ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1166 - Chương 1170

Chương 1167: Nam hải không thể mất

Chiến đấu là không tránh khỏi, Trình Giảo Kim như mãnh hổ xuống núi, Trường Tôn Thuận Đức như giao long ra biển, đều là mãnh tướng, lại đang lên cơn, nghe tiếng nắm đấm vù vù là biết cả hai đều ra tay tàn nhẫn.

Đỗ Như Hối là quan văn đành lui ra, Vân Diệp vừa định lên giúp thì bị Ngưu Tiến Đạt kéo lại:

- Trưởng bối đánh nhau, ngươi xen vào làm gì, với xương cốt của ngươi bị đấm chết thì sao?

Lão Ngưu nói có lý, Trình Giảo Kim đâm một phát gãy lan can to như cánh tay, Trường Tôn Thuận Đức tung một chiêu thần long bái vĩ, đá bay đầu thú trạm trên lan can, đám lão tướng quân này chưa bao giờ bỏ rèn võ nghệ, theo Lão Trình nói, đó là vốn liếng lập thân của bọn họ, mình đúng là không chịu nổi.

Đám lão tướng ùa ra xem theo thói quen bắt đầu cá cược, nghĩ hai người họ uống say như mọi khi, Trường Tôn Thuận Đức năm xưa là người đầu tiên đánh vào Trường An, bắt sống chủ tướng Khuất Đột Thông của Tiền Tùy, nhưng không phải là đối thủ của Trình Giảo Kim, bị giật khuỷu bay đi, lưng xô vỡ cửa cung Vạn Dân, Lý Nhị giận tới đập vỡ chén, lúc này Đoàn Hồng mới xen vào kết thúc ẩu đả.

- Lần này là vì sao?

Lý Nhị rống lên, quá mất mặt rồi, vô số sứ tiết tận mắt thấy hai vị công gia Đại Đường đánh nhau:

Vốn xưa nay ông ta không coi chuyện võ tướng đánh nhau có gì nghiêm trọng, giải quyết vấn đề qua nắm đấm tốt hơn là giở mưu kế, đôi khi ông ta cũng muốn giải quyết vấn đề qua cách này.

Chưa đợi hai người kia trả lời đã quát Vân Diệp:

- Trẫm còn chưa chết, ngươi mặc khải giáp làm cái gì, còn đeo kiếm nữa, cho trẫm biết, ngươi định giết ai?

Vân Diệp không trả lời đưa ba bức thư hàng ra để Đoàn Hồng đưa cho Lý Nhị, Lý Nhị liếc mắt qua, lạnh tanh hỏi:

- Thì sao?

- Thần từ ba bức thư này nhìn ra, Cao Sơn Dương Tử chuẩn bị tập kích thủy sư Lĩnh Nam.

Lý Nhị cau mày xem một lúc, không thấy có gì không ổn, Vân Diệp chỉ người dẫn tiến Cao Sơn Dương Tử cho Lý Nhị xem.

- Lô khanh phân ưu vì nước, có vấn đề sao?

Lý Nhị hỏi xong lệnh người khác lui ra, ông ta hiểu trong chuyện này có giao dịch ngầm, không thể nói chỗ đông người.
Trường Tôn Thuận Đức lườm Vân Diệp một cái mới đi, Lão Ngưu nắm cổ áo Lão Trình kéo ra, Lão Đỗ đã chạy từ sớm, Lưu Hoằng Cơ muốn nói nhưng thấy hoàng đế lờ mình đi, đành đi nốt, thoáng cái chỉ còn Lý Nhị, Vân Diệp, Đoàn Hồng.

- Trẫm đúng là già rồi, khuê nữ không cưới không gả lại sinh cho ngươi hai đứa con, đại tướng dưới tay ngang nhiên đánh nhau cho người ta chê cười, nhi tử thiếu chút nữa tạo phản, phi tử trong hậu cung có kẻ nhòm ngó, Vân Diệp, ngươi thấy trẫm làm hoàng đế có phải quá dễ nói chuyện rồi không?

Vân Diệp cảm giác như có bày quạ đen kêu gào bay qua trước mắt, mấy chuyện thối đó làm ông không vui à? Không phải lão tử xuất hiện, khuê nữ của ông không biết sinh bao nhiêu ngoại tôn không rõ ràng cho ông rồi, đám đại tướng không ẩu đả mà liều mạng, nhi tử của ông làm phản tám lần chứ chẳng phải thiếu chút nữa. Còn Từ Huệ chẳng qua là chút hiểu lầm, nếu đúng theo tiến trình lịch sử, phi tử ông đã nằm trên giường con ông rồi.

- Nói rõ, nhất định phải nói cho rõ, nếu không trẫm không tha cho ngươi, hừ, hoàng hậu chiều ngươi thành cái rồi, đứng lên, ai cho ngươi ngồi.

Lý Nhị thấy Vân Diệp cởi mũ trụ ngồi xuống đất thì lửa giận càng bốc lên:

- Cao Sơn Dương Tử và Lô Thừa Khánh kết minh từ lâu, một cướp bóc, một tiêu thụ, thần chỉ lạ, Cao Sơn Dương Tử dưới sự phong tỏa nghiêm ngặt của thủy sư Lĩnh Nam, làm sao có bản vẽ chiến hạm mới, càng phong tỏa, ả càng mạnh.

- Lần trước giao chiến với chúng ở eo biển, không ngờ chúng biết Thanh Tước trong đội thuyền, công kích chiếc Thanh Tước còn quyết liệt hơn chiếc Công Chúa. Chỉ vài người thủy sư biết Thanh Tước ở trên thuyền, thêm vào tấu thần dâng lên cho bệ hạ chỉ vài người xem được, Lô Thừa Khánh vừa vặn là một trong số đó.

- Muốn phát tài là tốt, đảm bảo ý chí tiến tới, nhưng không thể lấy lợi ích quốc gia ra trao đổi, giới hạn này thần chưa bao giờ phạm vào, tin rằng đại bộ phận huân quý cũng nghĩ thế.

- Vừa rồi bệ hạ nói uy nghiêm bị mạo phạm, thần lại thấy đó là nguyên nhân bệ hạ có thể thành thiên cổ nhất đế, bệ hạ không coi trọng tiểu tiết, nhìn vào năng lực và trung thành của thần tử, nên đám thúc bá huynh đệ kia mới càn rỡ trước mặt người, có phiền phức dám kể cho bệ hạ, tin tưởng bệ hạ cho họ câu trả lời.
- Còn về bệ hạ nói có người nhòm ngó phi tử người, đúng là oan tày trời, vi thần ghét nhất là nữ nhân quá thông minh, trước kia tán gẫu với thái tử, nguyện vọng nhất trí là cưới nữ nhân về sau đó khẩn cấp đánh một gậy làm ngốc đi, thế là có thể sống vui vẻ cả đời. Nên nữ nhân càng thông minh thì càng làm người ta ghét, như Cao Sơn Dương Tử.

- Nữ nhân đó là kẻ điên, trên mặt đất chẳng là gì, nhưng ra biển là tai họa, ả không bận tâm tới tiền tài, được mất nhất thời, chỉ muốn làm vua trên biển. Bệ hạ khả năng không có nhận thức xác thực về biển, biể khơi mênh mông đâu đâu cũng là biển, nam hải có hơn hai vạn hòn đảo, hợp lại không hề nhỏ hơn Trung Nguyên.

- Thần phát hiện vài đảo hương liệu, có đảo như một cái đĩa đồng, có đảo lấy một nắm đất ném vào nồi sắt là luyện ra được thiếc, có đảo do tro núi lửa tạo thành, một năm thu hoạch ba vụ không thành vấn đề.

- Cho nên thần mới đẩy quốc môn ra eo biển, chúng ta hiện giờ không dùng, để lại cho con cháu khai thác, nhân khẩu tăng lên từng ngày, từ năm Trình Quan thứ nhất tới nay, nhân khẩu đa tăng gấp đôi, bệ hạ thấy lệnh chia ruộng còn thi hành được nữa không? Cho nên thần coi trọng nam hải như thế, có chút gió lay cỏ động là chú ý ngay, nam hải là kho báu lớn nhất chúng ta để lại cho con cháu.

- Cao Sơn Dương Tử vào nội hải, là thả sói đói vào, quốc triều trên dưới coi thường nam hải, cho rằng mất cũng chẳng sao, nhưng thần không thấy thế, mất nam hải, con cháu sẽ oán hận chúng ta, khiến chúng ta dưới mộ cũng không yên.

- Xin bệ hạ hạ chỉ, cho thần dùng chiếc Đại Đế, cho thần trang bị lại, thuận theo Trường Giang tiêu diệt Cao Sơn Dương Tử, đây là nguyên nhân thần mặc giáp.

- Bệ hạ, Lam Điền hầu Vân Diệp đợi lệnh xuất chinh, xin bệ hạ ban chỉ.

Vân Diệp quỳ một gối xuống, Lý Nhị mắt ánh lên không nói gì, cả cung điện im phăng phắc, hồi lâu giọng Lý Nhị mới vang lên:

- Bao năm qua trẫm luôn hi vọng một Vân Diệp thế này xuất hiện trước mặt trẫm, cuối cùng ngươi không còn trốn tránh trách nhiệm nữa, giết Cao Sơn Dương Tử hay không cũng chẳng sao, Lô Thừa Khánh dù có bán nước cũng không hề gì, thủy sư Lĩnh Nam có mất cũng được, vì đó chỉ là nhất thời, tiểu tiết không có gì to tát hết, vài con sâu không hủy được giang sơn Đại Đường.

- Trẫm rất vui, một Vân Diệp biết trách nhiệm đồng thời gánh lấy trách nhiệm mới là tin tức tốt Đại Đường cần, đi đi. Chuyện Lô Thừa Khánh có Đô thủy giám tra xét, ha ha, chiếc Đại Đế giao vào tay ngươi thì trẫm mới yên tâm.

Lý Nhị nói tới đây bảo Đoàn Hồng gọi hết toàn bộ mọi người vào, đợi đông đủ, ông ta đi tới vịn vai Vân Diệp nói:

- Lam Điền hầu Vân Diệp, trẫm lệnh ngươi làm tổng quan hành quân Nam Hải đạo, thống lĩnh thủy sư Lĩnh Nam chinh phạt, dùng chiếc Đại Đế tiêu diệt kẻ bất thần, ai dám ngăn cản giết không tha.

Đám Lưu Hoàng Cơ, Trường Tôn Thuận Đức mặt tái đi, Ngưu Tiến Đạt, Trình Giảo Kim vỗ tay khen hay, Vân Diệp hô lớn:" Vâng!" Rồi rời điện.

HẾT!

__________________

Chương 1168: Chỉ đông đánh tây

- Bệ hạ, để Vân diệp xuất chinh như thế có phải giống trò đùa quá không?

Lý Nhị vừa về tới hậu cung thì Trường Tôn thị vội vàng tới, chuyện của Vân Diệp thì bà vẫn có thể hỏi tới được.

Lý Nhị đắc ý nói:

- Trò đùa thì sao? Chuyện Vân Diệp cam tâm tình nguyện làm, vì sao trẫm không ủng hộ, năm nay y mới tròn hai bảy, bất kể văn trị hay võ trí đều mới chỉ bộc lộ tài năng, mừng nhất là không có dã tâm, thần tử như thế hiếm có.

- Y không nhảy ra được khỏi lòng bàn tay trẫm, tương lai cũng không qua được ải tình cảm của Thừa Càn, cơ trí mà không cổ hủ, có đủ sức uy hiếp với quan viên hệ thư viện, là nhân tuyển tể tướng, đợi y về, trẫm đuổi tới địa phương rèn luyện vài năm. Nàng thấy Bắc Đình đô hộ phủ thế nào?

- Như thế có y giám sát Đột Quyết, Thổ Cốc Hồn, Tiết Duyên Đà, trẫm sẽ yên tâm, các danh tường mãnh tướng đều già rồi, không còn chí tiến thủ, hơn nữa lại sợ đầu sợ đuôi. Vân Diệp thì không, y biết phải làm gì, còn biết làm thế nào.

- Thời gian qua trẫm không ngừng chèn ép Vân Diệp là muốn y bộc phát, Quan Âm tỷ, nàng nghĩ trẫm không biết chuyện của Lô Thừa Khánh à?

- Ngũ lễ tư mã đã sớm nhận mệnh lệnh của trẫm giám thị Lô Thừa Khánh, chỉ cần nữ nhân kia dám đột kích thủy sư Lĩnh Nam, không cần Lô Thừa Khánh hạ lệnh, bọn họ sẽ phản kích.

- Trẫm rất xúc động, tên tiểu tử này hôm nay nói lời tận phế phủ, lại chân tình tha thiết, y đang chuẩn bị cho tương lai Đại Đường, thế là đủ trẫm tín nhiệm y rồi. Tên tiểu tử này có tầm nhìn xa, chỉ thiếu dũng khí nhận trọng trách, trẫm sẽ dần dần rèn ra cho y.

Trường Tôn thị nhíu mày:

- Bệ hạ dày vò y như thế vì muốn y đi Bắc Đình?

- Đúng, nếu bình thường tới Bắc Đình tên tiểu tử này sẽ trơn như chạch, chỉ cần trẫm biểu thị bất an với Bắc Đình, y sẽ trốn thật xa, lần này trẫm vô nguyên tắc đòng ý cho y đi nam hải, vậy lần sau y cũng phải đồng ý đi Bắc Đình vô điều kiện, ha ha ha.

Chỉ cần tính kế Vân Diệp được Vân Diệp là Lý Nhị sẽ vui vẻ rất lâu, Trường Tôn thị nhìn Lý Nhị nổi tính trẻ con không biết nói gì. Lý Nhị lại cười:

- Quan Âm tỷ, nàng đừng lo, Vân Diệp và Từ Huệ sẽ không gây ra chuyện xấu gì đâu, ha ha ha, y chỉ muốn đánh Từ Huệ một gậy cho ngốc luôn, không có ý đồ gì khác.

Nói tới chuyện này Trường Tôn thị cũng phì cười, Đoàn Hồng khấp khởi vào báo:

- Khởi bẩm bệ hạ, Lưu Hoằng Cơ, Trường Tôn Thuận Đức cầu kiến, đang đợi ngoài điện Lưỡng Nghi.

Lý Nhị chớp mắt thu lại nụ cười, chỉ bên ngoài nói:

- Nàng xem, nhanh chưa, trẫm chỉ mới phái Vân Diệp nam hạ là bọn họ tới thỉnh tội rồi, Vân Diệp nói không sai, bọn họ hiện trừ vơ vét tiên, nuôi nữ nhân thì còn làm cái gì nữa?

Trường Tôn thị thở dài:

- Bệ hạ làm sao? Toàn là lão thân công huân hiển hách, tuy thích tiền, nhưng chuyện phản bội bệ hạ không dám làm, vị tộc thúc này của thiếp có khi cần thiếp cảnh cáo một phen.

- Nếu không phải trẫm niệm tình cũ thì riêng tội tiết lộ quân cơ đủ cho họ chết không đất chôn rồi, Đoàn Hồng, tuyên bọn họ vào, xem họ nói gì... Vân Diệp dẫn hai trăm thân vệ hỏa tốc về Vân gia trang tử, y chỉ có một tối xử lý việc nhà, sáng mai phải lập tức vào Tần Lĩnh, tới Hán Trung, sau đó thuận theo Hán Thủy tới bên Trường Giang, tụ hội với chiếc Đại Đế, ra biển.

Lão Tiền tự mình leo lên nóc nhà cằm một cái trường kích màu đỏ lên, tức thì tiếng trống tùng tùng vang lên, chớp mắt truyền khắp Vân gia trang tử, lúc này ráng hồng rực trời.

Toàn trang lập tức sục sôi, hán tử vác cuốc về nhà nghe t hấy tiếng trống lập tức vứt cuốc đi, co chân chạy vào nhà.

Chưởng quầy đang mặc cả ở chợ, nghe thấy tiếng trống, đẩy khách đi vội vã vào hậu viện, chẳng bao lâu một phủ binh toàn thân võ trang, oai phong lẫm liệt xuất hiện trong hiệu.

Hán tử đang bị lão bà véo tai nghe t hấy tiếng trống vung tay hất lão bà sang một bên, kéo rương từ dưới gầm giường ra, quát bà nương mặc giáp cho mình.

Hán tử đang đàn đúm uống rượu tán phét tức thì đuổi đám bằng hữu đi, bảo nhi tử lấy giáp cho mình. Lão binh ở phường rượu nghe thấy tiếng trống mạch máu căng lên, đây là trống điểm tướng, không thể chậm trẽ, khải giáp mặc được một nửa mới nhớ mình đã thoái ngũ, quát tháo gọi đại nhi tử tới, mặc giáp lên người nhi tử...

Lão hán râu trắng nhìn kích lớn trên nóc đại sảnh Vân gia, ánh mắt mơ hồ, đã bao lâu rồi không nghe thấy tiếng trống? Gia chủ lại sắp xuất chinh, chẳng biết là đi mạc bắc hay nam hải?

Ngoài Vân phủ tiếng vó ngựa không ngớt, tiếng tù và kéo dài cũng vang lên, tù và dừng lại người phụ trợ không tới bị đánh hai mươi trượng, người xuất chinh không tới bị chặt đầu.

Huyện lệnh huyện Lam Điền trong huyện nha nghe thấy tiếng trống như lừa già bị giật mình, quát tháo phó dịch chuẩn bị thăng đường, tới khi đến công đường thì huyện thừa, chủ bạ đã đành đủ, cùng nghe tiếng trống và tiếng tù và, đúng là không nghe nhầm, đại quân sắp xuất chinh rồi.

- Lương thảo, giáp trụ, xe lớn, ngựa thồ, dân phu phải chuẩn bị đủ trong đêm, huyện ta chỉ có Vân hầu mới có khả năng được bổ nhiệm làm đại tổng quản, giờ bản quan đi nghe lệnh, các ngươi chuẩn bị, trước khi trời sáng nhất định phải thỏa đáng.

Tiếng trống truyền vào trong núi, đám học sinh đang tranh giành lấy cơm lập tức ngừng lại, nghiêng tai lắng nghe rồi vứt khanh cơm ùa ra ngoài như ong vỡ tổ, chuẩn bị tới Vân gia xung phong, xem có cơ hội ra chiến trường không, giờ không đi, sau này chiến tranh sẽ thành truyền thuyết.
Lại Truyền Phong từ Minh Châu về cười thiếu chút nữa méo miệng đấm ngực tru lên như sói, đại tướng quân sắp xuất chinh, chuyến này lão tử về nhà không có gì để oán trách, Lô Thừa Khánh chó má không cần lão tử, lão tử theo đại tướng quân.

Vân Diệp ngồi ở đại sảnh nhắm mắt dưỡng thần, trên bàn thắp một nén hương lớn, lão nãi nãi, Tân Nguyệt, Na Mộ Nhật, Linh Đang mặc trang phục cáo mệnh đứng ở cửa, mấy đứa bé tò mò thò đầu vào nhìn phụ thân ngồi trên ghế không nói một lời, mắt Vân Thọ rực sáng.

Lại Truyền Phong là người tới đầu tiên, dùng đại lễ tham bái xong đứng sang bên nháy mắt với Lưu Tiến Bảo, huyện lệnh bẩm báo với Vân Diệp tình hình chuẩn bị vật tư, Chiết Trùng đô úy Trường An vội vàng phóng ngựa tới kiểm tra hổ phù và công văn, cùng với ý chỉ của hoàng đế, sau đó bẩm báo binh lực của Chiết Trùng phủ.

- Các ngươi không cần đi, lần này xuất chinh là tác chiến trên biển, ta sẽ dùng thủy sư ở Động Đình Hồ, phủ binh dung của Vân gia trang là đủ, ngươi lui đi.

Tiếng trống dừng, tù và dứt, nén hương trên bàn cũng đã cháy hết, Vân Diệp ra ngoài cửa phủ, đã có giáo úy lớn tiếng báo nhân số.

Vân Diệp không xử phạt người đến muộn hoặc không đến, dù sao mình hạ lệnh quá gấp, không trách được họ, nhìn năm trăm người trước cửa phủ, lớn tiếng nói:

- Bệ hạ có lệnh, xuất chinh Nam Hải.

Vô Thiệt đang uống trà trong hoa viên, hỏi Lưu Phương:

- Lần này ông có đi không?

Lưu Phương nghe tiếng hò hét ầm ĩ bên ngoài, phiền muộn búng tai:

- Già rồi, không lênh đênh trên biển được, Vân Diệp không thông báo cho hai lão già chúng ta, chứng tỏ không cần chúng ta ra tay, ở nhà hưởng phúc tốt hơn.

Vô Thiệt gật đầu, thu cờ trên bàn vào hộp, chuẩn bị khai chiến tiếp.

An bài xong chuyện xuất chinh, Vân Diệp cở bỏ khải giáp, Vân Thọ nắm chặt tay cha, nó rất muốn ra chiến trường xem, bị Tân Nguyệt đánh một trận chổi lông gà đuổi đi, nghẹn ngào nói:

- Chàng sắp xuất chinh rồi, thiếp mong chàng đại thắng trở về.

- Muốn khóc thì khóc to vào, nghẹn n gào thế là sao, giờ vở còn chẳng giống.

- Chẳng phải thiếp thân làm theo quy củ à, phu quân, lần này chàng định giết Cao Sơn Dương Tử?

Vân Diệp lấy làm lạ:

- Ta biết nàng định nói gì, chặt tài lộ không khác gì giết cha mẹ, đám người kia ghi hận thoải mái, hạm đội Lĩnh Nam tổn hại mới là phiền toái.

__________________

Chương 1169: Đại Đế xuất chinh

Khí trời sáng, trước Vân phủ tiếng người tiếng ngựa huyên náo, Vân Diệp thỉnh an lão nãi nãi xong, cưỡi lên lưng Vượng Tài đã vô cùng sốt ruột phóng vào Tần Lĩnh Trước, Lưu Tiến Bảo không rời một bước, Lại Truyền Phong quát lớn áp tải lương thảo đằng sau, phủ binh và dân phu cùng chậm rãi khởi động.

Học sinh thư viện không cam tâm theo sau, trừ ba học sinh lớp cao, Vân Diệp từ chối tất cả, Bàng Ngọc Hải, Lý Nghĩa Phù, Dụ Dân kích động tới mặt nóng bừng, đây là xuất chinh chân chính, ba người mình được đại tổng quản chọn làm tham quân là vinh dự cực lớn, chút chuyện xích mích nhỏ ở thư viện không đáng nhắc tới.

Cửa Tần Lĩnh cũng có một đám đông, đám Lão Trình, Lão Ngưu, Lão Tần, Lão Úy Trì tới cả rồi, ngay cả Lý Tịnh rất lâu chưa rời nhà cũng tới, Trường Tôn Xung ôm một vò rượu nhét vào lòng Vân Diệp:

- Biết ngươi thích rượu nho, đây là thứ gia phụ cất giấu nhiều năm, tặng ngươi, chúc ngươi bách chiến bách thắng.

Vân Diệp ôm Trường Tôn Xung, vỗ vai hắn mấy cái, nhờ hắn chiếu cố Vân gia, cả Trình Xử Mặc, Lý Hoài Nhân đều không có nhà, Lý Thừa Càn lại không tiện, đành phó thác cho hắn.

- Yên tâm, trước khi ngươi về nhà, ta sẽ cẩn thận, quyết không có chuyện.

Lão Trình sảng khoái hơn nhiều, đẩy Trình Xử Lượng tới đội ngũ, rồi đích thân đưa tới một chén rượu, Vân Diệp bái tạ tất cả trưởng bối, uống cạn.

- Nếu Trương Trọng Kiên gây trở ngại cho ngươi thì không cần nể mặt lão phu, cứ thẳng tay mà làm.

Không ngờ Lý Tịnh lại nói lời này, Vân Diệp gật đầu, chắp tay cáo biệt mọi người:

- Nguy cơ Nam Hải không thể trì hoãn, Vân Diệp cáo từ, ngày khác khải hoản sẽ tới phủ các vị trưởng bối cảm tạ, Vân Diệp đi đây...

Ngưu Tiến Đạt vỗ mạnh lên mông Vượng Tài, Vượng Tài kêu lớn chạy trước.

Tốc độ hành quân của Vân Diệp rất nhanh, ba ngày sau rời Kim Ngưu đạo, sắp vào Bao Tà đạo, Vân Diệp hạ lệnh nghỉ ngơi, lần trước đi qua Bao Tà đạo gặp bảy ngày mưa xuân, lần này gặp phải mưa mùa hạ, không phải loại mưa nhỏ, không biết có sụt lở không, Vân Diệp không dám mạo hiểm, phải một đội thám báo đi trước, an toàn là thứ nhất, cái thời đại chết tiệt này có đường mà đi là A Di Đà Phật rồi, ai còn tình tới nguy hiểm hay không?

Chập tối thám báo truyền tin về, đường thông, nhưng có hổ xuất hiện, chuyện này là sao đây chứ? Thương cổ còn lo chứ với quân đội nó chẳng là cái gì. Trình Xử Lượng cao hứng hò hét, hắn muốn giết một con hổ làm thịt cho cha ăn, dù người nhát gan nhất là Dụ Dân cũng không coi hổ là uy hiếp.

Trời vừa mới sáng đại đội nhân mã lại tiếp tục xuất phát, quả nhiên là có hổ, đi trên sơn đạo chật hẹp, hai bên thi thoảng truyền tới vượn hót hổ gầm, chẳng rảnh trừ họa cho thương cổ, mau chóng hành quân mới là chuyện cần làm.
Tới chỗ Tào Tháo viết chữ, Bao thủy vẫn mãnh liệt như cũ, đây là hiện tượng tốt, nói rõ lượng nước ở Hàn Thủy sung túc, mình đi thuyền không có vấn đề. Mệnh lệnh y cấp cho Lưu Nhân Nguyện là trang bị chiếc Đại Đế, không phải là võ trang toàn bộ.

Lông của Vượng Tài đột nhiên đều dựng hết lên, không ngừng quay đầu nhìn Vân Diệp, điều này chứng tỏ nguy hiểm đã tới gần, năm xưa vượt qua rừng rậm Nam Chiếu không có bản lĩnh này của Vượng Tài thì không biết mình đã chết bao lần.

Rút nỏ ra, cảnh giác nhìn cánh rừng bên cạnh, Lưu Tiến Bảo khẽ quát một tiếng, gia tướng Vân phủ lập tức bảo vệ Vân Diệp ở giữa, tới giờ Vân Diệp vẫn không tin hổ dám tấn công đại đội binh mã.

Bụi cỏ tách ra, không phải hổ mà là một con gấu lớn, Lý Nhị chết tiệt, lần trước giết chết một con gấu mẹ, bắt đi hai con gấu con, hiện giờ đồng loại của nó tới báo thù.

Lần đầy thấy gấu chạy nhanh như thế, thế nhưng nó không nhắm vào Vân Diệp mà vào hậu đội, Lại Truyền Phong cười không khép miệng lại được, đứng trên xe điều khiển nỏ tám trâu, đợi con gấu lại gần mới đột nhiên công kích, vì giữ tấm da gấu hoàn chỉnh, hắn nhắm vào miệng gấu bắn, kết quả nỏ quá mạnh làm cả cái đầu gấu bị bắn vỡ làm đôi, Lại Truyền Phong tức tối xuống xe đá con gấu một cái, da gấu không có đầu thì không đáng tiền.

- Da gấu cho ngươi, tay gấu của ta.

Lần trước hỏi Lý Nhị xin tay gấu bị xỉ nhục một trận, ông ta ăn tay gấu cũng không mời mình, lần này mình là lão đại, có thể tùy ý an bài chiến lợi phẩm.

Binh mã dưới sự thúc giục của vân Diệp chẳng mấy chốc tới Nam Trịnh, Vân Diệp ký hồi chấp cho dân phu, có hồi chấp coi như bọn họ đã hoàn thành lao dịch, trong vòng ba năm không bị triều đình sai phái nữa.
Đoạn Hán Giang này nước cạn, chỉ có thể ngồi bè, Vân Diệp lên bè lệnh dân phu Nam Trịnh dốc sức chống lên đường, trên bè có cắm buồm, đi rất nhanh, một ngày thậm chí có thể đi hơn trăm dặm.

Vân Diệp tới Đại Dã lại cần đổi thuyền, do bản thân đi nhanh hơn dịch mã triều đình, nên quan viên Đại Dã không biết phải chuẩn bị thuyền cho Vân đại tổng quản, Trình Xử Lượng đem công hàm tới quan nha một chuyến, bến tàu lập tức náo loạn, vô số dân phu bị trưng dụng, dân phu không cần biết thuyền dùng làm gì, cứ mang vật tư lên, tiếp đó lập tức xuất phát không để ý tới đám quan địa phương giữ lại c hiêu đãi, hiện giờ thứ Vân Diệp thiếu là thời gian.

Từ Đại Dã thuận dòng đi xuống, mặt nước ngày càng rộng, vô số thuyền bè chở hàng từ Nhạc Châu đi qua, đây là một thủy đạo tấp nập.

Nghe nói có một bộ phận Ngũ nha đại hạm bị rỡ bỏ, một bộ phận được thương nhân làm thành thuyền hoa, nay đang trôi nổi trên Động Đình hồ, ngày đêm không dứt tiếng đàn sáo. Bá vương mặt nước một thời luân lạc tới mức này khiến vô số tao nhân mặc khách thương xót, vài khúc ca không tệ từ đó mà thành, coi như tái ông thất mã đi.

Quay về thuyền, Vân Diệp yên tâm hơn nhiều, có lẽ vận mệnh của mình bị biển khơi thu hút, nơi tim hướng về mới là cố hương, hạm thuyền chòng chành tựa hồ mang tới cho Vân Diệp sức mạnh vô tận.

Ở cửa sông gặp được chiếu Đại Đế, mặc dù đã làm thuyền hàng một thời gian, nhưng tư thế mạnh mẽ của nó không chút thay đổi, có điều hiện giờ trên chiếc Đại Đế tấp nập như công trường, vô số thợ đang bận rộn khôi phục vũ trang cho nó, bá vương muốn phục hồi oai khí ngày nào phải chờ một thời gian.

Lưu Nhân Nguyện tới đón Vân Diệp, bi thương hỏi:

- Chúng ta còn kịp không?

- Ta tin vẫn kịp, theo tính toán của ta, Cao Sơn Dương Tử đang trên đường tới Quảng Châu, với sự tự phụ của Lô Thừa Khánh, ông ta nhất định không đi đón, mà bày ra tư thế chủ nhân đợi phó nhân tới bái kiến, chỉ có điều ông ta không biết Cao Sơn Dương Tử sẽ không bao giờ làm nô phó cho bất kỳ ai, ả ta sinh ra để làm chủ nhân.

- Chỉ cần chúng ta có thể nhanh chóng khống chế thủy sư Lĩnh Nam là ngày tàn của Cao Sơn Dương Tử sẽ tới, ta không thích biến hóa, cũng hi vọng Lô Thừa Khánh không đọa lạc tới mức dẫn thủy sư Lĩnh Nam đi đón Cao Sơn Dương Tử, nếu thủy sư Lĩnh Nam có chút tổn thất nào, ta sẽ xé xác ông ta.

Nói tới tình cảm với thủy sư Lĩnh Nam t hì Lưu Nhân Nguyện càng sâu nặng hơn Vân Diệp, hắn quanh năm quản lý hạm đội này, thủy sư Lĩnh Nam đã ngấm vào máu hắn, không muốn tốn chút thời gian nào vào chuyện lễ nghi vô dụng, lập tức hạ lệnh xuất phát.

Tù và vang lên, neo đá của chiếc Đại Đế chầm chậm kéo lên từ đáy sông, năm chiếc buồm cực lớn giương hết cỡ, Đông Ngư điều khiển bánh lái, hò hét ầm ĩ, tỏ ra cực kỳ hưng phấn.

__________________

Chương 1170: Thù này không báo, thề không làm người

Chiếc Đại Đế vào Nam Hải không giấu được kẻ có ý đồ, tấm thân khổng lồ của nó xuất hiện, đến kẻ mù cũng cảm nhận được áp lực.

Thuyền tiếp tế không theo kịp tốc độ của chiếc Đại Đế, Vân Diệp cũng không muốn bị chúng níu kéo, chiếc Đại Đế t huận theo dòng Trường Giang cuồn cuộn ngày đi trăm dặm.

Khác với sự nôn nóng của Vân Diệp, Lô Thừa Khánh lòng đầy vui sướng, ông ta không ngờ mình nắm giữ thủy sư Lĩnh Nam thuận lợi như thế, lúc thanh trừ lục chiến đội còn tưởng sẽ gặp chút trở ngại, ai ngờ người ta không nói một lời đã mang hành ý bỏ đi, đến thẳng Minh Châu, nghe đâu thứ sử Minh Châu Ngưu Kiến Hổ thu nhận những người này.

Lô Thừa Khánh quá hiểu quan hệ giữa Vân gia và Ngưu gia, có hành động này không phải lạ, ông ta chỉ lấy làm lạ về yêu cẩu của Cao Sơn Dương Tử, nói lần này về nước mang theo quá nhiều hàng, không chở hết, cần thủy sư Lĩnh Nam giúp đỡ.

- Nữ nhân này không rõ chủ tớ thế nào nữa à?

Lô Thừa Khánh nói với phó tướng:

- Đúng thế, dù ả có chở theo núi vàng cũng không lý nào đi nghênh tiếp ả, mạt tướng cho rằng thể diện quan trọng hơn.

Lô Thừa Khánh gật đầu:

- Chúng ta vừa mới tới, công việc bộn bề, nhiều thứ chưa xử lý được hết, Ung châu, Quảng châu, Tuyền châu đều có địch ý lớn với chúng ta, ngươi xem Vân Diệp gần như biến thủy sư Lĩnh Nam thành nhà của mình rồi, nếu không có ngũ lễ tư mã thì sớm thành vũ trang tư nhân của y, không chấp nhận được.

- Lúc này chúng ta phải ở lại Tuyền châu, ngươi viết thư cho Cao Sơn Dương Tử lập tức mang đội thuyền tới Tuyền châu tiếp nhận tái biên chế, hiện giờ tiền tài không quan trọng, quan trọng là thu nhận bộ tộc của ả.

- Sau khi phân tán chúng, sẽ chia vào từng doanh, lệnh ngũ lễ tư mã giám sát, không để lại sơ hở cho Vân Diệp tóm lấy, nếu không phiền tới lớn.

- Vân Diệp cho dù khốn kiếp, nhưng y nói không sai, đó là khó trừ dã tính của hải tặc, nếu để phát sinh biến loạn, đầu ta khó giữ, nên chuyện cấp bách hiện nay là tước giảm lực lượng của Cao Sơn Dương Tử, để lại cho ả bộ phận tinh nhuệ kiếm tiền cho chúng ta là được.

Phó tướng tuân lệnh, tìm thư lại viết thư, Lô Thừa Khánh ở lại thuyền chuẩn bị thương lượng với Ngũ lễ tư mã, xem xem có thể thay thế vài giáo úy không, chủ soái mà không có quyền khống chế quân của mình thì thành trò cười, cầm quân tác chiến nhiều năm, Lô Thừa Khánh không phải kẻ vô dụng.

Nhắm mắt lại hồi ức từng cảnh tượng lúc gặp Cao Sơn Dương Tử, trong đầu tràn ngập thân thể trắng mịn của nữ nhân, Thiên Ma vũ tuy trừ đi ma tính, nhưng sự dụ hoặc nguy thủy đó vẫn còn. Lô Thừa Khánh cực kỳ muốn xem lại lần nữa, nghĩ tới Cao Sơn Dương Tử sau này biến thành đồ riêng của mình, toàn thân nóng lên.

Lô Thừa Khánh không còn biết nói gì Vân Diệp nữa, hoàn khố gặp tuyệt thế mỹ nữ chẳng những không động lòng mà lúc nào cũng muốn chặt đầu người ta, không phải là anh hùng. Đại trượng phu lòng chứa giang sơn gấm vóc, sao có thể chuyện gì cũng hạ sát thủ, sự vật mỹ hảo trên đời không nhiều, phải thương xót chứ, y cũng không phải là tên hoàn khố chân chính.
Trước kia sớm ngứa mắt chuyện Vân Diệp xua đuổi nữ tử yếu đuổi chạy trốn khắp nơi, giờ tốt rồi, đợi mỹ nữ tới phải ôm vào lòng âu yếm, vỗ về nỗi khổ của nàng bao năm qua.

Lòng như có lò lửa, Lô Thừa Khánh đi lên sàn thuyền, quan sát bốn phương, cứ cách năm mươi trượng hình thành một phòng tuyến, bốn hạm đội của thủy sư Lĩnh Nam quây quanh thuyền mình, xa xa nữa là hai chiếc thuyền tuần tra dưới ánh trăng, đó là thuyền thám báo, chỉ cần có nguy hiểm, hai chiếc thuyền này sẽ tới ngăn địch, tranh thủ thời gian chuẩn bị cho hạm đội đằng sau.

Bên bờ biển cũng có quân sĩ qua lại tuần trà, không cho kẻ địch bất kỳ chỗ hở nào.

Vân Diệp được người ta gọi là danh tướng cũng không phải không có lý, ít nhất Lô Thừa Khánh không thấy có chỗ nào cần thay đổi, ông ta không phải tên ngốc lỗ mãng. Những người này không phải là vũ trang tư nhân, chỉ cần theo mình lâu sẽ quy phục thôi.

Vân Diệp lấy tiền tài mua chuộc lòng người, mình cũng làm được, bao năm qua kinh doanh không vốn cũng tích góp được ít tiền, làm lính ăn lương là thiên kinh địa nghĩa, không cần phải bạc đãi quân sĩ, huống hồ còn phải dựa vào họ tranh thủ quyền lợi cho mình, kẻ làm tướng mà không có quân thì chẳng là cái chó gì, chỉ cần nhìn đám lão tướng ở kinh sư là biết, đi giúp hoàng đế canh cửa cung, đó là việc của võ tướng à?

- Người đâu cho thám báo tăng thêm một bữa cơm, thịt thà phong phù một chút, nhưng không được có rượu.

Lô Thừa Khánh hạ lệnh:

Đi từ đầu thuyền tới cuối thuyền, thấy mọi thứ đúng trình tự, ông ta liền yên tâm vào khoang thuyền nghỉ ngơi.

Biển khơi mênh mông có một đội thuyền cực lớn giương căng bồm đi trong đêm, Cao Sơn Dương Tủy lòng phẳng lặng như gương, từ khi qua eo biển, ả luôn giữ khuôn mặt bình tĩnh này.
Đội thuyền sắp qua đảo Con Cua mà không thấy Lô Thừa Khánh tới, ả biết, bất kể Vân Diệp hay Lô Thừa Khánh đều không coi hạm đội của mình ra gì, hoặc có thể nói, đám tướng lĩnh cao cấp Đại Đường chưa bao giờ coi hạm đội này là của mình, nếu không hạm đội quốc gia từ xa về, chủ soải nhất định phải ra eo biển nghênh tiếp.

Có lẽ mình phải để toàn thế giới biết sự tồn tại của mình, khi Cao Kiến Vũ hàng, Cao Sơn Dương Tử biết Uyên Cái Tô Văn ắt phải hàng, đáng thương cho mình còn bôn ba trên biển kiếm quân bị cho Cao Ly, sau đó gian nan đem từng chút một về Cao Ly. Thư hàng của Cao Kiến Vũ không có mình, thư hàng của Uyên Cái Tô Văn không nhắc tới mình, ngay cả thúc phụ của mình, thiên hoàng Oa Quốc cũng không cho mình cập bờ ở Oa Quốc.

Bá nghiệp không thành, mình thành cô nhi trên biển …

Thuyền đi qua đảo Con Cua, Cao Sơn Dương Tử lên đảo bái tế tướng sĩ đã chết, đưa tay cởi một cỗ thi thể trên giá gỗ, kệ mùi thối khiến người ta buồn nôn, lấy áo choàng khoác lên rồi bật khóc, thi thể này của Hoa Tam, Hoa Tam vừa ra biển liền bị Phùng Áng bắt lấy, theo thông lệ, hải tặc phải bị đóng trên giá gỗ dựng ở đảo Con Cua thị uy.

Cao Sơn Dương Tử khóc, Thành Dã cũng khóc, đám hải tặc sau lưng đều khóc, tiếng khóc lan ra biển, cả hạm đội khóc lớn. Cao Sơn Dương Tử giơ một cái đầu lâu, nói với tất cả hải tặc:

- Trời cao làm chứng, thù này không báo, thề không làm người.

Hiện giờ tên chó săn Vân Diệp đã bị hoàng đế điều đi, dù đầu lĩnh thủy sư Lĩnh Nam là ai thì bọn chúng cũng không sợ, vô số oan hồn trên đảo dường như cũng đang gào khóc, gió tối mang vô số xương cốt tàn khuyết cuốn lên không, như đang khóc lóc kể cho đám hải tặc còn sống về cảnh ngộ bi thảm của mình.

Cả hải vực bao phủ trong bi ai, Cao Sơn Dương Tử đích thân gõ trống, tiếng trống tùng tùng tùng đánh vào tim hải tặc, là tử địch, đâu ra chuyện đầu hàng, đầu hàng rồi chết càng thảm.

Hạm đội của Cao Sơn Dương Tử từ đây chia làm ba nhóm, Cao Sơn Dương Tử dẫn nhóm lớn nhất vận chuyển vô số châu báu tới Tuyền Châu, hai nhóm kia thì tiến vào biển khơi bao la.

Phùng Áng dẫn một đội thuyền giám thị Cao Sơn Dương Tử, khi thấy chúng đi về phía Tuyền Châu, biến mất ở đường chân trời mới thở phào. Vân Diệp viết thư nói với ông ta rằng nữ nhân này rất có khả năng tập kích Quảng châu, hiện giờ bỏ đi, Quảng châu an toàn rồi, Phùng Áng nhìn lại mấy chục hạm đội của mình lắc đầu:

- Vẫn còn quá ít.

Cùng lúc đó Lô Thừa Khánh đứng ở mạn thuyền nhìn hải âu bay liệng xung quanh, vui vẻ cực đồ, Cao Sơn Dương Tử rất nghe lời, đã qua Quảng châu, không biết hôm nay hay mai tới Tuyền châu?

Ông ta không đợi được nữa rồi, nghĩ tới Cao Sơn Dương Tử, khúc Thiên Ma vũ càng thêm sống động.

__________________

Chương 1171: Hải tặc quy hàng

- Công chúa đừng vào quân doanh người Đường, lần này để nô tỳ đi.

Một thị nữ dung mạo giống Cao Sơn Dương Tử cầm lược chải tóc cho công chúa nằm trên giường:

- Không lừa qua được đâu, loại sắc quỷ như Lô Thừa Khánh nhìn một cái là biết ngươi không phải xử nữ, như thế sẽ bị báo thù tàn khốc, ta thân là hoàng hậu lại là xử nữ, đã thành trò cười. Tú Mỹ, bao năm qua nếu không có ngươi giúp ta, tấm thân xử nữ của ta chẳng giữ được tới bây giờ.

- Nói ra thật buồn cười, ta không hề bận tâm tới cái này, vậy mà lại thành liệt nữ trinh tiết, nam nhân ta nhìn trúng không thèm nhìn ta một cái, nam nhân ta ghét lại như ruồi đuổi không đi.

- Thân thể nữ nhân là vũ khí, là vốn liếng, cần đổi lấy lợi ích lớn nhất, tới nay ta chưa tìm được lợi ích ngang với tâm thân này, hiện hẳn là có rồi, là thủy sư Lĩnh Nam, không biết Vân Diệp sau khi biết tin có hộc máu không?

Cao Sơn Dương Tử vẫy tay, Tú Mỹ ngoan ngoãn ngửa mặt nằm trên đầu gối ả, y phục trượt xuống, bầu ngực căng tràn lộ ra dưới ánh nến leo lét, đẹp tới mức làm người ta ngạt thở.

- Khi ta còn trẻ gặp phải một nữ nhân thích nữ nhân, người đó có đôi vú đẹp như thế này, khi đó ta không hiểu vì sao người đó thích nữ nhân, khi người đó vuốt ve ta, ta cảm giác tim mình sặp vọt ra ngoài, vì ta cảm nhận được dục vọng chiếm hữu của nàng ấy mạnh thế nào.

Ngón tay Cao Sơn Dương Tử nhẹ nhàng đảo quanh núm vú hồng đẹp tuyệt trần của Tú Mỹ, cuối cùng dùng một ngón tay nâng cằm Tú Mỹ lên, cười khúc khích:

- Tới giờ ta phát hiện, thân thể nữ nhân thật xinh đẹp.

Nói rồi cúi xuống khẽ hôn lên môi Tú Mỹ.

Sau chốc lát âu yếm, Tú Mỹ trần truồng mặc y phục cho Cao Sơn Dương Tử, đội thuyền giờ ở ngoài cảng Tuyền châu, lúc hoàng hôn, Lô Thừa Khánh hạ lệnh, trời đã tối, thuyền không được vào cảng, chuyện bàn giao đợi tới sáng mai tiến hành.

- Công chúa, một khi chúng ta vào cảng, mọi thứ không còn nằm trong tay chúng ta nữa, rất nguy hiểm.

- Có gì to tát đâu, chẳng qua là bắt chúng ta giải trừ vũ trang, sau đó phân tán chúng ta vào từng chiếc thuyền thôi. Tú Mỹ, đó là thứ ta cần, không phân tán, người của chúng ta không áp sát được chiến hạm người Đường.

Ở cửa cảng, hơn hai mươi chiếc chiến hạm của thủy sư Lĩnh Nam không vào cảng, chỉ cần Cao Sơn Dương Tử có chút hành vi khác thường nào sẽ gặp phải đả kích, chiến hạm trong cảng cũng sẵn sàng nhổ neo bất kỳ lúc nào, Lô Thừa Khánh ít nhiều còn nhớ lời dặn của Lý Nhị.

Cao Sơn Dương Tử cả đêm không ngủ, tính toán các loại biến hóa, tới khi trời sáng mới khẳng định không có sơ hở nữa mới dậy trang điểm, mặc y phục hoa lệ nhất, thu lại bản sắc oai hùng đổi sang thần thái yếu ớt đáng thương, một đêm không ngủ làm ả hết sức tiều tụy. Tên phó tướng cao ngạo của Lô Thừa Khánh lên thuyền của Cao Sơn Dương Tử, nghênh ngang độc lệnh, một bộ phục sức cáo mệnh phu nhân nhẹ nhàng tước đoạt tất cả sự kiêu ngạo của Cao Sơn Dương Tử.

Cao Sơn Dương Tử mặc y phục cáo mệnh vào càng thêm động lòng người, đẹp không gì tả siết, tên phó tướng không kìm được khen ngợi, xuất thân hoàng tộc quả nhiên phụ nhân tầm thường không sao bì được.

- Tướng quân vất vả rồi, Cao Sơn Dương Tử càm kích bất tận, người đâu! Mang lễ vật lên, thiếp thân nghe nói, hỉ quan báo tin vui không thể trở về tay không, chút lễ mọn không đủ tỏ lòng thành, tướng quân nhận cho.

Tên phó tướng rất cao hứng, hỉ quan báo tin luôn có phong bao đỏ, dù người trong cung cũng không ngoại lệ, ả hải tặc này đột nhiên thành cáo mệnh tứ phẩm, tất nhiên đắc ý, thu chút lễ vật là đương nhiên, khi hắn nhìn thấy hai tráng hán khiêng một cái rương lên vẫn thất kinh, trong rương toàn vàng.

- Tướng quân cũng biết, lần này thiếp thân quy hàng, định lên bờ tới Trường An, rửa tay không quản tới chuyện quân sự nữa, nhưng thiếp thân nhiều năm có thể tung hoành trên biển nhờ vào đám huynh đệ trung thành. Thiếp thân không mong gì khác, chỉ xin tướng quân thương xót, an bài họ tốt một chút, đều là hảo hán trên biển, nhất định hữu dụng với tướng quân, hi vọng bọn họ không phải chịu n hục trong tay lô lệ.

Tên phó tướng cười gật đầu, Cao Sơn Dương Tử vẫn biết điều, không xin tổ chức thành một quân riêng, chỉ xin chiếu cố cho hải tặc quy hàng, điều này làm hắn thấy vô cùng thoải mái, chuyện này chỉ cần lỏng tay chút là được, chẳng phải chuyện lớn, giờ cần gấp là giải trừ vũ trang của chúng, như thế chúng sẽ thành thịt cá mặc mình mổ xẻo.

Không đợi hắn yêu cầu, đám hải tặc tự giác ném binh khí xuống dưới chân, nhìn vẻ mặt lưu luyến của chúng, tên phó tướng cũng thấy buồn bã, đều là võ sĩ, tất nhiên hiểu cảm giác này.

Cao Sơn Dương Tử nước mắt ròng ròng, khi mỗi hải tặc tặc đi qua đều gật đầu, đám hải tặc mắt đỏ hoe theo quân sĩ thủy sư Lĩnh Nam phân tới các thuyền khác, mỗi thuyền tối đa phân năm người, hơn nữa đều là người khỏe mạnh, còn người tàn tật, tuổi cao hoặc quá nhỏ đều giữ lại tại chỗ, thủy sư Linh Nam không định tiếp nhận toàn bộ, như thế sẽ là gánh nặng cực lớn. Lô Thừa Khánh không xuất hiện, nghe phó tướng bẩm báo, thấy Cao Sơn Dương Tử nghe lời như thế, rộng lượng cho ả giữ lại ba mươi chiếc thuyền, đám hải tặc kia muốn mưu sinh, bất kể thế nào cũng không thể thiếu thuyền.

Cao Sơn Dương Tử cố chấp ở cùng đám thuộc hạ già cả tàn tật của mình, chỉ giữ lại ít tiền tài, Lô Thừa Khánh cũng không tham, ông ta không bao giờ làm chuyện gì quá tuyệt tình.

Nhìn châu báu trước mắt, ông ta hít sâu một hơi, đám hải tặc này quá béo rồi, chỗ châu báu này bằng mười cái Lô gia, nếu chẳng phải bọn chúng đang ở thời khắc sinh tử, khó mà bắt chúng giao ra, ha ha ha, Vân Diệp bị mình đá sang bên, nghĩ đã thấy đắc ý.

- Đại tướng quân, hiện giờ mạt tướng còn chưa kịp đăng ký vào sổ, đại tướng quân nếu muốn thưởng thức cũng chỉ có hôm nay thôi, mai lục sự tham quân và ngũ lễ tư mã hỏi tới, muốn xem cực khó.

Lô Thừa Khánh cười hiểu ý, ông ta là người biết hàng, chỉ chỗ ngà voi, sừng tê, còn ít bảo thạch, nhìn trân châu suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu, coi như đã "xem" xong, phó tướng ra lệnh, lập tức có thân vệ đem số bảo bối kia khiêng vào phòng Lô Thừa Khánh.

- Lô Thừa Khánh ta không phải người hẹp hòi, ta có, mọi người cũng sẽ có, Trọng Phương, lấy một thành châu báu, tới Tuyền Châu bán đi phân chia cho các tướng sĩ, mấy người các ngươi lấy nhiều chút cũng được, ngàn dặm làm quan cũng vì tiền, huống hồ cũng ta đi vạn dặm, buông lỏng chút, ta không phải tên Vân Diệp nhỏ nhen thích ăn một mình kia, có tiền mọi người cùng hưởng mới là kế lâu dài.

Đám quan quân thấy Lô Thừa Khánh chẳng hề kiêng kỵ lấy trước, tất nhiên không lo bị chủ soái nắm lấy nhược điểm, tinh thần trở nên phấn chấn, Lô Thừa Khánh nghe những lời nịnh bợ không dứt, cười càng thêm sảng khoái.

Lô Thừa Khánh đợi tuyên úy sứ của triều đình tới, sau đó chia đám hải tặc không vừa mắt vào các châu phủ lập hộ tịch, thế lực của Cao Sơn Dương Tử sẽ hoàn toàn thành mây khói.

Bận rộn suốt một ngày, lại tới thời điểm mặt trời xuống núi, thủy sư Lĩnh Nam từ trên xuống dưới tràn ngập không khí lễ hội. Cao Sơn Dương Tử trừ đám phụ nhân cùng hải tặc già cả thương tật thì bị phân chia sạch, huynh đệ mới tới tất nhiên phải ăn mừng một phen, bề ngoài vẫn phải tỏ vẻ chút.

Lô Thừa Khánh hạ lệnh không được kỳ thị hải tặc, nhưng từ khi đám hải tặc lên t huyền, công việc bẩn nhất vất vả nhất đều do chúng làm, thủy sư Lĩnh Nam tác chiến với Cao Sơn Dương Tử nhiều năm, không ít huynh đệ mất mạng trong tay hải tặc, giờ hải tặc rơi vào tay mình, làm gì có chuyện đối xử tử tế.

Trên thuyền của Cao Sơn Dương Tử mơ hồ truyền tới tiếng ca, chỉ lặp đi lặp lại câu "mong trời cao phù hộ nam nhi khổ nạn của ta", câu này Vân Diệp từng hát, được Cao Sơn Dương Tử hát uyển chuyển đa tình, lại thê thảm vô cùng, âm thanh đạt tới tối cao tựa hồ phá vỡ mây hồng vọt lên trời.

Đám hải tặc y phục rách nát quỳ gối lau dọn sàn t huyền càng cúi đầu thấp hơn, chỉ sợ sự thù hận trong ánh mắt bị đám quân sĩ cao ngạo nhìn thấy.

__________________

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau