồng ý quyết định muốn dày vò hai nữ nhân kia tới chết của Cầu Nhiệm Khách, là lão tặc lâu năm, ông ta biết chỉ chặt đầu ngay mới là cách ổn thỏa nhất.

Cầu Nhiệm Khách thở hồng hộc như kéo bễ hồi lâu mới lắng xuống, lấy dây thừng buộc miệng Cao Sơn Dương Tử:

- Muội tử ngươi có tư vị hơn ngươi nhiều, ở trên thuyền hải tặc mà vẫn còn là xử nử, con mẹ nó đúng là kỳ tích, xem ra ngươi rất thương muội tử, thế nào? Nhìn muội tử ngươi phóng đãng thế có sướng không, ha ha..

- Từ từ mà chịu đi, đợi lão tử chơi chán rồi tặng cho đám nô phó chưa bị thiến, có mấy tên da đen đồ chơi còn to hơn của lão tử, nhất định làm ngươi sướng như tiên.

Nói xong đứng lên trần truồng đi ra ngoài, Yêu Cơ lập tức lấy nước sạch rửa, ả say mê tấm thân vĩnh viễn rắn chắc như rèn bằng sắt này.

- Yêu Cơ, nàng đừng giết chết hai nữ nhân này, ta còn dùng tới, hai ta thiếu chút nữa đều hủy bởi bà nương đó, đợi về đảo Lão Ưng, ta thưởng ả cho đám huynh đệ, đảm bảo ả chết thảm vô cùng.

Yêu Cơ gật đầu cười, thấy Cầu Nhiệm Khách lên sàn thuyền liền đẩy cửa khoang đáy lén đi vào, không thèm nhìn Tú Mỹ, ngồi bên cạnh Cao Sơn Dương Tử, không nói gì cả, cứ nhìn chằm chằm, vương nữ cao cao tại thượng xưa kia giờ luân lạc tới mức này, vẫn làm kẻ thù sinh tử không nỡ giết, rốt cuộc là có ma lực gì.- Miêu Thị nữ, ngươi dám bất kính với công chúa?

Tú Mỹ lấy hết sức hỏi:

- Hừ, ta là Miêu Thị nữ còn ngươi là Cao Nguyên Nhất, bọn ta vốn là thế thân của công chúa thôi, ai cao quý hơn ai được, hiện ta có nam nhân rồi, tên ta là Trương Nữ, còn các ngươi sắp thành nữ nhân ti tiện nhất.

- Là thế thân của công chúa, trước kia ở Nam Hải ta đã làm trọn trách nhiệm của mình, hiện con tiện tỳ ngươi phải gọi ta là Yêu Cơ phu nhân.

- Tần Nguyên chết rồi, Miêu Thị nữ, Tần Nguyên ca ca của ngươi dốc hết tâm lực mới xóa được họ Miêu Thị biến thành Tần Nguyên, hắn là đệ tử của Chử Toại Lương bậc đại nho của Đường quốc, hiện là quan viên của Tuyền châu, khi bọn ta tiến công thủy sư Lĩnh Nam, hắn bị Vân Diệp nhìn thấu thân phận treo ở mũi thuyền, bị treo cổ chết, có điều nghe nói hai đứa con của hắn còn sống, nếu như bọn ta chết, hai đứa bé đó không ai nuôi sẽ chết đói.

Yêu Cơ đứng dậy dẫm chân lên ngực Tú Mỹ:

- Cao Nguyên Nhất, cho ta biết hai đứa cháu ta ở đâu, nếu không ta dẫm chết ngươi.

Tú Mỹ cười khanh khách:

- Tất nhiên ta sẽ nói, có điều ngươi nghĩ Cầu Nhiệm Khách sẽ chấp nhận hai đứa bé đó à? Ngươi nên đi hỏi hắn trước đã, nếu hắn đồng ý ta mới nói cũng không muộn, tránh hắn bóp chết hai đứa bé đó.Yêu Cơ sắc mặt biến đổi mấy lần, lui ra ngoài, ả cũng muốn biết Cầu Nhiệm Khách bao dung mình tới mức nào. Không lâu sau Yêu Cơ quay lại, một câu " ta cần hai đứa nhãi con nước Oa làm gì?" của Cầu Nhiệm Khác đã đánh tan mọi hi vọng.

Yêu Cơ cởi thừng trên miệng Cao Sơn Dương Tử, muốn nghe Cao Sơn Dương Tử nói gì.

- Đừng nghe Tú Mỹ nói lung tung, Tần Nguyên là công thần, không thể xúc phạm, hai đứa bé đó đã được Trường Điền đón đi, bọn chúng sẽ lớn lên bình an.

Nói xong câu này Cao Sơn Dương Tử nhắm mắt lại, như tất cả mọi chuyện không còn liên quan gì tới mình nữa.

Tú Mỹ thở dài:

- Miêu Thị nữ, xin ngươi giết công chúa đi, giữ lại cho công chúa chút tôn nghiêm cuối cùng, còn ta, cứ để cho Cầu Nhiệm Khách tiết hận, như thế ngươi bị xử phạt nhẹ hơn.

- Chúng ta là nữ nhân, sinh ra đã ở thế yếu, công chúa không phục, ta cũng không phục, cho nên muốn làm chuyện khiến nam nhân phải phục, giờ bọn ta đã thất bại, đó là do trời cao trừng phạt, dù bọn ta bố trí kín kẽ đến đâu, gần thành công thế nào, thất bại vẫn là bọn ta, ở cái thế giới này, làm nữ nhân thật vô vọng...

Hồ Đồng Hải uống say rồi, ba ngày mới chưa đi hết nửa chẳng đường biển Ma Quỷ, phía trước sẽ càng thêm n guy hiểm, nơi này có một cái vịnh nhỏ, sóng nhỏ một chút, mọi người đều kiệt lực cần nghỉ ngơi. Chỉ có Cầu Nhiệm Khách không biết mệt mỏi, nhìn thủ hạ nằm ngổn ngang trên thuyền, cười ha hả bế Yêu Cơ xuống khoang đáy, có trò chơi thú vị hơn mới được.

Đêm khuya, mặt trăng đỏ hiện trên biển, biển Ma Quỷ sóng ngợp trời, cá kiếm lao lên giữa đêm, Cầu Nhiệm Khách vào biển Ma Quỷ bặt vô âm tín...

Vân Diệp lật đi lật lại xem văn thư vô cùng huyền ảo này, nghĩ mãi không ra, vì sao Cầu Nhiệm Khách cố chấp vào biển Ma Quỷ? Nơi đó là tử địa.

Thôi kệ, chẳng cần quản nhiều làm gì, ra biển cần có giác ngộ phải chết, Vân Diệp trải giấy viết báo tang cho Lý Tịnh, y không cho rằng Ngũ nha đại hạm vào biển Ma Quỷ còn sống trở lại được, dù lạc trên hoang đảo cũng không thể cứu được, tự mình làm mình chết, không thể trách người khác.

Ung châu hiện đã là một tòa thành lớn, tường thành mở rộng ra ngoài tới hai dặm, Lưu Phúc Lộc không tầm thường, quản lý đâu ra đó, cứ tiếp tục thế này, sớm muộn Mông gia trại cũng thành thành vệ tinh của Ung châu.

Hầu phu nhân khí sắc rất tốt, tuy trâm gỗ áo vải, nhưng thân thể trông càng thêm khỏe mạnh, Vân Diệp luôn lấy làm lạ, phụ nhân Đại Đường rõ ràng khác với phụ nhân triều đại khác, trượng phu chết đi, hình như ai nấy đều trở nên lợi hại hơn, giống như Hầu phu nhân bây giờ.

***

CSDT định sẵn là nhân vật bi kịch rồi, nhưng mà Cầu Nhiệm Khách có vẻ mới là nhân vật bị dìm hàng ác nhất, điển hình đầu óc ngu xi tứ chi phát triển..

Chương 1185: Mặt Trăng Đỏ

Cầu Nhiệm Khách tới eo biển nhưng không qua được, thù quân không cho bất kỳ chiếc thuyền nào đi qua, một bên eo biển neo đầy thuyền, bất kể đám thương cổ hối lộ hay uy hiếp, giáo úy đều âm trầm không nghe bất kỳ ai giải thích, hôm qua có một thuyền nhà huân quý muốn xông qua, bị đá hai bên vách núi và nỏ tám trâu ném vỡ tan, thương nhân may mắn sống sót bị xử lý, đầu còn treo trên cửa, thế là không ai dám xông qua nữa.

Nửa tháng trước hắn còn là đô úy, sau khi thủy sư Lĩnh Nam trọng thương, toàn bộ quan binh bị giáng ba cấp, nếu không phải có việc khổ sai này thì tới giáo úy không thể làm, bất kể từ việc công hay thù riêng, hắn quyết không lý nào thiên vị.

Quân sĩ canh eo biển tới một nghìn ba trăm người, với vũ lực của Cầu Nhiệm Khách cũng không dám tùy tiện mạo phạm, đứng trên mũi thuyền hồi lâu, nói:

- Vòng qua, thuyền chúng ta không lớn, mạo hiểm xuyên qua bãi đá ngầm còn hơn đợi ở đây, nếu thuyền của Vân Diệp tới thì rất nguy hiểm, hiện giờ y đang lên cơn, sẽ không khách khí với chúng ta đâu.

Hồ Đồng Hải hơi do dự rồi gật đầu, hạ lệnh quay mũi thuyền hướng về biển Ma Quỷ.

Gọi là biển Ma Quỷ vì nơi đó gió to sóng lớn, đá ngầm chi chít, hơi bất cẩn một chút là tan xác, sau khi Vân Diệp phong tỏa eo biển, không ít hải tặc chết ở đây, bọn họ muốn mở một tuyến hàng hải mới, kết quả chỉ có đi không có về.

Nếu không phải trên thuyền có hai nữ nhân thì Cầu Nhiệm Khách không mạo hiểm, nhớ lại lúc gặp Cao Sơn Dương Tử là ông ta lại đắc ý, nữ nhân này thấy mình như thấy ma.

Cầu Nhiệm Khách ngồi giữa hai nữ nhân, bày tay sần sùi bắt đầu vuốt ve trên người họ, ông ta có thói quen phát tiết trước khi mạo hiểm.

- Chậc chậc, nhìn cái mông này xem, chắc là vạn người cưỡi lên rồi hả, có điều lão tử khoái thế, năm xưa ngươi không giết chết được lão tử, giờ lão tử chơi chết ngươi, ha ha ha...

Hồ Đồng Hải chuyên tâm lái thuyền, Ngũ nha đại hạm không có bánh lái, chỉ có một khúc gỗ nối với đuôi thuyền, điều khiển rất tốn sức, nếu muốn giữ được hướng đi, phải cần kỹ xảo cao minh, may mà Hồ Đồng Hải là cao thủ lái loại thuyền này.

Yêu Cơ từ khoang thuyền của mình đi ra, không thấy Cầu Nhiệm Khách liền hỏi Hồ Đồng Hải, Hồ Đồng Hải nhìn khoang dưới đầy thâm ý, ông ta không đồng ý quyết định muốn dày vò hai nữ nhân kia tới chết của Cầu Nhiệm Khách, là lão tặc lâu năm, ông ta biết chỉ chặt đầu ngay mới là cách ổn thỏa nhất.

Cầu Nhiệm Khách thở hồng hộc như kéo bễ hồi lâu mới lắng xuống, lấy dây thừng buộc miệng Cao Sơn Dương Tử:

- Muội tử ngươi có tư vị hơn ngươi nhiều, ở trên thuyền hải tặc mà vẫn còn là xử nử, con mẹ nó đúng là kỳ tích, xem ra ngươi rất thương muội tử, thế nào? Nhìn muội tử ngươi phóng đãng thế có sướng không, ha ha..

- Từ từ mà chịu đi, đợi lão tử chơi chán rồi tặng cho đám nô phó chưa bị thiến, có mấy tên da đen đồ chơi còn to hơn của lão tử, nhất định làm ngươi sướng như tiên.

Nói xong đứng lên trần truồng đi ra ngoài, Yêu Cơ lập tức lấy nước sạch rửa, ả say mê tấm thân vĩnh viễn rắn chắc như rèn bằng sắt này.

- Yêu Cơ, nàng đừng giết chết hai nữ nhân này, ta còn dùng tới, hai ta thiếu chút nữa đều hủy bởi bà nương đó, đợi về đảo Lão Ưng, ta thưởng ả cho đám huynh đệ, đảm bảo ả chết thảm vô cùng.

Yêu Cơ gật đầu cười, thấy Cầu Nhiệm Khách lên sàn thuyền liền đẩy cửa khoang đáy lén đi vào, không thèm nhìn Tú Mỹ, ngồi bên cạnh Cao Sơn Dương Tử, không nói gì cả, cứ nhìn chằm chằm, vương nữ cao cao tại thượng xưa kia giờ luân lạc tới mức này, vẫn làm kẻ thù sinh tử không nỡ giết, rốt cuộc là có ma lực gì. - Miêu Thị nữ, ngươi dám bất kính với công chúa?

Tú Mỹ lấy hết sức hỏi:

- Hừ, ta là Miêu Thị nữ còn ngươi là Cao Nguyên Nhất, bọn ta vốn là thế thân của công chúa thôi, ai cao quý hơn ai được, hiện ta có nam nhân rồi, tên ta là Trương Nữ, còn các ngươi sắp thành nữ nhân ti tiện nhất.

- Là thế thân của công chúa, trước kia ở Nam Hải ta đã làm trọn trách nhiệm của mình, hiện con tiện tỳ ngươi phải gọi ta là Yêu Cơ phu nhân.

- Tần Nguyên chết rồi, Miêu Thị nữ, Tần Nguyên ca ca của ngươi dốc hết tâm lực mới xóa được họ Miêu Thị biến thành Tần Nguyên, hắn là đệ tử của Chử Toại Lương bậc đại nho của Đường quốc, hiện là quan viên của Tuyền châu, khi bọn ta tiến công thủy sư Lĩnh Nam, hắn bị Vân Diệp nhìn thấu thân phận treo ở mũi thuyền, bị treo cổ chết, có điều nghe nói hai đứa con của hắn còn sống, nếu như bọn ta chết, hai đứa bé đó không ai nuôi sẽ chết đói.

Yêu Cơ đứng dậy dẫm chân lên ngực Tú Mỹ:

- Cao Nguyên Nhất, cho ta biết hai đứa cháu ta ở đâu, nếu không ta dẫm chết ngươi.

Tú Mỹ cười khanh khách:

- Tất nhiên ta sẽ nói, có điều ngươi nghĩ Cầu Nhiệm Khách sẽ chấp nhận hai đứa bé đó à? Ngươi nên đi hỏi hắn trước đã, nếu hắn đồng ý ta mới nói cũng không muộn, tránh hắn bóp chết hai đứa bé đó. Yêu Cơ sắc mặt biến đổi mấy lần, lui ra ngoài, ả cũng muốn biết Cầu Nhiệm Khách bao dung mình tới mức nào. Không lâu sau Yêu Cơ quay lại, một câu " ta cần hai đứa nhãi con nước Oa làm gì?" của Cầu Nhiệm Khác đã đánh tan mọi hi vọng.

Yêu Cơ cởi thừng trên miệng Cao Sơn Dương Tử, muốn nghe Cao Sơn Dương Tử nói gì.

- Đừng nghe Tú Mỹ nói lung tung, Tần Nguyên là công thần, không thể xúc phạm, hai đứa bé đó đã được Trường Điền đón đi, bọn chúng sẽ lớn lên bình an.

Nói xong câu này Cao Sơn Dương Tử nhắm mắt lại, như tất cả mọi chuyện không còn liên quan gì tới mình nữa.

Tú Mỹ thở dài:

- Miêu Thị nữ, xin ngươi giết công chúa đi, giữ lại cho công chúa chút tôn nghiêm cuối cùng, còn ta, cứ để cho Cầu Nhiệm Khách tiết hận, như thế ngươi bị xử phạt nhẹ hơn.

- Chúng ta là nữ nhân, sinh ra đã ở thế yếu, công chúa không phục, ta cũng không phục, cho nên muốn làm chuyện khiến nam nhân phải phục, giờ bọn ta đã thất bại, đó là do trời cao trừng phạt, dù bọn ta bố trí kín kẽ đến đâu, gần thành công thế nào, thất bại vẫn là bọn ta, ở cái thế giới này, làm nữ nhân thật vô vọng...

Hồ Đồng Hải uống say rồi, ba ngày mới chưa đi hết nửa chẳng đường biển Ma Quỷ, phía trước sẽ càng thêm n guy hiểm, nơi này có một cái vịnh nhỏ, sóng nhỏ một chút, mọi người đều kiệt lực cần nghỉ ngơi. Chỉ có Cầu Nhiệm Khách không biết mệt mỏi, nhìn thủ hạ nằm ngổn ngang trên thuyền, cười ha hả bế Yêu Cơ xuống khoang đáy, có trò chơi thú vị hơn mới được.

Đêm khuya, mặt trăng đỏ hiện trên biển, biển Ma Quỷ sóng ngợp trời, cá kiếm lao lên giữa đêm, Cầu Nhiệm Khách vào biển Ma Quỷ bặt vô âm tín...

Vân Diệp lật đi lật lại xem văn thư vô cùng huyền ảo này, nghĩ mãi không ra, vì sao Cầu Nhiệm Khách cố chấp vào biển Ma Quỷ? Nơi đó là tử địa.

Thôi kệ, chẳng cần quản nhiều làm gì, ra biển cần có giác ngộ phải chết, Vân Diệp trải giấy viết báo tang cho Lý Tịnh, y không cho rằng Ngũ nha đại hạm vào biển Ma Quỷ còn sống trở lại được, dù lạc trên hoang đảo cũng không thể cứu được, tự mình làm mình chết, không thể trách người khác.

Ung châu hiện đã là một tòa thành lớn, tường thành mở rộng ra ngoài tới hai dặm, Lưu Phúc Lộc không tầm thường, quản lý đâu ra đó, cứ tiếp tục thế này, sớm muộn Mông gia trại cũng thành thành vệ tinh của Ung châu.

Hầu phu nhân khí sắc rất tốt, tuy trâm gỗ áo vải, nhưng thân thể trông càng thêm khỏe mạnh, Vân Diệp luôn lấy làm lạ, phụ nhân Đại Đường rõ ràng khác với phụ nhân triều đại khác, trượng phu chết đi, hình như ai nấy đều trở nên lợi hại hơn, giống như Hầu phu nhân bây giờ.

***

CSDT định sẵn là nhân vật bi kịch rồi, nhưng mà Cầu Nhiệm Khách có vẻ mới là nhân vật bị dìm hàng ác nhất, điển hình đầu óc ngu xi tứ chi phát triển..

Chương 1186: Mơ và thật

Nhìn lão phu nhân xách một buồng chuối rất vất vả, Vân Diệp định đón lấy, nhưng bị từ chối:

- Không sao cả, lão thân quen việc này rồi, hiện ngươi thân phận đã khác, đừng đụng việc chân tay này, Hầu gia nhận ân huệ của ngươi nhiều rồi, sau này đừng quản nữa.

- Thẩm thẩm biết hôm nay ngươi sẽ tới chuyên môn giết một con gà, cũng hầm sắp xong rồi, về nhà ăn cơm thôi.

Vân Diệp không cưỡng cầu, tự lực cánh sinh là chút kiêu ngạo còn sót lại của lão phu nhân, y không muốn phá hoại, thế là dọc đường nói cười vào thôn.

Mông Na đang bê một cái bát lớn ăn cơm, thấy Vân Diệp tới hoan hô một tiếng bỏ bát xuống, sờ soạng ống tay áo của y, còn luôn mồm thúc giục:

- Mang tới không? Lấy ra đi? Ở đâu?

- Thứ cô muốn đều ở trong xe đằng sau, không ở trên người ta, người ta sao chứa được cối say? Cô cố ý sàm sỡ ta.

Vân Diệp phẫn nộ nói:

Hầu phu nhân cười rất vui vẻ, Vân Diệp cũng có lúc phải bó tay, đúng là hiếm có. Vân Diệp giải thích:

- Mông Na từ khi nhìn thấy cối say nước ở Trường An luôn muốn lắp cho trại một cái, cô ấy nói trong trại toàn phụ nhân, say gạo giã gạo quá vất vả, liền viết thư bảo tiểu chất mang một cái tới. May là tiểu chất chứ là người khác thì tức chết rồi, Ung châu có thợ đá, lại muốn mang từ Trường An tới, chẳng biết mệt chết bao nhiêu trâu ngựa.

Mông Na không thèm để ý tới Vân Diệp, nhảy tưng tưng như đứa bé tới đội xe, nàng muốn có cối say từ lâu rồi, chẳng cần động tay có thể xay ra thứ bột trắng xóa.

- Thứ này ở đây thực ra không có ích mấy, người ở đây đều ăn gạo, không ăn mỳ, có điều thế cũng tốt, có cối xay có thể xay chuối tiêu thành bột, cho thêm bột gạo rất ngon.

Hầu phu nhân hiện không còn dáng vẻ quý phụ năm xưa, hoàn toàn là bộ dạng nông gia tiểu hộ, có thể nhanh chóng thay đổi giá trị quan của mình thì thế nào cũng có thể sống thật tốt.

- Kiệt Nhi thành thân rồi, gần đây thư tới nói tức phụ đã mang thai, người cũng đã đưa về, thế là tốt, lão thân cứ lo nó nhung nhớ Tiểu Vũ không chịu thành thân.

- Khi ngươi đi mang theo Phượng nương, bọn ta không thể về kinh, nhưng Phương nương thì được, để Phượng nương ở lại Ngọc Sơn đợi sinh nở. Chỉ là phần mộ của Hầu thúc thúc còn mong ngươi chăm sóc một chút.

Nói tới đó mắt Hầu phu nhân ươn ướt, lấy tay lau, rồi gọi Phượng nương mau bê gà ra.

Nhìn Phượng nương một cái biết ngay là phụ nhân chăm chỉ, tướng mạo không xinh đẹp, chỉ ưa nhìn thôi, ngược lại lễ nghi chu đáo, dù sao cũng xuất thân thư hương, có điều bụng còn chưa lộ rõ, lúc này đi xa rất nguy hiểm.

Vân Diệp đem lo lắng nói ra, lão phu nhân cười:
- Người Hầu gia đâu yếu đuối như thế, theo ngươi cũng chẳng phải chịu tội, ta sẽ cho một vị di nương nữa theo nó về, dọc đường sẽ chăm sóc tốt.

- Ngươi cũng thấy đấy, rất nhiều gia thần gia tướng đi theo Hầu gia sống rất khổ, Hầu gia giao gió gặt báo, bọn họ đâu có tội gì, lão thân muốn làm chút kinh doanh tiếp tế bọn họ, người khác đi làm thì đám thúc bá huynh đệ không yên tâm, chỉ Phượng nương là được.

Vân Diệp gật đầu, ăn một hũ gà hầm, nhìn công tượng lắp cối say bên sông, lại muốn đi thêm nắm củi cho trưởng lão đã qua đời, ông già hiện trong sơn động, được quấn chặt bằng vải. Nghe nói Vân Diệp muốn gặp trưởng lão, lập tức có hai phụ nhân vào sơn động khiêng trưởng lão ra cho y xem, còn lấy củi của Vân Diệp đốt hun trưởng lão một lượt, Vân Diệp phát hiện ra lưu trình giống làm thịt hun khói.

Sau đó Vân Diệp dẫn Phượng nương về Ung châu, Hầu gia sống rất tốt, như vậy về Trường An có thể ăn nói với đám Lão Trình rồi.

Chiếc Đại Đế sau khi tu sửa xong không ngừng tuần tra trên biển, hiện muốn làm các thương cổ yên tâm, phải để họ không ngừng thấy bóng dáng oai hùng của nó.

Thuyền mới đang được đóng, Vân Diệp giao việc này cho Lưu Nhân Nguyện, hắn trời sinh thích thuyền thích biển, giao hết cho hắn là xong béng, thuyền mà hắn đóng ra Vân Diệp trông không hiểu, hình dạng kỳ quái, mặc kệ, thống lĩnh thủy sư Lĩnh Nam sẽ là hắn, hắn muốn trang bị cho bộ hạ ra sao là chuyện của hắn, Vân Diệp lười hỏi.

Thư của Tiểu Vũ đã tới ba ngày, mình sớm có chuẩn bị tâm lý đi Bắc Đình, tọa trấn binh bộ lâu như thế sao không biết chỉ An Tây và Bắc Đình là rối ren, phái người thư viện đi tra chuyện Lâu Lan, nói lên ắt sẽ có người thư viện tới An Tây hoặc Bắc Đình nhậm chức, chọn đi chọn lại, trừ mình ra còn ai nữa.

Vân Diệp cũng muốn về Lũng Hữu, về hoang nguyên kia, đó là mộng tưởng bao năm qua, mới đầu chỉ sợ người khác phát hiện bí mật của mình, hiện giờ không sao nữa, dù tới đó cũng không ai hỏi tới, Lê Đại Ẩn hẳn là nhóm người cuối cùng truy tìm lai lịch của mình, bao năm như thế, sự kiên nhẫn của Lý Nhị hẳn là đã bị mài mòn hết rồi.

Lý An Lan lần thứ ba tỉnh lại thấy Vân Diệp vẫn mở mắt nhìn nóc lều, trở mình nằm lên ngực y hỏi:

- Nghĩ gì thế? Không được nhớ tới ba người ở Trường An, hiện ở Ung châu chỉ được nhớ tới thiếp.

Ung châu nóng nực làm Vân Diệp càng thêm ngột ngạt, vỗ vỗ mặt Lý An Lan rồi khoác áo ngồi dậy, mò mẫm bóng tối tìm nước uống, Lý An Lan cũng khoác áo thắp nến, lo lắng nhìn Vân Diệp, nàng hiểu thói quen của trượng phu, tựa hồ có chuyện gì làm y không dứt bỏ được. - Ta không sao, chỉ là nóng quá không ngủ được, uống chút nước là ổn rồi, nàng ngủ đi, kệ ta, đây là bệnh cũ, nhớ tới cuộc sống trước kia ở Lũng Hữu không ngủ được.

Lý An Lan ôm tay Vân Diệp:

- Nếu có chuyện phiền lòng cứ nói ra, thiếp nghe, có người che sẻ tốt hơn, chàng cứ luôn gánh hết mọi chuyện.

- Nói thế nào đây, bản thân ta còn chưa rõ thì nói cho nàng thế nào, ta nằm mơ một giấc dài, hoặc hiện ta đang mơ, ta không rõ đâu là thực đâu là mơ, giống như trên đời này ta có hai người, một sống trong mơ, một sống trong hiện thực, nên ta không dám nhắm mắt.

- Sống tới giờ, ta đã phản bội quá nhiều, mất đi quá nhiều, nhưng tương ứng, ta cũng có được rất nhiều, cho nên ta rất muốn tới Lũng Hữu một chuyến, phải xác định được có phải mình sống trong mơ không. Bạch Ngọc Kinh, Bạch Ngọc Kinh, ta phải giải câu đố này, ta luôn thấy nó có liên quan tới ta.

Lý An Lan lấy làm lạ:

- Chàng vốn từ Bạch Ngọc Kinh ra mà, sao lại không nhớ nơi mình đã sống?

- Chỉ là ký ức không rõ ràng, ta không phân được rõ đâu là thật đâu là giả, còn nhớ lần đầu chúng ta gặp nhau không? Sự xuất hiện của nàng làm ta hoàn toàn lạc lối.

Thấy Lý An Lan mở to mắt hoang mang nhìn mình, lại vỗ má nàng:

- Ngủ đi, ta còn đang mơ màng, không nên khiến nàng cũng điên theo.

Nói rồi bế Lý An Lan lên, về giường trong sự vùng vẫy của nàng.

Lý Dung rất muốn biết mình rốt cuộc có phải nhi tử của phụ thân không, nó không muốn nghe phụ thân và mẫu thân nói, một cái họ Lý làm nó hoàn toàn mơ hồ, nó chuyên môn đi hỏi Hà gia đại nương tử bế nó từ bé, làm sao mới chứng minh được cha và nương thân là phu phụ.

Đáng thương cho Hà gia đại nương tử không thể nói hầu gia và công chúa tự ý gian díu, hàm hồ nói nam nữ ngủ cùng nhau là phu phụ.

Thế là trời vừa sáng Lý Dung liền tới thỉnh an cha mẹ, không đợi cha mẹ chuẩn bị đã đẩy cửa vào, thấy cha mẹ trên giường mới hài lòng lui ra, mình quả nhiên là con của cha mẹ, nhưng sao muội muội Vân Lộ họ Vân mà mình lại họ Lý?

Lý An Lan mặc xong y phục mắng Lý Dung một trận, nói nó lớn rồi, không thể lỗ mãng vào phòng cha mẹ, Vân Diệp không tán đồng.

__________________

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau