ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1171 - Chương 1175

Chương 1172: Bão tố

Vân Diệp đứng trên cầu hạm nhìn bầu trời tối đen, thời tiết Nam Hải vào tháng tám biến đổi thất thường, cuồng phong bạo vũ chớp mắt ập tới, chiếc Đại Đế dưới thiên uy như một cái lá nhỏ, lúc bị sóng đẩy lên cao, lúc vùi xuống đáy sâu, năm tấm buồm đã hạ xuống, lúc này đành tùy sóng đẩy đi, may là có hải lưu hỗ trợ, vẫn chầm chậm tiếp cận Tuyền châu.

Bàng Ngọc Hải cổ đao thùng sắt, buộc mình vào cột, miệng không ngừng nôn ọe. Lý Nghĩa Phù mặt trắng bệch, hắn không nôn, người lớn lên bên bờ biển không lạ gì cuộc sống trên thuyền, hắn chỉ lo chiếc Đại Đế không chống lại được bão tố.

Trấn định nhất lại là Du Dân thường ngày không có gì nổi bật, lúc này còn đọc lời dạy của tiên triết thì không phải người thường, đám thủy thủ đều nghĩ hắn điên rồi, cẩn thận đi vòng qua, tới cương vị của mình.

Lý Nghĩa Phù đang nghe Dụ Dân đọc phân tán tinh thần, đột nhiên nói:

- Ngươi đọc sai rồi, đầu chương này, đít chương kia, ngươi định xỉ nhục tiên triết à?

Du Dân đi tới mau khóe miệng cho Bàng Ngọc Hải, tháo cái thùng trên cổ hắn xuống, đổ bãi nôn đi, loạng choạng đi về chỗ, nói với Lý Nghĩa Phù:

- Ta cố ý độc sai đấy, đợi lão nhân gia nổi giận xuống cứu chúng ta.

Bàng Ngọc Hải gian nan nói:

- Vào chùa nào vái bồ tát đó, chúng ta ở biển, ngươi phải cầu xin Hải Long vương mới đúng.

Dụ Dân rống lên:

- Ta đã cầu Hải Long vương, kết quả vừa cầu khẩn hai câu, vốn chỉ có mưa gió, giờ thêm sấm sét, Hải Long vương nổi giận rồi.

Lý Nghĩa Phù định nói thì cửa khoang mở ra, Nhân Hùng toàn thân ướt sũng mang theo gió biển tươi mới ập vào khoang, hét lớn với bọn họ:

- Đại soái có lệnh, ba người các ngươi lên cầu hạm, tham quân ghi chép va đầu bị thương rồi, cần các ngươi ghi chép.

Ba người vừa rồi còn sợ chết đi sống lại, vừa nghe lời Nhân Hùng lập tức cầm bút chuẩn bị lên cầu hạm, từ đáy thuyền đi lên sàn thuyền mới biết cuồng phong rốt cuộc cuồng tới mức nào. Nhân Hùng buộc thừng bảo hiểm vào hông ba người bọn họ rồi mới từng bước đi tới cầu hạm, Lý Nghĩa Phù thấy mũi mình sắp bị gió thổi sập rồi, hai cái lỗ mũi thành đồ trang trí, căn bản không dùng để thở được nữa, định nói thì nước mưa mặn chát ập vào miệng, không chút do dự nuốt xuống, có trời mới biết vì sao nước mưa lại mặn.

Gian nan tới được cầu hạm, còn chưa lấy lại bình tĩnh thấy Vân Diệp đứng vững vàng trên cầu hạm, mưa lớn làm tấm kính pha lê trước mắt y không nhìn thấy gì nữa.

- Lý Nghĩa Phù ghi chép hướng đi, Bàng Ngọc Hải ghi mệnh lệnh, Dụ Dân, ngươi phụ trách chỉnh lý.

Vân Diệp hạ lệnh xong tiếp tục quan sát ngoài kính, y đã cảm giác được bão tố đang đi xa.

Có việc làm, ba người tạm thời quên đi sợ hãi, tiên sinh xuất hiện ít nhiều cho ba người chút an ủi, tiếng răng rắc chiếc đại đế phát ra cũng không còn quá đáng sợ nữa.
Lưu Nhân Nguyện quay đầu lại nói với Vân Diệp:

- Đại soái, chúng ta đã rời tâm bão, hiện giơi chệch hướng một chút, trời có mây, không nhìn được sao, kim chỉ nam phương hướng không sai, mạt tướng kiến nghị hiện không chỉnh đốn, đợi qua được cơn bão hẵng tính, chúng ta phải rời xa bờ biển, nếu không va phải đá ngầm là xong đời.

Vân Diệp gật đầu ý bảo Lưu Nhân Nguyện tiếp tục lái thuyền, tức tối đấm một cái, chẳng lẽ lần này thủy sư Lĩnh Nam thực sự không tránh khỏi kiếp nạn sao?

Ba tên học sinh không dám nhìn đôi mắt đỏ ngầu của tiên sinh, cúi đầu làm việc của mình, ở trên chiếc chiến hạm đệ nhất trên đời mà không có chút cảm giác an toàn nào, biển khơi thật đáng sợ.

Lý Nghĩa Phù lần đầu nhìn thết tia chớp như con rắn bạc đánh xuống mặt biển, phát ra ánh lửa lớn, hắn không dám tưởng tượng nếu đánh trúng chiếc Đại Đế sẽ ra sao?

- Sợ cái gì, chiếc Đại Đế có cột thu lôi, dây sắt dẫn sâu xuống biển, nếu bị sét đánh, sét sẽ bị dẫn xuống biển, không làm ngươi bị thương đâu.

Thấy Lý Nghĩa Phù sợ hãi, Vân Diệp giải thích một chút cho ba người họ yên tâm.

Bão tố dần đi xa, chiếc Đại Đế cuối cùng cũng vũng vàng lại, không còn quá chòng chành nữa, khi trời sáng, vô số thủy thủ tràn ra khỏi khoang, bắt đầu tu sửa trang bị hư hại.

Tình hình tốt hơn dự kiến, chiếc Đại Đế bình an vô sự, thuốc nổ trên thuyền chỉ bị ướt mấy thùng, nhìn bờ biển, nơi này đã cách Tuyền châu không xa, nhưng trời vẫn âm u đáng sợ, hiển nhiên một cơn bão khác đang hình thành, tháng tám là thời điểm không thích hợp đi biển nhất ở Nam Hải, ông trời tựa hồ đem toàn bộ yêu ma quỷ quái thả ra kiếm ăn vào tháng này.

Tuyền châu cũng mưa lớn, chửi bới thời tiết không phải chỉ mình Vân Diệp, Cao Sơn Dương Tử càng phẫn nộ tới phát cuồng, chỉ cần ở lại thêm một ngày, phần thắng sẽ giảm đi một phần, mưa lớn thành trở ngại lớn nhất cho việc phóng hỏa, thuyền trưởng không cho hải tặc tới gần phòng thuốc nổ, nên chỉ có thể nhắm vào buồm.

Chỉ cần đốt buồm, đám chiến hạm này sẽ tê liệt, không xoay chuyển được, chỉ có một mặt nỏ tám trâu có thể nghênh địch, Cao Sơn Dương Tử cho rằng có thể đánh bại được. Khi trời sáng có lẽ ông trời nghe thấy lời thỉnh cầu của Cao Sơn Dương Tử, mây tan mưa tạnh, mặt trời rực rỡ chiếu mặt biển xanh lam càng thêm mỹ lệ, Cao Sơn Dương Tử hạ lệnh:

- Chuẩn bị lễ vật, chúng ta đi bái phỏng Lô đại tướng quân.

Tú Mỹ đỡ Cao Sơn Dương Tử xuống thuyền nhỏ, dẫn đám thị nữ thả diều chơi, con diều sặc sỡ trên không trở nên cực kỳ bắt mắt, đám quân sĩ nhìn thị nữ xinh đẹp chạy đi chạy lại, cố nuốt nước bọt, con mẹ nó, ba tháng trên biển, lợn nái cũng thành Điêu Thuyền, nói gì tới giai nhân tuyệt sắc, những bàn chân trắng nón kia, sờ một cái dù bị chặt tay cũng đáng.

Lô Thừa Khánh mấy ngày qua rất vui vẻ, nghe thấy Cao Sơn Dương Tử tới bái phỏng, càng cười ít mắt, chuyên môn phun ít nước hoa đặc chế của Vân gia, nghe nói có hiệu quả thần bí, một bình một kim tệ, Lô Thừa Khánh tuy ghét Vân Diệp, nhưng chưa bao giờ từ chối đồ tốt do Vân gia sản xuất.

Cao Sơn Dương Tử mang hai thị nữ, hai hộ vệ lên thuyền của Lô Thừa Khánh, thấy thế Lô Thừa Khánh đuổi thị vệ của mình đi, chỉ để lại mười hai gia tướng trung thành, cảnh ướt át không thích hợp cho tất cả cùng xem, ông ta quên, hộ vệ trung thành nhất chưa chắc đã lợi hại nhất.

- Hôm nay mới bái kiến đại tướng quân, thiếp thân thất lễ rồi.

Cao Sơn Dương Tử uyển chuyển quỳ bái, cổ áo hơi hé ra, hai tòa đồi ngọc như ẩn như hiện, làm Lô Thừa Khánh ngứa ngáy, nhưng người ta chính thức bài kiến, đành kiềm chế tiếp đãi theo nghi lễ.

- Không biết phu nhân gặp bản soái có chuyện gì? Chưa nói quá khứ chúng ta hợp tác vui vẻ, giờ lại là người một nhà, có yêu cầu gì cứ nói thẳng.

- Tạ ơn ý tốt của đại tướng quân, lần này thiếp thân tới có một yêu cầu nho nhỏ, mong đại tướng quân chấp nhận, thiếp thân từ xa trở về, thuyền bè bên cạnh đều đã tổn hại, hiện còn phải men Trường An bắc thượng, số thuyền này không chịu được nữa, hạm thuyền thì không dám xin, chỉ mong Đại tướng quân cho ít dầu ngô đồng, sửa sang lại thuyền, để có thể ngồi thuyền tới Trường An, tránh nỗi khổ bôn ba trên đất liền..

Cao Sơn Dương Tử còn chưa nói hết, Lô Thừa Khánh đã cười lớn, chỉ kho bên bờ:

- Tưởng yêu cầu gì, trong khó đó đều có, phu nhân cứ sai người đi lấy, toàn thứ không đáng tiền, không cần phu nhân tới cầu khẩn.

Cao Sơn Dương Tử thẹn thùng cúi đầu xuống, Lô Thừa Khánh nhìn lọn tóc tơ sau tai ả liền sửng sốt, quan sát kỹ mặt mỳ, tim tức thì đập điên cuồng, con mẹ nó, kinh thành đồn bà nương này chưa bị Uyên Cái Tô Văn họa hại, nhìn tướng mạo tuyệt đối là xử nữ chưa qua tay nam nhân, chẳng lẽ lão phu gặp vận, không phải tranh hàng đã qua sử dụng.

Đầu óc suy nghĩ dơ bẩn, tay thì vô cùng nhanh nhẹn viết thủ lệnh, giao cho Cao Sơn Dương Tử, lúc ả dùng hai tay nhận lấy còn nói đầy thâm ý:

- Hiện kinh thành có tử địch Vân Diệp của phu nhân, phu n hân nên có an bài sớm.

Để mai xem tác giả xử lý CSDT ra sao, cái này sẽ thể hiện bút lực của tác giả

__________________

Chương 1173: Hạch đào

- Người vong quốc như bèo trôi, làm gì có tính toán gì, thiếp thân chỉ mong sau khi tới Trường An có chỗ che mưa chắn gió, ngày hai bữa là hài lòng, sao dám mong cái khác.

Lô Thừa Khánh cười ha hả:

- Phu nhân nói Đại Đường quá vô tình rồi, các vị đã hàng, vậy chúng ta là người một nhà, phu nhân nhìn tướng lĩnh ngoại tộc là hiểu, bọn họ có ai không được bệ hạ ủy hiệm trọng trách, người Cao Kiến Vũ, Uyên Cái Tó Văn tất nhiên phải xem chừng sau này ra sao, nhưng phu nhân thì khác hẳn.

- Chỉ cần phu nhân tiếp tục ở lại Nam Hải, chúng ta còn rất nhiều chuyện phải làm, mà những chuyện này như phu nhân nói chỉ là nuôi miệng ăn mà thôi, nói tới am hiểu Nam Hải thì Vân Diệp là số một, không cần tranh cãi, nhưng số hai thuộc về phu nhân rồi.

- Vân Diệp xưa nay nổi danh trí tuệ, lại hung tàn như sói, phu nhân có thể cùng y đối chiến bao năm, không hề rơi xuống hạ phong, ngược lại lớn mạnh tới mức này, Lô Thừa Khánh cực kỳ bội phục.

- Chỉ là chúng ta muốn hợp tác thì phải thẳng thắn với nhau, phu nhân đem bộ hạ tinh nhuệ nhất điều đi là sao?

Tay Cao Sơn Dương Tử khẽ run, trà tràn ra ngoài, Lô Thừa Khánh tựa cười tựa không nói:

- Phu nhân đầu hàng, có chút tính toán là hợp lý, nhưng phu nhân không hiểu tâm tư người Đường, nếu đầu hàng phải triệt để mới được tiếp nhận, nếu không chút hải tặc kia sẽ bị đại quân nghiền nát trong khoảnh khắc. Đi đâu về đâu phu nhân hãy cân nhắc.

Nhìn Cao Sơn Dương Tử vội vàng rời đi, Lô Thừa Khánh cười càng vui vẻ, cởi y phục của nữ nhân cũng cần chú ý, giống như ăn hạch đào, phải đạp vỡ vỏ ngoài cứng rắn ra mới ăn được, ông ta không vội, với mỹ nữ, ông ta có sự kiên nhẫn rất tốt.

Nữ nhân này đã đích thân tới đây, chứng tỏ ả thực sự muốn đầu hàng, giữ lại chút lực lượng đề phòng bất trắc không có gì đáng trách, đổi lại là mình cũng làm thế. Tới giờ ngọ ba khắc nếu đội ngũ này không xuất hiện thì mình hạ lệnh tiêu diệt.

Về tới thuyền Cao Sơn Dương Tử mới thở phào, nhìn cánh diều bay trên trời, nở nụ cười, đội thuyền của Quỷ Trùng hẳn là tới rồi, không tin Lô Thừa Càn sẽ đánh tan hạm đội này, thiếu họ, ai kiếm tiền cho đám huân quý.

- Tú Mỹ, phái người tới kho trên bờ lấy dầu ngô đồng, nếu có dầu hỏa cũng nhận một ít, tránh bị hoài nghi, loại ngu xuẩn như Lô Thừa Khánh cũng nói ra được những lời đầy ẩn ý này, may mà ta đã sớm chuẩn bị. Hạm đội của Quỷ Trùng về rồi chứ?

- Vâng, trước đó ước hẹn, thấy diều là Quỷ Trùng sẽ tới đầu hàng, công chúa, cúng ta đánh cược càng lúc càng lớn rồi, chẳng may có sơ xuất thì sao?

Cao Sơn Dương Tử vỗ trán:

- Biết làm sao được, chúng ta quá nhỏ bé, đường đường chính chính không phải là đối thủ của bọn chúng, ngươi nghĩ xem, quân đội chúng ta nhìn thấy đã rất nhiều. Người La Mã như khối sắt chắc chắn, khinh kỵ Đại Thực tới lui như gió, quân đội vương quốc Toa Sách dũng mãnh.

- Nhưng chúng ta quan hệ với họ đều kiếm được không ít lợi ích, chỉ có đối diện với quân đội Đại Đường làm người ta ngạt thở tới tuyệt vọng, không liều mạng thì không còn mạng, lần này đổi tướng là lần đầu con mãnh hổ ngủ gật, là cơ hội duy nhất của chúng ta, nếu chủ tướng của thủy sư Lĩnh Nam là Vân Diệp, chúng ta tuyệt đối không có cơ hội vượt qua eo biển, ta thà cả đời lênh đênh trên biển chứ không mạo hiểm. Lô Thừa Khánh nhìn danh sách hàng hóa Cao Sơn Dương Tử, dầu ngô đồng lấy rất nhiều, điều này không có gì lạ, dầu hỏa lấy tám thùng, vẫn trong dự liệu, nếu như nữ nhân này lấy lượng lớn dầu hỏa thì mình phải suy tính lại rồi.

Mặt trời còn chưa giữa trời, phó tướng bẩm báo có một hạm đội cách hải cảng mười dặm liền hạ buồm, chèo thuyền tới gần đại doanh, xem ra rất ngoan ngoãn.

- Truyền lệnh, không cho chúng tới gần đại doanh, thả neo bên ngoài, hạ võ trang, đợi đại quân kiểm duyệt.

Lô Thừa Khánh yên tâm, số người này hẳn là lực lượng cuối cùng của Cao Sơn Dương Tử, ông ta cho rằng vỏ ngoài của Cao Sơn Dương Tử đã bị bóp nát, tới lúc mình mời Cao Sơn Dương Tử cùng dùng cơm tối rồi.

Mệnh lệnh hạ xuống, trong hải cảng trở nên bận rộn, vô số chiến hạm ra ra vào vào, thi thoảng còn có tiếng hoan hô, chứng tỏ khi giải trừ vũ trang không gặp chút trở ngại nào.

Tiếng hoan hô xen lẫn tiếng cao dao ai oán của dị tộc, đau đớn làm người ta khóc ra máu, nhưng lọt vào tai Lô Thừa Khánh lại thành ca khúc hay nhất trên đời, cảm giác mọi thứ nắm trong tay thật mỹ diệu.

Đầu bếp lấy bộ đồ sứ tĩnh ảo tới mời Lô Thừa Khánh kiểm tra, thứ này Lô Thừa Khánh bỏ rất nhiều tiền đấu giá được, khi ấy lão bà của Vân Diệp cũng muốn, kết quả không đầu lại nổi mình, từ đó bộ đồ sứ này tuy không quý giá nhất, nhưng lại được ông ta coi trọng nhất. Cướp được trong tay lão bà của Vân Diệp làm ông ta hả hê lắm, ai bảo mình không bằng tên khốn kiếp Vân Diệp? Hôm nay có người ngọc trong lòng, lão bà dị tộc kia của Vân Diệp không còn là tuyệt sắc chỉ Vân gia mới có nữa.

- Tối nay lấy ra mười hai phần bản lĩnh của ngươi, chỉ cần xuất sắc, lão gia nhất định sẽ trọng t hưởng ngươi, ta đã nói với quản sự, chỉ cần thứ ngươi nghĩ ra là ông ta sẽ mua cho ngươi.

Lô Thừa Khánh tích cực chuẩn bị bữa tối, hi vọng thông qua bữa tiệc hoàn mỹ kết thúc khao khát của mình với Cao Sơn Dương Tử, đại trượng phu tay nắm đại quyền, say tựa gối mỹ nhân là truy cầu cuối cùng. Cao Sơn Dương Tử nâng khuôn mặt toàn vết roi của Quỷ Trùng, lấy khăn tay chấm rượu mạnh lau vết thương cho hắn, một vết roi cách mắt ba phân nữa thôi là quất nổ mắt.

- Quỷ Trùng, chịu đựng chút, hoành đao của ngươi mất rồi, ta biết đó là thứ tổ tiên ngươi truyền lại, để chúng giữ hộ ngươi một chút, tối nay mặc sức ngươi đột kích chiến hạm người Đường, chiến hạm của chúng đều có số hiệu rất dễ nhận ra, bọn chúng giám thị ngươi, chứng minh cách ngươi không xa, giết bọn chúng, đoạt lấy chiến thuyền.

Quỷ Trùng bỏ lui lại đằng sau, dập đầu xuống sàn, vẻ mặt hung tợn đáng sợ, hắn nói mấy câu tiếng Oa, Cao Sơn Dương Tử cười khẽ:

- Lô Thừa Khánh giao cho ta đối phó, lão ta muốn xem ta khiêu vũ, ta sẽ múa cho lão một khúc an hồn, đại kế của chúng ta tối nay sẽ thực thi, quan viên Đường quốc trên bờ có người của chúng ta...

Quỷ Trùng lần nữa khấu đầu rồi rời đi, khi tới lửa giận ngợp trời, khi đi thì trầm tĩnh vô cùng, công chúa nói đúng, thắng bại trông vào tối nay, bảo đao gia truyền không cho người ngoài đụng vào.

Chiếc Đại Đế chúi đầu xuống nước rồi đột nhiên ngoi lên, nước biển ầm ầm vỗ vào mạn thuyền, chỉ trong chốc lát lại lao xuống biển, năm tấm buồm bị gió thổi căng phồng, chiếc thuyền đang dùng tốc độ nhanh nhất tiến lên. Vân Diệp nóng nảy đi lại ở cầu hạm, Lưu Nhân Nguyện vẫn vững vàng như núi, hai tay điều khiển bánh lái, chú ý phía trước, không để ý chuyện xảy ra bên cạnh.

Bàng Ngọc Hải sắp hôn mê rồi, vì thế Nhân Hùng gõ đầu hắn một cái cho hắn xỉu luôn như ý nghuyện, Lý Nghĩa Phù cũng rất muốn ngất đi, nhưng thần kinh quá thô của hắn làm hắn phấn chấn nhìn thế giới trời nước một màu ngoài cầu hạm, Dụ Dân đã bị Đông Ngư vác về phòng từ lâu, hắn quá yếu, không chịu nổi sự chao đảo này.

Hai con cá heo từ trước mũi thuyền lao ra, vui vẻ dẫn đường, cảnh tượng này làm Lý Nghĩa Phù mừng rỡ, chẳng lẽ thiên mệnh hướng về chúng ta?

- Nghĩ cái gì, cá heo thích bơi trước mũi thuyền, nếu nữ nhân kia mà cũng đi nhanh được thế này, cá heo cũng sẽ dẫn đường cho chúng.

Một câu của Nhân Hùng đánh tan ảo tưởng của Lý Nghĩa Phù, té ra cá heo là loại ai cho bú gọi là mẹ, quân trơ trẽn.

- Cách cảng Tuyền châu bao xa? Cơn bão ngay đuôi chúng ta rồi, tác chiến trong bão rất bất lợi với chúng ta, phải tăng tốc, đánh tan Cao Sơn Dương Tử trong thời gian ngắn nhất.

- Không thể nhanh hơn nữa, hiện giờ đã là cực hạn rồi, nửa đêm chúng ta nhất định sẽ tới được Tuyền châu, chẳng biết ông trời có cho chúng ta cơ hội cứu thủy sư Lĩnh Nam không?

Lưu Nhân Nguyệt giao bánh lái cho Đông Ngư, uống một ngụm rượu, hai mắt đỏ kè như ác quỷ.

__________________

Chương 1174: Ai là chim sẻ

Vân Diệp không có thuật rút đất như Gia Cát Lượng, cũng không có cân đẩu vân đi mười vạn tám ngàn dặm của Tôn Ngộ Không, càng không có thần thông vạn dặm của Ma Vân Kim Sí Âu Bằng, cho nên đành ngoan ngoãn đợi gió thổi đi.

() NV trong 108 ah LSB.

Y tự hỏi mình không lười biếng, từ lúc phát hiện vấn đề tới cảm giác được nguy cơ không lãng phí một giây, khi đi ngay cả thê thiếp cũng không kịp an ủi, nếu thế vẫn không cứu được Thủy sư Lĩnh Nam, Vân Diệp thấy không thẹn với lòng.

Phùng Áng cũng phát hiện ra vấn đề, sau khi hỏa tốc đem tin hạm đội của Cao Sơn Dương Tử tách ra, liền dẫn ba nghìn binh mã theo đường bộ tới Tuyền châu.

Tuyền châu nằm trong địa phận quản lý của ông ta, hai vùng cách nhau một nghìn năm trăm dặm, lại đa phần là đường núi, ông ta bất chấp, mỗi thám báo mang ba thớt ngựa truyền tin tới Tuyền châu.

Lý An Lan sau khi biết tin lập tức phái ba chiếc thuyền tới Trảo Oa, lúc này cần nhắc nhở Hầu Kiệt cẩn thận ứng phó, khi đi qua đảo Con Cua, bọn họ không biết sau đảo có một chiếc thuyền lớn, còn là Ngũ nha đại hạm.

Chuyến này Cầu Nhiệm Khách thông qua Lý Tịnh kiếm được ba chiếc nỏ tám trâu thực sự, còn mạo hiểm lấy từ Chiết Trùng phủ cho ông ta ít thuốc nổ, hòa thượng Đại Minh tự chẳng biết kiếm đâu ra bản vẽ chiến hạm hiện hành của thủy sư Lĩnh Nam, chuyến đi này Cầu Nhiệm Khách thu hoạch lớn.

- Trọng Kiên, lần này thủy sư Lĩnh Nam gặp tai ương rồi, Cao Sơn Dương Tử quá tự đại, suốt ngày la hét muốn làm vương giả trên biển, lão phu không tin ả sẽ đầu hàng, chúng ta còn không có ý đầu hàng, Cao Sơn Dương Tử đang được thời được thế sao lại đầu hàng?

- Ta cũng không tin, Lão Hồ, chúng ta và Cao Sơn Dương Tử không khác nhau là bao, tự do tự tại quen rồi, ai chịu được quản thúc. Đại ca ta cũng du thuyết, bảo ta gia nhập thủy quân Đại Đường, ta nghĩ thành ý của đại ca ta đáng tin hơn những kẻ không liên quan kia, Cao Sơn Dương Tử lại đem vận mệnh của mình giao vào tay người Đường? Nằm mơ, ả không nhân cơ hội Vân Diệp bị điều đi chơi thủy sư Lĩnh Nam một vố mới lạ.

Hồ Đồng Hải nhìn ba chiếc thuyền đi xa:

- Có nên báo tin cho họ một tiếng không, có ân tình này, Vân Diệp cho dù quay về, cũng phải trả cho chúng ta.

Cầu Nhiệm Khách lấy làm lạ:

- Ông chưa ăn đủ thua thiệt vì tên Vương Bát Đản đó à? Y chỉ có bắt lấy chúng ta ném tới hoang đảo xa xôi hơn thôi, như thế y còn nói đó là trả lại ân tình, không giết là ân điển lớn nhất rồi. Mẹ nó, lão tử sồng trên đảo gần một năm, ăn cá tới buồn nôn, không muốn nạp mạng nữa, không diệt ba chiếc thuyền đó đã là nể mặt đại ca ta rồi.

- Thủy sư Lĩnh Nam gặp họa với chúng ta mà nói là chuyện tốt, để bọn chúng và Cao Sơn Dương Tử đánh nhau vỡ đầu ra, Vân Diệp muốn gây dựng lại thủy sư Lĩnh Nam cũng phải cần ba năm, trong thời gian đó Cao Sơn Dương Tử sẽ ra sức cướp bóc để khôi phục nguyên khí, ha ha ha, khi ấy biển khơi chẳng phải do chúng ta định đoạt?

- Vũng nước đục này chúng ta không xen vào, cứ khoanh tay ngồi nhìn, nếu như có thể thừa cơ giết Cao Sơn Dương Tử là ngày tháng tốt đẹp của chúng ta sẽ tới.

- Đáng tiếc, huynh đệ của chúng ta không ở vùng biển này, nếu không chúng ta nhất định mở rộng chiến quả tới mức lớn nhất.

Hồ Đồng Hải tiếc nuối đấm lên vách đá:

- Có chúng ta là đủ rồi, như thế mới không ai biết, Lão Hồ, nhìn hòn đảo này đi, bị Vân Diệp biến thành địa ngục nhân gian, những năm qua không ít huynh đệ của chúng ta bị y xiên cọc cắm ở đây, điều ấy chứng tỏ, y sẽ không nể mặt bất kỳ ai hết. Thủy sư Lĩnh Nam nổi tiếng hùng mạnh, nếu cần thiết chúng ta phải giúp Cao Sơn Dương Tử một tay (??), chúng ta không ra ngoài eo biển nữa nữa, ở vùng biển này đợi đi, bất kể thế nào Cao Sơn Dương Tử cũng rút lui, nếu không đợi tới khi ba chiếc Công Chúa, Thừa Càn, Thanh Tước tới thì sẽ là ngày tàn của ả. Lúc này ở Trường An lại vô cùng yên tĩnh, Lý Nhị đang đánh dấu lên bản đồ, khoanh lấy các đô hộ phủ An Đông, An Tây, An Nam, An Bắc, Bắc Đình... Trọng điểm khoanh đỏ An Tây và Bắc Đình.

Đây là một bức bình phong lớn, bên trên không có đồ trang trí gì, chỉ có bức giang sơn đồ, Lý Nhị lẩm bẩm:

- Tiểu tử, ngươi phải tới Bắc Đình thôi, Xa Tị khả hãn có vẻ không cam tâm thất bại, An Tây cũng không yên ổn, Quách Hiếu Khác tuy dũng mãnh, nhưng không có tầm nhìn đại cục, làm trẫm đau đầu.

Dương phi xách một cái giỏ thức ăn đi vào, bên trong toàn là hoa quả tươi, Lý Nhị lấy một chùm nho trách:

- Tuổi nàng không không ít nữa, phải chú ý tĩnh dưỡng mới đúng, lại đi trồng rau quả, nghe nói nàng còn muốn tiếp tục mở rộng phòng ấm? Thế thì nàng bao luôn chuyện rau quả trong cung cho xong.

Dương phi cười:

- Thiếp thân không có bản lĩnh của Trường Tôn tỷ tỷ, cỉ có thể quản lý chút rau quả, bệ hạ không biết, từ khi thiếp thân làm việc này, thiếp thân thấy khỏe hơn nhiều, hiện Trường Tôn tỷ tỷ rảnh rỗi cũng thích tới chơi, cây nho này do tỷ ấy đào của Vân gia đấy, bệ hạ xem, quả nho to hơn của nhà khác nhiều.

Lý Nhị quan sát kỹ Dương phi, thấy thần sắc bà đúng là tốt hơn trước nhiều, hồng hào khỏe khoẵn, không giống trước kia đi vài bước đã thở nữa, liền bỏ chùm nho xuống, thô bạo kéo Dương phi vào lòng, hai tay sờ mò khắp người, bị hoàng đế làm toàn thân rạo rực, Dương phi không chút khách khí gạt đi, cười nói:

- Thiếp thân già rồi, bệ hạ vẫn thế, để đám phi tần trẻ cười cho.

- Ai dám cười? Ai dám? Ta xé miệng ả. Trường Tôn thị cười tủm tỉm từ gian trong đi ra, tay cầm cuốn xấp thư dày, trêu ghẹo Dương phi.

Dương phi đẩy Lý Nhị ra, đỏ mặt đứng dậy:

- Tỷ cũng là đồ ác bá, cùng bệ hạ ức hiếp muội, muội tránh là được, trong này có khế mà tỷ rất thích đấy.

Nói xong liền đi, xưa nay bà luôn tránh chuyện triều chính.

- Quan Âm tỷ sao thế? Hôm nay trẫm xử lý xong công việc rồi, đâu ra thứ này?

Lý Nhị kéo Dương phi lại, hỏi:

- Đây không phải chuyện triều chính, là thư Vân Diệp viết, thiếp thân thấy bệ hạ nên xem nên mang tới, tên tiểu tử này hoặc bặt vô âm tín, hoặc là gửi rất nhiều thư, thiếp thân xem xong mới biết y tính gây dựng lại thủy sư Lĩnh Nam, xem ra y cho rằng thủy sư Linh Nam không tránh được tai họa rồi.

Đây là chuyện nhà, Dương phi không tránh đi.

Lý Nhị đứng dậy đi tới nhìn phần dưới tấm bình phong:

- Nữ nhân này thực sự to gan như thế sao? Nếu như ả dám tập kích thủy sư Lĩnh Nam, chắc chắn là tự tìm đường chết, trẫm tin Lô Thừa Khánh và ả cấu kết kiếm tiền, nhưng tuyệt đối không thể phản bội trẫm, ông ta là tướng lĩnh xuất thân từ sông nước, chẳng lẽ lại không làm gì được một ả hải tặc, tới mức khiến Vân Diệp phải tính gây dựng lại thủy sư Lĩnh Nam? Chẳng lẽ Lô Thừa Khánh vô dụng tới mức đó?

Trường Tôn thị nhíu mày:

- Vân Diệp không nói dối, y nói thế thì nhất định phải có lý, bệ hạ cứ nhìn tốc độ hành quân của y là biết, mùng bốn còn ở Nam Trịnh, mùng tám tới Hạ Khẩu, mùng chín tới Hòa Châu, mười hai đã tới Dương Châu, một phong thư mà phải chia làm bốn lần mới viết xong có thể thấy hành trình vội vã thế nào, tốc độ hành quân này có thể nói là xưa nay chưa từng có.

Lý Nhị nhận lấy thư trong tay Trường Tôn thị, lật xem vài tờ gãi đầu nói:

- Tấu chương của Lô Thừa Khánh không nói thế, ông ta nói đã chuẩn bị cực kỳ đầy đủ, đảm bảo với trẫm không có sơ xảy nào, lo lắng của Vân Diệp từ đâu ra? Chẳng lẽ nữ nhân đó lợi hại như vậy?

Nghi vấn của Lý Nhị định sẵn là sẽ không có được câu trả lời, Lô Thừa Khánh hiện đang nóng lòng đợi trời tối, Cao Sơn Dương Tử sẽ tới dự tiệc, bái thiếp đã đưa đi rồi, quản gia về báo, Cao Sơn Dương Tử trả lời nhất định sẽ tới đúng giờ, nếu như tiệc không có ca vũ, sẽ để thị nữ của mình biểu diễn, vì Đại tướng quân mà diễn lại Thiên Ma vũ. Nghe tới Thiên Ma vũ, người Lô Thừa Khánh liền khô nóng bứt rứt.

__________________

Chương 1175: Giao ước của bảy nhà

Một chiếc thuyền nhỏ mang theo chín giai nhân đội mũ màn che tới, hai thiếu niên thanh tú mặc phục sức Oa quốc buộc thừng vào thuyền soái của thủy sư Lĩnh Nam.

Người khác chép miệng, ngay cả Ngũ lễ tư mã cũng thấy làm thế chẳng có hại gì, nam nhân chinh phục nữ nhân không phải ở chiến trường, mà chinh phục trên giường càng ngọt ngào hơn, Lô tướng quân làm thế là nghĩ cho lợi ích của Đại Đường.

Lúc này đi trên mặt nước không chỉ có chiếc thuyền đó, mà khắp nơi đều có, hôm nay là ngày thủy sư Lĩnh Nam nhận tiếp tế, dân phu trên những chiếc thuyền không ngừng đem rau quả thịt thà đưa lên quân hạm, quan phủ vì vỗ về hải tặc dị quốc đưa tới một loại rượu đặc biệt, cho vào ống trúc đưa tận tay mỗi tên hải tặc, thuyền trưởng mở ra uống một ngụm liền nhỏ đi, trả cho hải tặc chửi:

- Mẹ nó đây là nước đái ngựa.

Quan viên lục bào đứng ở bến tàu không ngừng chỉ huy từng thuyền tới gần chiến hạm, để bọn họ thuận lợi nhận đồ tiếp tế, trên chiến hạm cũng có một số hàng hóa cần đưa lên bờ, ví dụ như hàng hóa mà Lô đại tướng quân mới tiếp nhận.

Tuyền châu là một cảng lớn, tấp nập thế này không là gì, thi thoảng có một vài sai sót, ví như một dân phu phát hiện, bọn họ không cẩn thận nhầm nước sạch thành dầu hỏa đưa cho những chiếc thuyền rách nát.

Quan viên khiêm tốn tiếp nhận ý kiến của dân phu, sai sót này không phải trước kia chưa từng có, không phải chuyện lớn, quan viên dứt khoát muốn thưởng cho dân phu đó, tự dẫn hắn đi nhận thưởng.

Không lâu sau quan viên kia quay về, cười nói với các dân phu khác, Vương Lực vì phát hiện ra chỗ sai sót, được thưởng cho về sớm, dầu hỏa trên những chiếc thuyền nát kia cũng phải vận chuyển về, có điều vì chúng là hải tặc, nên phải tự vận chuyển, không cần mọi người phải tốn sức.

Mọi người đều vui vẻ, chỉ cần có kẻ xui xẻo hơn mình là con người ta đều vui.

Quan viên lên thuyền, lớn tiếng quát tháo người Oa, người Oa cúi đầu không dám tranh cãi, đây là chuyện bình thường, điều duy nhất bọn họ không biết quan viên kia cũng là người Oa, là đường sử năm xưa Cao Sơn Dương Tử mang tới, qua nhiều năm rèn luyện, họ trừ không được làm quan chủ quản ra thì không khác gì người Đường.

- Tần Nguyên tiên sinh, sau lần tập kích này tiên sinh đi cùng bọn ta đi, ở lại không an toàn, công chúa căn dặn nhiều lần, tiên sinh là nhân tài hiếm có, không thể tuẫn táng vì cuộc chiến này.

- Quỷ Trùng, ta tuy làm quan ở Đường quốc, nhưng lòng chưa bao giờ quên nơi mình sinh ra, ta không hiểu lần này vì sao các ngươi lại lỗ mãng như vậy, thủy sư Lĩnh Nam không đáng cho công chúa mạo hiểm, dù thành công mà công chúa táng thân thì không đáng. Quốc gia cần người tài trí siêu quần như công chúa phò tá, đem sinh mạng ra đổi lấy thắng lợi này, ta thấy thắng cũng là bại.

- Công chúa còn không tiếc mạng mình, sinh mạng ta nào còn quý trọng, xin nói với công chúa, ta ở thiên quốc chúc công chúa thắng lợi.

Quỷ Trùng muốn giữ Tần Nguyền, nhưng nghe hắn quát:" Hỗn xược!" Lập tức quỳ xuống, nhìn Tần Nguyên rời đi.

Tần Nguyên về nhà, nói với thê tử Oa quốc của mình:

- Sinh mệnh ta đã hết, nàng định theo ta không? Nếu không, chờ đợi nàng là xỉ nhục vô cùng vô tận.

Thê tử hắn hoàn toàn ăn mặc kiểu Đường, nghe trượng phu nói thế liền gật đầu, đột nhiên kinh hãi, lấy thân mình che chắn đường vào nhà trong, run rẩy nói:

- Thiếp đi với chàng, con thì không được.

Tần Nguyên bật cười, nắm tay thê tử nói nhỏ:
- Con chúng ta đương nhiên không thể chết, chúng ta là người Oa nên không thể sống được nữa, nhưng Trường Điền tiên sinh là người Đường, con chúng ta sẽ được tiên sinh đón đi, mang tên người Đường sống tiếp. Nàng nghe đi, tiên sinh tới rồi.

Một nam tử gầy gò râu dài mở cửa nhà Tần Nguyên, không nói không rằng bế hai đứa bé đi, phu phụ Tần Nguyên đứng ở cửa nhìn xe ngựa đi xa, nắm tay nhau về nhà..

Phu phụ Tần Nguyên coi tử vong như đi dự tiệc, Thành Cửu lại đang mở to mắt trong bóng đêm nhìn bầu trời, không thể tới gần hơn nữa, đây là cực hạn, thuyền tuần tra của thủy sư Lĩnh Nam đúng giờ đi qua trước mắt, gần như không lệch tới một tích tắc.

Hôm nay bầu trời bị mây đen phủ kín, lúc thủy triều lên sẽ là thời khắc hành động, hải tặc tinh nhuệ nhất đều ở đằng sau mình, chắc chắn cho thủy sư Lĩnh Nam đòn cuối cùng.

Lô Thừa Khánh đã ngà ngà say, mỹ nhân như ngọc nằm trong lòng, tuy không phải Cao Sơn Dương Tử nhưng giống y hệt, làm nũng mời rượu, sao có thể phụ ân tình mỹ nhân, Lô Thừa Khánh không chỉ nhận chén rượu, còn nhận luôn cánh môi mỹ nhân.

Thở ra một hơi rượu, Lô Thừa Khánh chỉ Cao Sơn Dương Tử:

- Phu nhân, ta một tấm lòng thành, vì sao phu nhân lạnh nhạt thế?

Cao Sơn Dương Tử cười duyên:

- Xưa nay nam nhân đều phụ bạc, nữ tử bọn thiếp chỉ biết bảo sao nghe vậy, thứ có rồi không đáng giá nữa, tới nay thành ý của ngài chỉ là nói mồm thôi, chẳng lẽ Đại tướng quân cho rằng thiếp thân là nữ tử vô tri, chỉ vài lời ngon ngọt của ngài là tự đưa tới gối.

Chớp mắt men say tựa hồ biến mất, Lô Thừa Khánh đẩy Tú Mỹ trong lòng ra, đi lấy một cái hộp gỗ đàn trong chiếc rương khóa kín, đẩy tới trước mặt Cao Sơn Dương Tử:

- Đây là thành ý của ta, trong đó còn có đảm bảo của quý nhân trong thành Trương An, không biết thế đã đủ chưa?
- Nếu là châu báu thì thôi đi, thiếp thân cũng thấy vài món rồi, không bị nó mê hoặc đâu.

Lô Thừa Khánh ngồi thẳng dậy, nghiêm túc nói:

- Bên trong là lệnh bài của bảy nhà trong kinh thành, có nó phu nhân có thể tiếp nhận toàn bộ con đường làm ăn của bảy nhà ở Lĩnh Nam, đây là chuyện ta ra sức thúc đẩy, mọi người thương lưỡng kỹ càng đạt thành nhất trí. Từ nay về sau phu nhân là đại chưởng quầy của bảy nhà, có thể mặc sức mang đội thuyền tung hoành trên biển, có điều quy mô không được quá năm nghìn người, eo biển chỉ mở cửa lần này, tuyệt đối không có lần sau, nếu phu nhân có nạn có thể lui vào eo biển nghỉ ngơi chỉnh đốn, nhưng tuyệt đối không thể vượt qua, đây là giới hạn không thể thương lượng.

- Nếu phu nhân có yêu cầu tiền tài, chúng ta có thể tiếp tục thương lượng, sau này phu n hân có thể tới Cao Ly, Oa quốc hoặc ky mi châu sống, bọn ta có thể an bài cho phu nhân phú quý cả đời, chỉ lãnh thổ Đại Đường không được vào?

- Vì sao? Ta ra sức vì Đại Đường mà ngay cả quyền cứ trú cũng không có?

Cao Sơn Dương Tử biến sắc hỏi:

- Phu nhân nghĩ nhiều rồi, có lẽ phu nhân chưa hiểu, vì được an bài vào vị trí này ta phải hi sinh lớn thế nào, Vân Diệp khó chơi ra sao phu nhân cũng biết, bọn ta phải bỏ chức binh bộ thượng thư mới cứu được phu nhân khỏi dầu sôi lửa bỏng đấy.

- Cứu ta khỏi dầu sôi lửa bỏng?

Cao Sơn Dương Tử nói từng chữ một:

Lô Thừa Khánh lại lấy một tấm bản đồ bố trí quân sự trong rương ra:

- Phu nhân xem cho kỹ, đây là bố trí binh lực tiêu diệt hải tặc của Vân Diệp, phu nhân tưởng tồn bên ngoài biển là bình an vô sự à?

Cao Sương Dương Tử nhìn bản đồ trong tay, thở dài, quỳ xuống bái tạ Lộ Thừa Khánh, nếu làm theo bố trí này thế lực của bình sẽ bị đánh tan tác, muốn quật khởi đành đợi kiếp sau.

Lô Thừa Khánh đỡ Cao Sơn Dương Tử lên, tay tự nhiên đặt lên eo ả, phẩy ngón tay, thị vệ thiếp thân lui ra. Cao Sơn Dương Tử cũng phẩy tay, trừ Tú Mỹ, các thị nữ khác cũng khom người ra ngoài.

Lô Thừa Khánh cười dài bế xốc Cao Sơn Dương Tử đi về giường, ông ta đợi thời khắc này lâu rồi.

Tú Mỹ khẽ nói:

- Công chúa điện hạ còn là tấm thân xử nữ, mong Đại tướng quân thương xót.

- Tất nhiên, Lô mỗ đâu phải người vùi hoa bẻ cành, tất nhiên sẽ chu đáo, có điều với ngươi thì không cần phải không? Ha ha ha...

__________________

Chương 1176: Máu và lửa

Thảm Ba Tư, hương xông quý giá, đệm mềm mại trải kín giường, đây là chỗ tuyệt vời để hẹn hò, nay lại ngập mùi máu tanh.

Khi Lô Thừa Khánh bế Cao Sơn Dương Tử lên giường say mê âu yếm thì Tú Mỹ lấy một cái châm dài nửa xích đâm vào gáy ông ta, Lô Thừa Khánh gục xuống như khúc gỗ.

Cao Sơn Dương Tử giúp Tú Mỹ khiêng Lô Thừa Khánh lên giường, ra hiệu cho Tú Mỹ phát tín hiệu, Tú Mỹ kéo xệch cổ áo, lộ nửa bầu vú nõn nà, bê cái khay sơn mài đi ra, nói với hộ vệ của Lô Thừa Khánh:

- Đại tướng quân không cho phép bất kỳ ai quấy rầy đêm nay.

Lại bảo đám thị nữ:

- Công chúa tối nay không về, bảo các ngươi về trước, để lại Hoan Nô là được.

Đám hộ vệ và thị nữ đều tỏ ý đã hiểu rời cửa khoang thuyền, Tý Mỹ nhận lấy nước sạch hộ vệ bê tới đi vào trong khoang, lườm tên hộ vệ muốn liếc vào bên trong, đóng chặt cửa lại.

Lô Thừa Khánh ngực phập phồng, mắt như muốn nứt ra, nhưng người không thể cử động. Cao Sơn Dương Tử ghé vào mặt ông ta cười mỉa mai:

- Ngươi còn chưa đủ tư cách giao dịch với ta, nếu là tên oan gia Vân Diệp, nói không chừng ta sẽ tiếp nhận, ngươi? Ngươi mà xứng sao? Vân Diệp là kẻ tiểu nhân, nhưng ngươi là tên ngụy quân tử, ở trên biển mọi thứ sẽ thành chân thật, chỉ có giả dối là không thể tiếp nhận.

- Trí tuệ và sự tàn độc của Vân Diệp được ta tôn kính, ngươi là cái thá gì? Một con chó hoang mà đòi sủa phượng hoàng à?

- Ngươi khỏi tỏ vẻ mọi chuyện có thể thương lượng, khỏi thương lượng, thứ ta muốn ngươi chẳng thể cho, Vân Diệp cũng biết không thể cho ta được nên mới muốn tìm mọi cách hủy diệt ta. Ta muốn làm nữ hoàng trên biển, Lô đại tướng quân ngươi có khả năng đó không?

- Ở nơi ngươi không nhìn thấy, các võ sĩ của ta đang âm thầm lặn tới chiến hạm, miệng họ ngậm đao, hông họ quấn thừng, lưng vác bình dầu hỏa. Nghe nói thủy sư Lĩnh Nam quân kỷ nghiêm minh, vừa rồi khi yến tiệc ta nhận được đèn hiệu, mọi người đều nghe lệnh đi ngủ rồi, chỉ có đại tướng quân ngươi còn yến tiệc.

Tú Mỹ giương tai nghe ngóng động tĩnh bên ngoài, cửa khoang thuyền có hai tiếng gõ nhẹ, Tú Mỹ mở ra, Hoan Nô đi vào, không phải hai người theo tới lúc nãy, mà tới tận ba mươi mấy người.

- Công chúa, toàn bộ thuyền đã bị chúng ta khống chế, người Đường đã bị giết hết, Quỷ Trùng hỏi hiện giờ châm lửa được chưa?

Cao Sơn Dương Tử đẩy cửa sổ nhìn bầu trời tối đen bên ngoài, nghe tiếng than thở của biển khơi, thủy triều lên rồi, gật đầu hạ lệnh:

- Đúng lúc này, hủy toàn bộ thuyền, giết tất cả mọi người.

Một mũi tên lửa bay vọt lên trời, đám hải tặc phân phối lên hạm thuyền không chút do dự mở ống trúc của mình, đổ hết thứ chất lỏng khó uống ra, dầu hỏa rải đều lên buồm, ném bó đuốc vào, lửa bùng lên, không chỉ một hai chiếc bốc cháy mà là hơn trăm chiếc, đám hải tặc phóng hỏa kia đu thừng nhảy xuống biển. Có có rất nhiều thuyền rung chuyển dữ dội, tên phó tướng mặc áo ngủ vội vàng lệnh bộ hạ liều mạng tới gần hạm soái, nhưng bị thuyền hải tặc bốn phương ùn ùn kéo tới không tiến được bước nào, làm tim hắn như muốn vỡ ra là chiếc soái thuyền lại chầm chậm di chuyển, tín hiệu đèn trên đó truyền ra là cố thủ tại chỗ đợi cứu viện.

Đao của tên phó tướng loang loáng trong đám hải tặc, bất kể hắn giết bao nhiêu, bất kể hắn giết được ai thì trong lòng đều như tro tàn, hắn không muốn phòng thủ, chỉ một lòng muốn chiến tử, có lẽ mình chiến tử, cha mẹ mình mới không bị liên lụy.

Ngũ lễ tư mã đang tuần đêm đột nhiên phát hiện trong hải cảng ánh lửa rợp trời, mắt tối xầm thiếu chút nữa ngã xuống biển, vừa hơi trấn tĩnh lại liền điên cuồng thúc giục chiến hạm quay về, hôm nay mọi người không sống nổi nữa, chỉ có băm vằm đám hải tặc kia thì mình chết mới có chút thể diện.

Cửa khoang khóa chặt nhanh chóng búa phá vỡ, thuyền trưởng là người đầu tiên xông ra, nhìn thấy cánh buồm trong ánh lửa rừng rực dần co lại, cuối cùng biến thành một nhúm tro tàn, buồm của chiến hạm thủy sư Lĩnh Nam có nhiều tơ lụa, gặp nhiệt độ cao là co lại.

- Mở toàn bộ khoang thuyền, thấy hải tặc là giết.

Tần Nguyên cũng nhìn thấy ánh lửa ngợp trời kia, mỉm cười cụng chén với phu nhân ăn mặc lộng lẫy, sau đó về phòng ôm nhau ngủ.

Quan phủ Tuyền châu dẫn đội hỏa long dùng tốc độ nhanh nhất tới bến tàu, nghênh tiếp họ là mưa tên chi chít, chớp mắt biệt giá Tuyền châu biến thành nhím, đến chết ông ta cũng không hiểu vì sao chiến hạm Đại Đường lại bắn mình.

Vân Diệp đang vội vàng chạy tới cũng nhìn thấy bầu trời rực lửa ở hướng Tuyền châu, dường như cả Tuyền châu đang bốc cháy, cảnh này Vân Diệp quá quen thuộc, khi y tấn công Tam Sơn Phổ, thành Ti Sa đã thấy, giờ lửa đốt tới đầu y.

- Không cần tới Tuyền châu nữa, chuyện phải xảy ra sẽ xảy ra, nếu bản thân thủy sư Lĩnh Nam không đánh lui được hải tặc thì bị tiêu diệt cũng đáng đời. Chúng ta ra ngoài cảng chặn hải tặc, lần này ta muốn cho bọn chúng xuống địa ngục cũng phải nhớ sự phẫn nộ của ta. Thành Cửu số quá đen, khi hắn đang điên cuồng tiến về Tuyền châu thì đột nhiên phát hiện phía trước có một bóng đen cực lớn chắn ngang cửa biển, dựa vào ánh lửa bập bùng, hắn nhìn rõ thứ chắn trước mặt mình là gì, hét lên:

- Chiếc Đại Đế! Đây là cái bẫy Vân Diệp lập ra để giết chúng ta.

Hạm đội của hắn tản ra, nhưng bất kể bọn chúng chạy đi đâu đều có một ánh lửa đuổi theo, sau đó cả chiếc thuyền nổ tung, ánh lửa đó cực kỳ chuẩn xác, gần như mỗi cái đều cắm thẳng vào mạn thuyền. Lại một chiếc thuyền nữa bị nổ, Thành Cửu nhảy xuống một chiếc t huyền nhỏ, liều mạng vòng qua chiếc Đại Đế chèo vào hải cảng, chiếc Đại Đế ở đây, tập kích là không thể rồi, hiện giờ phải tính làm sao chạy thoát thân, phải thông báo cho công chúa, đó là ý nghĩ duy nhất của Thành Cửu.

Cao Sơn Dương Tử cũng đang chém giết, bộ váy mỹ lệ không còn nữa, thay bằng võ phục màu đen, hai thanh trường đao lóe hàn quang, nữ nhân này cũng là cao thủ, thân hình nhẹ nhàng bay múa trong đám người, đi tới đâu có tướng sĩ thủy sư Lĩnh Nam bị chém.

Thân thủ không cao vốn là nhược điểm lớn nhất của thủy sư Lĩnh Nam, Vân Diệp mới bố trí lục chiến đội chuyên môn phụ trách chém giết, đáng tiếc bị Lô Thừa Khánh rút hết đi rồi, hiện thủy sư Lĩnh Nam nhân số đông hơn lại bị hải tặc đánh lui liên tục.

Cao Sơn Dương Tử lau mồ hôi trán, cảm giác vô cùng khoan khoái, nhẹ nhàng nhảy lên chiến hạm khác, trường đao trong tay phi ra ghim một thủy thủ đang kịch chiến lên mạn thuyền, bước nhanh tới thu hồi trường đao, gạt một tên hải tặc bị thương đi, trường đao xuyên qua bụng một thủy thủ khác, giơ chân đá bay hắn, lại một đao chém bay đầu.

Quỷ Trùng hô một tiếng "hay", liền phóng về phía kẻ địch mới, lúc này trận chiến không còn bất kỳ cách thức nào nữa, chỉ có cắn xé nhau như dã thú.

Cao Sơn Dương Tử đột nhiên dừng chân, vừa rồi khi ả lên lên cột buồm nhìn chiến trường, đột nhiên phát hiện ngoài hải cảng có viện binh của thủy sư Lĩnh Nam tràn vào, còn hạm đội của Thành Cửu không thấy đâu, chẳng lẽ hắn lại làm phản? Ý nghĩ này vừa nổi lên lập tức bị gạt đi, nếu Thành Cửu phản bội mình, mình tuyệt đối không thể đánh trận tới mức này, vậy bên ngoài có biến cố rồi.

Nhanh chóng cân nhắc tình thế, Cao Sơn Dương Tử ra lệnh toàn bộ đột kích về phía cửa cảng, lúc này Thành Cửu tóc tai rối loạn xông tới, kéo Cao Sơn Dương Tử lên thuyền của mình, ra sức khua chèo, chiếc Đại Đế khủng bố làm hắn sỡ vỡ mật, ý nghĩa duy nhất là đưa Cao Sơn Dương Tử đi càng xa càng tốt.

Cao Sơn Dương Tử tát một phát làm Thành Cửu từ trong hỗn loạn tỉnh lại.

- Nói, xảy ra chuyện gì, bộ hạ của ngươi đâu? Vì sao không đánh vào cảng?

- Công chúa, đi mau, chiếc Đại Đế tới rồi, đây là một cái bẫy.

Cao Sơn Dương Tử nhìn hải cảng bốc cháy, ả biết Vân Diệp tới liền không dây dưa với Thành Cửu nữa, nắm thừng đu lên một chiếc chiến hạm, hạ lệnh với Quỷ Trùng:

- Thiêu hủy chiến hạm, đột kích Tuyền châu.

__________________

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau