ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1176 - Chương 1180

Chương 1177: Trời sáng

Đánh lộn bậy thì một hải tặc có thể đối phó với hai quan binh, khi quan binh từ hỗn loạn bình tĩnh lại thì cuộc chiến nghiêng dần về phía họ.

Thuyền trưởng, giáo úy nỗ lực tập kết nhân thủ, trước tiên dọn sạch một chiếc thuyền, rồi tới chiếc thứ hai, khi Cao Sơn Dương Tử lên đất liền thì cuộc chiến đã ngả hẳn về một phía.

Thành Cửu nhắm mắt lại, nếu hạm đội của mình có thể đột kích thì lúc này bại trận là thủy sư Lĩnh Nam, trên biển truyền tới tiếng tù và trầm trầm, quan binh biết viện binh đã tới, đánh càng hăng, hải tặc bắt đầu bại trận.

Đãi ngộ của Lô Thừa Khánh rất tốt, nằm trên cáng được hai tên hải tặc khiêng đi, tuy toàn thân như con búp bê vải rách nát, nhưng mắt chớp không ngừng, nói rõ ông ta vẫn kiên cường sống.

Tuyền châu là một thành lớn, một nghìn phủ binh trọng điểm phòng ngự hải cảng, lần này biết tin biệt giá bị tập kích phản ứng đầu tiên là xin xuất binh.

Phủ binh là thời chiến làm lính, không chiến sự làm nông, lần trước Tuyền châu gặp chiến sự là trăm năm trước rồi, khi Đại Đường lập quốc chiến hỏa cũng chẳng lan tới đây. Lúc đó thứ sử cực kỳ sáng suốt, chỉ cần thay cờ một cái là ngăn được quân Đường ở ngoài thành.

Nếu một nghìn phủ binh này là của Quan Trung thì thứ sử tính tới tiến công chứ không phải phỏng ngự, tiếc rằng phương nam trăm năm không chiến sự, khi hải tặc ùn ùn kéo tới, giáo úy rút đao hô xung phong, tới khi chết hắn chỉ có một mình.

Tuyền châu biến thành thiên đường của hải tặc, cướp bóc đốt phá, còn gian dâm thì bọn chúng rất muốn làm, nhưng Cao Sơn Dương Tử không cho chúng thời gian, ả muốn gom toàn bộ người Tuyền châu lại, đám người này là hi vọng duy nhất.

- Công chúa, làm thế là vô ích, Đường luật quy định, quân đội không chịu uy hiếp, chủ tướng bị bắt, phó tướng thay thế, phó tướng bị bắt, đô úy lên thay, uy hiếp bọn chúng là vô dụng, càng khỏi nói đối diện là Vân Diệp cực kỳ hung ác.

Thành Cửu, Quỷ Trùng cùng đám đầu mục hải tặc đều vô cùng lo lắng, chỉ có Cao Sơn Dương Tử trấn tĩnh cười duyên:

- Cho nên ta mới bảo các ngươi bắt bách tính, ta muốn xem xem bọn chúng có bất chấp mạng người không? Quỷ Trùng, chúng ta lấy được rất nhiều dầu hỏa, rưới lên người chúng, trời sáng rồi, Vân Diệp hẳn cũng đã tới.

Khi chiến sự ở hải cảng lắng xuống thì trời cũng đã sáng, lửa trên chiến hạm được dập tắt, mặt biển nổi lềnh bềnh xác chết và mảnh gỗ vụn, một số chiến hạm không cứu nổi bị thuốc nổ làm nổ tan xác, một số do thuyền trưởng tuyệt vọng tự đốt, nên mảnh gỗ vụn phủ lớp dày trên mặt biển.

Hôm qua cảng Tuyền Châu buồm như rừng, nay khắp nơi thương tích, một số thuyền còn bốc khói, bầu trời biến thành màu xám xịt.

Chiếc Đại Đế gạt xác thuyền, chậm rãi đi vào cảng, Vân Diệp đứng trên sàn thuyền chơi đùa ngón tay nhìn hải cảng tan hoang. Lưu Nhân Nguyện rưng rưng nước mắt, những người còn lại đứng trên sàn thuyền nhìn phần còn lại của hạm đội vô địch thiên hạ, quan binh thủy sư Lĩnh Nam sống sót nhìn thấy cờ chữ Vân quỳ xuống khóc thảm thiết.

Mẹ nó ít nhất chết ba thành, còn thê thảm hơn lần đi Cao Ly lấy hài cốt, tổn thất này đã tốt hơn dự liệu của y.

Thả một chiếc thuyền nhỏ xuống, Vân Diệp xuống thuyền nhỏ, nói với ba người Bàng Ngọc Hải đang khóc tu tu:

- Đăng ký lại thủy sư Lĩnh Nam, tối nay ta muốn thấy tình hình tổn thất.

Tên phó tướng của Lô Thừa Khánh không chết, thiếu một cánh tay quỳ trên thuyền đợi Vân Diệp xử lý, quỳ cùng hắn còn có mười sáu Ngũ lễ tư mã và hơn trăm giáo úy lớn nhỏ.

Vân Diệp lên thuyền rất cẩn thận, như sợ chiếc giày mới của mình sẽ bị tro than làm bẩn, còn lấy khăn tay phủi bụi dính lên giày, nhìn đám người quỳ trên sàn thuyền, tới bên tên phó tướng hỏi: - Sao ngươi còn sống? Lô Thừa Khánh đâu? Có phải ông ta cũng còn sống?

Rồi nhìn thi thể nổi lềnh bềnh xung quanh:

- Sao kẻ đáng chết thì không chết, không đáng chết lại chết sạch?

- Vân hầu, đại tướng quân rơi vào tay địch, xin Vân hầu cứu viện, còn mạt tướng sẽ chết ngay bây giờ.

Tên phó tướng khấu đầu ba cái, lấy một con dào ra đâm vào huyệt thái dương, là võ tướng, hắn biết chết thề nào là nhanh nhất.

Vân Diệp không thèm để ý tới hắn, lại vỗ vai một tên Ngũ lễ tư mã:

- Ngươi phụ trách giám sát, vậy nói cho ta biết, ngươi phải chịu trừng phạt ra sao mới xứng với vong linh các huynh đệ trôi nổi trên biển?

- Ta biết chỉnh đốn quân kỷ lúc này không thích hợp, nhưng ta lo huynh đệ chết oan dưới biển oán hận, ngươi có nghe thấy tiếng kêu gào của họ không?

Ngũ lễ tư mã mặt trắng bệch, ấp úng hồi lâu mới nói:

- Hạ quan không sống được nữa, nhưng quyền xử phạt hạ quan không nằm trong tay Vân hầu, cần phải áp giải lên kinh, nghe bệ hạ xử lý.
Vân Diệp rút đao ra, vung một vòng chém bay đầu hắn, máu vọt vào mặt Vân Diệp, y vứt đao đi, rống lên với đám quan quân quỳ trên thuyền:

- Đây là thủy sư Lĩnh Nam bách chiến bách thắng à? Ai bảo các ngươi tùy tiện an bài người lên thuyền? Ai cho các ngươi tùy tiện nhận đồ ăn bên ngoài? Ai nói các ngươi vào cảng là quân hạm có thể bày chặt như thế?

- Nói cho ta biết, quy củ của thủy sư Lĩnh Nam sửa đổi từ bao giờ? Ai nói đại tướng quân có thể tùy tiện sửa đổi điều lệ? Các ngươi cho ta biết, ai gành được trách nhiệm này đây?

- Lô Thừa Khánh hay là tên ngũ lễ tư mã vừa bị ta chém? Hay là lũ ngu xuẩn các ngươi? Cao Sơn Dương Tử đang ở trên bờ, bắt hơn vạn người định mặc ta với ta, các ngươi nói xem ta phải đồng ý hay không?

- Con mẹ nó, lúc này còn dám nói với lão tử quyền xử phạt, khi làm hỏng quân kỷ thì các ngươi làm cái gì, cho các ngươi biết, lão tử không những giết các ngươi, mà người nhà các ngươi cũng không bỏ qua.

- Mấy năm trước quá ưu đãi với các ngươi rồi, kẻ nào kẻ nấy dùng lỗ đít thay cho mắt, giờ nhìn xem, bị một nữ nhân và một đám hải tặc làm biến thành cái gì? Con mẹ các ngươi sao không chiến tử hết đi, khi lão tử viết báo cáo cũng đẹp hơn một chút.

- Biết lão tử tới làm gì không? Là để cứu mạng chó của các ngươi, hai tháng qua lão tử đi hơn vạn dặm đường, đi ngày đi đêm vẫn chậm mất một bước.

Vân Diệp không nhịn nổi nữa, nước mắt chảy ra như suối, đám quan quân lớn nhỏ cũng gào khóc, không ngừng đập đầu xuống sàn thuyền, người chết toàn là huynh đệ, chỉ vì mình nhất thời sơ xuất, theo thói quen nghe lệnh từ bên trên tạo thành tai họa hôm nay.

Vân Diệp khóc một lúc rồi ngừng, gõ mạn thuyền hạ lệnh:

- Chọn năm nghìn người có sức chiến đầu theo ta lên bờ, số còn lại vớt thi thể huynh đệ, không được thiếu một ai.

Lập uy không thể thái quá, chém một hai kẻ cầm đầu là đủ rồi.

Cao Sơn Dương Tử còn ở trên bờ, nữ nhân này nắm đúng tâm tư của mình, không lao đầu vào chiếc Đại Đế mà đi bắt con tin, Vân Diệp rất mong đầu óc nữ nhân này bị hỏng bắt quan viên uy hiếp mình, nếu thế y có thể hạ lệnh tấn công không chút do dự.

Giờ thì khó chơi rồi, ả bắt bách tính, nếu là tướng quân khác, tình hình thế này cứ tấn công rồi đem thương vong bách tính nói là tổn thất chiến đấu, do quan phủ ra mặt phủ tuất, chỉ cần diệt được hải tặc là công lớn.

Vân Diệp không làm được, lúc này chỉ đành đi bước nào hay bước đấy, đám phủ binh chó má làm cái gì không biết, xong chuyện sẽ tìm đám vương bát đản đó tính xổ.

Cao Sơn Dương Tử ngồi trong lầu cao gần đường, nơi này địa thế rất tốt, tầm nhìn rộng, cách rất xa đã thấy cờ của Vân Diệp, khi ả thấy vô số giáp binh trên thuyền cập bờ liền hít sâu một hơi, đây là lúc khảo nghiệm Vân Diệp có phải là một tướng quân thuần túy hay không?

HẾT!

__________________

Chương 1178: Đàm phán vô thanh

Vân Diệp lên bờ xong làm chuyện đầu tiên không phải là bao vây Cao Sơn Dương Tử, mà là dựng công sự, không đề xuất nói chuyện, Cao Sơn Dương Tử cũng không đưa ra yêu cầu.

Công sự đầu tiên làm xong, bắt đầu công sự thứ hai, Cao Sơn Dương Tử không lên tiếng, nhưng đám hải tặc trở nên náo loạn, vì công sự làm bằng thi thể của đám hải tặc vớt từ dưới biển.

Năm nghìn người không thể vây được một vạn, Vân Diệp đành dựa vào trang bị hoàn mỹ làm đám hải tặc sụp đổ, hi sinh là khó tránh khỏi, Vân Diệp thầm thở dài, chỉ mong loại hi sinh vô nghĩa này ít đi một chút.

Y đột nhiên nghĩ tới cái gì gọi Nhân Hùng tới, dặn vài câu, Nhân Hùng chạy nhanh ra cảng, Lưu Nhân Nguyện nghe được lời Vân Diệp, muốn hỏi nhưng lại ngậm miệng.

Hơn một vạn người bị vây trong không gian hẹp tất nhiên có rất nhiều chuyện, bách tính Tuyền châu không dám có hành động gì, vừa rồi có vị phu tử vì tranh thủ quyền đi vệ sinh cho phụ nhân mà bị chém chết.

- Công chúa, các huynh đệ rất nóng nảy, đã có người xúi giục giết người, nói giết đám người này xong rồi vào núi làm sơn tặc.

- Thành Cửu, ta thấy đây là suy nghĩ của ngươi phải không, ngươi không thử nghĩ xem, chúng ta là hải tặc lại chạy lên núi, đại quân Đường quốc sẽ lập tức phong tỏa núi bắt người, khác gì tự tìm đường chết. Ngươi không thấy Vân Diệp không tiến công, mà từng bước tiến tới chính là muốn đuổi chúng ta vào núi à?

- Ta nói rồi, chúng ta muốn phát triển chỉ có thể hướng ra biển, chỉ biển khơi bao la mới đủ chỗ ẩn thân cho chúng ta.

Thành Cửu cười khổ:

- Hiện chúng ta không có lấy một cái thuyền, làm sao ra biển? Có chiếc thuyền nào thoát được sự tuy đuổi của chiếc Đại Đế? Ta mang tới năm mươi chiến hạm tốt nhất của chúng ta, chỉ hai canh giờ đã bị chiếc Đại Đế diệt sạch.

Cao Sơn Dương Tử cười quyến rũ, ngón tay trắng như cọng hành lướt qua má Thành Cửu, khẽ gõ trán hắn một cái:

- Ngươi đó, không biết suy nghĩ, mãnh tướng Lại Truyền Phong của Vân Diệp đã tới, hắn đang chỉ huy đằng kia, thủ hạ không phải đám loạn quân y phục xộc xệch hôm qua mà võ sĩ khôi giáp sáng choang, nhân số bọn chúng không đông bằng chúng ta, nhưng chúng ta không phải là đối thủ. Vì sao Vân Diệp không tấn công, một là muốn đuổi chúng ta lên núi, nguyên nhân khác là y không dám, ta rất hiểu vô cùng tàn nhẫn với chúng ta, nhưng với con dân quốc gia lại vô cùng từ bi.

- Khi ta ở Trường An có nghe kể một chuyện về y. Một hôm Vân Diệp kiệu đứa con bảo bối qua một con sông nhỏ, sông chỉ có cái cầu độc mộc, khi y lên cầu gặp một lão nông gánh phân ở giữa cầu, lão nông không nhận ra Vân Diệp mặc áo vải gai, chửi bới bảo y xéo đi, ngươi nói xem Vân Diệp làm thế nào? Phải biết rằng hộ vệ của y theo đằng sau.

Thành Cửu không hiểu nói:

- Còn làm gì nữa, một lão nông gặp hầu tước tất nhiên phải nhường đường, không thì tát cho rơi xuống sông là được.

Cao Sơn Dương Tử lắc đầu:

- Đó là nguyên nhân vì sao ngươi không thành được nhân vật lớn, khi đó Vân Diệp chửi nhau với lão nông, tới khi chửi thắng mới lui lại nhường đường. Thành Cửu, đó chính là Vân Diệp, có số bách tính này, chúng ta đòi thuyền, y cũng ngoan ngoãn cho chúng ta thuyền.

Mặt trời lên tới ba cây sào, bách tính bị Cao Sơn Dương Tử bắt dần dần náo động, người lớn không ăn một hai bữa còn chịu được, trẻ con lập tức gào khóc. Cao Sơn Dương Tử không hạ lệnh đàn áp mà nấp sau cửa sổ nhìn phản ứng của Vân Diệp, ả không tin Vân Diệp không nghe thấy.
Quả nhiên một thiếu niên áo xanh đánh một cỗ xe ngựa lớn tới, tay vẫy vãy một lá cờ trắng, Cao Sơn Dương Tử hạ lệnh mang hắn tới chỗ mình.

Thiếu niên bước chân vững vàng, tới trước mặt Cao Sơn Dương Tử thi lễ chu đáo:

- Hầu gia ta nói cho trẻ con đói bụng chút thức ăn, đầu lĩnh còn dựa vào số bách tính này để sống, ta nghĩ đầu lĩnh sẽ không bạc đãi họ.

Cao Sơn Dương Tử hứng thú nhìn thiếu niên, lấy ngón tay búng áo hắn:

- Ngươi tới từ thư viện Ngọc Sơn phải không, đệ tử danh môn quả nhiên bất phàm, ở hiểm địa mà không kinh, biết chết mà không sợ. Chẳng lẽ nhân tài Đại Đường nhiều tới mức có thể tùy ý chà đạp rồi?

- Thư viện Ngọc Sơn tổng cộng hơn hai nghìn ba trăm học sinh, Bàng Ngọc Hải là kẻ vô dụng nhất, nên làm việc nguy hiểm này. Ở thư viện ta cũng chuyên môn gánh nước.

Thành Cửa kéo cổ áo Bàng Ngọc Hải, chỉ thấy vai hắn đầy vết chai, đúng là dấu vết do thường xuyên gánh nước mà ra.

Cao Sơn Dương Tử cũng lười hỏi, xua tay bảo Bảng Ngọc Hả đem thức ăn đã qua kiểm nghiệm cho đám trẻ con ăn, người thư viện đều cố chấp, Cao Sơn Dương Tử biết rõ, thấy hắn tự mình đưa thức ăn cho đám trẻ con cũng không ngạc nhiên, chỉ là khi Bàng Ngọc Hải định rời đi thì bị Thành Cửu lạnh lùng từ chối, chỗ này chỉ cho vào, không cho ra.

Bàng Ngọc Hải quay lại đám đông, thứ sử Tuyền châu bị giam trong tiểu lâu, may còn mấy viên tiểu lại, hắn nhỏ giọng dặn vài câu rồi kiếm một góc ngồi xuống, bên cạnh là ngòi nước rất thường thấy ở Tuyền châu, người Tuyền châu dựa vào nó cung cấp nước sạch thường ngày.

Một tên hải tặc không chịu nổi không khí quỷ dị này, vừa mới đứng lên thì bị nỏ bắn xuyên cổ, đám hải tặc còn lại thất kinh, vội vàng nấp đi, dù thế vẫn có cung nỏ liên tục bắn tới, xuyên quâ thân thể lộ ra ngoài của chúng.

Cao Sơn Dương Tử nhíu mày, Vân Diệp làm thế chỉ ép mình giết người, chẳng lẽ y không muốn gánh tội danh giết bách tính, nên mượn tay mình phá vỡ cục diện? - Quỷ Trùng, lấy mấy phụ nhân ra, chỉ cần Vân Diệp bắn tên tới thì giết số phụ nhân này.

Vân Diệp thấy mười mấy phụ nhân gào khóc bị đưa ra giữa đường, đám phụ nhân nhìn thấy nỏ tám trâu thì liều mạng lùi lại, nhưng đám hải tặc không hề thương xót, đã ngã xuống đường.

Phía thủy sư Lĩnh Nam vang lên tiếng trống, đó là trống tiến quân, thuẫn binh cầm thuẫn lớn, gác trường mâu trên khe thuẫn xuất hiện, bước chân chỉnh tề hướng về phía tiểu lâu.

Cao Sơn Dương Tử mặt trắng bệch, ả không ngờ Vân Diệp lại có toan tính này thật, nếu mình ra tay trước, y có cớ xông tới bất chấp sống chết của bất kỳ ai.

- Chuẩn bị đuốc, nếu quân của Vân Diệp vượt qua vạch trắng lập tức ném đuốc, chúng ta không sống được thì toàn bộ Tuyền châu cũng chết cùng.

Một hàng, hai hàng, ba hàng thuẫn binh vượt qua số phụ nhân nhắm mắt chờ chết, khi sắp vượt qua vạch trắng thì dừng bước, hô lớn ba lần "Giết! Giết! Giết!" Trường mâu cũng đâm ra ba lần.

Bị khí thế này trấn áp, tay Thành Cửu run lên, đuốc trong tay rơi xuống, thấy sắp rơi vào đám người thì một thanh trường đao đánh bay, rơi xuống đất trống.

Trường đao do Cao Sơn Dương Tử ném ra, ả phẫn nộ từng mắt với Thành Cửu, khi Thành Cửu nhìn ra ngoài thì phát hiện thuẫn binh quay về chỗ cũ, nhưng đám phụ nhân trên mặt đất không thấy đâu.

- Mục đích của y vẫn là bách tính, thế là tốt, từ giờ không được lạm sát, kẻ làm trái, chém!

Cao Sơn Dương Tử cao giọng hạ lệnh, Bàng Ngọc Hải nghe thấy viết câu này lên tờ giấy nho nhỏ, cho vào ống trúc, thả xuống ngòi nước.

Một mũi tên mang theo tiếng gió ghim vào ở sổ, đuôi tên còn rung rinh, buộc tấm vải nhỏ, Cao Sơn Dương Tử lệnh người lấy xuống, mở ra xem, bên trên viết một câu của Vân Diệp:" Ngươi muốn gì?"

Cao Sơn Dương Tử viết một chữ " Thuyền!"

Lưu Nhân Nguyện nhận được tấm vải bắn về, giao cho Vân Diệp, Vân Diệp không nhìn trực tiếp ra lệnh:

- Nói với cả chỉ có một chiếc, dùng nỏ tám trâu bắn.

Lưu Nhân Nguyện viết câu trả lời xong buộc lên đục công thành, phất tay, mũi tên đùng một tiếng bắn vào tiểu lâu, tên hải tặc nấp sau tiểu lâu bị bắn xuyên người...

__________________

Chương 1179: Ngoài dự liệu

Thành Cửu khiếp hãi lấy tấm vải, liếc qua một cái rồi báo cáo:

- Công chúa, y chỉ cho một chiếc thuyền, hơn vạn huynh đệ phải làm sao? Còn có sáu nghìn người già yếu bị chúng giam trong quân doanh, công chúa, chúng ta không nên quay về, không nên quay về.

- Lô Thừa Khánh chó má hại chúng ta, đây là cái bẫy, đám huân quý đấu nhau, lấy chúng ta làm ma thế mạng. Lô Thừa Khánh không đấu lại được Vân Diệp, bị y tính kế, thật độc, tên khốn đó mới là hải tặc, vì phú quý, vì đấu đá mà hơn vạn người mất mạng. Công chúa, chúng ta đi thôi, rời xa bọn chúng, tới Thiên Trúc, tới Đại Thực, vĩnh viễn không về nữa..

Cao Sơn Dương Tử nhíu mày:

- Ném đầu chủ bạ Tuyền châu xuống, nói nếu trước khi trời tối không cho năm mươi chiếc thuyền cùng phá hủy chiếc Đại Đế thì chúng ta không đàm phán nữa, y đợi nhặt xác tất cả mọi người đi. Tú Mỹ, lần này ngươi đi biểu thị thành ý của ta.

Tú Mỹ khi gặp được Vân Diệp thì toàn thân bị Lưu Tiến Bảo sờ khắp rồi, hắn "cẩn thận" kiểm tra ba lần mới quyến luyến cho Tú Mỹ vào.

- Công chúa nói, trước khi trời tối cho bọn ta năm mươi chiếc thuyền, hủy chiếc Đại Đế, ai đi đường nấy không hại tới nhau. Ngoài ra công chúa trừng phạt sự vô lý của ngươi, lệnh ta mang đầu chủ bạ Tuyền châu tới.

Tú Mỹ mở hộp ra, đặt lên bàn của Vân Diệp:

Vân Diệp liếc qua đầu người trong hộp, tiếp tục ăn hết cơm mới dùng trà súc miệng, nói:

- Lô Thừa Khánh trong tay các ngươi à? Chẳng lẽ ông ta không nói ta không có nghĩa vụ với quân dân Tuyền châu? Ta chỉ muốn đòi lại công bằng, cứu bách tính Tuyền châu hay không cũng được, ngươi nói với Cao Sơn Dương Tử, ta cho ả mười cái thuyền, mang được bao nhiêu người là bản lĩnh của ả, còn lại ta muốn đem chúng tế cờ, đó là giới hạn cuối cùng của ta, đi đi, kỳ hạn của ta cũng là trước khi trời tối.

- Khi trời tối đại quân của Phùng Áng sẽ tới, ông ta mới là chính chủ, các ngươi đi mà đàm phán tới ông ta.

Tú Mỹ rời lều soái của Vân Diệp, tới thẳng tòa tiểu lâu kia, Phùng Áng bê bát cơm từ lều sau tới, ngồi xuống tiếp tục ăn, thấy Vân Diệp mặt rầu rĩ, khuyên:

- Chẳng phải chuyện to tát, tên chả bạ kia giờ không chết, về sau lão phu vẫn chặt đầu hắn, ngươi định đột kích hải tặc từ ngòi nước? Tên học sinh kia của ngươi dùng ngòi nước đưa ra hơn trăm đứa bé rồi, đợi thêm có tốt hơn không? Ả hải tặc đó rưới dầu hỏa lên người bách tính, chỉ cần một ngọn đuốc là tất cả thành tro, làm thế quá mạo hiểm.

- Bàng Ngọc Hải là người giỏi tổ chức đám đông nhất trong số học sinh thư viện, ta đoán lúc này hắn đã tổ chức được một nhóm người rồi, kết thúc sớm vẫn hơn, trì hoãn nữa đám hải tặc sẽ phát cuồng, khi đó tử thương càng lớn, đây không phải là vài người mà là cả vạn người, muốn rút lui không phải chốc lát là xong, nếu xảy ra hỗn loạn, người bị dẫm đạp chết còn nhiều hơn bị hải tặc giết.

Phùng Áng tới làm đảo lộn cán cân lực lượng, lúc này nhất định cần tập trung lực lượng mạnh nhất đánh tan hải tặc, cứu càng nhiều người càng tốt. Phùng Áng chuẩn bị lẻn từ ngòi nước vào, kiếm cơ hội giết chết Cao Sơn Dương Tử, tới khi đó hải tặc quần long vô thủ sẽ bại trận.
Thời gian này thuẫn binh vẫn chầm chậm áp sát tiểu lâu, đất trống đằng sau tiểu lâu là mục đích của bọn họ, để bảo hộ bách tính chạy ra ngoài, cần dùng thân thể mình làm tường sắt, còn phải kiêm trì một canh giờ. Đây là nhiệm vụ không phải con người có thể hoàn thành, không ai có thể mặc thiếp giáp bốn mươi cân cầm thuẫn hai mươi cân một canh giờ.

Cao Sơn Dương Tử sau khi nghe thấy Tú Mỹ báo cáo liền rơi vào trầm tư, dụng tâm của Vân Diệp rất ác độc, mười cái thuyền chỉ mang đi được tối đa tám nghìn người, còn lại sẽ chết, tin tức truyền ra nhất định sẽ có nội chiến.

Ả muốn phong tỏa tin tức, nhưng Vân Diệp không muốn, quân sĩ giọng khỏe hô liên hồi, nội dung là cho mười cái thuyền, thả một nhóm, có nợ tính toán sau.

Lời này tức thì khiến toàn bộ hải tặc hoảng loạn, một số kẻ thông minh nhân lúc đường lui chưa bị chặn chui vào bụi cỏ trốn đi, bọn chúng cho rằng chỉ cần rời khỏi vòng xoáy này là có thể sống sót, không biết rằng phủ binh bốn phương tám hướng đang đổ tới Tuyền châu, không xới tung nơi này tám lần không thôi.

Cao Sơn Dương Tử thở dài, gật đầu với Quỷ Trùng, hắn lập tức ra cứa cổ ba tên đầu mục hải tặc hò hét tợn nhất, nguy hiểm phải khống chế trong phạm vi của bản thân có thể khống chế.

Đầu người chết làm đám hải tặc sắp phát cuồng bình tĩnh lại, nhưng lúc này một mũi tên quỷ dị xuyên qua khe cửa bay vào, đâm thẳng vào ngực Cao Sơn Dương Tử, mũi tên phát ra âm thầm, khi Cao Sơn Dương Tử phát hiện ra chút hàn quang, miễn cưỡng né chỗ yếu hại thì cánh tay bị bắn xuyên qua.

Tiếng la hét vang lên, vô số thuẫn binh xông vào, Bàng Ngọc Hải hô lớn:

- Cao Sơn Dương Tử chết rồi.

Tức thì đám hải tặc sững sờ, trong thời gian ngắn ngùi đó, bách tính ở quảng trường cởi y phục, dốc sức chạy về phía thuẫn binh.
Cao Sơn Dương Tử vung đao chém đứt đuôi tên, ném trường đao, rút tên khỏi cánh tay, lấy lụa hồng quấn lại, nhặt đao lên, mặt đanh lại, nói với Quỷ Trùng:

- Châm lửa.

Lời này hơi muộn rồi, vô số ngọn đuốc đã được ném xuống, Quỷ Trùng và Thành Cửu như hai tên ác ma, chẳng những ném đuốc mà bản thân cũng nhảy xuống.

Phùng Áng cười dài, trường cung rung lên, mỗi lần bắn là một tên hải tặc bị xuyên qua, Thành Cửu ở lưng chừng không thất kinh, thấy Phùng Áng cười gằn với mình, kéo Quỷ Trùng ra trước mặt, lúc này mạng ai cũng không quan trọng bằng mạng mình.

Tên của Phùng Áng lực mạnh, chẳng những bắn xuyên Quỷ Trùng, còn đâm vào bụng Thành Cửu, Thành Cửu hét lớn vận toàn lực đẩy Quỷ Trùng ra, rơi xuống đất lăn vài vòng lại xông vào tiểu lâu.

Mảnh đất trống này đám người đã thành ruồi không đầu, không biết chạy đi đâu, một tên tiểu lại đứng ra hô cứu, chớp mắt bị đám đông hoảng loạn xô ngã, mới đầu còn kêu gào, ngày càng nhiều cái chân dẫm lên người, dần dần im thít.

Đám hải tặc tuyệt vọng hiện chỉ muốn giết người, đám đông gục cả mảng, vì thế càng thêm kinh hoàng, Bàng Ngọc Hải bất lực bỏ chỉ huy, hiện đám đông chỉ biết chạy theo bản năng, giống như bầy ngựa bị kinh hãi trên thảo nguyên, đã không biết sử dụng đầu óc n ữa.

Lúc này Bàng Ngọc Hải đã hiểu tiên sinh nói nhân tính không thể lường được là sao, nếu bọn họ có thể trấn tĩnh chạy về hướng thuẫn binh, nhất định không có quá nhiều người tai ương, nhưng bọn họ chẳng những dẫm chết quan lại dẫn đường, còn dẫm chết cả thuẫn binh cứu mình, mặt họ vặn vẹo, hai mắt đỏ rực, rõ ràng phía trước là đống lửa cũng lao qua mà không hề sợ hãi...

Một đám hải tặc chạy về phía Bàng Ngọc Hải, bọn chúng không còn nơi để đi, chạy loạn không khác gì bách tính, Bàng Ngọc Hải kiếm cỗ thi thể, bôi máu tươi lên mặt, thè lưỡi trồn vào một góc khuất, tránh bị loạn tiễn bắn trúng, còn kéo thi thể to béo che lên người, thế này hẳn là an toàn rồi.

Đại quân không ngừng tràn vào, đánh tới tiểu lâu nhưng không thấy bóng dáng Cao Sơn Dương Tử, ngay cả thị nữ cùng hải tặc thân cận của ả cũng không thấy đâu.

Mất tích còn có hơn ba trăm trẻ nhỏ và phụ nhân trong miệng Bàng Ngọc Hải, quan lại trọng yếu của Tuyền châu và Lô Thừa Khánh.

- Tìm, nhất định phải tìm cho ra.

Vân Diệp bất chấp bộ hạ đang kích chiến, quát tháo với bộ hạ, thi thể khắp nơi làm y có cảm giác thất bại chưa từng có.

__________________

Chương 1180: Vương gia lợn béo

Cao Sơn Dương Tử không đi xa, ở ngay phủ thứ sử bên cạnh, đại quân tức tốc bao vây phủ, trên đại môn treo một người, một trung niên to béo thấy Vân Diệp liền ục ịch chạy tới:

- Vân hầu, Vân hầu đừng tấn công, vương gia ở bên trong, tên Lô Thừa Khánh chó chết tiết lộ với nữ hải tặc, nếu ngài tấn công, người đầu tiên bị chặt đầu là vương gia.

Giang vương Lý Nguyên Tường là nhi tử thứ hai mươi mốt của Lý Uyên, là sản vật sau khi Lý Uyên bị Lý Nhị giam lỏng, năm nay mới mười ba tuổi, vào thư viện vì quá ngu xuẩn bị Lý Cương không chút khách khí đuổi đi.

Mặc dù mới mười ba tuổi nhưng rất giỏi ăn, kỷ lục ăn thịt kho tàu do hắn sáng tạo ra, một mình ăn hết khẩu phần mười người, ngoài ăn thì sở trường là ngủ. Lý Cương mới đầu thấy hắn đáng thương, quyết tâm dạy dỗ để tương lai hắn có thể tự lập, không ngờ khi được Lý Cương dạy riêng thì hắn lăn ra ngủ, không chút hối cải, bị Lý Nhị gọi là cục đá ương ngạnh.

Có điều tên này cũng có ưu điểm, là tốt tính, gặp ai cũng cười, bị học sinh khác trêu chọc cũng cười, làm học sinh bần hàn sinh lòng thương xót, trong đó có người tên Bành Độ nói với hắn:

- Ta cả đời không muốn rời quê nhà Việt châu, cũng không có hùng tâm tráng chí, chỉ muốn phụng dưỡng cha mẹ tới già, nếu vương gia có thể xin làm Giang vương vùng Mân Việt, ta sẵn lòng làm chúc quan cả đời không rời vương gia.

Việt châu là nơi nghèo khó, không ngờ Lý Nguyên Tường lại đi xin Lý Nhị phong làm Giang vương thật, Lý Nhị đồng ý, vì yêu cầu này không quá đáng.

Lý Nguyên Tường là kẻ vô dụng chỉ biết ăn với ngủ, nhưng Bành Độ là nhân vật lợi hại, hơn nữa còn nói là giữ lời, từ chối trung xu chiêu nạp, theo Lý Nguyên Tường tới Việt châu, làm Phòng Huyền Linh giận đập vỡ chén.

Lý Nguyên Tường mười một tuổi làm Giang vương, chỉ hai năm dân sinh Việt châu đã chỉ kém hơn Hàng châu, chỗ bọn họ dựa vào thương mại qua lại mật thiết với Tuyền châu. Một kẻ chỉ ăn với ngủ nên chi tiêu không nhiều, Bành Độ nuôi hắn như lợn, toàn bộ quyền lực nắm trong tay hắn, nên nói hắn là Giang vương còn hợp lý hơn, Lý Nhị biết nhưng chưa từng truy cứu, vì để Lý Nguyên Tường quản lý thì Việt châu gặp họa, mà Bành Độ là điển hình của hiếu thảo, bản thân cũng không lạm dụng quyền lực.

Lợn béo có thể giết, nhưng Lý Nguyên Tường thì không thể, Vân Diệp dám khẳng định, nếu Lý Nguyên Tường chết, áp lực của Lý Nhị sẽ cực lớn, bản thân y cũng gặp xui xẻo, vô cùng xui xẻo.

Hỏi quản gia vương phủ được thả ra mới biết Lý Nguyên Tường tới Tuyền châu là chọn quà cho đại thọ của Lý Nhị, lý do này không ai nói được gì.

- Vân hầu, dù ngài coi thường vương gia ta, nhưng hơn ba trăm đứa trẻ cũng bỏ mặc? Ba trăm phụ nhân cũng bỏ mặc? Cả quan viên lớn nhỏ của Tuyền châu cũng bất chấp? Nữ hải tặc đó nói hiện giờ ngài lửa giận ngợp trời, hẳn tính mạng hơn vạn tên hải tặc chưa đủ làm ngài nguôi giận, ả cho ngài một đêm suy nghĩ, hiện trong phủ chỉ còn hơn ba nghìn hải tặc, ngài cho mười chiếc thuyền, phá bỏ bánh lái chiếc Đại Đế, ả lập tức rời đi, đồng thời thề vĩnh viễn không bước qua eo biển nửa bước.

Vân Diệp cười lạnh, tóm cổ quản gia:

- Món nợ của thủy sư Lĩnh Nam, của bách tính Tuyền châu, ả cho rằng có thể tùy ý xóa đi à? Ả không vào eo biển thì lão tử đi tìm, ngươi đi nói với ả, thuyền ta cho ả, bánh lái chiếc Đại Đế sẽ phá, mau xéo khỏi Tuyền châu cho lão tử, ta chỉ mong lúc này trong phủ có một mình vương gia, như vậy ta có thể xua quân giết sạch bọn chúng.

Sát khí của Vân Diệp làm quản gia ngạt thở, gật đầu bò vào phủ, tên này là người trung thành, vì chủ tử phế vật mà mạng cũng không cần.

Chẳng bao lâu Thành Cửu bụng quấn vải tắng đi ra, chắp tay với Vân Diệp:

- Vân hầu, tại hạ theo ngài ra hải cảng xem ngài phá bánh lái chiếc Đại Đế, phá xong công chúa lập tức lên t huyền, ba canh giờ sau bọn ta sẽ thả người trong phủ ra, người để lại mặc ngài xử trí. Vân Diệp chẳng buồn nói chuyện với hải tặc, phẩy tay giao cho Lưu Nhân Nguyện, bản thân ngồi trước cửa phủ thứ sử, đợi Lý Nghĩa Phù bẩm báo tình hình thương vong.

Một canh giờ sau Lý Nghĩa Phù và Bàng Ngọc Hải toàn thân máu me tới bẩm báo, bách tính Tuyền châu tử thương ngàn người, còn tướng sĩ của mình tử thương hơn ngàn người, con mẹ nó đúng là tai nạn.

Đám hải tặc bị bắt bị Lại Truyền Phong dùng xích sắt trói mười tên một tổ đưa ra hải cảng, đợi vận chuyển tới đảo Con Cua, lần này Vân Diệp không định tha cho bất kỳ tên hải tặc nào.

Bánh lái chiếc Đại Đế tháo ra thì dễ, lắp vào cực kỳ phức tạp, phải kéo vào ổ thuyền tiến hành, dù thợ thuyền không ăn không ngủ cũng phải mất ba ngày mới lắp xong. Cao Sơn Dương Tử lựa chọn phương thức tiện lợi nhất giải trừ nguy cơ lớn nhất, ba ngày sau, chiếc Đại Đế muốn tìm mười chiếc thuyền hải tặc ở biển khơi mênh mông là không thể.

Trời tối, Thành Cửu trở lại, chẳng bao lâu Cao Sơn Dương Tử dẫn đại đội hải tặc từ phủ thứ sử đi ra, khi qua trước mặt Vân Diệp uyển chuyển thi lễ:

- Lần này Vân hậu bị kẻ tầm thường làm hỏng chuyện, tiểu muội may mắn đánh ngang tay, lần sau tranh phong trên biển, ai sống ai chết nghe thiên mệnh vậy.

Vân Diệp âm trầm nhìn Lô Thừa Khánh trong đội ngũ của Cao Sơn Dương Tử:

- Ngươi là công gia, chẳng lẽ bất chấp già trẻ trong nhà, chuẩn bị theo địch?

Lô Thừa Thành tiều tụy cực điểm cười thảm:

- Tự tự cho mình là thông minh, nay gieo gió gặp bão, Lô gia chết chắc rồi, họa tày trời này, dù lấy tính mạng toàn bộ Lô gia cũng không đủ bù. Lần trước bệ hạ diệt Lô tộc, ta vì là họ xa nên thoát nạn, lần này không còn cơ may nào nữa, dù ta không chết cũng có vố số người khiến Lô gia bị diệt môn, nếu đã thế, vì sao ta không trốn xa một chút, lấy vợ sinh con, chết rồi còn có thể gặp liệt tổ liệt tông. Vân hầu thương hại tha cho ta được không? Vân Diệp nghe mà mà sống lưng phát lạnh, một kẻ ích kỷ đến thế đúng là chưa từng có, để mặc già trẻ trong nhà chết, chỉ cần bản thân sống là được.

Giết một con chó chỉ làm mình bẩn tay, xua tay bảo ông ta xéo cho nhanh, Cao Sơn Dương Tử không dùng chiến hạm Vân Diệp cấp mà tự chọn mười cái, tức tốc lên thuyền giương buồm đi xa, Vân Diệp không hề ngăn cản, nhưng nhìn theo mỉm cười.

Vân Diệp không đợi ba canh già, nhanh chóng vào phủ thứ sử, vào cửa thấy mọt đống tử thi trong sân, toàn là người Oa, phụ nhân và trẻ nhỏ bị trói chặt ném ở góc tường, trên tường viết một hàng chữ:" Kính ngươi là người tốt, để lại cho ngươi lễ vật!" Ký tên Cao Sơn Dương Tử.

Vân Diệp lấy trong lòng ra một cái đồng hồ cát, nhìn cát chảy xuống, lẩm bẩm:

- Ta là người tốt sao, vì sao ta không thấy thế?

Đại sảnh có một cái bàn cực lớn, bên trên ê hề thức ăn, một thiếu niên đang ăn uống nhồm nhoàm, Vân Diệp ngồi xuống cầm cái móng gió lên chém giết, tên béo vừa ăn vừa lúng búng nói:

- Cô vương biết Vân hầu không bỏ cô vương, ngươi là người lương thiện nhất thiên hạ, khi ở thư viện cô vương đã biết rồi, ha ha ha, là cô vương nói tốt mới khiến Oa nữ kia không giết người, cũng do cô vương bảo Lô Thừa Khánh nên đi theo ả, hai ngày qua mọi người giết chóc tới chùn tay rồi phải không, cứ thế này mọi người cùng tốt có phải hay không.

- Có điều Vân hầu à, ngươi có cách cứu mạng viên quản gia kia của ta không? Ta chấp nhận sau này giao dịch với Oa nữ kia, còn có giấy đảm bảo, Vân hầu có thể lấy lại hết về không? Đó toàn là kế quyền biến để cứu nữ nhân và trẻ nhỏ thôi, có điều nếu bị hoàng huynh ta biết thì ta xui xẻo to, chuyện này Vân hầu phải giúp ta nhé.

Vân Diệp kinh ngạc nhìn tên béo như tòa núi thịt, y đột nhiên thấy mình hình như nhìn nhầm người rồi, tên khốn này là kẻ giả heo ăn thịt hổ.

Vương gia béo ngẩng đầu lên thở dài:

- Sư tử đá của Vân hầu còn có thể bay lên đè chết người, ta nghĩ bất kể Oa nữ kia chọn chiếc thuyền nào thì cũng chìm phải không? Nói đi chứ, há hốc mồm ra làm cái gì?

- Mười cái thuyền đó không chìm, chỉ biến thành mảnh vụn thôi.

- Nổ à? Đáng thương cho viên quản gia kia của ta quả nhiên không về được nữa…

Nho giáo tạo nên một sản vật đặc sắc của Trung Quốc, đó là ngụy quân tử, quân tử rởm, quân tử Tàu.

__________________

Chương 1181: Kế quyền biến

Vân Diệp đặt đồng hồ cát lên bàn, hai canh giờ trôi qua, cát chỉ chảy rất ít, Lý Nguyên Tường ghé mặt béo ú tới, cẩn thận hỏi Vân Diệp:

- Vì sao sắp đặt thời gian dài thế? Ngươi không sợ có chuyện ngoài dự liệu à?

Vân Diệp đặt móng giò xuống:

- Thói đời này ngày càng khó sống, tên ngu xuẩn như ngươi cũng biến thành người thông minh, nữ nhân kiêu hùng như Cao Sơn Dương Tử càng không thể xem thường, ta dám cược, nữ nhân kia chỉ cần ra biển là lập tức lên thuyển nhỏ, để thuyền lớn kéo đi, đó là cách dự phòng vạn nhất.

- Phải bảy tám canh giờ qua đi ả mới thấy an toàn, mới lên thuyền, khi đó thuốc nổ mới có hiệu quả. Thủy sư Lĩnh Nam còn lại chưa tới ba mươi chiếc thuyền có thể giương buồm, hơn nữa qua trận chiến vừa rồi, vũ khí trên thuyền đã tiêu hao bảy tám phần, Tuyền châu lại thành đống hỗn độn, không thể bổ xung, đánh trơ mắt nhìn nữ nhân đó rời đi, ta không cam lòng.

Lý Nguyên Tường lấy tay đập đồng hồ cát, nhưng thấy không làm cát chảy nhanh hơn, vỗ bụng nói:

- Đó là vấn đề của ngươi, nói trước, trong tấu chương không được nhắc tới ta, coi như ta chưa từng tới, chỉ cần thấy Nhị ca ta là chân ta run hết lên rồi.

- Lý sư già như thế tự mình dạy ngươi, ngươi lại bỡn cợt lão nhân gia, dù bệ hạ tha cho ngươi, thư viện cũng không dễ dàng tha cho ngươi, hành vi này của ngươi ở thư viện sẽ bị phạt đắp giả sơn, ngươi tự làm hay để ta phái người bắt ngươi đi?

Không ngờ Lý Nguyên Tường cảm kich chắp tay với Vân Diệp:

- Đó là chỗ ta cảm kích thư viện, mẫu thân ta thân phận thấp kém, sinh ra ta là chuyện bất ngờ, có chút thông minh vặt phải giấu đi, tránh để người ta nghĩ ta có hùng tâm tráng chí gì, ăn béo như thế là do mẫu thân ta nhồi, không ăn được vẫn ép ta ăn, đó là cách mẫu thân ta bảo vệ ta, người cho rằng béo tốt trông ngu hơn.

- Ta thực sự rất thích đọc sách, nhưng căn cơ ta thấp, đành phải đóng giả kẻ ngu.

- Lý Cương tiên sinh là đại tông sư, mắt chuẩn vô cùng, nhìn ra tình cảnh của ta, nên lão nhân gia mới tự mình muốn dạy, thực ra lão nhân gia không dạy gì cả, bảo ta cả ngày đi theo là để ta bớt được vài trận đòn, ta muốn sống thư thái thì phải sớm ngày tới đất phong, nên đá ta khỏi thư viện làm ta mới mười một tuổi đã được phong vương rồi.

- Ta cảm kích lão tiên sinh còn không hết, làm gì có chút bất kính nào, cho nên ngươi trừng phạt là hoàn toàn vô lý.

Tên béo bi thương rơi lệ, có thể nhìn ra hắn vô cùng tốn kính lão tiên sinh, sinh ra trong hoàng gia chắc gì đã là may mắn.

Xử lý xong chuyện ở phủ thứ sử, cát mới chảy được một nửa, Phùng Áng bắt đầu tọa trấn Tuyền châu thu dọn hậu quả, Vân Diệp mang mười lăm chiếc thuyền còn lại ra biển, Bàng Ngọc Hải đầu quấn vải trắng cũng sống chết đòi ra biển, Lý Nghĩa Phù, Dụ Dân đều thế.

Một ngày một đêm đã thấy quá nhiều thảm cảnh, ba thiếu niên tràn ngập lửa giận. Vân Diệp không tin Cao Sơn Dương Tử dám tới Di châu đối diện với eo biển, nơi đó là sào huyệt của Phùng gia, con cháu Phùng gia không dưới vạn người, ả chưa dám tới đó tìm lấy cái chết.

Khả năng lớn nhất là thuận gió dùng tốc độ nhanh nhất rời đi, càng xa chiếc Đại Đế càng tốt, nên đội thuyền của Vân Diệp cũng theo gió mà đi.
Cát vẫn chảy, lúc này đã là rạng sáng, chân trời đã sáng lên, mặt trời sắp xuất hiện, tất cả mọi người đi cả đêm mà không hề mệt mỏi, nhìn đồng hồ cát, khi cát chảy hết là lúc hải tặc tận thế.

Đông Ngư ngồi trên cột buồm dùng kính viễn vọng quan sát kỹ lưỡng bốn xung quanh, cát sắp chảy hết, tất cả mọi người đều đổ ra mạn thuyền, muốn thấy cột khói bốc lên trời.

Không có động tĩnh, rất nhiều người thất vọng, Nhân Hùng phân bua:

- Không thể nào, ta giấu thuốc nổ rất kín, dù tháo thuyền ra chưa chắc đã phát hiện, hương cũng dùng loại không có mùi, nhất định mười canh giờ không thể sai, bọn chúng không thể phát hiện.

Khi mọi người đưa mặt nhìn nhau thì Đông Ngư la hét inh ỏi, mọi người nhìn về phía trái rồi dồn hết sang mạn thuyề trái, chỉ thấy cả vùng khói lớn bốc lên trời, tiếng reo hò vang lên, thuyền trưởng không cần chỉ huy, tự đồng điều chỉnh hướng thuyền.

Từ sáng sớm tới sau trưa, Vân Diệp không lòng dạ nào mà ăn, chỉ muốn sớm ngày thấy Cao Sơn Dương Tử chịu tội, mong ông trời để lại thi thể ả cho mình, thủy sư Lĩnh Nam trọng kiến cần đầu ả tế cờ.

Không ngừng có xác chết xuất hiện, gỗ vụn trôi nổi khắp nơi, Vân Diệp hạ lệnh mỗi cỗ thi thể đều phải lật lên xem, nhất là nữ tử.

Tìm được sáu cái xác nữ, không phù hợp với con số mười một, thi thể Thành Cửu cũng đã tìm thấy, bụng thủng một lỗ, ngực bị mảnh gỗ đâm vào, xác Lô Thừa Khánh cũng có.

Kết quả cuối cùng là hơn hai nghìn ba trăm thi thể, Đông Ngư lặn xuốn biển, nhưng không thể tới đáy, vùng biển này rất sâu, không có đồ lặn không thể nhìn thấy đáy biển.

Năm chiếc chiến hạm tìm kiếm kẻ sống sót khắp nơi truyền về tin tức tốt, họ tìm thấy hai mươi người sống, trong đó có hai nữ nhân, nhưng tung tích Cao Sơn Dương Tử không thấy đâu.
Từ miệng tù binh biết được sau khi ra biển, Cao Sơn Dương Tử không ở trên chiến hạm, mà lệnh tất cả mọi người kiểm tra xem chiến hạm có thương tổn ngầm nào không, tới năm canh giờ sau xác định không có nguy hiểm mới về chiến hạm.

- Chết hết rồi, chết hết rồi, thuyền bị nổ tan tành, người còn sống đều ở đây, bọn ta hết rồi, nếu là hán tử cho gia gia chết thống khoái.

Vân Diệp ném chúng xuống biển, khắp nơi toàn là cá mập, có con hung dữ còn húc vào thuyền.

Trời đã tối, hải đảo gần nhất cũng cách nơi này hai ngày đi đường, Cao Sơn Dương Tử bị thương trước khi lên thuyền, không có khả năng thoát được kiếp nạn.

Vân Diệp rời đi, biển khơi chỉ còn lại mảnh gỗ tan nát, mạn thuyền treo đầy tử thi, đám cá mập cũng đi theo, một đôi mắt đỏ như máu cảnh giác quan sát xung quanh, một đôi tay bị nước biển ngâm tới sưng phù bấu chặt ván gỗ trèo lên, rồi lại kéo theo một nữ nhân, đợi tới khi nữ nhân cuối cùng cũng lên rồi, bọn họ nhũn ra trên ván gỗ hôn mê.

Không biết qua bao lâu Cao Sơn Dương Tử tỉnh lại, mặt trời đã lặn xuống biển, ả không biết mình đã ngủ bao lâu, chỉ thấy đói khát vô cùng.

Tú Mỹ vẫn mê man, một thị nữ khác cũng vậy, Cao Sơn Dương Tử nuốt một ngụm nước bọt, nhưng cổ họng khô như sa mạc, cá kiếm chỉ ban ngày mới có, buổi tối cá kiếm không vọt lên mặt biển, ả không suy nghĩ, dùng chùy thủ cứa cổ thị nữ, giữ lấy thị nữ vùng vẫy, há miệng hút máu.

Tú Mỹ cũng tỉnh, kinh hoàng nhìn Cao Sơn Dương Tử như một ác ma, Cao Sơn Dương Tử ngẩng mặt đẫm máu lên, nói:

- Tới đây, uống tiếp, chúng ta muốn sống phải uống máu.

Tú Mỹ tựa hồ như bị bỏ bùa bò tới che đôi mắt trợn tròn của thị nữ, ghé vào vết thương hút máu, đột nhiên ả thấy kỳ thực máu rất ngon.

Thị nữ chết rồi, Tú Mỹ muốn đẩy thi thể xuống, nhưng bị Cao Sơn Dương Tử ngăn lại, thi thể có thể giữ một ngày không hỏng, lúc này có chút thức ăn luôn tốt.

Cánh tay Cao Sơn Dương Tử sưng vù, ả cởi vải ra, vết th ương bắt đầu chảy nước vàng, Tú Mỹ lấy nước biển giặt sạch tấm vải, chấm nước biển rửa vết thương. Cao Sơn Dương Tử ngồi khoanh chân trên tấm ván gỗ, mặc cho Tú Mỹ không ngừng lấy nước biển rưới lên vết thương, cực kỳ đau đớn, nhưng ả không hề có phản ứng, ngẩng đầu nhìn trăng sáng trên trời, không biết nghĩ gì.

Tú Mỹ băng bó lại vết thương cho Cao Sơn Dương Tử, lấy mặt áp vào vai trần của Cao Sơn Dương Tử, nói nhỏ:

- Nếu mai chúng ta không bắt được cá thì công cháu uống máu của nô tỳ đi.

- Không đâu, hôm nay uống máu là kế quyền nghi, mai chúng ta sẽ bắt được cá kiếm, rất dễ...

__________________

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau